Khác |𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
317919142-256-k670598.jpg

|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
Tác giả: M4KIIXX_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hasegawa là một kẻ vô dụng!"

- Đó là tất cả những gì mà người đời thấy ở Hasegawa Chiba.

Phải vậy, ngoài việc là trợ lí của vị anh hùng hạng hai- Hawks thì họ chưa từng thấy Chiba làm nên công trạng gì.
.
.

- Em vô dụng lắm, tốt nhất đừng theo em!



đn​
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
0- 𝒱𝒶̆𝓃 𝒜́𝓃


-"Hasegawa là một kẻ vô dụng!"

- Đó là tất cả những gì mà mọi người thấy ở Hasegawa Chiba.

Phải vậy, ngoài việc là trợ lí của vị anh hùng hạng hai- Hawks thì họ chưa từng thấy Chiba làm nên công trạng gì.

.

.

- Em vô dụng lắm, tốt nhất đừng theo em!- Chiba nắm lấy tay Hawks mà lắc, miệng thì nở nụ cười cực trân

.

.

.

.

|𝓜𝔂 𝓗𝓮𝓻𝓸 𝓐𝓬𝓪𝓭𝓮𝓶𝓲𝓪| 𝓐𝓼𝓼𝓲𝓼𝓽𝓪𝓷𝓽

Thể loại: BG, 1v1, hành động, hài hước, siêu anh hùng, slice of life, HE

Tác giả: Painappuru207

Ngày đăng tải: 22:10 30/7/22

Tiến độ: Đang cập nhật

Ngày hoàn thành: ??/?/??
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
1- 𝐻𝒶𝓈𝑒𝑔𝒶𝓌𝒶 𝒞𝒽𝒾𝒷𝒶


- Xem nào, Hasegawa Chiba à...- Saito nhấc cặp kính dày lên, nhìn qua Chiba một lượt làm cô không khỏi lạnh sống lưng- Vì sao cô lại mong muốn mình ở vị trí trợ lí của những siêu anh hùng nhỉ, cô Hasegawa?

- Ừm..., vì tôi vừa mới ra trường.

Và tôi mong muốn mình có nhiều hiểu biết hơn về công việc của họ- Chiba nén cơn run lại trong lòng trả lời

Còn hỏi Chiba đang làm gì thì đây đang đi ứng tuyển ở văn phòng anh hùng á hihi.

Cũng hồi hộp lém, nhưng mà do chú Saito gì gì đó nghiêm quá nên 'tắt điện' luôn rồi

- Khá tốt!

Vậy Hasegawa, cô đã có kinh nghiệm gì chưa?

Kĩ năng mềm ấy?

- Eh?

C..Có!- Chiba lúng túng trả lời- Hồi còn ở UA, tôi đã từng đi thực tập ở văn phòng của anh hùng Endeavor rồi!

- Tôi hiểu rồi, điều đó thật tốt.- Saito xếp gọn lại mớ giấy tờ trên bàn rồi đứng dậy bắt tay cô- Cảm ơn cô vì đã tới đây, chúng tôi sẽ gửi kết quả cho cô sớm nhất nếu có thể!

Bắt lấy tay của Saito, Chiba câm lặng cảm nhận về tương lai thất nghiệp đoạn đầu đầy mù mịt.

Bước ra ngoài tòa nhà, cô thở hắt ra một hơi trút bỏ mọi sự lo âu

- Thôi nào Chiba, chắc chắn mày sẽ làm được- Chiba lẩm bẩm tự an ủi bản thân.

Bỗng nhiên cô lại nhớ về lời mẹ nói về cô ngày trước

- Con bé này chán thật, có kosei cũng như không.

Chắc sau này cũng chỉ sống như một người bình thường thôi!

- Nhìn kìa, là Hasegawa lớp B đấy!

Nghe bảo có kosei là lửa mà trông phế thật.

Cũng chẳng hiểu sao nó lọt vào lớp B nữa, thay bằng tao có phải tốt hơn không?

- Đến khổ lớp B rồi, phải gánh con nhỏ vô dụng đấy!

.

.

- Phải rồi, mình là kẻ vô dụng mà.

Chắc gì đã được nhận cơ chứ!- Nói xong Chiba mang khuôn mặt đưa đám về nhà của mình

- Về rồi đấy à?

Mày làm cái gì mà nhìn mặt mày đưa đám như mẹ sắp chết rồi thế?- Mẹ của cô- Hasegawa Miyuki chạy ra đón cô thắc mắc- Hay thất tình rồi?

Nói mẹ nghe đứa nào để mẹ đi múc nó cho Chiba 'yêu dấu' của mẹ nhé?

