Ngôn Tình Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 40: 40: Dồn Vào Đường Cùng


Điện thoại gọi mãi chẳng được, lúc nãy còn nghe chuông, hiện tại chỉ vang lên tiếng không liên lạc được.

Tâm trí của cô lúc này sụp đổ hoàn toàn, bàn tay run rẩy nhấn vào dãy số 113 lại không có can đảm gọi.

"Chị!!!" Linh dù gì cũng chỉ có một mình, chống chọi với bốn tên hổ báo cao to không phải là ý kiến hay: "Anh Luân không nghe, thì gọi 113 đi!!!"
"Bọn mày cũng dám gọi hả? Có gọi thì bọn nó cũng đến không kịp lúc, chờ chết đi con khốn!!!" Tên đầu đàn dùng cơ thể mình tiến đến, mặc kệ cú đạp liên hồi của Linh.

Dường như gã ta đã nắm được điểm yếu ở đôi chân, không chần chừ dùng cái bụng bia của mình làm tấm khiên đỡ đạn.

"Yahhh!!!" Linh dùng hết sức lực ba chén cơm của mình mà đá, cô không tin không đá tên mập đáng ghét này văng ra chục mét.

Nhưng mọi chuyện lại không như tưởng tượng, chân không quá dài nên chỉ đạp tới phần ngực của gã.

Chân bị bắt lấy đột ngột cô hốt hoảng la to: "Tên khốn nhà mày!!! Bỏ chân bà ra, tao sẽ đạp chết mày!!!"
Gã mập đầu đàn cười hả hê khoái chí, dùng hết sức lực của đàn ông mà cầm chân của Linh bẽ một cái rộp.

"Aaaa!!! Cứu em với chị ơi!!!" Chưa khi nào bản thân lại rơi vào tình thế chật vật như bây giờ, lúc trước thầy dạy võ có nói, cô rất nhanh nhẹn chỉ có điều nếu đối phương khôn ranh hơn sẽ biết được hướng đi của cô và lấy nó làm lợi thế.

Lúc ấy không tin, nhưng bây giờ thì tin rồi.

Khủy chân bị bẻ gãy vô cùng đau đớn, nước mắt cứ thế chảy ra, chị cô thì bị thương tới nông nổi đó rồi, không còn trông mong gì nữa.

Trong lòng Linh bây giờ đang nguyền rủa hai mẹ con nhà Minh Nhật, đúng là mang tai họa vào người mà, nếu để cô gặp lại tên nhóc đáng ghét đó thì cậu ta sẽ ăn liên hoàn cước của cô.
"Bọn mày thả em tao ra!!!" Gân máu trong mắt San bắt đầu nổi lên, cô đã nhấn gọi 113 nhưng Linh lại quá manh động.

Chưa kịp nói chuyện với họ, con bé đã xảy ra chuyện rồi.

Cố chịu đựng đau đớn, cô nhăn mặt nhẫn nhịn không cho bản thân phải rên lên vì vết thương đang bị xót.

Cô cảm thấy cái vết may hồi trưa đã bị bung ra mất rồi, phía sau lưng liền ướt nhẹp mất kiểm soát.

"Shihh!! Bọn mày muốn đấu chứ gì, tao liều mạng với bọn mày!!!" Lời nói nhanh lẹ không để cho đám côn đồ kịp phản ứng, cô lượm được thanh gỗ chạy đến đập vào đầu tên mập, ra sức kéo Linh về phía mình.

"Aaa!!! Thằng chó này, bọn mày còn không đến giúp tao đánh chết nó!!!" Quá đau đớn, tên mập hét lớn như heo bị chọc tiết khiến cho cả đám đàn em giật bắn người.

Bọn chúng cứ tưởng một mình đại ca sẽ xử lý được hai con chuột nhắt này nên mới đứng im xem trò vui, ai ngờ chuột con móng vuốt lại khá bén.

"Bọn mày thử đến đây coi? Xem tao có đập nát đầu thứ khốn này như bọn mày không!?" Cầm khúc gỗ công nghiệp chưa qua sửa chữa, nhưng nó lại gây sát thương vô cùng mạnh, vì còn vài cây đinh chưa rút ra, nếu như cô nhắm chuẩn vào điểm yếu của đối khương khả năng chiến thắng bọn họ không quá khó.

Nhưng hiện tại lại còn có Linh, cô nhìn lên phía trước không một khe hở, không còn đường lui.

"Chị…" Linh run rẩy nhìn tấm lưng nhuộm máu của chị mình khóe mắt cứ cay cay, hiện tại chẳng còn ai có thể cứu được hai người nữa.
*Reng… reng…*
Màn hình điện thoại hiện lên một dãy số lạ, trái tim hoảng sợ lúc này như có ai đó kịp đến vỗ về an ủi.

Linh vui mừng cúi xuống nhận điện thoại, cố gắng lết thân thể chạy thật sâu vào bên trong, khi chạm đến mặt tường không còn đường lui, biết đám côn đồ đã được chị chặn lại, cô vội vàng nhấn vào nút nghe: "Anh ơi… anh Luân có phải không? Hức… anh cứu bọn em với!!"
[Khoan đã! Hai người đang bị gì vậy? Ở đâu, em nói rõ ra đi!!!] Phía bên kia Luân đang ở bên trong quán sửa điện thoại, từ lúc xử lý xong vụ việc kia trong lòng cậu luôn nhốn nháo không yên, giống như có thứ gì đó thúc giục cậu mau gọi lại Linh.

Ai ngờ, cảm giác lo lắng ấy là thật.

"Gần nhà em… có một khu nhà trọ bị bỏ hoang… anh ơi phải mau lên, chị San sắp không xong rồi!!!" Thấy chị mình sắp hết trụ nổi, trái tim mỏng manh của cô hiện tại càng lúc càng đập nhanh, chỉ biết hối thúc người bên trong điện thoại.

Lời nói vừa dứt, đám côn đồ cuối cùng cũng phá vỡ phòng bị của San.

