Hài Hước [Nagushin] Hiểu lầm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391451754-256-k258359.jpg

[Nagushin] Hiểu Lầm
Tác giả: vitpeo122
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nagumo dạo này luôn bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ từ một thằng nhóc không quen biết



nagushin​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 1


• Bối cảnh và tuổi tác các nhân vật sẽ không giống trong nguyên tác

• Có hint chút xíu của cp khác

---------------------------------------------------------

Dạo gần đây Nagumo cảm thấy bị ai đó theo dõi.

Không phải là một cái nhìn gì ác ý, chỉ đơn giản là đứng từ xa theo dõi hắn.

Sau đó, hắn biết được đó là từ một thằng nhóc xa lạ mà hắn chưa bao giờ gặp mặt tới.

Dĩ nhiên, bộ 3 Sakamoto, Rion và Nagumo rất nổi tiếng trong trường JCC.

Từ giáo viên đến các học viên trong trường không ai là không biết tới họ, chính vì độ nổi tiếng đó nên chẳng có gì lạ khi bộ 3 này hoàn toàn thu hút được ánh nhìn xung quanh họ khi họ đi đến bất cứ đâu.

Ngưỡng mộ có, yêu thích có, ghen tị có nhưng rõ ràng cả ba người không mấy để tâm.

Nagumo còn thu hút với phái nữ hơn nữa đó là hắn sở hữu một chiều cao vượt trội, khuôn mặt đẹp trai, hầu như ngày nào cũng có hàng tá cô gái xếp hàng tỏ tình hắn và Nagumo sẽ cười giả lả mà từ chối. (Thậm chí Nagumo thỉnh thoảng hay lôi chuyện này ra để ganh đua với Sakamoto rằng hắn nổi tiếng với phái nữ hơn hẳn thằng bạn nhưng Sakamoto thì luôn cho hắn ăn bơ mỗi lần hắn đề cập tới chuyện rõ trẻ trâu này)

Ban đầu, ánh nhìn của thằng nhóc kia có làm hắn để tâm chút nhưng rồi nó chả có gì nghiêm trọng nên Nagumo đã vứt ra sau đầu.

Chỉ là thằng nhóc này hành động có hơi kì lạ, nó hay đứng từ xa, núp đại ở một chỗ nào đó và rồi len lén nhìn hắn đang trò chuyện với hai đứa bạn.

Cái mắt hấp háy ánh sáng, long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ đó làm người ta không muốn chú ý cũng không được.

Nhưng khi hắn quay đầu ra và chạm mắt với thằng nhóc, thằng bé liền tránh né ánh mắt một cách vụng về cùng với đôi má phiếm hồng.

" Phản ứng cũng khá dễ thương đấy..."

- Nagumo thầm nghĩ khi thấy nhóc con vội chạy trốn sau bức tường

- Cái gì thế?

- Sakamoto cũng nhìn theo hướng của Nagumo được một lúc và hỏi

- Không có gì đâu nà~ -hắn trả lời với một vẻ bỡn cợt thường ngày

Mà thôi kệ, thằng nhóc không làm gì gây hại nên nó cứ thoải mái theo dõi hắn cũng được.

-----------------------------------------------------------

Tần suất đứa nhóc này bám theo bọn hắn nhiều và dai dẳng hơn Nagumo tưởng.

Bất cứ chỗ nào hắn và hai đứa bạn đi đâu, từ căng tin trường hay là phòng học lắp ráp súng, hay là trên giảng đường nghe giảng, bất cứ chỗ nào mà chỉ cần quay đầu ngó nghiêng xung quanh một chút là lại thấy đôi mắt long lanh ngưỡng mộ đó nhìn về phía bọn hắn.

Quả thực trong phút chốc Nagumo thấy phiền phức vì nó, nếu thằng nhóc muốn gây ấn tượng bằng cách này thì thằng nhóc đã thành công một phần nhưng vẫn chưa đủ để anh đây phải ra bắt chuyện với nhóc đâu.

Và Nagumo cũng không có ý định vạch trần thằng bé đấy.

- Nè, chúng mày có cảm thấy dạo này bị ai đó chằm chằm không?

-Rion hỏi khi đang tập phi dao vào cái cây đối diện ở sau sân trường

- Giờ mày mới cảm thấy à?

Còn tao thì từ lâu rồi nhé, mày kém cỏi quá đi à - Nagumo đáp lại bằng một giọng hết sức ngứa đòn

-HẢ!?

Bà đây biết tỏng từ lâu rồi nhé, chỉ là thấy không có ác ý nên mặc kệ thôi!

- Rion nổi gân rồi chuyển mục tiêu từ cái cây sang Nagumo mà phi tới tấp mấy con dao

- Nếu không có ác ý làm hại thì cứ mặc kệ đi- khác với sự ồn ào của hai đứa bạn, Sakamoto bình thản nói.

Dường như anh cũng cảm nhận được nhưng không mấy bận tâm

- Đó là của một thằng nhóc -Nagumo cười cười- một thằng nhóc lùn tịt, ốm nhom ốm nhách.

Tao bắt gặp được ánh mắt thằng bé đấy nhìn tao mấy lần rồi, cũng phải thôi anh đây nổi tiếng đẹp mã quá mà~

Sau đó là tiếng cười ha hả đặc trưng của Nagumo và ánh mắt đầy miệt thị từ hai đứa bạn trời đánh của hắn.

Bỗng có tiếng loạt soạt của đế giày giẫm lên cỏ, điều này thu hút cả ba hướng về một nơi duy nhất.

A...Là thằng nhóc tóc vàng ấy

Thằng bé lúc đầu có hơi lưỡng lự song vội sải những bước chân rộng để đến chỗ cả ba hết mức có thể.

Cái thân hình nhỏ bơi trong bộ áo rộng thùng thình, mái tóc vàng mềm mại di chuyển theo nhịp bước thằng bé.

Hôm nay thằng bé mặc một cái áo hoodie màu xanh dương thay vì mặc áo ba lỗ và khoác hờ một cái áo khoác bên ngoài mà Nagumo vẫn thường thấy.

Duy chỉ có một thứ không thay đổi, đó là ánh mắt hấp háy ánh sáng đầy vẻ ngưỡng mộ cùng hai bên má mềm hây hây đỏ mà chẳng biết vì phấn khích hay do đi nhanh mà có.

- Có chuyện gì không nhóc con?

- Nagumo là người lên tiếng đầu tiên và hơi bước về phía thằng nhóc một chút.

Trong lòng cảm thấy chút hứng thú vì cuối cùng thằng nhóc này cũng chịu ló mặt ra mà đến nói chuyện với hắn.

" Không biết nhóc con này sẽ nói gì nhỉ?

Chắc là ba cái thứ ngưỡng mộ đây mà...Mặt nó viết thấy rõ" - Hắn nghĩ nhưng vẫn xem xem đứa trẻ tóc vàng này mở mồm nói như nào.

Chắc chắn nó sẽ cà lắp và Nagumo mẩm sẽ trêu nó vì cái này

- X-xin lỗi...Thật thật r-a em rất ngưỡng mộ anh...từ l-lâu rồi - Thằng nhóc tóc vàng bắt đầu bặp bẹ mấy từ đầu tiên

"Biết ngay mà"- Nagumo đảo mắt

Quả thực đứng trước ba con người đầy áp lực này làm tim thằng nhõi trước mặt muốn nhảy khỏi lồng ngực tới nơi.

Gương mặt đã đỏ nay còn đỏ hơn nữa, thằng bé cúi mặt xuống, tay luống cuống vì căng thẳng mà vò chặt gấu áo.

Nhưng thằng nhóc tóc vàng nghĩ, đã cố tới mức này rồi thì phải làm cho chót.

Nghĩ rồi, thằng bé ngẩng cao mặt lên, hướng con mắt trong veo đầy quyết tâm về phía cả ba, giọng chắc nịch mà dõng dạc:

- Xin hãy cho em đi theo và học hỏi anh, em muốn trở thành một người mạnh mẽ như anh...!

Trong thoáng chốc, ánh mắt thằng bé làm Nagumo có đứng hình một chút, một ánh mắt trong trẻo tựa hồ mặt biển sóng sánh đã nhấn chìm hắn.

Chà, thằng bé khiến hắn hứng thú rồi đấy, tuy vậy thì...

- Haha nhóc thú vị đấy, nhưng mà anh đây không hứng thú nhận đệ t-

-....

Anh Sakamoto!!!

Khi Nagumo đang dở dang câu nói, thì thằng bé tóc vàng ấy vội lướt qua hắn mà nắm chặt tay thằng bạn đứng bên cạnh.

Hoàn toàn không có vẻ gì chú ý tới hắn.

-Hả???- Sakamoto dường như cũng có chút bất ngờ trước cái nắm tay mạnh mẽ của đối phương và anh cũng chưa kịp xử lí thông tin từ thằng nhóc ở đâu chui ra này

- Xin hãy cho em đi theo và học hỏi anh, anh Sakamoto!

- lần này, thằng nhóc có dũng khí hơn một chút và lặp lại câu nói đầy chắc chắn, ánh mắt quyết tâm chờ đợi phản hồi của anh

- A.....?

Nagumo chính thức chết máy

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 2


- Á HÁ HÁ - cô nàng Rion cười như được mùa, tay vỗ vào đùi bem bép.

Chưa bao giờ cô cảm thấy thằng bạn mất nết của mình lại lâm vào một tình huống quá là xấu hổ đi.

Rõ ràng người ta hâm mộ thằng Sakamoto, vậy mà trả lời với thằng nhóc như đúng rồi.

- Thôi đi Rion, thằng Nagumo trông sầu lắm rồi đó...

- Ha...

Haha...Xin lỗi nhưng mà tao không nhịn được, pfffffff—

Phần về phía Nagumo, trông mặt hắn cố tỏ ra điềm tĩnh với nụ cười luôn thường trực trên môi vậy thôi chứ lòng đã sớm nổi bão tố.

Nếu nói vụ vừa nãy làm hắn chưa đủ wow thì rõ ràng là nói dối.

Không ngờ thằng nhóc con đó giáng hẳn cái ấn tượng mà cả đời này có lẽ Nagumo khó lòng quên được.

- Mày tốt nhất đừng vì chuyện này mà làm gì thằng bé đấy- Sakamoto nhìn mặt hắn và nói.

Anh biết tính thằng bạn này, trông cái mặt đẹp mã hay cười cười tạo cho người ta cảm giác thân thiện thế thôi chứ thằng này nó hay để bụng miết, nhất là cậu nhóc kia trực tiếp đánh thẳng vào lòng tự trọng của hắn mất rồi

-Hửm?

Tao có gì mà phải làm gì thằng nhóc đó chứ?

Tao hoàn toàn bình thường mà ^^

- Thế sao cái chân mày cứ rung bần bật như sắp đục xuống sàn một lỗ thế?

-^^

Cả hai nhìn vào đều thấy rõ mồn một rằng thằng Nagumo này đang rất là cáu.

Còn Nagumo ấy hả, tất nhiên là đang nghĩ tới con mèo vàng kia rồi.

Bực hết cả lòng mề.

Hoá ra ngay từ ban đầu ánh mắt trong veo đầy ngưỡng mộ ấy lại dành cho thằng Sakamoto chứ không phải hắn.

Thằng Sakamoto có gì hơn hắn cơ chứ?

Đẹp trai?

Hắn đẹp trai hơn là cái chắc!

Mạnh?

Nagumo đây cũng mạnh chả kém cạnh gì luôn!

Thế mà nhóc con kia lại không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Dĩ nhiên, Nagumo sẽ không ghen tị với Sakamoto chỉ vì có ai đó ngưỡng mộ một mình anh, cái vấn đề là đôi mắt ngưỡng mộ của thằng cu con đó mãnh liệt đến độ làm hắn muốn đôi mắt ấy chỉ được nhìn hắn thôi, để cho Sakamoto và Rion biết rằng hắn là người nổi tiếng và tuyệt vời của tuyệt vời hơn tụi nó.

Rốt cuộc cũng chỉ xuất phát từ sự ganh đua đầy trẻ con của Nagumo mà ra

Nhưng bực hơn cả là cuộc trò chuyện lúc nãy mới diễn ra cách đây mấy phút

.

.

.

.

- Nhóc là ai thía?- ngay sau một màn thổ lộ của một thằng nhóc nhỏ xíu này, Rion mới lên tiếng bắt chuyện, hút một hơi thuốc, nheo mắt đánh giá đứa trẻ trước mặt

-A...

Xin lỗi, em là Shin.

Shin Asakura

Shin lúng túng nhận ra bản thân chưa kịp giới thiệu đầu đuôi gì mà đã hét vào mặt là mình muốn làm đệ tử người ta rồi.

Mình biết rõ ảnh là ai, nhưng mà đối phương đâu biết mình là đứa nào cơ chứ.

Cậu len lén liếc nhìn thần tượng của mình, Sakamoto mặt không biến sắc cũng chẳng nói năng gì về vụ nhận đàn em lúc nãy.

Rion cười hì hì, nói tiếp:

- Mặt nhóc vừa nãy dễ thương quá đi.

Sao hả, ngưỡng mộ thằng Sakamoto đến độ như vậy luôn?

-Em...em thật sự ngưỡng mộ anh Sakamoto lắm và c..chị là Rion đúng không?

Mọi người rất hay nhắc đến chị

Shin nói với vẻ mặt hào hứng, việc được đứng gần và nói chuyện với những người nổi tiếng của trường quả là một cảm giác rất phấn khích.

Mặc dù không ngưỡng mộ bằng Sakamoto nhưng Rion cũng có được sự tôn trọng của cậu.

Rion nghe vậy thì cũng phổng mũi vui lắm, được cái thằng bé này dễ thương làm cô chợt nghĩ ngay tới cháu gái bé bỏng của mình, thế là độ hảo cảm của Rion với Shin cứ tăng vòn vọt

- Hể~ Vậy chắc nhóc cũng biết anh là ai đúng không nè ^^- Nagumo sau khi đứng hình vì vụ vừa nãy, quyết định bỏ qua và lên tiếng.

Ngón tay chỉ chỉ vào mình, bản thân thì hơi cúi xuống ngang tầm mắt với nhóc Shin.

Gì chứ nếu thằng nhóc này biết tới Sakamoto và Rion thì làm sao mà không biết tới hắn được, bộ ba này hay đi với nhau thế cơ mà.

Nagumo cũng muốn được thấy ánh mắt ngưỡng mộ đó nhìn mình.

Nhưng trái với những gì Nagumo mong muốn.

Shin chỉ nhìn hắn, không ánh mắt lấp lánh hâm mộ, không có cái phiếm hồng vì phấn khích, giọng điệu bình thản không gấp gáp vì lúng túng.

Shin khi đối diện với Nagumo hoàn toàn như đứng trước một kẻ bình thường không hơn không kém.

-Ờm...Anh hình như khá nổi tiếng với phái nữ trong trường.

Phải vậy không?

ĐOÀNG

Nagumo chết điếng người.

Cảm thấy trong lòng có tiếng súng nổ và một thứ gì đó vụn vỡ.

Thằng nhóc đáng ghét này còn không nhớ tên hắn là gì và điều này rõ ràng chẳng khác nào táng vào mặt Nagumo một cái rõ kêu.

Chàng trai tóc đen vẫn duy trì vẻ mặt thân thiện nhưng rõ ràng sát khí bắt đầu toả ra đôi chút

-Chà, nhóc vậy mà không biết anh, anh tổn thương lắm lắm luôn~

Shin vì cái sát khí áp đảo ấy mà lùi vài bước, mồ hôi lạnh cứ thế mà túa ra không ngừng.

Sakamoto thấy vậy liền đánh tiếng giải vây cho.

Coi bộ thằng nhóc này chọc phải tên không nên chọc rồi.

- Về việc nhận đệ tử....

-Vâng...?

- Shin thở khe khẽ, hồi hộp lắng nghe anh nói

- Anh không nhận mày đâu.

"Haizzz, thằng Sakamoto lạnh lùng ghê, mà cũng phải...đây đâu phải lần một lần hai có người đòi theo Sakamoto đâu"

Đọc được suy nghĩ của Rion, Shin cũng không cảm thấy bất ngờ gì cho cam.

Phải, Sakamoto rất nổi tiếng, cậu cũng chỉ như viên sỏi trong vô vàn những viên khác mà muốn theo chân anh.

Tuy vậy, bị từ chối vậy cũng hụt hẫng phết chứ chả đùa.

-Em hiểu rồi....

Shin nói với vẻ bình thường nhưng đâu đó trên khuôn mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối làm Nagumo nghĩ "thằng nhóc này nghĩ gì cũng lộ hết ra mặt", và mấy đứa cứ lộ rõ mồn một thế thì chả khác nào vạch điểm yếu cho người ta nắm thóp.

Nagumo chính là ghét những tên như thế

Ngay khi cả ba quay người và tiếp bước, thì giọng nói của Shin lại dõng dạc:

-Nhưng việc em muốn trở nên mạnh mẽ giống anh, em sẽ không từ bỏ đâu!

Thân hình nhỏ bé nhưng cái quyết tâm cao ngất, Shin Asakura đứng đó với ý chí sẽ mạnh lên từng ngày để có thể xứng đáng sánh vai với Sakamoto.

Sakamoto chỉ nhìn một lúc rồi quay mặt đi không nói một lời.

Nhưng Shin đã nghe rõ mồn một suy nghĩ của anh

"Cố lên nhóc"

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 3


Sau ngày thổ lộ đó, Nagumo không còn bắt gặp thấy cảnh một Shin bé nhỏ luôn núp lùm ở đâu đó và nghía về phía cả ba.

Shin đã không còn lén lút nhìn trộm thần tượng của mình nữa.

Cậu quyết định nhìn một cách công khai

Nhưng dù thế cậu cũng chỉ gặp Sakamoto những lúc anh ở một mình và cũng không hẳn là luôn bám dính lấy anh, chỉ đơn giản là quan sát các cách di chuyển, cách tấn công hay là sử dụng tối đa các đồ vật xung quanh một cách triệt để ( điều đó đối với Shin là rất rất ngầu).

Sakamoto thì không mấy bận tâm nhưng thằng bạn anh thì không thế.

Chính vì việc Shin không còn lẽo đẽo lén lút như trước nữa, nên tần suất bắt gặp khuôn mặt hâm mộ kia cũng ngày càng ít đi cho tới khi chẳng còn nhìn thấy thêm lần nào.

Nagumo chán nản.

Để mà nói, cái cảm xúc ngưỡng mộ của nhóc Shin tí nị đó nó mãnh liệt và sinh động đến độ mà bản thân Nagumo chưa bao giờ nhìn thấy từ một ai đó mà hắn gặp qua.

"Chả biết thằng nhõi đó thấy Sakamoto ở điểm gì mà ngưỡng mộ thế không biết"

Nagumo dẩu môi nghĩ nghĩ.

Cái tính hơn thua với Sakamoto gần như ăn vào máu nên Nagumo rõ ràng ghen tị khi thằng bạn mình có hẳn một fan cuồng trong khi hắn lại không được như thế (mặc dù Nagumo có hẳn một CLB- nơi hội tụ những cô gái mê đắm hắn nhưng hắn vẫn thấy không xuôi đi cục tức trong người, rõ ràng hai thứ đấy khác nhau mà...).

Song, trong phút chốc, đầu hắn nảy ra một ý tưởng.

Đó là phải khiến nhóc Shin tí nị đó ngưỡng mộ hắn, ngưỡng mộ hơn cả Sakamoto.

Nếu chuyển từ ngưỡng mộ Sakamoto sang hắn thì còn tuyệt hơn nữa ^^.

Nghĩ thế, đôi mắt đen như hố sâu của hắn ánh lên tia sáng trong chốc lát rồi tắt ngúm như chưa hề có gì.

Nhưng rõ ràng tâm trạng hắn tốt lên đôi chút, miệng ngậm cây pocky và vô thức ngân nga trong họng, đủ lớn để Rion và Sakamoto ngồi đối diện chú ý tới.

-Mày lại tính bày trò gì đây?

- Rion nheo mắt nghi ngờ, giọng điệu tra hỏi.

-Gì đâu?

Tao vui nên hát cũng cấm à?

-Cứ mỗi khi mày ngâm nga giai điệu đó thì chắc chắn không bao giờ có điềm lành

-Chuẩn -Sakamoto đồng tình ngay tắp lự

-Tụi mày quá đáng ghê á, sao lại nghĩ tao như sao chổi mang đến bất hạnh cho người khác vậy hả.

-Thì đúng quá mà, oan ức lắm ấy- cô dùng ánh mắt khinh bỉ

-^^💢

Cả hai rõ tính nết tên ngồi đối diện là một kẻ như nào nhưng để mà biết được đầu thằng này suy tính cái gì thì đúng chỉ có mình nó biết.

Nagumo nhiều lúc toàn đi vào mấy con đường trời ơi đất hỡi nào mà anh và cô chả ngờ tới nữa.

Nhưng theo trực giác mạnh mẽ của Sakamoto, anh chắc mẩm nó liên quan đến thằng nhóc đầu vàng kia.

Không chỉ một mà những hai lần làm thằng Nagumo mặt sa mày sầm trong một ngày thì rõ ràng hắn không bao giờ bỏ qua dễ dàng được.

Nếu được, anh sẽ cố gắng bảo vệ nó một chút...

.

.

.

.

.

Ngay khi có cái ý tưởng (mà hắn cho là rất rất tài giỏi), Nagumo liền đi gặp nhóc Shin.

Cơ mà cái hắn không nghĩ tới...

Là có thể tìm Shin ở đâu thì mới gặp được.

Bỏ mẹ, vì hắn luôn nhìn thấy Shin ở bất cứ nơi nào mà bộ 3 đến nên cũng không rõ cậu thường lui tới đâu cả.

Mà cả cái JCC rộng lớn thế này, có đi hết một ngày thì cũng chưa xong được một nửa trường nữa.

Hỏi thằng Sakamoto hay gặp nó ở đâu thì chắc gì cạy được miệng thằng bạn.

Nhưng xét thấy có vẻ thằng cu con này cũng học khoa Ám Sát nên chỉ cần hỏi mấy đứa cùng khoa là xong.

--------------------------------------------------------------

Ái chà chà, hỏi ra mới biết nhóc Shin vậy mà cũng nổi ra phết.

Kì thi vừa rồi nó là thủ khoa đầu vào khoa Ám Sát luôn nên nhắc tới tên thằng nhõi này cái là ai cũng biết liền.

Chỉ là...có vẻ nhóc con này không có mấy mối quan hệ bạn bè thân thiết gì nhiều cho cam.

Bởi khi hỏi về nơi Shin thường lui tới, tất cả những gì Nagumo nhận lại là cái lắc đầu không biết của mọi người.

Thế khó rồi đây...Nhưng Nagumo là ai cơ chứ, hắn mà đã muốn cái gì thì phải có bằng được.

Hôm nay hắn muốn gặp Shin.

