Cập nhật mới

Đô Thị  Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 81: Chương 81


Nhưng bí thư Trương của công xã khi nghe Kiều Trân Trân nói chỉ nhận thầu năm mẫu đất hoang, thì vẫn có chút há hốc mồm: “Cái gì? Cô nói bao nhiêu? Năm mẫu đất sao, cô đang đùa tôi sao?”

“Vậy… mười mẫu đất thì thế nào?” Kiều Trân Trân nơm nớp lo sợ hỏi, vốn dĩ ban đầu cô chỉ tính nhận thầu thử một mẫu đất mà thôi, tuy rằng cô không quan tâm đến chút tiền mua hạt giống lắm nhưng trồng trọt rất mệt mỏi

Cuối cùng, hai bên ký kết một hiệp nghị nhận thầu 100 mẫu đất hoang, đại khái thì tương đương với mười sân bóng đá lớn, nhìn mảnh đất rộng lớn và cằn cỗi này, trong lòng Kiều Trân Trân có chút hoảng hốt, lớn như vậy, chỉ xới đất thôi cũng chẳng biết đến ngày nào rồi, cô thật sự nhịn không được, xúc động rồi, ôi da!

Mặc dù cuối cùng vẫn phải ký hợp đồng nhận thầu, nhưng thật ra ở trong lòng bí thư Trương lại không muốn lắm, ông ta cảm thấy Kiều Trân Trân chỉ là muốn chơi đùa mà thôi, nhàn rỗi không có việc gì làm, lúc đưa ra một trăm mẫu đất này, cũng chỉ là thuận miệng nói.

Vốn dĩ cô chỉ muốn làm một mẫu đất thôi, đột nhiên nhìn thấy một trăm mẫu đất này, hẳn là sẽ biết khó mà lui, nhưng không ngờ đối phương vẫn chấp nhận, vậy thì dứt khoát đưa cô một góc để gây náo loạn đi, dù sao đất hoang này có đẩy mạnh tiêu thụ thì cũng không được, ông ấy đang đang rầu rĩ đây này.

Sau khi ký hợp đồng, Kiều Trân Trân liền gọi điện thoại cho anh Giang, cô nhớ rõ trong nhà đồng chí Tiểu Âu ở trong cửa hàng của bọn họ hình như có mở một công ty hạt giống thì phải.

Nên cô muốn anh Giang hỏi giúp cô một chút, có hạt giống của loại cây nào có thể thích hợp trồng ở đây hay không, tùy tiện cái gì đều được, trước tiên cứ liệt kê hết thành một danh sách, sau đó cô sẽ đi đến thương thành trong không gian xem cây nào có số lượng phù hợp sau đó chỉ mua những loại có sẵn trong thương thành của không gian

Mùa này, hoàn cảnh này, có thể trồng được cái gì, đối với Kiều Trân Trân mà nói thì cô hoàn toàn là người ngoài ngành, cho nên vẫn nên để người chuyên nghiệp tư vấn một chút thì sẽ đáng tin hơn.

Kiều Trân Trân cảm thấy đất ở nơi này cằn cỗi như vậy, cho dù có trồng cái gì cũng không dễ dàng sống sót được, nếu khong thì nó đã không trở thành chủ đề khó khăn rồi, cho nên cô không có ý định sử dụng hết toàn bộ hạt giống mua sắm được ở ngoài thế giới thực, mà dự định dùng hạt giống mua được ở trong thương thành của không gian để thay thế một chút.

Vân Mộng Hạ Vũ

Căn cứ vào kinh nghiệm trồng rau sau nhà để phán đoán, chất lượng hạt giống ở trong thương thành ở trong không gian rất tốt, cô gần như không quản gì nhiều nhưng chúng lại có thể lớn lên rất tốt.

Nhưng hoàn cảnh ở Thiểm Bắc và đại đội Hồng Kỳ vẫn rất khác nhau, cho nên kết quả như thế nào, cũng không thể hoàn toàn xác định được, nên chỉ có thể thử trước.

Bên anh Giang đã bắt đầu hành động rồi bên này Kiều Trân Trân cũng có việc bận rộn đó chính là thuê người trồng trọt nếu không, diện tích lớn như vậy, cô có thể làm sao bây giờ.

Về phần có nên cân nhắc mình có nên xuống đồng làm việc hay không thì đó là chuyện không có khả năng, có đánh c.h.ế.t cũng không có khả năng! Lúc cô ở đại đội Hồng Kỳ còn chưa xuống đồng làm việc bao giờ, chẳng lẽ còn đặc biệt chạy tới nơi này để xuống đồng làm việc sao.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 82: Chương 82


Chuyện thuê người liền giao cho Hàn Mai Mai, cô ấy làm công tác tuyên truyền tổ chức cũng quen biết rất nhiều thôn dân của các đại đội ở dưới, chỉ cần đưa ra giá cả hợp lý thì sẽ có người đồng ý đến làm thôi.

Kiều Trân Trân đem việc này nói cho Tống Cẩn, Tống Cẩn chỉ lo lắng rằng cô quá vất vả, còn những việc khác thì không có ý kiến gì.

Nhưng ở trong lòng anh cũng cho rằng Kiều Trân Trân chỉ đang đùa chơi mà thôi, nhưng thấy cô tích cực như vậy, Tống Cẩn cũng không tiện dội một gáo nước lạnh vào, sau khi thử qua một lần thì cô sẽ biết mà dừng lại thôi

Bên Hàn Mai Mai rất nhanh đã tìm được tám người nông dân đồng ý đến đây giúp đỡ, Kiều Trân Trân đồng ý mỗi tháng sẽ cho họ mười đồng, giai đoạn đầu gieo trồng và canh tác đất tương đối mệt mỏi nên còn tăng thêm hai đồng.

Nể tình trả tiền như vậy nên mọi người cũng rất nỗ lực làm việc, chờ xới đất xong nhóm cây được vận chuyển từ thành phố cũng đến, Kiều Trân Trân thuê một nhà kho ở bên công xã, để tạm thời lưu trữ hàng, sau đó nhân lúc thần không biết quỷ không hay gì mà đổi một nửa giống cây, bảo mọi người nhanh chóng gieo trồng.

Lần này bên thành phoó gửi đến cây cam thảo và cây du, những thứ này đều là những cây có thể chịu hạn và chịu lạnh, hẳn là có thể trồng thành công được, cho nên Kiều Trân Trân liền từ trong danh sách công ty hạt giống cung cấp chọn ra hai loại này để thử xem một chút.

Cam thảo không tốn quá nhiều tiền, chỉ là cây du này thật sự đắt, Kiều Trân Trân cũng không khỏi cảm thán, chi phí tốn cho việc trồng cây gây rừng cũng cao thật đấy, không phải là con số mà người bình thường có thể gánh vác được.

Kiều Trân Trân hừng hực khi thế bận rộn sắp xếp cho mọi người đâu vào đấy, sau đó, chuyện cô nhận thầu đất hoang ở công xã không biết thế nào lại lan đến căn cứ ở bên kia.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bên trong căn cứ, ngoài đường hay là người thân của những người làm việc trong căn cứ đều biết, tất cả mọi người đều nói lần này Kiều Trân Trân làm như vậy rất là quá đáng, cho dù có chơi đùa gì đi chăng nữa thì cũng phải có giới hạn, việc làm này đúng là quá mức rồi.

Ngay cả tổ trưởng Tạ người phụ trách hạng mục phủ xanh này khi nghe được tin này cũng nói:”Đây quả thực là hồ nháo, cô ấy cho rằng đất hoang dễ nhận thầu như vậy nên làm ra mấy chuyện quá đáng như vậy sao, Tống Cẩn cũng chẳng biết khuyên nhủ một chút nữa chứ, đúng thật là.”.

Nửa tháng sau, trong đất của Kiều Trân Trân đã mọc lên một chồi xanh, chồi xanh ở trên mảnh đất vàng xám xịt này rất bắt mắt và thu hút sự chú ý rất lớn.

Một màu xanh tươi mát, tăng thêm sức sống mạnh mẽ cho mảnh đất hoang vu này nên đã thu hút rất nhiều người đến xem, ngay cả bí thư Trương ở công xã, còn có cả tổ trưởng Tạ của căn cứ cũng phải đến đây xem nhiều lần.

Mặc dù hơn một nửa còn lại không thể sống sót được, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đang vui vẻ của mọi người.

Hơn nữa, bởi vì ở bên này Kiều Trân Trân đã đạt được thành tích đáng mừng, làm cho rất nhiều người đang quan sát cũng bắt đầu hành động, hơn nữa ở phía trên cũng tạo áp lực, cho nên đất hoang gần đó đều được mọi người nhận thầu hết.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 83: Chương 83


Kiều Trân Trân thấy vẫn còn trống hơn một mẫu đất, vì thế lại mua một số cây bách gai, thuộc loại cây nhỏ thường xanh, cũng là loài chịu lạnh chịu hạn, gỗ có thể dùng để làm nguyên liệu làm nội thất, rễ có thể làm thuốc. Cô cũng thay thế một nửa bằng hạt giống của thương thành trong không gian, sau đó trồng hết toàn bộ.

Còn những chuyện sau đó thì giao cho các đồng chí nông dân được thuê đến quản lý, tìm một người trong đó tên là Triệu Hữu Tài trực tiếp quản lý mọi chuyện, Kiều Trân Trân coi như phủi tay làm chưởng quỹ. Dù sao trồng trọt bón phân gì gì đó, Kiều Trân Trân cũng dốt đặc cán mai.

Nhưng Triệu Hữu Tài cũng không biết trồng cam thảo như thế nào, Kiều Trân Trân nói đây là một loại dược liệu Đông y, anh ta làm gì biết thuốc Đông y là gì đâu chứ, hỏi Kiều Trân Trân, thì Kiều Trân Trân liền kêu công ty hạt giống ở thành phố đã cung cấp một số cách trồng trọt, sau đó kêu Triệu Hữu Tài tự mình tìm cách.

Hôm nay, Kiều Trân Trân xách giỏ, chuẩn bị đến bãi đất trống đối diện khu nhà nhổ một củ cải trắng, buổi tối định làm miến cải trắng.

Đó là một mảnh ruộng nhỏ dô cô tự mình trồng trọt, nằm ngay tại khu cửa chính, chỉ cách khu tập thể một con đường cái mà thôi.

Rau dưa trong căn cứ không đủ, Kiều Trân Trân thường xuyên ngủ nướng dậy muộn nên không có mua được.

Bởi vì rau dưa rẻ, hơn nữa cũng là thứ thiết yếu cho cuộc sống cho nên mọi người trong khu nhà đều giành giật với nhau, đi trễ đương nhiên sẽ không có.

