Ngôn Tình Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 20: 20: Hôn Môi


Lời nói chưa kịp thốt ra đã bị San chặn lại bằng đôi môi của mình, cô không muốn nghe bất cứ điều gì nữa.

Chỉ cần có Luân bên cạnh, cô nguyện trả giá tất cả để có được tình yêu.

Môi cả hai chạm vào nhau, mang đến cho đôi bên một cảm xúc khó tả.

Đây là lần thứ hai hôn môi, nhưng nó lại khác biệt rất lớn với lần trước.
Nụ hôn lần này mãnh liệt hơn, mang đến cho cô kh0ái cảm nhất thời.

Lần đầu thực hiện nó, nên cô không biết làm gì tiếp theo.
San chỉ dừng lại ở bước đầu, không làm gì quá phận.

Sau vài giây đứng hình, cô không đủ can đảm làm tiếp nên hơi nghiêng người ra sau.
Cơ thể được đôi tay của Luân bao trọn, khi cô tính xê dịch ra một tí, Luân lại nhanh chóng hơn, cậu đưa nhẹ lưỡi mình chạm vào hàm răng đang hơi hé mở của San.

Tình thế bị lật ngược Luân liền chiếm hữu được toàn bộ khoang miệng của San, cậu liên tục khuấy đảo bên trong để tìm ra chiếc lưỡi mà lâu nay đã từng mong ước nếm thử.
San bị một màn này làm cho hốt hoảng, cô nhanh trí đẩy mạnh Luân ra ngoài, huống hồ bây giờ đang ở ngoài đường, bao nhiêu con mắt đang nhìn chăm chú vào hai người họ.
"Xin lỗi… Tớ không quen." Cô ngại ngùng đỏ mặt cúi đầu xuống, chùi đi miệng của mình, vì một phút nông nổi mà bản thân lại tự chọn cho mình con đường đầy xấu hổ.

Nếu lúc nãy đưa tay lên che chắn thì đâu có xảy ra cớ sự như bây giờ.
"San… tớ là người xin lỗi cậu mới phải." Khi bị đẩy ra cậu hết sức bất ngờ, nhưng vì vui mừng nhất thời mà quên kiềm chế bản thân: "San! Đợi đã!!"
Nói chưa hết câu, San đã quay mặt bỏ đi.

Cậu biết mình đã sai nên hơi tự trách, Luân vội vàng chào ông lão rồi dí theo San để vỗ về an ủi.

"Cậu… ổn chứ?" Luân đi theo đến con xe đậu ven đường, thấy San đã lên cậu cũng nhanh chóng bước lên ghế lái.
Không nhanh không chậm, Luân từ tốn nhìn biểu cảm của San qua khuôn mặt rồi mới bắt đầu hỏi thăm.

Ở bên trong xe không khí liền trở nên ấm áp, từng hơi thở nhỏ của San cậu đều nghe rất rõ.
Nó giống như tiếng gió đang lướt nhẹ nhàng qua khuôn mặt, mang một chút nóng nực khiến cho hai bên lỗ tai cậu đỏ chót.
"San!?" Đợi chờ mãi cũng không nhận được câu trả lời từ đối phương, cậu nhích lại gần gọi lớn.
"Hả!?" Từ lúc lên xe đến giờ, cô không để tâm xung quanh mình có ai đang làm và nói gì, chỉ tập trung suy nghĩ về nụ hôn ban nãy.
Nghe tiếng gọi lớn của Luân cô mới giật mình hoàn hồn, quay mặt sang hướng giọng nói vừa thốt ra.
"Cậu… cậu, tớ không thở được!"
Lại thêm lần nữa đụng độ, cô bây giờ không còn lý do gì để từ chối Luân.

Cố gắng ép người sát cánh cửa nhất có thể để tìm hơi thở cho mình, nhưng vì không gian hạn hẹp chẳng phải như ở ngoài trời kia có thể co chân chạy trốn.
Trái ngược với San, Luân bây giờ đang vô cùng phấn khích.

Thứ duy nhất làm cậu vui vẻ chính là ở cạnh người mình yêu, được nghe tiếng nỉ non phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn.
Tuy San là con trai nhưng giọng nói lại vô cùng êm tai, nếu như nhắm mắt lại chỉ nghe thôi cậu sẽ nhận nhầm là con gái.

Những dòng suy nghĩ trên cậu không có ý xấu, vì hiện tại hai người đang ở gần nhau từng giọng nói cho đến hơi thở làm cho cậu liên tưởng theo hướng khác.
Không phải vì thế mà cậu sẽ xem San là con gái, chỉ cần là San giới tính nào cậu cũng yêu.
Yêu ở đây không phải là phân biệt giới tính, mà là yêu con người lẫn cả tâm hồn của San.
Luân cảm thấy mình hơi quá phận, không dám làm gì quá đáng, sợ sẽ bị San ghét bỏ.

Cậu ngậm ngùi xịch ra xa trả lại không gian rộng lớn.
Bàn tay khẽ nắm chặt cần số, để kiềm chế lại sự thèm thuồng của mình không cho bản thân vượt xa hơn nữa:
"San, nếu cậu chưa sẵn sàng thì tớ sẽ không ép."
Cô khi nghe được lời nói ấy, trong lòng nửa vui mừng nửa lo lắng.

Điều cô quan tâm chính là thân phận của mình, chứ không phải vì dăm ba nụ hôn mà từ chối Luân.
Cô vẫn chưa đủ can đảm để nói ra thân phận của mình, cô đang cần cái gật đầu từ mẹ.

Bà ấy là người quyết định cuộc sống của cô, là người cô lo sợ nhất khi mất đi sẽ không còn lý do để phấn đấu tiếp.
"Luân, cảm ơn cậu.

Tớ sẽ cho cậu câu trả lời sớm nhất, nhưng hiện tại thì không." Hạ quyết tâm nói ra những điều trong lòng suy nghĩ, cô sẽ về hỏi mẹ xem bà trả lời thế nào.
Nếu như giới tính thật của bản thân được bật mí, liệu tình yêu Luân dành cho cô có còn được như lúc ban đầu hay không?
"Tớ biết mà San! Cậu lo sợ là điều hiển nhiên.

Bản thân tớ cũng từng có khoảng thời gian điên cuồng vì điều đó, nhưng khi thật sự hiểu ra rồi, tớ lại sợ mất đi cậu hơn."
Cậu biết San đang nghĩ gì, cậu hoàn toàn hiểu rõ bây giờ quyết định đó thật sự rất khó khăn.
Có mấy ai hiểu được khi chấp nhận yêu một người cùng giới nó khó khăn đến nhường nào, nỗi lo đầu tiên chính là sợ chọn không đúng người.
Nỗi lo thứ hai, chính là sợ hai bên gia đình không đồng ý.

Cậu tỏ tình quá bất ngờ, tiếp cận San quá nhanh chóng.
Khiến cho San không biết xử lý tình huống này như nào mới hợp lẽ, vô tình đưa cậu ấy vào ngõ cụt không lối thoát.
Biết chính mình đã sai, cậu tự nguyện lùi ra sau, chờ đợi cái gật đầu từ San.

Hai tay cậu nắm thật chặt vô lăng, hít vào thật sâu, rồi thở ra đầy chán nản.
Không cho bản thân rơi vào sầu não, cậu lộ ra vẻ mặt tươi cười ôn nhu như thường ngày nói với San: "Cậu mệt chưa? Tớ đưa cậu về nhà nhé?"
"Được." Cô trả lời nhỏ nhẹ, đầu hơi gật gù tỏ vẻ mình đã mệt cần được nghỉ ngơi một tí, sau khi nói xong cô liền chợp mắt để bản thân không phải suy nghĩ nhiều..
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 21: 21: Nhiệm Vụ Mới Thân Phận Bị Bại Lộ


Cuộc sống của mỗi người sẽ rất khác với nhau, nó không bao giờ theo một khuôn khổ.
Giống như những cái cây đang chịu gió rét ngoài kia, vốn dĩ từ lúc nó sinh ra số phận đã được định sẵn là phải chịu khổ rồi.

Bội San ngồi im ngắm nhìn khung cảnh ngoài đường, tự ví mình như những cái cây đang bị tuyết phủ kín ngoài kia.
Hôm nay là một ngày khá đặc biệt, cô được chứng kiến cái khổ của người già neo đơn.

Hiểu được bản thân mình không quá cực khổ, tất cả đều được Luân khai sáng.
Lại nhớ đến mẹ mình, bà đang cô độc chữa trị trong bệnh viện tâm thần.

Đáng lý ra cô không nên đưa bà vào đó, nhưng vì nhiều lần bị tác động vật lý Linh đã yêu cầu cô phải đưa bà đi điều trị.
Nếu như cuộc sống cô bình thường như bao người, thì đâu đến nổi bản thân lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực.
Không suy nghĩ lung tung nữa, San nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Giữa cuộc sống xô bồ này, cô chọn lặng im ngắm nhìn nó.
Giữa tình yêu và gia đình, cô sẽ dùng thời gian để trả lời tất cả.

San được Luân cho mượn xe tiếp, lần này cô không bứt rứt nữa mà vui vẻ nhận lấy tấm lòng của Luân.
Cũng đã hơn giữa trưa, cô không về thẳng nhà mà ghé qua nơi mình làm việc.

Không siêng năng chịu khó, thì sẽ không có tiền tiêu.
Bước xuống xe cô lại thấy tên đàn em mà mình ghét, được hắn mời thuốc cô lắc đầu rồi đi thẳng vào trong.
"Nhiệm vụ mới."
Một tên thuộc hạ đưa cho cô một xấp giấy, có đầy đủ thông tin cả nghề nghiệp của người vay.

Lần nào cũng vậy, hiếm khi được nghe giọng nói của ông chủ.
Nhưng lần này người vay tiền có hơi máu mặt, cô e rằng sẽ khó khăn trong việc đòi nợ.
Bâng khuâng một lúc, cô mới dám lên tiếng hỏi: "Người này… tôi sợ rằng sẽ hơi khó.

Có thể dẫn đàn em theo được không ông chủ?"
"Cậu cảm thấy vậy sao? Ta cứ tưởng cậu sẽ hoàn thành nó không cần sự trợ giúp." Giọng nói huyền bí vang lên sau tấm rèm che, vô thức mang thêm áp lực cho những người xung quanh.
San cảm thấy mình là người thiệt thòi nhất trong tổ chức, lần nào làm nhiệm vụ cô cũng tự đem tiền túi hoặc đi một mình.
Nói trắng ra giống như bán máu cho họ hút vậy, nếu như cô không cần tiền thì còn lâu mới làm công việc bất lợi như này.
Ông ta lúc nào cũng muốn cô hoàn thành nhanh chóng, nhưng chi ra một thứ gì đó thì lại lưỡng lự tìm cách chối từ.

Lần này cũng vậy, nếu cô không nhắc cần thêm người trợ giúp, khả năng ông ta sẽ cho cô đi làm nhiệm vụ một mình.
"Ông chủ cũng biết mà, lần này tôi đi một mình.

Sợ là đến cọng tóc ông ta cũng không động vào được, nói gì đến tiền vay."
"Haha… ta đùa một chút cho vui thôi, nếu cậu muốn đưa ai đi thì cứ việc.

Miễn là lấy đủ số tiền lão đã vay, cho ta là được.

Đừng quên nhé San…" Ông ta dừng lại vài giây rồi nói tiếp: "Đã vay, thì phải có lãi… tất nhiên ta sẽ rất vui khi cậu đem cả gốc lẫn lời về đây."
Lão già ham tiền Suy nghĩ là thế, tất nhiên cô sẽ không nói ra bên ngoài.

San cúi người chào tạm biệt, coi như nhiệm vụ đã được nhận.
"Tôi sẽ làm theo lời của ông, vậy tôi lui trước."
"Rất tốt." Dường như tất cả đều đi theo kế hoạch, ông ta gật đầu vui vẻ khóe miệng khẽ nhếch lên đầy man rợ.


Nơi cô sắp đến là một quán Karaoke cao cấp, chỗ này chỉ đón những vị khách VIP.

Nơi mà những nhà tài phiệt hay nhà giàu mới nổi rất thích đến.
Cô không biết tại sao họ lại hoạt động được lâu năm như vậy, nhìn đám người lui tới trên tay cầm toàn đồ hiệu xa xỉ.

Bản thân lại mặc đồ khá là bần hèn, liếc qua đã biết dưới đáy xã hội đi chơi, lại nhìn sang đám đàn em cũng không kém cạnh gì mình.
"Thật là mất mặt."
"Đại ca, thì thầm gì vậy?" Một tên đàn em trong số bốn người cô đem theo để làm màu lên tiếng hỏi.
"Kệ tao! Đi vô kia!!" Cô không trả lời mà lớn tiếng quát.
Nhìn mình bây giờ trông giống đại ca giang hồ thứ thiệt chưa ta? Nhìn đám đàn em đã đi trước mình vài bước, cô lấy hết can đảm đi theo sau.
Nhưng vận may đã không vẫy gọi họ, cả đám bị bảo vệ canh giữ ngăn lại hỏi thăm.
"Xin hỏi, các vị có thẻ VIP của hội viên không ạ?"
Cần cả thẻ vip sao? Cô trợn mắt lên nhìn đám người đang đứng chắn trước mình, họ cũng đồng loạt quay sang nhìn cô với vẻ mặt khờ khạo.
"Đại ca, thẻ VIP là gì? Anh có không?"
Cô thật sự muốn ngất, sao lại có người ngu còn hơn mình nữa chứ? Nói thẳng ra như vậy, thì bảo vệ sẽ biết họ đến đây kiếm chuyện mất.
Những tại sao lại là đám người của cô, chẳng phải người khác đi vào không cần đưa thẻ VIP sao? Đừng nói nhìn mặt bắt hình dong nhé?
Cũng may cô đã gặp trường hợp này khá nhiều, không cho phép bản thân run rẩy.

Cô ngẩng mặt lộ vẻ khó chịu nói: "Bọn mày là ai mà hỏi thẻ VIP của bố? Tao có hẹn với Chung Heo, còn không cho vào tao phá quán mày đừng trách!"
Hai tên bảo vệ bị khí thế cùng với đám đàn em làm cho sợ, họ đảo mắt nhìn nhau hình như có một vị khách quen tên là Chung Heo.

Hôm nay lão ta có nhắc họ, là hẹn với một người, khả năng chính là đám người trước mặt.
Không để cô đợi lâu, hai tên bảo vệ liền đổi sắc mặt chào đón nồng nhiệt, giống như thái độ khinh thường khi nãy là do cô hoa mắt.
"Xin lỗi anh nhiều lắm, chúng tôi chúng là có mắt không thấy thái sơn.

Xin mời anh vào, ông Chung Heo đang chờ ở phòng VIP số mười ạ, chúc anh có một buổi tối vui vẻ tại đây."
"Biết điều đó, tiền bo." Cô nhếch miệng tỏ vẻ hài lòng, rút trong túi bốn tờ năm trăm đập vô mặt hai tên bảo vệ rồi nghênh ngang đi vào: "Đi thôi tụi bay!"
"Dạ!!!"
Trót lọt đi vào, tâm trạng cô liền thả lỏng, sợ bị hai tên đó phát hiện nên đã chuẩn bị sẵn vài đồng để bo.

Nhưng đi vào tới đây rồi, cô lại buồn bã muốn khóc.

Bình thường tiền có không dám xài, thế mà vào đây chưa được năm phút đã tốn tận hai triệu rồi.
"Đại ca, bộ anh đi đòi nợ mà cũng hẹn trước nữa hả?" Tên đàn em gan lớn lúc nãy bước lên hỏi tiếp.
"Mày… ngu hết chỗ nói.

Tao rảnh lắm hay gì mà hẹn trước lão ta?" Chán nản tên nhóc mình to mà não như trái nho này, cô co ngón trỏ lại búng mạnh vào đầu hắn một cái thật đau: "Nếu không có lệnh của tao, ngậm mồm lại cho bớt nhục.".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 22: 22: Theo Dõi


San dạy bảo bốn tên đàn em, rồi đi vô phòng VIP số mười.

Vừa bước chân vào mùi khói thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào lỗ mũi.
"Gì vậy trời!" Cô khó chịu quay mặt đi, biết trước sẽ gặp phải cảnh này, nhưng không ngờ nó còn hơn cả tưởng tượng.
"Đại ca?" Tên đàn em thấy cô quay mặt đi thì lo lắng tiến lên hỏi.
"Bọn mày đi vào trước đi, tao đi theo sau." Không muốn hít thêm khói, cô đành đem đàn em ra làm lá chắn.

Đi từ phía sau, không khí vẫn ổn hơn là đi phía trước.
Đám người người đang trò chuyện vui vẻ, bỗng thấy vài người lạ mặt xuất hiện.

Một tên trong số đó khó chịu ra mặt, đi lên trước để chắn đường của cô:
"Bọn mày là ai? Biết chỗ này là chỗ nào không mà đi vào tự nhiên quá vậy?"
"Khoan đã Hiếu!" Giọng nói trầm đục vang lên, người vừa phát ra tiếng chính là đại ca của đám người trong phòng tên là Chung Heo.
"Anh Chung, lâu rồi không gặp." Cô bước lên phía trước tay đút vào túi quần, khuôn mặt lộ ra vẻ điển trai nhưng vô cùng kiêu ngạo nói: "Dạo này anh sống kín quá nhỉ? Em tìm anh cả thành phố mà cũng không thấy bóng dáng đâu, ông chủ của em nhớ anh lắm đó, haha!"

