Ngôn Tình Mỹ Nhân Hệ Phật

Mỹ Nhân Hệ Phật
Chương 57: Cầu Xin Các Chú Thím Nhìn Xem Người Đệm Piano Trong Video Gốc Thước Vũ Là Ai


“Cư dân mạng đúng là mắt sáng như đuốc.”

Luyện Vọng Thư trơ mắt nhìn Lâu Tiêu mở điện thoại, rồi lại trơ mắt nhìn Lâu Tiêu ấn vào bài đăng, đọc một lượt hơn một nghìn bình luận, cuối cùng bật ra một tiếng cười khen ngợi.

Lâu Tiêu chỉ vào bình luận của cư dân mạng 1009L, hỏi Luyện Vọng Thư: “Cái này không phải của anh thật à?”

Luyện Vọng Thư thanh minh: “Tất nhiên là không, anh đã đồng ý với em là giữ bí mật rồi, sao có thể lên hot topic trên diễn đàn.”

Lâu Tiêu hơi ngập ngừng.

Qua ngần ấy năm bên nhau, từ lâu cô đã nhận ra, bình thường Luyện Vọng Thư rất khiêm tốn, chỉ riêng với những chuyện có liên quan đến cô là anh lại không nhịn được thói khoe khoang.

Thế nên hai người đã hứa với nhau, ở trên mạng — ít nhất là trong phạm vi nghề nghiệp của Luyện Vọng Thư, không công khai mối quan hệ giữa hai người.

Nhưng cư dân mạng lại đào ra được thế này, đương nhiên là không làm trái với lời hứa.

Luyện Vọng Thư hôn lên vành tai cô rồi hỏi: “Sáng nay muốn ăn gì?”

Lâu Tiêu: “Chỉ cần là anh làm, ăn gì cũng được.”

Luyện Vọng Thư đứng dậy, chỉ mặc một cái quần rồi đi vào bếp.

Lâu Tiêu cũng rời giường rửa mặt, cơ thể bị dày vò gần hết từ trên xuống dưới, hơi đau nhức, mất sức, may mà trước khi đi ngủ đã tắm rồi, vẫn còn sạch sẽ, thoải mái.

Lâu Tiêu đánh răng rửa mặt, chải lại mái tóc bù xù rồi lại bò về giường, cầm điện thoại Luyện Vọng Thư xem bài đăng.

Một lát sau, Luyện Vọng Thư thấy trong phòng bếp chẳng còn gì, quay lại phòng mặc quần áo, lấy áo khoác rồi nói là đi xuống tầng mua chút nguyên liệu nấu ăn.

Tầm mắt của Lâu Tiêu chuyển từ màn hình điện thoại sang Luyện Vọng Thư đang mặc quần áo: “Hay là gọi đồ ăn về luôn đi.”

Tự nấu còn phải xuống tầng mua đồ ăn, phiền phức lắm.

Luyện Vọng Thư đã mặc xong áo khoác, ngồi xuống mép giường, cúi người hôn môi Lâu Tiêu.

Đến lúc hôn Lâu Tiêu thở hổn hển, anh mới tách ra, trầm giọng hỏi: “Đặt đồ ăn?”

Lâu Tiêu khẽ thở gấp, hơi chui vào chăn: “Em muốn ăn mì sườn non anh làm”

Nói rồi còn giơ điện thoại Luyện Vọng Thư lên, ra vẻ “Anh đi nhanh đi, đừng có hôn tiếp”.

Luyện Vọng Thư cười cầm lấy điện thoại mình, đứng dậy ra phòng khách lấy điện thoại Lâu Tiêu vào cho cô, để cô xem thong thả.

Bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa ra khỏi nhà của Luyện Vọng Thư, Lâu Tiêu dùng điện thoại mình nhấn vào diễn đàn trò chơi, bài đăng với số lượng trang bình luận đáng kinh ngạc vẫn đứng đầu trên trang chủ diễn đàn, Lâu Tiêu ấn nhảy sang trang cô vừa đọc.

Bài viết được đăng lên đêm qua, bây giờ đã hơn một giờ chiều, qua một buổi tối và một buổi sáng, với độ nổi tiếng của Luyện Vọng Thư trong trò chơi và cách yêu đương dường như chẳng hề che giấu gì của hai người thời cấp ba, Lâu Tiêu đoán chắc hẳn mọi người đã tìm được bằng chứng yêu sớm của cô và Luyện Vọng Thư.

Sự thật đúng là như vậy nhưng toàn bộ quá trình đỉnh hơn cả trong tưởng tượng của Lâu Tiêu.

Từ bình luận thứ 1009, có người tham gia diễn đàn lâu năm đã dán link bài đăng cũ.

Trong đó, bài đăng tiêu biểu nhất là bài đăng một streamer phát sóng trực tiếp được ghép đôi trong game với Lian lúc ấy còn chưa phải tuyển thủ chuyên nghiệp, kỵ sĩ và pháp sư cùng đội vì coi thường người chơi nữ mà bị Lian dạy dỗ, còn cả câu nói thịnh hành “Không phải công của cậu à” thời ấy.

Có điều, trọng điểm bây giờ dĩ nhiên là câu nói “Bé người yêu của Lian vừa off, Lian đã bung xõa tay chân rồi”.

Có người xem lại toàn bộ video ghi hình live stream năm đó, chắc chắn Lian đã không phủ nhận danh phận “bé người yêu”.

Suy đoán em họ Tiểu Điểu và Lian không chỉ là bạn học mà còn là người yêu lập tức chiếm thế thượng phong, fans nữ của Luyện Vọng Thư nhiều ít gì cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi — Yêu đương tử tế trước khi nổi tiếng vẫn hơn sau khi nổi tiếng ngủ với hot girl.

Đương nhiên, cũng có người bất mãn với chuyện này, hỏi em họ Tiểu Điểu là ai, chưa nghe bao giờ, tự nhiên đào lại chuyện cũ, muốn hưởng ké độ nổi tiếng của Luyện Thần chứ gì.

【1801L: Có thể các mày không biết em họ Tiểu Điểu, nhưng chắc chắn các mày biết Thước Vũ】

【1805L: Người chơi nghe nhạc không bao giờ nhớ tên bài hát đi ngang qua, trước khi tìm kiếm Thước Vũ: Thước Vũ là cái gì, còn dám dõng dạc bảo chắc chắn tất cả chúng tôi đều biết.

Sau khi tìm kiếm Thước Vũ: DNA rung động!】

(DNA rung động: Xem một video quá nhiều rồi trở nên quen thuộc với nó, sau này chỉ cần xem lại một đoạn nhỏ thì DNA đã mất từ lâu trong cơ thể cũng sẽ rung động trở lại.)

【1806L: Vờ lờ? Ca sĩ ban đầu của Thước Vũ là em họ Tiểu Điểu á?】

【1810L: Cười chết, trong danh sách staff dùng đúng bốn chữ “em họ Tiểu Điểu”, nghĩ cái tên mạng khác mà cũng không chịu, phải lười đến mức nào cơ chứ】

【1812L: Biết ngay là mấy tên fans Luyện mù hết rồi mà, cầu xin các chú thím nhìn xem người đệm piano trong video gốc Thước Vũ là ai】

Có người đăng luôn ảnh chụp màn hình, một cái tên “Lian” chói lọi, quả thực chói mù mắt.

【1820L: … Hóa ra duyên phận của mị và Luyện Thần đã bắt đầu từ trước khi anh ấy chơi chuyên nghiệp /quỳ】

【1821L: Thật ra tui đã để ý từ lâu rồi nhưng cứ nghĩ là tình cờ trùng tên mạng thôi】

【1823L: Hơi sững sờ, chuẩn bị xem lại hết những video mấy năm trước của Tiểu Điểu, tôi có cảm giác như đứng trước hộp ma quái Pandora vậy á】

【1825L: Nói đúng ra, bài đăng này không phải là bài tăng độ hot cho kênh Y à?】

Dần dần có người bắt đầu hoài nghi ý đồ thật sự của bài đăng này nhưng lúc sau lại xuất hiện “phần Plus” làm mọi người tỏ vẻ, chỉ để tăng độ hot mà phải chuẩn bị tỉ mỉ tận bốn năm, thế thì bọn họ phục.

Có fans Luyện nhanh nhẹn, nửa tiếng sau đăng lên một đường link và một bức ảnh chụp màn hình —

【2001L: Đây mà không phải tay Luyện Thần thì tui chặt đầu xuống cho mấy bồ】

Trên hình là Lâu Tiêu mặc Hán phục kéo tay một người.

【2002L trả lời 2001L: Tui không cần đầu của bồ, tui cần đầu Luyện Thần cơ】

Ban đầu, không ai hiểu 2002L có ý gì, sau khi ấn vào đường link vào kênh Y xem video gốc mới hiểu, trong cả video, Lian không hề lộ mặt.

【2073L: Bây giờ tôi chỉ muốn cầm dao kề vào cổ người chỉnh sửa video này, bắt ổng giao video chưa cắt ra】

【2080L: Nghe giọng chắc chắn là Luyện Thần!】

【2085L: Bằng chứng yêu sớm của Luyện Thần, nhân tiện, em họ Tiểu Điểu đáng yêu quá xá, tuy là không nhìn thấy mặt Luyện Thần nhưng mà muốn xỉu với tương tác ngọt ngào của hai người luôn á】

【2087L: Có gì nói nấy, ship được mấy má ơi.