Nếu thằng nhóc không có nhiều mối quan hệ bạn bè xung quanh thì hẳn nhóc Shin thích những nơi yên tĩnh ít người.

Nếu có một nơi mà tầm trưa này chả ai ngó ngàng tới thì chỉ có thể là phòng tập bắn súng ngắn thôi.

.

.

.

.

.

Nagumo chẳng cần ngó nghiêng xung quanh đã nghe thấy tiếng lách cách lắp súng vang vọng cả phòng.

Đúng như hắn đoán, cả một nơi rộng lớn này thì chỉ có duy nhất thân hình nhỏ bé tí tẹo trong bộ quần áo quá khổ đứng đó.

Shin tập trung lắp súng rồi bắn tất cả những viên đạn vào hồng tâm, rồi quay sang máy đếm giờ.

-Nhanh hơn lần trước một chút rồi.

-Tốc độ chậm chạp quá đó~

Tiếng nói của Nagumo thành công kéo ánh mắt của Shin từ đồng hồ đếm giờ chuyển sang người con trai cao m90.

Nagumo ung dung lại gần, sau đó nhanh tay lắp và nổ súng y như cách cậu vừa làm.

Tốc độ nhanh đến khó tin, Nagumo liếc mắt, miệng cười đắc ý trước màn thể hiện vừa rồi.

-Thấy sao hả nhóc con?

-Chậm hơn anh Sakamoto -Shin trề môi, ánh mắt chẳng tỏ vẻ gì là kinh ngạc.

-Aissss...Thất bại rồi sao~

Nagumo chả màng để tâm tới thái độ của Shin.

Vẻ lười biếng và nụ cười trên môi từ đầu tới giờ chả thay đổi.

-Có vẻ nhóc quan sát Sakamoto rất kĩ nhỉ?

Cái động tác lắp súng và ngắm bắn giống y đúc nhưng mà vẫn còn vụng về lắm.

-....

Shin im lặng không phủ nhận điều đó nhưng cũng không muốn nói gì thêm.

Ở bên cạnh người đàn ông này làm cậu thấy ngộp thở.

Với cả... không rõ tại sao cậu lại không thể đọc được suy nghĩ của tên này.

Hắn ta rõ ràng là một kẻ nhìn vào cũng biết là tâm cơ, mưu mô, ấy thế mà trong đầu hắn lại trống rỗng như màn sương dày.

Một ngoại lệ mà lần đầu Shin gặp.

-Nhưng mà ấy- Nagumo lại tiếp tục- cậu nghĩ với cái tốc độ này thì có thể mau chóng mạnh lên như Sakamoto à?

Nhận được cái nhíu mày cau có của Shin, nụ cười của Nagumo lại càng thêm sâu và đáng ghét.

Hắn quay người đối diện với nhóc trai tóc vàng nắng, dí sát vào mặt cậu để ngắm nhìn đôi mắt Shin.

Đôi mắt như sóng biển làm hắn thao thức mỗi khi nghĩ tới, nhưng giờ đây nó bình lặng, trong veo như bầu trời không một áng mây.

- Tôi cứ tưởng thủ khoa đầu vào khoa Ám Sát ghê gớm như nào, hoá ra cũng chỉ là một tên nhóc tầm thường đầy sơ hở.

Chết bất cứ lúc nào không hay.

- Hả?

Ôi chao, vẻ mặt tức giận cũng sinh động không kém, Nagumo thích thú tận hưởng nó.

Thằng nhóc này thú vị hơn hắn tưởng.

Nagumo đặt nhẹ khẩu súng xuống, rồi ung dung bước ra khỏi phòng, để mặc một Shin đang khó chịu rối ren trong lòng.

Ahh....

Nagumo không chỉ còn muốn thấy dáng vẻ ngưỡng mộ đó nữa, hắn muốn nhìn thấy nhiều hơn thế.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 4


Chẳng biết ấn tượng của Shin về độ tài giỏi của Nagumo là bao nhiêu nhưng mà hắn thành công trong việc để lại cái nhìn xấu trong mắt cậu nhóc.

Nhưng việc Nagumo nói cũng không sai, cậu biết mình với cái đà phát triển này thì cả đời cũng không thể nào với tới anh Sakamoto chứ nói gì cùng sánh vai thần tượng như một cộng sự đáng tin cậy.

Ngoài cái năng lực có thể thấu thị suy nghĩ của người khác thì Shin rất yếu trong mấy vụ thể chất.

Tự tin bản thân vẫn mạnh trên mức trung bình, nhưng nếu ném cậu cho một gã cao to cơ bắp và hô một câu "Đánh tay đôi với nó đi" thì rõ ràng giây sau đầu cậu cắm xuống đất mông chổng lên trời....

Nghĩ tới đó mà Shin não hết cả lòng mề, cái mặt non choẹt cũng xìu xuống như cái bánh bao ngâm nước.

Cậu có lẽ nên tìm cho mình một bạn học để tập luyện cùng, ai đó đủ mạnh để dạy cậu nhiều thứ nhưng cũng không quá mạnh áp đảo đánh cậu gãy xương.

Ai mới được, anh Sakamoto quá bá để cậu tới tìm, chưa kể mấy cái kĩ thuật đánh cũng là cậu học từ anh mà ra, đâu thể áp dụng nó lên hàng real được.

Heisuke?

Nah, tên ngốc ấy chỉ giỏi bắn súng chứ ba cái thứ cận chiến thì lại quá là lóng ngóng như bò đội nón.

Đang mải mê suy nghĩ thì có một giọng nói phía sau phát ra:

-Làm gì mà ngồi bần thần như thằng ngu ý.

-Mày nói ai ngu hả?

-Shin nổi gân trán, chả cần nhìn cũng biết giọng nói ấy của ai.

Cái tên suốt cả ngày chỉ cắm đầu vào mớ vũ khí bòng bong.

Seba Natsuki- một thiên tài hiếm có ở khoa Vũ Khí

Seba Natsuki là một tên mất nết.

Đó là những gì Shin có thể miêu tả hắn một cách ngắn gọn.

Thái độ thờ ơ, thở ra mấy câu nghe rất lộn ruột, thậm chí còn nung sạch vũ khí của đàn anh chỉ để phục vụ cho việc sáng chế của y, ấy vậy mà đàn anh chỉ dám mắng chứ cũng không ho he gì vì cũng có đánh lại được y đâu.

Tuy nhiên, y vẫn là một người tốt- theo cái nhìn trực quan của cậu.

-Nếu không có gì thì bớt lèm bèm đi, tao đang phiền lòng muốn chết đây -Shin vò vò mái tóc vàng của mình

-Chuyện nghiêm trọng đến mức nào mà khiến kẻ ngốc cũng phải suy nghĩ thế?

-Đã bảo là tao không có— ý!

Shin đang nói dở thì đầu nảy số.

Phải ha!

Cậu có thể nhờ Seba tập luyện với mình.

Nói gì chứ khả năng đánh đấm của thằng này cũng không tệ.

Thế là giờ đây trước mặt thiên tài khoa Vũ Khí này là một bé mèo mắt long lanh đầy sao

-G-gì đấy???

-Seba bắt đầu bày ra vẻ mặt rất CHÊ, cái ánh mắt này rõ ràng là muốn nhờ vả y cái gì đây mà...

-Seba.

Tao muốn—

-Không!

-Ê, tao chưa nói hết câu mà! ^=^💢

-Nếu mày muốn tao chế tạo vũ khí cho mày sử dụng thì mơ đi.

Bữa mày cũng xin xỏ rồi táy máy xong để bản thân bị thương đấy.

-Không phải xin xỏ vũ khí đâu

-Thế là cái gì?

-Seba nhướn mày nghi ngờ

-Luyện tập với tao, ý là đánh nhau tập luyện ấy

Shin chắp tay, tỏ ra bộ dáng năn nỉ chút xíu nhưng chỉ một xíu thôi vì cứ nhìn mặt thằng này là cậu không khỏi cảm thấy gai mắt.

Seba âm trầm nhìn cậu như suy tính gì đó (vì y đội mũ chặn sóng não nên cậu cũng không biết y nghĩ gì), rốt cuộc cũng thở dài mà nói

-Không

-......

-TẠI SAO!?

Mắc gì không?

-Nhà bao việc, ai rảnh chơi mấy cái trò choai choai với mày

Ok rõ ràng Seba là một tên nghiện chế tạo vũ khí, y có thể đóng cọc suốt một tuần ở xưởng của mình, đó là lí do khứa này dù rất đào hoa với nhiều chị em (chả kém cạnh gì Nagumo) nhưng cũng khó lòng tiếp cận để tỏ tình.

Cơ mà không nỡ rời cái xưởng dù chỉ một chút để giúp bạn thì thằng này đúng tồi chúa.

Dòm cái mặt hậm hực của Shin, Seba biết cậu muốn tập luyện nhiều để tăng cường thể chất, việc Shin muốn mạnh lên đâu phải chuyện gì lạ đối với y nên y cũng đang bí mật tạo găng tay vũ khí cho thằng ngốc này đây.

Nhưng rõ ràng việc luyện tập với cậu thì Seba không hề phù hợp.

Nghĩ rồi, y lên tiếng

-Thật ra có người phù hợp hơn tao để luyện tập với mày.

-Ai?- Mắt Shin sáng quắc khi nghe Seba để cập đến- Mày quen à?

-Không

-....

-Nhưng tên đó cũng khá là nổi bật về thể chất, tao có nghe qua.

Chỉ là tên này tính khí cũng bướng bỉnh chả kém cạnh mày

-Chán cơm thèm mùi đất à?- Shin liếc xéo

-Nếu mày đủ bản lĩnh để thuyết phục cậu ta....

-Cậu ta tên gì?

-Gaku

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 5


Hôm nay có buổi học ở lớp của cô Satoda.

Cô Satoda là người phụ nữ đã có tuổi, một giáo viên kì cựu ở JCC, là bậc thầy trong võ thuật Aikido.

Trước đấy võ thuật Aikido không được phổ biến trong JCC nhưng cô Satoda chiến đấu với món võ này bá đến nỗi trường quyết định thêm nó vào như một môn học cơ bản mà mọi học viên phải nắm chắc.

Hơn nữa, có một điều mà cô Satoda nổi tiếng lừng danh khắp trường.

Đó là cô có thể khắc chế cứng bộ ba Sakamoto, Rion và Nagumo.

Nagumo đè dí một thằng xuống sàn nhà chỉ ngay trong chốc lát.

Với Sakamoto và Rion, điều này quá hiển nhiên nhưng với những học viên khác ở trong lớp, ai ai cũng hít một ngụm khí lạnh, tỏ ra e dè.

"Thấy sao hả nhóc?

Màn thể hiện vừa rồi đã đủ để nhóc phải hâm mộ chưa?"

Nagumo khẽ đánh mắt sang thân hình nhỏ bé có mái đầu vàng kia.

Thằng cu con này bé tí tẹo ngồi lọt thỏm giữa đám cao to lực lưỡng, rõ ràng là quá nổi bật đi.

Nhưng hôm nay trông Shin có vẻ lơ đễnh.

Cậu cứ ngồi đó, ánh mắt vô định như suy nghĩ gì đó quan trọng.

Dẫu vậy, cậu vẫn không quên đưa mắt lấp lánh ngưỡng mộ mỗi khi Sakamoto lên thực hiện một màn đấu tay đôi.

"Aissss thằng quỷ con này đáng ghét ghê á~"

Nagumo cũng bắt đầu tò mò chuyện gì làm nhõi con này lơ đễnh thế.

Còn về phía Shin, cậu đang đau đầu về cuộc nói chuyện hôm qua với gã tên Gaku.

.

.

.

.

Chuyện là ngay sau khi Seba đề cập tới một cái tên nghe rất quen nhưng Shin không hề nhớ được gương mặt người sở hữu nó trông ra sao (có thể là do cậu nghe loáng thoáng từ mấy học viên truyền tai nhau), Shin đã tới gặp Gaku.

Gaku lộ rõ là một kẻ lười biếng, gã nằm ở một góc phòng học vắng vẻ không có ai, lưng dựa vào tường còn tay thì đang chơi game.

Nom bộ rất thoải mái.

Trên người toả ra một sự thờ ơ chả để ý cái gì vào mắt, minh chứng là khi Shin bước những bước dõng dạc về phía Gaku, gã còn không thèm liếc mắt lên là ai.

-Mày...là Gaku?

-Shin đánh tiếng hỏi

Gaku liếc mắt lên nhìn cậu được khoảng 2 giây để đánh giá sau đó lại chú tâm vào máy chơi game, không hề đáp.

-Mày có thể đấu với tao một trận không?- Shin hắng giọng nói tiếp - Nghe nói mày rất mạnh...

Nhưng Gaku vẫn không nhìn lấy Shin một cái, không có phản ứng với đứa trẻ trước mặt.

Một đứa ốm yếu không đủ làm gã hứng thú để mà tốn sức chiến đấu.

Bầu không khí bắt đầu rơi vào ngại ngùng, Shin lúng túng không biết nói gì cho phải.

- Tao biết mới gặp nhau mà đã nhờ vả là điều không hay, nhưng mà tao thật sự cần mày giúp.

Hiện giờ chỉ có mỗi mày có khả năng thôi.

Nói đến đây, Gaku bắt đầu nhìn Shin như đợi xem đối phương nói gì tiếp.

Shin liền nhanh chóng nói.

-Tao muốn bản thân mình mạnh lên nên tao muốn mày dạy tao cách chiến đấu trong thực chiến.

Mong được giúp đỡ!

Gaku chớp chớp mắt, sau đó bắt đầu ngồi dậy.

Di chuyển sau một thời gian dài giữ một tư thế làm cơ có chút nhức mỏi, Gaku rên lên khe khẽ.

Sau đó đứng lên xoay khớp tay khớp chân, mắt nhìn Shin nhưng vẫn không nói gì.

Shin thấy gã bắt đầu có phản ứng, liền mừng rỡ trong lòng, cảm tưởng sau cậu có cái đuôi mà quẫy không ngừng.

Nhưng Gaku chỉ lẳng lặng bỏ đi...

Đang chơi game thì ở đâu ra có thằng quỷ nào cứ lải nhải.

Gaku thấy phiền nên quyết định chuyển địa điểm chơi game.

Còn cái mục đích nhờ vả của thằng nhóc?

Không hứng thú.

-Ê Ê Ê!?

Sao lại bỏ đi vậy?

Shin vội túm lấy tay áo của gã trai tóc bạc, giữ lại không cho gã đi.

Éc, tên này còn thờ ơ hơn cả tên Seba kia nữa.

Cậu nói thành tâm vậy rồi mà rốt cuộc tên này chỉ nghĩ tới việc ra nơi khác đánh game thôi hả???

-Tao xin mày đó!!!!!

- Giờ mấy cái liêm sỉ hay sĩ diện gì cậu cũng mặc kệ.

Nếu nó liên quan tới việc trở nên mạnh hơn để đứng cạnh thần tượng mình thì cách gì cậu cũng làm.

- Phiền vãi

Gaku buông ra hai từ nhẹ bẫng, ánh mắt liếc sang thằng nhõi bên cạnh đang túm lấy cánh tay áo của mình.

Cuộc sống Gaku có hai thứ chỉ làm gã thích thú.

Đó là Game và kẻ mạnh.

Nhãi con này không phải là game cũng chả phải là kẻ mạnh, một kiểu Gaku không bao giờ để tâm.

Và gã hoàn toàn không có ý định làm thầy dạy cho bố con thằng nào hết.

- Làm ơn đi mà!!!!

Shin bướng bỉnh hơn gã nghĩ, cậu quyết ôm chặt cánh tay Gaku không buông cho đến khi gã gật đầu đồng ý thì mới thôi.

Chàng trai tóc bạc bắt đầu thở dài ngao ngán, rồi vung tay bên kia đấm một phát vào cậu với tốc độ và sức mạnh phi thường.

Thân ảnh gầy như xác ve văng mạnh ra xa, đập vào bức tường đằng sau làm nó nứt vỡ.

Rõ ràng Gaku không hề nương tay cho cú đấm vừa nãy.

Gã dọa thằng nhóc này rằng nếu không muốn chết thì tốt nhất đừng làm gì vượt quá giới hạn.

Shin ho khan, nhổ ra ngụm máu.

Ôm bụng quằn quại, cú đấm vừa rồi như rút cạn sức cậu, cậu thậm chí còn không thể đứng dậy ngay.

Giương mắt nhìn lên thân ảnh cao lớn của Gaku đang bỏ đi.

Seba giới thiệu cho cậu thứ dữ rồi....

Nhưng cậu thích

Và Gaku chả biết sau này sẽ có một thứ phiền phức bám theo gã....

--------------------------------------------------------------

-Haizzz phải làm sao đây?

- Shin ngán ngẩm, vuốt ve Piisuke -con vẹt vàng lớn, cũng là một cộng sự đáng tin cậy của Heisuke- trong vòng tay mình.

-Sao sầu thế bồ tèo ơi?- khác với vẻ sầu não của Shin, Heisuke hoàn toàn vui vẻ đang ăn cái bánh trên tay.

-Làm cách nào để thuyết phục một kẻ cứng đầu đồng ý yêu cầu của mình?

-Hử?

Ra là ông bận nghĩ trò này hả?

-Không phải chuyện trẻ con đâu, nó rất quan trọng lắm lắm ấy.

- Tôi không biết nữa, nhưng bà tôi vẫn hay nói "nếu cháu giúp đỡ và săn sóc người ta, một ngày nào đó họ cũng sẽ đối xử với cháu y vậy".

Biết đâu ông giúp đối phương thì người đó cảm động mà đồng ý yêu cầu của ông thì sao?

-"trông hắn không có vẻ gì là dễ cảm động mấy thứ đấy cho cam..."

- Shin lại nhớ tới vẻ thờ ơ của gã Gaku kia.

-Đẹp trai không bằng chai mặt mà Shin.

Dù không biết ông gặp chuyện gì, nhưng nếu cần giúp gì trong khả năng thì tôi sẽ cố hết sức.

Phải không Piisuke?

-Pii!

- chú chim trong tay Shin kêu lên lảnh lót, đồng tình với ý của chủ nó.

-Cảm ơn...- tâm trạng của Shin vui lên đôi chút

Bỗng nhiên có thân ảnh đang bước về phía Shin và Heisuke, cả hai đánh mắt ra nhìn.

Là Sakamoto.

-Ơ...anh Sakamoto?

Có chuyện gì thế...?

-Anh có chuyện muốn gặp mày.

Tim Shin đập rộn ràng, được thần tượng của mình chủ động tìm đến đúng là có mơ cậu cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng giây sau tim cậu lại đập mạnh thêm nữa, không phải vì phấn khích mà là trông mặt Sakamoto rất nghiêm trọng khi tới tìm cậu.

Cậu làm gì sai sao?

-Vâng...có chuyện gì vậy anh?

-Anh tìm mày cả sáng không thấy mày đâu....

Nói tới đây Sakamoto liền chỉ tay vào Shin và bật cười ha hả

-Ra là mày ở đây nghịch chim thằng Heisuke

-....

-....

Giữa tiếng cười của Sakamoto, Shin chết điếng.

Anh...anh Sakamoto vậy mà cũng có vẻ mặt này à.

Đã thế còn nói cái câu nghe rất....

Một góc khuất mà Shin vừa khám phá ra.

Nhưng cậu liền thông cảm, nếu là anh Sakamoto thì mặt nào cậu cũng chấp nhận.

Ơ khoan!?

Giờ cậu mới để ý, Sakamoto mới nãy mở lời trực tiếp với cậu?

Kể từ khi anh biết cậu có khả năng đọc tâm trí, Sakamoto thường giao tiếp với Shin trong đầu...

Một Sakamoto nói nhiều như vậy thì...

-Á Á Á sao Sakamoto lại biến ra ai vậy nè!?

Tiếng hét của Heisuke thành công kéo Shin ra khỏi suy nghĩ bòng bong.

Trước mặt cậu giờ đây lại là cái tên làm lòng cậu quạu cọ hôm trước.

-A ha ha!!!

Mặt hai đứa ngố quá đi!

Người ta thường bảo giận quá mất khôn.

Shin bây giờ là đang tức anh ách tên trước mặt.

Sao hắn dám cải trang thành anh Sakamoto và phun ra mấy câu từ như thế???

Thằng nhóc tóc vàng tức đỏ mặt, chẳng nể nang gã trai kia hôm trước còn làm nó sợ điếng người, thẳng tay cốc hai phát vào đầu Nagumo.

-Oa~ bé Shin vậy mà đanh đá quá đi~

Hai cái u to tướng trên đầu Nagumo nhưng hắn không có vẻ gì là đau đớn, cứ cười ha hả không ngừng.

Độ hảo cảm về Nagumo của Shin lại tụt dốc không phanh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 6


Nhờ vụ lời khuyên của Heisuke, Shin quyết định đánh liều mà bám theo Gaku để xem xem gã có gì để cậu giúp không.

Nhưng Gaku rõ là một tên vô công rỗi nghề, cả ngày hắn chỉ loanh quanh trong trường, chơi game, thỉnh thoảng tham gia tiết học thể chất.

Hầu như tất cả mọi việc đều do anh trai gã -Uzuki Kei- quán xuyến hết.

Anh ta cưng gã em trai như cưng trứng.

Nhưng nếu Gaku là một tên được anh trai mình chiều chuộng thì kế hoạch ban đầu là giúp đỡ nếu gã khó khăn đã được chuyển sang thành chăm sóc gã.

Gì chứ Shin cậu cứng đầu cứng cổ nên cậu không bỏ cuộc đâu, cậu sẽ nghĩ hàng tá phương án cho mục đích của mình.

Thế là từ đấy, đằng sau Gaku có một cái đuôi nhỏ.

Shin xuất hiện bên cạnh gã hầu như mọi lúc.

Nào là sẽ mua nước cho gã, hay đưa khăn cho gã lau sau khi Gaku vừa từ hồ bơi chui lên.

Gaku- người được săn sóc từng chân tơ kẽ tóc từ anh chị của mình- cũng không bài xích với sự chăm bẵm này từ Shin.

Dù sao gã đang có lợi mà, còn thằng nhõi kia sẽ không kiên trì nổi và bỏ đi.

Cuối cùng người thiệt thì vẫn là nó chứ không phải gã.

Cũng vì Shin dành nhiều thời gian bên Gaku nên cậu ít gặp Sakamoto hơn hẳn và đồng nghĩa Nagumo cũng hiếm còn dịp trêu chọc cậu đôi ba câu.

Khi bộ ba bắt gặp thấy cảnh một Shin đang lải nhải hăng say, bên cạnh là thằng oắt tóc bạc nào đấy tay bấm game nhưng thỉnh thoảng vẫn ậm ờ để cho người kia biết mình không hoàn toàn lơ đi cuộc nói chuyện của cậu.

Dòm cái mặt cu Shin hớn hở thấy rõ, cả cái cách nó đưa miếng bánh đang ăn dở trên tay trước miệng Gaku khi gã đòi cắn một miếng cũng rất chướng mắt.

Nagumo đang cảm thấy bực.

