Khác Myue - un | Tạ Nhiễm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
213677738-256-k148403.jpg

Myue - Un | Tạ Nhiễm
Tác giả: Lim_chan
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tạ Nhiễm - Kita Ela (Kila) - Ante Vika (La Vi) - Nguyệt Thuyên

Cha: [Myue - un] Tạ Nghi Tu - phán xét viên bậc 2
Mẹ : Lâm Huyên - Nhân viên Truyền thông Lam thị - Khu A thành phố Bạc Dương.

Nguồn ảnh: forum.matngu12chomsao.com



teenfic​
 
Myue - Un | Tạ Nhiễm
0


Trường thiên 1: Tạ Nhiễm - Nguyệt Thuyên

R: Thôi Thụy Nghi, Phượng Từ (Renka), An Diệc Hy, Javis, Zandore.

Niên lịch 3789 - 3792, tinh hệ Ngọc Hà Tiên Nữ 18, hành tinh 0275E - Tâm Lĩnh - Khu A, thành phố Bạc Dương, Chương San, Bắc Cận, Chương Thai, Cao Đài.

Trường thiên 2: Tạ Nhiễm - Vika.

Myue - un.

Trường thiên 3: Tạ Nhiễm - Kita Ela.

Azuriel, S Marita.
 
Myue - Un | Tạ Nhiễm
Chương 1 - Tạ Nhiễm


17:50.

Khu A - thành phố Bạc Dương.

XOẢNG!

Tạ Nhiễm nghe tiếng động thì giật mình quay lại.

Đối diện cậu là một con hẻm nhỏ, tiếng động vừa rồi truyền ra từ bên trong.

Âm thanh ấy vô cùng trầm đục và nặng nề, tựa như có thứ gì từ trên cao rơi xuống, va chạm vào đống đồ vật lỉnh kỉnh nằm bên dưới.

Sắc mặt Tạ Nhiễm tràn đầy nghi hoặc.

Cậu vừa dợm chân định bước vào thì Trần Phi đứng cạnh liền lên tiếng.

"Sao vậy A Nhiễm?"

Trần Phi là bạn học cùng lớp với cậu, người nhỏ gầy, đeo kính cận.

Cậu, Trần Phi và Đỗ Hướng nhà cùng khu với nhau, học cùng trường, cho nên rất thường đi cùng nhau.

Trần Phi vừa dứt lời, Tạ Nhiễm liền nhìn cậu ta.

Đỗ Hướng bên cạnh cũng tò mò ngó sang:

"Có chuyện gì vậy?"

Tạ Nhiễm nói: "Vừa rồi hình như có thứ gì rơi xuống, hai cậu nghe thấy không?"

Đỗ Hướng nhìn vào con hẻm nhỏ, "ừm" một tiếng, hỏi: " Cậu thấy cái gì kỳ lạ à?"

Tạ Nhiễm không biết phải trả lời thế nào.

Đường đi học của họ phải đi qua một con đường khá dài, sau đó mới đến trạm xe buýt.

Con hẻm này nằm trên con đường đó, nằm sau một dãy nhà cao tầng, vô cùng tối tăm.

Bên trong bị chất vào rất nhiều tạp vật, tủ ghế ấm chén, ...như một chỗ cất chứa đồ cũ.

Thỉnh thoảng ở đây sẽ vang lên rất nhiều tiếng động, thường là do người trên khu chung cư lại vứt thứ gì xuống dưới hẻm.

Ba người đi qua nơi này rất nhiều lần, đối với âm thanh này cũng vô cùng quen thuộc.

Bình thường không để ý nhiều lắm, không hiểu sao hôm nay Tạ Nhiễm lại dừng chân đứng lại.

Trong mắt Đỗ Hướng và Trần Phi đều hiện lên nghi hoặc.

Tạ Nhiễm lại nghiêng đầu nhìn chằm chằm con hẻm.

Phía trong hẻm vô cùng u ám, thêm đồ đạc chất lên lỉnh kỉnh, muốn nhìn rõ cũng không dễ dàng gì.

Tạ Nhiễm nhìn một hồi, đột nhiên tiến lên vài bước, đi thẳng vào hẻm.

Trần Phi và Đỗ Hướng thấy như vậy, ngơ ngác nhìn nhau một lát liền chạy theo Tạ Nhiễm.