Bọn chúng hùng hổ chạy đến giật lấy chiếc điện thoại quăng mạnh vào tường, tay thì nắm lấy tóc San kéo lê vào bên trong: "Hai đứa mày lúc đầu mạnh miệng lắm mà? Sao bây giờ lại thảm hại như ăn mày vậy?"

"Chị… bọn mày muốn làm gì hả? Bọn mày sẽ phải trả giá, pháp luật sẽ trừng trị bọn mày!"
"Được lắm cô em, hay là em ngủ với anh đêm nay anh sẽ mở lòng từ bi tha cho tên này một mạng, thấy sao hả?" Gã mập vuốt nhẹ mái tóc nhuộm vàng của mình nhe răng cười đểu trá, nói ra câu nào đều khiến đám đàn em hả hê cười khoái chí, giống như đang sỉ nhục hai chị em nhà cô.

Linh tựa người vào tường thở hổn hển, chân cô bây giờ đã thấm đau.

Không biết đám người phía trước nói gì, lỗ tai cô cũng chẳng nghe lọt được gì nữa.

"Đừng lại đây!" Linh cố cắn răng để cho mình tỉnh táo hơn, mùi máu tanh nồng cứ thoang thoảng khắp nơi xộc thẳng vào mũi, cô ghét nhất là máu!
"Ái chà chà! Kinh nhờ, anh cứ thích lại đó thì sao?" Gã mập không khách sáo tiến đến càng gần, dựa hết cơ thể mình vào bờ ngực nhỏ bé của Linh.

Tay thì hạ xuống đặt vào chân bên trái xuýt xoa khen ngợi: "Bàn chân này đã thon lại còn mịn nữa, lúc nãy anh có lỡ làm nó bị thương.

Hay em cho anh nếm thử một miếng, anh sẽ đưa em đi bó bột, thế nào hả?".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 41: 41: Thoi Thóp Chờ Chết


"Thằng khốn này, đừng đụng đến em tao!!" San dùng hết sức lực của mình cắn vào bàn chân gã mập.

Máu từ chân ứa ra tràn vào khuôn miệng, nhưng cô nhất quyết không nhả ra, dùng hết tất cả sự thù hận mà ra sức cắn.

Truyện Tiên Hiệp
"Hự!!!"
"Mày đúng là con chó điên mà, đánh chết nó cho tao!!"
Gã mập vung chân một phát, cô liền văng vào bờ tường, cơ thể đau đớn ập đến vội vã, cộng thêm những cú đánh vào mặt và thúc vào bụng của đám côn đồ ban cho.
"Hự… đau…" Cô vô thức lấy tay che mặt, không biết nên che ở đâu, toàn thân đều đau đớn.

Chỉ duy nhất khuôn mặt là đỡ hơn một tí, phải che chắn nó thật kỹ.

"Cũng biết đau hả? Sớm chịu trói thì đâu ra nông nổi này, dám cắn đại ca bọn tao, đúng là gan hùm mà!"
Càng đánh càng hăng, cả ngày có bao nhiêu bực tức đều xả hết lên người San.

Mặc kệ cô có kêu đau đớn như nào, lực chân và tay cũng không về giảm xuống.

Phía bên trên Linh đang chịu đựng sự sàm sỡ của gã mập, cô nhắm mắt mím chặt đôi môi, cố chịu đựng sự kinh tởm này, với cự ly gần như vậy một đòn cũng không thể ra tay.

Cô chỉ mong cho anh Luân đến thật nhanh, nếu không mạng sống của chị mình sẽ bên bờ vực cái chết.

"A!" Cơ thể được nhấc bổng lên, cô vô thức kêu lớn, mở mắt ra thì đã thấy mình bị vác trên vai của gã mập.

Tinh thần hoảng kinh, cô ra sức cựa quậy không chịu an phận hét: "Cứu tôi với!!! Ông bỏ tôi ra!!! Tên khốn chó chết này, đồ khốn nạn!!!"
"Em cứ la đi, tí nữa anh sẽ cho em biết, thế nào là lễ độ, haha!!" Từ trước đến giờ gã chưa được nếm thử gái ngoan, thì cô em này cũng xem là món ăn ngon, thường những thứ khó chinh phục gã càng thích thú gấp bội.
"Ông là tên mập xấu xí!!! Tôi kinh tởm ông!!! Yahh…" Dù có vùng vẫy cỡ nào, sức lực cũng không đọ nổi với đàn ông, cô bực mình lấy hết can đảm thụt vào sau gáy của gã mập, miệng thì liên tục nguyền rủa: "Chết đi… chết đi."
"Bọn mày đánh nó như vậy là được rồi, đi về báo cáo với bà chủ thôi." Mặc kệ Linh đang gãi ngứa cho mình, gã quay sang dặn dò với đám đàn em, rồi đi thẳng ra khỏi hẻm.

Vừa chuẩn bị bước ra, bóng hình một người đàn ông xuất hiện, trên người cậu lấm lem mồ hôi.

Cậu chính là Minh Nhật, mặc kệ mẹ ngăn cản, cậu vẫn chạy đuổi theo bọn họ đến đây.
Thấy được cảnh tượng này, trái tim bỗng dưng thắt lại, nhìn cô gái mình thương đang bị gã mập vác trên vai cơn tức liền xộc lên cổ họng.

"Các người mau thả Linh xuống cho tôi!!" Cậu đứng thở hơi lên, nắm chặt hai bàn tay lớn giọng nói.

"Ha!? Ai đây, con bà chủ hả?" Gã mập nhếch miệng khó hiểu nhìn, mẹ thì bảo xử lý gọn lẹ, còn con thì kêu ngừng lại.

Rốt cuộc gã phải nghe theo ai đây?
"Tôi ra lệnh cho mấy người thả cô gái trên vai xuống, không thì một đồng cũng đừng hòng đụng đến!" Cậu biết đám tay sai này làm việc vì tiền, nhưng làm đến mức này cậu lại thấy vô cùng thổ thẹn, vì chính bản thân mình mà hai anh em Linh gặp nguy hiểm.

