Ngôn Tình My Osin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,502,917
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
my-osin.jpg

My Osin
Tác giả: Bin_Lum
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ariel as Ariel

Wu Chun as Chun

Mike He as Mike

Joe Cheng as Joe

Adan as Adan

And....

Ella as Ella

Rainie as Rainie

Tiffany as Tiny

Joanne as Joanne​
 
My Osin
Chương 1: Chương 1


Chapter 1
Đó là một toà lâu đài huyền thoại... đã có từ rất lâu đời... chủ của nó hiện tại là một gia đình thế phiệt... rất giàu có và độ lượng... nhưng căn nhà lại mang một bầu không khí u ám....
_ Đã hai tuần rồi??? Cô tính sao đây???
Tiếng nói trầm vang lên trong phòng khách của căn nhà... ngoài trời mây đen đang ùn ùn kéo tới....
Giọng nói đó là của một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành lớn... xung quanh là 3 người khác nữa... dưới đất... một cô gái đáng thương đang quỳ gối... Cô gái ăn mặc rách rưới... nước mắt lưng tròng...
_ Xin các cậu tha cho tôi!!! Thêm một tuần nữa.. chính xác một tuần nữa... tôi sẽ hoàn thành công việc... xin các cậu...
_ Thôi đi!!!
Người đàn ông lạ mặt đứng dậy... đi một vòng quanh cô gái đang khép nép...
_ Tôi rất ghét những người không giữ chữ tín... 2 tuần là 2 tuần... ngay bây h... cô hãy mau cút khỏi đây...
_ Cậu Chun... đừng ...
Cô gái bấu chặt lấy ống quần người đàn ông... liên tục van nài...
_ Thật bực mình quá.... Adan... xử lý nốt đi!!!
_ Vâng thưa anh!!!
Một người dáng nhỏ nhắn hơn đi ra... nắm lấy cổ áo cô gái... và piu!!! Đá văng cô ra ngoài trời mưa tầm tã....
_ Làm tốt lắm.... Hahahahaha!!!!

Người đàn ông tên Chun che miệng cười lớn...
_ Đừng có ai hòng bước vào căn nhà này hahahaha!!!
---------------------------------------------------------
Tại một đại hội..... cấp cao... thuộc vào hạng quan trọng của Đài Loan...
_ Mọi người nghe nói gì chưa...???
_ Chuyện gì???
_ Tứ đại ác quỷ vừa sa thải thêm một người nữa...
_ TRời đất... chiện thường ngày... tính ra trong vòng một năm họ đuổi ngót 100 người là ít...
_ 100 người thôi á!!! Tôi nghe nói là 200 cơ đấy!!!
_ đáng sợ quá... mong tôi không phải là người kế típ...
_ Nếu được vô đấy thật nghe chừng cũng không nuối tiếc đâu!!!
_ Gì cơ???
Tất cả mọi người đều chăm chú vào giọng nói vừa thoát ra...
_ Vì tứ đại ác quỷ rất đẹp trai...
_ Tôi cũng nghe vậy đấy!!! Người ta nói họ chỉ đối xử tàn tệ với chúng ta thôi... còn đối với mọi người đều rất dịu dàng....

_ Rốt cuộc cũng là cái phận.... tự dưng tôi thấy mặc cảm cái nghề này quá...
Một người rơm rớm nước mắt...
_ Cũng chính vì thế mà không ai chiến thắng được tứ đại ác quỷ...
Một cụ bà trông khá đững đạc... Bước ra chỗ đám đông đang bàn tán xôn xao...
_ Chủ tịch....
Tất cả mọi người trong khán phòng đều im lặng... và nghiêng mình cúi đầu....
_ Không hiểu lần này có kì tích không nữa...
Người đàn bà được mệnh danh là chủ tịch ngước mắt lên bầu trời vẩn c....thở dài...
--------------------------------------------------------
Chân dung tứ đại sát thủ :
1. Wu Chun : Anh cả _ Chàng trai lịch lãm/....

2. Mike he : Anh hai _ Công tử đào hoa...

3. Joe Cheng : Anh ba _ Hoàng tử giá băng...

4. Alan : Em út _ Cậu bé dễ thương...

Bốn anh em đều là 4 đại sát thủ trong giới nữ sinh.... họ đều đẹp trai tài giỏi... nhưng đều có nhược điểm là tính bừa bộn ... nhưng lại không cho bất kì ai dọn dẹp....điều này đã được Chun cắt nghĩa là bừa bộn trong trật tự... vì vậy họ không thik có osin _ hay bất kì người lạ nào trong nhà... Bố mẹ họ là ông bà Ngô cực lực phản đối chuyện này... vì dù ông bà đi công tác suốt ngày nhưng ngôi nhà vẫn là bộ mặt của cả một dòng tộc... nhất là với gia đình ông bà... gia đình đứng đầu trong giwosi tài chính Đài Loan... nên dù biết các con không thik vẫn cố tình đưa người về nhà... Phản đối không xong nên các anh em quyết tâm đuổi đi bằng được... Mâu thuẫn của ông bà Ngô với những đứa con trai vô tình trở thành sức ép với đại gia đình osin.... họ luôn phải cực nhọc tìm kiếm người có đủ tố chất để chế ngự được 4 anh em...
 
My Osin
Chương 2: Chương 2


--------------------------------------------
_ Hahahaha!!!
Chun cười mãi không dứt... mặc dù mưa đã tạnh được 5 phút rồi...
_ Sao cười mãi như đơ vậy anh iu!!!
Alan láu táu...
_ Kẻ thù đã buông giáp đầu hàng... không vui sao được...
_ Chẳng có gì đáng để vui cả...
Joe lắc đầu...
_ Này quân sư!!! Bé nói vậy là sao hử???
Chun ngừng cười... nghiêm mặt lại....
_ Đối thủ càng lúc càng tầm thuờng... anh không thấy nhàm chán hay sao???
_ Thôi xong chưa... em đi tán gái đây...
Mike hét lên...
_ Thôi chết!!! Em phải đến trường...
Adan với lấy túi đồ...
_ Oáp!!! Em vô nghiên cứu nốt đây...
Joe lấy tay che cái miệng ngáp ngủ...
_ ơ!!! Còn bữa tối... ai nấu???
Chun ngơ ngác...
_ Anh chứ ai???
Cả ba cùng lên tiếng...

Chỉ trong chốc lát.... Tất cả đều đi hết... chỉ còn mình Chun với làn gió vu vơ....
_ Bọn mày...
Chun nghiến răng kèn kẹt... và đập mạnh tay vào ghế...
_ Láo... láo thật!!! Ya...
------------------------------------------
_ Ya phập!!!
Chiếc phếu xinh xắn được cắm cái phụp vào miệng cậu bé con... mắt cậu ánh lên sự hoảng sợ... nhìn bà cô tay lăm lăm thìa cháo...
_ Bé ngoan... ăn đi...
Bà cô thẳng tay dốc cả bát bột vào chiếc phễu... thằng bé ho sặc sụa... nguy cơ dịch dã dày sắp theo cháo bò ra ngoài...
_ Ấy chết... như thế sao được...
Bà cô tay nâng cái phếu... tay đổ can nước đầy ắp vào phễu... rồi mau ng rút phễu ra... bóp chặt miệng thằng bé... và dán chặt nó bằng băng dính...
Xong xuôi ... bà phủi tay... chống hông...
_ Cứ từ từ mà tiêu hoá đi nhá...
_ Ưm... ưm!!!
Có tiếng ho he đâu đây!!! Việc nhà làm chuẩn lắm rồi cơ mà....
Bà cô nhăn mặt nhìn quanh... hóa ra tiếng kêu phát ra từ bà cụ lọm khọm đang nhai trầu trên giường...
_ Cụ oi!!!
Bà cô mau ng lại gần... cất giọng hiền từ...
_ Cụ sao thế... cháu vừa nghe cụ than đau lưng... chắc dạo này cụ mải mê nấu nướng bày bừa trên gác... thế nên đau cũng phải thôi... cháu vừa dọn đống khói cụ bày ra xong... bây h cháu đấm lưng cho cụ nhé!!!
" Bốp!!! "
Bà cô giáng một phát chưởng... rồi ghé tai cụ... típ tục thì thầm...

_ Cụ hết đau chưa... lần sau thì đừng bày nữa nhé... cháu dọn mệt lắm... với lại... cụ ăn trầu đừng nhả ra ghế như vậy... tội cháu... tội cả cụ đó...
Cảnh cáo xong... bà cô đứng dậy... vặn mình lắc đầu...
_ Vô vị!!!
" Reng!!! Reng!!! "
Tiếng chuông điện thoại reo hối hả...
_ Alo... tôi đây!!!
_ Ariel...
_ Anh mattt... có chuyện gì thế???
_ Nhiệm vụ mới đây... về trụ sở mau lên...
--------------------------------
Tuýt!!!
Tiếng còi vang lên thông báo cuộc họp khẩn của tứ đại ác quỷ bắt đầu...
_ Chuyện gì thế anh hai... bi h là 3 h sáng đó...
Mike ca cẩm...
_ Phòng em suýt nữa thì nổ...
Joe nhanh tay quấn bàn tay đang sưng phồng...
_ Kiểu này mai lại nghỉ học mất thôi...
Adan ôm đầu đau khổ...
_ E hem!!! Trước tiên xin lỗi vì đã quấy rầy việc riêng của các chú... nhưng tầm cỡ sự việc hôm nay quá quan trọng... không thể không đánh thức các chú dậy được...
_ Chắc đó là việc trái đất sắp ng mặt trời...
Joe nghiêng đầu khó hiểu...
_ Không... anh nghĩ chắc anh hai vừa gặp em nào xinh lắm...
Mike gật gù...
_ Đài Loan đăng cai tổ chức thế vận hội chăng...
Adan sáng mắt lên...
_ Đài Loan còn lâu mới làm được việc đó chú ah!!!
Chun đưa tay ẩy đầu út em liên tục... rồi hắng giọng... đứng dậy vẻ trịnh trọng...
_ Nhà mình sắp có osin mới....
 
My Osin
Chương 3: Chương 3


_ Ối dào!!! Chuyện bình thường ở đường...
Ba cái miệng lè nhè... rồi ba cái mông nhấc đít... ba đôi chân bắt đầu di chuyển về phòng...
_ Khoan đã... việc lần này liên quan đến tính mạng đấy!!!
Chun vừa dứt lời... 3 cặp chân cũng dừng lại và chuyển hướng quay về bàn.... ông này đã nói đến tính mạng là sắp toi cả lũ rồi...
_ Theo thông tin mới nhất anh nhận được... osin lần này được mệnh danh là sát thủ có tiếng... với tâm địa độc ác... thủ đoạn tàn bạo... chung quy rất đáng sợ...
_ Có bằng bà đô vật 100 kí lần trước không???
Adan tròn mắt...
_ Anh nghĩ là hơn...
Mike chu mỏ...
_ Hấp dẫn đây ta...
Joe reo lên...
_ Vậy nên... chúng ta hãy sẵn sàng chiến đấu!!!
Chun hét lớn...
_ Chiến đấu!!! Chiến thắng!!!
Tiếng còi khai cuộc đã bắt đâù
Chapter 2 :
Tại biệt thự nhà họ Ngô...
_ Mike!!! Anh đẹp trai quá...
Joe xuýt xoa...
_ Joe... em cũng vậy... cả Adan nữa... thật sáng bóng...
_ Các anh quá khen...
Adan cười tủm tỉm./...
_ Hai anh mới là đại mỹ nhân đó...

