Khác MuiYui: Viết lại cái kết cho hai anh em nhà Tokito

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
345323764-256-k557522.jpg

Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Tác giả: ngochan_t808m
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC!

- Vì tui viết chưa hay, còn nhiều sai sót, và đây cũng không phải là sở trường của tui nên có thể chưa được hay.

Tui biết mình còn nhiều thứ để sửa, nên đừng ném đá nhé!

Các bạn có thể thay việc làm đó bằng những lời góp ý, tui sẽ chân thành đón nhận.

- Do viết tùy hứng nên tui sẽ không hay ra chap mới, nhưng tui sẽ không bao giờ drop đâu, đừng lo.

- Đây không phải là viết cặp đôi, đam mỹ đâu.

Nó chỉ là một bộ truyện được hình thành do tui quá yêu thích hai anh em nhà này.

Nếu ai đang mong chờ đam mỹ thì skip đi nha.

- Mọi người cần đọc lời nói đầu trước khi vào truyện.

- Hãy bình chọn cho tui nha, vì đó là động lực để tui ra chap thật sớm á!

- Và truyện chỉ được đăng tại wattpad.com.

Nếu lượt đọc của các web khác mà cao hơn là tui sẽ drop truyện nha.

Mọi bản quyền đều thuộc về ngochan_t808m tại wattpad.com!



yuichiroxmuichiro​
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Lời nói đầu


Chào tất cả mọi người ^ ^

Tên thật của mình là Hân và mình là một người cực mê Kimetsu luôn ấy.

Và yah, nhân vật mình thích nhất là Muichiro.

Ngay từ lần đầu gặp gỡ, mình đã vô cùng ấn tượng với cậu bé này, lúc đó mình còn chưa xem Kimetsu cơ, nhưng mình bắt gặp Muichiro qua việc xem trên youtube.

Lúc đó là anime ss2 ra mắt hay sao ấy, nhưng là người tối cổ, mình mới bắt đầu xem từ ss1 ;-;

Sau khi xem hết lại mò lên manga, nhưng khi thấy nhân vật mình yêu thích die thì ôi thôi, đau lòng lắm luôn.

Mình bắt đầu mò lên wattpad để đọc mấy cái kiểu Muichiro x Yuichiro (không phải thể BL nhé, chỉ là viết lại kết thôi) này, nhưng mình cũng không thể đọc qua nhiều thể loại của bộ truyện này, vì thể loại này nhiều tác giả đã bí ý tưởng dẫn nên rất nhiều bộ bị drop.

Để nói tóm tắt lại cho đỡ mất thời gian thì nó là như này: mình cảm thấy không vừa lòng khi mà Muichiro lại có cái kết như vậy.

Và bạn mình là người simp Yuichiro ấy, hồi đó mình định dành tặng cậu ấy nhưng mà đã nghỉ chơi rồi.

Từ lâu mình đã ủ ấp mong ước được viết lại cái kết cho Kimetsu và đây sẽ bộ đầu tiên mình thể hiện và thực hiện điều ước đó.

Như mình đã nói trên, mình cũng chưa từng đọc qua nhiều thể loại của bộ truyện này, vì thể loại này nhiều tác giả đã bí ý tưởng dẫn nên rất nhiều bộ bị drop.

Mình cũng cực kì kém và ghét môn văn nên lời văn của mình không được bay bổng như những người khác, và mình cũng thường viết sai chính tả nữa...

Mặc dù lời văn chưa được hoàn thiện và sâu sắc nhưng mình mong bộ truyện sẽ đem lại niềm vui cho mọi người sau 1 ngày dài căng thẳng.

Bộ này là để giải trí thôi, chỉ để giải trí và chỉ để giải trí thôi ạ!

Vấn đề quan trọng nhắc lại ba lần!

Và yah, bộ này thật sự rất khó để viết được hoàn chỉnh và hay được, vì ý tưởng thì không quá nhiều để dành cho viết lại cái kết này, và chúng ta phải viết về từng giai đoạn, quá trình một nên rất mất thời gian.

Có lẽ bộ này cũng không có nhiều khả năng là drop đâu, mình nghĩ cùng lắm chỉ off thời gian dài thoi...

Cân nhắc trước khi nhảy hố nhé 😀.

Và cũng nên xem Kimetsu trước, mặc dù mình sẽ có thể không viết đúng mạch truyện.

Mình sẽ viết theo lời dẫn truyện của Muichirou trong 7 chương đầu, vì mình muốn nói ra những cảm xúc của Muichiro và như vậy sẽ dễ để tương tác với các bạn hơn.

Nhưng do cách hành văn thay đổi nên từ chương 8 mình sẽ viết dưới ngôi kể thứ 3.

Mình chưa chắc rằng đã ra được ít nhất 1 tháng 1 chap đâu, vì mình lười và thường thì lúc nào tâm trạng buồn mới bắt đầu viết.

Mình sẽ thật cố gắng cho tác phẩm đầu tay của mình, mặc dù còn nhiều sai sót nhưng mong mọi người thông cảm và đừng ném đá nhé :3!

