Tiên Hiệp Nã Nhị Thập Nhất Tiên Giới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nã Nhị Thập Nhất Tiên Giới
Chương 37: Hạ Cường


Thức 1: Xuân

Chợ trời thành thị vãng lai, người qua kẻ lại bốn bề ngược xuôi, người tay chậu người tay thúng dập dìu qua lại chuẩn bị đón tết về. Một quán trà nhỏ không tên chẳng tuổi, hai lão ông, quen biết nhau đã vài mươi năm, thưởng trà đánh cờ thưởng thức. Lão ông dáng người khom khom khuôn mặt nhăn nheo xô xệch bởi những vết hằn của thời gian tùy tiện đọc vài câu thơ ngẫu hứng:

"Ly ly nguyên thượng thảo

Nhất tuế nhất khô vinh

Dã hỏa thiêu bất tận

Xuân phong xuy hựu sinh"

Nguyên tác: - 白居易 [Phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt - Bạch Cư Dị]

"Cỏ trên cánh đồng bời bời

Mỗi năm một lần úa một lần tươi

Lửa đồng đốt không bao giờ cháy

Khi gió xuân thổi lại sinh sôi nảy nở"

Người còn lại nhấp một ngụm trà xanh, vuốt râu tấm tắc khen:

"Lão Đông, sao hôm nay sao ông lại tức cảnh sinh tình làm thơ xuân. Tôi tay đao tay kiếm không dám bình luận, chỉ thấy rất lọt tai."

Lão Đông cười khề khà đáp lại:

"Thu lão, đây đâu phải do tôi sáng tác, bài thơ này tôi nghe ở đâu từ lâu rồi, cũng chẳng nhớ tên nhớ tuổi, chẳng qua do năm nay hoa đào lại nở sớm, tấm thân già này cũng có chút rung động."

"Nghe tứ thơ của ông có phảng phất ưu sầu. Thôi vui lên, năm hết tết đến, Nã giới thịnh vượng, Nguyễn Thị sung túc bảo ban thường dân như chúng ta, nên vui mới phải."

"Cũng đúng, đến tuổi này rồi, còn chuyện gì là chưa xảy ra nữa đâu." Lão đông lại cười sảng khoái. Vừa dứt câu, một cánh hoa đào từ đâu nhẹ nhàng trầm mình xuống cốc trà vẫn còn vương hơi nóng.

Đào hoa năm nay không ửng hổng e lệ

Mà rực đỏ tựa huyết châu

----------

Buổi họp bàn ban sáng của Nguyễn thị vừa mới kết thúc, chư vị chủ các, chủ tướng lần lượt chào phu nhân và tiểu thư rồi kéo nhau ra về. Dù chẳng ai nói với ai lời nào nhưng dáng vẻ tụm năm tụm ba của họ cũng ít nhiều cho thấy sự chia bè kết đảng. Riêng vị tổng đại các chủ râu hùm hàm én, oai phong lẫm liệt một mình một đường, chẳng thèm sánh đôi với kẻ nào. Vị ấy chính là Nguyễn Lý Thương tức phụ thân của Nguyễn Võ. Xét về mối quan hệ trong sư môn với Nguyễn Bình cố tông chủ thì vốn là sư đệ, còn trong dòng họ thì là biểu đệ cách nhau đến năm sáu đời. Tuy rằng không phải tộc nhân chính tông nhưng do có tài binh lược hơn người, văn võ song toàn cho nên đường làm quan của ông rất thuận lợi. Năm 20 tuổi đã được làm đến vị trí phó tổng đại các nhờ cứu sống Nguyễn Bình tông chủ khỏi một cuộc ám sát, mười năm sau đó thì đường đường chính chính nắm lấy chúc tổng đại các chủ trong tay khi người tiền nhiệm của ông cáo quan về ở ẩn. Chính sự đối với ông mà nói chỉ là một trò chơi mà ông luôn nắm chắc phần thắng. Có những kẻ ghen ăn tức ở, lời ra tiếng vào ông có dùng tiểu xảo, thủ đoạn, cũng vừa may những kẻ như vậy chẳng bao giờ ngóc đầu dậy được trong đại điện.

Từ đó đến nay đã hơn 30 năm nhưng vị trí này chỉ ngày càng kiên cố chứ không một chút rung chuyển. Năm ấy khi Nguyễn Tông chủ phải đích thân ra trận chinh chiến với chân cầm dị thú, có thể nói quyền lực trong tay Nguyễn Thị đã hơn phân nửa thuộc về ông. Nhưng một vị quan thần liêm khiết chính trực như vậy chưa một lần làm theo ý mình, có thể nói ông sống cả đời là dành cho Nguyễn Thị.

Duy chỉ có phần, thế sự của Nguyễn thị ngày này có phần khiến ông phật ý. Trong mắt ông Hư Vô vẫn chỉ là một đứa trẻ hành xử chưa thông suốt thấu đáo, cần phải uốn nắn nhiều còn Nã giới thì lại biến hóa khôn lường.

Đôi mắt u sầu của trường kỳ thời gian nhìn ngắm xung quanh

Nhìn những bậc thang dát ngọc khảm vàng hằn vết xước của thời gian

Những mái ngói đúng vàng óng ánh tia nắng cuối đông

Một thoáng lo âu phảng phất tự hỏi "bách niên giai lão" còn bao lâu?

Ông đơn độc bước xuống những bậc thang cao ngất, từ xa một kẻ giáp bào cao thủ, mặt mũi khôi ngô, hớt hải chạy lại, có vẻ là một cận thần.

"Lão gia, ngài họp xong sao không bảo người gọi ta đến rước kiệu đón ngài về."

"Trung thần mà dám chễm chệ đi kiệu cưỡi ngựa vào đại điện còn ra thể thống gì. Ta có già như chân tay vẫn tốt."

"Thần y đã nói rồi, xương khớp của ngài dạo này bị phong phá không tốt chút nào. Bình thường có đại công tử theo sát, giờ có một mình ngài Để tiểu nhân dìu ngài ra kiệu, cẩn trọng thì vẫn hơn."

"À phải rồi, người ta đợi đã tới chưa?"

"Bẩm, đã đến từ sáng ạ."

"Vậy mau hồi phủ thôi."

--------------------

Phát Nghệ được giao nhiệm vụ chăm sóc Thanh Danh khi Thượng Y lên núi hái thuốc, nhưng vì ngài ấy hầu như chỉ ngủ say nên y cũng gọi là nhàn rỗi. Y thiết nghĩ: "Chẳng lẽ lại đây ngắm một nam tử khôi ngôi tuấn tú cho hết ngày, thẳng nam đây chưa có điên." Vậy là liền vội xách chân đi chơi, Khương Diệp gần đây toàn ở lại thư phòng của Hư Vô đến muộn bàn bạc những chuyện đao to búa lớn chẳng có gì thú vị cả nên y cũng không muốn làm phiền, liền nhớ ra đã lâu ngày không gặp Lang Ben, quyết rủ nó đi chơi một phen.

Khuyển phủ nằm ở một góc xa phía đông, Phát Nghệ nghĩ thầm: "Con chó này ở chỗ còn tốt hơn cả mình, thế mà bị bắt đi mất, đúng là số nhọ."

Đến nơi y gõ cộc cửa 5 cái thẳng tắp rồi hô lớn:

"Lang Ben ta đến mang thịt bò hầm củ cải cho ngươi đây."

"Gâu gâu gâu"

Dịch nghĩa: Mở cửa đi...ta không mở được

"Sao hôm nay ngươi lười thế, to như vậy mà không chăm vận động lên còn bắt lão tử ta làm cho." - Phát Nghệ vừa đẩy cửa ra, chuẩn bị tinh thần một con chó cỡ đại lao vào người vồ lấy bát thịt trên tay y.

Nhưng mọi viễn cảnh y tưởng tượng ra đều trái với thực tế

Trước mặt y bây giờ chỉ có một con chó nhỏ bằng bát thịt y đang cầm trên tay, béo ú lông dài quết đất mắt to tròn thánh thiện nhìn y trên trán có hỏa ấn khá giống Lang Ben.