_ Oẹ!!!
Joe mở đầu tràng nôn trước...
_ Bốp!!!
Mike dí đầu út em...
_ Thôi đi chú... nói gì nghe ghê quá.... chuẩn bị tư thế vào chỗ đi.... Nhưng ai sẽ vào ngồi chỗ anh hai....
_ Hem phải em ah nha...!!!
Adan tránh cái ghế ra đến 10 thước là ít....
_ Khó đây... _ Mike lắc đầu... phải có tư chất khí khái giống anh hai cơ...
Mike nhìn Joe cười ranh mãnh...
_ Chú... đúng rồi... Joe...
_ Sao... sao???
Joe lắp bắp...
_ Sao hem phải là anh mà là em/...
_ Tại nhìn mặt anh gian gian giống anh hai chứ bộ.......
Adan láu táu...
----------------------------------------------------
" Tíng toong!!! "
Tiếng chuông cửa hay tiếng chuông gọi hồn vang lên não nề...
_ Tới... tới rồi đó...
Mike run rẩy... có vẻ cậu đang rất hồi hộp...
_ Tất cả vào vị trí... Adan ... ra mở cửa đi...
_ Biết liền....

Adan lon ton ra định vặn chốt... thì Joe lên tiếng...
_ Nhớ nghểnh mặt lên nhá... thế mới chứng tỏ ta đây cũng không sợ bà cô osin ấy đâu...
_ ỐI dào!!! Dặn dò quá thừa...
Adan phẩy tay....
" Cạch!!! "
Cánh cửa mở ra ... cùng sự im lặng của cả căn phòng... cả 3 cặp mắt đều dõi lên tầm cao 2 mét.... nhìn mãi nhưng chẳng thấy gì ngoài bầu trời đầy nắng...
_ Mọi người nhìn gì vậy???
Tiếng nói làm tầm mắt của ba anh em thu hẹp lại... bi h còn tầm 1m hơn...
_ Chị... chị là....
Adan lắp bắp....
_ Giúp việc mới đến đây!!! Hân hạnh làm quen....
------------------------------------------------------------
_ Cái gì???
Chun sốc đến nỗi la toáng lên giữa cuộc họp cổ đông quan trọng... nhận thấy mình đã phản ứng hơi quá đáng trước việc nghe một cuộc điện thoại... anh bèn mỉm cười... rồi nhẹ nhàng...
_ Xin lỗi!!!
Chạy với tốc độ tên lửa ra ngoài... Chun thở phì phò... típ tục áp máy lên tai...
_ Sao cơ.... chú nói con bé đó cao gần mét sáu thui ah....
_ Không chỉ thía... bả ý còn bé tí như hạt tiêu nữa...
_ Ô!!!
Mồm Chun tròn vo... hay ghê...
_ Làm gì bây h anh..... phụp!!!
Adan típ tục thì thầm....
_ Cứ theo kế hoạch đã định... dù sao cũng không coi thường được con mụ này đâu... với lại... bảo hai đứa chúng nó là giảm mức 2 tuần xuống còn 1...
_ Cái gì??? Như thế thì ít quá... ị.....
_ Cứ nên cẩn thận là hơn ... mà có tiếng gì kì kì ở chỗ chú đấy...
_ Ah!!! Em đang mót....
_ TRời đất... không còn không gian nào trong sạch hơn để bun với anh ah!!!
Chun cụp máy... nhăn mũi... bẩn thậ[email protected]!!!
--------------------------------------------------
Adan cố nhét cái di động vào túi quần bò chật cứng... rồi rón rén bò ra phòng khách... nơi hai ông anh đang típ chiện cô osin xinh xắn...
 
My Osin
Chương 4: Chương 4


_ Chà!!! Cô Ariel!!! Cô thật khác những gì chúng tôi tưởng tượng...
Mike nhăn nhở... mắt đảo như rang lạc...
_ Có chi đâu _ Ariel cười ý nhị _ Em lại chẳng phải là mỹ nhân...
_ Ghê quá...
Joe lầm bầm trong họng... ông này đúng là thần tán gái...
_ Anh tư....
Adan đã đến bên Joe từ lúc nào....
_ Anh hai bảo vẫn làm theo kế hoạch cũ... đồng thời giảm thời hạn xuống còn một tuần...
_ biết rồi... Joe gật đầu lia lịa...
_ Ah!!! Cô Ariel này...
Joe sau vài phút im lặng cuối cùng cũng lên tiếng....
_ Sao ạ???
Ariel mỉm cười...
" Gian quá!!! _ Joe thầm nghĩ... nhưng cũng cười đáp lễ...
_ Có lẽ chúng ta cũng không còn gì hok hiểu về nhau nữa... vậy nên vào vấn đề chính luôn nhá.... chúng tôi không thik có người lạ trong nhà... vậy nên nếu trong vòng một tuần... cô không dọn sạch sẽ được ngôi nhà này... dọn không một chút bụi... thì tụi này sẽ piu cô ra ngoài kia đấy!!!
_ Này Joe!!!
Mike khều khều...
_ 2 tuần chứ!!!
_ Ehem!!!
Joe giật tay Mike... hắng giọng...
_ Cô thấy thế nào???
_ Điều kiện hợp lý quá rồi... vậy xin làm phiền....

Ariel nghiêng đầu cười ranh mãnh....
_ Làm tốt nhé...
Joe đưa tay ra...
_ Vâng.....
Bắt tay con bé... mà Joe thấy gai hết cả người... Đáng gờm đây...
_ Xin lỗi phòng tôi ở đâu nhỉ???
_ Ah!!! ở trong góc kia kìa...
Joe chỉ vào cái phòng đóng bụi khép hờ...
_ Chà đẹp quá....
Ariel xuýt xoa...
_ vậy xin phép tôi về phòng trước...
_ Vâng... cô cứ tự nhiên...
Đợi bóng bà cô khuất sau cánh cửa... Adan mới lon ton chạy ra cùng các anh...
_ Thế típ theo làm gì bi h....
_ Chẳng làm gì cả...
Joe điềm tĩnh...
_ Dù sao cô ta cũng hok ở được đây đâu... Có gì đợi anh hai về rùi tính....
_ Không... chẳng mấy khi có một cô dễ xương như vậy đến nhà... anh còn định giữ cô ấy 3 tuần cơ đấy...
Mike nhăn nhó...
_ Anh bị điên ah!!!
Joe và Adan cùng hét lên...

Mike bịt chặt tai... bĩu môi...
_ Gì mà hét ghê thế>???

-----------------------------------------------

Nói đến phần cô osin mới...Sau khi về phòng... việc đầu tiên của Ariel là quan sát căn phòng...

" Đây có vẻ là phòng xấu nhất, lần này gặp được đối thủ xứng tầm thật là lý thú... không hiểu hôm nay còn trò gì nữa không... nghe nói còn một ông anh nữa... thú vị thật!!! Nhưng mình cứ ngoan hiền thế này liệu có hay hem??? Mặc kệ... chốt lại là 50 tỷ sẽ vào tay mình một khi vụ thử thách này kết thúc,... còn khoản tiền lương sau đó thì,... chòi chòi... hem dám nghĩ... xong việc dễ mình mua được cả cái vila to sụ ở Hawaii mất!!! Hehehe!!! "

Ariel ôm mặt cười sặc sụa... tương lai tươi sáng quá...

Chapter 3 :

_ Cá này... cà chua... thịt nên mua loại gì nhỉ???...

Nó cắm cúi lục trong đống thức ăn đại hạ giá trong siêu thị...mặc dù mí cô xinh xinh đứng canh đã biểu nó là đừng nên mua đồ đã quá 3 ngày... nhưng nó mặc kệ... đối tượng nó cho ăn là ai đây cơ chứ???...

Tất cả mọi thứ cho bữa tối đã sẵn sàng... nó xách túi đồ... lang thang đi về nhà mới... Biệt thự nhà họ Ngô ở một nơi biệt lập... tách biệt với thành phố bên ngoài... vậy nên con đường dẫn về nhà cũng rất vắng vẻ... vậy là nó cứ tung tăng... tung tăng...

----------------------------------------------

_ Chú nói sao??? Con bé ngu ngốc đi mua đồ ăn rồi ah??? Được lắm... chúng ta cứ thong thả mà hành động... bác mua một két nước ngọt và bia đây rồi... chú mua thuốc rùi đó hả...

Chun cười hỉ hả...mắt tít lại... hem chút mảy may chú ýe đến quãng đường gồ ghề gập ghềnh trước mắt đang có một con bé tung tăng xách làn rau và thịt...

Chuyện gì đến sẽ đến... vừa nhăn nhở tắt điện thoại.... Chun hét toáng lên khi suýt cán phải em bé xinh tươi...
 
My Osin
Chương 5: Chương 5


_ Au ui!!!
Nó lăn ra đất... tay ôm chặt đầu gối...
_ Đi đứng chả có mắt mũi gì cả...
Nó buông một câu trách móc khá nhẹ nhàng với volume cỡ 10 cái loa phóng thanh gộp lại chắc cũng hem bằng...
_ Cô hok sao chứ???
Chun nhẹ nhàng hỏi han... nâng nhẹ đầu gối nó lên... cái vẻ lịch lãm lại được phát huy đúng lúc : " CHứ hok thế nhỡ con bé đòi bồi thường thì sao??? " _ Chun thầm nghĩ...
Lật lên lật xuống... nhìn trái... nhìn phải... Chun mải mê xem nó bị thương có nặng hem để tuỳ theo đó mà xử lý cho gọn... Hok chút chú ý đến cái nhìn như muốn nuốt chửng anh của con bé nạn nhân đáng thương...
" Người đâu mà đẹp trai dễ sợ ah nha!!! " Ariel như đang bay trên mây... cái mặt lưỡi cày hoàn mỹ thía kia... chắc chỉ tượng mới có...
_ Chỉ thương nhẹ thui...
Chun thở phào...
_ Cô hem sao chứ??? Có cần tôi đi mua băng về dán hok???
_ Không... không cần....
Mọi ý nghĩ trả thù độc ác trong nó bỗng đi đâu mất hết... trước chàng... thì phải hìn lành... chớ để lộ cái đuôi hồ ly...
_ Tôi không sao mà...

Chun nháy mắt nhìn nó... " Quả này chắc con bé chết vẻ lịch lãm của mình rùi... "
_ Vậy cô ở đâu??? Tôi đưa về...
_ Sao lại thế được...
Nó tít mắt...
_ Làm phiền anh quá....
-----------------------------------------------------------
Chun vừa lượn xe... vừa liếc mắt đưa tình với người đẹp... trông cũng xinh xắn đấy.... nhưng lạ ghê.... vô sâu đến vậy chỉ có mỗi nhà mình... chẳng lẽ...
Chun nhìn kĩ lại cô gãi đi bên... người một mẩu... bé tí... thôi chắc đúng con tinh tinh mà Adan nói rồi...
Nó chớp chớp mắt... Sao tự nhiên " chàng " nhìn mình tình tứ thế kia??? Đẹp trai như chàng... sao lại ở chỗ khỉ ho cò gáy này nhỉ??? Mà trông mặt chàng cũng quen quen... hình như..
Nó bồi hồi nhớ lại...
" Đây là ảnh của 4 anh em.... anh cả tên là Chun... có vẻ ngoài lịch lãm đứng đắn... cô hình dung ra hoàng tử chứ... mieu tả anh ta bằng từ ấy được đấy.... "
" Chẳng lẽ??? " _ Nó bàng hoàng...
Khoảng cách giữa hai đối tượng từ 1cm chuyển thành hẳn 1 mét... ai cũng mang trong lòng một suy nghĩ riêng.... và đều hem mún đối tượng biết được..
" Cô nàng này đúng là dễ xương thật... hem biết được là sẽ đối phó với chúng mình được không đây... Chun !!! Tỉnh lại đi... đừng bị vẻ ngoài đánh lừa... cần cảnh giác... cảnh giác... cú ngã vừa nãy dễ là do cô này nguỵ tạo để lừa mình..."

