Ngôn Tình Muốn Em Là Của Riêng Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Muốn Em Là Của Riêng Anh
Chương 60


Ngày hôm nay thật đúng là một ngày tốt lành.

Khi Tần Yên và Cận Nam Dã xuất hiện tại Cục Dân chính, nhiều người nhìn qua với ánh mắt ngạc nhiên.

Còn tưởng đâu là một cặp ngôi sao nổi tiếng.

Hai người tìm một chỗ để ngồi.

Tần Yên kéo thẳng cổ áo Cận Nam Dã, giúp hắn làm phẳng những nếp nhăn trên quần áo, bằng động tác kiên nhẫn và nhẹ nhàng.

Đôi mắt đen láy của người đàn ông nhìn cô thật sâu, lúm đồng tiền hiện rõ lên trên gương mặt của hắn.

Cô bắt gặp ánh mắt của hắn, vươn tay chọc vào yết hầu của hắn, "Anh đang cười cái gì?"

"Vui mừng."

Cận Nam Dã đưa tay ra che lòng bàn tay cô, úp mặt vào lòng bàn tay cô rồi xoa nhẹ.

Hắn nói khẽ: "Thực ra, anh đã mơ về ngày này từ rất lâu rồi".

Tần Yên lấy đầu ngón tay sờ lên mặt, "Thực xin lỗi đã để cho anh chờ."

Cận Nam Dã cười nhẹ, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa hai bên rồi giúp cô duỗi thẳng tóc mái, "Xin lỗi cái gì, cho dù có bao lâu anh cũng chờ."

Cô dựa vào hắn, chơi đùa với những ngón tay của người đàn ông, nói nhẹ nhàng, "Cận Nam Dã, thực ra, em luôn muốn nói lời xin lỗi với anh."

"Chuyện gì vậy?"

Ánh mắt Tần Yên lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn sáng chói trên tay.

"Bốn năm rồi, hằng năm khi trường tổ chức buổi gặp mặt chia sẻ của các cựu sinh viên". Cô nhỏ giọng nói, "Em chưa từng đi tới".

Cận Nam Dã không tức giận, nhỏ giọng hỏi: "Hả? Tại sao?"

"Em không dám."

Làn gió từ bên ngoài Cục Dân chính thổi vào, lướt nhẹ trên mặt Tần Yên, vén tóc trên má cô.

Cô nhẹ nhàng nói: "Em sợ sau này gặp lại anh sẽ không chịu nổi."

Cận Nam Dã nói tiếp: "Vậy mỗi lần anh tổ chức buổi gặp gỡ chia sẻ, em cố tình đến chạy qua các trường khác giao lưu để tránh mặt anh phải không?".

Tần Yên ngơ ngác nhìn hắn, "Làm sao anh biết?"

Người đàn ông nhìn xuống cô, khịt mũi nhẹ, nhưng hắn không thực sự tức giận, "Tần Yên học tỷ nổi tiếng như vậy, ở trong trường hay ngoài trường đều truyền ra như vậy làm sao mà anh không biết."

Tần Yên sau khi nghe lời này hối hận nói: "Nhìn xem, chúng ta đều biết tin tức của nhau, nhưng lại không dám đi gặp nhau."

Cô xoay chiếc nhẫn của hắn, "Với có một lần, em còn nghe anh nói với bạn anh rằng, không phải đến tìm em, vì vậy nên em mới không có đủ can đảm để gặp anh."

"..."

Cận Nam Dã suy nghĩ một lúc lâu, "Anh nói như vậy khi nào?"

"Hai năm trước, anh có tổ chức một buổi gặp mặt cựu sinh viên ở KTV của trường. Em có đến đó vào lúc đó, và em chỉ nghe thấy có người hỏi anh có đến gặp em không."

"..."

"Anh đã nói, "Không phải đến tìm cô ấy"."

Cận Nam Dã cuối cùng cũng nhớ ra, mỉm cười, đẩy đầu cô vào vai hắn: "Đồ ngốc."

Tần Yên ngẩng đầu, "Hả?"

"Lúc đó anh biết em ở đó. Anh chỉ là có chút không muốn, chỉ sợ khi gặp lại em lại không biết phải nói gì."

Cận Nam Dã nhẹ nhàng cắn môi cô, "Đó là lý do tại sao anh lại cố ý nói như vậy để chọc giận em, không phải là nói thật."

Tần Yên nghe xong lời này cũng không tức giận, "Cái dạng khẩu thị tâm phi của anh đều bị em nhìn qua hết rồi."

Cô bĩu môi, "Nhưng em đúng là đồ ngốc, lúc đó làm sao mà tin được."

"Không thành vấn đề, dù sao chuyện cũng qua rồi, chúng ta vẫn ở bên nhau."

"Ừm."

Cận Nam Dã nhẹ nhàng vu0t ve khuôn mặt cô, "Em có nghĩ giữa chúng ta dường như có một sợi dây nào đó không. Dù chúng ta xa nhau bao lâu thì vẫn sẽ ở bên nhau."

Tần Yên gật đầu, "Em biết sợi tơ đó. Sợi tơ hồng của lão Nguyệt!"

Người đàn ông khẽ cười một tiếng, đột nhiên nhẹ nhàng gọi tên cô, "Tần Yên."

Hắn nói: "Có một câu nói mà bấy lâu nay anh giấu kín trong lòng".

Tần Yên nhìn hắn.

Cận Nam Dã nặng nề hôn lên tai cô, "Anh nghĩ bây giờ là lúc để nói với em."

Tần Yên chống cằm lên vai hắn, ngẩng mặt lên, "Cái gì?"

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai cô.

Kèm theo nhịp tim của Tần Yên.

"Sau ngần ấy năm-"

Lời nói của hắn nặng nề như ngàn mũi dao, từng chữ từng chữ đập vào đỉnh trái tim người khác.

"Anh là thật, không thể thay thế".

Tần Yên nhìn mặt Cận Nam Dã.

Nét mặt người đàn ông rắn rỏi, lông mày và đôi mắt sâu và trìu mến, đôi mắt nâu sẫm ẩn chứa một vẻ dịu dàng, có vẻ vừa quyến rũ vừa hấp dẫn.

Hãy để người ta rơi vào lưới trời và đất mà hắn tự nguyện giăng ra.

Rơi vào nó

Không bao giờ thoát được.

Khóe môi cong lên, cầm lấy khuôn mặt của hắn mà hôn nhẹ.

"Em cũng vậy, không thể thay thế."

Cận Nam Dã đưa tay ra xoa đầu cô.

Nhân viên gọi ra.

Đến lượt họ.

Cả hai nhanh chóng chỉnh sửa cho nhau một chút.

Cận Nam Dã nắm tay cô, nhẹ nhàng hỏi: "Em có lo lắng không?"

Tần Yên gật đầu, "Có, dù sao thì con người đều phải trải qua lần đầu kết hôn."

"Và cũng là lần cuối cùng."