Hóa ra Hỏa Lang hôm qua mới ăn nhầm thuốc thang gì đấy ở dưới phủ thần y, chẳng hiểu sao lại bị hóa thành thế này, chắc một vài hôm nữa sẽ trở lại hình dáng ban đầu. Phát Nghệ thấy nó có vẻ hơi buồn bèn rủ xuống phố chơi một chút, dù sao từ hôm đến phủ cũng chưa đi thăm thú xung quanh bao giờ.

Lang Ben vừa sạch vừa trắng lại còn thơm mềm, lại là giống chó hiếm đặc biệt có thần thái cao sang khác hẳn những con chó khác, Phát Nghệ đi đến đâu là các cô nương chạy theo đến đấy tụm lại thành cả một đám càng ngày càng đông. Lang Ben được các cô nương mặt hoa da phân tay chân mềm mại sờ vuốt đến ửng cả mặt, cuối cùng cũng chính bởi mùi phấn của các nàng ấy quá nồng nặc khiến nó không chịu nổi đành ra hiệu cho Phát Nghệ là muốn chuồn ra khỏi đây.

Phát Nghệ cũng phải rất khó khăn dùng hoa mù gây ảo giác của giày Khuông Uy Lữ tạo ra ảnh phân thân để tẩu thoát. Trên đường hồi phủ còn không quên dạo quanh một vòng chợ mua đủ các loại bánh trái về để ăn.

"Gâu gâu gâu." (Chưa bao giờ ta được nhiều cô nương xinh đẹp bao quanh đến vậy. Thích thì thích nhưng cũng mệt thật đấy)

"Nữ tử ấy mà, vừa đủ thôi không là lao lực lắm. Ngươi còn trẻ chưa trải sự đời nên còn phải học nhiều"

"Gâu" (Đúng đúng, vẫn là ngươi chí lý)

Đi đến Thiên Hướng Phủ đại môn Phát Nghệ phải lục lại đống đồ trong tay áo để tìm mộc lệnh bài Hư Vô đưa cho, nhưng tìm mãi không thấy đâu, liền phải thanh minh với hai vị binh sĩ gác cổng:

"Ta vốn là khách của Hư Vô tiểu thư, chẳng qua là ta quên lệnh bài thôi, hai huynh không tin cứ vào hỏi mà xem. Đây ta còn có cả chiến hỏa lang trên tay này, đây là độc khuyển của Nguyễn thị mà."

Hai kẻ kia như bị chọc vào, cười lớn chảy cả nước mắt:

"Này này tiểu tử kia, ngươi nói điêu thì cũng phải có căn cứ, đừng có kiếm tạm con chó bất kỳ nào đấy vẽ ấn lên trán nó rồi bảo đấy là hỏa lang. Lão tử đây đâu có mù, làm gì có chiến hỏa lang nào nhìn giống cục bông thế này. Ha ha cười chết mất."

Lang Ben nghe đến vậy mà ngứa mề, vốn hỏa lang trong phủ khi sinh ra cũng có chức tước riêng, nói về chức phẩm thì nó còn hơn hai kẻ này vài ba bậc, vậy mà dám xấc xược. Lúc Phát Nghệ xốc nách nó lên dí vào mặt hai kẻ kia chứng minh đây là hỏa lang thật nó tính khà lửa thiêu rụi quần áo của hai kẻ này.

Kết cục thì thở ra một ngọn lửa bé bằng ngọn đèn dầu yếu ớt...khiến hai kẻ kia đã cười nay còn cười lớn hơn.

Phát Nghệ nghĩ đôi co với hai kẻ này cũng chẳng có ích gì, trước mắt cứ kiếm một quán trà vào ngồi tạm rồi tính tiếp. Vừa hay bên cạnh đại môn có một khách trà rất lớn, người ra kẻ vào ăn mặc sang trọng quần lượt áo là, nhìn qua có vẻ thú vị nên y rủ Hỏa Lang vào cùng. Chưởng quỹ trong quán là một vị cô nương khoảng ngoài hai mươi tuổi, tươi cười xởi lởi nói chuyện rất dễ nghe.

"Không biết vị công tử đây từ phương nào đến quán trà nhỏ này của tiểu nữ, không biết công tử cần dùng gì ạ?"

"Chỗ các ngươi có đồ ăn chứ."

"Sơn hào hải vị trên trời dưới biển đều có đủ, làm theo đủ đặc thù các vùng miền, chỉ cần ngài kể tên được thì đều có."

"Ừm...vậy cho ta hai bát mì bò kho thêm một đĩa cải chua và một bình trà mạn."

"Được ạ, quán hơi đông một chút nên phiền công tử có thể ngồi đây chờ, chắc một chút nữa sẽ có bàn trống cho công tử. Mạo phạm công tử cho hỏi đây có phải chó của ngài không?" - Chưởng quỹ nhìn Hỏa Lang hơi ái ngại

"Ừ đúng rồi."

"Xin lỗi ngài nhưng quán của tiểu nữ trọng sự yên tĩnh, không cho vật nuôi vào được."

"Gâu gâu" (Ta không phải vật nuôi)

"Ừ ta biết rồi, lát ta sẽ để nó ở ngoài."

"Đa tạ công tử."

Một lúc sau chưởng quỹ nhanh chóng dẫn Phát Nghệ vào một bàn trà cạnh hai lão ông đang chơi cờ làm thơ. Cạnh khách trà này là một cây anh đào đại thụ, một trong những cây đào lâu năm nhất ở trong thành vậy nên quán cũng lấy tên là Cổ Đào quán. Xung quanh phảng phất hương hoa và cam rất dịu nhẹ thư giãn.

Ngồi chưa ấm chỗ được là bao Lang Ben bỗng sủa nhắm nha nhắm nhẳng lên từ trong tay áo của Phát Nghệ:

"Gâu gấu gâu gấu" (Mau cho ta ra, ở trong này ta ngạt chết mất

"Im mồm một chút đi rồi ta cho ngươi ra. Ngươi biết ta đâu có tu bùa phép giống Khương Diệp mà biến ngươi thành con chó bông mang theo được."

"Gừ"

Phát Nghệ ngước nhìn ra ngoài, từ đây có thể thấy một góc Thiên Hướng Phủ lấp lánh tráng lệ dưới nền trời xanh biếc. Bỗng tầm mắt y bị thu hút bởi một chiếc xe ngựa kéo bởi chín con hắc mã đai vàng đính đá quý, xe to bằng cả một gian nhà của y ở Bất Ảnh Lán, y thốt lên:

"Sao phô trương quá vậy? Không biết kẻ quyền thế nào đây?"

"Gâu gâu gâu gấu" (Xe của Tổng Đại Các Chủ đấy...cơ mà có mùi hơi lạ..."

"Mùi?"

"Gâu gâu gâu" - ( Giống mùi...tử thi...ghê lắm)"

"Sao lại thế được, trông vẫn bình thường mà."

---------

Ăn uống no say Phát Nghệ cáo từ chưởng quỹ rồi định tìm cách khác vào lại trong phủ. Vừa bước chân xuống phố, Lang Ben đã giận dữ gầm gừ phàn nàn rằng mùi tử khí quá nồng nặc.

"Giờ đang là giờ thay ca của lĩnh canh, ngươi nhỏ thế này thì cứ chạy vào bên trong tìm Khương Diệp ra đây để dẫn ta vào."

Lang Ben đồng ý rồi chạy biến đi mất phút chốc chẳng thấy tăm hơi đâu. Phát Nghệ nhìn xuống vết xe ngựa dưới chân, y ngồi xổm chồm hỗm xuống dí mặt xuống đất nhìn thấy một vệt những cánh hoa tím rụm.

"Hừm...tử đinh hương khô?"

Y quết tay xuống dưới nền đất phủ bụi, hít một cái, rùng mình nhẹ, rồi phủi tay, bỗng có gì như thôi thúc y đi theo vị Tổng Đại Các Chủ này.