Bộ thằng đó không có tay à mà bắt người ta đút?

Cả thằng nhõi kia nữa, nó dễ dàng ngưỡng mộ một ai đó vậy thì sao nó không như vậy với hắn?

Thằng cu này hâm mộ có chọn lọc à, nó hâm mộ nhiều người nhưng cứ phải chừa hắn ra mới chịu???

-Ô, ngạc nhiên đấy, không ngờ nhóc Shin lại thân thiết với thằng oắt kia -Rion híp mắt thích thú, bé Shin bắt đầu tìm thêm nhiều bạn rồi

-Mày biết nó?

-Sakamoto hỏi, ngầm đánh giá giống như phụ huynh xem xem bạn bè con mình chơi có tốt không hay là sẽ dạy hư con cái mình

- Tao lạ gì thằng đó -Rion nhún vai- Nó là em trai người yêu tao mà.

-Bảo sao cái mặt dòm thấy ghét như nhau

-Ê Ê Ê mày dám chê bồ tao hả?!

-Rion táng mạnh vào đầu Nagumo ngay khi hắn vừa phát ngôn câu vừa nãy

-Tao mà khen người yêu mày thì mới có vấn đề đó.

-Cũng phải...hehe... nói chung thằng bé đấy cũng láo lếu lắm, ngoài anh nó ra người khác nói nó chẳng thèm nghe

Rion nhớ hồi đầu ra mắt với Gaku, gã chỉ nhìn một lúc rồi chưng hửng nói "Chào bà chị".

Thề lúc đấy không vì nể mặt người yêu là cô vặt đầu thằng quỷ đấy ngay tắp lự.

.

.

.

.

.

.

Dù hưởng thụ việc chăm sóc của Shin đấy nhưng Gaku vẫn là không thoải mái khi có cái đuôi lẽo đẽo bám theo sau lưng mình.

Gaku thấy phiền, ai đó kéo thằng nhõi này khỏi gã được không.

Gã đi đâu là nó bám theo đấy, có lần thằng tóc vàng chẻ mái này còn đi theo gã vào tận nhà vệ sinh, nếu lúc đó Gaku không túm cổ vứt nó ra thì chắc Shin cứ đứng đó và tính làm gì thì chỉ có mỗi cậu mới biết được.

Gaku thích được chăm sóc nhưng nếu chăm sóc cỡ vậy, nhất là khi gã lớn đầu như này rồi thì cũng không khỏi xấu hổ.

Lòng tự trọng của đàn ông đâu cho phép điều đó.

Thế nên, ngay khi nhân cơ hội Shin không để ý, Gaku chạy trốn mất tăm.

Gã còn cẩn thận chạy lên tầng hai, chắc chắn bản thân đã đóng cửa nhà vệ sinh thì mới yên tâm.

Lần đầu tiên Gaku cảnh giác cao độ trước một thằng nhóc vô hại....Khi gã đang kéo khóa quần xuống để trút bầu tâm sự, tên đàn ông tóc bạc lơ đãng ngước mặt lên ô cửa sổ nhỏ đối diện mình.

Và Gaku bắt gặp được một ánh mắt.......

Trong phút chốc, có gì đó chạy dọc sống lưng gã...

Lần đầu tiên, gã thấy sợ.

Thằng oắt con này rõ biết gã muốn đi vệ sinh nên nó mới nhanh chóng tìm tới đây.

Đã thế đủ nhanh để leo ra bên ngoài toà nhà tầng hai này mới ác.

-Gaku ơi, sao mặt mày xanh xao thế?

Ốm à?

Có cần tao giúp gì không?

-Shin bám vào thành cửa sổ, ngước mắt lên nhìn gã đàn ông bên trong.

Cậu đọc được suy nghĩ rằng Gaku muốn đi vệ sinh nhưng khi cậu loay hoay tính đưa khăn giấy cho gã thì gã lại mất hút.

Đến nước này Gaku không chịu được nữa, bèn gằn giọng mắng Shin

-Tao bảo rồi, tao không dạy mày đâu.

Cái việc muốn mạnh lên của mày tao cũng không hứng thú.

Cứ bám riết lấy tao vô ích thôi.

Tao giết mày đấy nhãi.

-Tao không bỏ cuộc đâu!

Shin liền luồn người chui qua ô cửa bé tí khiến gã cũng phải hoài nghi nhân sinh.

Cái cửa sổ có chút ít mà thằng quỷ này trườn qua một cách trơn tru.

"Giống mèo" -Gaku vô thức nghĩ

- ?

Phía dưới ô cửa chả có cái gì đủ cao để cậu chống tay lên, thế là Shin lộn cổ xuống nền gạch, đầu gối vì thế mà đập mạnh xuống đau điếng.

Shin nhăn mặt, nửa ngồi nửa quỳ, lấy tay xoa xoa đầu gối cho bớt đau.

Ánh mắt lại nhìn Gaku đang đứng đối diện, cậu tiếp tục

-Vì mày là người duy nhất bây giờ có thể giúp tao nên tao mới vậy đó.

Chứ có người khác thì tao bám theo mày làm gì....ahhh.....

-Tao ứ thích -Gaku khoanh tay từ chối.

-Ahhh....đi mà Ga—Á!

Khi Shin cố đứng dậy thì chả hiểu sao mất đà ngã chúi về phía trước.

Thông thường khi đang rơi, con người theo bản năng nắm lấy thứ ở gần họ nhất.

Và lúc này đây Shin cũng vậy.

Chỉ là thứ gần với cậu nhất lúc này là Gaku, chính xác hơn là cái quần của gã.

Và dĩ nhiên, Gaku chưa kéo khóa quần, thế là nó cứ thế bị tụt xuống mà chủ nhân nó không kịp phản ứng cầm giữ...

-.....

-......

-!!!!!!!!!!!!

-Vcl sịp đỏ!!!!!!

Shin bất ngờ rồi vô thức buột miệng, còn Gaku đã sớm hoá đá tại chỗ.

Gã chết trong tim....

-Shin...?

Trong nhà vệ sinh giờ đây thêm một giọng nói khác.

Ước gì Shin không nhận ra nó là của ai thì tốt hơn.

Khi Gaku và Shin đồng loạt quay ra nhìn, cả hai bắt gặp vẻ mặt sững sờ của Nagumo.

Không biết Nagumo mở cửa đi vào lúc nào, nhưng rõ tình huống này nhìn cũng quá là ám muội đi.

-A...Na...Nagumo...anh hiểu lầm rồi.

Không như anh nghĩ đâu....

Chả biết câu từ của cậu có lọt tai chữ nào không, nhưng vẻ mặt Nagumo đã tối sầm lại.

Hắn lao với tốc độ nhanh chóng, ôm Shin vào lòng, không quên vung nắm đấm về phía Gaku.

Gaku -cũng chả kém cạnh gì- lấy tay chặn đòn đánh của hắn.

-Làm gì thế hả?

-Tao mới là người nên hỏi câu đó ấy.

Mày đã làm gì bé Shin rồi?

-Nagumo vẫn nở nụ cười và giọng điệu đặc trưng, nhưng gân xanh sớm đã nổi đầy đầu.

-Đã làm cái gì đâu...

Ý Gaku là chả có gì hết, gã đâu rảnh giở trò đồi bại với nhóc con kia, nếu mà nói bị quấy rối thì gã mới là người nên khóc đây này.

Nhưng câu nói ấy lọt vào tai Nagumo thì hắn lại hiểu theo ý khác, rằng "Tao chưa kịp làm nên cơm nên cháo gì thì mày vào phá bĩnh".

Thế là hai thằng lao vào đấm nhau.

Cả hai đánh nhau om tỏi ở tầng hai, đồ đạc, tường tiếc xung quanh vỡ vụn.

Gaku (tất nhiên đã kéo khóa quần đàng hoàng) cũng một chín một mười ngang cơ với Nagumo.

Đấu long trời lở đất.

Chỉ đến khi Sakamoto, Rion, Kei đến và kéo hai thằng tách riêng ra trận đấu mới kết thúc.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 7


-C-cảm ơn anh vì đã cứu tôi.

Trước mặt Nagumo giờ đây là một Shin bẽn lẽn nói lời cảm ơn.

Hai má phớt hồng, đôi mắt lấp lánh ánh sao ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào hắn, bàn tay cậu nhỏ hơn hắn rất nhiều vì căng thẳng mà đan vào nhau.

Phải nói bây giờ thằng nhóc này dễ thương ác.

Cảnh tượng xung quanh hường phấn khiến lòng hắn sướng rơn.

Cuối cùng thằng nhóc này cũng nhìn hắn bằng đôi mắt hấp háy ánh sáng đầy vẻ ngưỡng mộ.

Nagumo cố tỏ ra hoà nhã nhất có thể.

-Chuyện nên làm mà~.

Thế bé có sao không?

Có bị thương ở đâu không?

-Không....- Shin lắc đầu, mái tóc vàng mềm mượt khẽ rung rinh theo- Tôi sợ lắm....lúc ấy tên đó suýt nữa thì.....may mà anh tới kịp....- nói đến đây, mắt cậu khẽ ngấn nước trông thương vô cùng.

-Không sao đâu, có anh đây rồi, tên đồi bại đó không làm gì bé nữa đâu.

Nagumo dùng hai tay ôm lấy hai bên má Shin, khẽ vuốt đi giọt nước bên khoé mắt, giọng điệu an ủi.

Ah~ thằng bé nhìn hắn bằng cặp mắt óng ánh như mặt biển, có điều nó dạt dào và mãnh liệt hơn hẳn khi nhìn Sakamoto.

Nagumo mỉm cười đắc ý.

Nhưng hắn vẫn tham lam hơn nữa, hắn muốn cái miệng xinh này gọi tên hắn.

-Shin gọi tên anh được không?

Yêu cầu này chắc không quá đáng đâu nhỉ?

Thằng nhóc tóc vàng chớp chớp cặp mắt lúng liếng, ngại ngùng nhìn sang hướng khác.

Môi hồng mím chặt một lúc, sau đó mấp máy khe khẽ, giọng run run

-A-anh Nagumo....

BÙM

Đầu Nagumo nổ tung.

Chuyện này còn sướng hơn hắn tưởng.

Cảm giác xung quanh như hàng tá hoa lá bay phấp phới.

Giọng nói gọi tên hắn cứ vang vọng.

Nagumo

Nagumo

Nagumo

.

.

.

.

.

Nagumo từ từ mở mắt.

Cảm giác ai đó cứ vỗ nhẹ vào mặt hắn.

Hình ảnh trước mắt lập loè rồi rõ lên hẳn.

Trước mặt hắn là Shin.

Nhưng dáng vẻ đáng yêu khi nãy đâu mất rồi?

Giờ đây chỉ còn một gương mặt Shin bình thường như trước kia.... trước sau như một.

-Shin...bé gọi tên anh lần nữa đi -Nagumo mê man nói, giọng điệu mè nheo làm Shin nghe mà gai hết cả người.

-Bác sĩ có tiêm thuốc gì đâu ta?

Hay anh đánh một trận đến mức sảng hồn rồi?

Nagumo bắt đầu ngó nghiêng xung quanh rồi nhận ra mình đang nằm trong phòng y tế, bên cạnh là tên Gaku đang ngủ khò khò một cách ngon lành.

Hoá ra khi cả đám đến và tách Nagumo với Gaku ra nhưng chả hiểu sao hai thằng này như cắn phải thuốc mà cứ cố lao vào nhau tiếp, điều này khiến mọi người chật vật không thôi.

Chỉ đến khi cô Satoda xuất hiện như một vị cứu tinh rồi cho mỗi thằng một phát vào gáy.

Nagumo và Gaku mới nằm sõng soài ra nền đất, bất tỉnh nhân sự.

"Thế nãy giờ hoá ra đều là mơ hết à?"

-Nhớ đến khuôn mặt ngại ngùng trong giấc mộng lúc nãy, Nagumo hụt hẫng.

Hắn bắt đầu ngồi dậy và mới để ý thấy, Shin đang bị thương.

Cậu đeo băng mắt ở bên trái nhưng cũng không tỏ vẻ gì là đau đớn cả.

-Bé bị thương?

Có đau không?

Lại đây anh xem nào.

Nagumo vươn tay tính chạm vào lớp băng trên mặt Shin.

Nhưng cậu hơi nghiêng đầu ne né.

-Ầy....không có gì đâu.

-Thì cứ để anh xem nào -Nghe nhõi con trước mặt nói thế nhưng Nagumo dường như không có ý định bỏ qua.

-Đã bảo không sao rồi mà...

Nagumo lập tức túm tay cậu rồi kéo về phía mình, bản thân giơ tay còn lại nhẹ nhàng kéo lớp băng lên.

Shin bị bầm bên mắt trái.

Nagumo khẽ cau mày, mắt liếc xéo tới thân hình đang nằm trên giường bệnh bên cạnh kia mà ngáy o o.

Giọng không nặng không nhẹ cất tiếng.

-Thằng này đấm bé hả?

-Nagumo....

-Nó đấm bé lúc anh còn đang bất tỉnh phải không?

Anh sẽ đấm lại tên này để trả thù cho Shin.

-Người đấm con bầm mắt là cha đó cha.

-Hả?

Chuyện là khi Nagumo và Gaku lao vào làm một trận long trời lở đất, chẳng biết Shin lấy đâu ra cái máu liều mà đi vào can ngăn hai con quái vật này.

Khi hai thằng đang đấm nhau chẳng để ý bất cứ thứ gì xung quanh, chẳng để ý đến có cái đầu vàng hoe đang cố chen giữa vào.

Nagumo thẳng tay đấm vào mắt Shin làm cậu bay xa ngàn thước, bất tỉnh.

Nagumo khẽ nuốt khan khi nghe cậu kể lại.

Rồi gục đầu xuống ủ rũ.

Lỡ làm thằng nhóc này ghét mất rồi.

Ai đi đời lại thần tượng kẻ đã đấm mình cơ chứ.....

Nagumo len lén nhìn gương mặt của Shin qua tóc mái đen dài.

Chỉ thấy cậu ngồi xuống cái ghế được đặt ở giữa hai giường bệnh, im lặng một lúc rồi nhẹ cất tiếng.

- Vụ ở nhà vệ sinh lúc nãy....anh hiểu lầm rồi.

Gaku không có làm gì tôi hết.

Cơ sự vụ việc này là do hắn chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì đã lao vào đánh mà ra.

Nhưng mà nếu không phải là Nagumo, bất kì ai nhìn vào cái cảnh đấy cũng hiểu lầm thôi!

-Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh vì đã cố gắng cứu tôi......dù đó là một tai nạn nhảm nhí.

Vế sau cậu lẩm bẩm trong miệng.

Dẫu sao cậu và hắn chẳng thân thiết gì cho cam, ấy vậy mà Nagumo vẫn lao vào ứng cứu khi nghĩ rằng cậu đang gặp nguy hiểm.

Có lẽ vì cậu quen biết với anh Sakamoto chút đỉnh nên nể mặt bạn hắn mới ra tay.

Tuy vậy, hành động hôm nay của Nagumo đã làm Shin có chút cảm kích thế nên cậu nghĩ một lời cảm ơn cũng không gây mất mát gì.

Nhưng với Nagumo, lời cảm ơn ấy như một minh chứng rằng hắn đang dần có được sự ngưỡng mộ của thằng tóc vàng hoe bên cạnh.

Điều này làm hắn thấy như mở cờ trong bụng, cảm tưởng sau lưng có hẳn một rừng hoa nữa.

Ấy vậy mà không khí hạnh phúc lâng lâng đó chả kéo dài được bao lâu thì một giọng nói lười biếng đáng ghét lèm bèm.

-Còn một câu xin lỗi vẫn chưa thốt ra đâu

Gaku sớm đã tỉnh, thậm chí còn đánh một giấc ngon lành cành đào, giờ đang nhìn vào hai con người trước mặt.

Bộ dáng nhàn nhã và giọng điệu chậm chạp trông không có vẻ gì là bực dọc nhưng rõ ràng gã cần một lời xin lỗi từ tên xăm mình đầy người kia.

-Phải ha...

Nagumo, anh nên xin lỗi Gaku đi.

-Hảaa~, sao bé không bênh anh?

-Nagumo bắt đầu tỏ ra nũng nịu không cam tâm.

Shin day day hai bên thái dương, thầm ngao ngán tên đàn ông này rõ ràng lần đầu gặp rất đáng sợ vậy mà giờ đây lại mè nheo như trẻ lên ba.

-Anh là người lao vào đánh trước mà.

-Anh không xin lỗi đâu -Nagumo trề môi- Anh ghét mấy thằng đầu gấu lắm.

-Xăm trổ như phường lưu manh mà nói câu đó cũng lọt tai cho được.

Gaku buông lời móc mỉa.

Gã là chả sợ bố con thằng nào hết nên không nể nang kiêng dè trong lời nói.

-Đầu gấu như mày sao hiểu được nghệ thuật~ -Nagumo vẫn giọng điệu cà chớn cùng nụ cười đặc trưng mà kháy lại.

-Thế thì gu thẩm mĩ của mày cũng quá là kinh tởm đi- Gaku đánh mắt xuống bộ quần áo loè loẹt như chuẩn bị đi Hawaii của Nagumo- hoạ tiết làm đau hết cả mắt

-Tại vì mày nhạt nhẽo quá đó nên mới toàn mặc mấy cái đồ màu đen chán ngắt đấy.

Không khí sặc mùi thuốc súng làm cho tí nị Shin bị kẹp giữa phải toát mồ hôi hột.

Anh Sakamoto, làm ơn hãy đến cứu em T_T

Về phía Sakamoto, anh đang lau cây súng tới độ bóng loáng.

Đợi khi thằng bạn tỉnh, anh sẽ thanh toán nó.

Thằng khốn đấy dám đấm đệ (aka con trai) anh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

------------------------------------------

Lúc này anh Na chỉ hơi hứng thú với bé Shin thôi chứ chưa tới ngưỡng thích.

Tui xây dựng Nagumo tính hay ganh đua mấy thứ trẻ con với chú Sakamoto á nên là các hành động với lời nói của ảnh chủ yếu là muốn có được sự ngưỡng mộ của cu Shin thui.

Với tui thì anh Na khá là 🚩, ổng được nhiều gái vây quanh tán tỉnh nhưng ổng vẫn cứ trơ trơ ra mà bé Shin thì chưa làm gì để Nagumo mê đắm ẻm được 🥹.

Tuy nhiên con đũy tềnh êu vẫn là quật Nagumo trước 🤗.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 8


Vụ ẩu đả giữa Nagumo và Gaku rõ ràng đã rất nổi, vang xa khắp cả trường.

Dù sao hai bên đều là những con quái vật đáng sợ, trận đấu đã làm hỏng một khoảng lớn trên tầng hai và nhà trường lại phải lọ mọ tu sửa lại.

Mấy thằng này đúng là thích tạo việc cho người khác làm mà....

Tất cả mọi người bắt đầu tò mò vì việc gì mà hai tên ấy lại đi đánh nhau bởi Nagumo là một tên không ai dám động tới và Gaku- dù là một người không ngán ai- cũng không phải kiểu người chuyên loanh quanh đi sinh sự.

Trong khi mọi người bàn tán tranh luận sôi nổi, thì đội thủ phạm gây ra bãi chiến trường đang ở phòng giáo viên quở trách.

Nagumo là một tên cá biệt phá phách với hai đứa bạn hắn nên đã sớm quen với câu từ mắng nhiếc của giáo viên.

Còn Gaku?

Gã chả bao giờ để tâm tới lời nói người khác ngoài anh trai gã, cũng tai này lọt qua tai kia.

Kẻ gây ra lỗi chả đoái hoài, người bị oan lại nghe không sót chữ nào.

Shin không hiểu sao mình cũng bị gọi lên đây nghe thuyết giáo chỉ vì cậu cũng đã có mặt ở đó và cũng bị thương do ẩu đả (?).

Cậu muốn khóc ròng luôn tại chỗ.

Dù là một trường đào tạo sát thủ nhưng luật ở đây là cấm giết bạn học, cấm đánh nhau ngoài giờ thực hành.

Vụ vừa rồi rõ là phạm quy và dĩ nhiên làm sai thì phải bị phạt.......Mà từ "phạt" của JCC thì rất đáng sợ....

.

.

.

.

.

.

.

- Thế đấy!

Tao bị kéo vào chỉ vì cố can ngăn.

Shin lèm bèm bất mãn khi đang ngồi trong xưởng chế tạo vũ khí, buồn buồn tay cầm lấy miếng kim loại nghịch.

Bên cạnh là Seba đang hàn thứ gì đó, tai vẫn nghe cậu càm ràm.

- Thì ai bảo mày có mặt ở đó ngay khi ẩu đả bắt đầu chứ.

-Nhưng tao là nạn nhân mà....-Shin không nhịn được mà dẩu môi.

-Thế giờ mày tới đây làm gì?- Seba dừng việc làm của mình rồi xoay ghế nhìn thằng ngốc đang làm vẻ mặt không cam tâm.

-Vài phút nữa là tao đi nhận án "tử" rồi nên tính tới đây chào tạm biệt mày....

-"xạo ke thiệt chứ..."

- y biết tỏng thằng này làm gì quý y đến độ tới đây chỉ để sướt mướt đôi ba câu

Bị tên khốn tàng hình đang lừ mắt với mình nghĩ thế nhưng Shin không phản ứng gì.

Tại đúng là ngoài việc nói lời tạm biệt ra thì cậu mò sang đây là có mục đích cả.

- Với cả...tao tính hỏi xem mày có bảo bối gì giúp tao vượt qua hình phạt này hay không?

-Bộ mày nghĩ tao là Doraemon của mày chắc?

Nghe tới đây, tự nhiên trong đầu Shin hiện lên một hình ảnh cái bản mặt chán đời của Seba trong bộ đồ mèo máy Doraemon và cất cái giọng ê a lười biếng " chong chóng tre nè Nobitaaaaaaaa......" khiến cậu tủm tỉm cười.

- Lại nghĩ linh tinh gì đấy?

-Có đâu

Seba Natsuki chẳng cần khả năng đọc suy nghĩ cũng mường tượng được thằng esper ngốc kia đang lơ đễnh việc nhảm nhí.

Cái mặt nghĩ gì là lộ ra hết.

Y thở dài bất lực nói tiếp

- Mày nghĩ trường sẽ cho mày mang đồ của mày chắc, kể cả là quần áo mày mặc cũng không được nốt.

-Ớ?

Kì vậy?

- Vì trước từng có trường hợp dùng mánh này rồi nên trường sẽ phát cho mày bộ quần áo để mặc, đảm bảo không có gì bên ngoài được mang vào hết.

-Vậy là chưa thử đã thất bại....haizzz

-Thế vụ kia sao rồi?

-Hử?

Vụ gì?

- Thì vụ cái tên Gaku ấy, mày đã thuyết phục được hắn ta chưa?

-À.....

Nhắc đến Gaku làm Shin không khỏi phiền lòng.

