Khác My School President 2

My School President 2
Extra Special 2: Chiều lòng em ấy


Đừng bỏ lỡ 10 quán cà phê ở Bangkok, đáng ngồi, vị trí thoáng mát, góc chụp ảnh độc đáo, bất cứ ai cũng có thể ghim được.

Đánh giá về 20 quán cà phê đáng ngồi ở khắp Băng Cốc.

20 quán cà phê đáng ngồi, đa phong cách ở Băng Cốc, check-in sang chảnh mà không bị lỗi mốt.

---------

Đáng để đi hết mọi chỗ luôn á.

Tôi gãi đầu sột soạt trong khi vẫn tự lẩm bẩm với chính mình, bởi vì không thể quyết định được rằng ngày mai sẽ tấn công quán cà phê nào.

Thì tất cả thông tin đánh giá quán trên website và hashtag trên Twitter có cả nghìn quán, mỗi quán đều có bầu không khí rất tốt.

Điều quan trọng chính là ở không gần cũng không xa từ căn hộ của người đẹp trai cho lắm.

Muốn lái xe đi cũng được, bắt xe bus hay là tàu điện BTS cũng hay.

Nói thẳng ra là tham con diếc tiếc con rô.

"Nghiêm túc bằng chuyện học hành không" Chủ nhân của thân hình cao lớn trần trụi phần trên, phần dưới chỉ mặc mỗi chiếc boxer ngắn củn đi đến lấy tay đẩy đầu tôi trong khi đang bận rộn với nhiệm vụ quốc gia.

"Vấn đề về mạng sống phải đưa lên hàng đầu, những vấn đề khác thì để sau" Tôi nhe răng đe dọa ngay lần đầu tiên bị đối phương trêu chọc.

Nhưng cũng điều chỉnh chế độ tâm trạng để giải thích tầm quan trọng của việc tìm kiếm một quán nổi tiếng.

"He"

"Không cần phải he, đến giúp tao tìm quán để ngày mai đi coi" Tôi vẫy tay gọi nhưng giống như đối phương không đoái hoài, người đẹp trai liếc nhìn tôi rồi bước đi vòng vào trong bếp.

"Tùy ý mày đi"

"Quán tùy mày không có" Tôi hét lên cho người trong bếp nghe thấy.

"Chọn một vài quán đi, tao đi được hết á"

Nó vẫn tiếp tục phớt lờ lời nói của tôi...được, đợi đó.

"Nếu không đến giúp tìm thì nhịn" Tôi giả vờ nói vu vơ, hy vọng rằng người trong bếp sẽ nghe thấy.

"Ừm...nhịn hết mọi thứ luôn đi"

Chỉ một cái chớp mắt sau khi giọng nói của tôi kết thúc, thân hình cao lớn xuất hiện ở bên cạnh cùng với kéo người tôi lên ngồi trên đùi nó.

Sau đó chiếc cằm rậm rạp râu ria dán xuống trên vai của tôi.

"Đâu, xem quán nào, ở đâu" Nó đưa tay ra và giật lấy điện thoại của tôi một cách thích thú.

Mhẻ, những lúc như này mới chịu sốt sắn lên chứ gì.

"Thì có quán này, này, này, này rồi quán này.

Ờ...quán này nữa, thật ra thì vẫn còn quán này nữa"

"..."

"Nhiều quá hả" Tôi nghiêng mặt hỏi cùng sự nghi ngờ.

"Đi một ngày hay là một tháng" Đối phương quay lại nhìn một cách mãnh liệt.

"Một ngày"

"Cho nhiều nhất chỉ ba quán"

"Nhưng..."

Tôi định phản đối nhưng mà...

"Không có nhưng, không như thế thì khỏi đưa đi" Cậu chủ phòng đã đưa ra một quyết định mạnh mẽ.

Ánh mắt anh nghiêm túc đến mức không muốn mạo hiểm đáp lại.

Một khi nó thực sự đổ ra thì sẽ nuốt chửng sự thất vọng.

"Bốn quán" Đến giờ phút này đây thì tôi phải thay đổi chiến lược, thay vào đó là sử dụng phương pháp dân sự để tiếp tục đàm phán.

"..."

Điều nhận lại được chính là số máy bạn vừa gọi hiện không liên lạc được...

Thanh niên sinh viên Y ra vẻ làm phách nghiêm nghị.

Trong trường hợp kiểu như thế này thì phải gặp thủ đoạn của ngài Kantaphol một chút xem sao.

Đảm bảo luôn là tôi sẽ được đi bốn quán, chắc chắn.

Hơn thế nữa sẽ có quán thứ năm sáu bảy, thậm chí còn hơn nữa.

Tôi bắt đầu bằng việc ghé mặt mình lại gần chàng trai lạnh lùng, trượt mũi đùa bỡn với đầu mũi cao nổi bật của đối phương trước khi từ từ làm mình chảy vào lồng ngực rắn chắc và sau đó dùng vòng tay quấn lấy thân hình vững chãi lại thật chặt.

"Xin bốn quán nhé" Tôi làm giọng nũng nịu.

"..."

Mà cái người đẹp trai vẫn giả vờ thờ ơ, nhưng cử chỉ thì nhìn có vẽ đã thay đổi.

Nhiêu đó cũng đủ để đánh giá được rằng chàng trai lạnh giá như băng cực đang run rẩy.

Vậy thì hãy thử xem thủ đoạn của tầng thứ hai một chút đi vậy, cậu Tinnaphop.

"Để lát đi tắm, chà lưng rồi massage nhẹ nhàng cho" Tôi dùng bàn tay vuốt ve mơn trớn trên cơ thể của người kia thật nhẹ nhàng, nhưng cũng nhấn mạnh và đụng chạm vào một điểm đặc biệt mà sẽ gây ra cảm giác tê liệt.

"Cạo râu cho nữa có được không" Những đầu ngón tay trượt đều trên gương mặt sắc sảo rồi vuốt ve qua lại trước khi tôi ghé vào thì thầm cạnh tai của người vẫn ra oai làm vẻ thờ ơ.

"Không quan tâm à?"

Tôi nói giọng nài nỉ, điều trong lúc này đây mà tôi nhận thấy được đó chính là trái táo nơi cổ họng di chuyển lên xuống của thân hình cao lớn giống như đang nuốt nước bọt kìm nén.

"..."

Còn không lâu nữa đâu...tôi thầm mỉm cười nhìn cái người làm phách mà bây giờ gần như sự kiềm chế dục vọng đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Tôi từ từ di chuyển cơ thể tiến lên cưỡi lên cơ thể của người đẹp trai, và dùng cánh tay bao bọc lấy chiếc cổ rắn chắc đó lại.

Dù cho đối phương có ra vẻ, quay mặt đi hướng khác, nhưng sự thay đổi màu sắc của cặp má và vành tai không thể nói dối cảm xúc bên trong được đâu.

Chụt!

Chụt!

Tôi ấn môi mình xuống trên má của người đẹp trai, thân hình cao lớn ngập ngừng trong giây lát, có liếc qua để nhìn tôi trong phút chốc nhưng vẫn ra vẻ làm giá.

Hehe, định là sẽ mặc cả để cho tôi hôn chứ gì.

Đủ để đoán được đó nhé cái đồ ranh ma.

Thử gặp Kantaphol thân thể vàng chút xem sao...

"Vậy không đi cũng được" Tôi nói giọng khe khẽ, trong khi dáng vẻ sắp đứng dậy rời khỏi đùi của người kia.

Nhưng một con hổ đang rình rập con mồi có hay sẽ thả cho đi như thế.

Nó siết cơ thể của tôi lại thật chặt, trước khi cúi xuống để chiếm lấy đôi môi của tôi ngay lập tức.

"Ưmmmm"

Một cái chạm dịu dàng gây ra sự hưng phấn và đầy mê hoặc, lâu đến mức tôi gần như buông thả hoàn toàn tâm trí, để cho cảm xúc của mình theo bản năng.

Nhưng Kantaphol thân thể vàng không thể rơi xuống chết ở đây được.

Tôi nhanh chóng lôi kéo lại ý thức và dùng tay thuận đẩy trán của thanh niên mà mấy cái chuyện hôn hít bắt đầu trở thành chuyên gia cho rời ra.

"Được voi đòi tiên nhá"

"Cho mười quán luôn" Thân hình cao lớn phát ra giọng nài nỉ và có ý định ức hiếp tôi lần nữa.

"Đủ rồi, đủ rồi"

"Một chút nữa thôi nhé"

"Kế hoạch của mày phải không" Tôi nheo mắt nhìn cái người thanh niên mưu mô đang cười toe toét trên khuôn mặt.

Người đẹp trai vừa cười nhăn răng như một câu trả lời vừa cắn đôi môi sexy, thấy rồi mà nhịn đập vào cánh tay của nó không được.

"Xấu tính"

"Chấp nhận làm người xấu tính nếu được..."

"Ngưng ngay và luôn" Tôi giơ tay lên đe dọa, mà đối phương cũng chịu dừng tay nhưng tự nguyện.

Tuy nhiên, có lẽ tôi đã đánh giá quá thấp khả năng của đối phương vì anh mắt sắc bén nhìn đến tôi đầy ẩn ý.

Cùng với cơ thể rắn chắc đung đưa qua lại trong khi tôi vẫn ngồi trên đùi của người thân cao thì có vẻ là chuyện không an toàn cho lắm.

Đây là Tinnaphop chói lóa ánh vàng khảm kim cương đây mà!!!

-------

Ngày hôm sau, nhiệm vụ đầu tiên của tôi là giữ lời hứa đã nói đó chính là tắm rửa, chà lưng và cạo râu cho người thanh niên tàn tật.

Hai người chúng tôi dành rất nhiều thời gian trong phòng tắm vì đối phương cứ giữ lại bắt làm này làm kia cho đến cuối cùng tôi bắt đầu chịu không nổi.

Thế là tôi gào lên rền vang cả phỏng tắm cho ngừng đùa nữa mới thôi, còn không thì lấy dao cạo râu cắt cổ nó.

Cuối cùng được thả ra ngoài một cách an toàn...

"Lau tóc cho nữa"

"Ờ, biết rồi mà"

Tôi hậm hực với người nhiều chuyện, trước khi đi lấy một chiếc khăn nhỏ lau và lau đầu cho quý ngài.

"Nhẹ chút"

"Đừng nhiều chuyện" Tôi càm ràm, nhưng cũng giảm lực ấn xuống để cho nhẹ nhàng như quý ngài muốn.

Xà quần với nhau thêm gần một tiếng đồng hồ nữa, thì cũng được giờ tốt ra ngoài chu du đó đây khắp thành phố.

Hai người chúng tôi chọn đi bằng tàu điện BTS bởi vì thuận tiện và nhanh.

Còn nếu tự lái xe thì hy vọng được nhiều nhất không quá hai quán.

"Mai mốt, bận quần cho nó dài hơn đây chút" Thân hình cao lớn lẩm bẩm khi chúng tôi đứng đợi tàu ở sân ga.

Tôi cúi xuống nhìn phía dưới thân mình, cái quần short chỉ cao hơn đầu gối một chút.

Được định nghia là ngắn đến mức lõa lồ từ khi nào.

"Tao không phải là một cô gái mà mặc ngắn rồi sẽ trở thành nạn nhân của kẻ tâm thần"

"Bây giờ con trai cũng là nạn nhân được"

"Vậy tại sao mày lại mặc được" Tôi gân cổ lên cãi trong khi tay thì chỉ vào quần của người kia mà cũng không khác gì nhau, với lại thậm chí còn ngắn hơn của tôi.

"Nó không giống nhau"

"Làm sao"

"Tao giữ kỹ chứ sao"

"..."

Hóa ra tôi đây là người bị tấn công mà không kịp chuẩn bị.

Dù cho có sức đề kháng với những lời ngọt ngào, những từ thể hiện sự lo lắng và sự chiếm hữu của người đẹp trai những cũng nhịn không được mà gương mặt nóng lên.

"Thôi mà, không có chuyện gì đâu" Tôi nói với người kia bằng giọng nghiêm túc trước khi chúng tôi bước vào trong toa xe.

Tất nhiên là chúng tôi phải đứng vì người quá đông đúc.

Tôi bước vào và nắm lấy tay vịn là cây cột với thân hình người cao lớn đứng áp sát ở phía sau.

Trong khi tôi nhìn thẳng vào cửa sổ tàu để ngắm cảnh hai bên đường để giết thời gian.

Thì đột nhiên ánh mắt thoáng nhìn qua thấy rằng có một người đàn ông đang đứng dựa vào thành tàu không xa nhìn về phía tôi bằng một ánh mắt kỳ lạ.

Người đàn ông đó cúi nhìn chân tôi đến nỗi tôi cảm thấy bức bối, phải trượt chiếc túi vải xách trên tay xuống che phía trước chân lại.

Và dường như người đứng sau tôi cũng biết tôi đang gặp phải chuyện gì.

Thế là bàn tay dày trượt tới nắm lấy bàn tay tôi đang bám vào cột tàu điện.

Người đàn ông đó có lẽ nhận ra cử chỉ của người đẹp trai thế nên quay đầu tránh đi hướng khác.

Khi đến trạm đích, hai người chúng tôi chuẩn bị rời khỏi toa tàu cùng lúc đó thì người đẹp trai liếc mắt nhìn người đàn ông đó một lần nữa.

Ánh mày này đây có thể gây rắc rối, cho đến khi tôi phải vươn tay ra chạm vào cánh tay nó rồi ra sức kéo nhè nhẹ vì không như thế có hy vọng chắc chắn là sẽ có chuyện xảy ra.

Tôi cảm nhận được sự âm ỉ gì đó...khi quay qua nhìn người thân cao bên cạnh...bắt gặp một gười đang tức giận hết mức.

Đang làm vẻ mặt tĩnh lặng, bước đi không nói lời nào nhưng cũng không chịu buông tay, hơn nữa lại còn nắm tay chặt hơn nữa.

"Lông chân tao nó mê ở chỗ nào chứ"

Tôi giả vờ nói pha trò để làm dịu đi tình hình, nhưng người đẹp trai có vẻ như không vui.

"Lông chân mày nhìn đẹp hơn của tao nữa" Không chỉ nói thôi, tôi còn khum xuống giật một cọng lông ở ống chân của người thân cao.

Người bị giật lông chân giật mình và quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt dữ tợn.

"Chuyện nó qua rồi, đừng có nghiêm trọng quá, lần tới tao sẽ cẩn thận nhiều hơn"

Tôi đưa tay ra bóp cằm của người đẹp trai sau đó lắc qua lắc lại.

"Khi không có râu ria thì nhìn đẹp trai hơn nhiều luôn"

"Đẹp trai sẵn rồi"

Tôi nheo mắt nhìn thanh niên tự luyến mà trước đó im lặng không chịu mở miệng nhưng khi khen là đẹp trai thì liền dương dương tự đắc.

❤️

Đến quán đầu tiên nằm cách tuyến tàu BTS không xa.

Đi vào hẻm khoảng sáu trăm mét, đó là một nhà hàng Ý cũ đã mở cửa hàng thập kỷ bởi một đầu bếp người Ý thực thụ.

Bầu không khí của nhà hàng trông trang nhã và ấm áp, có cả khu vực trong nhà và ngoài trời để lựa chọn.

"Đến một lần"

"Mày biết không là hôm nay mục đích là gì"

"Ăn"

"Mhẻ, tao đến nhà hàng để giặt đồ chăng, thì đến là để ăn sẵn rồi chứ còn gì nữa"

"Ăn không ngừng"

"Này, không có lừa tao phải không nhưng thật ra cũng đúng một phần.

Cơ mà mục đích của tao ngày hôm nay đó là tăng cân nặng của mình khoảng ba kí, mày nghĩ sao"

"..."

"Ăn kiểu ngốn đầy họng, ngọt mặn mặn ngọt xen kẽ nhau kiểu không bao giờ chán"

"..."

"Lâu lâu mới được đi ăn ở ngoài, phải thật mạnh tay"

"Rồi sau này đừng có mà phàn nàn là khó chịu"

"Để từ từ tập thể dục"

"Biết từ này nữa?"

"Đây là mày ghét tao phải không" Tôi bĩu môi với người trước mặt, người đẹp trai đảo mắt nhìn nhưng không nói gì.

Khi nhân viên bước đến mang thực đơn cho, tôi nhận lấy rồi mở ra xem, sẵn sàng gọi thật nhiều mà trước khi ra khỏi căn hộ chúng tôi đã nói chuyện với nhau rồi rằng bữa ăn này là American share nhé.

Không cần phải đến làm daddy để đãi trong mọi bữa ăn.

Lúc đầu đối phương nhìn có vẻ không chịu nhưng tôi đã đàn áp cho đến khi được thì thôi.

Giữ tiền lại để dùng cho tương lai đi nhé đại gia.

"Mà gọi nhiều quá, ăn hết không?"

Người đẹp trai hỏi tôi ngay khi nhận viên gọi món bước đi.

"Có lẽ là sẽ hết đó"

"Có lẽ?"

"Tám mươi phần trăm"

"Rồi còn hai mươi phần trăm nữa"

"Hai mươi của tao, còn tám mươi á của mày"

"..."

Đợi không lâu lắm, thiên đường ẩm thực cũng được đặt ngay ngắn trước mặt.

Tất cả mọi thứ chỉ toàn là thực đơn carbohydrate.

Người thanh niên trẻ tuổi đang trong giai đoạn giữ dáng ngồi chớp chớp mắt nhìn đồ ăn xen kẽ với nhìn tôi bằng ánh mắt sẵn sàng giết chết tôi bất cứ lúc nào.

"Lâu lâu ăn một lần, cân nặng mày không tăng đâu"

"Pizza Margherita, Risotto nấm, Sốt Pesto, Panchanella, Lasagna" Tôi liệt kê tên thực đơn cho người ngồi trước mặt nghe, nó nhìn có vẻ hơi há hốc mồm nhưng cũng không nói gì.

"Và không cần lo, tao có gọi một món ăn đặc biệt dành cho động vật ăn cỏ như mày nữa.

Đây rồi, mì ống măng tây và phô mai mozzarella với salad cà chua"

"Nhìn ngon miệng lắm luôn, thật sự" Người đẹp trai nhìn vào món ăn mà tôi gọi rồi cười gượng.

"Ngon số một luôn nhé, nói cho biết"

"Của mày hay của tao"

"Của tao" Tôi cười nhăn răng, rồi lấy một miếng Pizza cho vào miệng nhai một cách thích thú.

"Cân nặng tăng lên mười kí thì tao sẽ từ bỏ á, phê quá đi" Tôi nhắm mắt lại khi hương vị thơm ngon chạm vào đầu lưỡi.

Kết thúc ở quán mặn, thì chúng tôi tiếp tục đi đến quán đồ ngọt cùng nhau mà cũng không quá xa so với chỗ đầu tiên.

Dùng thời gian đi dạo khoảng mười lăm phút thì đến nơi, một quán cà phê theo phong cách tối giản, trang trí theo phong cách hiện đại tối tân.

