Hắn nhanh chóng hành lễ chờ nhận lệnh, chẳng biết tại sao Thiên Đế lại cho truyền lệnh đến thần tiên vô danh như hắn.
Kim Đồng cúi người dâng lên ngọc thiệp, giọng điệu kính cẩn, quy củ nhưng không làm mất đi vẻ cao ngạo của kẻ bề tôi phụng sự bậc đế vương.
"Thỉnh Hoa Cái Tinh Quân tiếp chỉ."
Ngao Bính thưa nhận lệnh, nhận lấy ngọc thiệp, giữ lễ nghiêm trang chờ lời tuyên.
"Uy Linh Hiển Hách Đại tướng quân Lý Na Tra lập được đại công vang dội.
Thiên Đế hoan hỷ, đặc chuẩn khai mở Thiên Binh Yến để ban thưởng và vinh danh.
Nay truyền chỉ Hoa Cái Tinh Quân, nể mặt đến dự, mong Tinh Quân chớ nên khước từ."
Hắn siết nhẹ ngọc thiệp trong tay, hàng mi dài khẽ rung.
Na Tra?
Vừa nãy đương sự mới còn ở đây, giờ lại nhận được chỉ ban yến tiệc mừng công cậu từ Thiên Đế.
Quan trọng hơn,, một Hoa Cái Tinh Quân nhỏ bé như hắn sao lại có phước đức được mời tham dự?
Hoa Cái Tinh Quân khom lưng lĩnh chỉ, đáp: "Thần tuân chỉ."
Kim Đồng thu hết biểu cảm hắn vào trong mắt, ghi nhớ từng cử chỉ của hắn khi nhận lệnh.
Ngọc Nữ thu hồi ấn tín, cả hai đồng thanh nói:
"Tinh Quân nhớ đến đúng hẹn, chớ để Thần Quân đợi lâu."
Dứt lời, cả hai thi lễ rồi lui ra, cả điện rộng lớn chỉ còn mình hắn đứng đó với ngọc thiệp trên tay.
Ngao Bính vẫn chưa đoán được sao lại mời hắn đến yến tiệc, mấy việc động não không phải thế mạnh của hắn nên lập tức từ bỏ.
Nhanh chóng đi tìm ngọc truyền tin, vội vàng kết nối với tiên hữu thân thiết của mình, Cự Môn Tinh Quân.
"Ngươi biết chuyện yến tiệc sắp tới không?"
Cự Môn Tinh Quân có vẻ bất ngờ với câu hỏi này, y cũng chỉ vừa nhận được lời truyền mà thôi.
"Có biết, ngươi cũng được mời đến dự à?"
Ngao Bính ra sức gật đầu, đôi môi mím lại như muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc chỉ hừ nhẹ một tiếng, không giấu nổi vẻ bối rối.
"Cự Môn Tinh Quân, đó giờ mấy yến tiệc kiểu này có mời tiểu tiên mới lên như ta không?"
"Về lý thì không."
Giọng điệu của Cự Môn Tinh Quân mang theo vài phần suy tư.
"Ngươi không phải thiên binh, cũng không tham gia chiến trận, lại chưa có công lao hiển hách gì.
Nhưng nếu có đại thần nào đó bảo lãnh cho ngươi, thì chuyện này cũng không phải không thể."
Đại thần ở đây không cần y nói thì hắn cũng biết y đang chỉ ai.
Y lại nói tiếp: "Ngươi có ngọc thiệp đúng không?"
Hắn cúi đầu liếc nhìn ngọc thiệp trên tay, chậm rãi gật đầu.
"Thế thì hơi lạ thật.
Nếu đúng là được bảo lãnh thì đáng ra ngươi không có ngọc thiệp mới đúng.
Ta được mời dưới danh nghĩa khách mời danh dự, vì có công lập mưu trong trận lần này."
À, bảo sao suốt mấy tháng nay không thấy y ở đâu.
