Hài Hước [Nagushin] Hiểu lầm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 40


Kể từ khi Shin bị thương là cũng ở trong phòng y tế 1-2 ngày rồi.

Ai cũng đến thăm cậu.

Nhiều nhất thì vẫn là anh Sakamoto đến chăm dù cậu bảo không cần.

Heisuke sau khi nghe tin liền tức tốc chạy tới ôm bạn mình mà oà khóc như đứa con nít, báo hại cậu phải tốn hẳn cả một bịch giấy nhỏ để lau cho cậu ta.

Rion và Kei cùng đến, hỏi han tình hình rồi Kei cho cậu một giỏ hoa quả để dưỡng bệnh.

Rồi éo hiểu sao nguyên chỗ hoa quả đấy vào bụng Gaku hết khi gã tới xem Shin sống chết ra sao (và bồi cho cậu hẳn một cú vào đầu...)

-Ngu.

-???

-Tao bảo mày ngu.

-Đến thăm hay đến chửi?

-Chửi.

Vậy là Gaku bị Shin ném dép vào đầu rồi đuổi ra ngoài.

Cuối cùng thì người mà cậu giờ không muốn gặp nhất cũng đã xuất hiện.

Nagumo.

Khi hắn bước vào phòng thì bầu không khí ngột ngạt hẳn đi.

Ban đầu Nagumo không hề cười lấy một cái, rõ ràng là hắn đang rất rất giận đứa trẻ tóc vàng kia.

Shin khẽ nuốt ực một tiếng và tay vô thức siết lại trước áp lực không tên.

Nhưng rồi đột nhiên Nagumo lại cười trở lại.

Không, phải nói khi hắn cười thì lại càng đáng sợ thêm.

Tên đàn ông tóc đen sải những bước chân nhỏ, từ từ chậm rãi tiến về phía cậu.

Hắn cố tình làm thế để Shin càng thêm căng thẳng mà chẳng thể nào chạy trốn.

-Bé Shin giờ giỏi quá òi~

-....

Nagumo nói với cái giọng cà chớn thường ngày nhưng nó sặc mùi sát khí.

Shin khẽ hít ngụm khí lạnh.

-Shin học ai mà giở cái thói nói dối vậy hử?

-....

-Lại còn lừa anh.

Bé có biết anh ghét bị nói dối lắm không?

-....

-Sao không nói gì?

Mèo ăn mất lưỡi bé rồi hử?

-Nagumo.....

-Hửm?

Anh đây.

-Tôi có nói với anh chuyện mình sẽ đi gặp cha mà.

-Thế sao bé phải trốn?

-Vì chắc chắn anh sẽ không cho tôi đi.

-Thế giờ bé biết vì sao anh sẽ cấm chưa?- Nagumo nhanh tay vén áo Shin lên, để lộ phần băng quấn quanh bụng cậu.- Là vì nó sẽ thành ra như này này.

-....

-Shin, anh không muốn nhìn thấy Shin bị thương một chút nào.

Nagumo nắm lấy hai bên vai của cậu rồi dụi đầu vào cổ đối phương khiến cậu hơi nhột nhạt.

Hắn đang cố giữ bình tĩnh nhất có thể để không to tiếng với bé con.

Nagumo thật sự rất giận Shin vào lúc này.

-Bé có biết lúc bé được mang về đây với bộ dạng như thế khiến anh như phát điên lên không?

-....

-Con mẹ....từ sau ngày bé bị bắt là quá đủ với anh rồi.

Vậy mà Shin cứ vượt quá giới hạn sức chịu đựng của anh.

Đến đây Nagumo bỗng bóp chặt lấy bả vai của cậu khiến cậu hơi nhíu mày.

Hắn ngẩng đầu lên, đối mắt với Shin.

Đôi mắt đen của hắn như đợt sóng thần sẵn sàng nuốt chửng lấy người trước mặt.

Shin khẽ rùng mình.

-Lần này anh sẽ bỏ qua.

Đừng nói dối anh thêm lần nào nữa.

-.....

-Và để tránh bé có thể trốn anh, anh chỉ còn cách giữ Shin lại bên mình thôi.

Shin nhíu mày tỏ ý không hài lòng.

Tuy nhiên trước cái áp lực đáng sợ từ Nagumo, cậu biết đừng dại gì mà phản kháng lại khi hắn đang giận.

-...

Tôi hiểu rồi.

Như đạt được ý muốn, Nagumo lại cười hiền hoà vô hại.

Hắn tươi tỉnh ra rồi lao tới ôm chầm lấy bé con của hắn.

Kìm không được liền hôn vài cái vào má bánh bao kia.

Hắn yêu chết cái má này mất thôi.

Mà thật ra cái gì của Shin hắn đều yêu hết.

Trừ cái tính ương bướng ra...

-Đừng quậy.

-Anh nhớ bé lắm luôn.

Chiều anh tí đi mà.

Shin hình như có sức đề kháng với cái vẻ nũng nịu của Nagumo nên chẳng bao giờ siêu lòng mà chấp thuận.

Một tay đẩy mặt hắn ra rồi nằm xuống chùm chăn kín đầu.

-Tôi mệt rồi.

Tôi muốn ngủ.

-Anh ru bé nhá? ^^

-Khỏi đi ba, người ta có là con nít đâu.

Đuổi thì đuổi nhưng Nagumo vẫn mặt dày ở lại, nằm trên giường và ôm cả người lẫn chăn kia vào lòng.

Shin biết tỏng tính thằng cha này dai như miếng thịt ông chú Asakura nấu nên cũng không thèm đôi co.

Để mặc cho Nagumo thích làm gì thì làm.

-Mà ấy....cái điện thoại anh mua cho bé đâu rồi?

-!!!!- Shin giật bắn mình.- L-Làm gì?

-Anh muốn mượn tí ấy mà ^^

Chetme rồi.......

--------------------------------------------------------------

Nagumo thấy được sự khác lạ của Shin.

Bé con vẫn cứ cười khi gặp bạn bè đến thăm, vẫn cứ xù lông lên khi hắn trêu.

Vẫn ăn uống và ngủ nghỉ bình thường.

Hoàn toàn không có gì khác lạ.

Như chưa từng có sự việc gặp Ando.

Trong phút chốc, Shin đã lừa phỉnh mọi người.

Nhưng chạy trời không thể thoát khỏi khả năng quan sát của Nagumo.

Nagumo hầu như sẽ ở bên chăm sóc Shin, hắn luôn luôn để mắt tới cậu một cách âm thầm lặng lẽ.

Có những lúc Shin sẽ vô thức để lộ ánh mắt đầy oán hận với khuôn mặt sa sầm lại.

Và chả cần lâu để Nagumo có thể đoán ra được ánh mắt ấy là do đâu.

-Shin lại muốn đi gặp cha tiếp à?

Khi đang múc cháo cho Shin ăn, Nagumo đã nhẹ nhàng hỏi nhưng mang một sức nặng lớn.

Hắn ngước lên nhìn vẻ mặt của đứa trẻ tóc vàng.

Bé sẽ nói gì?

Bé có lại định nói dối hắn không?

-Ừ.- Lần này thì Shin cũng chả thèm giấu.

Cậu bật ra một tiếng nhẹ tễnh.

CỐP!

Nagumo đặt mạnh cái bát đang cầm xuống bàn thật lực, làm cho Shin giật mình.

Nhưng thứ khiến cậu ngạc nhiên hơn cả, đó là ánh mắt của Nagumo.

Rõ ràng Nagumo đang tức giận.

Nhưng đôi mắt đen đấy lại quá là bình lặng, không có sự cuộn trào mạnh mẽ nào.

Như báo hiệu cho một cơn lốc tố dữ dội gấp trăm ngàn lần so với những lần trước.

-Chả phải đã đi gặp rồi sao?

Còn gặp lại làm gì?

-Tôi nhất định phải gặp lại ông ta.

Chỉ vậy thôi.

-Anh không cho.

-Gì cơ?

-Shin nhăn mày.- Đừng có quá đáng quá thể.

Bầu không khí giữa hai người đột nhiên căng thẳng.

Shin đứng dậy và hắn cũng đứng lên để áp bức cậu lại.

-Sao em còn muốn gặp nữa?!

Ông ta đã bắn em đấy.

Đáng ra em nên oán hận tên khốn đó!

-Đúng!

Tôi oán hận ông ta.

Nên tôi mới muốn gặp và giết ông ta đấy!

-Cái đó thì cứ để Sát Đoàn xử lí là được rồi.

Em không cần tốn công.

-Nếu không phải chính tay tôi thì cảm giác này sẽ không bao giờ nguôi ngoai được.

-SHIN!

Nagumo lớn tiếng gọi tên cậu.

Rồi như không kiểm soát được chính mình, hắn nắm chặt hai cổ tay cậu đến phát đau.

Nhưng Shin cũng chả sợ hãi gì mà trừng mắt lại.

-Con mẹ.

Sao em cứ vượt qua cái giới hạn chịu đựng của anh vậy hả?

Đáng ra ngay từ đầu anh nên trói em lại bên mình để em không thể đi đâu nữa.

Để em không gặp ông ta ngay từ đầu.

Giờ thì em cãi cả lời anh chỉ để lại đâm đầu vào chỗ chết!?

-Nagumo, bỏ tôi ra.

-Anh không cho em đi đâu hết.

Đừng hòng bước chân ra khỏi đây.

Nagumo trợn mắt lên nhìn cậu, lực tay lại càng siết chặt hơn.

Shin vì sự oán hận che mờ mắt lại cộng thêm sự tức giận khó chịu từ cái nắm đau điếng người của tên trước mặt.

Cậu đã không thể kiểm soát được ngôn từ của chính mình.

-Nagumo, anh nghĩ anh là cái thá gì mà có quyền kiểm soát tôi?

-!!!!

Giờ phút này Nagumo mới sững sờ.

Hơi buông cổ tay Shin ra.

Nhưng rồi tên đàn ông tóc đen lại nghiến răng vì bực mình.

-Vì tôi yêu em nên mới lo cho em.

Em phải ở đây.

Phải ở đây!

Có hiểu không?

-Đừng có tự cho mình cái quyền nói gì người khác cũng phải nghe.

Một vừa hai phải thôi.

Bầu không khí giữa hai người ngày càng trở nên căng thẳng.

Nagumo càng cấm cản, Shin càng không thích và tỏ ra ương bướng.

Hắn bực lắm.

Bực vì bé con cứ cãi lại hắn thôi.

Nếu ngay từ đầu Shin không hề biết tới danh tính của cha, nếu ngay từ đầu đừng đi gặp ông ta thì đâu có cơ sự như này.

Nagumo hít một hơi thật sâu để bình tâm.

Bé của hắn chỉ mới hồi phục chưa bao lâu nên hắn không muốn phải nạt nộ hay dùng vũ lực để áp chế Shin lại.

Tên đàn ông m90 bỏ ra ngoài và chỉ nói với giọng không nặng không nhẹ.

-Chúng ta sẽ nói việc này sau.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

--------------------------------------------------------------

Ban đầu tôi tính là Shin sẽ kể chuyện bé nó muốn gặp bố tiếp cho chú Saka nghe, cơ mà nếu cho vào thì tình tiết đoạn sau nó sẽ không phù hợp lắm nên quyết định cho Shin lại giấu chú luôn. (Hơi sorry chú :'))) )

Khúc này có lẽ tôi xây dựng Shin hơi bướng quá đà ấy.

Cũng không muốn thế đâu nhưng mà tôi chẳng biết vt kiểu gì cho đúng theo chiều hướng truyện mà tôi đã định sẵn 🥲

Vậy nên hoan hỉ hoan hỉ 🤗
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 41


Hôm nay Seba mới đến thăm cậu.

-Tao đã nói rồi mà.

Câu đầu tiên khi y bước vào đây là vậy đấy.

Sau đó Seba giơ nắm đấm lên và cụng vào bên má cậu một cái nhẹ hều.

-Vì mày đang bị thương nên tao sẽ không đấm mạnh.

Shin nhìn thằng bạn khắp người cũng te tua, dán băng chỗ này chỗ kia, thằng này nó hơn cậu mỗi cái không nằm viện.

Seba kéo ghế ngồi xuống.

Shin mở lời.

-Mày thế mà cũng chém gần hết đám sát thủ một mình cơ đấy.

-Khỏi khen tao để tránh bị mắng.

-....

-Tao mà không tới kịp thì phải làm sao đây hả?

-....

Từ hồi cậu tỉnh đến giờ là hầu như ai đến thăm cũng mắng cậu hết (trừ Heisuke và Uzuki).

Shin mím môi tỏ vẻ hối lỗi, đúng là lúc đó cậu buông xuôi thật.

Seba nhìn thằng ngốc kia cũng chả thèm mắng nữa.

-Cũng may lúc đó có một vài người bên Sát Đoàn tới thì Ando với cái tên Na Tra đấy bỏ đi ngay.

Chứ mà hai người họ cứ ở đó thì tao chắc cũng hẹo với mày.

Seba ngồi gọt táo cho Shin rồi để ra đĩa.

Y chỉ có thể sang thăm một chút thôi vì còn bận làm đồ án trường giao, deadline dí tới nơi rồi.

Seba đứng lên và nói lời cuối trước khi về.

-Người cũng đã gặp rồi.

Giờ thì cứ ở đây với bạn bè đến khi tốt nghiệp đi.

Esper ngốc.

-.....

.

.

.

.

.

.

Khi Seba từ phòng y tế xuống sân trường để về xưởng vũ khí thì có một bóng người cao lớn đứng đằng sau y một khoảng và gọi.

-Cậu Seba Natsuki.

-?

Seba quay ra và thấy thằng cha ăn mặc dị hợm hay bám theo thằng esper.

Nagumo giữ một nụ cười thân thiện đến bắt chuyện với thiên tài khoa Vũ Khí.

-Tôi nghe nói cậu là người tìm thông tin của Ando Tasuku.

-Thì sao?

-Cậu biết Ando bị truy sát mà vẫn để Shin đi tìm ông ta.

-Shin muốn vậy thì tôi chiều theo ý nó thôi.

-Cậu rõ là nó nguy hiểm.

Sao không cản Shin lại.

Cậu có biết mình đã gián tiếp đẩy bạn mình vào chỗ chết không?

Nagumo khoanh tay, thái độ rõ cợt nhả nhưng cũng gây áp lực tới đối phương.

Tuy nhiên Seba cũng chỉ nhìn lại hắn bằng vẻ thờ ơ thường ngày.

-Nếu tôi là cậu thì tôi sẽ ngăn cản Shin tới cùng.

-.....

-Tôi biết tính Shin sẽ đòi bằng được nhưng chí ít cậu cũng phải cứng rắn lên chứ.

Đối với tôi, an nguy của Shin là trên hết.

Mọi thứ như nào cũng kệ.

-Đàn anh Nagumo, nhỉ?

Thứ lỗi cho tôi nói thẳng.

Seba bây giờ lên tiếng.

Y xoay người đối mặt với người đàn ông nổi tiếng là một kẻ mạnh như quái vật kia.

Nhàn nhạt nói.

-Tôi không cần biết anh yêu thằng ngốc kia đến đâu.

Nhưng anh chẳng biết cái gì về Shin cả.

Nagumo hơi sững lại.

Sau đó tắt ngúm nụ cười và toả ra cái sát khí khó thở.

-Cậu vừa nói gì cơ?

Seba khẽ lùi lại hai bước, nuốt nhẹ một cái.

Nhưng nghĩ mình nên thay mặt thằng bạn để nói rõ cho người đàn ông này hiểu.

-Anh nghĩ chỉ cần bao bọc Shin và ở bên nó lâu thì thế là đủ à?

Là có thể thấu hiểu được nó chắc?

Tôi thì thấy tất cả những gì anh làm chỉ là vì muốn Shin phải yêu anh sâu đậm và không thể dứt khỏi anh.

-?

-Nói cách khác anh muốn Shin phải ở bên mình chứ không phải anh mới là người nên ở bên nó.

-!!!!!

-Anh làm thế vì cái cảm xúc ích kỉ của mình.

Anh không hề hiểu cho mong muốn của Shin.

Hình như lời nói của y đã thật sự làm Nagumo phải suy nghĩ.

Hắn thử nhớ lại xem, khi hắn bày tỏ tình cảm, hắn đã nói gì nhỉ.

"Tao yêu Shin, Sakamoto ạ.... tao thật sự muốn Shin ở bên tao."

"Anh thích Shin.

Anh muốn Shin ở bên anh."

"Và để tránh bé trốn anh, anh chỉ còn cách giữ Shin lại bên mình thôi."

À....

Nagumo đã toàn nói những điều như vậy.

Giống những gì thằng ôn tóc xoăn nói.

Đó có phải là lí do vì sao Shin sợ không?

Vì hắn muốn cậu bên cạnh hắn thay vì bản thân phải là người ở bên.

Có phải vì điều đó nên Shin mới sợ hắn có thể bỏ cậu lại khi hắn chẳng cần cậu kề cạnh mình nữa không?

Ừ, có lẽ thế thật.

Nên mãi sau này khi hắn chạy đến và cứu bé con, điều đó mới đủ chứng minh tình cảm chân thành của Nagumo dành cho Shin.

-Shin nó biết là đi gặp cha sẽ nguy hiểm chứ, nó đâu có ngốc đến độ thế.

-Seba tiếp tục.- Nhưng thằng ngố đó vẫn một mực đi.

Anh biết vì sao không?

-....

-Shin sẵn sàng đánh đổi mạng sống mình chỉ để gặp cha.

Nó khao khát tới độ như vậy đấy.

Anh có biết điều đó không, đàn anh Nagumo?

Nagumo từ đầu tới cuối vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên và nụ cười mỉm hoà nhã.

Vì hắn không muốn thằng ôn trước mặt nhìn thấy cảm xúc của mình.

Nhưng chính sự im lặng của hắn đã bán đứng bản thân.

-Vì thế nên tôi mới chấp nhận cùng nó đi tìm.

Mặc dù cái tôi không ngờ sự việc sau đó lại nằm ngoài dự đoán của mình.

Seba thấy Nagumo vẫn cứ đứng yên, nghĩ mình đã nói xong, liền quay lưng bước đi.

Nhưng trước khi thực hiện điều đó, Seba vẫn không quên mỉa mai.

-'Nếu tôi là cậu thì tôi sẽ ngăn cản Shin tới cùng' sao?

Nực cười thật.

Shin đã yêu một tên ích kỉ chỉ biết nghĩ cho cảm xúc của bản thân.

Và thế là Seba bỏ về xưởng vũ khí của mình.

Trong khi Nagumo cứ đứng tần ngần ở đấy mà suy nghĩ.

Vì hắn không hiểu cho mong muốn của Shin, vì hắn cấm cản cậu không được rời khỏi hắn, vì hắn kiểm soát cậu quá mức và chỉ muốn độc chiếm cậu cho riêng mình.

Nên Shin mới không tin tưởng mà nói cho Nagumo biết.

-Ahhh....chết tiệt.

Mình đã làm cái gì vậy chứ....

Nagumo vò đầu.

Cuối cùng thì bản thân mình yêu Shin nhưng lại chẳng hiểu Shin bằng người ngoài.

Hắn chẳng thể hiểu Shin mong muốn có một gia đình bằng Sakamoto.

Hắn chẳng thể hiểu Shin khao khát được gặp cha mình bằng Seba.

Hắn chẳng thể hiểu Shin quyết tâm muốn mạnh lên từng ngày bằng Gaku.

Tất cả những gì Nagumo làm là cố giữ Shin cho riêng mình.

Tất cả những gì Nagumo làm là chỉ để thoả mãn cho cảm xúc ích kỉ của bản thân.

Khốn nạn thật chứ....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 42


Nagumo bước những bước đi nặng nề về phòng y tế Shin nằm.

Khi hắn mở cửa ra thì thấy bé con đang nằm ngủ, bên cạnh là Sakamoto ngồi trông chừng.

Hắn tới vỗ vai anh.

-Mày về nghỉ đi.

Để tao trông.

-Vừa bác sĩ cho nó uống thuốc nên thằng bé hơi mệt.

-Ừm.

Sakamoto đi ra ngoài, trả không gian cho bạn mình.

Nhìn Shin nhắm mắt an tĩnh ngủ trên giường, lồng ngực nhỏ lên xuống đều đặn.

Nagumo khẽ tiến tới, vuốt tóc mái ra và hôn lên trán tình yêu nhỏ của mình.

Như chưa thoả nỗi thèm, hắn lại thơm nhẹ mấy cái khắp khuôn mặt non tơ kia thêm chút nữa.

-Nagumo của bé ích kỉ thật nhỉ?

Hắn ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh.

Thẫn thờ lẩm bẩm nói với cậu nhưng giống tự nói với bản thân hơn.

-Shin chắc giận anh lắm.

Vì anh chả bao giờ hiểu cho Shin.

...

-Giờ nhìn lại mới thấy.

Anh chả biết gì về Shin cả.

...

-Anh không biết Shin thích gì, ghét gì.

Anh không biết Shin sợ điều gì nhất.

Anh không biết Shin cần và khát cầu thứ gì trong suốt cuộc đời bé.

Anh không biết Shin mong nhận được điều gì ở anh.

Anh...chả biết gì cả.

...