"Quán Pancakes này tao nghiên cứu rồi mới đến đó" Tôi nghiêng người nói với người thân cao bằng giọng tự tin.

Không phải làm gì đâu nhé, tôi đọc các nhận xét và xem điểm số trên nhiều trang web á.

"Cỡ đó luôn" Người đẹp trai nhướng mày như không tin.

"Đúng vậy, đánh giá cũng toàn là năm sao nữa"

"Lấy bánh kếp ricotta với bơ mật ong giòn và bánh pho mát sô cô la ạ" Tôi gọi món với nhân viên quán rồi quay sang nói chuyện tiếp với người đẹp trai.

"Bánh pho mát thì đúng nhỏ, nên tao gọi để dự phòng"

"Cho ai"

"Cho tao"

"Huh"

Trong khi ngồi ăn món ngọt thì chúng tôi ngồi nói chuyện đó đây.

Đủ mọi chuyện, bao gồm học tập, xã hội, chính trị, cho đến thời tiết trước khi vòng lại giấc mơ tuổi thơ.

"Có tin không là khi học trung học, tao từng có ước mơ là muốn mở một quán cà phê nữa đó"

"Chắc sạt nghiệp"

Tôi quay phắt qua và nhìn chằm chằm vào người trước mặt.

"Cho tao kể xong trước đã rồi hẵng chà đạp"

"Oke oke" Người đẹp trai giơ tay đầu hàng.

"Bố mẹ từng đưa tao đi nhà họ hàng ở tỉnh khác.

Rồi thì con gái họ mở một quán cà phê phong cách tối giản nằm giữa khu vườn bên cạnh con suối.

Nên tao đã giữ lại trong lòng như một giấc mơ rằng một lần trong đời, nếu có cơ hội cũng muốn mở một quán cà phê nhỏ như thế xem sao"

"Đi mở ở nhà tao đi"

"Chiang Mai á hả"

"Ừm, không khí trên núi, mày có lẽ sẽ thích"

"Thích đó, nhưng nó xa quá.

Tao xin mở ở gần gần Băng Cốc thì hơn, chế Ratchanee có thể đi lại thăm nom thuận tiện"

"Mở hai chỗ"

"Làm một chỗ cho nó ra hồn trước đã"

------

Lúc đầu định là sẽ quay lại căn hộ, nhưng giống như não bộ của tôi nó ra lệnh rằng hình như vẫn còn thiếu.

Nên là cuối cùng đến ngồi hú hí trong quán Bingsu và kem...được món gì đó mát lạnh tráng miệng một chút có lẽ sẽ hài lòng không ít.

Đá bào mịn và có màu trắng sữa, được trang trí đẹp mắt với dâu tây tươi và phủ thêm một lớp sốt dâu nữa....ôi chao.

Màu sắc tươi sáng hấp dẫn và quyến rũ nhất trần đời.

Bingsu dâu tây, số một trong trái tim tôi...

Ùmmmm

Thiên đường trên trái đất rõ ràng chỉ cần một cái chạm nhẹ nơi đầu lưỡi cũng cho cảm giác tựa như đang lơ lửng giữa những tầng mây.

Mọng nước và ngon như muốn bay đi thật xa.

"Phê lắm luôn à"

"Tất nhiên, nếm thử không" Tôi đưa thìa đến trước miệng của người đối diện.

Lúc đầu nghĩ là nó sẽ từ chối nhưng ở đâu ra, táp nguyên một cái thìa cộng thêm còn lẩm bẩm là muốn ăn nữa.

"Đút cho miếng coi"

"Có tay thì tự múc đi chứ"

"Đang đau tay, cầm đồ cả ngày đỏ hết rồi này" Người đẹp trai giơ tay ra cho tôi xem, hình ảnh thấy được cũng giống như những gì nó nói.

Bởi vì trước khi đến quán Bingsu, có lén đi mua thực phẩm tươi và thực thẩm khô để dự trữ lương thực trong phòng mà cũng không ít cho lắm.

"Đút thì đút, nhưng đừng ăn nhiều nhé kẻo tao không no"

"Học cái thói giữ kỹ đồ ăn từ khi nào"

"Lâu lắm rồi"

Trong lúc mà tôi đang đút Bingsu, thì để ý thấy anh mắt khoái chí của người trước mặt đến mức nhìn không được mà phải lên tiếng.

"Nhìn cái gì mà nhìn dữ"

"Nhìn người đáng yêu"

"..."

"Đáng yêu nhiều hơn mỗi ngày"

"Khùng điên cái gì nữa!"

Tôi giả vờ nói giọng gay gắt để lấp liếm.

"Không có điên, chỉ nói sự thật, không nghĩ là bản thân đáng yêu hơn à"

"Còn chưa thôi nữa!"

Tôi đưa cái thìa đến trước mặt người đẹp trai, muốn lấy cái thìa xúc hai cái nhãn cầu vô cùng ranh ma đó ghê.

"Khi mà mày ngại, đúng thật là hài hước mà"

"Hài hước làm sao"

"Thì cố gắng nói giọng gay gắt, giả vờ như không quan tâm nhưng tai thì đỏ đến mức có thể nhìn thấy từ xa"

"Đoán mò" Tôi nhe răng cho người trước mặt trong khi hai tay nắm lấy vành tai và xoa bóp cho máu lưu thông để máu không bị tụ lại cho đến khi lên màu.

"He"

"Nếu mày còn làm bản mặt ghẹo gan rồi còn phát ra tiếng he này nữa nhá, tao sẽ đá cho văng ra khỏi quán luôn đó"

"Khi hung dữ cũng đáng yêu luôn"

"Mày muốn bị thương thật sự phải không" Tôi nghiến răng nghiến lợi tín hiệu cảnh báo ở mức cao nhất.

Đối phương không tiếp tục làm thêm trò gì nữa, không như thế có hy vọng sẽ sảy ra một cuộc chiến thật sự, nói cho biết luôn.

[POV Tin]

Trên đường về, cả hai người chúng tôi chọn bắt taxi về.

Bởi vì có rất nhiều đồ, bao gồm đồ ăn, thực phẩm tươi sống, thực phẩm khô và những thứ khác.

Còn người ăn uống hung dữ, ăn nhiều quá nên là ngủ mất rồi...ngủ từ đèn giao thông đầu tiên.

Tôi dùng tay gạt những sợi tóc che trên gương mặt xinh xắn ra.

Lúc mà không gây hại thì đáng yêu gấp đôi luôn.

Nhưng khi mà thức dậy rồi, không cần nói...người khổng lồ hung dữ trong phim còn phải gọi mẹ ơi, mẹ ơi.

Về đến căn hộ, điều nghe thấy đầu tiên đó là tiếng càm ràm của những người muốn tăng ba ký hoặc là cân nặng tăng lên mười ký cũng chịu á vì rất hài lòng với món ngọt.

"Làm sao mà tăng cân được, nó phải có cái gì đó sai sai"

Không chỉ nói không, còn cầm cái cân đến cho tôi xem giúp nữa là cái cân có bình thường hay không.

"Bình thường"

"Bình thường sao mà được, tao chỉ ăn có một chút thôi làm sao cân nặng tăng lên tận hai ký"

"Mục tiêu ban đầu là ba không phải sao"

"Tao chỉ nói chơi, không tính"

"Tưởng là nói thật"

Đối phương nghe thấy tôi nói như thế thì trừng mắt y như muốn táp đầu trước khi di chuyển về hướng phòng ngủ mà không ngừng càm ràm dọc đường đi.

Tôi nhìn theo rồi mà nhịn cười không được.

Làm ầm ĩ được hết tất cả mọi chuyện thật sự...và tôi nghĩ rằng đây sẽ là một chương trình nghị sự quốc gia phải được nghe trong nhiều ngày cho đến khi cân nặng của người kia trở lại bình thường.

[End]

Cập nhật: 01/09/2023
 
My School President 2
Extra Special 3: Thể hiện


Nó là như thế nào, hửm?

Tôi nhấc chiếc điện thoại có thông báo tin nhắn từ ứng dụng Instagram cho chủ nhân của chiếc điện thoại ngồi gần đó xem.

'P'Tin tốt bụng nhất trên thế giới luôn, cảm ơn nhé ạ ❤️'

"..."

Không một lời nói nào từ tôi, chỉ có một ánh mắt liếc nhìn đến người bên cạnh.

Bàn tay dày trước đó cầm sấp tài liệu nhanh chóng đặt xuống rồi bắt đầu việc giải thích nguyên nhân cái chết sắp đến.

"Đàn em ở khoa" Một giọng trầm nói với tôi như thế.

"..."

Tôi tỏ ra thật bình tĩnh trong khi nhìn vào đôi mắt của người đẹp trai xen kẽ với chiếc điện thoại trong tay để chỉ ra yêu cầu cho một việc đó.

Khi đối phương thấy như vậy thì vội mở khóa và đưa điện thoại cho tôi một cách nhanh chóng.

Mặc dù thật ra chúng tôi ai cũng biết mật khẩu của nhau đi nữa nhưng việc tôn trọng quyền riêng tư luôn là điều ưu tiên hàng đầu của chúng tôi.

"Xin phép kiểm tra chút nhé" Tôi xin phép, mà người đẹp trai cũng gật đầu không hề có một chút hành động miễn cưỡng.

"Đàn em chắc không, nhắc đến mày trong mọi story" Tôi lẩm bẩm trong khi lướt xem lịch sử đăng bài và tin nhắn gửi đến người đẹp trai của đàn em này.

Từ chỗ suy nghĩ rằng là không có gì nhiều nhưng trong thực tế thì ngược lại, vì phía nữ kia vừa đề cập đến vừa tag và có cả gửi tin nhắn đến nữa nhưng những người ở phía bên này không trả lời lại gì cả, ngay cả nhấn like còn không có.

"Đàn em thật mà, dạy kèm trong nhóm, nhìn từ trong ảnh thì biết"

Thì đúng như người kia nói, vì mỗi bức ảnh mà đàn em đó đăng lên đều sẽ là ảnh tập thể chụp chung, không có bức ảnh nào chụp chung với nhau hết dù chỉ là một tấm.

Nhưng việc cố tình gắn thẻ chỉ một mình người đẹp trai xem ra có vẻ bất thường.

"Nhưng đàn em đó muốn được dạy kèm một với một, tao nói được luôn"

'P'Tin, người tài giỏi'

'Gia sư đẹp trai không dạy cho ai nữa đâu'

Tôi đọc một phần story cho người bên cạnh nghe bằng giọng nhẹ nhàng và giọng cao chót vót xen kẽ nhau và cũng có cho vào một chút cảm xúc.

"Đáng yêu" Người đẹp trai nói, mà khi tôi nghe thấy thì liền quay phắt qua nhìn một cách gay gắt.

"Ý là ẻm?"

"Không, ý là mày"

"..."

"Đáng yêu thật sự nhé"

"Không cần đánh trống lãng, tao đang nghiêm túc" Tôi đẩy tấm ngực rắn chắc cho lùi ra xa, bao gồm cả những đầu ngón tay dày đang di chuyển đến để rờ vào sương quai hàm.

Sơ ý là không được, thích cư xử không chừng mực và đây cũng không phải lúc mà để làm việc gì đó nữa vì nó là thời gian của cuộc điều tra chất vấn trước khi có phán xét.

"Tao không cấm để mày ngừng dạy kèm cho em ấy đâu nhé, nhưng đôi khi mày cũng phải tỏ thái độ rõ ràng một chút rằng là đã có chủ rồi" Tôi nói ra bằng tông giọng nghiêm túc, đối phương gật đầu và mỉm cười.

Đó là một nụ cười mà không đáng yên tâm cho lắm.

"Cười cái gì" Thế là tôi điều chỉnh lại vẻ mặt và hỏi bằng giọng gay gắt.

Đối phương di chuyển gương mặt lại gần rồi khẽ thì thầm vào bên tai.

"Ghen?"

"Ghen khùng ghen điên cái gì" Tôi buột miệng lớn tiếng như lấp liếm.

"Lớn tiếng, cáu kỉnh, hậm hực, không ghen chút nào luôn" Người đẹp trai nói vu vơ mà vẫn quấy rối bằng cách chạm vào da thịt tôi không ngừng.

"..."

"Biểu hiện của người không ghen là như thế này hả"

Hỏi cái gì mà hỏi, bực mình rồi nhá.

Tôi trợn mắt và hậm hực trước khi đứng dậy rồi gắt gỏng lớn tiếng như đối phương nói.

"Ờ tao ghen rồi làm sao"

Tôi đứng chống nạnh.

"Thì không làm sao...chỉ đáng yêu thôi"

Người đẹp trai đứng lên cao hết cỡ trước khi cúi xuống hôn lên má tôi một cái chụt lớn.

Chụt!

"Yêu chỉ duy nhất một mình người yêu, không nghĩ là sẽ chia trái tim này cho ai"

Bàn tay dày nắm lấy tay tôi rồi di chuyển đặt lên nơi ngực trái của nó.

"Trái tim này luôn luôn là của Gun và mãi mãi"

Giọng nói trầm ấm dịu dàng sâu lắng của người trước mặt khiến cho tâm trạng cáu gắt của tôi biến mất ngay tức khắc.

Cấm ngại đó.

Tôi ra lệnh cho cơ thể mình cho dù nó có kết quả như thế nào đi nữa.

Tuổi tác ngày càng tăng khiến cho thế giới quan của tôi rộng hơn cả về học tập lẫn cuộc sống.

Việc học thì không khó để đối phó nhưng chuyện sống đây này khó khăn ra phết.

Đặc biệt là về các mối quan hệ, nó có vẻ quá tầm thường để một người con trai như tôi phải để tâm và chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải hành động như một cô bé chờ nghĩ này nghĩ kia, nghi ngờ chuyện đó chuyện đây.

Nhưng đôi khi gặp chuyện với bản thân mình thật sự thì phủ nhận không được luôn rằng tôi chẳng khác gì những cô bé đó chút nào.

Bữa sáng được chuẩn bị như thường lệ, cậu chủ phòng chỉ mặc độc mỗi một chiếc boxer khoe thân trên sexy cùng với một chiếc khăn nhỏ quàng qua vai.

Thì nó đẹp trai như thế này đó nên đôi khi tôi cũng phải giữ kỹ.

Càng là từ khi nó được bầu làm chủ tịch sinh viên Khoa Y thì càng khiến cho có nhiều fanclub hơn khắp trường đại học, bao gồm cả trường đại học khác nữa.

Tôi đây thuộc tuýp những người ghen dã man nhưng không thể hiện ra.

Nhưng nếu gặp tình huống cần thiết thì nó cũng phải được thể hiện một chút rồi.

"Hôm nay tao sẽ đưa mày đến khoa, rồi cũng sẽ đi đón về căn hộ cùng nữa.

Chiều nay không có dạy kèm phải không"

"Làm thật?"

Người đẹp trai nheo mắt nhìn.

"Tao từng nói đùa?"

Người đẹp trai tủm tỉm cười và đưa tay ra đẩy trán tôi.

Lúc đầu nó đang định bẹo má tôi đó nhưng mà tránh kịp.

"Coi chừng không cho ăn nữa bây giờ" Ngay khi nói câu này xong thì tôi nhanh chóng nhìn mặt đối phương, và đúng như những gì suy nghĩ.

Ánh mắt khoái chí đó khiến cho tôi biết luôn rằng người trước mặt đang nghĩ gì.

"Ngừng nghĩ tục tĩu, ý tao là cháo"

"Thồ...không mở cờ cho dụ dỗ chút nào?"

Nó làm mặt nuối tiếc.

"Ngậm miệng lại rồi nhanh ăn đi!"

Lần nào cũng phải quát lên mới chịu.

Tôi nhìn cáu gắt trước khi đối phương ỉu xìu bước đến bàn ăn.

------

Hiếm khi mà tôi tay trong tay cùng với người đẹp trai, thật ra mà nói là gần như có thể đếm được số lần vì tôi thấy rằng nó là chuyện đáng xấu hổ.

Nhưng trong giờ phút này, nếu mà ngượng ngùng xấu hổ, có hy vọng sẽ bị ai đó ở đâu cũng không biết tha người yêu tôi đi ăn chắc luôn.

"Đôi khi mày không cần phải nắm tay tao chặt đến cỡ này cũng được nhé"

Tôi nheo mắt nhìn tay mình mà bây giờ bị gắn chặt vào bàn tay lớn hơn một cách chắn chắn.

Y như là phụ huynh mà sợ rằng con nhỏ lén hất tay ra rồi chạy xuống đường.

"Muốn nắm không phải sao?"

"Thì đúng nhưng không phải chặt đến cỡ này"

"Không được đâu, càng chặt càng yêu"

"Này là mày không có ý nghĩ bậy bạ phải không"

Ánh mắt kiểu này không mấy tin tưởng được đâu.

"Thật ra thì cũng nghĩ"

Bép!

Tôi đá chân cho cái người bậy bạ quay lại vấn đề, chuyện gì cũng nói được nhưng người thân cao chỉ cười cười.

Khi bước vào dưới tòa nhà Khoa Y, người đầu tiên tôi nhìn thấy là Khett, bạn của người đẹp trai.

"Hôm nay đưa phu nhân đến nữa à" Khett trêu.

Người đẹp trai gật đầu trước khi bước đến ngồi vào bàn có Than và Phathar đang ngồi.

"Cả trăm ngàn năm nay chưa bao giờ ghé thăm, nó phải có chuyện gì đó phải không" Than lên tiếng rồi quay qua phối hợp với những người bạn còn lại.

"Đi làm cái gì có lỗi về hả ngài đại thần" Thế là Phathar phối hợp tiếp.

"..."

"Nếu cho đoán, phải liên quan đến em PP chắc chắn"

"Biết rõ luôn"

"Vừa nói đến thì đến ngay" Khett bĩu môi ra phía sau, nơi mà có một cô gái thân hình nhỏ nhắn đang bước về phía bàn mà tôi đang ngồi.

"Xin chào các anh ạ"

"Xin chào, N'Pumpui."

Theo như những gì tôi quan sát từ bên ngoài, N'Pumpui được coi như là một cô gái tương đối dễ thương, miệng bé mũi nhỏ ăn mặc gọn gàng, kín đáo.

Hình ảnh tổng thể nhìn trong trẻo ngây thơ, còn chuyện khác hẵng nói sau.

"Nhưng mà anh này" N'Pumpui nhìn đến chỗ tôi rồi nhíu mày.

"Ờ này là P'Gun, người yêu thằng Tin đó" Khett là người giới thiệu tôi cho em ấy biết.

Tôi gật đầu mỉm cười, còn em gái đó lúc đầu mặt có đôi chút ngượng nghịu nhưng cũng nhanh chóng quay lại nở nụ cười vui vẻ trong vài giây sau đó.

"À vậy ạ, xin chào P'Gun"

"Xin chào" Tôi gật đầu mỉm cười.

"Em xin ngồi cùng nhé ạ, đợi bạn ạ"

Tôi nhìn theo cô gái nhỏ bước đến ngồi ở phía đối diện trước khi cô ấy lấy tài liệu học ra và đẩy đến trước mặt người đẹp trai.