Bắt đầu từ ngày 5 tháng 7 mình sẽ ra chap mới nhé!

Đây chỉ là lịch thông báo vì chap 1 vẫn đang trong khâu chỉnh sửa và chọn lọc.

Và cuối cùng, mình mong các bạn đừng quên rằng, những lời góp ý chân thành từ các bạn và gửi tới các bạn những lời chúc tốt đẹp nhất!

Hẹn gặp lại các bạn!!

-------------------------------------------------------

Hà Nội, ngày 30 tháng 6 năm 2023
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 1


Mình đăng sớm hơn dự tính 1 ngày vì mai mình có việc bận >
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 2


- Chuyện đó đến đây là hết.

Không có trở thành kiếm sĩ gì hết!

Bầu không khí trong căn nhà chỉ có hai anh em đang dần trở nên căng thẳng, ngột ngạt đến khó thở vì những đối lập trong suy nghĩ của tôi và Yuichiro.

Từng giọt nước mắt của tôi rơi xuống.

Những lời nói của anh ấy đã đả thương tới tôi.

Yuichiro mặc kệ tôi, anh không nói một lời nào nữa.

Tôi cũng chẳng thèm nói thêm và bắt bẻ.

Mọi truyện dần lâm vào bế tắc.

Từ bữa đó, tôi và anh hai đã xảy ra chiến tranh lạnh với nhau.

-----------------------------------------

Đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày đầu tiên phu nhân Amane tới tìm gặp hai chúng tôi.

Xuân qua, hạ tới.

Thời tiết se lạnh của những mùa xuân bằng những ngày nắng nóng oi bức của mùa hạ.

Mùa hè trên núi Oodake mang tới một cái nóng như ngồi trên hỏa ngục, tiết trời oi bức khiến người ta chỉ muốn điên lên.

Lũ ve thì cứ kêu lên từng hồi đinh tai nhức óc khiến anh tôi càng thêm cáu bẳn và khó chịu với tôi.

Phu nhân Amane vẫn thường xuyên tới thăm chúng tôi.

Thỉnh thoảng, bà ấy còn mang theo một chút đồ ăn ngon hay vật dụng sinh hoạt cho chúng tôi nữa.

Tất nhiên, bà vẫn đang thuyết phục tôi và Yuichiro tham gia Sát Qủy Đoàn.

Yuichiro vẫn dùng thái độ bất kính và những hành động lỗ mãng để đuổi bà đi.

Nhiều lúc, tôi phải khó khăn lắm mới có thể ngăn anh ấy lại để mọi việc không đi quá xa.

Những hành động mà anh ấy đã làm khiến cho tôi khó xử, ngại ngùng và cảm thấy có lỗi với phu nhân Amane quá đi...

Và cứ sau mỗi buổi như vậy, sau khi bà ấy rời đi, Yuichiro lại cộc cằn chửi rủa.

Phu nhân Amane trong lời nói của Yuichiro là một người có tâm địa độc ác và chỉ đến để lợi dụng những đứa trẻ như chúng tôi.

Trong lời nói của bà, quỷ tồn tại và điều đó chưa mang tới tính xác thực.

Hãy thử tưởng tượng mà xem, bỗng dưng ai đó đến nói rằng loài quỷ tồn tại và người đó cần chúng tôi để giúp đỡ tiêu diệt loài quỷ thì mọi người có tin không?!

Phần lớn họ sẽ cho rằng đó chỉ là lừa đảo và chúng ta cần phải tránh xa.

Và điển hình là anh tôi.

Chúng tôi chưa từng nghe ai nói rằng loài quỷ có thật và rằng chúng tôi cần phải tránh xa hay dung những biện pháp gì đó để chống trả hay tiêu diệt.

Tôi không tin lời nói của Yuichiro là sự thật, rằng bà ấy đang lợi dụng chúng tôi.

Sau một vài lần nói chuyện, tôi cảm thấy bà ấy là một người dễ mến và nhân hậu.

Lời nói của phu nhân Amane dịu dàng và đầy lo lắng cho chúng tôi.

Và giả sử như bà ấy lợi dụng chúng tôi đi, thì cũng chả có ai bỏ ra nhiều công sức và thời gian đến như vậy chỉ để đi mời gọi hai đứa trẻ vẫn chưa rõ thực lực và có lợi gì cho bà ấy.

Và nếu như thế, tại sao bà vẫn không trách phạt gì anh trai tôi về những hành động của anh ấy mà vẫn nhẫn nhịn, kiên trì tới thuyết phục?

Mặc dù đúng thật là loài quỷ tồn tại là khó tin thật, nhưng biết đâu được, chúng lại có thật thì sao?

Chúng tôi cũng chẳng có chứng cứ nào là loài quỷ không tồn tại.

Tuy biết là như vậy nhưng tôi vẫn không dám nói suy nghĩ của mình với Yuichiro.

Tôi không muốn anh trai mình phải tức giận và mắng mỏ, cũng không muốn hai anh em đào sâu và lâm vào thứ rắc rối của vẫn đề này.

Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều, là lý do tại sao Yuichiro ghét tôi nhưng lại không để mặc tôi vào Sát Qủy Đoàn?

Anh ghét tôi đến thế, thường mắng mỏ tôi mà lại không muốn để mặc tôi chết vì một ai đó để trút đi được một gánh nặng, phiền phức?

-------------------------------------------

Hôm nay, cũng như bao ngày hè khác, trời oi bức đến mức buổi đêm rồi mà những chú ve vẫn kêu râm ran.

Vì để không khí trong nhà bớt nóng bức và ngột ngạt, chúng tôi đã mở hết cửa sổ ra để thông thoáng nhà cửa.

Vì quá nóng nên tôi đã không ngủ được.

Tôi đã thức dậy để uống nước.

Bỗng dưng, một thứ gì đó, có vẻ là một người đàn ông trông khá là cao to và vạm vỡ bước vào.

Không đúng, ông ta không phải là người, ông ta... là quỷ chăng?

Ông ta giống như lời của phu nhân Amane miêu tả về một con quỷ.

Con quỷ ấy bước vào và nói với cái giọng khó nghe đến cực độ:

- Gì đây, chỉ có hai thằng nhãi con thôi hả?

Tôi đã sững sờ khi nhìn thấy con quỷ ấy, và dường như không thể chờ đợi, không để bọn tôi trả lời, con quỷ gớm ghiếc ấy lại lên tiếng:

- Chậc, mà thôi sao cũng được, ta đói quá rồi.

Nói rồi, con quỷ bước về phía tôi, giơ bàn tay của nó lên...

- Muichiro!!!!

Yuichiro chạy đến, ngăn con quỷ đả thương tôi, máu của anh văng lên tường...

__________________________________

13/4/2023

~ngochan_t808m~
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 3


------------------------------------------------

Nói rồi, con quỷ bước về phía tôi, giơ bàn tay của nó lên...

- Muichiro!!!!

Yuichiro chạy đến, ngăn con quỷ đả thương tôi, máu của anh văng lên tường.

Con quỷ đã cào vào tay của anh.

- Aaa!!!!!!!!!

- Yuichiro gào lên đau đớn.

- Anh... anh hai!!

Tôi vội vàng dìu anh lên và đưa về phía giường.

Con quỷ đưa tay lên liếm hết chỗ máu từ vết thương của Yuichiro một cách ngon lành.

Nhưng con quỷ cũng không có ý định tha cho chúng tôi.

Nó bước về phía hai anh em tôi, nở một nụ cười kinh tởm:

- Ồn ào quá, điếc hết cả tai, hai đứa mày câm mồm vào đi.

Dù sao thì những đứa tiểu phu nghèo hèn như bọn mày cũng có tác dụng đếch gì đâu ha.

Dù tồn tại hay không tồn tại thì tác dụng cũng chẳng thay đổi, vẫn chỉ là những sinh mạng rẻ mạt không đáng một đồng.

Sống hay không thì cũng chẳng thay đổi, nên hãy để tao giúp bọn mày đỡ vô dụng hơn.

Con quỷ tiếp tục cố gắng đả thương bọn tôi, nhưng tất cả vết thương đa số là Yuichiro gánh chịu, vì anh ấy che chắn tất cả cho tôi.

Yuichiro... muốn bảo vệ tôi nên đã bị thương rất nặng.

Đến lúc đó, tôi không thể kìm nén cảm xúc của mình nữa.

Sự tức giận của tôi tựa như một ngọn núi lửa phun trào không có điểm dừng.

.

.

.

......................................................

Vạn vật trước mắt tôi nhuốm một màu đỏ của máu.

Từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa từng cảm thấy thế này dù chỉ một lần.

Cơn thịnh nộ từ tận đấy lòng như thể muốn chọc thủng cả trời cao.

Chuyện diễn ra sau đó tôi thực sự không thể nhớ nổi.

Tiếng rống giận đến nghịch thiên đó, tôi chưa từng nghĩ là lại chính là từ cổ họng mình thốt ra.

Đến khi định thần lại thì con quỷ đã nửa sống nửa chết.

Nó chưa chết hẳn nhưng vẫn quằn quại vì cơ thể bị dập nát mà không tài nào chết được.

Nó gào lên những âm thanh đau đớn, cố gắng giãy giụa để thoát ra khỏi đám cọc mà tôi ghim xuống, nhưng vô dụng.

Chẳng mấy chốc thì đằng đông đã ló rạng, con quỷ đã bị ánh mặt trời thiêu đốt thành cát bụi.

Không còn tiếng kêu la, gào rống thảm thiết nữa.

Con quỷ đã được giải quyết, nhưng anh hai tôi...

Tôi phải nhanh chóng quay trở về

________________________________

Thật sự tôi chỉ muốn trở về nhanh nhất có thể thôi, nhưng lúc đó cơ thể tôi nặng như trì, dù căn nhà ở ngay trước mặt thì cũng phải rất lâu sau tôi mới có thể về đến nơi.