Bóng đèn đỏ lấp lánh khắp căn phòng, tạo nên sự huyền bí cho đôi bên.

Tuy mười năm nay cô sống hơi cực khổ, nhưng bản thân vốn là con gái khung xương cơ thể có phần thấp bé hơn con trai.
Nhìn thoáng qua lại tưởng cậu bé học sinh mặt còn búng ra sữa đi nhầm chỗ, với kinh nghiệm lăn lộn ngoài xã hội bao năm thì độ nghênh ngáo của cô đã lên một tầm cao mới.
Lão Chung Heo này cô đã từng gặp một lần, lúc ông ta vào tổ chức để mượn tiền ông chủ.
Cô cũng có mặt ở đó, chứng kiến sở thích b3nh hoạn của lão ta, tại nơi đây cứ khiến cô muốn nhợn ói.
Trong phòng chỉ toàn là con trai, lại còn những thanh thiếu niên ở tuổi mới lớn.

Ông ta chơi gay sao? Cô hôm nay đúng là đi đòi nợ không xem ngày rồi, cũng may có đem theo vài người để phòng bị.
"Cậu… là Bội San?" Nhìn dáng vẻ ông ta nhung nhớ bao lâu, lúc mới gặp cũng là cái điệu bộ nghênh ngang này, đúng là gu của ông ta.
"Anh vẫn nhớ tên tôi sao? Coi bộ sở thích của anh cũng khá nhỉ?"

Luân nhận được thông tin từ điện thoại, vị trí xe liên tục thay đổi.

Và vị trí dừng lâu nhất lại ở trung tâm thành phố B, quán karaoke mà cậu đang nhận làm nhiệm vụ xem chừng.
"San, cậu lại sa vào lưới rồi.

Tớ phải làm như nào với cậu đây?"
Cùng lúc đó điện thoại cậu vang lên, có cuộc gọi từ đơn vị.
"Tôi nghe!"
[Cậu nhận được thông báo chưa Luân? Nghe nói có tình báo, quán karaoke buôn trẻ vị thành niên.]
"Tôi vừa nhận được tin, phía trên có yêu cầu gì mới không?"
[Họ bảo tôi và cậu đến đó, cải trang thành người thường, sẽ có đội ngũ núp xung quanh.

Chỉ làm như vậy mới tóm gọn cả lũ được, nghe nói ở đó cần thẻ VIP.]

Luân siết chặt tay mình, cậu không biết San đến đó để làm gì.

Nhưng theo như cậu tìm hiểu, San đang làm công việc đòi nợ thuê.
Lúc đầu tiếp cận San cũng đều có mục đích, nhưng tình yêu của cậu vẫn là thật.

Lần này lợi dụng tình cảm chính là cứu rỗi San ra khỏi đám người xấu xa đó, không cho cậu ấy lún quá sâu vào con đường tội lỗi.
Chỉ mong lúc đến nơi, San đã rời khỏi, không thì lần này sẽ khiến đôi bên vấp phải hiểu lầm không đáng có.
[Luân!! Cậu có nghe tôi nói không đó? Nghe nói tại quán đó là động gay, sở thích cũng quá đặc biệt đi.] Người phía bên kia cuộc gọi nói thêm một ít thông tin.
Luân vừa nghe đến từ gay bản thân liền giật mình nhớ đến San, vội vàng hỏi lại:
"Anh nói sao? Vậy thì phải đi đến đó nhanh mới được, tôi không thể đợi lâu thêm nữa."
[Ê… ê! Khoan nha, mặc đồ thời thượng một tí nhé….]
Chưa kịp nghe xong cuộc hội thoại, cậu liền tắt ngang điện thoại vang lên một tiếng Tút.

Bây giờ trong đầu cậu chỉ nghĩ đến một người, lo sợ San sẽ gặp điều không may.
Bản thân vội vàng đi lại tủ quần áo, chỉ có bộ đồ vest là thời thượng nhất.

Không nghĩ nhiều, Luân lấy nó và mặc luôn.

Cơ thể rắn chắc khoác lên mình bộ vest đen, nhìn khá giống giám đốc của công ty.

Ngắm mình trong gương có lẽ đã đủ để qua mặt đám người ở quán đó, Luân đi đến bên chiếc hộp đồng hồ mà cậu đã sắm khá lâu nhưng chưa có cơ hội đeo.
Chiếc đồng hồ Rolex Datejust Rolesor vành khía, trị giá ba trăm củ khoai.

Cũng gọi là kha khá, quần áo tươm tất, đầu tóc gọn gàng.
Chỉ cần ngồi đợi đồng đội đến rước nữa thôi, bởi vì xe cậu đã cho San mượn rồi.
Bản thân vẫn chăm chú nhìn vào điện thoại, xem định vị của xe.

Cơ thể bất giác khó chịu, hiện tại cậu chỉ muốn phi thật nhanh đến bên San.

Tâm trí bây giờ liên tục cầu nguyện cho mọi chuyện không vượt quá xa ngoài dự kiến:
"Sẽ ổn thôi mà! Cậu phải chờ tớ, đừng có chuyện gì xảy ra nhé.".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 23: 23: Bồi Rượu


Cô cứ tưởng khi bước vào không hẹn trước, lão ta sẽ làm khó dễ.

Nhưng tất cả phán đoán đã sai, lão Chung cực kỳ vui mừng khi cô xuất hiện.
Thuận lợi vào trong, được mời ngồi xuống ghế giao tiếp như đôi bạn thân.

Nhưng hội thoại giữa đôi bên lại không hề trong sáng.
Lão Chung nâng bàn tay mập mạp của mình lên rót đầy ly rượu phía trước mặt nói: "Tôi cũng đang tính đi tìm ông ta để tính sổ, nào ngờ người đến lại nhanh như vậy, phải chăng cậu được điều tới?"
Nếu biết trước như vậy còn trốn làm gì? Khiến cô mỏi chân đi tìm cả một buổi chiều.

Cuối cùng lại thấy ở đây, chơi trò kinh tởm này.
"Ông chủ nhờ tôi đến nói cho anh biết, cuộc sống ngoài xã hội bây giờ rất khó khăn.

Ăn một tô cơm ngon, cũng phải trả tiền công ly trà đá." Cô đang nói chuyện thì được lão ta mời uống ly rượu, không biết trong từ điển của ông ta có biết tôn trọng người khác khi đang nói hay không.
Cô khó chịu đưa tay ra cản ly rượu, rồi nói tiếp: "Huống hồ tiền anh vay cũng hơn nửa năm không thấy lãi, tất nhiên ông chủ chúng tôi phải lo lắng rồi."
Thấy cô đi vào việc chính quá nhanh, làm cho ông ta cụt hứng.

Nhưng ngựa càng cứng đầu ông ta càng hứng thú thu phục, là một tên sai vặt thôi có gì mà không đụng vào được chứ?
San bị nhìn đến nổi cả da gà, mặc dù biết sở thích b3nh hoạn của lão ta.

Nhưng cô đang giả trai, kiểu đắm đuối này xin được phép từ chối.
"Anh Chung thấy như nào? Bộ anh đang đói bụng hả, nhìn tôi đắm đuối như vậy đủ no sao?" Hôm nay đi năm người, cô không sợ cái tên bụng bự trước mặt đâu.
"No? Anh nghĩ phải ăn nó mới no được, ngắm thôi thì sao mà đủ, haha!! Ông chủ cũng thật là vô tâm, sao lại để em đến một nơi tồi tàn như thế này được chứ!"
"Anh cũng biết đùa thật đó, nơi này mà anh bảo tồi tàn là sao?" Bàn tay đang để bình thường liền bị lão Chung bắt lấy, trình độ mặt dày cũng quá là ghê rồi.

Nói vòng vo cuối cùng lại lái sang chuyện khác, không biết nên bắt đầu vấn đề ở đâu.
"Tất nhiên, tiếp đón một người xinh đẹp như vậy phải ở nơi tốt nhất." Càng nói nhiều thì ý đồ của ông ta càng lộ, bàn tay mập mạp cùng lúc đó liên tục x0a nắn tay cô đầy thô bạo.
Kinh tởm tột độ, cô cố gắng rút tay mình ra nhưng sức lực không đọ lại, hết cách đành chào tạm biệt đi về: "Nếu như anh không có ý định trả nợ, thì em xin về trước.

Ông chủ đang chờ đợi tin tức từ em."
"Ấy! Không được, ai nói tôi không trả? Lại đây đi, đã đến rồi sao đi dễ dàng vậy chứ?" Bị cô phũ phàng ông ta liền đứng dậy nói nhỏ với đàn em, miếng mồi ngon đang ngay cửa miệng, không tài nào lại thả ra một cách dễ dàng được.
Một bàn rượu được bưng ra, trên đó có tổng cộng tất cả mười ly rượu.

Chai to nhất được để cuối bàn, cùng với một rương to nhất.

Cô đoán chắc, thứ mình cần đang nằm ở trong đó.

"Uống hết chín ly rượu vang đỏ, tất cả đều là tiền bo của em.

Còn lại chai rượu này, nếu mà uống hết á…" Lão Chung đi đến gần cô, cầm một ly rượu vang đỏ nhẹ nhàng khuấy đảo, giọng nói liền chậm lại để lộ dáng vẻ huyền bí: "Cả gốc lẫn lãi đều nằm ở kia, có bản lĩnh thì đến mà lấy đi bé cưng!"

Karaoke Địa Lôi
Bước xuống xe, Luân ngắm nhìn phía trước.

Thấy con xe quen thuộc cậu chắc chắn San vẫn chưa rời khỏi.
Nâng tay lên xem đồng hồ, đã đến khung giờ cao điểm của làng chơi.

Xung quanh nhộn nhịp đến bất thường, người ra vào chỉ toàn những gương mặt quen thuộc.
"Luân, xe cậu kìa! Đừng nói cậu đến đây làm nội gián nha?" Đồng đội của cậu bước khỏi ghế lái, đập vào mắt ông ta là chiếc xe quen thuộc của Luân.
"Cứ coi là như vậy đi." Lần nhiệm vụ này khá là quan trọng, cậu đã được cấp trên đưa mệnh lệnh xuống bí mật điều tra.

Huống hồ bố cậu cũng làm quan chức về hưu, việc lớn này khả năng cậu sẽ biết trước.
Dù không thích giúp đỡ của ai, nhưng nhiệm vụ có sự xuất hiện của San, khiến cho cậu không thể nào từ chối.

"Đã đến lúc rồi, vào thu dọn bãi chiến trường thôi."
Cậu phải đưa San ra ngoài ánh sáng, một người như cậu ấy không thể nào mãi ở bóng tối được.
Hạ quyết tâm ngay tại chỗ, Luân sánh bước cùng đồng đội tiến vào bên trong.

Đúng như mong đợi, chỉ cần nhìn sơ qua chiếc đồng hồ và bộ đồ cậu đang mặc.
Không một ai dám ngăn cản, nhiệm vụ tiếp theo có lẽ dễ dàng hơn rồi.
"Bước một thành công, bước hai chờ chỉ thị!"
"Rõ!"

San bị ép đến đường cùng, cô không ngờ đến lấy tiền mà cũng phải uống rượu.
Bây giờ mình phải làm sao đây? Đúng rồi, ông chủ!! Đứng suy nghĩ một lúc, cô nhớ ra mình còn một tấm bia đỡ đạn bằng vàng chính là ông chủ, đến lúc phải đem ra dùng rồi.
"Xin lỗi anh, nếu như phải bồi rượu, tôi cần được sự đồng ý của ông chủ!".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 24: 24: Uống Rượu Như Uống Nước Lã


Lời mà cô nói giống như nước đổ đầu vịt, lão Chung cười ha hả không nói năng gì.

Vài giây sau đó điện thoại cô liền vang lên nhạc chuông.
"Ông chủ?"
Hiện tại đang đi đòi nợ, không biết ông ta có việc gấp gì mà gọi.

Cũng may cô cũng đang cần lấy việc nghe điện thoại từ chối lão Chung: "Xin lỗi, ông chủ điện.

Tôi ra ngoài nghe một tí."
"Đi đâu mà vội vậy? Nghe ở đây có việc gì hả? Tôi cũng muốn nói chuyện với ông chủ của em!"
"Ông…"
Đồ vô liêm sỉ này!
Một câu em, hai câu cũng em, khiến cho cô cực kỳ kinh tởm.

Đến cả gai óc cũng nổi hết lên, bị chặn không thể ra ngoài cô đành nghe điện thoại ở bên trong.
"Tôi nghe."
Cuộc hội thoại ngắn ngủi, nhưng lại khiến cô trợn tròn cả mắt.

Ông chủ kêu cô bằng mọi giá phải lấy được hết số tiền đó về.

Bản thân cô cũng muốn lắm đó chứ! Nhưng mà tận mười ly, còn thêm chai rượu vang to kia nữa.

Muốn giết người sao? Khả năng uống xong đến đường về nhà cũng không thấy.
"Bọn mày tí nhớ khiêng nào về đó!"
Chấp nhận lời mời từ lão Chung, cô vẫn không sợ mấy vì còn bốn tên đàn em có thể dựa vào.

Số tiền bo trước mặt, nếu nhắm mắt nhắm mũi nốc một hơi khả năng sẽ được thôi mà.

"Sao? Chê tiền ít, hay là không dám?"
"Tôi chấp nhận."

"Luân, vào đây là phải gọi mấy em đào." Người đồng đội đẩy nhẹ cậu lên trước, ánh mắt gian xảo nháy một phát.
"Sao không phải anh, mà là tôi?" Cậu chưa làm loại chuyện này bao giờ, thế mà anh ta lại đẩy cậu lên làm lá chắn, có ác quá không hả?
"Xin cậu đó, tôi có gia đình rồi.

Khuya về mà sư tử hửi được mùi đào, khả năng ra ngoài đường ngủ là cái chắc."
Nhìn người anh em cầu khẩn quá thành thật, bản thân cũng không so đo nữa.

Nhưng phải gọi như thế nào, cậu đâu có biết?
Một người phục vụ chạy lại hỏi thăm, trên tay anh ta cầm một cái cuốn menu màu đỏ.

Thấy Luân ăn mặc sang trọng đôi mắt liền lóe sáng khom lưng nịnh nọt:
"Chào ạ! Quán của chúng tôi rất hân hạnh được phục vụ quý khách, không biết ngài muốn gọi món gì ạ?"
Liếc qua tờ menu, cậu liền thấy hai chữ đặc biệt thông qua ánh đèn mờ ảo.

Nó được in đậm vô cùng bắt mắt, Luân khẽ cử động hai ngón tay kêu tên phục vụ đi về phía mình.

"Tôi muốn một món ăn đặc biệt, lựa chọn phải kỹ càng tôi thích những thứ nhỏ nhắn vừa miệng mình hơn."
"Quý khách rất biết cách thưởng thức, quán của chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng, món đặc biệt này sẽ cho chính tay ngài lựa chọn."
Cảm thấy mình kiếm được mối hời, tên phục vụ vui mừng không tả xiết.

Chốt được đơn cực to, hắn ta cúi chào rồi đi ra khỏi cửa.

Luân thấy vậy thì thở dài một hơi, không biết khi nào mới xong nhiệm vụ.

Thứ cậu quan tâm chỉ có San mà thôi, công việc không quan trọng lắm.
Nhìn vào đồng hồ, rồi lại xem điện thoại.

Định vị vẫn ở yên không nhúc nhích, không biết bây giờ San đang làm gì và ở chỗ nào.

Những căn phòng VIP khác, cậu chẳng có lý do gì để vào, lỡ đâu vô lộn phòng kế hoạch của cả đội sẽ vỡ nát mất.
"Nè, chúng ta phải bật nhạc lên để hát.

Nếu không làm vậy sẽ thấy tiếc lắm đó, hiếm mới có dịp đi làm nhiệm vụ ở nơi như thế này mà."
Người đồng đội vô tri của cậu, cứ như đứa trẻ mới lớn.

Nhìn anh ta xàm ngôn, cậu không biết bản thân có nên quay lại gửi về cho chị vợ ông ý xem không.

"Cấp trên nghe được, tôi sợ chức vị của anh cũng không giữ nổi."
"Ấy! Thấy cậu nghiêm túc quá đó, làm gì mà cứ ngồi thở dài hoài, tôi nghe thôi cũng thấy mệt." Hải Duy bực bội ngồi luôn xuống ghế, anh nhanh tay vơ lấy một đống đậu phộng rang bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm: "Đợi thời cơ chín mùi, kiểu gì cũng bắt được bọn họ.

Đã đến tận nơi rồi, sớm muộn cũng sẽ xong thôi."
"Tôi không lo việc đó." Nhận thấy bản thân không hợp cạ với Hải Duy, cậu quay hẳn người sang bên khác.

Tư thế ngồi vô cùng lười biếng, mặt hướng ra cửa trông chờ món hàng đặc biệt để sớm được tan làm.

San ở bên đây đã uống đến ly thứ chín, cô bịt mũi há miệng ra nhanh lẹ đổ liên tục rượu vào mồm mình.

"Ưm… chín!" Cố gắng ém hết số rượu xuống, vì nó khá cay và nhiều nên cổ họng phát ra tiếng ực cực to.

Mùi rượu cực kỳ nồng, nó liên tục chạy nhảy từ bao tử cho đến lỗ mũi rồi thoát ra bằng tiếng khà sảng khoái.