"Cậu chủ à! Bà chủ bảo bọn này làm, thì bọn này mới dám, cậu ra đây nói vậy tôi thấy không được hay cho lắm…" Tên mập vì tiền nên bản thân cũng hơi e dè Minh Nhật, gã xuống giọng nói nhỏ nhẹ hơn lúc nãy cầu xin.

"Tôi trả ông gấp đôi tiền mẹ đã cho, được chưa?" Thấy tên mập vẫn không thả người xuống, cậu nhăn mặt ra giá lần nữa: "Gấp ba… không… gấp bốn!!! Ông thả người xuống đi, tôi trả ông gấp bốn!!"
"Vậy thì tôi miễn cưỡng làm theo vậy!" Gã vui vẻ thả Linh xuống đất, với số tiền kia khả năng kiếm một em chân dài còn ngon là dư sức, không nhất thiết phải xơi cô gái hung dữ này: "Lui thôi, công việc hôm nay đã kết thúc."
Đám côn đồ nhận được khoảng tiền thích đáng, nên vội vã cáo lui.

Bọn chúng cũng không dám nán lại lâu, sợ chuyện bị phanh phui cả lũ sẽ bị công an tóm gọn.

Bước chân Minh Nhật vội vàng tiến tới đỡ lấy người Linh, cậu nhìn cả người cô nhếch nhác ân hận nói: "Xin lỗi chị, vì em mà chị ra nông nỗi này!"
"Chị… chị…" Linh thở hơi ra, chỉ tay về hướng trong hẻm nhỏ.

Cô thật sự rất mệt rồi, bàn chân đang sưng tấy lên vì đau mà câu nói phát ra cũng ngập ngừng không rõ chữ.
"Chị!? Chị nào?" Minh Nhật nhăn mặt khó hiểu, còn chị nào nữa? Cậu nhớ Linh đâu có chị gái? Nhìn theo hướng tay của Linh, thân người bầm dập máu me bên trong hẻm nhỏ đập thẳng vào mắt cậu, trái tim hốt hoảng lần nữa đập liên hồi.

Cậu vội vã buông Linh ra, chạy vào trong hẻm nhỏ.

Chứng kiến cơ thể nhỏ bé đang nằm thở thoi thóp, toàn bộ quần áo đều nhuộm máu đỏ chót pha với ít bùn lầy mà mùi hương xung quanh tanh tưởi vô cùng.

Minh Nhật vô thức che mũi mình, tính cúi xuống đỡ bỗng nhiên cơ thể bị một sức mạnh nào đó kéo mạnh ra va vào bờ tường: "Ui! Ai vậy hả?"
"Đừng chạm vào cô ấy!"
Minh Nhật trợn tròn đôi mắt, thấy người con trai phía trước mắt mình một thân màu xanh, quanh eo còn có thêm cây súng lục.

Lúc này trái tim nhỏ bé lần nữa đập liên hồi vị sợ hãi, không biết người nằm phía dưới có mối quan hệ như thế nào với anh công an này, mà vẻ mặt của anh ta lại vô cùng lo lắng..
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 42: 42: Dọn Vào Ở Chung


Sau khi đến nơi, Luân thấy Linh đang nằm thê thảm trước hẻm.

Còn bóng dáng của San lại không thấy ở đâu, từ lúc trên đường đi đến chỗ này, tâm trí cậu luôn cầu nguyện cho mọi chuyện không đi quá xa sức tưởng tượng.
Sự việc được bày ra trước mắt, cậu biết mọi thứ đã xong rồi.

Không thể cứu vãn, bước xuống xe với tư thế lo lắng, cậu vội vã đi đến bên Linh hỏi thăm vài chuyện: "Linh, em sao rồi? San bây giờ đang ở đâu?"
"Chị ấy ở bên trong… em không sao anh cứ… ơ!" Linh chưa kịp nói hết câu, đã không còn thấy Luân ở đâu nữa rồi.

Đang tính nói bản thân không sao, anh cứ mặc kệ cô đi ai ngờ chị San trong lòng anh ấy quan trọng đến mức như vậy.
Bản thân chịu đau đớn gục mặt xuống đầu gối, cố quên đi cảm giác nhức nhối này.

Nhìn bàn chân sưng to như giò heo mà muốn khóc, chẳng biết sau này có còn cử động lại được không.
Bỏ mặc Linh ngồi đó một mình, người cậu quan tâm bây giờ chỉ có San mà thôi: "Cầu xin em…"
"Không được chạm vào cô ấy!" Thấy có người nào đó tính chạm vào người mình yêu, cậu không do dự chạy lại kéo mạnh tên thanh niên đó ra, tự bản thân mình cúi xuống bàn tay run rẩy chạm vào khuôn mặt lấm lem máu me: "San… xin lỗi, tôi tới trễ rồi! Để em phải chịu đau đớn như này… thật sự rất xin lỗi!"

Từng câu nói thốt ra, mang theo sự rung động từ tận đáy lòng.

Nếu như cậu không tiếp xúc với Thiên n thì San đâu ra nông nỗi này, đến cả người mình yêu mà cũng không bảo vệ được, cậu thấy mình thật vô dụng, thất bại hoàn toàn.
Bàn tay Luân nhẹ nhàng chùi đi vết bẩn trên khuôn mặt San ôn nhu đặt lên trán cô một nụ hôn.

Không biết ở đâu lại có vài giọt mưa rơi xuống má, cô vô thức nắm chặt lấy bả vai Luân thì thầm nói: "Luân, mưa rồi.

Cậu đưa tôi đến bệnh viện được chứ? Đừng tự trách, cậu đến là tớ đã vui lắm rồi."
Mưa sao? Đó không phải là mưa, mà chính là nước mắt đau lòng của cậu.
Luân lau đi hai hàng lệ đang rơi lã chã, gật đầu rồi bế San rời khỏi hẻm nhỏ: "Được, tớ nghe cậu.