Lúc xe đẩy của Tiểu Điểu hết chỗ quay đầu lại tìm em họ, em họ đang bảo Luyện Thần lấy hộ ẻm đồ, một tay còn kéo tay áo Luyện Thần, mấy cái động tác nho nhỏ này chết tuiii!!!】

【2090L: Muốn xỉu +1, mị chỉ muốn biết quan hệ của hai người hiện tại thôi.

Như vậy là từ lúc Luyện Thần chưa chơi chuyên nghiệp hai người đang ở bên nhau, vượt qua được áp lực của cha mẹ và nhà trường, cùng nhau đi qua khoảng thời gian Luyện Thần bị nghi ngờ, bị cả mạng xã hội bôi nhọ.

Mị hy vọng họ vẫn có thể tiếp tục bên nhau】

【2090L: Lian đến công khai mà cũng không chịu, chắc là chia tay rồi】

Đến trang cuối cùng của bài viết, có rất nhiều ảnh chụp màn hình đã chia sẻ sang Weibo, có nghĩa là có rất nhiều người đã rời chiến trường, bắt đầu lan truyền nội dung bài viết này lên Weibo, đồng thời cũng xuống dưới Weibo của Luyện Vọng Thư và Weibo chính thức của chiến đội LLL để dò hỏi tình trạng đời sống tình cảm của anh.

Thậm chí, ngay cả đồng đội của Luyện Vọng Thư cũng vì vậy mà bị làm phiền.

Bên ngoài phòng truyền đến tiếng cửa mở, Lâu Tiêu xuống khỏi giường, giẫm dép lê ra ngoài, thấy Luyện Vọng Thư xách một cái túi to, trong túi ngoài nguyên liệu nấu mì sườn non còn có rất nhiều đồ ăn vặt và mấy chai nước ép nho.

Luyện Vọng Thư vừa thay giày vừa hỏi cô: “Xem xong rồi hả em?”

“Xong rồi.” Lâu Tiêu cảm khái: “Cư dân mạng bây giờ toàn Sherlock Holmes.”

Luyện Vọng Thư tâm trạng vui vẻ xách túi vào bếp, ra ngoài cởi áo khoác rồi thương lượng với Lâu Tiêu: “Vệ Nhất Ý cứ thúc giục anh, bảo Weibo chính thức sắp bùng nổ tin nhắn rồi, nói anh đăng Weibo cho câu trả lời chính xác nhanh nhanh lên.”

Lâu Tiêu: “Thế anh đăng đi.”

Luyện Vọng Thư nhận được sự đồng ý, cầm điện thoại vào bếp.

Lâu Tiêu đi ra phòng khách, không phải cô lười, mà thật sự cô không có thiên phú nấu ăn.

Sau vài lần vào bếp, không ai dám để cô vào bếp nữa, ngay cả Luyện Vọng Thư cũng từng nghi ngờ, Lâu Tiêu có cái miệng ăn gì cũng được, chắc là trời cao sợ cô chết đói vì khoản nữ công gia chánh của mình nên đặc biệt ban ân cho cô.

Lâu Tiêu ngồi trên sô pha, không ngừng làm mới Weibo của Luyện Vọng Thư, một lúc sau mới có thêm một nội dung mới —

【Lian: Hai điều may mắn nhất đời anh, một là có được sự ủng hộ của gia đình, hai là gặp được em.】

Ảnh đi kèm trong bài viết là Luyện Vọng Thư đeo khẩu trang đen được Lâu Tiêu mặc Hán phục kéo tay xuất hiện trước ống kính, Lâu Tiêu nghiêng đầu nói chuyện với Luyện Vọng Thư, trên mặt chan chứa ý cười.

Luyện Vọng Thư tuy chỉ lộ ra đôi mắt nhưng đôi mắt ấy đang nhìn Lâu Tiêu vô cùng chăm chú.

Là cảnh mà Luyện Vọng Thư thích nhất trong vlog mua đồ Tết chưa qua chỉnh sửa.

Lâu Tiêu ngơ ngác nhìn một lúc lâu, đứng phắt dậy chạy ra phòng bếp, hỏi Luyện Vọng Thư: “Sao ảnh gì điện thoại anh cũng có thế?”

Không biết là do đang bận xào sườn non hay do ngượng ngùng vì câu nói sến súa trên mạng vừa rồi, anh không quay đầu lại: “Anh giữ hết những bức ảnh trước kia.”

“Thế thì tốn biết bao nhiêu dung lượng.” Lâu Tiêu duỗi tay lấy điện thoại trong túi anh, nhấn mở album mới biết album của Luyện Vọng Thư có chức năng phân loại, tất cả trong đó đều là ảnh chụp chung của họ, kéo đến cuối cùng thế mà còn cả ảnh hai người ôm nhau ở cổng trường sau khi kỳ thi Đại học năm ấy kết thúc.

Bức ảnh này được nhiếp ảnh gia gửi cho bọn ho, từ góc chụp, ánh sáng đến bố cục, mọi thứ có thể nói là hoàn hảo.

Nhưng câu chuyện đằng sau bức ảnh đó thật sự thực tế, thảm thiết — Lâu Quốc Đống và Chử Tú Trân phát hiện con gái yêu sớm, tiệc chúc mừng đã được quyết định từ lâu biến thành tam đường hội thẩm, quả thực nghĩ lại mà sợ.

(Tam đường hội thẩm: Ba cơ quan chức năng đồng thời thụ lý một vụ án, trường hợp này thường xảy ra khi có vụ án lớn, hoặc có liên quan đến nhân vật nhạy cảm; cũng có thể hiểu là ba người tham gia thụ lý một vụ án cùng một lúc.)

Lâu Tiêu lướt tiếp xuống dưới, nhận ra đó toàn là kỉ niệm thời xưa bỗng có chút cảm động, muốn ở lại bếp phụ giúp, còn hỏi Luyện Vọng Thư có cần rửa vài cọng lá cải cho thêm vào mì không.

Luyện Vọng Thư mới mấy phút trước còn tỏ tình mùi mẫn trên mạng, bây giờ lật mặt vô tình, đẩy cô ra khỏi phòng bếp: “Không cho phép em động vào nguyên liệu nấu ăn.”

Lâu Tiêu trước tiên là sửng sốt, sau đó tiện đà cáu giận: “Rửa rau thôi!”

Luyện Vọng Thư lạnh lùng: “Không cho.”

Lâu Tiêu đã từng đấu tranh chống lại khoản nữ công gia chánh của mình, để lại bóng ma sâu sắc với chuột bạch Luyện Vọng Thư.

Chuột bạch Luyện Vọng Thư không muốn ôn lại ác mộng trước mặt Lâu Tiêu, kiên quyết đóng cửa phòng bếp lại..
 
Mỹ Nhân Hệ Phật
Chương 58: Rõ Ràng Là Có Ý Cho Luyện Vọng Thư Tối Nay Ngủ Ngoài Phòng Khách


Lâu Tiêu bị đuổi ra khỏi bếp nhận được điện thoại của Mộ Đông Dương.

Mộ Đông Dương không có hứng thú với trò chơi Lĩnh Vực, đương nhiên không thể lúc nào cũng chú ý đến diễn đàn trò chơi Lĩnh Vực để mà biết tối qua, video ghi lại live stream nhiều năm trước của mình đã bị người ta treo lên diễn đàn trò chơi.

Hơn nữa làm việc tự do nên nghỉ ngơi và làm việc không theo quy luật, đến tận vừa rồi bị trợ lý Tiểu Nguyên gọi điện đánh thức, tìm hiểu nguồn gốc đến diễn đàn trò chơi, cô mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Mộ Đông Dương nhìn những bình luận và tin nhắn đòi xem vlog nguyên bản, vô cùng buồn rầu: “Tư liệu gốc vẫn còn, chỉnh sửa thêm một phiên bản Vọng Thư lộ mặt không phải là không được, hoặc là thêm bản đặc biệt chỉ có Vọng Thư cũng không sao.

Vấn đề là em và Vọng Thư có đồng ý hay không, nếu đồng ý chị sẽ chỉnh sửa, không thì chị đăng Weibo, bảo là đã trôi qua nhiều năm, tư liệu lúc đó đã xóa hết rồi.”

Lâu Tiêu: “Em thì không sao, còn Vọng Thư…”

Mộ Đông Dương cũng biết rõ Luyện Vọng Thư thích khoe mẽ chuyện tình cảm thế nào: “Nó chắc chắn sẽ đồng ý.”

Lâu Tiêu: “… Em cứ hỏi anh ấy chút đã.”

Lâu Tiêu chạy vào bếp đẩy đẩy cửa, không đẩy nổi, Luyện Vọng Thư thế mà lại khóa trái cửa phòng bếp?!”

Lâu Tiêu đập cửa: “Luyện! Vọng! Thư!”

Cửa mở ra, Luyện Vọng Thư đứng sau cảnh cửa, trên tay còn cầm đôi đũa dài gắp mì: “Em nói đi.”

Lâu Tiêu đưa luôn điện thoại cho anh, Luyện Vọng Thư cầm điện thoại nói vài câu với Mộ Đông Dương.

“Chị Đông Dương.”

“Được ạ… Bản có em và cô ấy, một mình thì thôi ạ.”

“Vâng, làm phiền chị.”

Kết quả không nằm ngoài dự đoán của Mộ Đông Dương, Luyện Vọng Thư đồng ý.

