Ngôn Tình Mỹ Nhân Xin Dừng Bước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 80: Chương 80: Người Không Tự Trọng, Không Thể Sống


Quả nhiên là một câu chuyện chó chết!
Triệu Cương Băng ngồi ở một bên say sưa nghe, cô gái này một khi đã rơi vào trong lưới tình thì đúng là chỉ số IQ bằng 0 mà. Người bên ngoài nhìn thấy loại con trai như vậy thì đã sớm cách xa ba vạn tám ngàn dặm rồi, Lâm Sảnh Như lại vẫn có thể tha thứ cho hắn hết lần này đến lần khác, đây đã là không tự trọng đến trình độ bị coi thường mà.
Dĩ nhiên, nói người khác thì rất là đơn giản, với bản thân mình thì lại rất khó khăn, người yêu sâu đậm như vậy, lại còn là tình đầu, ai cũng không thể dễ dàng buông bỏ cắt đứt được.
Một phần tình cảm tới thì không dễ, cho nên hẳn là càng phải quý trọng.
Cho dù có đôi khi phần tình cảm kia đã mục nát đến mức sắp thành tro bụi, nhưng mà rất nhiều người cũng là tình nguyện đi theo sự mục nát đó đến cùng cũng không muốn dứt ra.
Đây chính là tình yêu.
Triệu Cương Băng thở dài, nhìn Lâm Sảnh Như lại khóc tiếp, nói:
- Chuyện đã qua thì cho qua đi, cô càng phải hạnh phúc dũng cảm mà sống tiếp, hơn nữa, dựa theo tôi nghĩ thì, nếu cô đã không cần phải nuôi hắn, vậy thì cô cũng không cần phải tiếp tục làm ca sĩ nữa, tuy là kiếm được nhiều tiền, rất có thể là một tháng thu vào hơn mấy vạn, gặp phải khách hào phóng, một tháng hơn mười mấy vạn cũng là có khả năng, nhưng mà cái này dù sao cũng không phải là con đường nên đi, người ta bỏ ra nhiều như vậy hiển nhiên là có mưu đồ, giống như là tối hôm nay, cô thoát được một lần, hai lần, nhưng mà lần thứ ba, thứ tư thì sao?
- Tôi ... tôi không thể.
Lâm Sảnh Như khóc thút thít, nói:
- Tôi ... tôi còn phải giúp hắn ... vẫn còn một khoản nợ nữa.
- Gì chứ?
Triệu Cương Băng trừng mắt, nói:

- Còn phải giúp hắn trả nợ nữa? Chuyện như thế nào?
- Sau khi chúng tôi chia tay .. hắn .. hắn lại tới tìm tôi, xin lỗi tôi, muốn cùng quay lại với tôi .. tôi không thể cùng hắn quay lại được nên liền cự tuyệt hắn, sau đó hắn còn nói, hắn muốn làm ăn với người ta, cần phải vay tiền, muốn tôi phải đảm bảo cho hắn, tôi thấy hắn nói như vậy thì tội nghiệp nên liền làm bảo đảm cho hắn, cuối cùng ... cuối cùng lúc hắn cầm được tiền thì liền bỏ trốn.
Lâm Sảnh Như khóc thút thít nói.
- Chó chết, thực sự là tự tạo nghiệp thì không thể sống được mà.
Triệu Cương Băng cảm thấy cứng họng, tại sao con gái đều thích làm loại chuyện não tàn như vậy chứ? Rõ ràng là đã chia tay rồi, nhưng lúc chạy đến với bộ dạng đáng thương thì liền đưa tiền cho hắn, nếu như chạy về nói với cô là ngứa tiểu jj, cô ấy có phải liền có thể cùng với hắn đi mướn phòng hay không?
Thảo nào nói bạn trai cũ và bạn gái trước rất có thể phát triển trở thành thuốc nổ. Trên đời, người ngu ngốc như vậy lúc nào cũng rất là nhiều.
- Tôi cũng biết là tôi không tự trọng ...
Lâm Sảnh Như thấy vẻ mặt của Triệu Cương Băng, thấp giọng nói:
- Nhưng mà ... nhưng mà tôi chính là không chịu được vẻ mặt lúc hắn van xin tôi ... tôi ... lòng tôi đau lắm ...
- Đau lòng em gái cô đó, cô đúng là một người quá ngu ngốc mà.
Triệu Cương Băng rốt cuộc cũng không nhịn được mà bạo phát:
- Cô có còn có đầu óc hay không vậy? Cô có còn có lòng tự trọng hay không? Thấy người ta đáng thương thì liền đem tiền đưa cho người ta sao? Liền vì người ta mà đảm bảo hay sao? Tại sao lại nhu nhược như vậy chứ? Trên đường còn rất nhiều người ăn xin đấy, có phải là cô thấy người ta đáng thường thì liền đem toàn bộ tài sản đưa cho người ta hay sao? Trời tạo nghiệt vẫn có thể tồn tại, tự mình tạo nghiệt thì không thể sống, lúc đầu tôi còn cho rằng cô rất đáng thương đấy, nhưng mà bây giờ lại phát hiện, thực ra thì hết thảy đều là do cô tự tìm lấy, cô chính là sỉ nhục mạng sống của cô. Mẹ nó, cô thật sự coi mình là chúa cứu thế hay sao? Ai cũng có thể cứu vớt? Ba ba của tôi còn không dám nói như vậy, cô cho cô là ai chứ hả? Chia tay thì kết thúc hết, vẫn còn vương vấn không dứt được, bộ dáng của cô như vậy thì sau này cho dù là tìm được chồng, cũng là mệnh “hồng hạnh xuất tường”, bởi vì không chừng lúc người ta chạy đến bên cô nói là cơ thể trống rỗng, cô liền cùng người ta đi mướn phòng ba ba ba rồi. (hồng hạnh xuất tường - ra đường tìm trai)
Lời nói của Triệu Cương Băng làm cho Lâm Sảnh Như hoàn toàn ngây dại, Lâm Sảnh Như không ngờ tới Triệu Cương Băng lại có thể nói ra những lời độc ác như vậy, trong khoảng thời gian ngắn lại có loại cảm giác không biết nên nói cái gì.
- Dáng dấp không tệ, đầu óc cũng không ngu, nhung mà cô đừng có không tự trọng như thế, con người ta phải có tự tôn tự trọng thì mới có thể khiến cho người khác yêu thương mình được. Người như cô, sau này ngươi làm sao tìm được bạn trai? Làm sao tìm được chồng?

Triệu Cương Băng hỏi.
- Tôi ...
Lâm Sảnh Như cắn răng, nói:
- Cậu ... cậu làm gì mà chưởi tôi như vậy?
- Tôi không nhìn nổi, tôi tự hỏi là đã gặp qua quá nhiều người ngu, nhưng mà chưa từng thấy qua ai lại ngu như cô vậy. Cô em, phải tự trọng, phải biết cái gì là tự trọng chứ?
- Tôi ... sau này tôi sẽ không như vậy nữa.
Lâm Sảnh Như cũng bị Triệu Cương Băng mắng mà tức giận, liền lớn tiếng nói:
- Sau này tôi tuyệt đối sẽ không cho hắn thêm tiền nữa, một đồng tiền cũng sẽ không cho hắn, hắn cũng đừng nghĩ sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, chỉ cần tôi trả hết khoản tiền kia, tôi liền rời khỏi nơi này. Đổi nơi ở đổi cả cách liên lạc, hắn sẽ không tìm được tôi nữa.
- Cách này của cô cùng lắm cũng chỉ là trốn chạy.
Triệu Cương Băng lắc đầu, khinh thường nói:
- Đây là hành động của người hèn, nếu như có can đảm, ở ngay trước mặt hắn, tát hắn một bạt tai, làm cho hắn cút ra khỏi cuộc sống của cô.
- Tôi ...
Lâm Sảnh Như cắn răng, nói:

- Tôi có cái gì mà không dám.
- Được, cô nói đó, thứ người như vậy thì thích nhất là lì lợm quấy rầy người khác như đĩa đói, lần sau hắn tới, cô phải tát hắn một cái thật mạnh. Nói mà không giữ lời thì cô chính là cái đứa đại ngu ngốc.
Triệu Cương Băng nói.
- Được. Tôi nhất định nói được thì làm được.
Lâm Sảnh Như nói nghiêm túc.
- Ha ha ha, đừng có khoác lác, đến lúc đó cô làm xong rồi thì hãy nói, nhưng mà, tôi tò mò một chút, rốt cuộc thì cô đã bảo đảm cho hắn bao nhiêu tiền?
- 5 ....
- 5 vạn?
- 50 vạn?
Lâm Sảnh Như nói.
- Mẹ nó, cái này .. cô là cái máy ATM hay là người rất giàu vậy, lúc nào cũng cho tôi năm mươi vạn được không?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Cậu ... cậu đừng có khinh thường tôi.
Lâm Sảnh Như thấp giọng nói:
- Tôi đã biết tôi sai rồi.
- Biết sai là tốt rồi, người không biết tự trọng, e là cả đời sẽ bị coi thường đấy.