Đi nhanh không trời lại mưa mất!"

Tại bệnh viện, trong phòng hồi sức, San đang nằm ngắm nhìn bầu trời bên ngoài qua cánh cửa sổ.
Tuyết bên ngoài vẫn đang rơi không khí cũng đang rất lạnh, nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại ấm áp đến lạ thường.
Cô được Luân đỡ ngồi dậy rồi bón từng miếng cháo nóng hổi, đây là hạnh phúc chăng? Cơ thể bị thương đến nổi không tự cử động được, toàn bộ đều do một tay Luân giúp hết.
Cũng vỏn vẹn được một tháng trôi qua rồi, Linh cũng xuất viện đi làm.

Được sự giúp đỡ và đề nghị từ Luân, cứ thế đồ đạc của cô đều chuyển vào trong nhà của Luân hết, chỉ chờ sau khi sức khỏe thân thể ổn định đi thẳng về mà ở thôi.
Nhưng hiện tại cô nghĩ là chưa đâu, thì vết thương chồng chất vết thương.

Đã qua một tháng nhưng xương khớp vẫn còn rất đau, cử động nhẹ thôi cũng đau điếng cả người.
"Ngon không?" Luân vừa thổi vừa đút, cậu nhìn mặt San nhăn lại thành một nhúm liền lo lắng hỏi.
"Ngon." Làm sao cô dám chê chứ, tại vì ham hố muốn cử động một tí nhưng lại mang đau đớn về mình, thôi thì cứ nằm im cho lành vậy.

"Cậu ráng đi, đợi sau khi xuất viện ăn được nhiều thứ.

Tớ sẽ mua về nấu bồi bổ cho cậu, hiện tại cứ ăn cháo đã."
San nhìn sắc mặt tối tăm của Luân mà tự trách, vì lo cho cô Luân vừa làm xong công việc của mình liền đến bệnh viện cặm cụi chăm sóc.
Tất tần tật việc thay băng, thay ống tiểu, cùng với lau người đều một tay Luân làm hết.

Lúc đầu cô còn khá ngại, không muốn cho Luân làm, nhưng để cho y tá lại tốn thêm một mớ tiền phục vụ.
Cảm thấy bản thân mắc nợ Luân quá nhiều, nên đành cắn răng chịu đựng sự chăm sóc của cậu ấy.

Nhưng hiện tại cô lại lệ thuộc vào Luân, giống như một cặp vợ chồng bình thường.

Không còn thấy mắc cỡ như lúc ban đầu nữa.
"Không sao, tớ thấy như vậy đã quá ngon rồi.

Chỉ là thử cử động một tí lại thấy hơi đau."
"Đừng gấp, còn có tớ đây mà.

Cậu cứ nằm đó mà dưỡng bệnh đi, ăn hết tô cháo này rồi uống thuốc là xong."
"Ừm… tí tớ muốn gội đầu, tóc bết quá rồi." Thời gian nằm bệnh cũng khá lâu, tóc cũng dài ra kha khá, nhìn vô gương cũng giống thiếu nữ một chút rồi.

Mỗi lần muốn gội đầu, đều phải nhờ vả Luân không biết từ khi nào bản thân lại xem đó là điều đương nhiên nên nói ra chẳng chút e ngại.
"Được, ăn hết tô cháo đã." Luân nở nụ cười, dùng nét mặt chiều chuộng nói: "Tớ mới học được một chiêu, gội đầu khô.

Tí sẽ thực hành lên tóc cậu."
"Cậu xem tớ là chuột bạch hả?" Cô biết Luân hay nói đùa, nên bản thân cũng hùa theo nũng nịu nói.
"Vậy cậu có nguyện làm chuột bạch cho tớ cả đời không hả?" Nhìn nét nũng nịu của San, mọi phiền muộn cùng mệt mỏi trong lòng điều tan biến hết.
Luân dùng ngón tay nhẹ nhàng nhéo má San khiến cô bài hãi la lên: "Đau… đau! Có ai yêu cầu người ta mà lại hành hạ như vậy không hả?"
Tuy không đau mấy nhưng cô lại là người rất hay mắc cỡ, nhìn Luân đụng chạm vào má mình như vậy, chỉ biết phối hợp cùng cậu ta đóng nốt vai diễn này.
"Được rồi, nếu chẳng chịu cũng không sao hết.

Tớ sẽ hy sinh nhan sắc này để làm chuột bạch cho cậu."
Luân khẽ vuốt nhẹ bộ râu lâu rồi chưa cạo ánh mắt khẽ híp lại nhìn vô cùng xảo trá, San trợn mắt muốn nép người vào một góc, nhưng nhận ra bản thân đang bó bột không thể nào cử động, chỉ biết khóc thét trong lòng:
Tiêu tôi rồi, chồng tương lai muốn ăn thịt tôi, phải làm sao đây hả?
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 43: 43: Về Chung Một Nhà


Sau ngần ấy tháng ăn nằm phanh thây ở bệnh viện, cuối cùng cô cũng được bác sĩ thả về nhà.
Tuy vẫn còn hơi đau, nhưng mọi thứ cũng xem như là đã ổn.