Thì ra là đi làm quân sư quạt mo cho quân triều đình.
Ngao Bính cau mày suy tư, thử hỏi dò dù biết được kết quả: "Vậy có khi nào không phải được bảo lãnh không?"
Cự Môn Tinh Quân cười ra tiếng, không thèm giả vờ an ủi hắn.
"Nếu không thì sao lại được mời.
Có ai không biết Na Tra thân với ngươi nhất, cả ngày cứ chạy đến chỗ ngươi, chư vị thần tiên khác không nói không phải là không biết.
Với cả, ngươi nghĩ ngoại trừ y ra thì còn ai sẽ mời ngươi?"
Cự Môn Tinh Quân nói thẳng không chừa mặt mũi cho Ngao Bính: "Chẳng nhẽ ngươi cho rằng mình có vinh hạnh để được Thiên Đế đích thân triệu đến?"
Ngao Bính cũng không tức giận trước lời nói của y, bởi đây là sự thật hiển nhiên.
Cái danh Hoa Cái Tinh Quân này chỉ là một chức vụ nhỏ nhoi, sao có thể đủ trọng lượng lọt vào mắt xanh của Thiên Đế.
Trừ phi là Người e dè thân phận long tộc của hắn, muốn lợi dụng buổi yến tiệc để đe dọa hắn phải trung thành với Thiên Đình.
Càng nghĩ càng thấy có lẽ đó là lý do thật sự, Na Tra không đóng vai trò gì trong vụ này.
Hắn hếch mặt với Cự Môn Tinh Quân: "Ta biết rồi.
Nhưng đảm bảo với ngươi nguyên do ta được mời không can hệ gì đến Na Tra."
Cự Môn Tinh Quân lắc đầu nhìn con rồng cố chấp trước mặt, chuyện hắn nghĩ chẳng lẽ y lại không nghĩ đến?
Có điều tranh cãi với kẻ không muốn tin vào sự thật thì có ích lợi gì, thế là y ngắt truyền tin ngay luôn.
Thế nhưng Ngao Bính nào ngờ rằng, thứ mà hắn càng không tin thì đó càng là sự thật.
Na Tra sau khi rời đi từ Hoa Cái Tinh Cung, cậu mới thong dung cất bước đến Linh Tiêu Bảo Điện trình diện Thiên Đế.
Cậu ỷ mình là thần tướng được Thiên Đế coi trọng, được sủng sinh kiêu, biết rõ dù bản thân có đến muộn một chút cũng chẳng ai dám trách phạt.
Dẫu thế, Na Tra vẫn biết điều không hành xử ngỗ nghịch, cậu chỉ hành động tùy ý mình chứ chưa từng tùy tiện trước mặt Thiên Đế.
Tại Linh Tiêu Bảo Điện, nơi Thiên Đế thiết triều cùng các chư vị quan thần.
Na Tra rũ bỏ dáng vẻ lấc cấc khi ở cùng Ngao Bính, thay vào đó là thái độ nghiêm trang đúng với chức danh võ thần của mình.
"Thần bái kiến Thiên Đế".
Thiên Đế cao cao tại thượng, uy nghiêm ngự trên long tọa chỉ dành riêng cho Ngài, phía sau là các tiên nữ hầu cận.
Gương mặt Ngài ẩn sau màng sa mỏng chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua đường nét xương hàm lẫn đôi môi mỏng kia cũng đủ hình dung ra dung mạo tuấn mỹ đến nhường nào.
Ngài im lặng nhìn đứa trẻ mình coi như cốt nhục, không biết đã là lần thứ bao nhiêu cậu đến trễ buổi triều nghị như thế này.
Đúng hơn là từ khi Hoa Cái Tinh Quân xuất hiện, cậu có lần nào đến đúng giờ không.
Nếu Na Tra mà là vua, ắt sẽ thành hôn quân.
"Na Tra.
Ngươi lại chậm trễ."