Cậu đã bám theo gã cũng được một thời gian, cũng nói hết nước hết cái rồi mà Gaku không có vẻ gì là lay động.

Shin bắt đầu thấy nản....Ngọn lửa ý chí ban đầu đang lụi dần đi.

Thấy phản ứng của tên tóc vàng này là y cũng đoán được rồi.

Chả bất ngờ lắm.

Nhưng thấy một Shin ỉu xìu thế này thì Seba lại không kìm lòng được, rõ thằng này đã rất mong được chỉ bảo dạy dỗ chiến đấu vậy mà...

- Haizzz thôi được rồi.

Nếu mày sống sót quay về thì ông đây sẽ cố gắng rời xưởng, dành chút thời gian đấu tập với mày.

-Gì đây?

-Shin nhướn mày ngờ vực - Có phải là thiên tài khoa Vũ Khí không vậy?

Mày tự nhiên tốt thế này thật không quen tí nào.

- Chậc, đéo giúp mày nữa.

-Ấy ấy có gì bình tĩnh nói, tao đùa mà.

-Shin luống cuống, bật cười hoà giải- Hehe, tao sẽ bao mày cơm trưa 1 tuần.

- Hừ...

-Cứ để anh phải lóng.

- Thôi tới giờ rồi, tao đi đây.

-Đừng chết đấy nhé esper chết tiệt.

Mày nghẻo là tao không có cơm ăn đâu.

- Biết ròi 💢

--------------------------------------------------------------

Hình phạt cho mấy thằng gây rối là sẽ bị nhốt trong phòng đông lạnh suốt 5 ngày, không đồ ăn, mỗi một ngày sẽ được cấp một chai nước uống.

Nghe đâu phòng đông lạnh của JCC lạnh khủng khiếp, nó còn lạnh hơn cả kho đông lạnh bình thường.

Sau khi được cấp bộ quần áo mỏng mà trường phát, cả ba còn bị còng hai chân bằng một sợi xích nối liền vào nhau để hạn chế hoạt động tránh việc phá phách.

-Sao như đi tù thế?

-Shin lắc lắc chân tạo ra tiếng leng keng của dây xích đập xuống nền đất.

-Trải nghiệm dần cho quen đi bé ^^.

-Trông Nagumo chẳng có vẻ gì là căng thẳng, vẫn thái độ nhởn nhơ thường thấy

-Phiền quá, không được chơi game trong 5 ngày....- Gaku làu bàu, ngoài chơi game ra thì gã chả biết làm gì ngoài ngủ cả.

-Rồi, ba đứa mau vào đi.

Ba thằng cứ thế nối đuôi nhau lững thững đi vào.

Ập vào người họ là khí lạnh như cắt da cắt thịt - rõ ràng có chủ ý nhắm đến mấy vết thương còn mới nguyên sau trận đánh của Nagumo và Gaku.

Shin khẽ nuốt ực.

Liệu cậu có chịu được hình phạt này được không đây...

.

.

.

--------------------------------------------------------------

-Tự nhiên thấy lo quá...

-Sakamoto lầm bầm trong miệng nhưng Rion đã kịp nghe thấy, cô hút một hơi thuốc, tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Lo gì?

Mấy cái này như chuyện muỗi với chúng nó mà.

Tụi nó sẽ chịu được thôi.

-Em tôi cũng trâu bò lắm nên chắc chả sao -Kei nói như điều hiển nhiên nhưng đúng là anh ta có hơi lo cho em trai mình một chút- Rion, đừng hút nữa.

Em hứa với anh rồi mà.

-Rồi...- Rion vứt điếu thuốc xuống, lấy đế giày dập đầu lửa.

-Nếu mày lo cho thằng nhóc kia thì hơi quá đó, có thể không bằng Nagumo nhưng rõ ràng nó đâu yếu đuối tới mức không chịu được mà chết.

-Không phải chuyện đó.....

-?

Sakamoto đỡ trán, thở dài một cái, dáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

Hồi ban đầu anh còn đang sợ việc Shin vì vụ vô tình làm Nagumo bẽ mặt sẽ bị hắn ngứa mắt mà làm trò gì gây hại tới thằng bé.

Nhưng dường như có vẻ Nagumo rất khoái thằng nhóc này...

Không, chính vì biểu hiện của tên bạn mất nết đó mới làm anh đau đầu hơn.

Sakamoto không thể đoán được Nagumo đang suy tính điều gì lên Shin.

Tính hắn như nào anh cũng biết được một mức độ nhất định, Nagumo luôn toả ra cho người khác thấy rằng hắn không hề an toàn như vẻ ngoài.

Shin, tuy là một đứa trải đời sớm hơn so với mấy đứa cùng trang lứa và cũng biết kha khá mặt tối của con người ngay khi còn nhỏ, nhưng thi thoảng cậu vẫn có được sự ngây ngô nhất định của một đứa trẻ thơ (đó là lí do vì sao Sakamoto quý nó và vô thức quan tâm như một người anh có trách nhiệm).

Sakamoto sợ Nagumo sẽ làm điều gì đấy tổn thương tới cảm xúc thằng bé...

Thà tên đó cứ tính đánh thằng bé đi, anh còn có thể bảo vệ được nó.

Chứ cứ im ỉm thế này...chẳng biết thế nào mà lần.

Thì ra cảm giác khi "con" mình bị một thằng tồi nhắm đến mà làm phiền là như vậy....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 9


- Ah~ Lẹnh quá đê lẹnh quá đê~ - Nagumo ngồi bệt xuống đất, chân duỗi ra đung đưa, giọng điệu than thở cố tình điệu chảy nước.

Miệng kêu lạnh là thế thôi chứ Nagumo hoàn toàn chả có vẻ gì là bị chết cóng.

Trong khi đó, bên cạnh hắn, Shin đang ngồi co cụm người lại, hàm răng đánh nhẹ vào nhau, tay tự ôm lấy mình.

Shin không giỏi chịu được lạnh lắm, đó là lí do cậu rất ưa chuộng mấy cái áo hoodie ấm áp.

Ôi....tệ rồi đây, mèo là loài rất ghét môi trường lạnh mà.

- Buồn ngủ quá....- Gaku nằm rên rỉ, tay gối sau đầu để tạo tư thế thoải mái.

- Ấy!

Đừng có ngủ!

-Shin sau khi nghe thấy liền chồm lên người Gaku, tay lay lay gã.

-?

Tại sao không?.

Khi trong môi trường rất rất lạnh, thân nhiệt của con người sẽ giảm xuống, có thể là bị hạ xuống một cách nghiêm trọng.

Và đang trong trạng thái thân nhiệt bị hạ nghiêm trọng ấy, cơ thể bắt đầu bị rối loạn trong duy trì các chức năng sống cơ bản và giấc ngủ lúc này sẽ gây trầm trọng thêm vì nhịp tim sẽ bị chậm lại, tệ hơn là ngừng đập và về với suối vàng ngay tắp lự.

Vậy là họ phải thức trắng 5 ngày cộng thêm việc không được ăn gì mặc dù khi lạnh, con người rất dễ đói hơn bình thường.

Chỉ được uống nước để cầm cự nhưng một chai nước/ ngày cho ba người ( 2 cao lớn, 1 tí nị) rõ ràng cũng không đủ.

Và thậm chí còn phải nhận lấy sự khó chịu, đau đớn từ vết thương mới đóng vảy bị môi trường lạnh làm co thắt các mạch máu, giảm lưu thông máu tới vết thương.

Chịu đủ combo này cùng một lúc, ai mà không đủ mạnh sẽ chết khi mới qua tới ngày thứ 2.

Nhưng JCC là cái gì chứ?

Một năm có hàng trăm học viên tử vong khi đang theo khoá học đào tạo vậy nên 1-2 cái mạng bị ngỏm vì hình phạt cũng chả có gì đáng bận tâm.

Có trách thì trách bản thân đã phạm quy để rồi bị hứng lấy hậu quả.

--------------------------------------------------------------

Chả biết bây giờ là mấy giờ nhưng cũng có vẻ là nửa ngày đã trôi qua.

Cả ba không ai nói với nhau một lời, dường như mỗi người đang chìm đắm thế giới riêng.

Nagumo và Gaku vẫn không có biểu hiện gì là thống khổ lắm nhưng Shin thì có chút lạnh, nhịn đói thì cậu vẫn chịu được vì vốn đã quen với những bữa cơm ăn đại thứ gì đó cho xong nhưng chịu rét thì có hơi đuối chút.

Cũng nhờ đọc tâm trí của Gaku - tên này suốt buổi chỉ nghĩ tới các trận game mà gã từng chơi qua- đã khiến Shin phân tâm đôi chút mà quên đi cảm giác tê cóng.

-Ắt xì!!!

-Shin sụt sịt mũi, giờ đây mũi và má cậu bắt đầu đỏ lên trông ngộ nghĩnh vô cùng.

-Bé Shin yếu quá thể luôn á~

-.......

Shin trực tiếp ngó lơ lời nói trêu ghẹo của tên cà chớn m90 kia.

Cậu oải đến độ chẳng còn sức đoái hoài gì tới Nagumo nữa.

Cậu chưa xử hắn về việc vì vụ hắn lao đầu đánh người ta trước để rồi cậu bị vạ lây và phải ở đây chịu chung hình phạt với hắn đâu.

Nhưng Nagumo rõ là một kẻ không thích bị phớt lờ, hắn muốn người khác chú ý tới mình khi mình đang nói và Shin thì càng là người mà hắn không cho phép việc không quan tâm tới hắn.

Nagumo híp mắt, hắng giọng.

- bé Shin, bé còn nhớ những gì anh đã nói với bé hồi đầu chúng ta gặp nhau không?

- Gì nữa...?

-Shin thể hiện rõ sự phiền toái trong lời nói.

-Hmmmm....Anh đã nói rằng Shin sẽ không thể mạnh lên được như Sakamoto với cái đà phát triển này đâu~.

-?

-Shin nhíu mày trước cái cách nói cố tình ngân dài khúc cuối của gã trai tóc đen mềm- Sao lại nhắc tới chuyện đó?

-Thì ấy.....

Anh tưởng bé Shin sau một khoảng thời gian như vậy thì cũng phải khá khẩm lên chút chút, nhưng rõ ràng là bé vẫn cứ dậm chân tại chỗ thôi à~.

Mới có tí lạnh này mà đã không chịu được rồi thì kém cỏi lắm, còn lâu mới theo kịp Sakamoto đó nhe ^^.

Shin nghe vậy liền ngớ người.

Phải rồi ha, tự nhận mình là đệ tử của Sakamoto mà đến mấy chuyện cỏn con này cậu cũng không chịu được thì đúng là làm xấu mặt anh.

"Anh Sakamoto, khiến anh phải thất vọng rồi".

Thế là giờ đây đang có một Shin quyết tâm ngồi ngay ngắn lại, không ôm lấy bản thân, không có chuyện hai hàm răng lập cập vào nhau, ánh mắt trừng trừng đầy ý chí.

Nhưng lạnh thì vẫn hoàn lạnh.....

Nagumo thích thú ngắm nhìn con mèo vàng trước mắt.

Cái mặt thằng nhõi khi cố tỏ ra mạnh mẽ không chịu khuất phục nhưng rõ bên trong thì đang cảm thấy không ổn chỉ để cố chứng minh cho hắn thấy nó đang mạnh lên, gần đến với mục đích là trở nên tốt hơn.

Chà...

Có vẻ hắn lại mở khoá được một biểu cảm mới trên gương mặt nhóc con này rồi^^

Nagumo là một tên xảo trá.

Hắn luôn giấu đi cảm xúc thật của mình sau nụ cười mỉm vì vậy hầu như không ai biết hắn đang nghĩ gì, tính làm gì.

Luôn luôn tỏ ra vô hại nhưng cũng có gì đó khiến người ta dè chừng khi tiếp cận.

Hắn cho rằng việc để lộ cảm xúc trên mặt chính là cho kẻ thù nắm thóp được điểm yếu.

Là một sát thủ, để bị phát hiện sự yếu đuối của bản thân chính là đã tự đặt đầu mình dưới máy chém chờ chết.

Vậy nên Nagumo chính là ghét những kẻ nào nghĩ gì, cảm thấy thế nào cũng hiện hết lên mặt.

Và tuyệt, Shin lại chính là kẻ như thế.

Vẻ mặt phiếm hồng khi ngưỡng mộ thần tượng, vẻ mặt hụt hẫng khi bị Sakamoto từ chối, vẻ mặt cau có khó chịu khi bị hắn nói là một tên dễ chết, vẻ mặt ỉu xìu đăm chiêu về việc gì đó không theo ý mình, cũng là gương mặt đó với vẻ cảm kích mà nói lời cảm ơn hắn.

Và giờ đây là vẻ mặt quyết không chịu khuất phục trước khó khăn.

Biểu cảm thằng nhóc này cứ biến hoá sinh động làm Nagumo muốn ngắm mãi không thôi.

Nagumo nghĩ, có lẽ những người như vậy thú vị hơn hắn tưởng.

Hoặc vì đối phương là Shin.

Chỉ đơn giản là Shin Asakura thôi, không vì lí do gì đặc biệt cả.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 10


- Haahhh~ Chán quá đi thôi....

Nagumo rên rỉ khe khẽ, thở ra một hơi trắng vì nhiệt độ bên trong căn phòng.

Hắn len lén liếc sang xem hai "bạn cùng phòng" đang như thế nào.

Gaku thì không nói, gã có làm gì thì Nagumo cũng ứ quan tâm.

Còn Shin thì đang chống khuỷu tay lên đùi trong khi cằm thì đặt lên lòng bàn tay be bé xinh xinh của bản thân.

Mặt mày của đứa nhóc tóc vàng này tím ngắt do lạnh.

-Shin vẫn lạnh hỏ?

- K-Không...hề...

-Lạnh thì nói đại ra đi nhãi, cố thể hiện cái gì chứ?

-Gaku hơi bĩu môi, cất tiếng.

-Đã...n-nói là-a không...có mà...

Chậc chậc cóng đến độ nói lắp vậy rồi mà cứng đầu phủ nhận.

Nagumo khẽ xoa cằm tỏ vẻ đang nghĩ gì đó, rồi nheo mắt nhìn Shin.

- Anh biết có cách làm cho ấm hơn á?

-Cách gì...?

-Shin hoài nghi hỏi.

- Muốn cơ thể ấm lên thì phải đánh lừa bộ não mình chút...

- ?

- Nghĩ đến cái gì đó nóng ấy ^^

Shin nghe vậy liền lập tức thử nghĩ tới một cốc cacao nóng nghi ngút khói.

Nhưng có tưởng tượng tận 10 cốc cacao đi chăng nữa cậu vẫn không hề cảm thấy ấm lên chút nào.

Nagumo đúng là một tên lừa đảo mà!!!!!!!!!

-Có hiệu quả quái đâu!

Anh nói dối!!!!!

-Haha...

Người ta hem có nói dối đâu mừ.

Tại bé nghĩ tới thứ chưa đủ nóng á.

Để anh giúp bé nhe ^^

Shin dùng ánh mắt dò xét nhìn Nagumo.

Cảnh giác lên cực độ, ai chứ tên này sặc mùi gian trá, nhất là cái vẻ cười cười như đang âm mưu gì đó rất rất tệ.

Và người xui xẻo sẽ phải hứng chịu là Shin đây.

Nagumo dần dần tiến tới sát bên cậu mà vẫn giữ nụ cười xảo quyệt.

Khẽ quỳ một bên gối xuống, mắt đối mắt.

Shin khẽ nuốt ực.

-G-gì thế...?

- Ta da!!!!!

Nagumo bất ngờ giơ trước mặt Shin- không biết là hắn mó ở đâu hay là bằng cách nào mà mang được vào đây- một tờ áp phích, dí sát vào mặt cậu.

Shin chớp chớp mắt.

Trong tấm áp phích là hình ảnh của một cô gái có thân hình bốc lửa đầy nóng bỏng, vòng nào ra vòng nấy, mặc một bộ bikini đỏ gợi cảm.

1

.

.

.

2

.

.

.

3

.

.

.

-!!!!!!!!!????

Trong phút chốc mặt Shin đỏ lựng lên, vội lùi ra đằng sau nhanh đến bất thường và đập đầu vào tường phía sau.

Thì ra từ "nóng" của Nagumo là ý này.

-Argghggg.......- Shin ôm đầu đau đớn.

-Ahaha!!!

Gaku liếc mắt nhìn thằng nhõi tóc vàng liền ngầm đánh giá khinh bỉ.

Đàn ông con trai gì mà có thế cũng đỏ mặt tía tai ngại ngùng.

Bên này, Nagumo cười đến đau bụng.

Phản ứng sau khi bị trêu của nhóc Shin lúc nào cũng thú vị.

Khẽ quẹt đi nước mắt vì cười quá nhiều, hắn thoả mãn nói.

-Thế bé Shin đây đã thấy ấm hơn tí nào chưa?

- Con mẹ nó Nagumo....

Mặt Shin đỏ lên vì vừa giận vừa xấu hổ, cậu liền chạy ra đấm túi bụi vào tên m90 đáng ghét này....

--------------------------------------------------------------

-A?

Tình hình là Gaku, do chán vì không có gì làm, đã loanh quanh căn phòng rồi chả hiểu sao chạm tay vào một trong các tủ kim loại được đặt ở đó và thế là bị dính chặt tay mà không làm sao kéo ra được.

Chơi ngu rồi.......

-Đừng có cố rút mạnh tay ra thế nếu không muốn bị rách toác thịt ở lòng bàn tay đâu.

Nagumo đi ra và cho gã một lời khuyên như một đàn anh tốt bụng.

Nhưng Gaku chỉ liếc mắt chốc lát rồi ngó lơ hắn.

Dù không muốn lắm, nhưng gã không còn cách nào khác ngoài việc gọi thằng nhãi tóc vàng kia ra ứng cứu.

Nhưng chưa kịp gọi, tên đàn ông tóc đen đáng ghét kia lại lải nhải tiếp.

- Tao nghe bảo chỉ cần đi vệ sinh lên chỗ bị dính là có thể gỡ ra được đó.

Nói tới đây, tay Nagumo làm động tác chuẩn bị kéo khóa quần xuống, sẵn sàng giúp đỡ cho một Gaku đang gặp khó khăn

- Eo....Mày tởm vãi.

Không chỉ là một thằng lưu manh mà còn là một tên biến thái sẵn sàng khoe cho người khác xem.

- Anh đây vì muốn cứu mày nên hi sinh hình tượng đó ^^

Haizzz làm người tốt cũng thật khó quá đi mà~

- Thôi xin kiếu.

Tao chỉ sợ tí nữa lòng tự trọng của mày bị đổ vỡ khi bị tao nhìn đó (ý Gaku là chê của Nagumo 🤏)

- Bạn học Gaku này, cứ đi soi với bình phẩm của người khác thế thì sớm ngày cũng bị teo đi đấy ^^

Roẹt!!!!

Gaku dứt khoát kéo tay ra khỏi cái tủ kim loại làm bàn tay rướm máu vì rách, nhưng gã không thèm đoái hoài gì.

Trực tiếp túm lấy cổ áo của tên đối diện.

-Mẹ mày.

Muốn đấm nhau tiếp phải không?

-Hài hước đó.

Tưởng tao sợ mày chắc.

Khi hai thằng một đen một trắng bạc đang gầm gừ đe doạ nhau thì....

RẦM!!!!

Cả hai không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động lớn.

Shin -vì không thể cầm cự cái lạnh lâu hơn được nữa - đã ngã lăn ra nền đất.

-Bé Shin!

-Ê nhãi!

Hai tên quái vật tưởng chừng sẽ không bao giờ để tâm đến một người bị nạn lại vô thức chạy ra xem thằng nhõi con kia bị làm sao.

Cơ thể Shin bây giờ bị hạ nhiệt đến mức nghiêm trọng, đôi mắt đờ đẫn sắp khép lại.

Nagumo không ngần ngại cởi áo của mình ra mà quấn lấy thằng bé, tay đỡ Shin hơi ngồi dậy.

Gaku cũng không nghĩ gì nhiều liền lột áo trên người quấn thêm lớp nữa để ủ ấm.

-Shin ơi, bé thấy sao rồi?

-Mù à mà không thấy, nó dĩ nhiên là đang không ổn rồi.

-Này nhá giờ tao không có thời gian đôi co với thằng đầu gấu như mày đâu.

- Thằng này cũng không có thừa hơi.

Lại cãi nhau, không bên nào nhường bên kia một câu.

Rõ là muốn lao vào phang nhau một sống một chết tới nơi.

-Đừng có đánh nhau......

Shin thều thào, hai tay lạnh ngắt chạm vào tay của hai tên trẻ con này....

Nếu muốn đánh nhau thì đợi khi nào cậu té ra chỗ nào xa xa tí, chứ giờ bem nhau trong đây thì cậu lại bị liên lụy mất.

Mẹ nó, Shin cảm thấy mình đang dần mất đi ý thức, cậu không muốn đâu, cậu còn nhiều điều muốn làm lắm, cậu còn chưa được sánh vai với anh Sakamoto mà.....

Nghĩ đi Shin, nghĩ cái gì đó nóng và ấm áp ấy.....

Giờ cậu mê man đến độ làm theo hẳn trò đùa mà nãy Nagumo bày ra trêu mình.

-Shin ơi?

Giọng điệu nhẹ nhàng của Nagumo lại bật lên lần nữa.

Shin cố mở mắt ra nhìn.

Hình ảnh trước mặt lập loè sau đó ngày càng rõ hơn.

Và chà.... trước mắt cậu là một cảnh tượng - mà cậu nghĩ bất kì cô gái nào cũng ước được thế chỗ cậu bây giờ để ngắm cho thỏa nỗi thèm- phải gọi là mĩ vị nhân gian.

Hai người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai không góc chết đang cùng cúi xuống nhìn cậu, đã thế lại còn trong trạng thái bán khoả thân bên trên.

Cơ thể của Nagumo mảnh mai nhưng vẫn rõ sự rắn chắc, các hình xăm kì lạ từ hai bên cánh tay, từ cổ kéo dài đến xuống vùng bụng 6 múi làm người ngoài nhìn vào kích thích không thôi.

Trong khi của Gaku có phần đô con hơn, sẹo ngang sẹo dọc không thể lành ở khắp cơ thể không những không dìm đi mà còn tôn lên vẻ hoang dã, mạnh mẽ.

Trước một màn đã con mắt (với người ngoài chứ cậu thì không), Shin bỗng thấy mắt mình cay cay.

Khuôn mặt xắm ngắt vì lạnh bỗng đỏ lên do máu dồn lên tận não bởi sự ghen tị...

Shin thấy mình ấm lên đôi chút rồi........

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 11


Thời hạn nhận hình phạt đã kết thúc.

Cánh cửa của phòng đông lạnh mở ra, đứng trước nó là ba người Sakamoto, Rion và Kei đang đợi đón bạn bè của mình.

Thấy hai đứa bạn, dù mất nết nhưng vẫn đến đây đón hắn, Nagumo có chút cảm động.