" Anh ta hok hỉu có giống ba người còn lại hem.... nhưng mà thía này thì chít... suốt ngày ngắm trai đẹp thế này làm sao mà chuyên tâm làm việc được... mà đó cũng chính là vũ khí số 1 của con trai nhà này... anh Matt đã cảnh báo mình rồi... thật hem được coi thường... Vụ đâm xe vừa rồi dễ do anh ta bày ra để giết mình lắm...."
Nó liếc sang chỗ Chun... và tóm ngay được ánh mắt anh chàng đang liến láo về phía nó... bốn mắt nhìn nhau.... và cả hai đứa...
_ Hahaha!!!
Chun cười phớ lớ...
_ Hehehe!!!
Nó cũng phớ lớ cười...
-----------------------------------------------------------
Kít....
Xe dừng lại đúng chỗ cần dừng... " đến lúc phải hạ bài rồi!!! " Chun nhìn nó dịu dàng...
_ Có vẻ... đây là nhà cô...
_ Hình như nó cũng là nhà anh...
Nó cười... nhưng nụ cười cũng chẳng được tươi lắm...
_ Vậy ta vào chứ....
Chun nhăn nhở... xuống xe...
------------------------------------------------------------------
_ Pha thế đủ đô chưa???
Adan nhíu mày... mí cái chất hoá học này mà bắn vô mắt thì coi như toi con gà toi...
_ Thêm tí nữa... mà ông Chun nhà mình cũng quá cơ... bắt người ta ngủ li bì 5 ngày đêm... ngủ kiểu gì được...
 
My Osin
Chương 6: Chương 6


Joe nhăn trán...
_ Em cũng thấy thía... có vẻ ông ấy sợ quá hoá lú rồi...
_ Mà gọi cho anh ba chưa???
_ Ổng bảo làm gì cứ làm... đang bận....
_ Bận với em nào đây... hôm trước vừa say good bye một lúc 5 bà lận... bái phục...
_ Em là em ghét bọn con gái lắm ó...
_ Anh hok có phản ứng với lũ rắc rối ấy...
_ Xem ra có mỗi hai ông anh nhà mình là tài...
" Brừm...!!! "
_ XE ah!!! Anh hai về rồi chăng....???
Adan nhảy vọt một phát ra cửa sổ... thò đầu qua cái cửa bé tí... và suýt nữa ngất lịm...
_ Anh Joe... anh Joe....
_ Gì thế... muốn nổ phòng không...
Joe run run tay ống nghiệm ....
_ Nhưng sao ông Chun nhà mình lại đi cùng với bà cô sát thủ....
_ Hả???
Joe hét lên... vứt ống nghiệm... lon ton chạy ra... và...
" Bùm!!! "
Khói bốc đầy trời.... mặt hai anh em thì đen nhẻm... tóc dựng ngược...
_ Sao anh bỏ ống nghiệm ra...
Adan khịt mũi nhìn Joe....
Chapter 4 :

Chun nâng ly trà... nhìn thì thấy vẻ điềm đạm chín chắn thế thui... thực chất thì anh chàng đang bấn loạn cực độ... hai thằng em đột nhiên nhìn mình với ánh mắt " âu yếm " lạ lùng...
_ Đề nghị hem được nhìn iu như vậy... nghe hem...
Lời đề nghị có vẻ hok được hưởng ứng cho lắm... vì hiện tại tụi nó vẫn nhòm...
_ Sao nhìn anh hằn thù vậy???
Chun có vẻ hok chịu nổi nữa...
_ Anh làm phòng em tan nát... tài liệu cháy tan...
Joe nghiến răng...
_ Còn bộ cánh em mới mua nữa chứ... Trời ơi!!! Còn đâu...
Adan ôm đầu đau khổ...
_ Sao mà dã man thế...
Chun đặt tay lên trán... mình làm gì để bọn nó ra nông nỗi vậy???
_ Thía anh về với con bé mắc dịch đó là sao???
Adan và Joe cùng hét lên...
_ Ấy!!! Ấy!!! Chúng mày be bé cái mồm thui... con bé đang nấu ăn mà...
_ Em hem bít... chung quy là anh phải mua lại toàn bộ những thứ hỏng hóc trả em...
_ Cả bộ cánh mới của em nữa...
_ Rồi rồi... mua tất... được chưa??? Nhưng mà... Phòng bị nổ... vậy thuốc ngủ.???
_ Chả có thuốc ngủ nào cả...
_ Hả???
Chun suýt tí nữa thì ngã lăn ra đất...
Kế hoạch 1 chính thức phá sản...
---------------------------------------------------------------

_ Chà... đồ ăn đến đây!!!
Nó tươi cười bê một mâm to hoành tráng chạy ra...
_ Ngon quá!!!
Chun xuýt xoa...
_ Tay nghề của osin mới chắc được lắm đây???
Mike vui mừng hem kém...
Riêng có Adan và Joe vẫn trong tình trạng " cụ ông " như vậy... chẳng còn lý thú nào để ăn uống nữa...
_ Này!!!
Chun gẩy tay Joe... thì thầm...
_ Ăn đi!!! Đừng để con bé nghi ngờ...
_ Kệ nó chứ...
Joe gắt... nhưng vẫn cố nhét vài hạt cơm vô mồm...
_ Nào nào!!! Để chào mừng nhà ta có thêm thành viên mới... cạn chén nào...
Mike cầm chai rượu lên lắc lắc...
_ Chà rượu là được lắm đó...
Nó tròn mắt... tròn mồm hưởng ứng...
_ Vậy cạn ly!!!
Joe ngẩng mặt... gào to....
-------------------------------------------------------
30 phút sau...
_ Haha!!! Cô học uống rượu ở đâu vậy???
Mike lè nhè... ngất ngưởng... nhưng vẫn hem quên nhiệm vụ : TÁN GÁI!!!
_ Bà tôi dạy đó... tửu lượng của bà cao lắm...
_ Vậy ah???
Mike nói có thế và gục... chiến binh cuối cùng đã ngã... nó nheo mắt nhìn bốn cái xác nằm gục trên bàn...
_ Ngủ vậy là tốt đấy.... để chị đây còn làm việc theo yêu cầu của các chú nữa nhỉ???
Nó đoạn nó chạy ra ngoài cửa sổ phòng ăn... và phun rượu phì phì... Giữ lại cái đống này nửa tiếng mệt thật...
Nó quay lại ngắm mấy anh đẹp trai... lẩm bẩm :
_ Đừng tưởng chị hok có chiêu gì chứ... cứ yên tâm mà ngủ đến hôm kia đi... thuốc ngủ cộng rượu thì có sét nổ bên tai cũng chả thức được... hâhhâh...
 
My Osin
Chương 7: Chương 7


Nó cười dài... rồi ôm cây chổi và lau nhà... chạy vào mất hút nới hành lang ....
------------------------------------------------------------------
" Quác!!! Quác!!! "
Tiếng con quạ đen vang ầm ĩ cả khu biệt thự... ở đây người ta nuôi quạ thay cho gà...
Cơn đau quặn ở vị trí rất đẹp : rốn .... làm Chun sực tỉnh.... mới 5 h sáng... còn sớm chán....
Chun dịu mắt nhìn quanh.... Mike vừa vuốt tóc Adan vừa chẹp miệng... Joe thì đang ôm chặt chân anh cả
Kì lạ hơn là cả 4 anh em đang lay lắt ở khu vực bàn ăn.... chuyện gì đã xảy ra hum qua...
" Soạt soạt!!! "
Joe thò ngón tay ra gãi chân Chun soàn soạt... và hem quên nhả một bãi ra bàn chân iu dấu của ông anh iu quái!!!
_ Eo.....ÔI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Từ trước volume cỡ 1... từ sau volume cỡ 1000000000.....
_ Ôi!!! Em iu.... đợi... anh...
Mike bàng hoàng tỉnh dậy... nắm chặt đám tóc mềm mại sạch gàu của bé Adan......
Và đương nhiên thằng bé hem thể không kêu....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!1
Lần này thì ông Joe tỉnh dậy lun... mắt lờ đờ... đầu tóc bù xù....
_ Bi h là mí h thía...
_ BI h ah???
Mike dụi mắt...
_ 5h sáng...
Chun típ lời...
_ Khoan đã... đúng là 5h sáng... nhưng hum nay là ngày... ngày thứ tư...
Mike dí chặt con tít tít vô mắt...
_ Cái gì???

Adan nhảy lên ghế...
_ Hum qua là thứ 2 cơ mà...
_ Thôi thế là....
Chun bàng hoàng... cuộc họp hội đồng quản trị coi như tong... ngó lại điện thoại... anh thấy 50 cuộc điện thoại nhỡ... kèm theo đó là một lô lốc tin nhắn...
_ Oaoaoaoaoaoaoaoaoa!!! bài kiểm tra của em...
Adan ngoạc mồm...
_ Buổi trợ giảng....
Joe đơ người....mắt chớp chớp...
Trong khi ba chiến hữu vô cùng hoảng loạn thì Mike vẫn bình tĩnh nhắn tin.... nội dung : " Hãy tha thứ cho anh...."
_ Ariel... bà cô chít.... chít....
Chun rít lên trong cổ họng...
" Pủm!!! "
Một tiếng kêu chung thoát ra từ 4 cái bụng... 4 cặp mắt nhìn nhau... rùi chiển hướng ra cái nhà vệ sinh...
1s sau đó... 4 cặp chân chuyển đồng loạt... cả biệt thự tổng cộng có 10 nhà WC... nhưng nhu cầu thì cần gấp....
Joe nhanh chân nhất.... bấu được cái nắm cửa... 3 người còn lại lũ lượt ôm bụng chạy theo... và la oang oác...
_ Joe... cho anh ba vô trước đi...
_ Không....ị.....
_ Anh tư... thương em....
_ Không...ạ....
_ Thằng Joe kia.... có bỏ ra hem??? _ Chun hằn giọng...
_ Không ... ẹ...
" Pủm "
Mặt cả bốn anh em đần ra... có cái chi đó vừa trào ra ngoài...

_ OH MY GOD>>>>

Cả bốn cái miệng chỉ kịp kêu lên như vậy... và sau đó... 4 người mất hút khỏi hành lang... chạy về 4 cái WC...

Ở một góc tối của toà nhà.... có tiếng cười khúc khích

Chapter 5 :

Hôm nay là buổi họp đột xuất của tứ đại ác quỷ... vì lý do gì thì ai trong chúng ta chắc cũng đèu đoán ra được....

Vì tính chất của buổi họp là bảo mật nên mí anh em quyết định họp trên chatroom... vấn đề dính dáng đến máy tính thì chắc chắn bà cô osin kia hem thể rành hơn 4 anh em tụi nó được...

Chun_pro : Keng!!! Keng!!! Chủ tịch thông báo... chính thức tuyên bố khai mạc phiên họp bí mật của đảng anti - osin

Adan_cuties : Anh hai!!! Em thấy anh nhiễm bệnh lãnh đạo nặng quá rùi đó...

Chun_pro :

Adan_cuties : Em bít... em bít roài...

Chun_pro : Quân sư!!! có kế hoạch tác chín chưa???

Joe_devil : Tình hình là cứ phải mò ra điểm yếu của đối phương rồi hẵng tính... anh ba thấy sao đây là phần của ông ấy mà!!! >

Mike_manly : Theo kinh nghiệm quần gái 23 năm nay của anh thì bọn con gái rất hãi những con vật nhơn nhớt... dài dài... bò bò... và cả ma nữa...

Joe_devil : Vậy ta cứ dựa vô đó mà tiến hành đi...
 