"P'Tin ơi, em vẫn còn thắc mắc chỗ này một chút ạ"

Tôi thở dài với cái giọng điệu du dương, mà phải công nhận rằng nghe rồi mà ngứa hết cả tai.

Người được nói đến quay lại nhìn tôi như thể xin phép, tôi gật đầu cũng với ánh mắt tĩnh lặng.

Nghĩ rằng người đẹp trai nó có lẽ biết ranh giới cư xử.

Mà trong cùng lúc đó tôi để ý thấy N'Pumpui liếc nhìn đến chỗ tôi rồi cười mỉm...

Thề được luôn rằng đó là nụ cười mà siêu giả tạo nhất mà tôi từng thấy từ trước đến giờ.

Thể hiện rõ ràng đây mà, nhưng cũng tốt không phải tốn công mệt mỏi nhiều.

Tôi nghĩ trong lòng trước khi nở một nụ cười từ khóe miệng và bắt đầu làm điều gì đó.

"Ăn bánh không"

Tôi hỏi người bên cạnh bằng giọng ngọt ngào.

Người đẹp trai quay phắt qua nhìn rồi nhíu mày với vẻ mặt nghi ngờ và hoang mang cùng một lúc.

Tôi mỉm cười cho nó nhận ra và lấy há cảo mà đã chuẩn bị sẵn trong túi từ lúc còn ở căn hộ ra.

Nếu đó là lúc bình thường thì nó có lẽ phải tự ăn, đừng hòng mà tôi sẽ ngồi phục vụ.

Nhưng hôm nay coi như là một ngày đặc biệt mà rất rất đặc biệt nên phải chăm chút đút đồ ăn cho anh yêu một chút.

"Ùm"

Người thân cao há miệng nhận món bánh cùng với nụ cười tươi và ánh mắt long lanh.

Giây phút đó tôi liếc nhìn N'Pumpui, người mà đang nhìn đến chỗ tôi trước đó rồi.

Tôi tủm tỉm cười cho em ấy giống như mà em ấy đã làm với tôi.

Chỉ có điều của tôi đó, nó thắng thế hơn nhiều.

Thì cũng vậy thôi, khà khà.

"Ăn không ạ N'Pumpui" Tôi lên tiếng cùng với tông giọng êm ả.

"Không thì tốt hơn ạ, em ăn trước đó rồi" Đối phương lắc đầu rồi tránh ánh mắt.

"Ờ anh xin hỏi một chuyện"

"Chuyện gì vậy ạ"

"Em không có đi học hả"

"Dạ?"

N'Pumpui nhíu mày.

"Anh thấy là em không làm được đề nào hết, nên là muốn biết rằng không có đi học hả"

Tôi nhìn em ấy bằng ánh mắt thương yêu, còn em ấy thể hiện sự không hài lòng với tôi một chút, nhắc lại là chỉ một chút thôi.

Nếu ai không để ý thì sẽ không biết rằng đó là cử chỉ mà cô ấy không hài lòng khi tôi nói móc như thế.

"Có đi học ạ, nhưng em không hiểu lắm"

"Tính toán cơ bản đơn giản, anh học kế toán để anh dạy cho, chịu không" Tôi giới thiệu mình làm gia sư, kể cả khi không tài giỏi bằng anh đại thần.

Nhưng những phép tính cơ bản năm nhất không phải là chuyện gì khó lắm.

Cam đoan luôn là em sẽ nhớ người gia sư này không đời nào quên đâu.

"À...không sao đâu ạ anh, cảm ơn nhé ạ.

Bạn em Line đi gọi rồi, em đi trước nhé ạ, hẹn gặp lại các anh"

N'Pumpui rối rít nói, trước khi vội vàng thu dọn tài liệu vào cặp và nhanh chóng đứng dậy khỏi bàn và bước vào tòa nhà học.

Tôi chỉ có thể nhìn theo và chìm đắm trong suy nghĩ.

Người đàn em này ghê gớm không ít đâu, nhưng tỏ vẻ chỉn chu để đánh lừa người ta.

Nhưng xin lỗi nha, tôi nhìn ra được.

"Đúng dữ dội" Khett lên tiếng trong khi nuốt nước bọt vang lên một cái ực, còn những người bạn còn lại thì gật đầu đồng ý theo.

Tôi tin rằng mọi người trong nhóm của người đẹp trai đều biết rằng đàn em này có mục đích gì trong việc tiếp cận cái người thanh niên thông minh xuất chúng này.

Nhưng phong cách của con trai nên là không xen vào cản trở chuyện của người khác thì cũng phải chuyện thôi.

"Chỉ một chút thôi"

"Như này không một chút đâu nhé, đến kiểu im im lặng lẽ nhưng đấm cú nào là chính xác cú đó"

"Thì nó cũng phải có một ít"

Tôi nhún vai trong khi đặt túi há cảo trước mặt người đẹp trai.

"Vẫn chưa no" Người thân cao lẩm bẩm.

"Không có tay?"

"..."

Tôi nói chuyện với bạn của người đẹp trai không lâu lắm trước khi xin phép đi học, ước chừng chỉ mất một lúc đi qua cầu vượt.

"Cần đưa đến khoa không"

"Không cần" Tôi lắc đầu trước khi quay người bước lên cầu vượt nhưng phải nán lại và quay lại gặp người đẹp trai lần nữa.

"Ờ, cư xử cho đàng hoàng đó"

"Không phải một câu nói đâu nhé, mà là một câu cảnh báo"

"Vâng ạ" Người thân cao nghiêm tay nhận lệnh.

Tôi mỉm cười rồi quay người bước lên cầu vượt.

❤️

Sau khi tan học vào buổi chiều thì tôi đi đón người đẹp trai tận trước khoa.

Thành thật mà nói thì tôi không mấy quen cho lắm khi mà phải cư xử như một cô gái theo đưa, theo đón và theo giữ kỹ người yêu một cách lầy lội như thế.

Nhưng vào thời điểm này, tình huống bắt buộc không thể không làm được.

"Đợi lâu không" Tôi hỏi người đang nghe nhạc ở cùng một chiếc bàn với khi sáng nay.

"Không lâu"

"Còn có ai theo quấy rầy mày không"

"Không thấy bóng"

"Không có tag hay đề cập gì ngọt ngào đến luôn phải không"

"Không có"

Người đẹp trai lấy điện thoại và mở cho tôi xem.

Không có gì thật.

Tôi gật đầu hài lòng còn đối phương cũng không có thái độ không hài lòng gì, còn đứng cười tươi rói đến mức mà nhìn thấy ghét.

"Tao thích nhé" Nó cười cười nói.

"Hửm?"

Tôi làm vẻ mặt khó hiểu.

"Thích khi mà mày ghen, giữ kỹ tao như thế này" Người đẹp trai đứng lấy tay gãi cằm, tôi nhanh chóng quay phắt mặt tránh né và quay lại trừng mắt nhìn.

"Tao cực kỳ ghét bản thân mình trong phiên bản này, nói cho biết"

"Rõ là dễ thương"

"Dễ thương với ma thì có"

Về đến căn hộ, tôi vào bếp nấu một bữa ăn đơn giản, chú trọng các món ăn sạch và rau củ quả.

Dạo này tôi đang trong quá trình kiểm soát cân nặng của mình sau khi buông thả cho đến khi có cả nọng.

Dù cho người đẹp trai có lẩm bẩm rằng thích như thế này vì có vừa tay vừa chân cái gì của nó đó.

Nhưng đối với tôi thì tôi khó chịu không được thoải mái cho lắm.

Nên đành phải quay lại chăm sóc bản thân nhiều hơn một chút.

Còn người đẹp trai thì xuống dưới đi bơi từ hơn nữa tiếng trước rồi.

Trường hợp này yêu sức khỏe là số một và tất nhiên là không đời nào được thấy cục mỡ ở trên bụng của nó.

Lúc đầu nó cũng rủ tôi xuống đi cùng đó, một nữa là ép buộc cho xuống chạy bộ ở phòng gym.

Nhưng tôi tìm ra hàng trăm lý do để từ chối nào là giặt giũ, rửa bát, nấu nướng, gì gì đó...

Chuẩn bị xong bữa tối thì tôi ngồi ở sofa bật phim tối xem.

Một bộ phim kể về việc nữ chính cải trang bằng cách đội tóc giả, lấy một miếng vải quấn quanh ngực rồi dán một bộ ria mép đen dày.

Này còn được chiếu trong xã hội Thái thật hả, người xem như tôi chỉ có thể không hài lòng.

Nam chính ngu lắm hay gì mà nhìn không ra rằng đó là phụ nữ không phải đàn ông, mặt trắng đến như thế nhìn từ sao Hỏa còn biết.

Phải cho cô Ratchanee làm giám đốc sản xuất, đảm bảo bộ phim sẽ kết thúc ngay từ ngày đầu tiên vì bà ấy sẽ giải đáp các con bài tẩy ngay từ lúc đầu.

Đang định nhấn điều khiển để chuyển kênh thì đột nhiên màn hình điện thoại của người đẹp trai sáng lên khiến cho tôi nhịn không được mà cầm lên xem.

Pumpui_pp

Mentioned you in their story

Muốn có em cá hộp này nữa.

Tôi thở một hơi dài.

Người đẹp trai cho phép tôi dùng điện thoại của nó được, lúc đầu cũng còn lưỡng lự đó vì đây nó là vật cá nhân của đối phương.

Nhưng mà lòng dạ nó bồn chồn đến mức như muốn bùng cháy.

Thế là xin phép được dùng đặc quyền là người yêu nhấn vào xem story mà đàn em kia đề cập đến người đẹp trai.

'Nhớ gia sư người tài giỏi rồi ạ'

Cứ một chút là lại van xin kiếm chuyện nữa rồi nhá.

'Nhớ người yêu anh hả' Tôi nhắn lại cho đối phương.

'Dạ?'

'Đây anh là P'Gun, em nhớ người yêu anh hả'

'À không ạ'

'Có lẽ không chắc là không đâu nhỉ, anh thấy là em đề cập đến người yêu anh hầu như là mọi story luôn, thích người yêu của anh hả"

'Không đâu ạ, em chỉ ngưỡng mộ P'Tin thôi'

'Ờ vậy thì mong cho em ngưỡng mộ tiếp nhé, đừng có ngưỡng mộ quá mà thích người yêu anh nhé, với hy vọng tốt đẹp'

'Dạ anh'

Hừm...nhìn từ thiên hà Thiên Nữ còn biết là ẻm giả tạo.

Thú nhận luôn là bây giờ cảm xúc của tôi đang sôi sục.

Tôi đợi cho đến khi người đẹp trai đi bơi về và để nó ăn xong bữa tối trước, mà tôi sử dụng thời gian này để bản thân bình tĩnh lại.

"Xin phép nói chuyện cùng một chút" Tôi nói với người kia trước khi bước tới chỗ ghế sofa.

"Vừa rồi tao lén chơi điện thoại mày, N'Pumpui đăng story rồi còn đề cập đến mày nên là tao nói chuyện với em ấy.

Không có lời lẽ thô tục nào trong cuộc trò truyện, nhưng cũng có móc xỉa vài câu"

Người đẹp trai nhấn vào đọc trong Instagram rồi cười to cười nhỏ.

"Người yêu ai, hung dữ ghê" Trước khi ngẩng đầu lên rồi nói chọc tôi.

"Tao hung dữ từ đâu từ khi nào rồi còn chưa quen?"

Tôi nhe nanh cho nó thấy, mà phiên bản này chính là phiên bản bình thường của Kantaphol.

"Không quen vì lần này vừa hung dữ vừa ghen và còn giữ kỹ"

"Mày là của tao, muốn không cho ghen với giữ kỹ sao được"

"He"

"Tao xin lỗi vì đã lén chơi điện thoại của mày và nói chuyện với em ấy như thế, nhìn không mấy trưởng thành cho lắm nhưng thực sự không thể kiểm soát được tâm trạng của mình"

"Không thấy có chuyện gì hết, đặc quyền của mày sẵn rồi"

"Ừm"

Người đẹp trai tiến lại gần rồi ấn đầu tôi cho nép vào bờ vai của nó, rồi xoa xoa đầu như người mẹ chuẩn bị ru con ngủ.

"Những gì mày làm, tao tin là mày có ý tốt và từ bây giờ tao sẽ hành xử cẩn thận rõ ràng hơn nữa không phải vì mày hay vì tao nhé"

Tôi ngước lên nhìn gương mặt sắc sảo.

"Mà là vì chúng ta"

"Hôm nay mày nói nhiều qua rồi nhé"

"Thích mà không phải sao, tao sẽ nói thật nhiều nha"

"Cũng thích đó nhưng mà không quen cho lắm"

"Vậy thì sẽ nói ít như cũ...nhưng mà làm thật nhiều" Người đẹp trai nói với giọng khe khẽ nhưng ánh mắt tỏ vẻ khoái chí ra mặt.

"Đừng có mà lôi vào chuyện dưới quần"

"Sao biết"

"Chỉ cần nhìn thấy mặt mày thì tao biết rồi là mày đang nghĩ chuyện gì" Tôi rời người ra rồi dùng tay đẩy trán của anh chàng đẹp trai đang chuẩn bị rúc vào trong người tôi.

Hừm, phải luôn chờ chực ngăn cản cái người thanh niên này đây, không như thế thì lần nào cũng sẽ gặp thế bất lợi.

"Biết ý thật sự"

[POV Tin]

Unfollow Pumpui_pp

[End]

Cập nhật: 01/09/2023
 
My School President 2
Extra Special 4: Đêm sau đám cưới


"Vợi ơiiiii"

"Sao mà vợ dễ thương quá đi ạ"

Tôi đứng chống nạnh nhìn chú rể lúc này đang ngồi tựa cổ vào ghế sofa và đã lẩm bẩm không ngừng trong ít nhất là nửa tiếng rồi.

Mép áo sơ mi thì rớt ra bên ngoài quần, tóc thì rối bù, mặt thì đỏ bừng còn đôi mắt vẫn ngọt ngào.

Đây có phải là ông bố gọn gàng đẹp trai đứng trên sân khấu một giờ trước không?

"Ngày mai thế nào mày cũng bị phạt nặng" Tôi vừa thở dài vừa mắng trước khi kéo người say lên ngồi trên ghế sofa và giúp nhau cởi cúc áo cho đối phương để giảm bớt sự khó chịu và làm cho cơ thể cảm thấy thoải mái hơn.

Ngay lập tức thân hình cao lớn thả người nằm xuống trên chiếc đệm êm ái.

Quay lại lúc bữa tiệc After Party (tiệc ăn mừng sau lễ cưới), chú rể liên tục được bạn bè thân thiết từ cấp 3 đến đại học đến để cụng ly đến mức không đếm nổi bao nhiêu lít chất lỏng màu hổ phách đã chảy vào cơ thể.

Nhưng nếu cho tôi đoán trước thì có lẽ là không hề ít đâu.

Tình hình sau đó như đã thấy.

Tôi đứng chìm đắm trong suy nghĩ một lúc, sau đó quyết định đêm nay phải lau người cho cái người gây ra vấn đề trước.

Bởi vì một mình tôi có lẽ không thể đánh thức cái người này để cho dậy đi tắm được.

"Vợ ơiiiii"

"..."

"Vợ tôi tên Gun đó ạ mọi người, đáng yêu lắm luôn"

Tôi thở dài trước những lời ngọt ngào cứ tuôn ra không ngừng.

Thực ra, khi nghe thấy những điều này có lẽ nên tỏ ra xấu hổ rồi khúm núm người lại.

Nhưng mà xin lỗi nhé, nếu đúng như vậy thì chắc chắn không phải là tôi.

Đừng có mơ mộng hay là trôi theo những lời nói ngọt ngào của cái người đẹp trai này, hừm!

"Cứ nói đi, nói cho nhiều vào, trước khi mày không còn cơ hội để nói nữa" Tôi dùng ngón tay bóp chặt chiếc mũi cao của người thân cao trước khi xuống tay lau cơ thể cho đối phương.

Bắt đầu từ mặt đến cổ và lau đến ngực, bao gồm cả bụng.

Phần dưới cùng thì được để nguyên, để cho nó tự chịu trách nhiệm đi.

Dịch vụ như thế này là tốt lắm rồi.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trước mắt, tôi bước vào và lấy một bộ chăn ga gối đệm đặt trên sàn cạnh ghế sofa.

Đêm nay có lẽ sẽ phải nằm trông chừng chú rể nguy hiểm.

Bởi vì nếu cố kéo cho nó vào ngủ trong phòng rồi nó nôn mửa thì sẽ trở thành vấn đề lớn và nếu để nó ở ngoài một mình có thì vẻ quá nhẫn tâm và tàn nhẫn.

Tôi đã điều chỉnh nhiệt độ điều hòa trong phòng vừa phải, không quá lạnh hoặc quá nóng.

Chuẩn bị chăn cho đối phương và đặt sẵn dưới chân trước khi vào bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho bữa sáng.

Các món ăn nóng như cháo, cơm nóng hay canh rong biển là một số món được nghĩ đến để có thể phù hợp giúp giải tỏa cơn say.

Tôi vào bếp một lát rồi vào phòng tắm để tắm.

Xong rồi thì ra ngoài chuẩn bị chỗ ngủ cho mình.

Thời gian trôi qua đến gần ba giờ sáng, tôi vội đi ngủ mà không quên đặt báo thức.

Vẫn chưa kịp mơ, tiếng báo thức vang lên đánh thức tôi khỏi cơn mơ màng.

Nhấc điện thoại lên và xem thì nó vẫn thực hiện nhiệm vụ của mình một cách chính xác.

Đúng bảy giờ sáng, không thiếu, không thừa.

Mặc dù tôi vẫn cảm thấy hơi chóng mặt, có lẽ là do ngủ không đủ giấc.

Nếu mà cho ngủ đủ giấc thì tôi nghĩ có lẽ là sẽ đến tận bốn giờ chiều.

Nhưng vì có rất nhiều nhiệm vụ phải đảm nhiệm nên trước tiên cần phải gạt cơn buồn ngủ sang một bên trước.

Sau khi xong việc thì quay về và đánh một giấc để nghỉ ngơi.

Nhưng cảnh tượng trước mắt sau khi duỗi người đứng dậy gần như khiến gió đóng băng cùng với luồng khí nóng bốc ra khỏi tai với tốc độ siêu thanh.

Thằng đẹp trai!!!

Tôi gầm gừ trong lòng khi nhìn thấy thân hình cao lớn nằm bất dộng trên ghế sofa gần như khỏa thân.

Chiếc áo sơ mi rơi xuống bên cạnh, về phần bên dưới chỉ còn lại chiếc boxer, còn chiếc quần bay đi gần đến tận cửa phòng ngủ.

Tôi thở một hơi dàng dằng dặc, cố gắng trấn tĩnh lại và kìm nén những cảm xúc đang sôi sục.