Vì thế Kiều Trân Trân liền định tự mình trồng, tuy rằng trong không gian có, nhưng dù sao cũng phải tự mình làm một chút.

Đối diện cửa chính của viện là khu đất hoang không có người ở, hỏi qua chủ nhiệm Hồ ở văn phòng cấp dưới thì ông ấy nói không có vấn đề gì cả nên cô có thể trồng rau ở đây, cô đã trồng một ít cải trắng, cà rốt, còn có hành và tỏi nữa.

Nhưng việc này cô làm lại bị một số người khác châm chọc, nói rằng Kiều Trân Trân không hổ danh là người nông thôn tới, thích trồng trọt khắp nơi đúng là xuất thân chân đất cả đời.

Kiều Trân Trân ở bên này thì cũng giống như trước đây, bình tĩnh trồng trọt, tùy tiện gieo chút hạt giống, nhớ tới thì tưới nước không nhớ ra thì mặc kệ.

Mặc dù như thế, những cái cây đó vẫn tồn tại một cách kiên cường, một mảnh nhỏ xanh mơn mởn, nhìn thôi đã thấy đẹp mắt rồi.

Sau đó, đã xảy ra một vụ việc trộm thức ăn.

Lúc mới bắt đầu, Kiều Trân Trân cũng cảm thấy không sao cả, trộm thì cứ trộm đi, nhưng sau đó, đồ ăn bị trộm càng ngày càng nhiều quả thật không kiêng nể gì mà vì thế cô liền tìm chủ nhiệm Hồ để khiếu nại.

“Chủ nhiệm Hồ, tất cả mọi người ở đây đều là hàng xóm láng giềng với nhau, bình thường ứng phó khẩn cấp, nhổ chút hành tây hay tỏi gì đó, tôi cũng không nói gì, nhưng gần đây thật sự là quá đáng lắm rồi, cải trắng trồng trong đất toàn bộ đều bị trộm đi, một chút cũng không để lại gì, cái này cũng quá khinh thường người khác rồi!” Kiều Trân Trân rất tức giận

Vân Mộng Hạ Vũ

Chủ nhiệm Hồ cũng cảm thấy tính chất của sự việc này rất nghiêm trọng, bình thường nếu mọi người muốn ăn, có thể tự mình đi mua, hoặc là cũng có thể xin Kiều Trân Trân cách trồng rồi học cách tự mình trông, dù sao mảnh đất đối diện đường cũng còn trống rất nhiều.

Tên trộm đồ ăn này cũng là một tên ngu xuẩn, sao lại trộm toàn bộ cải trắng trong đất đi, tốt xấu gì cũng để lại cho chủ nhân một chút chứ.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 84: Chương 84


“Chủ nhiệm Hồ, nếu việc này không thể giải quyết được, thì tôi sẽ đến bên bộ đội cáo trạng việc ăn trộm cải trắng này không đơn giản như vậy, đây chính là tội trộm cắp!”

Kiều Trân Trân cảm thấy cho dù như thế nào đi chăng nữa phải giáo huấn người đó một chút, ở sau lưng nói xấu cô thì không nói gì lại còn tới trộm đồ ăn của cô.

“Đồng chí Kiều Trân Trân, cô cứ yên tâm, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xử lý một cách nghiêm túc!”

Sau đó, Chủ nhiệm Hồ tổ chức một cuộc họp cho toàn thể mọi người ở trong khu dân cư, lên án mạnh mẽ hành vi trộm cắp vặt này, cũng cố gắng khuyên Kiều Trân Trân đồng ý lần này tạm thời xem như lần này là một lời cảnh cáo với bọn họ, không truy cứu hành vi trộm cắp của cá nhân đó nữa.

“Ở trước cổng đại viện có cảnh vệ đang trực ban, ai trộm đồ ăn thì hỏi một chút thôi liền có thể tra ra được, đây thuộc về hành vi trộm cắp, là phạm tội.”

“Tuy nhiên, đồng chí Kiều Trân Trân đã dựa trên nguyên tắc tình đoàn kết hữu nghị, lần này sẽ không truy cứu nữa, nhưng nếu tái phạm, nhất định sẽ truy cứu đến cùng, hy vọng toàn thể các đồng chí trong gia đình, nâng cao nhận thức, không làm những chuyện xấu xa này nữa. “

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi họp xong, quả thật hành vi trộm thức ăn đã không còn xảy ra nữa, nhưng trong viện lại có người bắt đầu nói Kiều Trân Trân keo kiệt, ngay cả một chút cải trắng cũng phải so đo với người khác.

Kiều Trân Trân đã tình cờ thấy qua một lần, đó là người phụ nữ khi đến công xã họp chợ, đã ngồi ở trên xe để châm chọc khiêu khích cô.

Tên của cô ta là Chu Lệ Phương, chồng là chủ nhiệm của một xưởng vận hành, trong nhà đều là người nông thôn nhưng khi đến nơi này rồi thì tự cho mình là người thành phố, cô ta ghét nhất là ai nói cô ta là người nông thôn, cô ta cũng rất để ý đến cách ăn mặc, cô ta cũng chỉ qua lại với mấy người là người vợ thành phố trong tiểu khi này, còn đối với những người khác thì đều tự cao tự đãi hướng mũi lên trời.

Trong số tất cả mọi người thì người mà Chu Lệ Phương ghét nhất chính là Kiều Trân Trân. Một người phụ nữ chán ghét một người phụ nữ khác có thể hoàn toàn không cần lý do gì, chỉ là do khi lần đầu tiên nhìn thấy đã nhịn không được mà cảm thấy chán ghét rồi.

Bình thường đều nói xấu Kiều Trân Trân thì Chu Lệ Phương chính là người tích cực nhất, bản thân Kiều Trân Trân cũng đã tình cờ thấy vài lần. Lúc này đây cô cũng không tính nhượng bộ thêm nữa, mà trực tiếp đi cầm lấy tay của Chu Lệ Phương, lớn tiếng hô:

“Chu Lệ Phương, cô không chỉ trộm đồ của tôi mà còn đi khắp nơi tung tin đồn nhu vậy, đối với việc cô phỉ báng tôi như vậy thì chúng ta cần đến phòng bảo vệ một chuyến đi.”

“Hơn nữa, tôi còn phát hiện cô thường xuyên lén lút liên lạc với người bên ngoài, tôi nghi ngờ cô là đặc vụ, tôi muốn tố cáo cô!”

“Cô nói bậy, tôi không có! “Chu Lệ Phương muốn thoát khỏi tay của Kiều Trân Trân, nhưng không ngờ sức lực của Kiều Trân Trân lại lớn như vậy, nên trong lúc nhất thời không thoát ra được.

Người phụ nữ đứng cùng Chu Lệ Phương bên cạnh thấy thế cũng nói: “Kiều Trân Trân, cơm có thể ăn lung tung nhưng lời nói thì không thể nói lung tung được, đồng chí Lệ Phương làm sao có thể là đặc vụ được chứ.”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 85: Chương 85


Kiều Trân Trân liếc nhìn cô ta một cách khinh thường, không chút khách khí trả lời: “Tôn Quế Hoa, cô cũng biết đạo lý không thể nói lung tung này được sao? Tôi thấy cô bình thường chẳng thèm giữ miệng chút nào, phun phân khắp nơi, tôi cũng lười để ý đến cô! Hơn nữa, cô có chứng cứ gì chứng minh Chu Lệ Phương không phải đặc vụ không? Hay là cô và cô ta là một nhóm, hai người các cô đều là đặc vụ?”

Tôn Quế Hoa bị lời nói của Kiều Trân Trân dọa cho nhảy dựng, bình thường cô ta và Chu Lệ Phương ở cùng một chỗ chỉ nói chuyện phiếm mà thôi nên tình cảm cũng không khắng khít gì cho lắm, cô ta mới không muốn vì Chu Lệ Phương mà mình bị lội vào vũng nước đục này.

Cuối cùng, Chu Lệ Phương bị Kiều Trân Trân kéo đến phòng bảo vệ.

Chuyện của Kiều Trân Trân và Chu Lệ Phương, tuy rằng Kiều Trân Trân nói rất nghiêm trọng, da hổ kéo rất lớn, nhưng rất rõ ràng đây chỉ là tranh cãi giữa hàng xóm láng giềng mà thôi. Loại chuyện này nói lớn cũng không lớn mà nói nhỏ cũng không nhỏ nên đưa đến bảo vệ khu phố xử lý là chuyện hợp lý.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhưng chuyện làm đặc vụ này thì lại không giống như thế, mặc kệ là thật hay giả, đều phải dựa theo trình tự điều tra cẩn thận một phen.

Chu Lệ Phương và Kiều Trân Trân làm bị cáo và nguyên cáo, tất cả đều bị đưa đi thẩm vấn, sau đó Kiều Trân Trân trở lại còn Chu Lệ Phương thì ở lại, điều này làm cho người ta không thể không suy nghĩ nhiều.

Ngay cả Tôn Quế Hoa trước tiên cũng phải phủi sạch quan hệ với cô ta: “Tôi và Chu Lệ Phương không quen biết gì cả, chỉ nói mấy câu mà thôi!”

Chuyện Chu Lệ Phương có phải đặc vụ hay không thì đương nhiên Kiều Trân Trân không biết, nhưng chuyện cô thấy cô ta lén lút gặp mặt người khác thì là thật.

Có một lần, Kiều Trân Trân ra thành phố giao hàng cho anh Giang, trong lúc vô tình thì bắt gặp được. Nhưng khoảng cách có hơi xa, góc độ cũng không tốt lắm, cho nên cô cũng không thấy rõ đối phương trông như thế nào, chỉ biết đó là một người đàn ông, trên người mặc đồng phục làm việc của xưởng cơ khí.

Ba ngày sau, Chu Lệ Phương đã được giải trừ hiềm nghi sau đó được thả trở về, cả người đều gầy đi một vòng trông có vẻ rất tiền tuỵ.

Theo lý thuyết, sau khi hiềm khi được giải trừ thì phải vui vẻ mới đúng, thế nhưng điều tra ra sự thật thì lại không dễ nghe như vậy, bởi vì Chu Lệ Phương ở trong thành có mối quan hệ nam nữ rất lộn xộn.

Tuy rằng chỉ là nắm tay một chút thôi, không có tiếp xúc gì quá nhiều, nhưng ở cái thời đại bảo thủ này thì những chuyện như vậy thì quả thật đó đã là một điều gây sốc rồi.

Chồng của Chu Lệ Phương cũng cảm thấy rất xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào gặp người khác, về phần có ly hôn hay không thì đến bây giờ vẫn chưa nghe được tin tức gì. Chủ nhiệm Hồ đã đến nhà bọn họ nhiều lần, một là khuyên giải, hai là cảnh cáo.