Chỉ cần về nhà bồi dưỡng thêm một hai tháng, là có thể hoạt động lại như một người bình thường.
Lúc cô xuất viện tuyết cũng đã tan, toàn bộ cây khô héo ngoài kia tưởng chừng đã chết, nhưng nó lại lần nữa mọc lên những mầm lá non nớt sau lớp tuyết đang tan.
Cô nhìn đắm đuối những hàng cây ven đường, đây có phải là dấu hiệu của mùa xuân sắp tới? Hay là thiên nhiên đang muốn báo cho cô một tín hiệu ngầm, bản thân đã mở ra bước ngoặt mới, cuộc sống sau này sẽ dễ thở hơn không?
"Nhìn gì đắm đuối quá vậy?"
"Ngắm đường đi thôi, lâu rồi mới ngửi được không khí tươi mát đó." Đúng vậy, lâu lắm rồi cô mới cảm thấy bản thân thanh thản như vậy, có lẽ mùa đông đáng ghét kia đã trôi qua, cho nên trong lòng cô cũng cởi mở hơn một tí.
"Đông qua đi thì xuân sẽ đến, tớ thấy cậu thích hợp với mùa xuân hơn." Luân ngắm vẻ mặt hớn hở đón gió mát của San mà lắc đầu, cậu cảm thấy San có sự thay đổi rõ rệt khi thoát khỏi mùa đông, cô vẫn còn một bí mật nào đó mà bản thân không muốn nói cho cậu biết.
Nhưng không sao, chỉ c ần San vui là được.

Bí mật ấy cứ cất mãi trong tim, cậu sẽ là người mang niềm vui mới đến để cho San quên đi hết những đau buồn khi còn nhỏ.
"Vậy sao? Tớ cũng cảm thấy như vậy!" Cô hứng thú sờ lên mặt mình, bàn tay lạnh buốt làm cho cả người run lên bần bật: "Hà… hừm! Vẫn còn khói nè."

"Khục… cậu giống trẻ con thật đó, sở dĩ còn khói là do tuyết vẫn chưa tan hết, khí lạnh chưa đi, hơi thở ta nóng thổi ra đương nhiên phải còn khói rồi."
Luân vừa lái xe vừa cười khoái chí, nhìn San quá mức ngây ngô khiến cho cậu không thể không giảng dạy lại một số kiến thức.
"Cậu… cười gì chứ? Chắc là đầu tớ còn đang bị thương nên có hơi chậm chạp một tí." Cô trước nay đúng là không biết thật, chỉ là làm trò một tí lại bị chọc quê đến mức đỏ cả mặt, nhìn bộ dạng cười cợt của Luân càng khiến cho cô thêm mắc cỡ: "Nè!! Đừng cười nữa, tông vào gốc cây bây giờ, tôi không muốn vào viện thêm lần nữa đâu."
"Được… được.

Không cười cậu nữa, sau này có thắc mắc thì cứ hỏi tớ là được, kẻo nói ra người ta lại cười cho cậu thối cả mặt."
Nhìn San đỏ hết cả mặt, bản thân cũng không nỡ cười nữa.

Chọc ghẹo cô ấy đến đây là được rồi, mỗi lần ở bên San chẳng hiểu sao miệng cứ cười không ngớt.
Chắc là do chọn đúng người, yêu đúng thời điểm chăng?

Sau khoảng thời gian chạy ngoài đường, cuối cùng cô cũng được đặt chân vào nhà Luân.
Không hẳn là đặt chân, cô được dìu ngồi vào chiếc xe lăn.

Cũng lâu rồi chưa đi lại, chân có hơi yếu đi một chút.

Bác sĩ bảo chỉ cần siêng năng tập luyện, chân cô sẽ trở lại như bình thường mà thôi.
Và cô cũng tin như vậy, vì lúc trước không tin cô có thử tập đi nhưng vì đau đớn nên đã ngã khụy xuống đất.
Lúc này cô mới tin lời của bác sĩ là thật, vì nếu chân thật sự bị liệt sẽ không có cảm giác đau.
"Phiền cậu rồi."
"Phiền gì chứ? Nếu như sau này tớ có bị thương, vậy phải nhờ cô San đây chăm sóc giùm rồi."
"Đừng nói quở như vậy, xui xẻo lắm đó." Cô nhăn mặt sửa lại lời nói của Luân, thường ai hay nói vậy sau này sẽ bị như lời mình nói.
Tuy cô là người không mê tín cho lắm, nhưng có vài sự việc xảy ra lên chính bản thân mình đã đủ làm cho cô tin vào nó.

"Được… được, không nói quở nữa.

Chắc cậu đói rồi, lúc sáng Linh có nấu ít đồ ăn, dọn ra ăn cùng nhau luôn nhé?"
"Ừm."

Sau khi về nhà, có những thời gian rảnh rỗi Luân sẽ tập đi cho cô.

Tới tối khi Linh về, cũng sẽ dành ra một tí thời gian để dìu cho cô tập đi.
Cứ như vậy, nhận được sự giúp đỡ của hai người.

Cô cũng đã khập khiễng đi được, chỉ có hai đôi chân hơi run một tí.
Giống như em bé tập đi, được một lúc lại ngã ngửa ra sau.
"Chị!! Từ từ thôi, không phải ngày một ngày hai là đi được." Linh vừa thả San ra một lúc, cứ tưởng đã thành công nhưng vẫn như lúc trước đi được một lúc lại ngã.
"Chị biết rồi…" Cố gắng chịu đau đớn, cô năm lấy tay Linh đứng lên lần nữa.
Rút kinh nghiệm lúc nãy, bây giờ cô lấy ghế và đồ vật xung quanh làm điểm tựa, cứ như vậy mà men theo dễ dàng hơn là đứng.
"Chị, như vậy cũng được đó.

Em an tâm hơn rồi."
Sỡ dĩ Linh hết lòng tập cho chị mình tập đi, là vì sắp tới công ty có một hoạt động tập thể.

Xuân sắp đến, nên công ty có một chuyến đi lên vùng núi làm từ thiện cho các bé dân tộc vùng cao, vùng xa.
Nghe nói là có mướn phóng viên đến để đăng bài, cơ hội lớn như vậy dễ gì cô bỏ qua được.

