[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
My Lord My God I
Chương 40: Richard Kim
Chương 40: Richard Kim
Felande và Anka đã lên tám.
Khi bắt đầu lên bảy, cả hai đứa cùng phát triển rất nhanh, dáng người đều thon dài giống Taylor,.
Nhưng là do vấn đề sức khỏe, cơ thể Felande rõ ràng tốt hơn nhiều.
Anka thì như búp bê sứ, tinh xảo và yếu ớt.
Tình cảm giữa hai anh em vẫn tốt như trước kia, Felande luôn hoạt bát, luôn luôn bảo vệ em trai song sinh của mình.
"Brando, em thấy Felande và Anka đã lên tám rồi, đầu xuân sang năm có thể đi học.
Hơn nữa hẳn là nên chia phòng ngủ.
Lúc em tám tuổi đã có thể tự mình nấu cơm."
Taylor từ trong phòng bếp đi ra, đặt thức ăn lên bàn cơm, cười nói với Brando.
Brando gật đầu, "Taylor, chuyện trong nhà em tự thu xếp đi."
Taylor ngồi xuống, cầm sữa bò đặt trước mặt Anka, đưa tay sờ sờ đầu nó, cười hỏi "An An, sau này được ngủ một mình, vui không?"
Anka không biểu tình nhìn Taylor, giữ im lặng.
Dưới ánh đèn, sắc mặt nó tái nhợt.
Taylor nhìn biểu tình của Anka, cảm thấy rất kỳ quái, vì thế đi đến bên cạnh, đưa tay ôm Anka ngồi trên đùi mình, thấp giọng ôn nhu nói "An An, có phải không vui không?
Có lời gì có thể nói với ba ba nha ~ "
Felande cũng cười nhìn về phía Anka, "An An, có phải em vẫn muốn ngủ cùng anh không?"
An An không chút biểu tình gật đầu.
Felande ngay lập tức chân thành nói với Taylor "Ba ba, nếu An An không thích ngủ một mình vậy để em ngủ chung với con đi ~ con cũng rất thích ngủ cùng An An."
Taylor ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Felande.
Felande rất ít khi nói thích cái gì hay không thích cái gì, đúng kiểu con trai Mĩ truyền thống: độc lập, kiêu ngạo, và không thích nói chuyện tình cảm.
Quả nhiên, Taylor thấy hai má Felande đỏ rực, nhưng vẫn kiên định nhìn mình.
Taylor ngẩng đầu nhìn Brando ở phía đối diện đang dùng cơm, "Brando, anh nghĩ sao?"
Trên mặt Brando không có biểu cảm gì, bưng chén rượu trong tay lên uống một ngụm rượu "Bảo bối, tự em quyết định đi."
Taylor chu môi, biết ngay hắn sẽ nói như vậy.
Vì thế Taylor cười hôn Anka một cái, "An An sau này vẫn ngủ cùng ca ca đi, Lan Lan phải chăm sóc em trai nha ~ "
Felande đáp ứng, cười nói "Yên tâm đi, ba ba ~!"
Taylor thoả mãn nhìn hai người con trai, ánh mắt ôn nhu đưa tay vuốt ve mái tóc quăn màu hoa hồng của Anka.
Tóc của hai đứa giống tóc Brando, chói mắt mà xinh đẹp như vậy.
Sau khi ăn cơm chiều, Brando ngồi trong thư phòng đọc sách.
Taylor không tiếng động ngồi ở bên cạnh hắn, trên tay cũng lật một quyển sách.
Đó là giới thiệu tóm tắt về các trường học ở Newyork.
Brando không tiếng động xem sách.
Taylor lật từng tờ từng tờ, đầu tựa lên vai Brando.
"Làm sao vậy?"
Brando thấp giọng hỏi.
Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi, bông tuyết lục giác đọng lại thành từng tảng lớn trên cành cây giống như là cánh bướm đang vỗ, thanh âm trầm nhẹ xuyên qua khe hở rơi xuống đất truyền vào trong phòng.
Taylor mở to hai mắt, "Brando, bên ngoài tuyết lại rơi."
Brando im lặng, chỉ hơi hơi nghiêng mặt qua, hắn rất ít tham gia thảo luận mấy vấn đề cảm tính này, cũng không phải cố ý giả bộ, mà là đối với những việc này hắn căn bản không có hứng thú.
Taylor tự nhủ "Anh tin được không?
Bọn nhỏ đã sắp tám tuổi.
