Đô Thị  Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 60: 60: Giấc Mơ


Lục Hy Quân được đưa vào phòng để tiến hành phẫu thuật.

Qua khung cửa kính, Cố Mộc Hoàn nhìn thấy, có hàng chục ống truyền đang được ghim vào cơ thể của Lục Hy Quân.

Các bác sĩ bắt đầu vây xung quanh.

Đèn phẫu thuật trước cửa cũng phát sáng.

Tất cả mọi người đều đã đến đủ, còn Kim Vân và Lục Ánh Nga đến chùa cầu nguyện cho Lục Hy Quân.
"Hy Quân! Cố lên...anh tin em làm được mà..."
...
Trong giấc mơ, Từ Hạ Nhiên đang bước đi trên một bãi cát vàng ấm.

Hình ảnh cô gái với nét mặt dữ tợn kia lại xuất hiện.
- Đừng! Đừng đến gần!
Từ Hạ Nhiên sợ hãi đến té nhào xuống phía sau.

Nhưng khi cô gái đó tiến lại gần, thì khuôn mặt lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đôi mắt u sầu, đôi môi tím tái.

Cô bước đến, đỡ Từ Hạ Nhiên đứng dậy.
- Em của chị...cuối cùng em cũng đến đây rồi...
- Chị là Mỹ Dao?
- Phải...là chị đây...
Từ Hạ Nhiên bớt được phần nào sự sợ hãi.
- Chị...sao chị lại ở đây?
- Trước đây, chị tưởng là em đã chết.

Vì hối hận, nên chị đã tự sát, chị hy vọng có thể tạ lỗi với em.

Nhưng mà...khi đến đây thì chị mới biết em vẫn còn sống...như vậy chị cũng bớt được phần nào tội lỗi...
- Chị tưởng em sống vui vẻ lắm sao? Chị tiêm cho em thứ thuốc quái ác gì đó, nên bây giờ em mới gặp chị đây.
Tiêu Mỹ Dao cúi mặt, cô trầm giọng:
- Chị biết...chị đã gây ra cho em biết bao đau khổ.

Nhưng em yên tâm, em có thể trở về, em sẽ không chết đâu.
- Thật chứ?
- Chị đã xuống đến nơi này, không lẽ chị còn nói dối em sao? Trước tiên, chị muốn đưa em gặp người này.
Tiêu Mỹ Dao và Từ Hạ Nhiên bước đi, dù ở dưới chân là cát, nhưng anh cảm thấy nhẹ tênh như đang ở trên không.
- Ba...ba không có ở đây sao?
- Ba vẫn còn sống.

Nhưng chị không rõ ông ấy ở đâu.

Mẫn Nhi vẫn khỏe mạnh chứ?
- Vẫn khỏe.

Chị cứ yên tâm.
- Hạ Nhiên...em có bằng lòng tha thứ cho chị không?
- Em...em tha thứ cho chị...
Tiêu Mỹ Dao giấu đi dòng nước mắt đang chực tuôn trào...
Vừa đi vừa trò chuyện, Tiêu Mỹ Dao dừng lại trước một vách đá.

Từ Hạ Nhiên thấy nơi này có phần quen thuộc.

Phải rồi! Đây là nơi cậu đã nhảy xuống.

Tiêu Mỹ Dao vỗ tay ba lần, một chàng trai bước ra.

Điều đáng nói, cậu ấy...giống hệt với Từ Hạ Nhiên.
- Hy Quân...cậu là Hy Quân đúng không?
- Đúng vậy, là tôi đây.

Còn đây là Tử Nguyên...
Từ Hạ Nhiên không giấu nổi cảm xúc của mình, cậu ôm mặt khóc nức nở.

Tiêu Mỹ Dao nói:
- Mọi người cứ nói chuyện, tôi chờ.
Lục Hy Quân bước đến, cậu hiền từ nắm lấy tay của Từ Hạ Nhiên an ủi:
- Đừng khóc nữa.

Thời gian qua rất cảm ơn cậu, nhờ cậu đã bên cạnh ba mẹ tôi.
- Những thứ tôi đang có, lẽ ra là của cậu mới đúng...
- Có sao đâu chứ, cậu thay tôi tiếp tục mọi thứ, ơn này tôi nhất định sẽ đền đáp.

Cậu đừng lo nghĩ gì nữa.
Từ Hạ Nhiên tiến đến chỗ Vương Tử Nguyên.

Cậu quỳ xuống chân anh.

- Tử Nguyên, em xin lỗi...vì em mà anh phải chết oan uổng, vì em mà anh đau khổ...thật không đáng mà...
Vương Tử Nguyên đỡ Từ Hạ Nhiên đứng dậy.
- Đừng tự trách mình, đó là số phận đã sắp đặt cho tôi.

Nhưng ít ra, bây giờ tôi đã có thể bên cạnh Hy Quân thật sự.
Lục Hy Quân đưa tay lên vuốt nước mắt cho Từ Hạ Nhiên.

Cậu mỉm cười thật tươi, còn trịnh trọng thông báo.
- Tôi sẽ đầu thai làm con của cậu đó.
- Thật không?
- Thật mà.

Tử Nguyên cũng đầu thai, chúng tôi sẽ là vợ chồng.
Từ Hạ Nhiên nhảy lên vì hạnh phúc.

Vương Tử Nguyên còn đùa:
- Cha vợ tương lai, mong cha nhẹ tay với con.
- Được rồi, con mà ức h**p con trai của ta, ta cho con biết tay.
Cả ba người cười vui vẻ, họ bây giờ như một gia đình thật sự.
Tiêu Mỹ Dao bước đến.
- Cũng sắp hết giờ rồi.

Hạ Nhiên, em về đi, nếu muộn là không còn đường về đâu.
- Vâng.

Tạm biệt Hy Quân, Tử Nguyên.

Hẹn gặp lại trên trần gian nhé!
- Tạm biệt! Cha!
Tiêu Mỹ Dao rưng rưng nước mắt, có lẽ Từ Hạ Nhiên và cô sẽ không bao giờ gặp lại như vậy nữa.

Cô nhân lúc này liền căn dặn:
- Hạ Nhiên, nhớ thay chị mà chăm sóc cho Mẫn Nhi nhé.

Đừng bao giờ rời xa Mộc Hoàn, em và anh ấy phải nắm tay đi hết cuộc đời này đó!
- Em nhớ rồi...chị...em đi đây...

- Em đi đi...đi nhanh lên...vĩnh biệt...
Từ Hạ Nhiên đi, rồi dần dần biến mất.

Lục Hy Quân và Vương Tử Nguyên cũng nắm tay nhau, cậu nói:
- Em đã nợ anh một lời yêu.

Bây giờ, em sẽ nói: em yêu anh.

Chúng ta cùng đi, và viết lại từ đầu khúc ca còn dang dở nhé.
- Ừ.

Anh yêu em, Hy Quân.
Rồi cả hai người cũng biến mất, chỉ còn Tiêu Mỹ Dao ở lại một mình.
"Mình đã gây ra quá nhiều tội lỗi.

Cô đơn chính là sự trừng phạt.

Nhưng ít ra, mình cũng cảm thấy nhẹ lòng, vì chuộc được phần nào tội lỗi với Hạ Nhiên..."
Tiêu Mỹ Dao bước đi, bước đi trong vô định...
...
Tại bệnh viện, lúc này Kim Vân đã ngất xỉu, Cố Mộc Hoàn thì chỉ muốn lao vào trong phòng cấp cứu.

Tim của Lục Hy Quân đã ngừng đập, các bác sĩ đang kích tim, nhưng nhiều lần vẫn chưa có tín hiệu.
- Thử một lần cuối cùng! Một! Hai! Ba!
- Đập lại rồi! Đập lại rồi!
Nghe tiếng hét phát ra, Mẫn Nhi đứng bật dậy khỏi ghế, cô cũng la theo:
- Tim đập lại rồi! Tim đập lại rồi!.
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 61: 61: Chăm Sóc


Lục Hy Quân đã vượt qua hết mọi nguy kịch.

Khi được chuyển qua phòng để theo dõi, cả cơ thể anh chi chít những vết thương do phẫu thuật, cộng thêm những vết do ghim ống truyền vào.
Chỉ cần kết thúc hết công việc, Cố Mộc Hoàn sẽ chạy đến bệnh viện, thức trắng cả đêm để túc trực bên Lục Hy Quân.

Mẫn Nhi vừa ngồi học bài, vừa trò chuyện với Lục Hy Quân.

Hiện tại chỉ còn vài tháng nữa là cô vào đại học, cô sẽ vào trường đại học A.

Còn Vũ Thiên, cậu và em bé đều rất khỏe mạnh.
Từng ngày trôi qua, tuy Lục Hy Quân chưa tỉnh, nhưng vết thương trên da lại lành lặn một cách thần kỳ, mà không để lại vết sẹo nào.

Thỉnh thoảng, Cố Mộc Hoàn không nhịn được, liền hôn lên má của Lục Hy Quân một cái.
Bác sĩ Lưu nhìn thấy, ông gằng giọng.

Cố Mộc Hoàn ngồi xuống, cảm thấy hơi ngượng mà đưa tay lên gãi đầu.
- Phải công nhận, Lục tổng tu mấy kiếp mới có người chồng như ngài, cưng chiều lo lắng cho vợ hết mực.

Sau chuyện này, hy vọng hai người thật sự được hạnh phúc.
- Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ dành cả đời này để yêu thương Hy Quân.

Đó là điều tôi chắc chắn nhất.
- Tôi biết mà.

Chỉ trong nay mai là tỉnh lại thôi, tình hình đã tốt hơn rất nhiều.

Tôi còn vài bệnh nhân khác, xin phép đi trước.
Nhiều ngày nằm trên giường bệnh, Lục Hy Quân càng trở nên béo tốt hơn.

Nhưng trong mắt của Cố Mộc Hoàn, anh càng trở nên hấp dẫn hơn, quyến rũ hơn.

Bao nhiêu năm mà làn da trắng như băng ngọc vẫn không chút thay đổi.
Bỗng nhiên, ngón tay của Lục Hy Quân cử động, khẽ chạm nhẹ vào bàn tay của Cố Mộc Hoàn.
- Bác sĩ! Hy Quân cử động rồi!
...
Lục Hy Quân từ từ mở mắt ra.

Sau khi giã từ Tiêu Mỹ Dao, anh không biết mình đã đi, đã chạy trong bao lâu nữa.

Chỉ thấy trước mắt là thân xác đang nằm trên giường, càng cố chạy lại càng xa ra.

Cuối cùng, Lục Hy Quân cũng trở lại được.
Mọi người đứng xung quanh nhìn thấy Lục Hy Quân tỉnh dậy, Kim Vân bước đến hỏi han:
- Con trai của mẹ, con sao rồi? Đau lắm không?
- Khặc...khặc...mẹ đè lên tay con rồi...
- Chết...mẹ xin lỗi.
Lục Chính Hoa nói:
- Bà này thật là, định ăn thịt con luôn hay sao? Hy Quân à, con có thấy khó chịu ở đâu không?
- Con ổn rồi...ổn rồi...
Từng người lần lượt trò chuyện với Lục Hy Quân.

Nhưng có một người chỉ đứng tựa vào tường, đưa mắt nhìn đến chỗ Lục Hy Quân.

Ánh mắt ấy chan chứa một cảm xúc khó tả, vừa vui mừng lại chen lẫn hạnh phúc.
...
Khi chỉ còn Cố Mộc Hoàn và Lục Hy Quân.

