Đô Thị Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 280: Chương 280


Nhưng Trần Đông Thăng vẫn luôn tin mình rất có kinh nghiệm, có bản lĩnh. Nếu không thì sao có thể khiến vợ yêu anh ta đến mức không thể rời xa nên khi đưa ra chủ ý cho Lục Minh, anh ta rất tự tin.

Nhìn người bạn thân đầy tự tin, Lục Minh quyết định tin anh ta, sau đó, cầm chiếc khăn quàng cổ do chính tay mình đan, vui vẻ đi tìm Vân Thư.

Khó khắn lắm, Lục Minh mới đan xong chiếc khăn quàng này hơn một tháng, lúc đầu anh ta cũng không biết đan nên nhờ Trần Tư Vũ dạy mình.

Trần Đông Thăng nói lúc trước anh ta bị vợ mình chinh phục bằng một chiếc khăn quàng cổ, hơn nữa tự đan thì càng thể hiện sự chân thành. Anh ta nghĩ lúc hai người kết hôn vừa đúng vào mùa đông, vợ đeo chiếc khăn quàng cổ mình tự tay đan, cảm nhận được hơi ấm anh mang lại cho cô. Có phải rất lãng mạn, rất cảm động không?

Lục Minh nghiêm túc tưởng tượng ra cảnh tượng đó, quả thật rất lãng mạn, rất cảm động. Anh ấy tin chắc chắn Vân Thư cũng sẽ thích.

Một người đàn ông to xác đan khăn quàng cổ, hơn nữa còn vừa mới học, mũi kim chắc chắn sẽ không được đều, méo mó, lúc thì thừa một mũi, lúc thì lại thiếu một mũi, nhìn không được đẹp mắt cho lắm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhưng Lục Minh thấy nhìn cũng được, có lẽ vì do tự mình đan nên ít nhiều cũng có chút thiên vị. Trần Đông Thăng xem cũng nói đẹp nên càng khiến Lục Minh tự tin thêm.

Vân Thư nhìn chiếc khăn quàng cổ đan lộn xộn trước mắt, chỉ thấy chướng mắt. Khi nghe Lục Minh muốn mình đeo vào ngày cưới, khoe với mọi người, cô ta không kìm được sự bất mãn trong lòng, lập tức ném chiếc khăn quàng cổ xuống đất, tức giận nói:

“Lục Minh, anh không nhầm chứ? Anh lại muốn tôi đeo thứ xấu xí này vào ngày cưới sao? Vậy thì tôi thà không kết hôn còn hơn!”

Nói xong Vân Thư quay đầu bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến tâm trạng cực kỳ thất vọng lúc này của Lục Minh.

Chủ Nhật lại là một ngày nghỉ. Trời mưa ròng rã suốt mấy ngày, hôm nay cuối cùng cũng tạnh nhưng tâm trạng của một vài người lại không tươi sáng như ánh nắng hôm nay, mà còn u ám như mây đen.

Trần Đông Thăng và Lục Minh đang ngồi trong một quán cơm mới mở để uống rượu nói chuyện. Từ sau lần tặng khăn quàng bị từ chối, Lục Minh vẫn luôn buồn bã. Người anh em tốt Trần Đông Thăng nhìn không nổi nữa nên nhân hôm nay không phải đi làm, cố tình hẹn anh ta ra ngoài ăn cơm uống rượu.

Nhưng mỗi lần hai người uống rượu, người đầu tiên gục vẫn luôn là Trần Đông Thăng, lần nào Lục Minh cũng tỉnh táo hơn anh ta, lần này cũng không ngoại lệ.

Nghĩ đến một tuần nữa sẽ kết hôn với Vân Thư, Lục Minh vẫn luôn cảm thấy hơi không thoải mái. Lúc uống rượu vô thức cũng uống hơi nhiều, anh bạn tốt Trần Đông Thăng bên kia đã gục xuống bàn, anh ấy cũng uống đến chóng mặt và định gục xuống ngủ một lát.

Ngay lúc Lục Minh vừa gục xuống, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt xinh đẹp đúng lúc bước vào. Chỉ thấy cô gái này nhìn quanh một lượt trong quán cơm, sau đó đi thẳng đến chỗ Lục Minh và Trần Đông Thăng. Người đến chính là Trần Tư Vũ, em gái của Trần Đông Thăng, cô ấy theo lệnh của chị dâu ra ngoài tìm anh trai. Quả nhiên, cô ấy đoán không sai, hai người lại say rồi.

Trần Tư Vũ kéo ghế ngồi xuống bên cạnh hai người, nhìn Lục Minh say khướt bất tỉnh trên bàn, trong mắt cô ấy thoáng qua một tia buồn phiền và đau lòng.

“Anh Lục Minh, anh lại làm khổ mình vì một người phụ nữ không đáng như vậy sao?”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 281: Chương 281


Gần đây, anh trai Trần Đông Thăng vẫn luôn đi uống rượu với Lục Minh. Mỗi lần đợi anh trai về, Trần Tư Vũ đều giả vờ vô tình hỏi thăm tình hình của Lục Minh.

Trần Đông Thăng cũng không nghĩ nhiều, bị em gái ba câu hai lời đã moi hết thông tin, kể sạch sành sanh hết chuyện của Lục Minh. Vì vậyTrần Tư Vũ cũng hiểu rõ nỗi phiền muộn gần đây của Lục Minh.

Nhưng biết thì có ích gì? Lục Minh sắp kết hôn với người khác rồi.

Trần Tư Vũ nhìn người trước mặt, càng nghĩ càng thấy ấm ức, nhìn vào ly rượu trước mặt Lục Minh còn nửa ly rượu trắng, cô ấy bực bội cầm lấy uống cạn một hơi.

Sau đó như bị ma xui quỷ khiến đưa tay vuốt nhẹ lên đầu Lục Minh, cô ấy không giấu hết nỗi khổ trong lòng nữa, cô ấy áp sát vào tai anh ấy khẽ thì thầm: “Anh Lục Minh, anh nói anh thích cô ấy từ hồi cấp ba. Vậy anh có biết em thích anh từ hồi cấp hai không….”

Nói xong câu này, tâm trạng đắng chát như thể nhấn chìm Trần Tư Vũ từ trong ra ngoài, mối tình đơn phương đã chôn sâu trong lòng bấy lâu nay lần đầu được nói ra. Mặc dù đối diện là một người say rượu nhưng Trần Tư Vũ không hiểu sao lại thấy như hoàn thành một tâm nguyện nhiều năm.

Trần Tư Vũ đã biết từ rất lâu rằng trong lòng Lục Minh có người khác. Vì vậy, cô ấy chỉ có thể giấu tình cảm của mình vào trong lòng, ngay cả anh trai Trần Đông Thăng cũng không nhận ra.

Bỗng một ngày, anh trai về nói với cô ấy rằng Lục Minh sắp kết hôn rồi, kết hôn với nữ thần mà anh thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay.

Trần Tư Vũ không nhớ tâm trạng lúc đó của mình thế nào, chỉ biết ngày hôm sau mình đã bị cảm nặng, nằm nghỉ ngơi trên giường hai ngày mới khá hơn một chút.

Sau đó, khi gặp lại Lục Minh, cô ấy cũng chân thành chúc mừng anh. Chắn chắn Lục Minh anh hẳn rất hạnh phúc vì được kết hôn với người mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu.

Trần Tư Vũ thầm nghĩ chỉ cần Lục Minh hạnh phúc, cô ấy đã mãn nguyện rồi. Cô cũng không cần ai biết Tình cảm thầm kín này của mình, rồi sẽ có một ngày, cô sẽ tự mình hết yêu anh ấy nữa.

Nhưng những chuyện xảy ra sau đó lại nằm ngoài dự đoán của cô ấy. Lục Minh đạt được tâm nguyện bấy lâu nay nhưng trông anh ấy không hề hạnh phúc, mà trên mặt thường xuyên lộ vẻ buồn phiền, đôi mày cũng nhíu chặt, tiếng cười cũng ít đi.

Trần Tư Vũ không nhịn được mà hỏi anh trai chi tiết những chuyện gần đây của Lục Minh, cô ấy cảm thấy Vân Thư kia hoàn toàn không thích Lục Minh. Người cô ấy nâng niu trân trọng trong lòng mà lại bị người khác coi thường và phụ bạc như vậy.

Nghĩ đến những chuyện này, lần đầu tiên trong lòng Trần Tư Vũ lại ghen tị và căm hận một người như vậy nhưng cô ấy lại không thể làm gì. Thậm chí cô ấy cũng không nói ra ba chữ “Em thích anh”, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu thương lần lượt vì một người phụ nữ khác mà say khướt đến mức không còn biết gì, đau lòng đến tuyệt vọng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vốn tửu lượng của Lục Minh vẫn luôn rất tốt, vừa rồi chỉ hơi choáng váng nên mới gục xuống nhưng thật ra đầu óc anh ấy vẫn tỉnh táo. Vì thế anh ấy đã tình cờ nghe từng chữ lời Trần Tư Vũ vừa nói mà không sót một chữ nào.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 282: Chương 282


Anh ấy chưa bao giờ nghĩ cô em gái từ nhỏ nhìn anh ấy lớn lên này lại có thể có tình cảm này với mình. Đây là em gái ruột của anh em tốt nhất của anh ấy, trong lòng Lục Minh rối như tơ vò. Anh ấy không biết phải đối mặt với tình huống thế này ra sao, vì vậy, anh ấy vẫn chọn giả vờ say, tiếp tục gục xuống.

Bàn tay nhỏ trên đầu nhẹ nhàng vuốt tóc anh ấy, thậm chí anh ấy còn có thể ngửi thấy mùi kem dưỡng tay hương táo trên tay cô,. Đó là quà anh ấy tặng cho Tư Vũ, nói đúng hơn là Trần Đông Thăng cướp của anh, sau đó tặng cho Trần Tư Vũ. Đương nhiên, vợ của Trần Đông Thăng cũng có một phần. Trần Đông Thăng thường làm chuyện này nên Lục Minh cũng đã quen rồi.

Phải nói rằng Trần Đông Thăng vẫn là một người đàn ông rất thương vợ và em gái. Ở bên ngoài thấy thứ gì tốt, anh ta vẫn luôn muốn mang một phần về cho họ dùng.

Lúc này Lục Minh cảm thấy như mình đã tỉnh rượu hoàn toàn, trong lòng không hiểu sao lại đặc biệt căng thẳng. Anh ấy cũng không biết mình đang căng thẳng vì chuyện gì, chỉ không khỏi căng thẳng.

May mà, Trần Tư Vũ vuốt một lúc thì buông ra, sau đó anh nghe thấy cô gọi Trần Đông Thăng dậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Anh ơi, mau tỉnh dậy đi, về nhà ngủ tiếp... Anh Lục Minh, anh cũng mau tỉnh dậy đi…” Trần Tư Vũ nhìn hai người say khướt, tâm trạng phức tạp.

Trần Đông Thăng gục một lúc lâu, lúc này bị người ta gọi dậy, liền la lên mình không say, vẫn có thể tự đi về. Lục Minh thấy Trần Đông Thăng đã tỉnh, mình cũng không tiện giả vờ ngủ tiếp nên cũng giả vờ mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào Trần Tư Vũ.

Cũng may mà lúc này trong mắt Trần Tư Vũ, Lục Minh chỉ là một người say rượu, hoàn toàn không phát hiện ra vẻ không tự nhiên của anh ấy.

Trần Tư Vũ một tay khoác lấy Trần Đông Thăng, một tay đỡ lấy Lục Minh, vô cùng vất vả đưa hai người ra ngoài, đặc biệt là Trần Đông Thăng, người này đặc biệt không nghe lời, đi đường cũng loạng choạng.

Hôm nay Vân Thư hẹn một trưởng phòng của Bộ Thương mại để bàn chuyện nhà máy, vừa khéo ăn cơm ở nhà hàng bên cạnh quán cơm gia đình, ban đầu cô còn muốn gọi Lục Minh đi cùng.