"Rượu ngon, nhưng hơi đắng!" Cô lần đầu uống rượu mắc tiền, cho nên không biết phải diễn tả làm sao.

Hình như cô quá xem thường nó rồi, uống mà không có đồ nhắm giống như tự tìm hố chôn cho mình vậy.
Đầu óc bắt đầu lâng lâng như đang trên mây, với thể loại đô một lon bia như cô thì uống rượu quá là ảo tưởng sức mạnh.

Cố gắng định hình lại bản thân, cô không cho phép mình gục ngã.

Chai rượu vang to này nữa thôi, nhiệm vụ hôm nay sẽ được hoàn thành.

Mẹ cũng sẽ được về nhà, không cần phải lo tiền viện phí.

Cô loạng choạng đi đến chai vang đỏ, mặc kệ lời cười đùa của đám người lão Chung xung quanh.

Giống như rượu mang thêm cho cô dũng khí để hoàn thành thử thách, đứng nhìn nó vài giây cô quyết tâm cầm lấy chai rượu mà nốc một hơi.
Từng tiếng ực… ực vang lên, khiến cho đám đàn ông và một số trai bao trợn tròn mắt.
Trong suy nghĩ của họ bây giờ có lẽ cùng lúc hiện lên một câu nói đó chính là: Không ngờ lại có người, uống rượu như uống nước lã thế kia.
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 25: 25: Áo Bị Bung Nút


Cô không thấy đường nữa rồi, cảm giác bây giờ rất muốn ói.

Cả đám người phía trước hiện tại nhân đôi thành vài chục, cô tự nắm lấy tay thật chặt bấu víu từng tất thịt để làm mình tỉnh táo hơn.
"Tôi đã uống xong, xin anh hãy giữ lời hứa."
"Đúng là người mà tôi để ý, em đích thị chính là gu tôi."
Lão Chung vui vẻ đến bên cô, đỡ lấy phần hông vô cùng điêu luyện.

Lão siết chặt cái eo nhỏ nhắn làm cho cơn buồn nôn của cô cuồng phát.
"Ọe… ực… buông… ra!!!" Cô nhanh chóng lấy tay bụm lại miệng mình, cơ thể dựa hẳn vào người lão Chung.

Uống mình rượu đã làm cho cô không trụ nổi, bây giờ thêm cảnh kinh tởm này, chắc chết mất thôi!
Cố gắng đẩy ra bao nhiêu, vòng tay càng siết chặt bấy nhiêu.

Lôi kéo mãi cuối cùng cô lại bị nhấc bổng lên cao, cơ thể bị vác đi một cách thô bạo.
"Aaa… lão già đáng chết này… buông… buông… ọe!!!"
Đám đàn em chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, đại ca sắp bị đem đi làm thịt.

Họ sẽ không thể nhận được phần thưởng, nhưng thứ khủng khiếp hơn lại xảy ra, đại ca ói rồi, còn ói đầy người tên mập ú đáng ghét.
"Đại ca!!!"
"Má nó chứ!! Tí em phải đền bù cho tôi thật thỏa đáng đó!"
Lão chung một thân đầy chất nhầy nhụa của San vừa mới ói, liền nổi lên cơn thịnh nộ chửi mắng lung tung, nhưng lão vẫn không thả cô xuống.
Lão già khó ưa này… đám đàn em ăn hại kia! Cô bất lực bị vác đi như búp bê không có sức sống, đôi mắt thù hận lóe sáng nhìn đám đàn em, cô xoẹt qua liền thấy tên phục vụ đang đưa lũ đào trai đi đâu đó.
Được cứu rồi mẹ ơi! Đầu nghĩ nhanh lẹ, cô với được cái đầu của tên phục vụ ra sức mà nắm.
"Cứu tôi với!!! Tôi sắp không xong rồi!!!"
"Aaa!!!"
Cả khu vực đều loạn lên hết, đám đàn em nhanh trí đến đỡ đại ca của mình.

Cơ thể bị lôi kéo giữa hai bên, cô như sắp chia ra thành hai mảnh.
"Anh Chung, anh làm vậy là không nể mặt ông chủ chúng tôi rồi.

Đại ca đã thực hiện xong cá cược, anh nên biết điều mới phải."
Cô không ngờ tên đàn em vô tri hay bị mình chửi lại có lúc hữu dụng đến vậy, nếu chị mà thoát được khỏi đây, chị hứa sẽ không ăn h**p em nữa.
Bị cô nhìn bằng ánh mắt biết ơn, Đức Anh ngại ngùng đỏ mặt.

Nhận được sự tín nhiệm từ đại ca, càng làm lòng tự tin trong hắn cuồng phát.
"Tao có nói uống xong sẽ thả bọn mày đi hả? Thứ tao cần chỉ có người, tiền bọn mày cầm đi bao nhiêu tùy thích, không tiễn!"
"Không được!!!"


Luân đang trong phòng chờ chỉ thị, bị tiếng ồn ào bên ngoài làm cho chấn động.
"Bên ngoài có xích mích, anh đi hay tôi?" Cậu ngỏ ý muốn ra ngoài, nhưng vẫn muốn hỏi đồng đội mình trước.
"Cậu đi." Hải Duy lười biếng ngồi ăn đậu phộng, bình thường làm nhiệm vụ Luân vẫn là người lên trước nên anh đã quá quen thuộc, không ngần ngại từ chối lời đề nghị.
"Lười!" Luân không thèm nhìn nữa mà đi thẳng ra ngoài, cậu vừa bước ra màn tranh giành người liền hiện ra trước mắt.
San? Không thể nào? Luân cố gắng dụi mắt mình để tỉnh táo hơn, nhưng đó không phải ảo giác mà là thật.

San đang bị một đám người lôi kéo trông rất thảm hại.
Nghe được hội thoại giữa đám người, cuối cùng thâu tóm lại câu chuyện, cậu cũng hiểu được kha khá, vụ việc có liên quan đến San.
Đôi chân lưỡng lự không có can đảm bước lên trên, một phần do cậu chưa nhận được chỉ thị ở bên ngoài.
Chỉ khi nhìn thấy San bị vác lên vai như một món đồ vật, cơ thể lúc này không thể nào kiểm soát được.

Cậu cứ thế đi thẳng đến tên mập ú kia giơ chân đạp một cái, Hải Duy cùng lúc đó đi ra chứng kiến cảnh tượng này, anh không thể không la hét.
"Không được!!!"
Trong thâm tâm anh thốt lên câu nói hỏng việc rồi không ngờ Luân lại hành động sớm hơn dự tính như vậy, Hải Duy nhanh lẹ chạy lại xem xét tình hình thì bị một màn tục tĩu tuôn thẳng vào mặt.
"Má nó, thằng chó nào vậy hả!? Biết bố mày là ai không? Đừng xen vào chuyện riêng của bố, không thì tao tẩn cái mạng quèn của mày ngay!!!" Lão Chương bực bội quát lớn, cơ thể mập mạp vì tức giận mà run lên.
Luân nhìn San th ở dốc ở dưới nền nhà, khuy áo trên người cũng bị bung mất một nữa.

Cậu cởi đi áo vest bên ngoài, khoác lên người San, rồi đút tay vào trong túi quần rút ra một tấm thẻ.
"Anh đã bị bắt, tôi là công an đến điều tra sự việc, xin phối hợp cùng chúng tôi về đồn."
Rồi xong luôn. Hải Duy chán chường lấy tay đập vào trán, anh nghiêng đầu nói nhẹ vào bên vai: "Chúng tôi bắt được một tên buôn lậu, phục kích bên ngoài vào được rồi!"
San tuy say nhưng vẫn nghe được hết đối thoại, cô vội vàng lết lại đám đàn em nhỏ giọng nói: "Tiền… tiền… bọn mày đi lấy tiền mau lên!"
Đúng là trong cái rủi có cái may, nhưng cái may này không biết nên vui hay nên buồn đây.

Bị công an phục kích rồi, tiền có về tay cô không? Tốn sức uống hết ngần ấy rượu, chẳng lẽ công dã tràng hay sao?
"San, cậu đi theo tôi."
Nghe Luân gọi mình, cô chật vật ngước mặt lên.

Cả người bây giờ không còn sức lực, đi là đi đâu? Đi vô đồn hả? Cô sẽ không đi đâu hết.
"Tôi không đi!"
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 26: 26: Thân Phận Bị Bại Lộ


Cô không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ngồi ở đây.

Nhưng Luân lại phát điên đi đến kéo người cô dậy, ánh mắt cậu ta đã đỏ đến phát sợ:
"Cậu… buông tôi ra!!! Tôi không có làm gì sai hết!!!"
"Cậu theo tôi, ra xe…" Nhìn thái độ cứng rắn của San, cậu nghiến răng gằn giọng nói.

"Không!!! Cứu tôi với… aaa!!!" Cô hướng người kêu gọi đám đàn em, nhưng không ai dám tiến đến giúp cô thoát khỏi vòng tay của Luân hết.

Cơ thể bị Luân ôm trọn, cô la lên đau đớn: "Cái bụng của tôi!!! Mắc ói quá… ọe!!"
Vừa nói xong cô liền nôn lên lưng của Luân, mỗi lần bị vác lên như vậy bao tử cô sẽ trào ngược nôn ra hết tất cả.

Hải Duy: "..." Ôi mẹ ơi! Nếu là anh ta chắc sẽ quăng tên kia xuống đất, nhìn bộ đồ vốn dĩ sang trọng của Luân bây giờ trở thành bãi chiến trường kinh tởm.

"Nôn ra hết đi, nôn càng nhiều càng tốt!" Cậu không quan tâm đ ến San vùng vẫy nôn ói trên người mình, cứ thế vác cô đi ra chiếc xe, bấm khóa.

Luân đặt cô vào bên trong xe, rồi nhẹ nhàng mở hộp nhỏ ở trên ghế lái lấy ra một bịch khăn giấy ướt, rút từng tờ lau cẩn thận từ mặt cho đến tay.

"Không biết uống có thể từ chối, tại sao cậu lại sĩ diện như vậy?"
"Ư…" Cô không có sĩ diện mà? Cô chính là vì tiền đó, cơ thể được lau sạch sẽ không còn mùi vị kinh tởm lúc nãy, cô mới thở phào, khẽ mở đôi mắt phượng nhìn Luân: "Cậu tính làm gì tôi?"
Động tác tay của Luân dừng lại, nhìn biểu cảm trên khuôn mặt San bàn tay cậu khẽ siết.

"Không làm gì cậu hết, ở đây chờ tôi." Cậu còn nhiệm vụ phải làm, chăm sóc San như vậy đã đủ rồi.

Luân bước chân ra khỏi xe, đóng cửa lại rồi khóa từ bên ngoài.

Phải nhanh chóng làm cho xong nhiệm vụ được giao để về nhà tắm rửa, cơ thể nhớt nhát mùi hôi nồng nặc thoang thoảng khiến mũi cậu đau nhức.

"Luân… cậu phải đưa tên đó ra, cậu ta cũng có liên quan đến sự việc này."
"Xin lỗi Hải Duy, Bội San cậu ta không có liên quan gì hết, anh chỉ cần biết như vậy là được."
"Cậu… đồ thần kinh này!!!"
Hải Duy không nhượng bộ đẩy mạnh người cậu sang một bên đi đến chiếc xe ô tô đang đậu phía trước.

Luân tiến đến dùng nắm đấm của mình sượt qua mặt Hải Duy, đôi mắt vô cùng kiên định, nhất quyết bảo vệ chiếc xe.

"Anh đừng đụng đến giới hạn của tôi.

Cút!!!" Hơi thở của cậu bây giờ rất hỗn loạn, cậu sợ hãi Hải Duy sẽ cứng đầu đưa San đi.

Cậu biết bản thân mình bây giờ đang làm sai nhưng không thể nào thả lỏng tinh thần được.

"Cậu bị điên rồi Luân? Chỉ vì một tên côn đồ xó chợ mà cậu đánh tôi? Buông bỏ đi, để tôi đưa tên kia đi điều tra, nếu như hắn không liên quan đến vụ việc sẽ được thả ra sớm thôi."
Lần đầu tiên Hải Duy chứng kiến Vĩnh Luân phát điên vì một người, anh không thể vì tình cảm anh em mà tha cho tên tội phạm.

Cũng chưa chắc tên kia phạm tội, nhưng với thái độ này của Luân, anh chắc chắn tên kia có dính dáng đến nhiệm vụ lần này.

"Tôi thề với anh, cậu ấy không liên quan đến vụ việc này.

Xin anh đó, đừng chạm đến giới hạn của tôi nữa!" Luân dùng cả tấm chân tình để nói với người đồng nghiệp của mình, cậu không chắc San có dính líu gì tới nhiệm vụ lần này hay không.

Nhưng cậu sợ nếu mình không bảo vệ San bây giờ, thì sau này sẽ phải hối hận.
Nếu như Hải Duy chịu buông tha cho cậu lần này, cậu sẽ nhanh chóng điều tra tất cả và cho anh ta một câu trả lời sớm nhất.

"Được lắm, cậu phải trả giá cho sự việc lần này.

Nếu như nhiệm vụ bị thất bại, tôi sẽ đổ toàn bộ trách nhiệm lên người cậu."
"Được." Luân không chần chừ trả lời dứt khoát.

Hải Duy tức đến sôi máu, không khuyên nổi người anh em chí cốt.

Anh nghiến răng chửi bới một trận: "Đúng là tốn công mà, đưa tên đó cút khỏi chỗ này, khuất mắt tôi!"
Luân cảm động đến phát khóc, Hải Duy vẫn là người anh em tốt nhất, cậu lau đi mồ hôi trên mặt cúi đầu cảm tạ rồi quay đi:
"Cảm ơn anh nhiều lắm! Tôi sẽ điều tra và cho anh một câu trả lời thích đáng!"
Lần đầu cậu cúi đầu vì một người, buông bỏ sĩ diện để đổi lấy tự do cho San.

Lúc bước lên xe thì người phía sau đã ngủ say, cậu chậm rãi khởi động máy rồi lái xe rời khỏi khu vực.


"Ưm…" Đầu cô bây giờ nhức như búa bổ, thức dậy tại nơi xa lạ cô mới giật mình hoảng loạn: "Trời ơi! Ở đâu đây?"
Nhìn xuống cơ thể mình đã được thay bộ đồ khác, cô vội vàng đưa tay lên sờ ngực.

"..." Không xong rồi, áo siết ngực của mình?
Hoảng sợ nhìn xung quanh, cô cảm thấy mình sắp phát điên lên thì cánh cửa bỗng nhiên bị mở ra, khuôn mặt quen thuộc lần nữa xuất hiện.
Luân? Cô đang ở nhà của Luân? Vậy đồ trên người cô bị làm sao vậy?
San không tin vào mắt mình, không dám nhìn nhận sự thật.

Có lẽ cô đang mơ, chắc chắn là vậy rồi!
Cô mặc kệ Luân đứng đó nhìn mình, lần nữa nằm ngửa người ra giường nhắm mắt đi ngủ.

Nhưng không như mong muốn, giọng nói trầm ấm của Luân vang lên phá bỏ đi sự tĩnh lặng nãy giờ:
"Cậu không có mơ đâu, chính là sự thật."
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 27: 27: Đêm Nay Hãy Ở Lại Với Tớ


Luân đang ở ngoài ăn cơm thì nghe có tiếng động bên trong phòng, cậu biết là San đã tỉnh.

Hiện tại tâm trạng cậu đang rất vui, vui vì biết được một bí mật mà San bao lâu nay đã cất giấu.

"Cậu không có mơ đâu, đây chính là hiện thực."
Hơi thở của cô bây giờ hoàn toàn hỗn loạn, tư thế nằm im cứng nhắc không muốn cử động dù chỉ một chút.

Nghe tiếng bước chân của Luân càng lúc càng gần, cơ thể cô lần nữa căng cứng, không dám thở hơi ra.

Cô cố gắng ém hơi thở lại không cho Luân biết mình đang còn thức: Làm ơn mà! Đừng đến đây nữa!
"Cậu sợ gì nữa? Thấy cũng thấy hết rồi, có gì mà ngại ngùng?" Luân đi đến bên giường đặt mông mình ngồi xuống cạnh San:
"Cậu sợ gì chứ San?"
Cô sợ gì sao? Cô hiện tại cũng không biết bản thân mình đang sợ hãi điều gì, nhưng lúc này tâm trí chỉ muốn trốn tránh ánh mắt của Luân.

Luân nhìn bàn tay của San rục rịch, miệng cậu toe toét mỉm cười: "Tớ yêu cậu Lê Bội San, yêu tất cả những thứ thuộc về cậu.

Cơm đã nấu sẵn, băng vệ sinh tớ cũng mua để ở phòng tắm, tí thức dậy nhớ đi thay nhé, ngủ ngoan!"
Cậu biết San vẫn còn thức, nhưng cô kiên quyết trốn trong chăn như vậy cậu cũng không muốn làm khó dễ.

Nói xong cậu xoa đầu San rồi đi ra khỏi phòng ngủ, người đang ở trong phạm vi quan sát sớm muộn sẽ phải nhìn mặt nhau.

Việc quan trọng bây giờ là phải cho Hải Duy một câu trả lời sớm nhất, mới mong San được bình yên.

Bây giờ bên ngoài đang lật tung tất cả ngóc ngách, để tìm nơi ẩn trú của băng nhóm cho vay nặng lãi, cậu nhận được thông tin tên Chung Heo đã khai ra toàn bộ.