Sau một hồi lâu vật lộn, cuối cùng tôi đã thành công lết thân xác mệt mỏi và đầy rẫy những vết thương của mình quay trở lại căn nhà.

Yuichiro vẫn đang nằm đó.

Người anh bê bết máu.

- Anh... anh hai!

Tôi tiếp tục cố gắng lết lại gần hơn với Yuichiro, nhưng tôi đã kiệt sức.

Tôi chỉ có thể nằm đó, giương mắt nhìn khi hai anh em cách nhau chỉ gần một mét, nhưng không thể đến gần hơn.

Yuichiro đang trong trạng thái điên loạn, không còn nghe thấy những gì tôi nói nữa.

Nhìn cảnh đó mà tôi thấy tim mình đau như cắt.

Chợt tôi nghe thấy tiếng Yuichiro nói, dù anh ấy chỉ thều thào khó hiểu, nhưng ráng hết sức vẫn có thể nghe rõ.

Anh ấy đang cầu nguyện điều gì đó chăng?

- Xin... các... vị thần linh...

Con cầu thần... khấn phật... xin các ngài...

- Anh hai?

- Xin các ngài... chỉ cần cứu em trai con là được... chỉ cần... chỉ cần... cứu em trai của con thôi...

Trên khóe mắt tôi, nước mắt dần trào ra...

Anh hai nguy cấp vậy rồi mà vẫn cầu nguyện cho mình...

Anh hai... anh hai... yêu thương tôi đến vậy sao..?

Tại sao... tại sao tôi lại lầm tưởng anh không thương tôi kia chứ...

Tôi thật ngốc mà...

- Anh hai, anh không được nói vậy... chắc chắn... chắc chắn sẽ có người cứu cả hai chúng ta mà!

Tôi ngập ngừng, không chắc chắn về lời nói của mình, vì đây là một miền núi nghèo, không có nhiều gia đình sinh sống ở đây, gần nhà tôi càng không có...

- Em trai... không giống con đâu...

Thằng bé... lương thiện lắm...

Con... chỉ là... vật cản đường thôi... nó... nó chỉ muốn giúp ích cho người, cho đời...

Kẻ tội nghiệt đầy mình... chỉ có con thôi...

Nếu có trừng phạt... thì xin hãy... chỉ trừng phạt mỗi con thôi ạ...

Con biết... biết rất rõ...

Thực ra chữ Vô, trong cái tên Vô Nhất Lang của thằng bé... không phải mang hàm ý là vô dụng... mà mang hàm ý là vô tận.....

.

.

.

- Anh... anh hai...

Tôi xúc động không nói lên lời.

Tôi nắm chặt lấy tay của Yuichiro.

Thứ hiện tại tôi quan tâm, không phải là cái tên của tôi, mà là Yuichiro.

Không, không phải anh hai có lỗi, trong chuyện này chẳng ai có lỗi cả.

Tất cả, là do số phận.

Tại sao tất cả nỗi bất hạnh cứ dồn lên đầu của hai anh em tôi vậy?

Mất cha mẹ, còn chưa đủ hay sao...?

Rốt cuộc, thế giới này, có bao nhiêu khắc nghiệt?

Và liệu, nỗi đau này, phải chăng mới chỉ là một phần nhỏ của một thế gian đẫy rẫy những nỗi đau?

Điều đó, ngay cả chính bản thân tôi hay Yuichiro cũng đều không biết...

Nhưng sau tất cả, chúng tôi mới chỉ là những đứa trẻ 11 tuổi thôi mà...

Tại sao... phải trải qua nỗi đau mất mát nhiều như vậy?

Tôi lấy hết sức còn lại lết gần hơn với Yuichiro, gần, gần hơn và càng nắm chặt tay của anh hai mình.

Yuichiro bị thương nặng, nhưng nếu kịp thời, anh ấy có thể cứu được.

Tôi thầm cầu nguyện cho có người cứu hai anh em chúng tôi kịp thời.

Vì quá mệt mỏi nên Yuichiro đã ngất đi, và tôi cũng ngất đi không lâu sau đó

_______________________________

19/9/2023

~ngochan_t808m~
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Quảng cáo một chút <3


Thì hôm nay chưa có chap mới đâu, khỏi mong =).

Mọi người biết tôi ngâm lâu lắm mà =).

Tình hình là tôi có viết 1 câu chuyện mới, chỉ 1 chương thôi, nhưng nếu có hứng thú thì tôi có thể đăng thêm vài câu chuyện ngắn nữa vào đó =).

Đây là tên truyện, mọi người có thể vào đọc để ủng hộ tôi nè
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 4


★·.·'¯'·.·★ Lưu ý chút nè ★·.·'¯'·.·★

Chào mọi người ^^

Sau một khoảng thời gian dài vắng bóng thì hiện nay tôi đã trở lại ^^

Tại vì tôi viết khá tùy hứng ấy, nên ra chap lâu lắm.

Tôi chỉ muốn cảnh báo chút thôi, đó là vì là một khoảng thời gian dài tôi chưa viết cái này mà chuyển qua viết ngôn tình, cho nên bây giờ viết thì phong cách viết cũng sẽ thay đổi ít nhiều.