Nhà họ Lục cũng có chút quan hệ với vị trưởng phòng họ Trần này, đáng tiếc hiếm khi cô ấy chủ động đi tìm Lục Minh. Anh ấy lại không ở nhà, Vân Thư hoàn toàn không biết bình thường Lục Minh hay đến những nơi nào, không tìm được người nên Vân Thư đành phải đi một mình.

Sau khi tiễn trưởng phòng Trần lên xe ở cửa hàng, Vân Thư vừa quay người lại thì đột nhiên nhìn thấy một người phụ nữ đang dìu nhau, cô ấy ngây người ba giây, không dám tin người đó lại là Lục Minh, không phải trong mắt Lục Minh chỉ có mình cô ấy sao?

Lúc đầu Trần Tư Vũ dìu cùng lúc hai người đã hơi vất vả, lúc Vân Thư quay lại nhìn thì vừa khéo Trần Đông Thăng say khướt đột nhiên giãy khỏi Trần Tư Vũ. Vì vậy đoàn ba người ban đầu trực tiếp biến thành Lục Minh và Trần Tư Vũ dìu nhau.

Đoàn người của Trần Tư Vũ đang quay lưng về phía Vân Thư, vì vậy Trần Tư Vũ hoàn toàn không phát hiện ra sau lưng có một người đang trừng mắt nhìn cô ấy. Tuy nhiên, cho dù có nhìn thấy cô ấy cũng không quen Vân Thư.

Cô ấy không quen nhưng Lục Minh thì quen.

Không biết thế nào, Lục Minh vốn đang giả vờ mơ hồ, đang nghĩ cách tìm một cái cớ hay để rời đi, vô tình quay lại liếc nhìn thì thấy vẻ mặt Vân Thư đầy tức giận nhìn chằm chằm anh ấy. Anh ấy sợ đến mức lập tức đứng thẳng người, gỡ tay Trần Tư Vũ ra, thậm chí còn quên mình đang giả vờ say rượu.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 283: Chương 283


Trong mắt Vân Thư, phản ứng này lại thành Lục Minh chột dạ, đang muốn che giấu sự thật nên cô ấy lập tức nổi trận lôi đình.

Vốn dĩ bản thân Vân Thư cảm thấy mình hạ mình gả cho Lục Minh đã chịu nhiều ấm ức. Nếu không phải vì thấy Lục Minh đối xử chu đáo, vô cùng yêu thương với mình nhiều năm, cô ấy cũng sẽ không đồng ý gả cho anh.

Nhưng bây giờ, Lục Minh lại công khai v* v*n người phụ nữ khác trước mắt cô ấy, đây chẳng khác nào giẫm đạp lên tôn nghiêm và thể diện của cô ấy.

Sao Vân Thư có thể chịu được sự nhục nhã này.

Vì vậy, cô ấy bước nhanh về phía trước, túm lấy cánh tay Trần Tư Vũ, giơ tay lên định tát cô ấy một cái.

Lúc này Lục Minh cũng không kịp suy nghĩ nhiều mà theo bản năng đưa tay kéo Trần Tư Vũ lại, che chắn ở sau lưng mình.

Sau này nhớ lại, anh ấy chỉ có thể tự giải thích với mình rằng, vì đây là em gái của anh em tốt của mình, không thể để cô ấy bị người khác bắt nạt trước mắt mình. Vì vậy, anh ấy bảo vệ cô ấy vì nghĩa khí anh em.

Vân Thư thấy mình không tắt được cô ấy, hơn nữa còn bị Lục Minh phá đám nên cơn tức giận tăng vọt l*n đ*nh điểm, cô ấy lập tức giơ tay tát Lục Minh một cái.

“Chát!”

Một tiếng tát lớn không chỉ khiến Lục Minh choáng váng, ngay cả Trần Đông Thăng bên cạnh cũng bị cảnh tượng bất ngờ này làm kinh ngạc.

Lúc này đang giữa trưa, trên đường vẫn còn khá nhiều người đi lại, cái tát của Vân Thư đã thu hút không ít người dừng lại vây xem. Mọi người chỉ trỏ vào Vân Thư và Lục Minh thì thầm bàn tán.

Vân Thư gào lên: “Lục Minh, anh giỏi lắm, còn chưa kết hôn mà đã ra ngoài ong bướm, anh coi tôi là cái gì? Anh có muốn kết hôn nữa không?”

Lục Minh theo bản năng muốn giải thích: “Vân Thư, em hiểu lầm rồi, anh…”

Lúc này cuối cùng Trần Tư Vũ đứng ở phía sau lưng cũng biết người phụ nữ trước mặt là ai. Trần Tư Vũ lần đầu nhìn cô ấy, thấy khuôn mặt người này thật sự rất xinh đẹp, là một đại mỹ nhân. Nhưng dù thế nào thì cô ấy cũng không thể cứ thế mà đánh người lung tung được, hơn nữa còn ở trên phố đông người qua lại.

Trần Tư Vũ vốn không phải là người nhẫn nhịn, lúc này cô ấy cũng chẳng quan tâm đúng sai, đứng ra chỉ thẳng mũi Vân Thư, nói: “Thì ra cô chính là Vân Thư, có phải người phụ nữ này bị làm sao không? Vừa đến đã đánh người lung tung, còn vu khống người khác bừa bãi, cô cẩn thận tôi đến Cục công an tố cáo cô đó!”

Vân Thư thấy đối phương bị bắt tại trận mà còn ngang ngược như vậy, cũng không khách sáo đáp trả:

“Cô tố cáo tôi? Một đứa con gái đi quyến rũ chồng chưa cưới của người khác, có tư cách gì tố cáo tôi? Tôi đã gặp nhiều người như cô rồi, ăn mặc rách rưới, thấy người có tiền là tự hạ mình bám theo, thật không biết xấu hổ mà!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tuy nhà Trần Tư Vũ không bằng nhà Vân Thư và Lục Minh nhưng cũng là gia đình giai cấp công nhân, chưa bao giờ nói đến chuyện vì tiền mà đi nịnh bợ đàn ông. Trong một thời đại này, công khai nói một cô gái chưa chồng như vậy thì có thể coi là chuyện rất nghiêm trọng.

Trần Tư Vũ tức đỏ cả mắt, nói: “Con mắt nào của cô nhìn thấy tôi quyến rũ người khác hả, bản thân cô tâm địa đen tối nên nhìn cái gì cũng thấy đen tối.”

Thấy Vân Thư nói quá đáng, Lục Minh vội vàng giải thích: “Vân Thư, đây là em gái của Đông Thăng. Em ấy thấy chúng ta say rượu nên đến đưa chúng ta về, không phải như em nói đâu.”

Lúc này cuối cùng Trần Đông Thăng cũng tỉnh táo lại, thấy em gái bị bắt nạt, lập tức xông lên, lớn tiếng quát Vân Thư: “Cô là cái thá gì, dám nói chuyện với em gái tôi như vậy!”

Cả người Trần Đông Thăng toàn mùi rượu, hung thần ác sát, trông thật sự có hơi đáng sợ.

Vân Thư lo người say rượu này đánh người lung tung, vô thức lùi lại mấy bước. Nhưng lúc này, khí thế không thể thua, sau khi đứng vững, cô ấy ngẩng cổ, sắc mặt nghiêm nghị nói với Lục Minh: “Lục Minh, tôi nói cho anh biết, chuyện này anh phải giải thích rõ ràng cho tôi, nếu không... nếu không thì đừng kết hôn nữa!”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 284: Chương 284


Trần Tư Vũ thấy Vân Thư kiêu ngạo như vậy, tức giận không chỗ phát tiết, cô ấy tiến lên, không khách khí nói: “Khai báo? Khai báo cái gì? Tôi và vị hôn phu của cô không có chuyện gì cả, cô còn nói bậy bạ nữa có tin tôi đánh cô không!”

Nói xong, Trần Tư Vũ còn giơ tay vung về phía Vân Thư hai cái. Trần Đông Thăng từ nhỏ đã là người có thể động thủ thì tuyệt đối không nói nhảm, là em gái ruột của anh ta, Trần Tư Vũ cũng học được không ít thói hư tật xấu.

Vân Thư thấy đôi anh em này thật vô lý, cô ta thực sự thấy hơi sợ hãi.

Trần Tư Vũ thấy bộ dạng của cô ta, lại nghĩ đến bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t của Lục Minh gần đây, trong lòng càng thêm buồn bực, tức giận nói: “Vị hôn phu của cô gần đây luôn uống say với anh trai tôi, cô là vị hôn thê, chẳng lẽ không quan tâm một chút sao?”

Nói xong, Trần Tư Vũ liếc nhìn Lục Minh bên cạnh, người không có chí khí. Giống như đang nói, đây là nữ thần mà anh thầm thương trộm nhớ nhiều năm sao? Đồ khốn, anh có mắt nhìn thế nào vậy!

Lục Minh bị cô ta nhìn đến phát sợ, đang định mở miệng nói gì đó thì thấy Trần Tư Vũ chỉ vào anh ta, tức giận mắng:

“Anh Lục Minh, anh nói xem anh là một thanh niên chính trực, muốn tìm người phụ nữ nào mà không được, sao lại thích loại hàng này.

Chiếc khăn quàng cổ đó, anh đã đan hơn một tháng, kết quả là người ta thậm chí còn không thèm nhìn đến, ném xuống đất cho anh. Ngoài việc ngày nào cũng đến tìm anh trai tôi uống rượu giải sầu, anh còn có thể có chút tiền đồ không!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Vân Thư lúc này mới mơ hồ biết được, hóa ra Lục Minh gần đây thường xuyên ra ngoài uống rượu và chiếc khăn quàng cổ xấu xí kia thực ra là do Lục Minh tự tay đan.

Nghĩ đến đây, Vân Thư trong lòng hơi đắc ý, một người đàn ông có thể làm những điều này cho cô ta, chứng tỏ cô ta vẫn rất có sức hấp dẫn.

Nhưng giọng điệu nói chuyện của người phụ nữ trước mặt khiến cô ta rất khó chịu. Cái gì mà “Loại hàng này”, đây là sự sỉ nhục đối với cô ta.

“Lục Minh, anh là đồ c.h.ế.t tiệt, sao có thể để người khác nói tôi như vậy. Tôi ra lệnh cho anh, lập tức dạy cho con đàn bà đanh đá này một bài học!”

Không sai khiến được người khác, chẳng lẽ còn không sai khiến được Lục Minh sao. Vân Thư nghĩ, chỉ cần Lục Minh thay cô ta dạy dỗ người trước mặt thì cô ta vẫn có thể đồng ý tổ chức đám cưới đúng hạn, nếu không thì tuyệt đối không tha thứ cho anh ta.

Trần Tư Vũ nhìn Vân Thư dùng thái độ như vậy để nói chuyện với Lục Minh, càng tức giận hơn. Tức giận vì sao Lục Minh lại vô dụng như vậy, lại thích một người phụ nữ như này. Bây giờ cô ta thậm chí còn lười quan tâm đến Vân Thư, nhìn Lục Minh với ánh mắt phức tạp, nói một cách sâu sắc:

“Anh Lục Minh, anh thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa? Đây chính là người phụ nữ mà anh lựa chọn để cùng anh đi hết cuộc đời sao?”

Lúc này tâm trạng của Lục Minh rất rối bời nhưng lại không nói nên lời, chỉ nhìn vào đôi mắt đen láy của Trần Tư Vũ. Trong đó như có ngàn vạn lời muốn nói, khiến tim anh đập loạn nhịp.

Trần Tư Vũ thấy Lục Minh vẫn không nói gì, trong lòng cũng thấy thất vọng với anh ta. Kéo Trần Đông Thăng bên cạnh, không nói một lời đi ra khỏi đám đông.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 285: Chương 285


Lục Minh vô thức muốn đưa tay kéo cô ta lại nhưng lại thấy mình không có tư cách giữ cô ta lại. Cho dù có giữ được người lại, anh ta cũng có thể nói gì đây.