"A Nhiễm!?"

Đỗ Hướng vừa gọi một tiếng liền thấy người phía trước đứng lại.

Hai người dừng chân, theo ánh mắt Tạ Nhiễm nhìn qua.

Một con mèo mun vừa lúc nhảy từ trên đỉnh đống tạp vật xuống, chỉ vài cái chớp mắt đã biến mất vào trong bóng tối.

Trần Phi nhìn con mèo chạy đi, đẩy gọng kính, nói: "Chắc là vừa rồi nó nhảy xuống đây."

Tạ Nhiễm vẫn nhìn đống tạp vật, không nói gì.

Đỗ Hướng lại ướm gọi: "A Nhiễm!?"

Tạ Nhiễm nhấp môi, "ừm" một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Trần Phi và Đỗ Hướng cũng đi theo.

Vừa ra khỏi con hẻm, hai người liền quên sạch chuyện vừa rồi, cười đùa nói: "A Nhiễm, Tiểu Giang có gửi thiệp mời sinh nhật cho cậu không?"

"Chắc chắn là có rồi.

Cơ hội tiếp cận tốt như vậy, sao Tiểu Giang có thể bỏ qua chứ."

Tạ Nhiễm không tập trung, đáp qua loa vài tiếng, vừa đáp vừa dùng khoé mắt nhìn lại con hẻm kia.

Không hiểu sao từ lúc nghe tiếng động kia, trong lòng cậu luôn thấy bất an, tựa như sắp có chuyện gì đó không tốt xảy ra vậy.

Trong con hẻm vẫn tối om như cũ, các cậu lúc này cũng đã đi rất xa, đồ vật trong hẻm càng lúc càng nhỏ bé, chỉ còn vài đường nét mờ nhạt.

Đột nhiên, một thứ gì rơi khỏi đống đồ vật.

Thứ đó thon thon, năm ngón dài nhỏ, tựa ...

Tạ Nhiễm theo bản năng căng mắt lên nhìn.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ đó là thứ gì, một bàn tay đã vỗ lên vai cậu, giọng Đỗ Hướng oang oang bên tai: "Tạ Nhiễm cậu nghe bọn tớ nói không đấy?...Đến hiệu thuốc rồi kìa, không phải cha cậu dặn cậu mua thuốc cho mẹ sao?"

Đỗ Hướng rất béo, cao hơn Tạ Nhiễm gần nửa đầu, một cú đập vô cùng có lực.

Tạ Nhiễm bị cậu ta đập tỉnh cả người, chỉ có thể bất đắc dĩ xoa vai trừng cậu ta một cái, nói: "Tớ biết rồi!"

Trần Phi và Đỗ Hướng đợi bên ngoài, để Tạ Nhiễm vào tiệm mua thuốc.

Tiệm thuốc này khá gần nhà cậu, gia đình cậu cũng là khách quen ở đây.

Dì Trần chủ tiệm thuốc vừa nhìn thấy cậu đến liền đứng dậy khỏi ghế, thuận miệng hỏi: "Lấy thuốc như trước đúng không?

Mẹ con thế nào rồi, vẫn chưa đỡ hơn à?"

Tạ Nhiễm đứng bên quầy thuốc, lễ phép đáp: "Vẫn như vậy ạ.

Dì lấy con sáu liều luôn đi!"

Dì Trần vừa chia thuốc, vừa thở dài: "Con bé nhà lão Vương cũng đổ bệnh rồi.

Không biết có chuyện gì, tự dưng hết người này đến người khác đổ bệnh, bệnh viện cũng không đủ chỗ luôn."

Tạ Nhiễm mím môi, trầm mặc không đáp.

Cách đây hai tháng, trong cả nước đột nhiên xuất hiện một căn bệnh kỳ lạ, hết người này đến người khác sốt cao rồi lâm vào hôn mê, dù thế nào cũng không thể hạ sốt.

Ngay cả bệnh viện cũng không rõ nguyên nhân, chỉ có thể để bệnh nhân tạm thời lưu lại bệnh viện để theo dõi tình hình.

Mẹ cậu cách đây một tuần cũng đột nhiên mắc bệnh, từ đó đến nay sức khoẻ ngày càng kém.