Bình thường thì tôi sẽ sử dụng phong cách trầm trầm, thì tôi cũng không biết phải miêu tả như thế nào nữa nhưng có lẽ mọi người hiểu mà, phải không?

Hiện tại phong cách viết của tôi sẽ nhây lắm, và có lẽ tính cách của Yuichiro sẽ không đúng theo cốt truyện đâu, nên thông cảm nhé

Oke bây giờ thì vô truyện thôi nào.

_____________________________________________

Tại sao... phải trải qua nỗi đau mất mát nhiều như vậy?

Tôi lấy hết sức còn lại lết gần hơn với Yuichiro, gần, gần hơn và càng nắm chặt tay của anh hai mình.

Yuichiro bị thương nặng, nhưng nếu kịp thời, anh ấy có thể cứu được.

Tôi thầm cầu nguyện cho có người cứu hai anh em chúng tôi kịp thời.

Vì quá mệt mỏi nên Yuichiro đã ngất đi, và tôi cũng ngất đi không lâu sau đó

_____________________________________________

Tôi vội mở mắt ra, bật dậy, nhưng cơ thể đau nhức, và ánh sáng chiếu rọi vào ánh mắt tôi, chói mắt, tôi chớp mắt vài lần để quen với ánh sáng.

Hiện tại, tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

Tôi cảm thấy rằng, mình đã thức dậy trong một khoảng thời gian dài.

Đầu óc tôi chưa được minh mẫn, tất cả điều gì xảy ra vẫn đều lờ mờ.

Tôi vừa mơ chăng?

Không, không phải, chắc chắn đó không phải giấc mơ.

Đó là sự thật.

Tất cả kí ức ùa vào đầu tôi, làm tôi mãi mới định hình được.

Chết rồi...

Yuichiro đâu mất rồi?

Tôi bật hẳn người dậy, vội vã rời khỏi phòng và chạy khắp nơi tìm Yuichiro.

Cuối cùng, khi bước vào một căn phòng nơi Yuichiro đang ngồi và vui vẻ trò chuyện với phu nhân Amane và một người nữa.

Tôi đã ngạc nhiên không ít vì chưa bao giờ tôi thấy Yuichiro thậm chí còn ngồi với phu nhân Amane với thái độ vui vẻ và bình tĩnh như vậy.

Tôi đến, kính cẩn chào phu nhân Amane, và hỏi bà về người đang ngồi bên cạnh.

Qua lời giới thiệu, tôi biết người ngồi bên cạnh bà là Ubuyashiki Kagaya, thủ lĩnh của Sát Qủy Đoàn.

Tôi kính cẩn chào ông ấy, rồi, tôi đưa mắt sang Yuichiro một cách khó hiểu.

Nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu tôi, nhưng tôi không biết mình nên nói gì trước tiên.

Tôi ngồi nghe họ nói chuyện nhưng chẳng hiểu gì cả.

Một lúc sau, sau khi anh trai tôi, phu nhân Amane và chúa công Ubuyashiki nói chuyện xong, Yuichiro và tôi đã xin được cáo từ và quay trở về phòng.

Qua đó, tôi biết được tôi và Yuichiro có chung một căn phòng riêng.

- Anh hai, chuyện này là sao vậy? _ Tôi tò mò hỏi Yuichiro.

- Đi về phòng đi, rồi anh sẽ kể cho em. _ Yuichiro bình tĩnh và ra vẻ bí ẩn với tôi.

WTF?!

Yuichiro xưng anh em với tôi?!

Bình thường anh hai tôi sẽ xưng là tao mày và với thái độ cục súc chứ không được nhẹ nhàng dịu dàng như bây giờ.

Yuichiro làm vậy chỉ khiến cho tôi cành thêm tò mò thôi.

Tôi cố gắng bước đi thật nhanh và tỏ ra bình thản, nhưng tôi không thể.

Tôi quá tò mò về những chuyện đã xảy ra.

Tại sao chúng tôi lại ở đây?

Gia đình Ubuyashiki đã cứu hai anh em tôi chăng?

Và bây giờ thì cái quái gì đang diễn ra vậy?

Yuichiro vẫn tỏ ra bí ẩn, chẳng giống tính cách của anh ấy chút nào.

Ugh... tôi ghét phải chờ đợi, nhất là khi tôi tò mò.

Sau khi về phòng, tôi đã vội vàng hỏi Yuichiro ngay.

- Anh anh anh, vậy thì chuyện gì đã xảy ra vậy?

Tại sao chúng ta lại ở đây?

- Chú mày cứ bình tĩnh xem nào, cần gì phải vội vàng?

Thôi được rồi, nằm xuống giường đi, mày đang bệnh đấy, anh mày kể cho nghe.

- Anh cứ kể em nghe luôn đi...

Yuichiro lườm tôi, rồi hắng giọng, bắt đầu nói...

____________________________________________

Chap hôm nay hơi ngắn nhỉ?