Hắn ôm chặt lấy cô, "Cả đời này em chỉ có thể lấy anh, hiểu không?"

Cô vội vàng gật đầu, "Hiểu rồi, em vẫn luôn là của anh."

Mọi thủ tục đã xong.

Hai sổ đỏ đã được trao tay cho họ.

Hai người trong ảnh nở nụ cười ngọt ngào, làm cho người khác vừa liếc mắt liền yêu.

Con dấu chính thức được đóng trên đó rất là bắt mắt.

Che phần dưới cùng của bức ảnh.

Giống như một lời hứa hẹn.

Tất cả đã định sẵn,

Đều là của nhau.

-

Khi xuống chiếc Bentley màu đen một lần nữa, Cận Nam Dã nắm tay Tần Yên, đồng thời dùng tay kia nhét hai cuốn sách nhỏ màu đỏ vào trong áo vest của hắn.

Tần Yên đuổi theo, vươn lòng bàn tay về phía hắn, "Em cũng muốn!"

Hắn siết chặt tay cô, "Tất cả đều là của anh."

Cô đưa tay chạm vào chỗ hắn đặt sổ đỏ, "Mỗi người có một cuốn!"

Hắn dùng tay giữ tay cô lại, "Không, tất cả đều là của anh."

"..."

Tần Yên mím môi nhỏ giọng nói: "Thật là bá đạo. Người cũng là của anh, bây giờ đến cả sổ đỏ cũng là của anh."

"Nhưng em là của anh."

Cô buồn cười, vươn tay chọc vào lúm đồng tiền của hắn, "Bây giờ nói về chuyện yêu đương, anh ngày càng thành thạo nha."

Cận Nam Dã thản nhiên nói: "Không chỉ kỹ năng mồm mép mà cái gì cũng sâu."

"..."

Tần Yên phản ứng chậm rãi, từ bên dưới dùng sức vặn vẹo eo.

Cận Nam Dã còn chưa hiểu nên ngơ ngác nhìn cô, "Anh nói gì sai?"

Bị hắn thấy có chút ngượng ngùng.

Tần Yên nhanh chóng vươn tay che mắt hắn, "Không có gì. Đừng nhìn em nữa, nhìn đường đi."

"..."

Đi được một lúc, người đàn ông dường như hiểu ra cái gì đó.

Hắn dừng lại, vươn tay bóp gáy kéo cô lại gần, đôi môi mỏng lại áp lên tai cô, nhẹ nhàng nói: "Những gì em nói hôm nay khá thú vị."

Tần Yên không dám nhìn hắn, "Cái gì?"

"Mỗi câu nói đều cần phải suy nghĩ thật sâu, nếu không sẽ không thể hiểu được ý tứ sâu xa của em."

Hắn nhéo cằm cô, "Hả? Tư duy tiến bộ như vậy từ khi nào vậy?"

Sau khi dùng liên tiếp mấy cái "sâu", Tần Yên nghiến răng nghiến lợi, "Cận Nam Dã, anh không được phép nói."

Hắn nói một cách hồn nhiên: "Anh không nói gì cả."

"..."

Tần Yên buông tay, tự mình đi về phía trước.

Cận Nam Dã từ phía sau đuổi theo, định nắm lấy tay cô thì bị hất ra, lại kiên nhẫn nắm lấy.

Lần này, năm ngón tay đan vào nhau, cố ý không cho tay cô vùng vẫy.

Rốt cuộc, Tần Yên không thể chống lại sức mạnh của nam nhân, một lần nữa nắm lấy tay hắn, cảnh cáo nói: "Ngày hôm nay không cho phép anh nhắc đền từ "Sâu" này nữa."

"Ồ."

Cận Nam Dã xoa gáy của cô, "Em có một cái đầu suy nghĩ thật nhiều nha."

Bàn tay vừa đưa tới liền bị cô tránh.

Tần Yên trừng mắt nhìn hắn, "Em do bị người nào đó làm hư."

"Thật là." Cận Nam Dã lại chạm vào đầu cô, thành thật xin lỗi.

"Lỗi của anh."

"..."

-

Cả hai cùng nhau bước vào Tòa nhà của Nam Tấu Cố Vấn.

Nữ nhân viên ở quầy lễ tân đi tới, vừa muốn chào hỏi Tần Yên, nhưng lại nhìn xuống, nhìn thoáng qua đã thấy tay của hai người.

Tần Yên chào nữ nhân viên ở quầy lễ tân, sau đó quay qua đấm Cận Nam Dã một lần nữa.

Cận Nam Dã không những khó chịu mà còn đem tay của cô lên hôn nhẹ, "Đều đã kết hôn rồi, không cần phải núp núp né né như vậy."

"Này anh..." Tần Yên nhân cơ hội bóp môi hắn, "Kết hôn rồi mới tỏ ra vẻ ân ân ái ái nha."

"Ừm."

Cô vừa dứt lời, nam nhân liền nắm chặt lấy tay cô dẫn đi, còn cố ý dẫn tới khu vực làm việc.

Như là đang khoe bảo bối.

Không mất quá nhiều thời gian, đã có rất nhiều đồng nghiệp chú ý tới. Những đồng nghiệp thân thiết với Tần Yên đều nhìn về phía cô, làm ra biểu cảm ngạc nhiên.

Biểu cảm cường điệu như có thể ăn thịt người.

Tần Yên che mặt, gật đầu.

Cận Nam Dã đưa cô đến phòng kỹ thuật.

Một đồng nghiệp ở phòng kỹ thuật có quan hệ tốt với Cận Nam Dã, nhìn thấy hôm nay hắn đưa Tần Yên đến đây, vẻ mặt của đồng nghiệp rất tinh tế, "Hôm nay cao hứng như vậy sao? Còn đưa bạn gái đến đây."

Cận Nam Dã vỗ vai người kia, "Cô gái này là vợ của sếp anh."

"..."

Đồng nghiệp trong bộ phận kỹ thuật ngạc nhiên, "Gì nhanh vậy ba!"

Anh ta vội vàng nói với Tần Yên: "Chào bà chủ, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."

Tần Yên vội vàng nói: "Cảm ơn."

Cận Nam Dã thân thủ nhanh nhẹn nện cho anh chàng kỹ thuật một cái, "Làm việc cho giỏi. Chỉ có làm việc giỏi thì mới nhanh chóng kiếm được vợ."

"..."

Lúc bọn họ rời đi, anh chàng kỹ thuật bị chọc giận cầm văn kiện lên định đánh người.

Trong lúc chờ thang máy, Cận Nam Dã lại gần, thấp giọng hỏi: "Lúc nãy tên kia nói cái trăm năm, sau đó là gì?".

"..."

Tần Yên làm bộ như không nghe thấy.

Thang máy tới.

Cận Nam Dã kéo cô vào thang máy, nhẹ giọng nói: "Chuyện này còn rất sớm. Không thể nào sinh sớm được, hơn nữa kinh nghiệm ở phương diện này còn rất nông cạn."

"..."