Và tố cáo tổ chức nơi San làm việc, chắc chắn cô sẽ bị liên lụy đến.

Việc gấp rút bây giờ là nhốt San ở trong nhà cậu chờ cho đến khi mọi việc ổn thỏa, chỉ mong từ nay về sau cô không phải dấn thân vào con đường tội lỗi nữa.
"Chỉ có như vậy cậu mới có thể ở bên cạnh của tôi."

Cảm thấy trong phòng không còn sự hiện diện của Luân cô mới kéo chăn ra thở hổn hển, nội việc nín thở thôi đã làm cho cô suýt ngất cộng thêm câu nói kia của Luân khiến cho mặt mũi của cô đỏ lên vì mắc cỡ.

"Chắc ngất mất thôi!" Cô kẹp chăn chỉ để lộ ra cặp mắt, đôi môi liên tục mấp máy tạo đủ kiểu hình dạng.

Bị thấy hết rồi, bây giờ phải làm sao đây? Thay đồ thay luôn cả băng vệ sinh cho cô, còn gì để nói nữa chứ? Làm sao mà cô dám bước ra khỏi căn phòng này đối mặt với Luân nữa cơ chứ!
Phải nhanh chóng rời khỏi nơi đây, nếu không cô sẽ phải đội quần vì mắc cỡ đó.

Nhưng rời đi kiểu gì để không bị Luân phát hiện? Đúng là tự làm khổ chính mình mà, cô sẽ chọn lúc cậu ta ngủ say để lén đi ra ngoài, không có gì mà cô không thể làm được hết.

San vẫn giữ quyết tâm, ngủ luôn cho đỡ phải gặp mặt.

Đợi đến khuya rồi thực hiện công cuộc chạy trốn cũng không sao.
Nhưng cô đâu biết mình lại ngủ say bí tỉ, lúc giật mình dậy là trời đã gần sáng, cơ thể được bao trọn bởi vòng tay ấm áp của Luân.

Lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm, lần đầu biết bên cạnh có thêm một người sẽ hạnh phúc và ấm áp biết bao nhiêu.

Nhưng cô không thể ở lại đây lâu thêm nữa, San nhẹ nhàng đẩy tay Luân sang một bên.

Ráng hít một hơi thật sâu bàn chân rón rén đặt xuống sàn nhà lạnh lẽo, bởi vì đã nằm quen trên giường nên khi cái lạnh ập đến cơ thể liền run lên bần bật.
Đúng là sướng quen rồi, khổ tí không chịu được.
Bước ra đến cửa phòng niềm hân hoan trong lòng cô trỗi dậy.

Một tí nữa thôi San à! Tao tin mày sẽ làm được!
*Két…*
Được rồi!
Cuối cùng cũng ra khỏi phòng ngủ, được tự do rồi! Nhưng khoan đã, nếu bây giờ cô ra ngoài, vậy đi bằng gì về nhà ta?
Cô cố gắng mở to con mắt mình ra để tìm nơi cất chìa khóa, Luân có thói quen hay để nó ở nơi cửa ra vào.

Dựa theo trí nhớ của mình cuối cùng cũng mò ra được đến cửa, nhưng chìa khóa đâu không thấy, lại thấy phòng khách tự nhiên sáng chói lên bất ngờ.

"Cậu tìm nó sao?"
"!!!" Cô chấn kinh quay ngoắt người ra sau: "Cậu… cậu thức lúc nào vậy?"
Tại sao cậu ta biết mình tìm chìa khóa? Bây giờ phải trả lời như thế nào đây, từ lúc cô cố ý tránh mặt Luân đến giờ, thì đây là lần đầu tiên cô chạm mặt trực tiếp nhìn thẳng nói chuyện như vậy.

Hai răng cô bây giờ cứ run cầm cập, không dám hé nữa lời, bản thân nép sát vào bức tường lạnh lẽo.

"Từ lúc cậu đi ra khỏi phòng." Luân tiến đến gần hơn, ép sát cô vào góc tường thủ thỉ: "Đừng đi đâu hết, ở với tớ đêm nay được không?"
Cậu không dám nói ra tổ chức của San đang bị điều tra, sợ San sẽ nghi ngờ chính mình đã lợi dụng cậu ấy.

Thực chất cậu chỉ muốn San sống như bao người, không lún quá sâu vào con đường tội lỗi.

Cũng tạo cho bản thân một tương lai có thể ở bên San mãi mãi, vì hạnh phúc của cả hai cậu đã đánh đổi khá nhiều.

Cô nhắm chặt đôi mắt, nghiêng đầu hẳn qua một bên để tránh né nụ hôn của Luân.

Nhưng đợi mãi cũng không thấy việc gì xảy ra, nghe lời khẩn cầu ấy trái tim cô bất giác đập liên hồi, nó như muốn nói hãy đồng ý đi, ở bên người mình yêu có gì mà ái ngại.
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 28: 28: Không Được Tôi Đang Đến Tháng!!!


"Không được!!!"
"Tại sao?" Luân ngơ ngác hỏi.

"Tôi… tôi đang đến tháng!!!"
Bây giờ trong đầu cô suy nghĩ toàn việc đen tối, không thể nào sáng nổi.

Luân yêu cầu cô ở lại vậy chẳng phải sẽ bị cậu ta ăn sạch sao? Đâu có ngu chứ!
"Cậu nghĩ gì vậy đồ ngốc? Tớ là loại người hám sắc vậy sao?" Luân bật cười vì độ dễ thương của cô, không ngờ tới lời nói của mình lại làm cho San hiểu lầm lớn đến vậy.

"Không phải hả?" Nếu như không phải vậy tại sao lại yêu cầu ở lại đêm nay, mà không phải là ngày cơ chứ?
Cô ngây ngốc đứng nhìn Luân bằng bộ dạng khó hiểu: "Vậy tại sao cậu lại yêu cầu tôi ở lại ban đêm, mà không phải ban ngày?"
Luân: "Thích."
"Cậu thần kinh! Thả ra, tôi còn phải đi làm nữa!"
Cô không ngờ Luân lại mặt dày đến vậy, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay to lớn nhưng mãi Luân cũng chẳng chịu buông.

Hết cách cô dậm chân bực mình nói: "Cậu phát điên cái gì vậy hả? Thả tôi ra!!"
"San, từ bây giờ cậu hãy ở lại đây.

Đừng hòng thoát khỏi tay tớ." Đây chỉ có thể là lý do duy nhất để níu giữ lại San, cậu cúi cười nhấc bổng San lên bế vào trong phòng ngủ: "Trời chưa sáng, đi ngủ thôi!"
"Aaa!!!"
Cô không muốn ngủ aaa!!! Cô muốn thoát khỏi nơi này, nhưng sức của Luân quá mạnh vùng vẫy cỡ nào cũng giống như gãi ngứa cho cậu ta vậy.

"Đừng nháo!" Cậu nghiêm mặt quát nhẹ, như đang dạy dỗ trẻ nhỏ hư hỏng: "Cậu còn nháo, tớ sẽ không khách sáo mà ăn sạch sẽ cậu tại đây!"
San: "!!!"
Bị quát rồi, cô im lặng không dám hó hé.

Sợ bản thân bị ăn sạch sẽ như Luân nói, cô vẫn rất sợ chưa chuẩn bị sẵn tinh thần, đối mặt với vụ việc này đây là lần đầu tiên mắc phải.

Luân bế cô vào phòng, cũng không làm gì quá đáng, chỉ đặt cô xuống giường rồi im lặng nằm sang kế bên.

Cậu suy nghĩ một lúc mới nói ra tâm sự trong lòng mình: "Tớ đã mong đợi rất lâu rồi, có cậu bên cạnh ôm ngủ mỗi ngày.

San, hãy ở bên tớ đừng đi đâu nữa được không?"
Hai người đang cùng nhau nhìn lên trần nhà, Luân hỏi San thì im lặng.

Không phải vì cô kiêu ngạo mà thật sự chẳng biết trả lời như nào cho hợp lý, vì đó là lời bộc bạch của Luân.

Cô lại khác cậu ấy, không dám mơ cao như vậy.

Mối tình đầu đơn phương, cô cũng đã cố gắng quên đi rồi.

Bởi vì không dám mơ cao, biết được bản thân chính là con vịt xấu xí không thể nào sánh bước được cùng thiên nga.

Trãi qua ngày tháng cực khổ, cô chỉ biết lấy mẹ làm mục tiêu phấn đấu.

Cho đến khi Luân xuất hiện, đảo lộn toàn bộ cuộc sống, phá bỏ đi bức tường phòng bị mà cô gầy dựng lâu nay.

Cậu ấy cứ như phép màu, xuất hiện trong cuộc đời cô vậy.

Vì phép màu chỉ có ở trong mơ, nếu đã là mơ thì bản thân lại không dám chạm vào nó.

Nhưng cô lại bị Luân mê hoặc đến phát điên, trong tâm trí lúc nào cũng xuất hiện khuôn mặt điển trai ấy, cùng với lời nói như mật ngọt rót vào tai kia.
Vậy đây chính là yêu sao? Vì yêu mà tính cách cô thay đổi thất thường, đôi khi lại không thể kiềm chế nổi cảm xúc.

Nhưng khi đồng ý ở bên cạnh cậu, mẹ sẽ phải làm sao? Còn có em gái của cô, nó vẫn đang còn khờ lắm.

Nhìn lên trần nhà với bao nhiêu là tâm sự, có nỗi lòng mà không dám nói với ai.

Sợ khi nói ra sẽ bị Luân chê cười, việc nhà rối rắm Luân cũng chưa phải là gì sao có thể tâm sự nhận lấy giúp đỡ được đây?
"Nếu như mẹ tôi không đồng ý thì sao?"
Tình cảm này cô vẫn chưa nói cho mẹ, mẹ rất khó để bà biết được sự việc chỉ e là người hứng chịu hậu quả sẽ là Luân.

"San, tớ sẽ cố gắng thuyết phục bác gái." Trong trí nhớ của cậu mẹ San rất hiền lành, nếu khó khăn là bác ấy cậu tự tin sẽ thực hiện được.
Luân nghiêng người sang hướng của San, khuôn mặt áp sát nói: "Thứ tớ lo ngại chỉ có cậu mà thôi."
Càng áp sát hương thơm trên người của San càng nồng nàn, nó không gay gắt như mùi nước hoa nên rất là dễ chịu.

Cậu thích nhất điểm này từ San, ở bên cô khiến cho giấc ngủ của cậu được cải thiện khá tốt.

Nhưng ở bên người mình thích mà không được làm gì bản thân cũng có chút khó chịu, ngắm nhìn đôi môi của San lại nhớ về hôm đó cậu bé phía dưới có phần rục rịch.

"Tớ ra ngoài, cậu ngủ thêm tí đi."

Không thể ở lại thêm lâu được nữa, phải nhịn.

Bây giờ chưa phải là lúc, cậu bước chân thật nhanh phóng ra khỏi phòng.

Chạy một mạch vào nhà vệ sinh ở phòng khách tự xử lý nỗi khổ tâm, trong lòng buồn nhiều chút.

Thịt ngon ngay cạnh miệng nhưng không thể ăn.

Cứ như vậy mà đi sao? Cô còn tưởng sẽ được nghe cậu ta tâm sự thêm một tí, nào ngờ nói vừa dứt câu lại phóng đi như tên lửa.

Nhưng cảm giác lúc nãy thật sự rất mới mẻ, cô cảm nhận được tiếng th ở dốc của Luân bản thân lại nổi lên phản ứng với nó.

Lần đầu cô bị cảm giác như này, không biết phải diễn tả nó ra làm sao.

Bởi vì men rượu trong người vẫn còn nên cơ thể có phản ứng lạ hay sao?
Cô nghiêng người sang một bên co ro lại trong chăn, cố nhắm mắt để quên đi cảm xúc kỳ lạ lúc này đúng là cực khổ quá đi mất, sau này cô sẽ không bao giờ đụng vào một giọt rượu nữa.
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 29: 29: Ép Uống Nước


Một đêm trôi qua đầy mùi vị, San đã ngủ đủ giấc không thể nằm lâu thêm nữa.

Sáng cô bước xuống bếp thấy ly trà gừng nóng hổi được đặt trên bàn, mặt bắt đầu nhăn, cô cực kỳ ghét gừng!
Coi như không thấy vậy! Cố ý lơ đi cốc trà gừng, cô đảo mắt tìm hình bóng của Luân.
"Cậu có ở nhà không Luân?"
Quái lạ thật, cậu ta đi đâu lại bỏ mình ở nhà thế này?
*Cạch* Tiếng mở cửa bên ngoài vang lên, cô theo phản xạ quay lại nhìn, khuôn mặt cô đang tìm kiếm nãy giờ liền xuất hiện.

"Cậu thức rồi sao?" Luân bước vào trên tay cầm cả đống đồ, nhìn vô cùng chật vật.

"Thấy cậu ngủ ngon quá cho nên tớ mới không kêu dậy, mà cậu uống ly trà gừng tớ pha sẵn chưa?" Trên người dính đầy tuyết trắng xóa, cậu đặt đồ xuống đất rồi phủi hết tuyết trên người: "Đang đến tháng thì nên uống nước gừng để làm ấm cơ thể, không thì sẽ bị đau bụng và lưng lắm đó!"
Đã không nhắc thì thôi, nhắc tới làm cô liền thấy đau, nhưng đó giờ cô ghét nhất là gừng huống hồ lại pha ra làm nước uống, mùi vị cực kỳ khó ngửi: "Tôi không thích vị của nó."

Luân nghe đến sở thích của San chỉ nhìn và không nói gì, cậu cầm đống đồ lên rồi đóng cửa phát ra tiếng rầm cực mạnh.

San bị tiếng động đó làm cho giật mình, cô không biết chỉ có một cốc trà gừng thôi mà Luân lại thái độ như vậy, cô khoanh tay đứng im tại chỗ cũng không quay sang nhìn Luận mà đứng đó nói:
"Tôi là một người khó tính, khó nuôi, khó nuốt như vậy đó! Cậu chịu không được thì hãy tống… ưm!!!" Chưa kịp nói hết câu, đôi môi của Luân bất ngờ ập đến.

Vốn miệng đang cử động cho nên Luân rất dễ dàng xâm nhập vào, từng ngụm nước được chuyền qua, ép buộc cô nuốt xuống.

"Ưm… uông… ôi… a!" Cô tức giận đập tay vào người Luân, đến cả câu nói buông tôi ra cũng tuôn ra cũng không tròn trịa.

Từng ngụm… từng ngụm, được Luân bồi bắt ép cô uống hết.

Cuối cùng cũng được buông ra cô đẩy mạnh một phát cơ thể loạng choạng té ra sàn nhà:
"Cậu bị điên hả? Đồ thần kinh!!!" Hết lần này đến lần khác bị hôn bất ngờ, cô thật sự tức giận rồi.

"Phải làm như vậy cậu mới chịu uống, nếu có việc gì người lo đầu tiên vẫn là tớ." Cậu mặc kệ San nằm dưới đất chửi bới, quay người đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn, trên môi liền nở nụ cười mãn nguyện.

"Tôi muốn ra ngoài." Lần thứ hai yêu cầu, cô còn có công việc của mình, không thể ở nhà Luân thêm được nữa, chẳng biết đám đàn em có lại được số tiền kia không.

"Cậu không thể."
Nhìn Luân cứng đầu lại càng thêm tức: "Cậu không có công việc của mình hả? Làm ơn đi Luân, tôi còn phải nuôi mẹ già nữa!"
"Không được." Luân ngưng lặt rau, suy nghĩ gì đó rồi lại từ chối.

Bây giờ chưa phải là lúc San ra ngoài, cậu phải đảm bảo sự an toàn của người mình yêu lên hàng đầu: "Cậu cần bao nhiêu tiền thì nói với tớ, việc của cậu bây giờ chỉ cần ở nhà mà thôi."
"Cậu phát điên cái gì vậy hả? Không cho tôi cũng đi, đố cậu ngăn cản được tôi!" Cô nói rồi đứng dậy đi tìm đồ, nghề tay trái của cô là bẻ khóa mấy cái cửa cỏn con này không thể nhốt được cô.

"Cửa cảm ứng vân tay."
Cái gì? Cô trợn mắt không tin tưởng vào lời Luân nói, lật đật đi đến cửa xem lại: "Cậu… cậu đổi khóa lúc nào vậy hả?"
"Lúc sáng, cậu ngủ say trong phòng nên không nghe.

Tớ biết nghề tay trái của cậu mà, dễ gì mà để khóa bình thường được."
"Không thể tin được…" Bất ngờ Luân đem đến quá đột ngột, cô sụp đổ dựa thẳng lưng vào cửa.

Chẳng lẽ phải ở lại đây cho đến khi Luân thả mới được đi sao? Đâu có ai lại mặt dày như cậu ta vậy chứ?
"Tớ mua bàn chải đánh răng cho cậu rồi đó, có cả khăn mặt và khăn lau người riêng.

Mau đi tí ra ăn sáng, hôm nay tớ làm món hủ tiếu cậu thích."
Sửa soạn từ nãy đến giờ cuối cùng cũng bắt được nồi nước hầm xương, ở riêng khá lâu nên tay nghề nấu nướng cũng lên một tầm cao mới, không kém cạnh gì tay nghề của San.