-Bây giờ anh nên làm gì đây?

...

-Nếu giờ cấm Shin thì anh chẳng khác nào như kẻ không chịu thấu hiểu cho bé con của mình.

Nhưng nếu cho Shin đi thì bé sẽ lại nguy hiểm mất.

...

-Anh chẳng muốn thế chút nào.

...

-Vì anh yêu Shin.....

Bây giờ Nagumo mới quay mặt ra để nhìn gương mặt người mà hắn yêu thương vô kể.

Nhưng Nagumo liền đứng hình ngay khi vừa quay sang.

Shin đã dậy từ lúc nào mà hắn không hề hay biết.

Kể cả việc cậu đã thôi nằm nữa mà chuyển sang ngồi dậy, hắn cũng không hề phát giác ra bất cứ chuyển động bất thường nào suốt nãy giờ.

Nhưng Shin lạ quá.

Shin cứ chỉ nhìn Nagumo bằng vẻ mặt vô cảm và ánh mắt không nói lên cảm xúc gì cả.

Ánh hoàng hôn từ cửa sổ hắt lên, che đi một nửa khuôn mặt cậu .Không hiểu sao người đàn ông tóc đen thấy khó thở.

Lần đầu tiên.....hắn thấy lạnh sống lưng.

Nagumo cứ mở to mắt trân trân nhìn lấy người tóc vàng đang ngồi trên giường kia.

Không có ngôn từ gì hiện hữu trong đầu hắn để hắn có thể mở lời.

Kể cả như những câu nói đơn giản như "bé dậy rồi" hay "có mệt không?" cũng không hề có.

-Nagumo.....

Shin bây giờ mới gọi hắn bằng chất giọng bình thản.

-Tôi sẽ chỉ nói với mình anh thôi....

-!

-....Anh có tin vào sự liên kết mạnh mẽ của huyết thống không?

-.....

-Khi đối diện với cha mình....

Đối diện với họng súng mà ông ấy giơ về phía tôi....

-....

"Tao biết mày oán hận tao.

Nhưng giờ tao cũng có khác gì mày đâu"

"Tao bị Sát Đoàn truy đuổi đến mức lâm vào đường cùng như ngày hôm nay đều là do mày cả đấy."

"Phải rồi....nếu lúc đó tao cứ mặc kệ mày thì mọi chuyện sẽ không như bây giờ."

"Vì mày mà đời tao khổ.

Nhưng giờ tao có thể chấm dứt sự hối hận đó"

"Tao bị truy lùng là bắt nguồn từ việc tao đem mày ra.

Đời tao tàn rồi.

Thật lòng mà nói lúc ấy tao chả sáng suốt gì cho cam."

"Tao sẽ nhớ tới mày trong khoảnh khắc mày chết.

Ngay lúc này."

"Sao mày ngây thơ thế Shin.

Nếu tao nhớ con thì thiếu gì cách để về thăm mày."

"Tao hận mày, Shin."

-....tôi cứ thắc mắc mãi.

Sự liên kết ấy đã thật sự không đủ mạnh để chống lại nỗi hận thù sao?

-....

-Rốt cuộc ông ấy đã cảm thấy ra sao khi bóp cò?

-...

-Có thỏa mãn không?

-....

-Có nhẹ nhõm không?

-...

-Nagumo.... giờ thì tôi đã hiểu được phần nào đó rồi...

-...

-Sự hận thù có thể cắt đứt sợi liên kết huyết thống.

Từ đầu tới cuối Shin vẫn cứ nhìn chằm chằm vào hắn.

Đôi đồng tử của cậu mở to hết cỡ và Nagumo thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đó.

Hắn thấy có gì đó lạ.

Shin rất lạ.

Nagumo cảm nhận được bầu không khí không bình thường khó nói tên.

Giọt mồ hôi lạnh khẽ chảy trên trán hắn.

Chắc chắn là có gì đó.

Nagumo không thể nào bị như vậy được.

Nhưng mà là cái gì?

Tại sao chỉ nhìn Shin lúc này làm hắn bỗng thấy ngột ngạt kinh khủng.

Shin không toả ra sát khí.

Cũng không gây áp lực gì cả.

Shin chỉ nhìn thôi.

Vậy mà làm Nagumo khẽ nuốt khan.

Hắn cần nói gì đó.

Hắn phải nói gì đó.

"Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi.

Nói gì đi."

Sao hắn không thể nói được bất cứ thứ gì thế?

Có cái gì đó nén lại nơi cuống họng hắn chẳng thể nào thốt ra.

-Shi—

Đột nhiên tay Nagumo bị nắm lấy khiến hắn bừng tỉnh.

Mồ hôi hột chảy dài xuống khuôn mặt đang tái đi của Nagumo.

Khi hắn quay ra nhìn tay mình.

Shin vẫn đang nằm ngủ, thở đều.

Tư thế ngủ trước sau không hề thay đổi.

Trừ đôi tay be bé kia vô thức nắm lấy tay hắn đặt ở bên cạnh.

Thì ra từ nãy giờ Nagumo đã ngủ gật.

Nhưng giấc mơ ấy chân thực quá.

Cái cảm giác khó thở ngột ngạt ấy vẫn hiện hữu trong ngực hắn.

Ánh mắt của Shin.

Những lời nói của Shin.

Biểu cảm của Shin.

Cảm xúc của Shin.

Thể hiện một nỗi căm ghét và.... tuyệt vọng.

Nagumo khẽ nắm lại bàn tay bé con của mình.

Hình như do tác dụng của thuốc nên Shin còn không hề tỉnh khi có ai đó động vào.

Bé con vẫn hồn nhiên ngủ, khuôn mặt thoải mái và bình yên.

Nagumo hôn lên khớp ngón tay một cách yêu thương và trân trọng nâng niu.

Ngồi được một lúc, Nagumo đi ra ngoài để còn tham gia lớp học cuối của mình.

Nhẹ nhàng đứng dậy, chỉnh lại chăn cho Shin rồi mới bước ra khỏi cửa.

Đóng lại.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tờ mờ sáng hôm sau, Nagumo nhận được một cuộc gọi đến.

-Nagumo.

Shin lại bỏ đi rồi.

--------------------------------------------------------------

Hôm qua có nàng bảo thật sự như tra tấn nếu chỉ 1 chap/ngày nên tôi đã đăng 2 chap hôm nay

Thương lắm mới chiều như thế nhá :')))
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 43


-Rốt cuộc Shin lại làm sao thế?!

Giờ đây Sakamoto đang cảm thấy điên đầu hết mức.

Sáng sớm anh đến xem thằng đệ như nào thì đã thấy giường bệnh trống trơn.

Anh tưởng thằng bé đi đâu nên ngồi đợi nhưng 15 phút trôi qua không hề có động tĩnh gì.

Anh mới biết Shin lại bỏ đi.

Sakamoto không hiểu.

Thằng bé suốt mấy ngày qua vẫn cư xử rất bình thường.

Nó vẫn tíu tít nói rằng bản thân muốn mau chóng lành vết thương để về lại lớp.

Shin vẫn vui vẻ nói rằng nó muốn anh lại dạy nó học bắn súng như hồi trước hai anh em vẫn luyện cùng nhau.

Vậy mà giờ đệ anh lại bỏ đi.

Và còn là một mình.

Đợt trước có Seba mới giữ được mạng trở về trong bộ dạng thân tàn ma dại.

Bây giờ thì đơn phương độc mã.

Shin là muốn một đi không trở lại à?

Sakamoto nghĩ người tiếp theo nên biết chuyện này là Nagumo dù cho có thể bạn anh lại nổi trận lôi đình với Shin nếu hắn bắt lại được cậu về.

Nhưng khi Nagumo tới, vẻ mặt của hắn không thế.

Không giận cũng chả ấm ức bực mình.

Nagumo chỉ nhìn vào phòng y tế và trầm ngâm.

Nagumo cũng đoán ra được Shin sẽ lại bỏ đi.

Nhớ lại giấc mơ hôm qua Shin nói, hắn cảm thấy đó không phải là do bản thân tự tưởng tượng ra.

Mà chính là cảm xúc của Shin muốn cho Nagumo thấy được.

Chỉ mình Nagumo thôi.

Nỗi căm ghét và tuyệt vọng đã thôi thúc Shin lại đi tìm và giết cha.

Cậu oán hận ông vì đã bỏ cậu đi không lời hỏi thăm.

Cậu oán hận ông vì đã lạnh lùng giơ súng bắn chết con mình.

Shin đã hiểu ra được sự mãnh liệt không thể nào dập tắt chính là sự hận thù chứ không phải là tình máu mủ huyết thống.

Bởi vì chính cậu bây giờ cũng y như vậy.

Căm thù muốn giết chết cha ruột mình.

-Tao sẽ đi tìm Shin và bảo vệ em ấy.

Là "bảo vệ" chứ không phải là "đưa về".

Nagumo sẽ không cấm cản việc bé con của hắn đi gặp lại người đàn ông tệ bạc khốn khiếp đó nữa.

Hắn sẽ cho Shin thực hiện điều mà cậu muốn và bảo vệ cậu khỏi bị thương như hắn cần.

-Tao sẽ đi v-

-Không.

Chỉ cần mình tao là đủ rồi.

Nagumo nhàn nhạt cắt lời Sakamoto rồi quay lưng bước đi.

Hắn sẽ trao đổi một số chuyện với trường trước khi lên đường kiếm bé con.

--------------------------------------------------------------

Hôm nay du thuyền Reunion chính thức được ra mắt với mọi người.

Nó quả là rất lớn và xa hoa.

Ai cũng rộn ràng hết cả lên, nhất là những hành khách mua vé đã mong mỏi trải nghiệm du thuyền này.

Shin cũng đi ra cảng biển, giờ cậu cần nghĩ cách leo lên vì không có đủ tiền mua vé vào.

Đang suy tính thì có một suy nghĩ giữa đám đông làm cậu để mắt tới.

"Má nó chứ.

Cha Ando đó giỏi hành người ta thật sự."

Shin quay ra nhìn.

Là một tên đàn ông mặc đồ tươm tất, đang nhìn đồng hồ và vội vã bước đi.

"Cứ giật mồng lên miết.

Bị mấy thằng Sát Đoàn lùng sục thôi mà làm thấy gớm."

À...đây rồi.

Shin nhoẻn miệng cười.

-Ủa?

Rõ ràng còn trong túi mà?!

-Xin lỗi quý khách, tàu sắp khởi hành rồi ạ.

Khi tên đàn ông đó vẫn cứ loay hoay khắp các túi của mình để tìm vé thì có một thằng nhóc đã ung dung leo lên thuyền.

Bên trong rộng mênh mông đủ các thể loại, làm người lần đầu leo lên đây như Shin phải choáng ngợp.

Rồi đứa trẻ tóc vàng ngó nghiêng khắp người mình như đánh giá.

"Ăn mặc thế này mà vào đây có được không nhỉ?"

Shin bắt đầu đi xung quanh để tìm người cậu muốn gặp.

Nhưng khi đang đi giữa hành lang vắng vẻ thì có một khẩu súng dí thẳng vào đầu cậu.

Tiếp đó là giọng của một người đàn ông vang lên.

-Đứng yên.

Shin khẽ hít sâu.

Cậu còn chưa làm gì mờ ám mà đã bị để ý rồi sao?

-Chống cự vô ích.

Mày quay đầu lại, tao sẽ bắn vỡ sọ mày luôn.

Mồ hôi lạnh khẽ chảy trên trán.

Tim Shin giờ đập mạnh vì căng thẳng, vì sợ.

Cậu cảm nhận được cái áp lực mạnh mẽ của người phía sau.

Tên này không hề đơn giản, một kiểu mà cậu chưa kịp định hình đã có thể bị giết ngay tức khắc.

-Mày tới đây làm gì?

-Lên du thuyền để chơi chứ làm gì.

Họng súng dí mạnh vào đầu cậu hơn.

Có vẻ tên sát thủ biết cậu đang nói dối.

Chết tiệt.

Chưa làm gì đã bị giết.

-Giơ cao hai tay mày lên.

Trước sát khí rợn tóc gáy ấy, Shin ngoan ngoãn giơ tay xin hàng.

Đằng sau im lặng một lúc, rồi luồn tay qua eo cậu ôm chặt.

-!!!!!

-Ahaha bé Shin bị doạ cho sợ chưa kìa.

Ngay tức khắc giọng nói ồm ồm như của một người đàn ông trung niên đã hoá thành giọng cợt nhả mà Shin chả còn gì lạ.

Cậu quay ra theo phản xạ và nhận ngay một cái hôn nhẹ vào má.

-Anh-

-Bất ngờ không nè~

Nagumo cười tươi, sau đó lại hôn thêm cái nữa.

Shin cứng người vì sự xuất hiện của hắn.

-Sao anh lại lên đây?

-Anh mua vé rồi vào thôi. ^^

-Anh biết tôi nói cái gì mà.

-....

-Nagumo, nếu anh đến đây để kéo tôi về thì tôi không-

-Anh không đến đưa bé về.

-Hở?

Nagumo xoay người Shin lại, đẩy nhẹ cậu vào tường và cụng trán mình lên trán đối phương như trấn an.

-Anh chỉ đến đây vì bé thôi.

-....

-Anh muốn bảo vệ bé con của mình.

Nagumo nhìn Shin bằng ánh mắt dịu dàng.

Shin thoáng ngập ngừng vì sự thay đổi này.

Nagumo ban đầu chẳng phải đã cấm không cho cậu đi à?

-Nagumo....

-Ơi?

Anh đây.

-Anh giận tôi lắm phải không?

Vì tôi lại bỏ trốn đi như thế.

-Ừm.

Anh giận bé lắm luôn.

-....

-Thế nên sau vụ này bé phải cho anh ôm bé ngủ 1 tuần nhé.

Shin xấu hổ liền đấm mấy cái nhẹ hều lên ngực tên đàn ông chả có miếng liêm sỉ nào kia.

-Anh không cấm tôi nữa à?

-Không.

Vì anh yêu Shin mà.

-....xin lỗi nhé.

-Vì chuyện gì?

-Vì đã nói mấy lời không hay với anh.

Nagumo liền ôm chặt Shin vào lòng, để cậu vùi mặt vào người hắn.

Bàn tay to của Nagumo luồn qua kẽ tóc mềm của Shin và môi hắn thơm nhẹ lên nó.

Có vẻ Shin cũng thả lỏng vì mùi hương đặc trưng mà người đàn ông m90 này đem lại.

Nhắm mắt tận hưởng.

-Anh cũng xin lỗi vì đã ích kỉ.

-....

-Anh xin lỗi vì đã không hiểu cho em.

Shin hơi vuốt lấy tấm lưng cao lớn kia.

Còn Nagumo vẫn cứ ôm cậu mãi không rời.

Hắn muốn hôn bé quá mà không biết giờ Shin có cho không nữa.

Vậy là Nagumo nhìn cậu bằng ánh mắt mong chờ.

Nhưng Shin chỉ khẽ kéo cổ áo hắn xuống và thơm nhẹ một cái vào má.

-Sao không phải là môi?

-Đòi hỏi.

Thế là cậu hôn vào môi hắn như chuồn chuồn nước.

Nagumo bật cười khúc khích thích thú.

Bé con của hắn lúc nào cũng mắng nhưng lại toàn chiều ý hắn thôi.

Này bảo sao không yêu cho được.

Nagumo gục đầu vào vai Shin.

Có vẻ hắn đang không ổn thì phải.

-Sao đấy?

-Hình như anh bị say bé mất rồi Shin ạ.

-....

Tên ngốc này...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 44


-Mà sao anh lại có thể biết tôi sẽ tới đây?

Shin và Nagumo chạy dọc các hành lang để tìm Ando.

Nagumo nghe câu hỏi vậy thì chỉ nhoẻn miệng cười.

-Anh đã trao đổi với trường cho phép anh thay mặt người của Sát Đoàn làm nhiệm vụ này mà tới đây.

-Hả?

Vậy cũng được luôn.

Thật ra là Nagumo đã phải lôi chuyện hắn quá phá phách trường học nên muốn làm nhiệm vụ này như để sửa chữa sai lầm mà mình gây ra.

Bởi thế JCC mới miễn cưỡng chấp nhận và trao đổi với bên Sát Đoàn.

Nếu hắn có chết thì cũng chả quan tâm, khéo trường lại mừng quá vì cho out một con báo chúa ấy chứ.

-Chỗ này đỉnh điên luôn á!

-Shin reo lên khi càng chạy sâu vào du thuyền.- Có thiệt là ở trên tàu không vậy?

Shin dáo dác nhìn quanh trong khi Nagumo cứ ung dung không bất ngờ lắm.

-Gì mà có hơn 10 cái nhà hàng.

Rồi còn bể bơi, phòng tập, quầy bar nữa.

Rạp chiếu phim, Casino.

Ặc!

Chả khác gì thành phố luôn.

Shin thầm nghĩ đúng là tên Seba kia nói, chủ tịch công ty con du thuyền này là một kẻ thích chơi lớn.

Nagumo giơ tay khúc khích cười trước phản ứng đáng yêu của bé con mình.

Hắn thì chả thấy có gì ngạc nhiên trước sự xa hoa này nhưng có vẻ bé Shin là lần đầu đi lên đây.

-Bé Shin có vẻ thích nhỉ?

-Ơ...à cũng không hẳn.

-Nếu muốn...-Nagumo ôm eo cậu.-...bé có thể đi bao nhiêu tùy thích.

Anh chiều được hết.

-Gì vậy trời!?

-Shin đẩy hắn ra.- Tôi không ham hố mấy cái này lắm.

-Nhưng hẹn hò tuần trăng mật ở trên du thuyền cũng là một ý tưởng lãng mạn mà ha ^^

-Nhảm quá rồi đó ông tướng!

Ai thèm cưới anh.

-Anh đã nói ai cưới ai đâu chứ?

-...

Shin nhận ra bản thân bị mắc câu liền thẹn quá hóa giận, đấm lên đầu Nagumo.

Trong khi hắn vẫn cười ha hả như thường.

-Có điều tìm ổng ở đây chắc mãn kiếp luôn quá.

Nagumo chống nạnh nói.

Sau đó quay mặt ra đã thấy bé con của mình thất thểu mở cửa đi vào một phòng yên tĩnh hơn chút.

Hắn vội vàng đuổi theo, lo lắng.

-Bé sao thế?

Shin mặt mày cũng nhăn nhó đi hẳn.

-Nhức đầu.

Ở đây ồn quá chịu không nổi.

Ở trong một không gian đông người như này làm Shin có chút không thích.

Suy nghĩ của họ cứ dội vào đầu đứa trẻ tóc vàng liên tục.

Hồi nhỏ khi mới có năng lực, nó khiến Shin chảy máu mũi vì quá tải mấy lần, nên đó giờ cậu rất ít đến chỗ đông người qua lại.

Lớn lên thì quen dần và kiểm soát được đôi chút, cũng không còn là trở ngại lớn nữa.

Ấy vậy mà thi thoảng năng lực lại bóp chủ nó kinh.

Giờ thì chả hiểu sao ẩm ương kiểu gì mà đầu óc đau hết cả lên.

Có lẽ mấy ngày vừa rồi bác sĩ tiêm cho cậu mấy liều thuốc.

Shin tặc lưỡi bực dọc.

-Lại đây với anh nào.

Nagumo xót cho bé con của mình quá.

Hắn tiến từ đằng sau, lấy hai bàn tay to của bản thân bịt tai Shin lại.

Cậu ngạc nhiên quay ra sau, nhướn mày khó hiểu nhìn đôi mắt lớn của Nagumo chớp chớp ngây thơ.

-Làm thế này sẽ không bị ồn nữa.

-"Ồn trong đầu tôi chứ có phải tai đâu..."

Nhưng Shin không nói, cũng chả đẩy ra.

Bằng cách thần kì nào đó mà tự nhiên đầu cậu dịu hẳn.

Rồi Shin thả lỏng người dựa vào ngực của người đằng sau.

-Nagumo đã làm một việc tốt phải không?

-Nghe ớn quá.

Khi hai đứa đang đứng nói chuyện thì một ánh sáng trên sân khấu bật sáng lên trong phòng tối.

Tiếp theo đó là tiếng nhạc piano du dương say lòng người.

Bấy giờ cả hai mới nhận ra mình đang trong phòng hoà nhạc, các du khách ngồi thưởng thức bánh trà và bản tình ca lãng mạn.

Nagumo và Shin nhìn về phía người nghệ sĩ đánh đàn.

Hắn thì nhận ra ngay thông qua bàn tay đầy vết sẹo và chai sần do cầm súng.

Trong khi lúc sau Shin mới cảm giác được không khí xung quanh ông ta là của một sát thủ lành nghề.

Tất nhiên việc hai đứa cứ đứng như trời trồng và nhìn chằm chằm vào Szpil đã cho gã ta thấy rõ chúng nó không phải dân thường.

Gã đánh mắt ra lệnh cho đàn em xung quanh bao vây lấy hai đứa oắt con.

Một thằng đeo kính đen tiếp cận Shin từ phía sau và rút một con dao ra.

Cậu phát giác liền nghiêng người né qua một bên và Nagumo thẳng tay đấm ngang cằm tên đó.

-Có anh đây rồi, bé không cần phải làm gì hết.