Tổng Các Phủ nằm cách Thiên Hướng Phủ không xa, ước chừng chỉ độ năm dặm, với khinh công của Phát Nghệ thì chỉ độ một khắc là tìm lần theo tới nơi. Nơi này kiến trúc tương tự Thụy Khuê Thiên Hướng phủ, nhưng diện tích thoáng qua chỉ chắc chỉ bằng một phần mười. Kể ra cũng không lạ bởi vì cả Thiên Hướng Phủ là mênh mông bát ngát tẩm điện với biết bao công năng, nghìn người ra vào, phủ quan cũng không nên phô trương quá làm gì. Một điểm khác biệt nữa là những bức tường ở đây khảm đá thạch anh đỏ chứ không phải hổ phách giống như các kiến trúc khác của Nguyễn Thị, tuy rực nhưng lại lạnh lẽo đến lạ thường. Tường lũy ở đây không cao không thấp, Phát Nghệ nhắm mắt cũng có thể trèo vào trong. Nhưng y đã lầm. Khi vừa nhảy lên không trung để đột nhập vào y đã bị một thần chú bảo hộ đánh bật ra ngoài. Bảo sao xung quanh có rất ít lính canh.

"Hừ. Vài ba cái bùa phòng hộ mà nghĩ qua mắt được ta ư. May mà có cái này." - Y móc từ trong tay áo ra một lá bùa màu xanh lục, vằn vện nét cổ văn Cao Ly chẳng ai đọc được. Khi ở Di Linh, Khương Diệp có làm ra một xấp bùa chú dùng vào những việc vớ vẩn như là chữa đau bụng, chống nắng, làm sáng da, hoặc là phá cửa nhà người khác. Vừa hay lại hữu dụng.

Phát Nghệ hí hoáy dán bùa lên, đưa tay lên làm ký hiệu như được dạy rồi lầm bầm gì đấy, lá bùa bốc cháy hóa thành hoàng tro, nhưng đang cháy một nửa thì ngừng. Có lẽ do bùa phòng hộ này không phải dạng thường nên vài ba tấm yêu bùa này không có tác dụng.

"Đã thế thì lão tử đây "mãi nghệ" cho các người xem. Hậu môn không thông (=)) tấu hài thôi) thì ta đi cửa chính."

Y bỏ mặt nạ ra, bới tóc tai xù như tổ quạ, hóa ra quần áo khác (cũng là bùa Khương Diệp cho) thành một lão ăn mày bừa bẩn vừa hôi, bẻ tạm cành cây trên đường, khúm núm đi đến trước mặt hai tên lính canh.

"Khụ khụ...hai vị đại nhân...đại đức đại lượng, có thể bố thí cho ta một ít tiền không?... Nhà ta mẹ già con nhỏ vợ ốm yếu, đã nhiều ngày chưa có cơm ăn..."

Hai tên kia thấy hôi thối liền bịt mũi xua tay đuổi đi:

"Ăn mày ăn miếc gì. Ám quẻ! Cút ra chỗ khác! Dám náo động ở Tổng Các Phủ là tội chết ngươi có biết chưa?"

Phát Nghệ ôm chầm lấy một kẻ vai nài khẩn khoản, nước mắt nước mũi dàn dụa gào la.

"Đại nhân xin hãy rủ lòng từ bi...các ngài không giúp tiểu nhân thì tiểu nhân chết mất."

"Có cút đi không? Hay ngươi muốn ông đây phải đánh một trận mới vừa lòng?" - Tên lính còn lại không bị ôm liền rút ra một thanh kiếm phi đến người Phát Nghệ. Vừa hay y né qua một cái, cầm lấy chuôi kiếm đập vào đầu chủ nhân. Kẻ còn lại vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã thấy cổ bị tác động một lực mạnh, sau đó trong mắt chỉ còn tối đen như mực điểm thêm trăng sao lấp lánh.

"Haizzz các người là hai kẻ duy nhất được nhìn thấy dung mạo điển trai của ta đấy. Coi như là được đền đáp nhé"

Y l*t tr*n quần áo của một tên, ném cả hai vào bụi rậm, sờ bên đai hông thấy một lệnh bài đề chữ "Nhập" mạ vàng. Ngang nhiên cầm lên bước vào trong phủ, không quên quay lại lè lưỡi: "Lêu lêu cái đồ bùa phòng hộ lởm."

Vừa vào trong y đã chứng kiến một cảnh tượng hết sức kì dị. Hai bên hành lang là những đoàn người lũ lượt kéo ra trên tay bê những khay lớn nhỏ khác nhau, một nữ tỳ thấy Phát Nghệ đang đứng đực như trời trồng liền gắt gỏng giục:

"Huynh còn đứng đây làm gì, sắp đến giờ làm lễ của lão gia rồi, mau tránh đi ngay"

Y chỉ gật gật ù ù cạc cạc, giả vờ đi theo nữ hầu đó, đến khi mọi người rời hết vào phòng của gia nô thì hắn mới lẻn ra nơi mà mọi người vừa bước ra - là thư phòng của Tổng đại Các chủ Nguyễn Lý Thương. Nói là thư phòng nhưng phải rộng đến nửa mẫu đất*, cao cả chục trượng, mái chồng mái

Phát Nghệ khom lưng lướt đi bên những tấm cửa gỗ khắc chạm long thần uốn lượn sóng đôi trùng trùng điệp điệp, tuyệt nhiên khẽ như tiếng lá rơi. Y chọn một góc khuất, đu mình lên, vắt vẻo trên cột nhà, rút ra một vật bằng sắt, hình dáng như một chiếc phễu, xoay ở giữa có thể kéo dài ra, tai hắn áp vào đầu nhỏ, đầu còn lại áp vào tấm cửa bên cạnh.

Phía bên trong chỉ vọng lại thanh âm của hai người, một già một trẻ. Giọng đanh thép trầm khàn chắc hẳn của tổng đại các chủ, kẻ còn lại có vẻ như đang đeo một tấm khăn bịt mặt và dùng dịch âm nên giọng vừa nghẹt nghẹt lại vừa lên xuống thất thường như một chú chim vành khuyên bị bóp cổ vậy, nhưng vẫn loáng thoáng nghe ra giọng nam nhân.

"Các chủ, hôm nay sao ngài tới muộn vậy?"

"Lo việc liên quan đến các ngươi chứ còn gì nữa. Hư Vô tiểu thư có vẻ không muốn mềm dẻo trước thế trận này đâu."

"Cũng không phải lo, rắn quá ắt gãy."

"Sao Mạnh Thị nhà các ngươi hành sự thiếu cẩn tắc vậy. Dám đẩy con trai của ta đến đường chết? Đừng quên nếu muốn ta vẫn có thể trở mặt như thường."

"Vậy ngài không sợ bị tiểu thư phát hiện ra rồi đồ cả nhà ông à? Sao có thể tự tin thái quá vậy?"

"Hừ! Lão trọng thần như ta đến phu nhân còn phải nể vài phần. Chỉ cần ta nói ta làm việc này là vì giang sơn Nguyễn thị thì cũng chẳng ai có thể truy cứu tội về ta cả. Mà đúng là ta đang cứu Nguyễn thị khỏi cuộc chiến vô ích này còn gì. Mạnh thị hay Lê Lý thị các người tương diệt nhau vốn chẳng phải chuyện của chúng ta."

"Chứ không phải vì ông ham sống sợ chết muốn dùng đến Thất Tinh trận của chúng ta để kéo dài tuổi thọ ư?"

"Đừng lan man nữa. Vào chính sự đi."

"Được rồi. Vẫn như thường lệ, ngài ngồi xuống đi."

Phát Nghệ thầm nghĩ: "Không ngờ kẻ đứng dưới một người trên vạn người của Nguyễn thị lại đầu quân cho Mạnh Thị, không biết Hư Vô có hay biết không? Mà cái trận đồ này có gì ghê gớm?"

Thất Tinh trận này có gì ghê gớm, có lẽ Phát Nghệ sẽ không tài nào mường tượng ra nổi.