-Oa~ Tao về rồi đây.

Chúng mày nhớ tao khum nè.

Hắn tiến tới, dang rộng vòng tay mình như muốn ôm chầm lấy hai đứa đối diện.

Một cảnh đoàn tụ giữa những người bạn sau bao ngày xa cách.

-Tránh ra coi!

Ấy thế mà Rion thẳng tay đẩy hắn sang một bên, cùng Sakamoto lướt qua một cách bạc tình bạc nghĩa.

- Haha nhóc Shin lần đầu trải nghiệm chịu phạt của trường cảm thấy thế nào?

-Rất tồi tệ- Shin mặt phờ phạc trả lời.

-Chậc, gầy đi rồi...-Sakamoto lướt mắt thầm đánh giá, thằng nhỏ này cứ nhịn có 1-2 bữa là lại sụt cân.

-Vậy chúng mình đi ăn thôi -Kei lên tiếng đề xuất, tụi này đã không ăn gì trong 5 ngày rồi, việc đầu tiên cần làm khi ra khỏi đây là nạp lại năng lượng.

-Em đói sắp chết rồi....-Gaku đồng tình với anh trai, giờ gã có ăn 10 suất cơm chắc vẫn còn chưa no.

- Ok!

Đi thôi -Rion lấy tay quàng lấy cổ cậu nhóc tóc vàng kéo đi.

Tất cả cuộc trò chuyện kéo dài từ nãy tới giờ không hề có một câu từ nào của Nagumo.

Nói chính xác là cả đám đã bơ hắn toàn tập, bỏ lại một tên cao m90 vẫn đang hoá đá mà bước đi.

-Huhuhuhu!

Chúng mày quá đáng lắm!

Nagumo lấy hai bàn tay ôm mặt, giấu toàn bộ ngũ quan đẹp đẽ của hắn qua lòng bàn tay được xăm mấy kí hiệu kì lạ, tỏ vẻ khóc lóc đáng thương, còn nước mắt có rơi hay không thì không biết...

"Aissss...lại bắt đầu giở trò"- Cả Sakamoto và Rion đều tỏ vẻ ngán ngẩm.

Tụi này thừa biết Nagumo nào có dễ bị tổn thương chỉ vì ba cái chuyện này.

"Chậc, trẻ trâu vãi..."

- Trong khi đó anh em Gaku thì cũng thở dài trong lòng.

Từ trước tới nay Kei không hề thích tính tên bạn của người yêu mình này và giờ thì đến lượt Gaku.

Cái trò khóc lóc này của Nagumo ai nhìn vào cũng biết là hắn giả vờ, ấy thế mà vẫn có một đứa trẻ dù bị hắn trêu mấy lần, vẫn tin sái cổ.

Chạy ngược lại về phía hắn.

Nagumo nhoẻn miệng cười ranh mãnh sau lớp bàn tay.

Hắn hoàn toàn biết được rằng Shin sẽ không thể nào lơ đi một người đang bị tổn thương.

Rõ ràng Nagumo bày trò khóc lóc này không phải là để đùa cợt như thường ngày.

Mục đích của hắn là kéo lấy sự chú ý của Shin về phía mình.

Khi thằng nhóc lùn tịt lóc cóc chạy đến đứng trước mặt Nagumo.

Tên đàn ông tóc đen này bỏ bàn tay mình xuống mà nhìn cậu.

Khuôn mặt đẹp trai của hắn mếu máo đầy dễ thương.

Hiểu vì sao tất cả cô gái đều không thể nào chống lại được mà siêu lòng.

-Chỉ có Shin là thương anh thôi.

Nagumo mè nheo chuẩn bị lao tới ôm lấy thân ảnh nhỏ bé trước mặt nhưng chưa kịp ôm thì Shin đã bị kéo ra khỏi vị trí ban đầu.

Nagumo vòng tay lấy khoảng không, sầm mặt nhìn sang Sakamoto.

Sakamoto lấy thân cao lớn chắn trước mặt thằng đệ anh, cũng lừ mắt nhìn lại.

-Đừng có mà giở trò.

-Hể~ tao chỉ muốn được bé Shin an ủi thôi mà.

Chính chúng mày làm tao tổn thương đấy.

-Nghĩ tao không biết mày đang nghĩ gì à?

-Nực cười thật...-Nagumo lầm bầm trong miệng.

-"Đi thôi Shin"- Anh kéo tay cậu-"không cần quan tâm tới tên này đâu"

-Ơ...?

Nagumo nhún vai, đút tay vào túi quần rồi chậm chạp theo chân cả nhóm.

--------------------------------------------------------------

-Bé Shin, nói "A~" đi.

Bây giờ trong góc căng tin có một nhóm người mà ai ở đây cũng len lén nhìn.

Cũng phải, ngồi đó toàn dân có tiếng trong trường mà.

Shin nhỏ bé bị kẹp giữa hai thân ảnh to lớn của Sakamoto và Gaku, đối diện là ba người còn lại.

Gì chứ Sakamoto không cho phép thằng bạn này ngồi cạnh Shin đâu.

Nhưng Nagumo mặc kệ, đưa ra trước mặt Shin một miếng beefsteak đã được cắt nhỏ, ý muốn đút cho thằng nhóc.

Shin lưỡng lự một lúc, có vẻ Nagumo sẽ không có ý định hạ xuống cho đến khi cậu ăn.

Cậu há miệng ra nhưng có một bàn tay che miệng cậu lại, Gaku trực tiếp rướn người nhoàm luôn miếng thịt trên tay người đàn ông đối diện.

Bầu không khí bỗng chốc lặng thinh.

-Tao nhớ có đút cho mày đâu? ^^

-Thằng nhãi này không thích ăn thịt.

-Tỏ vẻ biết rõ Shin gớm nhỉ?

-Bọn tao bên nhau đủ lâu để biết thích gì ghét gì đấy.

-Hở?

Gì đây?

Tính dằn mặt nhau à? ^^

-Sao?

Cay à?

Lần nữa cả hai không hẹn mà cùng đứng lên.

Nagumo cầm lấy con dao cắt thịt còn Gaku tóm lấy cái dĩa gần đấy mà chĩa vào nhau.

-Gaku!

Dừng lại cho anh!

-Nagumo!

Mày đừng có cư xử trẻ con như thế!

Trước màn gây sự với nhau vừa rồi, cả Rion và Kei cùng đồng loạt can ngăn trước khi hai tên này lại biến căng tin thành bãi chiến trường.

Cả phòng khẽ hít một ngụm khí lạnh.

Trận chiến giữa những con quái vật lại chuẩn bị lặp lại.

Hai thằng lườm nguýt nhau đến cháy cả mắt.

Chỉ khi Shin khúm núm đứng lên đánh liều (có anh Sakamoto ở đây mà, ảnh bá nên cậu không sợ đâu) khuyên can, cả hai mới dịu xuống mà ngồi lại vào bàn ăn.

Còn bên Sakamoto từ đầu đến giờ chỉ chú tâm vào việc sẻ đồ ăn cho nhóc ngồi cạnh nhưng cũng lại âm thầm đánh giá.

-"Lại phải cảnh giác thêm thằng nữa rồi"

-?

.

.

.

.

.

-Tụi này phải đi rồi, bái bai hai đứa nhé!

Đi thôi tụi mày.

Rion đứng dậy, vắt áo khoác đen lên vai nói.

Cả đám đã dùng bữa xong và giờ thì có tiết ở lớp của cô Satoda- người mà cả đám không dám nghĩ tới việc trốn tiết.

Duy chỉ còn lại Shin và Gaku là vẫn chưa ăn xong vì cả hai không vội do không có tiết học nào.

-Tạm biệt mọi người -Shin vẫy nhẹ tay, mỉm cười chào lại.

-Anh đi đây Gaku, đừng ăn nhiều quá.

-Ò....

Bóng dáng của bốn người đi ra khỏi căng tin.

Shin ngồi ăn nốt phần cơm của mình, anh Sakamoto sẻ cho cậu nhiều cơm quá làm cậu ăn mãi chưa xong.

Trong khi Gaku đã ăn đến suất thứ 8 nhưng vẫn chưa có dấu hiệu là dừng lại.

"Sức ăn kinh khủng thật"

Shin lén nhìn, nhà Gaku mà có nuôi lợn thì lợn cũng không béo lên nổi.

Nhưng nhớ lại thì chắc do vì 5 ngày trước gã đã không bỏ bụng bất cứ cái gì rồi chứ bình thường không ăn nhiều như thế.

Shin cứ nghĩ mông lung, không hề để ý Gaku cũng đã đánh mắt sang nhìn lại cho tới khi gã lên tiếng.

-Muốn ăn à?

-Hở..?

À...

Không, tao ăn xong rồi.

-Shin vội tống miếng cơm cuối cùng vào miệng rồi đứng lên.

-Tao đi đây.

Chào nhé.

Shin quay lưng hướng về phía cửa căng tin.

Nếu trước đây thì cậu sẽ cố ở lại đợi Gaku ăn xong rồi lại bám theo gã, nhưng mà hiện giờ cậu cũng có chút nản.

Gaku không hề lung lay cho cái lập trường "không muốn dạy" của gã.

Cách trị được mấy thằng cứng đầu đó chính là cứng đầu hơn cả tụi nó.

Và đứa trẻ tóc vàng này giơ tay chịu thua.

-Tao sẽ giúp mày luyện tập.

Khi Shin bước được vài bước chân, giọng nói của Gaku vang lên phía sau chắc nịch.

-Gì......cơ?

Shin quay đầu chớp chớp mắt, cái mặt ngơ ra vì chưa kịp load những gì mình vừa nghe thấy.

Đợi đến khi Gaku nhai xong cơm, nuốt một cái, chậm chạp lặp lại câu nói vừa nãy.

-Tao sẽ giúp mày luyện tập.

Cậu có đang mơ không???

Gaku cuối cùng cũng chịu đồng ý dạy cậu cách chiến đấu!!!

Shin thử nhéo má xem mình đang tỉnh hay đây là mơ do cậu còn mê man trong phòng đông lạnh.

Nhưng cảm giác nhoi nhói này thì đúng là thực rồi.

-Thật sao?

Mày chịu dạy tao thật ư?!

Shin gần như nhảy cẫng lên, lao tới ôm chầm lấy tên tóc bạc to lớn.

Cảm giác như đạt được thành tựu mà không phải ai cũng có được.

-Nể mặt mày là người quen của bà chị người yêu anh trai tao....

Gaku giơ tay chắn giữa hai người nhưng không hề dùng tí lực nào đẩy ra.

Có thế thôi mà thằng nhãi này vui như trúng xổ số ấy.

- Gaku!

-Gì?

-Hehe cảm ơn mày nhiều lắm!

-Ừm.....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 12


-Uầy....vậy là tao mất slot được ăn trưa miễn phí một tuần rồi à?

Câu nói ấy là của Seba.

Tên thiên tài này đã đóng cọc trong xưởng suốt một tuần và bây giờ mới ló mặt ra tận hưởng ánh nắng mặt trời.

Y nằm trên bãi cỏ, mắt thâm quầng lim dim mệt mỏi, nói với giọng thất thiểu.

-Rốt cuộc mày nghĩ tao là người hay là cái túi tiền vậy hả?

-Cả hai.

-Mẹ mày!

Seba làu bàu vậy thôi chứ trong lòng thì mừng thầm.

Không chỉ mừng cho Shin đã thành công trong việc thuyết phục cái gã tên Gaku kia mà còn là vì y sẽ không cần tốn thời gian với sức lực để luyện tập với cậu.

Trông thế thôi chứ Seba lười vận động lắm.

-Nhưng tao vẫn sẽ mời mày một bữa.

Shin khịt mũi, mắt không nhìn Seba và cái mặt hơi đỏ vì ngại chút.

Thì cũng nhờ thằng này giới thiệu cho nên cậu mới tìm được người phù hợp để dạy mình.

Shin là một người trọng tình nghĩa mà, ai mà giúp cậu thì cậu nhất định sẽ trả.

Seba mở một bên mắt nhìn rồi lại đóng lại, lười biếng đáp.

-Mày đã có lòng mời thì tao sẽ chấp nhận vậy.

Lần này Shin thẳng tay đấm vào bụng tên khốn tàng hình mà không nể nang gì.

--------------------------------------------------------------

Gaku dẫn cậu về kí túc xá JCC.

Lọ mọ mở cửa phòng rồi cả hai chui vào bên trong.

Phòng của tên Gaku này ngoài cái tủ quần áo,TV, một bộ máy chơi game ra thì cả căn phòng rộng lớn la liệt toàn các trò chơi đánh nhau hành động.

Mẹ, đến cả cái giường cũng không có...

Gaku ngáp ngắn ngáp dài, vơ đại một đĩa game bất kì, khởi động và ném cho Shin một cái máy cầm điều khiển chơi game.

-Gì đấy?

-Ra đây ngồi -Gã vỗ vỗ chỗ ngay bên cạnh mình.

Shin nghĩ có lẽ tên này muốn chơi giải trí một tí trước khi tập luyện nên cũng lật đật ngồi xuống chơi.

"Thôi thì chơi một ván cũng chả chết ai"

-Nhãi, phải ấn nhanh lên chứ.

-Ơ...ờ...

-Bên trái kìa....

-Úi úi úi!!!!

-Thua mất rồi.

Mày chơi tệ vãi.

-......

Shin công nhận mình chơi kém thật, cũng phải, vì gần như sở thích của cậu là đọc truyện tranh và xem phim mà.

Cậu chơi tệ tới nỗi làm cả hai thua mấy lần chỉ trong một màn, mãi không qua.

Nhưng Gaku vẫn kiên nhẫn chơi và chỉ dẫn cho cậu làm sao để thắng.

-Ngon, thắng rồi!

-Shin mừng rỡ.

-Tiếp tục là trò này.- gã lại lôi bộ khác ra.

-Ơ...?

Nhưng mà không phải chúng ta nên.....

Gaku không hề nghe thấy lời nói của Shin, lại khởi động và tiếp tục.

Shin thở dài bất lực, chắc vì lúc chịu phạt gã không được chơi nên giờ muốn bù lại.

Cậu vẫn là chiều theo ý tên tóc bạc nghiện game này chút xíu.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu chắc mẩm chơi có xíu thôi, ai ngờ đâu chơi gần nửa ngày trời rồi mới ác.

Ngay khi thằng nhóc tóc vàng này bất mãn định lên tiếng,thì Gaku tắt game, vươn vai một chút rên rỉ.

-Ahhh.....

Nhức cơ quá...

-Xong rồi hả?

-Shin có chút gấp gáp- Vậy chúng ta t-

-Ừ xong rồi, mày về đi.

-Hả?

Gaku thản nhiên buông một lời chấn động tới mức Shin đơ cái mặt ra luôn.

Còn bên kia chẳng thèm đoái hoài cậu, trực tiếp đeo bịt mắt, nằm xuống và chuẩn bị đánh một giấc lấy sức.

-Ra khỏi phòng nhớ đóng cửa hộ.

Ủa?

-Ê Ê Ê!!!

Tao tới đây để luyện tập chứ không phải đến chơi với mày rồi về nhá!

Shin tức anh ách, ném tay cầm điều khiển vào đầu Gaku mà hét lên.

Gaku vén một bên bịt mắt lên nhìn, bộ dạng lười nhác.

-Hả?

-Hả gì mà hả.

Mày đồng ý dạy tao luyện tập cơ mà.

Phí hẳn một ngày trời ở đây.

-Thì đúng rồi, vừa nãy tao dạy mày đây thây.

-Tao nhờ mày dạy chiến đấu trong thực chiến - Shin nổi gân trán, nghiến răng - Chứ không phải là dạy chơi game.

-Bình thường tao vẫn hay học mấy chiêu thức mới bằng cách này.

-Hở?

Gaku nhún vai, ngoài chơi game để giải trí ra thì nó có mục đích cả.

Gaku sẽ ghi nhớ toàn bộ cách chiến đấu, động tác ra đòn của nhân vật trong game, sau đó cơ thể sẽ phản ứng lại các động tác như thể gã đang thật sự tập luyện nó.

Đó là lí do gã hay chơi mấy trò đánh nhau và hành động.

Shin nghi ngờ nhân sinh.

Vãi, vậy mà cũng được luôn.

Rất ảo, vượt xa trí tưởng tượng loài người.

Cái tên tóc bạc này rõ không phải là người mà.

Chả có ai luyện tập bằng cách này mà vẫn mạnh như gã cả.

Rồi xong, Shin tắt nắng, luyện tập theo kiểu của gã thì chả khác nào cậu đang phí thời gian cho việc chơi bời....

Gaku thấy Shin im lặng ngồi thu lu một góc, ủ dột đến đáng thương.

Gã nhớ lúc đang chịu phạt, khi tên lưu manh kia nói rằng nhãi này yếu vê lều, còn lâu mới đuổi kịp theo người...tên gì ấy nhỉ?.

Thằng nhãi gầy nhom này đã cố gắng chịu lạnh.

Có vẻ người kia rất quan trọng trong mắt nó.

Và cái quyết tâm muốn mạnh lên của thằng tóc vàng rẽ mái này hoàn toàn không phải nói suông cho vui mồm.

Gaku đã quyết định đồng ý, thử xem ngọn lửa ý chí đó có thể nổi bùng lên được bao lâu.

Có đủ rực cháy để thiêu đốt mọi tâm can của gã không?

Gaku hoàn toàn muốn biết, muốn theo dõi nó mỗi ngày cho tới khi nó bị dập tắt.

Cũng đáng để thử mà.

Nhỉ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

--------------------------------------------------------------

Thật ra là tui cũng rất mê cái vibe của cp Gakushin ý nên là có hơi cho tí hint vào 🤭.

Nhưng tất nhiên cp chính của bộ này vẫn là Nagushin nhen, tôi cho mấy cái tình tiết tương tác giữa Gaku với Shin cho có tí drama xíu.

Gaku như top8 của bộ mà top8 thường không có được em 🫠
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 13


Gaku giờ đang đứng một mình trong sân trường rộng lớn, vẻ mặt lơ đễnh không quan tâm.

Bỗng một thân ảnh từ trên cao lao đến với tốc độ kinh ngạc.

Nhưng chả là gì đối với Gaku.

Shin vung chân giáng mạnh xuống đầu người phía dưới.

Gã giơ tay đỡ, đồng thời túm lấy cổ chân cậu giữ lại, chuẩn bị đập thằng nhãi xuống đất.

Nhưng Shin phản ứng tắp lự, liền quay người tung cước của chân còn lại vào cằm Gaku.

Đứa trẻ tóc vàng sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp trong phút chốc đã nhanh chóng lùi ra xa để giữ khoảng cách an toàn.

-Mày đá thế tí tao nhai cơm sao....-Gaku xoa cằm

-Tập trung hộ tao cái.

Shin nhíu mày, cậu rõ là đang cố tung sức để đánh trả vậy mà tên này không những không tỏ ra nghiêm túc mà còn nghĩ vẩn vơ đến chuyện ăn uống.

Shin bực.

Bực vì bản thân mình chưa đủ mạnh để Gaku phải chú tâm vào cậu...

Shin lại tiếp tục lao tới thẳng tay vung nắm đấm vào chính diện mặt của người kia.

Nhưng đối thủ liền nghiêng đầu, bàn tay to lớn vươn ra ôm trọn lấy mặt cậu.

-Nếu mày cứ lao đầu vào như con thiêu thân mà không hề có chiến thuật gì thì chỉ tổ chết sớm thôi.

Và sau câu nói ấy, Gaku ném cậu ra xa.

Shin bị hất văng, chống tay xuống đất lấy đà định bật lên thì có một bàn chân ngang tầm mắt cậu từ lúc nào.

-Hử?

Khi thằng nhóc mắt mèo này chưa kịp phản ứng chuyện gì diễn ra, Gaku đã đá thẳng một phát mạnh vào giữa mặt cậu.

Lực mạnh tới độ làm Shin bay ra ngàn thước, xuyên thủng cả bức tường dày phía sau.

"Nhanh quá"

Cậu lồm cồm ngồi dậy nhưng tên tóc bạc dí cậu tới cùng.

Gã lao tới, bóp cổ cậu rồi vật thân ảnh gầy xuống nền gạch làm sàn nhà vỡ vụn.

Shin không còn cơ hội cử động được nữa.

-Xong.

Gaku ngồi dậy, chẳng biết lấy từ đâu ra lon nước ngọt.

Khui nắp lon và uống.

Bộ dáng nhàn nhã như vừa chạy bộ một vòng.

Còn người nằm phía dưới phun ngụm máu, ho khan, hơi thở cũng khó khăn hơn.

-Khụ khụ... mày không thể nương tay một chút à?

-Nếu mày cứ chỉ tập trung tập đi tập lại một trận vừa đủ sức không làm mày chật vật thì đến khi nào mới bộc phát thêm sức mạnh.

Ờ, cũng phải......

Shin thấy gã nói đúng.

-Mày yếu quá thể luôn ấy nhãi.

-......

-Sức đấm đá thì nhẹ hều, tốc độ cũng kém, dẻo dai thì khá hơn chút.

-.......

-Rồi còn—

-Aisssss...Tôi biết rồi!

Tôi biết rồi ông cố!

Người ta đã im lặng rồi mà nói hoài.

Thấy một Shin quay mặt đi tỏ vẻ rấm rứt, Gaku ngồi xổm xuống, đánh mắt nhìn.

Dù biết thằng này không muốn nghe nhưng gã chả quan tâm.

Nói tiếp.

-Ý tao là thể lực mày kém.

Kĩ thuật giỏi chỉ là một phần thôi.

Người gì mà còi cọc, lùn tịt, ở độ tuổi của nó thì gã cũng cao hơn rõ nhiều rồi.

Thân hình thì gầy như xác ve, cảm tưởng gió thổi mạnh một cái là nó cuốn thằng nhỏ đi sang xứ xa luôn chứ chả đùa.

-Mày có một khúc thôi đấy nhãi.

-Người ta vẫn còn phát triển thêm được mà...- Shin dẩu môi.

Đúng là cậu vẫn còn trong độ tuổi chưa phát triển hết nhưng 2 năm gần đây cậu chỉ cao thêm có 2 milimet .

Đúng 2 milimet.....

-Thế thì ăn nhiều vào.

Trước mắt cứ chăm tập thể hình đi rồi hẵng nghĩ tới chuyện học ba cái chiêu kĩ thuật.

Rồi Gaku đứng dậy bước đi.

Bỏ mặc Shin vẫn còn nằm đấy và suy ngẫm về lời gã nói.

Khi nào phổng phao hơn rồi mới tới gặp gã ấy hả........

-Huhu.......

--------------------------------------------------------------

-Vậy là ổng nói Shin phải tập gym này nọ rồi ổng mới giúp cho hẻ?

-Ừ....

Heisuke và Shin đang ngồi trong căng tin ăn, chính xác hơn là anh chàng bắn tỉa đói bụng và rủ cậu đi cùng.