My Osin
Chương 8: Chương 8


Chun_pro : Không!!! Theo anh... cái đấy cứ dựa làm phương án dự phòng...
Adan_cuties : Anh cả chắc có ý kiến hay ah???
Chun_pro : Cũng hem hẳn là hay lắm... nhưng ta cứ sử dụng phương thức truyền thống xem sao...
Mike_manly : Phương thức body ah!!! Hem xi nhê đâu... ngay ngày đầu đã ứng dụng roài...
Chun_pro : Anh hem tin trên thế giới này lại hem có con bé nào hem thik trai đẹp... hơn nữa dường như con bé đã có dấu hiệu lung lay...
Adan_cuties : Gì cơ???
Chun_pro : Anh thấy thỉnh thoảng nó nhìn lén bọn mình...
Joe_devil : Hừm!!! Cơ sở này có đó...
Chun_pro : Vậy nên chủ tich đảng anti - osin tuyên bố sắc lệnh... từ ngày mai các anh em c** tr*n, mặc quần đùi...
Im lặng 5s..........
Adan_cuties : Em hem bít cái vụ này đâu nha... em còn... bé lắm...
Chun_pro : Hem được... thân hình của bé mới là quyến rũ đó... mún sống chung với con bé đó suốt đời hả... con bé đó... nó sẽ ám mày ngày đêm... ày chít....
Adan_cuties : oaoaoaoaoaoaoaoa.... sợ... sợ quá!!!!
Mike_manly : Ý kiến anh hai nghe ổn đấy... khẹc khẹc
Chun_pro : Vậy nhất trí nhé... nhưng mà quân sư... quân sư đâu rùi???

Cả ba đâu có bít thằng bé vừa nghe lệnh thì đã lăn ngay ra ghế + phụt máu mũi...
--------------------------------------------------------------------
_ Thế nào... Joe... Adan... tụi mày ra đây mau....
Bởi quá sợ phải nuy cái thân trên... nên Adan và joe họp nhau quyết định đình công.... nhưng Chun, với quyết tâm chiến thắng bằng được... cũng quyết tâm lôi bằng được hai đứa bé ra khỏi gầm giường....
_ Joe ngoan.... anh hứa sẽ mua cho chú một dàn máy mới.... cả Adan nữa... Mike... bộ Mu của chú cũng nên sang tên rùi nhỉ???
_ Anh này hay thật... bộ đó mất gần 2 triệu em mới tậu được đấy...
Chun nhăn mặt... đang thương thuyết mà...
_ Au ui!!! được rồi... Sang tên.... sang tên!!!
Mike hét toáng lên khi bị ông anh véo rõ đau...
_ Thật chứ...???
Hai đứa bé núp dưới gầm giường r*n r* một cách đáng thương....
_ Thề lun... sai sét đánh chít anh...
Chun giơ tay lên trần nhà... với vẻ mặt cương quyết...
Adan quay sang Joe... bi h thằng bé chỉ còn mỗi Joe là đồng minh...

_ Anh Joe... tính sao bi h???
_ Đành nghe lời vậy... dù sao cũng chỉ một ngày thui...
_ Hic!!! NHưng người em toàn xương hem ah!!! đâu có màu mỡ như các anh.... oaoaoaoaoaoaoaoaoaoaoa!!! hem bít đâu...
Adan lăn đùng ra khóc....
----------------------------------------------------------------------------------
_ Bữa sáng có rùi đây!!!
Nó bày biện xong mọi thứ... quay vào cất tiếng gọi lớn...
Và chỉ 50s sao... tứ đại ác quỷ xuất hiện... làm nó suýt nữa đánh rơi tạp dề...
_ Chà... hôm nay nóng quá... cởi được cái áo thật thoải mái...
Chun khoát tay.... bắt đầu bài biểu diễn của một vận động viên lực sĩ... Mike, Joe và Adan... cũng đang cố gắng phô bày nét đẹp cơ thể....
Máu mồm máu mũi bắt đầu biểu tình... nhưng nó cố kìm lại.... nó định nhắm mắt... nhưng hok thể cho đối thủ thấy mình bắt đầu bị choáng vắng... nó lại căng mắt ra....
Nhưng có vẻ như mắt nó cũng sắp nổ khi nhìn thấy mí cái body siêu chuẩn của bốn anh em... mặc dù của chú út hơi xịt một tí.... ôi chao... những cơ bắp khoẻ khoắn...
_ Mọi người ăn trước đi... tôi... tôi đi vào phòng có việc...
Nó cúp đuôi chạy vào phòng....
---------------------------------------------------------------------------------
Sau khi cửa phòng cô osin đánh rầm.... Chun nở nụ cười nham hiểm... lúc đầu nó chỉ rung rúc trong cổ họng... sau đó thì to dần... to dần và...
_ Hặc!!! Hặc.... hục!!! Hục!!!
_ Anh Chun...
Adan ẩy nhẹ tay Chun... ló ra bộ mặt đáng thương...
 
My Osin
Chương 9: Chương 9


_ Được mặc áo chưa???
_ được rồi... hặc!!! Hặc!!!
_ Thật mệt mỏi quá...
Joe khoác vội cái áo sơ mi.... và ngồi xuống bàn ăn....
_ Khoan đã...
Mike níu tay đũa của Joe....
_ NHỡ có độc thì sao...
_ Eo ôi!!!
Adan đang nhăm nhe miếng gà rán vội rụt tay lại....
_ Yên tâm... em uống thuốc rồi...???
_ Thuốc.....???? Ở đau thế,....
Mắt Adan sáng lên...
_ Vừa pha chế xong... thuốc chống ngủ... thuốc đau bụng... đủ thể loại rồi...
_ Còn nữa không....
Mike năn nỉ....
_ Cả hộp đây... nhớ uống trước bữa ăn nhá....
Adan và Mike xâu lại thi nhau dốc và uống... riêng Chun vẫn che nửa miệng cười...
_ Hục!!! hục!!! Hặc!!! hặc!!!
_ Anh còn cười gì thía???
Joe nhăn nhó...
_ Bùn cười quá.... hục!!! hặc!!!
---------------------------------------------------------------------------
" Tiêu rồi "
Nó dùng tận 10 cuộn giấy mà máu vẫn chảy....
" Không được... thế này thì mỗi lần nhìn thấy c** ** sẽ bị chảy máu mũi => thiếu máu => chít lúc nào hok hay... Đúng là đối thủ tầm cỡ... thủ đoạn độc ác... Phụt..."

Thêm cuộn giấy thứ 11...

" Phải làm thế nào đây... cứ đà này mình sẽ thua thê thảm.... phải có một cách nào đó... nhất định phải có một cách nào đó..."

Một cái bóng đèn vừa vỡ ra trong đầu nó... Nó nghĩ ra rùi...

" Đúng rồi!!! Bảo bối... bảo bối!!! "

Nó reo lên... lục hăng say trong túi du lịch....

" Haha!!! Thấy rồi..."

Nó giơ cao bảo bối... cười khành khạch!!!

Chapter 6 :

Những đợt gió lạnh ùa về làm Joe thấy gai hết cả người... mùa đông lần này có vẻ lạnh sớm hơn thì phải.... co ro ôm tấm thân gầy... tất cả cũng tại ông anh cả iu quái...

Loẹt quẹt đôi dép ra nhà ăn...Joe mún kiếm thứ gì đó ấm ấm... ca cao chẳng hạn... vừa ló ra khỏi hành lang đã thấy con thỏ bé bé... iu...iu... cười toe toét trên cái nền hồng.... Joe giật mình... nhòm đồng hồ... mới 5h... bà cô sao dậy sớm dữ...

_ Ehem!!!

Joe hắng giọng... cái vẻ mặt con bé cuống lên vì body của nó hum qua cũng méc cười thật... Nhìn lại tấm thân... cậu tự thấy mình cũng perfect lắm...

_ Ariel này!!!

Joe gọi cốt để bà cô nhìn ngắm thân hình quyến rũ của mình vẫn trong đợt mặc quần đùi, c** tr*n ah!!! >

_ Chuyện gì???

Giọng nó lè nhè... rùi quay ra....

Joe suýt tí nữa lộn chưởng ra giữa nhà....

Cái kính gì mà to thía... lại đen nữa... trông bà cô bi h chẳng khác nào thầy bói... thậm chí còn hơn cả thầy bói....

_ Cho... cho tôi cốc ca cao....

Joe lắp bắp...

Nhìn gương mặt hoảng hốt của Joe... nó mắc cười quá đáng... đúng thía... đeo kính vào là xong hết,.... bóng sáng thía nào qua kính cũng chỉ thấy mờ mờ... đen đen... đừng có hòng khuất phục chị đây...

Gật nhẹ cái kính.... nó bê khay ca cao ra cho Joe... kèm thêm nụ cười close-up sáng lóa....

_ Còn cần gì nữa hok....

_ Thôi./.. khỏi...

Nó lại nhẹ nhàng quay vô...

_ Mà khoan đã...

_ Gì nữa???

_ Cái này... có thuốc đau bụng... hay... khác hem??? Tôi quên uống thuốc rùi...

Joe nhăn nhó...

--------------------------------------------

Kế hoạch body thất bại thảm hại làm Chun nghiến răng kèn kẹt như cốc đòi mưa... mặt nó bi cũng cứ câng câng lên... thỉnh thoảng theo tin do thám từ đâu hok rõ... > thì bà cô ấy thỉnh thoảng soi gương... rùi ré lên như con rồ... chắc đang có kế hoạch gì mới...

Chính vì vậy mà ban trụ sở đảng anti - osin cụ thể là bác Chun > quyết định phải ra tay trước... tránh kẻ thù chơi xấu... đó cũng chính là lý do để Mike và Adan... hum nay phải hì hục ngoài sân vườn...

_ Tại sao chúng ta phải làm những việc như thế này... thiệt bửn quá...
 
My Osin
Chương 10: Chương 10


Adan vứt cái xẻng....
_ Chịu khó chút đi... chú bít rõ ông Chun hem bao h dính vô mí cái vụ này... Ông Joe thì là quân sư nên miễn nhiễm... mà kế hoạch lần tới... ông ấy phải làm rùi còn gì....
Mike vỗ vai thằng út... an ủi...
_ Pó chíu!!!
Adan lắc đầu...
_ Thui đào nhanh lên...
Nghe lời anh... Adan hì hục đào... bỗng cậu thấy có cái gì lông lá... đang bò trên tay mình soàn soạt...
_ Oaoaoaoa!!! Ghê quá... ghê quá má ơi!!!
Adan gào thảm thít...
------------------------------------------------
2 h đêm....
Hai bóng đen lụ khụ bê một túi toàn bùn đất nhẹ nhàng khều cửa phòng Ariel... rồi đổ ụp tất cả những thứ có trong túi đất lên giường... rồi lại nhẹ nhàng đóng cửa lại...
Phòng Chun đã tắt đèn... nhưng thực chất trong đó... thân chủ đang áp sát tai vô cánh cửa... Khắc khoải chờ đợi một tiếng hét giữa đêm khuya...
Nhưng 1 tiếng sau... vẫn im lặng như thế... Chun lo lắng... hay trò này hem có xinhe... hem... có khi con bé mải ngủ... hok bít gì???
" Oáp!!! "
Chun ngoạc mồm!!! Mụn rồi.... đi ngủ thôi...