Tuy rằng hiềm nghi Chu Lệ Phương là đặc vụ đã được giải trừ, nhưng hành vi ăn cấp và nói xấu của cô ta là sự thật, đều là cùng tốt cáo một lúc nên không thể điều tra cái này rồi lại không điều tra cái kia được, cho nên mọi chuyện phải được xử lý cùng lúc, tóm lại thì vẫn muốn cho người tố cáo một công đạo rõ ràng.

Nhưng sau đó Kiều Trân Trân cũng không truy cứu nữa, mà chỉ yêu cầu Chu Lệ Phương công khai xin lỗi cô là được.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 86: Chương 86


Lần này Chu Lệ Phương không chỉ rớt đài thê thảm mà còn phải nhận lỗi và nhận tội đầu sỏ gây ra mọi chuyện, cô ta tức giận đến mức sắp bệnh tim đến nơi, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác mà chỉ yên lặng chịu đựng.

Kiều Trân Trân cũng không ngờ đến mọi chuyện sẽ phát triển thành ra như vậy, nhưng cho dù có thế nào đi chăng nữa thì cũng coi như cho Chu Lệ Phương một bài học, đồng thời cũng cảnh cáo những người khác ở trong đại viện, không nên nói xấu sau lưng người khác, nếu không, không biết một ngày nào đó thì bản thân mình cũng sẽ bị giống như vậy

......

Những ngày bình yên và tốt đẹp luôn trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác, lại sắp đến tết âm lịch. Năm nay cả nhà Kiều Trân Trân quyết định ở lại căn cứ đón năm mới, không trở về đại đội Hồng Kỳ.

Nửa cuối năm Tống Cẩn có một đề tài nghiên cứu mới bây giờ chính là thời khắc nghiên cứu mấu chốt, mỗi ngày đều bề bộn rất nhiều việc, anh là người phụ trách chính của hạng mục, trọng trách đặt trên vai đương nhiên rất nặng nề có thời gian một chút là phải chạy đến phòng thí nghiệm ngay.

Một năm này, coi như là năm đầu tiên sau khi căn cứ Côn Bằng được thành lập, cho nên lãnh đạo của căn cứ quyết định, làm một bữa tiệc liên hoan thật hoành tráng, để cho các đồng chí vất vả công tác trong năm vừa qua nghỉ ngơi một chút, cũng như để cho những người nhà ở lại được hưởng niềm vui trọn vẹn.

Vì thế bộ đội còn mời một đoàn văn nghệ tới. Nhưng ngoài tiết mục do đoàn văn nghệ chuẩn bị thì các đơn vị và đoàn thể khác cũng phải chuẩn bị mấy tiết mục khác. Chương trình bên khu này thuộc sự phụ trách của chủ nhiệm Hồ.

Chủ nhiệm Hồ mở một cuộc họp để trưng cầu ý kiến của tất cả mọi người, có người đề xuất khiêu vũ, có người nói ca hát, cơ bản thì chỉ có hai loại hình này mà thôi, dù sao lúc này người biết nhạc cụ hoặc có sở trường đặc biệt thì cũng không nhiều lắm.

Vốn dĩ Kiều Trân Trân cho rằng cuối cùng sẽ chọn ca hát, dù sao ca hát cũng là đơn giản nhất, người biết khiêu vũ trong khu cũng không nhiều, nhưng chủ nhiệm Hồ hết lần đến lần khác đều không đi theo lễ thường, thật sự quyết định khiêu vũ, hơn nữa còn chuẩn bị thể hiện thật tốt để tranh thủ lấy được giải thưởng trở về.

Để khuyến khích mọi người đều tham gia thì lãnh đạo đã quyết định bình chọn giải thưởng cho chương trình. Đương nhiên, tiết mục của đoàn văn nghệ thì không tính dù sao người ta cũng là dân chuyên nghiệp còn bọn họ chỉ là giao lưu hữu nghị mà thôi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi quyết định xong sẽ làm gì thì bắt đầu chọn người

Dáng vẻ của Kiều Trân Trân rất đẹp nên chủ nhiệm Hồ đặc biệt mời cô tham gia, Kiều Trân Trân liên tục xua tay: “Tôi không được, tôi không được, cơ thể tôi rất cứng, hoàn toàn không thể khiêu vũ được đâu.”

Cuối cùng, chủ nhiệm Hồ chọn hai mươi cô gái trẻ xinh đẹp, Kiều Trân Trân vừa nhìn thì liền biết đây hoàn toàn là nhìn mặt chọn người, căn bản không có kiểm tra khả năng vũ đạo gì cả. Quên đi, dù sao chủ nhiệm Hồ vui là được, với lại tiết mục này cũng chỉ góp vui thôi mà.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 87: Chương 87


Nhưng chủ nhiệm Hồ không cảm thấy như vậy mà bà ấy cho rằng họ có thể đạt giải được, đối với việc này, bà ấy rất có lòng tin. Lúc còn trẻ khi còn ở đơn vị cũ chủ nhiệm Hồ cũng đã luyện tập vũ đạo rồi, lần này bà ấy định thay đổi sự rập khuôn đó một chút.

Kiều Trân Trân không phải diễn viên múa, cũng không tham gia vào những chuyện sau đó, mỗi ngày cô đều ở nhà ăn ngon uống đủ, chỉ chờ ngày liên hoan đi tham gia náo nhiệt một chút. Nói thật, cô còn có chút chờ mong, dù sao đầu năm nay cũng có ít tiết mục giải trí.

Buổi liên hoan được sắp xếp vào buổi chiều, sau khi mọi người ăn cơm trưa xong, liền đi qua đó rất sớm. Kiều Trân Trân vẫn đang ở nhà chọn quần áo và bọn trẻ của Kiều Trân Trân thì ở phòng khách chờ cô.

“Mẹ, mẹ nhanh lên một chút, tùy tiện chọn một cái mặc là được, đều rất đẹp mắt!”Tống Đại Bảo muốn nhanh chóng đi ra ngoài chơi nên luôn thúc giục.

“Con thì biết cái gì, cơ hội này khó có được như vậy, mẹ con nhất định phải làm cho mọi người bất ngờ, làm cho những nữ đồng nghiệp đang còn độc thân của cha con sợ hãi. “Nói xong, Kiều Trân Trân còn trừng mắt liếc Tống Cẩn một cái, còn Tống Cẩn thì chỉ mỉm cười với vẻ mặt cưng chiều.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cuối cùng, Kiều Trân Trân thay một chiếc váy cổ cao màu đen, phần eo hơi buộc chặt một chút, vạt áo mở ra, khéo léo khoe trọn đường cong của cơ thể. Cô còn đeo một sợi dây chuyền và áo len màu trắng, phối hợp với giày da cao gót màu đỏ, lộ ra cả người cao gầy, xinh đẹp động lòng người.

Vì để cho hợp hơn mà Kiều Trân Trân còn buộc tóc cao lên, ở trên còn buộc một cái nơ màu đỏ, để cho hợp với đôi giày cao gót của mình, hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng nõn đã làm cho mọi người nhìn đến ngây người rồi.

Trong mắt Tống Cẩn liền loé lên ánh sáng rực rỡ, cũng chẳng nhìn thấy người hay vật bên cạnh nữa, giống như toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại mỗi mình Kiều Trân Trân thôi vậy.

“Bộ này tạm được chứ? “Kiều Trân Trân đi một vòng sau đó nhìn về phía ba cha con.

“Mẹ, bộ này đẹp quá đi mất, con rất thích!”

“Mẹ, mẹ quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!”

Hai anh em đặc biệt vui mừng cứ liên tục nhảy quanh Kiều Trân Trân, Kiều Trân Trân đắc ý nhìn thoáng qua Tống Cẩn.

“Đối cái khác đi.” Sau khi sự bất ngờ qua đi thì Tống Cẩn cau mày nói. Lần liên hoan này có rất nhiều người anh không muốn dáng vẻ xinh đẹp này của Hồ Trân Trân lại bị những người khác nhìn thấy được.

“Vì sao? Không đẹp sao? “Kiều Trân Trân cảm thấy khó hiểu nên hỏi.

“Chính là bởi vì quá đẹp mắt, cho nên phải đổi bộ khác.”

Kiều Trân Trân vừa nghe liền biết người đàn ông này đang ghen, trong lòng âm thầm đắc ý, nhưng cái này cũng chẳng thể thay đổi được có đôi khi phải tạo ra cảm giác nguy cơ k*ch th*ch đàn ông một chút, đừng tưởng rằng mỗi ngày chúng ta ở nhà không đi làm thì chính là những người vợ với khuôn mặt vàng vọt mà không ai muốn

Cuối cùng, Kiều Trân Trân khoác lên mình một chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt, sau đó liền đi ra cửa.

Tuy rằng Tống Cẩn không vui nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, vì có thể xứng đôi với Kiều Trân Trân và thể hiện được chủ quyền của mình, mà anh cũng chọn áo khoác dạ âu phục để thay, còn cẩn thận sửa sang lại kiểu tóc một chút.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 88: Chương 88


Không cần nói nhiều khi vừa bước vào hội trường, một nhà bốn người bọn họ đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý trong mắt mọi người.

Nam thì anh tuấn đẹp trai, nữ thì xinh đẹp động lòng người, hai đứa đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, bốn người đứng ở đó không cần làm gì cũng trở thành khung cảnh tuyệt đẹp nhất trong hội trường này rồi.

Cảm nhận được ánh mắt xung quanh hướng về phía đây, Tống Cẩn lạnh lùng, ôm bả vai Kiều Trân Trân, đưa cô đến chỗ ngồi, bây giờ anh có chút hối hận, vì sao lúc nãy khôngkiên trì thêm chút nữa cơ chứ, thật muốn móc hết con mắt của mấy người kia ra mà.

Cho dù có là vợ chồng kề vai sát cánh ở nơi công cộng như vậy là một hành động rất thân mật, trước kia, Tống Cẩn rất khinh thường làm những việc như vậy, nhưng hôm nay chính anh lại cố tình làm như vậy, sau khi ngồi xuống còn nắm tay Kiều Trân Trân không chịu buông ra.

Có mấy đồng nghiệp nam muốn tới chào hỏi, nhưng vừa nhìn sắc mặt của Tống Cẩn, cũng đều rời đi ngay lập tức.

Kiều Trân Trân rất vui vẻ cùng bọn nhỏ nhìn khắp xung quanh, còn lấy khoai lang khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn, dáng vẻ hoàn toàn giống như muốn xem kịch.