Triệu Cương Băng nói.
- Ừ!
Lâm Sảnh Như gật đầu, sau đó lại trầm mặc một chút, một hồi lâu sau nghi hoặc nói:
- Tôi làm sao phải nói xin lỗi với cậu chứ? Cậu ... cậu dường như cũng không phải là gì của tôi? Đúng, cậu chỉ là một người nghe chuyện của tôi thôi mà, cậu làm sao lại mắng tôi chứ? Lại còn mắng khó nghe như vậy? Tên khốn kiếp cậu!
- Tôi có việc đi trước đây, tạm biệt. Cô không nên cảm ơn tôi, đây đều là chuyện tôi phải làm.
Triệu Cương Băng đi về phía cửa, mở cửa ra, đi ra khỏi cửa, đóng cửa lại.
Động tác nhanh nhạy thuần thục, khiến cho Lâm Sảnh như căn bản là không phản ứng kịp.
Nhìn cửa đã đóng lại, Lâm Sảnh Như trầm mặc một hồi lâu, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười, lẩm bẩm:
- Nhưng mà, cảm ơn cậu, ít nhất thì cậu cũng đã cảnh tỉnh tôi.
Triệu Cương Băng rời khỏi nhà của Lâm Sảnh Như, cũng không có lập tức trở về nhà, mà là bởi vì điện thoại của Hàn Điềm Điềm mà trở lại quán bar Gordon, xe hiển nhiên là cũng dựng ở chỗ cũ.
- Thế nào? Chẳng lẽ không ổn sao? Cái này cũng chỉ mới bắt đầu thôi mà.
Hàn Điềm Điềm ôm lấy bả vai của Triệu Cương Băng, nói:
- Có phải là chạy đi ói không?
- Thật là thông minh.
Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:
- Ói xong rồi là có thể uống tiếp, Điềm Điềm, đến đây, kéo một chai nào.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 81: Chương 81: Lúc Nào Đến Phiên Cậu Nói Chuyện


- Kéo thì kéo! (xuy trong câu này là thổi/kéo, chắc là kéo một hơi hết chai bia ak)
Hàn Điềm Điềm dường như tửu lượng cũng không tệ lắm, liền cầm lên một chai bia, nói:
- Mỗi người một chai, không được nghỉ, thế nào?
- Dzoooo!
Triệu Cương Băng gật đầu cười, nói:
- Nhưng mà, tôi đúng là không ngờ tới, Điềm Điềm cô lại có thể kéo thế này đấy.
Đó là ...
Hàn Điềm Điềm ngạo nghễ hất càm lên, nhưng mà, khi nhìn thấy nụ cười xấu xa của Triệu Cương Băng, trong đầu của Hàn Điềm Điềm đột nhiên xuất hiện một cái gì đó giữa trai gái.
- Cô nghĩ đến cái gì rồi?
Hàn Điềm Điềm trừng mắt, nói:
- Là kéo bia!
- Dĩ nhiên là kéo bia rồi, tôi lại không có nói đến thổi khí cầu cũng chưa nói đến là thổi một khúc nhạc, đúng không?
Triệu Cương Băng cười nói.
- Anh! Anh phát tờ rơi, không ngờ tới anh còn là một người bậy bạ như vậy nha!
Mặt mày Hàn Điềm Điềm vừa chuyển một cái, nói:
- Dù sao thì cũng không dài dòng với anh nhiều nữa, dzooo, một người một chai.
- Dzooo!
Triệu Cương Băng nhận lấy chai bia, ngửa đầu liền bắt đầu uống.
Chỉ là hơn mười giây, một chai bia đầy đã được uống cạn, mà tốc độ kéo bia của Hàn Điềm Điềm cũng không chậm, sau khi Triệu Cương Băng kéo hết một chai bia thì không bao lâu sau chai bia của Hàn Điềm Điềm cũng đã được uống cạn.
- Kéo cũng không tệ nha!

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:
- Khẩu hình gì gì đó, vừa nhìn thì biết là tay sành điệu rồi.
- Anh! Trong câu nói của anh có hàm ý gì hả?
Hàn Điềm Điềm nhìn Triệu Cương Băng, nói:
- b**n th**! Anh phát tờ rơi, anh thực sự quá b**n th** nha!
- Tàm tạm thôi!
Triệu Cương Băng sờ sờ đầu.
Lúc này, mấy người bên cạnh cũng lần lượt qua bên này uống bia với Triệu Cương Băng.
Triệu Cương Băng dĩ nhiên là ai đến cũng không cự tuyệt, một người thêm mấy ly, rất nhanh, năm kết bia cũng đã uống sạch.
- Điềm Điềm, anh phát tờ rơi này có thể uống khá lắm đấy. Một mình anh ta uống ít nhất cũng một kết bia ấy.
Tiểu Tứ thầm nói.
- Đúng rồi a. Không được, tối hôm nay nếu không làm cho anh ấy gục xuống dưới bàn, chúng ta làm sao có thể lăn lộn trong giang hồ chứ!
Hàn Điềm Điềm cắn răng, nói:
- Lại thêm 5 kết nữa!
- Được!
Tiểu Tứ gật đầu.
Đang lúc này!
- A, trời mưa sao?
Tiểu Tứ sờ sờ mặt của mình, không biết là thứ gì đã phun vào trên mặt mình.
- Mẹ kiếp, có người tạt bia!
Hàn Điềm Điềm liền đứng lên, la to:
- Con mẹ nó, đứa nào tạt bia đấy?
Một cái bàn ở đằng trước cái bàn của Hàn Điềm Điềm, nằm tít ở bên trong, một người đàn ông cao lớn thô kệch cầm ly bia quay đầu lại nhìn Hàn Điềm Điềm, la lên:
- Bố mày tạt đấy, thế nào? Không phục sao?
- Thần kinh, bia không uống mà đem hất đi, mẹ ông dạy dỗ ông thế nào đấy?
- Ơ, tiểu nha đầu ngươi chưa lớn mà mồm mép lại thật độc địa, bố mày uống thoải mái, hất đi mấy ly thì nhóc con quản được sao? Thế nào? Làm cô ướt rồi sao? Ha ha ha!
Tên nam nhân kia cười to nói.
- Biến mẹ ông đi!
Hàn Điềm Điềm cũng không biết là chai bia cứng như thế nào, liền cầm lên một chai ném về phía đó.
Nhưng mà rất tiếc, bất luận là sức hay là độ chính xác, đều có chút không đúng kiểu, chai bia lượn vòng mấy cái rồi rơi xuống trên mặt đất, bể tan tành.
Nhưng mà, cái chai bia này bay tới, không khác nào chính là khiêu khích.
- Chó chết!
Tên đàn ông trung niên kia liền cầm lấy ly bia nện xuống sàn, cùng với mấy tên đàn ông khác cùng nhau đứng lên.
Lúc này Hàn Điềm Điềm mới phát hiện, người của đối phương hình như rất nhiều nha. Thoạt nhìn cũng phải có đến 7, 8 người, hơn nữa 7,8 người kia của đối phương cũng không giống với bên này, bọn họ vừa nhìn thì đã biết không phải là người tốt lành gì, tóc để 1 phân đều, còn có hình xăm trên cổ trên tay nữa.
Bộ dáng này vừa nhìn thì liền biết ngay chính là chuẩn của tụi côn đồ nha!
- Tiểu nha đầu, cô to gan rồi đấy.
Tên trung niên liền nhảy qua ghế sô pha, đi tới chỗ ghế ngồi của nhóm Hàn Điềm Điềm, nói:

- Lại dám ném chai bia vào mặt tao sao? Biết Mã vương gia ngươi có mấy con mắt không?
- Muốn chết sao?
Bằng hữu của tên nam nhân kia cũng nhảy qua ghế sô pha đi tới chỗ của bọn Hàn Điềm Điềm, những người này thoạt nhìn thì khí thế rất hung hăng, làm ấy tên nhóc chừng mười mấy tuổi đầu bên này thoáng cái đã bị trấn áp, mà sắc mặt của Hàn Điềm Điềm cũng hết sức khó coi.
- Tiểu nha đầu, nhìn dáng vẻ của cô cũng không lớn mấy, còn nhỏ tuổi mà đã dám đến quán bar chơi rồi, mẹ cô dạy dỗ cô thế nào đấy?
- Ông..!
Hàn Điềm Điềm căm tức nhìn tên trung niên kia, nói:
- Ai cho ông tạt rượu chứ?
- Ở đây là khu Đức Hóa, Kiều tam gia tao muốn tạt bia ai thì liền tạt vào người đó, cô quản được sao? Ai dám quản hả?
Tên nam nhân với khuôn mặt coi thường người khác tự xưng là Kiều tam gia.
- Chỉ với mấy tên tiểu tử tụi mày sao? Cũng dám xen vào việc của Kiều tam gia tao? Ngứa da phải không?
- Ông ... ông đừng hù dọa người khác! Chúng tôi ... chúng tôi không sợ ông đâu.
Tiểu Tứ tuy là cơ thể đã phát run lên, nhưng cũng nói:
- Nơi này là khu vực công cộng, các người đừng có làm loạn.
- Tao làm loạn đó, thế nào?
Kiều tam gia nói, liền một tay đưa ra nắm lấy cằm của Hàn Điềm Điềm, trêu tức nhìn Hàn Điềm Điềm, nói:
- Tiểu nha đầu, ày một cơ hội, theo tao qua đó uống vài chai, một mình mày mời hết tất cả mọi người tụi tao thì tao sẽ không tìm mày gây phiền phức, cũng không tìm bạn bè của mày gây phiền phức!
- Đừng động đến cô ấy!
Tiểu Tứ la lên.
Bốp!
Tuy là trong quán bar hết sức ồn ào, nhưng mà tiếng cái bạt tai này cũng hết sức lớn.
Oa oa oa!
Một người đầu đinh, dáng gầy đét đứng bên cạnh Tiểu Tứ, vẫy vẫy tay nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Tiểu Tứ, nói:
- Dám nói nữa, đánh chết mày!
Lần này, Tiểu Tứ liền ngậm miệng.
Mà những người khác ở xung quanh cũng bị hành động của tên đầu đinh kia làm cho trấn áp lại.
- Thế nào? Không phải vừa rồi rất uy phong sao? Ỷ vào việc tụi mày nhiều người muốn ức h**p tụi tao sao?

