Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Mùi Thơm Của Ánh Sáng

Mùi Thơm Của Ánh Sáng
Ngoại truyện chương 18: Không biết phải làm sao


(Chương này được mình lấy từ góc nhìn từ Đoàn Việt Tùng - anh họ của Trâm Anh.)

"Đúng vậy!

Cảm xúc của em đối với bọn họ có thể dùng từ 'hận' để hình dung!

Nhưng mà... em làm sao mà dám hận bọn họ cơ chứ!

Con người em sợ nhất chính là hậu quả và nhân quả, vậy nên em chưa từng dám hận những người có cùng huyết thống với mình."

Vào khoảnh khắc Trâm Anh dứt lời, tôi mới bất ngờ nhận ra... con bé thực sự đã sắp thay đổi cốt cách của bản thân rồi!

Nhưng sự thay đổi này của nó lại khiến tôi cảm thấy lo sợ.

Nghĩ đến câu nói "em không khóc được nữa" của Trâm Anh, tôi hiện tại mới hiểu, không phải vì nó không muốn người khác đau lòng nhìn nó, lo lắng cho nó.

Mà ý nghĩa thật sự của câu nói đó chính là không còn để tâm nên mới không còn khóc được nữa...

Nghĩ đến điều này, đôi mắt tôi mở lớn, chợt cảm thấy thật nực cười và đau lòng.

Thì ra, những nụ cười trong nhiều năm nay của Trâm Anh không phải là biểu hiện của việc nó đang cảm thấy tốt hơn với mọi thứ xung quanh.

Đó chẳng qua chỉ là một lớp mặt nạ, một lớp mặt nạ đủ dày để giúp con bé che đậy đi những phần linh hồn đang dần vỡ vụn của nó.

Chỉ là...

Có lẽ, ngay cả Trâm Anh cũng không phát hiện ra... việc bản thân nó đang dần chết mòn và vô cảm với mọi thứ xung quanh?

Vì qua ánh mắt nó nhìn mẹ mình, tôi đã thấy được, nó vẫn đang cố gắng thương yêu, đau xót cho mẹ nó...

Choáng váng với những gì mình vừa biết được...

Tôi đã nhắm mắt lại để giúp bản thân bình tĩnh hơn.

Nhưng trong đầu lại cứ không ngừng nhớ lại những lần nó cười trước đây, lòng tôi bỗng thấy nghẹn đi vài phần.

Rồi đột nhiên hình ảnh con bé cắt cổ tay nằm bất động trên sàn nhà với một vũng m.áu xuất hiện trong tâm trí tôi.

Lúc ý tôi vô cùng hoảng loạn, vội vã đưa Trâm Anh đi bệnh viện, nhìn dáng vẻ ở thời điểm đó của con bé thật đau lòng... nhưng lại chẳng một ai biết ngoài tôi và bố mẹ.

Và rồi, tôi lại lần nữa nhận ra, cái mà tôi cứu lấy từ con bé lúc ấy, hoá ra chỉ là phần thân xác trống rỗng, còn những mảnh linh hồn vốn vẫn đang chết dần đi.

Có lẽ đối với Trâm Anh mà nói... thứ hình ảnh khắc sâu đến mức ánh ảnh trong tâm trí con bé không phải là cảnh mẹ nó bị bố nó đánh.

Mà là... cảnh tượng của hai người khi đã hết yêu nhau nhưng lại vẫn bị ràng buộc với nhau về nhiều thứ, và cả khoảng thời gian không có mẹ bên cạnh.

"Thôi muộn rồi, lên xe đi anh trở mày về mà nghỉ ngơi."

Tôi nói, nhưng mắt lại nhìn vào cổ tay của Trâm Anh.

Nơi mà vết sẹo đã được chiếc đồng hồ che đi.

Còn tôi, lại không biết phải làm sao để giúp nó!!
 
Mùi Thơm Của Ánh Sáng
Chương 19: Mắt sưng


Trở về đến nhà anh họ đã là 12 giờ đêm.

Tôi được anh dẫn đến căn phòng vừa có chút xa lạ vừa có chút quen thuộc, vì tôi đã không ít lần ngủ lại ở đó.

Khi bước vào trong, thấy điều hoà đã được bật sẵn, tôi lập tức thả người rơi tự do trên chiếc giường mềm mại kia.

Muốn ngủ một giấc cho đỡ mệt.

Nhưng khi nằm xuống một lúc lâu rồi, mà tôi vẫn chẳng thể chợp mắt được.

Khẽ xoay người, nằm quay lưng về phía cửa phòng.

Nghĩ đến những gì đã diễn ra tối nay và số câu hỏi tự đặt ra cho bản thân lúc ngồi sau xe anh Tùng.

Cảm giác trống rỗng lại một lần nữa xâm nhập vào cơ thể tôi.

Nó khiến tôi thấy khó chịu đến mức cả cơ thể đều co quắp lại.

Rốt cuộc...

Tôi nên làm thế nào đây?

Nên phản ứng và cư xử ra sao đây?

"Cạch", bỗng âm thanh mở cửa từ phía sau lưng truyền đến, khiến cả người tôi bất giác trở nên căng thẳng.

"Trâm Anh, con ngủ chưa?"

Là mẹ!

Muộn rồi mà!

Bà ấy chưa ngủ sao?

"Trâm Anh."

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng gọi nhỏ của mẹ vang lên thật rõ ràng, và tôi cảm nhận được, bà ấy đang đi đến gần tôi.

Tôi không biết vì sao muộn rồi mà mẹ còn tìm mình.

Nhưng linh cảm trong tôi đang mách bảo tôi rằng nếu bản thân đáp lại tiếng gọi của mẹ, có thể sẽ khiến cho cảm xúc của bà ấy trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết.

Vậy nên tôi chọn cách im lặng, hai mắt nhắm lại, làm như bản thân đã ngủ say.

Sau đó, tôi bất ngờ cảm nhận được một bàn tay ấm áp dịu dàng chạm vào tóc mình, rồi bàn tay ấy chậm rãi vuốt nhẹ.

Một cái...

Hai cái...

Ba cái...

Bốn cái...

"Trâm Anh, mẹ xin lỗi, xin lỗi con rất nhiều!!"