Bệnh viện trong thành phố đều đã hết giường, nên mẹ cậu chỉ có thể ở nhà.

Huống chi cha cậu là Cổ tộc, sức đề kháng rất yếu, cũng không thể lưu lại bệnh viện trong thời gian quá dài.

Cách đây vài ngày, tình hình của mẹ cậu lại tệ hơn, thời gian tỉnh táo càng lúc càng ít, khiến Tạ Nhiễm vô cùng lo lắng.

Cảm giác này quanh đi quẩn lại mấy ngày nay, khiến cậu gần như không thể tập trung làm chuyện gì.

Tạ Nhiễm lấy thuốc xong, cảm ơn dì Trần rồi ra ngoài.

Ba người đi tới trước cửa nhà Tạ Nhiễm thì dừng lại.

Đỗ Hướng hỏi: "Thế tối mai cậu có đến dự tiệc sinh nhật của Tiểu Giang không?"

Tạ Nhiễm lắc đầu: "Không đi được.

Tớ nói cô ấy rồi, hai cậu cứ đi đi."

Trần Phi chậc lưỡi vài cái, không nói gì.

Giang Tiểu Ly là bạn học cùng lớp bọn họ, chuyện cô ấy thầm mến Tạ Nhiễm cả lớp đều biết, cả Tạ Nhiễm cũng biết.

Tính cách Tạ Nhiễm ôn nhu lại hiền hoà, người thích cậu không ít, Giang Tiểu Ly cũng không phải người đầu tiên.

Nhưng Giang Tiểu Ly lại là người có điều kiện tốt nhất, thông minh xinh đẹp lại hiểu chuyện.

Nếu Tạ Nhiễm có thể quen cô ấy, họ đều cảm thấy tốt.

Dù sao hết năm nay họ đều lên mười hai, phải dành thời gian để ôn thi đại học, làm sao có thời gian rảnh rỗi yêu đương nữa.

Đáng tiếc, mẹ Tạ Nhiễm lại đổ bệnh lúc này.

Tạ Nhiễm hiểu cái chậc lưỡi của bạn mình, cũng không nói gì.

Cậu đứng trên bậc thềm, nói: "Hai cậu đi đi, tớ vào trong đây!"

Đỗ Hướng cười hềnh hệch, khoát vai Trần Phi loạng choạng rời đi.

Tạ Nhiễm nhìn hai người đi khuất, mở cửa vào nhà.

Cậu đứng chỗ huyền quan, vừa cởi giày vừa gọi: "Cha ơi, con về rồi!"

Bên trong không có tiếng đáp lại.

Tạ Nhiễm cởi giày xong mới nhận ra có gì đó khác lạ.

Trong nhà cậu bình thường giờ này cha cậu đã xuống bếp làm cơm, nhưng hôm nay trong nhà lại lạnh lẽo lạ lùng, không chút hương khói, cũng tĩnh lặng lạ lùng.

Tạ Nhiễm ngừng một lát, lại thử gọi thêm một tiếng nữa, vẫn không ai đáp lại.

Một cơn bất an chậm rãi len lỏi trong lòng cậu.

Tạ Nhiễm bỏ giày ra, xuyên qua hành lang và phòng khách, chậm rãi đi lên lầu.

Nhưng vừa qua mười bậc thang, chân cậu đột nhiên dẫm phải thứ gì đó.

Tạ Nhiễm theo bản năng cúi đầu nhìn.

Lúc này đã là hoàng hôn, chỗ cầu thang lại khuất sáng, ánh sáng bấy giờ khá tối, trong nhà lại không bật đèn, nhưng Tạ Nhiễm vừa lướt mắt qua, không hiểu sao liền biết đó là gì.

Cậu đứng trân ra một thoáng, sau đó giống như nhận ra chuyện gì, bất chấp tất cả mà chạy ào lên lầu.

Thứ kia, chính là máu.

Nhà Tạ Nhiễm là một căn nhà hai tầng tầm trung.

Tầng hai có bốn phòng, một thư phòng, một phòng vệ sinh, còn hai phòng là phòng của cậu và cha mẹ, phân ra nằm đối diện hai bên cầu thang.