Vân Thư thấy Lục Minh luyến tiếc không muốn nói, trong lòng vốn còn có chút đắc ý nhưng trong nháy mắt đã bị cơn tức giận chiếm hết. Cô ta định mở miệng trách móc Lục Minh thì đột nhiên nhìn thấy Kiều Trân Trân và Tống Cẩn đang đứng trong đám đông, dường như còn đang chế giễu cô ta.

Xấu hổ, tức giận, đố kỵ, oán hận và vô số năng lượng tiêu cực tràn vào đầu. Nhìn nụ cười trên khóe miệng Kiều Trân Trân, Vân Thư hận không thể lập tức xông lên xé nát cô ta.

Đều tại Lục Minh, khiến cô ta mất hết mặt mũi!

Nếu Kiều Trân Trân biết được hoạt động tâm lý của Vân Thư lúc này, chắc chắn sẽ cạn lời. Cô chỉ nhân lúc chủ nhật cùng Tống Cẩn ra ngoài hẹn hò ăn cơm, sống trong thế giới của hai người. Sau đó bị đám đông tụ tập này chặn đường, thế là dừng lại xem náo nhiệt một lúc. Vậy mà lại bị người ta vô cớ giận cá c.h.é.m thớt, còn oan hơn cả Đậu Nga.

Hơn nữa cô có cười đâu? Cô không cười, chỉ là gần đây bị nhiệt miệng nên khóe miệng nổi mụn nước phải há miệng ra một chút thôi mà, trời đất chứng giám!

Lúc này Lục Minh vẫn còn hơi mất hồn, cộng thêm men rượu đang dần lên, anh ta thực sự cảm thấy hơi choáng váng. Vì vậy cũng không còn sức để quan tâm đến tâm trạng của Vân Thư lúc này.

Đám đông xung quanh vẫn đang bàn tán xôn xao.

“Đây là mối tình tay ba sao?... Không phải, là vợ chồng cãi nhau, người đàn ông ra ngoài uống rượu giải sầu bị vợ bắt gặp.”

“Cô vợ này trông thật xinh đẹp, eo thật thon...”

“Cô gái vừa đi cũng xinh...”

“Nghe nói người đàn ông này còn tự tay đan khăn quàng cổ tặng vợ, chỉ là người ta không thích nên vứt đi. Thật đáng tiếc.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đáng tiếc cái gì mà đáng tiếc. Theo tôi thấy, một người đàn ông học theo đàn bà đan khăn quàng cổ thì chính là vô dụng, không phải là loại ăn bám chứ?”

...

Kiều Trân Trân không ngờ Lục Minh lại biết đan khăn quàng cổ, thật hiếm có. Đàn ông tốt như vậy không còn nhiều nữa.

“Đan khăn quàng cổ thì được coi là đàn ông tốt sao?” Tống Cẩn nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Kiều Trân Trân bên cạnh, trong lòng nghĩ không biết anh có nên học đan khăn quàng cổ hay không.

Kiều Trân Trân trừng mắt nhìn anh, nói: “Anh không hiểu đâu, Lục Minh đan chỉ là khăn quàng cổ thôi sao?” Đó là tình yêu của người ta, anh là một trai thẳng khoa học kỹ thuật thì biết cái quái gì!

Tống Cẩn:?? Không phải khăn quàng cổ thì là gì? Lát nữa đi hỏi Lục Minh xem anh ta đan cái gì, anh ta sẽ xin kinh nghiệm.

Không xa, Vân Thư thấy Kiều Trân Trân vẫn đang thì thầm với Tống Cẩn, ánh mắt còn nhìn về phía Lục Minh. Trong lòng nghĩ chắc chắn hai người họ đang chế giễu mình tìm được một người đàn ông như Lục Minh. Chỉ biết uống rượu giải sầu khi gặp chuyện, hơn nữa còn mất mặt như vậy trên phố.

Càng nghĩ Vân Thư càng thấy khó chịu, trừng mắt nhìn Lục Minh một cái, tức giận bỏ đi. Cô ta không muốn ở lại để trở thành trò cười cho Kiều Trân Trân sau bữa ăn.

Còn Lục Minh, anh ta vẫn đắm chìm trong suy nghĩ vừa rồi, hoàn toàn không phát hiện ra Vân Thư đã rời đi.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 286: Chương 286


Sau khi Vân Thư rời đi, mọi người không còn gì để xem nữa, dần dần cũng tản ra. Kiều Trân Trân thấy Lục Minh vẫn đứng giữa đường không nhúc nhích, trong lòng thấy thương cảm với anh ta, thế là tiến lên nói với Lục Minh: “Lục Minh, anh không sao chứ?”

Lục Minh mơ màng mới nhìn rõ người trước mặt là ai, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Không sao, cảm ơn.”

Kiều Trân Trân thấy anh ta dường như không ổn, cả người còn toàn mùi rượu. Đang nghĩ xem có nên giúp đưa anh ta về nhà không, dù sao cũng là người quen.

Tống Cẩn cũng phát hiện ra tình trạng của Lục Minh lúc này. Để chắc chắn, hai người quyết định vẫn nên đưa anh ta về nhà, tránh nửa đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng, hai người còn chưa đưa ra quyết định thì thấy cô gái đã rời đi trước đó lại chạy trở về, thấy chỉ có một mình Lục Minh, còn nghi hoặc hỏi:

“Anh Lục Minh, sao anh lại ở đây một mình? Vị hôn thê tốt của anh sao không đưa anh về? Nếu anh như vậy mà nửa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì phải làm sao? Cô ta không lo lắng cho anh chút nào sao?”

Nhà Trần Đông Thăng không xa chỗ này. Vậy nên sau khi Trần Tư Vũ đưa anh trai về nhà, cô không yên tâm về Lục Minh nên lập tức chạy đến, kết quả chỉ thấy một mình Lục Minh. Vân Thư đã sớm không thấy đâu.

Một loạt câu hỏi của Trần Tư Vũ, Lục Minh không biết phải trả lời thế nào, biểu cảm hơi ngượng ngùng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Tư Vũ cũng tức lắm, đặc biệt là trước đây Lục Minh nói Vân Thư tốt như vậy. Hôm nay nhìn thấy lại như thế này, chênh lệch quá lớn. Cô càng thấy Vân Thư không xứng với Lục Minh, cảm thấy không đáng cho anh ta. Vì vậy miệng không ngừng lải nhải.

“Anh Lục Minh, đây chính là nữ thần cao quý, lương thiện, xinh đẹp, đoan trang mà anh nói sao? Em thấy còn không bằng Như Hoa dưới nhà em, anh bình thường cũng khá thông minh, sao mắt nhìn phụ nữ lại kém thế! Còn nói là người anh thích từ nhỏ đến lớn.”

“Em thấy trong lòng cô ta hoàn toàn không có anh, anh ở bên người như vậy cả đời, thật sự sẽ hạnh phúc sao? Vạn nhất sau này anh bị liệt, bị què, bị tàn phế thì cô ta chắc chắn sẽ không chăm sóc anh, em thấy đến lúc đó anh phải làm sao!”

Trần Tư Vũ càng nói càng tức, nói đến nỗi hốc mắt đỏ lên, nước mắt cũng không kìm được mà chảy xuống. Người cô ta thương nhớ nhất tại sao lại thích một người phụ nữ như vậy. Trần Tư Vũ không chỉ thấy không đáng cho Lục Minh, mà còn thấy không cam lòng khi mình thua một người như vậy.

Cô ta quá kích động nên không phát hiện ra bên cạnh còn có Kiều Trân Trân và Tống Cẩn, hai người sống sờ sờ.

Lục Minh thấy Trần Tư Vũ khóc, không hiểu sao trong lòng thấy khó chịu. Mặc dù anh ta sẽ không bị liệt, không bị què càng không bị tàn phế nhưng không thể phủ nhận được nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Vân Thư có lẽ đại khái có thể thật sự sẽ không chăm sóc mình. Một người như vậy, thật sự có thể cùng nhau vượt qua cả đời sao?

Kiều Trân Trân nhìn cô gái nói năng nhanh nhảu trước mặt này, cô có thể khẳng định cô gái này thích Lục Minh. Ánh mắt cô ấy nhìn Lục Minh tuyệt đối không sai.

Mặc dù không biết giữa Lục Minh và Vân Thư đã xảy ra chuyện gì nhưng chỉ cần dựa vào việc Vân Thư sắp kết hôn rồi, còn cố tình chạy đến nhà máy máy móc quyến rũ Tống Cẩn thì cũng đủ để chứng minh Vân Thư tuyệt đối không phải là người tốt với Lục Minh.

Cô gái này nói không sai, Lục Minh tìm vợ mà mắt kém thật.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 287: Chương 287


Nhưng, dù sao đây cũng là chuyện giữa Lục Minh và Vân Thư. Kiều Trân Trân không quen lắm với hai người họ, vì vậy cũng không tiện nói gì nhiều.

Đột nhiên, Kiều Trân Trân nghĩ đến việc Lục Minh có thể vẫn chưa biết chuyện Vân Thư ngồi tù, cô ta không nhịn được liền buột miệng nói: “Lục Minh, không phải anh vẫn chưa biết chuyện Vân Thư từng ngồi tù chứ?”

Lục Minh: Ơ?!

Trần Tư Vũ như đột nhiên phát hiện ra Kiều Trân Trân, vội nắm lấy tay cô hỏi: “Cô nói gì cơ? Vân Thư từng ngồi tù?”

Kiều Trân Trân nhìn biểu cảm của Lục Minh thì biết anh ta không biết chuyện này, vì vậy liền kể lại chuyện Vân Thư bị đặc vụ lừa lấy tài liệu mật ở căn cứ Côn Bằng. Cô ta kể lại quá trình xảy ra sự việc một cách trung thực, không hề phóng đại.

“Mặc dù Vân Thư bị đặc vụ dụ dỗ lừa gạt nhưng cô ta thực sự đã vi phạm quy tắc làm việc của căn cứ. Hơn nữa hậu quả gây ra còn khá nghiêm trọng, vì vậy bị kết án một năm rưỡi tù giam.”

Trần Tư Vũ im lặng nghe Kiều Trân Trân kể xong, không hề nhân cơ hội này giẫm đạp Vân Thư.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thái độ tức giận trước đó cũng hoàn toàn thay đổi, mà là lo lắng nhìn Lục Minh, sợ anh ta không chịu nổi cú sốc này. Thậm chí còn lên tiếng an ủi: “Anh Lục Minh, thật ra chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Vân Thư, cô ta cũng bị người ta lừa.”

Trần Tư Vũ thực ra không quan tâm Vân Thư có bị người ta lừa hay không, cô ta chỉ lo Lục Minh lúc này uống rượu không chịu nổi k*ch th*ch lớn như vậy. Trước tiên cứ phải an ủi anh ta đã nhưng thấy Lục Minh chỉ hơi kinh ngạc chứ không có phản ứng gay gắt nào khác, cô ta cũng yên tâm.

Kiều Trân Trân nhìn Trần Tư Vũ như vậy, thầm nghĩ, cô gái này thật sự là người thật thà.

Trần Tư Vũ không nói, Kiều Trân Trân quyết định giúp cô ta nói: “Đúng vậy, chuyện ngồi tù này thực sự không thể hoàn toàn trách Vân Thư. Nhưng sau khi cô ta trở về lại không nói chuyện này với anh, ngay cả khi hai người sắp kết hôn rồi, cô ta cũng không nói. Điều này có vẻ hơi không ổn, vạn nhất sau này con của hai người muốn đi lính hay gì đó thì chắc chắn không được, thẩm tra chính trị sẽ không qua được.”