Szpil mỉm cười vì đã xác thực được mục tiêu.

Gã ta quyết định làm nóng chút không khí bằng cách tắt đèn tối om.

Cả căn phòng chìm vào màu đen ngay khi người nghệ sĩ bấm vào một phím đàn.

Tiếp đó là tiếng xì xào phàn nàn của khách.

Bằng mắt thường thì không thể thấy gì, đám đàn em đeo ống kính hồng ngoại để xử lí địch.

Nhưng Nagumo là một kẻ mạnh hơn người thường rất nhiều.

Thông qua cảm nhận thân nhiệt mà hắn dang tay đánh bật hai tên đang cố vung dao vào mình.

Tên đàn ông tóc đen này thậm chí còn biết bé con của mình đang đứng chính xác ở đâu xung quanh hắn.

Vậy là hắn bật cười nhờ Shin.

-Đừng động tay động chân gì nhé, kẻo bị thương.

Anh xót.

-Vớ vẩn.

-Shin chỉ cần đứng yên một chỗ và đọc vị trí cho anh thôi là được.

Szpil bắt đầu đánh bản nhạc hăng hơn nhằm che đi tiếng động đánh nhau và làm phân tâm kẻ địch.

Ấy thế mà nó lại giống như một bài ca dành riêng cho hắn và cậu khiêu vũ, mặc kệ sự hỗn loạn mà đám địch mang đến.

Nagumo nghĩ nó lãng mạn phết đấy chứ.

-Bên phải.

Giọng Shin vang lên.

Sau đó một tên ngã xuống.

-Bên trái phía trước.

Lại một tên nữa.

Cứ như thế, đàn em của mình bị đánh mà Szpil không biết tại sao lại vậy.

Còn Shin từ đầu tới cuối hoàn toàn chả thèm nhúc nhích, chỉ khoanh tay đứng bình thản để cho Nagumo bảo vệ, y như những gì hắn đảm bảo.

Có một tên mon men tính túm lấy chân cậu.

Và Shin biết.

-Nagumo, ở phía dưới.

-Tuân lệnh~

Ngay sau đó hắn vươn tay kéo bé con của mình, để cậu ngả người sâu xuống vào vòng tay hắn.

Như cặp đôi kết thúc một đoạn khiêu vũ tình ái.

Nagumo cúi xuống hôn nhẹ vào môi Shin cái chóc trong khi chân của hắn thì bổ thẳng vào đầu tên sát thủ.

Tiếng cười của Nagumo bật lên khe khẽ trong không gian tối.

Còn Shin làu bàu mắng hắn.

-Đừng có mà cơ hội.

Thật may bây giờ Nagumo không thấy được khuôn mặt đã nóng dần lên vì ngại của Shin.

-Má, sao nó lại định vị được?

-Szpil hốt hoảng chửi thề.- Phí công quá, bật đèn–

Căn phòng lại sáng đèn như ban đầu nhưng chỉ ngay sau khi câu nói chưa kịp dứt, sát thủ nghệ sĩ bị một bàn tay vả vào mặt và đẩy gã vào khung đàn.

Nagumo đập mạnh phần vỏ đàn, ép chặt cứng đối thủ.

Trong khi bản thân bình thản ngồi xuống, quay ra nhìn tình yêu nhỏ của mình đang đứng dựa lưng vào tường.

Hắn nháy mắt nói lớn.

-Bản tình ca này dành riêng cho em!

Và một khúc đàn vang lên dữ dội.

Bộ cơ của đàn piano liên tục đập vào mặt, vào người của Szpil một cách đau đớn do lực ấn phím vô cùng mạnh mẽ từ bàn tay to và xinh đẹp của Nagumo.

Kết thúc bản nhạc cũng là lúc tên sát thủ bại trận.

Nagumo đứng lên cúi chào trước tràng pháo tay và lời khen ngợi của du khách.

-Thượng đỉnh!

Thượng hạng!

Năm sao!

Đẳng cấp!

Tinh hoa!

Tinh túy!

-Bé Shin có thích nó không?

-Rộn chuyện ghê.

Shin mỉm cười bất lực.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 45


-Hẳn vụ vừa nãy đã đến tai Ando rồi.

Nagumo lẩm bẩm trong miệng khi đang đi cùng với Shin.

Cá chắc tên nghệ sĩ kia là đàn em của ông ta.

Sớm muộn gì Ando cũng phát giác và có thể lẻn đi đâu đó kín đáo chút.

-Cẩn thận Nagumo, ông ta còn một đàn em n–

Rầm!

Chả cần Shin nói hết câu, bức tường bên cạnh cậu do lực tác động mạnh mà vỡ ra.

Ngay sau đó Shin bị đánh văng.

-Shin!

Nagumo chạy đến đỡ bé con mình dậy, lại trừng mắt quay ra nhìn kẻ vừa gây chuyện này.

Ikari vẫn cái vũ khí là dây xích gắn với mỏ neo đó mà từ từ bước ra.

-Mày là người bên Sát Đoàn nhỉ, tao–ủa?

Ikari hơi đứng hình chút.

Cố gắng nhìn cái đầu vàng lấp ló kia.

Liền nhận ra ngay là thằng nhóc cách đây 1 tuần mới cho gã một cú đấm đau điếng đến ngất xỉu.

Ikari liền không khỏi bực mình, nghiến răng.

-Lại là mày à?

Sao mày còn sống cơ chứ?

Má nó, dai như đỉa.

Đáng ra lúc đó tao nên kết liễu mày.

Ikari sấn sổ lao tới Shin thì bị Nagumo đánh bật ra.

Hắn trừng mắt, giọng nói nhẹ bẫng nhưng mang áp lực.

-Đối thủ của mày là tao.

Rồi Nagumo quay mặt sang nhìn bé con của mình.

-Shin, đi tìm Ando đi.

Ở đây anh lo.

-Mày nghĩ tao chấp nhận để mày gặp anh Ando sao!!!

-Đi đi Shin.

Shin tin tưởng Nagumo sẽ ổn thôi, vậy là cậu gật đầu rồi chạy đi mất.

Ikari tức điên tính nắm lấy cánh tay của đứa trẻ tóc vàng nhưng phát giác có con dao lao tới.

Gã liền ngửa người ra né mà vẫn bị một vết cắt vào mặt.

-Tao đã bảo đối thủ của mày là tao mà.

-Thằng ranh...

.

.

.

.

.

.

Ando đang đứng một mình trong căn phòng trống.

Bộ dạng điềm nhiên như việc trên tàu có người Sát Đoàn chẳng là chuyện gì to tát lắm.

Con tàu này sẽ rời cảng 30 phút nữa, khi đó nó sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát của Sát Đoàn.

Chỉ có một tên địch thì cứ giao cho Ikari xử lí là xong.

Cách!

Tiếng súng lên nòng vang lên trong căn phòng lớn tĩnh mịch.

Ando Tasuku quay ra nhìn và không khỏi ngạc nhiên.

Đứa trẻ tóc vàng lại lần nữa xuất hiện trước mắt ông.

Shin giơ súng hướng về người mà trước cậu gọi là "cha", miệng khẽ rít một hơi thuốc lá để lấy sự bình tĩnh.

Trừng mắt nhìn Ando.

-Sao mày lại...ở đây?

-Ando nhăn mặt.

-Tôi sao chết dễ thế được.

Tôi còn phải đến lấy cái mạng ông chứ.

-...

-Ando, tôi đúng là ngu nên mới đi tìm tình thương từ tên rác rưởi như ông.

Ando vẫn không nói gì.

Trực tiếp bấm nút điều khiển, ngay sau đó con tàu phát nổ ở một vùng nhỏ.

Shin giật mình.

Hành khách trên tàu cũng bị vậy mà la ó sợ hãi.

-Ông vừa làm cái gì?!

-Không thấy à?

Bom đấy.

Trên con tàu này còn một quả mạnh gấp 10 lần quả ban nãy.

-!

-Tao mà chết.

Nó sẽ phát nổ ngay.

Trên du thuyền này có 7000 hành khách.

Nếu mày bắn, tất cả sẽ chung số phận với tao.

-Ando...đồ khốn.

Ông dám kéo người vô tội vào việc này.

Trước cái cau mày nhăn nhó của Shin, Ando chỉ cười giả lả.

-Là sát thủ mà còn mở mồm nói đạo lí ba cái tính mạng nó khinh cho đấy.

-Ông cài bom ở đâu?

-Tao điên gì mà nói.

Nhưng khuôn mặt Shin liền cười gợi đòn ngay tắp lự.

-Quả bom C4 đang trong khoang máy dưới lòng tàu.

Tôi nói đúng chứ?

-!?...Sao mày lại..

-Tôi chỉ cần cho Nagumo biết vị trí, nó sẽ bị vô hiệu hoá.

Lúc đó chả có gì bảo vệ được ông hết.

-Haha...mày đe doạ tao à, thằng ranh.

-Ông im đi, mạng của ông đang nằm trong tay tôi đó.

-....

-Sớm thôi Ando...ông phải trả giá cho những gì ông làm...

--------------------------------------------------------------

-Thằng đại ca của mày gắn bom trên đây sao?

Đê tiện thật.

Nagumo sao khi thấy cơn rúng động từ vụ nổ vẫn điềm nhiên, móc mỉa đôi ba câu.

-Im mồm!

Mày không được nói anh Ando như thế!

Ikari lao lên phía trước, vung mạnh vũ khí xuống nền nhà.

Nagumo né chạy nhưng gã lắc nhẹ tay làm dây xích uốn thành lượn sóng và quật vào ngang eo của Nagumo.

Hắn bị đánh bay xa một chút, tên đàn ông tóc đen liền đứng dậy rồi chạy biến vào phòng gần đấy.

-Đĩ chơi dơ!

Đánh không lại xong chạy hả???

Ikari cáu tiết đuổi theo.

Nhưng đến khi gã ta vào phòng thì lại không thấy nó đâu.

Có hàng chục hành khách trong đây nhưng không đông đến độ để mà không tìm ra địch.

Chưa kể thằng nhóc đó có một chiều cao vượt trội, Ikari không tin mắt mình lại đui tới độ không xác định được.

Gã đi vòng quanh, ngó xuống cửa kính xem hắn có bám ở bên ngoài không.

Khi gã đang tập trung quan sát thì có nhân viên nữ đi tới, nhẹ nhàng nói.

-Thưa quý khách, trên du thuyền cấm mang cái những đồ vật lớn gây nguy hiểm ạ.

Ikari đánh mắt rồi cố tỏ ra hoà nhã, gã không muốn to chuyện rồi để loạn sinh ngậu lên.

Khi tên sát thủ quay đầu đi thì bị một tấm vải trải bàn quấn quay cổ.

Cô nhân viên với vóc dáng nhỏ bé bỗng lực khoẻ lạ thường.

Trực tiếp quật văng gã ra bên ngoài cửa sổ.

Ikari rơi thẳng xuống hồ bơi.

-Tao nè!♡

Nagumo nhảy xuống trước mặt gã đang cố ngoi lên bể, giở một giọng nói cợt nhả.

Hắn tiến tới đá văng Ikari một phát chui vào cầu trượt nước.

Rồi bản thân cũng tiến vào và đấm liên hoàn tên sát thủ.

Tốc độ nhanh đến nỗi Ikari chả kịp định hình mọi thứ.

Gã bị đánh bật ra khỏi ống, bay lên không trung và nhận ngay một cú đá bổ thẳng trực diện từ Nagumo.

Thân hình to lớn của gã sát thủ rơi với cường độ mạnh dọc xuống đáy bể.

Ngay tại lúc đó Ando và Shin đang đứng nói chuyện với nhau thì từ trên trần nhà có thứ gì đó rơi mạnh xuống.

Tiếp theo là cơ thể Ikari đè lên Ando.

-Anh Ando, em nặng lắm phải không?

-Cút ra💢

Nagumo cũng nhảy xuống theo và chạy đến chỗ Shin.

Khi nhìn thấy hắn, chẳng hiểu sao Shin bất giác mỉm cười.

-Anh về rồi đây! ^^

-Nagumo...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 46


Hiện tại căn phòng giờ đây có bốn người.

Ikari tá hoả nổi gân xanh, gằn giọng khi thấy thằng nhãi con tóc vàng đang chĩa súng vào Ando.

-Mày làm cái gì thế hả!?

-Giết Ando chứ còn cái gì nữa.

-Cái đéo!?

Trước câu nói đó của con trai, Ando chỉ lạnh lùng nói.

-Đó là cách mày báo đáp cho việc tao đã cứu mày à?

-Câm mồm!

Ông quên rằng ông đã bắn tôi ở nhà máy bỏ hoang à?!

Việc ông cứu tôi hàng chục năm trước thì có nghĩa lí gì?

Shin gào lên.

Tay cậu bắt đầu hơi run.

Cậu cố hút điếu thuốc cho bình tâm lại mà không có tác dụng.

Làm sao thế?

Chỉ là bóp cò một cái thôi mà.

Đây đâu phải là lần đầu mình chĩa súng về ai đó đâu.

Shin cảm thấy sao mà khó khăn quá.

Chẳng phải cậu đã quyết tâm tới đây giết bố mình ư?

-Mày đang run.

-!

-Nực cười thật.

Một sát thủ lại để cảm xúc của mình chi phối sao?

Thảm hại thật đấy.

-Ông tưởng tôi không dám à!

-Mày tính kéo tất cả hành khách trên đây chết trùm luôn sao?

Asakura sẽ nghĩ gì về chuyện này?

-Ông không được nhắc tới tên ông ấy!

Sự thật là giờ Shin không dám bắn Ando.

Cậu cũng không biết sao nữa.

Rõ ràng Shin đang rất căm phẫn người đàn ông trước mặt mình.

Chỉ là....

Chỉ là sâu bên trong cậu có gì đó...khiến cậu nhói đau, khiến cậu chả thể nào ra tay được với Ando.

Shin cố hít thở sâu, giữ cho bản thân mình được bình tĩnh.

Nhưng đúng như ông ta nói, tay cậu run quá.

Việc cầm súng lên cũng đã cảm thấy nặng nề.

Giống như hàng tấn kim loại cố kéo tay Shin xuống, để bản thân thôi chĩa thẳng vào cha.....

À...ra là thế, Shin vẫn bị chi phối bởi huyết thống.

Dù cho cậu tưởng cậu đã gạt bỏ nó và nhường chỗ cho hận thù.

Shin hận ông.

Nhưng cũng yêu cha vô cùng.

Shin không muốn xuống tay với cha mình nhưng nếu không làm thế, cảm giác uất hận sẽ cứ mãi gặm nhấm lấy cậu.

Còn nếu Shin bắn cha, cảm giác tội lỗi lại dấy lên mà ám ảnh cậu suốt phần đời còn lại...

Cái nào cũng khiến đời Shin sống trong đau khổ và khó chịu....

-Nagumo...trên con tàu này có quả bom gấp 10 lần so với vụ nổ vừa nãy.

Anh thấy rồi đúng không?

-Ừm...

-Hãy mau cho tất cả du khách xuống thuyền đi.

Anh làm được chứ?

-Được...-Nagumo nhíu mày.

Cảm thấy có gì đó không ổn trong lời nói của bé con.

Shin vẫn một mực hướng vào Ando.

Rồi cậu nhắm mắt hít một hơi sâu, lại dùng cái nhìn quyết tâm trừng trừng vào người đối diện.

Khẩu súng chưa hề được hạ xuống.

Giọng Shin bình thản đến lạ.

-Ando, tôi giờ sẽ giết ông tại đây....

-....

-...và chết cùng ông.

-!!!!

Phải rồi, chỉ có như thế thì cái cảm giác day dứt trong lòng ấy sẽ thôi bám lấy mà theo cậu xuống mồ.

Ando dường như cũng bất ngờ trước câu nói của Shin.

Nhưng người bàng hoàng nhất chính là Nagumo.

Hắn gào lên.

-Shin!

Em điên à?

Em có biết mình đang nói gì không?

-Tôi biết chứ.

Vậy nên tôi mới bảo anh hãy đưa toàn bộ du khách xuống.

Bởi khi Ando chết, con tàu sẽ phát nổ.

Nagumo đang cảm thấy rối bời trước những gì Shin vừa nói.

Bé con của hắn muốn tự sát sao?

Không được!

Hắn cần phải làm gì đó, hắn không muốn cậu phải ra đi như thế.

"Shin sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình chỉ để gặp cha"

Câu nói của thằng ôn tóc xoăn lại hiện về trong đầu Nagumo.

Hắn nghẹn lại.

Hắn phải làm gì để níu kéo Shin khi bé con đang thật sự muốn chết?

Nagumo khẽ siết tay.

Chỉ lần này thôi.

Hãy cho hắn được ích kỉ vì cái cảm xúc của mình lần cuối cùng...

-Shin...em định bỏ anh lại sao?

-!!!

Shin thoáng dao động...

Câu nói của Nagumo như đánh thức cậu tỉnh táo lại.

Cậu đã định bỏ rơi Nagumo chỉ vì nỗi hận che mờ mắt.

Trong phút chốc, cậu đã chấp nhận buông bỏ hết mọi thứ ra sau đầu.

Chấp nhận bỏ lại mọi điều tốt đẹp mà mình đang có.

Chỉ vì một nỗi hận không tên....

Shin nhận ra trong thâm tâm, mình luôn đòi hỏi Nagumo phải ở bên cạnh mình.

Luôn sợ hắn sẽ bỏ rơi cậu mà đi mất.

Cậu sợ bị tổn thương khi ai đó bỏ mình lại.

Và bây giờ Shin lại trở thành người mà cậu sợ nhất.

Shin đã định bỏ rơi Nagumo.

Bàn tay cầm súng của đứa trẻ tóc vàng hơi hạ xuống.

Shin đang chần chừ.

-DỪNG LẠI!!!!

-!!!

ĐOÀNG!

Ikari bỗng hét lên khiến cậu giật mình.

Và Shin lỡ bóp cò súng, viên đạn vì thế mà găm vào người Ando.

Shin sững sờ nhìn cha mình ôm lấy chỗ bị bắn mà ngã xuống.

Cậu mấp máy môi, lắp bắp.

-Ơ...Không...tôi đâu định...

-AAA!

Anh Ando!!!!

Ikari gào khóc hét lên.

Gã tức điên đến độ, lao lên tính giết thằng nhóc tóc vàng trước mặt.

-Tao giết mày!!!

-!!!!

Mọi chuyện xảy ra nhanh quá.

Cả Shin và Nagumo đều không phản ứng kịp.

Khi cái mỏ neo của Ikari chuẩn bị bổ vào người Shin, cậu thấy trước mắt bỗng đảo lộn lên.

Tiếp sau đó là cảm giác được bao trọn trong vòng tay của một người đàn ông.

Ando đã đỡ cho con trai một cú chí mạng.

-!!!!

Shin trợn tròn mắt khi nhìn thấy khuôn mặt Ando.

Và dường như ông cũng bất ngờ vì tại sao mình lại làm như thế.

-Ando...tại sao anh....

Khi Ikari còn đang hoang mang cho hành động vừa rồi của mình, Nagumo đã thẳng tay bẻ gãy cổ gã ta.

Hắn quay ra nhìn Shin.

Bé con của hắn đang bần thần, không tin vào những gì trước mắt.

-Sao ông lại...

Nhìn người đàn ông quằn quại dưới đất, Shin lập tức nghiến răng trách móc ông.

-Tại sao hả!?

Giờ ông cứu tôi làm cái gì?!

-Ai biết....chắc là tao bị cảm xúc chi phối rồi...

-!

Shin mở to mắt ngạc nhiên.

Tự hỏi rốt cuộc Ando Tasuku bị sao thế.

Rõ ràng ông đã tính giết cậu bằng một viên đạn, giờ thì đỡ cho con trai mình và nói do bị cảm xúc chi phối....

Này có phải là sự liên kết mạnh mẽ của huyết thống mà Shin vẫn luôn tin không?

Cậu nghĩ là có....

Rốt cuộc thì hận thù phải chịu thua trước tình máu mủ...

-Haha....thấy chưa?

May là tao đã đem mày ra khỏi nơi đó...

Mày thậm chí còn chả bắn nổi...thế thì làm sao mà thành sát thủ được cơ chứ....

Ando thở bắt đầu có chút khó khăn.

Mắt ông đang nhoè dần nhưng vẫn cố nhìn khuôn mặt của thằng con trai đang bàng hoàng với ông.

Ando khẽ đưa tay nắm lấy vai Shin như thể ông đang đo xem nó cao đến đâu rồi...

"Mày...đã lớn tới chừng này rồi à..."

Shin khẽ siết tay lại khi đọc được dòng suy nghĩ ấy.

-Ông...con mẹ nó...tại sao...?

Ando cảm thấy mình đang lịm dần đi.

Ông bắt đầu nhìn về hướng chàng trai tóc đen đi cùng thằng con mình.

-Đưa nó ra khỏi đây....

Nagumo hơi giật mình, nhưng rồi thấy ánh mắt có gì đó khẩn thiết từ Ando, hắn gật đầu nhẹ.

Nagumo tiến tới kéo Shin ra nhưng bị cậu vùng vằng.

-Không!

Ông nghĩ ông làm thế rồi bảo tôi bỏ đi vậy là xong hả!?