Bản thân cũng xinh đẹp, không có chỗ chê, nếu hên xui được lọt vào ống kính của phóng viên, đời cô sẽ lên một tầm cao mới.
Đám người phụ nữ trung niên ở công ty không ai thích ăn diện, cô đăng ký tham gia tất nhiên sẽ là người nổi bật nhất nhóm rồi.
"Em có việc gì sao? Lại còn nói cái kiểu đó." San nhận ra nét mặt khác lạ của em gái mình, giả bộ hỏi vài câu.
"Sao chị biết vậy?" Linh hớn hở dìu San ngồi vào ghế, sau đó cô cũng đi sang ghế bên đối diện ngồi xuống hăng say kể: "Công ty em sắp có một chuyến từ thiện ở trên vùng núi xa xôi, nghe nói có phóng viên nhà đài nổi tiếng đi theo phỏng vấn.

Chị nghĩ xem, nếu như em ăn mặc đẹp một tí, có khả năng sẽ được ưu ái lọt vào ống kính của họ thì sao?"
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 44: 44: Hôn Môi Trong Phòng Tắm


"Em đang mơ mộng hả?" Cô đó giờ vẫn luôn gạt đi ước mơ được làm người nổi tiếng của Linh, cũng vì gia cảnh điều kiện nên cho con bé học ở ngôi trường nó không thích.

Sau khi tốt nghiệp, Linh cũng không đi làm theo đúng cái ngành nghề của mình đã học.
Bị chị bác bỏ đi suy nghĩ viển vông, Linh lại lần nữa khơi mào lên ước muốn: "Trời ơi! Chị suốt ngày như vậy, lần này là cơ hội có một không hai, nếu như không đi em sẽ hối hận cả đời, cho nên chị đừng cản em."
"Ai cản em đâu? Bộ được bao vé miễn phí hả? Sao nhìn hớn hở quá vậy?"
"Đừng nhắc đến nữa, em phải trả năm triệu cho vé đi này đó.

Mấy người làm lâu năm hơn thì được miễn phí, chỉ có ma mới như em bị bắt xòe tiền ra thôi." Nhắc tới tiền bạc Linh lại ủ rũ không thôi, cô phải đánh đổi cả tháng lương mới được một vé.

"Năm triệu đổi sự nổi tiếng hả? Vậy chị chúc em thành công ha!" San chỉ biết cười trừ, cô không ngăn cản được Linh.

Thôi thì cứ để cho nó tự tìm cách, lỡ đâu vận may đến, bản thân có cô em gái là người nổi tiếng lúc nào không hay.

"Nhìn chị giống gượng ép thấy sợ, thôi thì em sẽ vui vẻ nhận lấy lời chúc này vậy." Linh trề môi thái độ, miễn cưỡng nhận lời chúc của chị mình: "À, đúng rồi! Mai em đi rồi đó, chị ở nhà một mình phải cẩn thận đó."
"Chị ổn."


Không ổn thật rồi…
Đúng là nói trước bước không qua, Linh đã đi từ sớm chỉ còn mỗi cô và Luân ở nhà.

Bản thân có thói quen hay tắm sáng sớm, ỷ y mình có thể dựa vào bờ tường mà đi vào.

Ai ngờ tắm xong chân lại bị xà phòng làm trơn cho té ngửa ra sau, toàn bộ ướt nhẹp.

*rầm*
"Sao vậy San?" Luân thấy tiếng động lớn bên trong phòng, lo lắng chạy lại trước cửa hỏi: "Có cần tớ giúp đỡ gì không?"
San ở bên trong vì tiếp đất khá đau, lại không dám la lớn: "Tớ… tớ không sao, cậu đừng bước vào!"
Sợ hãi quá, cô hiện tại chưa có mặc gì hết.

Nếu như Luân xông vào thấy cảnh này cô sẽ ngất vì mắc cỡ mất.
Cố gắng lết người vào gần vòi nước, cô nắm chặt lấy nó để lấy sức đứng lên.

Nhưng xà phòng cứ mãi trơn trượt, tay chưa kịp nắm vào khăn tắm thì cơ thể lần nữa ngã úp người xuống sàn.

"A!!" Lần này đau gấp đôi, vì bộ ng ực bị ép mạnh xuống sàn, tay vô ý lúc té chạm vào nút bật, nước từ cao cứ thế tuôn ra như mưa: "Đau… đau quá!"
"San!!! Chờ tớ một tí!!" Không thể chờ đợi thêm nữa, cậu gấp rút tháo tạp dề ra đi kiếm chìa khóa dự phòng.
Loay hoay một lúc, cuối cùng cũng mở được cánh cửa ra.

Nhưng thứ cậu thấy lại là một thân không có quần áo đang chật vật nằm dưới sàn nhà, nước từ vòi sen liên tục tuôn ra làm cho tóc San rũ rượi nhìn vô cùng quyến rũ.

Chứng kiến cảnh tượng phía trước, nước miếng trong miệng vô thức chảy ra, cứ khiến cho cậu nuốt xuống liên tục.
"Cậu… ổn chứ?" Đứng đơ ra như máy một lúc, sau khi định hình lại cậu mới bác bỏ đi suy nghĩ xấu xa kia, chạy lại tắt nước đỡ San đứng lên.

"Không sao…" Miệng thì nói không sao nhưng thâm tâm đang nhảy múa điên cuồng.

Mặt cô bây giờ đã đỏ gấp đôi trái cà chua, cả cơ thể vì lạnh mà run rẩy liên tục.

Không một câu hó hé, chỉ chờ lời nói của Luân.

Hai người cứ đứng mãi ở đó, cô vì chịu lạnh không được, với đang k.h.o.ả t.h.â.n nên mới ngẩng đầu lên định nói, nhưng lại bị đôi mắt nóng bỏng của Luân làm cho ngại ngùng cúi xuống lần nữa.

Cô lấy hết can đảm, nhỏ giọng thủ thỉ nói: "Cậu đừng có nhìn tôi chăm chú như vậy được không? Tôi muốn mặc đồ…"
Không phải là cậu muốn đứng im đâu, nhưng bản thân cũng có nhu cầu s1nh lý của mình.

Nhìn San ngại ngùng thủ thỉ bên tai, nó lại càng khiến cho cơn d.ụ.c v.ọ.ng bên trong nổi lên như sấm chớp.