Cậu bị đánh te tua đến độ không có tâm trạng.

-Thế tôi giúp Shin tập nhé.

Mấy cái này tôi giúp được á.

Tôi có quen một đàn anh, ảnh tự xưng là Hyo, anh Hyo tốt bụng lắm mỗi tội ổng hơi nghiêm chút xíu.

Khi Heisuke đang thao thao bất tuyệt thì bộ ba nổi tiếng trong trường bước tới.

-Yo!

Chào hai đứa.

Hai đứa đang bàn về vụ gì thế?- Rion lên tiếng

-Chào mọi người!

Tụi này đang nói về việc cho Shin đi tập Gym ý mà.

-Chào mọi người.....

-"Sao mà uể oải thế?"

-Vẫn là Sakamoto quan tâm tới sắc mặt của nhóc đệ.

-Không sao, em hơi mệt tí...-Shin xoa xoa cổ.

-Tập gym?

Cuối cùng nhóc Shin cũng để ý việc tút tát cho cơ thể đẹp hử?

Nói đi, để ý cô nào rồi?

-Rion híp mắt thích thú.

-Không có đâu...

Em chỉ không muốn trông mình quá ốm yếu thôi.

-Thế hả?

Anh thì rất thích một Shin bé nhỏ như hiện tại nè.

Dễ ôm hơn, chứ sợ sau đô con rồi thì không có êm tay ^^

-Ai thèm quan tâm anh thích kiểu gì chứ?

Nagumo cười cười, trong khi tay đang đỡ lấy đòn đấm từ thằng bạn mặt đen như đít nồi kia.

Rồi hắn cười ha hả và buông lời "đùa thôi, đùa thôi" mỗi khi hắn trêu ai đó muốn hú hồn bạt vía.

Shin nhìn Nagumo.

Nagumo hôm nay có gì đó khang khác.

Vẫn vẻ cợt nhả thường ngày, vẫn nói ra những câu từ trêu chọc làm người ta muốn ứa gan, vẫn cái vẻ trông vô hại nhưng toả ra một sự đáng sợ làm mọi người xung quanh phải dè chừng.

Nhưng có gì đó khác lạ...

Cậu không biết nên nói như nào cho dễ hiểu.

Nagumo chỉ khác thôi.

Và dường như có mỗi cậu cảm thấy thế.

Khi bộ ba đi mất, Shin cứ bần thần nhìn theo họ.

Nhưng lần này không phải là nhìn anh Sakamoto.

Mà là bóng lưng cao lớn của gã đàn ông tóc đen có đầy hình xăm kì lạ.

-Hôm nay Nagumo có gì đó hơi khác so với thường ngày.

-Shin vô thức nói trong miệng, mắt vẫn ngóng trông theo.

-Hử?

Có gì khác hả?

Chứ tôi thấy cha đó vẫn đáng sợ như mọi ngày.

-Heisuke xoa xoa hai bắp tay mình, cứ mỗi khi chạm mắt với Nagumo là không khỏi lạnh sống lưng, da gà da vịt nổi hết lên.

-Thật sự là có gì khác mà.....

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau khi tạm biệt chàng trai bắn tỉa, Shin vội vã chạy khắp nơi.

Cậu cũng không biết tại sao nữa.

Chỉ là bây giờ cậu muốn tìm Nagumo.

Có lẽ vì Shin muốn xác thực xem hắn hôm nay trông lạ có phải là do cậu nghĩ ra không.

Mà nếu thật sự khác thì là vì cái gì.

Hình ảnh người đàn ông cao lớn ấy cứ quanh quẩn trong đầu Shin mãi.

Bằng kinh nghiệm từng stalk cả ba, thằng nhóc mắt mèo đến từng địa điểm mà họ thường lui tới.

Không biết anh ta có ở đó không?

Và rồi cuối cùng Shin cũng tìm thấy Nagumo....

Hắn giờ đang ở một mình.

Tay đút túi quần, dựa lưng vào tường, tránh ánh nắng chói chang của buổi trưa bằng cách đứng ở một nơi râm mát hơi khuất tầm nhìn.

Bộ dáng nhàn nhã, ưu tư, đôi mắt đen không có lấy điểm sáng của Nagumo nhìn vào khoảng không vô định.

Không biết hắn ta đang nghĩ gì mà ngay cả nụ cười thường trực trên môi hắn cũng không còn.

"Đúng là có gì khác thật...."

Shin chầm chậm bước tới gần hơn và dường như hắn cũng cảm nhận được.

Chỉ là Nagumo có hơi ngạc nhiên vì đối phương là Shin.

Nhưng vẻ mặt ấy chỉ trong thoáng chốc đã biến mất, nhường chỗ cho vẻ cợt nhả ban đầu.

-Oa~ Gì đây, gì đây?

Bé Shin hôm nay lại chủ động đến tìm anh luôn.

Có chuyện gì không nè?

Phải nói là lúc này trong lòng Nagumo rất rất phởn.

Nhóc con này lại chủ động đến gặp hắn khi hắn đang ở một mình, vậy là không phải là đến tìm Sakamoto rồi.

Nagumo hơi cúi người xuống cho ngang tầm mắt với Shin.

-Đến để xác thực chút.....

-Hử?

Xác thực gì c.....

Khi Nagumo còn đang hỏi dở thì một bàn tay nhỏ mát lạnh vươn lên.

Những ngón tay không ngắn cũng không quá thon dài khẽ vén những lọn tóc mái mềm loà xoà trước mắt hắn sang một bên rồi chạm vào trán của người con trai cao m90.

Nagumo mở to mắt.

Bàn tay ấy- bàn tay mà có những lúc hắn muốn được nắm lấy để xem chúng nhỏ tới mức nào- đang áp lên trán hắn bằng lưng bàn tay....

-A...Quả nhiên là sốt rồi......

Nagumo.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 14


-Shin~ Anh còn khoẻ lắm.

Thấy không?

Vẫn ổn mà.

-Nói ít thôi.

Bây giờ là một cảnh tượng Shin đang dắt tay "em bé" Nagumo đi dọc hành lang để tới phòng y tế.

Dù hắn nói hết lời rằng mình hoàn toàn ổn vậy mà thằng nhóc cứng đầu này không chịu buông tay hắn mà lôi xềnh xệch đi.

Đúng là Nagumo đang muốn làm nũng với Shin vì được cậu hiếm khi quan tâm tới nhưng không phải là trong trạng thái bị ốm.

Bởi vì chẳng khác nào hắn lộ vẻ yếu đuối trước mặt cậu mà Nagumo thì không thích điều đấy chút nào, hắn chỉ muốn cậu nhìn thấy vẻ ngầu lòi của mình hoặc thi thoảng đáng yêu cũng là ý kiến không tồi.

Nagumo rất ít khi ốm, mà ốm thì cũng không biểu hiện rõ ra, hắn không tỏ ra mệt mỏi, chỉ hơi buồn ngủ chút thôi và hai đứa bạn hắn sẽ nghĩ là hôm qua hắn đã thức khuya nên vậy.

Không bao giờ nhận ra Nagumo bị ốm.

Shin mở cửa phòng.

Bên trong không hề có ai, giờ này là mấy bác sĩ đi về phòng riêng của mình mà nghỉ ngơi hết rồi.

Đứa trẻ tóc vàng vẫn kéo Nagumo vào trong, để hắn ngồi xuống giường và bắt đầu lọ mọ đi tìm thuốc hay miếng dán hạ sốt.

-Anh đã nói rồi.

Anh không có sao hết.

Không cần nằm ngh-

-Ngồi xuống.

Khi Nagumo chuẩn bị đứng lên, Shin đã túm lấy hai bên vai hắn mà ấn mạnh hòng không cho hắn có ý định chạy trốn.

-Chưa ai dám ra lệnh cho anh đâu đấy bé.

Biết giới hạn của mình đi.

-Bị bệnh thì lèm bèm ít thôi.

Anh mà dám nói nữa tôi trực tiếp nhét đống thuốc này vào mồm anh.

Nagumo giơ tay xin hàng.

Hắn quên mất rằng Shin cũng có một mặt đáng sợ như thế này vì lúc nào ở bên Sakamoto, nó cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.

-Nằm xuống và nghỉ ngơi.

Anh cần phải ăn gì đó....

-Anh không muốn ăn.

Hắn bắt đầu mè nheo phản kháng.

Shin nhíu mày, không hài lòng.

-Phải ăn thì mới uống thuốc được chứ.

-Hông chệu đâu~ -Rõ ràng Nagumo muốn làm khó cậu.

-Kệ anh.

Tí nữa tôi vẫn sẽ ra mua.

Rồi Shin lấy miếng dán hạ sốt ra và nhẹ nhàng dán lên trán của người đang ngồi trên giường kia.

-Shin...

-Gì?

-Sao bé biết anh bị bệnh thế?

Đến cả thằng Sakamoto còn không nhận ra được cơ mà.

-Bệnh là bệnh, phải khác so với lúc khoẻ chứ.

Thắc mắc linh tinh.

-Nhưng anh cũng giấu kĩ rồi mà.

Nagumo thật sự muốn biết tại sao.

Có phải vì đứa trẻ mắt mèo đã quan sát hắn rất kĩ không mà có thể nhận ra.

Shin trầm ngâm rồi nói bằng chất giọng nhè nhẹ.

-Nagumo....

Đôi mắt không bao giờ nói dối.

-?

-Dù anh có che giấu tốt như thế nào đi chăng nữa thì ánh mắt sẽ không thể giấu nhẹm hoàn toàn được.

-Êu ơi~ Shin lúc nào cũng làm anh hứng thú ghê á.

Vậy mà bé thì chả bao giờ chịu để ý anh, toàn nhìn thằng Sakamoto thôi.

-Vì anh Sakamoto rất ngầu -Cứ nhắc tới anh là Shin vô thức hào hứng - Đại ca Sakamoto luôn là số 1!

-Anh cũng ngầu mà.

Cũng mạnh có kém gì thằng quỷ đó đâu.

Rồi Rion nữa, bé cũng quý nhỏ ấy trong lần đầu gặp mặt.

Cả cái tên đầu gấu đáng ghét tóc bạc kia nữa, nó mạnh nên bé mới tò tò đi theo.

-Nagumo dỗi dỗi, tuôn một tràng cho người đứng đối diện kia nghe -Tại sao anh thì lại không được thế?

Hắn chỉ tính nói đùa cho vui mồm vui miệng thôi, ngờ đâu Shin nghiêm túc nghĩ thật.

Cậu khoanh tay trầm ngâm một lúc, đủ lâu để khiến Nagumo cũng hồi hộp chờ đợi phản hồi.

- Tôi ngưỡng mộ anh Sakamoto vì anh ấy là kiểu người ấm áp, người ngoài nhìn vào sẽ thấy anh ấy là một kẻ lạnh lùng không màng quan tâm tới cảm xúc của ai nhưng bên trong anh ấy luôn chú ý tới mọi người xung quanh mình.

Tôi quý chị Rion vì chị ấy là kiểu người sẵn sàng lắng nghe ai đó đang trên bờ vực tuyệt vọng, dang tay giúp đỡ dù nó có thể gây nên phiền toái thậm chí là nguy hiểm tới chị.

Tôi thoải mái với Gaku vì gã đó đơn giản, không toan tính.

Anh thấy đấy, tôi yêu quý họ không phải vì họ mạnh hơn người thường, tôi quý họ vì cả ba đều là người tốt.

Không phải tốt theo kiểu chính trực như anh hùng, mà mọi người tốt theo một cách riêng.

Một cách mà họ cho là đúng đắn.

Nói tới đây, Shin hơi cúi nửa người xuống, đối sát với gương mặt đẹp như tạc tượng của Nagumo.

Gần tới độ hắn cảm nhận được hơi thở mát lạnh thoang thoảng mùi bạc hà quanh quẩn nơi chóp mũi.

Ngứa ngáy vô cùng.

-Nhưng anh, Nagumo.......

Anh là ngoại lệ của tôi.

Thình thịch

Nagumo cảm thấy tim mình vừa kêu rất rõ trong lồng ngực.

Không biết nhóc con bên kia có nghe thấy không?

Hắn mong là không.

-....Tôi không biết tại sao nhưng tôi không tài nào đọc được suy nghĩ của anh.

Anh biết tôi có siêu năng lực mà, đúng chứ?

Anh mưu mô, xảo quyệt và toan tính đủ thứ chuyện, ấy vậy mà tôi chẳng thể nào bước vào được tâm trí anh-một việc mà tôi có thể dễ dàng làm như trở bàn tay.

Nó khiến tôi vừa khó chịu lại vừa tò mò.

Tò mò về con người trong ngoài không đồng nhất như anh rốt cuộc là người như nào?

Tò mò anh nghĩ gì, cảm thấy ra sao sau nụ cười như muốn che giấu đi tất thảy ấy.

Nagumo, đến khi nhận ra, tôi đã luôn quan sát anh.

Trong vô thức.

Thình thịch

Tiếng trống trong ngực gã trai tóc đen này lại đánh mạnh lên lần nữa.

Không ngờ rằng đứa trẻ trước mặt đây đã không hề trốn tránh mà thẳng thắn bày tỏ với hắn rằng nó đã luôn dõi theo hắn....theo một cách mà Nagumo không ngờ tới.

Tên đàn ông m90 này khẽ nuốt khan, cảm thấy mặt mày xây xẩm không biết do đang ốm hay là do cái chăm chăm của đối phương nữa.

Shin vẫn đang nhìn, nhìn thật sâu vào đôi mắt đen như vực sâu không đáy của hắn.

Tìm kiếm trong đôi mắt ấy hiện giờ đang thấy thế nào, chủ nhân nó đang nghĩ gì.

Và cậu thấy một tia sáng nhỏ, lập loè trong giây lát rồi tắt ngúm...

Nagumo đang dao động.....

Shin đã thành công bước một bước nhỏ vào nơi mà đáng ra không nên vào.

Tên đàn ông trước mặt cậu lúc nào cũng tạo cho người khác cảm giác đáng sợ, một kẻ mạnh không bao giờ có yếu điểm trên người.

Không ai nắm thóp được hắn nhưng hắn lại dễ dàng xoay người ta mòng mòng.

Cảm giác hắn như thần thánh phương nao, không hề sinh ra ở chốn này.

Ban đầu Shin cũng nghĩ thế nhưng rồi cậu nhận ra.

Nagumo cũng chỉ là một người bình thường bằng xương bằng thịt.

Hắn vẫn biết đau, biết buồn.

Hắn vẫn có thể bị đổ bệnh, có thể bị chết chỉ bằng một viên đạn vào đầu.

Hắn vẫn là một người mà cậu có thể chạm tới những cảm xúc tận sâu trong lòng.

Shin muốn hiểu Nagumo.

-Tôi thật sự muốn được nhìn thấy con người thật của anh....

Câu nói này là Shin vô thức nói nhưng khoảng cách gần thế này Nagumo có giả điếc cũng không được.

Ánh mắt hắn từ nhìn khuôn mặt cậu liền vì ngại ngùng đối diện thành hướng mắt xuống dưới tránh né.

Rồi Nagumo khẽ giật mình.

Một bên áo của Shin vô tình trượt xuống, để lộ bờ vai gầy, trong khi cổ áo ba lỗ bên trong cũng trũng sâu theo cái cúi người của Shin.

Đủ để Nagumo thấy toàn bộ thứ bên trong....

Xương quai xanh quyến rũ, vùng ngực nhỏ bé phập phồng lên xuống theo hơi thở đều đặn, vòng eo thon gọn.....

Nagumo thấy mặt mình hình như nóng lên một cách bất ngờ.

Cổ họng có phần khô khốc.

Hắn khẽ nuốt ực, quay mặt đi.

-Nagumo?

Mặt anh đỏ quá...

Bệnh tình trở nặng lên rồi sao?

Shin nhẹ nhàng lấy tay chạm vào má hắn để xem nhiệt độ có tăng không.

Nhưng Nagumo cúi đầu tránh né, giọng lắp bắp.

-A-an...h không s-ao...!!!

S-Shin đi m-ua đồ ăn...đi.

Để anh...còn....còn uống thuốc.

-?

-"Sao nãy bảo không muốn ăn cơ mà..."

- Được rồi, anh nghỉ đi.

Tôi ra ngoài mua chút rồi về.

-Ừm...

Đến khi Shin khuất bóng, Nagumo lấy chăn chùm kín đầu, tai vẫn đỏ lựng lên vì xấu hổ.....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

-Ủa thằng Nagumo đâu?

Nó trốn tiết của cô Satoda luôn à...
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 15


Sau đợt bị ốm đó.

Nagumo bỗng nhiên trở nên khác lạ.

Không, không phải theo cái nhìn của mọi người.

Mà là hắn tự cảm thấy mình có gì đó khác.

-Tụi mày ơi...

Có phải gương mặt của Shin đang phát sáng đúng không?

-???

Mới sáng ngày ra thằng bạn dở hơi này thở ra một câu cũng dở hơi không kém.

Sakamoto và Rion khó hiểu nhìn một Nagumo đang ngây ngốc hướng ánh mắt về phía Shin đang đứng đọc truyện và lải nhải mấy thứ linh tinh với cậu chàng Seba.

-Nói linh tinh cái mẹ gì đấy???

-Thật mà....

Chúng mày không thấy thế sao?

Shin ấy, ẻm phát sáng thế kia luôn mà.

-Tao thấy nhóc ấy có gì khác đâu?- Rion nheo mắt nhìn cậu bé tóc vàng.

-Ẻm trông đáng yêu hơn trước.

Sakamoto sặc nước sau khi nghe thấy câu nói không biết ngượng của thằng đứng bên cạnh.

Mặt anh tối sầm lại.

Nhưng Nagumo không hề để ý đến, nói thẳng ra là hắn bơ luôn cái sát khí đang nhắm vào mình, vẫn đứng đó quan sát từng đường nét của nhóc con tí nị kia.

"Hôm nay Shin mặc một cái áo phông đen vẫn quá khổ như thường ngày.

Hình như sáng nay dậy ẻm quên chải đầu thì phải, lọn tóc sau đầu ẻm hơi vểnh...

Ui, không biết bé nó đang đọc truyện gì mà mặt mày cảm động sắp khóc thế không biết.

Mình có nên mua sữa cho ẻm uống để cao lên không ta, chứ gầy quá nhìn xót thật sự...."

Đang ngắm nghía thì chả hiểu sao thằng ôn đứng bên cạnh nhóc tí nị liền lấy tấm lưng, cao hơn Shin một chút, che chắn toàn bộ hình ảnh thằng nhóc tóc vàng khỏi hắn.

Nagumo cáu rồi à nha ^^💢.

Thằng ôn kia tránh ra coi.

-Gì đấy?

-Shin thấy tên tàng hình này tự nhiên không nói không rằng đứng trước mặt cậu, bộ dạng ngó nghiêng cảnh giác.

-Mày thấy cái cha tóc đen ăn mặc dị hợm đứng đằng kia không?

Nãy giờ tao cứ thấy ổng nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mày ấy.

-Hử?

-Shin ngó qua vai của Seba thì thấy Nagumo rạng rỡ vẫy tay với mình như cún con.

-Ê esper ngốc, có gây thù chuốc oán gì tới người ta không thế?

-Hảaa?

Mày thấy tao là loại người như thế à?

-Chứ sao.

Shin trực tiếp túm cổ áo Seba kéo xuống nghiến răng rít lên khe khẽ.

-Tao không hề như vậy.

-Biết đâu được.

-Y nhún vai- Mày làm nhưng không nhận thức ra thì sao.

Tại mày ngu mà.

Trường à, sau vụ này tra tấn tôi cũng được.

Hôm nay cậu phải giết chết tên này!

Shin lăm lăm lôi súng được dắt phía sau quần.

-Shin, chào buổi sáng!

Một cái bóng cao lớn đứng gần sát ngay sau lưng Seba.

Chiều cao vượt trội của Nagumo hoàn toàn áp đảo cả hai đứa nhóc ranh.

Khuôn mặt Nagumo vẫn cười giả lả như thường nhưng sớm đã nổi đầy hắc tuyến.

Lúc nãy tự nhiên bé Shin kéo áo thằng ôn tóc đen xoăn xuống, đứng từ góc độ của hắn, nhìn chẳng khác nào hai đứa đang hôn nhau....

Tên đàn ông tóc đen xăm mình liền tá hoả mà lao tới ngay tắp lự.

Nhưng có vẻ hắn đã lo xa rồi.

-Ơ...Ờm?

Chào buổi sáng.

Shin khó hiểu chào lại.

Mọi lần tên này có bao giờ chào cậu tử tế thế này đâu.

-Bé đang đi ăn sáng hả?

Nagumo vừa hỏi, hoàn toàn xoá bỏ sự hiện diện của cậu trai thiên tài khoa Vũ Khí đang đứng chắn giữa hắn và cậu, vừa vươn cánh tay dài của mình ra đằng sau đầu Shin và vuốt nhẹ lọn tóc bị vểnh lên của cậu cho vào nếp.

-"Gì mà gọi là "bé" nghe thấy gớm vậy mày?"

-"Ổng không được bình thường á, chứ tao cũng không rõ sao ổng gọi tao vậy"

Nghe được suy nghĩ ớn tới tận óc của Seba, cậu cũng nghĩ lại và dường như có thần giao cách cảm, y hoàn toàn đoán được ý cậu.

-Hình như thằng Nagumo đang yêu.

-Phụt!!!!!!!!!!

Sakamoto sặc nước lần thứ hai.

Hết thằng kia giờ là đến nhỏ Rion này nữa, nói linh tinh cái gì đấy!?

Yêu á?

Nagumo mà biết yêu á???

-Nay hai đứa bay nói nhăng nói cuội gì vậy?

Sakamoto day day thái dương.

Không thể nào có chuyện thằng cà chớn kia có thể nghiêm túc yêu ai đó được!

Nagumo không bao giờ nghiêm túc trong một mối quan hệ yêu đương.

Anh nhớ hồi trước Nagumo đã chấp nhận lời tỏ tình và hẹn hò được đúng 1 tuần thì chia tay với lí do "Tao chán cô ta rồi".

Sau đấy thì hắn có hẹn hò với đôi ba cô gái nữa nhưng tất cả đều có điểm chung là không kéo dài tới 1 tháng.

-Tao hoàn toàn tỉnh táo nhé.

Trực giác của phụ nữ không hề sai đâu.

Rion có thể chắc nịch được ý nghĩ của mình.

Cô giờ cũng rất hoang mang vì sự thay đổi của thằng bạn.

Nhưng ánh mắt của Nagumo đã làm cho sự nghi ngờ của mình càng thêm chắc chắn.

Đó là ánh mắt của người đang yêu...

Rion không hề lạ gì ánh mắt ấy.

Mỗi ngày cô đều thấy nó trên gương mặt của Uzuki Kei.

Người yêu cô sẽ vô thức nhìn cô bằng ánh mắt óng ánh,dịu dàng và chân thành khi cô không để ý.

Và nó hoàn toàn giống với đôi mắt của Nagumo hiện giờ.