Sau đó lấy điện thoại ra và ghi lại hình ảnh để làm bằng chứng chờ đợi hình phạt.

Có thể nói lần này phạm tội nhiều lắm, hình phạt lần này sẽ bao gồm cả phạt tù và phạt tiền.

Đợi cho tỉnh dậy trước đi dã, đến lúc đó sẽ biết thảm họa sẽ trông như thế nào.

Tôi nhặt chiếc áo và cái quần của người đẹp trai rồi ném vào giỏ trước khi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Trong khi đang nếm thử món ăn thì tôi nghe thấy một tiếng cốc lớn phát ra từ phía sau.

Quay lại thì thấy vị bác sĩ nổi tiếng đang nhìn tôi với khuôn mặt tái nhợt và nụ cười lúng túng dần dần tắt hẳn.

Tôi chỉ nhìn mà không nói gì, sau đó thì chuyển sự chú ý của mình trở lại việc nấu ăn.

[POV Tin]

Chắc chắn là sẽ chết, không còn nghi ngờ gì nữa, một triệu phần trăm cổ của tôi sẽ bị cắt đứt.

Tôi ngay lập tức đặt tay lên thái dương sau khi nhìn thấy ánh mắt đó.

Không có ý nghĩa gì hết, chỉ có một ánh lạnh lùng toát ra.

Tôi cúi xuống nhìn tình trạng của mình, vô cùng đáng thương.

Những hình ảnh về sự việc tối qua liên tục hiện lên trong đầu, nó càng củng cố thêm những hành vi sai trái đã được thực hiện.

'Nào, dô!!'

'Cụng ly'

'Cạn ly'

'Hết chai luôn đi bạn'

'Vợ mày không mắng đâu...hay là mày sợ vợ'

'Ai sợ vợ, không có, không hề'

Thôi hết rồi, thằng Tin.

Không có, không hề cái gì chứ.

Cả nước ai ai cũng biết vị bác sĩ Tinnaphop này là người sợ vợ số một, sợ hơn bất cứ điều gì trên thế giới (* Ủa, có hả ta 🤣*)

Những tiếng nổ lớn thỉnh thoảng phát ra từ nhà bếp khiến tôi luôn giật mình, muốn quay lại nhìn nhưng không đủ can đảm.

Định đứng dậy đi chỗ khác nhưng lại sợ có vật gì đó sắc nhọn từ trong bếp lao tới đâm vào giữa lưng, thế nên đành chỉ ngồi chờ chấp nhận số phận của mình.

Hương thơm ngào ngạt bay đến mũi, tôi nuốt nước miếng cùng với tiếng bụng đang kêu cồn cào.

"Đi tắm đi rồi còn vào ăn sáng"

Tôi giật mình khi nghe thấy âm thanh từ phía sau, từ từ quay lại nhìn thì thấy người vợ đáng yêu nhất của mình đang đứng nhìn với ánh mắt giống như ban đầu.

"Đi được hả" Tôi hỏi nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy được, nhưng vẫn đủ để đối phương nhận ra và gật đầu đồng ý.

Tôi vớ lấy chiếc chăn và quấn quanh người như trong phim, trước khi bước chậm vào phòng ngủ.

Và chỉ mất chưa đầy mười phút để lặng lẽ bước đi rồi quay lại ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt bẻn lẽn.

Đưa mắt nhìn quanh phòng thì thấy bà nội trợ đang đứng ở ban công tưới cây.

Món cháo thịt lợn đặc biệt với hai quả trứng nóng hổi và một ly nước cam lạnh trước mặt đã được nấu xong một cách nhanh chóng.

Nếu còn lề mề chắc chắn sẽ bị buộc tội để đồ ăn nguội mà không ăn.

Ăn xong, tôi liền lấy đĩa và ly rửa sạch, lau khô rồi cất vào tủ chén.

Cùng lúc đó, có người đã hoàn thành xong việc chăm sóc cây xanh.

Thời gian xét xử đã bắt đầu, cảm giác hơi thở trì trệ gường như không thể thoát ra.

Không lâu nữa, sẽ không qua khỏi hay là bị tàn phế thì có lẽ sẽ được biết.

Người trước mặt nhìn mặt tôi rồi thở dài trước khi nhấc điện thoại lên và cho tôi xem từng bức ảnh một.

Chết chắc, nói luôn là chỉ có chết.

Khung cảnh trong mỗi bức tranh khiến tôi chỉ muốn đập đầu vào tường hàng trăm, hàng nghìn lần.

"Đây là hình ảnh đêm qua và sáng nay"

"..."

"Thế nào" Bà xã nhướng mày hỏi, cùng với ánh mắt tĩnh lặng chờ đợi câu trả lời.

"À...ờ...t...t...tao xin lỗi" Tôi nói với giọng ấp úng, trong lúc đó dịch người lại gần người kia rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon.

"..."

"Nhận sai không cãi, xin lỗi nhé em yêu" Tôi cúi mặt xuống nép vào ngực người trước mặt, hóa thân thành một chú mèo hết sức năn nỉ, cầu xin sự thương cảm.

"Biết phải không là đã vượt xa giới hạn"

"Dạ"

"Nếu không lo lắng cho bản thân mình thì cũng phải để ý đến những người lo lắng cho mày một chút"

Giọng điệu của người nói dần dịu đi, khiến tôi phải ngước mặt lên nhìn.

Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp đang ngấn lệ trước mặt, nó khiến trái tim tôi như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.

Tôi đang khiến cho những người yêu thương tôi đau lòng và thất vọng.

Tôi nắm lấy tay vợ, người tôi yêu thương và quý mến, ôm thật chặt và xin lỗi từ tận đáy lòng.

"Tao xin lỗi thật lòng nhé, không có cố ý hành động như một kẻ ngốc nhưng cũng thành kẻ ngốc mất rồi.

Xin hứa từ nay trở đi sẽ rèn luyện bản thân để trở thành một người ngoan ngoãn, vâng lời và chăm sóc bản thân thật tốt.

Và sẽ yêu bản thân mình nhiều hơn và cũng sẽ yêu những người quan tâm đến mình nhiều hơn nữa"

"Ừm" Đối phương nhẹ nhàng trả lời trước khi rút bàn tay mình ra khỏi tay tôi.

Đôi mắt ngấn lệ của ngài Kantaphol trước đó bỗng khô cạn như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Vẻ mặt bình tĩnh vừa rồi của đã chuyển sang căng thẳng.

"Được rồi...tiếp theo đây sẽ là lúc để trừng phạt"

"Há?"

"Há cái gì"

"Có trừng phạt nữa hả?"

"Tất nhiên, ngay cả khi bị cáo có thú nhận nhưng vẫn phải bị trừng phạt vì hành vi phạm tội đã xảy ra.

Chỉ có thể giảm hình phạt xuống một nửa, ngay từ đầu đã muốn cho tàn phế luôn, nhưng nghĩ lại còn phải sử dụng sức lao động để phục vụ"

"Tàn phế luôn hả" Tôi cười khan trước thông tin nhận được từ người mà tôi gọi là vợ đang có ý định trừng phạt tôi đến mức tàn phế.

Không quá tàn nhẫn đâu nhỉ...

"Thì giảm bớt cho rồi đó, đây là danh sách tất cả các nhiệm vụ mà bác sĩ Tinnaphop phải thực hiện để sửa chữa lỗi lầm đã làm"

Tôi nhận được một mảnh giấy khổ A4 từ người kia, sức lực hiện có dường như cạn kiệt.

Nhìn sơ qua thì thấy vết bút từ mép trên xuống tận mép dưới.

Không khó để đoán nó sẽ nhiều đến mức nào.

Quét nhà, lau nhà, giặt giũ, tưới cây, mua thực phẩm, đồ tươi sống, đồ gia dụng, v.v.

Trong thời gian một tháng.

"Một tháng luôn hả"

"Hay là muốn thêm?"

"Ui, không thì hơn.

Nhiêu đây thôi là đủ rồi"

"Có lẽ không vượt quá khả năng của bác sĩ Tinnaphop phải không?"

Dáng vẻ nói tâng nói bốc của người trước mặt khiến tôi không thể không khó chịu.

Không thể nào phạm sai lầm cho người kia nắm thóp lần nữa, hehe!

Đừng để phạm một sai lầm nào nếu mắc phải chắc chắn sẽ bị đánh vào mông cho sợ.

Buổi tối, nhiệm vụ đầu tiên của tôi bắt đầu bằng việc đưa người vợ yêu quý của mình đi siêu thị.

Hàng trăm nghìn thực phẩm, đồ dùng liên tục được thêm vào giỏ hàng.

Dù có vẻ nhiều nhưng mọi thứ đều quan trọng và cần thiết trong cuộc sống hàng ngày.

"Cái này ở phòng chắc sắp hết mất rồi"

"Cái này được giảm giá"

"Cái này mua hai tặng một, nhưng nếu giá cao hơn lần trước thì tốt hơn hết là nên tạm gác nó sang một bên.

Tuần tới có lẽ giá sẽ giảm, từ từ mua sau"

Người mua sắm với bàn tay nạm vàng và kim cương lẩm bẩm không ngừng, tôi chỉ có thể gật đầu theo trong khi mỉm cười gượng gạo trước những người qua đường đang tỏ ra ngạc nhiên với vợ tôi.

Ai mà không ngạc nhiên chứ, một mình vừa đi vừa nói không ngừng nghỉ...

Một điều tôi nhận thấy từ hành vi của bà nội trợ, rằng đây phải là một khả năng đặc biệt.

Đó là có thể ghi nhớ mọi thứ còn thiếu trong phòng với độ chính xác cao đến mức không cần ghi chú, biết ngay cả số tiền còn lại.

Ngoài ra, có thể dự đoán tuần sau sẽ phải giảm giá mặt hàng này một lần nữa vì thế việc đổ xô mua vào đợt này sẽ dẫn đến mức giá có thể cao hơn mức bình thường.

"Dầu gội hết rồi này, kem cạo râu nữa phải không" Đối phương quay sang hỏi mà không đợi tôi trả lời.

Nhận ra thì các mặt hàng đã được đặt vào giỏ hàng trước khi tôi kịp mở miệng hay là bày tỏ sự đồng ý.

Tôi chỉ có thể thầm mỉm cười trước sự nhanh nhẹn này.

Mặc dù mọi thứ nhìn có vẻ bộp chộp nhưng đó là điều mà đối phương đã lên kế hoạch chuẩn bị rõ ràng.

Tôi đứng nhìn người nhỏ bé từ bên cạnh.

Dù đã gần mười năm trôi qua nhưng vợ tôi vẫn giống như ban đầu không hề thay đổi.

Luôn coi trọng và quan tâm đến những người xung quanh.

Về việc bạo lực, nó vẫn được thực hiện trên cơ sở nhất quán và không khoan nhượng.

[End]

Do bản thân rất buồn ngủ và lười biếng thế nên tôi thuyết phục anh chàng đẹp trai đi ăn tối ở bên ngoài.

Khi về đến phòng, tôi vội vàng đi tắm để chuẩn bị đi ngủ sớm vào buổi tối.

Về phần phạm nhân giữ chức ông nội trợ có trách nhiệm sắp xếp những món đồ đã mua theo đúng thứ tự.

"Xin phép đi ngủ trước nhé" Tôi nói với người thân cao đang bận rộn sắp xếp đồ tươi sống vào tủ lạnh.

"Biết rồi vợ ạ, không cần phải lo mấy việc này đâu, người chồng này sẽ chăm sóc em thật tốt"

Tôi mím môi trước những gì nghe được vì biết rằng đó là một câu nói đầy mỉa mai.

[POV Tin]

Làm xong nhiệm vụ được giao, tôi từ từ đi vào phòng ngủ xuyên qua trong bóng tối để tắm.

Không muốn bật đèn làm phiền người kia ngủ nên ra ngoài đọc sách nghiên cứu để giết thời gian.

Thời gian trôi qua cho đến gần 10 giờ tối.

Cửa phòng ngủ mở ra cùng với một bóng dáng nhỏ bé lắc lư qua lại đi vào bếp uống nước rồi đến dựa vào tôi trên sofa.

"Buồn ngủ"

"Không đi ngủ à" Tôi hỏi người đang lắc người qua lại, nhìn rồi vừa thấy giống mèo vừa thấy giống rắn.

Nhưng đó là một con mèo buồn ngủ và một con rắn vô hại.

"Không muốn ngủ"

"Aww...hay là muốn làm cái khác" Tôi cúi xuống thì thầm nhẹ nhàng trước khi nhanh chóng rút lui khi bị một lòng bàn tay chí mạng đánh thẳng vào mặt.

Mặc dù nhắm mắt nhưng không hề thiếu sự chính xác chút nào.

Tự nhiên không thích.

Kiếm chuyện làm đau cơ thể cho bằng được.

Tôi tự mắng mình trong lòng.

"Lúc nảy Khun Ratchanee line đến hỏi đã đếm phong bì chưa"

"Phong bì cưới?"

Tôi nhướng mày thắc mắc.

"Đúng vậy, mẹ nói rằng khi đếm phong bì, đừng quên ghi lại mỗi khách đến dự lễ bỏ bao nhiêu baht vào phong bì cưới và gửi cho mẹ biết nữa.

Để sau này khi đi đám của nhà khác mẹ biết mức giá cần bỏ vào phong bì"

"Nó thực sự phức tạp đến thế luôn à?"

"Theo như nghe nói thì đó là chuyện đương nhiên.

Nhưng tóm lại thông tin ở đây chỉ mang tính chất tham khảo khi chúng ta phải đi dự một đám tiệc nào đó của bạn bè mình, khi đó sẽ biết chúng ta nên bỏ bao nhiêu tiền vào phong bì.

Nó có thể bằng nhau hoặc nhiều hơn"

Đồng ý.

"Kiến thức mới"

"Đồng ý"

"Vậy để đó đi, chúng ta ngày mai từ từ nói chuyện" Tôi nói và người kia gật đầu.

"Ừm"

"Rồi bây giờ không buồn ngủ hả" Người bên cạnh hỏi tôi.

Hiện tại, trên bàn phía trước vẫn còn đầy những chồng tài liệu nghiên cứu từ nhiều nguồn khác nhau, cả những tài liệu cũ đều được sưu tầm và xem xét và một bộ mới vừa gây chú ý.

"Thì cũng buồn ngủ, nhưng xin phép đọc xong cái này trước"

"..."

"Vậy vợ muốn đợi chồng hay là đi ngủ trước ạ" Tôi trìu mến xoa đầu người đang nhõng nhẽo như năn nỉ.

"Năn nỉ như này rồi thì phải đợi chứ sao"

"Sao mà dễ thương dữ vậy, hả?"

Tôi vừa nói vừa hôn vào giữa đầu một cái chụt.

"Đó là điều tất nhiên rồi"

"Vậy tối nay sẽ có quà cho người dễ thương" Tôi nói trong khi nở một nụ cười hài lòng.

Về phần vợ tôi, thì ngước nhìn tôi với nụ cười trên môi.

"Đó có phải là một món quà lớn không?"

Chủ nhân món quà tiến lại gần và thì thầm bên cạnh tai tôi.

"Ừm...thì cũng lớn đó" Về phần tôi thì nhanh chóng trả lời mà không chịu thua...chuyện này thì tôi phải chiến đấu đến chết.

"Vậy thì..."

Đối phương ngừng nói trước khi đứng dậy nhìn tôi.

"Mau mang theo vào đây đi... muốn mở quà lắm rồi"

Dáng vẻ hất tóc cùng với chớp mắt khiến tôi vội vàng bỏ tài liệu vào túi trước khi nhanh chóng đi theo vào phòng ngủ.

[End]

"Món quà có lớn quá không?"

"Không đâu, vừa với em yêu luôn...thấy không"

--------

Update: 15/06/2024

Hi mm, qua một thời gian bị tư bản bóc lột nay mình mới có thời gian trở lại.

Còn hai ba chương trên web nữa mà hồi mở free cho đọc mình quên chụp lại, có ai chụp được gửi thì cho mình xin với nhé mình làm cho nó hết bộ, hehe.
 
My School President 2
Extra Special 5: Outing 1


Ngoài việc điều chỉnh lương và công bố tiền thưởng, các chuyến du lịch công ty hàng năm cũng là một dịp lễ mà rất nhiều nhân viên văn phòng háo hức mong đợi.

Đây là khoảng thời gian mà mọi người có thể nghỉ ngơi, thư giãn, đồng thời thắt chặt mối quan hệ với đồng nghiệp thông qua các hoạt động vui chơi.

Năm nay, công ty tôi tổ chức chuyến đi tại Khao Yai trong 2 ngày 1 đêm, và đặc biệt hơn những năm trước ở chỗ đây là lần đầu tiên công ty cho phép nhân viên dẫn theo người đi cùng, miễn phí chi phí cho một người.

Nếu ai muốn dẫn thêm nhiều hơn một người thì cũng có thể, nhưng sẽ phải thanh toán chi phí thực tế cho mỗi người.

Thấy mấy anh chị đồng nghiệp cứ than phiền về việc nên dẫn ai đi làm tôi cũng thấy nhức đầu thay.

Còn tôi, vấn đề này coi như được gạch bỏ khỏi danh sách rồi, vì dù sao chuyến đi này tôi cũng đi một mình.

Nhưng không hiểu sao cái người cao lớn kia lại làm tôi phải đau đầu khi tự dưng nói muốn đi theo, trong khi tôi chỉ kể cho nó nghe để biết thôi, chứ đâu có rủ!

"Không cần phải đi đâu"

"Đi"

"Nói nhảm hả?"

"Giận"

"Bao nhiêu tuổi rồi hả mà còn giận với hờn"

"Giận, không thèm nói chuyện!"

Vừa dứt lời, vị bác sĩ kia bỏ đi một mạch nhưng rồi chẳng bao lâu lại quay lại và bắt đầu đi qua đi lại, lúc thì lượn sang trái, lúc thì rẽ sang phải.

Thật lòng mà nói, tôi thấy mắt mình như bị tra tấn, còn cái chiêu giận dỗi kiểu này thì đúng là phát ngán.

Đã giả bộ không muốn nói chuyện, nhưng vẫn cứ lượn qua lượn lại trước mặt, khiến tôi nhức đầu thêm.

"Muốn đi thì đi" Cuối cùng, tôi đành phải đầu hàng.

"Yay!"

Người đẹp trai hét lên vui mừng rồi nhanh chóng chạy tới, nhấc tôi lên và xoay một vòng.

"Ối, coi chừng ngã"

"Không ngã đâu mà, vợ không còn nặng như trước đâu, bế nổi mà"

"Nè..."

Tôi trừng mắt nhìn đối phương khi nghe thấy điều đó.

Có lần tôi từng ăn thả ga đến nỗi cân nặng tăng vọt lên như một quả pháo hoa Naga.

Kiểu như hạnh phúc với mọi thứ nhét vào miệng, đúng nghĩa 'enjoy eating everything in the world and eat it twice' (Ăn hết mọi thứ trên đời và ăn gấp đôi luôn!).