Mùa xuân năm sau là có thể chính thức nhập học..."
"Thật sự là khó có thể tin, em và anh ở cùng nhau đã gần mười mấy năm.
Brando, anh nói xem, cơ thể An An hiện tại có tốt không, có nên đi học không?
Hay chúng ta mời giáo sư đến dạy kèm ở nhà cho nó?
Nhưng mà nếu nó ở nhà một mình, không thấy Lan Lan thì sẽ chán a? ..."
Taylor bất đắc dĩ cười cười, cầm sách che mặt, "Brando, anh xem xem, em càng ngày càng dong dài có phải không?"
Đột nhiên, sách trên tay Taylor bị Brando lấy xuống.
Brando nhẹ nhàng bế Taylor lên, từ phía sau đặt ở trên bàn làm việc.
Brando đã là đàn ông hai sáu tuổi thành thục, có thân thể cường tráng hơn nhiều so với Taylor, thân hình cao lớn cùng khí thế mạnh mẽ.
Taylor quẫn bách đỏ mặt nói "Brando...
đây là thư phòng!"
Bên trong phòng ấm áp, ngón tay thon dài của Brando sờ soạng tấm lưng bóng loáng của Taylor, đôi môi mỏng vô tình hôn lưng cậu từ dưới lên trên.
Brando vén áo ngủ tơ lụa của Taylor lên, kéo quần đùi cậu xuống, hai mắt nhìn chằm chằm cặp mông trắng nõn bóng loáng của cậu.
Thân thể đè lên.
Taylor nhẹ nhàng thở dốc, không ngừng nuốt nước miếng.
Brando nhìn chằm chằm vào ngón tay của mình đang sờ soạng ở nơi nào đó, Taylor luống cuống, vội vàng nói "Brando...
đừng, đừng nhìn!"
Brando nhấc người khỏi Taylor, rốt cục mở miệng nói chuyện "Chủ nhân làm em thì được nhưng nhìn lại không được?"
Taylor xấu hổ che kín mắt, dường như vô cùng xấu hổ "Anh đừng nói như vậy!
Thực mất mặt..."
Brando rất hiếm hoi mà cúi đầu nở nụ cười, lật Taylor lại, để cậu ngồi ở trên bàn sách.
Taylor nhìn khuôn mặt vẫn luôn không biểu cảm của Brando, nghi hoặc nói "Anh muốn..."
Cả người cậu cứng ngắc nhìn hắn cúi đầu giữa hai chân mình...
Đây là lần đầu tiên Brando làm loại chuyện này.
Mà hắn chỉ mới động vài cái, Taylor liền mất mặt tiết ra.
Brando liếm liếm môi, nuốt thứ đó vào.
Taylor sửng sốt nửa ngày không nói lên lời.
"Thực nhanh."
Brando ngồi trở lại trên ghế, nhìn chằm chằm vào Taylor.
Taylor thấy thật sự là mất hết thể diện, đỏ mặt nói không ra lời.
Nhìn khuôn mặt vẫn hoàn mỹ như vậy của Brando, chỉ cần hắn nguyện ý làm vẻ mặt mê hoặc, cho dù là người theo chủ nghĩa cấm dục nhất cũng không cách nào kháng cự lại loại độc dược này.
Cho dù trong đôi con ngươi tuyệt vời kia bao trùm toàn băng tuyết...
Brando nghiền ngẫm nhìn Taylor, tâm tình giờ phút này đặc biệt vui vẻ.
... ... ,
Taylor đối với việc Felande đến học trường nào lựa chọn rất kĩ càng.
Cuối cùng, lựa chọn cho Felande đến học tại ngôi trường kiểu quý tộc cách đó một dặm.
Trường này là trường học tốt nhất, do giáo hội thành lập, cho tới nay, phong cách học tập đều tốt, phương pháp dạy học chặt chẽ cẩn thận, những lời phê bình về trường chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
So với mấy trường công không khí ngột ngạt, phong cách học tập rời rạc, không biết là tốt hơn gấp bao nhiêu lần.
Taylor tính toán mang theo Anka đưa Felande đi đăng ký, sau đó trực tiếp nhập học.
... ...
Tiết trời đầu xuân, từng mảng từng mảng hoa tường vi trong sân nở rộ lên, Taylor mặc một bộ áo sơmi tơ tằm thuần trắng, quần dài màu trắng rộng thùng thình, một tay ôm Anka gầy yếu vào trong ngực, tay kia thì nắm tay Felande.