Một câu nói nghẹn ngào đột ngột vang lên, tôi bỗng thấy mũi mình cay xè, hai hàng lông mi đã dần ướt đẫm vì nước mắt.

Trong lòng thì lại đau đến khó thở.

Và tôi đã cảm nhận được rất rõ bàn tay vuốt tóc mình...

đang run rẩy một cách nặng nề.

"Mẹ rất hối hận khi đã đưa con đến với cái gia đình mục nát này!"

Bà ấy tiếp tục nói.

"Lúc đầu mẹ nghĩ, chỉ cần mẹ chịu đựng để trở về yêu thương con thôi là đủ rồi, là có thể bù đắp cho con và giúp con buông bỏ được khoảng thời gian tiêu cực khi không có mẹ bên cạnh."

Bỗng giọng mẹ nghen hẳn lại, bà ấy nói: "Nhưng mà... mẹ đã sai rồi!

Vào khoảnh khắc tối nay khi mẹ nhìn thấy con đứng ở cầu thang với ánh mắt bàng hoàng và đau khổ.

Mẹ mới chợt nhận ra, là mẹ đã về muộn rồi, con gái của mẹ thực sự đã không thể trở lại như trước được nữa... huhu, là mẹ đã nghĩ quá đơn giản."

"Đối với những thứ mà con gái mẹ phải trải qua chưa từng có chuyện nào là nằm trong khả năng chịu đựng của con lúc đó cả."

Mẹ!!

Đừng... hức...

Tôi cắn chặt răng, nhắm chặt mắt, cố gắng ngăn việc bản thân muốn khóc nấc lên.

Mẹ ơi...!!

"Mẹ đã rất hối hận, năm đó mẹ không nên rời đi, mà nên ở lại để làm điểm tựa cho con!

Đều là do mẹ quá sốc nổi nên con gái của mẹ mới phải vất vả chống chọi với cả thế giới này một mình như vậy!

Huhu..."

"Huhu, hức...

Trâm Anh, mẹ xin lỗi, xin lỗi vì tất cả!!"

***

Sáng hôm sau.

Cộc... cộc... cộc.

"Trâm Anh, mau xuống ăn sáng đi!"

Tôi nhìn cánh cửa đang phát ra tiếng nói của anh họ, tôi vẫn không trả lời, chỉ để hé cửa ra một khe nhỏ hỏi: "Mọi người xuống hết dưới nhà rồi ạ?"

"Ừ, xuống hết rồi."

"Vậy anh ăn sáng chưa?"

"Chưa, anh còn đang đợi mày mà, mau xuống ăn đi rồi còn đi học nữa."

Sau khi hỏi xong những điều mà mình muốn biết, tôi mới chậm rãi mở hẳn cánh cửa để lộ ra khuôn mặt của bản thân.

Và ngay lập tức, đôi mắt của anh họ nhìn tôi chuyển thành ngạc nhiên: "Sao... sao mắt mày lại sưng húp lên thế kia?...

Mày lại lén khóc đấy à?

Sao lại khóc?

Hôm qua mày bảo với anh là không khóc được nữa cơ mà, sao giờ mắt lại sưng lên như bị lẹo thế này?"

Bị anh họ hỏi một tràng mà không kịp trả lời, thế là tôi cứ đứng im một chỗ nhìn anh.

"Này, sao không nói gì?

Chẳng nhẽ hôm qua mày khóc nhiều quá nên quên tiếng mẹ đẻ à?"

Anh nhướng mày, nói với giọng vừa quan tâm vừa thiếu đòn.

"Anh!"

Tôi khẽ nhăn mày gọi, sau lại nhẹ giọng hỏi: "Anh có kính râm không?"

"Muốn giấu mọi người trong nhà?"

Anh hỏi.

Tôi gật gật.

"Anh chỉ có mỗi kính râm mắt xếch thôi!

Mày dám đeo không?"

Anh hỏi tiếp.

"Không sao!

Loại nào em cũng đeo được!"

Tôi tỏ vẻ chắc nịch đáp, vì chỉ cần quan được cái cổng nhà anh họ là tôi không lo mẹ sẽ phát hiện.

"Ừm, thế thì chờ anh chút, mà giờ mày muốn giấu vậy thì tốt nhất là không ăn sáng dưới nhà nữa, đến trường sớm mà ăn!"

Anh dặn dò tôi rồi quay lưng đi về phòng mình.

"Vâng."

Còn tôi thì trong lúc chờ anh đã nhanh chóng đi thay quần áo đồng phục và chuẩn bị sách vở.

10 phút sau.

Ngay tại vị trí cầu thang.

"Đeo vào này."

Anh họ chìa cái kính ra.

Tôi nhận lấy rồi bắt đầu nghe anh dặn: "Bây giờ anh đếm đến ba là mày chạy ra ngoài sân trước, rồi chờ anh lấy xe ra chở mày đi học!

Ok nhá?"

Tôi vừa nghe vừa gật đầu, tay thì mở kính ra đeo lên mắt, chuẩn bị tư thế chạy.

Nhưng chợt nghĩ ra một điều, liền quay lại hỏi anh họ: "Thế nhỡ em chạy không thuận lợi thì sao?"

"Mày..."

Anh bất lực nhìn tôi.

Còn tôi thì nở một nụ cười vô dụng.

"Thôi không sao, giờ mày nghe anh, cứ cắm đầu mà chạy, ai gọi cũng không được dừng lại, còn lại thì để anh!"

"Ok anh."

Tôi gật đầu và anh Tùng bắt đầu đếm: "Một... hai... ba, chạy!"

Theo hiệu lệnh của anh, tôi lập tức lao nhanh ra ngoài, miệng nói to: "Con chào mẹ, cháu chào hai bác ạ!"

Và ngay trước khi chạy qua cánh cửa nhà, một bóng lưng đang ngồi ăn cơm xuất hiện trong tầm mắt tôi.

Lập tức, hình ảnh mẹ ngồi bên mép giường vào đêm qua lại hiện lên trong tâm trí tôi, bà ấy cứ nói xin lỗi, xin lỗi với tôi, mẹ cứ nói mãi, nói mãi cho đến khi khàn cả giọng mới ngưng lại.

Khi chạy ra đến ngoài sân, tôi đã nghe thấy tiếng gọi với lại của mẹ anh Tùng: "Ơ, Trâm Anh quay lại ăn sáng đã con!"