Chẳng có đá thạch anh ngũ sắc hay gì cả mà thay vào đó là nhiều loại thú hiếm khác nhau bị nhốt trong lồng hoặc trong chậu. Cá chép ngũ sắc, hồng hươu sừng trắng, cáo hai đuôi lông đỏ, hắc thư điểu, ca lệ hoa vẫn còn thổn thức khóc và hát, cá sấu một một mắt thân dát vàng. Bên cạnh chúng là những thiếu nam thiếu nữ khuôn mặt thất thần không chút sinh khí, đôi mắt trắng đục như sứ. Ở chính giữa là Nguyễn Lý Thương ngồi khoanh chân, mái tóc lấm tấm sợi bạc sợi đen buông thõng rủ xuống. Kẻ còn lại mặc dạ y phục, quả nhiên che mặt không rõ nhân dạng.

Kẻ áo đen dán bùa sáu loài thú, giấy bùa đen tuyền viết mực đỏ. Kẻ áo đen niệm chú, Thất Tinh trận phát sáng đỏ rực màu máu, cũng như đôi mắt của những thiếu niên kia. Sáu người bọn họ đồng loạt lao vào những con thú kia, móc bụng moi ruột gan, ăn tươi nuốt sống như một đoàn dã lang bị bỏ đói lâu ngày, rồi rú lên những âm thanh thảm thiết, tựa như cùng một lúc người ta có thể nghe được tiếng khóc tiếng oán tiếng cười tiếng hét hòa trộn trong ấy. Một ngọn lửa đen từ đâu lan ra chạy khắp trận đồ thiêu đốt những thiếu niên này, chỉ để lại trái tim vẫn còn đỏ hỏn thổn thức đập giữa đống tro tàn. Kẻ áo đen đổi âm điệu luyện chú, những quả tim kết lại một viên huyết châu bán kính hơn một tấc tay. Viên châu vừa xuất hiện, một luồng tà khí từ đâu truyền tới như hút lấy mọi nguồn sống xung quanh nó, cỏ cây héo khô, chim còn hót dở đã lìa cành hoá thành bộ xương. Bùa hộ thân Khương Diệp đưa cho Phát Nghệ như tự cảm nhận được tà khí, chuyển thành thức cao nhất tạo ra một quả cầu bao quanh bảo hộ hắn khỏi luồng tà khí ấy. Nguyễn Lý Thương với lấy viên châu, hít linh khí từ bên trong ra. Khuôn mặt khi nãy còn hằn sâu mệt mỏi cực nhọc xám xanh đã chuyển sang hồng hào tràn đầy sức sống. Ông ta đứng dậy, khoan khoái vươn vai vài cái, giống như trẻ ra cả chục tuổi vậy.

Dù chẳng thấy rõ bên trong sự tình như thế nào nhưng chỉ với những âm thanh và luồng tà khí này, Phát Nghệ cũng có những dự cảm chẳng lành.

Nguyễn Lý Thương mặc lại y phục chỉnh tề, ngồi xuống bàn trà. Kẻ áo đen điệu bộ nhanh nhẹn như đã quen phải làm gì, liền rót một bát thuốc đục ngầu đưa cho ông ta.

"Vẫn như thường lệ, một ngày hai lần."

"Ta biết rồi." - Nguyễn Lý Thương ậm ừ trả lời.

"Còn chuyện điều binh của Nguyễn thị..."

"Binh lực phía bắc và phía đông của Nguyễn thị đều thuộc về ta, hiện tại đều đang gấp rút chuẩn bị chờ ngày Cường Bích Tôn lên tiên đốc, ta sẽ san phẳng Hoàng Thị giúp các người."

"Sương Phi thì sao?"

"Thế lực trong Sương Phi ta không nắm nhiều, nhưng chỉ là một mật đội nhỏ để đưa tin, nếu các ngươi thấy chướng mắt thì ta cũng có thể tính kế lâu dài để triệt hạ. Sương Phi chỉ về một mối ta cũng không yên tâm."

"Vậy thì tốt. Đến khi ấy mong tin tốt từ ngài."

"À. Nếu Nguyễn Võ còn xảy ra chuyện thêm một lần nữa, đừng trách ta tuyệt tình."

"Tại hạ hiểu. Xin cáo từ"

"Lui đi."

Kẻ áo đen vừa bước ra cửa chính, Phát Nghệ nhanh trí lẩn lên trên mái nhà nằm rạp xuống xoè Hắc tản ra, Hắc tản phản quang tự chuyển màu tệp với mái nhà. Nghe thấy tiếng bước chân của kẻ kia đã rời đi xa vài dặm mới hạ mình xuống đất, hoà mình vào đám gia nô rồi uyển chuyển lẻn ra ngoài.

--------------

Trên đường hồi Thiên Hướng phủ, trời bỗng đổ cơn mưa giữa tiết cuối đông, điều xưa nay hiếm gặp ở đất Bắc Hà. Hồ Tây sóng gợi từ lăn tăn đết kết thành những đợt lớn hơn xô xệch thuyền bè. Phát Nghệ dương hắc tản lên trầm tư, mắt nhìn xa xăm. Bỗng nghe thấy một tiếng bước chân có nhịp điệu dồn dập bất thường lao về phía hắn.

Xoẹt.

Tà áo bị xẻ ngang bởi một con dao không hiểu từ đâu lao tới cắm phập xuống cạnh chân y. Phát Nghệ vẫn điềm tĩnh xem xét tình hình nhưng tiếng bước chân khi nãy đã biến mất. Chỉ còn lại lao xao tiếng mưa rả rích nặng nhọc

Một tiếng "phập" dứt khoát gấp quạt

Trên con dao có gắn một tờ giấy đề:

"Phát Nghệ. Khoẻ không?"

---------

Vừa hay

khi về đến phủ mưa đã ngớt. Chợt nhớ ra trên mình vẫn không có mộc khách bài để nhập phủ, mặt mũi y cau có, lên dây cót chuẩn bị cãi tay đôi với mấy tên lính canh. Nhưng mà bây giờ đại môn đã khép chặt, đến lính canh bên ngoài cũng chẳng thấy thì biết cãi nhau với ai.

Đã đến nước này

Thôi thì bất đắc dĩ

Chạy ra đông phủ hét to một cái cho Lang Ben nghe thấy còn cứu ta vào. Tuy nhiên, khi vừa mới đưa tay lên lấy hơi thì cửa đã mở ra, Khương Diệp cùng Lang Ben đã chờ y sẵn.

"Ngươi làm cái trò gì mà có mỗi việc cỏn con là trông coi Thanh Danh cũng không làm được vậy? Lại còn báo hại ta với Lang Ben phải ngồi ở đây cả chiều đợi ngươi. Lát ta sẽ nói Hư Vô cắt cơm của ngươi cho nhớ tội."

"Đang có việc gấp cần tìm người đây, ngươi đưa ta đến chỗ Hư Vô tiểu thư đi."

Lúc này Hư Vô vừa mới xong việc ở chính điện, tạt qua khách phòng xem Thanh Danh thế nào thì chỉ thấy y ngồi trơ trọi một mình tay vân vê ly trà, khuôn mặt đã ửng hồng hơn chút nhiều hồi lại nét anh tú. Khuôn mày nhíu nhẹ, đôi mắt đen láy ánh lên chút lo âu. Hư Vô gõ cửa:

"Tông Chủ, ta vào được không?"

"Đương nhiên là được. Hư Vô, không cần đa lễ vậy đâu, giờ đến cái tên Thanh Danh ta còn không xứng đáng được gọi, huống chi hai chữ Tông Chủ."

"Huynh nói xứng đáng thì là xứng đáng, không xứng đáng thì là không xứng đáng. Vị thế của bản thân là do chính ta quyết định, người khác muốn gán muốn tước cũng chẳng được."

"Cũng không sai. Nhưng mà nếu hàng nghìn hàng vạn người đều muốn tước đi cái thuộc về ta, thì phải làm sao."

"Thứ huynh thực tâm muốn có, miễn là không sai với đạo lý, thì cả vũ trụ này sẽ ủng hộ huynh có được."

Thanh Danh chỉ im lặng, không đáp lại.

Thực lòng mà nói, nếu không phải gánh trách nhiệm trên vai, tuyệt đối Thanh Danh sẽ chẳng nhận lấy địa vị hư vinh này. Vốn y chỉ muốn có thể thảnh thơi bên với vườn tược, chăm sóc nhị tỷ, phò trợ đại huynh của y thật tốt. Nhưng đâu phải cứ muốn gì là sẽ có nấy.