Tôi đếch cần cái sự thương hại đấy từ ông!

-....

-Tôi sẽ không tha thứ cho ông đâu đồ chết tiệt....

Nhưng Ando cứ nhìn Nagumo và giục hắn hơn.

-Đi đi.

Tên đàn ông tóc đen cắn môi, dù biết Shin sẽ trách cứ mình nhưng hắn chẳng nghĩ gì thêm nữa mà vác Shin lên vai bỏ chạy.

-Nagumo!

Anh làm gì thế?

Bỏ tôi ra!

Shin quẫy đạp chân, tay không ngừng đập vào lưng hắn.

Rồi lại vươn tay về phía cánh cửa kia, Shin cứ gào thét trong vô vọng.

Cố níu lấy thứ gì đó đang vuột mất khỏi mình.

-Bỏ tôi ra!

Đừng đưa tôi đi mà...

Bóng dáng Ando nằm trên nền đất lạnh cứ thế nhỏ dần rồi khuất khỏi tầm mắt cậu.

-...làm ơn.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 47


Nagumo đã thông báo đến nhân viên trên tàu.

-«Xin quý khách chú ý!

Trên du thuyền hiện giờ có bom do khủng bố đem vào.

Xin hãy rời khỏi con tàu ngay lập tức!»

-«Xin nhắc lại....»

-Bom á!

-Sợ quá!

-Mau chạy thôi!

Cả du thuyền loạn lên như ong vỡ tổ, tháo chạy thoát thân.

Trong khi Ando vẫn đang thoi thóp, cố giữ ý thức để con tàu không phát nổ.

"Chậc...."

"Sau ngần ấy năm bôn ba, tìm đường thoát khỏi Sát Đoàn.....thì thằng nhãi con mình cứu chục năm về trước...lại xuất hiện cùng với thằng sát thủ...."

"Làm đảo lộn hết cả lên...."

Khi gặp nhau ở nhà máy bỏ hoang, Ando Tasuku cũng bất ngờ lắm.

Đứa con mà mình bỏ lại cho người bạn nuôi nấng bỗng xuất hiện trước mặt mình.

Nhưng nó ngu ngốc quá.

Nó có biết cha nó bị truy sát không?

Nó có biết nếu bây giờ Sát Đoàn ập đến và phát hiện nó là con của một kẻ tội đồ đã giết Phó Chủ tịch thì sẽ gặp hậu quả gì không?

Ando nghĩ con mình thật là ngu dốt vì tự chui đầu vào chỗ chết.

Vậy nên ông đã phải bắn nó, để Sát Đoàn nhìn vào và nghĩ: "À, nó là một tên sát thủ được thuê đến để giết Ando".

Hết.

Và con trai ông sẽ thôi bị nghi ngờ nữa.

Ông biết thằng con sẽ được tên đi cùng tới cứu và mọi thứ lại ổn cả thôi.

Chỉ là ông không ngờ, mình đã gieo một nỗi uất hận trong tâm hồn nó.

Không, có khi như vậy lại tốt ấy chứ.

Ông đã bỏ rơi nó.

Nó nên hận ông.

Nó phải hận ông.

Để nếu như người cha tệ bạc này có chết, thằng bé cũng đừng vì chuyện đó mà đau khổ.

Người ta thường bảo con người trước khi chết, não bộ sẽ tua lại những kí ức xuyên suốt cả cuộc đời như một thước phim chiếu lại cho chủ nhân nó xem.

Ando bây giờ cũng thế.

Và hình ảnh cuối cùng xuất hiện chính là khung cảnh ông bồng đứa con vừa mới lọt lòng của mình.

Shin....

Là cái tên mà ông đã đặt cho nó.

"Lẽ ra mình nên để nó chết đi...."

Đáng ra Shin đừng nên xuất hiện ngay từ đầu.

Ando đã nghĩ vậy đấy.

Cuộc đời ông như một bãi rác vậy.

Cái cuộc đời của một kẻ làm việc cho Sát Đoàn lúc nào cũng tanh tưởi mùi máu và cái mùi thuốc súng rợn người.

Cái cuộc đời thối nát chỉ toàn những thứ bẩn thỉu và nhơ nhuốc bủa vây.

Một đứa trẻ mới sinh không được xuất hiện trong cuộc đời như thế.

Nó quá đỗi thuần khiết.

Quá đỗi trong sạch.

Nhưng Ando lại không hề muốn xoá đi cái vẻ đẹp duy nhất ấy trong cuộc sống u tối của mình...

Ando thấy bản thân đang dần mất ý thức.

Mí mắt nặng trĩu muốn khép lại.

Cả cái cơ thể này nữa, chỉ muốn nằm ra và nghỉ ngơi sau bao tháng ngày mệt mỏi chống chọi với cái đời chó má.

"Không...."

Ando gắng gượng bằng tất cả sức lực cuối cùng ra cửa sổ và ngồi lên thành khung.

"Mình vẫn chưa thể chết..."

"Cho đến khi phải tận mắt nhìn thấy nó an toàn...."

Ando thấy thằng tóc đen tuyền đang vác thằng con trên vai và chạy ra khỏi tàu.

Như có thần giao cách cảm, Shin ngẩng lên và thấy bóng hình cô đơn cả một cuộc đời chỉ chạy trốn khỏi truy đuổi đang ngồi bên bậu cửa.

Ando nhìn con trai mình, mỉm cười.

Miệng ông khẽ mấp máy gì đó và suy nghĩ của ông cũng vậy.

Shin nghe rõ mồn một giọng cha lần cuối.

Nhẹ nhàng và thanh thản.

"Mày nhất định phải sống đấy..."

"....nhất định..."

Đôi đồng tử trong veo của đứa trẻ tóc vàng khẽ ngấn nước...

Ando nhắm nghiền mắt cũng là lúc con tàu phát nổ...

.

.

.

.

.

.

.

Từ lúc thoát khỏi tàu Shin cứ im lặng mãi.

Không kêu than, không oán trách hay mắng Nagumo gì cả.

Cậu chỉ đứng đó cúi đầu xuống.

Hắn cũng không lại gần cậu, chỉ để cho Shin một không gian yên tĩnh.

Rồi bỗng nhiên Shin bật khóc nức nở.

-Tại sao chứ....?

Tại sao những lời đó cha lại không chịu nói với con...?

Shin ôm mặt mình, nghẹn ngào.

-Tại sao đến lúc quá muộn rồi thì mới cho con biết...?

Đồ cha già chết tiệt.

....

-Con chỉ muốn hai tụi mình gặp nhau...như gia đình bình thường thôi mà.

....

-Bộ điều ấy... khó lắm sao?

Cậu đau lắm, đau vô cùng.

Cậu đã chả thể nói gì được với cha dù bản thân có rất nhiều chuyện để nhắc đến.

Cậu đã bỏ cha lại mà chả thể nói được ước nguyện nhỏ nhoi của mình.

"Cha ơi, tất cả những gì con muốn chỉ là một cái ôm thật chặt từ cha thôi...."

Nagumo im lặng nhìn bóng lưng cậu.

Hắn đau quá.

Nhìn lấy đôi vai gầy đang run lên từng hồi vì nỗi mong muốn có một gia đình làm hắn thấy đau.

Nagumo rất thích được thấy nhiều biểu cảm trên gương mặt bé con.

Nhưng riêng cảm xúc này thì không.

Hắn sợ phải nhìn thấy nó.

Hắn không dám nhìn.

Nagumo thường nghĩ Shin lúc nào cũng trông như toả sáng vậy.

Không phải toả sáng rực cháy kiểu mặt trời.

Mà Shin toả sáng như ánh trăng giữa đêm đen không gợn mây.

Một nguồn sáng duy nhất giữa thứ u tối tĩnh mịch.

Shin luôn mang một cái gì đó như niềm hi vọng tràn trề không bao giờ bị dập tắt.

Shin Asakura, khi thốt lên cái tên ấy thật êm tai làm sao.

Dường như bất cứ điều gì ở cậu cũng làm người ta dễ chịu.

Đối với Nagumo, Shin Asakura là một con người mạnh mẽ.

Dù cậu có bị chê bai hay mắng nhiếc là một kẻ yếu, Shin chưa bao giờ tỏ ra buồn.

Cậu chỉ bực thôi, đó là tất cả những gì cậu biểu hiện ra.

Vậy nên, khi chứng kiến một Shin đang đau khổ và tuyệt vọng.

Nagumo không khỏi xót thương.

Hắn chẳng biết làm gì để có thể xoa dịu bé con.

Hắn yêu bé vô kể...vậy mà chẳng thể giúp gì được.

Ngoài một cái ôm thật chặt.

Hơi ấm từ người đàn ông cao lớn khẽ bao trùm lấy cậu từ đằng sau khiến Shin thoáng ngỡ ngàng.

Rồi cậu quay mặt lại và hướng mắt tới đôi đồng tử đen láy của Nagumo.

Mắt Nagumo có chút ướt.....

Có phải hắn khóc không?

Shin không biết câu trả lời.

-Shin...

Người đàn ông m90 nhìn bé con của mình bằng tất cả sự yêu thương, khẩn thiết và trân trọng.

-Hãy để anh trở thành gia đình của em.

Lời nói ấy được thốt lên dưới bầu trời không có nắng, lộng gió và tiếng xào xạc của những chiếc lá không biết từ xứ nào mà cuốn về đây.

Nhẹ bẫng.

Shin tròn mắt nhìn người vừa thốt ra câu ấy.

Và Nagumo hoàn toàn nghiêm túc cho những gì mình vừa nói.

Như một lời thề.

-Đồ ngốc này, sao anh lại...

-Vì anh muốn Shin được hạnh phúc.

-!

-Anh sẽ trở thành gia đình của Shin, sẽ là nơi để Shin có thể trở về, sẽ là điểm tựa mỗi khi Shin yếu lòng, sẽ là "nhà" mà Shin luôn hằng cầu mong.

-...

-Anh sẽ chăm sóc cho Shin, che chở cho Shin, yêu thương Shin hết mực.

Anh hứa.

-Nagumo....

-Và anh hoàn toàn tỉnh táo để dành phần đời còn lại bên Shin.

Shin sững sờ vì những lời thề nguyện mà Nagumo trao cho mình.

Shin thấy mọi thứ trước mặt nhoè thêm, hình như cậu lại khóc nữa rồi....nhưng dường như có cái gì đó bùng lên trong lồng ngực đứa trẻ tóc vàng.

Thật sự có người sẽ yêu thương cậu ư?

Thật sự sẽ có người cho cậu cảm giác là "nhà" sao?

Thật sự có người vì cậu mà đánh đổi cả đời để ở bên cậu à?

Có chứ.

Người ấy là Nagumo Yoichi.

-Tại sao thế...?

Shin lại ôm mặt, cúi người nghẹn ngào.

-Tại sao anh phải cho em nhiều điều như thế....?

Nagumo dịu dàng lau đi những giọt lệ làm ướt hàng mi kia.

-Vì Nagumo này yêu em.

-Em chẳng có gì để đáp lại những điều ấy....

-Tình yêu của em đã cho anh tất cả rồi.

-Em không đủ tốt...

-Anh cũng thế.

Nên hai đứa mình hãy cùng nhau trở nên tốt hơn nhé.

Bé con của hắn tự ti quá.

Lúc nào cũng nghĩ bản thân chẳng xứng có được những tình thương mà em luôn cho là điều xa xỉ vượt quá tầm tay mình.

Không, không, em hoàn toàn xứng đáng có được nó, Shin ạ.

Em hoàn toàn xứng đáng.

Và anh sẽ là người thực hiện những điều ấy cho em.

Shin nức nở rồi vòng tay qua cổ Nagumo mà ôm chặt lấy hắn.

Và người ấy cũng ôm lại cậu.

-Em là một đứa tham lam lắm đấy...

-Ừm.

-Vậy nên em sẽ không buông anh ra đâu.

-Anh chấp nhận.

Cha ơi, con nhất định sẽ sống.

Con nhất định sẽ sống hạnh phúc.

Cuộc sống mà cha đã hi sinh cả đời mình để trao cho con.

Con sẽ sống một cách thật trọn vẹn.

Con sẽ sống thay cho cả phần cha nữa...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 48


Shin sau đó được đưa về trường an toàn.

-Anh Sakamoto......

Bây giờ thì đứa trẻ tóc vàng này đang cực kỳ sợ hãi, bàn tay căng thẳng vò nhàu mép áo.

Bởi vì trước mặt cậu đây là Sakamoto đang khoanh tay giận dữ.

Anh từ nãy giờ chả nói năng gì cả làm tim cậu như muốn nhảy ra ngoài tới nơi.

-Mày làm bé con tao sợ đấy, Sakamoto.

-Ra ngoài, Nagumo.

Dù cho thằng bạn cợt nhả nói đỡ cho nhưng Sakamoto lạnh lùng đuổi hắn đi.

Anh muốn nói chuyện với thằng đệ mình.

-Rồi rồi.- Nagumo giơ tay như đầu hàng.- Nếu Sakamoto có đánh bé thì hét tên anh nha.

-....

Tiếng đóng cửa phát ra và rồi mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng.

Shin đang cảm thấy rất rén, bữa trước anh mới nói với cậu là có chuyện gì thì đừng có giấu.

Vậy mà cậu lại bỏ trốn đi lần nữa và còn tính không ngày gặp lại luôn.

Tội lỗi đầy mình.

-Shin.

-Sakamoto gọi.

-Dạ!?

-Mày đã thấy tốt lên chưa?

-Dạ...?

Shin trố mắt nhìn anh, tưởng sẽ bị mắng cho một trận không ngóc đầu lên được.

Ấy vậy mà Sakamoto chỉ hỏi cậu có làm sao không.

-Bây giờ mày thấy thế nào?

-Dạ...em ổn...

-Nagumo đã kể cho anh nghe hết mọi chuyện.

-!

-Mày vất vả rồi Shin.

Đừng tự mình gánh vác mọi thứ như thế nữa.

-....

-Mày vẫn còn có anh mày mà.

-Anh...

-Và cả Nagumo, cả mọi người nữa.

Mày không cô đơn đâu Shin.

Shin cúi mặt xuống, tay nắm chặt lấy vải quần.

Anh Sakamoto lại vậy nữa rồi.

Thay vì trách mắng cậu, anh lúc nào cũng cho cậu nhiều điều làm cậu thấy bình an.

-Em xin lỗi vì giấu anh...

-...

-Em đã buông xuôi, anh Sakamoto.

Em đã định chết theo cha mình.

-...

-Cha em ấy...em nhận ra cha yêu em rất nhiều.

Đến cuối cùng thì em cũng đã có câu trả lời cho mình rồi anh ạ.

Shin ngước lên nhìn Sakamoto.

Cậu nở một nụ cười nhẹ như nắng mùa thu.

Một nụ cười dịu dàng đã cho thấy giờ đây lòng cậu chẳng còn những điều uẩn khúc mà cậu vướng mắc dường như sẽ bám theo cả đời mình.

-Cha em một đời đã luôn cô đơn và đau khổ...

Shin nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt cậu lại lấp lánh lên tia hi vọng thường ngày.

Ngắm nhìn bầu trời trong vắt như lòng cậu bây giờ.

-Vậy nên em sẽ thay ông ấy để làm lại một cuộc đời hạnh phúc hơn.

Sakamoto vươn tay xoa nhẹ đầu Shin.

Có lẽ sau vụ này thằng bé đã trưởng thành lên trông thấy.

Nhưng vẫn là một đứa non dại cần được anh chỉ bảo.

-Cố gắng lên.

-Vâng.

--------------------------------------------------------------

-Shin, anh muốn đi ngắm bình minh.

Nagumo nằm trên giường mè nheo trong khi Shin đang gấp quần áo của mình, cho trong tủ.

Cậu quay ra.

-Ngắm bình minh?

-Đúng rồi.

Ngày mai luôn.

-Sao cứ tự ý quyết định thế?

Shin làu bàu trong khi tiến về giường.

Cái tên này thật sự tính để cậu ôm ngủ suốt một tuần như đã nói ở trên du thuyền.

Từ tối là đã leo lên cửa sổ cắm cọc ở đây.

Thế mà tên mặt dày này chỉ cười ha ha và kéo tay bé con, ôm chặt lấy Shin.

-Bé đã bao giờ đón bình minh chưa?

-Chưa...

-Thế thì phải đi rồi.

Mai anh dắt đi nhe.

Nagumo hôn hôn vào tai, vào má và vào môi cậu mấy cái như "đút lót" để Shin đồng ý.

Có vô sỉ không cơ chứ.

-Được rồi.

-Yay!

Yêu bé.

-Ngủ đi.

Mai còn dậy sớm.

Shin cựa người sao cho thoải mái nhất rồi vòng tay ôm Nagumo, để hắn áp mặt vào ngực mình.

Shin biết nếu làm vậy hắn sẽ ngủ ngon được và Nagumo hoàn toàn hưởng thụ cái ôm ấy luôn.

.

.

.

.

.

-Shin ơi, mau lên.

-Từ từ thôi Nagumo.

Anh đi nhanh quá.

Shin cố đuổi kịp theo chân người yêu mà cái tên kia chân dài quá thể, 1 bước của hắn phải bằng 3 bước của cậu.

Từ sáng sớm, khi trời vẫn còn tối om.

Nagumo và Shin lẻn lên sân thượng cao nhất của toà kí túc xá.

Giờ thì chả có ma nào quanh đây để mà làm phiền hai con người này hết.

Shin dựa vào lan can, buổi sáng có hơi chút lạnh vì chưa có ánh mặt trời nhưng không đến nỗi buốt.

Ấy thế mà tên ngốc nào đó thấy bé con thở hắt ra lại tưởng là cậu lạnh, tiến đến ôm chầm lấy Shin.

Hoặc đơn giản là hắn muốn thế.

Nagumo bế bổng Shin lên cao quá đầu hắn, để bản thân có thể thu trọn thân ảnh kia vào đáy mắt mình.

Bé con của hắn đáng yêu chết đi được ấy.

Bé còn chớp chớp mắt nhìn Nagumo nữa kìa.

Tự nhiên người đàn ông tóc đen bật cười khúc khích.

-Anh cười gì thế?

-Anh đang vui.

-?

Có gì quanh đây đâu?

-Shin ngó nghiêng.

-Không.

Anh đang nghĩ nhiều lúc đời cho mấy tình huống trớ trêu để mình gặp được định mệnh trong đời ấy.

-?

-Anh có được em nhờ vào một sự hiểu lầm.

Đúng rồi.

Vì sự hiểu lầm của Nagumo ngày ấy, đã cho hắn tiếp cận Shin.

Cũng vì sự hiểu lầm ngày ấy, Nagumo đã yêu Shin vô kể chả thể nào dứt ra được nữa.

Cũng vì sự hiểu lầm ngày ấy mà hắn tìm thấy được người mà hắn nghiêm túc muốn bên cạnh che chở cả đời.

Chỉ vì một sự hiểu lầm.

-Hử?

Hiểu lầm gì cơ?

-Shin tròn mắt hỏi.

-Không có gì đâu nà ^^

-Gì chứ?

Nói em nghe đi.

-Bí mật!

Shin dẩu môi hờn dỗi.

Rồi lại bắt gặp vẻ mặt tràn đầy tình yêu vô bờ bến của Nagumo kia.

Ban đầu Shin nghĩ Nagumo là một kẻ kì lạ, đáng sợ, mưu mô chẳng có gì đáng tin.

Cậu tự hỏi sao anh Sakamoto lại chơi được với tên này cơ chứ.

Nhưng rồi Shin đã biết, Nagumo thật sự sẽ hi sinh bản thân mình rất nhiều cho những người mà hắn yêu quý.

Đằng sau vẻ mặt lúc nào cũng cợt nhả, vô tư ấy là một Nagumo rất dễ yếu mềm khi ốm.

Đằng sau cái vẻ đáng sợ ai cũng kiêng dè ấy là một Nagumo rất dễ thương khi say.

Đằng sau vẻ lạnh lùng, vô tình ấy là một Nagumo vụn vỡ khi thấy người mình yêu bị thương.

Đằng sau vẻ thờ ơ chẳng chú trọng vào bất cứ thứ gì ấy là một Nagumo đã rơi lệ và chân thành muốn kề bên cậu cả đời.

Chỉ riêng mình Shin được thấy điều đó thôi.

Shin đã thấy được nhiều khuôn mặt khác của Nagumo.

Shin đã thấy được con người thật của Nagumo.

Shin đã hiểu Nagumo.

Và cũng yêu con người này rất nhiều.

-Anh yêu em.

Nagumo khẽ thốt lên câu nói tỏ tình, vẫn chân thành như lần đầu.

Ôi...hắn thích thú nhìn lấy đôi mắt của Shin.

Đôi mắt hấp háy ánh sáng và sóng sánh như mặt biển.

Giống như lần đầu Nagumo bị đắm chìm trong đó.

Không hề đổi thay.

À không...

Nó dạt dào và mãnh liệt hơn hẳn.

Cuốn lấy hắn chẳng chịu buông.

Nhưng Nagumo chấp nhận để bản thân chết chìm trong nó.

Chết chìm trong ánh mắt của em.

Bình minh đang dần ló rạng.

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới soi rọi lên mái tóc, soi rọi lên khuôn mặt của Shin và cả của hắn nữa.