"Thôi mẹ ạ!

Nay em ý phải trực nhật lớp nên giờ bọn con phải đi học luôn không thì không kịp mất.

Con chào bố mẹ, cháu chào thím."

Giọng anh họ từ trong nhà vọng ra.

"Vậy hai đứa nhớ ăn sáng ở căn tin hoặc trên đường đi thì mua cái bánh mì lót dạ, không được nhịn ăn sáng đâu đấy!"

Mẹ anh họ dặn thêm.

"Vầng ạ."

Nói rồi anh Tùng bước ra từ cửa nhà, bước đến chỗ tôi: "Hình như không ai thấy cặp kính râm mày đeo thì phải!?

Vậy thì trả anh đi!"

Rồi anh đưa tay lên trước mặt tôi, định gỡ kính xuống.

Nhưng tôi đã né kịp, liền nhăn mày nói: "Còn ở trường nữa mà..."

"Nhưng trường sẽ không cho mày đeo đâu."

"Thì em bảo là em bị đau mắt đỏ."

"Nói dối nhiều không tốt đâu!"

"Nói dối mà không hại ai, lại có thể giúp mình thì nhiều một chút cũng không sao mà."

Tôi mỉm cười phản bác lời anh.

Vừa nghe tôi nói thế, gương mặt anh thoáng ngẩn ra, rồi quay đi nói: "Cuối ngày trả anh!"

"Tuân lệnh."

Tôi vui vẻ nhìn anh đi lấy xe.

***

"Đến trường em rồi anh!"

Tôi ngồi ở đằng sau xe vỗ vào vai anh Tùng mấy cái nhắc nhở.

Rồi anh dừng xe lại, còn tôi thì nhanh chóng xuống xe, tháo mũ bảo hiểm rồi đưa anh.

"Lúc về mày đi nhờ được ai thì đi, vì có khả năng anh bận nhiều việc không đón được mày, hoặc chắc là anh chỉ chở mày đi mỗi buổi sáng được thôi!"

Anh nhận lấy mũ rồi dặn dò tôi.

"Nhỡ em không nhờ được ai thì sao?"

"Thì phải bảo anh, anh đón."

"Vâng, vậy thôi em vào trường trước đây, bye bye!"

Tôi vẫy tay chào anh họ rồi xoay người bước vào trường, phía sau là tiếng xe máy nổ của anh họ đang nhỏ dần.

Sải bước đi đến canteen của trường, tôi đã mua một cái bánh mì pate cùng với một cố cà phê rồi tìm một chỗ ngồi thích hợp để ăn sáng.

Trong lúc ăn, vì để không cảm thấy vướng víu, tôi đã bỏ cái kính râm sang một bên.

Trong lòng thì lại cứ nghĩ sẽ không có ai để ý đến bản thân lúc này đâu.

Nhưng mà... nghĩ thì chỉ mãi là nghĩ mà thôi, vì ngay lúc tôi đang cúi đầu cắn một miếng bánh mì thứ 8 thì...

"Trâm Anh."

Bỗng một tiếng gọi quen tai vang lên, tôi liền theo phản xạ tự nhiên mà ngẩn đầu nhìn về phía trước.

Nhìn thấy Hoàng đứng cách đó không xa, tôi liền hoảng loạn, vội vã đeo kính râm lại.

"Trâm Anh, mắt cậu sao thế?"

Vừa mới định hình một chút, tôi đã thấy Hoàng với vẻ mặt lo lắng ngồi ngay trước mắt, hỏi.

"Tớ bị đau mắt đỏ thôi."

Tôi mỉm cười trả lời.

Trong lòng thì có chút hoảng loạn vì không biết khi nãy Hoàng có nhìn ra được mắt của tôi là vì sao mà bị sưng không nữa.

Nghe được câu trả lời của tôi, gương mặt Hoàng bỗng có chút kì lạ, rồi cậu ấy gật gù hỏi lại: "Vậy sao?"

Nghe câu ấy hỏi lại chỉ với hai chữ, chẳng hiểu sao cảm giác trong lòng toi liền cứ không thể yên ổn nổi.

Chỉ biết liếm môi kể ra một câu chuyện ngắn mà bản thân tự bịa: "Tớ lúc sáng nay tỉnh dậy thì phát hiện ra mắt mình đột nhiên đỏ ngàu rồi bị sưng ở mí mắt nên mới biết là mình bị đau mắt đỏ."

"Có thể tháo kính xuống cho tớ xem được không?"

Hoàng hỏi tiếp.

"Không được, tớ... tớ sợ là sẽ lây cho cậu!"

Tôi có chút chột dạ nhìn xuống dưới đùi nói.

"Vậy lúc cậu nhìn vào ánh sáng có thấy bị đau mắt không?"

"Không có."

"Vậy mắt cậu cậu có tiết ra nhiều rỉ mắt không?"

"Không có."

"Đây là lần đâu tiên cậu bị đau mắt đỏ sao?"

"Ừm!"

Nghe tôi 'ừm' một tiếng, sắc mặt của Hoàng lập tức thay đổi hẳn: "Tớ từng bị đau mắt đỏ cách đây không lâu,... các triệu chứng của cậu đều không phải là đau mắt đỏ!

Cậu đang... nói dối!!"

Đùng...

Một câu nói như sét đánh ngang tai!

Tôi liền theo phản xạ mà ngẩn đầu nhìn Hoàng.

Vào khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt nhạy bén kia, tôi mới chợt nhận ra từ nãy đến giờ, những câu mà cậu ấy hỏi chỉ là đang khẳn định phán đoán của bản thân mà thôi.

Vỗn dĩ ngay lúc đầu cậu ấy đã biết tôi nói dối rồi.

Nhìn gương mặt không cảm xúc của Hoàng, tôi chỉ biết thầm trách bản thân đã không tìm hiểu kĩ về bệnh đau mắt đỏ.

"Trâm Anh, tớ hình như phát hiện ra, mỗi lần cậu nói dối mà không có chuẩn bị trước là sẽ lại liếm môi!"

Bỗng cậu ấy mỉm cười nhẹ, lại nói tiếp.