Kiều tam gia khinh thường nhìn xung quanh, nói:
- Từ lúc bố mày ra đời thì những tiểu tử thối chúng mày vẫn còn đang được thụ tinh đấy, mẹ nó, dám ném chai bia vào mặt tao sao, muốn chết hả? Tiểu nha đầu, tới đây cho lão tử.
Nói xong, Kiều tam gia đưa cái tay còn lại nắm lấy tay của Hàn Điềm Điềm.
- Aaaa!
Hàn Điềm Điềm muốn la lên, nhưng mà quai hàm đã bị Kiều tam gia nắm lấy, toàn bộ cũng không nói nên lời.
- Trẻ con không hiểu chuyện, dạy dỗ một chút là được rồi, tội gì lại đi ức h**p người ta.
Đang lúc này, một thanh âm có phần bất đắc dĩ vang lên.
Triệu Cương Băng dựa vào hàng rào bảo vệ bằng gỗ bên cạnh, nói:
- Kiều tam gia, ông ra đời sớm chắc cũng đã thấy nhiều việc rồi, cần gì phải tranh chấp với những đứa nhóc này chứ?
- Ơ, vẫn còn có đứa nói tiếng người hả?
Kiều tam gia buông tay ra, nhìn Triệu Cương Băng, nói:
- Tiểu tử, xem phần khí phách này của cậu thì đã mãnh mẽ hơn mấy đứa nhóc này nhiều, nhưng mà, hôm nay tâm tình Kiều tam gia tôi không tốt, còn thêm việc con tiểu nha đầu này ném chai bia nữa chứ, vậy cũng chỉ có thể trách các ngươi gặp xui xẻo rồi.
- Ức h**p con nít, nói ra không sợ mất mặt sao?
Triệu Cương Băng nghiêng đầu hỏi.
- Lúc nào đến phiên mày nói chuyện!
Tên đầu đinh lúc trước tát Tiểu Tứ một cái vọt tới trước mặt Triệu Cương Băng, liền nhấc chân lên muốn đạp một cái.
Triệu Cương Băng nhìn tên đầu đinh một cái, cơ thể hơi tránh, một đấm hướng thẳng vào mặt tên đầu đinh kia mà vỗ tới.
Ầm!
Cơ thể của tên đầu đinh liền bay về phía sau, ngã lăn trên đất.
- Lúc nào đến lượt ngươi nói chuyện?
Triệu Cương Băng vẫy vẫy tay, nói.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 82: Chương 82: Gặp May


- Có chút quyền thuật!
Tên trung niên một tay nhấc chai bia bên cạnh lên, nói:
- Nhưng mà bây giờ, có quyền thuật cũng không nhất định có tác dụng, các anh em, mần thịt nó.
Nói xong, tên trung niên liền hướng về phía Triệu Cương Băng vọt tới.
- Nếu như không muốn mọi người cùng nhau đi đời nhà ma, đập hết mấy thằng cha này đi!
Triệu Cương Băng vừa la lên, vừa cầm lấy một đế nến trên bàn, sau đó liền đập lên đầu của một người gần mình.
Một thanh âm "ầm" vang lên, đầu người kia liền bị Triệu Cương Băng đập nứt ra, ngã lăn trên đất.
Đám trung niên này thoạt nhìn thì là người thường hay đánh nhau, cho dù hai người bị đánh ngã lăn ra, nhưng mà những người khác cũng hết sức hung hãn hướng về phía Triệu Cương Băng tấn công tới.
- Không thể làm người khác quá chú ý!
Triệu Cương Băng nhìn đám trung niên kia, bây giờ là ở quán bar, mà bản thân chỉ là một học sinh trung học mà thôi, nếu như biểu hiện quá mức nghịch thiên, không biết sau này phải nói thế nào với bọn người Hàn Điềm Điềm.
Dựa vào suy nghĩ khiêm tốn kiếm tiền, Triệu Cương Băng tạm thời vứt bỏ đủ loại kỷ xảo đánh nhau ở trong trường học Liệp Nhân, giống như là một tên côn đồ không có văn hóa vậy, cùng đánh nhau với mọi người xung quanh.
- Lên thôi!
Hàn Điềm Điềm vừa thấy Triệu Cương Băng lọt vào trong lòng vây, liền cầm một chai bia lên, hét to:
- Tối nay không thắng bọn họ, tất cả mọi người sẽ gặp xui đấy.
Vừa nói xong, Hàn Điềm Điềm cũng xông về đám người đang vây quanh Triệu Cương Băng.
Tiểu Tứ bị một người bạt tai gần như bị hù dọa sợ bể mật, mắt thấy Hàn Điềm Điềm xông vào trận chiến, do dự một chút nhưng cũng cầm lấy một cái mâm đựng trái cây, cũng hướng về phía bên kia nhào tới.
Vạn sự khởi đầu nan, bên này Triệu Cương Băng mở màn, Hàn Điềm Điềm và Tiểu Tứ lần lượt gia nhập vào cuộc chiến, mấy người ở phía sau cũng không quan tâm gì nhiều mà cầm lấy bất cứ thứ đồ nào mà xông vào trận chiến.
Có mấy người này tham gia vào trận đánh thì có thể che giấu tai mắt người khác, Triệu Cương Băng dĩ nhiên là buông lỏng động tác một chút.

Đùng đùng đùng.
Hàng loạt tiếng vang vang lên, trong tay Triệu Cương Băng cầm đế cắm nến rất nặng, giống như là thần binh lợi khí vậy, nện trên người ai thì người đó phải đau đến nửa ngày không hết, vận khí không tốt thoáng cái trực tiếp bị đập cho sây sát, cũng đang co người lại thấp giọng k** r*n.
Sau khi Triệu Cương Băng hạ bốn người kia thành công, đám trung niên bên này rõ ràng là lâm vào tình trạng tan tác, vì Triệu Cương Băng quá mạnh, quả đấm đánh vào trên người hắn dường như không có bất cứ cảm giác gì, cái này thì người khác phải đánh thế nào chứ?
- Khốn kiếp!
Mắt thấy Triệu Cương Băng thì như thấ yêu ngưu X, đám trung niên giận dữ, cầm cái chai bị đập vỡ ở trong tay ném qua một bên, sau đó cầm lên một chai bia chưa khui, hướng về phía đầu của Hàn Điềm Điềm đang vung vẫy bên cạnh, đập xuống.
- Aaaaa...
Hàn Điềm Điềm đáng lẽ là một người đang hết sức vui vẻ đánh nhau, bất ngờ thấy tên trung niên xuất hiện ở trước mặt mình, liền sợ ngây người, chờ đến lúc thấy cái chai bia đang đập tới đầu của mình, Hàn Điềm Điềm càng thêm sợ hãi.
Lần này đập xuống, đầu thế nào cũng phải nở hoa đây!
Hoặc là hủy hoại nhan sắc cũng không chừng!
Vừa nghĩ tới có thể bị hủy hoại nhan sắc, chân của Hàn Điềm Điềm liền mềm nhũn ra.
Bụp!
Một âm thanh vang lên.
Hàn Điềm Điềm đau khổ nhắm hai mắt lại.
Nhưng mà ...
Đau đớn tưởng tượng ra trong đầu cũng không có chút xíu nào truyền tới, một thân thể ấm áp chắc chắn lại đang bao bọc lấy người cô.
Hàn Điềm Điềm mở mắt.
Một khuôn mặt tươi cười xuất hiện trong tầm mắt của Hàn Điềm Điềm.
Hàn Điềm Điềm đờ đẫn nhìn gương mặt đó.
Rượu, hoặc là máu loãng gì đó theo gương mặt đó chảy dọc xuống.
- Không đánh được thì cũng đừng khoe tài với người ta chứ!
Khóe miệng Triệu Cương Băng lộ ra nụ cười có hơi trách cứ, sau đó xoay người, nhìn tên trung niên, một cước liền đạp tới.
Ở ngay giữa hạ bộ.
Tên trung niên khom lưng ngã xuống.
Mấy người khác đang bị đám người Tiểu Tứ vây đánh chợt thấy đại ca của mình ở bên này lại bị người ta hạ ngục, liền hướng về phía bên kia chạy mất.
Cũng chính vào lúc này, bảo vệ quán bar mới thong dong đi tới.
Dĩ nhiên, nói giống như là rất lâu, nhưng mà thực ra thì thời gian cũng không tới một phút.
- Tất cả dừng tay!
Thấy người của bên này đang gọi thêm mấy người khác muốn đuổi theo đám người kia, liền hô lên:
- Tất cả dừng tay cho tôi, ai cử động thêm nữa thì bị ném ra ngoài ngay.
- A ... anh.. anh không sao chứ?
Hàn Điềm Điềm hoảng sợ nhìn Triệu Cương Băng.
- Cô thử cầm lấy chai bia chưa khui rồi đập lên đầu của mình thử xem?
Triệu Cương Băng xoa xoa chỗ ướt nhẹp trên đầu, rồi đưa tay xuống nhìn.