Nhưng hậu quả kéo theo là quần áo bắt đầu chật dần, mặc vào thì bụng phình ra, chỗ nọ căng đứt chỉ, chỗ kia rạn vải, nhiều món phải cho giải ngũ vĩnh viễn.

Không chỉ vậy, kết quả kiểm tra sức khỏe cũng báo động đỏ với các chỉ số như mỡ máu, đường huyết đều tiệm cận vượt ngưỡng tiêu chuẩn.

Cuối cùng, đúng như câu thành ngữ 'Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ', tôi nhận ra đã đến lúc phải thay đổi bản thân.

Tôi bắt đầu chăm lo vấn đề dinh dưỡng, kiểm soát chế độ ăn, tập thể dục thường xuyên, và ngủ đủ giấc để cơ thể có thời gian phục hồi sau một ngày làm việc vất vả.

Từ ngày đó đến nay, tôi đã giảm gần 10kg.

Những bộ quần áo từng bị cho giải ngũ nhiều năm trước nay lại được hồi sinh, làm mới và mặc vừa vặn như cũ.

Dù một số món cũ kỹ, lỗi thời và có phần bạc màu, nhưng mix & match với quần áo mới thì vẫn mặc ra ngoài tự tin.

Không chỉ có quần áo được tái sử dụng, mà sức khỏe cũng cải thiện rõ rệt.

Các chỉ số mỡ máu, đường huyết trở lại mức bình thường, cơ thể tươi tỉnh, khỏe khoắn hơn rất nhiều.

Bây giờ tham gia các hoạt động ngoài trời, mạo hiểm cũng không còn dễ mệt như trước nữa.

"Đây nhé...chụt...vợ anh dễ thương nhất trên thới giới"

Còn hành vi cuồng yêu tăng gấp bội của vị bác sĩ này có phải là hệ quả từ việc này không, thì tôi không dám chắc lắm.

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ đúng đó.

Đêm trước ngày khởi hành, trong lúc tôi đang sắp xếp đồ đạc vào vali trong phòng ngủ, thì thân hình cao lớn chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm bước thẳng vào, rồi đặt một túi giấy xuống trước mặt tôi.

"Cái gì" Tôi cau mày hỏi.

"Không nói đâu"

Gương mặt ám muội khiến cho tôi không thể không tặc lưỡi một cái.

Còn tay tôi thì nhanh chóng với lấy túi giấy, rồi mở ra xem.

"Áo đôi?"

Tôi cảm thấy khá ngạc nhiên với món đồ mà mình vừa lấy ra từ trong túi.

"Ừm, dễ thương không?"

"..."

"Không dễ thương hả?"

"Ai ép mày mua hay là có gì xuất hiện trong giấc mơ rồi ấn tượng"

"Ờ... cô y tá khuyên là nếu đi du lịch với người yêu, thì phải có áo đôi để còn chụp hình làm content.

Quan trọng nhất là để cho mọi người biết rằng không còn độc thân nữa, đã có chủ rồi" Bác sĩ trẻ vừa giải thích vừa thao thao bất tuyệt với vẻ thành thật và nghiêm túc.

"Rồi mày cũng tin?"

"Phải, cô ấy cũng có reference hình ảnh và video nữa"

"..."

"Mày không muốn mặc hả"

Tôi nheo mắt nhìn người trước mặt khi cảm nhận được giọng nói khác thường.

Nheo mắt ở đây có nghĩa là bắt lỗi.

Giả vờ diễn, làm vẻ mặt buồn bã, khi nghe âm tiết đầu tiên thôi là biết nó rất giả tạo.

Tôi chỉ lắc đầu mà không nói gì thêm.

Tuy nhiên vẫn lặng lẽ lấy hai chiếc áo đôi từ trong túi giấy rồi cho vào vali của hai đứa, mà không nhận ra rằng toàn bộ hành động ấy đều nằm trong tầm mắt của người kia từ đầu đến cuối.

Cuộc gặp gỡ giữa các anh chị đồng nghiệp và bạn bè của tôi với người đẹp trai diễn ra một cách thân thiết và tự nhiên.

Bởi lẽ, hầu hết mọi người đều từng gặp nó ở những buổi tiệc hay sự kiện quan trọng trước đó.

Điều này khiến tôi nhận ra một điều thú vị.

Có những người, dù chỉ gặp vài lần, lại dường như hiểu rõ nhau hơn so với những người đã làm việc cùng nhau nhiều năm trời.

"Lâu rồi tôi không gặp, N'Tin vẫn dễ thương như ngày nào"

"P'Jid vẫn xinh đẹp như ngày nào ạ"

Việc hòa nhập là một kỹ năng khác mà người thân cao rất giỏi và thành thạo.

Có thể nói là có thể giao tiếp với tất cả mọi người, từ trẻ con đến người lớn hay người cao tuổi, một cách suôn sẻ và dễ dàng, đến mức có thể hòa nhập với mọi kiểu người và mọi độ tuổi mà không gặp phải bất kỳ khó khăn nào.

"Miệng ngọt thật đó" P'Jid nói trong khi giả vờ ngượng ngùng và xấu hổ, khiến cho Ging đồng nghiệp khác của tôi phải lên tiếng can thiệp.

"Cậu ấy cũng chỉ khen vì lịch sự thôi mà chế"

"Câm miệng lại đi, thằng kia"

"Oob!"

"Lúc nào cũng kiếm chuyển để bị ăn chửi nhé" Tum, đồng nghiệp khác cũng tham gia vào.

Ngay cả tôi, người đang tham gia cuộc trò chuyện cũng chỉ có thể cười trừ.

P'Jid và Ging luôn hiểu ý nhau, mỗi khi ai đó nói quá sự thật, người kia sẽ phản bác ngay lập tức và kéo mood lại về thực tại, kiểu như vậy đó.

Còn Tam thì thi thoảng sẽ vào vai người hòa giải để can thiệp.

Còn tôi, trong văn phòng, thường là người hay cười hơn cả.

Không khí trong team của chúng tôi lúc nào cũng rộng ràng và vui vẻ, khiến cho mỗi ngày làm việc của đều trở nên thật vui vẻ.

Mặc dù đôi khi cũng cảm thấy căng thẳng với những con số kế toán, nhưng tôi luôn thích được làm việc cùng những đồng nghiệp tuyệt vời.

Chuyến đi từ Bangkok đến Nakhon Ratchasima, nhân viên trên xe thông báo rằng thời gian di chuyển khoảng từ hai tiếng rưỡi đến ba tiếng, tùy thuộc vào tình hình giao thông.

Do tuyến đường Phahon Yothin đi qua những khu vực như Rangsit, Pratunam, và Phra Inthra, xe cộ khá đông đúc.

Hơn nữa, một số đoạn đường còn đang xây dựng và đóng cửa một số làn đường, điều này có thể làm chậm trễ thời gian đến đích.

Hotstar trong bộ áo thun trắng, quần short màu xám và giày thể thao mới tinh, cùng với kính râm đeo trên đầu, khiến tôi không thể không nhăn mặt.

Càng nhìn vào cái cảnh nâng cốc cà phê lên uống, thấy trái táo tên cổ họng nhấp nhô, lại càng cảm thấy không thể tin được cái gì lại khiến nó đẹp trai và phong cách đến vậy.

"Biết là đẹp trai, không cần nhìn như vậy đâu" Đôi mắt tinh ranh nhìn tôi rồi nháy mắt một cách đầy ẩn ý.

Người nhìn thấy cảnh tượng này chỉ có thể cười ngượng ngùng rồi quay đầu lại nhìn cảnh vật xung quanh.

Sự khiêm tốn không bao giờ tồn tại đối với con người này.

"Ngại hả em yêu" Đầu ngón tay đưa ra chọc chọc vào cằm tôi.

"Nhìn ra à" Tôi quay lại nhe răng rồi nói với giọng trầm.

"Nhìn ra chứ, đã ăn ở với nhau bao nhiêu năm rồi, làm sao mà không nhận ra được vợ của bác sĩ Tinnaphop thích nhìn trộm và khen ngợi vẻ đẹp trai của chồng mình.

Nhưng khi bị bắt gặp thì ngượng ngùng, rồi còn giả vờ cáu kỉnh để che đậy hành động của mình.

Biết rõ, cái gì cũng biết hết nữa!!!

"Nhưng mà chồng thích nhé, vì nó khiến cho chồng biết rằng vợ cuồng yêu chồng đến mức nào"

"Bớt bớt chút đi với cái sự tự tin thái quá và bộ mặt dày đó đi"

"Bớt không được đâu.

Đẹp trai, phong cách, thiên tài, rare item limited edition như này mà"

"Đủ rồi đủ rồi, tao ói bây giờ"

Sau khi tôi nói xong thì nghe thấy tiếng cười nhẹ từ người bên cạnh.

Nhân viên trên xe thông báo qua micro rằng xe sẽ dừng lại nghỉ tại trạm xăng ở khu vực giáp ranh giữa huyện Wang Noi, tỉnh Phra Nakhon Si Ayutthaya và huyện Nong Khae, tỉnh Saraburi trong vòng nửa giờ để hành khách có thể xuống giải quyết việc cá nhân hoặc mua đồ ăn.

"Đi nhà vệ sinh không" Tôi hỏi người ngồi bên cạnh vẫn còn có vẻ ngái ngủ.

Người đẹp trai lắc đầu thế nên tôi bảo nó di chuyển vào ngồi sát cửa sổ, còn tôi sẽ xuống đi nhà vệ sinh và định sẽ tìm chút đồ ăn nhẹ.

"Đừng đi lâu nhé, nhớ" Âm thanh trầm thấp thì thầm vang lên, trong khi người phát ra âm thanh đó vẫn nhắm chặt mắt.

Tôi hương ánh mắt lên trên một chút, rồi di chuyển cơ thể ra khỏi ghế và bước xuống xe cùng với các anh chị trong nhóm đang đợi.

Tôi sử dụng hết thời gian nghỉ một cách chính xác.

Lúc lên xe thì thấy bác sĩ trẻ đang ngồi chơi điện thoại.

Khi đối phương nhìn thấy tôi thì nở một nụ cười.

"Đi lâu quá đó"

"Lâu lắm hả"

"Chỉ một giây xa nhau thôi cũng là lâu lắm rồi"

"Thích làm gì thì mày làm đi" Tôi đảo mắt lên một lần nữa, rồi chen người vào ngồi cạnh cửa sổ.

[Part Tin]

"Phòng khi đói" Bà xã lên tiếng và treo một túi trái cây lên lưng ghế trước mặt.

"Chua ê cả răng"

"Khỏi buồn ngủ"

"Cũng được đó" Tôi nói rồi cắn một miếng xoài lớn rồi cho vào miệng, không quên đút cho người bên cạnh.

"Nghe nhạc không"

Gun quay lại nhìn tôi.

"Cũng được"

Tôi cầm một chiếc tai nghe Bluetooth rồi đưa cho người kia trước khi nhấn chọn bài hát.

"Bài này vì đâu"

"Bài gì" Đối phương nghiêng mặt về phía trước, nhưng tôi nhanh chóng giấu điện thoại đi để người kia không nhìn thấy.

"Không nói đâu, phải tự mình nghe"

"Lắm trò" Người bên cạnh thở dài.

[End part]

'Em không cần phải dễ thương mỗi ngày đâu.

Chỉ cần là em như thế này, anh đã yêu đến chết mất rồi.'

Chỉ vừa nghe đoạn nhạc dạo đầu tiên, tôi đã không kiềm được mà mỉm cười.

Lúc quay sang nhìn người bên cạnh, tôi bắt gặp ánh mắt lấp lánh và nụ cười hạnh phúc đã chờ sẵn từ trước rồi.

'Vì đâu' Người thân cao mấp máy môi như lời nói, còn tôi thì nhăn mũi như câu trả lời.

'Em không cần phải dễ thương mỗi ngày đâu.

Chỉ cần là em như thế này, anh đã yêu chết mất rồi.

Xin em hãy hiểu cho anh.

Tim anh chẳng thể bình tĩnh được, mỗi khi thấy em dễ thương.

Anh lo sợ có ai đó sẽ nhìn thấy, rồi lại đến làm quen.

Em không cần dễ thương hơn nữa đâu.

Anh chỉ sợ có ai đó sẽ cướp mất em thôi.'

Em không cần phải dễ thương mỗi ngày đâu - Rooftop

Bàn tay dày của người chồng bên cạnh vươn ra nắm lấy tay tôi, hòa nhịp với giai điệu của bài hát đang vang lên.

Ý nghĩa của bài hát ấy khiến đôi má tôi nóng bừng lên.

Tôi không thể phủ nhận rằng giai điệu này làm tôi cảm thấy ngượng ngùng không ít.

Đặc biệt, khi bài hát ấy được người mình yêu bật cho nghe, cảm xúc trong lòng tôi như vỡ òa, dâng tràn gấp bội.

Những bài hát tiếp theo mà đối phương mở cho tôi nghe vẫn là những bản tình ca, mang đến cảm giác như hai người đang bắt đầu hẹn hò lại từ đầu.

Đúng lúc đối phương vô tình nhìn sang hướng khác, một thông báo trên điện thoại bỗng hiện lên làm màn hình sáng lên khiến tôi nhìn thấy danh sách phát mà đối phương đang mở cho tôi nghe.

Playlist Tổng hợp những bài hát điên cuồng vì tình yêu

Nhìn thấy cảnh đó thì tự nhiên bật cười.

Điều này khiến cho người kia quay lại nhìn ngay lập tức.

"Cười gì"

"Không có" Tôi phủ nhận.

"Nhìn có vẻ đáng ngờ" Người thân cao nheo mắt nhìn tôi.

"Đáng ngờ chỗ nào, không có"

"Giọng cao dữ"

"Bình thường mà"

"Đừng có để cho biết nha là đang nghĩ chuyện trêu ghẹo gì"

"Ai mà dám trêu ghẹo bác sĩ chứ ạ"

"Là em đó"

Tôi không nói gì thêm điều nữa, chỉ mỉm cười.

Khi đoàn tham quan đến khu nghỉ dưỡng, nơi được sử dụng làm cả chỗ nghỉ ngơi và địa điểm tổ chức các hoạt động trong suốt hai ngày một đêm, nhân viên đã thông báo yêu cầu mọi người đăng ký để nhận thẻ khóa và chìa khóa phòng.

Đồng thời, họ cũng thông báo rằng sau một giờ nữa sẽ gặp nhau tại sân trước của khu nghỉ dưỡng để bắt đầu các hoạt động.

Tôi và người đẹp trai được phòng nghỉ ngay cạnh khu vườn, nhìn qua ban công có thể thấy được cảnh núi non trùng điệp, phủ đầy cây cối xanh tươi đủ loại.

Cảnh vật nhìn vào thật dễ chịu, mang lại cảm giác thư giãn vô cùng.

"Giường dùng được"

"Hửm?"

Tôi quay lại nhìn người bố đang nằm dài trên giường cùng với một cái nhíu mày nghi ngờ.

"Giường rất chắc chắn, có thể chịu được trọng lượng lớn" Lời nói, cử chỉ, và ánh mắt nhìn từ ngoài vũ trụ cũng đủ để tôi nhận ra rằng người kia không nghĩ gì tốt đẹp trong đầu.

Khiến tôi phải nhe ra bộ răng nanh ẩn giấu của mình cho đối phương thấy được.

"Giữ lại mà nằm nghỉ ngơi, tịnh dưỡng đi"

"Úiiii, lại đáng sợ nữa rồi"

"Hừ"

Tôi cầm lịch trình hoạt động hôm nay lên xem.

Vào buổi chiều sẽ có hoạt động Team building, còn buổi tối sẽ có một bữa tiệc hóa trang theo chủ đề, năm nay theo chủ đề 'Đ', có nghĩa là chúng tôi sẽ mặc đồ gì đó liên quan đến chữ cái 'Đ', chẳng hạn như hóa trang thành Doraemon, hoa, ... và không thể thiếu chính là phần rút thăm may mắn.

"Có muốn tắm trước không" Tôi hỏi người đẹp trai đang nằm trên giường chơi điện thoại.

"Không có bẩn lắm"

"Ừm"

"Hay là muốn bị bẩn" Người thân cao vừa nói vừa vỗ nhẹ xuống giường.

"Máu á hả" Thế là tôi trả lời cùng với nở một nụ cười thường thấy như trong phim kinh dị.

"Đầu hàng rồi thưa vợ, giỡn xíu cũng không được"

"Có phải lúc không"

"Dạ vâng"

(Còn mấy chương trên web nên mần cho nó hết, hihi)

Cập nhật : 09/01/2025
 
My School President 2
Extra Special 6: Outing 2


Khi tất cả các thành viên tập trung tại khu vực phía trước của nơi lưu trú, nhân viên khu nghỉ dưỡng sẽ đảm nhận vai trò tổ chức hoạt động xây dựng mối quan hệ trong nhóm, hay còn gọi là Team Building.

Lần này, họ thông báo chi tiết về các hoạt động trong buổi chiều, bao gồm các hoạt động ngoài trời như Walk Rally và các hoạt động giải trí trong nhà.

Tất cả những người tham gia hoạt động được chia thành năm đội màu: đỏ, xanh lá cây, vàng, xanh dương và hồng.

Cách chia đội rất đơn giản, bằng cách cho mọi người lần lượt đếm số theo hàng dọc.

Ai đếm được số một sẽ vào đội màu đỏ, tiếp theo đến số hai là đội màu xanh lá, rồi cứ thế đến số năm sẽ vào đội màu hồng.

Và rồi cái 'nhân quả' của tôi đã được tính toán từ trước rằng nếu chia theo cách này, tôi và người đẹp trai đứng cạnh mình chắc chắn sẽ vào hai nhóm khác nhau.

Thế nhưng thực tế lại bẻ lái một cách bất ngờ.

Đối phương rời hàng đi vào nhà vệ sinh, và khi quay lại xếp vào hàng ngay sau người vừa đếm số bốn.

Kết quả là người đẹp trai nổi tiếng khắp tỉnh ấy ngơ ngác đếm đến số năm, và tôi còn bối rối hơn khi số phận lại đưa tôi và nó vào cùng một nhóm với nhau.

"Ở màu gì" Đối phướng bước lại gần và hỏi tôi.

"..."

Tôi không trả lời gì cả, chỉ giữ vẻ mặt yên tĩnh không chấp nhận được.

"Mặt cau có như thế này là ở đùng đội với nhau đúng không"

"..."

"Chắc chắn là định mệnh"

"Định bạo lực á thì có" Tôi hét lên cùng với nhe nanh.

"Bạo lực gì chứ, định mệnh sắp đặt đúng rồi.

Vợ chồng có số mệnh hỗ trợ lẫn nhau thì phải ở cùng một đội chứ" Người thân cao cúi xuống thì thầm bên tai.

"Đi học mấy câu này ở đâu vậy hả"

"Trên mạng xã hội"

"Haiz"

Tôi cằn nhằn số phận thêm một lúc, rồi cuối cùng cũng chấp nhận và để tâm trạng hòa vào các hoạt động do khu nghỉ dưỡng tổ chức.