Một ánh sáng cho sự khởi đầu mới, niềm hạnh phúc mới và niềm hi vọng mới.

Shin ôm lấy khuôn mặt Nagumo, cúi xuống và trao cho hắn một nụ hôn sâu.

-Em cũng vậy.

_END_

--------------------------------------------------------------

Vậy là Nacchan của chúng ta đã thành công rước bé Shin về nhà rồi 😋

Phải nói đây là bộ đầu tiên tôi vt luôn á, đầu tiên đúng nghĩa luôn.

Ban đầu tôi sợ văn phong mk có hơi lủng củng vì lúc đọc check lại thì thấy v thật 🥹 Nhưng mà được mọi người khen và ủng hộ làm tôi mừng lắm luôn, ko nghĩ truyện của mk được mọi người thích thế 😭

Kể ra lúc vt mấy chương đầu là tôi đã định sẵn luôn sườn truyện và cái kết luôn.

Đó là vì sao tôi vt liên tục và luôn có chương mới cho mọi người mỗi ngày.

Siêng đến độ khi mà các nàng đọc tầm chương 31-32 là tôi đã vt xong đâu vào đấy hết rồi 🤣

Với cả tôi hiểu cảm giác truyện mk thích mà cứ phải đợi mòn cổ chap mới nó tuyệt vọng lắm (⁠。⁠ノ⁠ω⁠\⁠。⁠) nên đó là lí do chính cho việc tôi chăm đăng á 😉

Truyện thì đã kết thúc rồi nên tôi cx có chút tiếc vì còn muốn đồng hành vs các nàng dài dài.

Nhưng hiện tại tôi chưa có ý tưởng mới, bạn nào có thì cho tôi xin tham khảo nhé, bt đâu nó ngon quá tôi triển luôn 🤗

Tôi vx còn một vài ngoại truyện cho các nàng như quà chia tay nên mọi người vx có thể đọc nhe.

Hẹn gặp lại mọi người ở truyện khác.

Love all 🫶🩵
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện


Mỗi khi có được ngày nghỉ, Nagumo sẽ dành cả buổi nằm trên giường để ngủ nướng.

Giống như bây giờ, hắn đang tận hưởng sự êm ái mà chăn gối mang lại.

Nhưng thoải mái chưa được lâu thì Nagumo cảm thấy ai đó túm lấy tóc mình mà kéo nhẹ.

Nó vừa đau mà cũng vừa yếu ớt...hắn không biết miêu tả sao.

Người đàn ông tóc đen khẽ mở một bên mắt xem đứa nào to gan như thế.

Và rồi thì hắn giật mình đến tỉnh cả ngủ.

Trước mặt Nagumo giờ là một đứa bé sơ sinh....

-Ơ...?

Đứa nào đây?

Đứa bé có mái tóc vàng rất quen....đôi mắt tròn đen lúng liếng nước.

Khi thấy Nagumo nhổm dậy, nó bật cười khanh khách, khua tay và cái miệng hơi chảy dãi kêu lên mấy tiếng ê a đặc trưng của trẻ con.

-Ya!

Nagumo bật dậy và hoang mang.

Sao lại có đứa bé bên cạnh mình.

Và nó là con ai?

Khi hắn còn đang khó hiểu thì cánh cửa phòng ngủ mở ra.

Tiếp đó là cái giọng léo nhéo mắng mỏ quen thuộc.

-Yoichi!

Còn không dậy đi!

-???

Trước mặt hắn là bé con của mình.

Shin đang đeo một chiếc tạp dề, tay cầm cái muôi lớn, vẻ mặt không mấy hài lòng nhìn Nagumo.

Cậu mắng tiếp.

-Đang trông con sao lại lăn ra ngủ thế?

-Ơ???

Con ai???

-Đứa bé này....-Nagumo chỉ tay vào nó.-...là con anh?

-Chứ sao.

-....Với ai?

-Với tôi chứ ai!💢.

Anh ngủ một giấc mà ngu đi à?!

Hay anh tính bỏ lại bố con tôi?!

-Ơ!

Anh đâu dám.

Nagumo vội vàng trèo xuống giường tiến về chỗ con mèo nhỏ đang xù lông kia.

Ôm lấy và vỗ lưng dỗ dành.

Bấy giờ Nagumo mới để ý xung quanh.

Đây không phải là căn phòng kí túc xá JCC.

Nó thật sự là một căn nhà.

Nagumo đang có cuộc sống gia đình bình thường với bé con của hắn.

-Mau ra chuẩn bị ăn đi.

Shin quay lưng ra khỏi phòng và Nagumo đứng nhìn ngẩn ngơ đứa bé mà Shin nói là "con" hắn.

Đứa bé dễ thương lắm.

Giống Shin như đúc luôn.

Gen nhà này mạnh khiếp.

-Sao chả có gì giống mình thế?

Nagumo cười cười rồi bế đứa bé đi ra.

Một căn nhà nhỏ không quá lớn, sạch sẽ gọn gàng, thơm mùi nước giặt xả từ những tấm màn và quần áo treo ngoài ban công, mùi sữa của trẻ sơ sinh và mùi đồ ăn thơm phức len lỏi khắp nơi.

Và có một người "vợ" đang đứng trong bếp tất bật nấu nướng cho hắn ăn.

Chà....cảm giác bình yên thật đấy.

Nagumo bế con và ngẩn ngơ tận hưởng không khí xung quanh.

Giờ hắn mới nhìn xuống tay mình.

Một cái nhẫn lấp lánh ở ngón áp út trái, cùng bộ với cái Shin đang đeo.

Hai người đã kết hôn.

Tự dưng lồng ngực hắn bồi hồi.

Không biết diễn tả sao.

Nhưng để dễ hiểu nhất thì Nagumo đang cảm thấy hạnh phúc.

Người đàn ông m90 tiến về phía "vợ" mình mà vòng tay ôm lấy cái eo nhỏ kia.

Mới sinh mà sao cái bụng này vẫn phẳng lì như chưa có gì thế.

Nagumo bóp bóp lấy nó và bị Shin túm tay chặn lại.

Cậu quay ra lườm hắn.

-Làm gì đấy?

-Anh muốn kiểm tra bé con của anh từ hồi sống với mình đã tăng lên miếng nào chưa.

-Chỉ tổ gầy đi thì có.

-Shin bĩu môi.- Chăm anh cực hơn cả con.

-Con ơi, bố nhỏ của con chê bố lớn hoài.

-Ya!

-Này!

Sao lại đi mè nheo với đứa bé hả?

Nagumo bật cười khúc khích, còn Shin chỉ lừ mắt nhìn hắn rồi lại quay mặt vào trong nấu nốt.

Mặc kệ cánh tay đang ôm lấy mình kia.

Một tay ôm vợ, một tay bồng con.

Sướng nhất Nagumo Yoichi này.

Hắn thấy mình chiến thắng bất kì thằng đàn ông nào vì đã có một cuộc sống mà bao đứa mong ước.

Vợ đẹp, con ngoan, nhà cửa êm ấm.

Khi Shin sắp xếp hết đồ ra bàn và thậm chí là pha sữa cho con, cậu mới cởi cái tạp dề ra.

-Đưa đây em cho con uống sữa.

Anh ăn đi.

Lúc Shin vươn tay tính bồng con thì Nagumo rụt lại không cho cậu bế.

-Sao thế?

Con đói rồi kìa.

-Để anh cho ăn, bé làm việc từ sáng mệt rồi.

Nagumo với lấy bình sữa trong tay Shin rồi cẩn thận đưa nó đến miệng con mình.

-Ấy, không phải thế...khi cho con uống anh phải như vậy...

Shin chỉ bảo chồng mình khi cho em bé uống sữa là phải làm những cái gì mới đúng.

Thấy Nagumo luống cuống trông đáng yêu quá làm cậu bật cười.

-Yoichi hồi đi học nổi tiếng cái gì cũng giỏi mà sao giờ vụng về thế?

-Lần đầu làm cha thì vậy thôi.- Nagumo bĩu môi.- giờ em sinh thêm cho anh cả đội bóng thì anh vẫn chăm tốt.

-Gì vậy...?

-Shin cười bất lực.- người sinh thêm phải là anh chứ.

-Hả???

Nagumo điếng người nhìn Shin.

Hình như hắn nghe lầm đúng không?

Hắn lắp bắp hỏi lại.

-Ai sinh cơ?

-Anh chứ ai, nếu nói thế anh phải sinh thêm cho em đấy.

Em sao sinh được.

Ơ nhưng mà anh nằm trên mà....

Nagumo giờ như chết não.

Ủa ê hắn nằm trên mà???

Sao lại là người sinh con?!

Mà nếu nói vậy, đứa bé này khác gì hắn mang tiếng đẻ thuê không cơ chứ, con nó chả thừa hưởng gen gì từ hắn cả luôn ấy.

Mà thôi kệ.

Dù không biết tại sao mình nằm trên mà vẫn phải sinh con, Nagumo giờ mới nhận ra đứa bé này tên là gì.

Giờ hỏi có bị bé con đấm không ta....?

-Con mình dễ thương nhỉ, giống bé quá.

Mà...sao bé lại đặt tên con như thế?

-Như nào?

-Thì...ý nghĩa của tên ấy.

Mỗi cái tên đều có ý nghĩa mà.

Nếu hỏi vậy, dù Shin không trực tiếp nói ra thì hắn cũng sẽ đoán được.

Shin mỉm cười, nhìn vào vô định.

-Bởi vì.....

Nagumo lờ mờ mở mắt.

Nhận thấy mình đang nằm trên giường.

Bên cạnh là Shin.

Cậu đang bán khoả thân trên, ngồi dựa lưng vào gối và hút thuốc, tay cầm điếu thuốc vắt ra bậu cửa sổ.

Cổ và lưng cậu có vài dấu hôn....

Chỉ có dấu hôn thôi.

Hai người chưa làm gì nhau hết.

Cánh tay Nagumo ôm ngang hông cậu bắt đầu cựa quậy.

Shin quay ra thì thấy người yêu mình đã mở mắt.

-Anh dậy rồi?

Nhưng tên đàn ông m90 tự nhiên hốt hoảng ngẩng đầu cao lên, nói lớn.

-Bé!

Bé đừng hút thuốc, ảnh hưởng tới con!

-?

Con nào?

-Con chúng ta ý!

-???

Anh chưa tỉnh ngủ à?

Shin nhíu mày khó hiểu nhìn một Nagumo đầu tóc bù xù khẽ bật người dậy và ngó nghiêng xung quanh giường để tìm cái gì đó.

Rồi hắn chớp chớp con mắt to tròn của mình.

-Ơ...?

Nãy còn ở đây mà...?

-?

-Mình còn chưa biết tên con mà...huhu

-???

Nagumo giờ mới nhận ra nãy hoàn toàn là mơ.

Khung cảnh bình yên ngôi nhà và những đứa trẻ tiêu tan hết luôn.

Hắn ủ dột, muốn ngắm cảnh Shin làm vợ hắn thêm tí nữa mà...

-Sao đấy?

Shin dập điếu thuốc và trườn người về phía Nagumo.

Tên này tỉnh dậy mà vẫn hấp như thường kể cả khi không tỉnh táo.

-Shin ơi...

-Ừ, em đây.

-Sinh con cho anh đi.

-???

-Anh muốn có con.

Cậu cốc đầu hắn một cú đau điếng.

-Khùng hả?

Tôi là con trai mà.

Sao tự nhiên lại nói thế?

-Vì anh muốn chúng ta như một gia đình hơn hơn nữa.

-Ừm...đúng là có đứa bé cũng thấy vui...-Shin xoa cằm.

-Đúng chứ?

Vậy nên Shin sinh con cho anh nhá.

Sinh cả một tổ chức sát thủ luôn.

-Tự đi mà đẻ.

À...ra là thế, nên Nagumo mới mơ mình là người sinh chứ không phải là Shin.

Nagumo bật cười khúc khích, ôm bé con vào lòng.

Lại nhịn không được hôn vào cái cổ bé kia, in chồng lên những dấu hôn tối qua.

Và Shin cũng ôm đáp lại, để mặc cho người yêu mình quấy nhiễu.

Buổi sáng của ngày nghỉ chỉ cần có vậy.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 2


Nagumo nhận ra kể từ lúc hẹn hò, Shin chưa lần nào nói "yêu" hắn.

Cái vụ tỏ tình và cậu nói "em cũng vậy" không được tính, dù nó là một minh chứng cho thấy Shin đã đáp lại .

Nhưng Nagumo muốn Shin một lần nói ra cơ.

-Thì mày chỉ cần xin nhóc ấy là xong.

-Thôi.

Ngại lắm.

"Đĩ mẹ...thằng này mà cũng biết ngại à?"

Rion mắt cá chết nhìn thằng bạn mình đang buồn thiu.

Gì chứ cái chuyện cỏn con thế mà cũng đến đây hỏi cô cho được.

Là người yêu của nhau rồi, có gì mà ngại đòi hỏi ba cái thứ đấy.

-Nếu tao xin thì câu đó chỉ như là vì tao muốn nghe nên bé mới nói.

Chứ không phải bé thật sự muốn bày tỏ với tao.

-Cũng đúng...thế mày muốn tao làm cái gì cho mày đây?

-Phải làm sao để Shin nói câu thừa nhận yêu tao.

-Thế dễ, hỏi thẳng là xong.

-Rion đứng lên và đi tìm Shin.

Nagumo nối đuôi theo.

Hắn sẽ đứng rình ở đâu đó để nghe bé nói từ "yêu" hắn.

Shin bây giờ đang đứng tập luyện cùng với Sakamoto như một thói quen của hai anh em.

Rion xông xáo đi tới, cười giả lả chào.

-Mày tới đây chi?

-Cứ có chuyện thì mới được tới hả?

Rion chống nạnh, lén nhìn Nagumo đang trốn phía sau cột nhà, hắn giơ tay ra ám hiệu cho bạn mình hành động đi.

-Nhóc Shin dạo này sao rồi?

-Dạ?

Sao là sao ạ?

-Thì...kể từ lúc hẹn hò với Nagumo, chị thấy mày tươi lên hẳn.

-Vậy à...Em thì thấy mệt hơn.

Hự!

Nagumo cảm tưởng câu nói ấy như mũi tên đâm vào ngực hắn.

Hắn ôm ngực mình nhưng cố đứng nghe tiếp.

-Nagumo lười lắm, toàn ngủ muộn xong nướng đến trưa không à.

Báo hại em lên lớp muộn mấy lần.

Hự!

-Lại còn hay mè nheo trẻ con nữa.

Hự!

-Em không cho thì phụng phịu dỗi, rồi lấy mấy lí do là em chả chiều người yêu hay là kẻ bạc tình này nọ.

Hự!

-Cũng đúng, thằng này rõ trẻ trâu mà.

"Rion à...đừng có kẻ tung người hứng chứ."

-Nhưng sao nãy toàn kể xấu nó vậy.

Thật sự Nagumo không có điều gì tốt trong mắt Shin hả?

-Có chứ.

-Shin bất giác mỉm cười.

-!

Đây rồi, đây rồi.

Bé con sắp nói ra rồi.

Nagumo dỏng tai nghe ngóng.

-Nhưng mà sao chị Rion hỏi thế?

Shin chớp mắt nhìn cô nàng tóc xanh khiến Rion chột dạ.

Và cộng thêm cái nhìn của Sakamoto nữa càng làm cô rối trí.

-Thì...chị mày tò mò thôi...

-Tò mò á?

-Sakamoto nhướn mày.- Từ khi nào mày nhiều chuyện mấy vụ này thế?

-Gì?!

Tao muốn biết thằng bạn tao yêu đương nghiêm túc trông như thế nào cũng không được hả?

-...

-Mày cũng tò mò thấy mợ ra.

-!!!

Ừ thì anh tò mò thật.

Chủ yếu là xem thằng l kia có làm gì quá đáng với đệ anh hay không thôi chứ nó trông thế nào thì Sakamoto đếch quan tâm lắm.

Shin nghe vậy thì liền bật cười bất lực.

-Nagumo nhờ chị hỏi em chứ gì.

-!!!!!!!

Cả Nagumo và Rion giật thót.

Sao Shin lại biết cơ chứ???

Vậy mà đứa trẻ tóc vàng chỉ thở dài như kiểu: "Em biết thừa cái tính đấy của Nagumo."

Thế nên kế hoạch thất bại, Shin không nói gì nữa và Nagumo còn chẳng được nghe.

--------------------------------------------------------------

-Nagumo, mai em đi về thăm ông chú.

Shin đang gấp gọn quần áo của Nagumo trong khi hắn nằm ườn ra giường chơi Sudoku.

Vẻ mặt hắn buồn hiu vì phải nghĩ kế tiếp.

-Anh có muốn đi với em không?

-Ơ?!- Nagumo bật dậy.- Gặp chú em á?

-Ừ.

-Là ra mắt với gia đình ấy hả?

-Cũng có thể nói là vậy.

Chả cần nói hắn nhảy cẫng lên, chạy tới muốn thơm cái mặt đáng yêu kia.

Vậy mà bị Shin đẩy ra.

-Em đang giở tay.

-Anh vui lắm Shin ơi!

-Gì vậy...- Shin cười cười.-... nhớ ngủ sớm để mai còn đi đấy nhé.

-Vâng ạ!

Cứ như chăm đứa con nít ấy...

.

.

.

.

.

Nơi chú Asakura ở là một cái phòng thí nghiệm, vẻ bề ngoài của nó là một viện bảo tàng lớn.

Shin và Nagumo bước vào thì gặp những người quen cũ.

Ai cũng tấm tắc khen Shin sao khéo chọn người yêu thế.

Khó tính hay kén mà đến lúc chốt thì chốt ngay cực phẩm.

Nagumo tất nhiên tự hào lắm, mặt cứ song song với trời trong khi Shin đỡ trán bất lực.

Hắn quá xứng với bé con ấy chứ.

Chả thằng nào đứng cạnh Shin mà đẹp đôi bằng hắn đâu.

Vậy nên Nagumo rất tự tin khi diện kiến với chú hay còn gọi là cha nuôi của bé con thì chắc chắn cũng được chú ưng ngay mà yên tâm trao con trai chú cho mình.

-Sao tự dưng mày quen cái thằng trông bá dơ vậy Shin?

Hự!

Nagumo ôm ngực phun ngụm máu.

Chưa gì bố bé làm quả câu sát thương chí mạng vcl.

Asakura nhíu mày đánh giá người mà Shin đưa về đây.

Tóc tai loà xoà, ăn mặc loè loẹt dị hợm chẳng ra hồn người, xăm trổ này nọ các thứ, trông mặt mũi cũng đểu cáng chả đáng tin.

Này chắc 100% thằng Shin ngốc bị lừa rồi.

-Lần đầu chào hỏi nói thế không hay đâu ông chú già.

Shin khoanh tay trách móc ông nhưng rõ ràng vai cậu đang run lên vì nhịn cười.

Nagumo cảm thấy tổn thương thật sự luôn ấy.

Shin tiến đến ngồi xuống ghế, rồi nhớ ra mình để quên túi đồ cho ông Asakura ở xe mà hai đứa lái tới đây.

-Nagumo, em quên mất tiêu.

Túi đồ ấy...

-Hửm?

-...Anh chịu khó lấy cho em được không?

-Được chứ, bé cứ nói chuyện đi nhé.

Shin nhờ là hắn phải làm ngay.

Thế là Nagumo chạy biến ra ngoài, để hai người nói chuyện riêng với nhau.

-Thằng đấy nghe lời nhóc quá nhỉ?

-Ảnh như trẻ con ấy...

Mà dạo này ông chú có nghỉ ngơi đầy đủ không đấy?

-Có.

-Nói dối với con nít không ngượng hả?

-Mày lớn rồi chứ có bé bỏng gì đâu Shin.

Còn dắt cả người yêu về ra mắt.

-Vượt mặt ông chú ha?- Shin chống cằm cười.- Chú cũng nên tìm cho mình đối tượng thay vì đâm đầu vào mấy cái dự án đi.

-Thôi...ta không muốn lập gia đình.

Nuôi mày làm ta đủ nhức đầu rồi.

-Cũng phải cho tôi có em chứ.

-Chịu.- Rồi Asakura nhìn Shin.- Thế nhóc thì sao?

-Hử?

-Nhóc ở trường có tốt không?

-Có.

Tôi đã gặp những con người rất tốt ở ngôi trường đấy là đằng khác.

-Thằng bá dơ kia cũng vậy à?

-Haha...ừ.

Anh ấy là người khiến tôi đau đầu nhất đấy.

-....

Nói tới đây, ánh mắt Shin vô thức dịu dàng hẳn đi.

-...Và cũng là người tôi đem lòng yêu nhất.

-...!

-Nagumo vì tôi mà trao đi nhiều điều lắm.

Nên ông chú yên tâm nhé, ảnh trông vậy thôi chứ không có bá dơ đâu.

Asakura giơ tay bất lực.

Chà... thằng nhóc đã không còn cần ông chú già này nữa rồi.

-Shin ơi.

Anh mang túi về rồi đây.

-Cảm ơn anh....-Shin đưa túi cho người trước mặt.

-Gì đây?

-Mấy thứ đồ tôi mua cho đó.