Hắn lân la đến gần anh.
- Hy Quân, em không định đuổi anh đi đó chứ?
- Tôi đang mệt, không đủ sức đuổi anh đâu.
Cố Mộc Hoàn châm chọc:
- Nhìn em kìa, bây giờ không khác nào xác ướp.
- Kệ tôi! Tôi xé băng ra bây giờ!
- Đừng đừng! Còn vài ngày nữa là lành rồi đó.
Cố Mộc Hoàn rót một cốc nước ấm cho Lục Hy Quân.
- Em uống đi cho thấm giọng.
- Thấm giọng để chửi anh à? Dù anh có hầu hạ...tôi cũng...cũng không tha thứ cho anh.
Lục Hy Quân nhận lấy cốc nước rồi uống.

Suốt cả buổi, Cố Mộc Hoàn không rời mắt khỏi anh làm cho anh cảm thấy bực mình.
"Phải trả đũa anh ta một chút mới được, mình đâu phải dễ dãi mà tha thứ ngay bây giờ..."
Lục Hy Quân đặt chân xuống định bước đi vào nhà vệ sinh.

Cố Mộc Hoàn liền chạy tới dìu.
- Đi vệ sinh hả? Để anh dìu em đi.
- Tôi không có bị liệt, vẫn đi đứng tốt lành kia mà.

Tránh ra một bên, phiền quá đi.
- Phiền à? Để anh làm như vậy nhé?
Cố Mộc Hoàn liền dùng tay bồng Lục Hy Quân lên.

Anh đỏ mặt vùng vẫy:
- Cái lão già này! Thả tôi xuống mau!
- Không thả!
- Làm ơn thả tôi xuống, người khác nhìn thấy thì ngại lắm...
- Anh còn định gọi cả báo chí đến đây chụp ảnh nữa đó.

Em muốn lên trang nhất không? Hay là đợi ngày xuất viện?
Lục Hy Quân đến cạn lời với cái tên này.

Anh núp vào vai của Cố Mộc Hoàn để giấu đi khuôn mặt xấu hổ.
Đến trước cửa nhà vệ sinh, hai người vẫn cứ như trẻ con.
- Anh còn định làm gì nữa! Ra ngoài đi chớ!
- Lỡ như em bị trượt ngã thì sao? Anh phải vào!
- Đồ b**n th**! Định nhân cơ hội nhìn lén tôi hả?
- Chẳng phải của em anh thấy hết rồi sao? Còn ngại cái gì nữa?
Lục Hy Quân muốn lấy chiếc quần đội lên đầu, đã thấy còn la lên cho cả bệnh viện nghe hết, anh chỉ biết thầm chửi rủa Cố Mộc Hoàn trong bụng.
Hai ngày nằm trong bệnh viện, Lục Hy Quân suýt nữa là tăng huyết áp vì Cố Mộc Hoàn.

Nhưng Lục Chính Hoa nghe anh kể lể thì chỉ thấp giọng nói:

- Mộc Hoàn vì con mà mấy đêm không ngủ, con đừng ức h**p cậu ấy tội nghiệp.

Ngoan ngoãn đi để còn xuất viện nữa.
- Ơ! Ba! Ba bán đứng cả con nữa sao...
- Bán đứng gì chứ? Con đang ức h**p Mộc Hoàn thật mà.
Lục Chính Hoa đóng cửa lại, ông vừa đi vừa ôm bụng cười.
Cố Mộc Hoàn lấy cháo ra, cẩn thận thổi cho nguội rồi mới đút cho Lục Hy Quân.
- Ba đã nói như vậy rồi, em ngoan ngoãn ăn cháo nhé.
- Chưa gì đã gọi là ba rồi, ai thèm gả cho anh.
- Vậy thì mười mấy năm trước, ai cầm nhẫn và quỳ xuống cầu hôn anh trước?
Lục Hy Quân cứng họng.

Cố Mộc Hoàn đắc ý cười lớn.

Hắn đưa muỗng cháo đến trước miệng của anh.
- Ăn cháo ăn cháo! Lúc nào cũng ăn cháo, ngán đến tận cổ rồi!
- Đây là cháo do Mẫn Nhi nấu, em không ăn là phụ lòng con bé.

Vết thương của em vẫn chưa lành hẳn, ráng chịu đựng một thời gian nữa thôi.
Lục Hy Quân thở dài, rồi cũng há miệng ra để cho Cố Mộc Hoàn đút cháo.
- Để tôi xem, anh chịu đựng được bao lâu.
Lục Hy Quân biết rõ, Cố Mộc Hoàn bao nhiêu năm không đụng tay đến công việc nhà.

Để xem hắn làm sao để phục vụ cho anh đây..
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 62: 62: Tiến Tới


Đến ngày xuất viện, Cố Mộc Hoàn bồng Lục Hy Quân lên xe.

Đến nhà, lại bồng Lục Hy Quân từ trong xe vào đến phòng khách.
- Cái gì vậy hả? Sao lại đưa tôi đến nhà của anh làm gì?
- Dù sao sắp tới em cũng là chủ nhân, phải ở cho quen chứ.
Lục Hy Quân bĩu môi, Cố Mộc Hoàn mang hết hành lý của anh đặt lên phòng ngủ.

Mẫn Nhi chạy đến và nói nhỏ:
- Ba cháu vừa sắp xếp lại phòng ngủ đó.

Từ nay, chú và ba cháu...ngủ cùng nhau...hihihi...
- Trời đất! Sao mọi người tùy tiện quyết định hết vậy?
Mẫn Nhi che miệng cười, tiếp tục nói:
- Quên mất, sắp tới phải gọi là "cha" rồi.

Cha cứ ngồi đây nghỉ mệt một chút nhé...hahaha!
- Con nhỏ này!
Mẫn Nhi vụt chạy, Lục Hy Quân chưa thể chạy được vì còn ê ẩm cả người.

Cố Mộc Hoàn lại bồng anh lên phòng ngủ.
Bên trong phòng ngủ, tất cả đều được trang trí bằng tranh vẽ của Lục Hy Quân, khi còn là Từ Hạ Nhiên.

Số tranh mấy tuần trước Cố Mộc Hoàn gửi đến thật ra chỉ có vài bức, còn lại vẫn giữ cho riêng mình.
- Cũng không tệ, bây giờ tôi không còn sợ mấy thứ này nữa.
- Chỉ cần em không thích chỗ nào, anh sẽ đập bỏ ngay.
Lục Hy Quân chỉ tay lên mặt của Cố Mộc Hoàn.
- Tôi không thích cái này! Anh đập thử cho tôi xem ngay bây giờ đi!
- Em ác quá vậy...
Lục Hy Quân ngồi trên giường, bần thần suy nghĩ:
"Là sao vậy hả Lục Hy Quân? Sao lúc đầu không làm như vậy đó! Bực mình quá! Nói được thì làm được đi! Ai ép mày đâu chứ?"
...
Buổi tối, Lục Hy Quân ngồi thiền trên giường.

Cố Mộc Hoàn hỏi nhỏ vào tai anh:
- Em không khỏe sao? Ngồi thiền để làm gì?
- Ngồi thiền để tịnh tâm.

Như vậy mới sống với anh dài lâu được.

Nếu không, tôi không chết vì bệnh, mà chết vì tức.
Mỗi một câu nói của Lục Hy Quân đều chọc vào Cố Mộc Hoàn, nhưng hắn vẫn hạnh phúc xem đó là đặc ân duy nhất mà anh dành cho một mình hắn.
Nằm xuống ngủ, Lục Hy Quân lấy cái gối chắn giữa hai người.

Cố Mộc Hoàn vung chân đá văng cái gối đi, thì Lục Hy Quân lại thay vào đó con gấu bông.

Không người nào chịu thua người nào.

Tức tối, Cố Mộc Hoàn liền nhào đến ôm chặt Lục Hy Quân.
- Á! Thả tôi ra! Thả tôi ra!
- Anh chỉ mới ôm thôi mà! Em la như...
Lục Hy Quân nhăn nhó:
- Định làm bậy mà còn bắt bẻ.

Đợi tôi lành hẳn đi, tôi cho anh biết tay.
- Anh cũng chờ đến ngày đó.

Hehe!
...
Sáng hôm sau, Lục Hy Quân tỉnh dậy thì trời đã sáng lắm rồi.

Cố Mộc Hoàn vừa mặc âu phục chỉnh chu, hôm nay có cuộc họp quan trọng.

Hắn đưa cravat cho anh rồi nói:
- Bảo bối, thắt giúp cho anh đi.
- Tay anh bị liệt hả? Tự làm đi chứ?
- Anh muốn em làm...
Cố Mộc Hoàn nũng nịu.

Lục Hy Quân cũng ngoan ngoãn thắt cravat cho hắn.
- Được rồi, tốt lắm.
- Tốt hả!
Lục Hy Quân dùng tay thắt mạnh, cổ họng của Cố Mộc Hoàn bị siết lại không còn đường thở.

Anh r*n r*:
- Ặc...ặc...em...làm...cái...gì...vậy...ặc...
- y da! Chưa được hả? Để tôi thắt chặt hơn ha?
- Á! Tha cho anh...ặc...
Lục Hy Quân nương tay thả ra, Cố Mộc Hoàn ho sặc sụa.
- Hôm nay trời trong xanh, đẹp lắm đó.

Chúc anh đi làm vui vẻ.
- Ờ...vui lắm...
Lục Hy Quân vẫn còn ở nhà nghỉ ngơi.

Nhưng trong ngôi nhà rộng lớn này, anh không biết làm gì.

Mẫn Nhi cũng đến trường học rồi.

Nhớ lại công thức làm salad của Vinh Thái Đằng, anh đi xuống bếp và bắt tay vào làm.
- y da, cậu đừng vào bếp.

Ngài Cố mà biết được thì...
- Bác yên tâm, có tôi thì Mộc Hoàn không dám trách ai đâu.
...
Một tuần lễ sau, Lục Hy Quân cũng khỏe lại bình thường, chứng đau đầu lúc trước đã hoàn toàn biến mất.

Nhưng Lục Chính Hoa vẫn chưa để anh đến công ty làm việc.
Cố Mộc Hoàn ngồi trên xe, hôm nay Tiểu Mạnh cầm lái.
- Tiểu Mạnh!
- Vâng ạ?
- Cậu theo tôi biết bao nhiêu năm nay.

Vậy mà, vẫn chưa có gia đình sao?
Tiểu Mạnh mỉm cười chua chát, anh đáp:
- Tôi có quen nhiều người, nhưng họ đều chia tay tôi, họ cho rằng theo tôi thì không có tương lai.

Nên tôi...
- Quen nhiều người? Vậy cậu biết cách nào lấy lòng đối phương không?
Tiểu Mạnh hiểu rõ Cố Mộc Hoàn đang hỏi để làm gì.

Anh bộc bạch:
- Tôi nghĩ ngài nên đưa người đó đi ăn, mua cho người đó một món quà mà người đó thích.

Trong tình yêu, sự kiên nhẫn và lòng tin là thứ quyết định cho mối quan hệ ấy có lâu dài hay không.

Có lẽ tôi không đủ lòng tin, những người kia không đủ kiên nhẫn nên mới...
- Được rồi.

Cậu ghé đến nơi này cho tôi.
Cố Mộc Hoàn mua một hộp dâu tây.

Lục Hy Quân rất thích ăn dâu tây.

Hắn còn mua thêm một bó hoa thật lớn thật đẹp.
Ở nhà, Lục Hy Quân đang giảng bài tập cho Mẫn Nhi.