Hoạt động đầu tiên của ngày hôm nay được tổ chức tại bãi cỏ gần khu vực phòng hội trường.

Không khí ở đây khá dễ chịu, không quá nóng vì có bóng mát từ nhiều cây lớn xung quanh.

Nhân viên khu nghỉ dưỡng thông báo luật chơi trò 'Bóng nước vui nhộn' cho mọi người.

Các thành viên trong mỗi đội sẽ phải chia cặp và mỗi cặp sẽ cầm hai góc đối diện của chiếc khăn tắm mà khu nghỉ dưỡng đã chuẩn bị sẵn.

Khi trò chơi bắt đầu, mỗi cặp phải dùng chiếc khăn đó để chuyền bóng nước cho cặp tiếp theo trong đội mình, với điều kiện không để bóng nước rơi xuống đất và vỡ.

Đội nào chuyền bóng nước thành công đến cặp cuối cùng trong hàng của mình trước sẽ được xem là đội chiến thắng.

Mục đích chính của trò chơi này là giúp các thành viên trong đội thể hiện sự đoàn kết, đồng thời rèn luyện kỹ năng giao tiếp, khả năng sáng tạo trong việc giải quyết vấn đề, và kỹ năng tổ chức, phân bổ nguồn lực trong nhóm.

Và rồi định mệnh lại một lần nữa đưa đẩy, khiến tôi phải bắt cặp với người đẹp trai.

Chúng tôi trở thành cặp cuối cùng trong đội.

Tôi chỉ thầm cầu nguyện trong lòng rằng mong sao bóng nước có thể đến tay hai đứa mình ít nhất một lần cũng được...

Sathu!!

Khi tiếng còi vang lên, cặp đầu tiên của mỗi đội bắt đầu thể hiện kỹ năng chuyền bóng nước.

Có người chuyền trúng mục tiêu của cặp tiếp theo, có người thì chuyền quá mạnh, khiến bóng bay thẳng đến cặp cuối cùng, mà điều đó lại hơi trái với quy tắc.

Có khi bóng nước lại bay lệch sang đội khác, hoặc thậm chí có bóng bay thẳng lên trời với góc vuông 90 độ, rồi rơi xuống đất và vỡ tung tóe.

Cảnh tượng đó khiến các thành viên trong đội khác chỉ biết nhìn theo đầy tiếc nuối.

Trò chơi tiếp tục diễn ra với quy tắc phân định thắng thua dựa trên số lượng bóng nước không bị vỡ và được chuyền đến cặp cuối cùng.

Điều đó khiến các đội ai nấy đều nỗ lực hết sức.

Ban đầu, vì chưa quen tay nên các đội vẫn mất khá nhiều điểm do chuyền bóng sai, nhưng khi mọi người bắt đầu bắt nhịp được thì điểm số cũng tăng vọt.

Đội màu hồng của tôi dần rút ngắn khoảng cách điểm số với các đội khác.

Đặc biệt là vào những vòng cuối, tiếng cổ vũ vang dội từ bên ngoài.

N'Gun!

N'Tin!

Cố lên!

Tiếng hò reo ấy khiến khí huyết trong người tôi sôi sục, như thể nội công dâng trào.

Cứ như có linh hồn của một con chim ưng nhập vào cơ thể, đôi mắt tôi tập trung cao độ vào quả bóng nước đang bay theo quỹ đạo hình parabol.

Cơ thể tôi phản xạ nhanh như một con khỉ, sẵn sàng đón bóng với tốc độ thần sầu.

Tôi tự nhủ những quả bóng nước nào đến tay mình, chắc chắn sẽ vào đích với độ chính xác 100%.

"Cấm để rơi xuống đất đó" Tôi nói với người trước mặt.

[Part Tin]

Với giọng điệu dữ tợn và ánh mắt bình tĩnh như vậy, còn có thể làm gì khác ngoài việc trả lời rằng.

"Đã rõ, thưa phu nhân."

"Tốt lắm"

[End]

Ngay sau khi tôi ra lệnh dứt khoát, người thân cao bên cạnh cũng hợp sức đồng lòng cùng tôi, vung cổ tay và kéo mạnh chiếc khăn để đón bóng nước từ cặp trước đó với vẻ tự tin tuyệt đối.

Và đúng như câu nói, nỗ lực sẽ không bao giờ phản bội người hết lòng.

Kể từ khoảnh khắc tôi dồn toàn bộ nội lực vào trò chơi, chúng tôi liên tục ghi điểm.

Cuối cùng, đội màu hồng của tôi đã vượt lên ngoạn mục, từ đội gần cuối bảng xếp hạng lên vị trí thứ hai đầy tự hào.

Trò chơi thứ hai vẫn là một hoạt động đòi hỏi thể lực, đó chính là trò chơi vượt qua vòng Hula.

Luật chơi rất đơn giản, các người chơi sẽ đứng thành hàng, nắm tay nhau.

Người chơi đầu tiên sẽ đeo vòng vào tay mình, sau đó từ từ dời vòng qua đầu rồi lọt qua cơ thể và chuyền vòng cho người chơi tiếp theo.

Cứ tiếp tục như vậy cho đến người chơi cuối cùng và quay lại người đầu tiên.

Đội nào hoàn thành vòng chơi trước sẽ giành chiến thắng.

Tuy nhiên, để trò chơi trở nên thách thức hơn, ban tổ chức yêu cầu các thành viên của mỗi đội đứng theo chiều cao khác nhau.

Điều này sẽ khiến việc đưa vòng lên cho người chơi cao hơn trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Đội chúng tôi bắt đầu động não để lên kế hoạch chơi.

Cuối cùng, chúng tôi quyết định rằng sẽ cố gắng để vòng Hula trượt vào tay của người cao hơn, và để người đó vung tay giúp vượt qua đầu mình, nhằm giảm bớt gánh nặng cho các thành viên thấp hơn.

"Cố lên nhé mọi người!"

Chị đội trưởng quay lại nói với các thành viên trong đội đang chuẩn bị một cách nghiêm túc.

Và tất cả mọi người đồng thanh cổ vũ nhau, đáp lại bằng một tiếng hô mạnh mẽ.

Dù thế nào đi nữa, đội màu hồng của chúng tôi cũng quyết tâm vươn lên đứng đầu và giành chiến thắng!

Khi tín hiệu bắt đầu vang lên, người đầu tiên trong đội lập tức vung vòng lên qua đầu và di chuyển vòng qua cơ thể một cách nhanh chóng, trong tiếng cổ vũ nồng nhiệt của các thành viên trong đội và những người tham gia khác.

Các thành viên tiếp theo cũng thể hiện năng lực của mình một cách hết sức.

Tuy nhiên, cũng có một vài trở ngại, bởi mỗi người có nhịp điệu khác nhau.

Khi chiếc vòng bắt đầu đến giữa hàng, không khí của cuộc thi càng trở nên nóng hơn vì các đội đang ganh đua quyết liệt, đến mức không thể phân biệt rõ được đội nào đang dẫn đầu và đội nào đang theo sau.

"Một lát khi vòng đến tay mày, phải vung lên ngay đó.

Mỗi giây mỗi phút đều rất quan trọng"

"Tuân lệnh thưa điện hạ"

Tôi nhe nanh trước những lời thần kinh của vị bác sĩ.

Và rồi khoảnh khắc chờ đợi đã đến, khi chiếc vòng đến tay tôi, mọi thứ diễn ra hoàn hảo như kế hoạch.

Vòng được chuyền đi nhanh chóng, người nhận đón chính xác và chuyền lại một cách xuất sắc.

Cuối cùng, đội màu hồng của chúng tôi đã vượt lên giành chiến thắng, đứng đầu bảng trong hoạt động này.

Điểm tổng cộng cũng nhảy vọt lên vị trí đứng đầu.

Các hoạt động ngoài trời vẫn tiếp tục diễn ra đầy vui vẻ, trong không khí nhộn nhịp càng lúc càng tăng.

Các trò chơi như cứu bom và ống nước đều khiến mọi người mướt mồ hôi không ít.

Khi thời gian trôi qua và mặt trời bắt đầu lặn, các hoạt động được chuyển vào trong nhà, nơi có gió mát từ điều hòa, giúp mọi người cảm thấy thư giãn rất nhiều.

Hoạt động đầu tiên trong nhà là trò chơi thuyền đất.

Luật chơi yêu cầu người đứng đầu mỗi đội đứng thẳng hàng theo một đường thẳng, tạo thành một dãy.

Các thành viên khác của đội ngồi xuống đất và người đứng sau sẽ vòng hai chân qua hông của người phía trước, nối kết thành một chuỗi.

Sau đó, cả đội phải di chuyển về phía trước đồng loạt một cách nhanh chóng, nhưng phải cẩn thận để không làm bị tuột chân khỏi eo người phía trước.

Đội nào đến đích trước sẽ là đội thắng cuộc.

Tôi nắm lấy chân người đẹp trai và quấn chúng quanh eo mình.

Cùng lúc đó, đối phương cũng nghiêng người về phía trước, áp bộ ngực rắn chắc của mình vào lưng tôi.

"Tư thế được đó" Một giọng nói trầm ấm thì thầm từ phía sau.

"Chọc khuỷu tay ra sau à"

"..."

"Tư thế được đó" Tôi trêu người phía sau.

Khi cuộc thi bắt đầu, tất cả mọi người đều hợp sức và di chuyển về phía trước.

Nói thật thì, đó là một nhiệm vụ rất khó khăn.

Ngoài việc phải hợp tác với nhau, chúng tôi còn phải kiên nhẫn và chịu đựng nữa, bởi việc di chuyển về phía trước khi chân của chúng tôi bị mắc kẹt vào người phía trước và phải hỗ trợ chân của người phía sau thực sự không phải là điều dễ dàng.

"Hồng, cố lên!"

Đám đông reo hò cổ vũ từ bên cạnh làm cho đội của chúng tôi có động lực hơn.

"Một hai, một hai, một hai"

"Mỗi đội đang ganh đua cực kỳ quyết liệt đó nha, đội đỏ, đội xanh, đội hồng, không ai chịu thua ai cả.

Các cổ động viên, nhanh lên nào!

Ôi, bùm, chắc, bùm, bùm!" – MC tiếp tục khích lệ các cổ động viên tham gia nhiệt tình vào hoạt động.

Mặc dù là một trò chơi rất hỗn loạn nhưng đội hồng của tôi đã có thể về đích ở vị trí thứ hai.

Sau trò chơi thuyền đất, tiếp theo là các trò chơi dây liên kết, rắn nuốt đuôi, và bút kết nối trái tim.

Mỗi trò chơi đều có sự hấp dẫn, mang đến bài học riêng biệt và rèn luyện các kỹ năng khác nhau.

Sau khi kết thúc các hoạt động Team Building, ban tổ chức cho mọi người thời gian để nghỉ ngơi, tắm rửa và chuẩn bị trang phục tham gia bữa tiệc vào buổi tối.

Năm nay, chủ đề trang phục là bất kỳ thứ gì liên quan đến 'Đ'.

Cả tôi và người đẹp trai đều có chung suy nghĩ khi biết yêu cầu trang phục, đó là chúng tôi sẽ trở về tuổi trẻ, mặc đồng phục học sinh.

Tuy nhiên, việc chuẩn bị cũng khá khó khăn, vì không thể sử dụng lại bộ đồng phục học sinh của nhiều năm trước được, vì cả tình hình thể trạng đã thay đổi khá nhiều so với trước đây.

"Cựu chủ tịch hội học sinh đẹp trai thật đấy" Tôi trêu người thân cao đang đứng chỉnh trang lại trang phục trước gương, trong khi bản thân tôi đang cài nút áo đồng phục học sinh của mình.

Đối phương mỉm cười rồi bước tới ôm tôi từ phía sau.

"Cựu chủ tịch Câu lạc bộ Âm nhạc cũng dễ thương không kém đâu nhé"

Tôi quay người lại nhìn gương mặt người thân cao lớn rồi hơi nghiêng đầu.

"Hửm...chỉ có mỗi vị trí đó thôi hả"

"Nhiều lắm, muốn vị trí gì nào.

Người yêu cũ của chủ tịch học sinh, hiện tại là vợ bác sĩ Tin và tương lai vẫn mãi mãi là của ông Tinnaphop"

"Ưm" Tôi làm vẻ giả vờ suy nghĩ.

"Vậy thì lấy hết các vị trí luôn đi"

"Tất nhiên rồi"

Tôi mỉm cười với người thân caotrước khi nhón chân lên để trao hai phần thưởng và sau đó tôi nhận lại được phần thưởng tương tự.

Má bầm tím hết rồi này!!!

Khi đến bữa tiệc, những người tham gia đều hướng thẳng đến khu vực đăng ký để nhận đồ uống chào mừng và quà lưu niệm.

Từ quan sát, mọi người đều mặc trang phục rất đẹp và đa dạng với nhiều phong cách khác nhau.

"Wow, dễ thương ghê.

Học sinh Tin và học sinh Gun" Ging bước vào chào hỏi và đi vòng quanh tôi và người đẹp trai trong khi P'Jid đứng đó mỉm cười.

"Trở về tuổi trẻ thật dễ thương quá đi"

"P'Jid cũng quyến rũ lắm đó ạ" Tôi nói với người trước mặt, người đang mặc bộ đồ vũ công đỏ rực rỡ, với lông vũ cao vút như chạm trần đèn và đồ trang sức lấp lánh làm chói mắt.

"Chuyện đó tất nhiên rồi cưng!"

P'Jid xoay một vòng để cho cả hai chúng tôi nhìn rõ bộ trang phục, rồi dang tay tạo dáng như vũ công trong các ban nhạc mà chúng ta thường thấy.

"Còn Tum đâu ạ" Tôi hỏi đến một người bạn khác trong nhóm.

"Kìa kìa, thấy cái áo cam nhọn hoắt kia không"

Tôi nhìn theo hướng mà Ging chỉ, liền thấy một người đàn ông mặc đồ màu cam, với mái tóc dựng đứng tứ phía, trông như vừa bị điện giật.

"Dragon ball hả?"

"Thấy bảo là như vậy.

Nhưng thành thật mà nói, mình thấy giống anh chàng Flintstones hơn."

"Haha" Tôi bật cười ngay lập tức, còn người đứng bên cạnh chỉ mỉm cười với lời so sánh đầy châm biếm của bạn tôi.

"Coi chừng ẻm nghe thấy lại giận nữa đó" P'Jid lên tiếng nhắc nhở.

"Cũng đúng, hay giận dỗi lắm" Ging lẩm bẩm.

Sau đó chúng tôi bước vào sự kiện tại bàn tiệc ở cánh phải của phòng hội trường.

Khi đến phần trình diễn trang phục, tất cả mọi người phải bước lên sân khấu để giải thích về cảm hứng cho bộ trang phục của mình hôm nay.

Có những người lên trình diễn một mình, có người đi theo nhóm, gia đình, hoặc thậm chí là cặp đôi.

"Xin giới thiệu đội đầu tiên của đêm nay"

Tiếng ban nhạc diễu hành vang lên, hòa nhịp với sự xuất hiện của các anh chị phòng thu mua trong chủ đề đội trống.

Họ mặc những bộ trang phục lộng lẫy đủ mọi màu sắc với phụ kiện đầy đủ, từ váy xòe cho đến mũ lông vũ cao vút.

Mỗi người biểu diễn xoay gậy baton, vung lên rồi ném xuống một cách điêu luyện.

Màn trình diễn hoành tráng này gây tiếng cười sảng khoái và tiếng vỗ tay vang dội khắp cả phòng hội trường.

"Đúng là hoành tráng và uy nghiêm như lời đồn thật ạ!

Vậy các anh chị đội trống có thể chia sẻ một chút về nguồn cảm hứng cho chủ đề hôm nay được không ạ?"

"Nguồn cảm hứng cho chủ đề này đến từ thời thơ ấu của một số thành viên trong nhóm, khi mà họ từng là thành viên đội trống trong các cuộc diễu hành.

Hồi tưởng lại những kỷ niệm đó khiến chúng tôi quyết định chọn chủ đề này cho hôm nay ạ."

"Vậy thì có thể đi vòng quanh cho chúng ta một lần nữa được không ạ"

"Được chứ"

🎶🎶🎶🎶

Tiếp nối màn trình diễn của đội trống, chúng ta sẽ cùng nhau đến với bộ trang phục thứ hai

🎶🎶🎶🎶

Âm nhạc du dương vang lên, và ngay sau đó là sự xuất hiện của các nàng trong trang phục hanbok của triều đại Joseon, cùng với không gian phòng hội nghị đầy huyền bí.

"Tôi là Dae Jang Geum.

Tôi là Eon Sang.

Tôi là Chae Geum Young, đến từ nhà Aoyongno, đến từ phòng nhân sự"

"Mọi người đã đến đông đủ rồi đúng không ạ.

Trong chủ đề 'Dae Jang Geum - Nữ thần trong cung đình'.

Cảm hứng của bộ trang phục này chắc chắn mọi người có thể đoán ra được dễ dàng đúng không ạ?"

MC nói với nụ cười, đồng thời đưa mic cho chị đại diện từ phòng nhân sự.

"Chúng tôi rất thích xem các bộ phim Hàn Quốc và Dae Jang Geum là bộ phim kinh điển đã đưa chúng tôi, cùng với nhiều người khác, bước vào thế giới Hàn Quốc một cách không thể nào thoát ra được."

"Ai là fan của Dae Jang Geum thì cho một tiếng ủng hộ đi ạ"

Wowww, ahhhh...

'Muốn có Đại tướng Min Jung Ho'

'Muốn trở thành phi tần'

Âm thanh reo hò từ các fan hâm mộ của bộ phim cổ điển vang lên từ mọi hướng, như một lời chứng thực rằng đây là bộ phim yêu thích của rất nhiều người.

"Chúng ta hãy tiếp tục với phần tiếp theo nhé"

'Điểm tối đa là một trăm, ít nhất cũng phải được chín mươi chín.

Xinh đẹp như sao năm cánh, vì vậy tôi tự tin, không ai dám đối đầu.

Tôi đẹp, kiêu kỳ, sang trọng, vừa dễ thương lại vừa dễ gần.

Ai muốn đua, muốn đón, hãy xác nhận với tôi.

Xin đảm bảo sự hài lòng'

Xinh đẹp nổi bật - May Fuengarom

Tôi hét lên về phía màn biểu diễn trên sân khấu, vì lúc này những vũ công trong trang phục rực rỡ đang biểu diễn có P'Jid và Ging tham gia trong đội nữa.

"Đội này cũng không kém phần hoành tráng đâu nhé, có thể nói là đến cả ban nhạc.

Có thể chia sẻ với chúng tôi về nguồn cảm hứng không ạ?"

"Xin chào, chúng tôi đến với chủ đề vũ công từ vở nhạc kịch 'Tình yêu vượt thời gian'.

Nguồn cảm hứng là vì chúng tôi thích nhảy, muốn trở thành vũ công, nhưng bố lại ép học kế toán.

Bây giờ chúng tôi làm việc ở phòng kế toán."