- K..Không hề nhé!- Chiba vừa tức vừa tủi giải thích- Chỉ là... con sợ không được nhận vào công việc trợ lí kia thôi

- Hả?- Miyuki mắt cá chết nhìn Chiba- Có vậy mà cũng buồn hả con, không được nhận thì mình tìm việc khác thôi.

- Nhưng mẹ từng nói con vô..

- Mẹ trêu vậy mà cũng tin.

Ngốc lắm!- Miyuki dúi đầu cô một cái- Mẹ nói vậy để con có động lực thôi.

Cũng đừng suy nghĩ nhiều, con không phải là người vô dụng đâu!

Chắc chắn!!

Nói rồi Miyuki cười thật tươi để trấn an cô

- VÂNG!!

|Một tuần sau|

- Thư của nhà Hasegawa đến đây!- Chú giao thư 'ruột' của gia đình Chiba hứng khởi đưa cho cô phong thư- Ái chà!

Nay lại có thư từ văn phòng tuyển việc của anh hùng cơ đấy!

Cháu giỏi thật!!

- Chú cứ làm cháu ngại!- Chiba gãi đầu cười xòa- Cháu cảm ơn chú nhé!

Hấp tấp chạy lên phòng, Chiba lòng rộn ràng như lửa đốt chầm chậm xé bao thư ra

- Ôi ôi lạy ông lạy bà trên cao lạy trời lạy đất cho con được nhận việc đi mà!!!!

-Soạt-

- Hasegawa Chiba- Trượt
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
2- '𝒯𝓇𝒶𝓃𝒽 𝒞𝑜̂𝓃𝑔'


- T..TRƯỢT Ư?- Chiba sốc điêu đứng gục ngã hét lớn

- Lại gì nữa đấy?- Miyuki bước vào, chân vô tình giẫm vào phong thư ấy- Thông báo từ nơi xin việc văn phòng anh hùng, Hasegawa Chiba- Trượt

- Huhu, biết ngay mà- Chiba ôm chân mẹ mà khóc không ra nước mắt, nước mũi chảy tèm lem lên gấu quần của bà

- Huhu, con ra ngoài một lát- Chiba vùng dậy thất thểu lết ra ngoài

- Này, có ổn không đấy?- Miyuki hỏi cô nhưng đáp lại chỉ là tiếng sập cửa ở tầng dưới

.

.

.

- Hầy!

Biết ngay là có chuyện này mà!- Chiba đút tay vào áo khoác, miệng thì thở dài não nề- Thế mà rõ ràng bữa kia còn khen mình cơ đấy

Ting!

Ting!

Tiếng thông báo điện thoại của Chiba vang lên, là thông báo của ứng dụng đặt đồ ăn

- Thôi thì đã buồn rồi thà buồn trong no bụng cũng không tội gì!- Chiba an ủi- Xem nào, thử tra quán gà xiên xem sao

Gà xiên que ngon nhất|

BỐP!

Một người đàn ông với vẻ vội vã đâm sầm vào người cô

- Con điên, mày bị mù à!- Hắn ta hét vào mặt cô rồi hớt hải đứng lên bỏ chạy vào dòng người đông đúc

-...- Cái gì vậy trời!??- Chiba khó hiểu ngoái lại nhìn hắn.

Bất giác, tiếng hét lớn của người phụ nữ khác vang lên

- ĂN CƯỚP!

GIÚP TÔI VỚI!!!- Cô gái ấy mệt mỏi chống tay xuống thở không ra hơi, tay còn lại chỉ vào tên vừa đâm trúng Chiba

Ăn cướp sao?

Chỉ nghĩ vậy, Chiba vứt lại chiếc túi của mình vào lòng cô gái kia rồi chạy thật nhanh đuổi theo tên ăn cướp kia

CHÁT!

Là Roundhouse kick, cú đá mạnh tới nỗi tên ăn cướp ngã vật ra.

Chưa kịp định thần lại, Chiba tiếp tục dựng hắn dậy và tung 2 cú Uppercut vào mặt làm hắn ngất đi

Phải rồi, đó là lí do vì sao cô vẫn tồn tại ở lớp B và tốt nghiệp trong những đôi mắt sững sờ của mấy đứa khóa dưới sân si về cô đấy!

Sức mạnh thể chất vẫn mận nhất!!!

- Của cô đây!- Chiba nhặt chiếc túi xách màu đen của cô nàng kia đưa cho cô ấy

- Cảm ơn cô nhiều lắm!

Không có cô tôi chẳng biết phải làm sao nữa!- Cô gái ấy vui tới nỗi run rẩy nhận lại chiếc túi, tới chính bản thân cô còn không tin rằng chiếc túi của mình còn có thể lành lặn về lại với chủ

- Này!