“Anh cũng muốn ăn.” Tống Cẩn đột nhiên nói.

“Đây! “Kiều Trân Trân đưa một miếng qua, nhưng Tống Cẩn không nhận, mà chỉ cúi đầu cắn một miếng ở tay Kiều Trân Trân.

Khoảng cách của hai người vốn dĩ đã rất gần nhau rồi, lúc này Tống Cẩn đến gần, miệng của anh thiếu chút nữa đã đụng tới gò má Kiều Trân Trân, thoáng chốc Kiều Trân Trân liền đỏ mặt, cái này...... Coi như là đang trêu mình đúng không?

Tống Cẩn làm xong một loạt hành đoọng này liền bình tĩnh ngồi xuống, miệng chậm rãi nhai đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn nhìn Kiều Trân Trân một cái, cảm xúc trong mắt rất đường hoàng nhưng cũng có chút tuỳ ý, không có chút che giấu nào cả.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Anh đủ rồi! Chú ý một chút đi! “Kiều Trân Trân bị nhìn đến ngượng ngùng, hung hăng trừng Tống Cẩn một cái, Tống Cẩn mỉm cười, không nói lời nào.

Tuy gia đình của Kiều Trân Trân ngoòi ở góc bên phải của khán phòng nhưng họ rất gây sự chú ý rất lớn, cho dù là ở đâu cũng sẽ bị người khác chú ý, từ lúc bọn họ bước vào cửa, đã có rất nhiều ánh mắt không rời khỏi bọn họ rồi.

“Cô thấy không? Một nhà bốn người bọn họ cũng quá đẹp rồi!”

“Cái này gọi là không phải người một nhà, không vào một nhà, trời đất tạo thành một đôi.”

“A, tôi ghen tị quá đi mất!”

“Yên tâm, không chỉ có một mình cô ghen tị đâu.”

......

“Kiều Trân Trân này cũng không biết xấu hổ chút nào, ăn mặc như vậy mà đi ra ngoài, cô ta là muốn câu dẫn ai a!”

“Ngay cả cổ cô ấy cũng không có để lộ ra, chỉ lộ mặt mà thôi......”

“Rốt cuộc cô người từ đâu đến vậy chứ!?”

“Được được được, tôi câm miệng.”

......

Hôm nay Tôn Điềm Điềm phụ trách việc chủ trì đoàn văn nghệ, khi nhìn thấy Tống Cẩn vào cửa cô ta cảm giác tim mình đập rất nhanh ngay cả đầu óc cũng trở nên mơ hồ.

Nam MC bên cạnh đang nói chuyện với cô ta nhưng cô ta cũng chẳng để ý, ánh mắt không tự chủ được mà di chuyển theo người kia, hai má ửng đỏ lên, ánh mắt mê ly, cứ như thế trái tim của cô ta đã lạc mất.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 89: Chương 89


Sau đó, liền nhìn thấy người đàn ông dịu dàng ấy mỉm cười với người phụ nữ bên cạnh với ánh mắt rất thâm tình, Tôn Điềm Điềm lập tức cảm thấy mình hít thở không thông nữa rồi, trong người cô ta tràn ngập lửa giận nhưng không có chỗ phát tiết, giống như cô ta muốn thiêu rụi người đó thành tro tàn vậy..

Nam MC Dương Tông Quốc đứng bên cạnh cũng nhìn theo ánh mắt của Tôn Điềm Điềm, vừa hay nhìn thấy Kiều Trân Trân đang cho Tống Cẩn ăn khoai lang khô, lại nhìn dáng vẻ của Tôn Điềm Điềm, trong lòng liền hiểu.

Lúc trước anh ta còn có chút thích Tôn Điềm Điềm, nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ này của cô ta lại cảm thấy có chút chướng mắt, nên cố ý nói: “Đó là Tống Cẩn của viện nghiên cứu số 1 sao, cũng là một nhân tài kỹ thuật nổi tiếng trong căn cứ Côn Bằng, nghe nói cấp trên rất coi trọng anh ta, tương lai sẽ có tiền đồ vô hạn đấy.”

“Anh biết anh ấy sao?” Tôn Điềm Điềm nghe vậy liền bám lấy Dương Tống Quốc hỏi, sau lại đột nhiên ý thức được hành động của mình có chút không ổn nên liền buông ra, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Cô quên rồi sao, cậu tôi cũng là người của căn cứ Côn Bằng, Tống Cẩn này ở trong căn cứ xem như là một người nổi tiếng, tôi có nghe cậu tôi nhắc tới.”

“Vậy người phụ nữ bên cạnh anh ấy là ai?”

Dương Tông Quốc cười lạnh một tiếng, anh ta cảm thấy Tôn Điềm Điềm lúc này rất buồn cười, đều đã rõ ràng như vậy rồi ngoại trừ vợ chồng ra thì còn có thể là ai nữa chứ.

“Là vợ anh ta, từ nông thôn tới, nghe nói thanh danh ở viện không tốt lắm.”

“Thanh danh không tốt? Cô ta làm cái gì sao? Cũng đúng, dáng vẻ của cô ta giống như hồ ly tinh vậy, vừa nhìn đã biết không phải là người an phận rồi.” Tôn Điềm Điềm vừa nghe thanh danh của Kiều Trân Trân không tốt, trong lòng liền xuất hiện một chút phấn khích giống như là đang an ủi cô ta vậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

Dương Tống Quốc đột nhiên cảm thấy chán nản, không muốn dây dưa với Tôn Điềm Điềm nữa, liền nói: “Tôi cũng không biết, quên đi, mặc kệ những thứ đó đi, dù sao chúng ta vẫn nên đối chiếu lời thoại một chút, để tránh cho lúc lên sân khấu phạm phải sai lầm.”

Tôn Điềm Điềm thấy thế, cũng không nói thêm gì nữa mà giữ vững tinh thần bắt đầu đối chiều lời thoại với Dương Tông Quốc, cô ta quyết định, hôm nay nhất định phải thể hiện thật tốt, để cho người đàn ông kia nhớ kỹ mình, cô ta chính là một cành hoa của đoàn văn nghệ này, đi tới đâu cũng được hàng ngàn người chú ý, người đàn ông tên Tống Cẩn này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Chương trình liên hoan vẫn được sắp xếp rất tốt, bầu không khí ở hiện trường cũng rất náo nhiệt, Kiều Trân Trân ngồi ở phía dưới xem đến say mê, có đôi khi nhìn thấy người đẹp, còn hỏi Tống Cẩn có biết người này hay không.

Những người đẹp này, chẳng phân biệt nam nữ, Kiều Trân Trân đều thích, ví dụ như hai người dẫn chương trình này, Kiều Trân Trân cảm thấy bọn họ rất đẹp.

Chương trình sắp kết thúc, ban giám khảo còn đang chấm điểm và tính điểm cho chương trình tham gia tuyển chọn, thì Tôn Điềm Điềm đột nhiên cầm lấy microphone, đi tới giữa sân khấu.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 90: Chương 90


“Quý vị khán giả, trong khoảng thời gian chờ giám khảo chấm điểm thì chúng tôi cũng không thể để mọi người ngồi không như vậy được tôi đề nghị, mọi người có thể ngẫu hứng lên sân khấu biểu diễn một tiết mục. Tôi vừa mới xin lãnh đạo cơ sở và họ cũng đã đồng ý cho các đồng chí lên sân khấu biểu diễn tiết mục, giải thưởng mọi người có thể nhận được là một cái khăn tắm. Để tôi xem, ai là dũng sĩ đầu tiên, hoan nghênh mọi người giơ tay đăng ký, hoặc đề cử người bên cạnh mình cũng được.”

Tôn Điềm Điềm vừa dứt lời, thì trong hội trường đã xuất hiện những tiếng ồn ào, còn có không ít người lớn tiếng bảo Tôn Điềm Điềm tự mình lên trước.

Tôn Điềm Điềm thấy thế thì đương nhiên cũng hào phóng đồng ý, sau đó hát một bài “Anh hùng ca ngợi”. Vẻ ngoài của cô ta rất xinh đẹp, giọng hát lại ngọt ngào khi hát lại rất êm tai nên nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt của tất cả mọi người, trong đó đa số đều là những nam đồng chí trẻ tuổi.

Chỉ là Kiều Trân Trân nghe xong liền cảm thấy có chút không thích hợp, nhất là khi Tôn Điềm Điềm vừa hát vừa nhìn về phía cô, ánh mắt còn rất thâm tình nữa.

Bài hát “Anh hùng ca ngợi” này hẳn là đang thể hiện nỗi nhớ và ngưỡng mộ của em gái đối với anh trai đã qua đời của mình, sao cô ta còn hát ra một chút ý vị thâm tình khó tả, sau đó cô lại nhìn về phía Tống Cẩn bên cạnh, Kiều Trân Trân thoáng cái liền hiểu mọi chuyện đang xảy ra.

Kiều Trân Trân:...Miệng của cô thật sự muốn phun ra một chút mùi thơm mà!

Tôn Điềm Điềm hát xong, lại bắt đầu cho mọi người đăng ký lên sân khấu biểu diễn, sau đó không biết ai hô một câu “Để Kiều Trân Trân lên đi”, cũng không biết là vô tình hay cố ý vốn chỉ là một câu thuận miệng âm thanh cũng khá nhỏ, nhưng Tôn Điềm Điềm lập tức nghe thấy:

“Tôi nghe được có người đề nghị, để đồng chí Kiều Trân Trân lên sân khấu biểu diễn, xem ra vị đồng chí này nhất định phải có tài năng hơn người rồi, vậy chúng ta có nên vỗ tay hoan nghênh vị đồng chí này lên sân khấu một chút hay không?”

Vừa dứt lời, ở dưới khán đài liền vang lên những tiếng vỗ tay như sấm, thậm chí còn có người đang hô “Kiều Trân Trân, mau lên sân khấu nào”, cũng không biết là vô tình hay cố ý nhưng mà mọi người đều muốn xem Kiều Trân Trân lên sân khấu biểu diễn một tiết mục.

Đã đến nước này rồi thì Kiều Trân Trân không hiểu nữa thì cô chính là một kẻ ngốc, ánh mắt cô nhìn về phía Tôn Điềm Điềm lộ ra vẻ lạnh lùng, Tôn Điềm Điềm cũng không yếu thế chút nào, hợp tình hợp lý đứng đối diện với cô, bày ra dáng vẻ giống như bắt buộc cô phải lên sân khấu.

Đây xem như là một sự khiêu khích trực tiếp, đương nhiên Kiều Trân Trân không thể nhịn được nữa, cô ném áo khoác cho Tống Cẩn cầm, ngẩng cao đầu và bình tĩnh bước lên sân khấu.