Anka mãi vẫn không cao lên, thân thể rất gầy yếu, hiện tại chỉ cao tới cằm Felande, nhìn giống như đứa trẻ 5-6 tuổi.
"Ba ba, các học sinh sẽ thích con sao?"
Felande giương mắt lên, nhìn chằm chằm vào Taylor, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đôi con ngươi màu đen dưới ánh mặt trời tỏa sáng, đại khái là bởi vì muốn đến trường nên Felande luôn khẩn trương nắm lấy tay ba ba, đối với bản thân cảm thấy không quá tự tin.
Felande hôm nay đeo cặp sách nhỏ màu xanh, mặc trên người đồng phục màu xanh trường học gửi tới, mái tóc quăn đỏ được Taylor chải cẩn thận đặt ở hai vai. (móe, điệu đà vậy trời ~^^~)
Taylor buông tay ra, cười sờ sờ mái tóc đỏ của Felande, "Đương nhiên các bạn sẽ thích Lan Lan."
Taylor mở cửa xe, Felande đầu tiên nắm lấy túi sách, nhảy lên ngồi ở tận cùng bên trong, sau đó thò đầu ra ngoài, nhìn Taylor phất phất tay, "Ba ba, ba ba, để An An ngồi cùng con!
Con muốn ngồi cùng An An!"
Felande ở phía sau lớn tiếng hô.
Giọng Felande rất lớn, Taylor muốn không nghe thấy cũng không được, vì thế ôm Anka đặt ở bên cạnh Felande, hơn nữa dặn dò nói "Ba ba lái xe, con để ý An An nhé"
Felande vươn tay ôm Anka vào trong ngực mình, vỗ vỗ ngực kiêu ngạo nói "An An là em trai của con, con đương nhiên sẽ chăm sóc tốt em ấy!"
Anka mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn Felande một cái, im lặng giống như là con mèo nhỏ ngồi ở bên cạnh, đầu hơi hơi dựa lên vai Felande.
Cái loại biểu tình kiêu ngạo trẻ con này thật sự là rất chọc người thích, Taylor buồn cười hôn Felande một cái, sau đó đóng cửa xe phía sau, tính toán ngồi vào ghế trước.
"Stuart tiên sinh!"
Phía sau có người gọi một tiếng.
Taylor quay đầu, thấy Will – bảo tiêu đứng đầu của Brando, Taylor vịn lấy cửa xe, nhìn về phía Will đang đi tới.
Will là một người người da đen cao to khỏe mạnh, lúc đi tới dường như chắn hết ánh sáng trước mặtt cậu.
Taylor híp híp mắt cười nói "Will à, có chuyện gì sao?"
Will đứng ở trước mặt Taylor, lắc lắc cái đầu nói,
"Stuart tiên sinh, tôi nghĩ tôi vẫn nên phái vài người hộ tống ngài đi, nếu Brando tiên sinh biết ngài đi một mình đến trường nhất định sẽ lo lắng."
Taylor thẹn đỏ mặt khụ một tiếng, sau đó lắc đầu nói,
"Không sao đâu, đến trường là một chuyện quan trọng, nếu bảo tiêu đi theo sẽ dọa đám nhỏ và các thầy giáo, ảnh hưởng không tốt đến Felande khi ở trường học, tôi đi một mình sẽ tốt hơn!"
Will nhíu mày, "Nhưng mà..."
Taylor cuối cùng nhìn chằm chằm vào Will, nghiêm túc nói "Will, anh phải tin tưởng tôi.
Tại khu này, kể cả trong bán kính nửa dặm, không ai dám chạm vào một sợi tóc của tôi đâu.
Nếu ai có lá gan này, ngài Brando nhất định sẽ không bỏ qua bọn họ."
Đây là Taylor lần đầu tiên dùng loại giọng kiêu ngạo này nói chuyện, cảm giác có chút là lạ, nhưng lại vô cùng hữu dụng.
Dù sao mình chở đứa nhỏ đến trường, nếu mang theo bảo tiêu có thể sẽ làm cha mẹ cùng các học sinh khác sợ hãi, Felande ở trường học nhất định sẽ khó kết bạn.
Như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt khi Felande ở trường học, thậm chí có thể tạo thành tổn thương tâm lý thời kì thơ ấu của chúng.