Nagumo đang yêu.

Và đối phương lại là Shin Asakura...

-Tao không chấp nhận.

Sakamoto bóp chặt cốc giấy trong tay.

Trực giác của anh đã đúng.

Trực giác của một người đàn anh, một người cha mạnh mẽ trỗi dậy trong Sakamoto.

Anh đã cố dối bản thân chuyện sẽ không như vậy.

Nhưng đúng là càng hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.

Nagumo có thể là một người bạn tốt nhưng không phải là một đối tượng thích hợp để trao trái tim mình.

Nagumo sẽ làm tổn thương Shin mất và anh thì không muốn nhìn thằng bé khóc vì một tên không ra gì.

-Mày học cái thói trêu ác của thằng Nagumo từ khi nào thế?

-Tao cũng muốn tin đây không phải là sự thật nhưng bản thân mày cũng thấy mà phải không?

-Tao cấm tiệt vụ này.

Rion thầm tội nghiệp cho đệ Sakamoto.

Lọt vào mắt ai không lọt, lại đi lọt vào mắt của tên dọc giời rơi xuống đất này.

--------------------------------------------------------------

-Đàn anh Nagumo, em thích anh!

Xin hãy làm người yêu của em!

Phía sau sân trường bây giờ là một cảnh ai nhìn vào cũng không mấy kì lạ.

Nagumo Yoichi đẹp trai tài giỏi bây giờ đang được một em khoá dưới tỏ tình.

Cô bé giương đôi mắt long lanh hồi hộp chờ đợi lời đồng ý của hắn.

-Haha không được đâu.

Anh có người yêu rồi. (Xạo ke)

-V-vậy thì làm bạn gái hờ...có được không anh?

-Tiếc quá đi~.

Vị trí đó cũng có người mất rồi (Xạo ke lần 2)

-Thật sự là không thể được sao...?

"Phiền phức quá, từ chối đến thế rồi mà"

Nhưng có vẻ cô nàng này rất rất ám ảnh hắn, làm mọi cách phải được hẹn hò với nam thần này cho bằng được.

Thế là cô ta lao tới ôm chặt lấy eo Nagumo khi hắn đang lơ đễnh.

-Này, Đừng làm thế, sẽ chỉ khiến hai bên khó xử thôi.

-Nagumo dù khó chịu nhưng vẫn cố tỏ ra hoà nhã mà đẩy ra.

-Không!

Anh phải hẹn hò với em!

Đàn anh Nagumo, em yêu anh!

Hắn càng đẩy thì cô gái càng siết chặt vòng tay mình không buông.

Đến khi Nagumo cảm tưởng sợi dây lí trí trong mình sắp đứt phựt thì lại nghe thấy tiếng động từ bụi cây gần đấy.

-A?

Là Shin.

Nagumo không hiểu sao lại giật thót.

Cảm giác như bị vợ bắt gian chồng mình lén lút với bé ba.

Shin đang tính ra đây để hút thuốc cho đỡ ảnh hưởng tới người khác thì thấy cảnh này.

-Xin lỗi.

Tôi không cố ý phá hai người đâu.

Để tôi đi ra chỗ khác vậy.

-Ơ Shin, không phải như vậy đ—

Nhưng chưa kịp nói hết thì Shin đã bỏ đi với điếu thuốc trên tay mình và khuất dạng.

-Shin ơi!!!

Chờ tôi với!

Nghe tôi giải thích!!!

-Anh Nagumo!

Anh vẫn chưa trả lời em mà!

-Buông tôi ra!!!!!!

SHIN!!!!!!!!

.

.

.

.

.

.

.

-Hả?

Tên esper ngốc không có ở đây.

-Xin lỗi anh nha, sau tiết học bắn súng vừa rồi là tôi cũng không có gặp Shin nên cũng không rõ cậu ấy ở đâu.

Nagumo đi hỏi những người bạn bè mà Shin hay đi cùng, cả những nơi cậu có thể lui tới nhưng không tìm thấy bóng dáng nhỏ bé ấy đâu.

Shin là giận hắn nên mới trốn hắn đúng không....

Nagumo cảm thấy tuyệt vọng, hắn quỳ gối ôm đầu rồi hét vang.

-SHIN ƠI!

Bé đang nơi đâu??????!!!!!!!!

Trong khi đó Shin đang ở trong phòng Gaku đánh với gã mấy ván game cho giải trí đầu óc sau buổi học.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 16


-Gì đấy, Nagumo?

Shin đang tận hưởng một buổi sáng bình thường như mọi ngày.

Sự bình thường ấy kéo dài cho tới khi Nagumo xuất hiện với hành tung kì lạ của hắn.

Chả hiểu sao đang đi dọc hành lang thì cậu bị hắn đứng chặn lại không cho đi.

Nếu là đùa cợt dai dẳng như mọi ngày thì Shin có thể trực tiếp ngó lơ nhưng gương mặt của tên đàn ông tóc đen tuyền này hiện tại đang rất kì lạ.

Nagumo cứ đứng như trời trồng, mở to con mắt mà nhìn chằm chằm vào thân ảnh nhỏ trước mặt, không nói bất cứ thứ gì.

Hắn cứ đứng đó, mặt mày nghiêm trọng, cảm tưởng bầu không khí xung quanh trở nên dày đặc hơn.

Các học viên đứng ở trong hành lang cũng thấy ngộp thở, tự hỏi cậu trai thủ khoa đầu vào khoa Ám Sát đợt vừa rồi đã làm trò tày trời gì mà để con quái vật này mặt mày hằm hằm như thế.

-Sao không nói gì hết vậy?

Có chuyện gì?

Shin cũng sắp không chịu nổi cái cảm giác muốn bức chết mà Nagumo đem lại, lên tiếng hỏi lần nữa.

Hay là hắn lại bị ốm?

Không, nó khác, ánh mắt này không phải bị bệnh mà có.

Đây là ánh mắt cho thấy đối phương đang căng thẳng cực độ.

Căng thẳng á?

Nagumo đang cảm thấy căng thẳng?

Vì chuyện gì?

-Hôm qua Shin hiểu lầm rồi, không như Shin nghĩ đâu.

Sau mấy phút mà như dài hàng thế kỉ, tên đàn ông m90 này mới thỏ thẻ một câu trả lời.

-?......

Hiểu lầm cái gì?

-Vụ hôm qua ý.

-Vụ gì mới được???

Shin hoàn toàn không nhớ hôm qua hắn có trêu cậu gì đâu.

Nhưng với Nagumo, hắn lại suy diễn theo kiểu rằng: Shin cố tình làm vậy để ép hắn nói ra hôm qua cậu đã thấy hắn ôm một cô gái khác.

Nagumo không muốn nói rõ chi tiết đâu.

Huhu bé Shin quá đáng với anh lắm!

-Thì vụ chiều qua ở sau trường ấy.....

-À....Là lúc đấy à...

Shin dường như nhớ ra rồi.

Lúc đấy tự nhiên cậu thèm hút thuốc nên trốn đi và cậu vô tình xen ngang vào màn tỏ tình.

Anh Sakamoto từng nói rằng Nagumo rất sát gái, thậm chí có những cô gái phát cuồng vì hắn, chưa nói đến là quá khích.

Nên nhìn cảnh tượng bạn học cùng khoá với mình đang ôm chặt lấy hắn cũng không làm Shin bất ngờ cho lắm.

Thế là để cho hai bên bớt khó xử, cậu bỏ đi ra nơi khác hút thuốc.

Sau đấy vì quá chán và có phần căng thẳng đầu óc sau buổi học nên đã lần mò đến gặp Gaku và đánh game như điên.

Đóng cọc ở đấy đến lúc tối rồi mới lọ mọ về ngủ.

Nhưng Shin nào biết được rằng đêm qua trong khi cậu ngủ rất ngon thì có người thức trắng đêm tới nỗi hôm nay mắt thâm xì như gấu trúc.

-Cô gái ấy tự nhiên lao vào ôm anh, chứ anh không hề có ý gì với cô ta hết.

-Ờm....?

Thì sao?

Liên quan gì tới tôi?

-Shin đừng giận anh mà...

-???....Tôi có giận gì anh đâu?

Tên này nói nhăng nói cuội gì thế không biết, Shin bắt đầu hơi khó chịu rồi nha.

-Thế thì tại sao sau đấy bé trốn anh?

-Mắc gì tôi phải trốn?

-Vậy sao hôm qua anh đi tìm khắp nơi mà có thấy bé đâu?

Bé trốn anh!

-Hôm qua tôi đi gặp Gaku.....

-Huhuhuhu!

Rõ là bé dỗi anh mà...

Không dỗi sao lại đi gặp thằng đó!

-?!

Shin đang rất hỏi chấm cho cái lí lẽ của hắn.

Gaku thì có liên quan gì ở đây?

Cậu với gã ta chỉ đơn giản là bạn bè gặp nhau thì chơi game cho đỡ buồn.

Chính mồm Gaku còn bảo thi thoảng có người chơi cùng cũng không tệ (nhưng đa phần thì toàn đuổi Shin ra ngoài không cho chơi).

Đầu tên hấp dở này nghĩ cái quái gì về mối quan hệ giữa cậu và gã vậy hả?

-Ê liên quan má???

Nagumo giờ bưng mặt (giả vờ) khóc nức nở giữa hành lang.

Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xầm của các học viên, thậm chí vài cô nàng lườm cậu cháy mắt vì dám làm nam thần trong lòng họ khóc.

Trước cảnh này, Shin không còn cách nào khác ngoài lôi đầu tên to xác nhưng tính cách như trẻ con này ra một góc yên tĩnh vắng bóng người.

-Sao anh cứ bày trò thế hả?

Anh muốn tôi chết vì tức mới hả dạ đúng không!?

Nhưng Nagumo chỉ mếu máo không nói.

Tự nhiên Shin thấy mình như một thằng tồi tệ đã làm thiếu nữ ngây thơ vì tình mà khóc hết nước mắt.

Nhưng cậu có làm gì sai quái đâu???

Tên điên này tự suy diễn rồi tự hành bản thân mà.

-Ờm...

Dù không biết anh đã hiểu lầm ý gì nhưng tôi không hề giận anh gì cả.

-Thật không?

-Thật.

Anh nghĩ nếu tôi giận anh thật thì còn đứng đây dỗ anh chắc.

-Shin lừ mắt.

-Thế Shin phải đi ăn kem với anh thì anh mới tin được.

-Nagumo vẫn tỏ ra ủ rũ, nũng nịu với cậu.

-....

-Không được hả...?

-Được rồi, chịu thua anh luôn.

-Shin thở dài bất lực.

-Yay! ^^

Trong phút chốc khuôn mặt chán đời của Nagumo bỗng hoá trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết.

Hắn không nghĩ gì nhiều mà nắm tay đứa trẻ tóc vàng kia mà dắt đi trước khi nhóc con đổi ý.

Gã đàn ông m90 thầm ngân nga trong cổ họng một điệu nhạc, nở hoa tứ tung vì vui sướng.

"Tay Shin nhỏ thật á.

Dễ thương ghê cơ"

--------------------------------------------------------------

-Nagumo có phải là một con tắc kè không vậy anh Sakamoto?

-Khục!

Khi cả hai đang đứng ở hiên và hút thuốc, thằng đệ anh đã hỏi một câu nghe rất ngớ ngẩn.

Dạo này mấy đứa xung quanh anh toàn nói mấy câu làm Sakamoto phát sặc.

Bộ chúng bay cấu kết với nhau để thủ tiêu anh bằng cách này à???

-"Làm sao?"

-Thì em chỉ thấy anh ta như con tắc kè thành tinh vậy.

Anh ta cứ thay đổi thái độ xoành xoạch ấy.

Shin rít một hơi thuốc rồi nhả ra khói trắng, ngẫm nghĩ.

Hồi ban đầu gặp mặt, thái độ của Nagumo đầy vẻ đe doạ cậu, hắn ta nói mỉa rằng Shin là một thằng nhãi yếu nhớt nhưng cứ đòi trèo cao.

Sau đấy thì lại là vẻ bỡn cợt trêu đùa như cậu là một thú vui tiêu khiển.

Và bây giờ thì lại trẻ con nũng nịu cần cậu quan tâm để ý.

Trong một khoảng thời gian mà Nagumo biến tấu đủ thứ thái độ lên cậu.

Có phải vì hôm trong phòng y tế, cậu đã nói rằng cậu rất tò mò con người thật của hắn trông ra sao nên giờ Nagumo mới cố tình làm thế để Shin không thể nắm thóp mình.

Hắn nói rằng hắn không thích bị nhìn thấu mà.

Nagumo đúng là xảo quyệt thật đấy.

Hiếm khi thấy đệ mình hỏi về thứ liên quan đến Nagumo, nói trắng ra là chưa bao giờ, làm Sakamoto cũng có chút kì lạ.

Thằng bạn anh đã làm gì Shin rồi?

Điều ấy làm anh lo lắng không thôi.

Anh sẽ phải nói chuyện nghiêm túc với Nagumo về việc này.

Nếu mục đích của Nagumo làm vậy chỉ để trả thù cho chuyện Shin đã từng làm hắn bẽ mặt thì anh không cho chuyện đấy xảy ra đâu.

Nói vậy thôi chứ Sakamoto cũng không dám đảm bảo mình có thể bảo vệ được đệ mình.

Nagumo cũng rất giỏi nói lời hoa mĩ và tán tỉnh, một Shin ngây thơ chưa bao giờ yêu vậy rất dễ cảm nắng hắn, mà anh thì không thể nào kiểm soát được con tim và cảm xúc của người khác được.

Nếu cấm đoán không cho gặp mặt thì với cái tính của Shin, thằng nhóc này vẫn có cách để đuổi theo tiếng gọi nơi tình yêu.

Và rồi đến lúc nhận ra thứ gọi là tình cảm của Nagumo dành cho mình chỉ là một sự dối trá.

Shin sẽ đổ vỡ.

-"Lần sau cứ mặc kệ nó cho anh, tránh xa thì càng tốt"

-Tại sao?

-"Thằng đó còn nguy hiểm hơn cả những gì mày nghĩ đấy Shin.

Anh nhắc thế vì lo cho mày"

Shin biết Nagumo rất đáng sợ nhưng đến cả anh Sakamoto còn phải nhắc nhở cảnh báo thế này thì đúng là phải tránh xa hắn ngàn thước rồi...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 17


-Nagumo, chúng ta cần nói chuyện.

-Hử?

Sakamoto bây giờ đang đứng trước mặt thằng bạn mình.

Trong phòng giờ đây chỉ có bộ ba là ở lại sau tiết học.

Rion có thể cảm nhận được Sakamoto đang rất nghiêm túc cho cuộc nói chuyện sắp tới.

Nhưng Nagumo cố tình lơ đi tính nghiêm trọng của vấn đề.

Lười biếng với nụ cười nhàn nhạt.

-Sao thế?

Nếu mày tới đòi mạng tao vì tao đã ăn mất cốc mì mày để dành thì không cần làm cái mặt khó ở đấy đâu.

-Mày biết tao sẽ nói về chuyện khác mà.

-Chuyện gì là chuyện gì?

-Đừng có giả ngu.

Nagumo nhún vai, tỏ vẻ kiểu: "Mày không nói ra thì bố mày biết được chắc", nhưng rõ ràng là hắn hiểu ý của Sakamoto.

Còn chuyện gì có thể làm thằng bạn hắn mặt nặng mày nhẹ dạo gần đây mà không liên quan tới nhóc con tóc vàng kia chứ.

-Nagumo, dừng ngay cái hành động của mình lại.

-Tao đã làm gì cơ?

Mày phải nói rõ ra, cứ lấp lửng vậy làm tao khó chịu lắm đấy~

-Nếu mày làm vậy chỉ để thoả mãn cơn bực tức trong mày thì bỏ cái ý định đấy đi.

-Từ khi nào mà mày quản tao thế?

Mày là bố tao à?

-Nagumo!

Sakamoto sầm mặt, tay nắm thành quyền.

Nagumo cũng không khá khẩm hơn là bao, ánh mắt hắn cũng tối đen toả ra sát khí kinh người.

Rion ở giữa không biết nên làm gì, nên nói như nào cho phải.

Cả hai đều là bạn của cô và giờ đây chúng nó đang cãi nhau.

Lần đầu tiên cãi nhau lớn như vậy.

-Mày bao bọc thằng nhóc đó hơi quá đấy.

Tao hoàn toàn không hề có ý định xấu lên người Shin đâu.

-Làm sao để tao có thể tin người như mày?

-Vì tao yêu Shin.

Sakamoto và Rion đều cùng nhau sửng sốt.

Nagumo thẳng thắn nói ra mà không hề giấu giếm.

Hắn chưa lần nào nói yêu ai đó với một vẻ mặt nghiêm túc như thế.

Từ "yêu" thốt ra từ miệng hắn là một cái gì đó gần như chẳng dễ dàng nghe được.

Nagumo không bao giờ nói yêu ai kể cả lúc hẹn hò với bất kì cô gái nào dù cô ta có mè nheo năn nỉ hắn đi chăng nữa.

-Vì tao yêu Shin.

-Nagumo nhắc lại thêm lần nữa cho thằng bạn nghe thủng.- Lí do đó đã đủ thuyết phục mày chưa?

-Nagumo, tao có thể tin cậy mày vì mày là một người bạn tốt.

Nhưng riêng chuyện này thì không.

-Mày hiểu rõ tính tao mà, Sakamoto.

-Chính vì hiểu rõ nên tao mới cấm.

Có thể bây giờ mày yêu Shin nhưng ai biết được sau này mày sẽ thay đổi.

Nagumo, mày rất tùy hứng và mau chán.

Trong khi Shin lại rất nhạy cảm và cần người yêu thương săn sóc nó cả đời....

-.....

-....Shin sẽ tổn thương vì mày.

Nagumo, tao không cho phép điều đó.

-Mày có tư cách gì để cấm đoán tao và Shin?

Mày cũng chỉ là một đàn anh trong trường giống tao thôi.

Mày không phải cha thằng bé.

-!

Đến đây thì Sakamoto cứng họng.

Phải, anh không hề có máu mủ liên quan gì tới thằng nhóc, đúng là anh không có tư cách gì để cấm cản.

Chỉ là cứ nhớ lại nụ cười ngây ngô, những lời ngưỡng mộ đầy trẻ con, cả những suy nghĩ chín chắn nhưng đâu đó vẫn ngốc nghếch như đứa trẻ của Shin lại làm Sakamoto không cam lòng mà không xen vào được.

Anh đã tự tay chăm sóc và chỉ bảo thằng bé, dù trong một khoảng thời gian không dài nhưng rõ ràng anh coi nó như gia đình mình, có lẽ vì một phần anh không có bố mẹ.

Sự xuất hiện của Shin như cái gì đó đại diện cho một tuổi thơ thiếu thốn trong anh tưởng như đã mất từ lâu.

Sakamoto đã vô thức chăm lo cho thằng bé ấy như bù lại cho mình.

Anh muốn Shin được hạnh phúc đủ đầy.

Giống như anh đã từng trông mong khi còn là một đứa trẻ.

-Sakamoto, mày không cản được tao đâu.

Tao sẽ khiến cho em ấy yêu mình như cái cách tao cũng—

RẦM!!!!!

-Trời ơi Sakamoto!!!!

Dừng lại đi!

Rion hớt hải chạy tới ngăn Sakamoto trước khi anh lại lao vào Nagumo tiếp.

Chưa để thằng bạn nói hết câu, anh lao tới đá thật lực vào mặt tên đối diện.

Nagumo bị hất văng, đập người vào tường, hắn định đứng lên đánh trả lại nhưng rồi hắn nhịn, không đánh nữa.

Người đàn ông đầu đen tuyền trừng mắt qua tóc mái loà xoà, liếm nhẹ vệt máu nơi khoé miệng.

Nói tiếp.

-Tao yêu Shin, Sakamoto ạ....Tao thật sự muốn Shin ở bên tao....

-Mày—

-Tao nghiêm túc đấy.

Nagumo ngẩng mặt lên nhìn hai đứa bạn trước mắt.

Câu nói chắc nịch tuyên bố.

Khuôn mặt không còn vẻ bỡn cợt như mọi ngày, hoàn toàn nghiêm túc cho những gì hắn nói.

-Xin mày...

-Giọng Nagumo khẩn thiết.

-Chậc!

Sakamoto quay người tiến về cửa ra vào.

Nhưng trước khi đi, anh vẫn không quên để lại một lời cảnh báo.

-Nếu Shin khóc là do mày.

Tao sẽ là người đầu tiên ném mày xuống mồ!

-.....

-Và tao cần thời gian suy nghĩ.

Tao vẫn chưa cho phép đâu.

Nói rồi Sakamoto đi ra và đóng sầm cửa lại.

Anh vẫn chưa thể tin tưởng để giao phó Shin cho thằng cà chớn đó đâu.

-Hai chúng mày thật là....haizzz -Rion thở dài ngao ngán.

Nagumo nghe vậy liền bật cười.

Nhưng chỉ là một nụ cười nhàn nhạt trên môi.

.

.

.

.

.

.

.

- "Ngả về phía trước khi bắn để ổn định cơ thể...."

-Như này ạ..?

-"Ừ, nghiêng người một tí.

Dùng vai để cố định báng súng."

-Ừm...

- "Để cổ tay của chú dọc theo ốp nòng là được.

Rồi, bắn đi."

Đoàng!

Đoàng!

Shin nổ súng, đạn nhắm trúng vào mục tiêu.

Tay cậu run run, mặt cũng đỏ lên vì phấn khích.

"Bắn được rồi!

Wa~ không hổ danh là anh Sakamoto!

Dạy một lần là mình hiểu liền luôn"

-"Giỏi" -Sakamoto bật ngón like, khen đệ mình.

-Hehe!

Sakamoto nhìn Shin đang loay hoay lắp thêm đạn vào.

Cứ nhìn thấy một Shin cười vui vì đang mạnh lên từng ngày, anh cũng bất giác mừng theo.

Con người Shin đơn thuần ở một điều gì đấy.

Thằng bé kể rằng nó không nhớ cha nó trông như nào, chỉ biết Shin đã lớn lên trong phòng thí nghiệm (và cậu chỉ kể chuyện này cho mỗi mình Sakamoto nghe), được chăm sóc bởi ông tiến sĩ -mà sau này nó lấy họ ông làm họ nó luôn.

Dù ông ta không thể chăm sóc nó kĩ lưỡng vì tiến sĩ cũng bận túi bụi với đống thí nghiệm nhưng Shin bảo Shin vẫn coi ông ấy như cha mình.

Tuy vậy, Shin vẫn có một niềm tin vào máu mủ huyết thống.

"Chỉ khi chung huyết thống, con người mới có thể hiểu nhau"

Thằng bé đã nói vậy đấy.

Sakamoto hiểu được rằng: Shin muốn có một gia đình.

Shin muốn có một gia đình hoàn chỉnh hơn bao giờ hết.

Nơi mà nó có thể thuộc về.