Người bị xướng tên không vội đáp, chỉ cúi đầu hồi lâu, sau đó mới chậm rãi trả lời thật quy củ.
"Thần biết tội, mong Thiên Đế giáng ân khoan thứ."
Tuy miệng nói nhận lỗi nhưng vẻ mặt cậu chẳng có chút gì là hối hận.
Cậu im lặng, cốt chỉ để suy ngẫm một chuyện khác, gần đây cậu nói khá nhiều những lời xin lỗi như này.
"Nể tình ngươi vừa từ chiến trận trở về, ta miễn nghị tội này."
Đây cũng chỉ là một cớ để gác lại vấn đề, kẻ nào có mắt cũng sẽ nhìn ra được Ngài chỉ đang dung túng cho cậu mà thôi .
Lí do mà ngài coi trọng Na Tra là vì trong các chiến thần, thực lực của cậu cũng thuộc hàng thượng đẳng.
Lại thêm tính cách hiếu chiến, không sợ sinh tử, bất kể nhiệm vụ gì cũng đều hoàn thành được.
Hơn nữa, cậu cũng không phải kiểu người chỉ biết dùng sức mạnh mà quên đi trí tuệ.
Na Tra là một trong số ít các chư thần tìm ra được cội nguồn lẫn sự thật về thần tiên, có lẽ vì cậu là củ sen chăng?
Thân thể tái sinh là củ sen nên không vướng hồng trần, không bị ràng buộc bởi nhân quả.
Bởi vậy mới nói, thế giới này và cậu không có dây mơ rễ má gì với nhau cả.
Chính lẽ ấy nên cậu mới có thể nhìn ra được vấn đề đó.
"Tạ Thiên Đế khai ân."
Na Tra đứng dậy, bắt đầu trình báo kết quả từ sau trận chiến.
"Thần phụng chỉ Thiên Đế hạ giới hàng yêu phục ma.
Vốn cho rằng là một tiểu yêu vừa khai linh trí, nào ngờ con yêu nghiệt này lại là một Ngư Tinh nhỏ nhoi được Quan Âm Bồ Tát thu nhận làm linh thú."
Lời vừa dứt, không ít chư tiên đưa mắt nhìn nhau đầy ngạc nhiên, tiếng bàn tán khe khẽ vang lên khắp điện.
Được làm linh thú của Quan Âm Bồ Tát là đại phúc duyên, ấy vậy mà vì nó lại phản bội ân điển, gây họa nhân gian.
"Quả nhiên, yêu vẫn hoàn yêu."
Một vị thần hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy khinh thường.
Na Tra thoáng nhíu mày, không đồng tình liếc nhìn gã vừa phát biểu.
Nếu yêu đều tàn ác, hẳn Ngao Bính đã không thể thành tiên.
"Ngư Tinh nhân lúc Quan Âm Bồ Tát nhập định, lén trốn xuống nhân gian gây họa Nó hóa thân thành nữ tử, dùng tiếng đàn tỳ bà mê hoặc lòng người.
Hoàng đế Đại Tống nghe danh nổi lòng hiếu kỳ.
Ngư Tinh nhân cơ hội bẫy hắn, từ một bậc minh quân hòa kẻ si mê điên dại, hậu cung đại loạn, triều đình dần suy bại.
Vốn dĩ phải thêm dăm mười năm nữa Đại Tống mới đủ sức gây chiến với Tây Vực, nay lại vì một nữ yêu tùy tiện khởi binh loạn chiến.
Thiên hạ đại hoạn, dân chúng lầm than, thuế má nặng nề.
Không chỉ mất nhà mất cửa, lê dân còn bị ép nhập ngũ.
Nạn đói lan tràn, người chết đầy đường, thi thể chồng chất như núi khiến cho oán khí tích một khoảng trời khó mà xóa sạch.
Quan văn võ tướng minh mẫn can gián, lại bị hắn tru di cửu tộc, triều đình bấy giờ chỉ còn lũ nịnh thần tham lam."