Cố Mộc Hoàn bước vào, Lục Hy Quân vừa nhìn thấy đã nói:
- Hôm nay đâu phải Valentine, có người nhìn nhầm lịch rồi.
- Đúng đó.

Nhìn lầm lịch thật rồi.

Vậy thì mình ăn hết dâu tây vậy.

Nghe đến dâu tây, Lục Hy Quân đã nuốt nước bọt ừng ực.

Đã lâu không được ăn, nhắc đến là cơn thèm trong anh dâng trào.
- Vào ăn cơm đi! Tôi và Mẫn Nhi chờ anh đến rã ruột đây.
- Được rồi.

Ăn cơm đi.
Ăn cơm xong, Mẫn Nhi lên phòng tiếp tục học bài.

Cố Mộc Hoàn theo thói cũ liền bồng Lục Hy Quân đi lên phòng ngủ.
- Gì nữa đây?! Tôi tự đi được mà!
- Anh muốn bồng em!
Lục Hy Quân muốn đẩy hắn ra nhưng không được, đành ngoan ngoãn cho hắn bồng.

Lên giường, Lục Hy Quân ăn dâu tây ngon lành.

Cố Mộc Hoàn nhân lúc anh không để ý liền đưa tay b*p m*ng anh.
- Cái đồ b**n th**!
- Ai bảo mông em căng quá làm gì?
Lục Hy Quân liền xáp lại gần.
- Căng lắm hả? Vậy thì bóp nữa đi...nhẹ tay thôi đó.
Cố Mộc Hoàn vừa bóp vừa xoa, Lục Hy Quân thỉnh thoảng lại rên lên thật d*m d*c.
Hai người nằm ngủ, Cố Mộc Hoàn lại đá bay cái gối qua một bên.

Nhưng Lục Hy Quân cũng không lấy gì chắn lại nữa.

Nhân cơ hội này, Cố Mộc Hoàn liền tấn công.
- Gì vậy? Ai cho anh chủ động?
Lục Hy Quân liền đè Cố Mộc Hoàn xuống.
- Để xem ngày mai anh còn đi nổi hay không?
- Ưm...ưm...
Lục Hy Quân cởi hết quần áo của mình và của Cố Mộc Hoàn ra, rồi bắt đầu hành sự....
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 63: 63: Trở Lại Công Việc


Mấy ngày sau, Cố Mộc Hoàn thức dậy thì Lục Hy Quân đã thức từ lâu.

Anh đang cầm bàn là để là bộ quần áo cho hôm nay.
- Hôm nay em cũng đi làm à?
- Đúng vậy, không được sao? Anh định giam ở nhà đến già?
- Nhưng ba sẽ không đồng ý...
Lục Hy Quân mang bộ âu phục màu đen đặt xuống cho Cố Mộc Hoàn.
- Tôi xin phép ba rồi.

Hôm nay chúng ta phải thật lộng lẫy.
Cố Mộc Hoàn tiến đến chỗ Lục Hy Quân, rồi vòng tay ôm lấy eo của anh.

Đặt một nụ hôn lên cổ rồi mỉm cười nói:
- Cảm ơn vợ đã chuẩn bị đồ.
- Vợ cái con khỉ khô nhà anh! Chúng ta chưa kết hôn đâu nhé!
Lục Hy Quân vừa bĩu môi, vừa búng tay lên trán của Cố Mộc Hoàn.

Những biểu cảm đó của anh làm hắn thấy dễ thương vô cùng.

Không chỉ chuẩn bị quần áo, Lục Hy Quân còn chu đáo chuẩn bị cả bữa sáng cho hắn và Mẫn Nhi.

Sắp tới chắc là không cần người giúp việc nữa.
...
Hà Mẫn Đạt hôm nay vừa làm việc, vừa huýt sáo có vẻ rất vui.
- Hôm nay cậu làm gì vui vậy?

- Anh không nhớ à, sắp đến ngày em và Ánh Nga đám cưới rồi.
Lục Hy Quân vỗ tay lên trán.

Chết thật, vậy mà lâu nay quên mất.
- Anh cứ yên tâm, bây giờ còn kịp để anh chuẩn bị giúp bọn em một tay.
- Tất nhiên rồi! Chọn được nhẫn chưa?
Hà Mẫn Đạt lấy chiếc hộp nhỏ màu xanh ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn.
- Đây là chiếc nhẫn mà em sẽ trao cho Ánh Nga.

Viên đá này cũng rất đặc biệt, cô ấy sẽ rất thích cho mà xem.
Lục Hy Quân nhìn qua chiếc nhẫn một lượt, rồi gật đầu.
- Mắt cậu cũng rất có thẩm mỹ đó.
- Vậy à, hihi.
Lục Hy Quân nhìn lên tin tức.
"Vị cựu chủ tịch của Nhan gia qua đời."
"Đó không phải là ba của Nhan Trạch Minh sao? Nhưng ông ấy vẫn còn rất khỏe mạnh kia mà? Mà Nhan Trạch Minh cũng không đến tìm mình? Không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa..."
Chiều hôm đó.

Lục Hy Quân đến tham dự tiệc rượu của đối tác.

Vô tình gặp lại Nhan Trạch Minh đang uống rượu một mình.
Việc ba của Nhan Trạch Minh qua đời cũng là một tổn thất không hề nhỏ.

Tuy ông đã rút khỏi thương trường, nhưng vẫn là hậu phương vững chắc, đưa ra chiến lược giúp đỡ Nhan Trạch Minh.

Lúc trước, Phi Khiêm bỏ ra đi, giờ đến lượt ba qua đời, nỗi đau dồn dập không biết y còn chống chọi được bao lâu.

Đã vậy, nội bộ công ty còn xảy ra lục đục.

Nay mai Nhan gia chắc sẽ sụp đổ.
Nhìn thấy Lục Hy Quân, ánh mắt của Nhan Trạch Minh đang tuyệt vọng bổng trở nên có một chút hy vọng.
- Hy Quân.

Cuối cùng cũng được gặp cậu.
- Trạch Minh, anh ổn chứ?
Nhan Trạch Minh lắc đầu.
- Tôi không trụ được nữa rồi.
- Anh đừng bi quan.

Nếu cần, em sẽ giúp anh.
Nhan Trạch Minh nhìn Lục Hy Quân đầy chua xót.

Y nắm lấy tay của anh.
- Nghe nói vừa rồi cậu bị bệnh nặng...
- Vâng, em đã vượt qua được.

Anh cũng vậy, khó khăn rồi sẽ qua được thôi.

Em cũng từng tuyệt vọng, ngỡ là mình không còn đường sống.

Nhưng bây giờ anh thấy đó...
Nhan Trạch Minh lấy được một chút hy vọng.
- Tôi sẽ vượt qua được...tôi sẽ vượt qua được...nhưng Hy Quân, cậu bằng lòng giúp tôi chứ?
- Vâng.
...
Lục Hy Quân trở về sau buổi tiệc rượu.

Vừa bước đến cửa, đã nhìn thấy Cố Mộc Hoàn ngồi xem tivi, ánh mắt có phần hơi giận dữ.
- Từ chiều đến giờ em đi đâu?
- Tôi dự tiệc rượu của đối tác.

Mẫn Đạt không nói với anh?
Cố Mộc Hoàn lắc đầu, hắn nghiêm giọng:
- Anh đã dặn rồi sao? Em không được rời khỏi tầm mắt của anh.
- Anh ghen à? Mà anh nói không được rời khỏi tầm mắt, anh theo dõi tôi à?
Cố Mộc Hoàn gật đầu, tiện tay tắt luôn tivi.
- Em biết hình phạt nếu như không nghe lời rồi chứ?
Lục Hy Quân hiểu ra, sẵn tiện có men rượu trong người, anh cởi chiếc áo ngoài ra quăng lên ghế.
- Phạt à? Tiếp chiêu!
Lục Hy Quân trực tiếp ngồi lên người của Cố Mộc Hoàn.

Hắn bồng anh lên phòng ngủ rồi đặt xuống giường...
- A! Nhẹ tay thôi!
- Được massage miễn phí còn than thở, ra ngoài tìm ả nào mềm mỏng mà nhờ.

Ngồi cả ngày trong phòng làm việc, Cố Mộc Hoàn bắt Lục Hy Quân massage cho mình.
- Nhưng anh thích ở nhà hơn.
- Xía! Mà có thấy thoải mái không?
Cố Mộc Hoàn gật đầu lia lịa.

Lục Hy Quân nói:
- Mà anh có nghe tin gì chưa? Ba của Nhan Trạch Minh qua đời rồi.
- Hả?
Cố Mộc Hoàn bất ngờ hỏi làm Lục Hy Quân cũng giật mình.
- Lão già đó, đáng lẽ ra nên chết sớm hơn một chút.
- Nghiệp quá! Anh không định tích đức à?
Cố Mộc Hoàn bật cười.

Lục Hy Quân đứng dậy, một lát sau mang đến một ly sữa nóng.
- Em làm cho anh hả?
- Không thích hả? Vậy để tôi uống.
- Ấy ấy! Anh uống mà.
Mặc dù miệng luôn nói lời khó chịu, nhưng trong thâm tâm Lục Hy Quân vẫn quan tâm đến Cố Mộc Hoàn.

Từ khi sống cùng nhau, cả hai đều tròn trịa, hồng hào lên trông thấy.
Khi nằm ngủ, Lục Hy Quân kéo chăn lên đắp cho Cố Mộc Hoàn đỡ lạnh, còn giả vờ nằm sát lại gần vào lòng hắn.

Cố Mộc Hoàn mở mắt ra nhìn.
"Hy Quân, em vẫn luôn quan tâm đến anh mà...".
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 64: 64: Lộ Diện


Hôm nay Tiểu Mạnh nhận nhiệm vụ đưa đón Lục Hy Quân.
- Tiểu Mạnh, đưa tôi đến trung tâm mua sắm.

Sẵn tiện, đưa tôi đến bệnh viện.
- Sao Lục tổng lại đến bệnh viện? Bệnh của ngài...?
- Tôi đến để kiểm tra một chút, không có vấn đề gì đâu.
Đến trung tâm mua sắm, Lục Hy Quân vào hiệu quần áo mà Cố Mộc Hoàn rất thích.

Chọn một vài bộ âu phục đẹp nhất, không hề đắn đo trong việc chọn lựa kích thước.
- Mộc Hoàn cao hơn mình, chọn vậy là ổn rồi.
Lục Hy Quân quay sang hỏi Tiểu Mạnh:
- Không biết Mộc Hoàn có thích màu trắng không nhỉ?
- Tôi thấy, chỉ cần là ngài mua, Cố tổng đều thích hết.
Lục Hy Quân liền phán:
- Vậy mang về hết, anh ấy thích màu nào thì mặc.
Mua sắm xong xuôi, Lục Hy Quân di chuyển đến bệnh viện.

Bác sĩ Lưu mỉm cười nói:
- Một tháng rồi không có vấn đề gì hết.

À mà cậu nên vui mừng đi.
- Sao vậy ạ?
- Cậu có thai được 3 tuần rồi!
Có thai sao? Lục Hy Quân há hốc mồm.

Bác sĩ Lưu căn dặn:

- Cậu không còn trẻ nữa, nhớ phải giữ gìn sức khỏe đó.
- Cảm...cảm ơn bác sĩ...
Lục Hy Quân mang kết quả bỏ vào trong cặp, tối nay sẽ làm cho Cố Mộc Hoàn bất ngờ.
"Có lẽ, đến lúc tha thứ cho Mộc Hoàn rồi..."
...
Mẫn Nhi ôm cặp chuẩn bị ra về.