C.ậ.u b.é phía dưới không biết từ lúc nào đã phồng to trở thành ô.n.g c.h.ú, hiểu bản thân đang muốn gì lại chẳng dám manh động cậu chỉ nhẹ nhàng nâng mặt San lên hôn vào đôi môi trước.

Thấy bản thân cô run rẩy, cậu lại càng ôm chặt cơ thể cô hơn.
"Ưm…" Bị hôn đột ngột miệng cô vô thức r.ê.n lên thành tiếng, đây cũng là lần đầu tiên thực hành trong hoàn cảnh này.

Cho nên cơ thể cô cứ đứng im bất động, không đẩy cũng không la hét.

Cứ thế thuận theo nụ hôn sâu đầy ước át này, được Luân dẫn dắt mở rộng khoang miệng ra, lưỡi chạm vào nhau như lần đầu hai người gặp mặt, Luân cứ ào ạt chủ động tiến tới, còn cô thì ngại ngùng e thẹn trốn tránh.
Luân cứ tưởng đó là sự đồng ý ngầm đến từ San, cậu mạnh dạn một tay ghì chặt đầu cô, tay còn lại từ từ hạ xuống bờ m ông căng mọng ra sức x0a nắn.

"Hừ…" Cảm nhận sự đàn hồi từ cặp mông, Luân không kiềm chế nổi mà rên lên một tiếng.

Khiến cho ô.n.g c.h.ú phía dưới căng cứng rục rịch muốn thoát ra.
"Ưm… khó… thở…" San bị hôn và x0a nắn kịch liệt, cô vô thức khép đôi chân mình lại cựa quậy trong lòng của Luân.

Mặt đỏ cả lên vì nụ hôn kéo dài hơn ba phút này, cứ được một lúc lại đẩy người Luân ra tìm lấy một xíu không khí ít ỏi.

Nhưng người đối diện lại giống như dã thú tìm được mồi ngon, cứ vồ vập táp lấy đôi môi của cô mà hôn ngấu nghiến.

Bị chạm vào phía dưới, cô không chịu nổi sự k1ch thích kinh khủng này miệng không ngừng r.ê.n to: "Đừng… Luân, Luân….

Huhh!!!" Từng câu nói bị đứt quãng, phát ra lọt vào tai Luân lại thành tiếng r.ê.n nỉ non yêu kiều tràn đầy mê hoặc.

"Hửm? Sao vậy San?" Cậu cuối cùng cũng luyến tiếc thả đôi môi của San ra, nhìn nó sưng tấy lên vì mình ô.n.g c.h.ú phía dưới lần nữa rục rịch muốn thoát ra ngoài.

Ánh mắt mơ hồ ngắm nhìn người phía trước, trên trán của Luân đã đổ đầy mồ hôi lúc nào không hay.

Nó cứ lần lượt chảy xuống khiến cho cô vô thức lấy tay lau đi những giọt mồ hôi: "Cậu chảy mồ hôi nhiều quá."
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 45: 45: Nhu Tình Ở Trong Mắt


Ánh mắt mơ hồ ngắm nhìn người phía trước, trên trán của Luân đã đổ đầy mồ hôi lúc nào không hay.

Nó cứ lần lượt chảy xuống khiến cho cô vô thức lấy tay lau đi những giọt mồ hôi: "Cậu chảy mồ hôi nhiều quá."

Cơ thể của cả hai lúc này đang áp sát vào nhau, từng tấc thịt trên người của San ướt át dán chặt vào lòng khiến cho Luân ngứa ngáy khó chịu muốn cởi bỏ đi lớp quần áo bên ngoài của mình.
"San…" Ngắm nhìn đối phương đắm đuối, cậu khẽ lướt nhẹ từ bả vai xuống sống lưng: "Không ngờ cậu lại đẹp như vậy."
Cậu mê đắm cơ thể của San, mê đắm mùi hương mật ngọt này.

Nó giống như liều thuốc p.h.i.ệ.n hạng nặng, đã nếm thử một lần lại muốn nếm thử lần thứ hai.

Đầu lưỡi chạm đến đâu đều tê dại đến đó, mùi hương trên người của San giống như bùa chú, còn cậu là người tình nguyện bước vào không muốn thoát ra.

"A… hừm…" Cảm nhận được bàn tay nóng bỏng đang lướt khắp cơ thể mình, phía dưới của cô bỗng nhiên co rụt lại, cảm giác này nó quá mới lạ, vô cùng sung sướng, nhưng lại khó chịu không cách nào tả được: "Nhột quá… Luân… xin cậu…"
Cô khó chịu ngước đôi mắt đầy sương lên nài nỉ, khi nói ra câu đó đến bản thân cô cũng giật mình hoảng hốt.

Không biết mình đang cầu xin điều gì, muốn được tiếp tục hưởng thụ sự sung sướng hay là muốn thoát khỏi cái người đang điên cuồng sờ loạn xạ kia?
"Sao? Cậu muốn xin tôi làm cái gì?" Luân mơ hồ không hiểu ý nghĩa câu nói, cậu dừng lại bàn tay đang sờ lung tung rồi cúi đầu xuống hõm vai mảnh khảnh mà th ở dốc: "Hah… huhh… San, cho tôi được không?"
"Không biết…" Khi Luân ngừng cử động, bên trong người cô lại khó chịu vô cùng.

Nó cứ thôi thúc cô uốn éo dụ hoặc lấy Luân, nghe được câu hỏi lại không dám trả lời, cô sợ mình quá dễ dãi sẽ khiến cho Luân chán ghét.
Nhưng cơ thể lại đi ngược với lời nói của cô, nơi bí ẩn phía dưới không biết tự lúc nào đã chảy đầy mật d.ị.c.h.