Wowww, ahhhh...

"Có thể thuê được nhé, nhảy đã giỏi và rất năng động"

Tôi không nhịn được cười với ứng xử của người bạn thân.

Ging là người vui vẻ, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, không có gì lạ khi cô ấy luôn là người cầm mic trong mọi sự kiện.

Và khi đến lượt đội của tôi, đội tôi gồm những người chọn trang phục học sinh và sinh viên, tôi với vai trò đại diện của nhóm đã chờ đợi đội ngũ tổ chức phát bài hát nói về thời tuổi trẻ vào lúc đó, rồi dẫn mọi người bước lên sân khấu.

'Đây là giai điệu của những ký ức giữa chúng ta,

Khi nghe bài hát này, tôi càng nhớ về những ngày xưa.

Dù đã qua bao lâu, nhưng bài hát này vẫn vang vọng trong trái tim tôi.

Bài hát tình yêu mà bạn đã hát như thế nào?

Những ngày tĩnh lặng, bạn có nhớ đến ai đó qua bài hát?

Kể từ khi chúng ta chia tay, hôm nay bạn thế nào, tôi muốn biết.'

Thum Yoo Nai Chai – Kao Jirayu

"Nhiều người thường nói rằng khoảng thời gian khi còn đi học là một trong những giai đoạn quan trọng nhất trong cuộc đời, thời điểm mà chúng ta cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ nhất.

Có rất nhiều sự kiện đã xảy ra trong thời gian đó, mỗi khi nhớ lại, tôi không thể không mỉm cười.

Dù là những kỳ tích như trốn học, trêu đùa thầy cô, đùa giỡn với bạn bè, hay chép bài thi, và không thể thiếu chính là những mối tình thầm lặng, từ việc yêu thầm đàn anh, đàn em, yêu thầm bạn bè, hoặc thậm chí là yêu thầm một kẻ thù.

Tất cả những sự kiện, những câu chuyện, hay ngay cả những người đã bước qua cuộc đời chúng ta đều là những ký ức đặc biệt mãi mãi trong lòng.

Chính vì vậy, tất cả chúng tôi đã chọn chủ đề học sinh, sinh viên để nhớ lại những khoảnh khắc ấy" Tôi nói ra những lời này với giọng điệu chắc chắn, vì mỗi câu tôi nói đều là cảm xúc từ trái tim mà tôi muốn chia sẻ với tất cả mọi người đã từng trải qua quãng thời gian đó.

"Trái tim của người dẫn chương trình thật sự xúc động quá.

Khoảng thời gian đó thật sự tuyệt vời, ai đồng ý thì xin hãy cho một tiếng vỗ tay nhé!"

Wowww, ahhhh...

'Tôi đồng ý'

'Học sinh đẹp trai ơi, chia sẻ tiếp đi'

'Ăn thịt trẻ em có sao không'

Và cuối cùng, chúng ta kết thúc phần trang phục với một đội khủng long.

Các giám đốc công ty của tôi đã đầu tư vào những bộ trang phục khủng long màu xanh lá, vừa đi vừa lắc lư dễ thương trên sân khấu.

Điều này thực sự khiến mọi người bất ngờ vì bình thường họ chỉ thấy các sếp là những người nghiêm túc, chuyên nghiệp, luôn giữ dáng vẻ nghiêm nghị trong công việc.

Cuối sự kiện là phần công bố giải thưởng cho bộ trang phục xuất sắc nhất, và các anh chị trong đội trống của phòng mua sắm đã giành giải nhất một cách thuyết phục vì họ đã đầu tư rất mạnh tay.

Còn trong hoạt động Walk Rally vào buổi chiều, đội màu đỏ đã đạt điểm số cao nhất, trong khi đội màu hồng của tôi đã giành được giải nhì với điểm số chỉ cách đội nhất một khoảng cách rất nhỏ.

Và một phần quan trọng không thể thiếu trong mỗi sự kiện hàng năm chính là lễ trao giải.

Hai giải thưởng trị giá một baht vàng (3~4 chỉ gì đó).

Mọi người đều háo hức mong chờ, có người còn cầu nguyện tích lũy công đức từ bây giờ.

Đồng thời giơ tay lên trên đầu để triệu hồi các vị thần, mong họ sẽ giúp đỡ để nhận được vàng trong lần này.

Tôi cũng là một trong số đó, khẩn thiết cầu nguyện để được may mắn và vàng sẽ đến với mình.

"Chúng ta sẽ rút thăm mười tờ vé.

Những người có tên trong vé sẽ là những người may mắn được mời lên sân khấu để tham gia rút giải đặc biệt cùng chúng tôi.

Người đầu tiên là cô Pemika Sakulmongkol.

Xin mời cô lên sân khấu!"

"Người thứ hai, cô Rattana..."

Người dẫn chương trình đọc tên những người trúng thưởng trên tấm vé được các giám đốc điều hành trao tặng.

Tôi ngồi nghe mà cảm thấy mất hy vọng, giống như những năm trước.

Thế nhưng, ngay sau đó, một giọng nói như từ thiên đường vang lên, kéo tôi ra khỏi cảm giác tăm tối ấy.

"Người thứ tám, ông Kantaphon Wongwittaya"

"Há..."

"Gun, tên cậu kìa" Ging hét lớn khắp bàn.

"Thật hả?"

Tôi thốt lên thành tiếng trong khi chỉ vào chính mình.

"Thật mà, nhanh lên đi kìa"

Tôi gật đầu và đưa điện thoại di động cho người ngồi cạnh trước khi lao lên sân khấu với tốc độ cao nhất

"Thể lệ để chọn ra hai người may mắn nhất trong đêm nay rất đơn giản.

Chúng ta sẽ bốc thăm cây gậy vàng.

Ai rút được cây gậy vàng sẽ nhận giải thưởng lớn của chúng tôi.

Còn những ai không may mắn thì cũng đừng buồn, chúng tôi có phần quà an ủi là vàng dành cho tất cả mọi người!"

"Chuẩn bị sẵn sàng nhé!

Khi tôi ra hiệu, mọi người hãy giơ cây gậy mà mình rút được lên nhé!"

"Năm...bốn...ba...hai...một"

"Yeah!

Xin chúc mừng người chiến thắng may mắn!"

[Part Tin]

"Thong Muan" Người chiến thắng may mắn cách đây mười phút đặt phần quà an ủi là một hộp bánh lên bàn với vẻ mặt không mấy hài lòng.

"Thì cũng là vàng giống nhau mà" Tôi nói nhỏ, nhưng đủ để người ngồi cạnh tôi nghe thấy và quay lại nhìn tôi với vẻ bất mãn. (Vàng trong tiếng Thái là đọc là Thong)

"Không giống nhau"

"Không giống thì không giống"

"Tao đau lòng quá... cố gắng lọt vào vòng rút thăm rồi mà cuối cùng vẫn trượt như thường"

Tôi nhìn vào ánh mắt buồn bã của vợ mà không thể không cảm thấy thương và yêu nhiều hơn.

[End]

Ting!!

Tôi cầm điện thoại lên để kiểm tra vì có tiếng thông báo có tin nhắn đến.

Số dư: +100.000 THB.

Người chuyển: Ông Tinanphop Jirawattanakul

"..."

"Sao" Người thân cao ngồi bên cạnh nhướng mày nhìn tôi.

"Dễ thương nhất luôn ạ" Tôi cười híp cả mắt, muốn nhảy lên ngồi vào lòng chồng ngay luôn vào lúc này.

Tuy nhiên, có rất nhiều người ngồi cùng bàn và làm việc cùng nhau nên không thể thực hiện được.

"Cho phần thưởng đi"

"Đảm bảo sẽ hết mình" Tôi thì thầm vào bên tai.

"Giờ về phòng luôn được không"

"Đợi đi, chúng ta còn cả đêm mà...chồng"

[Part Tin]

Ánh mắt quyến rũ và cử chỉ tinh nghịch nhưng vô hại của người vợ ranh mãnh khiến tôi không khỏi bật cười đầy yêu thương.

Đến mức tôi chỉ muốn bế lên rồi tét vào mông rồi quất cho một trận để dạy cho một bài học thực sự.

[End]

Cập nhật: 16/01/2025
 
My School President 2
Extra Special 7: Hottest X'mas


Những ngày trong năm trôi qua thật nhanh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.

Thoáng chốc đã đến tháng cuối cùng của năm.

Tôi cầm cuốn lịch lên, dùng bút dạ quang màu vàng đánh dấu vào con số 25.

Chỉ còn 5 ngày nữa là bước sang năm mới, cũng đồng nghĩa với việc tuổi của tôi lại tăng thêm một.

Tôi thích những dịp lễ nhưng điều khiến tôi không thích chính là việc già đi.

Mọi người trong văn phòng công ty tôi đang bận rộn thi thố trang phục cho lễ Giáng sinh.

Người thì hóa trang thành ông già Noel, người thì thành tuần lộc, thậm chí có người còn biến thành cây thông giả được trang trí lấp lánh khắp cơ thể.

Còn tôi, năm nay chọn cách đơn giản, chỉ cần lấy bờm sừng tuần lộc đội lên đầu, hóa thân thành chú tuần lộc nhỏ.

Không biết có đáng yêu trong mắt người khác không, nhưng chỉ cần người ở nhà đã khen từ sáng rằng chú tuần lộc này thật dễ thương, đáng yêu đến mức muốn ôm hôn mãi thì với tôi, vậy là đủ rồi.

"Chú tuần lộc này đáng yêu thật đấy" P'Jid nói với tôi trong khi đứng chống cằm dựa vào vách ngăn trước bàn làm việc của tôi.

Nhìn cảnh một người phụ nữ trưởng thành diện bộ đồ bà già Noel trẻ trung, tóc trang trí bằng ngôi sao lấp lánh, tôi không thể nhịn được mà buông lời trêu chọc.

"Cô Santa cũng xinh đẹp và nóng bỏng không kém cạnh đâu ạ" Người được khen đứng đó mỉm cười ngại ngùng.

Còn Ging vừa mới tham gia vào giả vờ nheo mắt nhìn tôi.

"Ăn cỏ không nè, trên bàn vẫn còn đó"

"Khoan đã" Nghe vậy, tôi liền nhe răng trêu lại một cái.

Sau đó, chúng tôi đứng nói chuyện với nhau thêm một lúc lâu, cho đến khi trưởng phòng bước vào và đưa ra thông báo để mọi người trong văn phòng cùng nghe rõ.

"Các em ơi, hôm nay sếp dặn là cứ ăn mừng thỏa thích nhé!

Còn chuyện sau đó thì để tính sau, vì 'mùa chốt sổ cuối năm' đang gọi tên chúng ta rồi!"

Tôi, Ging, P'Jid và Tam người vừa quay lại với mấy lon nước ngọt cùng với các anh chị khác trong phòng đồng loạt cúi gằm mặt thất vọng khi nghe câu chốt cuối cùng của chị trưởng phòng.

Trong lúc tôi đang ăn đồ ăn nhẹ và lắng nghe bạn bè và các anh chị trong phòng nói chuyện này chuyện kia thì nhóm trò chuyện LINE của những người bạn đại học của tôi hiện lên.

Bảy chiếc du thuyền đậu thành một hàng.

Hình ảnh bà già Noel mặc váy ngắn đến tận đùi, trên đầu có một cây thông nhỏ cao khoảng hai thước kẻ được trang trí rực rỡ và gắn đèn nhấp nháy lấp lánh.

Kristy.

Kristina: Đẹp không bạn tôi?

Sassy Spider: Ngọt nước lắm đó mẹ ơi.

Mm_mamiew: Trao vương miệng liền luôn.

Green Tea: Dễ thương lắm đó.

Dhamma: Cái gì đó?

P.Phum: Đó là cây thông Noel hay cây đa?

Kristy.Kristina: Đợi đó mấy con quỷ.

Miệng vẫn dơ như ngày nào.

P.Phum: Mạnh mẽ quá.

Tôi mỉm cười khi đọc cuộc trò truyện của bạn bè mặc dù đã lâu chúng tôi không trò chuyện.

Nhưng mỗi lần chúng tôi nói chuyện, tôi lại cảm thấy như mình đang quay ngược thời gian trở về thời thiếu niên.

Green Tea: Chúc mọi người một mùa Giáng sinh vui vẻ, nhớ mọi người nhiều lắm.

Sassy Spider: @Green Mình cũng nhớ mọi người nhiều lắm.

Ở đó thế nào rồi?

Green Tea: @Sassy spider Vẫn khỏe nhé.

Mm_mamiew: @Green Có dự định khi nào sẽ quay lại Thái Lan chưa?

Dhamma: Có lẽ vào giữa năm sau @All.

Dhamma: Send photo

Là câu trả lời mà Tharm trả lời thay cho Green.

Sau đó gửi một bức ảnh chụp hai người đứng gần nhau trong bầu không khí tuyết rơi của châu Âu.

Kristy.Kristina: @Dhamma Vui lòng cắt hình ảnh của bạn ra khỏi đó đi.

Đừng làm hoen ố người bạn thân yêu của tôi @Green.

Sassy Spider: @Green Tea Trốn mau đi.

Green Tea: Có lẽ là trốn không được nữa rồi.

P.Phum: Lại mùi tình yêuuuu.

Mm_mamiew: Nghiệp gì của cậu thế @Green Tea.

Dhamma: @Kristy.Kristina @Sassy Spider @Mm_mamiew Đừng có nhiều chuyện.

K.ktp: @Kristy.Kristina Đẹp nhất luôn đó. @All Nhớ tất cả mọi người.

Phải có một cuộc hẹn rồi.

Kristy.Kristina: Tất nhiên rồi, muốn gặp mọi người quá à.

Đặc biệt là Bác sĩ Tin @K.ktp

Tôi mím môi khi đọc tin nhắn của Christine, trước khi mím môi chặt hơn khi những người còn lại trong nhóm chúng tôi cũng tham gia.

Sassy spider: Giơ tay đồng quan điểm.

Mm_mamiew: +1

Hừ!!

Mọi người thực sự muốn gặp bạn bè của mình thật à.

Sau khi nói chuyện với bạn bè đại học, làm cho tôi nghĩ đến bạn bè thời trung học.

Tôi liền tìm kiếm tên nhóm trong app.

Harram forever

Thật ra, tôi và nhóm bạn thường trò chuyện với nhau.

Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau trực tiếp có lẽ đã gần ba tháng trước, còn lần gặp mặt đầy đủ và trực tiếp có lẽ là vào năm ngoái.

Mỗi người đều có công việc và cuộc sống riêng, đi theo hướng khác nhau, khiến cho việc sắp xếp gặp mặt trở nên khó khăn.

Có khi người này rảnh nhưng người kia lại bận công việc.

Bây giờ, thằng Pat đã chuyển lên miền Bắc và có một gia đình hạnh phúc ở đó.

Yo thì làm công việc không cố định, đi qua lại giữa miền Bắc và miền Nam theo các dự án của công ty.

Dù vậy, Yo đã kết hôn và có hai con, tên là Yorsh và Yihwa, hai đứa rất dễ thương và thừa hưởng tính nghịch ngợm của cha chúng tới 100%.

Thằng Win, sau khi đã ổn định công việc cùng thằng Sound, đã chuyển đến vùng Đông Bắc và làm việc ở đó.

Thằng Win hiện là giảng viên tại một trường đại học nổi tiếng ở khu vực đó.

Thằng Sound thì có một công ty riêng trong lĩnh vực xây dựng và giờ có thể nói nó đã là một tỷ phú.

Còn Por, tôi gặp thường xuyên vì nó và chồng, thằng Thew đều làm việc tại Bangkok cả đôi.

Chúng tôi thường xuyên hẹn nhau đi ăn tối.

K.ktp: Nhớ tụi mày ghế đó.

Gió thổi: Nhớ quần què.

Yokhee: Nhớ cái cc.

K.ktp: @Gió thổi Sao rồi, khỏe không mày.

Thời tiết ở miền Bắc thế nào?

Gió thổi: Thời tiết đang đẹp lắm đó bạn.

Yokhee: Đang có việc ở trường của con, không gõ nhiều được.

Lát còn phải lên nhảy với con.

Winwin: Ui cha, đây quả là một người bố tuyệt vời.

Yokhee: Bố mày.

K.ktp: Hẹn gặp nhau một buổi không. @Gió thổi @Yokhe @Winwin.

Hỏi mấy người sống xa xem có dự định đến thăm Bangkok không.

Gió thổi: Giữa tháng tới tao vừa hay đến Bangkok để xem xét công việc.

Tao sẽ cho mày biết ngày cụ thể sau nhé bạn.

Yokhee: Hiện tại tao có một dự án ở Pathum Thani trong ba tháng.

Có thể đặt lịch.

Winwin: Còn tao có thể đặt lịch hẹn ngay.

Sẵn sàng bay rồi!

P.poravee: Người dân Bangkok luôn sẵn sàng túc trực 24/24.

K.ktp: Vậy hẹn gặp sau nhé.

Tôi đặt điện thoại xuống cũng với một nụ cười...

Chỉ nghĩ đến việc được gặp bạn bè thôi cũng thấy vui rồi.

Trở về nhà vào buổi tối, tôi vào bếp để chuẩn bị đồ ăn như thường lệ.

Hôm nay tôi có nhiều món mà tôi muốn làm vì tôi lấy cảm hứng từ bộ phim truyền hình nổi tiếng.

Trứng chiên tôm, cá chép chiên, rau muống xào trứng.

"Mùi thơm ghê" Chủ nhân của cánh tay rắn chắc đang vòng quanh eo tôi hỏi.

"Ý là người hả" Tôi hỏi lại.

"Đồ ăn" Người kia nói với giọng châm chọc trước khi hôn vào má tôi và nhanh chóng lùi lại khoảng một mét.

"..."

Tôi nhe nanh ra với người thân cao đã rời ra và đang đứng làm vẻ ghẹo gan.

Vì vậy, tôi nâng cái sạn như một tín hiệu cảnh báo.

Người đẹp trai thấy vậy liền chạy mất tăm vào phòng ngủ.

Biểu tượng quan trọng của lễ Giáng Sinh ngoài ông già Noel chắc chắn là những con tuần lộc với chín con sẽ kéo xe trượt tuyết để đưa ông già Noel đi phát quà cho những đứa trẻ ngoan vào đêm Giáng Sinh.

Nhưng sẽ làm thế nào khi có thông báo rằng tình trạng biến đổi khí hậu có thể khiến loài tuần lộc gặp nguy cơ tuyệt chủng.

Tôi múc trứng chiên vào đĩa cho ông chồng, người đang chăm chú xem tài liệu về Giáng Sinh và biến đổi khí hậu.

Tài liệu này được công bố bởi nhóm các nhà khoa học từ hội nghị chuyên đề về hệ sinh thái ở vùng Bắc Cực, cho thấy sự biến đổi khí hậu khiến nhiệt độ toàn cầu tăng lên là nguyên nhân làm thức ăn của tuần lộc trở nên khan hiếm.