Bàn tay bên dưới véo mạnh eo hắn.

Tần Yên nhìn phía trước, tay dùng sức, "Không được nói tới từ "sâu", bây giờ anh lại cố ý nói "cạn" phải không?".

Hắn chịu đựng sức lực tăng lên từ tay của cô, lễ phép hỏi cô một câu: "Ngay cả nói hai chữ cùng lúc không được hay sao?".

"Anh không được phép nói."

"Ồ."

......

Cận Nam Dã nắm tay Tần Yên đi vào phòng Chủ tịch.

Các đồng nghiệp trong bộ phận kinh doanh nhìn thấy thì nhanh chóng nhìn nhau, miệng thì hóa thành hình tròn.

Chu Bân đi ra, nhanh chóng ra hiệu với bọn họ: "Đừng có đứng đây ăn dưa nữa, lo làm việc đi."

Đồng nghiệp vội vàng hỏi: "Lão Chu, thế này là thế nào? Lúc trước còn lo lo lắng lắng, bây giờ lại ngang nhiên công khai như vậy."

Trước sức ép của họ, Chu Bân nhắm mắt chịu đựng, đành phải thốt lên: "Tôi có thêm một ông chủ".

Đồng nghiệp ngạc nhiên "Wow" một tiếng. Lại lo lắng người trong phòng nghe được, liền lập tức giảm âm thanh xuống.

"Đã kết hôn rồi sao?"

"Việc đó đã xảy ra khi nào?"

"Nhanh như vậy? Hôn nhân chớp nhoáng?"

Chu Bân vội vàng đặt ngón tay lên môi anh, "Suỵt, nhỏ giọng một tí đi, ở trước mặt chủ tịch mà ở đây hóng bát quái. Ý tôi nói, mọi người nên nhanh chóng thích ứng một tí, công ty chúng ta sắp có thêm sếp phu nhân."

Các đồng nghiệp nữ che miệng, "Oa, cứu mạng nha. Tôi vừa nghĩ ra câu chuyện tổng tài bá đạo theo đuổi tích cực cô vợ nhỏ."

"Tần Yên thực sự là một người vợ đáng yêu. Cô ấy là một người nhỏ nhắn, cô ấy nói chuyện dễ thương nữa, vì vậy cô ấy rất hợp với Cận tổng nha."

"Wuwuwu Cận tổng cuối cùng đã kết hôn với chính mình."

"?"

"??"

"???"

Sau cánh cửa văn phòng chủ tịch.

Cận Nam Dã khóa cửa lại, hạ rèm cửa xung quanh.

Tần Yên nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Sau khi chặn ánh sáng trong phòng, người đàn ông đến bên cô, véo eo cô bế lên.

Cô được đặt trên bàn làm việc.

Cận Nam Dã tách hai đùi cô ra, đem thân thể cô lại gần, cúi đầu xoa nhẹ mũi cô, "Hôn đi."

Tần Yên quấn lấy cổ hắn, ở trên môi hắn hôn một chút.

Như chuồn chuồn đạp nước.

Một miếng thịt trên người cũng không đụng tới.

Cận Nam Dã há miệng ngậm lấy môi cô, hút hết cái này đến cái khác, lại dùng thêm một chút lực để ngậm lấy môi cô, không ngừng hấp thụ mùi vị của cô.

Tần Yên vẫn không thở nổi từ nụ hôn của hắn.

Người đàn ông đang hôn cô một cách nồng nhiệt, mơ hồ hỏi: "Còn đau không?"

Cô hít một hơi trong khoảng trống, "Anh nói xem?"

Cận Nam Dã thay đổi tư thế, vòng tay qua eo cô và ôm cô thật chặt.

Tần Yên đưa tay ôm lấy hắn, nói nhỏ bên tai hắn: "Anh không biết em có điều kiện gì về phía sau không?".

Nghe xong, hắn cười khẽ, lại cùng với cô v3 vãn: "Vậy, thế này có hài lòng không?"

"Không sao, hài lòng. Chỉ là..." Cô cảm thấy mặt mình nóng lên, ánh mắt chuyển sang chỗ khác.

"Chỉ cần làm quen với nó một chút."

Cận Nam Dã khóe môi cong lên khi nghe thấy điều này, đôi mắt sâu thẳm, biểu cảm u ám không rõ ràng. Hắn ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng hỏi: "Vừa rồi em không biết xấu hổ sao? Sao bây giờ lại khen người ta?"

Cô li3m nhẹ môi dưới, "Thật đáng khen anh."

Người đàn ông lau khóe môi cho cô.

Tần Yên cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn hắn.

Cận Nam Dã nhéo nhéo vành tai của cô, "Sao vừa thẹn vừa đỏ tai, sau này chúng ta ra ngoài rồi bị phát hiện làm chuyện xấu ở đây thì phải làm sao?"

Tần Yên đẩy hắn, nhưng không đẩy được, "Chúng ta đang làm chuyện xấu ở đâu?!"

Thấy Cận Nam Dã lùi lại với một nụ cười khúc khích, cô đưa tay ra nắm lấy cổ áo của nam nhân, kéo hắn lại.

Mặt cô có chút nóng, không nhịn được mà lén nhìn phản ứng của người đàn ông.

Mẹ ơi, cả hai tai đều đỏ.

Cả hai nhận thấy sự thay đổi của nhau, vội vàng quay mặt đi.

Tần Yên thở ra, nhỏ giọng nói: "Hết rồi."

Cận Nam Dã vội vàng hỏi: "Em có muốn bật điều hòa không?"

"... Ngày hôm nay 11 độ."

"À, anh có chút nóng quá."

"Em cũng thấy vậy."

Yên lặng một lúc.

"Nếu vậy thì —— "

Một ý tưởng nảy ra, Tần Yên hai mắt sáng lên, "Chúng ta mở cửa đánh nhau một trận?"

"...?"
 
Muốn Em Là Của Riêng Anh
Chương 61


Cận Nam Dã đôi khi cũng thật tò mò.

Cái đầu của Tần Yên rốt cuộc không biết chứa cái gì, lúc nào cũng suy nghĩ một cách kỳ quái.

Hắn đặt tay lên vành tai của cô, nhéo nhéo một chút, nhẹ nhàng nói: "Cẩn thận".

Tần Yên rung chân, vòng tay qua cổ Cận Nam Dã, tiến lại gần, sau đó lại rời ra, lại tiếp tục lại gần, rồi lại rời đi, cô tỉ mỉ quan sát gương mặt của hắn, cười cười nhìn hắn.

Cận Nam Dã nhìn ngang tầm mắt với cô, khóe môi hắn hơi câu lên, cưng chiều gọi cô một tiếng, "Tần Yên."

"Ừm?"

Hắn nói, "Anh có tin tốt cho em."

"Tin tốt gì?"

Người đàn ông mỉm cười, nói: "Chúng ta kết hôn rồi."

Tần Yên cười gật đầu, "Đúng vậy, chúng ta đã kết hôn."