Phát Nghệ cùng Khương Diệp đến tìm Hư Vô, kéo nàng ta ra một góc xa Thanh Danh một chút, thuật lại những việc vừa xảy ra hôm nay. Thái độ của Hư Vô vẫn chỉ là điềm tĩnh, không bình luận gì nhiều:

"Cảm ơn ngươi."

Khương Diệp có phần lấy làm lạ bèn hỏi:

"Hư Vô, hay là...người biết rồi?"

Hư Vô chỉ gật đầu nhẹ.

"Vậy mà người không lôi đầu ông ta ra xử? Mà cũng phải, chuyện này mà làm lớn, mặt mũi Nguyễn thị còn để vào đâu."

"Các ngươi đừng lo, ta sẽ lo liệu được. Sắp tới giờ dùng cơm, Thượng Y vẫn chưa về, khi nào hắn về cứ nói với gia nô một câu sẽ có đồ ăn mang lên, mọi người chờ một chút cơm sẽ dọn lên. Ta phải đi thỉnh an mẫu thân một chút. Cáo từ."

Thấy bóng Hư Vô khuất xa, Khương Diệp hỏi Phát Nghệ:

"Ê, ngươi thấy Hư Vô là người thế nào?"

"Hmmm... không giống người lắm." - Hắn nhún vai.

Bỗng từ đâu vang lên một giọng nói run rẩy rêи ɾỉ: "Khương Diệp...Phát Nghệ..."

Cả hai quay về phía giọng nói ấy, chỉ thấy một người vận bạch y, nhuốm máu đỏ tươi.

"Y SƯ!!"
 
Nã Nhị Thập Nhất Tiên Giới
Chương 38: Hạ Cường 2


Y Sư trước khi gục xuống vẫn nắm chặt một nhành tử đẳng tím thẫm trong tay không chịu buông, miệng lầm bầm những âm thanh gì đó mà không ai hiểu được. Khách phòng từ một giường bệnh chuyển thành hai giường bệnh, nhưng một kẻ mới ngồi dậy một kẻ đã nằm xuống, sốt miên man. Hư Vô cấp tốc phái Thần Y tới khám xét. Sau một hồi chẩn mạch Thần Y trấn an Hư Vô:

"Tiểu thư đừng lo lắng quá, tiểu tử này dù bị đả thương nhưng có năng lực tự phục hồi rất tốt, dù bây giờ đang sốt hơi cao một chút, dùng thuốc ta sắc một vài ngày nữa là sẽ thuyên giảm. Giờ ta sẽ hồi phủ để chuẩn bị."

"Cảm phiền Thần Y." - Hư Vô kính cẩn đáp.

Thần Y gật đầu nhẹ rồi lùi vài bước, quay lưng bước đi.

Hư Vô ngoảnh đầu lại thấy Thanh Danh đã thức dậy từ khi nào, đang hỏi chuyện Khương Diệp và Phát Nghệ nhưng cũng chẳng thu lại được tin tức nào. Phỏng đoán ban đầu là Thượng Y đã đương đầu với một toán thổ phỉ trong núi nên bị tấn công. Nhưng giả thuyết này nghe cũng chẳng mấy lọt tai bởi võ công của Thượng Y dù không phải đệ nhất thiên hạ nhưng cũng đâu có tầm thường, ấy vậy mà bị đánh đến miên man như thế này. Ngoài ra, những vết cắt trên người cũng rất kỳ lạ, lớn nhỏ không đều, có vẻ như là từ nhiều loại vũ khí khác nhau.

Hư Vô rót một chén mạn trà mời Thanh Danh uống cho lại giọng rồi trấn an:

"Mọi người đừng quá lo lắng, Thần Y của phủ ta đã nói tính mạng của Y Sư không gặp nguy hiểm đâu. An dưỡng một vài hôm sẽ hạ sốt thôi."

"Hư Vô, người có cho người điều tra ra hành tung gì của hung thủ không?"

"Hiện tại chỉ mới biết bọn họ giao đấu với nhau ở Kim Tàng Lâm, tính toán ban đầu có có lẽ có tới năm bảy tên vì bước chân in lên cỏ rất dày đặc, hiện vẫn cho người truy đuổi theo dấu chân."

"Ha. Lại cái rừng chết dẫm đấy." - Khương Diệp khịt khịt mũi vài cái rồi cong môi lên cảm thán. Phát Nghệ mới lấy làm lạ bèn hỏi

"Ủa chỉ là một khu rừng mà sao thái độ của ngươi gay gắt vậy?"

"Chuyện cũng phải vài năm trước rồi. Nói lại ta vẫn còn cay. Cách đây rất lâu, một đám tiên môn thế gia ỷ đông rồi vu oan giá họa cho ta ở cánh rừng đó, bảo ta là kẻ ám hại Thanh Danh tông chủ. Thanh Danh người còn nhớ?"

Thanh Danh gật nhẹ đầu.

"Mà chuyện cũng đã lâu chưa bao giờ nói lại. Thanh Danh, khi ấy người có nhớ ra mặt hung thủ không?"

"Quả thực là sau ngần ấy năm ta vẫn chẳng thể nhớ ra. Chỉ là lâu lâu vết ác trớ trên người ta lại khá đau. Nhất là khi..." - Thanh Danh lấp lửng

"Khi?" - Hư Vô hỏi tiếp

"Gặp Cường Bích." - Giọng y bỗng lơi đi một nhịp. Thật ra điều này trước đây y cũng không mấy khi để ý, nhưng với tình cảnh hiện tại thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.

"Ác trớ? Ác trớ của người có hình thù gì vậy?" - Khương Diệp nắm nhẹ tay, mặt hơi biến sắc

"Vì ở sau lưng ta nên ta cũng chưa bao giờ nhìn kỹ, mọi người nhìn thử xem." - Thanh Danh cởi bỏ tấm áo lụa, để lộ ra tấm lưng trần trắng nõn như một tấm da giấy mịn, những bó cơ rắn nổi lên tuy không hẳn là cuồn cuộn nhưng cũng mang một cảm giác rất thu hút. Tuy vậy tấm lưng bạch ngọc ấy lại bị in hình một vết ác trớ đỏ bầm tụ cả gân máu. Khương Diệp đưa tay lên, vận khí công, vết ác trớ trên tay nàng sáng đỏ cả lên. Cùng lúc ấy vết ác trớ trên lưng Thanh Danh cũng như bắt nhịp được mà chuyển sắc hồng rực. Cả hai bỗng lan ra, tự kéo thêm những đường nét uốn lượn sóng đôi giống như một bông hoa lửa. Nhưng vết ác trớ của Thanh Danh đã hoá thành những vệt nham thạch ăn sâu và da thịt y, rồi bốc lửa phầm phập.

Khương Diệp và Khương Diệp cảm giác được cơn đau nhức ập tới, lông mày xô xệch, trán lấm tấm mồ hôi. Khi cơn đau đạt tới cực điểm, Khương Diệp thu khí về, nhất thời không làm chủ được mà ngồi thụp xuống, th* d*c. Thanh Danh mặt mũi cũng tái xanh, xung quanh y không hiểu vì sao lại bao một màn sương mỏng mờ đục lảng bảng.

"Hư Vô, người nhìn xem, hình trên tay ta và của Thanh Danh tông chủ hình như có nét tương đồng..."

Thanh Danh nhìn vào tay Khương Diệp, giọng nói thất kinh:

"Lân ngự hoả sen đài. Bí thuật của Mạnh Thị."

Khương Diệp cười khẩy một cái:

"Cũng đâu cần phải bất nhờ đến thế."