- Mẹ nó, chảy máu rồi!
- Aaa...
Hàn Điềm Điềm vội vàng hét lớn:
- Nhanh đi đến bệnh viện đi, nhanh đi đến bệnh viện đi.
- Chảy một chút xíu máu thôi mà.
Triệu Cương Băng lắc đầu, nói:
- Không cần phải hoảng sợ như vậy đi, bình tĩnh đi.
- Nhưng mà, máu càng chảy càng nhiều rồi.
Hàn Điềm Điềm chỉ vào đầu của Triệu Cương Băng, nói:
- Càng ngày càng nhiều kìa!
- Ừ!
Triệu Cương Băng sờ đầu của mình, sau đó bất đắc dĩ nói:
- Vết thương lớn lắm ...
Cuối cùng, Triệu Cương Băng rốt cuộc cũng được đưa vào bệnh viện thành công.
Triệu Cương Băng không phải là thần, một cái chai bia nện vào đầu của hắn, liền đập ra một đường nứt.
- Đánh nhau?
Một nữ bác sĩ thoạt nhìn chừng hơn 20 tuổi, nhìn đầu của Triệu Cương Băng, nói.
Triệu Cương Băng nhìn thẳng vào nữ bác sĩ này, trong lúc nhất thời vậy mà quên mất nói chuyện.
- Mẹ nó, đồng phục thật là quyến rũ nha!
Nữ bác sĩ trước mắt nhiều lắm chỉ chừng 25 tuổi, dáng dấp và gương mặt hết sức quyến rũ, mà trên gương mặt này lại mang theo một loại lạnh lùng mà người bình thường khó có thể tưởng tượng được.
Quyến rũ, đẹp lạnh lùng.
Hai loại khí chất này đặt chung một chỗ, vậy thì liền khiến cho nữ bác sĩ vốn chỉ đạt có 9/10 liền nhảy lên tới 9,5/10, khiến cho người ta không nhịn được suy nghĩ muốn đem quần áo trên người mình đều cởi ra hết rồi sau đó cũng đưa roi da giao cho cô, để cho cô hung hăng quất lên người mình.
- Câm sao?

Mỹ nữ bác sĩ cau mày nhìn Triệu Cương Băng.
Cái nhíu mày nhỏ nhẹ này khiến ỹ nữ bác sĩ thoạt nhìn càng thêm rung động lòng người.
Thậm chí ngay cả Hàn Điềm Điềm ở bên cạnh cũng có chút ngây người.
- Không có không có.
Triệu Cương Băng liền vội vàng lắc đầu, nhưng mà cái lắc đầu này lại làm áu trên đầu liền dính vào trên mặt của nữ bác sĩ.
- Đừng nhúc nhích.
Nữ bác sĩ lạnh lùng rầy một tiếng, cơ thể Triệu Cương Băng liền cố định, giống như là được thi triển định thân thuật vậy.
- Miệng vết thương này cần phải vá lại, qua bên kia nằm đi.
Nữ bác sĩ ra lệnh.
Triệu Cương Băng liền vội vàng đi tới chiếc giường bên cạnh, sau đó nằm lên trên giường.
Thật là thơm ... Làm sao lại có hương thơm hoa cúc nhàn nhạt vậy chứ?
- Đó là giường để tôi nghỉ ngơi.
Sắc mặt của nữ bác sĩ trầm xuống, nói:
- Cậu qua chỗ bên kia nằm đi.
- À!
Triệu Cương Băng đứng lên, lúng túng sờ đầu, cũng là lập tức mò trúng vết thương, đau đớn là Triệu Cương Băng phải hít lấy một hơi thật sâu.
- Haizzz!
Nữ bác sĩ lắc đầu, đi tới bên cạnh giường.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 83: Chương 83: Anh Không Phải Là Triệu Bách Trì Sao?


Triệu Cương Băng nằm tạm ở trên chiếc giường phẫu thuật, mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt truyền vào trong mũi của Triệu Cương Băng.
Mỹ nữ bác sĩ ngồi ở phía trước đầu của Triệu Cương Băng, cầm một miếng vải che một số vị trí khác nhau ở trên đầu của Triệu Cương Băng lại, sau đó liền lên tiếng.
- Vị trí vết thương ở đầu nên không thể tiêm nhiều thuốc tê được, một lát nữa sẽ có hơi đau, cậu cố gắng chịu một chút, đừng có làm loạn.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Dạ, bác sĩ.
Triệu Cương Băng gật đầu.
- Đừng có lộn xộn.
Nữ bác sĩ lại mắng.
- A .. a ... a!
May vết thương thì rất là đau, đặc biệt là dưới tình huống thuốc tê vẫn không tiêm nhiều lắm.
Mỹ nữ bác sĩ cũng chuẩn bị sẵn sàng chờ lúc Triệu Cương Băng lộn xộn một chút thì sẽ kẹp đầu Triệu Cương Băng lại, nhưng mà, lúc khâu mũi đầu tiên lên trên đầu của Triệu Cương Băng, hắn lại không có nhúc nhích chút nào, vậy mà còn bắt chuyện với cô nữa.
- Bác sĩ, cô là người ở nơi nào vậy?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Đừng nói chuyện.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Ừm! Bác sĩ, năm nay cô bao nhiêu tuổi vậy?
Triệu Cương Băng lại hỏi.
Bác sĩ không trả lời.
- Bác sĩ, cô tới nơi này được bao lâu rồi?
- Bác sĩ, cô tuổi còn trẻ mà đã làm được bác sĩ khoa ngoại rồi, thực sự là lợi hại nha!
Khâu vết thương tổng cộng cũng mấy hết 7,8 phút, Triệu Cương Băng thì thao thao bất tuyệt nói một đống thứ vô ích, kết quả là ngoại trừ câu nói đầu tiên bác sĩ có hơi ngây người thì không có nói bất luận một câu nào nữa cả.

- Được rồi!
Đây chính là câu nói thứ hai của mỹ nữ bác sĩ.
- Bác sĩ, về nhà thì tôi có phải kiêng thứ gì không vậy?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Ăn chua ăn cay, chất k*ch th*ch gì đó cũng không thể ăn, rượu cũng không được uống, thuốc cũng không được hút.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Ừm! Bác sĩ, cô thích ăn cay không? Có ăn ớt xanh không?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Đưa sổ khám bệnh qua đây cho tôi ghi chú một chút.
Bác sĩ hướng về phía Triệu Cương Băng đưa tay ra.
Hàn Điềm Điềm đứng bên cạnh liền vội vàng đem sổ khám bệnh đưa tới.
- Tên.
Bác sĩ hỏi.
- Triệu Cương Băng!
Triệu Cương Băng thành thât trả lời.
Mỹ nữ bác sĩ sửng sốt một chút, trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra chút biểu cảm thứ hai trong buổi tối hôm nay.
- Cương ... Cương Băng.
Trên mặt mỹ nữ có vẻ có chút buồn cười, nhưng vẻ mặt cũng là muốn kiềm chế để không cười, Triệu Cương Băng bất đắc dĩ thở dài, nói:
- Bác sĩ, cô cười thì cười đi, mỗi lần có ai nghe thấy tên của tôi thì đều cười rất vui vẻ, vậy thì tôi cũng coi như là vì xã hội hiện nay mà làm một chút cống hiến đi.
- Anh tên là Cương Băng?
Hàn Điềm Điềm đứng bên cạnh Triệu Cương Băng, hoảng sợ nhìn Triệu Cương Băng.
- Là tôi!

Triệu Cương Băng nói:
- Chẳng lẽ bây giờ cô mới biết tên của tôi?
- Tôi ... tôi vẫn tưởng anh tên là Triệu Bách Trì đấy! Anh lại là Triệu Cương Băng sao?
Hàn Điềm Điềm không dám tin, lắc đầu nói:
- Anh tại sao có thể là Triệu Cương Băng chứ?
- Triệu Bách Trì? Triệu Bạch Si? Đây là biệt danh của cậu sao?
Hiếm khi thấy mỹ nữ bác sĩ nói ra một câu đùa giỡn.
- Tôi đã sớm nói tôi không phải, cô còn không tin.
Triệu Cương Băng bất đắc dĩ nói.
- Vậy không phải nên nói, anh là ... anh là .. Thư Nhã!
Hàn Điềm Điềm trợn to hai mắt, nói.
- Ơ? Làm sao cô biết?
Triệu Cương Băng lại nói:
- Thư Nhã nói với cô sao?
- Không có, không có, anh làm sao lại là Triệu Cương Băng chứ? Tại sao có thể như vậy chứ?
Hàn Điềm Điềm không tin được mà lắc đầu liên tục, nói:
- Triệu Cương Băng không phải là người có dáng vẻ như anh vậy đâu!
- Dáng vẻ tôi thế nào? Công tử bột? Không học vấn không nghề nghiệp sao?
Triệu Cương Băng cười hỏi.
- Không có không có.
Hàn Điềm Điềm dường như cũng ý thức được sự thất lễ của mình, liền vội vàng nói:

- Không có không có, tôi ... tôi chỉ thuận miệng nói mà thôi, đúng rồi, anh và Thư Nhã tiến triển thế nào rồi?
- Cô ấy không thích tôi.
Triệu Cương Băng bất đắc dĩ nói.
- Ừm! Vậy thì tốt rồi.
Hàn Diềm Điềm vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.
- Thế nào là tốt rồi?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Không có, không có, không có sao hết!
Hàn Điềm Điềm vội vàng lắc đầu, trong lòng cũng dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ, về phần tại sao kỳ lạ thì cô cũng không biết.
- Được rồi, đây là sổ hồ sơ bệnh lý, cất đi. Thanh niên tuổi còn quá trẻ, đừng nên tùy tiện đánh nhau với người ta, cậu chỉ có một cái mạng, chết thì sẽ không còn gì nữa. Thanh niên bây giờ, đều không coi trọng mạng sống của mình như vậy sao?
Mỹ nữ bác sĩ lắc đầu, đưa sổ hồ sơ bệnh lý giao cho Triệu Cương Băng.
- Cảm ơn bác sĩ!
Triệu Cương Băng nhìn người ta chăm chú, ánh mắt cũng không thay đổi chút nào.
- Đi thôi đi thôi, đừng mê gái nữa.
Hàn Điềm Điềm dường như không nhìn nổi, một tay nắm lấy tay của Triệu Cương Băng lôi ra khỏi phòng bệnh.
- Vậy mà từ đầu tới cuối cũng không có kêu đau lấy một lần, cơ bắp cũng không có run rẩy, không giống như là chịu đựng chút nào, chẳng lẽ .. mình đã tiêm nhiều thuốc tê hay sao?
Mỹ nữ bác sĩ cau mày lẩm bẩm.
Sau khi Triệu Cương Băng rời khỏi bệnh viện thì liền đón xe về lại bãi đổ xe của quán bar Gordon.
Ở chỗ đậu xe VIP vẫn luôn trống không thì lúc này lại có một chiếc Maybach đang đậu.
Một người đàn ông thoạt nhìn rất lịch sự, đứng cạnh chiếc Maybach đang bị mấy người vây quanh.
Triệu Cương Băng nhìn con tiểu Hoàng Phong của mình một chút, cùng với chiếc xe kia có lẽ khoảng cách cũng không tới một thước, khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái, vậy mà lại không có ai chạm vào chiếc xe của hắn cả.
- Ông chủ, vừa rồi chính là ngươi kia ở trong khu vực của chúng ta gây chuyện?
Một người đàn ông bất ngờ chỉ vào Triệu Cương Băng, nói. Triệu Cương Băng nhìn lại, người này không phải là bảo vệ quán bar Gordon sao?
- Ừm!
Tên đàn ông lịch sự ấy nhìn Triệu Cương Băng một chút, khóe miệng cong lên, nói:

- Vừa rồi tôi ở trên lầu thấy biểu hiện của cậu rồi, trên đầu bị trúng một chai bia, mới đi vá sao?
- Ừ!
Triệu Cương Băng gật đầu, sắc mặt cũng có chút cảnh giác.
Ở trên người người này, Triệu Cương Băng đánh hơi được sự nguy hiểm.
Người đàn ông lịch sự này, nhất định không giống như biểu hiện bên ngoài của hắn, giống như dáng vẻ vô hại của hắn.
- Đừng có khẩn trương.
Người đàn ông lịch sự nói:
- Tôi cũng không phải là con thú dữ đâu, thấy thân thủ của cậu có sự gan dạ nhanh nhạy rất tốt, thế nào, có hứng thú đến khu vực của tôi làm không?
- Không có.
Triệu Cương Băng lắc đầu.
Người đàn ông lịch sự sửng sốt một chút, sau đó lộ ra nụ cười ngượng ngùng, nói:
- Đó là tôi đường đột rồi, cái này là danh thiếp của tôi, có hứng thú, gọi đến số điện thoại này.
Người đàn ông lịch sự nói, một người đàn ông bên cạnh hắn đi tới trước mặt Triệu Cương Băng, lấy ra một tấm danh thiếp.
Triệu Cương Băng nhận lấy tấm danh thiếp này.
- Trần Hạo Nam.
Một cái tên, phía dưới là một dãy số điện thoại.
Người đàn ông lịch sự kia cũng không có nói gì, mà bước vào ngồi sau xe Maybach, sau đó xe cũng được lái khỏi bãi đỗ xe, hướng về phía xa chạy mất.
- Chậc chậc chậc, hắn thật là đẹp trai nha.
Hàn Điềm Điềm nhìn theo bóng đèn sau xe Maybach, nói:
- Cương Băng, anh cũng có thể giống như vậy, tại sao lại phải giống như bây giờ?
- Tại sao phải giống như bây giờ phải không?
Triệu Cương Băng chỉ chỉ con tiểu Hoàng Phong của mình, cười hỏi.
Hàn Điềm Điềm gật đầu.
- Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, dựa vào hai tay của mình đánh hạ một gian sơn to lớn, khiến ọi thứ đã từng coi thường tôi, làm tổn thương tôi phải trả giá thật lớn, sau đó đứng ngạo nghễ trước mặt ba tôi, nói với ông ấy, con trai của ba, không có làm cho ba mất mặt. Cái này, chính là nguyên nhân tôi như vậy.
Triệu Cương Băng nói.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 84: Chương 84: Lời Mời Của Quang Đầu


- Anh phát tờ rơi ... anh đúng là thần tượng của tôi!
Hai mắt của Hàn Điềm Điềm sáng rỡ như ô tô nhìn Triệu Cương Băng, tràn đầy sự sùng bái lẫn tình cảm trong lời nói.
- Cũng được, mà sùng bái quá bên muốn hiến thân sao?
Triệu Cương Băng cười bỉ ổi.
- Muốn.
Hàn Điềm Điềm vội vàng gật đầu:
- Đi thôi, đi mướn phòng đi.
- Ặc ....
Triệu Cương Băng hơi sửng sốt, Âm dương đại pháp của hắn cũng chỉ mới đến tầng thứ ba, mà chỉ có đạt đến tầng thứ 6 thì mới có thể phá thân, nếu không thì nghe nói âm dương sẽ mất cân bằng, toàn bộ võ thuật bị phế đi, sau đó trở thành người quái dị nam không ra nam mà nữ cũng không ra nữ.
- Thế nào? Không dám? Không đủ sức? Không được sao?
Hàn Điềm Điềm cười híp mắt, nói:
- Hay là ... sợ người ta hại anh?
- Tôi đưa cô về nhà.
Triệu Cương Băng bất đắc dĩ sờ sờ đầu, nói:
- Muộn lắm rồi đấy, cô ở chỗ nào?
- Tôi ở nhà của Thư Nhã, ở đường XXX.
Hàn Điềm Điềm lại nói.
- Anh phát tờ rơi, anh không phải là .. thực sự không được chứ?
- Cút đi, bổn thiếu gia dùng ngón tay cũng có thể làm cho cô *** muốn ngừng mà không được ấy.
Triệu Cương Băng bĩu môi, cỡi con tiểu Hoàng Phong, Hàn Điềm Điềm cười xấu xa một chút rồi cũng leo lên ngồi ở sau xe của Triệu Cương Băng, một tay ôm chằm lấy eo của Triệu Cương Băng, đem nửa người trên dựa thật sát vào sau lưng Triệu Cương Băng, nói:

- Cảm ơn anh nha, anh phát tờ rơi. Tối nay nếu không phải là anh, chúng tôi cũng đã bị người ta ức h**p rồi.
- Phải, phải!
Triệu Cương Băng vừa nói, vừa xúc động vì cặp bần nhũ của muội muội này nếu như dán thật chặt thế này một chút, thật đúng là ít nhiều cũng có thể cảm giác được một xíu mềm mại nha.
Sau đó, Triệu Cương Băng vặn ga, vọt về phía trước.
Nửa giờ sau.
- Được rồi, về đến nhà rồi. Anh phát tờ rơi, cảm ơn anh buổi tối hôm nay đã bảo vệ chúng tôi, còn đưa tôi về tận nhà nữa. Như vậy đi, chúng ta trao đổi số điện thoại đi, sau này có cơ hội thì cùng nhau vui chơi nữa chứ.
- Được!
Triệu Cương Băng gật đầu, cùng trao đổi số điện thoại với Hàn Điềm Điềm.
Mà lúc này, ở trên lầu.
Lâm Thử Nhã đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn Triệu Cương Băng và Hàn Điềm Điềm đang làm gì đó mà đứng rất gần nhau, trên mặt lộ ra một loại tâm tình không nói được cũng không giải thích được.
- Điềm Điềm, Cương Băng.
Lâm Thư Nhã có hơi cắn môi.
Sau khi trao đổi số điện thoại với Triệu Cương Băng thì Hàn Điềm Điềm liền nhanh nhẹn vui vẻ đi lên trên lầu.
- Điềm Điềm, tối nay các cậu đi đâu vậy?
Hàn Điềm Điềm mời vừa vào cửa, Lâm Thư Nhã thì ngồi ở trên ghế salon làm bộ tùy ý hỏi.
- Tối nay ra ngoài chơi chút đó mà.
Hàn Điềm Điềm vừa cười vừa nói:
- Chơi cũng vui.
- Ừm! Đi chơi với ai đấy?
Lâm Thư Nhã hỏi.
- Cái này .. à, đi cùng với mấy người bạn nữa.