Mang hắn lên đồn cảnh sát đi!- Một người chỉ vào tên kia vẫn nằm bẹp dí dưới đất

- Phải rồi!

Mà hắn hình như cũng ngất lâu rồi!- Người đàn ông đô con tiến đến, trên tay là cuộn dây thừng vừa mua ở hàng vật liệu xây dựng gần đó trói hắn lại rồi vác hắn lên

- Làm tốt lắm, cô gái trẻ!- Kéo theo đó là những người còn lại hỏi han và khen ngợi về hành động của cô

- Phải đó!

Nhất là lúc cô đấm vào cằm của hắn ấy!

Trông ngầu thật sự!!

Lần đầu tiên, phải rồi.

Lần đầu tiên cô được mọi người công nhận.

Huhu muốn khóc quá mẹ ơi, nhưng phải giữ hình tượng.

Trên sân thượng của một tòa văn phòng gần đó, dáng dấp của một chàng thanh niên tóc vàng cùng với đôi cánh đỏ nổi bật ngồi trên lan can quan sát tất thảy mọi việc khẽ bật cười một tiếng

- Sức mạnh đáng gờm như vậy mà sao lại bị loại sớm vậy nhỉ, Hasegawa?- Ngón tay nhanh chóng lướt lại về ảnh chụp hồ sơ xin việc của Chiba, chàng trai kia lẩm bẩm thắc mắc

Rõ ràng là mình đi tuần, vốn dĩ thấy tên trộm vặt kia thì người sẽ phi xuống xử lí như một người hùng (dù sự thật vẫn là vậy) phải là mình chứ!

Tranh công à!!

Hawks đây không phục, hứ!

Nhưng khi nhìn kĩ lại khuôn mặt của 'tên tranh công' kia thì có chút quen quen.

Là cô gái tuần trước đi xin việc mà Saito gửi ảnh chụp hồ sơ cho anh.

Bây giờ siêu anh hùng nào cũng đã có trợ lí riêng rồi, chỉ còn mỗi anh cứ nhất quyết làm việc đơn độc nên có trong tay hồ sơ là phải rồi.

Vốn dĩ cũng không định nhận đâu, thư từ chối thì cũng đã gửi.

Đơn giản vì có năm nguời ứng tuyển thì cả thảy đều nhàm chán như nhau- trong đó có cả Chiba.

Nhưng khi nhìn lại sức mạnh của cô thì Hawks cũng lăn tăn đôi chút về quyết định của mình

Ring!!!

- Tôi nghe, có chuyện gì vậy thưa anh Hawks?

- Tôi suy nghĩ lại rồi!

Đưa cô Hasegawa Chiba đến chỗ tôi thử việc 1 tuần đi!- Hawks nói, âm điệu còn chút đắn đo

- Anh đổi ý thật sao??

Điều đó thật tốt, tôi sẽ gửi lại thư tới nhà cô ấy ngay!- Giọng điệu của Saito phấn chấn hẳn lên, chỉ là một chút thôi

- Ừm!

Cảm ơn anh!- Hawks kết thúc cuộc trò chuyện một cách lịch sự
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
3- 𝒩𝑔(𝒶̂̀)𝓊


- 'Em là Hasegawa Chiba, rất vui được gặp anh!'- Chiba đứng ngay ngoài cửa văn phòng của Hawks, miêng thì lẩm bẩm 'luyện tập' một mình- Không ổn!

'Chào anh, em là Hasegawa Chiba, sau này mong anh chỉ bảo thêm'?

- Yosh, cứ vậy đi!- Kết thúc khóa luyện nói một mình, Chiba quyết định sẽ như vậy mà làm.

Quất luôn đây sợ gì

Kế hoạch thì có rồi, còn thực hành thì chả biết sẽ tới đâu.

Được nói chuyện với người nổi tiếng ngại lắm á hihi.

Hồi đó đi thực tập ở văn phòng của chú Endeavor mà nói năng cứ lẫn lộn lên xuống làm chú tí thì đá ra khỏi văn phòng luôn!!

Xấu hổ ghê luôn á!

Cốc!

Cốc!

Cốc!

- Mời vào- Giọng nói nam tính vang lại ở sau cánh cửa

- A..Ừm chào anh, e..em là Hasegawa Chiba.

Sau này mong anh chỉ bảo ạ!- Chiba luống cuống phun ra một tràng như cái máy đã lập trình sẵn

- Thoải mái đi nào, anh không làm gì em đâu mà!- Hawks tươi cười nói, bản thân anh theo một lẽ lịch sự đứng dậy rời khỏi bàn để tiếp người

Soạt!

Tiếng động của xấp giấy tờ cao ngất ngưởng ở bàn làm việc của Hawks đang trên đà rơi xuống

Vút!