Quả nhiên, Will ngừng một chút, mấp máy miệng, sau đó gật đầu nói, "Stuart tiên sinh, nếu ngài gặp phải vấn đề gì, nhất định phải báo cho chúng tôi biết trước tiên, tôi sẽ lập tức mang người tới!"
Lúc trước Brando từng nói.
An toàn của Taylor, phải đặt lên vị trí hàng đầu, cũng là vấn đề quan trọng nhất của gia tộc.
Bởi vì Will luôn là người đàn ông nghiêm túc tỉ mỉ, cho nên Taylor cũng nghiêm túc vỗ vỗ bả vai Will, "Yên tâm!
Anh bạn, tôi sẽ tự mình cẩn thận!"
Nói xong, Taylor liền mở cửa lên xe.
Taylor quay đầu, Felande đang hưng trí bừng bừng nói gì đó với Anka, trên tay hai đứa nhỏ còn cầm một quyển truyện tranh.
Anka im lặng nghe Felande nói.
"Đã làm xong, hai bảo bối nhỏ, chúng ta phải xuất phát thôi" Taylor cười nhắc nhở hai người con trai.
Felande mở mắt thật to nhìn về phía Taylor, "Ba ba nói xem, các học sinh sẽ thích con giống như An An sao?"
Taylor đưa tay nhéo nhéo cái mũi nhỏ của Felande, "Không chỉ có mấy bạn nam thích con, mấy bạn nữ cũng sẽ thích con nha ~ "
Felande cười vỗ tay, tâm tình thật tốt.
Anka lạnh lùng nhìn Felande cười.
... ... ...
Trường Felande tên là "Học viện Louis XVI " .
Lúc Taylor lái xe đến cửa trường học liền đỗ ở bãi đỗ xe của trường, sau đó lôi kéo hai người con trai đi vào trường.
Tất cả mọi người dùng ánh mắt ái mộ nhìn Taylor —— một chàng trai ôn hòa tao nhã mang theo hai đứa con trai xinh đẹp.
Chàng trai này có khuôn mặt ôn hòa lịch sự mà tao nhã, mái tóc dài màu đen xõa tung sau lưng cùng một đôi đồng tử màu đen sáng ngời, mà hai người con trai song sinh cũng xinh đẹp như thiên sứ.
Felande phát hiện rất nhiều người đều đang nhìn về phía mình, vì thế thẹn thùng lôi kéo tay Taylor nói "Ba ba, bọn họ vì sao lại nhìn chúng ta?"
Taylor cười nói "Đó là bởi vì mọi người thích con a ~ "
Lúc này, một gã đàn ông trung niên bộ mặt đáng khinh đi tới, gã đàn ông này bụng phệ, vẻ mặt kiêu căng, trên cổ áo lỏng lẻo là chiếc vòng cổ vàng.
Taylor mù mờ nhìn người đàn ông đi đến chỗ mình, bằng trực giác vươn tay kéo hai người con trai về phía sau.
Gã đàn ông trung niên vóc dáng rất cao, một đôi con ngươi màu xám thẳng tắp nhìn về Taylor, không hề che giấu thứ dục vọng tham lam trong mắt, giống như muốn nhìn xuyên thấu qua áo sơmi trắng hơi mỏng trên người cậu, trong mắt mang theo dục hỏa, trần trụi mà trắng trợn nhìn quét từ đầu đến chân Taylor.
"Tiểu mỹ nhân, muốn uống một chén không?"
Gã đàn ông trông khá thô kệch, lông ngực dày đặc phơi ra ngoài, trong lòng Taylor đối với loại đàn ông có một chút tiền liền kiêu căng tự phụ này tràn ngập chán ghét, vì thế lui về phía sau một bước, Taylor vẫn lễ phép cười nói "Thật xin lỗi, tôi còn muốn đưa con đến trường."
Gã đàn ông kinh ngạc nhìn hai người con trai phía sau Taylor, giọng nói mang theo không thể tin "Mỹ nhân, anh không nghĩ tới em còn trẻ như vậy đã có hai người con trai đấy?"
Taylor vừa lễ phép vừa kiên nhẫn trả lời, cậu không muốn phát sinh chuyện gì không tốt trước mặt đứa nhỏ "Phải, bọn nhỏ là song sinh, còn có, hi vọng ngài không nên gọi tôi là 'mỹ nhân' được không?
Tôi nghĩ ngài cũng biết, tôi là đàn ông."