Giờ tôi chỉ thi thoảng về đây thôi nên chú cũng phải tự chăm sóc mình đi.

Đồ ngốc.

-Nhóc ngồi lên đầu ta được rồi đấy.

Cả ông và Shin bật cười.

Rồi cậu đi ra nói chuyện với những người ở thí nghiệm chút.

Chỉ còn ông Asakura và Nagumo.

-Cậu....

-Dạ!?- Nagumo thấy có chút hồi hộp.

-...hãy chăm sóc cho Shin thật tốt nhé, nhờ cậu.

Asakura mỉm cười tin tưởng, còn tên đàn ông m90 ngơ ngác trong vài giây.

Đôi mắt của hắn hơi loé lên tia sáng rồi tắt ngúm, cái cảm xúc không tên trào dâng cuộn lên trong lòng mình.

-Vâng!

Xin chú hãy tin ở cháu.

-Ừm.

Một người khiến Shin tin tưởng, một người khiến Shin khi nhắc đến lại vô thức dịu dàng.

Có lẽ nó yêu chàng trai này rất nhiều.

Asakura nghĩ.

Và chàng trai ấy cũng vậy.

Ông đã thấy được sự chân thành trong đôi mắt hai đứa khi trao cho nhau.

Ông tin rằng Shin sẽ được hạnh phúc khi ở bên người như vậy.

Nhờ cậu đấy, thằng bá dơ....

.

.

.

.

.

-Có gì mà trông anh vui thế?

Shin và Nagumo đang trên đường về.

Suốt đoạn đường người yêu cậu cứ tủm tỉm mãi không dứt nên cậu tò mò hỏi.

-Không có gì đâu.

-Cười mà không có lí do là điên đấy.

-Ừm.

Điên với mình em thôi.

-...

Sao hắn không vui cho được.

Nagumo đã nghe thấy Shin nói lời yêu hắn với cha nuôi mình kia kìa.

Lại còn là "yêu nhất" nữa chứ.

Thằng Sakamoto đbrr nhá!

-Shin ơi.

-Hử?

-Anh yêu bé lắm lắm luôn.

-Gì vậy?

Sao tự nhiên....

-Thế Shin có yêu Yoichi không?

Nagumo chớp chớp đôi mắt to của mình để nhìn Shin.

Cậu bật cười.

Tay vươn lên kéo má hắn một cái nhẹ.

Lại mè nheo nữa rồi.

-Có.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 3


-Anh là ai thế?

-?

Shin không hiểu sao mình lại đứng ở đây.

Cậu cũng không biết nơi này là nơi nào nốt.

Biển à....

Sao cậu lại đi ra biển nhỉ?

Nagumo đâu rồi....hình như người yêu cậu không có ở đây.

Thay vào đó là một cậu nhóc.

Cậu nhóc có mái tóc vàng và đôi mắt mèo tinh nghịch đang nắm lấy áo Shin bằng cái tay be bé mũm mĩm.

Ồ.

Là Shin Asakura lúc nhỏ.

Shin nghiêng đầu nhìn shin bé và cậu nhóc cũng làm điều tương tự vậy.

-Anh là ai thế?- Shin bé hỏi lại.

Shin bối rối không biết trả lời sao.

Nếu nói "anh là em của những năm về sau" thì bé có tin không nhỉ?

-Em không đọc được suy nghĩ của anh.

-Ừm.

Anh cũng thế.

Shin bé mở to mắt ngỡ ngàng.

-Anh cũng có năng lực giống em ạ?

-Ừm.

-Thì ra ở đâu đó có người vẫn giống em!

Chỉ có một người thôi, nhóc ạ...

-Vì anh là mày.

-Ớ?- Shin bé ngơ ra một lúc, rồi lại cau mày bĩu môi.- Tưởng thấy em là con nít thì đùa vậy được hả?

Em không dễ mắc lừa đâu.

-Là thật đấy.

Shin ngồi xổm xuống cho ngang tầm mắt với nó.

Mái tóc cậu loà xoà tung bay theo cơn gió mặn mùi biển và cát vàng, che đi nụ cười và ánh mắt dịu dàng dành cho bản thân lúc nhỏ.

-Có cần anh chứng minh không?

-Ngon nhào vô.

-Mày không thích ăn thịt do ông chú Asakura nấu vì nó dai nhách đúng không?

-Ớ???

-Mày còn làm đổ một lọ hoá học của ổng nữa.

-Sao anh....

-Và mày từng bị rách quần khi vô tình vướng vào cái móc ở bàn.

-A A A sao anh lại biết?!!!?!

Shin bé tá hoả đỏ mặt trong khi người trước mặt nó bật cười khúc khích.

-Anh bảo rồi, anh là mày.

Là mày của nhiều năm sau.

-Vậy là thật hả?

-Ừm.

Shin bé chớp chớp đôi mắt mèo lúng liếng.

Rồi nó bảo.

-Sao mình lớn lên trông chán vậy trời.

-....

Nghe chính bản thân mình chê cũng thấy đau phết.

-Thế....

-?

-.....khi lớn lên, em đang như thế nào vậy anh?

Shin ngẫm nghĩ, nghiêng đầu.

Cậu không thể nói với trẻ con rằng mình đang theo học trường sát thủ.

Cái nghề mà máu me tanh tưởi không nên xuất hiện trong đầu đứa trẻ 7 tuổi này.

-Anh đang theo một trường học.

-Thật á?!

Tụi mình được đi học sao?

-Ừm.

-Nhưng.....-Shin bé dẩu môi tiu nghỉu.

-Sao thế?

-Ở trường chắc ai cũng ghét tụi mình lắm phải không anh?

-!!!

-Vì tụi mình đọc được suy nghĩ của mọi người nên chả ai muốn chơi với tụi mình.

Có phải vậy không...?

-....

Phải rồi nhỉ.

Hồi mới có cái năng lực này, mấy người ở phòng thí nghiệm cũng càng ngày càng lánh xa cậu.

Dù cậu biết họ cũng quý mình rất nhiều.

Nhưng để mà cho một đứa biết được hết những suy nghĩ thầm kín thì không khỏi e ngại.

Giờ Shin không quan tâm tới điều ấy lắm.

Tuy vậy, Shin bé chỉ mới đối mặt với nó nên không tránh khỏi cảm giác tự ti.

-Em...ghét cái năng lực này.

-...

-Ai lại đi muốn ở cạnh một đứa biết đọc suy nghĩ chứ?

Nói tới đây Shin bé mặt mày nhăn nhó khó coi.

Nó đang sợ mình của tương lai nói rằng đúng y như những gì nó đoán.

Nó sẽ lại một mình trong ngôi trường lớn mà không có nổi một người bạn.

-Không đâu.

-!

-Chúng ta có rất nhiều bạn bè là đằng khác.

-Ơ...thật ạ?

-Ừm.

Họ toàn là những người tốt thôi.

Anh Sakamoto này, Lu, Heisuke và Piisuke, Seba, chị Rion, anh Uzuki, Gaku.

Và Nagumo....

-Họ quý tụi mình lắm.

Shin mỉm cười nhìn đứa trẻ trước mặt hồn nhiên tíu tít lên như cún con quẫy đuôi.

Shin bé thích lắm, mặt nó đỏ bừng vì vui.

-Kể cả khi họ biết ta có năng lực.

-Ừm.

-Thế....

-?

-....anh đã gặp được cha chưa?

-....!

Shin sững người một lúc.

Từ bé tới giờ, cái suy nghĩ đi tìm cha trong cậu chẳng bao giờ bị dập tắt nhỉ.

Shin bé tròn mắt nhìn.

Sao anh lại bày ra vẻ mặt ấy thế?

Có chuyện gì từ tương lai sao?

-Rồi...anh đã gặp cha.

-Thật ạ???

-Thật.

-Vậy cha chúng ta trông thế nào?

-Một ông chú trung niên cau có khó tính.

-haha...già như ông chú Asakura hả?

-Ừ, tầm vậy đấy.

-Vậy anh có biết sao cha bỏ đi không?

-Ông ấy không bỏ chúng ta đâu.

Ông ấy bảo vệ con mình đấy.

-Vậy cha....- Shin bé đan tay vào nhau.-...cha không ghét mình...

đúng không anh?

Shin liền nhẹ nhàng kéo đứa trẻ vào vòng tay mình mà ôm thật chặt.

Đôi mắt cậu bắt đầu rơm rớm nước.

-Ừm...cha yêu chúng ta.

Yêu nhiều là đằng khác...

-Vui quá.

Shin bé thích thú vòng tay ôm lại phiên bản lớn lên của mình.

Cha yêu nó.

Nó vui.

Nó cũng yêu cha.

Nó hạnh phúc.

-Thế cha có đang sống với mình không anh?

-.....

-Anh ơi?

-Tiếc quá...ông không sống với mình.

-Tại sao...?

-Vì cha còn bận bảo vệ thế giới.

-Gì vậy?

Đừng lừa em, em không dễ bị gạt đâu.

Nó nhảm quá thể ấy.

-Thật mà...vì thế giới của cha là tụi mình đấy, ngốc ạ.

-!!!

Đến đây, Shin không kìm được nữa mà rơi lệ, nấc lên từng hồi.

Shin bé ngơ ngác thấy người trước mặt quỳ xuống ôm mặt rấm rứt.

Rồi dường như nó cũng bị ảnh hưởng vì cả hai là một, nước mắt của Shin bé cũng tuôn rơi.

-Sao anh lại khóc?

Shin bé dùng đôi tay ngắn cũn của mình ôm lấy đầu của Shin.

-Anh buồn à?

Anh làm em khóc theo rồi, đồ ngốc!

Shin bé mắng cậu.

Và cậu ngước lên, lau nước mắt cho nó, mỉm cười dịu dàng.

-Anh không buồn.

Anh khóc vì anh thấy hạnh phúc.

-Tại sao?

-Vì những điều cha làm cho chúng ta.

-...

-Vì chúng ta có rất nhiều bạn bè.

-....

-Vì chúng ta tìm thấy được người yêu thương chúng ta cả đời, Shin ạ.

-Cả đời sao....?

-Ừm...haha thằng nhóc này, mày khóc lên trông xấu quá.

-Nè nha!

Ông khóc nên tôi mới vậy đó!

Mà chúng ta là một mà!!!

Ông đang tự chê ông hả?

Shin bé xù lông nhưng rồi lại thôi ngay.

Thằng bé nắm tay người lớn hơn và kéo ra biển.

Để cho cơn sóng đánh nhẹ vào chân cả hai.

Dịu dàng.

Êm ái.

Vỗ về.

-Shin này...

-Dạ.

Shin cúi xuống đối mắt với thằng bé đang ngước lên nhìn mình.

Cậu mỉm cười, mái tóc vàng theo hướng gió mà tung bay.

Giờ mặt cậu thoắt ẩn thoắt hiện nhưng ánh mắt và nụ cười thì vẫn hiện hữu rõ ràng.

-Phải sống thật hạnh phúc nhé.

.

.

.

.

.

.

Shin khẽ mở mắt ra.

Cậu vừa mơ...

Nhưng mơ về điều gì nhỉ?

Sao tự nhiên cậu lại khóc?

-Shin sao thế?

Cậu ngước lên nhìn người vừa hỏi câu ấy.

Nagumo đang ôm cậu vào lòng, thấy bé con của mình rơi lệ liền luống cuống lấy ngón cái lau nhẹ giọt lệ trên khoé mắt đi.

Ân cần hỏi han.

-Bé gặp ác mộng à?

Shin im lặng một lúc.

Chỉ khẽ cựa mình sao cho thoải mái và rúc đầu sâu hơn vào hõm cổ người đối diện.

Thở đều.

-Không....nó là một giấc mơ đẹp....
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 4


Trong điện thoại Nagumo toàn là ảnh của Shin.

Cứ thi thoảng hắn lại lôi album ra ngắm nghía và cười tủm tỉm một mình.

Nhiều đến độ hai đứa bạn còn tính gọi thầy cúng đến.

-Khiếp quá thể rồi đó Nagumo.

Mày cứ như thằng biến thái vậy.

-Tao ngắm người yêu tao mà chúng mày cũng dị nghị nữa là sao.

-Vì mặt mày quá đê tiện.

-Nói thế tao buồn á.

Nhưng mà Shin rất dễ thương mà, không phải sao? ^^

Nagumo giơ điện thoại ra cho Rion và Sakamoto xem.

Hắn lướt từng ảnh một.

Ảnh nào cũng bắt trọn khoảnh khắc, lúc thì Shin đang hút thuốc, lúc cậu đang lắp súng, lúc cậu ăn cái bánh nho nhỏ.

Và nhiều lắm.

-Toàn chụp trộm vậy?- Rion nhướn mày.

-Chụp trộm là trộm thế nào, tao chụp công khai mà.

-Có thấy Shin nhìn vào máy đâu.

Nagumo cứ lướt hết tấm này tới tấm khác.

Hắn lướt hăng quá, quên mất có một ảnh Shin đang thay quần áo....

-A?

Cả ba đứng hình trong chốc lát....

Hôm ấy, cả trường thấy Sakamoto đấm túi bụi bạn mình.

.

.

.

.

.

-Huhu thằng Sakamoto quá đáng với anh lắm bé Shin ơi.

Shin bối rối không biết nói sao.

Nagumo đang ôm eo và dụi mặt vào bụng cậu nức nở, trong khi Sakamoto ngồi khoanh tay với vẻ mặt hằm hằm, bên cạnh anh là Rion đang bất lực.

-Được rồi, ngoan.

Shin vỗ lấy lưng tên đàn ông to lớn kia.

Người yêu cậu ngẩng đầu lên mếu máo, cố tình để bé con thấy mặt hắn bị thằng bạn đấm cho tím cả mặt mũi.

Cái mặt này bào được ra tiền đấy thằng khốn Sakamoto!!!

Shin nhìn vậy cũng xót.

Dù chưa biết là chuyện gì, ai sai ai đúng nhưng cậu thấy lần này anh Sakamoto có hơi quá tay.

-Anh Sakamoto, dù chưa biết Nagumo lại trêu gì anh...nhưng em thấy anh cũng hơi quá rồi...

CHOANG!!!

Kính mắt của anh nứt vỡ...

Đệ anh bây giờ còn quay ra trách cứ anh chỉ vì thằng quỷ xảo quyệt kia ư???

Shin à, mày bị thằng Nagumo tẩy não rồi.

-Hứ!

Nghe thấy chưa?

Mau xin lỗi tao đi!- Nagumo quay mặt ra dỗi hờn.- Nhanh thì tao sẽ tha thứ cho mày.

-Tao đếch cần sự tha thứ nữa.

Tao cần cái mạng mày.

Sakamoto rút súng ra và Rion tá hoả ngăn anh lại trong khi Nagumo lại nép vào ngực Shin la lớn.

-SHIN ƠI!!!!!

-Anh Sakamoto!

Bình tĩnh!

Có gì từ từ nói.

Buổi sáng đã loạn như cào cào rồi.

--------------------------------------------------------------

-Cứ thích trêu người rồi để bị đánh mới chịu hả?

-Ư...Shin mắng anh hoài vậy, anh còn đang bị thương mà.

-Đáng đời.

Bỏ qua chuyện thằng bạn đấm hắn vì cái tội chụp Shin trong tình trạng bán khoả thân đi.

Tự nhiên Nagumo tò mò không biết trong máy bé con có ảnh mình không.

Nhưng vấn đề là hắn không thể tự tiện cầm lên xem được, bé con sẽ giận hắn mất thôi.

-Shin ơi.

-Hửm?

-Cho anh mượn điện thoại chút xíu được hơm nà?

-Sao lại mượn?

Cái của anh đâu?

-Nãy bị thằng Sakamoto đập rồi...

Sự thật đúng là như thế đấy, cái này hắn không nói dối đâu.

Nhưng mà không sao, Nagumo là kẻ thường đi trước 2 bước, mấy cái ảnh ấy hắn có lưu trong mấy máy liền cơ ^^.

-Mượn làm gì?

-Bé không tin anh à?

Hay bé làm gì khuất tất nên không muốn cho anh biết.

-Bậy.- Shin gõ đầu hắn.- Anh toàn cài mấy cái linh tinh vào máy tôi thôi.

Như vụ con chip định vị ấy....

-Anh thề.

Anh sẽ không cài cái gì đâu.

Trước sự khẩn khoản của Nagumo, cậu bất lực mà đưa cho người yêu mượn.

Dù sao Shin cũng ít dùng điện thoại nên không cầm cũng chả sao.

-Đây, mượn xong rồi thì trả em.

-Vâng.

Yêu bé ^^

Thế là Shin đi sang lớp học tiếp theo của mình.

Bỏ một Nagumo đang hí hửng.

Rồi.

Kế hoạch bắt đầu.

Khi Nagumo mở ra.

Đập vào mắt hắn là cái ảnh hắn chỉ muốn ném điện thoại tới nơi.

Hình nền điện thoại là góc nghiêng 45° xuất thần của Sakamoto.

-Má nó!!!

Sao lại là mày nữa?!??

Nagumo tức anh ách.

Hắn để hình nền bé con, vậy mà bé con lại đi để ảnh thần tượng của mình ư???

Huhu Nagumo Yoichi này đau lòng quá...

Nhưng rồi tên đàn ông tóc đen lấy lại hi vọng ngay.

Có khi ẻm để hình mình trong album cho mình bé ngắm thui ^^

Nhưng đéo.

Album cũng toàn là ảnh Sakamoto đủ mọi loại góc (giống hắn chụp Shin), có vài cái Shin chụp chính diện công khai luôn và Sakamoto hoàn toàn chẳng ừ hử gì mà giơ ✌️.

"Vãi....đéo có ảnh mình"

"Đéo lấy nổi một tấm ạ...."

Nagumo bơ phờ, cố gắng lướt đến cuối, đến khi hết rồi vẫn chả có tấm nào...

-Tại sao vậy....sao em lại thế hả bé Shin yêu dấu của anh....

Nagumo ngồi thu lu một góc, ủ dột và chuẩn bị mọc nấm tới nơi.

Rốt cuộc anh có phải người yêu bé không thế...?

.

.

.

.

.

-Nagumo, mới có 20h mà đã ngủ rồi à?

Shin treo áo khoác lên, quay ra nhìn cái người đang nằm vật vờ trên giường mình kia.

Giờ thì phòng này chả phải của riêng cậu nữa rồi.

Thấy Nagumo không đáp, cậu rón rén lại gần.

-Ơ, anh chưa ngủ sao không trả lời em?

Nhưng Nagumo nhất quyết quay đi, úp mặt vào gối mềm.

Shin nhận ra hắn đang giận.

Mà cậu đã làm cái gì đâu.

-Nagumo.

-....

-Sao thế?

-....

-Ốm hả?

-....

-Đau bụng?

-....

Gọi mãi mà người yêu chẳng trả lời.

Nhưng Shin không giận, vẫn nhẹ nhàng hỏi.

Cậu vươn tay khẽ kéo hắn quay về phía mình.

-Ra đây em xem nào.

Nagumo xoay nhẹ người nằm ngửa, đối mặt với Shin đang chống tay nhìn hắn.

Cái miệng hắn hơi bĩu ra trông có ghét không cơ chứ.

Và hắn vẫn chả chịu nhìn cậu.

-Sao thế?

Có gì làm Nagumo buồn?

Shin đoán nguyên nhân người yêu như vậy là bắt nguồn từ mình.

Nhưng Shin nghĩ mãi vẫn không biết là vì sao.

-Anh giận em à?

-...

-Yoichi, nói em nghe xem nào.

Shin tung chiêu cuối là gọi hẳn tên hắn ra.

Vậy là Nagumo không cưỡng lại được nữa, dẩu môi.

-Cái điện thoại....

-Hử?

-Sao không có ảnh của anh hết thế?

Shin tròn mắt ngạc nhiên.

Chỉ mỗi thế thôi à?

Cậu lại còn tưởng thứ gì nặng lắm hắn mới vậy.

-Anh lục album của em?

-Anh xin lỗi vụ đấy.

Nhưng để sau đi, anh muốn nghe lời giải thích.

-Giải thích gì?

Nagumo ngồi bật dậy làm Shin thoáng giật mình.

-Em toàn chụp thằng Sakamoto đã đành.

Vậy mà không lấy nổi một tấm người yêu em.

-Anh ghen à?- Shin tủm tỉm cười.

-Ừ, anh ghen.

Nagumo thật sự đang rất dỗi luôn ấy, vậy mà bé con cứ chống cằm cười thôi.

Hắn đang hoàn toàn nghiêm túc mà.

Chả lẽ hắn còn phải lồng lên mới chịu hả?

-Anh quên em có máy ảnh à?

-?

Nagumo còn đang khó hiểu, thì Shin đi đến cạnh tủ rồi lôi một cái máy ảnh nhỏ ra.

-Cái máy em mua từ tháng trước, trước mấy ngày chúng mình chính thức hẹn hò.

Shin chìa ra trước mặt Nagumo.

-Xem chứ?

Hắn cầm lên bấm máy.

Rồi tròn mắt ngạc nhiên.

Tất cả đều là ảnh Nagumo ở những buổi hẹn hò giữa hai người.

-Em thậm chí còn in ra thành sách đấy.

-!!!?