Đôi mày và đôi mắt của Cận Nam Dã hằn lên một nụ cười, đôi con ngươi đen và sâu của hắn nhìn cô cười, bàn tay ôm eo cô xoa nhẹ.

Cô nhìn hắn một cái, nhìn xuống dưới, vươn tay chọc quyển sách nhỏ màu đỏ mà hắn bỏ vào áo khoác, nhẹ giọng nói: "Xong, vậy là sau đó em nhất định sẽ bị ăn một cách triệt để sao?"

Hắn cười hỏi: "Làm sao? Em không cho anh ăn một cách triệt để sao?"

Tần Yên nhéo nhéo mặt của hắn, "Không."

Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại: "Sớm đã bị ăn anh một cách không còn một mẩu."

Cận Nam Dã nắm lấy tay cô, lắc lắc như một đứa trẻ con cầm đồ chơi vẫy, "Anh còn một tin tốt cho em, em có muốn nghe hay không?".

Tần Yên gật đầu, "Tin tức tốt gì?"

"Em có nhớ lúc trước anh có cho em là trợ lý một thời gian, cho em quản lý tổ chức cơ cấu nhân sự không?". Hắn cười nói, "Em đã lập được công."

Hắn nói với Tần Yên về việc Lý Nghiên bị bắt hôm nay.

Tần Yên nghe xong, che miệng trợn to hai mắt, "Thật sao? Em lúc đó cũng chỉ là đoán mò."

Cận Nam Dã sờ đầu cô, "Em, rất thông minh, nhưng lại thiếu tự tin. Em vẫn còn rất nhiều khả năng để phát triển, hiểu không?"

Hắn từ bàn làm việc bế cô xuống, đặt cô đứng vững trên mặt đất, đưa tay xuống nắm lấy tay cô, đan vào.

"Đi, anh đưa em đi."

Thấy hắn mở cửa, Tần Yên căng thẳng hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

Cận Nam Dã: "Đưa em đi gặp cổ đông, bọn họ đều muốn nhìn thấy em."

Cánh cửa mở ra, những đồng nghiệp xung quanh vội vàng nhìn sang, ánh mắt bớt vài phần kinh ngạc, trong mắt sinh ra vài phần dò xét.

Phảng phất như muốn nhìn xem bọn họ vừa mới làm gì từ trong đó.

Nam nhân đi đằng trước, lại cố ý để lộ ra hai bàn tay của hai người đang nắm chặt.

Một nam đồng nghiệp đứng lên kính cẩn nói: "Xin chào ông chủ, bà chủ."

Cận Nam Dã trả lời, "Ừ."

Không biết có phải cố ý hay không, Cận Nam Dã đột nhiên gọi Tần Yên: "Bà chủ, đi theo anh."

Tần Yên từ phía sau đáp lại: "Được."

Sau khi họ rời đi, các đồng nghiệp nhìn nhau, như là đang ngầm hiểu ra gì đó, bọn họ nhanh chóng lấy tay che miệng lại.

Thiếu chút nữa kêu lên thành tiếng.

-

Tần Yên đi theo Cận Nam Dã lên tầng cao nhất của tòa nhà công ty.

Khi vừa đẩy cửa phòng họp, các cổ đông của toàn công ty từ chỗ ngồi của mình đứng dậy, nhìn về phía hai người họ.

Tần Yên có chút lo lắng khi lần đầu tiên gặp mặt cổ đông của công ty.

Cận Nam Dã dịu dàng vỗ vai cô, hắn kéo chiếc ghế giữa ra cho cô ngồi xuống.

Hắn ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Em đừng căng thẳng. Hiện tại tỷ lệ cổ phần của công ty của em là lớn nhất. Tóm lại, em là cổ đông lớn ở đây."

Cô ngẩng đầu lên, vẫn còn lo lắng, "Cận Nam Dã, nhưng em, em không đủ tư cách."

Người đàn ông vỗ vai cô để cô thả lỏng.

Cửa phòng họp bị đẩy ra, Lưu Dự bước vào cùng với ống hút ly trà sữa trong miệng.

Anh ta nhìn Cận Nam Dã, sau đó quay sang Tần Yên, "Ôi, chị dâu cũng tới."

Cận Nam Dã gật đầu, "Đã đến lúc bắt đầu."

Lưu Dự nhanh chóng tìm một chỗ ngồi, ngồi xuống.

Cận Nam Dã nhìn các cổ đông khác, "Mọi người, cảm ơn Tần Yên về sự việc này, nếu không công ty chúng ta đã tổn thất rất nhiều, tôi tin rằng mọi người đều biết điều đó."

Tần Yên vội vàng ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp đôi mắt tươi cười của Cận Nam Dã.

Chu Bân lấy ra một văn kiện, giải thích ngắn gọn chuyện xảy ra hôm nay, sau đó trình bày kết quả điều tra.

"Đây là hậu quả của một đội trong công ty. Tổng cộng năm người bị bắt giữ lần này, đứng đầu là Lý Nghiên, những người còn lại được đưa vào bộ phận nhân sự, bộ phận vận hành, bộ phận công nghệ và bộ phận kinh doanh."

"Cơ sở dữ liệu của hệ thống của công ty đã được giải mã hai lần, nhưng rất may là nó đã được ngăn chặn bởi lớp mật khẩu thứ hai, và không có sự cố rò rỉ dữ liệu nào xảy ra."

"Chỉ là bộ phận kinh doanh có quá nhiều biến động, đặc biệt là việc mất đi vài triệu chuyên gia tư vấn. Tuy nhiên, theo kết quả khảo sát, gần 65% người đã hối hận vì thay đổi công việc trong vòng sáu tháng, và gần 15% sau nửa năm."

Lưu Dự nhìn Tần Yên, "Chị dâu lần này rất có công lao."

Anh ta nói: "Thực ra, chúng tôi luôn nghĩ rằng có gián điệp trong công ty, nhưng chúng tôi không tìm thấy sau khi tìm kiếm một thời gian dài. Nếu không phải nhờ bản tóm tắt của chị dâu tôi, chúng tôi sẽ có lẽ bây giờ không có manh mối. "

Tần Yên nhìn Cận Nam Dã cười.

Người đàn ông gật đầu với cô, vỗ tay đầu tiên, "Rất tuyệt!"

Các cổ đông khác cũng vỗ tay.

......

Sau khi cuộc họp kết thúc, Lưu Dự kéo Cận Nam Dã, ghé vào tai hắn nói gì đó.

Nam nhân nhìn Tần Yên, ra hiệu với cô, "Em vào phòng chờ đợi anh trước."

Tần Yên gật đầu, cùng những cổ đông khác rời đi.

Hai người đàn ông đóng cửa phòng họp.

Lưu Dự đưa cho Cận Nam Dã một bản báo cáo điều tra từ điện thoại di động của anh ta.

"Cảnh sát nói với chúng ta biết, là Lý Nghiên nói rằng tất cả các hành động mà họ lên kế hoạch thực sự là do có người đứng sau giúp đỡ."