—-

Hải Lâm phủ người người dập dìu váy áo đi ra đi vào. Những chùm cầu mẫu đơn đỏ thắm kết thừ ngọc ngà kim sa được treo đồng loạt từ cổng dưới chân núi kéo dài thẳng tắp một đường đến thượng phủ trên ngọn núi tít tắp trên cao. Bên trong những đoá cầu hoa ấy là thần hỏa chú của Mạnh Thị có thể thắp sáng vĩnh viễn. Ánh hoàng hôn tím rực lóng lánh trên nền biển xanh thẳm nhẹ nhàng điểm xuyết bởi những đốm sáng lung linh khiến Hải Lâm Phủ như một nét chấm phá diệu kì giữa thiên nhiên tráng lệ. Tuy vậy cái giá để duy trì loại pháp lực này cũng không hề rẻ, người thực hiện trú sẽ phải hi sinh một bộ phận bất kỳ trên cơ thể mình và ngồi liên tục ở một vị trí trung tâm. Kẻ hiện đang thực hiện nghi lễ là một vị tiểu Các chủ của Mạnh thị, tuổi đời có lẽ chỉ mới mười chín đôi mươi, không dám làm trái lời tông chủ tương lai nên đành cắn răng hi sinh mất một chiếc tai của mình mà ngồi như pho tượng ở đó. Kẻ ngoài nhìn vào chỉ nhìn thấy sự hoa lệ của đèn đăng mà nào biết tới sự ác nghiệt của nó.

Hôm nay Cường Bích mở một yến tiệc nhỏ để thiết đãi các vị chủ Tướng chủ Các của Lê Lý thị. Ngồi trên bậc cao nhất của điện là nguyên Tông Chủ Lê Thiệu Vu Sơn và phu nhân Lý Giang Tịch Y. Tông Chủ tuổi tuy đã cao nhưng sắc mặt vẫn rất hồng hào, đuôi mắt kéo dài sáng quắc như diều hâu uy sát. Trái ngược với Tông Chủ, phu nhân là một nét đẹp đằm thắm dịu dàng tựa một đóa lay ơn trong ban mai. Thật ra trước đây phu nhân mang họ Liên, tuy nhiên theo tục của Lê Lý, mọi con rể con dâu khi gà vào nhà sẽ phải đổi sang họ Lý bởi đây là mong ước của Lý Duyệt Lương, phu nhân của Lê Dực tiên đốc với mục đích bảo toàn cho gia tộc của bà. Về Tịch Y phu nhân mà nói, dù là trước mặt ai phu nhân cũng nở một nụ cười hiền thục, ấm áp tựa vầng thái thương chiếu vào tâm can kẻ đó. Chỉ tiếc rằng từ trước đến nay phu nhân chưa từng cười với Thanh Danh bao giờ. Nhị tiểu thư vốn không ưa huyên náo cho nên tiệc hôm nay không tham dự, điều này khiến cho bao nam nhân lắc đầu tiếc hùi hụi bởi lẽ nhan sắc của tiểu thư vẫn luôn được đồn thổi trong thiên hạ kỳ mỹ, nghiêng nước nghiêng thành. Nhưng chẳng hiểu sao, dù đã quá tuổi cập kê từ lâu, tiểu thư cũng chẳng chịu xuất giá. Cường Bích Tôn đặc biệt chuẩn bị một bàn tiệc xếp cạnh tông chủ, nhưng nếu nhìn từ chính tâm, thì kẻ ngồi giữa mới là hắn.

Chẳng hiểu hắn nghe ma xui quỷ khiến ở đâu mà hôm nay không vận hoả mao bào như thường lên, thay vào đó là áo bào lông vũ hồng hạc kết vằn vện hoạ tiết những đám lá đen thui dệt từ lông đại bàng. Giữa mùa hè mặc áo lông đã kệch cỡm, màu hồng nóng mắt toát ra từ bộ áo lông của hắn còn nhức nhối gấp bội. Nhưng tuyệt nhiên hắn vẫn nở một nụ cười sáng phát ra hào quang nhằm thể hiện sự hãnh diện về diện mạo của mình. Cứ gặp một vài kẻ hắn lại trưng nụ cười quỷ quyệt kì quái và hỏi họ liệu bộ lông hắn đang vận trên mình có đẹp đẽ hay không.

Đương nhiên, đáp lại hắn chỉ là những tiếng cười khan vô hồn, những ánh mắt cong cớn như đuôi trăng khuyết tháng bảy cô hồn, những lời khen có cánh mà lại sáo rỗng. Bất quá khi nghe những lời có cánh ấy hắn lại bật cười nắc nẻ sảng khoái. Đến mức chính Lạc Ba cũng thấy hơi rùng mình bởi sự cao hứng của hắn mà bỗng chợt lùi lại về sau vài bước...và rồi chạy biến đi đâu đấy.

Những kẻ ánh mắt trăng lưỡi liềm nằm ngang lần lượt rủ rê nhau tìm một góc để an toạ, các nhóm bè phái lũ lượt tìm thấy nhau rồi tụ lại như những khóm bồ công anh, trông thì đông đúc đấy, nhưng sớm thôi, một ngọn gió nhẹ lướt qua cũng đủ tan tác chim muông.

Cường Bích tôn oai dũng phất vệt áo hồng đen của hắn rồi chễm chệ ngồi xuống bàn, uống cạn một bình Hồ Đài Tửu, hắng giọng một vài cái, ý muốn mọi người chú ý về mình. Tuy nhiên độ chục cái hắng giọng đầu tiên chẳng kẻ nào có thể nghe thấy bởi ở dưới người người nhà nhà đều lo bàn chuyện của mình, hắn thì ở tít trên đài cao, đương nhiên là tiếng hắng giọng chỉ như gió thoảng mây bay. Tông Chủ hiểu ý hắn liền vẫy tay gọi tổng đốc lại gần rồi hất hàm sang phía Cường Bích đang tự ho hắng như một kẻ mắc bệnh lao. Tổng Đốc lấy ra một chiếc tù và bằng gỗ, chuôi đính sừng nai, cao nửa thước, rộng bằng một đứa trẻ con bốn năm tuổi. Ông hít một hơi thật sâu, tưởng chừng như chiếc bụng phải rộng ra thêm một vòng, được một lúc thì thổi thật mạnh vào chiếc tù và. Âm từ chiếc tù và phát ra không phải âm thanh thông thường như bất kẻ chiếc tù và nào khác mà nó là tiếng bão gầm, tiếng biển thét, tiếng núi rừng xào xạc hoà quyện làm một, quá đỗi thần kỳ. Ngay tức khắc chẳng còn kẻ nào ở phía dưới dám mở miệng ra trò chuyện, ngay tức khắc đồng loạt hướng mình về phía cao đài, cúi rạp mình xuống hô lớn:

"Thượng Thượng Hải Lâm, Quy Nhân Quy Thần."

Nhìn thấy muôn vàn vị chủ Các chủ Tường quỳ rạp xuống chân mình, bỗng từ đâu trong lòng Cường Bích lại dâng lên một cơn thống khoái khó tả, hắn bật cười lớn, ôm bụng, gập cả người vào run bật lên rồi ngồi bịch xuống ghế, tu một hơi hết sạch bình rượu trên bàn rồi lại đứng dậy. Tiếp sau đấy, trái ngược với những hành động kỳ lạ vừa rồi, hắn lại hành xử rất điềm tĩnh và bình thường. Đầu tiên hắn đặt đấm tay lên ngực phải, quay người về phía Tông Chủ và Phu Nhân, quỳ hai gối xuống, kính cẩn hành lễ, trong lễ nghi của Mạnh thị, đây là nghi lễ bày tỏ lòng kính trọng cao nhất, thường chỉ hành lễ như vậy với bậc phụ mẫu và Tông Chủ.

"Tông Chủ xưa nay hết mực dạy dỗ con như con ruột, phu nhân nuôi nấng con như người trong nhà, hai người đối với con mà nói chỉ có nghĩa nặng tình thân chứ không kém. Sắp tới tương lai bất luận có gian chông thế nào con cũng không phụ lòng tin yêu của hai người. Hôm nay con có chút quà mọn muốn gửi tới hai vị coi như mừng dịp Lê Lý ta hóa dữ thành lành, bảo hộ được an nguy cho dân chúng. Nhưng con xin phép đến khi hết tiệc sẽ dâng quà lên để bàn dân thiên hạ có thể chiêm ngưỡng."