Nhưng thôi, tuần sau bù cho các bạn sau 😙
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 5


Bí idea quá mọi người ơi ;-; Tôi đã nghĩ ra hết cốt truyện rồi, nhưng khi viết ra thì lại khó khăn quá.

Tôi không phù hợp với thể loại này, giờ mới nhận ra luôn ý T~T.

Định bụng drop truyện nhưng nhớ tới lời hứa với mọi người, nên sợ quá, với lại lâu lâu viết cho vui cũng ổn, nên tiếp tục hiện hồn lên đây viết nè.

À mà chú ý chút nha, vì tôi cũng không hiểu rõ thời Taisho(viết thế này đúng chưa nhỉ?) như thế nào, nên trong truyện thì có thể có các tình tiết không đúng.

Sai thì mách tôi với nha!

Chú ý: Truyện chỉ được đăng tại wattpad.com, nếu ai đang đọc ở những web khác mong là sẽ quay về đây đọc nha.

__________________________________

Sau khi về phòng, tôi đã vội vàng hỏi Yuichiro ngay.

- Anh anh anh, vậy thì chuyện gì đã xảy ra vậy?

Tại sao chúng ta lại ở đây?

- Chú mày cứ bình tĩnh xem nào, cần gì phải vội vàng?

Thôi được rồi, nằm xuống giường đi, mày đang bệnh đấy, anh mày kể cho nghe.

- Anh cứ kể em nghe luôn đi...

Yuichiro lườm tôi, rồi hắng giọng, bắt đầu nói:

- Gia đình Ubuyasuki đã cứu giúp chúng ta.

Sau đêm ngày hôm đó, phu nhân Amane lại đến như thường ngày.

Bà ấy đã nhìn thấy thảm họa diễn ra và đã mang chúng ta về đây.

Mày đã hôn mê được 3 tháng rồi, tao thì vừa tỉnh lại từ tuần trước.

- Vậy... hiện tại chúng ta phải quay trở về nơi ở cũ sao?

- Không cần, anh mày đã xin cho mày vào Sát Qủy Đoàn rồi, có mỗi mình tao quay trở về đó thôi.

- Tại sao ạ?

Em tưởng anh sẽ tham gia cùng với em chứ?

- Sao mày hỏi lắm thế? _ Yuichiro bắt đầu thể hiện thái độ khó chịu.

Rõ là anh chẳng thích lời đề nghị của tôi chút nào.

- Em... hay thôi, em trở về nhà cùng anh, anh nhé?

- Mày bị ngu à?

Trở thành kiếm sĩ, đó chả phải ước mơ của mày hay sao?

- Nhưng em muốn ở cùng anh hơn...

- Tóm lại, tao không đồng ý, đừng có nhì nhèo với tao.

Tôi bĩu môi, vẻ bướng bỉnh.

Tôi muốn ở với anh của tôi kia mà...

- Mày bĩu môi cái gì?

Thái độ gì đấy?

- Em muốn anh tham gia Sát Qủy Đoàn cùng em!

- Tao không thích, đừng nhiều lời.

- Đi mà... thử 1 lần thôi, nha anh?

Yuichiro hướng mắt đi chỗ khác, có chút suy ngẫm.

Tôi căng thẳng, mong anh ấy đồng ý.

Suy cho cùng, hai anh em ở cùng với nhau sẽ thích hơn.

Tôi không thể thiếu Yuichiro đâu!

Ở nơi đó rất nguy hiểm, không biết nếu tôi không bên cạnh anh ấy, liệu có còn con quỷ nào đến không nữa!

- Không thử thiếc gì hết.

Tóm lại là tao không đồng ý!

Tôi đã vô cùng thất vọng khi anh nói vậy.

Thật lòng mà nói, tôi cũng đã đoán trước được tình huống này rồi.

- Vậy thì em cũng không tham gia Sát Qủy Đoàn nữa!

- Mày không có quyền từ chối.

- Nhưng...

- Nhưng nhưng mãi!

- Yuichiro lộ rõ vẻ khó chịu - Im lặng đi!

Tôi thất vọng cúi đầu xuống.

Cứ tưởng là anh sẽ mủi lòng chứ...

Có lẽ Yuichiro thất được nỗi thất vọng của tôi.

Anh hạ giọng nói:

- Thôi được rồi, tao sẽ ở đây và tập kiếm với mày.

Còn tham gia Sát Qủy Đoàn hay không thì ngay cả tao vẫn chưa biết đâu!

- Thật sao anh hai!!

Tôi mở to đôi mắt, vui mừng khôn xiết.

- Mày nói câu nữa là tao đổi ý!

Thế là dù vui mừng bao nhiêu, tôi vẫn phải kìm nén lại để anh hai không đổi ý.

Bữa đó tôi cứ cười mãi, thậm chí còn khiến cho Yuichiro khó chịu.

___________________________________________

1 tháng trôi qua, chúng tôi đã bình phục và đang bắt đầu lao vào luyện tập.

Ban đầu, thực sự tôi có chút nản.

Vì nó quá khó mà!

Nhưng cứ mỗi lần như vậy, Yuichiro lại lôi cổ tôi ra, bắt tôi phải tiếp tục học kiếm pháp.