Cậu bật cười trước cái mặt ngơ ngác của người yêu.

-Này em phải giấu kĩ chứ.

Mấy cái khoảnh khắc đáng yêu của bạn trai em sao để người khác thấy dễ thế được.

-Shin ơi....

-Sao rồi, còn giận nữa không?

-Hông.

Nagumo nhào tới ôm cứng bé con mình.

Hít lấy hít để mùi hương của Shin.

Ôi... sao hắn có thể trách bé con mình như thế chứ.

Nagumo ngu ngốc quá rồi.

-Mình đi hẹn hò thêm mấy lần nữa nhé?

Nagumo nũng nịu nói.

-Bao lần chả được, ngốc.

Đến tối Shin mở điện thoại ra thì thấy hình nền bị thay thành ảnh tự sướng của Nagumo.

Và album cũng có một đống luôn.....
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 5


Dạo đây Nagumo thấy Shin rất hay ngẩn ngơ.

Bé con của hắn chốc lại như người trên mây, người yêu bé gọi mà mãi lúc sau mới đáp lại.

-Sao dạo này Shin ngẩn tò te suốt thế?

-Không có gì đâu, mấy ngày nay em hơi buồn ngủ.

Shin lại hút thuốc như một thói quen để lấy tỉnh táo còn Nagumo thì cứ ngậm cây pocky trong miệng.

Hình ảnh hai đứa chả ăn khớp với nhau là mấy.

Nhắc đến cái vụ Shin buồn ngủ, hắn cũng để ý dạo này Shin hay thức khuya thật.

Nhiều lúc đang lim dim mà mở mắt ra vẫn thấy Shin ngồi ở bàn xem máy tính.

Chẳng biết là công chuyện gì, nhưng Nagumo chắc chắn phải ép em người yêu đi ngủ sớm vào tối nay.

.

.

.

.

.

-Shin ơi, ra đây để chồng bé ru bé ngủ nào.

-Xàm.

Để tối tránh việc Shin lại chơi máy tính, hôm nay hai đứa ngủ ở phòng Nagumo thay vì là phòng cậu như mọi ngày.

Ừ thì ban đầu Shin cũng thắc mắc, nhưng Nagumo chỉ bảo ngủ phòng bé nhiều rồi nên nay đổi gió tí.

Thế là cậu sang đây.

-Ngủ hoi ngủ hoi.

Tên đàn ông m90 vòng tay ôm lấy bé con.

Thế mà Shin chưa ngủ ngay (thật ra giờ mới có 21h30) nên cậu ngồi dựa lưng vào gối và mở điện thoại ra xem.

-Ngủ đi Shin.

-Anh mệt thì ngủ trước đi, tí em mới ngủ.

Hắn hơi nhíu mày không hài lòng nhưng rồi đầu nảy số sẽ giả vờ ngủ để lén nhìn bé con xem cái gì.

Vậy là Nagumo nằm im lưng chừng 20 phút, Shin bắt đầu chú tâm hơn và chẳng thèm để ý người yêu đang hé mắt và hơi rướn đầu lên.

Shin đang ngắm ảnh người mẫu nam....

ĐOÀNG!

Nagumo sững người.

Bé...bé Shin vậy mà lén lút ngắm ảnh trai mỗi đêm sau lưng hắn.

Mà còn ngắm mấy ảnh liền một cách chăm chú nữa chứ.

-Đẹp phết....

Shin lẩm bẩm trong miệng, hoàn toàn không để ý người nằm cạnh đã rục rịch xoay cơ thể nằm nghiêng sang bên kia.

Nagumo bịt miệng mình lại, hai hàng nước mắt chảy ròng.

Cố nén không phát ra tiếng kêu.

Như cô vợ đau khổ vì nhận ra chồng mình chán cơm thèm phở.....

Anh không đẹp bằng mấy thằng đó sao hả Shin....?

-Chắc là mình phải tìm đến cả bên ngoài nữa nhỉ...?

Mấy thằng trên mạng vẫn chưa thoả mãn bé sao....?

--------------------------------------------------------------

-Này Sakamoto, từ sáng giờ thằng Nagumo cứ thất thểu mãi thế nhỉ?

Rion và Sakamoto nhìn thằng bạn cứ nằm vật ra bàn ủ rũ.

Từ lớp học đến căng tin, cứ có bàn là Nagumo nằm vật ra đấy kệ sự đời.

-Kệ nó.

Chắc lại nghĩ linh tinh rồi tự suy diễn.

Anh từ chối hiểu thằng l đấy.

Sakamoto quá mệt mỏi rồi.

Nagumo lững thững đi một mình vô định khắp trường không điểm đến.

Hắn cũng chả muốn gặp bé con nữa.

Ấy thế mà đi ngang qua một toà nhà thì Nagumo nghe thấy giọng nói của Shin.

-Đưa tao thử đi, Gaku.

Mày thật sự không đeo à?

Nagumo nép mình, giấu đi sự hiện diện của bản thân vào bức tường đằng sau Shin và cái thằng đầu gấu hắn cực kì ghét kia.

"Shin tính làm gì?"

-Tao có bao giờ đeo "nó" đâu.

-Giọng Gaku vang lên.

"Đ-Đeo...đeo cái gì cơ???"

-Thì tao thấy mày có vẻ cũng cùng cỡ với Nagumo.

"Cùng cỡ???"

-À không....

Shin dừng một lúc, rồi nói với vẻ chắc nịch.

-.....của mày to hơn Nagumo một chút.

"VCL!!!

Lại còn to hơn là sao nữa!?????!?"

-Mày bóp chặt quá đấy, thả lỏng ra không được à?

-DỪNG LẠI NHANH!!!!!

Nagumo la toáng thất thanh, lao ra và bắt gặp cảnh thằng đầu gấu đang nằm dựa vào tường trong khi bé con của hắn nắm lấy cổ tay gã.

Cả hai chớp chớp con mắt nhìn một Nagumo ghen tới đỏ cả mặt.

Hắn lao nhanh và tính làm quả đánh ghen đẫm máu nhất trong lịch sử.

Ấy thế mà Shin lại dang tay bảo vệ thằng l kia.

-Ối Nagumo!

Anh tính làm gì thế?

-Bé bảo vệ nó?!

Hắn chỉ vào cái thằng tóc bạc đang nằm lười biếng chả quan tâm sự đời.

Nagumo tức lắm, thế là hắn hậm hực mắng bé con.

-Bé là đồ tồi!

-???

Em đã làm gì?

-Bé chán anh rồi thì nói thẳng đi.

-Hả?

-Đánh nhau đê!

-Gaku nói vọng ra.

Nagumo và Shin:💢💢💢

-Nagumo, anh nói gì thế?

Em không hiểu.

-Anh biết hết rồi.

Mấy ngày nay Shin toàn ngắm ảnh trai trên mạng thôi.

-???

-Lại còn...lại còn...

Nói tới đây, Nagumo làm vẻ ngậm đắng nuốt cay chỉ vào cái tên nằm gần đấy với cái mặt vênh váo ngứa đòn.

-...Shin tính lén lút với thằng đó sau lưng anh nữa.

-???

Gaku: tao vô tội.

-Hold up✋.

Hình nh—

-Thôi bé đừng nói gì nữa.

Anh hiểu rồi.

-???

-Anh đi.

Nagumo đút tay túi quần, quay lưng đi mất dạng.

-???

-Chuyện chúng mày đừng kéo tao vô.

Phiền vãi.

-Có đâu.

Lại suy đoán linh tinh cái gì thế không biết.

--------------------------------------------------------------

-Tao với Shin đường ai nấy đi rồi.

Rion và Sakamoto: PHỤT!!!!!!

-Hả???

-Rion trố mắt ra nhìn.- Thật hả???

-Đjtme mày đã làm gì Shin?!?!?

Sakamoto cầm súng đã lên nòng và chuẩn bị nã đầu Nagumo.

Rồi lại phải để Rion túm lấy ngăn.

-Tao trả cho bé tự do như bé ấy muốn.

-???

-Huhuhuhu.....

Nagumo rấm rứt ôm mặt nức nở.

Sau đấy bị một cái cốc đầu đau điếng từ phía sau.

Hắn quay ra thì thấy bé con mình thương.

Shin chống nạnh cau mày.

-Nói linh tinh gì thế hả?

-....

-Anh tính tránh em tới khi nào đây?

-Anh....

-Mình nói chuyện đi.

Về phòng em nói chuyện.

Thế là Shin dắt tay con cún đen đang tiu nghỉu kia mà đi về kí túc xá.

Còn Rion và Sakamoto chỉ thở dài ngao ngán với bạn mình.

.

.

.

.

.

-Sao anh cứ thích suy diễn lung tung thế?

Em chán anh bao giờ?

Shin phải tâm phục khẩu phục với cái lối overlinhtinh của người yêu mình luôn ấy.

Nhưng cậu không muốn trách móc nhiều, vì hôm nay là ngày đặc biệt mà.

-Tada!

Shin giơ một hộp cái hộp quà be bé ra trước mặt Nagumo làm hắn thoáng ngơ ngác.

-Chúc mừng sinh nhật Yoichi của em.

-Ơ...?

Nagumo tròn mắt nhìn, hắn quên mất hôm nay là sinh nhật bản thân luôn ấy.

Tại buồn vì Shin quá mà.

Shin cười tít mắt, hôn nhẹ vào má người yêu.

Còn hắn cứ tần ngần ngắm hộp quà mãi chẳng thèm rời.

-Anh mở ra xem được không?

-Được chứ.

Bé con tặng hắn một cái đồng hồ....

-Đẹp không?

Em lựa suốt 2 tuần nay đấy.

À, ra là Shin không ngắm ảnh trai mà là cậu lựa đồng hồ.

-Em không biết số đo cổ tay của anh.

Mà hỏi thì sẽ bị phát hiện mất.

À, vậy là Shin tìm tới Gaku để đo cổ tay gã.

Cốt là để áng xem số đo của Nagumo.

Shin búng trán người yêu, bật cười bất lực.

-Người yêu em toàn nghĩ xấu cho em thôi.

-...

Nagumo cảm thấy có lỗi vô cùng.

Shin của hắn là người một người rất thẳng tính, sẽ không vì chán ghét mà lén lút sau lưng hắn.

Ôi tội lỗi đầy mình....

Nagumo vòng tay ôm eo, đầu dụi vào cái bụng kia mà giở giọng mè nheo.

-Anh xin lỗi.....để anh đền bù cho bé.

-Khỏi đi.

Shin từ chối ngay tắp lự.

Cậu biết ý Nagumo là gì.

Nhưng rõ ràng hắn không hỏi ý kiến cậu đâu.

Vậy là đêm đó họ làm gì nhau thì ai cũng biết rồi đấy.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 6


-Ah?

Nagumo đang đứng hình trong căn phòng kí túc xá của Shin với một cốc cafe trên tay.

Hôm nay Nagumo không có tiết học nhưng Shin thì có.

Nên cậu đã ra ngoài từ sớm và để hắn ngủ nướng như thường lệ, chả thèm gọi dậy.

Thiếu đi hơi em người yêu là Nagumo cũng chẳng ngủ thêm được bao lâu mà lèm nhèm tỉnh giấc.

Nagumo vẫn buồn ngủ lắm mà không tài nào nhắm mắt được nữa.

Vậy là hắn quyết định pha cafe uống cho tỉnh táo lại.

Shin không uống cafe nhưng anh bồ của bé thì có, thỉnh thoảng Nagumo sẽ mang chục gói đem về phòng cậu mà cất trong tủ.

Giờ thì phòng cậu như phòng hắn luôn rồi.

-Mùi cafe thơm quá người lạ ơi.

Hắn vừa pha vừa khen lấy khen để, rồi bưng cốc ra ngoài.

Nào ngờ đi đứng kiểu gì mà vấp chân, chúi người về phía trước.

-Cái đậu má!!!!

Tên đàn ông tóc đen cố giữ thăng bằng tránh ngã dập mặt.

Khi ổn định lại thì hắn mới để ý cốc cafe vì cú ngã vừa nãy mà vơi đi một nửa.

Nhưng tệ hơn là chỗ nửa ấy dính trọn thẳng vào cái gối sushi mà bé Shin rất thích.

-ỐI DỒI ÔI!!!

CHẾT CHA CON RỒI!!!!!

Nagumo ôm hai bên mặt la toáng.

Cái cốc trên tay hắn rơi xuống, số cafe còn lại lại "rưới" trọn lên cái gối lần nữa, cốc chạm vào nền đất vỡ tan tành.

Bỏ mẹ rồi.....

Xui tận mạng luôn.

Nagumo luống cuống dọn đống mảnh vỡ tránh giẫm phải.

Rồi vội vàng cầm cái gối sushi đem vào nhà vệ sinh mà ngồi vò giặt như điên.

Thế mà vò liên tục cũng được 20 phút rồi nhưng cái màu nâu của cafe chả thuyên giảm trên cái vải gối trắng.

Nagumo mặt mày nghiêm trọng hẳn đi.

Đáng ra thì hắn có thể đặt mua một cái mới và phi tang cái bị bẩn.

Nhưng xui thêm chỗ nữa là cái gối này lại là một phiên bản giới hạn và đã ngừng bán từ lâu.

Shin kể rằng hồi tậu em nó về là cũng khó khăn lắm đấy nên bé cứ ôm cái gối mà đi ngủ miết.

Hắn có thể tưởng tượng sự giận dữ nổi trận lôi đình của bé con.

Phải làm sao đây huhu T_T

.

.

.

.

.

-Cậu có cái máy nào loại bỏ vết bẩn cứng đầu không?

Bằng cách thần kỳ nào đó, dù không muốn lắm, Nagumo đã đến gặp thiên tài khoa Vũ Khí mà hắn rất ghét (vì thằng ôn này thân thiết với bé con của hắn).

Nhưng biết sao giờ, cậu ta có thể chế tạo đủ thứ loại máy móc trời ơi đất hỡi.

-Cứ máy giặt với bột OMO mà giã.

Seba thậm chí còn không nhìn tên đàn ông m90, vẫn chú tâm làm việc của mình.

Hồi đầu cả cái khoa Vũ Khí, tính cả y nữa, bất ngờ vì một kẻ nổi tiếng là quái vật bên khoa Ám Sát tới đây.

Hắn với cái mặt nghiêm trọng bảo tìm Seba Natsuki làm các đàn anh của y nghĩ Seba đã gây thù chuốc oán gì để rồi bị thanh toán trong ngày hôm nay.

Nhưng Nagumo chỉ đơn giản đến xin một món bảo bối từ Seba mà thôi.

-Không được nên tôi mới (miễn cưỡng) tìm cậu đấy.

-Sao tôi phải giúp ông anh?

-Nó liên quan đến bé Shin.

Động tác của Seba dừng lại.

Bấy giờ y mới xoay ghế và nhìn lại Nagumo.

Y đang chờ xem là chuyện gì.

Nhưng nãy cha dị hợm này bảo loại bỏ vết bẩn cứng đầu là sao?

Thằng ngố kia bị dính cái gì ấy hả???

Nagumo giơ cái gối sushi bị dính cafe ra trước mặt Seba.

Y nhìn bằng mắt cá chết.

-Cái gối mà bé Shin thích bị bẩn, tôi không làm sạch được.

Cậu có cái máy nào xoá mấy cái vết cafe không?

-Chỗ này để ông giỡn đó hả?

Tưởng thằng esper chết tiệt kia bị làm sao, hoá ra chỉ là cái gối của nó bị bẩn.

Làm y lo sốt vó lên.

Mà trông có vẻ người làm cái gối bị bẩn thì chỉ có thằng cha dị hợm trước mặt này thôi.

Seba đéo có ý định giúp.

-Không có.

-Thế cậu tạo ra một cái đi.

-Đéo rảnh.

-^^💢

Nagumo đang tính siết cổ thằng ôn này thì bên ngoài cửa xưởng Seba lấp ló cái đầu vàng.

Tiếp đến là giọng nói mà Nagumo lúc nào cũng muốn nghe nhưng giờ thì không.

-Ê Seba, tao—ủa?

Nagumo?

-!!!!

Nagumo vội giấu cái gối ra đằng sau lưng.

Cố gắng nở nụ cười như thường lệ, tuy vậy trán của hắn đã sớm đổ mồ hôi.

Shin bước vào trong, chớp chớp mắt ngây thơ hỏi.

-Anh dậy sớm thế?

-Ừm...anh không ngủ được nữa.

-Mà sao anh lại ở đây?

Kì lạ à nha.

Shin khoanh tay lướt qua hai người tóc đen trước mặt.

Nagumo có bao giờ tìm tới mấy chỗ này đâu nhỉ?

Hay anh người yêu cậu cần vũ khí?

Nah, cha này tay không cũng đủ giết được người rồi.

Seba ngồi ngang Shin nhưng cũng chẳng nói gì.

-Có..gì đâu mà.

Haha....anh t-tới tìm bé.

Vì Shin hay tạt v-vô đây mà.

Phải không?

-Ừm...?- Shin nhướn mày.- "Sao nay lắp bắp dữ vậy?"

-Bé Shin học xong r—

-Sao trong đây có mùi cafe thế nhỉ?

-*ực*

Shin khịt khịt mũi.

Có hơi thắc mắc vì Seba thường không mang đồ uống hay cái gì vào xưởng khi y đang làm việc.

Seba chỉ uống khi đã ra hẳn bên ngoài thôi.

-Mày uống à, Seba?

-Không.- Y đáp gỏn lọn.

-"Đjtconme thằng ôn tóc xoăn này ^^💢"

Trước cái mặt cười cười nhưng đã sớm nổi đầy hắc tuyến kia, mà thật ra Seba cũng chả rảnh hơi mách lẻo, y hắng giọng.

-Chắc mấy thằng đàn anh otaku kia đem vào đây uống.

Thiên tài khoa Vũ Khí nói vậy thì Shin cũng chẳng thắc mắc thêm.

Cậu nhận ra Nagumo vẫn còn đứng đây nên quay ra hỏi hắn.

-Mà anh tới tận đây tìm em có gì thế?

-Haha.... không có gì đâu.- Nagumo vẫn giấu cái gối đằng sau mà đi giật lùi ra cửa.- Anh giờ có việc rồi, bye bé nhé.

-Ừm....?- Shin vẫy tay chào lại.

Đến khi người yêu khuất dạng nhưng Shin vẫn không khỏi thắc mắc.

Ủa bảo đến tìm cậu xong chạy biến đi mất là sao?

-Nagumo đến đây làm gì thế?

Shin hỏi Seba khi y đã quay vào trong và làm việc tiếp.

-Ai biết.

Người yêu mày khó hiểu thấy bà.

-Cũng đúng.

--------------------------------------------------------------

-Nghĩ kế sách cứu tao đi tụi mày.

Nagumo ôm đầu lẩm bẩm.

Bây giờ hắn đang ngồi trong căng tin cùng với Sakamoto, Rion và người yêu cô, cộng thêm thằng đầu gấu tóc bạc đi theo anh gã đang ngồi bấm game.

Hắn rầu rĩ kể lại chuyện cho cả đám nghe.

-Ngu.- Sakamoto chửi.

-Đời mày tàn rồi Nagumo ạ.- Rion lắc đầu chẹp miệng.

Ai trong đây mà không biết.

Cu Shin nó vậy thôi chứ lúc nó tức thì đáng sợ lắm, ngay cả Sakamoto cũng chẳng nói được nữa cơ mà.

Đời thằng bạn này đến đây là chấm muối.

-Không giặt được thì làm lại cái mới.

-Mày nghĩ tao làm được hả, Rion?

Rion cười cười, giơ một ngón tay lên.

-Cháu tao, cháu tao rất giỏi may vá.

Mình sẽ nhờ con bé làm cái mới.

Rion luôn tự hào đứa cháu gái siêu cấp đáng yêu của cô.

Con bé tốt bụng lắm nên nhất định sẽ giúp thôi.

Nagumo cảm thấy có tia hi vọng rồi.

Khi bộ 3 đang mừng rỡ và 2 người còn lại không để tâm lắm, thì có một bóng người tiến ngay sau lưng Nagumo và đặt tay trên vai hắn.

-Anh đây rồi.

Em tìm anh m—

-GYAAAAAAAA!!!!!!

Nagumo bỗng giật bắn mình rồi la toáng lên làm cả bọn cũng thót tim.

Shin chớp mắt khó hiểu nhìn người yêu.

-Sao đấy?

-Haha....bé Shin.

Bé làm anh giật cả mình.

Shin cảm nhận bầu không khí xung quanh đây có gì đó bất ổn.

Nhất là bộ 3 cứ nhìn cậu mà túa mồ hôi.

Shin hắng giọng hỏi.

-Anh lại gây ra chuyện gì đúng không?

Thịch!

-Làm gì có.

Bé Shin tìm anh hỏ?

Nagumo ôm lấy bé con, giả vờ dụi mặt vào bụng cậu để giấu đi cái vẻ bất thường của bản thân.

-Nói thật với em xem nào.

Shin đẩy người yêu ra.

Một khi cậu đã nghiêm túc thì có 10 Nagumo làm nũng cũng vô ích thôi.

Nhưng hắn không chịu trả lời nên đứa trẻ tóc vàng đánh mắt sang mấy người còn lại.

-Nagumo giấu em cái gì vậy ạ?