Và khi lời của Hoàng vừa dứt, đôi mắt tôi nhanh chóng kinh ngạc đến mức mở lớn hơn, ngay cả mỗi cũng hé mở.

Trong đầu thì lập tức nhớ lại lúc bản thân liếm môi khi nãy.

Hoàng... cậu ấy vẫn luôn quan sát tôi??

"Có thể nói tớ nghe, vì sao lại khóc nhiều như vậy không?"

Giọng bỗng Hoàng dịu hẳn đi, ân cần nhìn tôi.

"Tớ, cái này tớ không tiện kể với cậu."

Tôi ấp úng nói.

"Chỉ có tớ là không tiện sao?"

Hoàng chống tay lên bàn, hỏi tiếp một câu kì lạ.
 
Mùi Thơm Của Ánh Sáng
Chương 20: Ngoài non trong già


"Chỉ có tớ là không tiện sao?"

Hoàng chống tay lên bàn, hỏi tiếp một câu kì lạ.

"Không phải, là... là tớ không tiện nói với người khác."

Tôi vội lắc đầu giải thích, lòng bàn tay chẳng biết từ bao giờ đã phủ lên một lớp mồ hôi.

Trời... trời ạ!

Sao tôi cứ có cảm giác như bị Hoàng nắm được đuôi thế này?

"Vậy bây giờ cậu tính làm như nào?

Trong khi mọi người chỉ cần biết được cậu khóc đến sưng mắt như vậy là đã có thể mơ hồ đoán được nguyên nhân rồi!

Hay là... cậu không xem mọi người là bạn nên mới muốn giấu."

"Tớ!

Không phải thế!"

Tôi nhìn Hoàng, có chút khẩn trương vì không biết nên giải thích với cậu ấy như thế nào!

Chẳng nhẽ tôi lại nói nguyên nhân tôi cố chấp không muốn cho mọi người biết là vì không muốn người khác nhìn mình bằng ánh mắt thương hại và bất lực ư?

Hay là nói vì muốn bản thân cảm nhận được mình còn chút tự trọng nên mới làm vậy sao?

"Cậu... cậu có thể giúp tớ được không?"

Cuối cùng tôi đã đưa ra một quyết định, dè dặt hỏi người trước mặt.

"Giúp cậu?"

Hoàng nhướng mày hỏi lại tôi.

"Ừm, cậu chỉ cần không nói mắt tớ bị sưng do khóc được!"

Tôi nhìn Hoàng một cách thăm dò.

"Chỉ vậy thôi sao?"

Cậu ấy gõ bàn hỏi.

"À, cậu... nếu mọi người đòi xem mắt tớ thì cậu có thể nói là cậu đã xem rồi và tớ thực sự bị đau mắt đỏ nên nếu mà tháo kính xuống thì ánh sáng sẽ làm tớ thấy đau mắt."

Đoán được những câu hỏi khi nãy Hoàng hỏi là triệu chứng của bệnh, tôi đã chăm chú nhìn cậu ấy đầy mong chờ.

"Có thể giúp cậu!

Nhưng tớ có hai điều kiện?"

Hoàng nói rồi đưa hai ngón tay ra.

Còn tôi im lặng chờ cậu ấy nói.

"Thứ nhất, tớ muốn biết... người sáng nay chở cậu đến trường là gì của cậu vậy?"

"À, à, là anh họ bên nhà nội của tớ!"

Tôi có chút bất ngờ trước câu hỏi của Hoàng.

Song cũng đã vô tình thấy được vành tai đã dần đỏ lên của cậu ấy.

"Thứ hai, tớ muốn tớ sẽ là người chở cậu đi học, kể cả học thêm."

Hoàng tiếp tục nói.

"Hả?

Ờ...

ờm cũng được!

Nhưng mà, cậu không thấy phiền khi chở tớ à?"

Tôi nghi hoặc hỏi lại cậu ấy.

Trong lòng cũng đã sớm đoán được, có lẽ sáng nay Hoàng bắt gặp cảnh tôi nói chuyện với anh họ rồi!

"Chúng ta là bạn mà, mà bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện bình thường mà!"

Hoàng nở nụ cười híp mắt pha thêm chút tinh nghịch, nhìn tôi.

"Mà sao hôm nay cậu đến sớm thế?"

Tôi ăn nốt phần bánh mì, đổi chủ đề.

"Tớ đến trực nhật."

"Vậy câu trực nhật xong rồi hả?"

"Tớ chưa làm gì cả!"

Hoàng thản nhiên nói.

Nghe cậu ấy nói mà tôi chỉ biết ngạc nhiên nhìn, vì thời gian ở trên đồng hồ cho tôi biết rằng còn 10 phút nữa là vào lớp rồi mà Hoàng còn chưa trực nhật.

"Thôi tớ lên lớp trực nhật nhé!"

Bỗng Hoàng đứng khỏi ghế mỉm cười với tôi rồi xoay người rời đi, nhưng vừa đi được vài bước thì bỗng cậu ấy quay lại nhìn tôi, nói: "Tớ nghĩ cậu nên tìm hiểu kĩ triệu chứng của bệnh, và nên nói với mọi người là cậu bắt đầu có triệu chứng bị đau mắt đỏ vào lúc về học hôm qua, nhưng may mà bôi thuốc kịp nên không bị nặng."

Nhìn cậu ấy lần nữa xoay người rời đi, tôi chỉ biết đơ người nhìn.

Vì sau cuộc nói chuyện vừa rồi, tôi đã nhận ra... con người của Hoàng vô cùng tinh vi và sắc bén!

Hoàn toàn không giống như vẻ bề ngoài ấm áp của cậu ấy.

"Nên lên lớp rồi!"

Tôi tự lẩp bẩn với mình rồi uống vội cốc cà phê trên bàn rồi cũng trở lên lớp.

Sau khi học xong hai tiết đầu, mọi chuyện vẫn diễn ra như mọi khi, cũng không có gì đặc biệt, Hoàng và tôi đều làm theo kế hoạch đã nói trước với nhau nên tôi cũng không bị chúng nó bắt tháo kính xuống.

Còn hiện tại, chúng tôi đang cùng nhau tụ tập lại ở sân cỏ nhìn bọn con trai chơi đã bóng.

Nhìn Hoàng đang đá bóng từ xa, tôi vẫn chẳng thể ngờ được điều mà mình vừa mới phát hiện ra từ cậu ấy.