"Cậu đừng tưởng làm vậy là tôi sẽ bỏ ý định, cậu liệu mà làm." Cả đêm không ăn gì bụng cô đã đói meo, cái ổ khóa nên dẹp qua một bên, nếu đã bị nhốt kiểu gì cũng có cách thoát ra ngoài.
Không so đo thêm, cô dậm chân xuống nền nhà cực mạnh, muốn cho Luân biết mình đang rất tức giận, rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Bản thân không ngờ rằng, mình sẽ bị Luân nhốt trong nhà của cậu ta.

Thích thì thích thật nhưng nó không thoải mái, muốn làm cái gì cũng phải đợi khuất mặt cậu ta mới dám làm.

Còn việc cô làm khả năng đã bị phát hiện, nhưng lý do gì mà lại khiến cậu ấy giữ khư khư mình trong nhà như thế này? Chẳng lẽ liên quan đến việc đêm hôm qua, nhưng cô lại chẳng nhớ nổi hôm qua đã xảy ra việc gì.

Đánh răng rửa mặt xong cô liền nghe mùi thơm từ nhà bếp, bụng đói rồi không thể nhịn lâu thêm nữa.

"Xong rồi hả? Đến ăn thử xem tớ nấu như nào, hợp khẩu vị cậu không?"
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 30: 30: Tôi Thèm Chua


"Luân, tôi thèm chua."
Thật ra là cô không có thèm, mà muốn mượn ý này để nhìn cậu ta đi ra ngoài, xem thử mật khẩu là như thế nào.

Chờ mong cái gật đầu từ Luân nhưng vẻ mặt thờ ơ lại làm cho cô hụt hẫng, phản ứng một tí đi chứ?
"Không được ăn."
"Tại sao hả?" Đến cả đồ chua cũng không sao? Nhìn tô hủ tiếu nóng hổi được đặt trước mặt, bụng liền sôi ùng ục, cô nuốt nước miếng cố gắng đàm phán với Luân thêm lần nữa.
"Đang đến tháng, không được ăn đồ chua." Chẳng lẽ điều đơn giản như này mà cô ấy lại không biết sao? Hèn gì sức khỏe lại yếu như vậy, không hiểu sao có thể làm nổi cái nghề đòi nợ thuê kia.

"Nhưng tôi đang thèm lắm! Không phải cậu bảo yêu tôi sao? Đến cả thứ tôi thèm cũng không mua được."
Trò khích bác này cô rất hay dùng, nhưng lại không thể áp dụng lên người Luân.

Cậu ta vậy mà vẫn dửng dưng ngồi ăn hủ tiếu, không thèm nếm xỉa đến cô.

"Cậu bơ tôi?" Được lắm, cô thấy hơi bị quê rồi đó! Tô hủ tiếu tuy ngon nhưng cô sẽ không ăn, đình chỉ!

San bực bội tựa người ra sau, tay khoanh trước ngực quay hẳn mặt sang một bên.

Cô rất tức giận, không biết có phải do đang đến tháng nên tâm tình hơi khác thường ngày.

Nhưng tất cả đều do một người mà ra, chính là Luân đó!
"Không." Luân hết cách đành ngưng đũa lại, ngẩng mặt lên đối đáp: "Đợi hết kỳ đi rồi tớ mua, có táo và lê ở trong tủ ăn tạm nhé?"
"Không! Tôi đang rất thèm xoài!" Cương quyết vậy đủ chưa? Cô sẽ làm cho Luân thật chán mình, rồi cậu ấy sẽ thả cô ra thôi.

"Được rồi, ăn hết tô đó đi.

Tí tớ đi mua cho." Đúng là không thể nào từ chối người mình yêu được, cậu chỉ đành gật đầu đồng ý.

"Cảm ơn cậu." Ánh mắt cô lóe sáng tia hy vọng, miệng cảm ơn ríu rít, nhưng vẫn còn một chuyện, đó chính là điện thoại, từ đêm qua đến giờ cô quên mất mình còn có nó: "Khoan đã, điện thoại tôi đâu? Cậu có giữ không?"
Tất nhiên là có rồi. Suy nghĩ là thế, nhưng hiện tại cậu không muốn San đụng đến nó, vì cần giấu cậu ấy một số chuyện: "Không có, đêm qua khu vực đó khá lộn xộn tớ chỉ kịp đưa cậu về thôi."
"Vậy sao." San thất vọng cúi gập đầu xuống, công việc không biết ổn định nổi không.

Mà điện thoại với tiền cô thấy bay chín phương trời mây rồi đó.

"Đừng buồn, khi nào tớ lãnh lương sẽ mua cho cậu một cái mới." Hiện tại vẫn đủ khả năng để mua, nhưng vấn đề ở đây không để San đụng vào mạng xã hội, nếu cô ấy biết được sẽ làm loạn đòi ra ngoài.

"Vậy cậu cho tớ mượn điện thoại được không, tớ muốn điện cho cái Linh." Bé Linh sao? Tất nhiên là không rồi, cô sẽ điện cho đám đàn em, xem tình hình tiền nong như thế nào.

"Lúc sáng lỡ làm rớt vào thau nước, hư rồi!"
"Vậy điện thoại bàn?"
"Lâu không xài, hư nốt!"

Gì vậy trời? Cô cảm thấy có gì đó sai sai ở đây rồi đó, không có lý do gì mà điện thoại lại cùng lúc hư như vậy được.

"Cậu… thôi không có gì!" Được lắm, cô thua rồi.

Luân không muốn đưa thì sao mà lấy được chứ, dù gì tí nữa cô cũng sẽ thoát ra ngoài, không cần điện thoại của cậu ta.

Bây giờ ăn cho no bụng vẫn là chính, tí nữa lấy sức mà chạy trốn.

"Cậu ăn xong để chén đó tôi rửa cho." Vì đói bụng, cô chẳng màng tới mặt mũi mà gắp ăn liên tục, đến cả nước lèo cũng húp hết không chừa lại một giọt: "Công nhận cậu nấu ngon thật đó… ợ!"
Chết rồi! Tiếng ợ to quá! Cô lấy tay bịt lại cái miệng hư, do quen khi ăn xong hay ợ.

Mắt đối mắt với Luân, người ta ăn rất từ tốn, còn mình thì vồ như hổ đói, đúng là mất mặt.
"Không sao, tớ ăn xong cũng hay như vậy lắm." Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của San, cậu không đành lòng im lặng.

Thói quen này cho dù có nghe cả đời cậu cũng tình nguyện.

Cậu có sao? Hay là đang an ủi cô, nãy giờ ngưng đũa khá lâu nhưng có thấy ợ cái nào đâu? San trề môi không nói gì, tâm trí thì đang gào thét xin tha, cô đã đủ nhục lắm rồi.

"Tớ chưa ra ngoài được, hay cậu ăn đỡ táo và lê nhé? Ăn tạm rồi xíu nữa tớ đi mua xoài cho, được không?"
Vẫn đang còn rất nhiều việc chưa làm xong, cậu cũng tính đặt đồ qua điện thoại.

Nhưng lúc nãy có bảo là đã bị hư, nên đành phải chịu khó ra ngoài mua vậy.

"Khi nào cậu đi đó? Chứ cơn thèm của tớ vẫn chưa hết đâu." Cô đang rất muốn ra ngoài rồi, bản thân không thể chịu nổi nữa, liên tục thúc giục Luân: "Nhanh nha Luân!"
"Được, vậy cậu chờ ở nhà một tí để tớ đi mua." Nói xong, cậu đứng dậy cất bát đũa vào chỗ rửa chén, rồi bước lại gần San nhẹ nhàng hôn vào trán cô một cái, miệng mỉm cười ôn nhu: "Ngoan, ở nhà đợi tớ nhé!"
"Được." Cô vui vẻ nở một nụ cười mãn nguyện.

Lúc này cô thật lòng đón nhận nụ hôn này, không phải là giả tạo.

Cô thật lòng rất thích Luân, chỉ là còn nhiều thứ phải hoàn thành, hiện tại chưa phải lúc để hưởng thụ hạnh phúc: Luân, xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hứa sau này sẽ bù đắp lại cho cậu tất cả.
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 31: 31: Biến Cố


Đợi Luân đi ra khỏi nhà cô mới vỡ lẽ, cậu ta không bấm mật khẩu mà mở bằng vân tay.
San giơ ngón tay mình lên nhìn một lúc, đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ đầy táo bạo.
Đập ổ khóa…
Kiểu gì cũng thoát được thôi, cô đứng đếm thời gian tròn năm phút, biết chắc chắn Luân sẽ không quay lại liền đi kiếm đồ nghề.
Mười phút trôi qua, cửa cuối cùng cũng được mở.

Khí lạnh bên ngoài xộc thẳng vào mặt, cô theo bản năng vuốt nhẹ hai tay.
"Trời vẫn còn lạnh quá!"
Nhanh chân đi xuống hầm để xe, lấy lại ô tô của mình.

Tuy không có chìa khóa nhưng cô vẫn bẻ được bình thường.
Con xe cũ kỹ của mình cô là người hiểu rõ nó nhất: "Xa mày khá lâu rồi, bây giờ hãy tiếp tục đồng hành cùng tao nhé!"

Luân về đến nhà, dưới hầm để xe bị mất đi một chiếc.

Lúc này tâm trạng của cậu liền hoảng loạn, không tin vào mắt mình.
Cậu chạy thẳng vào nhà, cửa mở toang hoang bóng dáng quen thuộc cũng đi đâu mất, trên bàn chỉ để lại một lá thư tạm biệt và xin lỗi.
Nghĩ tới bộ dạng nằng nặc đòi ăn xoài của San càng khiến máu não cậu sôi sục: "Cậu đúng là một người cố chấp, lúc nào cũng khiến cho tôi phải lo lắng bất lực."
Sở dĩ nhốt San ở trong nhà, là vì không muốn cô phải bươn trải ngoài đường trong khoảng thời gian cơ quan đang thi hành nhiệm vụ.
Bây giờ thì xong rồi, người cũng chạy mất tâm.

Giữ San bên mình chỉ để bảo vệ cô mà thôi, nhưng tình hình hiện tại cho dù có cố gắng như nào cũng không thể với tay đến nữa.
"San, cậu phải bình yên.

Tớ chỉ có thể giúp cậu tới đây thôi."

Hiện tại cô đang trên đường đến tổ chức, quần áo đã được thay.

Nhưng khi đến nơi, khu vực xung quanh đều bị giăng dây tứ phía.

Con xe không kịp thắng liền lao vào bụi cỏ ven đường, nhìn đám người mặc đồ công an cô mới biết.
"Địa bàn của ông chủ bị tìm ra rồi, vậy tiền lương của cô thì phải làm sao đây?"
Nếu như không có tiền mẹ cô sẽ bị bệnh viện trả về, nơi ở và đầy thứ để lo dồn dập đè nặng lên vai.
Vài người hứng thú đi ngang qua, tính ghé vào xem thì bị công an đuổi đi.

Cô cũng giống như vậy, họ không cho đậu ven đường vì tính bảo mật vụ án.
Cô bây giờ giống như công nhân bị thất nghiệp, nơi làm thì ví như công ty bị phá sản.

Tiền lương đều mọc cánh mà bay đi du lịch hết rồi, chán nản ngồi trong xe, trong lòng bắt đầu nổi lên lo lắng.

Từng hơi thở dài lần lượt tuôn ra, không hiểu sao bây giờ cô lại thấy lo lắng.

Chẳng biết mình bị làm sao, cô đạp chân ga tăng tốc đi về nhà.
Bỗng nhiên ở ven đường có một chiếc xe đẩy em bé, cô tò mò dừng lại đi xuống tìm hiểu.
Càng đến gần thì tiếng khóc của em bé càng lớn, tự nhiên có ai lại bỏ một đứa bé sơ sinh ở đây.
"Kỳ lạ…" Cô mở tấm rèm che ra, thì ở đâu có một đám người chạy lại vây quanh.

Những khuôn mặt lạ lẫm khiến cho cô sợ hãi, chưa kịp bế em bé lên tay đã bị họ ùa vào đánh tới tấp, cô theo phản xạ lấy tay che đầu mình miệng không ngừng kêu oan: "Khoan đã!!! Tôi… aaa!!! Tôi vô tội…."
"Đánh cho nó chết đi!!! Cái loại ăn cướp này để công an bắt họ cũng chả làm gì được, cứ để dân chúng ta ra tay là hợp lý nhất!!!"
Cả đám người không màng đạo lý, lao vào đánh cô.

Đứa em bé bên trong cũng dần nín khóc, người mẹ nước mắt lai láng chạy lại ôm con.

Nụ cười trên môi cũng dần nở, hôm nay đối với cô ta lại là một ngày bội thu lớn.

Luân thu dọn đồ đạc đi đến chỗ làm việc của mình, San đã đi không có lý do gì mà cậu phải ở nhà nữa hết.
Đi đến nơi làm việc, ánh mắt của mọi người đều dán lên cậu.

Sự nhiệt tình thường ngày cũng vì vậy mà tan biến, thay vào đó là thái độ khinh khỉnh.
Cậu chẳng quan tâm, đi thẳng lên trên vừa mở cửa bước vào một cuốn sách từ đâu bay vèo vô mặt, cũng may tay chân cậu nhanh lẹ liền né sang một bên, tránh được mối họa lớn.
"Sao lại tức giận vậy?"
"Chịu đi làm rồi hả? Tôi tưởng cậu ở nhà ôm tên tiểu tình nhân đó rồi chứ? Một mình tôi làm cả đống việc, sắp phát điên đến nơi rồi đây!"
Mới mấy hôm không gặp, Hải Duy thường ngày phong độ đẹp trai, bây giờ râu ria tóc tai xuề xòa trông vô cùng thảm hại.
"Nhưng tức giận như vậy cũng đâu làm được gì?" Luân lủi thủi đi nhặt lại cuốn sách, mở ra thì thấy một loạt báo cáo chấn động.

Chân mày cậu khẽ nhăn lại, khuôn miệng từ mỉm cười thành mím chặt:
"Tôi bị giáng chức?"
"Đúng rồi đó đồ ngốc!" Hải Duy vò đầu bứt tóc tức giận nói, tất nhiên mấy cái đó không phải anh ta làm: "Tôi không hiểu phía trên nghĩ gì mà lại cư xử như vậy, đúng là không nể nang gì cha cậu mà!"
Vì Vĩnh Luân là một người vô cùng thích hợp khi làm nhiệm vụ chung, chẳng hiểu chỉ vì vài lý do đơn giản mà có thể giáng chức một người đã cống hiến cho xã hội lâu như vậy, nếu mất đi Luân lượng công việc sẽ tăng lên vô số.
"Đó giờ tôi không dựa vào cha mình, cho nên lần này giáng chức chỉ có thể là do tôi.".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 32: 32: Biến Cố Được Sắp Đặt


"Cậu đúng là người bất cần đời mà." Bó tay với Luân, Hải Duy đứng dậy đẩy hộp đồ đã thu dọn sẵn nói: "Đây là đồ dùng của cậu, thu dọn xuống chỗ Minh Đạt đi, kêu cậu ta lên đây!"
"Cậu cũng phũ phàng thật đó, chưa gì mà đã thu dọn sẵn cho tôi rồi." Luân mỉm cười nhìn Hải Duy, tay ôm lấy thùng đồ của mình.

"Nè! Cậu bị giáng chức chẳng phải do tôi báo cáo đâu nhé, tự hỏi bản thân có gây thù chuốc oán với ai không đi." Càng nói tới càng tức, Hải Duy mỗi lần bực mình là lỗ tai sẽ ngứa ran.

Anh giơ ngón út lên gẫy gẫy lỗ tai rồi nói tiếp: "Chịu khó một tí, đám cấp dưới của cậu thường ngày hay nịnh hót là thế, nhưng bây giờ thái độ của họ không giống trước nữa đâu!"
"Tôi biết rồi, làm việc vui vẻ."
Làm nghề này đã lâu, dùng chính thực lực mình mới leo được vị trí ngày hôm nay.

Cậu cũng đã đoán ra được, nếu mình đưa San đi sớm muộn cũng sẽ bị phạt nặng.

Bất ngờ lần này đánh đổi hơi lớn, đổi lại chẳng còn gì trong tay.

Luân tự cười khổ trong lòng, San bây giờ đang làm gì có còn nhớ đến cậu hay không?
Cậu tiến đến bàn làm việc của Minh Đạt, tay khẽ gõ nhẹ lên màn hình máy tính: "Hải Duy kêu cậu thu xếp đồ lên đó làm việc với cậu ta."
"Vậy anh chờ tôi tí nhé." Minh Đạt gật đầu, không nhanh không chậm thu xếp đồ vào thùng.

Dường như cậu ta đã tập dược cho tình huống này rất nhiều lần, đến một niềm vui trên khuôn mặt cũng không có.

"Anh Luân, phải thay đổi cách xưng hô đi.

Bây giờ chức vị cũng khác nhau rồi, gọi thẳng tên đội trưởng không hay cho lắm." Người này là cấp dưới của Luân, cậu ta thường ngày cũng rất hay nịnh hót cậu, không ngờ tính cách lại thay đổi nhanh như vậy.
Người ta thường nói, trụ sở công an là một thiên đường.

Vốn dĩ cậu sẽ tin, nhưng bây giờ thì không.
"Xin lỗi, do quen rồi hơi khó đổi, tôi sẽ chú ý hơn." Chẳng một ai lên tiếng bênh vực, vài điều nhỏ nhoi không làm cho lý trí cậu sụp đổ.