Cúp máy, Lâu Tiêu lấy điện thoại mình về, lẩm bẩm một câu: “Anh cứ khoe đi, cẩn thận sau này bị vả mặt.”

Luyện Vọng Thư suýt nữa thì tức đến bật cười, ấn trán cô đẩy ra khỏi bếp: “Có ai tự trù mình thế không?”

Lâu Tiêu: “Không nhắc đến khả năng ấy thì không có nghĩa là nó không tồn tại.”

Lại một lần nữa, Luyện Vọng Thư đóng cửa bếp lại trước mặt Lâu Tiêu: “Chỉ cần mình sẽ mãi ở bên nhau thì không gọi là vả mặt.”

Lâu Tiêu đứng nhìn cửa bếp, một lúc lâu sau mới hiểu Luyện Vọng Thư nói vậy là có ý gì —

Ghê thật đấy, chặt đứt hết đường lui của mình thì thôi.

Anh phải chắc chắn rằng bọn họ sẽ mãi ở bên nhau đến bao nhiêu cơ chứ.

Cô chưa từng nghĩ họ sẽ có ngày chia lìa, nhưng cũng không ngây thơ đến mức nghĩ họ có thể giống như công chúa hoàng tử trong truyện cổ tích, sống hạnh phúc cả đời bên nhau.

Nhưng không thể phủ nhận, Luyện Vọng Thư khoe mẽ tình cảm một cách khẳng định như thế, thái độ không hề sợ mai sau chia tay rồi bị vả mặt khiến cô vô cùng hài lòng, tâm trạng cũng tốt lên, ăn nhiều thêm nửa bắt mì sườn non.

Ăn xong, hai người thấy thời tiết khá đẹp nên xuống nhà đi dạo.

Vườn của khu dân cư Lãm Đình rất rộng, nhiều cư dân ở đây nhân lúc chiều ấm áp đưa chó đi dạo, trong đó có một chú Samoyed rất đáng yêu, Lâu Tiêu không nhịn được ngắm nghía lâu hơn một chút.

Luyện Vọng Thư thấy vậy hỏi: “Em muốn nuôi một con không? Để nó thay anh ở cạnh em lúc anh bận.”

Lâu Tiêu lắc đầu: “Không được, ký túc xá không tiện nuôi chó lớn.”

Luyện Vọng Thư: “Thế nuôi mèo nhé?”

Nhắc đến mèo, Lâu Tiêu nhíu mày: “Có đánh chết em cũng không nuôi mèo.”

Luyện Vọng Thư phải nhịn mới không cười thành tiếng.

Nghiệt duyên của Lâu Tiêu và mèo, phải kể bắt đầu từ khi Lâu Tiêu mới vừa lên năm nhất Đại học.

Vì Lâu Tiêu đi học xa nhà, Lâu Quốc Đống và Chử Tú Trân cảm thấy trong nhà trống trải hơn rất nhiều, Chử Tú Trân không muốn thể hiện nhưng thật ra Lâu Quốc Đống ngày nào cũng gọi video cho Lâu Tiêu.

Lâu Tiêu lo hai người quá cô đơn, suy nghĩ rồi dùng tiền ngày thường tích cóp được mua một con mèo về.

Ban đầu Chử Tú Trân còn ghét bỏ, nói con mèo ấy cào xước hết cả đồ đạc, cào màn với sô pha trong không ra cái gì, phân mèo cũng thúi không chịu được.

Lâu Quốc Đống lại rất thích, còn đặt tên cho con mèo này là “Đáp Đáp” (Đại Đại), đối ứng với Lâu Tiêu “Tiêu Tiêu” (nho nhỏ).

Sau khi nhà nuôi mèo, tần suất Lâu Quốc Đống gọi video cho Lâu Tiêu trở lại bình thường, một tuần gọi một, hai cuộc.

Có lần Lâu Quốc Đống quay trộm video Chử Tú Trân ôm mèo ngồi xem TV, thần thái hơn cả phu nhân, Lâu Tiêu rất mừng.

Sau đó có điều thay đổi.

Nhà khác nuôi mèo, thường xuyên xuất hiện tình trạng địa vị của mèo trong nhà đàn áp địa vị con trai con gái ruột.

Còn nhà họ lại khác, dù cho Đáp Đáp cho được cưng lên tận trời thì Lâu Tiêu cũng là chị, Lâu Quốc Đống và Chử Tú Trân sẽ quan tâm đến cô trước.

Đáp Đáp không ghét Lâu Tiêu, cho ôm cho v**t v*, chỉ là thỉnh thoảng lại đạp đổ cốc nước của Lâu Tiêu, làm đổ chậu hoa Lâu Tiêu trồng thôi.

Nhưng dường như Đáp Đáp không có cách nào đi lướt qua Lâu Tiêu vậy, Lâu Quốc Đống và Chử Tú Trân cũng không bởi vì Đáp Đáp “lỡ chân” mà mắng nó.

Mối quan hệ một người một mèo vô cùng vi diệu, cực kì giống chị em ruột.

Lâu Tiêu sẽ vì Đáp Đáp đi lạc mà vượt một quãng đường xa về nhà, bò trên cầu thang, từng tầng từng tầng một, gọi “Đáp Đáp” đến khàn cả giọng.

Đáp Đáp cũng sẽ vì Lâu Tiêu ốm đau nằm trên giường mà nằm canh bên cạnh cả đêm, thịt thỏ nó thích nhất cũng không hấp dẫn nổi nó.

Nhưng bình thường hai đứa lại chẳng thích thấy mặt nhau cho lắm.

Lúc nào nói về Đáp Đáp, Lâu Tiêu cũng tỏ ra không thích nó, rất ra dáng “vì Đáp Đáp mà ghét luôn cả loài mèo”, Đáp Đáp cũng chỉ chọn mỗi cốc uống nước của Lâu Tiêu để rửa móng vuốt, rửa xong nếu thấy cốc ở rìa bàn, nó sẽ giơ chân đá một cái.

Đi dạo xong về nhà, hai người lại cùng chơi mấy ván game.

Buổi tối, hai người đặt đồ ăn bên ngoài.

Lúc ăn cơm, Lâu Tiêu nhớ ra 8 giờ mình phải đi học nên hỏi Luyện Vọng Thư có muốn đi cùng mình hay không.

Đương nhiên, Luyện Vọng Thư sẽ không từ chối.

Cơm nước xong, Lâu Tiêu nhận được một tin nhắn, của Triệu Huy.

Cậu ta nói hôm nay phấn khích quá, chỉ xin chữ ký, quên xin chụp ảnh chung với Luyện Vọng Thư nên hỏi Lâu Tiêu xem tối nay Luyện Vọng Thư có thể đến học ca tối cùng cô được không.

Lâu Tiêu đưa điện thoại cho Luyện Vọng Thư, anh rất tinh ý hỏi một câu: “Sao cậu ta lại biết em có ca học tối?”

Cả ngày không thấy động tĩnh gì, đến trước thời gian ca học tối lại nhắn tin hỏi, hiển nhiên là phải biết rõ ràng lịch học của Lâu Tiêu.

Lâu Tiêu cũng không nói dối anh: “Cậu ta đang theo đuổi em, cố tình hỏi bạn cùng phòng em lịch học của em.”

Sắc mặt Luyện Vọng Thư trầm xuống: “Cái gì?”

Lâu Tiêu: “Không thì sao hôm qua em lại phải gọi anh đến đón em, em có phải là không biết tự bắt taxi đâu.”

Luyện Vọng Thư nhớ đến chữ ký hôm qua mình đã cho, trong lòng bực bội nhưng không muốn to tiếng với Lâu Tiêu, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi đè thấp âm lượng: “Sao em không nói với anh?”

Lâu Tiêu sấn lại ôm Luyện Vọng Thư, biểu cảm vô tội: “Phản ứng của cậu ta lúc nhìn thấy anh vượt xa dự kiến của em quá, em quên mất.”

Luyện Vọng Thư véo véo má cô: “Còn bạn cùng phòng em sao lại như thế? Tại sao lại cho người lạ lịch học của em?”

“Mấy cô ấy…” Lâu Tiêu chột dạ.

Tận lúc lên Đại học, Lâu Tiêu mới nhận ra, loại người ở Đại học đa dạng, phong phú hơn cấp 3 rất nhiều.

Trong ba người bạn cùng phòng của cô, có một người tên là Dương Kỳ đối xử với cô khá tốt, còn hai người còn lại — Hai người đi dạo phố cùng cô, lúc về nhất quyết bảo cô đi cùng ô với Triệu Huy.

Lâu Tiêu thấy một số đặc điểm trong tính cách của họ rất “thú vị”.

Lúc mới lên Đại học, Lâu Tiêu chỉ nghĩ các cô ấy sẽ góp phần tăng thêm niềm vui cuộc sống của mình nhưng không ngờ, thường xuyên đi dạo trên bờ sông cũng sẽ có ngày ướt giày.

Lâu Tiêu thấy Luyện Vọng Thư không vui nên bảo: “Hay là ca tối anh đừng đi nhé.”

Luyện Vọng Thư: “Đừng có mơ!”