Nhìn Lục Minh như khúc gỗ, Kiều Trân Trân quyết định châm thêm lửa: “Anh nói xem, trước đây Vân Thư cũng không nói là đang quen anh, sao đột nhiên lại muốn kết hôn? Không phải là... định lừa hôn chứ?”

Kiều Trân Trân cố ý dừng lại một chút, để cái đầu rỉ sét của Lục Minh suy nghĩ kỹ đã.

Lục Minh còn chưa kịp nói gì thì Trần Tư Vũ bên cạnh đã sốt ruột lắm rồi:

“Đúng rồi, chắc chắn là vậy. Anh Lục Minh, anh nghĩ kỹ xem, trước đây cô ta đối với anh luôn không lạnh không nhạt, sao đột nhiên lại đồng ý kết hôn với anh. Thậm chí còn bỏ qua cả quá trình tìm hiểu mà trực tiếp tiến tới kết hôn, đây không phải là lừa hôn thì là gì?”

Kiều Trân Trân: “Cũng không nhất định là lừa hôn, dù sao Vân Thư vừa xinh đẹp vừa hào phóng lại vừa lương thiện, sao có thể làm ra chuyện lừa hôn được chứ.”

Khi Kiều Trân Trân nói lời này, cô nhìn Tống Cẩn một cách đầy ẩn ý. Giống như đang nói, mấy người đàn ông các anh hễ gặp người khác giới xinh đẹp một chút là lập tức mất hết trí khôn, ngoài nhan sắc ra thì không nhìn thấy gì khác nữa.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 288: Chương 288


Tống Cẩn chỉ thấy ánh mắt của vợ mình có chút lạnh lẽo, đây là chuyện của Lục Minh, không liên quan đến anh mà!

“Sao lại không phải chứ, tôi thấy chính là như vậy. Nếu cô ta thật sự muốn sống cùng anh Lục Minh thì sẽ không giấu anh ấy chuyện lớn như vậy!” Kiều Trân Trân vừa dứt lời, Trần Tư Vũ đã phẫn nộ nói. Chỉ thiếu điều dùng búa tạ mở não Lục Minh ra, giúp anh ta đổ hết nước bên trong ra, để anh ta không còn phạm sai lầm nữa.

Kiều Trân Trân thấy Lục Minh có vẻ đang suy nghĩ, hẳn là đã nghe vào, lại nói:

“Thật ra, tương lai sau này của con cái không cần lo lắng quá, không thể đi lính thì cũng không sao.

Xã hội bây giờ phát triển nhanh như vậy, đợi đến khi bọn trẻ lớn lên, có rất nhiều việc để làm. Bây giờ quan trọng nhất vẫn là tình cảm giữa anh và Vân Thư, anh vẫn nên suy nghĩ kỹ đi.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Trước khi rời đi, Kiều Trân Trân nhìn Lục Minh và Trần Tư Vũ, đầy ẩn ý nói một câu: “Lục Minh, chúng ta tuy không quen lắm nhưng dù sao cũng từng quen biết. Tôi tặng anh một câu cuối cùng, hãy trân trọng người trước mắt!”

Không hiểu sao, Lục Minh đột nhiên hiểu ra câu nói này của Kiều Trân Trân. Mặt anh ta đỏ bừng lên, căn bản không dám nhìn nhiều về phía Trần Tư Vũ.

Nhưng Trần Tư Vũ lại cho rằng Kiều Trân Trân đang khuyên Lục Minh trân trọng Vân Thư, chút ấn tượng tốt đẹp vừa rồi đối với cô ta lập tức biến mất. Trong lòng nghĩ, đợi về nhà cô ta nhất định phải nói chuyện này với anh trai, để anh trai giúp khuyên Lục Minh không thể để anh ta bị Vân Thư lừa nữa.

Trần Tư Vũ nhìn dáng vẻ né tránh của Lục Minh, cho rằng anh ta vẫn đang nghĩ đến Vân Thư, thì... tức giận!

Đã có cô gái bên cạnh này ở đây, Kiều Trân Trân cũng không lo Lục Minh sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Nói xong câu cuối cùng liền kéo Tống Cẩn đi một cách oai vệ, có chút cảm giác “Ẩn mình làm việc tốt.”

Còn chuyện Lục Minh và Vân Thư có chia tay vì những lời cô nói hôm nay hay không thì Kiều Trân Trân không hề có chút gánh nặng tâm lý nào. Cô nói đều là sự thật, không hề phóng đại cũng không có ác ý vu khống. Nếu tình cảm giữa Lục Minh và Vân Thư thực sự sâu đậm thì căn bản không ảnh hưởng được gì.

Nhưng nếu Vân Thư thực sự có ý đồ xấu thì cũng coi như đã làm việc tốt, ai bảo Vân Thư và cô không hợp. Hơn nữa Kiều Trân Trân luôn cảm thấy mỗi lần Vân Thư nhìn Tống Cẩn đều dùng ánh mắt rất kỳ lạ, như thể có mưu đồ gì đó, khiến cô rất khó chịu.

Kể từ hôm đó gặp Lục Minh và Vân Thư cãi nhau trên phố, ba ngày sau Lục Minh đến nhà báo tin hôn sự của hai người đã hủy bỏ.

Kiều Trân Trân cũng không hỏi lý do, dù sao cũng chỉ có mấy lý do đó. Thậm chí cô thấy sắc mặt Lục Minh khá tốt, còn nói một câu chúc mừng anh ta.

Lục Minh vội đi báo tin cho nhà khác, sau khi chào hỏi Kiều Trân Trân vài câu thì đi. Trước khi đi còn nói lần sau sẽ mang quà đến thăm chính thức, Kiều Trân Trân cũng lịch sự đồng ý.

Thật ra chuyện có hủy hôn hay không, Lục Minh đã cân nhắc rất lâu. Dù sao thiệp mời cũng đã phát đi rồi, đột nhiên nói hủy hôn thì có nói lý do gì thì mọi người chắc chắn cũng sẽ đoán già đoán non.

Hơn nữa, chuyện này chắc chắn sẽ ảnh hưởng lớn đến nhà gái.

Dù sao cũng là cô gái mình thích nhiều năm như vậy. Cho dù Lục Minh không muốn kết hôn với Vân Thư nữa thì cũng không muốn để cô ta bị người ta bàn tán sau lưng
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 289: Chương 289


Vì vậy anh ta nói với Vân Thư có thể đổ lỗi chuyện này cho anh ta, như vậy cũng có thể giữ được chút thể diện cho Vân Thư.

Nhưng không ngờ Vân Thư không những không biết ơn mà còn nói lời cay nghiệt. Muốn anh ta thân bại danh liệt, không ngóc đầu lên được nữa, còn muốn đẩy cả bố mẹ anh ta vào vực thẳm. Thậm chí còn yêu cầu nhà anh ta bồi thường cho cô ta hai mươi vạn phí tổn tinh thần.

Lục Minh tức đến mức không nói nên lời trước bộ mặt tham lam vô độ của Vân Thư, ngay cả bà mẹ già ở nhà cũng tức đến mức lên cơn đau tim ngất xỉu tại chỗ.

Lúc đó Lục Minh cảm thấy như thể chưa từng quen biết Vân Thư. Cô gái anh ta từng thích không biết từ lúc nào đã biến mất.

Vì vậy cuối cùng Lục Minh đã nói ra chuyện Vân Thư từng ngồi tù, lúc đó cả nhà Vân Thư cũng có mặt.

Vân Thư nghe Lục Minh nói ra bí mật lớn nhất của mình, trong lòng lập tức hoảng hốt. Cô ta không biết tại sao Lục Minh lại biết chuyện này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cuối cùng hai bên đạt được sự thống nhất.

Nhà họ Lục hứa sẽ giúp Vân Thư giữ bí mật, đồng thời bồi thường cho cô ta hai vạn phí tổn tinh thần. Đến đây, hôn sự của hai người coi như hủy bỏ. Sau này có cưới xin ma chay, không liên quan đến nhau.

Nhà họ Lục vốn không muốn bỏ ra hai vạn này nhưng Vân Thư lại vô lý, ngay cả thể diện cơ bản cũng không cần, mở miệng đòi mười vạn.

Bố Lục trực tiếp đập bàn nổi giận nói: “Cho cô hai vạn, coi như mua đứt tình cảm mười mấy năm qua của hai nhà họ Lục và họ Vân. Muốn thì lấy, không muốn thì cút!”

Vân Thư còn muốn làm ầm ĩ nhưng bố mẹ Vân Thư thấy mất mặt. Họ cũng coi như còn chút lý trí, ép Vân Thư gật đầu đồng ý.

Còn những việc giải quyết hậu quả sau này, Vân Thư hoàn toàn không quan tâm, mặc kệ Lục Minh xử lý thế nào.

Mặc dù chuyện này có chút rắc rối nhưng cuối cùng cũng giải quyết ổn thỏa, tâm trạng Lục Minh cũng khá tốt. Lúc hủy hôn, anh ta cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được dỡ bỏ.

Anh ta không thể không thừa nhận rằng, thật ra từ rất lâu trước đây anh ta đã phát hiện ra mình và Vân Thư không hợp nhau.

Chỉ là vì chấp niệm thời niên thiếu nên mới ép mình phải thỏa hiệp. nhưng sâu trong thâm tâm anh ta hiểu rõ hơn ai hết. Đây cũng là lý do khiến Lục Minh càng gần đến ngày cưới thì càng lo lắng bất an.

Sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của Vân Thư, Lục Minh vô cùng may mắn vì mình có thể dừng lại kịp thời ở thời điểm quan trọng cuối cùng. Nếu không, anh ta không chỉ hại mình mà còn hại cả cha mẹ.

Nghĩ đến cảnh mẹ mình ngất xỉu vì tức giận, đến giờ Lục Minh vẫn còn sợ hãi. Anh ta cũng hận mình trước đây đã do dự không quyết đoán.

Mà chuyện này có thể giải quyết ổn thỏa như vậy, còn phải cảm ơn Kiều Trân Trân đã nói cho anh ta biết tin tức đó. Nếu không thì nhà họ Vân chắc chắn không dễ dàng thỏa hiệp như thế. Vậy nên Lục Minh mới nói phải tìm một thời gian chính thức để đến thăm Kiều Trân Trân.

Sau đó Lục Minh chọn một ngày chủ nhật, cùng bố mẹ họ Lục đến tứ hợp viện thăm gia đình Kiều Trân Trân.

Đúng lúc Triệu Đại Cương và Tống Cẩn cũng ở nhà, hai gia đình trò chuyện rất vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa thuận.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 290: Chương 290


Sau khi Lục Minh họ đi, Triệu Đại Cương vẫn nói với Tống Cẩn: “Người ta thường nói, nhà có vợ hiền như quốc gia có tướng tài, điều này không phải không có lý. Thằng nhóc này mắt nhìn cũng khá đấy, cưới được Trân Trân làm vợ hiền.”

Tống Cẩn ôm vai Kiều Trân Trân, cười nói: “Bố nói đúng, con phải tu mấy kiếp mới cưới được Trân Trân làm vợ.”

Tống Hữu Hữu được chị Triệu bế trên tay, thấy mọi người đều nói cười vui vẻ, cũng vui vẻ thổi bong bóng nước bọt.

Tống Đại Bảo thấy vậy, hét lớn: “Mau nhìn kìa, em gái lại thổi bong bóng rồi.”

Tống Tiểu Bảo thấy vậy, lập tức chạy tới véo má Tống Hữu Hữu. Má vừa mềm vừa mịn, rất thoải mái.

Kiều Trân Trân lập tức cau mày, hét lớn: “Tống Tiểu Bảo, đã nói với con bao nhiêu lần rồi. Đừng có véo má em gái, nếu không miệng nó sẽ hở, lúc nào cũng ch** n**c dãi.”

“Được rồi, lần sau con không dám nữa.”

...