Một dòng tin nhân gửi đến điện thoại của cô.
"Phi Khiêm đây! Hẹn cô ở sân thi đấu!"
Mẫn Nhi không nghĩ ngợi gì, một mạch chạy đến sân thi đấu.

Nhưng không thấy một bóng người nào hết.

Trong lúc đang tìm kiếm thì bị bàn tay bịt miệng lại.
- Um! Um!
Mẫn Nhi vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng thuốc mê đã ngấm vào trong, cô bắt đầu thấy mắt mình tối sầm lại...
...
Lục Hy Quân làm rơi quyển sách xuống đất.

Điện thoại đột nhiên rung một cái làm cho anh giật mình.
"Hy Quân! Mẫn Nhi đang ở chỗ tôi.

Nếu muốn con bé an toàn, một mình đi đến điểm hẹn.

Trạch Minh."
- Trạch Minh! Anh điên rồi sao?
Lục Hy Quân liền giao hết công việc cho Hà Mẫn Đạt, chỉ nói là mình có chuyện riêng cần giải quyết.

Phóng lên xe và đi đến địa điểm trong tin nhắn Nhan Trạch Minh vừa gửi đến, lòng của Lục Hy Quân nóng như lửa đốt, chuẩn bị sẵn một khẩu súng trong người.
Lục Hy Quân chạy qua mấy tầng lầu, ánh sáng càng lúc càng yếu, mọi thứ dần trở nên tối tăm.
- Mẫn Nhi! Mẫn Nhi!
Lục Hy Quân cất tiếng gọi, tức thì có tiếng hét:
- Cha ơi! Con ở đây!
Lục Hy Quân lần mò theo tiếng hét của Mẫn Nhi.

Đến một căn phòng chỉ có vài tia sáng từ bên ngoài lọt vào, Mẫn Nhi đang bị trói ngồi trên chiếc ghế gỗ.
- Mẫn Nhi! Con có sao không? Họ có làm gì con không?
- Con không sao.
Nhan Trạch Minh bước chầm chậm đến.

Vừa nghe tiếng động, Lục Hy Quân nhanh tay rút khẩu súng ra và chĩa thẳng nó vào giữa trán của Nhan Trạch Minh.
- Khá lắm! Cậu chuẩn bị hết rồi à?
- Thả Mẫn Nhi ra!
Một khẩu súng khác chĩa vào đầu của Lục Hy Quân, và một tên thuộc hạ cầm con dao đến kề sát cổ của Mẫn Nhi.
- Bỏ khẩu súng xuống! Nếu không muốn máu con bé này nhuộm cả căn phòng!
- Được...tôi bỏ!
Lục Hy Quân đặt khẩu súng xuống.

Tên thuộc hạ cẩn thận kéo anh ngồi xuống ghế, rồi trói chặt lại không cử động được.
- Mẫn Nhi, cha xin lỗi, cha không cứu được con rồi.
- Cha yên tâm, chúng không dám làm gì chúng ta đâu.

Chúng bắt cóc con và cha để dụ ba đến đây đó.
Nhan Trạch Minh ngồi xuống đối diện với Lục Hy Quân.

Y nở một nụ cười, rồi ngón tay nâng cằm anh lên.
- Em có biết...tôi yêu em như thế nào không?
- Bỏ tay ra!
- Hôm nay, tôi sẽ cho em biết sự thật.
Nhan Trạch Minh ngồi ngay ngắn lại.
- Em biết vì sao ba tôi đột ngột qua đời không? Chính tay tôi đã bóp lão đến chết...hahaha...vì lão cứ lải nhải bên tai của tôi những điều nhảm nhí...để làm gì? Làm cái gì chứ?
- Hy Quân! Tôi biết em trở về đây vì cái gì, em có muốn biết kẻ nào đã sát hại Tử Nguyên không?
- Cái gì?
Lục Hy Quân ngẩng mặt lên, nhìn Nhan Trạch Minh bằng ánh mắt chất chứa hận thù.
- Chính là tôi...và cả ba tôi nữa.

Ba tôi biết tôi yêu em, nên cho người ám sát em ở Pháp.

Nhưng đến phút chót, tôi đã nói với tên sát thủ...là g**t ch*t Tử Nguyên...hahaha...
- Im đi!
Lục Hy Quân tức giận dùng chân đá lật cả cái bàn.

Mẫn Nhi nhếch mép cười.
- Ông vui chưa lão già? Vậy thì đến lượt tôi tung hứng với ông nhé.
- Con nhóc kia! Câm miệng!
- Ông mở to mắt ra mà nhìn đi! Người trước mắt ông không phải là Lục Hy Quân thật sự đâu!
Nhan Trạch Minh chĩa dao vào mặt của Mẫn Nhi, y hét lớn:
- Mày nói láo! Làm sao có chuyện hoang đường như vậy được?
- Mẫn Nhi này chưa bao giờ nói láo!
Lục Hy Quân cũng mỉm cười.
- Đúng vậy.

Lục Hy Quân mà anh yêu, đã chết từ mười mấy năm trước rồi.
Nhan Trạch Minh lảo đảo, nhưng y vẫn không tin đây là sự thật.
- Nếu anh không tin thì nhìn đi! Hy Quân thật có nốt ruồi này không?
Thì ra, vết sẹo dưới bàn chân vẫn chưa làm mất đi nốt ruồi của Từ Hạ Nhiên, nhưng phải nhìn thật kĩ mới thấy được.

Nhan Trạch Minh ngã quỵ, vừa rung rẩy vừa chỉ tay vào anh.
- Rốt cuộc...cậu là ai hả?
- Từ Hạ Nhiên! Vợ của Cố Mộc Hoàn.

Sau khi nhảy xuống biển, tôi được nhà họ Lục cứu sống, vì giống với Hy Quân nên tôi thay thế cậu ấy.

Xem ra, người anh yêu từ lâu đã không còn.

Tôi chỉ tiếc rằng...tại mà Tử Nguyên hy sinh oan uổng...
Mẫn Nhi cười thật lớn.

Nhan Trạch Minh bây giờ như một con thú mất hết tính người.
- Nếu không phải là Hy Quân...thì đừng hòng chạy thoát!
Nhan Trạch Minh xông đến, dùng tay bứt mất vài cúc áo của Lục Hy Quân.
- Cha! Cha!
- Nhan Trạch Minh! Thả tôi ra!
- Đừng hòng! Hahaha!
Nhan Trạch Minh bắt đầu ngấu nghiến Lục Hy Quân như ngấu nghiến con mồi.

Mặc cho Mẫn Nhi ngồi bên cạnh la hét....
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 65: 65: Giải Cứu


Một tên thuộc hạ chạy đến thông báo.
- Thưa ngài, những thứ ngài cần đã được mang đến ạ.
Nhan Trạch Minh đẩy Lục Hy Quân qua một bên.

Y đưa tay áo lau sạch miệng rồi rời khỏi căn phòng tối.
- Cha...cha có sao không?
- Không sao, không sao.
Nhan Trạch Minh quay trở lại, y hôn lên trán của Lục Hy Quân rồi nhỏ nhẹ:
- Cho dù em có là ai đi nữa, tôi vẫn yêu em, và chỉ cần có em thôi.

Hahaha...tạm thời cứ ngoan ngoãn ngồi ở đây, khi nào Mộc Hoàn đến thì chúng ta cùng ba mặt một lời nhé.
Lục Hy Quân phun nước bọt, ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Nhan Trạch Minh đang đi ra ngoài.
...
Cố Mộc Hoàn đã gọi không biết bao nhiêu lần, nhưng cả Lục Hy Quân và Mẫn Nhi đều không rõ tung tích.

Hắn ra lệnh cho Tiểu Mạnh:
- Tìm hết tất cả ngõ ngách trong thành phố này.

Đảm bảo an toàn cho Hy Quân và Mẫn Nhi.
- Vâng.
Cố Mộc Hoàn lại gọi thêm một lần nữa.

Bây giờ mới bắt đầu đổ chuông.
- Alo! Hy Quân, em...
- Chào Mộc Hoàn.

Trạch Minh đây!

- Tại sao mày lại bắt máy? Mày làm gì Hy Quân rồi?
Nhan Trạch Minh mở loa ngoài để giọng của Cố Mộc Hoàn vang đến chỗ Lục Hy Quân và Mẫn Nhi.

Y gằn giọng.
- Hy Quân và con gái anh đang ở trong tay tôi.

Muốn cứu họ thì nhanh chóng đến đây ngay.

Và nhớ đi - một - mình!
...
Sau khi cúp máy, Nhan Trạch Minh cho người dùng bao trùm kín đầu của Lục Hy Quân và Mẫn Nhi lại, rồi chuyển hai người đến một vị trí khác.

Y cẩn thận cài thật nhiều bom xung quanh căn nhà, còn cài lên người của Lục Hy Quân một quả bom nữa.
Trời đã tối, Cố Mộc Hoàn phóng xe như bay đến chỗ hẹn của Nhan Trạch Minh.

Lục Chính Hoa và Hà Mẫn Đạt trên trực thăng riêng từ từ bay đến, còn Lục Ánh Nga và Kim Vân cùng thuộc hạ đậu xe ở xa, sẵn sàng lao đến yểm trợ.
Mẫn Nhi nhìn thấy quả bom trên người của Lục Hy Quân, cô bật khóc.
- Cha...quả bom trên người của cha...
- Không xong rồi...
Lục Hy Quân thở dài.

Anh nói nhỏ vào tai cô:
- Lát nữa, cha sẽ tìm cách cứu con.
- Còn cha thì sao?
- Mặc kệ cha.

An toàn cho con trước đã.
Lục Hy Quân cố gắng lạc quan trong lúc này.

Anh mỉm cười.
- Nếu như lát nữa...nổ rồi mà không thấy cha thì...con phải sống thật tốt đó...
- Không! Cha!
Nhan Trạch Minh bắt đầu đưa Mẫn Nhi và Lục Hy Quân mỗi người đến một căn phòng riêng.
Khi Cố Mộc Hoàn rời khỏi xe, hắn căn dặn Tiểu Mạnh khi nào có ám hiệu mới được chạy vào.
Tên thuộc hạ đứng canh ngoài cổng chĩa súng vào Cố Mộc Hoàn.
- Mời ngài giao nộp vũ khí cho chúng tôi!
Còn chưa kịp nhìn kĩ, tên thuộc hạ đã ăn phát đạn từ nòng súng của Cố Mộc Hoàn.
Nhan Trạch Minh nhẹ nhàng tận hưởng tách cà phê trên tay.

Cố Mộc Hoàn bước vào, không cần mời cũng tự động ngồi vào ghế sofa đối diện với y.
- Ngài đã hạ gục hết lính canh trước cổng rồi à?
Nhưng Cố Mộc Hoàn không trả lời.
- Tốt lắm! Đúng là Cố tổng.

Nhìn ngài nôn nóng như vậy, chắc là muốn cứu Mẫn Nhi và Hy Quân lắm đúng không?
Không dài dòng, Cố Mộc Hoàn đi thẳng vào vấn đề:
- Tao không muốn nói nhiều! Hy Quân và Mẫn Nhi đâu?
- Cứ từ từ đã! Tôi chưa đụng vào sợi tóc nào của họ hết.
- Mày dám?

Nhan Trạch Minh mở màn hình tivi lên.

Mẫn Nhi được giam trong căn phòng có cửa sổ, còn Lục Hy Quân thì trong căn phòng kín, chỉ có đèn và bốn vách tường.

Khi nhìn thấy quả bom cài trên người Lục Hy Quân, Cố Mộc Hoàn đứng bật dậy khỏi ghế.