Cảm giác cứ giống như khi bản thân nhìn thấy một căn nhà trông vô cùng đơn giản, nhưng khi bước vào trong thì lại chẳng biết được phòng nào với phòng nào ấy.

"Nhìn Hoàng ít thôi, không là cảm nắng nó đấy!"

Gia Hân với vẻ mặt vô cảm ngồi bên cạnh tôi, bất thình lình cất lời.

"Bọn mình quen biết Hoàng bao lâu rồi nhỉ?"

Trước lời nhắc nhở của Hân, tôi đã thu hồi ánh mắt của mình, rồi quay sang nhìn nó.

"Chắc khoảng hơn một tháng!"

Hân trả lời.

"Mày thấy Hoàng là người thế nào?"

"Tao á?

Ờm, nhìn bình thường thì khá hiền lành, hoà đồng, dễ mến, nhưng thi thoảng tao vẫn có cảm giác nó là người không dễ chọc vào chút nào cả."

Nó vặn chai nước mua khi nãy, uống một ngụm.

"Ừm, tao thấy Hoàng có cái gì đó rất đặc biệt nhưng lại không thể hiện rõ ra bên ngoài."

Tôi tiếp tục nói.

"Ừm, cái khí chất trên người thằng Hoàng toát ra, cứ khiến người ta phải kiêng nể nó đến vài phần ý."

Hân vừa vặn chai nước lại, vừa nói.

Nghe những lời cái Hân nhận xét, tôi chỉ biết im lặng cụp mắt nhìn xuống nền cỏ.

Tôi không biết những cảm nhận của Hân về con người Hoàng có thật sự là đúng hay không?

Nhưng tôi chắc chắn con người cậu ấy sẽ chẳng thề đơn giản như vẻ bề ngoài của mình đâu, vì hôm nay tôi đã vừa mới phát hiện ra mà.

Và trong mắt tôi hiện giờ thì dáng vẻ của Hoàng có thể dùng bốn từ để miêu tả, đó là...

Ngoài non trong già.

Vì khả năng nói dối của cậu ấy còn hơn tôi một bậc cơ mà.

"Mà tao nói thật nhá!

Cái hôm Hoàng cho sữa mày với Phương Thùy ý!

Thật ra tao luôn có cảm giác cái hộp sữa trắng ấy có thể đưa cho bất cứ ai khác nếu họ đứng cạnh mày khi đó.

Nhưng còn hộp sữa dâu thì nhất định sẽ chỉ đưa cho mày."

Gia Hân có chút nhíu mày nhìn về phía Hoàng, nó cất lời cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi.

"Hả?

Sao nghe cứ như là hộp sữa dâu nhất định sẽ đưa cho tao, còn hộp sữa trắng là để phòng trường hợp nếu tao thấy khó xử thì sẽ đưa cho một người cùng giới đứng cạnh tao ý!"

Tôi nữa đùa nửa thật nói ra suy nghĩ của bản thân.

"Rất có khả năng."

Cái Hân tỏ vẻ gật gù tán thành.

"Điên, nhỡ Hoàng muốn đưa cho Phương Thùy mà sợ nó ngại nên mới đưa cho tao trước thì sao?"

Nhớ lại lúc Hoàng cho sữa tôi, rõ ràng đã nhận ra là cậu ấy sợ tôi ngại nên mới đưa cho Thùy, nhưng chẳng hiểu sao nghe cái Hân nói lại chuyện này tôi lại cứ muốn phủ nhận, nói.

"Vậy thì người nhận được hộp sữa dâu chắc chắn sẽ là phương Thùy chứ không phải mày!

Với cả nhìn cái Thùy nó giống đứa dễ ngại lắm đâu mà Hoàng sợ nó ngại!"

"Thế nhỡ..."

Tôi vừa mới cất lời, còn chưa kịp nói hết câu thì...

"Thế nhỡ Hoàng nghĩ Phương Thùy thích sửa trắng!

Ý mày là định nói như vậy đúng không?

Thế thì mày phải hiểu cho dù là người có tính cách như thế nào đi chăng nữa thì điều đầu tiên mà họ làm cho người mình thích chính là tìm hiểu về sở thích của đối phương, sau đó mới nghĩ cách thu hút sự chú ý."

Hân bắt đầu phân tích: "Mà nếu Hoàng thích Phương Thùy thì nó chắc chắn phải biết, Thùy nó chỉ thích uống milo thôi."

"Nhưng có thể là Hoàng biết Phương Thùy thích uống milo nhưng vẫn đưa sữa trắng cho nó để gây sự chú ý với nó thì sao?"

Tôi tiếp tục giả ngu phản bác lời Hân.

"Mày hâm hả?"

Nó lập tức búng trán tôi: "Sao cứ phải phủ nhận phán đoán của tao làm gì?"

"Tại nghe mày nói cứ như kiểu Hoàng thích tao ý!"

Tôi phụng phịu day day chỗ trán vừa bị Hân búng.

"Nhưng có khi Hoàng thích mày thật thì sao?"

Hân hỏi.

"Không có khả năng đâu, vì tao với cậu ấy chỉ mới quen nhau hơn một tháng, khoảng thời gian đó là quá ngắn để thích một người, còn trường hợp tình yêu sét đánh thì tao hoàn toàn không tin."

Tôi bày tỏ suy nghĩ của mình.

"Nghe mày nói cũng hợp lí, nhưng nếu Hoàng có thích màu thật thì có sao đâu?

Nếu mày thích nó thì cứ yêu thôi, còn nếu mà không thích thì vẫn nên yêu, để cho biết thí mùi đời, biết đủ rồi thì đá đi vẫn được mà, chứ để không vậy thì phí lắm!

Với lại mối tình đầu của mày mà là một đứa đẹp trai như Hoàng thì quá tuyệt vời rồi còn gì?"

Hân vừa vặn chai nước uống tiếp vừa nói.

Nghe những lời Hân nói, tôi chỉ lẳng lặng nhìn về phía Hoàng.

Trong lòng tôi vẫn luôn hiểu rõ, tình yêu là một thứ rất đẹp đẽ, nhưng cũng rất ngắn ngủi, một khi đã hết yêu mà vẫn còn bị ràng buộc với nhau thì sẽ thật sự trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Với lại, tôi chưa từng tin mình sẽ gặp đúng người cả.