Tiếng gió?

- Phew, đỡ được rồi!- Chiba thở phào nhẹ nhõm khi đã giữ được mớ giấy tờ kia không văng tứ tung khắp sàn

À thì, nếu đỡ bình thường thì Hawks cũng không nói gì.

Nhưng bất ngờ thay, cô ấy đỡ nó bằng má ngoài bàn chân của mình

Chân, phải đó.

Phản xạ nhanh như vậy thì còn là người không??

Hawks hoang mang, Hawks khó hiểu, Hawks nghi ngờ

Có quá nhiều Hawks đang suy nghĩ

-..- Chết rồi!

Mình làm gì sai sao?

Sao anh ấy lại làm vẻ mặt vậy?

Hay mình vô ý quá?- Chiba 'hỏn lọn' nghĩ, đầu óc thì quay mòng mòng vì ngại.

Đơn giản vì cô nghĩ rằng, việc một chân thì đứng thẳng, chân còn lại thì co lên trông như con cò hương thì có quá vô ý chăng?

Rắc!

Đế giày cao gót của cô gãy rồi!

Chiba chao đảo ngã lăn quay ra sàn, chỗ giấy kia cũng theo đó mà cuốn theo chiều gió luôn.

Oimeoi ngại quá, vừa ngày đầu đi nhận việc đã bày đặt ăn mặc như mấy chị trợ lí trên phim Hàn Quắc.

Nào thì áo sơ mi, váy công sở đen lại còn giày cao gót.

Giờ báo chưa!!

Đúng là rất ngầu (ngu) mà, phải chứ?

- Em có sao không?- Hawks đỡ Chiba dậy, nhẹ nhàng phủi bụi cho cô rồi đưa cô ra ghế ngồi

- Em ổn mà, anh không cần phải làm gì đâu!- Chiba tươi cười, một tay xoa nắn đôi bàn chân 'ngọc ngà' kia, tay còn lại cũng chẳng rảnh mà bẻ nốt phần đế ở chiếc giày bên kia đi luôn cho xứng đôi

Thu hết mọi hành động của Chiba vào mắt, Hawks một lần nữa rơi vào trầm tư thắc mắc rằng cô gái này có phải là người bình thường như đã ghi ở hồ sơ không nữa.

Hay là giấu kosei để tạo bất ngờ nhỉ?

Được!

Anh chấm em rồi đấy, cô gái mạnh mẽ!!
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
4- 𝒯𝓇𝒶̂̀𝓂 𝒵𝓃


- Vậy thì công việc đầu tiên của em là gì vậy?- Chiba vui vẻ hỏi Hawks, tâm không ngừng tưởng tượng về những thứ ngầu lòi mà cô thấy ở phim ảnh.

Đi tuần?

Hay là đi múc tội phạm vặt ra bã?

Thích ghê á, nghĩ thôi đã thấy ngầu đét luôn!!!

- Hây!- Hawks khệ nệ bưng giấy tờ từ dưới hộc bàn của anh rồi đặt lên mặt bàn Chiba đang ngồi

Gì đây?

Đừng nói là-

- Công việc đầu tiên đây!

Trước mắt chúng ta sẽ thử việc trong 1 tuần nhé, nếu em có thể sắp xếp mọi việc ổn thỏa thì chúng ta sẽ kí hợp đồng luôn.

Cố lên nha!!

Hawks rời đi, để lại Chiba trầm cảm nhìn đống giấy tờ cao gần bằng cô trên mặt bàn

Đi tuần đâu??

Đấm tội phạm đâu?

Thứ ngầu lòi mà người đi trước quảng cáo cho cô đâu????

Chiba đau đớn, Chiba gục ngã

Mẹ ơi, con ứ muốn làm trợ lí nữa đâu.

Xin việc khó quá thì chạy về khóc với mẹ huhu!

-...- Đã mắc công cố gắng tới tận đây rồi mà bỏ lỡ cơ hội này thì mẹ sẽ khóc mất.

Thôi vì mẹ vì miếng cơm vì idol Chiba ta đây sẽ làm vậy!!- Rừng rực khí thế khi nghĩ về idol và mẹ, Chiba quyết tâm sẽ trở thành trợ lí của anh cánh đỏ!

Fighting!!

- Anh về rồi đây!- Mở cánh cửa văn phòng sau buổi đi tuần dài

- A, Anh về rồi sao?

Sớm vậy!- Chiba đứng dậy chào lại Hawks

- Ừm, công việc của em sao rồi?- Hawks trở lại bàn của mình rồi nhấp một ngụm nước

- À, cũng..khá ổn.

Em đoán là vậy!- Chiba gãi đầu

Rốp!

Sao lại có tiếng gì giống tiếng xương vỡ vậy??