Nhan Trạch Minh biết, hắn sắp điên đến nơi rồi.
- Tại sao mày cài bom lên người Hy Quân?!
- Dù gì cũng chết, chi bằng chúng ta chết cùng nhau.
Cố Mộc Hoàn bắt đầu dùng ám hiệu, hắn nhấn nhẹ vào nút bấm trong túi quần.

Ở bên kia, Tiểu Mạnh đang nghe trực tiếp cuộc đối thoại giữa hai người.
- Nơi này, có lẽ người của tao không thể vào được rồi.
- Tất nhiên.
Cố Mộc Hoàn nhìn chăm chú vào cửa sổ nơi giam giữ Mẫn Nhi.

Từ nơi con bé ngồi có thể nhìn thấy dòng sông.
- Mày đúng là thơ mộng.

Giam giữ Mẫn Nhi, mà còn chọn cửa sổ có thể thấy được dòng sông nữa.

Đèn của cây cầu bắc qua sông đúng là nhiều màu.
- Tôi rất thích nhìn ra sông, đó là nơi tôi hay làm việc.
Ở bên ngoài, Tiểu Bạch nóng ruột kêu lên:
- Hai người này điên hết rồi, đang dầu sôi lửa bỏng còn nói chuyện phiếm với nhau nữa.
Tiểu Mạnh phản bác:
- Đồ ngốc! Ngài Cố đang miêu tả chỗ giam giữ đó!
Tiểu Mạnh mở bộ đàm lên nói với Hà Mẫn Đạt:
- Thư ký Hà, anh xem có cửa sổ nào có thể nhìn thấy một dòng sông, cây cầu có đèn rất nhiều màu không.
- Được rồi, đợi một chút.
Ở phía Lục Ánh Nga, cô đang lái xe tìm vị trí mà Tiểu Mạnh đang nói.
- Tiểu Mạnh, tôi tìm được dòng sông rồi.

Nhưng căn nhà này quá nhiều cửa sổ, tôi chưa nhìn thấy con tin.
Hà Mẫn Đạt chen vào:

- Để cho anh!
Lục Chính Hoa dùng ống nhòm để nhìn.

Phải phóng to rất nhiều lần, mới nhìn thấy Mẫn Nhi bị trói trên ghế.
- Ánh Nga! Chính là chiếc cửa sổ có màu vàng nhạt.
- Cháu thấy rồi!
Hà Mẫn Đạt bắt đầu hack vào hệ thống camera của căn nhà để tiện theo dõi.
- Căn phòng này chỉ có Mẫn Nhi.

Còn anh Hy Quân bị giam ở căn phòng kín.

Căn phòng này có cảm biến, chỉ cần người lạ xâm nhập thì bom sẽ phát nổ.
- Có phá được cảm biến không?
- Không được.

Hệ thống camera cũng rất chặt chẽ, phải khó khăn lắm mới hack được.
- Thôi thì...giải cứu Mẫn Nhi trước đã...
Hà Mẫn Đạt liền ấn nút, tất cả camera đều bị mất hình ảnh...
...
Nhan Trạch Minh nhìn thấy camera bị hack, liền nở một nụ cười.
- Haizz, ngài đúng là toan tính.

Nhưng xúi quẩy quá, khi họ bước vào căn phòng giam Mẫn Nhi để đưa nó đi, vô tình kích hoạt cảm biến mất rồi.
- Cái gì?
Ở bên ngoài, tất cả mọi người hét vào bộ đàm:
- CÁI GÌ!!!.
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 66: 66: Cuối Cùng 1


Cố Mộc Hoàn bàng hoàng ngồi xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm hết cả trán.

Còn ở bên ngoài, Mẫn Nhi đang gào thét, vì cứu cô mà mạng sống Lục Hy Quân chỉ còn đếm bằng phút.
- Hai mươi phút là phát nổ, nhưng đã lãng phí hết hai phút rồi.

Tôi sẽ để hai người nói lời cuối cùng với nhau.
Màn hình tivi trong căn phòng của Lục Hy Quân cũng được mở lên, Cố Mộc Hoàn đang cầm bộ đàm để nói chuyện với anh.
- Hy Quân! Em nghe anh nói chứ?
- Vâng...em nghe rất rõ...
- Em đừng sợ, anh sẽ tìm cách cứu em ra...
- Đã muộn rồi...bom bắt đầu...đếm giờ rồi...
Lục Hy Quân mỉm cười.
- Anh đang mặc bộ quần áo em mới mua đúng không? Anh mặc rất đẹp đó.

Nếu biết đây là lần cuối cùng, em đã mặc đồ cặp cùng anh...
- Hy Quân!
- Mấy ngày qua, anh biết em rất hạnh phúc không? Bây giờ, em có thể nói ra điều này...em tha thứ cho anh...
Cố Mộc Hoàn cảm thấy suy sụp.

Lần đầu hắn cảm thấy bế tắc như lúc này.
- Mộc Hoàn, em nói ra điều này, dù nó sẽ làm anh rất đau đớn...em có thai rồi...
- Hy Quân!

Nhan Trạch Minh cũng nhìn vào Lục Hy Quân.

Cố Mộc Hoàn nói vào bộ đàm:
- Đợi anh!
Còn Nhan Trạch Minh, y cũng nói vào bộ đàm:
- Vậy là đến cuối cùng, em cũng không thuộc về tôi rồi...
Cố Mộc Hoàn chĩa súng vào Nhan Trạch Minh.
- Thằng chó chết! Mày có thả Hy Quân ra hay không? Nếu mày muốn, tao sẽ thế chỗ cho em ấy.
- Thế chỗ? Chi bằng chết cùng nhau, không phải vui hơn sao? Hahahaha.
Tất cả thuộc hạ của Nhan Trạch Minh đều chạy đến, bọn họ chĩa súng vào Cố Mộc Hoàn.

Nhưng hắn vẫn mỉm cười, chỉ tay vào một trong số họ.
- Nếu cậu dám nổ súng, cả gia đình cậu không sống nổi qua đêm nay.

Để tôi nói tên vợ cậu nhé...
Tên kia rung rẩy, Cố Mộc Hoàn nói chính xác đến từng chữ cái một.

Chỉ trong chốc lát, tất cả súng đều quay ngược về phía Nhan Trạch Minh.
- Ái chà! Tôi không lường được điều này! Nhưng nếu tôi chết, thì cũng không ai sống sót.
Từ trên lầu, Lục Hy Quân từng bước đi xuống.

Anh đã cứa dây trói vào mảnh thủy tinh và cắt đứt.
- Hy Quân!
- Đừng đến gần em!
Nhưng Cố Mộc Hoàn vẫn chạy đến bên Lục Hy Quân.

Nhưng quả bom đã bị gài rất chặt, không có cách nào mở ra được.
- Hy Quân, anh sẽ chết thay cho em.
- Anh...anh yêu em đến như vậy sao?
Cố Mộc Hoàn gật đầu, rồi xoa nhẹ lên bụng của Lục Hy Quân.
- Em phải sống, em phải an toàn rời khỏi đây...đặt tên con là Cố Gia Bảo...nói với nó rằng...ba yêu con nhiều lắm...
Nhan Trạch Minh bĩu môi:
- Mùi mẫn thật! Nhưng tôi không để một trong hai người sống được đâu!
Tất cả thuộc hạ chỉ trong chốc lát, Nhan Trạch Minh đã dùng súng bắn chết không sót một người.
- Không chỉ trong nhà, mà cả cổng đều có gắn bom.

Chỉ trong đêm nay, tất cả sẽ hoang tàn.
Cố Mộc Hoàn nói vào trong túi quần:
- Tiểu Mạnh! Ra xa khỏi nơi này!
Nhan Trạch Minh cầm súng lên.

- Trạch Minh!
Nhan Trạch Minh nhào đến, đá văng cây súng của Cố Mộc Hoàn rồi nhanh tay chụp lấy.

Hắn kề súng vào đầu Cố Mộc Hoàn rồi uy h**p:
- Ngài đã cướp người tôi yêu...thì bây giờ...tôi không để cho hai người được gần nhau...
- Thả anh ấy ra!
Nhan Trạch Minh bắn một phát trúng vào chân của Lục Hy Quân.

Anh đau đớn ngã quỵ xuống, Cố Mộc Hoàn hét lớn:
- THẢ TAO RA!
- Im! Đi!
Nhan Trạch Minh dùng chích điện ghim vào lưng của Cố Mộc Hoàn, hắn co giật rồi gục đi.
- Chỉ còn năm phút.
Nhan Trạch Minh kéo Cố Mộc Hoàn vào căn phòng rồi đóng chặt cửa lại.
- Mộc Hoàn! Chúng ta cùng chết đi!
- Đừng...hòng...
Cố Mộc Hoàn dùng hết sức đập chiếc ghế gỗ lêm đầu của Nhan Trạch Minh, máu đỏ loang lổ khắp phòng.

Hắn bò dậy rồi đến thật nhanh chỗ của Lục Hy Quân.
- Hy Quân...anh không bỏ em lại một mình đâu...
- Mộc Hoàn...
Hai người ôm chặt lấy nhau, còn Nhan Trạch Minh đang thều thào lời cuối cùng vào bộ đàm:
- Tôi...yêu...em...
Còn một phút cuối...
Cố Mộc Hoàn đỡ Lục Hy Quân ra bên ngoài căn biệt thự.

Hai người ngồi ngắm lại ánh trăng tròn, giống như năm xưa vậy.
- Mộc Hoàn, em yêu anh.
- Anh cũng yêu em...yêu rất nhiều...

Còn mười giây...Cố Mộc Hoàn bắt đầu hô to đếm ngược...
Nhưng chợt nhận ra điều gì đó, Cố Mộc Hoàn đẩy mạnh Lục Hy Quân về phía trước.

Khi anh quay lại nhìn thì mắt đã trở nên tối đen lại, bom thật sự phát nổ rồi...
Còn ở phía xa, Mẫn Nhi không khóc nữa...
Nỗi đau đã làm cho Mẫn Nhi không còn đủ sức để nói hay than khóc...
Bùm! Tiếng bom nổ vang lên liên hồi, như tiếng trống oan nghiệt đưa tiễn tất cả về chốn âm ty.
Cả căn nhà chỉ trong phút chốc, đã trở thành đống đổ nát.

Từng quả bom trên cánh cổng cũng phát nổ.

Thời khắc này, nước mắt của Lục Chính Hoa cũng rơi.

Còn Lục Ánh Nga và Kim Vân đều ngất lịm đi.

Họ vì Lục Hy Quân mà đã khóc nhiều rồi.
Hà Mẫn Đạt tuyệt vọng nói:
- Tín hiệu mất rồi...
Còn Tiểu Mạnh, anh hận mình không thể chạy vào giải cứu hai người họ ra ngoài.
- Tại sao vậy? Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với Hy Quân như vậy hả?
- Đã tốn bao nhiêu công sức...vậy mà....
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 67: 67: Cuối Cùng 2


Tiểu Mạnh đập tay vào tay lái, còn Tiểu Bạch và Tiểu Hắc cuối đầu đầy đau khổ.