Tết Nguyên đán năm nay vào ngày một tháng hai dương lịch. Kiều Trân Trân định cả nhà cùng về đại đội Hồng Kỳ đón Tết. Năm ngoái cô vừa mang thai nên không về, nói thật cô vẫn hơi nhớ quê hương với núi xanh nước biếc.

Tuy nhiên, lúc này đại đội Hồng Kỳ đã không còn gọi là như vậy nữa. Tháng mười năm ngoái, chính quyền đã ban hành văn bản chính thức bãi bỏ chế độ công xã nhân dân, đại đội Hồng Kỳ chính thức đổi tên thành thôn Hồng Kỳ.

Ba Kiều cũng không còn làm đội trưởng nữa, chính thức nghỉ hưu, đổi một thanh niên khỏe mạnh làm trưởng thôn.

Ba Kiều cũng coi như nhàn rỗi hơn một chút, lúc rảnh rỗi thì đi loanh quanh trong làng, nói chuyện phiếm với mọi người. Hoặc thỉnh thoảng đến nhà máy của ba đứa con trai ở thị trấn xem, tiện thể lấy ít mẫu về nhà ăn uống.

Ba Kiều: Đi thăm con là giả, lấy mẫu về mới là thật!

Ba anh em Kiều gia bây giờ cũng đã mua nhà ở thị trấn, còn là loại nhà hai tầng có sân. Chính thức chuyển đến thị trấn Trường Phong sinh sống, con cái cũng đều học ở thị trấn.

Đây cũng là sau khi đón Tết ở nhà Kiều Trân Trân thì được gợi ý.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh em nhà họ Kiều đã sớm có ý định mua nhà ở thị trấn, một là để tiện chăm sóc nhà máy hơn, hai là cũng là chấp niệm của người nông thôn muốn vào thành phố.

Ban đầu, mọi người định giống như hầu hết người thành phố, mua một căn nhà ống gì đó. Nhưng sau khi đến Bắc Kinh, xem tứ hợp viện và nhà biệt thự nhỏ của Kiều Trân Trân, mọi người đều thấy mua một căn nhà có sân sẽ tốt hơn.

Hơn nữa, năm ngoái hiệu quả của nhà máy tăng vọt. Mặc dù bây giờ họ vẫn chưa chính thức chia cổ tức nhưng họ vẫn có thể xem sổ sách. Có tiền trong tay thì việc mua nhà cũng không còn phải dè dặt nữa.

Bình thường anh em nhà họ Kiều đều ở thị trấn, đến Tết mới về quê. Ba Kiều và mẹ Kiều không muốn đến thị trấn, nói là đã quen sống ở thôn rồi. Thỉnh thoảng đến thành phố chơi một chút thì được, nếu ở thành phố cả ngày thì hai người cảm thấy không thoải mái.

Sức khỏe của hai người vẫn còn khá tốt nên mọi người cũng không ép họ, chỉ là không cho nuôi lợn nữa. Sợ ông bà quá vất vả, nhiều nhất là nuôi gà. Dù sao thì ở làng cũng có đồ tể họ Trương bán thịt lợn rất tiện.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 291: Chương 291


Bây giờ cuộc sống của mọi người đều tốt lên, muốn ăn gì thì ở cửa hàng tạp hóa đầu làng đều có thể mua được. Hơn nữa không cần phiếu nên muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, người dân ngày nào cũng vui vẻ.

Kiều Trân Trân vừa nói muốn về quê ăn Tết, mọi người đều không có ý kiến. Triệu Đại Cương cũng về cùng họ. Nếu không để ông ở lại Bắc Kinh một mình thì Kiều Trân Trân không yên tâm, phải nói thế nào ông mới chịu đồng ý.

Thực ra trong lòng Triệu Đại Cương cũng rất vui. Nếu không thì lâu như vậy không gặp được hai thằng nhóc thối là Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo, còn có bảo bối nhỏ Tống Hữu Hữu, ông cũng rất nhớ.

Hơn nữa, Kiều Trân Trân nói cô ở quê cũng có nhà riêng, không cần ở nhà ba Kiều. Vì vậy Triệu Đại Cương hoàn toàn không phải lo lắng sẽ làm phiền người khác.

Khi Kiều Trân Trân về, anh cả Kiều và anh hai Kiều mỗi người lái một chiếc ô tô nhỏ đến đón họ. Người về đông nên một chiếc xe không ngồi hết, vậy nên lái luôn hai chiếc xe đến.

Xe là mới mua trong năm nay, ba anh em mỗi người mua một chiếc, oai phong lắm.

Kiều Trân Trân vừa ra khỏi ga tàu đã thấy hai anh trai học theo kiểu trong phim Hồng Kông Đài Loan, chải một kiểu tóc búi ngược. Không biết bôi bao nhiêu sáp vuốt tóc mà bóng loáng. Kiều Trân Trân lập tức bật cười, nhưng mà hai anh trai còn thấy mình đặc biệt đẹp trai.

Anh cả Kiều đặc biệt làm dáng vuốt kiểu tóc đã chải chuốt cẩn thận của mình, hỏi: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, các con thấy cậu có đẹp trai không? Có giống minh tinh điện ảnh không?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo rất nể mặt, nói lớn: “Đẹp trai, đẹp trai quá!”

Được cháu trai khẳng định, anh cả Kiều rất vui, lập tức mua cho mỗi đứa một xiên hồ lô.

Tống Đại Bảo thích ăn hồ lô nhất, từ khi Kiều Trân Trân lần đầu tiên mua cho cậu bé một xiên hồ lô, cậu bé đã hoàn toàn yêu thích. Mặc dù sau đó đã ăn rất nhiều đồ ăn ngon, cậu bé vẫn thấy hồ lô là ngon nhất, quả thực là món ngon nhất trên đời.

Anh cả Kiều và anh hai Kiều trước tiên đưa cả nhà Kiều Trân Trân đến nhà anh ba Kiều ăn cơm trưa. Đợi ăn xong cơm trưa rồi mới lái xe đưa họ về thôn Hồng Kỳ.

Ăn cơm ở nhà anh ba Kiều, đây là do ba anh em bốc thăm quyết định, vì mọi người đều muốn mời khách ăn cơm ở nhà mình. Cuối cùng tranh luận không ngớt, đành phải bốc thăm quyết định.

Anh ba Kiều may mắn, bốc trúng anh. Vì vậy nhiệm vụ đón người đã thuộc về anh cả Kiều và anh hai Kiều.

Chị dâu ba Triệu Tố Phân đã chuẩn bị cho mọi người một bữa trưa rất thịnh soạn, ăn đến nỗi Kiều Trân Trân không ngừng khen: “Chị dâu ba, tay nghề của chị tiến bộ nhiều quá, sắp đuổi kịp ngự trù ở Bắc Kinh rồi.”

Con trai út của chị dâu ba là Kiều Kiến Vũ, bây giờ mới tám chín tháng tuổi, đang là lúc đáng yêu. Kiều Trân Trân thích thú bế rất lâu nhưng Triệu Tố Phân lại đặc biệt thích bé Tống Hữu Hữu. Bây giờ con trai của cô nhiều, không thích thằng nhóc thối, chuyên thích con gái nhà người khác.

Đặc biệt là Tống Hữu Hữu lại trắng trẻo xinh xắn, hoàn toàn thừa hưởng ưu điểm của bố mẹ. Đúng là một tiểu mỹ nhân, khiến cô vô cùng hâm mộ.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 292: Chương 292


Không chỉ Triệu Tố Phân hâm mộ, anh ba Kiều Vệ Đông cũng hâm mộ. Không chỉ hâm mộ con gái nhà em gái, anh cũng hâm mộ con gái nhà anh cả và anh hai. Có câu nói thế nào nhỉ, thứ không có được mãi mãi là thứ tốt nhất, nói chính là tâm trạng của vợ chồng anh ba Kiều lúc này.

Anh cả Kiều và anh hai Kiều vui vẻ đứng bên cạnh nhìn anh ba hâm mộ họ. Dù sao thì hai người họ có cả con trai lẫn con gái là hoàn hảo nhất, không giống như nhà anh ba, toàn là con trai.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân nhìn họ mà không nói nên lời, từng người đều đã gần bốn mươi tuổi rồi, sao càng sống càng trẻ con thế nhỉ. Không chỉ học theo mấy thanh niên chải tóc búi ngược, bây giờ còn so sánh với nhau về những chuyện hoàn toàn vô nghĩa này. Cô thật sự không muốn nhìn nữa nhưng người trong cuộc lại đặc biệt hăng hái.

Ăn xong cơm, Kiều Trân Trân để lại toàn bộ quà cho anh chị em dâu và các cháu, những thứ khác thì mang về thôn Hồng Kỳ.

Kiều Trân Trân và những người khác về sớm hơn hai tuần, nhà máy ở trấn Trường Phong vẫn chưa chính thức nghỉ Tết. Vì vậy, sau khi đưa Kiều Trân Trân về thôn Hồng Kỳ, anh em trai cô phải lái xe về thị trấn.

Ngôi nhà cũ của Tống Cẩn ở thôn Hồng Kỳ vẫn luôn do mẹ Kiều trông nom. Năm nay nghe nói Triệu Đại Cương sẽ cùng về ăn Tết nên trước Tết, ba Kiều còn đặc biệt tìm người tu sửa lại nhà của họ.

Bố Tiêu nhớ Triệu Đại Cương là tư lệnh, sợ rằng đối phương không quen ở nhà gạch bùn ở nông thôn của họ.

Bố Tiêu thậm chí còn lén gọi điện hỏi Kiều Trân Trân có muốn xây lại cho cô một căn nhà gạch ngói không, chuyên để Triệu Đại Cương ở.

Xây một căn nhà chắc chắn không kịp nhưng xây một căn phòng thì rất nhanh. Dù sao thì cuối năm trong thôn cũng có rất nhiều thanh niên khỏe mạnh rảnh rỗi, tùy tiện tìm vài người là xong.

Kiều Trân Trân hết sức ngăn cản hành động này của ba Kiều. Cả năm họ mới về nhà được mấy ngày, thực sự không cần phải huy động nhiều người như vậy.

Hơn nữa đến lúc đó, Kiều Trân Trân và Tống Cẩn ở nhà gạch bùn, còn Triệu Đại Cương một mình ở nhà gạch ngói thì ông cụ chắc chắn sẽ không vui, cảm thấy mình bị đối xử khác biệt. Vậy nên, cứ đối xử bình đẳng là được.

Triệu Đại Cương cũng không phải sinh ra đã là tư lệnh, ông cũng từng trải qua những ngày tháng gian khổ, nhà gạch bùn cũng có thể ở được.

Trên thực tế, Triệu Đại Cương không chỉ có thể ở được, mà còn cảm thấy rất thân thiết. Thêm vào đó mẹ Kiều dọn dẹp nhà cửa rất sạch sẽ và gọn gàng, ở đây không kém gì tứ hợp viện ở Bắc Kinh.

Kiều Trân Trân và những người khác trước tiên mang quà Tết và quà tặng lần này về nhà cũ của nhà họ Kiều, còn ăn một bữa tối ở đó rồi mới về nhà của mình.

Ngày hôm sau, Kiều Trân Trân và Tống Cẩn dậy sớm. Định đến thị trấn xem tình hình cửa hàng tạp hóa liên hoàn Hảo Đa của cô, tiện thể chia cổ tức lần đầu cho anh họ Lưu Tiểu Minh.

Vì vậy, khi còn ở Bắc Kinh, Kiều Trân Trân đã rút khá nhiều tiền mặt và cất trong kho không gian. Cất trong kho tuyệt đối an toàn, còn an toàn hơn cả ngân hàng nên Tống Cẩn cũng không lo lắng.