Lâu Tiêu thấy không dỗ được nên đành dẫn anh đi học ca tối cùng, nhưng còn đang trên đường, Dương Kỳ đã dùng QQ nhắn tin cho cô: 【Ẩn tài khoản, ẩn tài khoản, ẩn tài khoản nhanh lên】

Lâu Tiêu ngơ ngác, nhưng vẫn chuyển tài khoản QQ sang trạng thái ẩn rồi hỏi: 【Sao?】

Dương Kỳ: 【Từ từ cái.】

Dương Kỳ gửi cho cô một đống ảnh chụp màn hình.

Lâu Tiêu xem từng bức ảnh, nguyên nhân là hai bạn cùng phòng đang chê bai Triệu Huy chơi game dở trong nhóm chat của các bạn nữ trong lớp, làm phí công bọn họ hỗ trợ.

Sau đó, những lời chê bài của hai bạn cùng phòng đó bị một bạn nữ trong nhóm chụp lại gửi cho Triệu Huy.

Triệu Huy nhìn thấy đương nhiên sẽ khó chịu, lên tường nhà của web trường để phàn nàn, nói là dù mình có theo đuổi người đã có người yêu, nhưng bạn cùng phòng của người cậu đang yêu thầm cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, ngoài mặt thì nói dễ nghe là sợ người cậu đang yêu thầm gặp phải trai tồi nên mới giúp, thật ra là không muốn để người cậu yêu thầm sống dễ chịu nên muốn làm người ta khó xử mà thôi.

Bình thường, hai người bạn cùng phòng của Lâu Tiêu rất thân thiết với mọi người xung quanh, lúc này lại có người nhiệt tình, chụp màn hình nội dung tường nhà của Triệu Huy cho hai cô ấy xem, hai cô tức giận, lên luôn nhóm của khoa để cãi vã.

Các cô ấy không chỉ mắng chửi Triệu Huy mà mắng chửi cả bạn nữ cùng lớp đã chụp màn hình gửi cho Triệu Huy, khiến tình hình trong nhóm chat càng lúc hỗn loạn.

Lâu Tiêu tắt thông báo nhóm chat nên cũng không biết trong nhóm đã loạn đến mức nào.

Ngay lúc này, vẫn còn đang cãi vã.

Dương Kỳ: 【Đừng có xen vào, cứ coi như không biết gì đi, ca tối cũng đừng đến, nhỡ mấy cô Lưu Lâm lại diễn vẻ đáng thương để mày vào nhóm chat nói đỡ, để chúng nó tự cấu xé nhau đi.】

Lưu Lâm là một trong hai người bạn cùng phòng kia.

Lâu Tiêu đồng ý với lời khuyên của Dương Kỳ, còn nói với cô ấy: 【Tao cảm giác sau này không ở chung được nữa rồi.】

Dương Kỳ: 【Chắc chắn rồi, với tính cách của hai đứa nó, xong việc chắc chắn sẽ cảm thấy tất cả là lỗi của mày.】

Dương Kỳ: 【Đằng nào thì mày cũng có chỗ ở gần trường, thà là dọn ra ngoài.】

Lâu Tiêu: 【Ừ, ngày mai tao đến dọn đồ, khi nào hai đứa nó không có ở ký túc xá, mày báo với tao một tiếng nhé.】

Dương Kỳ: 【Ok.】

Lâu Tiêu thương lượng với Dương Kỳ xong, nói lại tình hình với Luyện Vọng Thư, hỏi anh: “Mình về luôn à?”

Tâm trạng của Luyện Vọng Thư đã thả lỏng không ít, nhưng anh không quay xe lại mà lái xe qua trường học, đến siêu thị lớn: “Em dọn ra ngoài ở mà, mấy đồ trong nhà làm sao đủ dùng.”

Lâu Tiêu thấy vẫn còn sớm, đi dạo qua siêu thị một chút cũng được nên đồng ý.

Hai người dạo trong siêu thị gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng đẩy xe đầy ắp ra thanh toán.

Lúc nhân viên thu ngân quét mã, Lâu Tiêu để ý thấy tủ đông nhỏ phía xa xa có bán hồ lô ngào đường đóng gói nên để Luyện Vọng Thư lại quầy thu ngân, còn mình chạy ra lấy vài que về.

Lúc quay lại, đồ trong xe đẩy đã được cho vào túi, Lâu Tiêu phát hiện thu ngân nãy giờ vẫn cúi đầu quét mã cứ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn mình.

Cô thấy lạ nên hỏi Luyện Vọng Thư: “Mặt em có gì không?”

Luyện Vọng Thư vén tóc bên cạnh má ra sau tai: “Không, sạch mà.”

Nhân viên thu ngân nghe Lâu Tiêu nói cũng biết mình phản ứng thái quá nên không ngước lên nhìn Lâu Tiêu nữa.

Họ mua chừng ba túi đồ to, lúc lên nhà Luyện Vọng Thư xách hai túi, Lâu Tiêu xách một.

Về đến nhà, Luyện Vọng Thư mang túi đựng thực phẩm cấp đông vào bếp, Lâu Tiêu ở phòng khách sắp xếp những thứ còn lại.

Thu dọn xong, Lâu Tiêu cuối cùng cũng biết tại sao nhân viên thu ngân lại nhìn mình lạ như thế.

“Luyện Vọng Thư!!!” Lâu Tiêu gào lên.

Luyện Vọng Thư rửa tay xong đi ra khỏi phòng bếp, thấy Lâu Tiêu xách túi, lắc lắc đống đồ còn lại trong đó, hỏi anh: “Anh mua nhiều áo mưa thế này làm gì!?”

Luyện Vọng Thư nói rất tự tin: “Ở nhà hết rồi.”

Lúc trưa đi mua thức ăn anh quên mua bù, nếu không thì tại sao buổi trưa anh lại không đụng vào Lâu Tiêu chứ.

“Thế thì cũng không cần nhiều đến cỡ này.” Lâu Tiêu ném túi lên người anh.

Luyện Vọng Thư bắt được túi, giải thích: “Mua nhiều nhiều chút, để ở khắp nơi.”

Lâu Tiêu: “…”

Hóa ra đây là nguyên nhân ở chỗ nào anh cũng lấy ra được một cái à?

Câu hỏi khiến Lâu Tiêu thắc mắc lâu nay cuối cùng cũng có được đáp án, sau đó cô trơ mắt nhìn Luyện Vọng Thư chuyên nghiệp đặt một cái ở kệ sách cạnh sô pha ngoài phòng khách, trong tủ treo trên quầy bếp, trong ngăn kéo của tủ giầy bên ngoài huyền quan, còn cả trên bồn rửa tay trong phòng tắm.

Ngay cả phòng ngủ phụ được cải tạo thành phòng đàn kiêm phòng làm việc cũng được Luyện Vọng Thư ghé thăm một chuyến.

Thừa một hộp cuối cùng, Luyện Vọng Thư còn có mặt mũi buồn rầu trước mặt Lâu Tiêu: “Quên mất phải để một hộp trong xe.”

“Anh im đi.” Lâu Tiêu ôm trán, giọng yếu ớt.

Luyện Vọng Thư vô cùng thích thú đi vòng qua ghế sô pha, quỳ một chân trước mặt Lâu Tiêu, đề nghị: “Hay là, dùng luôn bây giờ?”

Lâu Tiêu định chuồn sang bên kia sô pha nhưng bị Luyện Vọng Thư giữ mắt cá chân, kéo lại.

Bàn tay nóng bỏng trượt lên theo quần tất màu đen, Lâu Tiêu tóm chặt lấy phần áo trên lưng Luyện Vọng Thư, hung hăng bảo: “Anh từ từ đã, ưm…”

Lâu Tiêu không để Luyện Vọng Thư chờ lâu, chủ yếu cũng là do Luyện Vọng Thư không quá dày vò cô, lúc dừng lại cũng chưa qua 12 rưỡi đêm.

Lâu Tiêu kêu khát, Luyện Vọng Thư không hề nghi ngờ gì đi rót nước cho cô.

Lúc quay lại cửa phòng đã đóng chặt, ngoài cửa còn có một cái gối, rõ ràng là có ý cho Luyện Vọng Thư tối nay ngủ ngoài phòng khách.

Luyện Vọng Thư xoay người đi tìm chìa khóa sơ cua nhưng không tìm được, đành phải quay lại nhận lỗi —

“Bé, anh biết lỗi rồi, em mở cửa cho anh vào đi.”.

c
 
Mỹ Nhân Hệ Phật
Chương 59: “chào Buổi Sáng” 1


Lâu Tiêu nhảy ra đầu giường lấy nút bịt tai chống tiếng ồn đeo lên, còn dùng chăn che tai lại, hoàn toàn không màng đến Luyện Vọng Thư ở ngoài đang nhận sai ngoài cửa chân thành, nghiêm túc đến cỡ nào.

Mấy tiếng trước Dương Kỳ đã nhắn tin, nói hôm nay thầy không điểm danh cho Lâu Tiêu yên tâm.

Lâu Tiêu cảm ơn một câu, tán gẫu với cô ấy một lúc, sau đó chuyển sang giao diện Weibo, lướt đến một bài đăng mới của Mộ Đông Dương ở ngay trang chủ —

【Mình đã đọc được bình luận và tin nhắn rồi.

Mình đã đi tìm lại một chút, dữ liệu quay vlog mua đồ Tết ban đầu vẫn còn, mọi người thật sự muốn xem thì mình sẽ hỏi ý kiến Lian, nếu cậu ấy cho phép mình sẽ đăng hết lên một lượt.】

Đứng càng cao càng sợ ngã, mấy năm nay, khát vọng sinh tồn của Mộ Đông Dương ở trên mạng đã đạt đến trình độ thượng thừa.