Dáng vẻ của cô rất ưu nhã không nhanh không chậm, tựa như là một vị nữ vương tôn quý, làm cho tất cả mọi người phải bái phục dưới sự uy nghiêm của cô vậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tôn Điềm Điềm nhìn thấy sự trào phùng và khinh thường ở trong mắt cô, giống như đang nhìn một con rệp vậy, nhất thời cô ta cảm thấy giận dữ, một người nông thôn như cô thì cho rằng mặc một bộ quần áo xinh đẹp lên thì có thể thay đổi được sao, chờ lát nữa sẽ cho cô đẹp mặt.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 91: Chương 91


Tôn Điềm Điềm rất tin tưởng chắc chắn một điều, Kiều Trân Trân từ nông thôn đến thì chắc chắn sẽ không bằng mình, như vậy Tống Cẩn sẽ nhìn thấy được cô ta và Kiều Trân Trân khác xa như thế nào.

Kiều Trân Trân cầm micro, mỉm cười đối mặt với khán giả, nói: “Nếu mọi người đã nhiệt tình mời tôi như vậy, vậy tôi cũng hát một bài để góp vui thôi.”

Sau đó, Kiều Trân Trân liền dịu dàng hát một bài có tên là”Tôi và Tổ quốc của tôi”, bài hát này có giai điệu rất hay, tình cảm chân thành tha thiết, cho dù là hát hay chơi theo ban nhạc cũng rất êm tài.

Khi Kiều Trân Trân hát, từng cử chỉ của cô rất tự nhiên và duyên dáng, không hề luống cuống chút nào, giọng hát cũng chứa đựng sự lưu luyến và ca ngợi chân thành đối với Tổ quốc.

Những người trong căn cứ này đều ôm ấp tình cảm sâu đậm nhất, thuần khiết nhất, cao thượng nhất đối với tổ quốc, từ rất lâu trước đây bọn họ đã quyết định vì xây dựng Tổ Quốc mà cống hiến cả cuộc đời của mình rồi, bọn họ đi tới căn cứ Côn Bằng một nơi có hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy để làm việc, vất vả đủ thứ tăng ca làm thêm giờ, không phải là vì sứ mệnh thần thánh “Vì Trung Hoa quật khởi mà cố gắng” trong cảm nhận của bọn họ hay sao!

Kết hợp với tình cảm chân thành lúc mới vừa bắt đầu, rất nhiều người liền nhịn không được mà nhỏ giọng hát theo Kiều Trân Trân.

Bài hát này không có nốt quá cao hoặc quá thấp, giai điệu rất nhẹ nhàng và dễ nghe hầu như tất cả mọi người đều có thể bắt nhịp được, cuối cùng toàn bộ hội trường đều tràn ngập giai điệu của bài hát này, thậm chí có rất nhiều người khi hát còn khóc lên nữa.

Nhìn mọi người ngây thơ chất phác ở dưới khán đài, nội tâm của Kiều Trân Trân cũng vô cùng xúc động, sự phân cao thấp vừa rồi với Tôn Điềm Điềm giống như gió thoảng mây bây lướt qua vậy, đã không còn quan trọng nữa, hiện tại cô chỉ cảm thấy hốc mắt mình ươn ướt, nhiệt huyết sôi trào, cũng bởi vì nhóm người dễ mến này

“Tôi dành tặng bài hát này cho các vị đang ngồi ở đây, các vị đã chiến đấu hết mình vì quê hương ngày một lớn mạnh, có lẽ, bởi vì nguyên nhân đặc thù nên mọi người không được nhiều người biết đến, nhưng niềm tinh sẽ vĩnh viễn trường tồn, tổ quốc sẽ không quên các vị, các vị chính là dũng sĩ, là anh hùng, là người đáng quý nhất trên thế giới này, cám ơn các vị rất nhiều!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân cúi đầu kết thúc, chậm rãi đi xuống sân khấu, rất nhiều khán giả đều kích động đứng dậy vỗ tay, tiếng vỗ tay cứ vang lên liên tục không dứt, vang đến tận mây xanh, cho đến khi Kiều Trân Trân ngồi xuống mới dừng lại.

Lúc này, kết quả chấm điểm của ban giám khảo cũng đã có, Tôn Điềm Điềm và Dương Tông Quốc cùng lên sân khấu tuyên bố, sau đó chính là trao giải, đọc diễn văn, cuối cùng là kết thúc buổi tiệc.

Việc làm lần này của Tôn Điềm Diềm quả thật khiến Tống Cẩn cảm nhận được sự khác biệt giữa mây và bùn, chẳng qua Kiều Trân Trân là “Mây”, còn Tôn Điềm Điềm là “Bùn”.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 92: Chương 92


Có chút chênh lệch cần so sánh mới có thể nhìn ra được, vốn dĩ mọi người còn cảm thấy Tôn Điềm Điềm hát không tệ, nhưng so với Kiều Trân Trân thì lập tức bị bỏ vào một gốc trong xó ngay.

Tôn Điềm Điềm tức giận đến đỏ cả mắt, đồng nghiệp bên cạnh còn tưởng rằng cô ta cảm động, nói một câu: “Cô cũng cảm thấy rất cảm động đúng không? Tôi nhịn không được mà còn khóc lên đây này.”

Tống Cẩn nắm c.h.ặ.t t.a.y của Kiều Trân Trân hàng ngàn lời nói đều chứa đựng trong ánh mắt thâm tình kia, Kiều Trân Trân mỉm cười, nếu không phải đang ở bên ngoài thì lúc này cô thật sự nhào vào lòng Tống Cẩn rồi, thật sự quá đẹp trai, trên thế giới này sao có thể có người đẹp trai như vậy cơ chứ, hơn nữa người này còn là chồng của mình nữa, thật sự cảm thấy sảng khoái quá đi mất!

Buổi tối tắm rửa xong nằm ở trên giường, Tống Cẩn ôm chặt Kiều Trân Trân ở trong lòng, trong đầu lại không có một chút d*c v*ng nào khác, thầm nghĩ ôm cô chặt như vậy tốt thật đấy, giống như chỉ cần ôm cô thì sẽ có được cả thế giới, đây chính là bảo bối của anh!

Tháng 3 năm 1981, mùa xuân đã đến, cũng là lúc mà các loại động vật giao phố với nhau...

Không đúng, mở đầu sai rồi, làm lại!

Đó là lúc vạn vật đều khôi phục lại trạng thái bình thường, đi tới bên công xã, văn phòng bí thư Trương, chật ních người, tất cả đều là đến phàn nàn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bí thư Trương cũng rất khó xử, ông ta cũng không biết vì sao, trên mảnh đất hoang của Kiều Trân Trân lại tràn trề sức sống như vậy, cảnh tượng xanh biếc dạt dào, nhưng đất của những người khác thì vẫn là một mảnh đất hoang sơ trụi lủi.

Đất của mọi người đều ở chung một chỗ, so sánh hai bên một chút thì cảm thấy có chút đột ngột, làm cho những người khác khi nhìn thấy cảnh này thì giống như có hàng ngàn con kiến đang cắn mình, khó chịu vô cùng.

Rõ ràng đều gieo trồng tưới nước bón phân giống nhau, thậm chí còn có mấy người còn mua hạt giống của công ty hạt giống mà Kiều Trân Trân đã mua, vì sao kết quả lại hoàn toàn khác nhau như thế?

Bọn họ tới tìm bí thư Trương phàn nàn, nhưng nỗi khổ của bí thư Trương thì nên nói với ai bây giờ chứ!

Vì thế vất vả lắm ông ta mới đuổi được mọi người về đồng ý ngày mai sẽ cho bọn họ một câu trả lời thuyết phúc, sau đó liền không ngừng nghỉ vội vàng chạy tới căn cứ Côn Bằng tìm Kiều Trân Trân.

Lúc bí thư Trương đến, thì vừa hay Kiều Trân Trân đang có khách, không phải ai khác mà chính là tổ trưởng của hạng mục xanh hoá của căn cứ, tổ trưởng Tạ Toàn, anh ta cũng vì những hạt giống đã c.h.ế.t khô mà tìm Kiều Trân Trân.

Lúc mới vừa được bổ nhiệm làm người phụ trách của tổ công tác chuyên môn này, trong lòng của Tạ Toàn vẫn tràn đầy tự tin chuẩn bị làm một kế hoạch thật lớn, còn mua về một đống hạt giống, dựa theo phương pháp trồng trọt khoa học tỉ mỉ chăm sóc, nhưng nào ngờ vừa qua năm mới xong nhìn lại thì đã héo hết chẳng còn chút hạt giống nào nữa cả.

Đã tốn không ít tiền và sức lực nhưng chẳng thu được một chút thành quả nào, thời gian chậm trễ còn không nói, đồng nghiệp trước kia ở bộ hành chí của anh ta còn chê cười, trong lòng của tổ trưởng Tạ cảm thấy rất khổ sở!
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 93: Chương 93


Hai người ở trong lòng đều chất chứa nổi khổ khó ta vừa nhìn thấy nhau liền có cảm giác tâm linh tương thông, còn xém chút nữa ôm đầu mà khóc rống lên.

“Đồng chí Tiểu Kiều, cô nhất định phải giúp người dân chúng tôi, vì nhận thầu đất hoang mà rất nhiều người đều vét sạch của cải, bây giờ ngay cả cơm cũng không có ăn.” Bí thư Trương ngồi trong phòng khách của nhà Kiều Trân Trân, vẻ mặt khổ sở, thật sự là sắp khóc lên đến nơi rồi.

Lão bí thư cả đời làm việc vất vả nên rất có tình cảm với mảnh đất này, hơn nữa, lúc trước cũng là một tay ông ta khuyến khích người dân nhận thầu đất hoang, bây giờ lại chẳng thu được một chút gì, vốn gốc không về, trong lòng ông ấy thật sự rất khó chịu.

“Đồng chí Kiều Trân Trân, cô là người của căn cứ chúng tôi, cũng nhất định phải giúp chúng tôi, tất cả mọi người sẽ rất cảm kích cô.” Tổ trưởng Tạ ngồi bên cạnh bí thư Trương, trong lòng cũng sốt ruột.

Kiều Trân Trân không phải là không muốn giúp đỡ, mà cô cảm thấy rất bất đắc dĩ, bởi vì bọn họ bảo cô đi tưới nước rồi chỉ cho mọi người biết cách trồng trọt như thế nào. Có quỷ mới biết phải trồng trọt như thế nào đấy! Cô cũng chưa từng xuống ruộng đấy được chưa! Chẳng lẽ trước khi đến đây mấy người không hỏi thăm một chút gì hay sao?