Lần này không chỉ có cửa hàng tạp hóa Hảo Đa Gia của anh họ được chia cổ tức, mà nhà máy của ba người anh trai cũng chưa chính thức chia cổ tức. Vốn định về chia cổ tức vào dịp Tết năm ngoái nhưng lúc đó vừa hay Kiều Trân Trân mang thai nên kéo dài đến bây giờ.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 293: Chương 293


May mà là anh trai ruột, hơn nữa các chị dâu cũng đều rất hiểu chuyện. Nếu không thì dù có hòa thuận đến mấy thì sau lưng vẫn sẽ để lại không ít lời dị nghị.

Lần chia cổ tức đầu tiên, để lại ấn tượng sâu sắc cho những người hợp tác này, cũng để khích lệ họ sau này càng phấn đấu hơn. Kiều Trân Trân quyết định áp dụng hình thức chia cổ tức bằng tiền mặt.

Việc này, Kiều Trân Trân cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng, một là tiền mặt có thể nhìn thấy và sờ thấy. Từng chồng tiền được bày ở đó, có thể mang lại cho mọi người cảm giác trực quan nhất, cũng phấn khích nhất. Hiệu quả tốt hơn nhiều so với việc chuyển khoản ngân hàng.

Hai là số vốn đầu tư của các anh trai không nhiều, chia đi chia lại cộng lại cũng chỉ được hơn chục vạn, rất tiện mang theo. Huống hồ Kiều Trân Trân còn có một kho không gian, căn bản không lo trộm cắp gì cả.

Ban đầu anh cả Kiều định để lại xe ô tô nhỏ của mình cho Kiều Trân Trân và những người khác sử dụng nhưng Kiều Trân Trân đã từ chối. Vừa hay năm ngoái anh hai Kiều mua xe ba bánh cho ba Kiều dùng ở quê, vì vậy hôm nay Kiều Trân Trân đi xe ba bánh vào thành phố. Người lái xe tất nhiên là Tống Cẩn.

Tống Đại Bảo và những người khác thì ở lại thôn cùng Triệu Đại Cương. Tối qua khi ăn cơm, ba Kiều nói sẽ dẫn họ lên núi săn b.ắ.n nên hôm nay mọi người đều rất mong đợi, không muốn đi chơi ở thị trấn với Kiều Trân Trân và những người khác.

Mặc dù là mùa đông nhưng Tống Cẩn đội mũ, quàng khăn và đeo găng tay. Trang bị đầy đủ nên dù có đi xe ba bánh cũng không lạnh. Kiều Trân Trân còn quấn mình kín mít, hít thở không khí lạnh của làng quê cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Hai người trực tiếp đi xe đến cửa hàng thứ hai của Hảo Đa, chủ yếu là tiện đường. Đến cửa hàng thứ hai rồi mới đến cửa hàng thứ nhất.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hiện giờ hàng hóa trong cửa hàng tạp hóa đã phong phú hơn rất nhiều, không chỉ có hàng của các xưởng nhà họ Kiều sản xuất mà còn có nhiều mặt hàng mua từ bên ngoài trong thành phố. Chủ yếu là các loại thực phẩm, còn có một số ít đồ dùng sinh hoạt như khăn mặt và xà phòng.

Gần Tết buôn bán rất chạy, dùng từ đông đúc để hình dung cũng không quá. Khi Kiều Trân Trân và Tống Cẩn đến cửa hàng thứ nhất, anh họ Lưu Tiểu Minh và vợ Trần Huệ đang giúp bán hàng.

Cô út Kiều Yến Tử không có ở đây, cô ấy đang làm việc ở cửa hàng thứ hai, khi Kiều Trân Trân đến đã chào hỏi cô ấy rồi.

Lưu Tiểu Minh vừa nhìn thấy Kiều Trân Trân thì nhiệt tình chạy đến: “Trân Trân, em rể, hai người về rồi. Nghe anh họ nói hai người sẽ về ăn Tết từ lâu rồi, anh mong mãi đấy.”

Lúc trước Kiều Trân Trân gọi điện cho mẹ Kiều nói sẽ về ăn Tết, anh cả Kiều đã báo tin cho Lưu Tiểu Minh và những người khác.

Kiều Trân Trân thấy anh họ cả người tràn đầy sức sống, mặt mày hồng hào, thân hình cũng trông rắn chắc hơn so với năm ngoái. Cô nghĩ anh ấy hơn một năm nay hẳn là sống rất tốt, cũng vì anh ấy mà vui.

Tuy nhiên, hai người không nói được mấy câu, vì việc kinh doanh hiện tại tốt quá. Liên tục có người ra vào, Trần Huệ và một nhân viên khác bận đến nỗi không làm xuể, Lưu Tiểu Minh chỉ còn cách nhanh chóng đi giúp bán hàng.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 294: Chương 294


Kiều Trân Trân thấy vậy cũng không tiện làm phiền, hẹn anh ấy hôm nay đóng cửa sớm. Tối đến nhà cô út ăn cơm, tiện thể thanh toán luôn tiền cổ tức một năm rưỡi qua.

Lưu Tiểu Minh nghe xong trong lòng vô cùng phấn khích, anh ta biết Hảo Đa kiếm được bao nhiêu tiền. Với tư cách là tổng giám đốc, mọi sổ sách đều phải qua tay anh ta.

Theo thỏa thuận đầu tư đã ký với Kiều Trân Trân trước đây, số tiền một nghìn đồng anh ta đầu tư ban đầu, bây giờ ít nhất cũng có thể chia được hơn hai vạn đồng.

Hai vạn đồng, theo mức lương 22 đồng một tháng trước đây của anh ta ở nhà máy bút chì thì anh ta phải không ăn không uống làm đến năm nào tháng nào mới được. Nhưng bây giờ theo chân Kiều Trân Trân làm ăn, mới được bao lâu mà anh ta đã trở thành vạn nguyên hộ.

Trước đây, anh ta thậm chí không dám nghĩ đến, không ngờ rằng đột nhiên nó lại trở thành hiện thực.

Bây giờ Lưu Tiểu Minh chỉ hận không thể trời tối ngay. Tất nhiên, anh ta cũng không quên sắp xếp lại từng khoản sổ sách trong những ngày này, chuẩn bị tối mang đến cho Kiều Trân Trân xem.

Kiều Trân Trân thì theo Tống Cẩn đi khắp nơi ở thị trấn, mua không ít đồ, cũng ăn không ít đồ ăn vặt đặc sản.

Buổi chiều, Kiều Trân Trân và Tống Cẩn đến nhà máy của các anh trai. Một là để kiểm tra sổ sách của nhà máy vì dù sao Kiều Trân Trân cũng là ông chủ lớn của nhà máy. Hai là để thông báo cho họ rằng hai ngày nữa có thời gian thì về nhà cũ họ Kiều một chuyến, cô sẽ chia cổ tức cho mọi người.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nói chuyện một hồi, anh cả Kiều và những người khác đương nhiên cũng biết chuyện tối nay Kiều Trân Trân đến nhà cô út chia cổ tức cho Lưu Tiểu Minh. Vì vậy, các anh trai đều ngồi không yên, cũng muốn đi theo xem.

Kiều Trân Trân thì không sao cả, dù sao lần chia cổ tức này bên anh họ cũng không được bao nhiêu tiền. Kiều Trân Trân cũng muốn khích lệ mọi người cố gắng tiến thủ nên đồng ý ngay.

Để không gây thêm gánh nặng cho nhà cô út thì chỉ ba anh trai đi còn chị dâu và các cháu không đi. Nhà cô út ở nhà tập thể, không thể tiếp đón nhiều người cùng lúc.

Vì vậy, Kiều Trân Trân đã sớm mua rượu ngon thức ăn ngon, xách đến nhà cô út giúp nấu cơm. Nếu không chỉ có một mình chị họ cả Giang Lệ Lệ e là không bận rộn xuể.

Rượu này là do nhà máy rượu họ Kiều sản xuất, tên là rượu Trường Phong. Là loại rượu trắng hương hoa quả 52 độ, hiện đã trở thành một đặc sản lớn của thị trấn Trường Phong. Các buổi tiếp đón chiêu đãi của các cơ quan chính phủ đều chỉ định sử dụng rượu Trường Phong này.

Trong đó không chỉ có công sức vất vả của anh ba Kiều mà còn có sự ủng hộ mạnh mẽ của trấn trưởng Tô Hồng Quân. Tóm lại, đây là một cục diện đôi bên cùng có lợi.

Kiều Trân Trân cũng rất vui mừng về điều này. Vì thế anh ba Kiều cuối cùng cũng như nguyện được lên báo địa phương Trường Phong. Anh mặc bộ vest mua từ Bắc Kinh, còn gửi kèm một chiếc cà vạt đỏ mới tinh, mặc dù là ảnh đen trắng nhưng trông rất tinh thần.

Lần đầu tiên Kiều Trân Trân nhìn thấy, cô cảm thấy anh ba mình có khí chất của một thương nhân nho nhã. Không sai, chính là thương nhân nho nhã, hoàn toàn không giống với xuất thân là nông dân chân lấm tay bùn.

Phải nói rằng, trong ba người anh trai thì anh ba Kiều Vệ Đông là người thông minh nhất, cũng là người tinh ranh nhất. Từ nhỏ học hành cũng giỏi, chỉ là điều kiện lúc đó không cho phép, nếu không thì Kiều Vệ Đông có lẽ sẽ là sinh viên đại học đầu tiên của nhà họ Kiều.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 295: Chương 295


Tuy nhiên, dù Kiều Vệ Đông không đi thi đại học cũng không ảnh hưởng đến việc anh ấy trở thành một người trí thức. Cộng thêm việc cuộc sống bây giờ ngày càng tốt hơn, tiền trong tay cũng ngày càng nhiều, Kiều Vệ Đông chỉ cần ăn mặc một chút là khí chất của một trí thức đã bộc lộ ra.

Kiều Trân Trân xinh đẹp là thừa hưởng từ bố mẹ, các anh trai họ Kiều đương nhiên cũng không kém cạnh.

Trước đây mọi người chỉ lo ăn no bụng, đàn ông cũng không quan tâm đến việc đẹp hay xấu. Nhưng bây giờ ăn mặc đủ no đủ ấm thì biết đến vinh nhục. Kiều Vệ Đông ăn mặc như vậy, quả thực rất đẹp trai, là người đẹp trai nhất trong ba anh trai.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đối với sự xuất hiện của Kiều Trân Trân và Tống Cẩn, Giang Lệ Lệ đặc biệt hoan nghênh. Hơn nữa họ còn mua nhiều đồ tốt như thế, lại nghe nói tối còn phải đến nhà em chồng Lưu Tiểu Minh để tính tiền phát tiền, cô ấy càng phấn khích hơn. Mặc dù không có phần của mình nhưng xem náo nhiệt cũng vui.

Sau đó, Kiều Trân Trân đưa cho Đại Mao Nhị Mao mấy viên kẹo, bảo chúng chạy một chuyến đến cửa hàng. Báo tin tối nay ba anh trai họ Kiều cũng đến ăn cơm chỗ cô út Kiều Yến Tử và Lưu Tiểu Minh. Chủ yếu là báo trước cho Lưu Tiểu Minh, tránh để anh ta không biết.

Kiều Trân Trân đích thân vào bếp làm cá kho tộ, giò heo hầm và gà om, còn hầm một nồi lớn canh nấm, dùng nguyên liệu trong không gian nên mùi vị tuyệt vời. Giang Lệ Lệ nếm thử một miếng, suýt nữa nuốt cả lưỡi, thực sự quá tươi ngon.

Nhiều người như vậy, chỉ mấy món này chắc chắn là không đủ nên sau đó Kiều Trân Trân lại làm thêm mấy món tủ.

Đợi đến khi dượng rể Lưu Nhất Đao và anh họ cả Lưu Tiểu Quân về thì ba anh trai họ Kiều và cô út cũng vừa về đến.

Mọi người vừa ăn đồ ngon, vừa thưởng thức mỹ vị, tâm trạng đều rất tốt.