Để tránh trường hợp sau này bị chỉ trích là hưởng ké độ nổi tiếng của Luyện Vọng Thư, cô vẫn làm bộ đưa quyền quyết định vào tay fans Luyện Vọng Thư.

Như vậy, chỉ cần fans Luyện Vọng Thư đồng ý thì nguy cơ sau này bị chỉ trích ké fame của cô sẽ giảm đi rất nhiều.

Quả nhiên, bình luận đều mong ngóng hình ảnh Luyện Vọng Thư lộ mặt, còn hỗ trợ tag Luyện Vọng Thư — e boo ktruy en.

N et

【@Lian Bình thường live stream đã không thích mở camera thì thôi, lần này nhất định phải đồng ý đấy, đừng có không biết điều kiểu đấy, không là em quỳ xuống cầu xin anh luôn đó QAQ】

【@Lian Luyện Thần, em có bạn cùng phòng bệnh nặng lắm, trước lúc lên thiên đàng muốn xem video thời cấp 3 của anh, anh lên tiếng một cái nhanh nhanh đi anh】

【@Lian Chuyện yêu sớm tui đặt sang một bên cái đã, chỉ cần anh đồng ý cho tụi tui xem hình ảnh thời cấp 3 của anh, tụi tui có thể bỏ qua chuyện cũ】

……

Lâu Tiêu lại đi xem Weibo của Luyện Vọng Thư, thấy ngay vài giây trước, anh đã chia sẻ lại bài viết này, hơn nữa còn tỏ vẻ đồng ý.

Lâu Tiêu xốc chăn lên, tháo tai nghe xuống, quả nhiên không nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh gì.

Ghê thật, thế là bỏ cuộc, chấp nhận ngủ sô pha rồi à?

Thôi được rồi.

Lâu Tiêu lại đắp chăn lên, cất điện thoại chuẩn bị ngủ.

Nhưng cô khát nước, muốn uống nước thật nên không thể ngủ được, cũng không muốn chủ động mở cửa cho Luyện Vọng Thư khi mà anh đã tự đi ngủ sô pha, đành mở mắt thao láo nằm trên giường.

Cô lại nhàm chán lướt Weibo một chút, lướt tường nhà một chút, đọc hết mọi thứ có thể đọc, cuối cùng lại nhấn mở diễn đàn trò chơi Lĩnh Vực, tìm bài đăng lúc sáng.

Lâu Tiêu cứ nghĩ, sau khi Luyện Vọng Thư đưa ra câu trả lời, bài đăng này sẽ dần dần lắng xuống, không ngờ đằng sau lại có thêm những hai trang bình luận.

Cái khiến phần bình luận của bài đăng tăng đột biến là một link dẫn, Lâu Tiêu ấn vào, thấy là video live stream của đồng đội Luyện Vọng Thư – Yazi.

Vì đang là thời gian ngoài mùa giải, chiến đội LLL vừa kết thúc thi đấu đã ở lại quốc gia tổ chức thi đấu, định đi chơi vài ngày rồi mới về.

Để live stream bù thời gian thi đấu, một số tuyển thủ đã tranh thủ mở live stream trong lúc đi du lịch.

Bởi vì chênh lệch múi giờ nên live stream ba tiếng trước, ở bên đó vẫn là ban ngày, cả nhóm người đi dạo ngoài đường.

Yazi vừa đi, vừa trả lời những câu hỏi trong sóng comment —

“Đội trưởng hả? Cậu ấy về nước rồi, về gặp người yêu, mấy ngày nay chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, tôi nhìn còn thấy thương.”

“Hầy, tụi tôi biết hết mà, nhưng mà người yêu đội trưởng khá là kín tiếng, không muốn công khai nên tụi tôi cũng giúp giữ bí mật, nào từ từ…” Yazi kéo Momo ở bên cạnh sang, “Đội trưởng tự thừa nhận rồi, bọn mình nói chắc cũng được nhỉ?”

Momo bị Yazi kéo tay nên đồ uống đang cầm đổ ra hơn nửa, anh liếc Yazi một cái rồi rút tay lại, xoay người tránh sang một bên.

Sóng comment xúi giục —

【Được được được, sao lại không được cơ chứ.

Nếu Luyện Thần trừ tiền lương của ông, bọn tôi mắng ổng giùm cho】

【Chuẩn! Mắng ổng!】

【Nghe nói có thể sẽ được nghe lịch sử yêu đương của Luyện Thần trong phòng live stream của Yazi, bay nhanh đến rồi nè】

【Yazi xông lên!】

【Tôi tò mò thật á, không biết Luyện Thần yêu vào sẽ như thế nào】

【Chết cười, ngày trước còn có người bảo tính tình Luyện Thần xấu xa, hung dữ, chắc chắn là một anh trai thẳng tưng không hiểu phong tình, gia trưởng muốn chết.

Thế mà bây giờ người ta từ lúc đi học đã yêu sớm, lại còn thoát FA sớm nhất】

【Tính tình khó chịu chưa chắc đã là không có bạn gái, nhỡ đâu con gái nhà người ta mù quáng thì sao】

……

Fans ai nấy đều thừa nhận thiên phú của Luyện Vọng Thư ở phương diện trò chơi, cũng chờ đợi sang năm Luyện Vọng Thư còn có thể dẫn dắt LLL một lần nữa đoạt quán quân thế giới, sáng lập lịch sử huy hoàng quán quân 3 lần liên tiếp.

Nhưng Luyện Vọng Thư hung dữ là sự thật, dễ mất kiên nhẫn cũng là sự thật, phong cách của toàn chiến đội LLL bọn họ trong lúc thi đấu chỉ gói gọn trong hai chữ — hung tàn.

Thế nên các fan không mấy quan tâm đến chuyện tình cảm của Luyện Vọng Thư cũng là điều dễ hiểu.

Thật sự là với tính cách của Luyện Vọng Thư, nhìn thế nào cũng thấy là không thích hợp để yêu đương.

Nhưng Yazi lại nói: “Không phải là do con gái nhà người ta mù quáng đâu nhé, đội trưởng tụi tôi lúc nói đến yêu đương thật ra rất gì ý nhỉ.”

Momo vừa tránh ra lại sấn tới, nói một câu: “Cuồng yêu.”

Yazi vội vàng phủi sạch quan hệ với Momo: “Mọi người thấy hết đó nha, Momo nói, không phải tôi nói nha.”

Xong còn hỏi tội Momo: “Momo to gan, dám bàn tán sau lưng đội trưởng, cho người bắt nó đi này á! Lại đánh vào đầu tôi!!!”

Momo đánh vào gáy Yazi một cái rồi chuồn ngay, vài fans lâu năm của Yazi và Momo khó nén lòng cảm khái —

【Không hiểu sao nhìn Yazi với Momo thế này, tôi thấy rất mừng】

【Mừng +1, tình cảnh hai năm ấy đúng là một chỉ thảm viết in hoa, chẳng ai ngờ có được ngày hôm nay】

【Đm, hơi muốn khóc, không bao giờ quên được quãng thời gian gã chủ của hai ông này chỉ vì tiền mà suýt nữa kết thúc sự nghiệp của hai ông ấy.

Sau đó gia nhập LLL, cứ tưởng là chui vào một ổ sói khác, không ngờ không ngờ】

【Mấy tuyển thủ rời đội năm đó chắc bây giờ đang hối hận lắm】

【Đừng hỏi chuyện đội trưởng nữa, tuyển thủ Esport chứ có phải idol đâu, yêu đương thì làm sao? Có được thành tích chói lòa là được chứ gì?】

【+1, đừng làm như fans bây giờ nữa, buông tha đội trưởng, buông tha LLL】

Momo lại ngó ra từ sau lưng Yazi, thấy sóng comment nghiêm túc nên đề nghị: “Hay là ông kể cho fans nghe chuyện đội trưởng đột nhiên bắt đầu luyện chơi Lĩnh Chủ sau giải mùa xuân đi?”

“Lĩnh Chủ á?” Bỗng chốc Yazi không nhớ ra được, đến khi thấy một đồng đội khác đảm nhận vị trí Lĩnh Chủ trong trò chơi – Địa Tằng mới “À” một cái, nói với các fans: “Sau khi giải mùa xuân thường niên năm nay kết thúc, đội trưởng bỗng bắt đầu chơi Lĩnh Chủ trong thời gian huấn luyện tự do, làm Địa Tằng sợ phát khiếp.”

Momo bên cạnh bổ sung: “Địa Tằng còn tưởng là đội trưởng không chơi sát thủ nữa đổi sang chơi Lĩnh Chủ, thay thế ông ý.

Địa Tằng sợ đến nỗi đi gặp huấn luyện viên thề thốt sau này chắc chắn sẽ tập luyện chăm chỉ gấp đôi.

Kết quả thì mọi người cũng thấy đấy, vòng loại quý sau Địa Tằng phát huy xuất sắc, lấy luôn hai cái MVP.”

Yazi tiếp lời Momo: “Đội trưởng vì nhiễu loạn lòng quân mà bị huấn luyện viên bắt tập luyện thêm, không có cơ hội chạm vào vị trí Lĩnh Chủ nữa.”