Tạ Nhiễm lần theo hướng máu chảy, chạy đến trước cửa phòng cha mẹ cậu.

Vừa nhìn thấy cửa, cậu không chút do dự nhào đến vặn tay nắm, nhưng bên trong giống như bị khoá trái, làm cách nào cũng không mở ra được.

Cậu tuyệt vọng, vung nắm tay đập cửa, khàn giọng gọi: "Cha!

Mẹ!"

Bên trong vang lên một thanh âm rất nhỏ, tựa tiếng người bật ho.

Tạ Nhiễm sững người, như bắt được cọng rơm cứu mạng, hoảng hốt nói: "Cha!

Cha!

Mở cửa cho con!"

"A Nhiễm."

Tiếng nói vọng đến từ bên kia cánh cửa, có vẻ yếu ớt mà lạnh lùng.

Tạ Nhiễm đột nhiên trấn tĩnh lại.

Cậu theo âm thanh nhìn xuống, mới phát hiện dưới chân lúc này đã tràn đầy máu đỏ.

Máu từ trong khe cửa chảy ra, từng chút từng chút, chảy qua dưới chân cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vũng máu dưới chân, trong đầu óc quay cuồng một mảnh.

Cậu hỏi: "Cha, rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?"

Âm thanh cha cậu bên kia cánh cửa vẫn vô cùng bình tĩnh: "A Nhiễm, nghe ta nói."

Tạ Nhiễm không đáp.

Môi cậu tái xanh, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

"A Nhiễm, đợi ở đây, đừng đi đâu hết, bạn của ta sẽ đến tìm con.

Thế giới này ngày sau có lẽ sẽ không như trước nữa, sau này cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng tuyệt đối không bao giờ được tiết lộ huyết thống Thượng tộc của mình, có được không?"

"Cha mẹ sau này, không thể đi cùng con nữa rồi."

"Đi đi, đừng bao giờ quay lại nơi này nữa."

Tạ Nhiễm tựa vào cửa, thoát lực ngồi thụp xuống, yên lặng nghe từng lời người kia dặn dò, sắc mặt chậm rãi tái nhợt.

Dưới thân đã ngập tràn trong máu.

Máu từ trong khe cửa chảy ra.

Ấm nóng, đặc sệt, từng chút thấm vào quần áo cậu.

Tiếng nói bên trong đã ngưng bặt.

Tạ Nhiễm ngồi đó.

Không biết qua bao lâu, trong phòng dần trở nên tối mịt.

Ngoài trời hoàng hôn đỏ như máu, từng vệt máu rọi xuống mặt đất, dần tô vẽ một bức tranh quỷ dị.
 
Myue - Un | Tạ Nhiễm
Chương 2 - Nguyệt Thuyên


"Tiểu An..."

"Tiêủ An..."

Từng tiếng gọi vang vọng trong toà nhà, xuyên thấu qua không gian tịch mịch, vắng lặng mà cô độc.

Nguyệt Thuyên cứ đi tới phía trước.

Cô không biết mình đang đi đâu.

Hai bên hành lang là khung cảnh quen thuộc, từng bức tranh treo trên mặt tường lại vô cùng kỳ dị và lạ lẫm.

Người trong tranh giống như đang giương mắt nhìn cô, chằm chằm dõi theo từng động tác.

Mắt cô lướt qua chúng, đầu tựa như đổ đầy một đống chì, nặng nề choáng váng.

Cô lảo đảo vịn tay vào tường, có thanh âm vang lên bên tai, từng tiếng lặp lại không ngừng gọi.

"Tiểu An, cô có sao không?

Mau ngồi xuống... tôi gọi bác sĩ tới..."

Nguyệt Thuyên nhìn thấy một bàn tay cho vào túi quần rồi rút điện thoại ra.

Chiếc điện thoại trông vô cùng quen mắt.

Cô theo bản năng vươn tay bắt điện thoại, nhưng bàn tay vừa vươn ra giữa chừng liền có một gương mặt đột nhiên chồm đến, không gian như bị thứ gì dùng sức húc vào, nghiêng ngả lảo đảo, chiếc điện thoại liền văng ra bên ngoài.

Một tiếng hét xẹt qua bên tai.

"Tiểu An ...

á..."

Nguyệt Thuyên tựa như không nghe thấy, di chuyển mắt, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại kia.