Tiểu Mạnh vừa òa khóc vừa la hét vào bộ đàm:
- Mộc Hoàn! Bao nhiêu lâu nay anh luôn là người anh tốt trong lòng tôi! Tôi nguyện cả đời này hết lòng phụng sự cho anh! Tại sao anh lại chết! Tại sao anh lại bỏ tôi và mọi người ra đi! Anh và Lục tổng cùng đi thì hai người hạnh phúc đã đành, còn nỗi đau để cho chúng tôi gánh lấy, anh tàn nhẫn với chúng tôi quá vậy hả! Mộc Hoàn! Anh trả lời đi! Anh trả lời đi!
- Tít...tít...tít...a...
Tiếng r*n r* vang lên, Tiểu Mạnh liền giựt lấy bộ đàm.
- Làm ơn...cho người vào đây...đau quá...
...
Bên trong, Lục Hy Quân tức ngực chui ra khỏi đống đổ nát.

Anh ho sặc sụa vì bụi đất bay vào.

Cố Mộc Hoàn vẫn nắm chặt tay anh, nhưng thân thể bị vùi vào gạch đá mất rồi.
Mạch của Cố Mộc Hoàn vẫn còn đập, hắn vẫn còn sống...
Cảnh sát và đội cứu hộ đã đến kịp lúc.

Tiểu Mạnh cũng chạy vào và đỡ Lục Hy Quân ra ngoài, cả hai chân của anh đều bị thương rồi.
- Mau cứu Mộc Hoàn...anh ấy còn ở trong đó...
- Được rồi! Ngài chờ tôi!
Mẫn Nhi chạy như bay đến chỗ Lục Hy Quân, cô ôm lấy cha mình.
- Cha! Cha! Hức hức...
- Khụ! Khụ! Con ôm mạnh quá...cha sắp tắt thở rồi...
Mẫn Nhi vuốt ngực Lục Hy Quân.
- Ba con đâu rồi...
Giường đẩy Cố Mộc Hoàn đi ra, cả thân thể đều là một màu đỏ.
Lục Hy Quân nhìn thấy, anh liền ngã xuống bất tỉnh vì quá kiệt sức...
...

Lục Hy Quân tỉnh dậy.

Anh hốt hoảng nhảy ra khỏi giường, nhưng chân quá đau mà ngã xuống đất.
- Hy Quân! Con sao vậy?
- Mộc Hoàn đâu? Con muốn gặp anh ấy!
Lục Hy Quân thét lên như một người điên loạn.

Kim Vân và Lục Ánh Nga cố hết sức giữ tay anh lại.

Lục Chính Hoa bước đến, tát vào mặt của Lục Hy Quân làm cho anh sực tỉnh lại.
- Hy Quân! Con làm sao vậy hả? Con hành động như kẻ điên vậy? Mộc Hoàn đang cấp cứu, sống chết còn chưa rõ, còn con ở đây gào thét, không quan tâm đến mọi người lo lắng cho con đến mức nào.

Hy Quân thường ngày đâu mất rồi? Con muốn làm Mộc Hoàn thất vọng?
Lục Hy Quân dần bình tĩnh lại.

Kim Vân xoa đầu cậu an ủi.
- Con đừng như vậy nữa, đừng tự hành hạ bản thân mình.

Mộc Hoàn sẽ không sao đâu, con hãy đặt niềm tin vào cậu ấy, cũng như lúc con đang bệnh vậy.
Lục Hy Quân gật đầu nhè nhẹ.

Lục Ánh Nga vuốt lưng cho anh rồi vui vẻ nói:
- May mà anh và em bé không bị làm sao.

Em và bác sợ đến ngất đi đó.
- Nhưng Mộc Hoàn...như vậy thì đâu phải là may mắn chứ...
Kim Vân khuyên nhủ anh:
- Con nằm nghỉ thêm một chút nữa, mẹ sẽ đưa con đến chỗ Mộc Hoàn.
Nhưng Lục Hy Quân vẫn nằng nặc đòi đi, Lục Chính Hoa không còn cách nào, liền đẩy xe lăn cho anh đến trước phòng cấp cứu.
- Phải công nhận một điều, con cháu nhà họ Cố mạnh mẽ và kiên cường từ khi còn là bào thai.

Bao nhiêu chuyện mà vẫn chống chọi được.
Lục Hy Quân nghĩ lại điều này rất đúng.

Vũ Thiên cũng vậy, đến lượt anh cũng vậy.
Lục Hy Quân bần thần ngồi trước phòng cấp cứu.

Anh nhớ lại khoảnh khắc khi hết giờ.

Quả bom trên người anh là giả, nên anh mới may mắn sống sót.

Nhưng Cố Mộc Hoàn đã dùng thân mình để che chở cho anh trong vụ nổ.

Hắn vẫn nắm chặt lấy tay anh không rời.

Anh đã khóc nức nở rồi gọi lớn tên hắn không biết bao nhiêu lần.
Mẫn Nhi đặt lên tay của Lục Hy Quân một mảnh giấy đã bị nhàu nát.
- Ba đã mang nó theo bên mình...cho đến khi vào đây...
Mảnh giấy có ghi "Mộc Hoàn ơi! Bình an nhé!"

Đây là một trong những lá thư mà Lục Hy Quân ngày đó đã gửi.
Ấp ủ nó vào trong lòng, Lục Hy Quân lại thấy khóe mắt mình cay xè lên.

Dù trải qua bao nhiêu dằn vặt, đau đớn, hận thù, bây giờ điều anh mong nhất là Cố Mộc Hoàn thật sự bình an.
...
- Mộc Hoàn đã qua cơn nguy kịch rồi.

Tuy nhiên, chúng tôi không biết bao giờ anh ấy tỉnh lại.
- ...
- Có thể là sớm tỉnh lại, hoặc là rất lâu, hoặc là không bao giờ...
Lục Hy Quân không đau buồn, không gào thét nữa, anh đã lấy lại vẻ uy nghiêm như thường lệ.
- Tôi chờ được.

Dù có trăm năm...tôi vẫn chờ...
Tiểu Mạnh lo lắng hỏi:
- Nhưng ngài ấy không tỉnh lại, Cố gia sẽ trở thành một đế quốc không vua...
- Tôi sẽ thay Mộc Hoàn.

Anh yên tâm, không ai xâm phạm được Cố gia lẫn Lục gia.
Lục Hy Quân bây giờ quyền lực hơn bao giờ hết.

Anh lẳng lặng tự đẩy xe mình về phòng nghỉ ngơi.
"Mộc Hoàn, em mệt rồi, em ngủ một chút đây."
...
Lục Hy Quân chỉ còn hơi đau chân một chút.

Anh vẫn có thể tự đi được mà không cần xe lăn.
Lục Hy Quân ngồi xuống bên cạnh Cố Mộc Hoàn đang nằm trên giường.

Anh áp tay hắn lên má mình, vừa nói:
- Mộc Hoàn, anh yên tâm.

Em sẽ làm cho Cố gia và Lục gia lớn mạnh hơn bao giờ hết.
- Em sẽ kiên nhẫn chờ đợi anh, hoàn thành những tâm nguyện của anh.
Nói rồi Lục Hy Quân đứng dậy, từ từ cùng Tiểu Mạnh đi đến sở cảnh sát.

Vụ nổ kinh hoàng đã làm cho hai người bị thương, những người còn lại đều đã tan xác.

Thứ duy nhất của Nhan Trạch Minh còn sót lại là chiếc vòng tay bằng kim loại đã cháy đen.
- Trạch Minh đã tự sát...
Vị luật sư của Nhan Trạch Minh đã mang một chiếc rương đến cho Lục Hy Quân.

Khi mở khóa bên trong, một lá thư và một xấp giấy tờ đều đã được kí tên.
"Hy Quân thân mến! Khi em đọc được lá thư này, có lẽ tôi đã không còn trên cõi đời.

Tất cả cổ phần, tài sản, những thứ quan trọng của Nhan gia, tôi đều giao lại cho em.

Nếu như em tìm được Phi Khiêm, hãy giao cho nó đúng như tôi đã ghi trong giấy tờ.

Em hãy giúp tôi kết thúc toàn bộ bi kịch do Nhan gia tạo ra.

Tôi xin lỗi, và cảm ơn em rất nhiều.

Hy Quân, tôi yêu em."
Lục Hy Quân gấp lá thư lại, đặt nó vào trong rương.
- Ngài Nhan đã nhờ tôi, sau khi ngài ấy qua đời thì giao lại cho ngài.
- Cảm ơn cậu.
Mẫn Nhi ngồi chờ Lục Hy Quân trên xe.
- Đó là rương gì vậy, cha?
- Những gì còn lại của Nhan gia.
Lục Hy Quân nhìn lên bầu trời trong xanh.
- Từ bây giờ, có một sao chổi mang tên Lục Hy Quân rồi....
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 68: 68: Một Năm Trôi Qua


Một năm sau...
Lục Hy Quân đặt một bó hoa loa kèn lên mộ của Nhan Trạch Minh.

Bao nhiêu tháng rồi, Phi Khiêm vẫn chưa quay về.

Ngô đồng đã thay lá, nhưng vẫn có một chiếc lá, dù gió mưa có điên cuồng giành giật, nhưng nó vẫn bám lấy cành, sức sống tiềm tàng và mãnh liệt biết bao.
Chiêu Vân Quang và Tiểu Mạnh đi dạo cùng nhau trong công viên.
- Tiểu Mạnh, anh nghĩ sao nếu chúng ta có thể tiến tới?
- Tôi chỉ sợ, cậu sẽ chê tôi.
- Hoàn cảnh chúng ta đều như nhau, đều trung thành với một người, đều không còn người thân...nếu đến với nhau là quá hợp rồi còn gì...
Tiểu Mạnh cười khổ:
- Chắc là...phải nhờ Lục tổng tài trợ cho đám cưới thôi!
Chiêu Vân Quang mỉm cười, có lẽ cậu cũng tìm được bến đỗ cho cuộc đời của mình rồi.
Còn Lục Ánh Nga và Hà Mẫn Đạt, sau mọi biến cố thì họ cũng tổ chức một đám cưới thật lớn.

Lục Hy Quân dù khi đó đang mang thai, nhưng vẫn phụ giúp rất nhiều cho lễ cưới, còn chọn một món quà thật đặc biệt cho cô dâu và chú rể.
- Ánh Nga, chúc em và Mẫn Đạt trăm năm hạnh phúc.
- Hy Quân, em cũng chúc anh hạnh phúc bên Mộc Hoàn.
Mặc dù Cố Mộc Hoàn vẫn còn đang trong cảnh sống thực vật, nhưng điều đó không làm cho Lục Hy Quân đau buồn.

Người anh yêu vẫn còn thở, tim vẫn còn đập kia mà.

Mẫn Nhi đã trở thành sinh viên của đại học A, cô hãnh diện khoe với bạn bè rằng ba mình từng học ở đây.

Còn Vũ Thiên thì vừa thi đậu vào trường y danh giá nhất nước Pháp.

Cuộc sống ở Pháp đã giúp Vũ Thiên trưởng thành hơn, cậu có thể vừa nuôi con vừa đi học, thậm chí không cần đến Chiêu Vân Quang nữa.

Sau khi biết mình là con ruột của Lục Hy Quân, Vũ Thiên sau khi thi xong liền về nước cùng con gái, cậu chạy đến bên Lục Hy Quân và gọi "cha" thật tha thiết.
Ông bà Lục cũng hạnh phúc không kém, vì bây giờ vừa có cháu ngoại vừa có cháu cố.
Lục Hy Quân hạ sinh một bé trai khỏe mạnh, kháu khỉnh, đặt tên cho nó là Cố Gia Bảo.

Điều đặc biệt là, khuôn mặt của nó giống với Lục Hy Quân như đúc, anh mỉm cười, đây có lẽ đúng là cậu ấy thật rồi.
Còn Tiểu Mạnh và Chiêu Vân Quang, cặp đôi này cũng sắp trở thành vợ chồng trong một ngày không xa...
...
Trên thương trường, Lục Hy Quân đã khoác chiếc áo của nhà vua, trở thành một người quyền lực bậc nhất.