Vậy nên tôi rất sợ bản thân sẽ yêu một ai đó, yêu đến mức phải hối hận.

Tôi sợ... cuộc đời mình sẽ giống như bố mẹ!

"Nếu tao không thích Hoàng tao sẽ không yêu đương với cậu ấy!"

Đột nhiên tôi nói với Hân.

"Vậy thì yêu chơi thôi cũng được!"

Nó lập tức trả lời.

"Tao sẽ không giống mày, chơi đùa tình cảm của người khác đâu."

Tôi nói.

"Giống tao thì làm sao?"

Hân liếc tôi một cái: "Mày không chơi nên không biết được nó thú vị như thế nào đâu!"

"Tao hiểu nên tao mới không chơi!"

Tôi chỉnh lại gọng kính, mỉm cười phản bác lại lời Hân, làm nó chỉ biết cạn lời, tròn mắt nhìn tôi.

"Còn năm phút nữa vào lớp rồi!

Giờ lên lớp luôn đi chúng mày ạ!"

Bỗng cái Chi từ đâu xuất hiện, nói.

"Bọn mày đi đâu về vậy?"

Hân hỏi.

"Tao với nó vừa đi vệ sinh về!"

Phương Thùy đứng bên cạnh Chi nói.

"Ừm, thế chúng mày lên lớp trước đi!

Tao với con Tranh ra bảo chúng nó tiếng."

Nói rồi Hân kéo tôi ra chỗ đám thằng Dương.

Cũng không biết là trùng hợp hay là tình cờ mà nó đẩy tôi đến đứng đúng cạnh Hoàng.

Nhìn người bên cạnh đang ngửa cổ uống nước, ánh mắt tôi bất giác rơi vào chiếc yết hầu lên xuống lên tục kia.

Trong lòng vừa cảm thán, nhưng cũng vừa hoài nghi.

Rốt cuộc một người có vẻ ngoài dễ mến như vậy thì sâu bên trong sẽ là kiểu người thế nào nhỉ?

Thật tò mò!

Tôi cứ như vậy, mà vừa chìm trong suy nghĩ của bản thân, vừa đưa mắt nhìn chiếc yết hầu lên xuống liên tục một cách quyến rũ kia.

Bỗng... chiếc yết hầu đột nhiên dừng lại, tôi liền theo phản xạ mà ngẩn đầu nhìn Hoàng.

Đón nhận được ánh mắt của tôi, người nào đó vẫn đang giữ tư thế uống nước liền nhướng mày lên một cái, tỏ vẻ thắc mắc.

Ngay lập tức, cả người tôi chợt thấy hồi hộp, chột dạ đến bất ngờ.

Giống như một tia điện chạy dọc trên người vậy!

Khiến tôi chỉ biết vội vàng, cụp mắt xuống nhìn thảm có nhân tạo xanh non ở dưới chân, không dám ngẩn đầu lên lần hai.

Chẳng hề hay biết rằng ai đó vẫn đang nhìn xuống vành tai đỏ của mình rồi nở nụ cười thoả mãn.

_____________

Nhân tiện muốn khoe với mọi người một chút về chibi Trâm Anh mà mình đã thiết kế:
 
Mùi Thơm Của Ánh Sáng
Chương 21: Trêu chọc


"Cậu có thể nhìn thêm màà!"

Hoàng đứng dịch sang gần tôi hơn, sau đó ghé người xuống sát tai nói thêm với giọng trêu chọc: "Yết hầu của tớ rất đẹp đấy!

Cậu không muốn nhìn thêm à?"

Tức khắc, tôi thấy cả người nóng bừng, nóng đến mức mà còn có thể tưởng tượng ra những hơi khói đang bốc lên từ trên đầu mình.

Aaaa... cái con người này... gian xảo quá rồi!

" Tớ... tớ lên lớp với Hân và Huyền trước đây!"

Tôi bối rối nói, rồi đưa tay xoa cái tai vẫn còn vương vấn hơi thở của ai đó chưa tan.

Nói xong liên quay ngoắt người bước đi.

Trước khi đi xa tôi còn thoáng nghe được tiếng cười trầm thấp đầy thích thú của Hoàng.

Lập tức làm cả người tôi càng bước đi vội vàng hơn.

Lúc đi ngang qua Hân với Huyền, tôi còn tiện tay kéo cả hai đứa nó đi.

"Sao mặt Tranh đỏ bừng vậy?"

Huyền tròn mắt nhìn tôi, hỏi.

"Tao nóng đấy."

Tôi trả lời.

"Nó điêu đấy Huyền ạ!

Nãy đứng với Hoàng, chắc có chuyện gì chứ gì?"

Bỗng Hân nói.

"Thật hả Tranh?"

Huyền tỏ vẻ bất ngờ nói, song nó còn cố tình kéo dài chứ hả với tôi.

Bị nói trúng tim đen, tôi liền giật mình, dừng lại, sau đó nhéo vào eo Hân một cái, gằn từng chữ một nói với nó: "Mày im ngay cho tao."

"Á, đau tao, thấy chưa Huyền, nó bị tao nói trúng tim đen đấy!"

Hân xoa eo, cố nói.

"Woww."

Huyền ở bên cạnh càng thêm biểu cảm sinh động để phụ hoạ.

Còn tôi, đương nhiên là chỉ biết bất lực mà bỏ đi trước, để lại hai chúng nó đang cười ha hả ở phía sau.

Và buổi trưa hôm đó, tránh làm phiền Hoàng và không để mọi người ở nhà phát hiện ra mắt mình còn sưng nên tôi đã quyết định...

ở lại trường, ăn cơm trưa ở canteen.

Rồi trải qua tiết học buổi chiều.

***

Vào cuối giờ chiều.

Dưới cái nắng gắt của bầu trời.

"Cả lớp nghỉ đi."

Tiếng của cô giáo vang lên.

Cả lớp tôi liền ùa ra như đàn ong vỡ tổ, trên miệng đứa nào hầu hết cũng treo một câu: "Moẹ, chưa bao giờ tao nhớ nhà như hôm nay luôn!"