Gã đàn ông cười đáng khinh, tiến lên thấp giọng mà ái muội nói,
"Đàn ông thế này, so với phụ nữ còn đẹp hơn, sao có thể không gọi 'mỹ nhân' đây?
Kỳ thật, anh cảm thấy cái từ mỹ nhân này thậm chí không xứng với em, em gặp qua đàn ông nào có mái tóc dài xinh đẹp như vậy sao? ..."
Gã đàn ông đột nhiên đưa tay chạm lên mái tóc dài của Taylor, Taylor xấu hổ lui ra phía sau, cau mày nói "Vị tiên sinh này, xin ngài tôn trọng một chút!
Hi vọng ngài có thể hiểu được thân phận của mình!"
Gã đàn ông lúc này mới kịp phản ứng, sửa lại cổ áo một chút, trên ngón giữa mang theo nhẫn vàng thật to, "Ha ha, khó thấy được mỹ nhân như thế...
Anh thật sự là quá kích động..."
Taylor không để ý đến gã, muốn trực tiếp xoay người tránh ra.
Gã đàn ông đột nhiên kéo tay Taylor, sau đó cười vô sỉ nói "Mỹ nhân, tay của em thật đẹp..."
Taylor tức giận nắm lấy cánh tay nói, "Buông tay!"
Gã đàn ông vẫn gắt gao cầm lấy cánh tay cậu.
Tay Taylor bị nắm đến phát đau.
...
"A ——!"
Gã đàn ông đối diện đột nhiên kêu một tiếng thảm thiết, bàn tay đang nắm chặt tay Taylor buông lỏng ra.
Taylor kỳ quái nhìn lên, phát hiện một người đàn ông trẻ tuổi thân hình cao lớn đang cầm lấy cánh tay còn lại của tên đáng khinh kia, dễ dàng khống chế tay gã.
"Buông vị này ra."
Người đàn ông đó lạnh lùng nói.
Gã đàn ông đáng khinh vội vàng buông ra, sau đó xoa cánh tay chạy mất, lúc đi không cam lòng quay đầu lại lớn tiếng nói với người kia:
"Thằng nhãi chết tiệt, Kennedy tao chính là đại cổ đông trường này!
Mày chờ đó cho tao!
Chống mắt lên mà xem!"
Người đàn ông không thèm nhìn Kennedy, quay đầu lo lắng vỗ vỗ bả vai Taylor, sau đó cười nói "Vẫn khỏe chứ?
Ngài?"
Taylor nhìn người này, mái tóc vàng, khuôn mặt anh tuấn, môi góc cạnh rõ ràng, có một đôi lông mi rất dài cùng với con người xanh biếc sâu thẳm, ánh mắt ôn nhu.
Dáng người hắn rất cường tráng, đôi chân thon dài.
Hiện tại, đôi con ngươi này cứ ôn hòa hữu lễ mà thẳng tắp nhìn cậu.
Taylor chuyển tầm mắt, xoa cánh tay nói "Đại khái không sao, cảm ơn ngài!"
Người nọ gật gật đầu "Không có việc gì là tốt rồi!"
Taylor quay đầu kéo hai người con trai ra, sau đó cười nói, "Thật sự rất cảm ơn ngài, không nghĩ tới gặp phải loại chuyện này..."
Trong lòng Taylor mồ hôi chảy đầm đìa, nếu bảo tiêu ở đây, nơi này phỏng chừng lại có tai nạn chết người.
Người nọ ngây ngẩn nhìn khuôn mặt mang theo tươi cười của Taylor, đột nhiên nói "Đầu tiên, tôi không có ý gì đâu, nhưng là, cậu tốt nhất không cần lộ ra khuôn mặt tươi cười như vậy."
"Vì sao?
Mỉm cười là lễ phép cơ bản đi?"
Taylor khó hiểu nhìn hắn.
Người nọ bất đắc dĩ cười cười, "Quên đi, cậu chắc là không hiểu được mị lực của bản thân...
Đúng rồi, tôi là Richard.
Kim, cậu gọi tôi Kim là được!"
Taylor kinh ngạc trợn tròn mắt, "Như vậy...
Được chứ?
Ý tôi là, chúng ta còn không thân, liền trực tiếp xưng hô như vậy, có phải có chút..."
"Không lễ phép?"
Kim cười hỏi, một nét tươi cười thoáng hiện này ôn nhu vô cùng.
Taylor nghiêng mặt qua, gật gật đầu, "Ha ha, bị anh đoán được...