Anh ta vuốt bản báo cáo điều tra xuống.

"Đứng sau họ là Tập đoàn Danh Thịnh. Mục đích là lấy cắp tin tức mới nhất từ các ngành khác nhau tại công ty của chúng ta, để cung cấp cho họ thông tin cho các quyết định đầu tư."

Cận Nam Dã nghe nói một chút về "Tập đoàn Danh Thịnh" này, "Hình như sắp được đưa ra thị trường."

Lưu Dự gật đầu, đặt hai tấm ảnh lên bàn.

Người đàn ông trung niên trong bức ảnh đầu tiên khoảng sáu mươi tuổi, cái gương mặt của ông ta khiến cho Cận Nam Dã có chút quen thuộc.

Trong bức ảnh khác, một người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên chiếc McLaren cũng trạc tuổi Tần Yên, nhưng phong thái của anh ta có phần bất cần.

Lưu Dự gõ vào hai tấm ảnh, "Người lớn tuổi là trưởng công ty tên là Tần Vĩnh. Người nhỏ hiện là tổng giám đốc tập đoàn tên là Tần Hạo. Cha con bọn họ là người đứng sau vụ này. "

Cận Nam Dã lạnh lùng nói: "Truy tố."

"..."

Lưu Dự nhìn hắn, nhấn mạnh lại: "Một người tên là Tần Vĩnh và người kia tên là Tần Hạo. Họ là người đứng sau vụ này."

"Sao vậy?" Cận Nam Dã kỳ lạ hỏi, "Việc khởi tố hai người họ có vấn đề gì không?

Lưu Dự nghiêm túc nhìn hắn, "Chị dâu không phải nói cho anh biết sao? Ông ta là cha ruột của Tần Yên và người này em trai cùng cha khác mẹ với cô ấy."

"........."

Lưu Dự dùng bút quay quanh mặt Tần Vĩnh, "Nhìn kỹ phong thái của ông ta, có phải là có cảm giác quen thuộc không thể giải thích được không?"

"..."

Lưu Dự nói tiếp: "Nhưng tôi cũng không nghĩ chị dâu sẽ nói cho anh biết, bởi vì họ là nguyên nhân chính dẫn đến việc chia tay của anh bốn năm trước."

"Hồi đó, chính Tần Vĩnh đã tìm cách chèn ép công ty chúng ta, dùng công ty chúng ta bắt chị dâu phải chia tay với anh. Bắt cô ấy gả cho một phú nhị đại, để tạo đường cho tập đoàn Danh Thịnh có cơ hội được ra mắt."

Biểu cảm trên gương mặt Cận Nam Dã không thay đổi nhiều, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt đào hoa đa tình ngày thường giờ lại trở nên lạnh lùng, khóe môi mím lại.

Lưu Dự nói rõ thêm, "Tôi nhớ không lầm khi anh bắt đầu kinh doanh vào năm cuối khi anh còn đi học, lúc đó rất suôn sẻ. Sau này, anh gặp phải một cuộc đấu thầu thất bại, và sau đó nhiều công ty đã rút lại thỏa thuận hợp tác với anh."

Cận Nam Dã không nói.

"Lúc đó thật sự rất vất vả." Lưu Dự xúc động nói: "Nếu là tôi là chị dâu của anh, tôi cũng không đành lòng nhìn anh bị thảm như vậy."

Gương mặt của Cận Nam Dã rất kém. Khi không nói, khí phách của người đàn ông được phóng đại, đầy uy nghiêm và đáng sợ.

Lưu Dự đưa cho hắn một lá thư mời, "Tối thứ ba tuần sau, Tần Hạo sẽ xuất hiện trong bữa tiệc này."

"Năm nay tên đó cũng quấy rối chị dâu và muốn chị ấy tham gia hôn lễ, nhưng chị dâu không đồng ý."

Ngón tay đẩy một cái.

"Vẫn nên tự mình đến xem đi."

Anh ta đứng dậy, vỗ vai Cận Nam Dã và nhắc nhở: "Chỉ cần đừng giết người, việc còn lại hãy giao cho tôi."

-

Trong phòng chờ.

Tần Yên đã ăn ba gói hạch của Cận Nam Dã, kết quả vẫn không đợi được hắn. Vậy nên cô quyết định nói chuyện phiếm với bạn cùng phòng.

Không lâu sau, cánh cửa mở ra.

Cận Nam Dã bước vào, cởi áo khoác, cẩn thận lấy từ trong ra hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ.

Tần Yên vội vàng cất điện thoại đi, vừa định đứng dậy liền bị Cận Nam Dã kéo xuống.

Người đàn ông bế cô ngồi xuống ghế sô pha, để hai chân cô để quanh hông hắn, hai tay ôm lấy eo cô.

Động tác liền mạch, lưu loát.

Tần Yên ngồi vững ở trên đùi hắn mới cười: "Anh nhanh thật, vừa rồi em còn không có phản ứng."

Cận Nam Dã vòng tay qua lưng Tần Yên, đẩy cô về phía mình, đồng thời tựa cằm lên vai cô, ôm chặt cô bằng một cử chỉ vô cùng thân mật.

Tần Yên dán vào mặt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?"

"Tần Yên, tuần sau anh đi công tác Thượng Hải, ngày mai anh sẽ bay đến đó ba ngày. Em ở một mình được không?"

Cận Nam Dã dịu dàng vu0t ve lưng cô, "Nếu không phải do em có lớp. Anh cũng muốn đưa em đến chi nhánh ở Thượng Hải cho em xem qua một chút."

Cô lắc đầu, "Không thành vấn đề, em tự làm được, anh đừng lo lắng."

Sau khi ôm cô một lúc, Cận Nam Dã nhẹ nhàng thả cô ra, chạm nhẹ vào lưng cô rồi duỗi tay ra quấn tóc lấy tóc đang buông thõng hai bên ra sau tai của cô.

Cận Nam Dã: "Mấy ngày nay thời tiết đã hạ nhiệt một chút, đừng lạnh quá, mặc thêm quần áo đi. Muốn ăn lẩu thì cũng có thể cùng bạn bè ăn đi."

Hắn cúi đầu, từ trong túi quần lấy ra một chiếc thẻ đen, nhét vào tay cô. "Đây là thẻ phụ trong thẻ tín dụng của anh. Hạn mức trên là 10 triệu mỗi ngày."

Tần Yên đột ngột nghẹn ngào nhìn tấm thẻ nóng hổi trước mặt.

Cận Nam Dã nhét một thẻ vàng khác, "Đây là tất cả tiền mặt hiện tại của anh, anh quên mất trong nó là bao nhiêu, hiện tại tất cả tiền của anh trong mấy năm qua đều đưa cho em."

Như đang đào vàng ra, hắn đưa từng thẻ một cho cô.

"Đây là thẻ thành viên của CMC. Họ sẽ gọi vào lần đầu tiên mỗi quý. Em có thể lấy hàng khi chán".

"..."