Lâu dần, tôi đã quen với việc hằng ngày luyện tập như vậy, và bây giờ, tôi đã thực sự làm rất tốt!

Tôi đã dần chuyển qua học lý thuyết về hơi thở.

Yuichiro cũng giống như tôi, nhưng thực sự là thể lực của anh có chút ổn hơn.

Và vậy là cả hai anh em chúng tôi bắt đầu học lý thuyết về hơi thở Sương Mù - loại hơi thở được cho là phù hợp nhất với hai chúng tôi.

Anh hai và tôi cũng học điều đấy khá nhanh.

Không lâu sau, chúng tôi đã nắm bắt vô cùng rõ về loại hơi thở này.

Nhưng có 1 điều, đó chính là khi bắt tay vào thực hành, tôi có thể dễ dàng thi triển các chiêu thức, nhưng Yuichiro thì ngược lại.

Cuối cùng, chỉ có một mình tôi là sử dụng hơi thở Sương Mù, còn Yuichiro sử dụng hơi thở của Mây.

Và cứ như vậy, đã hơn 1 năm trôi qua, tôi và Yuichiro đã thuần thục loại hơi thở mà mình đã sử dụng, chuẩn bị tiến tới kỳ tuyển chọn cuối cùng.

Trước kì tuyển chọn vài hôm, tôi đã rủ Yuichiro thử xuống chợ nhân dịp lễ ngày hôm đó.

Ban đầu thì anh khá khó chịu, nhưng cuối cùng thì đã đồng ý đi cùng tôi.

Chúng tôi cùng xuống phiên chợ.

Đây chính là lần đầu tiên tôi được tham gia một phiên chợ.

Nó thật náo nhiệt, thật đông đúc và cũng tràn ngập niềm vui.

Tôi níu tay Yuichiro, muốn anh cùng mình đi mua hai bộ haori cho hai anh em.

Lúc đó anh đã cốc đầu tôi kêu tôi trẻ còn, "xì, anh cũng chỉ sinh ra trước em vài phút thôi chứ mấy."

Nhưng tôi cũng chẳng dám nói vậy, chỉ dẩu môi vẻ không hài lòng.

Nhưng có vẻ Yuichiro xiêu lòng, anh đồng ý với lời đề nghị của tôi và kéo tôi đi.

Chúng tôi dừng ở trước một gian hàng, có vẻ khá vắng vẻ.

Có lẽ là tình tiết của chiếc haori quá đơn giản, hiện tại lại không phù hợp với tình cảnh, nên khá ế.

Nhưng không sao, đây cũng là mong muốn của tôi, tôi muốn nó thật đơn giản, bởi vì nó còn gắn bó với tôi khá nhiều.
 
Muiyui: Viết Lại Cái Kết Cho Hai Anh Em Nhà Tokito
Chương 6


.

Tôi níu tay Yuichiro, muốn anh cùng mình đi mua hai bộ haori cho hai anh em.

Lúc đó anh đã cốc đầu tôi kêu tôi trẻ còn, "xì, anh cũng chỉ sinh ra trước em vài phút thôi chứ mấy."

Nhưng tôi cũng chẳng dám nói vậy, chỉ dẩu môi vẻ không hài lòng.

Nhưng có vẻ Yuichiro xiêu lòng, anh đồng ý với lời đề nghị của tôi và kéo tôi đi.

Chúng tôi dừng ở trước một gian hàng, có vẻ khá vắng vẻ.

Có lẽ là tình tiết của chiếc haori quá đơn giản, hiện tại lại không phù hợp với tình cảnh, nên khá ế.

Nhưng không sao, đây cũng là mong muốn của tôi, tôi muốn nó thật đơn giản, bởi vì nó còn gắn bó với tôi khá nhiều.

Tôi lựa lựa tìm tìm một lúc, cuối cùng cũng đã thấy một bộ haori đúng ý của mình.

Tôi vui vẻ chạy đi khoe với Yuichiro.

Anh ấy thì đang hơi cọc, vì vẫn chưa có bộ haori nào vừa ý anh cả nên cũng chẳng quan tâm đến tôi cho lắm.

Tôi cũng thử đi tìm cho Yuichiro một bộ haori đẹp đẽ và hợp với anh nhất có thể.

Cuối cùng cũng thấy một bộ haori có họa tiết đám mây.

Nhưng tôi không dám đưa đến cho anh, vì sợ anh từ chối.

Tôi chỉ dám chỉ cho anh chỗ gần cái haori đó để gợi ý, cho anh tự nhìn thấy.

Ban đầu khi nghe tôi chỉ sang bên đó, anh khẽ nhíu mày, nhưng cũng thuận ý làm theo.

Anh cũng đã nhìn thấy bộ haori đó và cũng chọn nó để gắn bó luôn đó!

Tôi đem đi tính tiền rồi gói lại, sau đó kéo Yuichiro đi đến những gian hàng khác.

Tôi đã rủ anh đi tới chơi những trò chơi hay ăn những món ăn ngon, để giữ cả hai tâm trạng tốt nhất trước kì tuyển chọn cuối cùng trước mắt.