Những kẻ gây lục đục trong nội bộ hoặc cố tình chắn đường, Lục Hy Quân đều thẳng tay đẩy họ vào tù.

Ông nội của Cố Mộc Hoàn sau thời gian điên loạn đã trút hơi thở cuối cùng.

Không chỉ nắm trong tay Cố gia và Lục gia, còn được bồi đắp thêm bằng Nhan gia, Lục Hy Quân chưa đánh mà đối thủ đã nhanh chóng đầu hàng.
Nhưng nếu một mình thì không thể chèo chống vững vàng.

Nên Nhan gia hiện tại đang để cho Hà Mẫn Đạt làm vua, Lục Ánh Nga làm hoàng hậu.

Bên cạnh còn có bao nhiêu cận thần sát cánh giúp đỡ như Tiểu Mạnh, Tiểu Bạch, Tiểu Hắc, và sắp tới còn có Mẫn Nhi.
...
Tiểu Mạnh nói với Lục Hy Quân:
- Lục tổng, chúng tôi vừa tìm được một người...
- Là ai?
- Là Tiêu Khương Đình.

Hiện tại ông ấy đang bị ung thư, không sống được bao lâu nữa.
Lục Hy Quân đắng đo suy nghĩ, rồi đưa ra quyết định:
- Đưa tôi đến gặp ông ấy đi.
Dù sao, đó cũng là ba ruột của anh, và anh cũng là giọt máu cuối cùng của Tiêu gia.
Tiêu Khương Đình đang ăn từng muỗng cháo thật khó nhọc.

Lục Hy Quân bồng Gia Bảo vào trong, còn Mẫn Nhi và Vũ Thiên đứng ở bên ngoài.

- Hạ...Hạ Nhiên...ma! Cứu tôi với!
- Ông đừng sợ, đây là người thật mà.
Y tá cố gắng trấn an cho Tiêu Khương Đình.

Sau khi bình tĩnh lại, ông nhìn Lục Hy Quân với ánh mắt nửa tin nửa ngờ.
- Chào ông.

Tôi là Hạ Nhiên của ngày xưa đây.

Hay nói đúng hơn, tôi là Tịnh Ngân...con trai ruột của ông...
Tiêu Khương Đình đưa tay chạm vào má của Lục Hy Quân.
- Thật không? Ta không nằm mơ chứ? Con vẫn còn sống sao?
- Vâng.

Tôi không đến đây một mình.
Mẫn Nhi và Vũ Thiên bước vào, hai người ngồi xuống bên cạnh Tiêu Khương Đình.

Vũ Thiên còn bồng theo cả con gái đến.
- Đây là Mẫn Nhi, và Vũ Thiên con của tôi.
- Ông ngoại...
Cả hai đều đồng thanh gọi.

Tiêu Khương Đình rưng rưng nước mắt, bây giờ có chết cũng không hối tiếc.
- Đây là con gái của cháu, tên là Hải Như.

Ngôn Tình Hay
- Ông ngoại, kia là Gia Bảo, em trai nhỏ nhất của bọn cháu đó.
Lục Hy Quân đưa Gia Bảo cho Tiêu Khương Đình ẵm, thằng bé nhe miệng cười làm căng đôi má bầu bĩnh, hồng hào kia.

Khi chỉ còn lại Lục Hy Quân và Tiêu Khương Đình, ông nắm tay anh và nói:
- Được gặp lại con, nhìn thấy con cháu đều khỏe mạnh, ba thấy mãn nguyện lắm rồi.
- Ba...
Lục Hy Quân gọi khẽ tiếng "ba", nhưng Tiêu Khương Đình vẫn nghe rõ mồn một.
- Con...con có thể gọi lại được không?
- Ba...ba của con...
Lục Hy Quân sà vào lòng của Tiêu Khương Đình, như một đứa trẻ xa ba mẹ lâu ngày.

Ông không nén được cảm xúc mà rơi nước mắt, niềm hạnh phúc mà đến khi sắp rời xa thế gian ông mới được nhận lấy.
- Tịnh Ngân...con ngoan của ba...
- Hôm nay, con sẽ nấu những món ba thích.

Bây giờ con nấu ăn rất giỏi đó.
- Khà khà, con nấu món nào ba cũng thích.
Lục Hy Quân và Mẫn Nhi vào bếp nấu ăn, còn Vũ Thiên và hai đứa nhóc cùng chơi với Tiêu Khương Đình.

Khi đã nấu ăn xong, cả bốn người cùng ngồi quây quần bên nhau, ăn cơm và trò chuyện thật vui vẻ.
Một tuần sau...Tiêu Khương Đình qua đời, nhưng ông vẫn nở một nụ cười, vừa hạnh phúc vừa mãn nguyện...
Lục Hy Quân mang tro cốt của ông và Tiêu Mỹ Dao vào chùa, không gian thanh tịnh sẽ giúp linh hồn hai người có thể chuộc lại lỗi lầm ngày trước.
Lục Hy Quân và các con vẫn đứng bên cổng chùa, nhìn ánh nắng buổi chiều đang dần mờ nhạt đi....
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 69: 69: Ending


Hôm nay Lục Hy Quân và Tôn Hạo Phong cùng nhau ra quét mộ cho dì Châu, An Niệm và Diệp Tuyết Hoa.

Vũ Thiên và Mẫn Nhi thì đặt lên mỗi ngôi mộ một bó hoa trắng.

Tôn Hạo Phong thủ thỉ bên bức ảnh của Diệp Tuyết Hoa:
- Tuyết Hoa, anh và Hạ Nhiên đến thăm em đây.
Lục Hy Quân bước đến mộ của Dương Khải Thiên và bác Dương.

Chạm tay vào tấm ảnh của cậu, có lẽ đã sưởi ấm được phần nào linh hồn của chàng thiếu niên xấu số.
- Khải Thiên, chân tình ngày đó của em, anh hiểu và nguyện ghi nhớ suốt đời.

Ở nơi đó, em giúp anh chăm sóc Tiểu An nhé.
Một cơn gió nhẹ thổi qua mái tóc của Lục Hy Quân, tựa như Dương Khải Thiên đã lắng nghe được lời anh nói.
Cây ngô đồng bên dòng sông đã ra lá xanh mướt.

Lục Hy Quân chạm ngón tay vào thân gỗ, anh nhìn thấy có những dấu khắc lên, tuy có hơi mờ nhạt theo năm tháng.
"Hạ Nhiên yêu Mộc Hoàn."
Dù trải qua bao đau khổ, dằn vặt nhưng tình yêu giữa hai người vẫn là vĩnh cửu nhất.
Sau Cố Mộc Hoàn, Lục Hy Quân là người mà Tiểu Mạnh rất mực trung thành.

Mặc dù về quyền uy thì hai người như nhau, nhưng Lục Hy Quân sâu thẳm trong tâm vẫn còn rất mềm mỏng và nhân từ.

Vì vậy, Tiểu Mạnh thường đưa ra những ý kiến giúp Lục Hy Quân.

- Lục tổng
- Nói đi.
- Ngày mai tôi có thể...nghỉ được không ạ? Tôi muốn dành một ngày cho Vân Quang.
Lục Hy Quân mỉm cười.
- Được rồi, vừa hay ngày mai tôi cũng muốn nghỉ ngơi.
Lục Hy Quân và Tiểu Mạnh có nghỉ cũng không sao, Lục Ánh Nga sẽ giúp hai người trông coi mọi việc.
- Nếu đưa Vân Quang đi chơi, thì cho cậu ấy ăn hải sản nhé, Vân Quang rất thích hải sản.
- Vâng.

Cảm ơn ngài.
...
Cố Mộc Hoàn vẫn nằm trên giường, hơi thở đều đặn, nét mặt như đang ngủ chứ không phải là hôn mê nữa.

Lục Hy Quân đã xin bác sĩ Lưu được đưa Cố Mộc Hoàn về nhà để tiện chăm sóc, anh còn chuẩn một căn phòng và mời bác sĩ Lưu ở lại.
Lục Hy Quân mang nước ấm đến, lau người rồi thay đồ cho hắn.

Anh cầm dao cạo rồi cạo sạch râu cho Cố Mộc Hoàn, hơi thở ấm áp vẫn chưa bao giờ thay đổi.
Lục Hy Quân ngồi bên chiếc xe đẩy của Gia Bảo, vừa đẩy nhẹ vừa cất tiếng hát ru.

Thằng bé nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ.
Lục Hy Quân nắm lấy tay của Cố Mộc Hoàn.
- Mộc Hoàn, anh có nghe em nói không?
Anh nằm xuống cạnh Cố Mộc Hoàn, đưa mắt nhìn lên ánh trăng tròn trên bầu trời đầy sao.
- Trăng đêm nay đẹp lắm, anh mở mắt ra để ngắm với em đi.
Lục Hy Quân tựa đầu vào vai Cố Mộc Hoàn, rồi nói nhỏ vào tai hắn:
- Khi nào anh tỉnh lại, em và anh đi du lịch nhé.
- Mộc Hoàn...em nhớ anh rồi...em tha thứ cho anh rồi...tại sao anh không tỉnh lại...hức hức...
Đáp lại Lục Hy Quân là khoảng không gian tĩnh lặng, thi thoảng chỉ có tiếng Gia Bảo ọ ẹ cử động.

Anh gục đầu xuống ngực của Cố Mộc Hoàn rồi khóc nức nở, nhưng không ai dỗ dành cho anh hết.
Một hơi ấm chạm nhẹ vào vai của Lục Hy Quân...
- Mộc Hoàn...?
- Anh đây...
Cố Mộc Hoàn đã tỉnh dậy rồi, người anh yêu đã tỉnh thật rồi.
- Mộc Hoàn!
Lục Hy Quân kêu lên rồi ôm chặt lấy Cố Mộc Hoàn.

Hắn mỉm cười hỏi:
- Ngủ đông lâu quá, tay chân anh cứng đờ hết rồi, ôm em cũng khó khăn.
- Mộc Hoàn, anh đánh vào mặt em đi, em đang mơ đúng không?
Cố Mộc Hoàn đưa tay lên và nhéo nhẹ vào má của Lục Hy Quân.

Đây không phải là mơ, đây đúng là sự thật rồi.

Hồn phách của Lục Hy Quân như muốn bị rút khỏi cơ thể.

Giấc mộng đẹp này dù có thức tỉnh bao nhiêu lần cũng không phai nhạt.
- Đã bao lâu rồi?
- Một năm rồi.
Cố Mộc Hoàn thở dài.

Lục Hy Quân kể lại những chuyện trong một năm qua, hắn mãn nguyện vì bây giờ tất cả đều đã vào đúng quỹ đạo.
- Em nhớ anh nhiều không?
- Nhiều.
- Em luôn chờ anh sao?
- Đúng vậy.
Dù đã một năm, nhưng trong kí ức của Cố Mộc Hoàn vẫn cứ như ngày hôm qua.

Nhưng không thể quên mà phải khắc cốt ghi tâm, vì đó là đánh dấu cho sự kết thúc những trắc trở giữa hai người.
- Gia Bảo đâu rồi?
Lục Hy Quân đẩy chiếc xe đến gần cho Cố Mộc Hoàn nhìn.

Thằng bé như nghe được giọng của ba, liền tỉnh giấc rồi đưa đôi tay bé nhỏ muốn được bế.