Vốn dĩ bản thân cũng khá khó gần, nhiều người không ưa là điều hiển nhiên.

"Tôi không có ý bắt bẻ đâu."
"Cậu im lại hộ tôi một cái, cái miệng hại cái thân." Cuối cùng cũng có một người đứng ra nói đỡ, nhưng lại là con gái.

Thiên Ân trên tay cầm đống sổ sách đi đến gần Vĩnh Luân: "Anh theo tôi lên phòng, Minh Đạt ở đây đi."
"Được."
Luân theo chân Thiên Ân lên phòng làm việc, vừa mở cửa ra cuốn sách khi nãy lại ập đến, giọng nói khó chịu theo đó mà tuôn ra: "Vào sao không gõ cửa!?"
Không kịp né, Thiên Ân đành đứng đó chịu trận cô nhắm chặt đôi mắt cơ thể nép sang một bên.

Một hồi lâu không thấy động tĩnh cô mới dần hé mắt ra nhìn, cuốn sách trước mặt đã được một bàn tay rắn chắc chụp lấy.

"Cảm ơn anh nhé." Cô là một người dễ rung động, gặp tình cảnh này trái tim liên tục nhảy nhót không yên, dường như cô đã say nắng ai đó rồi.

Hải Duy thấy cảnh tượng trước mắt, đôi chân liền run rẩy.

Chạy đến hỏi thăm: "Thiên Ân! Sao cô đến mà chẳng báo trước vậy? Tôi lại cứ tưởng…"
"Anh tưởng ai!?" Thu hồi lại vẻ mặt mê trai, cô thay đổi thái độ bực mình nói: "Lâu rồi mới gặp, không ngờ tính nết của anh lại thay đổi nhiều như vậy!"
"Haha… tôi đó giờ như một, có đổi gì đâu." Hải Duy gãi đầu cười trừ, anh đến thu dọn bàn làm việc rồi kéo ghế ra mời Thiên Ân: "Ủa mà hai người đến đây làm gì vậy?"
"Cấp trên có thông báo!"
"Thông báo gì?" Luân và Hải Duy đồng loạt hỏi, hai người ngước mặt lên nhìn nhau tâm tư tương thông: Đúng là anh em chí cốt.

"Thông báo về nội gián." Cô lật cuốn sổ của mình ra rồi chỉ vào tấm hình bị che mặt: "Cấp trên nói, tên đầu sỏ đã chạy trốn, còn có vài tên tay sai.

Họ nghi ngờ trụ sở chúng ta làm việc có tình báo!"
"Tôi không tin đâu, nơi đây đều là gương mặt quen thuộc.

Chưa thấy ai khả nghi bao giờ, cô chắc chưa?" Vốn dĩ Hải Duy nói như vậy cũng có lý do, cấp dưới đều một tay anh và Luân dẫn dắt nếu ai khả nghi họ đã phát hiện ra từ lâu, đâu để đến bây giờ chứ?
"Không chắc thì đến đây làm gì? Anh dùng não suy nghĩ dùm tôi đi, nếu như không có tình báo, tại sao khi đến nơi người đã bỏ chạy rồi?"
Hải Duy gật đầu đồng ý, anh chậm rãi suy nghĩ lại.

Rất có khả năng, đội của anh và Luân cứ liên tục thất bại đều có dính dáng đến tên nội gián kia.

Anh gãi bộ râu của mình, như đã được khai sáng, ánh mắt lóe lên nhìn vào đống hình ảnh nói: "Vậy Luân bị giáng chức là giả phải không?"
"Đúng, họ bảo Luân xem động thái của đám người kia.

Còn anh thì canh chừng Minh Đạt, cậu ta được xếp vô hạng đáng nghi nhất."
Nói xong tất cả, Thiên Ân đóng cuốn sách lại mỉm cười nhìn Luân: "Anh chịu khổ một thời gian nhé, có gì tôi sẽ ghé thường xuyên giúp anh không bị họ làm phiền."
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 33: 33: Gặp Lại Trong Lúc Tơi Tả Nhất


Thiên Ân đã ngỏ lời, thì chắc hẳn cô rất thích Luân.

Hải Duy lắc đầu, chẳng biết có nên nói cho cô ta biết Vĩnh Luân là gay không?
Nhìn cậu ta đi kìa, một tí rung rộng ở ánh mắt cũng không có.

Đó gọi là ý chí cứng như thép, chỉ yêu duy nhất một người không hứng thú với ai ngoài tên đàn ông kia.
Bao lâu nay cứ tưởng cậu ta sống vì công việc, ai ngờ đùng một phát lại lòi ra người yêu.

Nhưng nếu Thiên Ân cô ta làm lung lay được ý chí của Vĩnh Luân anh hứa sẽ cổ vũ hết mình.
"Làm phiền chị rồi, tôi nghĩ bản thân có thể vượt qua được." Cậu nở một nụ cười xã giao, đứng xích ra tạo khoảng cách cho mình.
Lúc trước nghe được lời đồn đại về Thiên Ân, cậu để ngoài tai tất cả.

Không tin nó là sự thật, nhưng khi tiếp xúc thì cậu tin rồi.

Thiên Ân vẫn đang đắm chìm trong nhan sắc phía trước, thì bên dưới lại có một trận ồn ào náo nhiệt.
"Hình như lại có việc để làm rồi!"

San lại lần nữa bị lôi đến đồn cảnh sát, đám dân thường đánh cho cô tơi tả rồi mới đưa đi.
Bản thân đau đớn không thôi, chỉ biết ôm mặt chịu đựng.

Khi vừa đến đồn công an, như vớ được phao cứu trợ: "Giúp tôi với… họ đánh người vô tội!"
Minh Đạt đi đến xem tình hình, đầu tiên là xem trạng thái của cô còn ổn không.

Sau đó mới đi hỏi thăm tình hình.
Kết quả, cô bị họ tố cáo bắt cóc trẻ sơ sinh.

Cũng may họ đến kịp lúc, nếu như không may có khả năng đã bị cô bế đi mất rồi.
"Tôi không có!!" Thật là oan ức quá đi, cô chỉ định đến xem thực hư thế nào ai ngờ lại bị vạ lây như vậy, biết trước thì dừng lại làm gì, bây giờ đang chăn ấm nệm êm ở nhà rồi.
"Vậy cậu trả lời tôi nghe thử, tại sao lại dừng xe giữa đường?" Luân bước xuống thấy tình hình khá rối não, cậu chặn miệng trước Minh Đạt giành lấy cơ hội để chất vấn.
"Tôi…" Cô nhìn thấy Luân, đáy lòng liền nổi lên một trận chua xót: "Tôi thấy xe đẩy ở ven đường, nên tò mò xuống xem thử… là họ, chính họ!!! Chẳng nói năng gì lại ào tới đánh tôi!!!" Khóe mắt cay xòe, cô muốn Luân ôm.

Mặt mày bị đánh đau đến biến dạng, đau sắp ngất đến nơi, lời nói cũng dần một lớn.
"Chúng tôi đánh đều có lý do, tại vì cậu ta quá mức đáng nghi.

Nhìn đồ mặc không ra một tí thể thống nào, sao có thể là người tốt được chứ." Gã đàn ông đầu sỏ lên tiếng biện minh, bởi vì tức giận mà gân mắt đỏ hết cả lên.
"Vậy lý do là gì? Không biết cậu ta có sai hay là đúng, chú đánh người trước là sai rồi đó ạ!" Thiên Ân bước đến nói một câu công bằng, trước đây đã có rất nhiều vụ như vậy rồi.
Người dân thường bắt được ăn trộm, sẽ đánh cho đã rồi mới đem đến cho công an xử lý.

Một lần không nói, họ cứ lo bao đồng đến phát mệt, nhiều vụ vỡ lẽ ra người bị đánh lại trở thành nạn nhân.

"Mấy người thì hay rồi, nếu là con cháu của mấy người khả năng còn hành xử hơn như vậy, nói ra thì thượng đẳng.

Nhưng cử xử đều giống nhau hết cả thôi!"
Gã đàn ông không chịu thua, nói ra câu nào gã đều trả treo lại khiến cho Thiên Ân á khẩu: "Ông…"
"Mời nạn nhân đến để lấy lời khai, chúng tôi sẽ công tư phân minh, sẽ không để mọi người chịu uất ức." Minh Đạt sắp xếp giấy tờ, ngồi vào chỗ lấy lời khai.
San nhìn đám người kia bình yên ngồi lấy lời khai, cô uất ức muốn bật khóc.

Người chịu trận là cô, bị oan cũng là cô.

Mắc mớ gì nạn nhân là bọn họ chứ?
"Ui… đau quá!" Cô nhẹ nhàng sờ lên vết thương trên đỉnh đầu toàn là máu.

Lần này mà không thấy tiền bồi thường, cô sẽ làm con chó, lấy danh dự bản thân ra hứa luôn.
"Có sao không?" Luân đi đến quan tâm hỏi thăm, nhưng vẻ mặt lại hờ hững vô cùng.

Thái độ ở đồn và ở nhà đúng là khác một trời một vực.

Trái tim nhỏ bé của cô đang rất buồn, đụng phải khuôn mặt không cảm xúc kia lại càng thêm tức tưởi.
San giận dỗi quay mặt đi không trả lời, lúc nãy Luân cũng chẳng có ý định đứng về phía cô, mắc mớ gì phải trả lời cậu ta chứ!
Thiên Ân không thấm nổi tính cách của San, cô tiến lên trước để Luân đứng sau lưng mình ra sức bảo vệ: "Nè cái cậu kia, chúng tôi có lòng tốt quan tâm mà thái độ như kia là sao? Không bị đánh cũng uổng lắm!"
San khó tin nhìn ngược lại Thiên Ân, cô á khẩu thật rồi! Đâu ra một bà cô thế này, mình bị mắng như vậy mà Luân một câu ngăn cản cũng không có, máu lửa trong người liền bộc phát ra:
"Tôi như vậy đó được không? Mà thái độ thì liên quan gì đến tính cách? Tôi còn phải đi năn nỉ mấy người là tôi không sao hay gì? Làm ơn đi, miệng đau muốn chết đây nè, trả lời không được, vừa ý chị chưa!?"
Gì chứ, một chút phản ứng cũng không! Chẳng lẽ cậu ta đang giận cô vì lúc sáng chạy trốn sao?
"Né ra!"
Cơn tức muốn phát nổ, cô đứng dậy không đôi co với hai người phía trước nữa đi đến phía trước để lấy lời khai.
Thiên Ân bị đẩy ra, cơ thể loạng choạng ngã vào ngực Luân.

Hai má cô vì ngại ngùng mà đỏ chót, bên ngoài thì hiền dịu, bên trong đang chửi cho San không kịp vuốt mặt.
"Xin lỗi anh nhé, tại cậu ta đẩy tôi" Tuy nói lời xin lỗi nhưng cơ thể lại không có ý định đứng dậy, Thiên Ân khẽ chạm tay vào bờ ngực vững chắc trong lòng thầm cảm thán: Đúng là bảo vật quốc gia, nếu được nếm thử một lần thì hay biết mấy.
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 34: 34: Hiểu Lầm


Tuyết còn chưa vươn lên vai, vậy mà ánh nắng đã mang anh đi mất.
Tuyết còn chưa chạm đến tay em, sao anh nỡ bỏ em đi mất.

Một bài hát đang vang vọng trong đầu của cô, hiện tại tình cảnh của bản thân rất giống nó.
Em vẫn chưa kịp nói yêu anh, ai đó đã mang anh đi mất.

Em vẫn đang hoài nhớ thương anh, nhưng anh lại tổn thương bỏ em đi mất.
...
Câu hỏi lập lại ba lần, lần này Minh Đạt quát rất lớn: "Lê Bội San!!!"
"Tôi? Sao vậy ạ!?" Cô ngơ ngác nhìn anh ta, bản thân đang đắm chìm trong đau buồn, vốn không nghe được ai hỏi gì.

"Mời anh trình bày rõ ràng sự việc, theo như nạn nhân nói.

Anh là chồng của cô ta, vì thiếu tiền tiêu xài nên bắt cô ấy ẵm con ra để đem đi bán.

Nếu như không làm theo, anh sẽ giết cả mẹ lẫn con, có đúng như vậy không?"
Minh Đạt khép lại đống giấy mình đã ghi, bản thân đọc xong cũng rất bất ngờ.

Trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra, đến cả câu chuyện tưởng chừng như vô lý, nhưng lại xuất hiện tại nơi đây.

San bất động trước câu chuyện của đám người đó bịa ra, mép miệng cô vì quá sốc mà giật giật liên tục.

Cái gì mà chồng? Cái gì mà bán? Bọn họ thèm tiền đến phát điên rồi sao? Cô mà nhận cái thứ này vô mình thì khả năng là bị điên rồi!
"Tôi không có!" Chẳng lẽ có sao? Cô là con gái mà, làm gì lại có con rơi rồi vợ xinh đẹp chứ, đúng là hoang đường!
"Tôi không hỏi anh có hay không, anh chỉ cần trả lời là đúng hay sai!!!" Minh Đạt không còn sức chịu đựng, nhìn dáng vẻ tơi bời của San mà khó chịu.

"Không đúng, việc hoang đường này mà anh cũng tin hả? Xin các anh đó, tôi không vô liêm sỉ tới mức đó đâu!"
Tất nhiên ai trong đồn cũng không tin nó là sự thật, nhưng cả chục cái miệng đều nói là cô sai, họ cũng bắt buộc phải tin, trừ khi giới tính của cô đổi lại thành gái.
Luân nghe xong toàn bộ câu chuyện, xém tí nữa là bị chọc cho cười.

San nhà cậu đi ra đường đúng là không xem ngày mà, phải công nhận độ xui xẻo của cô đã đạt đến mức độ cao thủ, không một ai có thể sánh ngang.

Nhưng sự việc này cũng thật là rắc rối, đám người đó nói vô cùng chân thật.

Ánh mắt không có chút sợ hãi hay giảo hoạt, khả năng một trong số đó là người nắm đầu sự việc.

Người đáng nghi nhất chính là cô gái kia…
San buồn bực ngồi đó chờ họ quyết định sống chết, bàn tay bất giác nắm chặt.

Chỉ có một người mới minh oan được cho cô, đó là tên ngốc đứng đằng kia.

Nhưng đến cả mép miệng còn không giật nổi lấy một cái, thì cô còn trông mong gì cậu ta nữa chứ.

Khổ quá đi thôi! Bây giờ làm sao mới giải được mối oan này đây?
Bứt rứt ngồi cắn ngón tay, trông cô cực kỳ giống mấy tên xấu xa đang lo lắng cho cuộc đời của mình.

"Vậy anh có ai làm chứng không? Nếu không thì chúng tôi phải bắt anh vì tội buôn bán trẻ em, cộng với hay đánh đập vợ mình, tội càng thêm tội."
"Tôi không thể có con với cô ta được!!! Nếu như nói tôi là chồng vậy giấy chứng nhận đã kết hôn đâu?" Số mình đã xui lắm rồi, cô không muốn bản thân phải chịu thêm uất ức nữa.

Thấy người mình yêu rơi vào thế khó, Luân cuối cùng cũng đứng ra bênh vực: "Tôi tin cậu ấy không có làm, chỉ cần xét nghiệm ADN thì sẽ biết tất cả mọi việc, ai mới là người nói dối ở đây."
Vẫn là Luân người có lối suy nghĩ bứt phá, trong đám người đứng đó không một ai ngờ tới việc này.

Đám người đánh San cũng gật đầu đồng ý: "Đúng vậy, chỉ có cách đó là đúng nhất.

Chúng ta không sai, chẳng có gì phải sợ hết."
Gã đàn ông đến vỗ vai cô gái, nghe đến việc phải xét nghiệm ADN, cả cơ thể cô đều run lên lẩy bẩy: "Tôi… tôi không có tiền."
Không thể để bọn họ biết mình giả vờ được, bình thường thực hiện ý xấu tại địa phương khác.

Những người bị cô lừa thường đưa tiền ra rồi chạy trốn sợ rước họa vào thân, chỉ có ở địa phương này, người dân quá lo chuyện bao đồng, bây giờ mà đi xét nghiệm khả năng cô sẽ bị phát hiện.

"Cô nói cái gì vậy chứ, tiền nong có chúng tôi lo, cô chỉ việc đưa đứa bé đi xét nghiệm, đừng sợ gì hết!"
"Tôi…" Giọng nói ngập ngừng, không biết nên từ chối ra sao.

Bị đám người ép buộc đi đến bệnh viện, trong lòng cô liên tục chửi thầm.

Đám người này đúng là phiền phức, thôi thì cứ thuận theo ý họ, đợi thời cơ đến cô sẽ bỏ của chạy lấy người.
San cũng theo chân họ đi đến bệnh viện để chẩn đoán tình hình, cô bây giờ ê ẩm khắp người, chân thì đi khập khiễng.
Khi đến trước cổng bệnh viện, cứ đi bốn bước lại dừng để thở hơi lên.

"Cậu sao vậy? Có cần tớ đỡ vào không?"
Luân lo lắng đi đến bên cạnh, cùng lúc đó Thiên Ân cũng chạy đến la lớn: "Cái cô gái lúc nãy quăng em bé ra đường xong chạy mất dạng rồi.