Nó n.h.ớ.t n.h.á.t khiến cô phải khép đôi chân của mình lại, muốn dấu diếm đi một chút sĩ diện cho bản thân.
Cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt từ cơ thể San, cậu đánh liều đưa bàn tay mình xuống chạm vào nơi bí ẩn đầy thiêng liêng kia.
Còn đôi môi thì ra sức cắn nuốt để cho San không có cơ hội phản kháng, tay chạm được vào nơi bí ẩn nó giống như cậu suy nghĩ, mềm mại ướt át đến phát điên: "San… cậu ra nhiều nước quá…"
"Đừng…" Cô giật mình nắm lấy bàn tay không an phận của Luân, đáy mắt liền trở nên hỗn loạn.

Cơ thể đang phản ứng lại hưởng ứng sự đụng chạm bất ngờ này, cô khó chịu run lên, bản thân lại bị Luân ép vào bờ tường đầy nước: "Ưh… cậu… đừng mà…"
Con ngươi vì chịu đựng d.ụ.c v.ọ.n.g mà nổi cả gân máu, cho thấy sự kiềm chế đang mất dần kiểm soát.
Mặc kệ sự ngăn chặn của San, bàn tay cậu liền lẻn vào từ phía trước, đụng chạm vào nơi mà bản thân mơ ước bấy lâu nay.
Buông thả đôi môi chứa đầy vị ngọt, cậu nghiêng đầu đưa lưỡi ra l.i.ế.m nhẹ vành tai đỏ ửng của San, rồi lại trượt xuống hõm vai, miệng ra sức m*t, cả phòng tắm bây giờ toàn những tiếng th ở dốc cùng âm thanh chùn chụt do Luân làm ra.

Khi buông đôi môi ra, da trên vai liền nổi một vệt đỏ tròn, cảm thấy một dấu thôi là chưa đủ cậu tiếp tục chăm chỉ m*t mát trên người của San, tạo ra một bức tranh tuyệt đẹp trên làn da trắng sáng, tay phía dưới thì không chịu ở yên liên tục khuấy đảo nơi hố sâu tràn đầy ướt át.

Bàn tay va động mạnh vào k.h.e thịt mũm mĩm tạo lên tiếng động tọt...!tọt, khiến người nghe cũng phải đỏ mặt tía tai.
"Á… khó chịu quá… Luân…" Không chịu nổi k1ch thích cực hạn, cả cơ thể cô hiện tại đều căng cứng.

Cố nhón đôi chân đang run rẩy lên để chạy thoát khỏi bàn tay nóng bỏng ấy, nhưng có làm như thế nào cũng bị nó dí theo chạm đến cực hạn, từ nài nỉ van xin, bây giờ lại chuyển qua r.ê.n to thành tiếng: "Á… hah… Luân… ưm… tôi không chịu nổi nữa… buông…"
"San… phía dưới của cậu khít quá… thả lỏng ra một tí." Ngón tay bị phía dưới siết chặt cậu liền nghĩ đến ô.n.g c.h.ú to lớn đang bành trướng của mình càng không có tương lai đi vào, Luân nhẹ nhàng hôn vào mí mắt của San an ủi nói: "Ngoan… cậu thả lỏng ra sẽ thấy thoải mái hơn đó!"
"Luân…" Lý trí của cô đang bị Luân dẫn dắt, cơ thể đang khó khăn tiếp nhận vật lạ xâm nhập lại thả lỏng hết cỡ để đón tiếp từng ngón, từng ngón đi vào: "Ưh…"
Lúc trước cũng cô có nghĩ đến việc khi chấp nhận yêu thì bản thân sẽ phải đánh đổi đi một thứ gì đó, nhưng nó đến quá đột ngột, lại đang trong tình cảnh ngượng đỏ chín cả mặt này.
Đang suy nghĩ mông lung, mọi hành động k1ch thích đột nhiên dừng lại.

Ban nãy còn khó chịu không thể chấp nhận, nhưng hiện tại lại thấy trống rỗng chẳng còn sức sống, cô ngước khuôn mặt khó hiểu lên hỏi: "Luân!?"
"San… lên giường nhé?" Cảm nhận đôi chân cô đang run rẩy, cậu mới nhớ ra mình đang còn ở phòng tắm.

Chân San vẫn đang còn rất yếu, nên không thể thực hành ở nơi dễ trơn té như thế này được.
"Á!" Vừa nghe được câu hỏi nhưng chưa kịp trả lời, cả người đều bị nhấc bổng lên không trung, điểm dựa bị mất, cô theo quán tính ôm chặt lấy cổ Luân.
Khi được đặt xuống giường cả hai lại có thời gian nhìn vào mắt của nhau vài phút, một bên thì đỏ rực toàn tia máu, một bên thì tràn đầy nhu tình quyến rũ.
Yết hầu của Luân lên xuống liên tục, tiếng nuốt nước miếng vang lên liên hồi.

Cô bị ánh mắt nóng bỏng nhìn đắm đuối chỉ biết ngại ngùng quay mặt qua chỗ khác, dùng tay che đi phần đồi núi nhấp nhô và vùng thung lũng bí ẩn đầy rậm rạp.
"Đừng nhìn nữa…" Từ lúc đặt cô xuống giường, Luân cứ quỳ ở đó ngắm nhìn mãi, tầm mắt của Luân đi tới đâu cơ thể cô liền bỏng rát tới đó.
Sắc xuân trước mặt hồng hào nóng bỏng, khiến cho người cấm d.ụ.c lâu năm như cậu cũng bất ngờ mà đắm chìm ở trong đó.
Hiện tại con quỷ trong người đã được thức tỉnh, cậu đắm chìm nhìn tư thế gợi cảm của San, cứ như cô ấy đang gọi mời hãy đến đây chiếm hữu lấy thân xác này đôi mắt dần chuyển sang đỏ chót, không còn một chút bản lĩnh ngày thường đâu nữa, cậu chỉ biết người con gái trước mặt này, vĩnh viễn sẽ thuộc về Cao Vĩnh Luân cậu:
"San… từ bây giờ hãy kêu tên tôi… đi đến bước này rồi, xin em đừng hối hận!"
 
Back
Top Bottom