Đêm yên bình lại bắt đầu....
---------------------------------------------------
Xèo!!!
Nó thả vắt mì vào chảo dầu đang xì khói... hôm nay chúng ta sẽ có món mì trộn ngon lành....
Tứ đại ác quỷ hôm nay tỏ ra khá hìn lành, nhưng có vẻ như họ vừa trải qua một đêm mất ngủ.... Mike và Adan thì dễ hiểu vì hum qua phải vật lộn đến 2h đêm ngoài sân vườn.... còn Joe... 99% là mải mê với vụ thí nghiệm... riêng Chun thì hem hỉu được... vì mắt ổng sưng to và thâm hơn anh em.... thiệt là...
Chẳng lẽ vụ giun này lại hem xinhê với con bé Chờ suốt đêm mà hem có tiếng thét nào cả... sáng hôm ni đột nhập phòng thì thấy phòng trắng sạch... con bé này... hừm hừm....
Đã hai lần thảm bại... cả lần thứ 3 này nữa... mà tốc độ dọn nhà của Ariel thì tăng nhanh đáng kể... Nó đã xử lý xong 75% ngôi nhà.... đại bản doanh của 4 anh em... nơi không ai xâm phạm cũng đã bị bóc tem từ hôm thuốc mê đợt nọ... chỉ còn đúng một kế nữa... thế rùi chẳng hỉu phải đối phó với con bé kỉu gì???
_ Mì ra rồi đây!!
Nó toe toét bưng từng dĩa mì lớn ra bàn
_ Chà đói quá!!!
Mike và Adan cắm cúi ăn... Joe thì gảy từng sợi mì một....
_ Có chút kì kì....
Joe lên tiếng khi thấy sự khác biệt rõ ràng trong từng sợi mì...
_ Chuyện gì đấy Joe???
Chun vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi...

_ Anh hem thấy kì lạ sao??? Sợi mì chỗ nhỏ chỗ to... Một số sợi còn bóng nhẫy và có đốt nữa/....
_ Anh có thấy kì lạ chi hết đâu???
Mike vẫn típ tục quá trình nạp năng lượng...
_ Không đâu anh ba....
Adan gẩy gẩy tay Mike....
_ Em thấy anh Joe nói đúng đấy... mấy sợi mì này... nó giống như... giống như cái mà anh em mình đào hum qua...
_ Hả???
Mike thét lên... rùi nhìn chăm chăm vào đĩa mì...
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
4 cái mồm lại đồng thanh cùng một lúc... rồi nhìn sang chỗ Ariel với ánh mắt căm thù... nhưng con bé lẩn đi đâu mất rồi...
_ Ghê.... ghê quá...
Adan là người đầu tiên rời ghế chạy ra phòng WC... típ theo là Mike, Joe, Chun cứ lũ lượt theo nhau....
_ Ariel... con quỷ cái... đợi đấy...
Lòng căm thù đang sục sôi trong lòng các anh em...
Chapter 7 :

Bây h là 10 h tối... và tứ đại ác quỷ lại chuẩn bị thực hiện một kế hoạch mới... người thực hiện : Joe
_ Ngồi im nào...
Mike đang phụ trách phần tô vẽ gương mặt Joe cho thêm phần kinh dị và ma quái... Chun đi đi lại lại trong phòng tỏ vẻ sốt ruột...
_ Thằng Adan sao đi lâu về thế??? Bảo đi mượn đồ diễn ở trường mà... Nó phải về đây phụ trách phần dây dợ chứ
 
My Osin
Chương 11: Chương 11


_ Anh hai...
Joe ỏn ẻn...
_ Sao???
_ Em chỉ cần doạ con bé sợ là được thôi chứ gì???
_ Yên tâm... anh đã phao tin với mí bà nội trợ quanh đây là nhà này có ma... và chắc chuyện này đã đồn tới tai con bé... dễ nó đang ôm chăn nằm nín thở trong phòng lắm...
" Cạch!!! "
_ Em về rồi đây!!!
Adan reo loạn cả lên...
_ Đâu... đồ diễn đâu....
Chun sốt sắng...
_ Có mỗi bộ đồ Con ma cái thui... anh Joe mặc tạm vậy....
_ Anh thấy nó giống bộ váy dạ hội hơn...
Mike gật gù....
_ Thôi không nói nữa... chuẩn bị vị trí... hành động thui!!!
------------------------------------------------------------
Theo kế hoạch đã được bàn chi tiết và kĩ lưỡng... Mike... Adan và Chun sẽ ở trên lầu cao nhất... Joe với bộ dạng con ma sẽ được buộc một bộ bảo hiểm ở thân... Ba người còn lại sẽ thả Joe vô phòng của Ariel... Joe sẽ làm bộ ma quái... doạ Ariel một lúc... rồi sẽ lại bay lên Nếu kế hoạch thành công sẽ tiếp diẽn trong những ngày típ theo...
Từ trên không trung bay xuống.... Joe thấy hơi run... nếu vụ này mà thắng thịt... thì cậu cầm chắc phải đóng giả ma trong những ngày típ theo,... mà mặc cái đồ rườm rà và trang điểm như thế này... thấy giống gái hơn là giống ma....
Cửa phòng của bà cô osin đây rồi... Joe giật giật cái dây để thông báo cho những nguời ở trên bít mình đã tới nơi...
_ Anh hai... anh tư giật dây...
Adan cuống quýt...

_ Vậy nới lỏng dây ra...
Chun ra lệnh...
_ Ok!!!
Adan lập tức buông dây... và...
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
Joe chỉ vừa mới chạm chân vô lan can... thì do mấy bố thả dây... cậu mất thăng bằng và lao xuống... may mà tay bám được vô lan can...
Nghe tiếng hét... Chun vội nhìn xuống...
_ Sao thế..???
_ Em.... em sắp ngã rồi...
Joe lắp bắp....
_ Kéo mau lên...
Chun giục Mike...
_ Sao....
_ Nhanh lên hem thằng bé tan xác...
Mike và Adan lại bắt dầu bài ca : Hò dô ta kéo pháo....
Nhờ lực kéo nhiệt tình... Joe đã đứng vững trong hành lang bên ngoài phòng Ariel... cậu vuốt ngực... hú hồn... suýt tí nữa em xong phim...
_ Mike...
Chun hét lên...
_ Dạ!!! THưa anh...

_ Joe đã vào vị trí... chú mau phone cho con bé...
_ Rõ...
---------------------------------------------------------
Nó lăn bên này... lộn bên kia... mãi... mới chợp mắt được một tí...
" Teng... tèng teng... téng teng..."
Tiếng chuông điện thoại giục giã làm con bé bừng tỉnh....ai gọi giờ này vậy....
Joe Nấp sau cánh cửa lan can... Có chuông rồi... Sau ba đợt... con ma Joe mới xuất hiện...
Nó cầm chiếc điện thoại... vừa nhấc máy... là điện lại tắt...
_ Gọi nhầm ah???
Nó lầm bầm...
----------------------------------------------------------
Trên sân thượng...
_ Sao dập máy nhanh thế...
Chun quát to...
_ Phải đợi con bé alo mới dập chứ...
_ Tại em sợ nó nhận ra số em...
_ Ừh!!! nhỉ???
Chun nhăn nhó... bi h mới nhớ...
_ Mà ai bắt chú cho số điện thoại con bé làm chi...
_ Để tán gái về đêm...
Adan lắc đầu...
_ Thiệt... thiệt là... thôi... cầm lấy di động của tôi mà gọi...
-------------------------------------------------------------
Lại thêm vài cuộc điện thoại nữa... những cuộc điện thoại kéo dài đúng 5s... nó bắt đầu thấy sợ... ánh trăng bên ngoài lại ma quái thế kia nữa......
Nó dán mắt vào cánh cửa kính... nó muốn rời ra... nhưng hok thể... Lần trước suýt tí nữa thì nó la toáng lên khi nhìn thấy một đống giun bò lổm ngổm trên giường... nhưng vì tương lai 50 tỉ... mà nó đã nén sợ... thu gom chúng lại... rửa sạch và nấu mì ấy đứa ác như qủy đoá... Chẳng lẽ vì việc làm độc ác đó mà bi h ông trời lại nỡ lòng doạ ma nó sao???
 
My Osin
Chương 12: Chương 12


Và từ ô cửa kính ấy... một gương mặt ma quái hiện ra... trông thật loè loẹt... thật... khó tả... gương mặt ấy nhìn nó... áp sát vô cửa kính... nó nín thở... trống ngực đập thình thich,... Mơ thôi... chỉ là mơ thôi mà...
Joe lăn mài mặt trên kính mãi... vậy mà con bs cũng chỉ nhìn... chấm hết... phải chạy nếu không nhỡ nó phát hiện thì khốn... Joe giật dây...
Kìa... con ma đó đang bay lên... bay lên trên vâng trăng... nó cứng người... nhớ lại tin đồn về con ma nữ chết thảm ở cái nhà này... con ma thường bay lượn vào mỗi đêm... và đi tìm đứa con gái của nó... mà nhà này... có mỗi nó là con gái... eo ôi... con ma vừa khuất bóng... là nó khóc... nó r*n r*... nó chui xuống giường trùm chăn kín mặt...
_ Là mơ... mơ thôi...
Nó béo má... đau quá... thôi chết... hem phải là mơ...
_ Má ơi... sợ quá...
Chapter 8 :

_ Chú vịt con... đi chơi hem hỏi bà... mải chơi quá... tối cũng không về nhà... mẹ ngác ngơ.... bà ngác ngơ... ôi chú thật là hư....
Nó vừa rửa đống bát lổn nhổn... vừa tích cực thi đua ca hát... thường thì nó cũng hem có điên đến độ này... nhưng mà từ sau khi con ma xuất hiện tối qua... nó bỗng có cảm giác con ma vẫn hiện diện đâu đó quanh mình... Mà giờ hem có ai ở nhà... Ah hem!!! có chứ... có người vừa mới về... đang trố mắt ngồi nhìn nó khoe cái giọng vịt cái lai vịt đực quang quác... và nhún nhảy y như chú vịt con vừa đi chơi về...
_ Ối trời ơi!!!
Nó quay ra và giật bắn mình khi thấy cái mặt tượng nằm chình ình ra đấy??? Sao hum nay anh ta lại về sớm thế nhỉ???
_ Nhìn gì mà nhìn???
Joe thấy khó chịu khi có một ánh mắt săm soi mình như thế... mặc dù vừa rồi cậu cũng soi nó...
_ Tại thấy mặt anh hơi đỏ... anh bị sốt ah!!!

Joe giật mình... sao con bé dũng sĩ dám cho nó ăn sâu đột nhiên tốt bụng gớm... thật ra cũng chả có gì đâu.... Joe vẫn mạnh khoẻ... nhưng sao con bé lại biểu mặt cậu đỏ nhỉ??? Ơ hay.., tự nhiên mặt lại đỏ???
_ Để tôi xem nào...
Nó nói đúng một câu rồi tự tiện đặt tay lên trán Joe... cậu mất bình tĩnh... liền giật như phải phong...
_ Làm gì đấy???
_ Thì sờ trán... xem có nóng hem???
_ Tôi không sao??? Mà tự nhiên sao hìn thía...
_ Này!!! Tại các anh ép nên tui mới vậy đó... Tui... tui... thiệt ra là hìn lắm...
Nó chu môi...
_ Bít cái hìn của cô rùi...
_ Không ốm... hok mệt.... vậy về nhà sớm làm gì... ngày nào anh cũng về mụn nhất... mà thui... anh về cũng tốt...
_ Tốt???
Joe tròn mắt...
_ Đúng đấy??? Mà anh biết chiện con ma trong ngôi nhà này không???
Nó sà xuống ngồi bên Joe... hỏi rất... chân thật...
Tí nữa Joe phì cười... thì nó đang nói chuyện với ma đây....

_ Không bít... 21 năm nay chưa nghe bao h???
_ Thế tôi nói cho anh bít nhá...
Trông nó khá là hào hứng...
_ Hum qua tôi á!!! Tôi gặp ma đấy... nghe nói nó là một người phụ nữ bị chồng đánh chết trong căn nhà này... tại ông chồng đi với bồ và đưa đứa con của bà ta đi... nên bà ta luân quẩn quanh căn nhà này để đòi lại con gái....
_ Thế á???
Joe làm bộ ngạc nhiên./... Cô đã gặp nó ah!!! Trông con ma như thế nào...
_ Ghê lắm... cái mũi nó thía này...
Nó lấy tay hếch mũi mình lên....
_ Mặt thì yêu quái dị dạng... chung quy là... à!!! Nó mặc đồ trắng nữa....
_ Ma con nào chẳng mặc đồ trắng...
Joe phì cười... cầm túi xách... đứng dậy...
_ Này!!! Anh đi đâu đấy...
_ Về phòng chứ đâu???
Nó chống tay... rồi thấy gai người... thế là nó lại ở ngoài này một mình...
--------------------------------------------------------------------
" Reng!!! Reng!!! "
Điện thoại lại kêu...
_ Alo...
Giọng nó lè nhè...
 