"Đây là thẻ phòng tập thể dục. Ở dưới lầu của công ty. Sau giờ làm việc có thể đi tập thể dục." Hắn tiếp tục lấy thẻ ra "Nhà hàng sushi, em có thể dẫn bạn bè đi ăn."

Nhìn thấy Cận Nam Dã càng ngày càng đào nhiều thẻ, Tần Yên vội vàng ôm lấy hắn, "Sao tự nhiên lại làm như vậy, em không quen."

Người đàn ông nghĩ nghĩ một chút, đơn giản đưa ví tiền của mình cho cô.

"Anh đang trao tài sản của mình cho người thân yêu của anh—"

Cận Nam Dã nhét chiếc ví vào tay cô, đồng thời quấn vào lòng bàn tay cô.

"Lão bà của anh."

Tần Yên cong môi, đặt chiếc ví dày cộp sang một bên, vòng qua cổ hắn, khẽ chu môi.

"Được. Nhớ về nhà sớm, em nhớ anh."

Tần Yên đặt lên trán hắn một nụ hôn.

"Lão công."
 
Muốn Em Là Của Riêng Anh
Chương 62


Đèn rực rỡ lên, đồng thời màn đêm buông xuống.

Bầu trời đêm mưa luôn đặc quánh mây mù, không nhìn thấy được sao, càng về tối, màu sắc phía xa càng tối.

Trời tối, và xung quanh im lặng một cách kỳ lạ.

Giống như sự bình lặng trước cơn bão.

Bên trong chiếc Porsche màu đen, Cận Nam Dã mặc một bộ đồ thời trang cao cấp màu đen. Logo thương hiệu cao cấp hàng đầu được khảm nhẹ và sang trọng trên cổ tay áo. Các nút ở đường viền cổ áo được thắt ở mức cao nhất, cà vạt lụa là gọn gàng được sắp xếp, tăng thêm vẻ sang trọng và gợi cảm.

Ánh đèn đường bên ngoài cửa kính ô tô chiếu xuống, trên mặt người đàn ông biến đổi khó lường, khiến người ta không thể phân biệt được biểu cảm của hắn.

Chiếc điện thoại bị ném sang một bên đang rung lên liên tục.

Một phần thông tin bật lên.

Lưu Dự: [Tôi cũng phát hiện lúc chia tay, Tần Vĩnh không tin hai người nhanh như vậy đã chia tay, nên đã cho người theo dõi anh và chị dâu một thời gian.]

Lưu Dự: [Tôi đoán lúc đó chị dâu của tôi rất khó khăn. Một bên lo lắng cho sự nghiệp của anh, một bên lại phải xa cách.]

Lưu Dự: [Cô ấy cũng từng nói những lời cay đắng với anh, đúng không? Ước chừng thật sự không còn cách nào khác, chính vì vậy mà cô ấy mới buộc anh rời đi.]

Lưu Dự: [Tần Hạo kia không là cái gì. Trong nửa năm đầu, đều kiếm cớ gây sự với chị dâu, chuyện này trong vòng bạn bè tiết lộ ra.]

Cận Nam Dã mí mắt khẽ nhắm lại, yết hầu của hắn khẽ nâng lên nâng xuống.

Người lái xe phía trước nhắc nhở: "Cận tổng, một chút nữa là đến rồi. Có cần thông báo cho đồng nghiệp ở chi nhánh Thượng Hải không?"

"Ừ. Tiện thể thông báo cho người trong hội quán đến công ty lấy rượu."

Khuỷu tay của người đàn ông đặt trên đầu gối, các khớp ngón tay của hắn gõ nhẹ, chiếc đồng hồ phản chiếu một tia sáng lấp lánh.

Xe đã nhanh chóng đến hội sở cao cấp trong trung tâm thành phố.

Cận Nam Dã xuống xe, những người trong hội quán đã đợi sẵn ở cửa từ sáng sớm.

Thấy hắn đi xuống liền nhanh chóng đi đến chào đón.

"Cận tổng—"

Những giọng nói cất lên chào hỏi lần lượt vang lên.

Không ít người đi theo sau Cận Nam Dã.

Nam nhân với vóc người cao lớn cùng đôi chân dài, hết lần này đến lần khác đi với tốc độ như gió bay khiến cho những người đi sau đi theo không kịp.

Cận Nam Dã ngồi xuống khu vực VVIP trong cùng, bên cạnh nói với Chu Bân: "Rượu mang qua đặt ở giữa sảnh, một lúc sẽ có người mở."

Chu Bân đi ra ngoài và nhờ người chuyển rượu.

Chu tổng, người chủ trì bữa tiệc đi tới, "Cận tổng, chào mừng."

Hắn cười nói: "Anh Lưu đặc biệt giải thích với tôi rằng cậu có sở thích ăn nhẹ, không thích nhạc dance ồn ào, cũng không thích tụ tập đông người, nên tôi đã sắp xếp một phòng chờ riêng cho cậu rồi. Có hài lòng không?"

Cận Nam Dã gật đầu, "Cảm ơn."

Thông thường, khi đi những chuyến công tác như vậy đều do Lưu Dự nắm hết, Cận Nam Dã chủ yếu tham gia vào công việc kinh doanh, rất ít lộ mặt ra ngoài.

Vậy nên, người ta chỉ biết đến Lưu Dự là người đại diện, chứ chưa bao giờ được tận mắt gặp người sáng lập.

Nghe nói Cận Nam Dã có một tính khí sâu sắc và kín đáo, bề ngoài thì điềm tĩnh nhưng tâm trí lại khó nắm bắt.

Khi Cận Nam Dã bắt đầu kinh doanh cách đây vài năm, hợp đồng của hắn đã bị hủy bỏ không ít bởi nhiều công ty hủy hợp tác.

Trong một thời gian, công việc kinh doanh sa sút, doanh thu sụt giảm kinh khủng.

Vào thời điểm đó, mọi người đều nghĩ rằng Nam Tấu Cố Vấn sẽ kết thúc trong thất bại.

Kết quả là trong vòng chưa đầy hai năm, ngôi sao đang lên này đã trỗi dậy trở lại.

Nam Tấu Cố Vấn lúc đó đã nuốt chửng nhanh chóng đối thủ với tốc độ cực nhanh, như một con quái vật khổng lồ ăn sạch tài nguyên trên thị trường.

Vào thời điểm đó, những công ty khác dường như trở tay không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nam Tấu Cố Vấn chễm chệ đứng đầu cả nước.

Còn là độc quyền chiếm hữu.

Với tư cách là người sáng lập Nam Tấu Cố Vấn, phương pháp của Cận Nam Dã cực kì quyết đoán và dã man, nếu không thì hắn đã không quay đầu lại trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Chỉ là điều mọi người sợ nhất lúc này chính là thông tin kinh tế tiền tuyến mà hắn nắm trong tay.

Hàng ngàn đô la đã khó mua, càng làm cho người ta muốn mua như mua vịt.