Hàn Điềm Điềm do dự một chút, nói:
- Làm sao vậy Thư Nhã, hỏi mấy cái này để làm gì vậy?
- Không có sao.
Lâm Thư Nhã lắc đầu, lại nói:
- Có cùng đi với Triệu Bách Trì không?
- À?
Sắc mặt Hàn Điềm Điềm hơi đổi một chút, sau đó nói:
- Cái này .. à có. Sau khi chúng tớ từ nhà của chị họ về thì cùng đi tìm mấy người bạn uống rượu, nhưng mà Thư Nhã, cậu thực sự là ... Anh ấy rõ ràng là Triệu Cương Băng, tại sao cậu lại gọi người ta là Triệu Bách Trì vậy? Haizzz, Thư Nhã, thực sự thì tớ cảm thấy Triệu Cương Băng cũng không tệ lắm đâu, ít nhất cũng là người con trai xuất sắc.
- Hắn ...
Trong đầu của Lâm Thư Nhã không khỏi hiện ra hình ảnh của Triệu Cương Băng lúc ở trong nhà thi đấu.
- Đúng vậy, hơn nữa, tớ cũng cảm thấy anh ấy không giống như các người nói đâu, ha ha ha, chúng ta đã là bạn bè, dù sao thì Thư Nhã cậu cũng không cần anh ấy, đúng không?
Hàn Điềm Điềm vừa cười vừa nói.
- Dĩ nhiên ...
Lâm Thư Nhã lập tức nói tiếp:
- Tớ dĩ nhiên là không cần hắn, ai muốn hắn chứ!
- Cái này không sao, cậu không muốn hắn, vậy thì tớ sẽ làm bạn với hắn. Tớ phải đi tắm rồi, buổi tối uống hơi nhiều bia, còn đánh nhau với người ta nữa chứ, ôi, thật là kích động nha.
Vừa nói, Hàn Điềm Điềm vừa cởi bỏ quần áo trên người ra, đi vào trong phòng tắm.
Lâm Thư Nhã thấy Hàn Điềm Điềm mặt mày hớn hở, không biết thế nào mà trong lòng lại dâng lên chút ghen tuông.
Mà ở một nơi khác.
Trên đầu của Triệu Cương Băng có đeo băng, vừa vào nhà đã bị Hoàng Linh Linh lôi lại tra hỏi.

- Cương Băng, đánh nhau sao? Ai đánh cậu? Nói với chị xem nào!
Hoàng Linh Linh vừa nhìn đầu của Triệu Cương Băng, vừa hỏi.
- Không có sao, cũng không có chuyện gì lớn đâu chị Linh Linh, chuyện không có sao thật đó.
Triệu Cương Băng lại nói:
- Chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi.
- Cái gì gọi là chuyện nhỏ chứ? Phải khâu cả đầu lại thế kia mà là chuyện nhỏ sao? Khắp người lại còn đầy mùi bia rượu, Cương Băng, bắt chước người ta đi uống rượu đúng không? Còn có mùi này nữa, là mùi của quán bar nè, Cương Băng, cậu có phải đã đi đến quán bar hay không? Haizzz, tại sao có thể đi đến quán bar chứ? Những nơi như quán bar, tuổi này của cậu có thể đi đến đó sao?
Hoàng Linh Linh thuyết giáo một hơi, Triệu Cương Băng biết Hoàng Linh Linh là quan tâm, lo lắng cho hắn nên chỉ cúi đằng chăm chú lắng nghe.
Cuối cùng, sau khi nói mệt nghỉ thì liền nắm lấy mặt của Triệu Cương Băng, dặn dò:
- Sau này còn dám theo người ta chạy đi đến quán bar, hừ, chị đây nhất định đánh cậu chết đấy.
- Dạ biết rồi chị Linh Linh.
Triệu Cương Băng vội vàng nói xin lỗi:
- Nhất định không đi nữa.
- Cương Băng, đi quán bar chơi vui không? Chắc có nhiều cô em xinh lắm hả?
Quách Phù Dung dương dương tự đắc đứng bên cạnh, nhìn thấy hết thảy.
- Cũng được, chỉ là có chút ồn ào ...
Triệu Cương Băng nói.
- Sau này có dịp chúng ta cùng nhau đi đến đó chơi đi, cậu đi tán gái, chị cậu đi câu dẫn mấy tên ngốc khác!
Quách Phù Dung cười híp mắt, nói.
- Dạ ...
- Dạ cái đầu cậu! Hai người các người ai dám đi đến quán bar nữa, tôi nhất định đánh cho từng người một lết về nhà đấy, đừng cho là tôi không dám nha, hừ!
Hoàng Linh Linh tức giận nói.
Triệu Cương Băng và Quách Phù Dung liếc mắt nhìn nhau, thở dài.
Kỳ nghỉ mồng 1 tháng 5 làm cho tiết tấu cuộc sống của người ta thoáng cái trở nên chậm chạp, dĩ nhiên, Triệu Cương Băng vẫn phải tiếp tục dậy sớm đến mở cửa hàng.
Hôm nay buôn bán cũng không có sôi động như trước kia, bởi vì ngày mồng 1 tháng 5 trong trường học không có ai cả.

Triệu Cương Băng ngồi ở sau quầy, đang cầm quyển "Nhược điểm của tính người" hăng say xem, đang lúc này, một thanh âm có phần nịnh hót vang lên ở ngoài cửa.
- Cương Băng tiểu ca, ở đây sao?
Triệu Cương Băng vừa ngẩng đầu lên nhìn, bất ngờ là Quang Đầu, còn có một đám thủ hạ của hắn nữa.
- Uống trà sữa sao?
Triệu Cương Băng liếc mắt nhìn, hỏi.
- Ừ ừ ừ, một người mười ly, đóng gói mang đi.
Quang Đầu mặt mày hớn hở, nói.
- Trả tiền trước!
Triệu Cương Băng nói.
- Được thôi!
Quang Đầu lấy từ trong ví tiền ra một xấp nhân dân tệ, đưa cho Triệu Cương Băng.
- Nhiều quá!
Triệu Cương Băng nói.
- Không nhiều không nhiều, Cương Băng tiểu ca, trà sữa đợi một lát rồi làm cũng được, hôm nay tới đây, Quang Đầu tôi chủ yếu là muốn trao đổi một chuyện với Cương Băng tiểu ca cậu.
Quang Đầu cười nói.
- Không rãnh.
Triệu Cương Băng lạnh lùng trả lời.
- Ái chà, Cương Băng tiểu ca, đừng vội nói như vậy chứ, chuyện này nếu có thể trao đổi tốt thì tiền lời một tháng cũng coi như vượt hơn cả tiền lời một năm của quán trà sữa này đấy.
Quang Đầu nói.
- Hừ! Loại chuyện phạm tội trái pháp luật tôi tuyệt không làm.
Triệu Cương Băng nói.
- Không có trái pháp luật, không có phạm tội, chỉ là tôi định cùng với người ta hùn vốn mở một cái hộp đêm, định mời Cương Băng tiểu ca nhập hội.
Quang Đầu nói.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 85: Chương 85: Không Thích


- Hộp đêm ...
Triệu Cương Băng sửng sốt một chút.
- Đúng vậy, nghĩ đến vấn đề sinh hoạt về đêm của dân cư khu Hoàng Vân chúng ta không phải là rất phong phú hay sao, cho nên tôi và còn có thêm mấy người bạn nữa mới dự định đầu tư xây dựng một hộp đêm ở khu Hoàng Vân của chúng ta. Hộp đêm này sẽ tập hợp KTV và quán bar làm một, quy mô lớn, có lẽ sẽ đạt đến tiêu chuẩn đẳng cấp của các hộp đêm hiện nay, qua một năm, nếu như dựa theo những cổ phần tôi cho Cương Băng tiểu ca thì cũng có khoảng 120 vạn, đây chính là thu nhập tương đối lớn nha, Cương Băng tiểu ca năm nay chỉ mới mười mấy tuổi không phải sao? Với tuổi này nếu như có thể mỗi năm thu vào 120 vạn thì quả thực là có thể hù chết người đấy!
Quang Đầu cười híp mắt, nói.
- Thấy có vẻ rất hấp dẫn người ta nha!
Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:
- Nhưng mà, tôi phải bỏ ra cái gì chứ? Chuyện một miếng bánh từ trên trời rơi xuống không phải là không có, nhưng mà tôi tin là chuyện đó cũng không có rơi vào trên đầu tôi.
- Đây là dĩ nhiên, nếu như trên trời thật có thể rơi bánh xuống, chúng ta cần gì phải làm việc đúng không? Chuyện Cương Băng tiểu ca cần làm thật ra rất đơn giản, chính là trông coi địa bàn, địa bàn xây ở khu Hoàng Vân của chúng ta, dĩ nhiên là cần người của khu Hoàng Vân chúng ta giám sát, nếu như để người ngoài giám sát, xảy ra vấn đề gì, người ta có lẽ sẽ nói là do người của khu Hoàng Vân chúng ta. Cương Băng tiểu ca thân thủ dĩ nhiên không chê vào đâu được, cho dù tôi và những anh em khác cũng tìm không ra được một người có thể sánh ngang cùng với Cương Băng tiểu ca, dĩ nhiên là tôi chỉ hy vọng Cương Băng tiểu ca có thể thay người của khu Hoàng Vân chúng ta làm chút chuyện tốt. Hơn nữa, làm tốt chuyện tốt thì sẽ có thù lao, mà thù lao của cậu chính là cổ phần, nếu như Cương Băng tiểu ca đồng ý tới giúp chúng tôi trông coi địa bàn, vậy thì ít nhất Cương Băng tiểu ca cũng có khoảng 3% cổ phần là không có vấn đề gì, cũng đừng có xem thường 3% cổ phần này nha, nếu như một năm kiếm được mười triệu, thì 3 % này cũng là 30 vạn rồi.
Quang Đầu nói.
- Triệu Cương Băng tôi lại không làm được loại chuyện này.
Triệu Cương Băng lắc đầu, nói tiếp:
- Tôi vẫn nên an tâm mở quán trà sữa của tôi là được rồi.
- Cương Băng tiểu ca, mọi người đều có lý tưởng để mà hướng tới, thất lễ tôi xin nói, cho dù lợi nhuận của quán trà sữa này luôn tốt, nhưng một năm thì cậu cũng chỉ có thể kiếm được mấy chục vạn là cao lắm rồi, nhưng mà, một năm có mấy chục vạn thì có thể làm được gì chứ? Những năm gần đây, một căn nhà ở trung tâm thành phố cũng phải trên 100 vạn, một chiếc xe tốt cũng phải khoảng 100 vạn, nếu muốn ăn ngon uống ngon, một năm cũng phải trên mười mấy hai mươi vạn, chỉ dựa vào một quán trà sữa thì đủ sao? Hơn nữa quán trà sữa này của cậu, dám chắc không phải chỉ có mình cậu, mấy người cùng chia nhau một chút tiền, một năm cũng chỉ có mấy vạn mà thôi, chút tiền đó còn chưa đủ để tôi ăn một buổi tối nữa đấy. Cương Băng tiểu ca, cậu vừa nhìn thì chính là long phụng trong người, đã định trước sẽ vượt trội hơn người khác, mà hôm nay có một cơ hội như vậy đến ở trước mặt cậu, Cương Băng tiểu ca cũng không nên bỏ đi chứ, hộp đêm chẳng qua là mới bắt đầu, nếu như mọi người hợp tác tốt, sau này vẫn còn có rất nhiều cơ hội hợp tác khác, chỉ cần chúng ta phối hợp một chút, một năm kiếm được cũng hơn mấy chục vạn thậm chí trên 100 vạn cũng tuyệt đối không có vấn đề gì.