My Osin
Chương 13: Chương 13


_ Tao nè!!!
_ Mày ah!!! Chiện gì đấy...
Lại con bé Rainie... nó lắc đầu...
_ Công việc osin của mày bao h kết thúc... ba mày gọi mày quá trời lun...
_ Kệ ông ấy...
_ Nhưng ông ấy tra tấn tao... bắt tao gọi ày... bỉu mày về nhà...
_ Thế mày đang làm gì đấy???
_ Đang đi với bồ...
_ Trời... tao hỏi khí không phải... mày đá được mí anh trong tháng này rùi...
_ 2... ah hok... 20...
_ Thôi... tao bít rùi... vậy nhé... tao đang làm việc...
_ Uh!!!
Rainie ngoan ngoãn dạ vâng...
_ Ays khoan đã!!!...
_ Gì nữa...
_ Mày có biết làm thế nào để trừ ma hem???
-------------------------------------------------------------
Cuộc họp online :
Chun_pro :
Chun_pro ; Con bé nói thế thật hả .... mắc cười quá.... chít anh mất thui...

Joe_devil : Vậy là đỡ lo lắng một phần... sớm mụn con bé cũng tút khỏi nhà này thui...
Mike_manly : Hem, bít... em chưa kiss được nó...
Adan_cuties : Thui đi... anh ôm gái nhìu thế chưa đủ sao???
Chun_pro : Hem cãi nhau... tình đoàn kết của đảng anti-osin là bất diệt... vì chú tư đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ... anh quyết định... cho chú ba thực hiện típ nhiệm vụ này...
Joe_devil : Bít ngay mà....
Adan_cuties : Ai biểu anh làm tốt...
Chun_pro : Chú ba...
Mike_manly : Sao anh???
Chun_pro : Qua phòng chú tư trang điểm đi....
Mike_manly : Rõ...
---------------------------------------------
Nó nằm co ro trên giường... hem hỉu hum nay con ma có xuất hiện không???
Nó định nhắm mắt... vì thật ra con ma có vào nó cũng chả thấy gì... nhưng nếu cứ như vậy mãi nó sẽ không thể ở đuợc cái nhà này...
Mà so với ma quỷ thì 50 tỷ vẫn tuyệt hơn...
" Cạch!!! "
Tiếng động chấm dứt sự suy nghĩ của nó... cánh cửa đóng chặt đang bắt đầu lung lay...
Nó lần phía đầu giường... vớ lấy cái gậy đinh nhọn... Rainie nói.... cái này đuổi ma tốt nhứt.... nó cầm cây gậy... và ép sát vô tường... Ma ui!!! Mày chết đi....
Joe quyết định đột nhập từ cửa thay vì bay bay như hum qua... cánh cửa phòng con bé đóng chặt... chắc nó đang ngủ ngon lắm.... Joe vặn nắm cửa và ló mặt vô...
_ Hây!!! a....

Cốp!!!
Đầu Joe ngay lập tức sưng một cái u to tướng.... sau 1s choáng vì đau... Joe ôm đầu bỏ chạy...
_ Đợi đấy!!! Đợi đấy con ma kia....
Nó cầm cây gậy đuổi theo cái bóng trắng đang loe ngoe chạy dọc hành lang...
Do quần áo vướng víu nên Joe hem thể chạy nhanh... mà con bé người nhỏ thó... lại từng đoạt giải vàng điền kinh cấp phường....
Vậy nên chỉ sao đúng 5s... nó đã đuổi kịp con ma...
Nhưng thật hem may.... nó giẫm phải tấm áo trắng dài thượt của con ma.... vậy nên nó và con ma ôm nhau cùng ngã...
Chapter 9 :

Họp hội đồng đảng anti-osin....
Chun_pro :
Mike_manly :
Joe_devil :
Adan_cuties :
Bốn ông tướng ngồi ủ rũ bên bốn cái máy vi tính... chỉ còn 2 ngày nữa... là thời hạn một tuần sẽ kết thúc...
Adan_cuties : theo thống kê của em thì bà cô đã dọn được tất cả các khe... ngóc ngách của toà nhà... ngoại trừ cái bếp... vì đó là nơi chúng ta hay lai vãng...
Mike_manly : Mà thời hạn còn tận 2 ngày... thua chắc rùi...
Joe_devil : Tưởng anh thik bà ý ở đây lắm...
Mike_manly : Đó là chiện khác... tự do của anh dù sao thì cũng quan trọng hơn gái...
Joe_devil : Mới bít đấy....
Chun_pro : :furious: Thôi ngay đi....
" NÚi lửa phun trào... " _ Adan thì thầm... " Chắc ông ấy đang điên lắm đây..."
Chun_pro : Joe... anh không thể hiểu nổi tại sao chú lại thất bại như vậy.... bị nó choảng ột cú vào đầu... rồi còn bị dượt tới tận cuối hành lang chứ???
Joe_devil : Em vốn hem thik làm việc này mà... tha cho em đi...
Joe dùng tay xoa đầu... mí hum nay cậu phải đội mũ để che cục u to tướng...
 
My Osin
Chương 14: Chương 14


Chun_pro : Chúng ta không thể nào thua như vậy được... có thể con bé ngu ngốc ấy sẽ vượt qua được thử thách trước mắt... nhưng sẽ hem lâu đâu... chúng ta sẽ tính kế lâu dài....
Mike_manly : Kế lâu dài...
Chun_pro : Đúng vậy... chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu nhất của bọn con gái...
Adan_cuties : Điểm yếu... điểm yếu gì vậy???
Chun_pro : Tình yêu....
Joe_devil : Hả... lại dùng bodỳ kế nữa hả... nó có kính râm đoá...
Chun_pro : Chú vốn thông minh mà sao bi h ngu tợn ah nha.... ý anh là thía này... một trong số chúng ta sẽ cưa đổ nó... dùng tình yêu và vẻ đẹp trai làm con bé mê muội... rốt cuộc con bé sẽ xiêu lòng... lợi dụng thời cơ ấy... sẽ bỏ rơi nó... nó sẽ bị tổn thương... rồi tự nguyện ra đi....
Adan_cuties : Thế nếu nó cứ bám lấy chằng chằng thì sao???
Chun_pro : Thì... thì... chú ngu quá.... ba người còn lại sẽ năm lấy sơ hở... rùi ép nó ra đi... đúng rùi chứ gì???
Joe_devil : Chốt lại là cần có kẻ phải hy sinh... ai đây???
Mike_manly : em tự tiến cử???
Chun_pro : Hem đuợc... nhỡ chú mê nó thì sao... với lại theo đuôi nó... chú hem sợ phải từ bỏ các em khác ah??? Đánh lâu dài đấy....
Mike_manly : Ừh nhỉ???

Nói xong hân hoan rút tay về...
Adan_cuties : Hem phải em ah nha...
Joe_devil : Đương nhiên là hem.... chú qúa bé....
Adan_cuties : thế anh Joe được hem,...
Joe_devil : điên ah!!! Từ thủa bé đến h bít cưa gái như thế nào đâu???
Adan_cuties : vậy mà kì ghê... dạo này nhìu lúc thấy anh tư trầm ngâm... rùi lẩm bẩm một mình... tưởng đang tương tư em nào chứ...
Joe_devil : Tiểu quỷ... đừng nói bậy...
Tuy mắng em nhưng lời nó nói là đúng.... và lỗi là do con bé osin... hôm ấy... nó dẫm vào áo cậu... và....
_ Au ui!!!
Nó la toáng trời....
Tiếng kêu của nó làm Joe bừng tỉnh... cái gì vậy??? Cậu đang ôm chặt lấy nó...
Tim Joe bỗng đập thình thịch... ngực nó áp sát vào người cậu... đây là lần đầu tiên Joe gần một đứa con gái đến như vậy... nếu không kể đến một năm thường xuyên ôm và bú mẹ....

Nhưng chỉ mất có 5s để Joe choáng váng... cậu lấy ngay lại trấn tĩnh ... đẩy con bé ra và típ tục chạy.... và may là con bé hem chạy theo nữa...
Đã qua một ngày rồi mà Joe vẫn mang cảm giác ấy,... cảm giác điện xẹt... mỗi lần thấy nó đều vậy... rồi đôi khi ngồi một mình... cậu lại nghĩ và tuởng tượng ra làn dã trắng nõn của nó... máu mũi lại chảy đầm đĩa... chẳng lé.... chẳng lẽ... cậu đã mắc mỹ nhân kế....
Koong!!!
Joe giật mình.... Chun đã đưa ra phán quyết cuối cùng...
Chun_pro : Anh sẽ làm....
Adan_cuties : Cái gì??? Từ trước h anh chưa trực típ ra trận lần nào...
Chun_pro : Suy đi tính lại cũng thấy 3 chú hem đủ tiêu chuẩn... nên anh sẽ ra tay... nhưng trước tiên phải bàn kế hoạch tác chiến đã...
4 cái đầu lại dí vào bốn cái máy vi tính.... bàn bạc hăng say.... Ariel hem thể biét... một cái lưới độc địa đang giăng sẵn chỉ chực đợi nó chui vào...
Chapter 10 :

Rốt cuộc thì cũng biết con ma đó là người...
Nó thở dài ảo não...
Hôm ấy tình cờ ôm chầm lấy con ma trong tư thế nó đè.... Rồi nó nhìn trúng mắt con ma... sao đôi mắt ý lại long lanh đến thế
Nhưng cũng nhờ đôi mắt đấy mà nó nhận ra con ma là ai : Joe...
Dù khi con ma vùng chạy hoảng hốt... nó vẫn còn ngờ ngợ... nhưng người mà nó nghi ngờ mí hôm nay bắt đầu có thói quen đội mũ trong nhà... vậy nên dúng là hắn...
Nhưng tại sao Joe lại giả ma doạ nó... đây là kế hoạch của Joe ư??? _ Nó nhớ lại dáng vẻ đạo mạo của Joe khi nó mới tới căn nhà này... Trong 4 anh em... Joe có vẻ là người hem thiki nó nhất... thiệt sự nó hem mún đấu với 4 anh em nhà này chút nào... tất cả là vì 50 tỷ thôi... tía má... tha lỗi cho con...
 
My Osin
Chương 15: Chương 15


_ Ấy!!! Mà sao tự nhiên lại nghĩ lung tung vậy... mình đang làm gì nhỉ??? Đang làm việc... làm để kiếm tiền... 50 tỷ... vì cái vila ở hawaii... cố lên...
Nó lại chăm chú vô đống bát đũa đầy dầu mỡ... vì dân siêu sach đâu???
" Khụ!!! Khụ!!! "
Nó bắt đầu ho.... khói ở đâu mà bay mù mịt khắp nhà....
--------------------------------------------------------------------
Lúc ấy... ở một góc ngoài bếp....
_ Khụ!!! KHụ~!~!!
_ Ho gì vậy??? Quạt típ đi....
Adan vuốt mồ hôi mẹ mồ hôi con đầy trên mặt... cầm cây quạt nan lên... típ tục quạt lò....
_ Mà anh ba.... anh hai đâu rồi...
Joe lấy tay bịt mũi... ư ớ hỏi Mike...
_ Anh đây!!!
Chun xốc lại cổ áo sơ - mi....
_ Chà.... chặc!!!
Mike bỏ rơi cái lò đang bôc skhói.... lon ton chạy ra chỗ ông anh...
_ Bóng sáng... được...
_ Chú quá khen...
Chun cười hề hề... khói bốc mù mịt... nhưng dường như Chun hem thấy khó chịu thì phải???