Luân, anh ra đó xử lý đi để người này tôi dìu vào bệnh viện cho."
Cảm thấy tình hình không ổn, Luân đứng do dự một chút rồi mới gật đầu quay đi: "Được, phiền chị rồi."
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 35: 35: Tạm Xa Nhau Một Thời Gian


Trong gang tấc bị chuyển qua tay người khác, tâm trạng của San liền suy sụp.

Cô không thích cái bà chị này, nhìn vô cùng khó ưa.

Chắc vì lúc nãy cô ta chống đối với mình, còn vô cùng thân thiết với Luân.

Nên mới không có thiện cảm, cô né tránh bàn tay của Thiên n khó chịu lầm bầm: "Tôi tự đi được, cảm ơn."
"Còn sĩ diện gì nữa chứ, được tôi đỡ là phước ba đời của cậu đó!" Thiên Ân nhăn mặt nói: "Đúng là không biết điều!"
"Cảm ơn chị, ai muốn hưởng thì kêu người đó đi, tôi phận nghèo hèn chẳng dám mơ cao."
Cái gì mà phước ba đời chứ? Cô khinh! Trước sau gì cũng được giải oan, cô cũng chẳng đi nịnh hót mấy người họ làm gì.

Tốt nhất là đừng đến tìm cô gây sự, cứ coi như không quen biết là được.

Thiên Ân nhìn bóng dáng lẻ loi của San đi vào bệnh viện, trong lòng có hơi rung động.

Nhưng cái nết của cậu ta cô không thấm nổi, cứ mặc kệ vậy!

Cô bỏ mặc San mà đi về hướng của Luân, dù gì cũng chẳng thân, đâu nhất nhất thiết phải lấy lòng.

"Sao rồi Luân?" Thiên Ân tiến đến gần Luân, thấy trên tay cậu đang ẵm đứa bé vô cùng điêu luyện: "Cậu có khiếu chăm con nít thật đó."
"Tôi hay đến trại trẻ mồ côi làm từ thiện, cũng làm quen trước với điều này." Nhớ lại quãng thời gian đó, cậu liền lộ vẽ nét mặt dịu dàng cử chỉ ôn nhu chơi đùa với đứa bé, nếu cậu và San có một đứa con khả năng sẽ dễ thương như đứa bé này vậy.

Thiên Ân nhìn sắc mặt của Luân, trong lòng liền nhộn nhịp.

Cũng đã ba mươi rồi, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến có một người đàn ông hoàn hảo đến vậy.

Chưa gì hết cô đã nghĩ đến viễn cảnh tương lai, chồng trẻ đẹp trai biết chăm sóc con cái, mình thì chỉ việc đi làm và hưởng thụ cuộc sống.

Ôi! Thật hạnh phúc biết bao!
Quyết tâm trong lòng trỗi dậy, cô phải đánh gục được tên nhóc này, chiếm làm của riêng, nếu chậm tay sẽ bị người khác cướp mất.

"Nè, cậu phải đưa bé nó vào trong kiểm tra lại tất cả.

Trời đang rất lạnh, chúng ta đi vào thôi, sẵn tiện xem cậu thanh niên kia thương tích thế nào." Thiên Ân khẽ đụng vào tay Luân, muốn ôm lấy đứa bé:
"Cậu để tôi bế nó thử xem sao?"
Luân cười tươi nhẹ nhàng đưa em bé sang cho Thiên Ân bế: "Bé ngoan, cô bế nhé!"
Một màn cả nhà vui vẻ, đều lọt vào đôi mắt xanh thẳm của Hải Duy, đôi môi anh nhếch lên đầy hứng thú: Nhìn hai người họ cứ như một nhà vậy, đúng là xứng đôi vừa lứa mà.

"Chúng tôi thành thực xin lỗi cậu!"
Đám người hùng hổ lúc nãy, bây giờ đầu cúi xuống bốn mươi lăm độ, thành tâm hối lỗi.

"Tôi muốn được đền bù." Cả cơ thể cô bây giờ toàn là vết thương, từ bên trong cho đến bên ngoài đều đau đớn không thôi, nhất quyết phải lấy được đền bù thích đáng.

"Cậu muốn đền bù bao nhiêu?" Luân tiến đến dò hỏi, khuôn mặt vẫn giữ khoảng cách như hai người xa lạ.

"Tinh thần, sức khỏe, sự nghiệp!" Từ hôm nay cô đã mất tất cả, chính là do đám người đứng ở đây ban cho.

"Nè, sự nghiệp của cậu thì liên quan gì đến bọn tôi chứ? Cái gì nó cũng vừa phải thôi nha!?"
Luân biết chắc San đang ám chỉ đến điều gì, cậu không chần chừ đồng ý: "Chúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, vừa ý cậu chưa?"
"Luân?" Thiên Ân không hiểu tại sao bọn họ phải xuống nước với tên khó ưa này, sự nghiệp của cậu ta thì có liên quan gì đến mọi người chứ.

"Được rồi, nếu Luân đã nói như vậy thì để cậu ấy chịu trách nhiệm đi.

Chúng ta cũng có một phần lỗi trong đó." Hải Duy đứng ra giải vây cho Luân, chỉ có anh biết Luân đang chịu trách nhiệm điều gì, quá hiểu người anh em của mình.


Mọi việc đã xong, chỉ có Luân là đứng ra chịu ở lại với San.

Tất cả đều giải tán, ai về nhà nấy, số tiền đền bù cũng sẽ được chuyển đến sau khi cô xuất viện.

Quãng thời gian dài ngồi nhìn nhau, không ai nói một lời.

Cô vẫn đang còn thấy ngại ngùng, vì hết lần này đến lần khác đụng độ Luân ở đồn công an.
"Điện thoại của cậu." Luân rút trong túi ra, đưa điện thoại cho San: "Từ nay tớ sẽ không nhúng tay vào cuộc sống của cậu nữa, khi nào cảm thấy đã đủ và muốn có người bạn đời bên cạnh.

Hãy nhớ đến tớ, đừng quên rằng vẫn có một người đang chờ cậu ở phía sau."
"Cảm ơn..." Cô nhận lấy điện thoại của mình, bàn tay hơi run rẩy.

Đây chính là điều cô mong muốn, tại sao trái tim lại khó chịu đến vậy?
Cô đó giờ vẫn luôn tìm cách chạy trốn khỏi Luân, bây giờ ước muốn đã được thực hiện, tại sao trong lòng lại trống rỗng?
"Để tớ đưa cậu về nhà." Từ khoảnh khắc này trở đi cậu có rất nhiều việc để làm, nên cho San một ít thời gian để suy nghĩ, khi nhiệm vụ hoàn thành cậu sẽ lần nữa tỏ tình với San.


Sau cơn mưa trời lại sáng, cô sẽ tìm công việc mới để làm.

Còn bây giờ phải về nhà để dưỡng sức, được Luân tốt bụng đưa về.
Con xe rồi tàn của cô đã bị bọn người kia đập nát, chỉ chờ đền bù là có phương tiện đi ngay.
Lết cơ thể băng bó đầy người đi vào nhà, Luân đứng ở dưới không đi theo.

Coi như đã hoàn thành tốt nhiệm được giao, cậu lưu luyến lái xe rời đi.

Cũng đã mấy ngày rồi không về, chẳng biết Linh sống ra sao?
Mở cửa bước vào, thứ đầu tiên cô thấy là một người thanh niên, đang ngồi ở dưới đất xem điện thoại, cô vội vã đi vào nhà miệng la hét: "Cậu là ai? Sao lại vô nhà của tôi ở vậy hả!!?".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 36: 36: Gặp Lại Người Quen


San lết cơ thể mệt mỏi của mình đi vào nhà, chứng kiến cảnh tượng phía trước máu liền sôi sục.

"Anh… anh em là bạn của Linh!" Minh Nhật lần đầu thấy có người hung hãn như vậy trong lòng không khỏi khiếp sợ, cậu lắp bắp nói trong sợ hãi.

Linh nghe tiếng động lớn, liền hốt hoảng chạy ra ngoài: "Anh!!!"
Máu cô thật sự sôi rồi, bao nhiêu năm nay cố gắng thoát khỏi nhà họ Lê, vậy mà thằng con trai duy nhất của đám người đó lại không tha cho gia đình cô.

Bàn tay vô thức nắm chặt khiến cho vết thương ban nãy rướm máu.

San cố gắng kìm chế sự tức giận, mặc kệ Minh Nhật ngồi đó mà buông lời khó chịu: "Nhìn là biết không phải hạng tốt đẹp gì, em nên bớt giao lưu với mấy thể loại như vậy đi!"
"Anh!!!" Linh bất ngờ trước lời nói của chị mình, chẳng có lý do gì mà lại nói xấu bạn cô thẳng thừng như vậy.

"Chờ mình một tí!" Cô ái ngại nói xong rồi đi theo San vào phòng nhẹ giọng tức giận nói: "Chị phát điên cái gì vậy hả? Bạn của em mới đến chơi, sao chị lại nói cậu ấy như vậy?"
"Ha… chị phát điên?" San vô thức bật cười thành tiếng, đúng rồi! Cô em ngốc của mình đâu có biết tên nhóc đó là con của lão già đáng chết kia đâu.

Bản thân không muốn cho Linh biết sự thật, chỉ nói qua loa cho qua chuyện: "Em chỉ cần biết là tên nhóc đó không thích hợp để làm bạn."
Con của tên hay bạo hành vợ, kiểu gì cũng có tính cách hệt như ông ta.

Quan trọng bọn họ lại là anh em cùng cha khác mẹ, không thể tiến tới.
"Chị thì biết gì mà phán? Em mặc kệ đó, dù gì cũng là bạn em!" Linh tức giận quát nhỏ không muốn cho người bên ngoài nghe thấy, cô mặc kệ San đang vết thương đầy mình dậm mạnh chân đi ra.
"Con bé cố chấp này!!" Nếu là thường ngày cô sẽ cho Linh biết tay, nhưng hiện tại khắp người ê ẩm đành để mặc Linh đi ra khỏi phòng: "Ui… bây giờ mới thấm đau nè, đám người kia đúng là trâu bò mà, đánh gì mà đau thế không biết!"
Cô đi ra trước gương nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình thì có hơi sốc, mặt sưng, đầu thì băng bó, còn có khắp người chi chít vết thương bầm tím đủ thể loại.

Nhìn như mới đi đánh nhau ở ngoài về, không khác gì tên lưu manh đầu đường xó chợ.

"Anh ơi, ra ăn cơm!!!" Linh đứng ở ngoài nói vọng vào trong, tuy có giận thật nhưng vẫn là chị mình không thể bơ nhau.


Bữa cơm đơn giản nhưng lại mang một sát khí nặng nề đến từ phía San.

Cô chăm chú nhìn tên nhóc phía trước mà mắt không chớp lấy một cái, như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta luôn vậy.

Người ngợm San vết thương chi chít, mang cho Minh Nhật một chút cảm giác lạnh sống lưng: "Em… mời anh dùng cơm."
Mặc dù đã kiểm soát rất kỹ từ hành động cho đến cử chỉ, nhưng bàn tay khi gắp thức ăn cứ run lên lẩy bẩy, Minh Nhật tự đánh chính mình ở trong lòng, bề ngoài Linh dễ thương như vậy ai có ngờ đâu lại có ông anh không khác gì giang hồ xó chợ thế kia.

"Đến cả đồ ăn mà gắp cũng không xong, vậy mà đòi quen rồi chở che em gái tôi hả? Tôi thấy cậu nên từ bỏ đi thì hơn, để tránh cho Linh nó phải khổ!" San nhếch mép nhìn dáng vẻ sợ hãi của Minh Nhật mà mỉa mai.

Coi bộ bị đánh cũng có lợi đó chứ! Cô nhìn bản thân mình còn thấy sợ nói gì đến người ngoài.

"Anh!!!" Từ nãy đến giờ Linh đã nhịn rất lâu, không có ai cư xử với khách đến nhà chơi như chị cô hết, trông vô cùng khó chịu: "Anh chứ nhìn chằm chằm vậy sao mà cậu ấy ăn? Đến em còn sợ cái bộ dạng nhếch nhác của anh đó!"
"Tao đã làm gì đâu?" Cô cũng không phải loại người như vậy!
San trề môi khinh thường, nhìn bàn đầy thức ăn, không có cái nào ăn được.

Cô đành ăn đỡ chén cơm để tí nữa uống thuốc, chưa kịp gắp đôi đũa lên ăn cơm bên ngoài liền có tiếng đập cửa liên tục.

.

truyện kiếm hiệp hay
"Mở cửa!!!"
*Rầm… rầm!!!*
"Ai vậy!?" San bỏ đôi đũa xuống bàn, bực mình đi ra mở cửa.

Tiền nhà đã đóng, không biết là ai mà vô duyên quá mức: "Đừng gõ nữa!!!"
Bóng dáng người phụ nữ già nua xuất hiện trước mặt cô, còn dắt theo một đống người ăn mặc rất hổ báo.
Cô không quen biết mấy người này, San nhăn mặt nhìn tình hình phía trước nhẹ giọng hỏi: "Các người tìm ai vậy? Chúng tôi không quen biết các người!"
"Né ra!!" Người phụ nữ hổ báo đẩy người cô ra, vì đang bị thương nên sức lực có hơi yếu nhận một cú đẩy cô liền ngã ra sàn.

"Anh!!!" Linh hốt hoảng chạy ra, đỡ lấy cô đang ngồi bất động: "Anh có sao không!? Máu anh chảy nhiều quá!!!"
Linh lo lắng tột độ, không biết chị mình đi đánh nhau ở đâu mà người toàn là vết thương.

Bây giờ thì hay rồi, té mới một cái vết thương liền hở ra chảy rất nhiều máu.

"Không sao… shihhh… aaa!" Vết thương trên đầu chưa lành bây giờ lại bị rách, thuốc cũng chưa uống, cơn đau đầu cứ thế ập tới dữ dội, dù thế cô vẫn không quên kêu Linh chặn đám người phía trước lại: "Kệ chị đi! Ngăn đám người đó lại!!".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 37: 37: Bị Đánh Tơi Tả


Người phụ nữ tiến đến bàn ăn, đứng nhìn Minh Đạt chằm chằm, bà tức giận lật đổ cả bàn, thức ăn vì thế lăn ra khắp nơi vang lên âm thanh "leng keng".

"Mẹ!? Cách hành xử của một người hiểu chuyện ở đâu rồi? Mẹ hùng hổ vào đây để dằn mặt con sao?" Minh Đạt tức giận đứng chất vấn, cậu đã chịu đựng đủ ở ngôi nhà kia rồi.

Cha lúc nào cũng nhậu nhẹt say bí tỉ, còn mẹ thì rảnh rỗi lại đi đánh bài.

Ngôi nhà lúc nào cũng tràn đầy tiếng chửi nhau, đỉnh điểm là mấy ngày trước bắt ép cậu lấy vợ để có cháu nối dõi tông đường.

Đã không được cưới người mình yêu thì thôi đi, vậy mà còn bị ép cưới một bà già năm mươi tuổi, đi làm không còn nơi để về cũng may có Linh cưu mang cho ở tạm vài hôm.

Ai ngờ mẹ lại dám tìm đến đây, còn đập phá đồ nhà người ta, cậu thấy vô cùng xấu hổ.
"Mày còn dám nói câu đó sao? Ở nhà sơn hào hải vị không ăn, trốn đến đây chỉ để ăn ba cái thứ rẻ tiền này thôi hả? Tao cứ tưởng mày hốt được đại gia nào rồi chứ, ai ngờ lại là hai con nghèo kiết xác."
Từng câu từng chữ thốt ra như cứa vào tim hai chị em nhà San, không biết bây giờ nhà họ Lê phất lên cỡ nào mà bà ta lại có thái độ tự tin như thế.

Minh Đạt dường như dưới cơ của mẹ mình, có tức giận đến phát điên cậu ta cũng không dám phản bác mạnh.

Nhìn như một bé mèo con đang cố gắng, giơ cặp móng nhỏ bé của mình lên, nhưng lại vô tác dụng với con hổ già.

"Con đã nói rồi, cứ coi như con không còn là thành viên trong nhà nữa.

Mẹ đừng bắt ép con, hãy xin lỗi bọn họ và đi khỏi nơi này!"
San cuối cùng cũng hiểu việc gì xảy ra, đó giờ nhà họ Lê luôn như vậy.

Ham tiền, khinh người, trọng nam khinh nữ.

Bao nhiêu năm làm dâu cực khổ, mẹ cô đổi lại sự ruồng bỏ cùng tủi nhục mà rời đi.

Đâu có dễ gì họ sẽ bỏ qua cho đứa con trai duy nhất này chứ, cả nhà ai cũng làm biếng chảy thây, có được mối ngon ngu gì mà không bắt lấy.

Huống hồ bà già năm mươi tuổi cũng gần đất xa trời, nếu như theo cô đoán không lầm thì họ đang nhắm tới khối tài sản khổng lồ kia.

"Em kiếm được cái thứ xui rủi gì về nhà thế này? Chúng ta còn chưa đủ thảm hay sao?" Cô khẽ đẩy bàn tay của Linh ra khỏi người mình, nghiêng đầu thầm thì nói.

Khóe miệng Linh cứ cách vài giây lại giật liên tục, chứng minh cho lời nói của chị quá chính xác.

Cô chỉ tội nghiệp cậu ta, cho ở nhờ có một đêm, nào ngờ lại tự đem tai họa đến cho mình.