Càng nói Na Tra càng chán ghét con tiểu yêu điên loạn này, giọng điệu càng thêm sắc lạnh.
"Ngư Tinh lập nên môn phái, lấy danh dạy đàn mà tụ tập chúng yêu bốn phương, vừa hút linh khí nhân loại vừa hưởng thụ vinh quang phú quý.
Sinh mạng lê dân còn không bằng cỏ rác, khắp nơi bốc mùi hôi thối của xác chết, nhìn mà thương tâm.
Thần lấy danh nghĩa diệt yêu, đánh nó chạy ra sông Xích Thủy.
Nó lại dâng biển nhấn chìm cả một trấn!
Tội chồng thêm tội, vốn dĩ thần đã quyết giết chết không tha, lại bị Quan Âm Bồ Tát xin cho một đường sống."
Nói đến đây liền khiến cậu nhớ đến cảm xúc lúc đó, vừa khó chịu vừa tức giận, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy châm biếm.
Lời cậu nói nhẹ tựa lông hồng, thực tế con Ngư Tinh nhờ hút linh khí dồi dào mà có linh lực cường đại, đến cả cậu cũng phải chật vật mới chế phục được nó.
Ngư Tinh biết mình đến đường cùng, liều chết không đầu hàng, từng đòn tung ra đều là hiểm chiêu mang theo sát khí hung tàn.
Mấy lần Na Tra không kịp né, suýt chút nữa đã táng thân dưới tay nó.
Nếu không phải nhờ số cậu chưa tận, có lẽ người nằm dưới dòng Xích Thủy là cậu chứ không phải nó.
"Quan Âm Bồ Tát quả nhiên từ bi hơn người."
Lời trình báo vừa dứt, cả đại điện lâm vào tĩnh lặng.
Có kẻ cũng không đồng tình với cách làm của Bồ Tát, nhân có nhân quả, thế mà chỉ vì một con yêu được hưởng chút phúc lành của Quan Âm mà đại loạn.
"Na Tra, đủ rồi."
Lời này là của Thái Ất Chân Nhân, tuy nổi danh là cưng chiều đệ tử nhưng cũng không thể để cậu trước mặt nhiều người mà nặng lời với Quan Âm Bồ Tát.
Na Tra nào có phục, cậu lập tức nói.
"Con không dám nhiều lời, nhưng thứ cho con nói thẳng.
Hôm nay một Ngư Tinh được tha, vậy mai này có bao nhiêu kẻ như nó được tha?
Nếu ai cũng mượn danh linh thú của thần tiên để gây họa, vậy nhân gian sẽ thành cái dạng địa ngục nào đây?"
Lời này quá mức gay gắt chói tai, ai cũng biết Na Tra tính nóng xưa nay, cậu tự có lý lẽ của riêng mình nên việc không được giết Ngư Tinh đã khiến cậu bất mãn cực kì.
Lúc này Quan Âm Bồ Tát không muốn lên tiếng cũng không được.
"Nghiệt súc là do ta mà nên, ta đương nhiên có trách nhiệm."
Bà đưa tay khẽ đưa tay vẽ nên một ấn quyết giữa không trung, lập tức hóa thành một mặt gương chiếu xuống sông Xích Thủy.
Trên mặt nước cuộn trào, linh khí dao động, từng đợt sóng lớn cuốn lên rồi nhanh chóng lặng xuống, để lộ một pháp trận khổng lồ.
"Ta đã lập một phong ấn ở Xích Thủy, để nó làm mắt trận trấn giữ yêu ma."
Gián tiếp giết cả trăm ngàn sinh mạng, đảo lộn vận mệnh thế gian, vậy mà chỉ bị giam cầm coi như hình phạt?
Na Tra buồn cười trước cái kết nhẹ nhàng của nghiệt yêu này.