_ Khụ!!! Khụ!!!
Tiếng ho dồn dập từ bên trông vang ra tới tấp... Joe nhăn mũi ...
_ Anh hai... anh vô được rùi đấy... con bé nó bò ra thì chít...
_ Ok!!!
Chun xốc lại cổ áo một lần nữa... và đường hoàng tiến vào...
---------------------------------------------------------
Nó quay cuồng giữa làn khói mù mịt... nhìu khói thế này... hay là do món bánh nướng trong lò ... không... nó đã tắt lò được 15 phút rồi.... hay vừa cháy ở đâu... hay chập điện... Nó nhắm tịt mắt.... cố gắng lết ra khỏi màn khói cacbon....
_ Ariel...
Tèn ten... nhạc nền trỗi dậy....
Chun từ đâu xuất hiện cứ y như chàng hoàng tử đến cứu công chúa.... Nhưng lúc đó nó còn lờ mờ... hem rõ là ai??? Chỉ thấy một dáng người vào... và nó lao tới bên người ấy...
_ Cứu!!! Cứu tôi!!!
Nó chỉ nói được vậy rùi ngất xỉu...
_ Ariel!!! Ariel....
Chun đỡ kịp người nó và gọi nhiệt tình... nhưng mắt con bé cũng nhắm nghiền... tốt quá... anh chớp chớp mắt...
_ Anh em... không cần quạt nữa... vô dàn xếp cảnh hai... phòng công chúa mau lên... nước... thuốc... có cần chai truyền thì Joe mang sang lun đi... Mike... phụ trách trang phục lần hai... Adan... ờ ờ... cho thằng bé làm gì bi nhỉ???... đi làm... mí thứ chưa làm cho anh...
Chun hét loạn lên... con bé ngủ rồi... nghe thấy chi đâu mà sợ...
-----------------------------------------------------------------

_ Ơ!!!ơ!!!
Nó lang thang trong một nơi nào đó mờ mịt lắm.... như đi trong mơ... xung quanh nó là một màu trắng c... rồi trong màu nhờ nhờ ấy.... nó nhìn thấy một chàng trai đang tiến lại gần...
Chao ôi!!!
Nó vẫn lun mong ước có một tình yêu lãng mạn như thía... chàng cầm lấy tay nó... nó thì nhìn chàng hạnh phúc và...
_ Oá... sao chàng hem có mặt...
----------------------------------------------------
_ Oá!!!
_ Cô hem sao chứ....???
Chun ân càn hỏi han nó... làm nó giật mình... nó ngẩng đầu lên... nhưng cái đầu tội nghịp đau dữ dội....
_ Có chuyện gì vừa xảy ra vậy???
_ Ah!!!
Chun mỉm cười... có sự cố chập điện ở đâu đó... nên nó bốc cháy và toẻ khói... mọi thứ đã được dàn xếp ổn thoả... cô yên tâm...
_ Vậy ah???
Nó thở phào... rùi lại đặt người xuống giường...
_ Vừa nãy... thấy cô ngất... tôi lo quá...
Lại cười rồi... nó lại sắp rụng tim... đây là chiến luợc nụ cười thiên thần của mí anh em sao???
_ Gì mà anh nói ghê thế...
_ Tôi nói thật mà... lo lắm đấy....
Chun liếc ngang liếc dọc... gian quá...
_ Khun khụ!!!
Nó típ tục ho...
_ Ah!!! Tui thấy cô nên ra ngoài hít thở cho thoáng... tôi đưa cô ra nhé...
_ Thui... không cần.. tôi... tôi tự ra cũng được...
 
My Osin
Chương 16: Chương 16


Nó toan bước... cứ nằm mà ngắm mặt lưỡi cày thía này dễ sốc chết lắm...
Nhưng không may nó lại ngã... và bàn tay của Chun đỡ nó kịp...
_ Cô... cô không sao chứ???
_ Không... không sao...
_ Đấy cô bước có vững đâu... thôi để tôi đưa cô đi vậy...
Nó nhăn nhở... chẳng còn cách nào khác... cố kìm nén vậy....
------------------------------------------------------------------
Nó và Chun vừa rời khỏi phòng... lập tức một lũ... chui ra từ gầm giường...
_ Chun chết tiệt... thấy nó ho một phát là bắt chúng ra chui ngay gầm giường...
Mike hằm mặt...
_ Thông cảm đi anh ba... tại lúc ấy gấp quá...
_ Anh tư nói phải đó... nhưng mà.... sao anh cứ oằn lưng lại vậy anh tư???
_ Thằng bé nói hem suy nghĩ... thì chú Joe bị gập người chứ sao??? Chú ấy là cao nhứt trong 4 anh em mà/...
Mike gắt lên...

_ May... em bé nhứt....
Adan nhún vai...
_ Mà hem hỉu anh hai làm ăn sao nhỉ???
Joe nghiêng đầu khó hỉu???
Chapter 11 :

Nó cột lại tóc.... chỉnh lại cái tạp dề đã bắt đầu sập sệ... hum nay là ngày cuối cùng trong thời hạn một tuần...
Còn đúng khu bếp... dù sống... dù chết... nó cũng phải cố gắng chinh phục được ...
Có bốn chiến binh đang canh giữ ở đó.... ah ko??? Chỉ ba thui.... Chun đã đi làm từ sáng sớm... Ba chiến binh đó đang thủ sẵn thế.... gương mặt dữ tợn.... có vẻ như họ mún cố thủ bằng được... và để thực hiện mục tiêu đó... họ sẵn sàng ăn tươi, nuốt sống nó...
" Có gì phải sợ chứ... " Nó nghĩ thầm, rồi nhếch mép... Thật quá đơn giản... ba chú... chú Joe thì ném phi tiêu.... chú Adan thì khuyến mại gói thuốc mê là ok.... còn anh Mike/.... đơn giản là " Cốp!!! " một gậy bóng chày...
Nó cười sặc sụa.... đơn giản quá.... rùi... tất cả sẽ bít tay đệ nhất osin này....
Với tay lấy chiếc gậy bóng chày đã dựng sẵn ở đầu giường.... nó đạp cửa bước ra ngoài... và hùng hổ tiến về phía phòng bếp....
-----------------------------------------------
_ Ra rồi kìa....

Adan đứng dậy khi nhìn thấy nó bước ra.... trong khi hai ông anh vẫn điềm nhiên nhấp trà...
_ Các anh làm gì vậy??? ra đi...
_ Em hem thấy chiện đó là vô ích sao... thể nào cô ta chả thắng....
Mike mỉm cười...
_ Sao lại có thể vậy được... chúng ta là ba ông con trai cao lớn lực lưỡng... sao có thể thua...
Adan vỗ ngực hùng hổ...
_ Em bé... đừng ngây thơ nữa... tuy con bé chỉ có một mình... nhưng bên cạnh nó là rất nhìu ám khí... nhỡ nó tung ra chất gì làm em nổ mắt... hay phều mồm... hay não bị vấn đề... em có chịu được hok??? Anh không chịu được đâu...
Câu nói thẳng thắn và vô cùng có lý của Joe làm Adan đớ người...
_ Cũng đúng... nhưng cứ để con bé dọn vậy hả???? Không sao chứ???
_ Có anh Chun lo rồi... cứ vậy đi...
_ Vậy được... càng tốt...
Vừa được sự cho phép của Mike..., Adan lập tức ngồi xuống... nhâm nhi phần trà của mình...
--------------------------------------------
" Chuyện gì thế này...??? Ba hoàng tử uống trà... Cảnh tượng quả là đẹp.... "
Nó ngây người.... mắt đăm đăm nhìn ra phòng khách.... thật hiếm... thật hiếm có thể nhìn thấy cảnh tượng này...
" Oạch!!! Mày sao thế hở Ariel.... mày đang làm việc mà... chết tiệt... cũng tại mình quên đeo kính râm.... nhưng mà... đúng là đẹp lắm đó... "
Nó chớp mắt lia lịa... quên sạch cái cảm giác hăng say lau dọn mọi khi... dẫu sao thì cũng còn cả một buổi chiều, buổi tối nữa cơ mà...
" Ấy!!! Nhưng mà sao họ lại hem ngăn cản mình nhỉ??? Có lẽ là do Chun... anh ta đã hứa là hok làm khó mình nữa... đối xử với mình bi h cũng rất dịu dàng... chẳng lẽ... chẳng lẽ anh ta thik mình thật sao???...."
 
My Osin
Chương 17: Chương 17


Nó ngẩn mặt lên trời cười toe toét... tưởng tượng tới h khắc cầm 50 tỷ... bước cùng Chun giữa sự ngưỡng mộ của đại gia đình osin...
" Khoan đã... nhưng nếu nó là một cái bẫy thì sao... ây dà!~!! mình lại sắp mắc bẫy rồi... Phải tỉnh táo... phải cảnh giác... phải...."
_ Nghĩ gì thì đừng có nói ra mồm...
Nó giật mình... Joe đến bên nó từ lúc nào...
_ Anh... sao anh nghe trộm tôi nói...
_ Cô nói đến con ở đầu đường nó cũng nghe thấy.... cho tôi thêm ít nước sôi...
Joe giơ tách trà ra trước mắt nó...
_ Ồ!!!
Nó nhận lấy tách trà.... mặt đỏ lựng... ngốc quá....
_ Trà của anh đây....
Nó bung trà bằng hai tay... Joe suýt phì cười... cứ như là con dâu dâng trà cho bố chồng vậy... ghé sát tai nó... Joe thì thầm...
_ Làm đi và đừng nhìn nữa... nếu hem mún tôi piu cô ra ngoài kia...
Nó tròn vo mắt... hắn nói cái gì vậy???
-------------------------------------------
_ Anh vừa nói gì với con bé ngốc nghếch đó thế???

Adan hỏi cuống lên sau khi thấy anh tư rủ rỉ rù rì với con bé osin khá là tình cảm...
_ Không có gì...
Joe cười... một nụ cười thật nhìu ẩn ý....
Chapter 12:
" Khặc khặc.... hặc hặc.... hic hic!!! "
Tiếng kêu gì kì vậy.... của một con vật lạ mới được các nhà khoa học tìm ra ư??? Nghĩ đi đâu vậy ta... là tiếng kêu của nó đấy....
Toàn căn nhà đã được dọn gọn gàng sạch sẽ từ tầng trệt đến căn gác mái.... no vi trùng... no bụi bặm....
Và nó có quyền tự hào... vì nó là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian kỉ lục... 1 tuần... Dù có gặp vài khó khăn bé như con voi.... Dù suýt mấy lần mất mạng vì sợ hay vì trai đẹp... nó cũng đã vươn lên để đạt được mục tiu....
Rồi nó tự thấy mình vĩ đại quá!!! Nó đã lập công lớn đối với đại gia đình osin.... Thế là... sau 3 tiếng rú rít... lăn lộn trên giường.... nó nhỏm dậy... lục lọi va li... và lôi ra cái laptop....
Matt_man : Chúc mừng em gái iu đã hoàn thành nhiệm vụ.. 50 tỷ đã được chuyền vô tài khoản....
_ yes!!!
Nó hét lên... ôi 50 tỷ iu... nó đã nhìn thấy cái vila to sụ giữa đảo Hawaii đầy nắng....
Cái miệng nó còn được dịp ngoác rộng hơn nữa khi nhận được bao nhìu email chúc mừng... và tạp chí osin quyết định chọn nó làm người mẫu trang bìa cho số báo tới...
" haha!!! Mình thành vip rùi!!! " - Nó muốn hét toáng lên như thế đấy...
----------------------------------------------

_ Cái này có được gọi là tự sướng hem anh???
Adan lắc đầu khó hiểu.... khi nhìn thấy bà cô osin ôm laptop cười sằng sặc....
_ Hem hỉu papa... mama... iu quý của chúng ta giả cho cô ta bao nhiu.... đến 50 triêu không nhỉ???
Mike lẩm bẩm tính toán...
_ Sai rùi anh ba... là 50 tỷ đó...
_ hả??? Ba mẹ chúng ta sao có lắm tiền vậy??? Nghe nói vốn cộng lãi... chung quy là tài sản của chuỗi khách sạn chỉ tới 50 tỷ thui mà... thế hai ông bà ý bán cả nhà cả cửa để thuê osin ah!!!
Adan hét lên...
_ Be bé cái mồm thôi.... chú hem có suy nghĩ gì hết trơn... đó là khách sạn.. còn chuỗi thức ăn nhanh... nhà hàng... công ty giải trí... công viên... cộng lại thì cả gia tài chúng ta kế thừa tất cả là ngót 100 tỷ tỷ đoá...
Joe bịt chặt mồm Adan
_ Cái gì??? Nàh mình giàu vậy???
Adan rít nhẹ....
_ Thế mà nghe nói bố mẹ còn có cả một mỏ vàng ở Châu Úc cơ đoá...
Mike gật gù...
_ Thế này thì tha hồ mà chia....
Adan cười toe toét/...
_ Nhưng có cái này anh vẫn hem hỉu???
Mike nhăn trán...
_ Gì nữa ???
Joe tò mò... còn cái chi mà ông này hem hỉu nhỉ???
_ bà cô làm osin mà sao có lắm của thế nhỉ????
 