Đến xế chiều, chúng tôi trở về, ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau, tôi và Yuichiro dậy thật sớm, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ và bắt đầu xuất phát đến nơi diễn ra kì tuyển chọn.

- Xa quá đi anh hai ơi...

- Mày đừng kêu ca nữa xem nào, sắp tới nơi rồi.

Trên suốt dọc đường, mỗi khi tôi mở miệng kêu ca thì anh hai lại nói như thế đấy.

Chúng tôi cứ đi và rồi cũng đến nơi.

Tôi đã có chút choáng váng khi nhìn thấy nơi đây.

Đây thực sự là lần đầu tiên tôi được đến một nơi như thế này.

Rộng rãi, và hoa tử đằng mọc khắp lối đi.

Màu tím trải đầy khắp nơi đây, lung linh, đẹp đẽ và kì ảo vô cùng.

Tôi níu tay Yuichiro, đưa đôi mắt liếc nhìn nơi đẹp đẽ trước mắt.

Quả thật, nó không tồi như tôi nghĩ.

Tôi cùng Yuichiro đi tới điểm bắt đầu.

Ở nơi đây khá đông, chắc phải gần 50 người.

Bọn họ có lẽ đa số khoảng 16 tuổi, đang tụ tập vào bàn tán.

Tôi và Yuichiro khá cô đơn và lạc lõng.

Nhưng thời gian ấy kéo dài không bao lâu thì đã có hai cô gái bước vào.

Họ thông báo thể lệ cuộc thi và cuộc thi được bắt đầu ngay sau đó.

Tôi và Yuichiro chạy sâu vào trong khu rừng.

Nơi đây thì khác hẳn ngoài kia một trời một vực, âm u và tối tăm vô cùng.

Ban đầu, tôi có chút hoảng sợ nhưng rồi lại tự trấn an bản thân bình tĩnh lại.

Dù sao mình cũng đã luyện tập rất tốt và cũng đã từng đối đầu với quỷ rồi mà-tôi trấn an.

Nhưng Yuichiro thì có vẻ không được bình tĩnh như tôi.

Anh ấy siết chặt bàn tay đang nắm tay tôi lại.

Có lẽ vụ việc lúc trước đã quá ám ảnh anh ấy.

- Hầy, chúng ta phải ở đây tận 7 ngày đó.

Em tưởng kỳ sát hạch sẽ chỉ có chiến đấu với 1 con quỷ, chiến thắng là xong mà.

- Tao cũng từng nghĩ là như vậy.

Hóa ra Yuichiro cũng nghĩ như vậy.

Trước kỳ thi, sư phụ chẳng bật mí cho chúng tôi bất cứ gì, vì ông muốn chúng tôi thử tự thích ứng.

Chúng tôi đi mãi, đi mãi rồi mới gặp được con quỷ đầu tiên.

Yuichiro nhanh hơn tôi, rút kiếm cái roẹt rồi bắt đầu lao đến, nhắm vào cổ nó mà chém, nhưng con quỷ đã né được và chỉ bị thương một chút ít.

Nhân lúc nó đang không để ý đến tôi, tôi cũng đã rút kiếm ra và chém được đầu của nó.

Cho đến khi mà nó tan biến hết rồi, tay tôi vẫn cảm thấy run.

Dù đây không phải lần đầu giết quỷ, nhưng đây là lần đầu tiên đụng vô kiếm để giết quỷ thực sự.

Và cả là do giết quỷ như thế này lại làm tôi nhớ đến đêm ngày hôm đó.

Tôi trai kiếm vào vỏ rồi ôm đầu, cố xóa hết những thứ đang bủa vây trong tâm trí.

Thật sự tôi rất đau đầu, bình thường khi luyện tập đã vậy, giờ thực sự thực hành thì lại càng đau hơn nữa.

Tôi khuỵu xuống, nhắm mắt lại để cơn đau qua đi.

Yuichiro vội vàng chạy lại, đưa tay ôm vai tôi hoảng hốt hỏi:

- Sao vậy?

Phải mất một lúc, tôi mới có thể bình tâm lại và cơn choáng váng qua đi.

Tôi trả lời qua loa:

- Dạ không có gì đâu, hai anh em mình đi trước đi.

Yuichiro im lặng và không còn hỏi gì nữa.

Cũng tốt thôi, tôi muốn giấu anh điều này.

Chúng tôi cứ đi và trên đường đã giết được khá nhiều con quỷ và giúp được nhiều người khác.

Dù nói là chúng tôi, nhưng đa số những con quỷ đều là Yuichiro giết.

Không phải là tôi không giết được, mà mỗi lần giết quỷ như vậy, tôi lại bị đau đầu.

Nhưng may mắn là, sau nhiều lần như vậy, điều đó dần qua đi và tôi đã không còn bị như vậy nữa.

Tôi cũng không hiểu điều này có ý nghĩa gì nữa, nhưng dù sao đây cũng là một tiến triển tốt, nhỉ...?
 
Back
Top Bottom