Cường Bích nói lớn tựa như muốn tất thảy tẩm điện phải nghe thấy lời hắn nói rồi hắn nhìn vào mắt Vu Sơn Tông Chủ. Ông chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ rồi lảng tránh ánh mắt ấy đi, khuôn cắt không còn một giọt máu, hơi thở ông trở nên yếu ớt. Vu Sơn Tông Chủ nói muốn hồi phủ nghỉ ngơi do tuổi cao sức yếu không hợp nơi náo nhiệt. Ông vừa định đứng dậy Cường Bích đã nhấn mạnh ông xuống ghế, cong môi lên nói:

"Vu Sơn đại thúc, con biết thúc ngại nơi đông người nhưng thúc có thể nể mặt các vị ở đây mà nán lại đôi chút để dùng bữa ngày hôm nay không."

Chẳng cần nghe câu trả lời của Vu Sơn Tông Chủ thế nào hắn đã quay ngoắt đi, ném lại một sợi dây xích làm bằng hồng tinh linh thạch, một loại đá luyện từ oán vong của Mạnh thị, vào ghế của Vu Sơn Tông Chủ. Sợi xích nhanh chóng biến thành một dải bùa ấn trói chặt Tông Chủ lại, hằn lên da thịt của ông những vết đốt bỏng rực. Nếu là bình thường thì mấy loại bùa chú vặt vãnh này đối với Vu Sơn Tông Chủ mà nói chỉ là trò trẻ con, nhưng chẳng ai biết nay công lực của ông chỉ còn đủ để duy trì sự sống. Loại bùa này nếu càng dùng lực phản kháng thì sẽ càng mãnh liệt hút lấy sinh khí của nạn nhân, vậy nên Vu Sơn Tông Chủ chỉ còn cách ngồi im phăng phắc như một pho tượng đá.

Những kẻ ở phía dưới một phần đã hơi ngấm men say, một phần do khoảng khách xa mà cũng chẳng nhìn rõ ở trên đài cao đang xảy ra chuyện gì. Đàn tấu kèn thổi vui tươi rực rỡ, cảm giác như thanh âm bay lượn kéo theo những chùm màu rực rỡ. Nền nhạc cứ mỗi lúc một nhanh, tiếng cười nói cũng vồn vã hơn, cập dập hơn, giả tạo hơn, mệt mỏi hơn. Ai cũng ngả nghiêng trong cơn say của ánh sáng, mỹ thực và âm nhạc. Vạn vật ngả nghiêng theo những nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm, lúc lên cao lúc xuống thấp.

Theo thời gian các vị chủ tướng chủ các đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong cơn say, trong mắt họ chỉ còn là lung linh huyền ảo đèn đăng, những suy nghĩ bị giấu kín cũng dần dần được khai phá. Họ vỗ vai cười nói, gõ bát gõ đũa, bàn tán về tương lai của cái thành đô này. Kẻ thì không ngại ngùng khai ra mình đã vốn theo Mạnh thị từ lâu, tự nhận là thức thời hiểu thế. Kẻ thì chửi rủa Thanh Danh thấy hoạn nạn là mất tăm, chẳng được cái tích sự gì cho Lê Lý. Kẻ thì lại trầm ngâm, kẻ lại nhăn nó nặn ra một nụ cười chẳng ra ma chẳng ra quỷ, nụ cười kết hợp từ những rối ren trong lòng mà phần lớn là lo âu. Dù có thế nào đi nữa bọn họ cũng đều biết trong lòng thời thế đổi thay thì cái chức trên đầu họ đây cũng chỉ còn mỏng manh như một sợi chỉ thôi. Ai khôn khéo ắt an yên.

Cường Bích cười khề khà, ôm trong lòng một vũ nữ quần áo xô xệch ánh mắt đong đưa gọi mời, xung quanh hắn là vài ba vũ nữ khác cũng ra sức sủng nịnh hầu hạ. Hắn không tiếc tay ném ra vàng bạc châu báu đưa ra nhiều yêu cầu kỳ quái khác nhau cho toán nữ nhân này. Ban đầu chỉ là những việc nhỏ như rót rượu, đút thức ăn cho hắn, về sau có thêm vài ba cái chạm s* s**ng. Những vũ nữ này gì thì gì cũng là sắc nước hương trời, đều thuộc đoàn vũ sư danh vọng nhất nhì Nã giới chứ không phải hạng gái lầu xanh. Nhưng thứ rượu mà hắn ban cho họ uống khiến đầu óc tê liệt mụ mị, dần dần đều quỳ rạp dưới chân hắn.

Cường Bích Tôn cứ lần lượt ra lệnh, các vũ nữ cứ lần lượt dăm dắp nghe theo sau những tiếng cười hả dạ của hắn.

"Quỳ xuống đây."

"Bò lại đây cho ta."

"Sủa đi."

"Đúng rồi. Sủa to hơn nữa."

"Mau nhặt cái xương kia về đây cho ta. Nhớ là phải bằng miệng."

"Cô. Mau cắn sư tỷ của cô đi...đúng rồi...vào cổ họng."

"Còn cô, tự ngồi đó mà giật tóc ra đến trụi lốc đầu đi rồi nhai hết đống tóc đó cho ta."

Rồi dần dần họ lao vào nhau như một đám kền kền tự hủy diệt chính bầy đàn của mình. Ánh mắt họ trắng dã chẳng còn chút linh thức. Kẻ thì nhồm nhoàm những cọng tóc còn nguyên mảnh da đầu vẫn còn đỏ hỏn rơi xuống thảm xanh ngọc, kẻ thì lăn qua lăn lại như một con cún con l**m giày của chủ nhân. Kẻ thì m*t mát đến từng thớ thịt cuối cùng cùng cọng xương hàm của một nữ nhân ánh mắt lờ đờ, nụ cười méo mó, cánh tay đã không còn liền trên cơ thể, nhưng có vẻ như nàng ta cũng chẳng còn thể nhận thức được điều ấy nữa. Tiếng nhai nhóp nhép, tem tép cứ đều tăm tắm nghe thật ngon lành.

Cường Bích Tôn nhìn từng vũ nữ bắt đầu thực hiện những hành động vô nhân tính mà vỗ đùi cười lên thích thú. Hắn đứng dậy tiến tới chỗ những vũ nữ, nhìn vào cô gái nay chỉ còn vẹn nguyên một nửa da thịt, xiêm y tả tơi, bế xốc lên rồi ném vào nơi hắn ngồi. Hắn lao vào nàng ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Những kẻ ở dưới thấp vẫn chẳng biết trên kia đang xảy ra chuyện gì bởi một tấm rèm đã được hạ xuống che đi những thứ xấu xa ở trên cao.

"Lạc Ba, đến lúc nâng tầm buổi yến tiệc này lên rồi. A Tinh đã dậy chưa?"

"Thiếu chủ mới tỉnh dậy, đang chuẩn bị y phục ở phía sau. Một lát nữa sẽ ra ngay." - Lạc Ba tiến đến cạnh vũ nữ đang nhai nhồm nhoàm thịt sống, bẻ cổ nàng ta ngoặt ra phía sau, chăm chú ngắm nghía rồi nói - " y da, vũ nữ này có nước da thật, tiếc là ta không lột ra mà đắp vào mặt mình được. Cường Bích mau cho ta thêm ngân lượng để ta mua đồ dưỡng nhan đi."

"Hừm. Không phải mới thưởng cho nhà ngươi cả trăm lạng vàng ngày hôm qua để ngươi mua xiêm y còn gì?"

Lạc Ba mở chiếc quạt phiến làm từ đá hồng lựu, chuôi quạt khảm bằng Kim Trường Thủy, kim loại cứng nhất nhì trong Nã Giới, hắn uyển chuyển phật nhẹ nhàng vài ba cái, không gian tỏa ra một mùi hương mị hoặc như nụ cười hắn vẫn hay nở trên môi.

"Trời ạ vài ba xu lẻ ấy có nhằm nhò gì so với số châu báu ngài lấy từ cái phủ này đi chứ." - Rồi hắn cười khẩy một cái.