Bây giờ, Cận Nam Dã đang ngồi trong phòng khách, không ai có mặt có thể đến gần.

Chỉ có lão Chu đi vào nói chuyện phiếm bên trong rất lâu, rất nhiều người đứng ở cửa phòng nghe ngóng một góc.

Lúc này, Chu Bân đột nhiên từ bên trong mở cửa, nhìn xung quanh nói: "Cận tổng mang rượu tới cho mọi người, cẩn thận một chút, mọi người cứ uống thoải mái."

Đám đông tụ tập trước cửa phải giải tán.

-

Trong phòng khách, Chủ tịch Chu rót rượu cho Cận Nam Dã, gọi một số món ăn nhẹ và bữa tối trước.

Cận Nam Dã cúi đầu gửi tin nhắn WeChat cho Tần Yên.

Cận Nam Dã: [Em đang làm gì vậy?]

Tần Yên: [Trên đường về nhà. Tất cả đang ổn, phải không? (⌒o⌒)]

Cận Nam Dã học một cách vụng về, biểu hiện trên khuôn mặt: [En. Chỉ hơi nhàm chán. (ㄒ o ㄒ)]

Tần Yên: [Vậy nói chuyện với em, [touch].jpg Em nghe chú Lưu nói, tối nay anh có đi dự tiệc ở câu lạc bộ phải không? ]

Cận Nam Dã: [Ừ. Tối nay anh sẽ uống chút rượu, anh đã uống thuốc dạ dày rồi, khoảng chín giờ anh sẽ trở về khách sạn.]

Tần Yên: [Được rồi! Nhớ gọi cho em sau khi kết thúc nhé. [Làm mịn mèo và mèo].jpg]

Thấy Cận Nam Dã từ điện thoại ngước lên, Chu tổng thận trọng hỏi: "Tôi nghe nói Cận tổng đã kết hôn. Vừa rồi anh đang nói chuyện với phu nhân phải không?"

Cận Nam Dã gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng từ khi bước vào cửa dần dần dịu đi. Lúm đồng tiền trên mặt hiện lên, "Ừ, Lưu Dự đã nói cho anh biết?".

Chu tổng vội vàng gật đầu, "Đúng vậy, anh ấy có thông báo, để tránh cho người có tâm tư đến làm phiền anh."

Anh đẩy món dim sum trước mặt Cận Nam Dã để lấy lòng, "Cận tổng, ăn chút cho no bụng."

Cận Nam Dã xua tay.

Chủ tịch Chu cho rằng Cận Nam Dã không thích, nhưng lại nghe hắn hỏi: "Có nghe nói Tần Hạo đến từ tập đoàn Danh Thịnh không?"

Chủ tịch Chu gật đầu, "Anh ta là một trong những người được mời tối nay."

Cận Nam Dã khẽ nâng cằm, "Gọi hắn vào."

......

Mọi người ở đây đều muốn được nhìn mặt Cận Nam Dã, nhưng kết quả đều là không được.

Nhưng khi Chu Bân tìm Tần Hạo vẫn đang cùng người khác uống rượu, khiến cho người khác cảm thấy không hiểu nổi.

Tại sao Cận Nam Dã lại tìm một người ăn chơi trác táng lười biếng như vậy để làm gì?

Lúc Tần Hạo nghe thấy Chu Bân gọi mình, tất cả mọi người đều sững sờ, "Cận tổng gọi?".

Chu Bân gật đầu, "Ừ. Làm ơn đi lối này."

Anh ta nhanh chóng đặt ly rượu đỏ xuống, "Cận tổng thật sự gọi điện cho tôi sao? Không phải là nhầm người sao?"

"Không."

"Cận tổng gọi tôi vào sao? Thật là anh ấy gọi, trời ơi tôi lo quá."

"..."

Đổi lại là người khác thì tâm tình cũng khẩn trương như vậy.

Huống chi tên này chỉ đến đây để chơi, ai ngờ lại bị điểm huyệt gọi vào.

Ở phòng chờ.

Bàn tay mảnh khảnh của Cận Nam Dã chỉ về phía chỗ ngồi trước bàn, "Tần Hạo, đúng rồi, ngồi ở chỗ này."

Tần Hạo run rẩy đi tới, cung kính nói: "Cận tổng, không ngờ anh lại gọi tôi vào."

Cận Nam Dã dùng ngón tay đẩy tay cầm ly rượu, rượu đỏ đung đưa trong ly, giống như sóng gió dần dâng lên trong biển lặng.

"Uống đi."

Tần Hạo lập tức nhận ra hứng thú, cầm ly rượu lên uống cạn, "Cận tổng, tôi kính anh."

Cận Nam Dã ngả người ra sau, nâng chân lên vắt qua chân kia, đôi mắt lẳng lặn nhìn Tần Hạo.

Đầu tiên là Resveratrol, sau đó là Falaia, và cuối cùng là một loại rượu whisky rất mạnh.

Hết cốc này đến cốc khác.

Tần Hạo không nói được lời nào, chỉ có thể liều mạng uống rượu.

Không bao lâu, cả người đều chịu không nổi.

Tần Hạo sững sờ hỏi: "Cận tổng, cứ để cho tôi uống như vậy sao?".

Đôi mắt Cận Nam Dã hơi nhướng lên, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lùng khi nhìn người. Hắn cúi người gần hơn, giọng nói trầm thấp khàn khàn như ác ma, "Anh say rồi à?"

Tần Hạo xua tay, "Tôi còn có thể uống."

"Nếu có thể uống," Cận Nam Dã rót một chai rượu đầy vào ly của mình, không quan tâm đến việc rượu đỏ có bị tràn hay không.

"Vậy anh nói lời vô ích để làm gì?"

"..."

Tần Hạo sau đó ngẩng đầu, bối rối hỏi: "Cận tổng, ý anh là gì?"

Cận Nam Dã vỗ vỗ vết rượu trên tay, nhẹ giọng nói: "Thật không thú vị. Tôi chỉ muốn hỏi, anh có biết Tần Yên không?"

Nghe tên, Tần Hạo vội vàng gật đầu, "Biết, cô ta là con gái của cha tôi."

Rượu vào thì lời ra.

Tần Hạo: "Cô ấy rất xinh đẹp và có dáng người rất tuyệt. Mọi người từng nhìn thấy cô ấy đều nói cô ấy có thể trở thành ảnh hậu nổi tiếng. Hiện tại cô ấy vẫn chưa có bạn trai."

Anh ta tâng bốc: "Nếu chủ tịch Cận thích, tôi sẽ đưa cô ấy đến gặp anh."

Khóe môi Cận Nam Dã giật giật, lại cười đến khó coi, cao cao tại thượng nói: "Theo lý thuyết, anh không phải gọi cô ấy là chị sao?"

Ánh mắt hắn càng thêm lạnh lẽo, ly rượu đỏ trong tay đập xuống bàn, từ dưới lên những vết nứt, nhưng không hoàn toàn vỡ vụn.

"Mày coi cô ấy là gì? Là công cụ để cho mày đi bồi cho đàn ông sao?".