-Chả có gì đâu Shin.

Sakamoto giữ nguyên khuôn mặt liệt nói, bộ dáng bình tĩnh đến đáng sợ.

Nhưng không hiểu sao nay Shin tinh quá thể.

Mọi lần là cậu tin ngay, cơ mà vì hôm nay anh Sakamoto lại nói trực tiếp thay vì là suy nghĩ làm cậu nghi ngờ.

-Bao che cho người có tội là không hay đâu anh Sakamoto.

-*ực*- anh nuốt khan.

-Chị Rion.

-S-sao đó!?

-Nagumo gây ra chuyện gì vậy ạ?

Rion biết Shin đang cố dò hỏi để đọc suy nghĩ của mình nên cô khua tay nói.

-Thật sự không có gì đâu mà.

Rion vỗ đùi bạn trai để nói đỡ cho cô.

Kei mỉm cười hoà nhã.

-Cậu nghĩ nhiều rồi Shin.

Sau đó y huých khuỷu tay vào người em trai ngồi cạnh đang lười biếng chơi game.

Giờ thì cả đám đều phụ thuộc vào thằng em này hết vì biết chắc Shin sẽ không hỏi gã (tại thằng này có để ý cái vẹo gì đâu).

Gaku nhìn nhãi con mặt mày không cảm xúc thì hắng giọng nói.

-Người yêu mày vừa làm đổ—————

-"Đcm câm ngay thằng đầu gấu kia!!!!!"

- ————chồng giấy ăn của căng tin.

-Ủa?

Có vậy thôi hả?

-Shin trố mắt ngạc nhiên.

-Ờ.

Shin tin lời Gaku thật, vì cậu biết thằng này nghĩ gì nói đấy nên không có nghi ngờ.

Thế là cậu chuyển về dáng vẻ tươi tỉnh như lúc đầu.

Bật cười.

-Gì chứ?

Có thế mà mọi người giấu em làm gì?

Cả đám thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn Gaku đã cứu cả đám một mạng.

-Bé tìm anh có gì không?

-Cũng không có gì quan trọng đâu.

Em tính nhờ anh chuyện này nhưng có vẻ anh bận mất rồi.- Sau đấy cậu đánh mắt lên.- Gaku, rảnh tay thì giúp hộ tao cái này.

-Đéo rảnh.

-Đi đi, tao và Heisuke cần có thêm một người nữa.

Kei thầm nhìn em mình bảo hãy giúp Shin phân tâm, cùng lúc đó nhóm Sakamoto sẽ đi làm một cái gối mới.

Gaku nhìn vậy bĩu môi.

Dù không muốn lắm nhưng anh gã đã nhờ thì gã không thể không làm được.

-Rồi, nhờ cái gì đây?

Vậy là Shin dẫn Gaku đi mất, gã còn quay đầu lại nhìn nhóm kia và làm cái vẻ mặt: "tính làm gì thì thực hiện nhanh hộ thằng này cái".

Chiến dịch gối sushi bắt đầu.

--------------------------------------------------------------

-Tức là làm một cái y hệt như này ạ?

Akira Akao- cháu của Rion- là một cô bé nhút nhát và tốt bụng, ngoài ra cô bé cũng rất giỏi khoản may vá.

Cầm lấy cái gối bị dính cafe trên tay, cô bé chớp mắt nhìn cả nhóm.

-Cháu giúp bạn cô nha nha.

Rion chắp tay năn nỉ.

Nếu mà cháu không giúp là thằng quỷ kia léo nhéo đau đầu lắm.

Tất nhiên là bé Akira gật đầu ngay.

-Có thể...-Nagumo hắng giọng.-...dạy anh may nó không?

-HẢ?????!!!!

Cả đám há hốc mồm.

Nhưng Rion liền lập tức nói.

-Ê!

Mày đáng ra phải xưng "chú" chứ?

-Tao còn trẻ mà mày.

-Mà kệ đi, mày tính làm thật hả?

-Chứ sao.

Tao là người làm hỏng nên tao phải sửa lỗi lầm ấy.

Thế là trước sự chỉ dẫn của cháu Rion, Nagumo tỉ mỉ khâu từng đường chỉ, thi thoảng hắn lại vô tình chọc kim khâu trúng ngón tay đến chảy máu nhưng Nagumo không bận tâm lắm.

Phải tầm chiều muộn mới xong được.

-Èo....

Nagumo, mày làm xấu vãi.

-....

Cái gối hắn làm nó méo xèo xẹo luôn.

Biết vậy để cháu Rion làm luôn cho lành.

-Thôi cứ cầm về đi.- Sakamoto nói.

-Ò....

.

.

.

.

.

Nagumo ngồi trên giường ở phòng của Shin mà ngắm nghía sản phẩm mình làm ra chẳng khác nào miếng giẻ rách thì không khỏi tiu nghỉu.

Tính đền bù cho bé con mà không được, có khi Shin chê mất thôi.

-Vứt bà nó đi cho nhanh.

Nagumo đứng lên tính phi tang cái gối hắn làm thì cửa phòng đột nhiên mở.

-Ôi cái lưng tôi...

-!!!!

Nagumo giật mình vội giấu cái gối xuống gầm giường, trong khi đó Shin đã bước vào trong.

-Anh cả ngày nay đi đâu thế?

-Bé về rồi.

Anh bận chút việc thui, cho anh ôm cái nào.

Nagumo dang tay ra và Shin hoàn toàn không từ chối nó.

Khi đang đắm chìm vào hơi ấm của người yêu thì mắt cậu va ngay vào thứ gì đó lấp ló dưới gầm giường.

Một thứ gì đó màu cam đỏ quen mắt.

-Cái gì kia?

-!!!!!

Shin buông tay ra để chuẩn bị xem thì Nagumo cứ ôm chặt lấy cậu miết.

-Nagumo buông em ra nào, anh siết em chặt quá đấy.

-Ứ ừ, cho anh ôm tí đi.

-Anh giấu em cái gì đúng không?

-Có đâu...

-Buông ra.

Shin lạnh giọng nói.

Và Nagumo biết mình tàn đời từ đây.

Shin lôi thứ ấy ra thì cũng tròn mắt ngạc nhiên.

Là cái gối sushi đây mà.

Cơ mà sao nó dúm dó méo xệch đi vậy?

-Shin....

Nagumo ấp úng gọi, căng thẳng khai hết mọi chuyện ra cho bé con của mình nghe.

-Anh....sáng nay lỡ làm đổ cafe lên cái gối ấy.

-Hả?

Cái gì!?

Shin hơi hắng giọng làm hắn rụt người lại.

Giơ hai nắm đấm bắt chéo trước mặt bộ dạng phòng thủ, không dám nhìn đối phương.

Huhu Shin đáng sợ quá.

-A-Anh xin lỗi....Anh không thể giặt nó sạch được nên anh đã đi làm cái mới...

Shin nghía qua cái thứ cầm trên tay.

Ra là người yêu cậu biệt tích cả ngày trời chỉ để làm nó à.

-Nếu em chê nó xấu...thì vứt đi cũng được.

Cái bị bẩn vẫn ở phòng của anh...

Đứa trẻ tóc vàng lại nhìn con cún con cậu thương kia lần nữa.

Thấy đôi bàn tay xăm những kí hiệu kì lạ nay quấn thêm mấy cái băng cá nhân làm cậu bỗng xót hẳn đi.

Nagumo không giỏi mấy cái khoản này.

Và Shin biết.

Người yêu cậu đã cố gắng làm nó đến nỗi bị thương.

Mà thật ra Shin không có ý định vứt đi đâu, cái gối chỉ có một cái duy nhất trên thế giới, này làm sao cậu nỡ đây.

Nagumo thấy bé con mãi chả nói gì thì càng sợ.

Đã vậy Shin còn tiến đến gần hắn nữa.

Thế mà hắn chỉ thấy người kia nắm nhẹ tay mình kéo xuống.

-Đưa đây em xem nào.- Shin xuýt xoa.- Tay đẹp thế này mà bị thương hết cả rồi.

-Shin ơi....

-Có đau không?

Nagumo mêu mếu gật nhẹ.

Thế là Shin chẳng nói chẳng rằng gì đưa lên môi mình, hôn khẽ vào mấy vết kim đâm kia làm đối phương tròn mắt ngạc nhiên.

-Cơn đau mau biến mất nhé.

-Hự!

Người đàn ông tóc đen ôm tim mình.

Con mẹ bé con của hắn đáng yêu vcl!!!

Hắn sẽ trụy tim vì mấy hành động này của bé mất thôi.

-Em phải giữ cái gối này cẩn thận thôi.

Hàng hiếm vậy cơ mà.

-Bé muốn anh làm bao nhiêu cái cũng được hết!

Shin bật cười bất lực còn Nagumo tíu tít như chó quẫy đuôi mà đi theo sau.

Hắn ôm lấy cậu rồi hôn hôn vào gáy, vào cái cổ be bé kia.

-Vậy là bé Shin tha thứ cho anh rồi hỏ?

-Không.

Em cấm anh từ nay về sau đừng uống cafe trong phòng em nữa.

-.....
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Ngoại truyện 7


1.

Q: Ai là người rung động trước.

Shin: Nagumo.

Nagumo: là mấy người 🫵^^

( °-°)....

2.

Q: Đối phương thích gì nhất?

Shin *xoa cằm*: pocky...?

Nagumo: Sai òi ^^

Shin: thế là gì?

Nagumo: Anh thích bé Shin nhất! (⁠≧⁠▽⁠≦⁠)

Shin:.....

Nagumo: Vậy nên Shin cũng thích anh người yêu siêu cấp đẹp trai Nagumo Yoichi này nhất rồi ^^

Shin: sai rồi, tôi thích phim.

Nagumo: (⁠´⁠ ⁠.⁠ ⁠.̫⁠ ⁠.⁠ ⁠'⁠)

3.

Nghe có vẻ không hợp lý lắm.

Nhưng thi thoảng hai anh em Shin và Uzuki sẽ vô tình gặp mặt trong thư viện và ngồi vẽ tranh với nhau (dù cả hai rất tệ ở khoản vẽ)

4.

Shin đã từng một lần gian lận trong thi lý thuyết bằng cách sử dụng năng lực.

Heisuke viết bừa nhưng cuối cùng lại cao hơn cậu.

5.

Kể từ lúc yêu Nagumo, mọi người thấy Shin chửi bậy nhiều hơn hẳn.

6.

Có lần Nagumo ghẹo Shin đến độ cậu đã chửi một câu om tỏi giữa căng tin.

Bộ 3 đã có một cú sốc tá hoả cả lên.

7.

Mọi người nghĩ rằng Shin có nên chia tay Nagumo không vì rõ ràng hắn đã dạy hư cậu bé rất nhiều.

Sakamoto: vote chia tay.

Rion: +1

Uzuki: tôi ủng hộ.

Gaku: *không hiểu mẹ gì nhưng vì ghét thằng lưu manh nên đồng ý*

Seba: Buông tay đi cho thằng ngốc đó bớt khổ.

Nagumo: Chia cái đjtconme chúng mày ^^💢

8.

Mỗi lúc muốn vận động gì đấy, Shin sẽ rủ Gaku đá banh cùng mình.

Có lần gã đá mạnh tới độ làm Shin bị gãy tay khi cố bắt lấy quả bóng.

9.

Vào một buổi sáng, Shin quyết định trốn học vì chán mà Nagumo có một tiết ở bên ngoài trường của cô Satoda.

Bằng cách nào đó, Gaku cũng đi với cậu và đến xưởng vũ khí của Seba.

-Bộ xưởng tao là khu vui chơi cho chúng mày hả?

-Mày làm thì cứ làm, tao ngồi chơi.

Seba thấy Gaku táy máy cầm một cái ống dung dịch to ngang cổ tay.

Y nhắc.

-Nghiêng cái đấy nữa là nó nổ đấy.

Chẳng biết Gaku có nghe không hay cố tình không nghe.

Gã dốc ngược một phát mạnh và nó nổ cái bùm 💥

Ba thằng bị cháy xém đầu, mặt thằng nào cũng đen thùi lụi.

10.

Nagumo nhiều lúc hay nói Shin hạn chế chơi với thằng ôn tóc xoăn và thằng quỷ đầu gấu.

Vì chả hiểu sao cứ dính lấy 2 thằng dẩm đấy là y như rằng bé con của hắn bị thương.

11.

Nagumo khoanh tay nhìn Shin dán băng cá nhân, tóc tai lộn xộn.

Ngồi cùng với hai thằng còn lại.

Nagumo: Lần này lại gì nữa đây?

Sao cứ dính lấy hai tụi mày là bé Shin chả bao giờ lành lặn thế ^^💢

Seba: kể ra tôi mới là người nên cáu đó ông anh.

Shin và Gaku chỉ tay vào nhau để đổ lỗi.

Shin: Thằng Gaku làm xưởng nổ.

Tao chỉ ngồi không thôi.

Gaku: Nó rủ tao theo.

Seba: Hai thằng chúng mày lần sau vào nữa tao bắn bỏ mẹ hết.

12.

Nagumo hay trách cứ việc Sakamoto và Rion đã dạy hư Shin vụ hút thuốc.

Nagumo: tại chúng mày để bé con của tao đụng vô mấy thứ độc hại đó.

Rion: thì bảo nhóc Shin cai đi.

Nagumo: Tao nói rồi mà ẻm có nghe đâu.

Uzuki: Thì dùng biện pháp mạnh.

Hiệu quả tới độ Rion cũng phải bỏ đấy.

Rion: Đm cấm nói!

Nagumo: Cách gì?

Hai thằng một trắng một đen bình thường chả ưa nhau.

Nay lại thì thầm to nhỏ như anh em chí cốt.

13.

Học được cách trị từ Uzuki.

Nagumo áp dụng ngay và luôn vào buổi tối hôm đó.

Shin hay có thói quen hút trước khi ngủ.

Thế là Nagumo cứ đè cậu mút lưỡi như điên.

Shin: Clm!

Gì vậy hả???

Nagumo*nhăn nhó thè lưỡi*: Vị thuốc lá tệ vãi ò.

Shin: Tự nhiên xồ vào người ta chi?

Nagumo: phạt bé đó~

Shin: ???

Nagumo: Anh mà thấy hay ngửi được mùi thuốc lá trên người bé là xác định cứ bị như vừa nãy đi ha ^^

Shin: ?

Dở người hả?

Nếu không thích thì em đổi thuốc lá vị trái cây.

Nagumo: Không.

Thuốc gì cũng là thuốc.

Anh sẽ cấm bé vụ này.

Shin:.....

14.

Shin bị người yêu hôn đến ná thở mà vẫn cứ lì, chỉ là hút khi không có người yêu bên cạnh thôi.

Ừ thì cậu bị nghiện rõ luôn.

Không có điếu thuốc là cậu thấy bứt rứt trong người lắm.

Nhưng mà Nagumo có cách trị mạnh hơn.

Thay vì hôn như trước thì hắn trực tiếp đè bé người yêu ra đụ làm hôm sau Shin khỏi rời được giường.

Bị mấy lần nên Shin sợ luôn.

Không hút nữa.

15.

Thỉnh thoảng Nagumo nhớ hơi bé người yêu mà không gặp được.

Hắn sẽ lôi áo hoodie rộng nhất của bé ra mặc.

Nhưng tất nhiên tạng người của Nagumo to hơn rất nhiều so với Shin, thế là áo bị rách hẳn một đoạn dài bên sườn.

Sau đó Nagumo bị cậu đấm không trượt miếng nào.

16.

Nagumo từng vừa ngửi áo bé con vừa thủ dâm thì bị Shin mở cửa phòng ra và nhìn thấy.

17.

Đôi khi Nagumo hay tỏ ra dễ thương trước mặt Shin quá làm cậu quên mất rằng tên này là con quái vật ở JCC.

Nhiều bạn học cứ nhắc tới hắn là rén lên rén xuống, kể mấy đợt đánh nhau của hắn đáng sợ ra sao.

Shin: "Ủa Nagumo đáng yêu muốn chết ấy chứ.

Tụi nó nhắc tới ai vậy?"

18.

Shin thích hôn lên hình xăm tỉ lệ vàng ở cổ của người yêu mình.

Thi thoảng thì cậu cũng thích hôn vào vành tai đối phương.

Còn Nagumo thì thích hôn trán, má và ngực.

19.

Thử thách làm Nagumo đau.

Shin: đau về thể xác hay tinh thần?

Nagumo: đau nào cũng là đau mà ^^

Shin: Lần đầu gặp nhau, em rất ghét anh.

Nagumo: -9999999999

20.

Nagumo đã từng rủ Shin uống bia.

Ban đầu hắn tính chuốc say bé con để xem bé có nói ra những điều thầm kín mà bình thường lúc tỉnh táo bé luôn giấu không.

Cuối cùng thì người gục trước là Nagumo.

21.

Nagumo đã từng thử hù Shin bằng cách trốn trong con gấu bông khổng lồ và di chuyển để bé tưởng là ma.

Ngờ đâu Shin hôm ấy đang bực dọc trong người cần xả giận thì lại thấy con gấu, mà giờ trong mắt cậu chả khác nào bao cát.

Shin đã thẳng tay đấm vào bụng con gấu mấy phát thật lực.

Sau đấy mới biết người yêu của mình bên trong thì dỗ dành xin lỗi.

22.

Nagumo suýt chút nữa thất tình vì cả một ngày Valentine không nhận được socola của bé con (nhưng hoá ra đến tối Shin mới lôi ra vì lỡ làm hỏng một nửa nên không dám tặng)

23.

Nagumo vì ăn nhiều đồ ngọt quá nên bị sâu răng, mà bảo đi khám thì ứ có chịu.

Shin cùng Sakamoto và Rion đã hợp lực giữ cứng hắn và để Gaku đấm bay cái răng sâu (này là ý tưởng của Uzuki)

24.

Sau vụ răng sâu, Nagumo đã giận cả đám suốt tuần trời nhưng méo ai ra dỗ ngoài Shin.

Mà hắn làm giá quá nên cậu cũng kệ mẹ luôn.

25.

Nagumo có lần đã trốn Shin đi ăn Sushi với Sakamoto, Rion và Uzuki khi trường cho phép học sinh ra ngoài.

Nhưng khi đến quán thì gặp ngay Shin cũng đang trốn Nagumo mà đi ăn với Lu, Heisuke, Seba và Gaku.

26.

Không tính vụ nổ xưởng thì Gaku và Seba đã có một cuộc trò chuyện đầu tiên khi cả 2 vô tình chạm mặt nhau ở hành lang.

Gaku: Mày là đứa đã giới thiệu tao cho thằng nhãi kia phải không?

Seba: Ờ.

Gaku: Biết là thằng nhãi đấy phiền lắm không hả?

Seba: Biết là phiền nên mới đẩy cho mày đấy.

Gaku: vãi thật.

Shin *vô tình đi qua và nghe thấy được*

27.

Dù không hợp tính nhau lắm nhưng mà Seba và Gaku lại khá ăn ý trong khoản trêu Shin.

Mà trêu ác mới hay.

Hai thằng, đứa thì cầm hai tay cậu, đứa thì cầm hai chân, tính ném Shin xuống bể bơi.

Seba: tao đếm đến 3 thì ném xuống.

Gaku: Ờ.

Shin: AAA!!!!

THẢ TAO RA!!!!!

Seba: 1....2....

Shin: Nagumo ơi, cứu!!!!

*Nagumo từ đâu phi ra ứng cứu kịp thời*

Thế là cả ngày hôm đấy hắn đi truy sát 2 thằng quỷ kia.

28.

Có lần Shin lỡ làm hỏng một món vũ khí của Seba.

Vậy là cậu chàng thiên tài khoa Vũ Khí trói cứng Shin lại.

Ngồi vắt chân đối diện với cậu và bắt Shin nghe một đống lượng kiến thức khổng lồ trong đầu y.

Shin: Tha taoooooo!

Thằng Seba đúng là hiện thân của ác quỷ mà.

29.

Nagumo đã từng mua nhẫn để cầu hôn Shin nhưng rồi lỡ làm rớt thẳng vào ống cống.

30.

Shin hứa hẹn rằng tốt nghiệp xong cả hai sẽ sống với nhau.

31.

Khi nghe Shin nói sẽ thế Nagumo đã nghĩ hẳn đến khúc đặt tên con.

Shin: Khùng hả?

Tôi sao sinh con được.

32.

Nagumo và Shin tốt nghiệp xong thì sống với nhau tại căn nhà gần biển để ngắm bình minh.

Cả hai đã nuôi một bé cún con siêu đáng yêu.

Happy ending 🩵

--------------------------------------------------------------

Góc lạm quyền của tác giả 🤡

Yep.

Bộ truyện này đến đây là kết thúc rồi, tôi không có ý định vắt sữa nữa.

Nhưng tôi vẫn còn rất lụy 😭.

Cho nên tôi đã ra mắt con fic mới 👇👇👇

Tôi rất rất mong các nàng tiếp tục đồng hành cùng với tôi trong bộ này.

Để xem sau tôi còn có ý tưởng gì cho cp NaguShin tiếp không:')))

Sự ủng hộ của các nàng là động lực lớn nhất đối với tôi.

Iu iu 😘🫶🩵
 
Back
Top Bottom