Việc nhiệt độ tăng cao dẫn đến mưa thay vì tuyết, và những cơn mưa đó biến thành lớp băng phủ lên mặt đất, tạo thành một lớp băng dày mà tuần lộc không thể đào bới để tìm thức ăn của chúng.

"Nếu tuần lộc tuyệt chủng, ông già Noel sẽ dùng gì để kéo xe?"

Tôi hỏi người kia khi tình cờ quay qua đối mặt.

Người đẹp trai làm vẻ suy nghĩ một lúc rồi cũng trả lời câu hỏi.

"Drone được không, thuận tiện hơn, hiện đại hơn và còn giảm việc sử dụng sức của động vật"

"Ừm cũng được đó.

Nhưng nếu tao là ông già Noel, chỉ cần ngồi ở nhà và gửi quà qua đường bưu điện hoặc dịch vụ chuyển phát nhanh là được rồi, thật tiện lợi"

"Tiện lợi hay lười biếng?"

Tôi nheo mắt nhìn người biết chuyện gì đang xảy ra.

"Biết mà"

[Part Tin]

"Trứng chiên ngon lắm" Tôi nói với bà nội trợ trong khi xúc từng miếng trứng chiên cho vào miệng.

"Cá chép cũng tuyệt, còn đọt rau thì ngọt không cần phải nói nữa"

Đồ ăn của vợ là the best of the best!

Đối phương gật đầu mỉm cười.

"Và nếu tối nay được nếm thử đầu bếp nữa thì có lẽ còn tuyệt hơn nữa" Tôi nháy mắt với vợ.

Bống dưng dáng vẻ dễ thương mà tôi thấy trong suốt bữa ăn đột nhiên chuyển thành vẻ hung dữ, đến nỗi tôi phải nhanh chóng đổi chủ đề..

Trước khi bữa tối bị kết thúc theo cách nguy hiểm.

[End]

I'm dreaming of a white Christmas

Just like the ones I used to know

Where the treetops glisten and children listen

To hear sleigh bells in the snow

White Chritmas version Michael Buble ft.

Shania Twain

"Cheers!!"

Tôi nhấp một ngụm rượu vang rồi mỉm cười nhẹ, trước khi tựa vào ngực chồng.

Người đang ngồi bắt chéo chân và để cánh mạnh mẽ dọc theo thành ghế sofa.

"Năn nỉ đến cỡ này, muốn cái gì, hửmm?"

Người thân cao lên tiếng hỏi nhưng tôi lắc đầu.

"Không có"

Đối phương nheo mắt lại như thể không tin vào câu trả lời mình nghe được.

Nhưng thực ra tôi chẳng muốn gì cả.

Tôi chỉ muốn ngồi đây với người bên cạnh, thế thôi.

Không khí mát mẻ trong phòng máy lạnh, mhâm nhi rượu vang thượng hạng, cùng với được ngủ trong một lồng ngực ấm áp là một cái gì đó thật là tuyệt.

Một áp lực nhẹ nhàng được ấn xuống trên đầu khiến tôi phải ngước lên nhìn.

Điều đó khiến cho tôi nhìn thấy và cảm nhận cái thơm đặc biệt ngọt ngào từ chồng.

Luôn luôn thơm và ngọt và có lẽ là mãi mãi...

Hôn giỏi cũng là một tài năng khác của bác sĩ Tinnaphop.

Mặc dù tôi không có kinh nghiệm với người khác để so sánh, nhưng tôi dám đảm bảo rằng chỉ bấy nhiêu đây thôi cũng đã quá sức rồi.

Cảm giác ngọt ngào kéo dài, hơi thở nhẹ nhàng dính vào nhau không rời.

Từ một nụ hôn đơn giản đã trở thành một mối liên kết chặt chẽ.

Đầu lưỡi nóng bỏng của chồng quấn chặt lấy lưỡi tôi một cách thô lỗ hòa lẫn với một chút ương ngạnh.

Trước khi vị bác sĩ giữ mặt tôi lại để đón nhận sự đụng chạm nóng bỏng một cách thoải mái hơn.

"Ưmm" Tiếng lẩm bẩm trong cổ họng của người kia khiến tôi ngưng thở trong chốc lát.

Mỗi lần nghe giọng điệu này, tôi lại cảm thấy một cảm giác gợi tình kỳ lạ.

Nó vừa gợi cảm vừa táo bạo cùng một lúc.

"Áh" Tôi vô tình kêu lên một tiếng khe khẽ khi đối phương trêu chọc và cắn vào dái tai.

Trước khi hơi nóng di chuyển xuống gáy và một lại lần nữa, tôi để cho đối phương làm những gì mình muốn.

"Thơm" Người đẹp trai lẩm bẩm sau đó chuyển qua rải những hôn vào gáy tôi cho đến khi nó ướt đẫm.

Trong khi đó, bàn tay to dày kia từ từ và nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo của tôi cho đến khi chiếc áo bị ném xuống sàn.

Đối phương nhìn xuống cơ thể tôi với ánh mắt đầy ham muốn.

Khuôn mặt sắc sảo nhìn vào mắt tôi rồi cúi xuống tiếp tục công việc nơi hõm cổ một lần nữa.

Và sau đó thay đổi vị trí thành đỉnh ngực, nơi mà hiện không còn bất kỳ vật cản nào.

Đầu lưỡi nóng bỏng lướt quanh và liếm nhẹ nơi đỉnh ngực màu hồng một cách khéo léo trước khi chiếm chọn mọi ngóc ngách.

"Ư...ưm" Tôi hơi ngả người ra sau một chút và dùng tay giữ lấy gáy chồng.

Để người kia nếm thử và thưởng thức món ăn yêu thích bằng chuyên môn của mình, cảm giác ngứa ran dâng lên khiến tôi không thể chịu đựng được nữa nên đành quay lại ngồi lên trên người thân cao.

Tôi ấn một nụ hôn vào khóe môi của chồng.

Dùng tay còn lại, nhẹ nhàng từ từ cởi từng chiếc cúc áo.

Cùng lúc đó, tôi dùng những đầu ngón tay vuốt dọc theo ngực và cơ bụng săn chắc.

Nhịp thở tăng lên, thể hiện qua chuyển động phập phồng của cơ bụng, cho thấy bây giờ chồng tôi đã sẵn sàng hết mức có thể.

[Part Tin]

Tôi liếm môi lúc nhìn vào thân hình gợi cảm của vợ.

Chiếc thắt lưng từ từ được kéo ra trước khi một bàn tay thon thả théo nút quần ra và từ từ kéo khóa quần xuống.

Tôi lúc này đã trở thành một người thiếu kiên nhẫn, liền vội vàng giúp vợ mình điều chỉnh cơ thể cho đến khi chỉ còn lại một mối ràng buộc cuối cùng.

"Chật chội quá" Người đối phương nói trong khí chạm ngón tay vào phần thân giữa của tôi.

Và theo tự nhiên, cơ quan này đã nhạy cảm với sự va chạm sẵn rồi.

Lại càng là cái chạm từ người mà chúng ta rất yêu thương thì càng khiến cho nó càng lơn hơn nữa.

"Bình tĩnh nào anh bạn nhỏ" Vợ tôi lẩm bẩm trước khi từ từ trượt người xuống quỳ trên sàn.

Tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó mà không chớp mắt.

Tại sao lại có thể quyến rũ như thế này...

"Có nhớ nhau không nè" Đối phương rảnh rỗi trong khi dùng đầu ngón tay xoay quanh phần đầu, nơi mà bây giờ có chất lỏng đang rỉ ra xuyên qua lớp vải.

Trước khi rào cản cuối cùng được dỡ bỏ cùng với phần thân giữa được hiện ra cho thấy.

Vợ tôi ngước mặt lên nhìn tôi cùng với ánh mắt ngọt ngào.

Trong khi một tay đang vuốt ve và nắm giữ lấy bộ phận nhạy cảm của cơ thể tôi một cách thích tay.

"Ahh" Tôi phát ra tiếng rên rỉ cùng cảm giác tê tái.

Cái miệng chúm chím di chuyển xuống và liếm từ gốc đến đỉnh.

Đầu lưỡi nhỏ khẽ liếm nếm quanh phần đầu để mở đường trước khi từ từ bao phủ nhẹ nhàng phần thân giữa một cách dịu dàng.

"Ặc"

"Không cần phải vào hết đâu" Tôi nói với đối phương nhưng điều đó không hề khiến cho nỗ lực của người vợ gợi cảm giảm xuống.

Liên tục di chuyển miệng xuống cho đến khi cuối cùng làm thỏa mãn cả tôi và đối phương.

Khoang miệng ấm áp trượt lên xuống, nhẹ nhàng mà dữ dội.

"Ư...ưm...sướng...ah...giỏi quá đi...ahhh"

Tôi giữ lấy đầu vợ bằng tay và sử dụng nhịp điệu của bàn tay để quyết định tốc độ và sau một lúc lại bất giác vô tình nhấc hông lên đẩy phần thân giữa vào khoang miệng của người kia để cảm nhận trọn vẹn cảm giác.

Cảm giác tê dại ngày càng tăng khiến chúng tôi không thể chờ đợi được nữa.

Tôi kéo cơ thể của vợ tôi lên và đặt nằm xuống trước khi cởi quần cùng với đồ lót của vợ để lộ sự dễ thương của đối phương.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên của chúng tôi nhưng mỗi lần được nhìn thấy và chạm vào đều cảm thấy phấn khích.

Vợ tôi lúc nào cũng đáng yêu và muốn làm.

Tôi kích thích người dưới thân một cách nhẹ nhàng, cả phần đỉnh ngực mềm mại và cả phần bên dưới đáng yêu.

[End]

Hai chân tôi bị tách ra từ từ khi thân hình cao lớn kia từ từ tiến lại gần cho đến khi hơi ấm của vật nóng ấm chạm vào phần nhạy cảm của tôi.

Ooh baby, I'm hot just like an oven

I need some lovin'

And baby, I can't hold it much longer

It's getting stronger and stronger

"Em yêu ơi" Một giọng nói trầm khàn thì thầm vào tai tôi, giống như một lời cầu xin.

Đôi mắt đen láy, sắc sảo tràn đầy tình cảm khiến tôi không thể từ chối thỉnh cầu.

Tôi gật đầu, sau đó đối phướng cúi xuống lấy đồ được giấu dưới ghế sofa.

Mặc dù tôi thầm thắc mắc không biết liệu chồng mình có chuẩn bị điều này ngay từ đầu hay không.

Lý do là tất cả các thứ này đều được giấu khắp nhà.

Bất kể là muốn hoạt động ở đâu, đều có thể lấy mấy thứ này ở đó.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để hỏi lý do bởi vì khi đầu ngón tay thấm đẫm chất lỏng đặc sánh trong suốt chạm vào con đường tình yêu đã làm mắt tô nhòe đi và quên hết tất cả mọi thứ.

"Đau không" Chồng tôi hỏi trong khi cả hai ngón tay đưa vào và di chuyển ra vào trong chỗ đó.

Tôi lắc đầu phủ nhận trước khi lén cau mày khi cảm nhận được sự chặt chẽ khi đối phương tăng thêm một ngón tay nữa.

"Áh"

"Nổi không ạ"

"Ừm" Tôi gật đầu.

Người thân cao lớn xoa dịu tôi bằng đầu ngón tay một lúc lâu cho đến khi chắc chắn rằng cơ thể tôi đã sẵn sàng tiếp nhận vật thể mới sắp đến.

Người đẹp trai cúi xuống hôn trán tôi cùng với thì thầm nhẹ nhàng vào vành tai.

"I'll bring heaven to you, baby" (Anh sẽ mang thiên đường đến cho em, em yêu)

"I can't wait" (Anh không thể đợi được nữa)

Đừng có để phải đợi lâu hơn nữa...

Tôi lẩm bẩm trong lòng.

'And when I get that feeling

I want sexual healing

Sexual healing, oh baby

Makes me feel so fine'

Tôi đưa tay ra nắm lấy phần thân giữa của chồng đợi cho đối phương chuẩn bị phòng thủ cho pháo đài.

Động tác thuần thục khi đeo vào khiến tôi không thể không lén nghĩ rằng đó là tài năng bẩm sinh của người kia, hay đơn giản là vì chúng tôi thường làm chuyện này cùng nhau.

Thân hình cao lớn từ từ di chuyển cơ thể mình vào bên trong người tôi và để yên như thế để cho cơ thể của tôi từ từ thích nghi với cuộc hành trình.

Tôi hơi cau mày vì sự chật chội, nó còn thắt chặt hơn khi được kích thích bằng đầu ngón tay nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu để giải tỏa áp lực trong cơ thể.

Sau đó gật đầu để cho đối phương biết rằng mình đã sẵn sàng cùng chồng đi trên chuyến hành trình dài này rồi.

Vị bác sĩ trẻ từ từ di chuyển cho đến khi phần thân giữa tiến sâu vào hoàn toàn ở bên trong.

"Á"

"Đau hả"

"Không...nó sướng lắm"

Tôi nói với người phía trên.

Sướng lắm...thật sự rất sướng.

'Helps to relieve my mind

Sexual healing baby, is good for me

Sexual healing is something that's good for me'

"Ah...a...ưm"

Tôi phát ra tiếng rên rỉ phía sau, trước khi đối phương bị nắm lấy chân dang rộng ra rồi dùng hết sức dập mạnh cơ thể vào.

"Mạnh hơn nữa"

"Ah..."

"Manh hơn nữa đi"

"Ahh..."

'Come take control, just grab a hold

Of my body and mind, soon we'll be making it, honey

I'll be feeling fine, the way you heal me

The way you thrill me, keep me comin' to you

For you to sexually fulfill me'

Cơ thể chúng tôi hòa nhịp với giai điệu tình yêu, mạnh rồi lại nhẹ, nhẹ rồi lại mạnh, cho đến khi tầm nhìn của tôi dần mờ đi.

Tôi từ từ quỳ xuống và úp mặt xuống ghế sofa, dùng tay chống đỡ cơ thể trên sàn nhà, dang rộng chân theo lệnh của người kia trước khi sợi gân ấm áp kia đâm vào bên trong cơ thể tôi lần nữa.

Nhưng lần này nó sâu, rất sâu, sâu đến mức khiến bụng dưới của tôi cảm thấy nặng trĩu.

"Ối...áh"

"Mạnh hơn nữa hả em yêu"

"Mạnh hơn nữa"

"Chịu nổi hả"

"Nổi...nổi"

"Đã rõ thưa em yêu."

'You're my medicine, open up and let me in

Darling, you're so great, I can't wait for you to operate

I can't wait for you to operate, baby

I can't wait for you to operate'

Mặc dù có lớp ngăn cách giữa những tiếp xúc sâu sắc đó, nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm nóng từ cơ thể của người kia, đang ma sát ra vào như thể không có bất kỳ rào cản nào.

"Soạt"

Thân hình cao lớn nhấc chân tôi lên và đặt lên đôi vai rắn chắc.

Sau đó liên tục di chuyển phần thân giữa của mình nhanh hơn và mạnh hơn.

"Soạt, sướng...aa..."

"Ah...sắp tới rồi, sắp tới rồi"

Tôi vuốt phần thân giữa của mình nhanh hơn, mạnh hơn khi cảm xúc dâng trào và gần đạt đến đỉnh điểm.

Cùng với những lực tác động của người phía trên liên tục khiến tôi gần như mất kiểm soát.

"Aa..."

"Ah...aa...ư...ưm"

"Ahhhhhhh..."

Bàn tay tôi co giật và một dòng chất lỏng màu trắng đục bắn ra khắp mặt bụng.

Vị bác sĩ trẻ cúi xuống nhìn hình ảnh đó cùng lúc nhìn vào mặt tôi mà vẫn liên tục thúc cơ thể một cách thô bạo.

"Sắp tới rồi"

"Sắp tới rồi em yêu ơi"

"Ah...aa...ah"

"Sắp tới rồi, sắp tới rồi"

Thân hình cáo lớn càng di chuyển nhanh hơn, đến nỗi cơ thể tôi lắc lư như một cái cây bị một cơn gió thổi càng lúc càng mạnh, mạnh cho đến khi đạt đến đỉnh.

Chồng tôi rút phần thân giữa ra khỏi con đường tình yêu của tôi, kéo nap trong suốt ra và trượt phần gân cứng rắn đó trước khi cơ thể co giật và giải phóng chất lỏng màu trắng đục lên mặt bụng của tôi và di chuyển nhịp nhàng theo hơi thở.

'And baby, when I should be asleep at night

I stay up and read

And baby, baby, baby, I can't help but feel uptight

For my passion needs'

Sexual Healing - Marvin Gaye

Tôi nhìn phần ấm nóng của đối phương chuyển động lên xuống, cùng với dùng tay lau đi dòng chất lỏng âm ấm trên mặt bụng của mình.

Sau đó đưa tay xuống, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ quanh phần thân giữa vẫn còn cương cứng sẵn sàng làm việc của chồng.

Người kia vô tình rên lên một tiếng, điều đó khiến tôi nhận ra một nét quyến rũ khác của chồng mà tôi không thường thấy.

"Tao yêu mày nhé" Người đẹp trai nói cùng với trao cho tôi một nụ hôn nhẹ.

"Cũng yêu nhé"

Người thân cao cúi xuống và lấy một tờ giấy vệ sinh để lau chất lỏng trên mặt bụng của tôi rồi lại cúi xuống áp môi của mình lên môi tôi một lần nữa.

Nhưng lần này chúng tôi nán lại một lúc trước khi rời nhau ra.

"Ông già Noel hôm nay dữ dội quá" Tôi trêu chồng, vì hôm nay rất sung, rất mãnh liệt, không biết lấy sức trâu sức bò ở đâu ra.

Bởi vì bình thường chúng tôi quan hệ hầu như là mỗi tuần, nhưng mà nó không có dữ dội như hôm nay.

"Thì chú tuần lộc nhỏ quyến rũ như thế này, ai mà chịu nổi" Người đẹp trai nói trong khi vừa liếm môi rồi xoa xoa cằm mình.

"Chắc là ngày nào cũng phải làm tuần lộc nhỉ" Tôi trêu.

"Chắc chưa" Bác sĩ trẻ khẽ nhướng mày cười cười hỏi, nhưng tôi không trả lời câu hỏi đó vì có vẻ như đang chỉ đường cho hươu chạy.

Tôi cố gắng đứng dậy định đi vào nhà vệ sinh nhưng đối phương đã kịp thời ôm lấy eo tôi lại trước.

Cuối cùng cơ thể của tôi bị người đẹp trai bế lên từ giường và đưa thẳng tới phòng tắm.

Cho dù dòng nước chảy qua cơ thể có lạnh đến mức nào thì cũng không thể xóa tan đi hơi ấm ở trên cơ thể của hai người chúng tôi khi quấn lấy nhau...một lần nữa.

"Ah..."

"Giỏi lắm em yêu ơi"

"Sâu quá"

"Ah...aa...ưm..."

Cập nhật 16/01/2025

Hết rồi nha không còn chương nào đâu, hihi
 
Back
Top Dưới