Tần Hạo líu lưỡi muốn nói tiếp: "Cận tổng, cô ấy chỉ là..."

"Rầm..."

Cận Nam Dã nắm cổ Tần Hạo, ấn mạnh hắn xuống bàn.

Ly rượu đỏ trên bàn vừa vỡ, những mảnh vỡ đó chính xác xuyên qua da mặt Tần Hạo.

Đau đớn ập đến.

Tần Hạo gào lên.

Tuy nhiên, Cận Nam Dã không nương tay mà còn dùng sức, làm cho những mảnh vỡ trên bàn chạm vào môi của Tần Hạo.

Người đàn ông cũng ghé vào tai anh ta nói "suỵt", "Đừng la hét, nếu không mọi người biết mày ở trong phòng của tao uống rượu nổi điên."

"..."

Tần Hạo ngâm nga hai lần.

Trên cổ anh ta còn có một mảnh thủy tinh, gần trong gang tấc.

Hắn không dám cử động chút nào.

Vì sợ rằng Cận Nam Dã sẽ dùng một lực ấn vào cổ mình.

"Tần Yên là vợ hợp pháp của tao, hiểu chưa?"

Cận Nam Dã dùng một chút lực, ấn chặt cổ hắn vào những mảnh thủy tinh.

"Đừng để cho tao nhìn thấy bọn mày tìm đến cô ấy."

Tần Hạo trợn to hai mắt, nhưng lại không nói được lời nào.

Người đàn ông trên đầu giống như một ác ma, trông rất quý phái và tao nhã, nhưng khi nhắc đến cái tên Tần Yên, hắn dường như đã thay đổi tính cách, hung hãn và sức công phá tăng lên gấp bội.

Đem tất cả những gì từng phá đám cô ấy bẻ gãy làm đôi.

Mảnh vỡ trên bàn đã dính đầy máu, trong không khí nồng nặc mùi máu tanh.

Tần Hạo thở hổn hển, hai tròng mắt tràn ra tia máu, bàn tay đặt ở trên bàn phồng lên, muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng lại bắt đầu yếu ớt giãy dụa.

Cận Nam Dã buông tay, lười biếng dựa lưng vào ghế sô pha, bàn tay hắn dính đầy rượu đỏ, vẻ mặt kinh tởm và khinh thường.

Tần Hạo ngã xuống đất, thở hổn hển.

Trên cổ không có vết thương, ngoài miệng vì khẩn trương nên bị rách, tuy rằng vết thương trên mặt nhìn rất lớn, máu không ngừng chảy ra, nhưng lại hòa cùng rượu đỏ, nhưng không nhìn ra được cái gì.

Tuy rằng không bị thương nặng, nhưng Tần Hạo cảm giác được chính mình vừa mới đối mặt tử thần.

Một chút, một chút thôi.

Ly của chai rượu như sắp cắt cổ anh ta và đâm thủng động mạch chủ.

Lúc này, Chu Bân bước vào.

Nhìn thấy cảnh này, hắn cũng không có chút nào kinh ngạc, chỉ là ôn nhu hỏi Tần Hạo đi ra ngoài, "Anh Tần Hạo, xin đừng làm phiền ở đây, chú ý thân phận của chính mình."

Tần Hạo che vết thương trên mặt, vẻ mặt kinh ngạc lẫn lộn.

Người đàn ông trên ghế sô pha đầy uy nghiêm và cao ngạo, nhìn không ra anh ta vừa làm gì.

Nó giống như, chỉ là anh ấy say.

Chu Bân nhấn mạnh một lần nữa: "Anh Tần Hạo, xin anh đừng làm những việc tổn hại đến hình tượng của anh ở đây, xin hãy ra ngoài."

Âm lượng cũng tăng lên vài độ, thu hút mọi người bên ngoài vào xem.

Tần Hạo không có mặt mũi, vì vậy nhanh chóng từ dưới đất đứng dậy, chật vật đi ra ngoài.

Mọi người rời đi đi.

Cận Nam Dã mất hứng nói: "Về khách sạn."

-

Trong xe, luật sư đang báo cáo việc truy tố cho Cận Nam Dã.

Trong vài ngày qua, bộ phận pháp lý của Nam Tấu Cố Vấn đã theo dõi vấn đề của Lý Nghiên.

Toàn bộ tập đoàn Danh Thịnh bề ngoài là sóng êm gió lặng, nhưng trên thực tế thì đang hoạt động rất kém. Các luật sư đã được cử đến Nam Tấu và họ muốn thương lượng riêng.

Trực tiếp bị Phòng tư vấn Pháp lý của Nam Tấu cự tuyệt.

Cận Nam Dã không có yêu cầu nào khác.

——Chỉ có mục đích là ngăn không cho tập đoàn Danh Thịnh được niêm yết trên thị trường.

Điện thoại vẫn rung.

Nam nhân hơi váng đầu, cầm điện thoại lên gọi cho Tần Yên.

Phía đối diện nối máy, chưa kịp nói câu đầu tiên, giọng nói vui vẻ của Tần Yên đã vang lên: "Anh đã xong chưa?"

Cận Nam Dã câu môi, "Ừ."

Tần Yên cười nói: "Anh mau trở về đi, em đang ở khách sạn của anh."

Hắn hôm nay cũng uống rượu, tưởng mình nghe lầm, cười nói: "Làm sao có chuyện tốt như vậy. Em cho rằng anh uống say nên mới nói bừa để anh tin sao?".

"Không, em đã đến Thượng Hải!"

Tần Yên báo tên khách sạn và phòng của mình, "Đúng không?"

Vào lúc đó, Cận Nam Dã hơi tỉnh táo. Hắn vội vàng hỏi: "Tại sao em lại đến Thượng Hải? Em không phải lên lớp sao?"

Tần Yên: "Bắt đầu từ tuần này, các lớp của em đều là ôn tập, cho nên không cần đi."

Một đêm mệt mỏi tan biến.

Cận Nam Dã mỉm cười: "Đợi anh."

Khách sạn.

Cận Nam Dã đi đến phòng tổng thống của khách sạn có chút chóng mặt, tay cầm thẻ cũng không vững lắm.

Tần Yên từ bên trong mở cửa như có tâm tình.

Ánh mắt của hai người chạm nhau.

Cận Nam Dã mắt đỏ hoe, hắn bước tới kéo Tần Yên vào lòng.

Cả hai loạng choạng bước vào phòng.

Mùi rượu thơm nồng trên người bao trùm lấy hai người, cả người không khí cũng trở nên loãng nóng.

Hắn áp sát vào tai Tần Yên, giọng nói trầm thấp khàn khàn, "Tần Yên, anh say rồi."

Tần Yên nhéo nhéo vành tai của hắn, "Ừ, anh say rồi."

"Vậy thì anh ——" hắn cắn nhẹ vào môi cô.

"Anh làm nũng với em được không?"

- HOÀN-+
 
Back
Top Bottom