Thật lòng mà nói, cậu vẫn thấy nhẹ Nhưng đây là quyết định của Quan Âm Bồ Tát, vậy cậu cũng chẳng muốn nói thêm.
"Bồ Tát thiện tâm, thần không dám cãi.
Chỉ hy vọng nghiệt súc này có thể thực sự giác ngộ, đừng để rồi lại có ngày Bồ Tát lại phải vì nó mà thu thập hậu quả."
Suốt từ đầu đến giờ, người chỉ im lặng lắng nghe, giọng nói trầm ổn mà uy nghiêm vang lên, áp chế toàn bộ tiếng xì xầm trong điện.
"Nhân quả tuần hoàn, thiện ác phân Minh.
Ta lệnh cho các Ty Qủy mỗi năm một lần giáng xuống Xích Thủy, cho phép các oan hồn tìm đến kẻ gây tội."
Suốt từ đầu đến giờ, người chỉ im lặng lắng nghe, giọng nói trầm ổn mà uy nghiêm vang lên, áp chế toàn bộ tiếng xì xầm trong điện.
"Nhân quả tuần hoàn, thiện ác phân minh.
Ta lệnh cho các Ty Quỷ mỗi năm một lần giáng xuống Xích Thủy, cho phép các oan hồn tìm đến kẻ gây tội.
Chừng nào hồn phách của Ngư Tinh chưa tan thành tro bụi, thì chừng đó nó vẫn phải gánh chịu sự oán hận của những kẻ từng bị nó hại chết."
Quan Âm Bồ Tát niệm Phật chú, không đồng tình cũng chẳng phản bác.
Mỗi năm đều phải đối mặt với những oan hồn tìm về đòi mạng, không chết cũng phải bị ám ảnh đến chết.
Coi như cũng là một kết cục hợp lý.
"Lần này Na Tra lập đại công, cũng phải thưởng phạt phân minh.
Mười ngày sau mở Thiên Binh Yến mừng công Lý Na Tra.
Các vị thần tướng có công trong trận đều sẽ được mời."
Như chợt nghĩ đến gì đó, Na Tra hành lễ lĩnh chỉ.
"Tạ ơn Thiên Đế.
Như Người nói, thưởng phạt phân minh, không biết Thiên Binh Yến lần này có thể mời Hoa Cái Tinh Quân hay không?"
Một số tiên quân không nhịn được tự hỏi: Hoa Cái Tinh Quân có làm gì đâu ta?
Thiên Đế im lặng nhìn cậu, tựa hồ chờ cậu giải thích lí do tại sao lại mời một người không có công lao gì trong trận chiến.
"Thần có thể đánh thắng phải nói đến phân nửa là nhờ công lao của y.
Có y làm động lực, nếu thua trận bỏ mạng tại đó, há chẳng phải khiến y đau buồn?
Lấy đó làm động lực, thần càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh."
Nghe thì hợp lý, ai không biết còn tưởng hắn là vợ chưa cưới của cậu.
Gì mà lấy hắn làm động lực, gì mà cậu chết hắn sẽ đau buồn.
Để Ngao Bính nghe được chắc hắn phải sợ đến ngất ba ngày ba đêm.
Thiên Đế trầm ngâm lặng lẽ đánh giá cậu, cả đại điện đều không hẹn mà tự ghi nhớ khoảnh khắc này để buôn lê, ngay cả tiêu đề cũng đã nghĩ xong.
"Sốc!
Trung Đàn Nguyên Soái muốn mượn cớ ra mắt vợ yêu!"
Đúng là miệng đời, không đồn thì thôi, mà đồn một cái là chấn động tam giới.
__________________
Đôi lời của S: Tính viết ngắn mà sao lạ quá 🙂)) Với cả lúc này Na Tra chưa thích Bính đâu nha anh em đừng nhầm, người thích đối phương trước là Ngao Bính.
Chậm nhiệt quá, t muốn hun, t muốn chít chít meo meo huhu