Mà sở dĩ đứa nào cũng kêu thế là vì hôm nay cô Thủy đã dạy quá 30 phút, và bây giờ ở trong trường, ngoài lớp tôi ra thì chẳng còn thấy ai nữa.

Nhìn sân trường có chút vắng vẻ dưới ánh nắng vàng rực chói chang.

Tôi bỗng nghĩ đến Hoàng, nghĩ đến cái yêu cầu kì lạ sáng nay muốn chở tôi của cậu ấy!

Rồi khẽ thất vọng.

Có lẽ Hoàng đã về đến nhà rồi, bởi làm gì có ai đủ kiên nhẫn chờ một người bạn bình thường đến tận giờ cơ bây chứ.

Chợt.

Tôi thấy mình thật buồn cười, rõ là sáng nay khi Hoàng nói ra điều kiện thứ hai, trong lòng tôi liền không muốn làm phiền cậu ấy, muốn từ chối sự giúp đỡ của Hoàng.

Ngay cả trưa nay còn tránh ý tốt của cậu ấy.

Vậy mà bây giờ, tôi lại đang hi vọng, mong chờ rằng khi bản thân bước đến cổng trường, tôi vẫn sẽ nhìn thấy bóng dáng của Hoàng đang ở đó chờ tôi để chở tôi về.

Nhưng chắc là... khó mà thành hiện thực lắm!

Tôi cứ như vậy, bước đi trên sân trường với tâm trạng trống rỗng.

Cho đến khi một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt mình.

Quen đến mức khiến tôi phải ngạc nhiên, vô thức thốt lên: "Hoàng!"

Nhìn cậu ấy đang dựa vào xe, đứng ngược với ánh nắng gắt rực rỡ của buổi chiều tà.

Vào ngay tại khoảnh khắc này, tôi bỗng cảm nhận được, hình như... một nhịp tim của mình vừa mới rơi xuống khỏi lồng ngực, khẽ khàng chạm nhẹ vào rồi chìm xuống đáy lòng tôi.

Thình... thịch...

Hoàng vẫn đang đợi tôi thật sao?

Nghĩ đến khả năng này, tôi bỗng thấy vui vẻ đến kì lạ.

Bước chân cũng vì thế mà càng lúc càng nhanh hơn rồi dần chuyển hẳn thành chạy.

Hướng về phía Hoàng mà lao tới,

miệng còn gọi: "Hoàng ơi!"

Nhưng rồi, ngay khi chạy đến trước mặt Hoàng,... tôi bỗng cảm nhận được, bàn chân mình hình như đã vấp vào một thứ gì đó.

Và thế là...

"Á!"

Cả người tôi ngã nhào về phía trước, mặt đập thẳng vào lồng ngực rắn chắc của Hoàng.

Cảm giác đau đớn ở mũi lập tức truyền đến.

Còn Hoàng thì đỡ lấy người tôi, giúp tôi giữ thăng bằng.

"Cậu... không sao chứ?"

Sau 5 giây, Hoàng vẫn giữ tư thế ôm tôi, giọng cậu ấy trầm trầm vọng từ trên đầu xuống nhưng hình như vẫn không giấu được sự rung động trong đó.

Tôi lập tức buông Hoàng ra, cả người lùi lại vài bước xoa xoa chóp mũi đang bị đau mà đỏ lên, trả lời: "Tớ không sao!"

"Có phải đau lắm không!"

Hoàng nhìn tôi, không, chính xác hơn là nhìn chóp mũi đang đỏ lên của tôi.

"Ừm, đau lắm, tại người cậu cứng quá!"

Tôi buông bàn tay đang xoa mũi xuống.

"Mà cậu có chuyện gấp gì à?"

Hoàng giấu đi ý cười trong đôi mắt, hỏi tôi.

"Không có!"

Tôi đáp.

"Vậy sao lại vội vàng thế?"

Hoàng vẫn nhìn tôi, hỏi tiếp, ánh mắt đang chứa ý cười càng thêm nồng đậm.

"Không!

Tớ... tại tớ không nghĩ là cậu sẽ chờ tớ, nên có chút vui."

Tôi tránh đi ánh mắt của Hoàng, ngượng ngượng nhìn về hướng khác.

Tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên, Hoàng hỏi: "Chỉ có một chút thôi hả?"

Không kịp để tôi phản ứng.

Bỗng.

Có một lực rơi xuống đầu tôi, rồi nhẹ nhàng xoa xoa vài cái, Hoàng mỉm cười nói, tiếp: "Đừng lo, đối với cậu, tớ sẽ luôn chờ mà."

Nhìn bàn tay của Hoàng đang xoa trên đầu mình, tôi chỉ biết mở to mắt, ngạc nhiên nhìn hành động thân thiết mà cậu ấy dành cho mình.

Cái... cái này phạm quy rồi!!

Nhưng mà...

Tôi khẽ chớp mắt, rồi ngẩn ngơ nhìn nụ cười của người trước mặt.

Chẳng hiểu sao?

Ngay tại khoảnh khắc này, dưới cái nắng rực rỡ của chiều tà, nụ cười ấy là càng giống một...

Nhân Sứ.

"Được...

được rồi, bọn mình về đã!"

Nhận ra có nhiều người đang nhìn, tôi sợ bị hiểu lầm lên đã khéo léo gạt đi bàn tay đang đặt trên đầu mình.

Lúc này mới bắt đầu cảm nhận được mặt mình đang dần nóng lên.

"Đúng rồi, mắt của cậu thế nào rồi?"

Hoàng nhìn cái kính râm trên mặt tôi.

"Mắt tớ khỏi rồi, nhưng tại đang nói với mọi người là mình bị đau mắt đỏ nên vẫn còn đeo kính."

Tôi giải thích.

Sau đó, Hoàng đã trở tôi về, còn tôi thì ngồi sau chỉ đường về nhà anh họ cho cậu ấy.

Từ phía sau Hoàng, nhìn nốt ruồi đỏ ở giữa gáy của cậu ấy.

Nghĩ đến ngày hôm nay.

Tôi thấy mình thật kì lạ!

Rõ ràng dường như đã phát hiện ra con người bị ẩn dấu đằng sau vẻ ngoài kia, vậy mà bản thân vẫn không thể ngừng hy vọng, lại càng không thể ngừng tin tưởng cậu ấy.