- Em bị gãy xương-

- À không không!

Là cổ em, em vừa vặn khớp cổ- Chiba vội giải thích, song cũng nghiêng đầu về bên phải chứng minh cho Hawks xem.

Lại là thứ tiếng giòn giã đấy, giờ thì Hawks cũng tin rồi.

Làm hết hồn luôn á má!?!!

- R..Ra vậy, làm anh hết hồn!- Hawks cười trừ- Có vẻ là em cũng đã mệt rồi nhỉ?

Hôm nay chỉ cần vậy thôi, ngày mai chúng ta tiếp tục, nhé?

- Ơ..ổn không ạ?

- Được được, để anh lo nốt!

Vừa nói, Hawks vừa đẩy Chiba ra ngoài.

Tiếng đóng cửa vang lên, Chiba khó hiểu nhìn chằm chằm lại vào cánh cửa

.

.

- Cô nhóc Hasegawa kia kì lạ lắm, có lẽ tôi sẽ không nhận đâu!- Hawks giãi bày với Saito qua điện thoại

- Kì lạ?

Ý anh là sao Hawks?

- Thì.. cách hành xử của cô ấy, tôi tưởng anh biết điều đó chứ?

Khi tôi lỡ làm đổ chồng giấy thì cô ấy lại đỡ bằng chân đã là dị lắm rồi.

Ai ngờ cuối ngày còn bị cô ấy dọa ma cho bằng cách bẻ khớp cổ nữa chứ!- Hawks than thở

- Dị sao?

Có lẽ vậy?- Saito tiếp lời- Nhưng hơn hết vẫn phải xem tiến độ làm việc của cô ấy đã, còn về dị hay không thì cứ để cô ấy thể hiện đi.

Biết đâu đó lại là cái hay?

-....

Thôi được rồi!- Hawks kết thúc cuộc trò chuyện, ngẫm lại thì thấy Saito nói cũng có phần đúng, thôi thì cứ xem sao

.

.

.

Reengg!

Reengg!

- Xin chào!

Có chuyện gì không vậy?- Chiba nhấc máy lịch sự hỏi người ở đầu dây bên kia

- Chào, Various.

Nhờ chút nhỉ?- Điện thoại truyền tới giọng nói của người đàn ông xen lẫn tiếng người ồn ào bên nơi đó- Julyx 8 giờ tới nhé?

- Được!- Mẩu đối thoại cụt ngủn cứ thế kết thúc
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
5- 𝐿𝒾́𝓃𝒽 Đ𝒶́𝓃𝒽 𝒯𝒽𝓊𝑒̂


-Julyx- 8 giờ tối-

- Đến rồi sao, Various?- Châm điếu thuốc lên, hắn ta không cần nhìn mặt mà khẳng định người đứng sau mình chính là người đã hẹn

- Muốn điều gì, Kei?- Lắc lắc ly rượu trên tay, Various ngồi đối diện với hắn hỏi

- Giết hắn, công thương lượng- Đưa tấm ảnh cho Various, Kei ngắn gọn giải thích

- Hai nghìn đô

- Được, làm cho tốt vào- Kei đáp rồi nhanh chóng đứng dậy rời đi- Đêm nay, tôi muốn thấy ảnh hắn chết do chính tay cô chụp

.

.

.

Sầm!

- Xin chào, Aoi!

Thật vô lễ khi tới nhà anh vào ban đêm nhỉ?

Mạn phép cho tôi tước cái mạng nhỏ của anh nhé!- Various lên tiếng, chất giọng nhỏ nhẹ tưởng chừng như êm tai nhưng lại đáng sợ tới rợn người khi âm giọng đó vang lên trong những đêm trăng sáng

- C..Cô là..

- Lính đánh thuê- Various trả lời ngắn gọn trước khi xuống tay với hắn

.

.

-...- Bẩn quá!

Giờ sao mà sạch được đây?

"Lính đánh thuê"

Một cụm từ đã rất lâu rồi người nơi đây được nghe lại.

Chẳng ai ngờ rằng ở thời đại này vẫn còn dịch vụ lính đánh thuê cơ chứ?

Ấy vậy mà cô gái này vẫn sống với nó

.

- Various, đó sẽ là tên của tôi!- Chiba nói bừa ra một cái tên với Keiji- ông chủ của cô

.

.

- Dọn dẹp giúp tôi!- Various lau đôi tay tanh mùi máu ra lệnh- Giờ tôi còn có chuyện

- Chuyện gì?- Kei hỏi, trong khi mũi giày đá đá vào xác tên kia hòng xác định rằng hắn còn thở không

- Giấy tờ

- Phụt!- Kei sặc- Giấy tờ sao?

Tôi bất ngờ đấy!