Lời nói của Quang Đầu tràn đầy dụ dỗ.
- Cái này ...
Triệu Cương Băng híp mắt, nói thật thì Triệu Cương Băng cũng động lòng.
Bản thân hắn muốn kiếm được thật nhiều tiền, nếu như chỉ dựa vào quán trà sữa này, vậy thì tuyệt đối không thể nào, mà ngành nghề gì có thể kiếm được nhiều tiền chứ? Chỉ có một loại chính là mở công ty đúng quy cách xác thực, nhưng mà bây giờ hắn đang đi học, đâu có phải lúc để mở công ty? Cho dù có thời gian, bản thân có năng lực gì mà mở công ty chứ? Dựa vào những kiến thức mà mình đã học được sao? Triệu Cương Băng là một người tự biết rõ bản thân mình, hắn có thể đánh có thể liều mạng, nhưng cũng tuyệt đối không phải là người toàn tài, mà theo như Quang Đầu nói, vừa vặn chính là cách kiếm nhiều tiền tương đối nhanh.
Tại sao bây giờ lại có nhiều người muốn mở hộp đêm, cũng là bởi vì tiền kiếm được rất nhanh mà lại dễ dàng.
Nhưng mà!
Triệu Cương Băng không thể tin được là Quang Đầu lại có lòng tốt như vậy, chỉ là muốn hắn trông coi một địa bàn mà đã cho hắn 3% cổ phần, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ? Cho dù là tìm những bảo vệ chuyên môn của công ty, cũng không cần dùng tới 3% cổ phần.
- Cương Băng tiểu ca, cái này là danh thiếp của tôi.
Quang Đầu lấy từ trong túi ra một tờ danh thiếp, đặt ở trước mặt của Triệu Cương Băng, nói:
- Thời gian chỉ có 2 ngày thôi, nếu như Cương Băng tiểu ca nghĩ xong, bất cứ lúc nào cũng có thể điện thoại cho tôi, nếu như qua 2 ngày này, vậy thì sẽ không có cơ hội như vậy nữa.
- Ừ!
Triệu Cương Băng gật đầu, lấy danh thiếp cất vào.
Trên mặt của Quang Đầu là nụ cười tươi rói, nói:

- Cương Băng tiểu ca, chúng tôi đi trước, trà sữa chúng tôi uống không được, nhưng chúng tôi đã gọi nên tiền này là phải trả cho cậu.
Nói xong, Quang Đầu liền cầm một xấp nhân dân tệ đặt ở trên bàn, sau đó đứng dậy rời đi.
Triệu Cương Băng nhìn xấp tiền trước mắt ít nhất cũng có 20 tờ tiền 100 đồng.
Chút ít tiền này đối với tài sản của hắn mà nói, thực sự ngay cả hạt cát trong sa mạc cũng không tính, nhưng mà ít nhất thì bây giờ đối với hắn mà nói, 2000 đồng, thật đúng là một số tiền không nhỏ.
Đang lúc này.
Một hồi tiếng động cơ vang lên.
Một chiếc Porsche 911 vang lên, đang từ ở đằng xa lái tới, tiếp đó thì dừng ở trước cửa của quán trà sữa.
Cửa xe con 911 mở ra.
Một bóng dáng quen thuộc từ trên xe đi xuống.
Chị Linh Linh!?
Triệu Cương Băng kinh ngạc nhìn Hoàng Linh Linh.
Mà từ chỗ ngồi của tài xế có một thanh niên để tóc kiểu Hàn quốc, trên mặt cậu ta là nụ cười dịu dàng.
- Cảm ơn cậu, Đông Phương Thuấn!

Hoàng Linh Linh vừa cười vừa nói.
- Không có chuyện gì, vừa đúng lúc tiện đường thôi. Đây là quán trà sữa của cậu sao? Nhìn có vẻ rất tốt nha!
Tên thanh niên được gọi là Đông Phương Thuấn nhìn quán trà sữa một chút, nói:
- Linh Linh, tớ còn có việc nên không ở nơi này quấy rầy cậu nữa, chờ mấy ngày nữa tìm tới đây uống trà sữa sau nha!
- Ừ, được rồi! Tạm biệt!
Hoàng Linh Linh nói.
Đông Phương Thuấn ngồi vào chiếc Porsche 911, tiếng nổ vang đặc biệt của xe thể thao lập tức vang lên, sau đó lái về nơi xa.
- Chị Linh Linh, ai vậy?
Triệu Cười Băng híp mắt hỏi.
- Bạn của chị!
Hoàng Linh Linh nói:
- Vừa đứng lúc tiện đường nên đưa chị qua đây, chậc chậc chậc, vẫn là lần đầu chị ngồi xe thể thao đấy.
Hoàng Linh Linh cười nói.
Triệu Cương Băng bĩu môi khinh thường, nói:
- Không phải là xe thể thao sao ... thanh niên bây giờ đều thích lái cái này, nhưng mà em cảm thấy thứ trò vui này rất không chững chạc, lái loại xe này, hoặc là thiếu gia công tử bột nhà giàu, hoặc là trai bao thôi.
- Cương Băng, tại sao có thể nói Đông Phương Thuấn như vậy chứ? Người ta chính là nghiêm chỉnh dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đó.

Hoàng Linh Linh nói.
- Xừ, chẳng lẽ gia đình cậu ta không ai giúp cậu ta sao?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Chị cũng không biết, dù sao thì chị chỉ biết là cậu ấy dựng nghiệp với hai bàn tay trắng mà thôi ...
Nói xong, trên mặt Hoàng Linh Linh lộ ra vẻ trêu chọc mà nhìn Triệu Cương Băng, nói:
- Em trai Cương Băng ... cậu ... không phải là ghen chứ?
- Em? Em ghen cái gì ...
Triệu Cương Băng quay đầu đi chỗ khác, nói:
- Em chỉ nói sự thật thôi.
- Ha ha ha, cậu chính là ghen, ghen đó! Ha ha ha, Cương Băng, nói cho cậu biệt, chị gái cậu không thích loại người này, không thích.
Hoàng Linh Linh cười híp mắt nói.
- Thực sao?
Mắt Triệu Cương Băng sáng rỡ lên, hỏi.
- Đó là dĩ nhiên, nhưng mà chị đối với loại nhóc con như cậu cũng không thích, ha ha ha, đi thôi, làm việc đi.
Hoàng Linh Linh cười, đi vào quán trà sữa.
 
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Chương 86: Chương 86: Quan Điểm Chọn Bạn Trăm Năm Của Linh Linh


- Chị Linh Linh, vậy chị thích dạng người thế nào?
Triệu Cương Băng đi theo sau, hỏi.
- Chị hả, chị thích người hơi lớn tuổi, hơn nữa nếu như thành công, trưởng thành, suy nghĩ chín chắn một chút thì càng tốt.
Hoàng Linh Linh nói.
- Vậy nếu như chỉ thành công, trưởng thành, nhưng không phải lớn tuổi thì sao?
Triệu Cương Băng mong đợi hỏi.
- Thành công, trưởng thành ... tư tưởng chính chắn cũng có thể.
Hoàng Linh Linh cười hì hì, lại nói:
- Thế nào, em trai Cương Băng, cậu có những người tốt như vậy định giới thiệu cho chị chọn hay sao?
- Không hề!
Triệu Cương Băng lắc đầu, nói:
- Có vẻ như trong những người mà em quen biết, thành công nhất, trưởng thành nhất, tư trưởng chín chắn nhất cũng chỉ có một mình em mà thôi.
- Sao chứ, cậu đây là tự mình giới thiệu bản thân mình đấy sao? Nhóc con mới 18 tuổi, cậu thành công thế nào chứ? Ít trêu ghẹo chị cậu đi nha! Chị câu hơn 20 tuổi đầu mà vẫn chưa có bạn trai đâu đấy, không cho trêu ghẹo đâu nha!
Hoàng Linh Linh nhéo mũi của Triệu Cương Băng một cái, cười.
- Chị Linh Linh, tại sao chị vẫn chưa có bạn trai vậy?
Triệu Cương Băng tò mò hỏi.
- Thành công thì chưa đủ trưởng thành, trưởng thành thì không có lớn tuổi hơn, lớn tuổi hơn thì lại không có thành công, cho nên vẫn là FA đó mà.
Hoàng Linh Linh bất đắc dĩ nhún vai, nói:
- Hơn nữa, ông bà nội của chị vẫn còn thiếu một khoản nợ lớn, baba chị cũng cần phải chăm sóc, chị làm sao có thời gian nói đến chuyện bạn trai kia chứ? Nhưng mà từ nhỏ đến giờ, thật ra có rất nhiều người theo đuổi chị cậu đấy, hì hì.
- Ừm!
Triệu Cương Băng gật đầu, âm thầm đưa ra một quyết định.
Một ngày bận rộn rất nhanh liền kết thúc.
- Cương Băng, cậu không về nhà sao?