Tôi lên làm gì bây giờ đây?

Đề phòng cậu ấy sao?

Nhưng tôi không làm được!

Cứ chỉ muốn tin tưởng cậu ấy mãi thôi!

Haizz...

Thôi vậy, cứ kệ đi, nghĩ làm gì nhiều, cả hai chơi được với nhau đến ngày nào thì cứ chơi thôi.

Sao phải lo lắng...

"Trâm Anh."

Chợt tiếng Hoàng gọi tên tôi gần như hoà cùng với tiếng gió vù vù.

Vì không nghe rõ, tôi liền đưa người vươn lên phía trước, ghé sát vào tai Hoàng hỏi lại: "Cậu gọi tớ à?"

"Cậu..., lúc nãy đợi cậu, tớ có nhắn lên nhóm với mọi người là sắp đến kì thi rồi, muốn bọn mình có một buổi học để kèm nhau chút, nên đã mời mọi người chiều mai đến nhà tớ học, cậu có đi không?"

Bỗng cậu ấy giật mình, giọng cũng không giấu được chút ngượng ngùng bắt đầu nói: "Dù sao thì chiều mai khối mười hai bọn mình cũng được nghỉ!"

"Thật à?

Nãy tớ chưa đọc tin nhắn."

Tôi bất ngờ nói, rồi lại hỏi: "Mọi người đều đi hết hả?"

"Ừm, mọi người đều đi hết!"

Hoàng nói rồi âm thầm nghiêng đầu để tránh đi hơi thở của tôi.

Nhìn ra được động tác nhỏ này cùng với cái tai đang đỏ ửng lên của cậu ấy, tôi lại nhớ đến chuyện lúc Hoàng trêu mình ở sân cỏ.

Khoé môi tôi liền cong lên.

Sau đó thì ghé gần vào tai cậu ấy, còn đặt một tay lên vai Hoàng, vừa nói vừa âm thầm thở ra nhiều hơi thở hơn: "Vậy có gì chiều mai cậu đón tớ nhé?"

Lời vừa dứt, tôi đã cảm nhận được cơ thể của Hoàng đang khẽ run lên: "Vậy cậu muốn tớ đón lúc mấy giờ?"

Cậu ấy cố nói với giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được cái khàn khàn và kìm nén thứ gì ở bên trong đó, hỏi tôi.

Nhìn vành tai càng lúc càng đỏ lên của Hoàng, tôi thất thần một lúc mới mở miệng trả lời: "Khoảng hai giờ mười lăm đi!"

Hoàng khẽ "ừm" một tiếng.

Và cũng sau tiếng ừm đấy, con đường về nhà của tôi đã kết thúc.

Vừa xuống khỏi xe, tôi trả mũ cho cậu ấy.

Lúc này mới nhận ra, liền hỏi: "Cậu lúc nào cũng mang theo hai mũ bảo hiểm à?"

"Không phải!

Cái này tớ lấy của Dương đấy!"

Hoàng nhận lấy mũ nói.

Tôi: "..."

Hả?

Sao lại là thằng Dương nữa?

Thế nó đi đầu không vậy, có bị công an thổi còi không?

"Đừng lo, Dương mang theo hai mũ mà, thôi tớ về đây!"

Hoàng như đọc được suy nghĩ của tôi, liền nói.

"Ừm, cậu về cẩn thận!"

Tôi vẫy tay.

Nhìn bóng dáng Hoàng xa dần, tôi liền quay vao trong sân, vừa hay đã bắt gặp được ánh mắt thâm huýt của anh Tùng.

Biết anh họ đang nghĩ gì, tôi lập tức trừng mắt: "Anh nhìn gì?"

"Không có gì, chắc là vừa thấy được em rể tương lai thôi."

Anh Tùng nhún vai.

"Cậu ấy là bạn em, 'bạn bình thường'!"

Tôi nghiêm túc nói, song còn nhấn mạnh ba từ cuối.

"Anh có nói đấy là bạn em đâu?"

Anh họ bày ra bộ dạng ranh ma nhìn tôi.

Còn tôi: "..."

Được, em chịu thua.

Rồi dơ hai tay lên đầu hàng.

Sau đó tôi lườm anh rồi chen vào nhà trước.

Vừa đến chân cầu thang tôi đã thấy bóng của bác Thu - mẹ anh Tùng đang ở đầu cầu thang liền nhanh chóng đi lên để chào bác ý.

Nhưng vừa lên đến nơi, tôi đã không thấy bác Thu đâu nữa, thay vào đó là cánh cửa đang khép hờ ở phòng mẹ tôi.

Nay bà ấy không đi làm sao?

Hay là mẹ về sớm hơn?

Là vì chuyện tối qua ư?

Tôi hoài nghi nhìn cửa phòng mẹ.

Lúc trước cho dù bà ấy có bị bố bạo hành đến thế nào cũng chưa từng chủ động về nhà sớm như vậy, chính mẹ cũng muốn về cái nhà ấy càng muộn càng tốt, thời gian ở nhà càng ít càng cảm thấy an tâm.

Nhưng còn hôm nay... là vì đang ở nhà bác Dũng sao?

Hay là...

Thôi vậy, dù là từ điều gì đi chăng nữa, nhìn thấy mẹ về sớm như vậy tôi cũng cảm thấy trong lòng đang dần vui lên.

Bỏ qua những nghi vấn trong lòng, tôi mỉm cười đi đến trước cửa phòng.

Thế nhưng, trước khi tôi kịp đẩy cách cửa phòng, giọng nói khó tin của bác Thu bỗng vang lên: "Em nói gì?

Chiều nay thằng Lâm đến tận quán may tìm em?"

Lập tức, cả người tôi khựng lại, đôi mắt mở lớn vô hồn nhìn chằm chằm vào cách cửa trước mặt.

"Nó có nói gì hay làm gì em không?"

Giọng bác tiếp tục vang lên.

"Nó... nó nói nếu hai mẹ con em không về nhà là em sẽ không xong với nó!"

Giọng mẹ tôi run rẩy kể lại những phần kí ức rời rạc của buổi chiều: "Nó còn bảo nếu cái Trâm Anh về nhà, nó sẽ không để con bé được lành lặn chút nào cả?"
 
Back
Top Bottom