Thật ra bọn họ cũng đã hỏi thăm rồi mới đến. Người mà bọn họ hỏi thăm chính là Triệu Hữu Tài người quản lý công việc ở mảnh đất hoang của Kiều Trân Trân. Triệu Hữu Tài nói anh ta cũng không biết tại sao mảnh đất này lại không giống như những mảnh đất của người khác, anh ta đều làm theo sự sắp xếp của Kiều Trân Trân cả

Mọi người trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy Triệu Hữu Tài chắc hẳn là sẽ không nói dối, quả thật anh ta trồng trọt giống như bình thường ở nhà, không có gì đặc biệt, cho nên, mấu chốt vẫn nằm ở chỗ Kiều Trân Trân.

Mảnh đất mà mình đang quản lý đang phát triển rất tốt và Triệu Hữu Tài cũng cảm thấy rất tự hào, sau đó luôn có nhiều người chạy đến hỏi anh ta trồng như thế nào.

Anh ta cũng kể hết những chuyện mà mình biết nhưng mọi người lại không tin, còn mắng anh ta là đang che giấu bí mật anh ta thật sự cảm thấy rất uỷ khuất, sau đó dứt khoát nói hết thảy đều là do nghe Kiều Trân Trân sắp xếp, cái gì anh ta cũng không biết.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thấy bộ dáng vẻ của hai vị đồng chí vất vả đến như vậy, Kiều Trân Trân cũng gật đầu đồng ý giúp đỡ, sau đó đề nghị đi đến nơi đó xem thử rồi tính tiếp, hai người sợ cô đổi ý, lúc này liền sắp xếp xe đưa cô qua.

Bí thư Trương và tổ trưởng Tạ đều rất tích cực, hai người tranh tới tranh lui, cuối cùng bí thư Trương thắng liền sắp xếp một cái xe kéo đến, không cần phiền tổ trưởng Tạ lại đến căn cứ sắp xếp xe Jeep đến nữa.

Ba người cộng thêm một tài xế, trước tiên sẽ đi đến căn cứ gần đó xem tình hình trước, sau đó mới đi đến bên công xã xem.

Nhìn ở phía xa xa thì chỉ thấy cát vàng trên mảnh đất hoang, còn mảnh đất của Kiều Trân Trân nhận thầu lại có một màu xanh biếc dạt dào.

Cây du mọc chồi non, xanh um tươi tốt; cây bách cao gần ba mươi cm, xanh mơn mởn rất đáng yêu.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 94: Chương 94


Loại cây phát triển tốt nhất và có diện tích trồng lớn nhất chính là cam thảo, cũng cao gần nửa người và có những bông hoa màu tím nho nhỏ, xa xa nhìn lại, làm cho tâm trạng người ta cảm thấy rất vui sướng.

Thật ra đã nửa tháng rồi Kiều Trân Trân không đến nơi này, nửa tháng trước cam thảo còn chưa nở hoa, đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy hoa cảm thhảo, còn rất đẹp mắt như vậy, chủ yếu là một mảng lớn nối liền với nhau, so sánh với đất hoang bên cạnh, làm cho người ta có một loại cảm giác sức sống mãnh liệt khó tả.

Lúc trồng cam thảo và cây du, Kiều Trân Trân không có ở bên cạnh nhìn, những hạt giống trong không gian và hạt giống mua ở công ty đều trộn lẫn với nhau, Kiều Trân Trân cũng không phân biệt được, phần sống sót là phần nào.

Nhưng ở mẫu đất cuối cùng, thì Kiều Trân Trân có nhìn bọn Triệu Hữu Tài trồng xuống, cho nên cô biết những hạt giống sống sót bây giờ đều là những hạt giống ở trông không gian, những hạt giống mua ở công ty đều đã c.h.ế.t hết.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân nghĩ thầm, xem ra, hạt giống trong không gian vẫn rất khác so với hạt giống thông thường, sức sống của chúng hình như rất mãnh liệt, cho dù trồng ở hoàn cảnh khắc nghiệt như thế nào đi chăng nữa đều phát triển rất tốt.

Xem ra phải nghĩ đến cách giúp bọn họ đổi hạt giống mới được, nếu không trồng loại nào c.h.ế.t loại đó thì thật sự huỷ đi hết sự tích cực của mọi người, hơn nữa, ngoại trừ căn cứ có kinh phí ra thì những người ở công xã làm gì có nhiều tiền mà thử như thế được nữa.

Vì thế Kiều Trân Trân lại gọi điện thoại cho công ty hạt giống ở thành phố đặt mua một lô hạt giống, lần này có rất nhiều loại khác nhau.

Các loại cây cao có thông dầu và bách trắc, các loại cây bụi có táo tàu và gai cát, các loại dược liệu thì có rễ bản lam và gai vàng, ngoài ra còn có một số giống táo khác, đều là các loại cây chịu rét chịu hạn thích hợp trồng ở khu vực Thiểm Bắc.

Lần này Kiều Trân Trân tốn không ít tiền nhưng bên căn cứ cũng chia sẻ một ít, bởi vì Kiều Trân Trân đã đồng ý với tổ trưởng Tạ đem toàn bộ cây bách và cây du đã sống sót trong đất hiện tại của cô dời đến bên căn cứ, cũng bảo đảm tỷ lệ sống sót.

Tuy rằng không biết Kiều Trân Trân dựa vào cái gì mà có thể bảo đảm tỷ lệ sống sót như vậy, nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác dù sao cũng phải thử một chút

Về phần bên công xã, Kiều Trân Trân cũng nói, những người không muốn nhận thầu đất hoang có thể lui về để cô tiếp nhận phần còn lại. Những người vẫn còn muốn nhận thầu, có thể mua hạt giống từ chỗ Kiều Trân Trân, cô có thể bảo đảm tỷ lệ sống sót 50%, nếu không sẽ bồi thường toàn bộ.

Vì thế, Kiều Trân Trân nói dối mình có một loại dịch dinh dưỡng đặc thù, chỉ cần phun lên rễ một chút, là có thể nâng cao tỷ lệ sống sót.

Về phần dịch dinh dưỡng làm như thế nào thì cũng làm rất dễ, sau khi không gian thăng cấp liền lấy nhân sâm ngàn năm và linh chi ngàn năm ra, còn có tuyết liênn Thiên Sơn, Kiều Trân Trân dự định làm một ít rồi nghiền nát, sau đó khuấy đều trong nước xem như là dịch dinh dưỡng.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 95: Chương 95


Lượt xem: 53

Những thứ này đều là những dược liệu quý báu, đúng là rất dinh dưỡng, hơn nữa người bình thường còn không lấy được. Về phần những dược liệu này từ đâu tới, đương nhiên là do Hoàng Tam cung cấp. Hoàng Tam từ đâu đến chuyện này cũng không đơn giản như vậy.

Kiều Trân Trân cũng chẳng sợ người khác đi kiểm tra đo lương rồi bắt chước làm theo, bởi vì số tiền làm ra dịch dinh dưỡng lớn như vậy, cũng không phải ai cũng có tiền vốn để làm.

Hơn nữa, tỷ lệ sống sót của Kiều Trân Trân bên này cũng không có nói cam đoan đến trăm phần trăm, tỷ lệ năm mươi phần trăm, cũng không phải là không thể tin được rồi.

Mọi chuyện cứ tiếp tục như vậy, ba ngày sao, Kiều Trân Trân ký một hiệp đình nhận thầu hơn hai ngàn mẫu đất. Nhìn thấy số lượng này, Kiều Trân Trân có chút mơ hồ, nhiều như vậy sao?

Xem ra, có rất nhiều người sợ, không dám đầu tư tiền vào trong này nữa, nhìn thấy Kiều Trân Trân chịu tiếp nhận, bên công xã cũng không truy cứu phí vi phạm hợp đồng của bọn họ, bọn họ liền nhanh chóng chạy ngay.

Lời thì cũng đã nói ra rồi, Kiều Trân Trân cũng không có cách nào khác chỉ có thể kiên trì nhận lấy thôi.

Cũng may, bí thư Trương cũng là người thấu tình đạt lý nên phí nhận thầu hai ngàn mẫu đất này cực thấp, hơn nữa còn có thể trả theo từng kỳ, khoản phí nhận thầu đầu tiên chính là một năm sau mới trả.

Tương đương với lời nói đó chính là chờ những hạt giống trong đất lớn lên, sau đó lấy một phần lợi nhuận này để bù vào khoản tiền nhận thầu. Nhưng điều kiện tiên quyết là, cây trồng trong đất phải trồng cho sống được, nếu không quanh năm suốt tháng, vẫn là lỗ vốn.

Về điều này, Kiều Trân Trân hoàn toàn không lo lắng, kết quả thử nghiệm một trăm mẫu đất hoang lúc trước khiến cô rất yên tâm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chẳng qua, lập tức nhận thầu một chỗ lớn như vậy, lại phải thuê thêm người. Lần này bí thư Trương rất sảng khoái giúp đỡ cam đoan sẽ tìm được người thích hợp cho Kiều Trân Trân.

Triệu Hữu Tài không nghĩ tới anh ta lại đột nhiên được thăng chức như vậy, hiện tại đã phụ trách 2100 mẫu đất. Cho dù như thế nào tất cả mọi người đều gọi anh ta một tiếng anh Triệu, hoặc là anh Hữu Tài, người lớn tuổi hơn anh ta cũng phải gọi một tiếng người anh em Hữu Tài.

Kiều Trân Trân còn tăng lương cho Triệu Hữu Tài, một tháng mười tám đồng, ngày lễ ngày tết còn có phúc lợi, ví dụ như một ít tương ớt, hoặc là mấy cân thịt heo gì đó.

Triệu Hữu Tài cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn, mỗi ngày đều phải đi tuần tra rất nhiều lần, gặp phải nhiều loại người lười biếng, cũng không khách khí, trực tiếp khai trừ.

Đãi ngộ của bên Kiều Trân Trân rất tốt, bọn họ hỗ trợ làm việc cũng không quan tâm cây trồng trong ruộng có thể sống hay không, dù sao tiền công cũng vẫn như thế, dù sao cũng có rất nhiều người từ khắp nơi đều muốn đến đây làm việc.

Càng hài hước hơn chính là, còn có người rẽ trái rẽ phải nhận thân thích, tìm Triệu Hữu đi cửa sau vì muốn đến chỗ Kiều Trân Trân làm việc.