Màn hình điện thoại vẫn đang sáng.

Bên trên hiện lên cuộc gọi đã kết nối, bắt đầu đếm giây.

Một giây, hai giây, ...tiếng gầm gừ, tiếng gào thét, tiếng bàn ghế xô ngã.

Màn hình điện thoại vẫn đang sáng.

Ánh sáng bên trên càng lúc càng rạng rỡ, nhấp nháy lan toả ra xung quanh.

Một cánh tay bất thần vắt ngang qua trước mắt, Nguyệt Thuyên cố trợn mắt lên nhìn.

Cánh tay đầy máu, đầu ngón tay như bị người tuốt da, móng tay lật ngược lên.

Bàn tay đó quờ quạng giữa không trung, ánh sáng cũng xoay tròn theo nó.

Không gian nghiêng ngã, lắc lư.

Một chuỗi tiếng gầm gừ vang lên, sau đó chỉ nghe "keng" một tiếng, ánh sáng xung quang bỗng dưng như bị thứ gì tạc nứt, đổ vỡ loảng xoảng.

Đất trời đỏ như máu.

Cô hét lên một tiếng thảng thốt, ngồi bật dậy.

Hơi thở như bị người bóp cổ đổ vào, từng luồng dồn dập mà nghẹn ứ.

Nguyệt Thuyên dồn sức thở.

Tay chân cô lạnh toát.

Cô choáng váng nhìn thẳng phía trước.

Ánh sáng trong phòng khá nhạt nhoà, đồ vật hiện lên mơ hồ mà ảm đạm.

Phải mất một lúc Nguyệt Thuyên mới nhận ra bản thân đang ở đâu.

Cô liếc mắt ráo hoảng một lượt, một thanh âm đột nhiên vang lên từ phía sau.

"A Nguyệt."

Đó là một nam âm vô cùng trầm thấp và dịu dàng, Nguyệt Thuyên lập tức nhận ra đó là thanh âm ai.

Cô nghiêng đầu, ánh vào mắt là bóng dáng một nam nhân đang đứng tựa trên bức tường cạnh cửa.

Zandore.

Ánh sáng từ cửa sổ xen qua kẽ rèm chiếu vào, rọi lên từng đường nét hoa văn được thêu tỉ mỉ trên y phục của hắn.

Trường bào như mực, tóc đen như thác đổ.

Lúc hắn nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, ánh mắt xa xăm mà lạnh nhạt, như phủ lên một tầng bóng mờ.

Cô nhìn theo ánh mắt của hắn, ký ức bắt đầu chậm rãi rõ ràng lên.

18 giờ 15, lúc đó cô vẫn đang trong văn phòng chủ tịch của toà nhà Mục Lâm, thư ký của cô lại đột nhiên ngất xỉu.

Nguyệt Thuyên lập tức đỡ cô ta nằm lên ghế salon trong văn phòng chủ tịch, sau đó lấy điện thoại gọi cho bác sĩ riêng.

Nhưng hết thảy đều đã không kịp.

Lúc Nguyệt Thuyên vừa ấn nút gọi, Lê Hạ An bỗng dưng mở mắt ra.

Mắt cô ta trắng dã như người chết, há miệng, hai bàn tay vươn ra, bật dậy chồm lên đẩy cô ngã xuống đất.

Nguyệt Thuyên va vào cạnh bàn, điện thoại rời tay bay ra ngoài, văng vào chân chiếc ghế đối diện.

Đầu óc cô như bị người vét sạch, trắng xoá một mảnh.

Cô chỉ theo bản năng vươn tay chống lên mặt Tiểu An, dùng chân đạp cô ta ra ngoài, sau đó dùng hai tay chống thân thể lùi lại, hoảng hốt gọi:

"Tiểu An ..."

Vừa dứt lời, Tiểu An liền quay phắt đầu lại.

Đến lúc này, Nguyệt Thuyên mới nhìn rõ gương mặt của cô ta.

Gương mặt đó vặn vẹo, biến dạng, trông kinh khủng tựa như ma quỷ từ địa ngục bò lên.

Nguyệt Thuyên thậm chí không kịp suy nghĩ đã lập tức xoay người, vùng lên chạy ra ngoài.