"Thích làm gì thì làm. Ta không quản, miễn sao việc ta giao cho ngươi phải hoàn thành đúng hạn là được." - Cường Bích hít hà vũ nữ ở trên tay, liếʍ ɭáρ những phần thịt tươi máu tanh trên phần ngực tả tơi vết cắn của nàng.

"Hừ. Ta nào có làm ngài thất vọng bao giờ đâu?" - Lạc Ba dẩu cái mỏ lên mắt liếc qua một bên tỏ vẻ hờn dỗi.

"Thái độ bát nháo của ngươi ta còn lạ gì. Thôi, gọi A Tinh lên đây. Ta muốn xong tiệc sớm còn nghỉ ngơi. Ngày mai ta có nhiều việc cần lo."

Cường Bích vừa dứt lời, một thiếu niên áo đen từ sảnh phía sau bước ra. So với lần đi cùng Lạc Ba trở về Gia Định, cậu ta đã trở nên trưởng thành, đạo mạo hơn bội phần, cũng trầm ổn hơn nhiều, duy chỉ có vóc dáng là không thay đổi mấy, có lẽ chỉ nhỉnh lên được một vài phân. Cậu bước tới đâu, màu sắc ở nơi ấy sẽ bị hút cạn đi, chỉ để lại một màu xám ngoét u sầu tựa một nắm tro tàn phất phơ trên một tảng đá đã nghìn năm tuổi chẳng ai nhớ tên.

"A Tinh, đã đói bụng chưa? Muốn ăn tối chưa nào?" - Cường Bích nhấp môi vào chén rượu ngọc, hơi chao đảo hỏi xa hỏi gần

Thiếu niên chỉ cười nhẹ rồi gật đầu, tay xoay xoay chiếc bút thư pháp với tốc độ chóng mặt. Chiếc bút này có hai đầu kết từ làm từ lông bạch phụng và hắc dã lang, thân khảm từ ngọc thạch anh tóc tiên, dài ba tấc tay, chạy dọc thân bút là một cặp rắn đầu sừng một mắt.

Cậu đánh mắt từ trên cao nhìn xuống, tròng mắt hóa từ đen láy sâu hoắm tựa một vực thẳm ngun ngút sang màu đỏ u muội của du͙ƈ vọиɠ, cơ mặt xô vào với nhau nặn ra một nụ cười quỷ dị chẳng ra người chẳng ra ma. Cậu giảm tốc độ xoay của chiếc bút trên tay. Rồi bắt đầu vẽ lên không khí những đường nét chẳng ai có thể hiểu được

Nét thứ nhất

Đèn đăng trong toàn điện chuyển thành sắc đỏ của trăng máu.

Nét thứ hai

Những đốm lửa đỏ bốc lên ngùn ngụt rồi tụ lại thành một quả cầu sáng ảo ảo

Nét thứ ba

Quả cầu ấy phình to với tốc độ chóng mặt rồi nuốt lấy cả Hải Lâm phủ

Từ dưới Quy Lâm thành ngước nhìn lên, người ta chỉ thấy một viên trứng cá hồi khổng lồ phát quang trong màn đêm u tịch, ngọn núi dựng thành dựng lũy bên trong ẩn hiện lờ mờ giống như một màn sương khói siêu thực.

Nhưng đấy chỉ là nếu người ta nhìn thấy mà thôi. Người trần mắt thịt sẽ chỉ nhìn thấy Hải Lâm phủ sắc màu đèn đăng, nhạc vui sáo hội, tiếng người cười nói ca hát vui hoan.

Trước mặt A Tinh giờ đây là một bức bích họa lơ lửng trên không, tái hiện cảnh đại điện sáng bừng tươi vui, ai nấy cũng nét mặt rạng rỡ khom lưng chúc mừng Cường Bích ở trên đài cao.

Cậu chấm nét nét cuối cùng tại nụ cười của Cường Bích. Cũng là lúc hắn nở nụ cười mãn nguyện ấy trên môi, người ở ngoài hay trong tranh đều giống nhau như tạc tượng, không lệch một li.

Duy chỉ có khung cảnh còn lại là khác xa.

Ở dưới đài kia nào có dân chúng, nào có Chủ Các, Chủ Tướng vui vẻ cười nói, những nam thanh nữ tú đĩnh đạc dập dờn.

Chỉ còn thấy những sinh vật lõα ɭồ đang chìm trong cơn hoan lạc cào xé nhau, tự ăn tươi nuốt sống lấy nhau. Họ đang chìm trong những ảo mộng du͙ƈ vọиɠ sâu xa thầm kín nhất nhưng được nhân lên gấp vạn lần, lấn chiếm tâm trí, nhận thức và những phần nhân tính cuối cùng còn sót lại bên trong mỗi con người.

Cường Bích ghé sang phía Vu Sơn Tông chủ và phu nhân vẫn còn giữ được tỉnh táo, lễ phép nói:

"Con đặc biệt dành tặng món quà này cho hai người. Mong cả hai hãy tận hưởng nó." - Rồi hắn cười phá lên một cách thích thú.

Vu Sơn tông chủ muốn nhắm chặt đôi mắt nhưng lại bị Cường Bích sai người banh to ra ép ông phải chứng kiến bằng hết những ô uế này. Phu nhân không thể chịu được đả kích này, bà ngay lập tức đập chiếc bát sứ trên tay ra, đâm thẳng vào cổ họng, tự kết liễu đời mình.

Vu Sơn tông chủ vận chút khí công còn sót lại của mình, tự mình đả thương lục phủ ngũ tạng để cho bản thân ra đi dần dần trong đau đớn. Khi trút hơi thở cuối cùng, ông mấp máy hai tiếng:"Thanh Danh...", đôi mắt ứa máu chảy thành hai dòng thẳng tắp.

Cường Bích nhếch mép cưới, đứng dậy, phẩy áo quay đi. Không quên dặn dò A Tinh:

"Cứ thỏa thích đi." - rồi hắn đi xuống, theo sau là Lạc Ba.

Tất cả dần dần biến thành những chiếc xác khô, linh khí đều bay về cây bút trên tay A Tinh. Khi mọi chuyện xong xuôi, y l**m cây bút một cách ngon lành rồi cũng rời đi.

Ngày hôm nay có lẽ Hải Lâm phủ đã chết rồi.

---

Thanh Danh giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya bởi chiếc gương trên tủ đầu giường chẳng rõ nguyên do đã vỡ làm đôi nằm sõng soài trên mặt đất. Y cảm như có ai đó vừa mới cào cấu lồng ngực y, cố đánh thức y dậy. Nhưng có lẽ đó chỉ là mộng mị hư ảo mà thôi. Bất chợt y nhớ đến nhị tỷ, trong lòng dấy lên những lo âu khó giải thích, rồi y rùng mình một cái, cái ớn lạnh này chưa một lần trong đời y cảm thấy, nó giống như hàng trăm nghìn chiếc kim băng đâm vào trái tim y vậy. Y mới định thần một

chút thì đã nghe thấy ngoài cửa là tiếng người nói xì xào.

"Hư Vô, giờ phải báo cho Thanh Danh tông chủ ngay lập tức" - Tiếng Khương Diệp sốt sắng và pha chút sợ sệt.

"Chuyện đã đến nước này...có muốn thúc giục cũng chẳng thể giải quyết được gì. Cứ để huynh ấy ngủ thêm một đêm yên bình nữa đi."

----

Y nhân áo đen thở hổn hển, hắn vẫn còn chưa hoàn hồn bởi những việc hắn vừa nhìn thấy. Thụy Khuê sao lại xa đến vậy, người ngược thủy hành châu như hắn đi xa vốn vẫn là điều bình thường, hắn chưa từng khao khát về đến nhà như lúc này. Hắn cũng chưa từng nếm mùi sợ hãi, nhưng bây giờ chân tay hắn run rẩy đến mức còn không thể thi triển được khinh công đơn giản nhất. Vó ngựa nhọc nhằn chạy trên những triền cỏ xanh mướt của thảo nguyên ngoại biên Kim Tàng Lâm trải giọt mồ hôi người hồi hương.

"Hư Vô...người không biết chuyện gì đang xảy đên đâu. Sắp muộn rồi."
 
Back
Top Bottom