Những chuyện vụn vặt này, Kiều Trân Trân cũng mặc kệ, toàn bộ giao cho Triệu Hữu Tài xử lý, cho nên, quyền lực của Triệu Hữu Tài vẫn rất lớn.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 96: Chương 96


Triệu Hữu Tài đang sống một cuộc sống thoải mái, nhiệt tình mười phần. Kiều Trân Trân ở trong căn cứ cũng ăn ngon uống ngon, rất có tư vị.

Ở bên thành phố, anh Giang đối với sản nghiệp trên danh nghĩa của Kiều Trân Trân đã tiến hành điều chỉnh rất lớn.

Bây giờ sản phẩm kinh doanh tốt nhất chính là đồ hộp Kiều thị, mỗi ngày đều bán hết hàng, xưởng nhỏ kia đã không thể thỏa mãn nhu cầu cung cấp hằng ngày nữa rồi.

Việc làm ăn của cửa hàng hoa quả và cửa hàng lương thực và dầu khí so với trước đây đều đã sa sút ở một mức độ khác nhau, chủ yếu là do Kiều Trân Trân không có ở đây, rất nhiều loại đều không bán được.

Cho nên anh Giang liền dứt khoát đóng cửa tiệm hoa quả và cửa hàng lương thực dầu khí, toàn bộ đổi thành khu bán thức ăn phụ.

Ví dụ như hạt dưa đậu phộng loại hàng xào này, còn có cả bánh đậu xanh, bánh gạo nhỏ, tai mèo cùng những món ăn vặt, đương nhiên còn có rất nhiều đồ hộp, ví dụ như quýt hộp, đào vàng hộp các loại. Nguyên liệu đều là do Kiều Trân Trân cung cấp, mùi vị đương nhiên cũng không tồi.

Sau đó nhà kho bên kia cũng bị đổi thành khu nhà máy chế biến thực phẩm, anh Giang mua tới mấy cái thiết bị, mời công nhân, chuyên môn sản xuất những món ăn phụ này. Bên xưởng nhỏ cũng tăng thêm nhân lực, chuyên sản xuất tương ớt gì đó.

Mọi việc đều thành ra như vậy Kiều Trân Trân căn bản không lo lắng gì cả, mà đều để cho anh Giang xử lý, cô đã được thông báo qua điện thoại trước sau đó chuyển cho anh Giang một số tiền.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngược lại gần đây Hoàng Tam tương đối chịu khó tìm cô, không chỉ lấy được nhiều dược liệu từ cô, mà ngay cả các loại hoa quả cùng lương thực cũng lấy không ít.

Nhất là gần đây nhân sâm ngàn năm mới ra cùng với linh chi ngàn năm, giống như bán củ cải, mấy trăm cân mấy trăm cân xuất hàng ra bên ngoài, làm cho Hoàng Tam bận rộn như chong chóng, nhưng cho dù có kiếm tiền bận rộn cũng vui vẻ.

Thậm chí Hoàng Tam còn nói với Kiều Trân Trân bây giờ anh ta bắt đầu kinh doanh xuất nhập khẩu quốc tế, thành lập một công ty ngoại thương nghiêm túc, tên là “Tập đoàn Thịnh Thế”.

Kiều Trân Trân cảm thấy Hoàng Tam thật sự rất có đầu óc kinh doanh, tương lai chắc chắn sẽ là một con cá sấu lớn nổi tiếng trong giới kinh doanh.

Để Kiều Trân Trân có thể thoải mái thuận tiện hơn một chút, Hoàng Tam còn đặc biệt thuê cho cô một nhà kho lớn ở vùng ngoại ô cách công xã không xa, chính là bởi vì Kiều Trân Trân luôn than phiền xuất hàng quá mệt mỏi, vận chuyển rất phiền toái, sợ cô bỏ cuộc không làm nữa, bảo cô chỉ để ý mỗi lần lấy hàng tới đó thôi, những chuyện còn lại cũng không cần cô quản.

Hoàng Tam và Kiều Trân Trân hợp tác lâu như vậy, tính tình cô như thế nào Hoàng Tam đều biết rất rõ. Bởi vì sợ mệt sợ phiền toái mà chuyện huỷ bỏ giao dịch đã xảy ra nhất nhiều lần, Hoàng Tam thật sự sợ cô nên chỉ có thể nghĩ hết mọi cách để giảm bớt gánh nặng cho Kiều Trân Trân.

Thậm chí có đôi khi, ngay cả đếm tiền Kiều Trân Trân cũng cảm thấy phiền toán, Hoàng Tam thật sự cảm thấy dở khóc dở cười, anh ta chưa bao giờ cảm thấy nhiều tiền là phiền não cả.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 97: Chương 97


Kiều Trân Trân có khó hầu hạ hơn nữa, Hoàng Tam cũng phải dỗ dành cô cho thật tốt, ngay cả bạn gái anh ta thì anh ta cũng chưa từng dỗ dành như vậy, thiếu chút nữa là cung phụng Kiều Trân Trân giống như tổ tông.

Không còn cách nào khác ai bảo những món hàng trong tay Kiều Trân Trân đều là những món độc nhất vô nhị trên cả nước, ngay cả Hoàng Tam cũng chẳng biết những thứ này từ đâu đến.

Anh ta không hỏi thăm được từ những người bên cạnh, liền dứt khoát trực tiếp hỏi Kiều Trân Trân, đương nhiên, là giọng điệu đùa giỡn, không dám thật sự chọc giận cô, kết quả, Kiều Trân Trân liền trực tiếp trả lời một câu “Anh đoán đi”, nếu tôi đoán được thì còn cần phải hỏi cô hay sao.

Ngoài ra, Hoàng Tam còn mua cho Kiều Trân Trân một chiếc Jeep quân dụng, mặc dù là xe cũ của bộ đội để lại, nhưng qua quá trình cải tạo lại thì nhìn rất mới.

Đương nhiên, để tránh hiềm nghi thì Hoàng Tam chỉ nói là tặng cho Tống Cẩn, chỉ là Tống Cẩn vẫn luôn làm việc ở căn cứ, căn bản không có dùng đến xe, hơn nữa Tống Cẩn cũng không biết lái xe, cho nên, chiếc xe này là tặng cho ai, trong lòng Tống Cẩn cùng Hoàng Tam đều biết rất rõ ràng.

Vì thế, Kiều Trân Trân đã gây ra một sự chấn động khác cho mọi người ở trong khu tập thể.

Xe là Hoàng Tam tự mình lái tới, cũng là vì thuận tiện tới thăm Kiều Trân Trân. Lúc ấy Tống Cẩn vừa hay tan tầm, đụng phải Hoàng Tam đang đứng ở trước khu hỏi han bảo vệ, vừa thấy Tống Cẩn xuất hiện, Hoàng Tam liền lập tức đi đến chỗ anh.

“Tống lão đệ, thật trùng hợp, tôi vừa định hỏi nhà cậu ở đâu, vậy mà đã thấy cậu rồi.”

Đối với việc Hoàng Tam đến, Tống Cẩn cũng không hoan nghênh lắm, nhưng trước khi Hoàng Tam đến đã gọi đến bên này, Kiều Trân Trân đã đồng ý, Tống Cẩn cũng biết nên lúc này đành phải dẫn người vào nhà.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó, chợt nghe Hoàng Tam nói muốn tặng cho anh một chiếc xe hơi nhỏ, chính là chiếc đỗ ở cửa kia, nhìn ánh sáng bóng loáng đẳng cấp như vậy, quả thực sáng mù mắt chó của một đám người qua đường.

Tống Cẩn:... Tại sao người đàn ông này luôn muốn tặng đồ cho vợ mình vậy chứ! Hơn nữa còn là tặng những thứ bây giờ mình mua không nổi! Cầu có thể có biện pháp nhanh nhất để g.i.ế.c được người này!

May mắn thay, cuối cùng Kiều Trân Trân cũng để lại chiếc xe này, nhưng khi cô đưa tiền, Hoàng Tam từ chối không được nên chỉ có thể nhận lấy tiền.

Nhưng tâm trạng của Tống Cẩn không như vậy, bởi vì anh phát hiện ra tiền của vợ mình càng ngày càng nhiều tiền, chỉ sợ rằng cả đời anh cũng chẳng theo kịp mà trở thành một người đàn ông ăn bám vợ rồi, ai da!
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 98: Chương 98


Hôm nay, vừa mới đi làm, chủ nhiệm Hồ của Ủy ban đường phố căn cứ lại nghe thấy mọi người bàn tán về Kiều Trân Trân, ai cũng đều ghen tị với số mệnh tốt của cô.

Không chỉ tìm được một người chồng xuất sắc như Tống Cẩn, mà anh trai thứ hai trong nhà còn làm ăn lớn ở Bắc Kinh, nghe nói là cái gì mà Công ty Đồ hộp Kiều thị, kiếm được nhiều tiền lắm.

Tiền mà Kiều Trân Trân tiêu mỗi tháng, thịt mà cô ăn còn nhiều hơn cả tiền cả nhà họ kiếm được trong một năm, trưa nay nghe nói còn hầm canh gà, Tống Đại Bảo còn nói là trong đó có bỏ nhân sâm.



Thật ra, chủ nhiệm Hồ đã nghe quá nhiều lời đồn đại về Kiều Trân Trân rồi, lần nào cũng tưởng là đã đạt đến đỉnh điểm nhưng rất nhanh lại có thêm một tin đồn mới, rồi lại làm mới lại mức độ phung phí của Kiều Trân Trân trong mắt mọi người.

Ví dụ như Kiều Trân Trân mua cả một con lợn, ở nhà ăn thịt đến mức nôn ra.

Ví dụ như Kiều Trân Trân mua một chiếc tivi, còn là loại màu, nghe nói là hàng mới từ Dương Thành chuyển đến.

Ví dụ như Kiều Trân Trân mua một chiếc xe Jeep lớn, đãi ngộ hiện tại của cô ấy giống như lãnh đạo lớn của căn cứ, đi đâu cũng có xe đưa đón.

Ví dụ như Kiều Trân Trân mở một nhà máy chế biến thực phẩm ở Công xã Tiền Tiến bên kia, bây giờ cô ấy đã trở thành hộ kinh doanh tư nhân, giống như anh trai thứ hai của cô ấy, làm Công ty Đồ hộp Kiều thị.

Vân Mộng Hạ Vũ

...

Chủ nhiệm Hồ vốn không quan tâm đến những chuyện này nhưng hôm nay có người nhà chồng đến, nhờ cô ấy đi hỏi Kiều Trân Trân xem nhà máy chế biến thực phẩm ở Công xã Tiền Tiến kia còn cần người không, cháu trai lớn nhà chồng bà ấy muốn đến đó làm việc.