Nhưng cô vừa đi được ba bước, một thân thể liền áp chặt lên lưng.

Nguyệt Thuyên ngửi thấy mùi máu tanh, thân thể cô theo quán tính đổ xuống, đầu va đập vào thứ gì đó, thần kinh thoáng chốc đứt rã ra từng sợi.

Tầm mắt cô lảo đảo, loạng choạng.

Thứ cuối cùng mà cô nhìn thấy, chính là ánh sáng trên màn hình điện thoại, từng chút nhạt nhoà rồi tan biến.

Sau đó, cô tỉnh lại trong căn phòng này.

Cô còn sống.

Nguyệt Thuyên nghiêng đầu, nhìn thanh kiếm Zandore đang ôm trên khuỷu tay, im lặng một lúc mới lên tiếng: "Cô ấy chết rồi sao?"

Zandore hạ mắt, dùng im lặng thay cho câu trả lời.

Nguyệt Thuyên hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra, bi thương cùng hoảng loạn bên trong đã biến mất sạch sẽ.

Cô nhìn lướt quanh phòng một lượt, sau đó đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa sổ là một đầm lau sậy, hoang vắng tĩnh lặng.

Chỉ cần lướt mắt qua một lần, cô liền xác định bản thân đang ở trong một ngôi nhà nào đó tại ngoại ô thành phố.

Nguyệt Thuyên bỏ rèm xuống, xoay người hỏi: "Trác đâu?

Chúng ta bây giờ đang ở đâu?"

Zandore không trả lời câu đầu: "Ngoại ô Bạc Dương."

Có lẽ sau khi cứu cô, Zandore đã mang cô rời khỏi trung tâm của thành phố.

Chỉ là, bây giờ bọn họ nên đi về đâu đây?

Các Truyền Tống trận chủ yếu của Cổ Tộc đều nằm trong thành phố, một khi Zandore đã đưa cô rời khỏi, cũng có nghĩa các Truyền Tống trận kia đã không còn tác dụng.

"Truyền Tống trận của Myue – un thì sao?"

Zandore chạm vào vòng tay trên cổ tay của mình, sau đó "nhấn" vào không trung trước mặt, một màn hình trong suốt liền hiện ra trước mặt hai người họ.

Nguyệt Thuyên đi tới trước màn hình, nhìn danh sách được hiển thị bên trên, lâm vào trầm tư.

Danh sách trước mặt bao gồm sáu cái tên.

Chỉ cần nhìn qua những cái tên được hiển thị bên trên, Nguyệt Thuyên liền biết nó được ai gửi tới.

Danh sách này bình thường chỉ có Điều phối viên và Phán xét viên cấp cao nắm giữ, nhưng An Diệc Hy đã gửi nó cho cô, chứng tỏ tình hình vô cùng xấu, đã không thể làm việc theo lẽ thường.

Hơn nữa, dù sao cô và An Diệc Hy cũng là đồng đội.

Cô lướt mắt nhìn danh sách một lượt, quả nhiên nhìn thấy tên Tế Tư khu A đã chuyển sang màu đỏ.

Bốn cái tên đã chuyển sang màu đỏ, một tên màu trắng, và một tên màu cam.

Tên màu cam là Tế Tư khu C - Lythra Calender – tình trạng là không rõ sống chết.

Bọn họ muốn rời khỏi đây, trước mắt chỉ có thể đến khu C tìm cô ta.

Nhưng Nguyệt Thuyên nhìn cái tên kia một lúc, khinh đạm nói: "Chúng ta đến khu F."

Khu F chính là nơi An Diệc Hy đang ở.

Zandore chỉ bình tĩnh nhìn cô.

Khu F cách Khu A gần nửa vòng Tinh cầu, căn cứ vào tình hình hiện tại, không mất ba bốn tháng là không có khả năng.

Chưa kể tới còn nguy hiểm dọc đường, cùng tình huống đột phát.

Nguyệt Thuyên thậm chí biết mình chưa chắc có thể sống sót đi được đến khu F, chỉ là giống như An Diệc Hy không thể không quan tâm đến cô, cô cũng không thể bỏ rơi An Diệc Hy.

"Không cần đâu."

Zandore thản nhiên nói.

"..."