My Osin
Chương 18: Chương 18


" Nhận xét của Mike cũng hem phải là hem đúng... con bé hem chỉ có laptop... đồ nó mặc cũng hok phải xuyền xoàng.... trang sức thì thui rùi... rốt cục nó là người như thía nào nhỉ??? "
Joe lặng lẽ nhìn nó....
------------------------------------------------------
Một kế hoạch mới lại sắp bắt đầu...
Nó chỉnh lại bộ váy điệu đà đúng mốt... giơ cao cái ô che nắng... rùi tung tăng đi ngân hàng muợn tiền...
Nói là ngân hàng cho xa thui... chứ thật ra ngay đầu phố... chỉ cách có vài bước đi... đã thấy ngay cái ngân hàng to bự... lý do để ngân hàng xuất hiện chốn thâm u vắng vẻ này là do mí anh em ngại đi xa lấy tiền... nên bảo ông bà Ngô làm lun cái ngân hàng ở gần nhà... khi nào ông bà gửi tiền về cũng đỡ phải đi xa để lấy...
" Oáp!!! "
Nó che mồm ngáp... cả đêm qua không ngủ chỉ vì sướng... sáng sớm đã phải lon ton đi lấy tiền hơi mêt....
" Huýt!!! "
Nó bỗng thấy gai người... tiếng động này... quả thật không hay chút nào....
_ Cô đi đâu đấy???
Đúng mà... lại cái giọng mật ngọt chết ruồi của đại ma đầu Chun hiểm ác....
_ Tôi... tôi...
Nó lắp bắp.... nói là đi đâu bi h???
_ Đi rút tiền chứ gì???
_ hả??? Ừ!!! Không rút... rút gì chứ????
_ Cô không cần phải luống cuống như vậy.... chuyện mẹ tôi tung tiền cho cô... tôi cũng biết mà...
_ đương nhiên...
nó xốc lại vai... mình là người thắng cơ mà....

_ Tôi đi lấy tiền.... mà anh theo tôi làm gì???
Nó lập tức chĩa ánh mắt nghi ngờ về phía Chun...
_ Tôi cũng đi lấy tiền.... lấy tiền???
_ Anh... lấy tiền...
Nó trừng mắt....
_ Có vấn đề ah!!!
Phải khó khăn lắm Chun mới dứt ra khỏi cặp mắt như thanh sát viên của con bé...
_ Không... vậy thì... đi...
Nó hếch mặt... tung tăng đi trước...
" Phù!!! Tại sao mình lại trịch thượng thế nhỉ??? MÌnh đang cưa gái... ít nhất phải tỏ ra dịu dàng chứ... bỏ nghề lâu quá... bi h bắt đầu xuống tay cưa rồi... "
Nghĩ ngợi một lúc... Chun quay ra đằng sau... nơi có ba người đang lúi húi rất khả nghi... và đã sẵn sàng cho cảnh tượng mùi mẫn típ theo...
Chapter 13 :
_ À mà này....!!!
Sau một giây hò hét loạn ruột và óc tự sướng vì cái kế hoạch quá mùi mẫn típ theo... Chun bàng hoàng khi thấy con bé đã bỏ xa mình khoảng 20 bước chân...
_ Lại sao nữa....
" Gắt ghê nhỉ??? Rắn thía... haha!!! để xem tí nữa còn rắn nữa hem,.... chít chít... hem thể kiềm chế cái niềm sung sướng này lại được.... "
Nó nhăn trán... cái tên ác ma này sao cười sằng sặc như điên....
_ Không nói gì thì tôi đi nhé...
_ Ấy... khoan đã... sao lại hem... tôi có lời...

_ Lời gì???
_ Hum nay trùi đẹp nhỉ???
_ đẹp... rùi sao nữa...
_ à..... ờ....
Chun ngẩn mặt lên trời chỉ chỉ... chít tiệt... bí từ...
Nó thở dài... bỏ mặc thằng ngố vẫn đang chỉ chỉ... đi típ.......
_ Ariel...
Nó vừa giơ chân lên thì bị gọi giật lại...
_ Trời đẹp lắm rùi!!!
_ hem phải... tôi có kí nì hem có hỉu???
_ Kí gì???
_ Thế má tôi trả cho cô bao nhiu xiền vậy....
_ bao nhiu ah???
" Chít tịt... chẳng lãng mạn chi rứa??? " - Chun vò tay
_ Anh hỏi làm gì....
Nó nhìn Chun tò mò......
_ Không, chỉ là...
" Brum!!! "
Tiếng động cơ to dần... một chiéc xe đua đen kịt... từ đâu xuất hiện... lao thẳng vô nó.... nó sợ quá.... chân như bị chôn xuống đất... hem nhúc nhích được...
_ Cẩn thận....
Chun hét lên... rùi ôm lấy nó... nhào vô bụi cây.... ngay khi chiếc xe lao qua...
_ á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó chỉ kịp hét có như vậy.... rùi nhắm tịt mắt... bấu chặt lấy áo Chun... nguy cơ nút áo sơ mi sắp tuột....
----------------------------------------------------
 
My Osin
Chương 19: Chương 19


Một ông râu dài chui ra từ cửa kính của chiếc xe... nhìn Chun và ra dấu OK.... Chun cũng nhăn nhở đáp lại bằng một cái cười toe...
Chiếc xe đã đi qua được năm phút... nhưng nó vẫn vậy... uốn cong người và răng va lập cập...
_ Ariel...
_ Đi... xe.... đâu???
Con bé này loạn ngôn thật rồi... Chun lắc đầu...
_ Đi rồi ah!!!
_ Thật không???
_ Thật....
Nó mở mắt ra.... nhìn quanh....rồi thở phào....quay ra Chun...
_ Áh!!!
Nó lấy tay ôm ngực... sao cúc áo sơ mi của hắn bung hết cúc/... Chẳng lẽ trong 5 phút vừa rồi hắn lại tháo cúc rùi động chạm nó... chúa oi!!! con chưa mún lấy chồng mà...
_ Cô làm chứ ai??? Mà không định đi lấy tiền ah??
_ Tôi... tôi làm....
Chun lắc đầu rùi cầm tay nó giơ lên... đích thị trong tay nó có một cái cúc áo....
_ ah... uh!!!
Nó đỏ mặt... tự nhiên đi làm cái việc sờ giai là sao???
_ Đứng lên nào...
Chun giơ tay ra trước mặt nó....
Nó nuốt nước bọt... đúng là bi h nó hem thể tự đứng lên được.... nắm lấy tay CHun, nó đu người mình lên, bỗng...
_ Á!!!!

_ Sao thế???
_ Tôi bị trặc chân rồi...
_ Trặc chân....???
Chun chun mũi... đà này trời mún nó camr động phát khóc vì mình đây,...
_ Lên đi....
_ Gì...
_ lên tui vcõng đi...
_ Được ah???
_ Thía bi h cô mún lết kỉu gì...
Nó nhún vai... lên thì lên....
" Phốc!!! "
Chỉ sau một s... nó đã yên vị trên lưng Chun....
" Trùi đất, lợn hay sao mà nặng thía??? "
_ Anh lầm bầm cái gì đấy???
_ Có gì đâu... đi thui...
Nó nhìn cái gáy nhễ nhại mồ hôi mà suýt phì lun một đống nước bọt vô đấy : Dễ thương đó chứ... nó nghĩ... nhưng phải xem bỉu hiện típ theo như thía nào đã....
Co hai chân lên.... nó mún ông già Chun phải sút lưng... hặc!!!
Chapter 14 :
Á...............................................à ?.......................................ặc!!!!.. ..........
Con gì kêu nghe dã man khíp vậy..... không.... đâu có con quái vật nào đâu.... chỉ là tiếng kêu của CHun _ Một người đang bị dán cao giảm đau thui mà....

_ Anh mà cứ hét như vậy sẽ càng đau đóa...
Joe nhăn nhó..... đã làm ơn lại còn nghe chửi nữa...
_ Chú có câm ngay miệng đi hem??? Au ui!!!
" Bộp!!! "
Joe bồi thêm phát cao nữa vào giữa lưng Chun.... và ghé sát mặt anh hai...
_ Bít đau sao không ôm nàng cho chặt nữa vào....
_ Ơ hay.... không ôm.... ặc!!!.... cho chú thía cho ai????
_ Anh hai ngốc quá.... là tại anh tư thik con mụ osin ấy rùi...
Adan mải miết online và lẩu bẩu....
_ này!!! ăn nói cho cẩn thận nghen.... mà phòng chú có máy tính... sao về phòng qua đây làm chi???
Joe nhanh ng phản bác....
_ Máy tính nhà mình cấp độ phân theo thứ tự còn gì... máy tính nhà em win từ đời 9 mấy.... máy tính anh hai mới nhất... ké lúc nào được thì ké chứ..... chít nì....
Joe lắc đầu.... thằng này hem lúc nào hem nhớ em game....
_ Joe....
Cái đầu đang lắc lắc bỗng dưng bị ôm đứng lại.... ông Chun quả này mún kiss mình chăng??? Joe giật m,ình....
_ Đừng nói với anh là chú thik con bé thật đấy nhá... nếu hem???
Chun chu chu đôii môi trái tim xinh xắn...
_ Không.... làm gì có....
Joe cười trừ.... dã man thật....
_ Anh cũng nghĩ là chú không bao h nghĩ đến điều điên rồ ấy....
Chun nhếch miệng cười.... còn Joe thì vuốt ngực thở phù phù....
_ Adan.... anh ba chú lại chạy đi đâu gòi....
_ Ông ấy bảo mất cả ngày diễn kịch với anh nên bi h phải đi tìm cảm hứng mới....
_ Cái thằng quỷ này.... đang mún nó bổ túc thêm về kinh nghiệm cưa gái thì lại thấy nó đi cưa gòi.... ah!!! Joe... anh có lời khen chú diễn đạt vai của anh đóa....
_ Chuyện hợp đồng mới chứ gì???? Có chi đâu... em lại chẳng mún giống anh...
_ NHưng sao nhìn gương mặt đần thối khi nhìn bản hợp đồng của con bé mà anh mún cười quá đáng.... mà chú nói anh hơi láo đóa... nhưng mà thật... hà hà....
 
Back
Top Bottom