À, Kim, tôi là Stuart.
Taylor!
Rất hân hạnh được làm quen!"
Taylor rất ít khi gặp đàn ông ôn nhu như thế, vì thế tràn ngập hảo cảm đối với người này, đương nhiên, thuần túy là có hảo cảm về tính tình.
Kim nhìn bốn phía, sau đó nhìn về phía Taylor, "Stuart, tôi là giáo y trường này, tôi dẫn cậu đi kiểm tra tay đi!"
Taylor vội vàng lắc đầu nói "Không sao đâu!
Thật sự, chỉ là chút thương nhỏ mà thôi!"
Thế nhưng Kim lại ngồi xổm xuống, nhìn về phía hai người con trai, sau đó cười nói với Felande và Anka,
"Bé con, ba của các con bị thương, nhưng lại không muốn đến bác sĩ, thật xấu hổ phải không?
Ba ba sợ tiêm a ~ "
Taylor xì một tiếng bật cười, thật là một người đàn ông thú vị.
Vậy mà Felande lại ngẩng đầu nói với Taylor:
"Ba ba, có phải ba sợ tiêm thật không a?"
Sau đó gãi gãi cái mũi nói "Ba ba, thật xấu hổ xấu hổ quá a ~ An An còn không sợ!"
"Nhìn diện mạo, hai đứa nhỏ này là song sinh đúng không?"
Kim đứng dậy hỏi.
Taylor gật đầu nói "Phải, mắt đen là Felande, mắt xanh là Anka."
Kim vươn tay xoa nhẹ đầu Felande,
"Mẹ của hai đứa nhất định là mỹ nhân đi, bằng không, sao có thể xứng với một người đàn ông như cậu?"
Felande chu môi nói, "Bọn con không có mẹ, chỉ có cha cùng ba ba thôi!
Cha là người lợi hại nhất trên thế giới!"
Taylor hoảng sợ, vội vàng kéo tay Felande, xấu hổ nhìn Kim, "Trẻ con thuận miệng nói lung tung, đừng coi là thật..."
Kim cười cười bỏ qua, dường như không cho là đúng, hắn ngồi xuống bế bổng Felande lên,
"Stuart, cậu ôm Anka, tôi mang cậu đến phòng cứu thương bôi ít thuốc, cậu vừa nhìn chính là người được nuông chiều từ bé, cánh tay hiện tại nhất định rất đau đi?"
Ý tốt của người ta Taylor cũng không tiện từ chối, vì thế Taylor cúi người bế Anka lên, đi theo Kim đến phòng cứu thương.
... ... ...
Mấy người đến phòng y tế, Kim và Taylor đặt hai người con trai lên giường, sau đó hai người ngồi xuống ghế trong phòng.
Taylor đang định cảm ơn Kim một lần nữa, nhưng đột nhiên Kim đứng lên đi vào trong.
Lúc đi ra, hắn mặc thêm áo khoác dài màu trắng, xoay người cầm một lọ thuốc nước không màu từ trên kệ, đi đến ngồi sau bàn chuyên môn khám bệnh, cười vỗ vỗ mặt bàn quay mặt về phía Taylor nói "Stuart, ngồi lại đây, tôi giúp cậu bôi thuốc."
Taylor đi tới, vén tay áo lên cười nói "Thật sự là nhiều năm rồi chưa tới phòng y tế!"
Kim cầm tăm bông chấm thuốc, lông mi thật dài khẽ nâng, con ngươi nhìn sâu vào cậu, "Stuart, cậu thật là một người có nhân cách tốt."
Taylor gạt tóc về phía sau, sau đó nhìn về phía cánh tay của mình, phía trên có vài vệt ngón tay rất rõ,
"Trời ạ.
Tôi chỉ thấy hơi đau mà thôi, không nghĩ tới để lại dấu tay."
Taylor thử sờ vào vết bầm, hơi đau.
Kim nhìn chằm chằm vào cánh tay trắng nõn của cậu, dường như có thể thấy cả mạch máu màu xanh, da thịt nhẵn nhụi vô cùng,
"Cậu nhất định là người được sống trong nhung lụa."
Taylor mím môi không nói gì.
Trong lòng trào lên chua xót pha lẫn ngọt ngào.