Nguyệt Thuyên ngây người, nghiêng đầu nhìn hắn: "Vì sao?"

"Anh ta không nói rõ lý do."

Nguyệt Thuyên nhìn chằm chằm Zandore, ánh mắt như muốn xuyên thấu qua hắn nhìn rõ thứ gì đó.

Không khí trong phòng chậm rãi lắng xuống, như bị người bịt lên một tầng bông.

Zandore đột nhiên lên tiếng: "Hệ thống của chúng ta đã ngừng hoạt động, năng lượng còn lại có lẽ chỉ đủ cho chúng ta liên lạc một lần trong nội địa.

Những gì cần nói anh ta cũng đã nói với ta, ngươi nên tiết kiệm năng lượng thì tốt hơn."

Ngón tay Nguyệt Thuyên khẽ run rẩy.

Cô cúi đầu nhìn chiếc vòng đeo trên cổ tay trái, chậm rãi buông tay xuống.

Nhưng lúc này, một tia sáng đỏ lại đột nhiên ánh vào mắt cô.

Là đèn báo hiệu trên chiếc vòng đang sáng.

Chiếc vòng này là thiết bị Myue - un làm riêng cho bọn họ,người của Myue - un đều có một cái, nhưng trừ chủ nhân của chiếc vòng, không ai có thể nhìn thấy nó hay màn hình do nó hiển thị, trừ khi được chủ nhân của chính nó cho phép.

Cho nên tín hiệu thông báo trên chiếc vòng, Zandore từ đầu đến cuối đều không thấy.

Nguyệt Thuyên nhìn ánh đèn màu đỏ đang nhấp nháy, do dự một lát, mở màn hình lên, sau đó chuyển chế độ để người ngoài cũng có thể nhìn thấy.

Zandore lập tức nhìn thấy những gì hiển thị trên màn hình của cô.

Trong toàn bộ danh sách người liên lạc, chỉ có một cái tên được đánh dấu, chính là Phán xét viên tạm thời của cô - Tạ Nghi Tu.

Tin nhắn có lẽ được gửi tới trước khi Hệ thống ngừng hoạt động, chỉ một hàng duy nhất, hiển thị một địa chỉ quen thuộc - 25/58 Bạc Dương 37F.

Thời gian hiển thị lúc tin nhắn gửi tới, là 17 giờ 30, hôm qua.

Đó là lúc mọi thứ bắt đầu.

Zandore nghi hoặc: "Ngài ấy muốn chúng ta đi đến chỗ ngài ấy?"

Nguyệt Thuyên run môi, nhìn chằm chằm dòng địa chỉ kia.

"Chúng ta quay trở lại thành phố!"

Cô nói.

Zadore nhíu mày: "Nguyệt Thuyên?!"

"Chúng ta quay trở lại thành phố..."

Giọng cô khẽ ngừng lại một thoáng, sau đó kiên định dứt khoát nói: "Lập tức!"

Màn hình biến mất, cô xoay người lướt qua Zandore, mở cửa đira ngoài.

Mày Zandore chậm rãi giãn ra.

Hắn xoay người nhìn theo bóng lưng cô, lâm vào trầm tư.

Căn phòng họ ở nằm trên tầng hai, từ hành lang có thể nhìn xuống phòng khách của căn nhà.

Nguyệt Thuyên đi ra hành lang, vừa cúi đầu liền thấy một cô gái ngồi trên ghế bành trong phòng khách, trên người mặc trang phục vận động, đang ung dung lau thứ gì đó.

Nghe tiếng động trên lầu, cô gái kia liền ngẩng đầu lên.

Thấy người đến là Nguyệt Thuyên, cô ta liền buông thứ đang cầm trong tay ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa chạm lên trán rồi hất nhẹ một cái, môi đỏ mọng khẽ nở nụ cười.

"Chào buổi sáng, cô chủ của tôi!"

Thanh âm đặc quện như hương rượu được ủ lâu năm, có một loại quyến rũ và dụ hoặc kỳ lạ.

"Trác..."

Nguyệt Thuyên làm lơ động tác cợt nhả củacô ta, nói: "Chúng ta sẽ trở lại thành phố."

Nụ cười trên môi Trác Á trong khoảnh khắc phai màu.
 
Back
Top Bottom