Đến tận bây giờ không biết phải làm sao mới đuổi được bọn họ ra khỏi nhà, để tránh bị vạ lây.

Bỗng nhiên một thân thể đầy vết thương tiến lên phía trước, chưa kịp thoát ra khỏi suy nghĩ thì một giọng nói mềm mại chứa đầy sát thương lên tiếng:
"Tôi thấy mẹ cậu nói đúng đó, nên về đi thôi.

Hai mẹ con các người mà còn ở lại nhà tôi, chỉ sợ cái ngôi nhà thuê nhỏ bé này sẽ bị hai người nhấc lên quăng đi mất." Cô chậm rãi bước lên, dùng ngón trỏ chỉ vào đồ vật dưới sàn nhà nói tiếp:
"Đống đồ ở dưới sàn, nhìn thì rẻ tiền nhưng tính sơ lại cũng hơn mấy triệu.

Cưu mang chó, chó trả ơn.

Còn cưu mang người, người lại trả oán!"
Bà mẹ đang tính kéo con mình về, sau khi nghe San mỉa mai máu trong người lần nữa sôi lên.

Bà dùng hết sức lực chạy lại nắm lấy tóc San, to miệng chửi bới:
"Mày nói gì hả thằng chó kia!!? Mày nói ai là chó hả!!?"
"Nè!!!" Linh tức giận phóng nhanh như tên lửa dùng mấy mươi năm học võ của mình đá thẳng vào bụng của người đàn bà phía trước: "Bà già tôi nhịn bà lâu lắm rồi đó nha!!! Bà là cái thá gì mà dám nắm đầu anh tôi hả!?"
Trong lúc chủ nhân mình bị đá, đám giang hồ được thuê không kịp ngăn chặn, để cho mẹ Minh Nhật chịu đòn văng thẳng vào bức tường đau đớn.
"Bà chủ!!!"
"A… a!!! Bọn mày còn đứng đó hả? Bọn vô dụng!!!"
Đến khi xong hết bọn chúng mới nhận ra và chạy lại đánh hai chị em cô, San đang bị thương nên lực tay chân có hơi yếu.

Chỉ đứng đằng sau Linh chờ thời cơ:
"Chạy thôi Linh!!!"
Cả hai lấy hết sức ngồi xuống chui qua háng đám côn đồ để bỏ chạy, đánh không lại thì mình chạy có gì mà nhục chứ?
"Hah… hah…" Linh vừa chạy vừa thở hơi ra hỏi: "Chị ơi! Đi đâu bây giờ?"
Cô đang cố chạy trốn, điện thoại cũng không mang theo.

Nhìn đám mặt dày phía sau sắp đuổi kịp mà tâm tư hốt hoảng.

Đúng rồi! Cô còn có Luân mà: "Em có đem điện thoại ở đó không? Điện cho Luân!"
"Có… có ạ!" Linh chợt nhớ đến điện thoại liền lấy ra gọi thẳng cho Luân chứ không phải là 113.
Tay phải nghe điện thoại, tay trái cô được San kéo đi núp vào trong góc hẻm.

Cả hai đứng tựa vào bờ tường miệng thở hổn hển, tiếng điện thoại thì cứ liên tục vang lên "Tút… tút".

"Chị! Không ai bắt máy cả!" Linh quay sang lắc đầu nhỏ giọng nói.

"Đưa cho chị!" San giật lấy điện thoại, nhấn gọi lần nữa.

Cô cầm điện thoại mà tay run run, trái tim vì sợ hãi mà đập rộn ràng, thâm tâm đang không ngừng cầu xin Luân hãy bắt máy.

Chưa khi nào mà cô lại trông mong nghe được giọng nói cậu ấy nhanh đến như vậy.

"Cầu xin cậu đó! Nghe máy đi mà Luân!".
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 38: 38: Điện Thoại Bị Hư


"Á à… thì ra là núp ở đây, làm bố mày tìm sấp mặt nãy giờ!"
San giật mình quay lại, thấy tất cả đã có đầy đủ ở đây.

Tay cô liền run run, giơ điện thoại lên hù dọa: "Bọn mày tiến đến đi, tao đang gọi công an đây.

Tí nữa bọn mày sẽ tới số đó, khôn hồn thì cút khỏi chỗ này!!!"
"Khụ… haha!" Gã to con nhất đám bật cười vì độ ngây thơ của cô, trợn to mắt chửi rủa: "Mày bị ngu hả?? Có thằng khùng nào đánh xong lại đứng im cho công an bắt không?"
Không xong rồi, cô hù dọa đủ cách nhưng chúng lại thờ ơ xem cô là đứa con nít lên ba.

Cuộc gọi thì chỉ nghe tiếng chuông, cô hiện tại sắp chẳng lành rồi.
"Bọn mày đừng có mà h**p người quá đáng!!!" Linh đứng sau chịu không nổi nữa liền phát điên lên chửi rống, bình thường chị rất là gan dạ.
Nhưng khi vô tình huống như này cả người đều thay đổi, một chút mạnh mẽ thường ngày cũng tan biến đi đâu hết.

Linh chỉ đành đứng ra bảo vệ chị mình, cô tin rằng ráng kéo thêm tí thời gian sẽ đợi được anh Luân đến.
"Chị gọi cho anh Luân đi, em sẽ đấu với bọn này để kéo dài thời gian!" Linh đi ra phía trước, chắn ngang San nhỏ giọng nói, dặn dò xong xuôi cô quay ngược ra sau dùng thái độ kênh kiệu học từ chị mình chửi:
"Bọn mày đã phá nhà bọn tao rồi, bây giờ còn tính hùa nhau chơi tới bến luôn hả? Ngon thì tới đây, tao không tin mấy mươi năm học võ lại thua bọn đầu đường xó chợ như bọn mày!!"

Luân khi rời khỏi nhà San thì lái xe đi luôn đến trụ sở, cậu cầm tấm ảnh khi còn học cấp hai ngắm nghía một hồi rồi lại để vào hộp nhỏ trên ghế lái.
*Ting… ting…*
Điện thoại bỗng run lên Luân vội vàng cầm lấy, thấy tên Thiên Ân hiện lên trong đáy mắt cậu liền lộ rõ sự thất vọng.
"Tôi nghe!"
[Luân à, cậu đến ngay khu phố B giúp tôi một tay với.

Có tên tài xế say rượu nhưng khi tôi bắt ông ta lại tính ra tay, cách trụ sở khá xa nên không thể gọi cho đồng nghiệp được!]
Luân nghe được cuộc gọi đầu có hơi nhức, cũng may đang trên đường tới trụ sở cách thành phố B không quá ba cây.

Cậu liền quay đầu xe đi hướng khác, miệng không ngừng an ủi người phía bên kia điện thoại: "Chị cứ kéo dài thời gian chờ tôi một tí, tầm mười phút nữa tôi sẽ tới nơi."
[Được, trông chờ vào cậu đó!] Thiên Ân tắt máy, khóe miệng nở một nụ cười mãn nguyện, cô tiếp tục đứng chất vấn lý lẽ với gã tài xế già.
*Tút…*
"Haizz…" Không biết cậu có gì cho cô ta mê, mà cứ có việc gì cũng điện kêu réo.
Chán nản cũng không giải quyết được gì, cậu liền điện về cho Hải Duy, tiếng chuông điện thoại vừa kêu lên hai tiếng, phía bên kia nhanh chóng bắt máy: [Nghe!]
"Khu phố B có người say xỉn lái xe ô tô, đang chống đối công an thi hành nhiệm vụ.

Cậu cử vài tên lính sang dọn đường cho thoáng đi, tôi đến trước!"

Vừa nói xong không đợi đối phương trả lời, Luân liền tắt máy chú tâm vào lái xe.

*Tút…*
Hải Duy chưa kịp từ chối thì điện thoại đã tắt từ lúc nào, cơn bực bội lúc sáng chưa kịp giải tỏa bây giờ cùng lúc bộc phát: "Mé, sắp ra ca rồi mà còn gặp thứ gì không vậy trời! Có cậu ta là có chuyện, chắc mai mốt chặn luôn số cho rồi!"
Hải Duy đi xuống dưới phòng làm việc của cấp dưới, anh vỗ tay hai cái, giọng uy lực nói: "Sắp ra ca rồi, anh em ta ghé qua bên khu phố B kiếm ít tiền mua mồi nhậu đi!"
"Được đó! Bọn em cũng đang đói!".
"Tôi còn có việc để làm, mọi người đi đi!" Minh Đạt đang ngồi gõ máy tính, mắt không nhìn lên cứ thế nói vọng ra.
"Cũng được, có cậu ở lại trông nhà vậy là mọi người được đi hết rồi, chịu thiệt xíu nha!" Hải Duy tiến lại vỗ vai Minh Đạt khuôn mặt tươi cười, nhưng bên trong lại đang suy tính việc gì đó.
"Được ạ!"
"Vậy chúng ta đi thôi!"

"Luân, cậu đến rồi hả?" Thiên Ân thấy Luân đang tiến đến gần mình, cô liền vui vẻ chạy lại.
"Ừm, ai là người vi phạm?" Cậu nhìn xung quanh chỉ thấy chiếc xe ô tô cũ.
"Ông ấy!" Thiên Ân chỉ người phía trước, đang đứng chờ đợi gì đó.
Luân thấy người đàn ông già đang đứng run rẩy cắn móng tay, cậu không cảm nhận được sự chống đối nào ở đây.

Làm tốn công gọi cho Hải Duy, nếu anh ta ra mà thấy cảnh này hẳn là sẽ chửi cậu nhiều lắm.
"Chị nói ông ta chống đối, sao tôi thấy đang run rẩy thì đúng hơn."
Cậu đang không biết có nên đi về hay không thì điện thoại vang lên chuông khá to, làm cho Thiên Ân chú ý đến.
Cô tò mò liếc mắt qua nhìn thấy tên hiện trên màn hình là con gái, đáy mắt lộ rõ sự ghen tị.

Cơ thể không tự chủ được mà tiến tới dùng cây gậy vợt thẳng vào chiếc điện thoại.
"Aaa!!! Luân ơi, có con bọ… to lắm!!!"
Thiên Ân sợ hãi chạy ôm chặt lấy Luân, mắt thấy điện thoại rơi bị tắt nguồn không hiện lên nữa, liền sản khoái mà diễn kịch.
"Cậu đuổi nó đi hộ tôi với!" Cô cố ý la lớn hơn, để di dời sự chú ý của Luân.
Nhưng Luân lại im lặng, đáy mắt cậu lộ vẽ sự chán nản và khó chịu gằn giọng nói: "Chị làm hư điện thoại của tôi rồi!"
"Xin… xin lỗi, tại vì tôi khá sợ con bọ…" Thiên Ân nhanh chân chạy đến xem tình hình của chiếc điện thoại, lời nói thốt ra mang vẻ tự trách: "Nó không lên hình nữa rồi, tôi xin lỗi… hay để tôi sửa nó cho cậu có được không?"
 
Mười Năm Chỉ Nhìn Về Một Hướng
Chương 39: 39: Đo Độ Cồn


Thiên Ân nhìn màn hình điện thoại tối om, khóe miệng cô liền cười vui vẻ.

Nếu như Luân đã có chậu, thì cô sẽ đập chậu cướp hoa.
Vì trên đời này không còn ai hợp với Luân hơn cô nữa hết, từ xuất thân cho tới ngoại hình quyến rũ.

Tất cả phụ nữ ngoài kia chỉ xứng đáng đi sau xách dép cho Thiên Ân cô thôi, không một ai có thể so bì.
Cô nhặt điện thoại lên nâng niu trong lòng bàn tay buồn bã nói: "Tôi không cố ý đâu Luân, hay là để tôi mua cái máy mới cho cậu, có được không?"
Thiên Ân vẻ mặt thì tràn đầy tội lỗi, nhưng thâm tâm lại nhảy nhót không ngừng, nếu như mọi thứ Luân đang sử dụng đổi thành của cô tặng hết, kiểu gì cô gái kia cũng sẽ biết thân biết phận mà tự lùi bước.

"Không cần, tôi thích xài điện thoại của mình hơn." Luân từ chối thẳng thừng, một phần chiếc điện thoại này có một kỷ niệm rất quan trọng gắn liền với cậu, nếu như hư bình thường, cậu sẽ đem đi sửa lại mặc dù số tiền sửa đã vượt qua giá trị ban đầu.

"Sao vậy? Hay là tôi mời cậu đi ăn một bữa, để thành tâm hối lỗi được chứ? Trong lòng tôi thấy bứt rứt lắm!" Thấy Luân không để ý mình, mà đi qua bên gã tài xế già cô cũng lẽo đẽo theo sau, luôn miệng năn nỉ.

"Không cần đâu, chị để tiền đó mà dùng, tôi không thiếu."
"Nè! Đợi tôi với!!"
Luân bước chân nhanh hơn để tránh khỏi sự quấy rối, trong lòng cậu bây giờ chỉ có chỗ cho duy nhất một người.

Cho dù Thiên Ân có xuất hiện sớm hơn San một bước, thì trái tim này cũng sẽ không bao giờ trao cho cô ta.

Vì cậu khá cao nên bước chân cũng rộng, chưa tới mười giây cậu đã thoát khỏi sự truy đuổi của Thiên Ân.

Đứng trước gã tài xế già đang run rẩy, cậu cầm đống giấy tờ lên tiếng hỏi: "Bác năm nay bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu, hiện đang làm công việc gì?"
"Tôi… tôi tên Võ Văn Hùng, nhà ở huyện B, thuộc thành phố C.

Hôm nay là ngày vui của con gái nên uống hơi quá chén, nhưng tôi thề với cán bộ, tôi chưa kịp nói gì cả, cô cảnh sát ấy cứ nói luyên thuyên mãi rồi tự cho là tôi chống đối…"
Gã tài xế già mặt mày tái mét, nói một tràng không ngừng nghỉ.

Nét mặt ông ta cực kỳ căng thẳng, cứ như sợ sẽ bị lập biên bản vi phạm.

"Được rồi, chú thổi vào máy đo độ cồn này giúp cháu.

Nếu như vượt quá mức cho phép, bọn cháu phải làm theo đúng quy định của nhà nước." Luân lấy máy ra, đưa lên miệng tài xế, mặt rất là trang nghiêm, không một tí gợn sóng, người ngoài nhìn vào sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.

"Được…" Gã tài xế già gật đầu đồng ý, ông đưa miệng mình vào máy ra sức mà thổi, đến nổi mặt mày đỏ hết cả lên: "Phù… phù!"
"Được rồi!" Luân thấy đã đủ mẫu cậu ra hiệu cho đối phương dừng lại.

"Luân sao rồi?" Thiên Ân thở hổn hển chạy đến, sắc mặt không được tốt cho lắm.

Cùng lúc đó đám người Hải Duy cũng vừa đến, hàng loạt chiếc xe bồ câu được bọn họ lái đến tạo cho người xung quanh thêm một trăm lần áp lực.
Thiên Ân nhìn mức độ phô trương của bọn họ mà đầu hiện lên ba dấu chấm hỏi, cô đâu có gọi bọn họ đến? Chỉ có một chiếc xe tồi tàn mà nguyên một trụ sở đến đây, chẳng phải là quá mức phô trương hay sao?
"Ai quấy rối không chịu chấp hành quy định đâu? Tôi cũng muốn xem thử coi, người nào đã sai lại còn to gan như vậy!" Hải Duy bước xuống tay lắc lắc cây gậy, nhìn bộ đồ trên người anh mặc người dân xung quanh liền biết không phải dạng vừa.

Chỉ mới chưa được ba mươi phút, mà có cả đống công an cảnh sát đã tụ họp lại chỗ này.

Ai nấy đều hứng thú vây xung quanh xem, mặt ai cũng hiện lên hai chữ hóng chuyện.

Thấy tình hình ngày càng nghiệm trọng, gã tài xế già mồ hôi liền chảy nhễu nhãi.

Không biết lần này lão đã đụng chạm đến ai, khả năng chiếc xe tồi tàn của mình cũng không giữ được.

"Cán bộ, độ cồn của tôi như nào ạ?" Lão run rẩy, tay chân lung tay liên tục nhìn cực kỳ hài hước.

Đám người xung quanh vây xem, được một phen phì cười khoái chí.

Luân cảm thấy cành lúc càng không vui cậu gằn giọng la lớn: "Cậu kêu đám người đó ra xa một tí, không tôi sẽ cùng lúc kiểm tra một lượt đó!"
"Được rồi, mọi người ai về nhà nấy đi, nếu mà rảnh quá đưa bằng lái ra tôi xem đã hết hạn chưa nào?" Hải Duy cầm cây gậy gõ vào từng chiếc xe máy, miệng thì hù dọa cho có.
Nhưng khi nghe đến kiểm tra hộ, ai cũng tái mặt chạy mất dép.

Hải Duy giật giật mép mỏ, biết vậy anh ta kiểm tra bọn họ luôn cho rồi, nhìn biểu cảm sợ sệt kia chắc hẳn bằng lái đều hết hạn.

"Luân à! Cậu kêu bọn tôi đến chỉ vì việc này thôi sao?" Hải Duy đi đến nhìn chiếc xe tồi tàn trước mắt, trong lòng liền bực tức.

Sắp đến giờ ra ca rồi, cứ tưởng vớ được mồi ngon.

Xe như này sợ nếu bắt, có khi họ cho công an luôn không thèm lấy về.
 
Back
Top Bottom