Sóng comment cười vang, còn có người đánh dấu hỏi, tò mò tại sao Luyện Vọng Thư cứ canh cánh trong lòng phải chơi vị trí Lĩnh Chủ.

Nhắc tới lý do là Yazi lại buồn cười: “Vì người yêu của đội trưởng chơi Lĩnh Chủ, lúc sơ loại, người yêu đội trưởng cũng đến xem thi đấu, nói là định đóng giả fans để xin chữ ký đội trưởng.

Từ lúc lên xe đội trưởng đã lo hiện trường đông người, không biết người yêu mình có bị người ta đẩy không.

Kết quả là, vừa xuống xe, đội trưởng đã phải trơ mắt nhìn người yêu mình sang chiến đội bên cạnh tìm huấn luyện viên Akar để xin chữ ký…”

Akar cũng từng là một tuyển thủ chuyên nghiệp, Luyện Vọng Thư am hiểu sát thủ bao nhiêu thì Akar cũng am hiểu Lĩnh Chủ bấy nhiêu.

Sau khi giải nghệ, anh vẫn ở lại chiến đội ban đầu, nhậm chức huấn luyện viên, nhưng anh ấy vẫn là “thần” trong lòng mọi người chơi Lĩnh Chúa.

Địa Tằng nghe thấy bọn họ nói chuyện, sấn tới bổ sung một câu: “Đội trưởng còn mắng tôi cơ.

Bảo là nếu tôi cố gắng thêm chút thì người yêu cậu ấy sẽ không chạy sang chiến đội nhà người ta xin chữ ký.”

Địa Tằng vốn muốn để sóng comment đồng cảm với mình nhưng anh bạn này còn trẻ vẫn chưa nhận thức được, chiến thắng mới là ý nghĩa thực sự của thể thao điện tử.

Vì thế, sóng comment không những không đồng cảm với Địa Tằng mà còn vô cùng vui mừng với hiện tượng tuyển thủ trong đội thúc đẩy lẫn nhau tiến bộ, vừa cười ha ha vừa bình luận “Địa Tằng phải cố gắng thêm chút” ngập tràn cả màn hình.

Toàn bộ nội dung của video chỉ đến đây, người cắt video này ra đương nhiên là muốn thông qua chuyện này để lén xem biểu hiện của Luyện Vọng Thư khi yêu đương.

Trong bài đăng còn có người nói đùa: Yêu đương mà vẫn có thể thúc đẩy đội phát triển, không hổ là Luyện Thần.

Cũng có người kinh ngạc cảm thán: Luyện Thần nói đến chuyện yêu đương đúng là trẻ con hết chỗ nói..
 
Mỹ Nhân Hệ Phật
Chương 60: “chào Buổi Sáng” 2


Lâu Tiêu đọc xong, tuy là không đến mức vì chuyện này mà mở cửa cho Luyện Vọng Thư vào, nhưng lại vì fans Yazi và Momo mà nhớ đến tình cảnh lúc Luyện Vọng Thư vừa mới gia nhập chiến đội.

Ngay trước khi tốt nghiệp, Lâu Tiêu đã tính toán bảo Luyện Vọng Thư giữ bí mật chuyện anh có liên quan đến chủ câu lạc bộ.

Thế nên, cả câu lạc bộ, ngoài giám đốc và huấn luyện viên, chỉ có Yazi và Momo biết chuyện này.

Sau đó, Luyện Vọng Thư bằng thực lực giành được vị trí gia nhập chiến đội thi đấu.

Bất mãn vì phải trở thành người thay thế, tuyển thủ được bổ sung vào vị trí sát thủ trước kia không biết từ đâu nghe được thông tin Luyện Vọng Thư là em trai của chủ câu lạc bộ, lên mạng công khai phơi bày “tấm màn đen” trong lần đổi đội hình thi đấu này.

Nhưng tuyển thủ đó không biết, Luyện Vọng Thư không chỉ là em trai của chủ câu lạc bộ, mà còn là lý do thành lập của câu lạc bộ nên đã uy h**p chiến đội bằng cách lôi kéo một số tuyển thủ khác không gia hạn hợp đồng sau khi hợp đồng hết hạn.

e boo ktruy en.

N et

Tuyển thủ đó mượn sức những đồng đội khác ngoài Yazi và Momo, một là vì hai người từng có quá khứ suýt chút nữa phải giải nghệ, sau khi bắt đầu lại lại không tạo được thành tích, khiến người ta có cảm giác bình thường, không quan trọng; hai là Lâu Tiêu đã bảo Luyện Vọng Thư tìm giám đốc, để Momo và Yazi – hai người đã biết được bí mật của Luyện Vọng Thư từ lâu làm trung gian, đi đàm phán với các tuyển thủ khác.

Hành động này đã khiến Yazi và Momo lập tức bị chia vào phe của Luyện Vọng Thư.

Lâu Tiêu dựa vào thực lực của bản thân, giữ lại Momo và Yazi cho Luyện Vọng Thư.

e boo ktruy en.

N et

Sau đó, tuyển thủ chơi sát thủ ấy cùng với cứu thương và Lĩnh Chủ cũ sang câu lạc bộ khác.

Lúc này, đội hình xuất phát của LLL chỉ còn lại ba người, Địa Tằng và cứu thương mới đều là tân thủ mới của năm đó.

Đội hình nhìn thế nào cũng thấy quá yếu để chịu đòn tấn công.

Nhưng chỉ sau một năm thành lập, bọn họ đã đoạt được giải quán quân thế giới, đánh thẳng vào mặt những người đã phản bội, khiến dư luận hoàn toàn đổi hướng.

Trong thời gian này, khi Lâu Tiêu gọi điện thoại bảo Luyện Vọng Thư tìm giám đốc, Luyện Vọng Thư đã đoán được mục đích của cô.

Nói Lâu Tiêu không hoảng hốt là nói dối, vì đó là lần đầu tiên cô để lộ một khía cạnh đầy toan tính của mình trước mặt Luyện Vọng Thư.

Lâu Tiêu cầm điện thoại im lặng, một lúc lâu sau, điện thoại truyền đến giọng Luyện Vọng Thư: “Để em phải lo lắng rồi.”

Lâu Tiêu sửng sốt, lúc ấy mới nhận ra rằng, so với vẻ đầy toan tính của mình, Luyện Vọng Thư còn xót xa hơn khi Lâu Tiêu cách thật xa mà vẫn phải nhọc lòng thay anh vì hoàn cảnh khốn cùng của anh.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâu Tiêu thậm chí còn nghĩ, sau này dù mình có trở nên như thế nào, Luyện Vọng Thư sẽ vẫn thích cô, chấp nhận cô.

Hồi tưởng đến đây, Lâu Tiêu nhìn chằm chằm vào trần nhà “chậc” một tiếng, sau đó chậm chạp xuống giường, bò dậy đi ra cửa, lén lút mở ra.

Ngoài cửa, Luyện Vọng Thư không ở trên sô pha mà ngồi bên cạnh cửa, một tay cầm ly nước, một tay cầm điện thoại không biết là đang xem gì.

Thấy Lâu Tiêu mở cửa ra, Luyện Vọng Thư vội vàng đứng lên, chống tay vào cửa phòng.

Hóa ra là vẫn chưa bỏ cuộc.

Lâu Tiêu bỏ tay khỏi then cửa, hỏi: “Anh ngồi đây làm gì?”

Luyện Vọng Thư: “Đợi em cho anh vào.”

Lâu Tiêu mạnh miệng: “Ai bảo là cho anh vào đâu, em khát nước, ra uống nước thôi.”

Luyện Vọng Thư đưa cốc nước trong tay cho cô, vô cùng vui sướng đi theo sau Lâu Tiêu vào phòng.

Hai người quay lại giường, Lâu Tiêu hỏi anh: “Khoảng bao giờ thì anh về căn cứ?”

Luyện Vọng Thư ôm cô: “Không nỡ để anh đi à?”

Lâu Tiêu: “Không hề nhé, em phải dọn đến đây ở còn gì, em muốn trồng ít cây trên ban công, anh phải giúp em.”

Luyện Vọng Thư cười đáp: “Được rồi, em muốn trồng cây gì?”

Lâu Tiêu bấm bấm ngón tay: “Cà chua, ớt ngọt, việt quất, bạc hà.”

Luyện Vọng Thư: “… Nhiều ít gì thì em cũng phải trồng một ít cây cảnh chứ.”

Lâu Tiêu: “Thế thì trồng thêm tú cầu, lúc nghỉ hè em thấy tú cầu ở nhà ông nội nở đẹp lắm.”

Hai người bàn bạc xem nên xử lý miếng đất ở ban công thế nào, xem xét không biết có nên nuôi thêm một chú chó hay không.

Lâu Tiêu vốn đã tiêu hao rất nhiều thể lực, sau khi uống nước được thả lỏng lại, lúc trò chuyện cô ngủ gật mất.

Luyện Vọng Thư ngắm Lâu Tiêu ngủ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô: “Ngủ ngon.”

Lâu Tiêu say giấc cả đêm, sáng hôm sau thức dậy, thấy Luyện Vọng Thư đang đeo tai nghe xem video trên điện thoại.

“Anh xem gì thế?” Lâu Tiêu dụi dụi mắt, rướn cổ sang nhìn, lọt vào tầm mắt hình ảnh cô mặc Hán phục kéo tay Luyện Vọng Thư xuất hiện trong video.