Nơi mà nó được liên kết bởi dòng máu mà cả đời cũng không thể cắt đứt.

Bởi vì nếu không có mối liên kết chặt chẽ như thế thì ai cũng có thể bỏ rơi Shin bất cứ khi nào mà thằng bé không hề hay biết.

Vậy nên đó là lí do Sakamoto không thể chắc chắn giao phó Shin cho Nagumo được.

Anh cũng thấy được đâu đó sự chân thành trong đôi mắt đen ấy -đôi mắt lúc nào cũng vô cảm, nay lại có chút sức sống và tia hy vọng.

Nhưng chỉ yêu thôi thì vẫn chưa đủ, Nagumo phải thật sự coi Shin như một phần trong gia đình của mình.

Không có gì đảm bảo được rằng bạn anh sẽ cho Shin một cảm giác gọi là nhà, là gia đình mà thằng bé cầu mong.

Bởi vì khi đã coi nhau là gia đình thì dù có chuyện gì cũng không bỏ nhau.

Nhưng yêu thì có thể, cảm xúc "yêu" rồi một ngày nào đó cũng sẽ mất đi theo năm tháng.

-Anh Sakamoto, coi nè, coi nè!

Em đã bắn mà không lệch một viên nào!

Shin nở một nụ cười xinh mà khoe chiến tích.

Sakamoto nhìn nhìn rồi vươn tay ra xoa cái đầu vàng nhỏ kia.

Lần này anh không nghĩ trong đầu nữa mà trực tiếp mở lời.

-Giỏi lắm.

-Anh Sakamoto....

-cậu có hơi bất ngờ khi bị anh xoa đầu nhưng lại không tránh né nó đi.

Không sao đâu Shin.

Có anh đây rồi....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 18


-...Thế rồi thằng Sakamoto đã đá thằng Nagumo.

-Rion phiền lòng kể lại chuyện hôm qua cho người yêu nghe, tay thì lựa mấy bộ quần áo trong trung tâm thương mại.

-Hai người ấy đánh nhau thì là bình thường như ở huyện mà.

-Kei tay xách nách mang một đống túi đồ, đều là của Rion hết...

-Hảaa!?

Anh chả hiểu gì cả!

Bình thường hai thằng dẩm đó chỉ bem nhau đùa thôi.

Còn hôm qua là nghiêm túc thật sự.

Con này mà không ra ngăn thì chỉ có nước phá tan trường.

-Bộ nghiêm trọng đến vậy à?

-Kei thắc mắc vụ gì mà để hai tên đó cãi nhau ra nông nỗi thế được nhỉ, vì trông anh và hắn rất hợp nhau.

-Hừ, chứ sao nữa.

Em đứng ở giữa mà khó xử kinh lên được.

Chả biết đứng theo phe nào.

Nếu đứng về phía Sakamoto thì Nagumo sẽ bảo cô không ủng hộ cho cảm xúc của hắn.

Nhưng ủng hộ Nagumo thì Sakamoto chắc chắn bảo cô đang đẩy đàn em vào thế nguy hiểm và nó không hề hay ho tí nào đâu.

Tốt nhất là kệ chúng mày!

-Kệ đi Rion.

Nếu là chuyện cả hai mà em chả thể xen vào thì đừng bận tâm nữa.

Chỉ cần tập trung vào anh thôi.

-!!!!!!!!!

Rion giật mình nhìn lại người yêu.

Tên này vậy mà cũng thốt ra được mấy câu nghe rất mùi mẫn đã vậy mặt mày còn không hề biến sắc.

Nhớ hồi đầu nắm tay thôi mà bạn trai cô đã xấu hổ tới độ suýt ngất rồi.

Tên này càng ngày càng ranh ma hơn hẳn.

-Gì vậy chứ?

Sao tự nhiên lại nói mấy câu đó...-Rion cũng thấy hơi ngại ngại.

-Với cả em mua ít lại đi.

Anh thấy chỗ này cũng nhiều lắm rồi ấy.

-.....

À...ra là cố tình nói câu mùi mẫn để bảo cô thôi mua sắm lại cho bạn trai cô đỡ đau tay vì xách thêm đồ...

-Tên khốn nhà anh....

Khi Rion đang chuẩn bị vặt đầu người yêu đáng ghét của mình thì ánh mắt lại bắt được cái đầu vàng quen thuộc đang đứng đợi ở sảnh trung tâm thương mại.

-Ý!

Đó có phải là nhóc Shin không?

-Hử?

Đâu?

-Kia kìa.

Đúng là thằng bé rồi.

Nhóc ấy đang đợi ai vậy nhỉ?

-Bạn gái chăng?

-Có khả năng....

-Hai bay làm cái gì mà trốn như phường ăn trộm thế này?

Nagumo không biết từ đâu chui ra xong bắt gặp cảnh hai đứa một xanh một trắng đứng núp lùm ngó nghiêng.

Bộ mấy đứa yêu nhau hành tung không được bình thường à?

-Suỵt!

Im lặng, bị phát hiện giờ!

-?

-Nhìn đi.

Đó là Shin.

Nagumo nhìn theo ngón tay cô bạn mình chỉ, thấy bóng dáng quen thuộc, ánh mắt hắn vô thức dịu đi vài phần.

-Shin ở đây thì sao chứ?

-Chậc, mày chả hiểu gì cả.

Trông thằng bé như đang đợi ai kia kìa.

-Chắc gì ẻm đợi ai, lỡ Shin chỉ đứng đó thôi.

Bé nó đang bấm điện thoại kìa.

-Không không, tao chắc chắn nó đang đợi ai đó.

Cái cách nó ngó nghiêng là hiểu rồi.

Trực giác của phụ nữ luôn đúng!

-Chắc cậu ta đợi bạn gái.

Nagumo liếc mắt đánh giá hai con người kẻ tung người hứng liên tiếp liền dẩu môi.

Cứ đứng ở sảnh trung tâm thương mại thì là đợi bạn gái à?

-Chắc ẻm đợi tao ó ^^

Lần này thì hai người kia đánh giá ngược lại hắn.

-Tao ra chỗ ẻm đây.

Bai hai đứa dở hơi nha.

-Ấy!

Đừng ra đó!

-Shi—

-'Cuối cùng cũng tới.'

Tự nhiên Shin liếc mắt lên nhìn và nói chuyện với một cô gái tóc hồng mận.

-A...-Nagumo hoá đá

-Là con gái thật kìa.

-Rion cũng tròn mắt.

-Anh bảo mà.

Là bạn gái của cậu ta.

Chẳng biết Nagumo đã về lại chỗ cũ từ lúc nào.

Giờ đây hắn cũng núp lùm với cặp đôi kia.

Mặt không cảm xúc.

Shin và cô gái kia đang nói gì đó.

Cả ba không thể nghe rõ câu từ mà chỉ loáng thoáng.

-'Chậm quá đó..... người ta đợi......'

-'Đợi có xíu thì.......ai....'

-'Chút xíu của......là 2 tiếng....'

-Tao chả nghe được gì cả.

Nagumo mày có nghe thấy rõ—!

Nagumo giờ mắt cứ mở thao láo nhìn về phía Shin và cô gái kia.

Trong lòng đang rối ren như tơ vò.

Là bạn gái thật sao?

Không, nhìn thái độ nói chuyện giữa hai người họ không giống tình nhân cho lắm.

Nhưng cũng có khả năng cả hai đã yêu lâu nên mới thoải mái thế.

Giống như Rion và tên Uzuki đây....

-'....anh ấy bảo cứ đi.....tí chúng ta gặp...'

-'Ò....muốn mua cái.....'

Có vẻ cô nàng kia muốn mua gì đó, liền kéo tay Shin đi.

-Chúng ta bám theo thôi, Rion.

-Hả?

Bám theo chi, để chúng nó hẹn hò.

-Tao ứ chịu đâu!!!

Tao phải xác thực!

Thế là cả ba đi theo dõi hai đứa chíp bông kia làm gì.

Chủ yếu cô bé tóc hồng mận đi mua ba cái truyện ngôn tình sướt mướt ba xu còn Shin đứng bên cạnh lè nhè.

Sau đó thì cô nhóc lựa phụ kiện kẹp tóc này nọ, còn kẹp lên đầu Shin một cái rất ngộ nghĩnh xong cười ha hả và Shin thì nghiến răng vừa tức vừa xấu hổ mà gỡ xuống.

-Trông khoảng cách khi đi cạnh nhau thế kia thì không phải người yêu.

-Thôi đi Nagumo, mày đừng cố thuyết phục bản thân mày nữa.

-Bộ cứ đi với nhau là người yêu chắc!

-Không có bạn bè bình thường nào lại đi mua sắm mà chỉ có hai người cả.

Chí ít thì phải đi theo nhóm chứ.

-Không, tao không tin Shin có bạn gái.

Ẻm không nói gì với tao về vụ này.

-Nó nói với mày chi?

Để mày trêu nó à.

Nagumo bĩu môi.

Vẫn giữ lập trường cho cái suy nghĩ của hắn.

Hiện tại Shin và cô bé kia đang ngồi ở quán kem.

Shin thì không thích đồ ngọt lắm nên không gọi trong khi cô nàng kia vui vẻ thưởng thức cây kem phiên bản giới hạn, từ từ ra bàn cậu nhóc tóc vàng ngồi đợi.

Bỗng có người lách qua, vô tình huých vai cô nàng làm cây kem rơi thẳng xuống đất.

Cô cứ nhìn trân trân nó một lúc rồi rấm rứt nước mắt khóc oà vì tiếc.

-Ấy ấy!!!

Yên coi!

Đừng khóc nữa.

Tèm lem hết rồi!

Khi nghe thấy tiếng khóc, Shin lóc cóc chạy ra, rút khăn giấy và lau mặt cho cô bé.

Cằn nhằn nhưng vẫn dỗ dành.

-Mua cây khác là được mà.

-Nhưng....hức...nó là phiên bản giới hạn đó, ông không biết hả.

Nó chỉ bán với số lượng nhất định trong một ngày thôi.

-Hầy, thế gọi cái khác đi.

Hôm nào ăn cũng được.

Xin lỗi, cho tôi ly kem dâu.

ĐOÀNG!

Sau một màn dỗ dành vừa rồi của Shin, Nagumo sốc tiếp.

Giờ hắn có thể tan ra từng mảnh.

Lúc này có muốn chối cũng không được.

-Vậy là bạn gái thật rồi.

Đi thôi Nagumo.

Mày còn tính đứng đây đến lúc nào nữa.

Rion vỗ vai thằng bạn.

Cô biết giờ bạn cô đang thất tình dữ lắm.

Nhưng lỡ đâu cũng là ý hay, để Nagumo dứt thằng nhóc và Sakamoto không cần phiền lòng vụ này nữa.

Nhưng cô đánh giá thấp Nagumo rồi.

Hắn có sự chiếm hữu cao nhất định nên sẽ không bỏ cuộc dễ dàng thế được.

Thằng bạn cô đột nhiên đứng bật dậy, đi tới chỗ Shin với tốc độ ánh sáng.

-Arghhhhh, Nagumo!

Mày điên à?

Nagumo đập mạnh hai tay xuống bàn hai người kia đang ngồi hòng lấy sự chú ý.

Hắn cúi gằm mặt xuống, tóc mái che đi đôi mắt đang đau vì thất tình.

-Na-Nagumo...?

-Shin bất ngờ trước sự xuất hiện của hắn.

-Sao anh lại ở đây?

-Bé Shin....

Tại sao vậy?- người đàn ông m90 hơi nghiêng đầu đối mắt với Shin.

Mắt hắn hơi long lanh ánh nước, man mác buồn...

-Anh sao thế?

-Shin hốt hoảng hỏi.

-Nagumo mày làm gì ở đây thế hả?

-Ô!

Anh Sakamoto tới rồi, cả Heisuke nữa.

-Cô gái tóc hồng mận kia lên tiếng với người đằng sau Nagumo.

-Hở?

Nagumo quay đầu ra sau.

Thấy một Sakamoto mặt hằm hằm nhìn hắn, đằng sau là cậu chàng bắn tỉa đang vẫy tay chào lại cô bé.

Rion và Kei cũng đớ người theo sau màn vừa rồi.

Cái tình huống quái quỷ gì đây?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
[Nagushin] Hiểu Lầm
Chương 19


-Nói đi, sao ba chúng mày lại ở đây?

Hiện tại bây giờ Nagumo, Rion và Kei đang ngồi dúm dó ở bàn, đối diện là một Sakamoto khoanh tay tra hỏi, tiếp đó là Shin và cô bé tóc hồng mận còn Heisuke đang ra quầy chọn món.

-Mày thấy đó....

Sakamoto, tao đang đi....mua sắm với người yêu tao mà.

Phải không Kei?

-Đúng đó.- Kei bình thản đáp, còn giơ đống túi quần áo nãy Rion mua để chứng minh tụi này trong sạch.

-Còn mày, Nagumo?

-Tao chỉ đi ngang qua.

-Nagumo nhún vai- xong thấy bé Shin thì tao chạy vào thôi.

"Nói dối" -Shin nghĩ.

Đây có thể là lần đầu tiên cậu biết được hắn nói dối.

Không biết vì lí do gì, lúc nãy Nagumo nhìn cậu bằng ánh mắt không phải là "vô tình gặp thì đến chào hỏi".

Chỉ là anh ta nhìn Shin với ánh mắt tan vỡ, đau khổ.

Và Shin từ chối hiểu ánh mắt đấy...

-Ờm...

Nhưng mà ý... hai đứa là người yêu của nhau hả?

-Rion chỉ tay vào Shin và cô bé ngồi cạnh cậu.

"Làm tốt lắm Rion, mày đúng là bạn tao."

-Nagumo thầm bật ngón like cho cô bạn mình đã hỏi câu mà hắn cũng muốn có lời giải đáp.

-HẢAAAA!!!!???

Sao tôi có thể hẹn hò với con bợm/ tên ngốc này chứ!!!!

Cả hai liền tá hoả trước câu hỏi của Rion, cùng bật dậy chỉ vào nhau mà bất bình.

-Gì cơ?

Mày dám gọi anh là thằng ngốc!?

-Ông cũng nói tôi là con bợm còn gì?

Hai con chíp bông này chí choé đến đinh tai nhức óc.

Sakamoto liền không nhịn được mà đập mạnh đầu hai đứa vào nhau đến mức vỡ sọ.

Tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ của anh...

-Tại sao anh lại giết tụi em trong tâm trí vậy hả!?

-Shin ôm đầu sợ hãi nhìn anh.

-"Chúng mày ồn kinh..."

-Nếu thế thì chỉ có mình em thấy thôi chứ nhỏ sao biết.

-"Ờ ha, quên."

-Ahaha, còn đồng thanh nữa chứ.

Hai đứa trông hợp nhau ghê cơ.

Rion cười, ngắm nhìn mấy đứa nhóc choai choai đáng yêu này.

Hoàn toàn mặc kệ cái liếc xéo từ thằng bạn ngồi cạnh cô.

"Gì mà hợp nhau.

Tao hợp hơn!"

Sau đấy Nagumo lén nhìn Shin.

Nhớ lại lúc nãy hiểu lầm xong tự nhiên ra đập bàn làm hắn có chút ngượng.

"Không biết lúc đấy Shin nghĩ gì nhỉ?"

Hắn chỉ nhớ Shin khi nhìn hắn thì đầy bất ngờ, sau đấy là hốt hoảng hỏi hắn bị làm sao.

Vậy có được tính là nhóc tí nị này đã bắt đầu không còn ghét hắn không.

May là nãy chưa có nói gì nhiều nếu không hắn không biết chúi đầu vào đâu nữa.

Nagumo cứ nhìn vào Shin nhưng Shin thì hoàn toàn không để ý đến hắn.

Thì ra cô bé tóc hồng mận kia tên là Lu Xiaotang, con gái nhỏ của ông trùm Mafia có tiếng bên Trung Quốc.

Cũng vì thế mà có nhiều kẻ thù của cha nhắm vào cô bé, vệ sĩ không thể bảo vệ cô hết được hoàn toàn.

May mắn trong một lần bị truy đuổi sắp bị bắt, Sakamoto và Shin vô tình đi ngang và ứng cứu (nguyên do là có thằng địch lỡ chân dẫm phải bánh bao mà Sakamoto mới mua và anh đã cáu rồi đấm tên đó không ra hồn người luôn.

Nhóm đuổi theo Lu lại tưởng là đồng bọn của cô nên lao vào làm gỏi cả ba.

Thế là hai huynh đệ bị cuốn vào mớ bòng bong và cứu Lu thoát nạn).

Sau đấy thì cả đám làm quen, cứ mỗi khi có dịp được JCC cho phép ra ngoài trường thì cả đám hẹn gặp nhau rồi đi ăn này ăn nọ như một nghi thức.

Nagumo vuốt nhẹ ngực mình thở phào nhẹ nhõm.

Ra không phải là bạn gái Shin....

-Tao đã nói rồi mà, khả năng quan sát của tao tốt hơn nhiều cái trực-giác-của-phụ-nữ đấy nhé, Rion.

-💢💢💢

Dù cáu vì bị thằng bạn kháy đểu nhưng cô không thể nào phủ nhận đợt này mình đã sai.

-Nhưng ít ra tao chỉ nghi ngờ chứ không làm mấy cái hành động dơ dáy như mày.

-^^💢

-----------------------------------------------------------

Cả nhóm quyết định ăn lẩu cho sướng cái người.

Vì tiện thể bạn mình ở đây, Sakamoto mời chúng nó ở lại góp vui với cả lũ.

Tất nhiên là bọn bạn anh đồng ý cái rụp vì ăn ké thì lúc nào cũng ngon miệng hơn hẳn.

Rion là người đầu têu gọi rượu ra uống.

Và gần như mọi người đều ngà ngà say vì hơi men.

Riêng chỉ có Rion là uống nhiều nhất, Lu thì chóng say và Nagumo tửu lượng kém là mặt mày xây xẩm không biết trời trăng mây đất gì.

Shin thì từ chối không uống vì anh Sakamoto không cho (và cậu cũng không ham hố lắm vì biết sức mình tới đâu).

-Thế là sau đấy cả hai thằng bị cô Satoda bẻ ngược tay lại, khắc chế cứng luôn.

- Rion kể lể cho tụi nhỏ nghe về mấy thứ xấu hổ của hai thằng bạn.

-Oà...Đại ca Sakamoto đỉnh vậy mà cũng có người đỉnh hơn ảnh luôn sao....-Lu mơ mơ hồ hồ khâm phục.

-Rion, đừng uống nữa.

Em say rồi.

-Hảaaaa!

Em chưa có say.... hehe....Kei mới say ấy...mặt người yêu đỏ chưa kìa.

Rion vòng tay ôm cổ Uzuki làm cay bao con mắt ngồi ở đây.

Tụi này no rồi, không muốn tráng miệng bằng cơm chó đâu....

-Em ra hút thuốc tí.

Shin ngồi dậy rồi lững thững ra khỏi quán, đứng một góc hút thuốc.

Đang yên đang lành thì có thằng dở nào đấy ra trấn lột cậu.

Thằng dở đó cậy tạng người Shin trông bé nhỏ, liền chống một tay ngang đầu cậu hòng không cho đi.

Buông lời đe doạ.

-Nhãi ranh.

Không muốn bị ăn no đòn thì đưa hết số tiền mày đang có đây!

-....

-Mẹ mày bị câm à?

Đưa tiền mau!

-Đây.

Shin chỉ buông một từ nhàn nhạt rồi thẳng tay dí điếu thuốc đang cháy vào lòng bàn tay người đối diện.

Tên đó rít lên đau đớn rồi bực tức vung tay tính đấm cậu.

-Thằng ôn mất dạy này—

-Anh có chuyện gì với bé nhà tôi thế?

Đột nhiên có cánh tay túm chặt lấy, tiếp đó là giọng nói cợt nhả pha lẫn men say.

Nagumo cười cười vô hại nhưng lực tay đã bóp chặt đến độ đỏ một mảng.

-Hả!?

Mày là thằng chó nào?

-Trước sự uy hiếp đáng sợ của hắn, tên dở này vẫn mạnh miệng kêu to.

-....

Tự nhiên Nagumo im bặt, mắt vẫn dán xuống phía dưới nhưng nụ cười trở nên gượng gạo cho thấy hắn đang không ổn...

.

.

.

.

-HUỆ!

-!!!!!!!

Nagumo không kìm được mà nôn thẳng lên đầu tên đầu gấu, bãi nôn chảy hẳn xuống cả vai áo tên đó.

Chẳng cần nói cũng biết đây sẽ là chấn thương tâm lí ám ảnh cả đời gã đấy.

-Mẹ kiếp!!!!!!!!!!

Hình như trấn lột quên coi ngày, gã ta tức điên lên rồi lao vào tên say xỉn mới "tặng" cho mình một bãi nôn.

Dù Nagumo đang không tỉnh táo và khó chịu sau cơn buồn nôn vẫn dễ dàng làm trật khớp vai đối phương.

Và Shin sau khi chứng kiến một cảnh không mấy sạch sẽ lắm cũng lao vào cho tên đó một cước.

Tên đầu gấu thoái lui...

.

.

.

.

.

-Anh thấy sao rồi?

Hiện giờ Shin một tay cầm chai nước lọc Nagumo vừa uống mà cậu mua cho hắn, một tay vuốt nhẹ tấm lưng to lớn của người con trai tóc đen tuyền đang ngồi úp mặt vào đầu gối.

Hai tai hắn đỏ lựng không biết vì say hay vì ngại.

Shin nhận ra điểm yếu duy nhất của Nagumo chính là say rượu.

Nói vậy cũng không đúng vì kể cả lúc say, hắn vẫn nhanh khiếp đi được.

-Xấu hổ quá....Để Shin nhìn thấy bộ dạng chả ngầu chút nào....

-Ai bảo anh đã không ổn rồi còn cố ra đây chi?

-Nhưng anh thấy Shin đang bị bắt nạt...

-Tôi vẫn dễ dàng hạ gục được tên đó mà.

-Không.

Không phải.

Chỉ là anh không thích người khác bắt nạt Shin...

Nagumo hơi quay mặt ra nhìn cậu.

Đôi mắt mê man vì say, khuôn mặt đỏ và giọng nói có phần nũng nịu.

Dáng vẻ hiện giờ của Nagumo đang rất đáng yêu.

Và có lẽ chỉ mình Shin được ngắm nhìn nó.

Đây có phải là một trong những con người thật của anh ta không nhỉ?

Shin nghĩ.

Mọi người vẫn thường nói con người hay thành thật khi say.

Nếu là vậy thật thì cậu đã tìm được một mặt đáng yêu đấy chứ.

-Nagumo....

-...

Vì chỉ mình anh mới được làm thế.

-.....

Đang cảm động hoá cảm lạnh.

Shin nhìn hắn bằng ánh mắt cá chết rồi lẳng lặng đi vào trong.

-Ơ kìa, Shin?

Bé đi đâu đấy?

Đừng bỏ anh màaaaaa....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
Back
Top Bottom