Chua xót là bởi vì mình từng ấy năm —— thật ra là từ khi trưởng thành tới nay, luôn được Brando nuôi dưỡng trong ngục tù xa hoa, rất ít khi đi ra ngoài một mình làm gì, mà là dùng toàn bộ thời gian chăm sóc Brando và mấy đứa nhỏ, hoàn toàn không thể có được thể chất của đàn ông chân chính thành thục mà cường tráng khi trải qua thế sự và khó khăn, việc mà tận sâu trong lòng vô cùng hâm mộ.
Cho nên, hôm nay bị người cầm cánh tay mà không có sức giãy, điều này làm cho tự tôn cậu có chút bị đả kích.
Ngọt ngào là bởi vì, từ nhỏ đến nay, cái loại ôm ấp mà chiếm lấy bá đạo lại lạnh như băng của Brando sinh ra cảm giác an toàn vặn vẹo, khiến Taylor có một loại quyến luyến gần như quỷ dị.
Kỳ thật khi trưởng thành hơn, Taylor càng hiểu rõ quan hệ của mình và Brando có bao nhiêu không bình thường.
Nhưng là từ khi trẻ người non dạ đã bị người nọ vô tình bẻ gẫy cánh, vĩnh viễn không thể khôi phục, bản thân đã sớm đánh mất khả năng sinh hoạt một mình.
Kim vẫn như cũ ôn hòa mỉm cười nhìn về phía Taylor, ngón tay khẽ vuốt qua vết bầm trên cánh tay cậu.
Taylor hoảng sợ, bởi vì luôn bị Brando ôm, Taylor đối với động chạm từ đàn ông có mẫn cảm đặc thù.
Kim nhìn chằm chằm Taylor hai má ửng đỏ, cười nói, "Đừng sợ, cũng không phải tiêm cho cậu, tôi chỉ muốn bôi thuốc mà thôi, vậy thì dấu vết trên tay mới có thể biến mất..."
Taylor biết mình phản ứng hơi quá, vì thế đỏ mặt gật gật đầu, "Cảm ơn anh, Kim."
Kim bôi thuốc xong đứng dậy cất lại lọ thuốc lên ngăn tủ, cởi bỏ áo khoác trắng trên người, cười nói "Stuart, tôi mang cậu và bọn nhỏ đi tìm lớp đi, trường Louis XVI thiết kế khá phức tạp, mọi người có thể sẽ lạc đường đó!"
"Vậy có làm phiền anh không?"
Taylor cảm thấy có chút làm phiền người khác.
Kim lắc đầu nói, "Dù sao ở trong trường cũng không có quá nhiều chuyện, cậu cũng biết, đây là trường quý tộc, mọi người thông thường đều không thích ở xem bệnh ở phòng y tế."
Taylor lại gật đầu.
Kim còn nói, "Stuart, nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tôi, tối nay mời tôi uống một chén đi!
Tôi ở một mình thật sự rất rảnh rỗi!"
Taylor há miệng thở dốc, xấu hổ nhìn kim, "Buổi tối tôi...
Trong nhà còn có một số việc!"
Kim cười nói,
"Cậu xem cậu đi, có chuyện gì nói thẳng thì tốt rồi!
Đỏ mặt cái gì?
Vậy lần sau đi!
Đây là số điện thoại phòng khám của tôi, cậu có thể đến thẳng đây, hoặc là gọi điện thoại cho tôi, chỉ cần là trong thời gian học, tôi đều ở chỗ này!
Đưa đứa nhỏ đi học ghé qua chỗ tôi ngồi một lúc thì tốt rồi!"
Bởi vì Brando luôn là người nói một không nói hai, cho nên từ trước đến nay Taylor luôn có thói quen như vậy, buông bỏ hết thảy, cố gắng thuận theo hắn.
Hôm nay không nghĩ tới lại đem theo thói quen này vào trong sinh hoạt —— bởi vì buổi tối không có thời gian cảm ơn Kim mà thấy khẩn trương.
Nhưng là sau khi hắn nói như vậy, Taylor cảm thấy trong lòng bỗng nhiên kiên định, vì thế cười đứng lên, "Kim, anh đúng là một người tâm lý!"
Kim phất phất tay, "Đi thôi, tôi mang mọi người đến phòng giáo vụ báo thông tin!"
... ...
Lúc Taylor mang theo hai người con trai trở lại sắc trời đã nhá nhem tối.
Đóa hoa vây quanh các con đường như là cô gái mới đi lấy chồng, dưới ánh sáng nhàn nhạt của trời chiều càng trở nên trầm mặc, thêm một phần thâm trầm.