Hoàng Linh Linh nhìn Triệu Cương Băng, hỏi.
- Không, em phải đi tìm một người.
Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:
- Chị Linh Linh đi về trước đi.
- Vậy được, nhớ kỹ nha, không được uống rượu, không được đánh nhau với người ta.
Hoàng Linh Linh cảnh cáo.
- Dạ biết, nhất định không đi làm chuyện xấu.
Triệu Cương Băng nghiêm túc nói.
- Ừ, ngoan, về nhà chị sẽ làm đồ ăn khuya cho cậu. Tối nay là tập cuối của phim "Sát thủ chủ nhà và khách trọ xinh đẹp" đấy, về sớm một chút xem nha!
Hoàng Linh Linh nói.
- Dạ! Em biết rồi.
Đưa mắt nhìn Hoàng Linh Linh rời đi, Triệu Cương Băng cầm lấy tờ danh thiếp mà sáng nay Quang Đầu đã đưa cho hắn.
Lúc này, ở tiệm bida Tôn Tước.
- Quang Ca, tên tiểu tử Triệu Cương Băng kia sẽ hợp tác với chúng ta không?
Hoàng Mao đứng ở bên cạnh Quang Đầu, hỏi.
- Sẽ.
Quang Đầu khom lưng nằm ở trên bàn, cầm cây cơ nhắm ngay quả bi trắng trước mặt, một cú thụt bi thật đẹp được đánh ra, rơi vào đám bi nhiều màu, quả bi trắng vừa đúng lúc quay trở về đập trúng một quả bi khác.
- Hử? Quang ca, làm sao mà anh có lòng tin như vậy?
Hoàng mao nói:
- Tên tiểu tử Triệu Cương Băng kia, nhìn bộ dáng có vẻ rất cứng đầu kiên định, làm sao lại cùng chúng ta hợp tác chứ?
- Tiểu tử kia, là một người không cam chịu bình thường.
Quang Đầu vừa cười vừa nói:
- Xem ánh mắt của hắn là có thể nhìn ra được, đó là một đôi mắt khát khao kích động quyền lợi, ánh mắt quyền thế, Quang Đầu tôi làm sao có thể ngồi ở vị trí này đến bây giờ chứ? Chính là dựa vào ánh mắt tinh tường biết nhìn người của tôi đấy, tiểu Hoàng, làm lão đại, không nhất định bản thân phải biết đánh nhau thì mới có thể kiếm được tiền, mấu chốt chính là phải biết nhìn người, cũng giống như tiểu tử cậu, trời sinh phản cốt, sớm muộn gì cũng có ngày cậu sẽ phản tôi.

- Quang ca, anh cũng đừng có nói như vậy ...
Trên mặt của Hoàng Mao lộ ra vẻ khó xử, nói:
- Quang ca, em thực sự là vẫn luôn đi theo anh đến bây giờ.
- Ha ha ha, tôi chỉ tùy tiện nói vậy mà thôi, cậu sợ cái rắm gì chứ?
Quang Đầu cười cười vỗ vỗ vai Hoàng Mao, lại nói:
- Phản bội gì đó cũng không sao cả, quan trọng là có đáng giá hay không thôi, cậu nói phải không?
- Dạ dạ dạ, Hoàng Mao tôi đối với Quang ca là một lòng trung thành. Trời đất chứng giám!
Hoàng Mao liền vội vàng nói.
Đang lúc này, điện thoại di động của Quang Đầu vang lên.
Quang Đầu cầm điện thoại di động lên, nhìn dãy số kia một chút, sau đó nói với Hoàng Mao:
- Có tin đây là Triệu Cương Băng gọi tới hay không?
- Không tin ...
Hoàng Mao lắc đầu, nói:
- Sao có thể nhanh như vậy chứ?
- 5k đồng? Đánh cuộc không?
Quang Đầu hỏi.
- Đánh cuộc, em vẫn không tin Quang ca anh đoán chuẩn như vậy!
Hoàng Mao nói.
- Được!
Quang Đầu gật đầu, sau đó nhấn phím trò chuyện cùng với mở loa ngoài.
- Ông ở đâu?
Giọng của Triệu Cương Băng truyền tới từ đầu điện thoại bên kia.

- Tiệm bida Tôn Tước!
Quang Đầu vừa cười vừa nói.
- Bây giờ tôi đến đó.
Nói xong, Triệu Cương Băng liền cúp điện thoại.
- Thấy không?
Quang Đầu cười híp mắt nhìn Hoàng mao.
- Quang ca tài giỏi thật, cái này cũng có thể biết được, không hổ là lão đại của chúng tôi!
Hoàng Mao nịnh hót nói.
- Dĩ nhiên, ha ha ha! 5k đồng, nhớ đưa cho tôi!
- Nhất định nhất định!
Nửa giờ sau.
Triệu Cương Băng với hai tay đút vào túi quần đi đến quán bida Tôn Tước.
- Ha ha ha, chào mừng Cương Băng ca.
Quang Đầu nhìn Triệu Cương Băng, vừa cười vừa nói:
- Tối nay Cương Băng ca có thể tới đây, thật là làm cho Quang Đầu tôi thật là cao hứng nha!
Triệu Cương Băng cười cười, lúc sáng gặp nhau thì là Cương Băng tiểu ca, bây giờ là Cương Băng ca, tên Quang Đầu này cũng là một người đầu óc nhanh nhạy đây.
- Tôi cũng không nghĩ là chúng ta sẽ phải gặp lại nhau nhanh như vậy.
Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói tiếp:
- Tôi nên gọi ông là gì? Quang ca?
- Gọi tôi là Quang Đầu là được rồi.
Quang Đầu vừa cười vừa nói:
- Tôi cũng không dám để cho Cương Băng ca gọi tôi là Quang Ca đâu, đó là tổn hại tôi mất, đi lên trên lầu chơi đi.
- Lên lầu?
Triệu Cương Băng nghi hoặc nhìn Quang Đầu.
- Trên lầu là nơi chúng tôi thường chơi với nhau.
Quang Đầu lại nhìn Triệu Cương Băng nháy mắt một cái, nói:
- Cương Băng ca, không phải sẽ không dám lên chứ?

- Đi thôi!
Triệu Cương Băng nói.
- Được!
Quang Đầu gật đầu, quay người đi lên trên lầu.
Triệu Cương Băng hai tay chọc vào túi, chậm rãi theo ở phía sau.
Lên lầu, từng đợt thanh âm ầm ầm truyền tới.
Chỉ thấy mấy tên đàn ông chỉ mặc quần short đang đánh bao cát, hoặc là chạy bộ, hoặc là đang luyện vũ khí.
Trên lầu này, lại là một phòng tập thể dục.
- Bình thường chúng tôi không có việc gì thì rất thích đến đây luyện tập một chút.
Quang Đầu cười cười đem quần áo của hắn cởi xuống, nói:
- Cương Băng ca, biết anh rất lợi hại rồi, nhưng chúng ta đến đó luyện tập một chút đi, thế nào?
- Tùy ông!
Triệu Cương Băng nói:
- Quang Đầu, ông nên nhường tôi một chút.
- Ha ha ha, đến lúc đó liền có thể ngừng lại.
Vừa nói xong, Quang Đầu đã nhảy một cái lên trên đài đánh đấm bốc, Triệu Cương Băng chậm rãi đi tới bậc thang đi lên trên đài đấm bốc, sau đó đi tới trước mặt của Quang Đầu.
Đây là Quang Đầu muốn thử trọng lượng của hắn một chút, Triệu Cương Băng hiển nhiên là hiểu rõ, mà sau này Triệu Cương Băng có thể nhận được ít hay nhiều lợi ích, cũng là phải dựa vào mức độ kết quả đánh nhau lần này với Quang Đầu thì mới biết được.
Hai người đứng ngay ngắn đối diện nhau, cũng không có mang theo dụng cụ phòng ngự nào, Triệu Cương Băng chỉ c** q**n áo của mình ra, sau đó ném qua một bên.
- Đến lúc đó có thể ngừng lại, dĩ nhiên, chịu thua cũng có thể.
Quang Đầu vừa cười vừa nói:
- Chúng ta chỉ là tùy tiện đùa giỡn một chút, đừng làm tổn thương hòa khí lẫn tổn thương bản thân là được.
- Không thành vấn đề.
Triệu Cương Băng gật đầu.
- Được! Vậy tôi lên!
Quang Đầu quát to một tiếng, xông về phía Triệu Cương Băng.
Triệu Cương Băng hiển nhiên là thả lỏng người, giơ tay lên, tay ra thế thủ.
 
Back
Top Bottom