- K..Kệ tôi- Various xấu hổ rời đi

.

.

.

- Con về rồi đây!- Tháo đôi giày rồi đặt qua một bên, Chiba mệt mỏi lên tiếng chào mẹ

- Rồi rồi- Miyuki ra cửa đón cô- Mà sao mặt con lại có vết máu thế?

- Máu?

Chiba khó hiểu hỏi.

Tay mở điện thoại lên soi.

Là vết máu đã khô ở cổ của cô.

Tên Aoi đáng ghét, dám dùng bàn tay dính máu nhớp nháp đấy mà muốn bóp cổ cô

- Chiba?

- À không... không có gì.

C..chỉ là khi đi về con gặp một tên trộm và con đánh hắn thôi!- Chiba chột dạ giải thích

- Ừm, thôi được rồi!- Miyuki không truy cứu Chiba nữa mà quay người đi vào trong nhà

-A!- Lục lại túi xách của mình, Chiba đưa một phong thư cho mẹ

- Thư gì đây?- Miyuki nhìn cô thắc mắc

- Là tiền của con, mẹ cứ trả bớt nợ cho họ đi.

Được đồng nào hay đồng ấy!- Chiba cười xòa nói với bà

- Vậy còn con thì sao chứ?

Đưa mẹ hết lấy gì mà tiêu?

Lại còn đang là nhân viên thực tập thì-

- Con có tiền mà mẹ!

Công việc của con kiếm ra nhiều tiền lắm!

Mẹ nhận nha, mẹ?

Chiba dúi lại phong thư vào tay Miyuki khi bà có động thái trả lại cho cô

- Mẹ xin lỗi!

Rất nhiều!

-Ơ-?

- Thân là một người mẹ mà lại phải để chính con mình phải đi gánh nợ của bản thân thì liệu có đáng không chứ?

Mẹ khóc rồi

Không không Chiba, mày đã hứa là không làm cho mẹ khóc nữa rồi cơ mà?

Tệ thật...

.

.

.
 
|𝑀𝓎 𝐻𝑒𝓇𝑜 𝒜𝒸𝒶𝒹𝑒𝓂𝒾𝒶| 𝒜𝓈𝓈𝒾𝓈𝓉𝒶𝓃𝓉
6- 𝐻𝑜𝒶̀𝓃𝑔 𝒯𝓊̛̉


- Oáp!- Chiba uốn vai ngáp dài trong văn phòng của Hawk

- Em mệt sao Hasegawa?- Hawks để ý hỏi cô

- À, em không...- Tiếng gõ cửa vang lên ngắt lời cô, Chiba nhanh chân đứng lên mở cửa hộ Hawks

- Chào anh, em tới gửi báo cáo tội phạm tháng này từ chị Ryuko!- Trợ lí của nữ anh hùng Ryuko Tatsuma lên tiếng

- Cảm ơn cô!

Tôi sẽ chuyển tới cho Hawks!- Chiba cười nói với cô

- Vậy cảm ơn cô nhé, trợ lí thực tập...

Ouch!!

- Sao thế Hasegawa?- Hawks lười nhác ngỏng đầu lên hỏi

- Không sao, chỉ là cô ấy bị lật giày cao gót thôi, anh đừng để ý!- Chiba nói dối rồi đẩy cô ta ra ngoài

- Này, cô làm cái gì vậy hả?- Cô ta tức tối khi bị lôi ra ngoài

- Cô muốn gì?- Chiba khóa tay, ép cô ta vào tường

Natsuhi- Một người đồng nghiệp của cô trong một số phi vụ, nhưng cô ta ít chú tâm vào công việc và hơn hết còn đang phát sinh tình cảm với Kei- một điều cấm kị trong nghề đánh thuê

- Huh, căng thẳng thế Various, hay phải gọi là Chiba nhỉ??- Cô ta cợt nhả- Tôi chỉ muốn đi làm chung với cô thôi mà!!

- Đừng ra vẻ thân thiện, tôi biết rõ ý đồ của cô!- Chiba trừng

- Ế~ Cô cũng biết ư?

Kei cưng giao cho ta nhiệm vụ phải giết Hawks đó!- Natsuhi tiếp lời- Xem nào, tối nay anh ta có lịch tham dự tiệc, "chúng ta" cũng nên hành động nhỉ??

- Đừng có lôi tôi vào chuyện của cô!!!- Thả Natsuhi ra, Chiba toan bỏ đi

- "Không phát sinh tình cảm với con mồi" nha!!!- Ả ta nhại lại lời cô

Đêm đó, Masquerade Ball* dành cho hội nhà giàu mạnh tay chi tiền ra.

Nói là vậy nhưng đây chỉ là bữa tiệc với những hợp đồng phi pháp của giới ngầm.