Taylor lái xe đi vào sân, lúc xuống xe, Will lập tức đi tới thấp giọng nói "Stuart tiên sinh, tộc trưởng vẫn luôn ngồi ở trong phòng khách."
Taylor nhìn đồng hồ đeo tay một chút, đã là chạng vạng năm giờ, hình như mình trở về có chút muộn.
"Có phải Brando đang đợi tôi không?"
Taylor nhỏ giọng hỏi.
Will lắc đầu, "Tộc trưởng từ bốn giờ chiều liền ngồi ở đó, không nói một câu."
Taylor vội vàng nói với Will "Gọi nữ phó đưa Felande và Anka về phòng, tôi đi giải thích!"
Brando nhất định là tức giận, mình đi ra ngoài lâu như vậy lại không mang bảo tiêu nào theo.
Taylor không yên lòng đi vào biệt thự, Brando đã thật lâu không nổi giận với cậu, nhất là từ sau 20 tuổi, chính là càng thành thục nội liễm, dường như không có biểu cảm gì, khiến Taylor càng khó có thể nắm bắt.
Đối với cậu mà nói, Brando là đại dương sâu thẳm cũng là màn trời tối đen vô ngần, mà mình cùng lắm chỉ là một ngôi sao nhỏ nhoi trong đêm tối, ở trong bóng đêm hun hút, không có tự do cũng không có bí mật, kể cả thân thể, kể cả linh hồn.
...
"Brando, em đã trở về."
Taylor đi vào phòng khách được thắp sáng bởi chiếc đèn treo trên đỉnh đầu.
Trong nháy mắt bước vào cửa, Taylor hơi hơi nheo lại mắt.
Dưới ánh đèn, Taylor thấy không rõ mặt Brando, chỉ cảm thấy hắn như là một hòn đảo cao ngạo mà hoa lệ cách thật xa nơi này, không chút quyến luyến vứt bỏ trần thế, kiêu căng mà tuyệt mỹ.
Mái tóc và đôi môi đỏ thẫm khiến hai mắt Taylor không thể dời khỏi, không lối thoát.
Trên tay Brando nâng chén rượu Italy, lạnh lùng nhìn cậu, "Sao muộn như vậy mới về?"
Taylor đưa tay vén tóc vào sau tai, sau đó cười đi đến ngồi bên cạnh Brando,
"Chỉ là mang Felande đến trường trình diện, gặp một vài chuyện nhỏ có điều hiện tại đều giải quyết xong."
Brando lôi kéo cánh tay Taylor, nhìn chằm chằm dấu năm ngón tay phía trên, "Đây là xảy ra chuyện gì?"
Taylor bị ánh mắt Brando dọa sợ.
Từ nhiều năm trước tới nay mỗi một lần giáo huấn đều khiến cậu không có lá gan nói dối Brando, vì thế Taylor thành thành thật thật kể lại chuyện vừa trải qua.
Nhìn thấy vẻ mặt Brando càng ngày càng âm u, Taylor vội vàng an ủi nói "Không sao đâu, bác sĩ Richard Kim đã giúp em cùng bọn nhỏ, cho nên, hiện tại đã không sao hết.
Đúng rồi, hiện tại em làm bữa tối cho anh ăn, được không?"
Brando gật đầu, mặt không chút thay đổi đứng dậy đi lên lầu.
...
"Andrea, điều tra toàn bộ thông tin cổ đông học viện Louis XVI, tìm xem có ai tên là Kennedy không."
Trong thư phòng im lặng, Brando lạnh mặt gọi điện thoại cùng Andrea.
"Rõ, tôi lập tức liên hệ người trong trường, sáng sớm ngày mai sẽ đem tư liệu đến tay ngài."
Andrea vĩnh viễn phục tùng mệnh lệnh của Brando, nếu không nói nguyên nhân, gã tuyệt đối sẽ không hỏi, từ trước đến nay thức thời là nguyên nhân quan trọng nhất Brando hài lòng về gã.
Điểm này so với Orwell tính tình tuỳ tiện không biết tốt hơn bao nhiêu lần, Andrea cũng thường lo lắng Orwell thô thần kinh có thể có một ngày chọc tức Brando không, nhưng là đến nay Brando cũng chưa từng truy cứu gì.
"Cần giữ bí mật, đừng cho Taylor biết."
Brando thấp giọng nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn về vườn hoa tường vi ngoài cửa sổ.