Ăn xong, Giang Lệ Lệ nhanh nhẹn dọn dẹp bàn ăn. Sau đó, tiết mục quan trọng mà mọi người mong đợi nhất đã đến.

Hai cửa hàng tạp hóa trong một năm rưỡi này tổng cộng cũng chỉ kiếm được khoảng hai mươi bảy vạn. Dù sao sức mua của cư dân thị trấn cũng có hạn, không thể so sánh với những nơi như Bắc Kinh nhưng Kiều Trân Trân cảm thấy như vậy đã rất tốt rồi.

Để đạt được hiệu quả răn đe và khích lệ, Kiều Trân Trân quyết định lấy toàn bộ số tiền “Khổng lồ” hai mươi mấy vạn này ra. Để che giấu sự tồn tại của không gian, cô còn dùng một chiếc bao tải vải bố để che đậy.

Hai mươi mấy vạn tiền lẻ, khoảng hai vạn bảy nghìn tờ tiền, cộng lại cũng nặng hơn năm mươi cân. Nếu không xếp chồng lên nhau, cũng có thể cao tới hai mét, đủ để gây chấn động.

Lúc này, Kiều Trân Trân ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa trên bàn ăn, người liên quan Lưu Tiểu Minh ngồi đối diện cô. Nhân viên ghi chép kiêm nhân viên hậu cần tạp vụ Tống Cẩn ngồi ở vị trí giữa hai người, trước mặt bày một cuốn sổ tay. Lát nữa anh ta còn phải chịu trách nhiệm làm biên bản cuộc họp.

Một nhân viên khác của Hảo Đa Gia là Kiều Yến Tử ngồi đối diện Tống Cẩn, những người xem khác thì ngồi vây quanh bên cạnh chứ không lên bàn.

Tất nhiên, bọn trẻ đều bị đuổi đi, hiện trường chỉ có người lớn.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 296: Chương 296


Nhân viên tạp vụ hậu cần Tống Cẩn từ đống đồ họ mang đến trước đó, xách một chiếc bao tải vải bố màu đỏ trắng đưa cho Kiều Trân Trân rồi ngồi im ở vị trí của mình.

Đống đồ trong phòng khách là Kiều Trân Trân xách đến vào buổi chiều. Có quà mang đến cho cậu rể, còn có một số đồ do họ tự mua khi đi dạo phố vào buổi sáng. Chiếc bao tải vải bố này thực ra đựng đồ ăn vặt, là mua về cho bọn trẻ trong nhà ăn. Bây giờ dùng làm vật che đậy cho không gian.

Chỉ thấy, Kiều Trân Trân không vội không vàng lấy tiền từ trong bao tải vải bố ra. Mỗi lần lấy một xấp tiền, Kiều Trân Trân lại cất một phần đồ ăn vặt trong túi vào kho không gian, tránh để mọi người nghi ngờ.

Kiều Trân Trân từng chút một lấy tiền ra, túi tiền càng ngày càng xẹp, tiền trên bàn càng ngày càng nhiều. Nhìn những người có mặt tại hiện trường mắt sáng rực, trong lòng nóng hổi.

Đợi đến khi hai mươi mấy vạn được lấy ra hết, Kiều Trân Trân nhìn số tiền trước mặt thấy cũng không nhiều lắm, thậm chí còn chưa bày đầy bàn.

Tuy nhiên, có lẽ chỉ có Kiều Trân Trân là thấy ít. Ngay cả Tống Cẩn cũng là lần đầu tiên nhìn nhiều tiền mặt như vậy được đặt cạnh nhau, trải đầy nửa cái bàn, vẫn thấy chấn động.

Những người khác cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như thế. Ngay cả ba anh trai họ Kiều, tiền trong nhà máy chắc chắn không chỉ hai mươi mấy vạn nhưng đó đều là tiền trên sổ sách. Mỗi lần lấy ra để nhập hàng hay gì đó cũng chỉ vài trăm vài nghìn mà thôi, nhiều hơn một chút thì trực tiếp chuyển khoản ngân hàng chứ làm gì thấy cảnh tượng như thế này, đúng là mở rộng tầm mắt.

Lưu Nhất Đao, Kiều Yến Tử và Lưu Tiểu Quân, mắt họ đều nhìn thẳng. Trời ơi, nhiều tiền quá!

Lưu Tiểu Minh thì càng không cần phải nói, trong này còn có một phần tiền của anh ta nữa. Bây giờ anh ta kích động đến nói không nên lời.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân nhìn biểu cảm của mọi người, trong lòng cảm thấy cũng không tệ, tiền thì ít hơn một chút nhưng phản ứng của mọi người cho thấy hiệu quả cũng tạm được. Vậy nên cô giả vờ ho hai tiếng, hắng giọng rồi nghiêm túc nói:

“Vậy thì tiếp theo, đại hội phân chia cổ tức lần đầu tiên của công ty trách nhiệm hữu hạn chuỗi cửa hàng Hảo Đa Gia chính thức bắt đầu. Những người tham dự gồm Kiều Trân Trân, Lưu Tiểu Minh, Kiều Yến Tử, nhân viên ghi chép Tống Cẩn và người chứng kiến bên ngoài Lưu Nhất Đao.”

Chương trình nghị sự đầu tiên của cuộc họp, tất nhiên là do Lưu Tiểu Minh với tư cách là tổng giám đốc báo cáo công tác trước toàn thể những người tham dự và người chứng kiến.

Lưu Tiểu Minh hoàn toàn không biết phải nói gì, Kiều Trân Trân bảo anh ta chỉ cần nói sơ qua tình hình kinh doanh và thành quả của cửa hàng trong hơn một năm qua là được.

Lưu Tiểu Minh lắp bắp nói vài câu, về cơ bản có thể nói là không có trọng tâm cũng không có logic gì. Có thể dùng bốn chữ để miêu tả chính là “Lung tung rối loạn.”

Kiều Trân Trân đoán rằng anh ta bị đống tiền trước mắt làm cho choáng váng chứ bình thường cũng không đến mức này, xem ra vẫn phải rèn luyện thêm.

Với tư cách là quản lý cửa hàng, bài phát biểu của cô út Kiều Yến Tử có vẻ có trật tự hơn nhiều so với con trai Lưu Tiểu Minh.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 297: Chương 297


Trong hơn một năm qua Kiều Yến Tử bận rộn trong cửa hàng, tiếp xúc với nhiều người nên tầm nhìn và lề lối đều rộng mở hơn nhiều. Cách nói chuyện làm việc đều rất lưu loát, Kiều Trân Trân càng nhìn càng thấy cô út giống như một siêu nhân viên kinh doanh.

Cuối cùng, tất nhiên là bài phát biểu tổng kết của ông chủ lớn Kiều Trân Trân. Trước khi chính thức họp, cô đã kiểm toán sổ sách của cửa hàng. Cô còn dùng kiến thức từ hiện đại của mình để làm một bản phân tích thống kê đơn giản, đồng thời vẽ biểu đồ cho Lưu Tiểu Minh xem.

Ví dụ như hiện tại cửa hàng có những loại hàng hóa chính nào và loại hàng hóa nào mang lại tỷ lệ hoàn vốn cao nhất, loại hàng hóa nào về cơ bản không kiếm được tiền thậm chí còn lỗ. Đây đều là những vấn đề mà sau này Lưu Tiểu Minh cần chú ý nên Kiều Trân Trân nhân cơ hội này cũng nêu ra cho Lưu Tiểu Minh.

Tất nhiên, cuối cùng chắc chắn phải khen ngợi và khẳng định sự đóng góp của toàn thể nhân viên, bao gồm cả hai nhân viên bán hàng khác không có mặt. Sau đó là theo thỏa thuận đầu tư đã ký, chia cổ tức cho đối tác Lưu Tiểu Minh.

“Tính đến ngày 31 tháng 12 năm 1983, sau khi trừ đi chi phí hoạt động cơ bản và vốn nhập hàng tiếp theo thì tổng lợi nhuận của Hảo Đa Gia là 263.711 đồng. Trong đó Kiều Trân Trân chiếm 90%, Lưu Tiểu Minh chiếm 10%...”

Tính ra, số tiền chia cổ tức lần này của Lưu Tiểu Minh là hơn hai mươi sáu nghìn. Kiều Trân Trân làm tròn cho anh ta rồi chia cho anh ta ba mươi nghìn, số còn lại coi như tiền thưởng.

Tất nhiên, không chỉ Lưu Tiểu Minh được thưởng mà cả Kiều Yến Tử là nhân viên xuất sắc nữa. Kiều Trân Trân thưởng thêm cho bà một nghìn đồng, số tiền này không tính vào phúc lợi cuối năm của nhân viên. Đến lúc phát phúc lợi cho nhân viên trước Tết, Kiều Trân Trân sẽ không xuất hiện mà để Lưu Tiểu Minh phụ trách.

Theo lời Kiều Trân Trân, anh chàng tạp vụ Tống Cẩn chia số tiền trên bàn thành ba phần. Một phần là một nghìn của Kiều Yến Tử, một phần là ba mươi nghìn của Lưu Tiểu Minh, còn lại một đống lớn là của Kiều Trân Trân.

Từ đống nhỏ đến đống lớn, ba đống tiền nhìn rất rõ ràng cũng rất k*ch th*ch.

Kiều Trân Trân hoàn toàn không để ý đến tâm trạng phức tạp của mọi người lúc này, lại bắt đầu chậm rãi nhét từng xấp tiền thuộc về mình vào túi vải bố. Sau đó tiện tay ném xuống chân Tống Cẩn, lát nữa để anh ta chịu trách nhiệm xách đồ.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Được rồi, tôi tuyên bố, đại hội chia cổ tức lần đầu tiên của Công ty TNHH chuỗi cửa hàng Hảo Đa Gia kết thúc tốt đẹp. Mời tất cả những người tham dự và nhân chứng ký tên vào biên bản cuộc họp.”

Nói xong, Kiều Trân Trân dẫn đầu vỗ tay, những người còn lại mới hoàn hồn vỗ tay theo.

Buổi tối, anh cả Kiều chở Kiều Trân Trân và Tống Cẩn về thôn Hồng Kỳ. Chiếc xe ba bánh họ đi, ngày mai bảo Cẩu Đản đạp về thôn là được.

Thật ra cũng không nhất thiết phải đưa đón như vậy. Kiều Trân Trân thấy cô và Tống Cẩn đạp xe ba bánh về hoàn toàn không có vấn đề gì nhưng dì út và các anh đều thấy rất không ổn. Chủ yếu là vì Kiều Trân Trân và anh ta mang theo nhiều tiền như vậy, sợ bị người ta cướp thì phải làm sao.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 298: Chương 298


Còn nói Kiều Trân Trân trước đó cũng quá vô tư, thế mà lại tùy tiện vứt một bao tải tiền lung tung. Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, Tống Cẩn lấy bao tải vải từ đống đồ lộn xộn đó ra.

Mà những thứ đó trước đó đều tùy tiện đẩy ở cửa, trong khu nhà tập thể này người ra người vào. Tuy rằng đều là những người hàng xóm đã ở với nhau mấy chục năm nhưng sắp đến Tết rồi, cũng có không ít người về thăm quê. Nếu ai đó vô tình lấy mất, đến lúc đó khóc cũng không có chỗ khóc.

Mọi người thấy Kiều Trân Trân tỏ vẻ chẳng quan tâm, chỉ còn cách quay sang dặn dò Tống Cẩn hết lần này đến lần khác. Bảo anh ta trông chừng Kiều Trân Trân cho tốt, đừng để cô ấy không tim không phổi như vậy nữa.

Tống Cẩn chỉ có thể rất nghiêm túc và nghiêm nghị đảm bảo. Anh ta nhất định sẽ tập trung tinh thần cao độ, đảm bảo tiền bạc và người đều không có vấn đề gì.