Và bất ngờ thay, Hawks cũng được mời tới để bàn hợp đồng với một tên đại gia khác

- Sao, cô sợ chứ gì?- Natsuhi cười khẩy khiêu khích, Chiba không đáp lại.

Lắc ly rượu vang đỏ trên tay, cô cẩn thận quan sát Hawks cùng những người khác

- Tùy cô nghĩ- Chiba tức tối đứng phắt dậy bỏ đi.

Natsuhi đắc chí, cô ta chống tay vào quầy bar dò xét

- Và tiếp tới là màn trình diễn của nữ ca sĩ Chigawa với bản nhạc "Habanera" nổi tiếng!!- Người dẫn chương trình lên tiếng, tấm rèm nhung đỏ được kéo ra

- L'amour est un oiseau rebelle...- Tiếng hát vang lên thu hút sự chú ý của mọi người, Hawks đảo mắt nhìn cô anh bỗng nhiên như bị thôi miên bởi giọng hát ấy.

Chà, trông cô ấy kiều diễm thật!

- Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe!- Cô gái đó lên tiếng sau khi bản nhạc đó kết thúc- Để cảm ơn, chúng tôi có một món quà tặng các bạn!!

Cô ấy cười tươi, chiếc mặt nạ ren cũng không che đi nổi sự vui vẻ trong đôi mắt đó.

Cô ấy ném mạnh một vật thể xuống đất, khói tung mù mịt khắp căn phòng.

Tất cả mọi người đều vô tư không phòng bị nên nhanh chóng hít phải khói mê, trong đó có cả Hawks.

Tiếng cười của cô ta vang lên trong sự ồn ào hỗn loạn của tất cả mọi người.

Hawks không thể giữ nổi tỉnh táo.

Trong cơn choáng váng, hình ảnh nhòe nhoẹt trước khi anh ngất đi là khuôn mặt xinh xắn treo nụ cười của một cô gái xa lạ.

-----------------

- Đủ rồi đấy!

Cô bớt điên đi con khốn!!- Hawks nghe loáng thoáng được tiếng chửi rủa của một cô gái.

Anh cố gắng mở mắt nhìn xung quanh, là một khu nhà bỏ hoang.

Và có vẻ bộ váy đỏ kia là cô ca sĩ mới nãy, nếu anh nhớ không nhầm.

- Cô mới là đồ điên ấy!

Tại sao cô cứ luôn cản trở tôi?- Natsuhi như phát điên lên gào vào mặt Chiba.

Cô ta đã muốn giết Hawks, mặc dù nhiệm vụ lần này không hề do Kei hay khách hàng đặt.

- Nghe này, cô đã giả mạo, lừa anh ta, và giờ việc của tôi chỉ là kết liễu anh ta thôi.

Nếu không muốn tôi giết hắn, vậy tại sao ngay từ đầu cô không từ chối đi?

- Nhưng cô đã nói rằng cô chỉ muốn đe dọa Hawks, việc này đâu nằm trong kế hoạch của cô?- Chiba cãi lại- Nếu cô còn ở đấy thì những người kia sẽ không còn hét toán loạn lên nữa đâu!

Giữ tỉnh táo đi, Miruuki Natsuhi!

Hawks bất lực, anh chỉ có thể yên lặng để lắng nghe.

Khói mê đó quá mạnh, trong đó còn có cả thành phần ức chế kosei hay được rao bán trên chợ đen

- Thôi được, nếu không giết được anh ta, vậy thì tao sẽ giết mày!- Natsuhi cầm con dao lao vào Chiba.

Nhưng nhờ vào sức mạnh của ông bà độ, cô nắm lấy được con dao.

- Tôi thách cô đấy!- Nắm lấy lưỡi dao, lòng bàn tay Chiba rỉ máu.

Natsuhi tặc lưỡi ném dao đi, cô ta bóp mạnh lấy cổ Chiba

- Ôi Various, mày biết là tao yêu cái sự tuyệt vọng lắm không?- Natsuhi siết cổ cô mạnh hơn, hai ngón tay cái ấn mạnh lên xoang động mạch cảnh tưởng chừng như móng tay sắp găm sâu vào cổ Chiba- Và Hawks chỉ là cái cớ để tao dụ mày thôi, nếu mày chết đi thì Kei sẽ không chú tâm đến mày nữa đâu, nhỉ?

Chiba rơi nước mắt, cô cảm thấy cuộc đời của mình như một cuốn phim chạy qua trước mắt, đôi bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Natsuhi dần thả lỏng ra.

Và rồi, Chiba cảm thấy rằng trái tim của mình không còn nhịp đập nữa...