Trong video có rất nhiều sóng comment lướt qua —

【Ảnh chụp màn hình Luyện Thần tỏ tình chụp ảnh chung】

【Ảnh động đẹp hơn ảnh tĩnh một tỷ lần!!!】

【Xin chỗ mua Hán phục cùng kiểu với em họ Tiểu Điểu vớiii】

【Hơi thở thanh xuân!!! Mị còn đang nghĩ yêu đương thôi chứ có gì mà rùm beng lên thế, bây giờ mị chỉ muốn nói: Tiếp đi!!! Đừng dừng lại!!! Mị vẫn đu được!!!】

【… Fan Tiểu Điểu tôi đây suýt nữa thì tưởng là mình ấn nhầm video, đây là video Tiểu Điểu đăng cơ mà? Trên video là em họ Tiểu Điểu với bạn học của ẻm mà? Luyện Thần là ai?】

Lâu Tiêu ngẩn người nhận ra, suốt đêm qua Mộ Đông Dương đã tung lên video thời cấp 3 của Luyện Vọng Thư.

Luyện Vọng Thư không nói gì mà chia một bên tai nghe cho Lâu Tiêu.

Cô đeo tai nghe lên mới biết, video này không chỉ có BGM tạo bầu không khí mà chuyển cách cũng vô cùng dứt khoát, khiến người em cảm giác chân thật khi xem video ghi lại, truyền tải lại đúng sự thật.

Nhưng Lâu Tiêu đã xem hết toàn bộ dữ liệu nên rất rõ ràng này video này chắc chắn có biên tập, chỉnh sửa, có điều chỉnh sửa không quá rõ ràng nên tạo ảo giác chỉ là ghép nối đơn giản, nhưng kết quả cuối cùng và tiết tấu video làm người xem rất thoải mái.

Đương nhiên, khi mở đầu vẫn có vài fans Luyện Vọng Thư bất mãn, hỏi là tại sao không cắt bỏ em họ Tiểu Điểu ra, họ chỉ muốn xem Lian.

Sóng comment như vậy khiến fans Tiểu Điểu bất mãn nhưng trong lúc phát video, sóng comment bắt đầu thay đổi, fans Luyện Vọng Thư với fans Tiểu Điểu dần dần như hòa lại làm một.

Nhóm người trong video đi đến siêu thị, Lâu Tiêu xuống xe làm một hành động mà mọi cô gái sẽ làm khi mặc Hán phục – xoay vài vòng cho làn váy bay lên.

Lúc này, có thể loáng thoáng nghe thấy Luyện Vọng Thư nói với Lâu Tiêu: “Đừng xoay, lộ quần bông ra rồi.”

【Tiểu Luyện Thần, anh im đi】

【Vừa tua lại xem, đúng thật là lộ quần bông, in hình Hello Kitty nha】

【Chết cười, sao đứa con trai thế này mà cũng có người yêu?】

【Em họ thế mà lại chỉ đá nhẹ một cái, ông người yêu tui mà nói vậy, tui đá ổng bay lên trời luôn】

Luyện Vọng Thư nói mình đã mượn được số thẻ hội viên, hỏi mọi người có muốn dùng hay không, lúc mọi người đồng thanh bảo “Có” —

【Tiểu Luyện Thần đầu tiên là nhìn em họ Tiểu Điểu, sau đó mới liếc qua mọi người, cuối cùng lại nhìn em họ Tiểu Điểu】

【Tiểu Luyện Thần: Người tôi muốn nhìn chỉ có một, nhìn những người khác chỉ do phép lịch sự mà thôi】

【Lúc em họ Tiểu Điểu bảo “Có”, chắc chắn Luyện Thần đang cười, cửa sổ tâm hồn đã tố cáo ổng】

【(Ôm tim) Đây là tình yêu của học sinh cấp 3 sao?】

Đến cảnh Mộ Đông Dương muốn dùng xe đẩy của Lâu Tiêu, quay đầu lại lại phát hiện chiếc xe đẩy còn lại cũng sắp đầy đến nơi, Luyện Vọng Thư còn đang giúp Lâu Tiêu lấy một hộp bánh quy, số lượng sóng comment tăng đột biến.

Vì ở phía xa xa ống kính, chênh lệch chiều cao của Lâu Tiêu và Luyện Vọng Thư khiến sóng comment phải kêu au áu.

Sau đó, Lâu Tiêu bị Mộ Đông Dương túm vào quán cà phê, vẻ tủi thân làm sóng comment ngập tràn “Cho ẻm mua đi!!!”

Sau, sau đó, Luyện Vọng Thư đẩy miếng bánh ngọt của mình cho Lâu Tiêu, sóng comment lại đón một đợt cao trào nho nhỏ —

【Đừng có bị dụ bởi một miếng bánh ngọt chứ!!!】

【Hình ảnh Tiểu Luyện Thần dỗ ẻm cũng cute quá chừng, hai bé đáng yêu, /sụt sịt】

【Cái ông người yêu hồi yêu sớm của tui chỉ biết bắt tui chia đồ ăn cho ổng thôi🙂

【Tôi không chịu được nữa rồi, cần một châm insulin ngay】

Lâu Tiêu đọc sóng comment một chút, cảm thấy sóng comment tự nhiên trở nên khoan dung chẳng qua là vì Luyện Vọng Thư trên video đeo khẩu trang, khiến người ta khó có thể liên tưởng đến Lian hiện tại, với lại, lúc đó hai người họ đều đang là học sinh cấp 3.

Cảnh kết thúc video, là cảnh Luyện Vọng Thư dùng ngón trỏ kéo khẩu trang đen trên mũi xuống, ghé vào tai Lâu Tiêu nói chuyện với cô.

Đây là cảnh duy nhất Luyện Vọng Thư lộ mặt một cách đúng nghĩa trong video, đương nhiên sẽ khiến sóng comment bùng nổ.

Vừa hay, đoạn này cũng là phần Lâu Tiêu thích nhất.

Cô đang nuối tiếc vì hình ảnh bị sóng comment che mất, Luyện Vọng Thư đã bắt chước video, ghé vào tai Lâu Tiêu nói một câu muộn màng: “Chào buổi sáng.”

Không thấy rõ màn hình nhưng được ôn lại hình ảnh lúc ấy, Lâu Tiêu cười chạm nhẹ lên khóe môi anh: “Chào buổi sáng!”

Ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, chim chóc giương cánh bay cao, lá khô theo gió đáp xuống đất.

Là một buổi sáng tươi đẹp, cũng là một ngày bình phàm nhất trong năm tháng dài lâu..
 
Mỹ Nhân Hệ Phật
Chương 61: Nt Về Hệ Thống


“Hoa nở.”

[…] Sau khi bận rộn tới lui, Lâu Tiêu cuối cùng cũng có thể ngồi yên tĩnh một mình để tâm sự tử tế với hệ thống của Sở An Dật.

Hệ thống bám vào người Sở An Dật, Lâu Tiêu chỉ có thể đơn phương nghe thấy tiếng của hệ thống.

Nếu muốn hệ thống cũng có thể nghe được tiếng cô, thì cô phải nói thành tiếng mới được.

Vì sợ y tá đột nhiên tiến vào sẽ thấy cô đang lẩm bẩm một mình, nên Lâu Tiêu kéo ghế dựa ngồi xuống vị trí đối diện cửa phòng bệnh, sau đó mới lên tiếng, nói với Sở An Dật đang nằm trên giường bệnh: “Mã số của cậu là bao nhiêu?”

Sở An Dật còn hôn mê dĩ nhiên sẽ không thể trả lời cô, chỉ có tiếng hệ thống vang lên trong đầu Lâu Tiêu: 【Mã số của hệ thống là 770564.】

Đến tận bây giờ, Lâu Tiêu vẫn nhớ rõ mã số của hệ thống ngốc chỉ có bốn chữ số.

Lâu Tiêu quan tâm hỏi: “Mã số của các cậu đánh dựa theo cái gì?”

Hệ thống: 【Thứ tự xuất xưởng.】

Lâu Tiêu: “Số càng nhỏ thì nghĩa là thời gian xuất xưởng càng sớm đúng không?”

Hệ thống: 【Đúng.】

Lâu Tiêu “Tôi hỏi gì là cậu đáp nấy, hợp tác thế cơ à?”

Hệ thống: 【Hệ thống sau nửa giờ cố gắng báo lỗi với Cục Quản Lý, kết quả là thất bại.】

Lâu Tiêu nhướng mày: “Thất bại?”

Hệ thống bất giác dùng kính ngữ: 【Vâng, không rõ nguyên nhân.

Điều duy nhất có thể xác định được là, trong quá trình truyền, dữ liệu về cô đã bị tự động tiêu hủy, thế nên sau khi phân tích dữ liệu, hệ thống cảm thấy vẫn có thể trả lời câu hỏi của cô.】

“Thế à.” Lâu Tiêu nói: “Tôi có thể hỏi cậu thêm một câu nữa không?”

【Vâng cô hỏi đi.】

Lâu Tiêu: “Sở An Dật vô cùng hợp tác làm theo cốt truyện, nhưng vì ‘ngoại lực’ là tôi mới khiến cốt truyện đi chệch hướng.

Cậu sẽ vì vậy mà thực hiện giật điện tinh thần với cô ấy chứ?”