Chồng của chủ nhiệm Hồ họ Vương, tên là Vương Đại Cương, quê ở một đội sản xuất dưới quyền Công xã Tiền Tiến, hai người quen nhau khi học trung cấp, sau đó người đàn ông tiếp tục học lên vào căn cứ Côn Bằng, bà ấy cũng theo chồng đến đây.

Cháu trai nhà chồng năm nay cũng đã 18 tuổi, học hết lớp 8, trước giờ vẫn ở nhà làm ruộng, cũng không nghĩ đến chuyện ra ngoài tìm việc làm.

Sau đó, có một người trong thôn đến nhà máy chế biến của Công xã Tiền Tiến làm việc, lúc về không chỉ mặc một bộ quần áo mới, nói là đồng phục do nhà máy đóng hộp phát, còn mua hai cân thịt, toàn là thịt mỡ ngon tuyệt, lời nói ra vào đều khen ngợi nhà máy chế biến hết lời.

Điều này không chỉ khiến nhà họ Vương vô cùng ghen tị, mà cả dân làng cũng rất ngưỡng mộ, đáng tiếc là đã qua thời gian tuyển dụng, nhà máy chế biến bên kia nói là không cần người nữa.

Lúc này nhà họ Vương nghe ngóng được rằng ông chủ của nhà máy chế biến này là người nhà ở căn cứ Côn Bằng, thế là tìm đến chủ nhiệm Hồ, xem có thể nhờ bà ấy hỏi thăm giúp không.

Sau khi tan làm, chủ nhiệm Hồ đến nhà Kiều Trân Trân, Kiều Trân Trân đang nấu cơm, thấy chủ nhiệm Hồ đến thì vội vàng mời vào, rót cho bà ấy một cốc nước.

Nhìn hai món ăn đã nấu xong trên bàn, chân giò hầm sốt đỏ! Cá lóc hấp! chủ nhiệm Hồ không tự chủ được mà nuốt nước bọt, không khỏi cảm thán, đồ ăn nhà Kiều Trân Trân này thật ngon, thật ra bà cũng rất thèm, chỉ là thấy hơi tốn kém.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 99: Chương 99


“Trân Trân, nghe nói cô mở một nhà máy chế biến thực phẩm ở Công xã Tiền Tiến, nhà chồng tôi nhờ tôi đến hỏi, còn cần tuyển người không? Có một đứa cháu trai muốn đến làm việc.”

Bây giờ mọi người nói chuyện đều khá thẳng thắn, người tinh ranh như Hoàng Tam vẫn còn khá ít, chủ nhiệm Hồ trực tiếp nói rõ mục đích đến.

“Bên đó đều do xưởng trưởng Trương quản lý, thực ra tôi không quản lý nhiều, nhưng nhà máy mới mở chưa được bao lâu, đang là lúc bận rộn, hẳn là vẫn cần người.”

Kiều Trân Trân đã quen làm bà chủ bù nhìn, nhà máy đóng hộp bên kia đã nhờ người nhà của bí thư Trương quản lý, cô căn bản không lo lắng nhưng nếu thực sự muốn sắp xếp một hai người vào thì hẳn cũng không thành vấn đề, dù sao cô cũng là bà chủ lớn đứng sau.

Chủ nhiệm Hồ kể cho Kiều Trân Trân về tình hình của cháu trai nhà chồng, Kiều Trân Trân bảo anh ta ngày mai đến tìm xưởng trưởng Trương, cô sẽ ăn cơm xong rồi gọi điện thoại nói một tiếng.

Nhưng mà Kiều Trân Trân nói mình cũng không đảm bảo chắc chắn được, bởi vì người thực sự quản lý và làm chủ ở nhà máy vẫn là xưởng trưởng Trương, một ông chủ tốt thực sự phải biết nắm bắt đúng mức.

Chủ nhiệm Hồ đương nhiên hiểu được điều này, vẫn cảm ơn Kiều Trân Trân tử tế, lúc đi, Kiều Trân Trân lại lấy cho bà hai lọ củ cải muối, đều là sản phẩm của nhà máy chế biến ở Công xã Tiền Tiến.

Chủ nhiệm Hồ khá ngại ngùng, vốn dĩ là bà đến nhờ người ta giúp việc, không tặng quà thì thôi, ngược lại còn lấy đồ của người ta.

Nhưng mà, Kiều Trân Trân nhiệt tình, nhất quyết bắt cô ta nhận, chủ nhiệm Hồ cảm thấy tính tình Kiều Trân Trân thực ra khá tốt, ngoài việc thích tiêu tiền thì chẳng có tật xấu gì lớn.

Nhưng mà cho dù có thích tiêu tiền thì kỹ sư Tống cũng nuôi nổi, bà nghe chồng mình nói kỹ sư Tống hoàn thành một dự án lớn, căn cứ đã thăng chức cho cậu ấy.

Mới đến căn cứ bao lâu chứ, đã hoàn thành một dự án lớn, rất nhiều người đến trước kỹ sư Tống mà vẫn chưa có thành quả gì, quả nhiên là sinh viên giỏi từ Đại học Bắc Kinh, đúng là có tài.

Vân Mộng Hạ Vũ

Để thuận tiện cho việc quản lý, căn cứ đã phân chia thành ba viện nghiên cứu theo hướng nghiên cứu khác nhau, kế hoạch ban đầu là thành lập mười hai viện nhưng hiện tại, rõ ràng là thiếu nhân tài, nguồn lực và thiết bị sau này cũng tạm thời không theo kịp, cho nên trước mắt chỉ thành lập ba viện.

Viện nghiên cứu thứ nhất mà Tống Cẩn ở, chủ yếu nghiên cứu về động lực và năng lượng. Tống Cẩn đã có một ý tưởng từ rất lâu trước đây, cũng đã tự mình nghiên cứu và thiết kế, sau khi đến căn cứ, anh ấy tự mình dẫn dắt nhóm nghiên cứu chuẩn bị làm một trận lớn.

Trải qua vô số lần điều chỉnh thiết kế và thử nghiệm đi thử nghiệm lại vào đầu năm nay, cuối cùng cũng đã thành công.

Sau khi báo cáo toàn bộ dữ liệu và thành quả nghiên cứu lên tổng bộ ở Bắc Kinh, cấp trên để khen thưởng nhân tài, đã thăng chức cho Tống Cẩn, hiện tại anh ấy đã là phó viện trưởng viện nghiên cứu thứ nhất, có thể coi là người trẻ tuổi nhất trong đội ngũ lãnh đạo cấp cao, các thành viên trong nhóm nghiên cứu mà anh ấy dẫn dắt cũng đều được thăng một cấp tương ứng.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 100: Chương 100


Viện trưởng viện nghiên cứu thứ nhất do viện trưởng căn cứ kiêm nhiệm, ông ấy thường rất bận, công việc trọng điểm cũng không ở đây, cho nên thực ra Tống Cẩn tương đương với người đứng đầu viện nghiên cứu thứ nhất.

Hành động này của tổng bộ Bắc Kinh, ngoài việc khen thưởng nhóm của Tống Cẩn, còn là để khuyến khích những người khác ở căn cứ tiến lên, phấn đấu sớm đạt được nhiều thành tích tốt hơn nữa. Đối với sự nỗ lực và cống hiến của mọi người, cấp trên đều nhìn thấy, cũng sẽ không phụ lòng mọi người.

Mọi người nhìn Tống Cẩn bây giờ như vậy cũng hiểu ra, từng người từng người đều cố gắng hết sức để làm.

Đất nước đang trong thời kỳ cải cách mở cửa, phát triển mạnh mẽ, đối với nhân tài là cầu hiền như khát, chỉ cần có năng lực, có gan dạ, đạt được thành tích, đất nước sẽ trao thưởng tương ứng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bây giờ chúng ta không xem xét đến thâm niên, cũng không xem xét đến xuất thân, mèo đen mèo trắng, bắt được chuột thì là mèo tốt, đã là mèo tốt thì đương nhiên phải có đãi ngộ tốt, đất nước sẽ không phụ lòng anh hùng.

Tống Cẩn được thăng chức, người vui mừng nhất không phải là anh ấy, mà là thầy Cố. Mặc dù ông ấy vẫn luôn rất rõ ràng về năng lực của Tống Cẩn nhưng những người khác không tin, lần này cuối cùng ông ấy cũng có thể chỉ vào mũi họ mà dương dương tự đắc, xem họ còn có gì để nói.

Những người bạn già của ông ấy còn từng người đến hỏi thăm tình hình của Tống Cẩn, đều ghen tị vì ông ấy nhận được một học trò tốt như vậy.

Hôm nay, thầy Cố lại đến nhà Kiều Trân Trân ăn cơm, cùng đến còn có Hạ Sơn, bây giờ cậu ấy cũng được coi là trợ lý đắc lực của Tống Cẩn, thuộc thành viên cốt cán trong nhóm nghiên cứu của Tống Cẩn.

Kiều Trân Trân làm một bàn đồ ăn ngon để chiêu đãi họ, đầu cá om tiêu, thịt bò xào, chân gà cay thơm, còn có vịt bát bửu và tôm sông rang dầu, cuối cùng là rau theo mùa và một nồi canh nấm dưỡng sinh.

Mấy người ăn đến mặt mày hồng hào, thầy Cố còn liên tục kêu to, nói đồ ăn ngon như vậy, nhất định phải uống chút rượu, thế là mấy người lại uống một bình Mao Đài, đây là do người khác tặng thầy Cố, thầy Cố lại tặng cho Kiều Trân Trân.

Hỏi thầy Cố thích uống rượu với ai nhất thì không phải Tống Cẩn, cũng không phải là Hạ Sơn, mà là Kiều Trân Trân.

Ông ấy phát hiện ra cô gái này không chỉ hiểu biết rộng, có thể nói chuyện khắp trời Nam đất Bắc, mà còn có kiến giải độc đáo, thường xuyên bất chợt thốt ra một câu rất có triết lý, khiến ông ấy có cảm giác như được khai sáng, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của người ở độ tuổi này.

Điểm thiếu sót duy nhất là không thích học tập, thầy Cố đã có lòng muốn nhận cô làm học trò, thế mà cô lại không chịu! Phải biết rằng, trên dưới cả nước, có bao nhiêu người cầu xin ông ấy nhận, ông ấy còn không đồng ý! Đằng này Kiều Trân Trân lại không chịu.

Thầy Cố đưa cho cô một số sách, bảo cô rảnh rỗi thì đọc nhiều vào, cô cũng không đọc, lúc nào cũng thích đọc mấy thứ tiểu thuyết hoặc truyện hí kịch, đúng là lãng phí của trời, tức đến mức thầy Cố phải uống thêm hai bát canh sâm.

Thầy Cố: Canh này nấu ngon, lửa vừa tới!
 
Back
Top Bottom