- A...Nóng!- Chính vào lúc này, Natsuhi bỗng nhiên thét lên rồi buông tay khỏi cổ cô.

Chiba gục đầu xuống cố gắng lấy lại oxy nhanh nhất có thể, cảm giác vừa thoát khỏi lưỡi hái của Tử thần thật khiến người khác cảm thấy run rẩy cả tâm can.

Ngửa lên nhìn, Chiba thấy cổ tay của Natsuhi đỏ lên.

Lẽ nào, là do kosei của cô?

- Ha, xem ra cái mạng mày vẫn còn to vậy sao?- Xoa cổ tay bỏng rát của mình, Natsuhi cười khẩy một cái trước dáng vẻ của Chiba.

- Thôi vậy, giết mày rồi thì tao cũng chẳng được gì.

Bù lại, nếu tao giết Hawks thì chắc mày sẽ chắc mày sẽ buồn lắm, phải chứ?

Tao sẽ khiến mày phải ăn năn suốt đời, Various à!~

Natsuhi cười man rợ, cô ta trực tiếp kéo Hawks còn đang mê man ra sát mép cửa rồi thả anh từ trên xuống.

Điều mà cô ả không ngờ tới nhất chính là Chiba đã không do dự mà dùng đôi chân run rẩy của mình tiến tới cửa rồi nhảy xuống cùng với anh ta.

Chiba cau mày vì lực gió quá lớn cản cô đưa tay ra với lấy Hawks.

Nhưng may sao, ngay khi gió nâng tay anh lên, Chiba đã thành công giữ anh lại

- Em xin lỗi...

Hawks!- Ôm lấy anh vào lòng, Chiba ghé sát tai anh nói lời xin lỗi.

Khỏi phải nói, kèo này hết cứu rồi, người biết bay thì vẫn đang lơ mơ, còn kẻ không biết thì chịu chết.

- Vù!-

- Ơ?- Cảm thấy những làn gió mạnh mẽ cứa qua mặt bỗng dưng dừng lại, Chiba không khỏi bất ngờ nhìn lên.

Hawks ôm cô bằng một tay cười xòa

Ôi vỗn cả lài!

Tự nhiên mới 5 giây trước anh ta còn đang im im, sao giờ đã có thể dùng lại kosei rồi?

- H- Hawks?- Chiba run run gọi tên anh.

Phải cho tới khi chiếc mặt nạ ren kia trở nên ươn ướt, cô mới nhận ra là mình đang khóc.

- Bình tĩnh nhé, giờ chúng ta xuống liền!- Hawks vẫn giữ nụ cười có phần hơi mệt mỏi ấy khiến cô an tâm.

Khi cả hai đặt chân lại xuống dưới mặt đất, Chiba không thể kìm nén nổi cản xúc mà khóc lớn lên như một đứa trẻ.

Cảm giác hai lần mở cánh cửa sinh tử ra rồi đóng lại nó khiến cô trở nên có phần yếu đuối hơn.

- Không có anh chắc em chết mất, cảm ơn anh nhiều lắm!- Ngồi bên vệ đường, Chiba dụi mắt nói lời cảm ơn anh.

- Đó là bổn phận của siêu anh hùng mà!- Hawks chống tay cười

- Nhưng mà như thế thì đâu có được!

E- Em phải làm gì để cảm ơn anh giờ?- Chiba áy náy nói

- Hmm- Hawks nghĩ ngợi- Vậy thì hát cho anh nghe một bài đi, ca sĩ Chigawa!

Anh tươi cười.

Thú thực, anh vẫn muốn nghe lại giọng hát hút hồn ấy của cô ca sĩ này.

- Vậy cũng được ạ!- Chiba khẽ cười.

Cô hát lên một bài hát không có tên với những giai điệu nhẹ nhàng.

Nghe những câu ngân nga của cô, Hawks bỗng nhiên nhớ về ngày xưa, khi mà anh cũng được nghe bài hát này từ mẹ- Một trong hai kỉ niệm đẹp trong cuộc đời anh.

- Anh sao thế?- Chiba nghiêng đầu khi thấy Hawks gục mặt xuống.

Nâng lấy khuôn mặt anh lên, cô thấy đôi ba giọt nước mắt còn đọng trên gò má anh- A!

Em xin lỗi!!

Có phải bài hát này không hay...-

- Không, bài hát hay lắm.

Chỉ là anh bị đau mắt thôi!- Hawks quệt vội đi giọt nước mắt, anh lấy cớ bào chữa.

Chiba cười nhẹ rồi chủ động rời đi trước.

Anh nói dối tệ thật đấy!

( Dứa: Ằng nhon đã úp đết lại vì ngắn vải với cả tui bổ sung thêm cho chương sau )
 
Back
Top Bottom