Kiều Trân Trân vốn còn muốn nhắc nhở ba người anh trai. Hiện tại chỉ có chút tiền này mà đã căng thẳng như vậy thì đợi thêm hai ngày nữa tiền chia cổ tức ba nhà máy của họ còn nhiều hơn cửa hàng tạp hóa nhiều, đến lúc đó bọn họ phải làm sao.

Bây giờ, mấy người anh trai bị cảnh tượng trước đó làm cho sốc, hoàn toàn không nghĩ tới không lâu sau họ cũng sẽ phải đối mặt với cảnh tượng như vậy. Đến lúc đó không phải là đứng ngoài quan sát, mà là trực tiếp tham gia.

Đến tối khi nằm trên giường ngủ, ba người anh trai nhà họ Kiều mới đột nhiên nhớ ra. Chiều nay em gái đến nhà máy, hình như cũng thông báo rằng hai ngày nữa về nhà cũ chia cổ tức.

Các anh trai: Không phải em gái cũng mang nhiều tiền mặt về chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại mọi người thấy rất có khả năng.

Sau đó các anh trai vắt óc nhớ lại thật kỹ, trong số những chiếc vali hoặc túi xách mà em gái và em rể mang theo có chiếc nào đựng được tiền không. Nhưng kết quả họ phát hiện ra rằng chiếc nào cũng giống như có thể đựng tiền. Dù sao thì chiếc bao tải vải đựng tiền hôm nay trông vừa cũ vừa rách, chẳng có gì nổi bật.

Có lẽ em gái thích bất ngờ như vậy. Dùng những chiếc túi không bắt mắt để đựng tiền, như vậy cũng có thể tránh bị kẻ xấu theo dõi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quả nhiên là em gái, có thể nghĩ ra cách tuyệt vời như vậy.

Kiều Trân Trân về nhà sau đó ngủ một giấc ngon lành, hoàn toàn không biết các anh trai đã suy nghĩ gì sau lưng cô.

Không lâu sau khi Kiều Trân Trân đi, Lưu Tiểu Minh cũng ôm số tiền khổng lồ ba mươi nghìn, đưa vợ con về nhà mình.

Ban đầu, Lưu Tiểu Minh tiếp xúc với số tiền lớn như vậy rất căng thẳng nhưng nghĩ đến em họ Kiều Trân Trân còn cầm hơn hai mươi vạn mà chẳng sao mà mình căng thẳng như vậy có vẻ hơi không được. Vậy nên dần dần cũng bình tĩnh lại.

Nhớ đến bản báo cáo phân tích mà Kiều Trân Trân giao cho anh ta, Lưu Tiểu Minh thấy mình sau này vẫn phải học hỏi nhiều hơn. Nếu không, em họ sẽ thất vọng về anh ta mất.

Cửa hàng tạp hóa nhìn thì làm ăn phát đạt nhưng thực ra vẫn có không ít chỗ cần cải thiện. Mà những vấn đề này, nếu không phải hôm nay được Kiều Trân Trân chỉ ra thì Lưu Tiểu Minh căn bản không phát hiện ra.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 299: Chương 299


Đợi đến khi sự k*ch th*ch của tiền bạc dần dần dịu đi, Lưu Tiểu Minh cũng cuối cùng chậm rãi trở về với sự lý trí và tinh ranh thường ngày. Sau đó anh ta lấy bản báo cáo của Kiều Trân Trân ra nghiên cứu thật kỹ.

Vợ anh ta là Trần Huệ về đến nhà, dỗ hai đứa con lên giường ngủ, trong lòng vẫn không thể bình tĩnh trong một thời gian dài. Cả đường về nhà cô ta đều cảm thấy như đang nằm mơ, nhiều tiền như vậy cứ thế bày ra trước mắt cô ta.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Huệ đẩy Lưu Tiểu Minh đang xem báo cáo bên cạnh, nói: “Anh Minh, anh mau véo em một cái nữa đi, em vẫn hơi không dám tin.”

“Được rồi, véo bao nhiêu cái rồi, mau ngủ đi. Ngày mai còn phải gửi tiền vào ngân hàng nữa chứ để ở nhà không an toàn.” Lưu Tiểu Minh nhìn thời gian, cũng định đi ngủ.

“Đúng đúng đúng, anh nói đúng, ngày mai chúng ta đi sớm!”

...

Bên phía Lưu Nhất Đao, ông và vợ cùng với vợ chồng Lưu Tiểu Quân, bốn người lớn đang vây quanh bàn ăn trong phòng khách họp gia đình.

Mới vài giờ trước, trên chiếc bàn trước mặt này còn chất đống một chồng tiền. Họ nằm mơ cũng không ngờ rằng trong đời này có thể nhìn thấy nhiều tiền như vậy chất đống trước mặt mình.

Kiều Yến Tử được một nghìn tiền thưởng, lại còn được cháu gái khen ngợi hết lời, trong lòng bà vui như mở cờ, nụ cười trên mặt không giấu được. Hôm nay ở nhà bà ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng hơn bình thường một chút.

Lưu Nhất Đao nhìn vợ một cái, không nói gì mất hứng. Dù sao thì bây giờ Kiều Yến Tử là người có thu nhập cao nhất trong bốn người nhà họ. Không chỉ tiền lương bình thường có thể nhận được năm sáu chục một tháng mà bây giờ còn nhận được hẳn một nghìn tiền thưởng, trước Tết còn có phúc lợi khác được phát xuống.

Tiền lương như vậy, sắp đuổi kịp giám đốc nhà máy chế biến thịt của họ rồi.

Lưu Nhất Đao g.i.ế.c lợn cả đời, vốn tưởng rằng mình cũng khá lắm rồi, hồi trẻ cũng là người mà mọi người ngưỡng mộ. Không ngờ già rồi, đến cả vợ mình cũng không bằng.

Ông ta có chút vui mừng, lại có chút không vui, tóm lại tâm trạng rất phức tạp.

Lưu Tiểu Quân nhìn mẹ mình vui vẻ như vậy, lại nghĩ đến em trai Tiểu Minh hôm nay một lần lấy được ba vạn, nếu nói không ghen tị thì đấy là giả.

Nhưng lúc đầu Kiều Trân Trân là đến bên này nói trước, là do họ không nắm bắt được cơ hội này.

Đạo lý ai cũng hiểu, người kiếm tiền là mẹ ruột và em trai ruột của mình, cũng mừng cho họ nhưng sự chua xót trong lòng lại không sao ngăn được. Đây cũng không phải là điều Lưu Tiểu Quân có thể dễ dàng khống chế.

Không chỉ Lưu Tiểu Quân chua đến nỗi sủi bọt, ngay cả Tưởng Lệ Lệ bên cạnh cũng không nhịn được, cô ta đỏ mắt nói với mẹ chồng: “Mẹ, cửa hàng tạp hóa này làm ăn ngày càng tốt, nhà Tiểu Minh cũng ngày càng khá giả, đây là chuyện tốt. Mẹ có thể nói với Trân Trân một tiếng, cho chúng con cũng góp ít tiền vào không.”

“Đều là con trai, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, mẹ không thể không quan tâm đến chúng con chứ. Đại Mao Nhị Mao sau này đi học lấy vợ đều phải tốn tiền.”

Kiều Yến Tử cũng hiểu đạo lý này, trước kia con trai út điều kiện không tốt, bà ấy lo lắng. Bây giờ con trai cả điều kiện không tốt, bà ấy cũng lo lắng như vậy.

“Để mẹ tìm cơ hội nói với Trân Trân một tiếng.”

“Cảm ơn mẹ!” Vợ chồng Lưu Tiểu Quân thấy Kiều Yến Tử đồng ý đi nói giúp họ, trong lòng vô cùng kích động. Cứ như chỉ cần Kiều Yến Tử đi nói thì Kiều Trân Trân chắc chắn sẽ đồng ý vậy.

Lưu Tiểu Quân họ vui mừng, ngược lại Lưu Nhất Đao càng thấy bất an. Ông ta nghĩ, nếu con trai cả cũng kiếm được nhiều tiền, vậy thì ông ta là người làm cha này chẳng phải sẽ trở thành người kém cỏi nhất trong nhà sao?

Vốn là trụ cột gia đình Lưu Nhất Đao, đột nhiên nhận ra mình sắp phải rời khỏi sân khấu lịch sử, trong lòng thấy hoảng hốt. Đang nghĩ xem liệu ông ta có thể ra ngoài sấm đãng một phen, chứng minh mình vẫn còn sung sức không?

Ông ta đột nhiên có cảm giác “Đao cùn rồi, liệu có dùng được không?.”

Thời gian đã không còn sớm, những người nhà họ Lưu có tâm tư khác nhau cũng lần lượt về phòng nghỉ ngơi.

Kiều Trân Trân ngủ một giấc ngon lành, sáng hôm sau dậy sớm làm bữa sáng cho mọi người.

Hôm qua, ba Kiều và Triệu Đại Cương dẫn theo hai anh em Tống Đại Bảo lên núi sau săn bắn. Chạy trong rừng cả một ngày, trưa cũng không về ăn cơm, hứng thú rất cao.

Mặc dù cuối cùng chỉ b.ắ.n được hai con gà rừng và một con thỏ. Trong đó một con gà còn bị họ nướng ăn ngay trên núi nhưng mấy người đều cảm thấy rất vui vẻ, còn hẹn hôm nay sẽ đi tiếp.

Ba Kiều lúc này cũng thoải mái hơn khi ở cùng Triệu Đại Cương, không còn coi ông ấy là tư lệnh cao cao tại thượng nữa. Chỉ thấy ông ấy là một người anh trai có võ nghệ không tệ, những con gà rừng và thỏ kia đều là do Triệu Đại Cương hạ gục.

Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo quả thực vô cùng bội phục ông nội Triệu Đại Cương. Hai đứa vẫn luôn theo sư phụ học võ, tuổi trẻ khí thịnh lại tự phụ, còn tưởng mình rất lợi hại. Không ngờ so với ông nội thì chẳng là gì cả.

Vì vậy hai đứa cứ nằng nặc đòi ông nội dạy chúng đánh bắt.

Kiều Trân Trân biết rằng cô không thể ngăn cản họ đi mạo hiểm, mà cô cũng không muốn ngăn cản. Có ba Kiều và Triệu Đại Cương ở đó nên cô không lo lắng cho sự an toàn của bọn trẻ. Cô còn chủ động làm đồ ăn khô cho chúng mang theo ăn, đừng để như hôm qua bị đói bụng.

Kết quả là Kiều Trân Trân vừa ăn sáng xong đã thấy Thiết Đản đã đạp xe ba bánh đến, phía sau còn chở theo Cẩu Đản.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hai anh em đến để trả xe ba bánh, Kiều Trân Trân nghĩ, đứa trẻ này dậy sớm quá. Thực ra Thiết Đản muốn đến vùng quê chơi sớm một chút. Ở thành phố ở lâu rồi, vẫn thấy vùng quê thú vị hơn.

Hai đứa trẻ nghe nói Tống Đại Bảo họ đi săn b.ắ.n thì nằng nặc đòi đi theo. Dù sao cũng sắp đến Tết rồi nên hai đứa quyết định không về thị trấn nữa mà ở luôn nhà ông bà nội.

Kiều Trân Trân không còn cách nào khác, chỉ có thể làm thêm đồ ăn cho chúng. Cô còn gọi Tống Cẩn cũng đi theo.

Tống Cẩn không giỏi võ, ngay cả ba Kiều cũng không bằng. Anh thuộc tuýp người dùng trí óc chứ không phải tuýp người dùng sức lực. Nhưng dù sao anh ta cũng là đàn ông trưởng thành, có thể giúp trông trẻ, tránh cho ba Kiều và Triệu Đại Cương không trông xuể.

Tống Cẩn:... Em nói thế có lễ phép không? Đàn ông không thể nói là không được!

Cẩu Đản và Thiết Đản nghe nói được đi theo thì vui mừng nhảy cẫng lên: “Tuyệt quá, được đi săn rồi!”
 
Back
Top Dưới