Tay chân tuy còn hơi cứng đờ, nhưng hắn vẫn ẵm Gia Bảo lên.
- Tốt quá rồi, tốt quá rồi...
...
Tại một bãi biển ở ngoại ô.
Mẫn Nhi và bạn trai mới quen là Thiết Long đang chơi đánh bóng cùng Tiểu Mạnh và Chiêu Vân Quang.

Vũ Thiên cầm sợi dây thả cho cánh diều bay cao theo ngọn gió, Tiểu Bạch và Tiểu Hắc thì cùng trông chừng hai đứa trẻ, còn dạy cho chúng tập đi.
Khi con diều đã bay rất cao, trong lòng Vũ Thiên bỗng cảm thấy một chút trống vắng.

"Phi Khiêm...bây giờ anh đang ở đâu...?"
"Bây giờ chúng ta mỗi người một phương trời, nhưng em tin rằng, chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau.

Em sẽ tìm anh..."
Còn Lục Hy Quân và Cố Mộc Hoàn, hai người cứ nắm tay nhau rồi chạy dọc bãi biển.

Cho đến khi nhìn thấy hoàng hôn, anh mới chịu dừng chân lại và đứng ngắm.
- Hy Quân, anh muốn nghe lại câu mà em đã nói trước lúc bom nổ.
- Em yêu anh.
Cố Mộc Hoàn quỳ một chân xuống, mở hộp nhỏ trên tay, bên trong là một chiếc nhẫn.
- Em có đồng ý, làm vợ của anh không?
- Em...em...em không...
- Không?
- EM KHÔNG THỂ TỪ CHỐI ĐƯỢC!!!
Cố Mộc Hoàn không biết phải bày ra nụ cười như thế nào.

Hạnh phúc này quá đỗi to lớn.

Hắn phải dành hết cả đời này, linh hồn này để đền đáp cho Lục Hy Quân.
~ Hoàn ~
Cảm ơn mọi người đã đổ mồ hôi để đọc một chiếc truyện ẢO MA của tui nha ????????????
Tui sẽ cố gắng từng ngày ????????????.
 
Mười Lăm Lần Ngô Đồng Thay Lá
Chương 70: 70: Phiên Ngoại Cuộc Sống Sau Này


Sau khi chấp nhận lời cầu hôn của Cố Mộc Hoàn, hai người đã cùng nhau đi du lịch cho thỏa thích.

Ngày tổ chức đám cưới cũng là kỉ niệm ngày cưới của Hà Mẫn Đạt và Lục Ánh Nga, nên ông bà Lục nhân dịp này tổ chức một hôn lễ thật hoành tráng.

Không chỉ có cặp đôi Cố Mộc Hoàn và Lục Hy Quân, mà còn có Tiểu Mạnh và Chiêu Vân Quang.

Tại lễ đường, sau khi hoàn tất các nghi thức, Cố Mộc Hoàn nắm lấy bàn tay của Lục Hy Quân, nhìn anh da diết nói:
- Hy Quân, để em chịu đựng quá nhiều, anh thật sự có lỗi với em.

Sự tha thứ của em đã kéo anh từ cõi chết trở về.

Từ nay cho đến cuối đời, Cố Mộc Hoàn chỉ yêu một mình em, em là tình yêu duy nhất của cuộc đời anh.
Lục Hy Quân cũng nói:
- Trải qua mọi thứ, em mới nhận ra tình yêu em dành cho anh là vô tận.

Em yêu anh, và chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp cho hôn nhân này, cùng tận hưởng cuộc sống thật hạnh phúc.
Bên cạnh đó, Tiểu Mạnh cũng nói với Chiêu Vân Quang:
- Anh xin lỗi, anh vụng về không biết nói lời hoa mỹ.

Nhưng anh sẽ dùng hành động để chứng minh tình yêu anh dành cho em.

- Không cần nói nhiều.

Tiểu Mạnh! Em yêu anh!
Chưa kịp hô hào, hai cặp đôi đã trao cho nhau nụ hôn thắm thiết.
Cố Mộc Hoàn thủ thỉ với Lục Hy Quân:
- Hy Quân, bây giờ không những có con, mà chúng ta còn có cả cháu gái nữa.

Hạnh phúc này to lớn quá, anh...
- Bây giờ có cả em, em sẽ cùng anh gánh vác gia đình.

Đến lượt màn ném hoa, Lục Hy Quân tung bó hoa lên và người bắt được là Thiết Long.

Anh bước đến trao cho Mẫn Nhi và mỉm cười nói:
- Hoa đẹp phải dành cho người đẹp.
Mẫn Nhi đưa tay nhận lấy bó hoa, rồi ôm chặt lấy Thiết Long.
Chiêu Vân Quang cũng tung bó hoa, cậu mong hoa sẽ được nằm trong tay của Vũ Thiên.

Tuy nhiên, bó hoa lại rơi vào một người mặc áo vest xám.

Anh ta đeo mặt nạ làm cho xung quanh ai nấy đều giật mình.
Cầm bó hoa trên tay, người ấy dần tiến đến chỗ của Vũ Thiên và Hải Như đang ngơ ngác nhìn.

Sợ là kẻ gian nào có ý xấu, Thiết Long và Tiểu Mạnh trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Cố Mộc Hoàn hét lớn:
- Cậu là ai?
Nhìn nhau qua đôi mắt, Vũ Thiên cảm thấy ánh mắt này thật quen thuộc.

Cậu đẩy Hải Như ra sau lưng, rồi dùng tay lật chiếc mặt nạ ra ngoài.
- Phi Khiêm?!
Đúng rồi, người đó chính là Phi Khiêm.

Hơn một năm không gặp nhau, anh trông già dặn hẳn đi.

Đứng trước người cũ, Vũ Thiên giống như biến thành tượng đá, miệng không thể nói nên lời.

Phi Khiêm đưa bó hoa cho cậu rồi nhẹ nhàng nói:
- Vũ Thiên, em nhận lấy bó hoa này, và chúng ta làm lại từ đầu được không?
- Phi Khiêm...em...
Mẫn Nhi bước đến, cô thúc nhẹ vào lưng của Vũ Thiên rồi nói nhỏ vào tai cậu:
- Nhận đi, em còn chần chừ gì nữa.

Hải Như cần có ba, em cũng yêu Phi Khiêm mà...
Đưa tay nhận lấy bó hoa, Phi Khiêm cũng ôm lấy Vũ Thiên thật chặt.

Hải Như không hiểu chuyện gì, nhưng cô bé vẫn đứng vào giữa hai người.

Một gia đình nhỏ lại được đoàn tụ.
Lục Chính Hoa vui vẻ nói:
- Hôm nay là một ngày quá đặc biệt.

Không chỉ là ngày hai cặp đôi trở thành vợ chồng, mà hai người chia tay cũng chính thức trở về bên nhau.

Còn chờ gì nữa mà không nâng ly đi nào!
Lục Hy Quân cùng ba mẹ đi chúc rượu mọi người, Lục Ánh Nga đang có thai, nếu không thì hôm nay đừng hòng người nào tỉnh táo trở về.

Vũ Thiên kéo tay Phi Khiêm ra ngoài hội trường.
- Hơn một năm qua anh ở đâu?
- Anh đi khắp nơi, vừa học vừa làm.

Anh đã vào đại học rồi.

Còn em, cuộc sống của em thế nào?
- Ở Pháp, em đậu vào trường y, vài năm nữa em sẽ trở thành bác sĩ.
Phi Khiêm đưa mắt nhìn qua Mẫn Nhi đang bồng Hải Như trên tay.
- Vũ Thiên, con bé đó là...
- Nó là con của em...và cũng là con của anh.

Năm đó, ba em và em đều đã đóng kịch để gạt anh, em không bị sảy thai.

Em xin lỗi...
Phi Khiêm lắc đầu.
- Sao em phải xin lỗi chứ? Em một mình sinh con, nuôi dạy con khỏe mạnh như vậy, người có lỗi phải là anh.
- Phi Khiêm...
- Vũ Thiên, chúng ta có thể quay trở lại như trước được không? Hơn một năm qua, anh ra đi chỉ mong có thể quên được em, nhưng anh không thể làm được, anh còn yêu em rất nhiều.

- Nhưng bây giờ, chúng ta mỗi người một con đường rồi.

Dù em cũng rất nhớ anh.
Phi Khiêm đề nghị:
- Anh sẽ giúp em chăm sóc cho Hải Như, còn em cứ trở lại Pháp tiếp tục việc học, anh và con sẽ chờ em.
- Như vậy có được không...?
- Em hãy tin anh, anh nhất định làm được.
Vũ Thiên cũng không còn do dự nữa, cậu gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Trong lòng, cậu vẫn còn yêu và thương nhớ Phi Khiêm.

Bây giờ không còn gì có thể ngăn cản hai người trở lại bên nhau nữa.
...
Năm Gia Bảo được hai tuổi, Lục Hy Quân lại mang thai thêm một lần nữa.

Do đã có tuổi nên ngày sinh gặp khá nhiều vất vả, nhưng vẫn vượt qua được.

Cố Mộc Hoàn nhìn vợ đau mà cũng đau lòng.
- Lần sau em đừng mang thai nữa, em đau anh không chịu được.
Lục Hy Quân cười khổ, nhưng biết Cố Mộc Hoàn lo lắng cho mình, nên anh cũng thấy hạnh phúc.
...
Bốn mươi năm sau...
Cố Mộc Hoàn yên nghỉ hơn ba năm rồi.

Mái tóc của Lục Hy Quân bạc trắng, ông ngồi một mình, mắt vẫn dõi theo gốc ngô đồng đã trụi lá trơ cành.
"Mộc Hoàn...anh tàn nhẫn lắm...rốt cuộc anh vẫn bỏ em mà đi trước..."
Mẫn Nhi và Vũ Thiên ngày đó đều sắp lên chức ông bà.

Gia Bảo và em trai út là Mộc Dương thì cùng nhau chăm sóc cho Lục Hy Quân.
Hôm nay là tròn ba năm ngày mất của Cố Mộc Hoàn, con cháu đều có mặt đông đủ.

Lục Hy Quân lấy những bức ảnh, và quyển nhật ký đã cũ nát đưa cho Gia Bảo và Mộc Dương.

Ông dặn dò:
- Các con phải nhớ, giữ gìn những thứ này thật cẩn thận.

Dù cho chỉ còn một mảnh giấy, cũng phải giữ thật tốt, có biết chưa?
- Vâng ạ.
Lục Hy Quân nhìn lên di ảnh của Cố Mộc Hoàn.
"Mộc Hoàn...em đến bên anh đây...chờ em nhé..."
Đêm đó, Lục Hy Quân cũng thanh thản ra đi.

Khuôn mặt của ông vẫn như người đang ngủ, nhẹ nhàng và êm đềm vô cùng.
...
Không gian chỉ còn một khoảng trắng xóa.

Lục Hy Quân chầm chậm bước đến phía trước.

Là Cố Mộc Hoàn, hắn đang chờ anh.

"Hy Quân, em đến rồi."
"Vâng.

Là em đây, Hy Quân của anh đây.

Xin lỗi vì đã để anh chờ."
"Không sao...không sao...chúng ta cùng đi nhé..."
"Vâng..."
Rồi hai người nắm tay nhau, cùng đến một thế giới khác để bắt đầu một câu chuyện mới, cuộc đời mới.
Còn câu chuyện về tình yêu bên gốc ngô đồng năm ấy, vẫn còn sống mãi...
HẾT
__________
Vậy là kết thúc thật rồi, cảm ơn mọi người rất nhiều????????????.
 
Back
Top Bottom