Hệ thống nói với Lâu Tiêu: 【Giật điện tinh thần là sản phẩm từ nhiều thế hệ trước, căn cứ theo quy định mới của Cục Quản Lý Thời Không: Không hệ thống nào có quyền áp đặt các biện pháp trừng phạt bắt buộc với ký chủ.】

Nhiều thế hệ trước? Quy định mới của Cục Quản Lý Thời Không?

Bây giờ mới qua mấy năm, Cục Quản Lý sao đã qua nhiều thế hệ rồi? Chẳng lẽ…

Lâu Tiêu: “Tốc độ dòng chảy thời gian của Cục Quản Lý các cậu không giống với của chúng tôi sao?”

Hệ thống: 【Không giống ạ, Cục Quản Lý nằm trong kẽ hở của không gian, tốc độ dòng chảy khác với các thế giới.

Khi hệ thống tiến vào thế giới nào đó, cũng sẽ ảnh hưởng bởi tỷ lệ tốc độ dòng chảy thời gian giữa thế giới ấy và Cục Quản Lý.】

Lâu Tiêu không khách sáo với nó nữa: “Dùng thế giới này để giải thích một chút đi?”

Hệ thống: 【Trước khi hệ thống tiến vào thế giới này, tỷ lệ dòng chảy thời gian giữa thế giới này và Cục Quản Lý Thời Không là một trên mười.

24 giờ đồng hồ của thế giới này tương đương với 240 giờ của Cục Quản Lý.

Sau khi hệ thống tiến vào, tốc độ dòng chảy thời gian là một trăm trên một, 100 tiếng của thế giới này tương đương với 1 tiếng của Cục Quản Lý.】

Nói cách khác, sau khi hệ thống rời đi, Lâu Tiêu mới trải qua vài năm, nhưng bên Cục Quản Lý đã qua vài thập niên.

Thời gian vài chục năm, quy định của Cục Quản Lý đã được xây dựng lại, bãi bỏ các hình phạt dành cho ký chủ.

Tốt thật.

“Vậy hệ thống thì sao, có còn giống như trước đây, độ hoàn thành nhiệm vụ thấp hơn 60% có còn bị thu về xưởng tiêu hủy nữa không?”

Giọng điệu của hệ thống đột nhiên sinh động hơn một chút: 【Đương nhiên là không! Đó là tập tục xấu của nhiều thế hệ trước, sao có thể kéo dài đến tận bây giờ.】

Không tồi, không tồi.

Nếu không bị tiêu hủy thì môi trường sống của hệ thống ngốc cũng sẽ tốt lên rất nhiều.

Chỉ là cô rất tò mò, Cục Quản Lý tại sao lại thay đổi đến vậy?

Hệ thống bảo cô: 【Một số ký chủ bất mãn vì bị hệ thống thao túng đã xâm nhập vào và tấn công Cục Quản Lý, gây thiệt hại lớn cho Cục Quản Lý, khiến Cục Quản Lý phải lập quy tắc mới.】

Ồ, do ký chủ khác làm.

Quả nhiên là không phải dấu vết của hệ thống ngốc.

Lâu Tiêu cũng không biết rốt cuộc mình đang chờ mong điều gì, nhưng nếu không liên quan đến hệ thống ngốc, vậy chắc có lẽ bây giờ nó cũng đang yên ổn.Các bạn đọc bản edit của mình có thể quay lại chương 19 (pass chương này là “Tran trong cuoc song va nhung su tu te nho be xung quanh minh” cho bạn nào quên) để xem nhé.

Theo lời 770564, hệ thống đã bị tiêu hủy nhưng ở chương Ngoại truyện 3, con trai của Luyện Vọng Thư và Lâu Tiêu sau khi xuyên không về thời Phổ thông của ba mẹ rồi trở lại, đã nhận được một món quà từ một người bí ẩn.

Các bạn đọc bên Trung và nhiều bạn đọc convert đều đoán đó là hệ thống ngốc, mình cũng mong là như thế

Lâu Tiêu mở chai nước khoáng, hỏi hệ thống: “Nếu không có trừng phạt, vậy các cậu dựa vào đâu để bắt ký chủ nghe theo chỉ huy của các cậu?”

Hệ thống: 【Đối với ký chủ sắm vai phụ, sau khi cốt truyện kết thúc, chúng tôi sẽ đưa người ấy về thế giới ban đầu, hơn nữa còn hoàn thành một tâm nguyện của họ.】

Lâu Tiêu uống ngụm nước, không thể kiên nhẫn chờ mà hỏi tiếp: “Còn vai chính thì sao?”

Hệ thống: 【Hiện giờ đại đa số vai chính đều có thể đạt được kết thúc viên mãn, chỉ cần ký chủ lựa chọn thích hợp, rất ít người từ chối hoàn thành nhiệm vụ.】

Nói cách khác, vai chính không có bất cứ phần thưởng nào.

Lâu Tiêu: “Các cậu keo kiệt thật đấy.”

Hệ thống không trả lời, coi như là đồng ý, dù sao thì chúng cũng vừa phải trải qua một đợt tấn công và tu sửa, tài nguyên khan hiếm nên cũng hết cách.

Lâu Tiêu đã thu được đầy đủ thông tin, việc tiếp theo là chờ Sở An Dật tỉnh lại.

Lâu Tiêu dò hỏi hệ thống, xác định được thời gian Sở An Dật tỉnh lại, nhân lúc cô ấy chưa tỉnh ra khỏi phòng bệnh mua một rổ trái cây, quay lại vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Đang lướt thì màn hình điện thoại tắt, Lâu Tiêu vừa ăn nho nên ngón tay còn dính nước, không thể dùng vân tay để mở khóa, chỉ có thể nhập mật khẩu.

Hệ thống đang đợi Sở An Dật tỉnh lại cùng Lâu Tiêu đột nhiên lên tiếng: 【Mật khẩu điện thoại của cô…】

Lâu Tiêu: “Hử?”

Giọng hệ thống bỗng chan chứa cảm xúc của nhân loại, nghe vô cùng kích động: 【Bốn chữ số đầu của mật khẩu điện thoại của cô — Hệ thống không thể nói ra chuỗi số đó, nhưng bốn chữ số đó, vừa hay là mã số của vị đại nhân ấy.】

Lâu Tiêu: “Vị đại nhân ấy? Ai?”

Hệ thống: 【Vị đại nhân ấy từng trợ giúp ký chủ xâm nhập vào Cục Quản Lý.】

Lâu Tiêu nhìn nắng bên ngoài cửa sổ, sửng sốt hồi lâu mới hỏi: 【Nghe vậy, có vẻ như cậu rất tôn kính nó.】

Hệ thống: 【Hành vi của ngài ấy tuy đã gây tổn thất rất lớn cho Cục Quản Lý, nhưng cũng vì sự phản kháng của ngài đã khiến Cục Quản Lý nhận thức được sự hà khắc quá mức của quy định ban đầu với hệ thống, xây dựng nên một hệ thống phúc lợi mới cho hệ thống.

Thế nên, trong cơ sở dữ liệu của hệ thống chúng tôi, vị đại nhân ấy là một sự tồn tại vô cùng đáng kính!】

Giỏi quá vậy.

Lâu Tiêu cong môi: “Vậy nó bây giờ thế nào rồi?”

Hệ thống khựng lại một chút, giọng điệu bỗng trở nên đầy mất mát: 【Đối với hệ thống, ngài ấy đáng kính, nhưng đối với Cục Quản Lý, ngài ấy là phản đồ.

Thế nên Cục Quản Lý đã tiến hành xử lý, thu về xưởng tiêu hủy.】

Ánh nắng ấm áp bị một tầng mây thật dày che khuất, khóe miệng cong lên của Lâu Tiêu dần dần hạ xuống.

Cô yên lặng một lát, than nhẹ: “Vậy sao.”

Ngoài cửa sổ hình như đã nổi gió, cành lá theo đó mà lay động, Lâu Tiêu nói: “Nhưng các cậu cũng rất giỏi, Cục Quản Lý đã coi nó là phản đồ, mà các cậu vẫn có thể kiên định với suy nghĩ của mình.”

Hệ thống không trả lời Lâu Tiêu, việc làm thế nào để bảo vệ chuỗi số liệu “vị đại nhân ấy đáng được tôn kính”, chúng sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào nơi cất giấu chuỗi số liệu này, để tránh bị Cục Quản Lý nghe lén.

[…] Lâu Tiêu lẩm bẩm đi ra cửa, đang định mở cửa, cô bỗng quay đầu lại: À đúng rồi, tôi còn có một việc cuối cùng muốn hỏi 770564.”

Sở An Dật xưa nay chưa từng nhớ mã số của hệ thống: “Hả?”

Nhưng hệ thống lại phản ứng rất nhanh: 【Hệ thống không muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào của cô nữa!】

Lâu Tiêu cứ như không nghe thấy: “Quy tắc đầu tiên của hệ thống các cậu là gì?”

Hệ thống ngậm miệng không nói.

Lâu Tiêu cũng không chấp: “Không nói thì thôi, cứ làm như cậu không nói là có thể thay đổi được cái gì ấy, đồ trẻ con.”

Hình như là cảm thấy Lâu Tiêu nói có lý, sau khi cô mở cửa, tiếng hệ thống đột nhiên truyền đến từ phía sau cô —

【Quy tắc thứ nhất của hệ thống: Ký chủ là ai, vô cùng quan trọng.】

— HOÀN THÀNH —.
 
Back
Top Dưới