Cập nhật mới

Huyền Huyễn Mục Thần

Mục Thần
Chương 1357: Đi săn thôi!


Ở Tứ Nguyên Phong Địa này, không phải cứ điểm cao là giết được nhiều người. Như Mục Vỹ chẳng hạn, số võ giả hắn giết không nhiều, phần lớn điểm số của hắn đều cướp từ người khác.

Có lẽ người đứng thứ nhất cũng vậy.

Đúng ra thì tốp ba đang cạnh tranh sát sao với điểm số lần lượt là mười nghìn, hơn chín nghìn và hơn tám nghìn.

Nhưng từ vị trí thứ tư đến thứ mười thì lại cách nhau đến năm, sáu nghìn. Từ vị trí thứ mười đến mười lăm thì cách nhau khoảng ba, bốn nghìn.

Sau nữa thì chỉ cách nhau hơn một nghìn, cho đến vài trăm rồi vài người.

Nhưng quá nửa các điểm sáng chi chít trên bầu trời đã tắt.

Tương đương với số lượng võ giả đã chết.

“Mình đang ở vị trí thứ mười lăm với 3200 điểm, muốn lọt vào tốp mười thì cần thêm ít nhất năm nghìn điểm trở lên, kiểu này vẫn phải đi bắt vài con cá béo rồi”.

Quyết định xong, Mục Vỹ rời khỏi sa mạc.

Hắn đã chọn được mục tiêu cho mình rồi.

Thứ nhất là nhóm ba người Tử Vô Tẫn, hơn nữa các võ giả của tiểu thế giới Luân Hồi như Luân Vũ cũng không thể thoát được,

Kiểu gì tổng số điểm tích luỹ của những người này cũng phải lên đến cả bốn, năm nghìn.

Nhưng bây giờ, Mục Vỹ cũng không quá sốt sắng.

Hắn đã cướp khá nhiều điểm của họ khi ở địa cung nên giờ cứ tạm để đó, nuôi cá béo thêm đã rồi giết cũng không muộn.

Dù số người còn lại chưa được quá nửa so với tổng số ban đầu, nhưng hầu hết đều là các nhân vật tinh anh.

Mục Vỹ đã nắm được đại khái về các tiểu thế giới trong tốp mười rồi.

Xếp thứ tám là tiểu thế giới Cự Ma, thứ chín là Đấu Khải và thứ mười là tiểu thế giới Ngũ Hành, tu vi mạnh nhất của võ giả ở ba tiểu thế giới này là tầng thứ nhất cảnh giới Sinh Tử, nhưng số lượng thì khá đông đảo.

Nhưng so ra thì tiểu thế giới Ngũ Hành là yếu nhất.

Mục Vỹ đoán tiểu thế giới Ngũ Độc ở vị trí thứ năm, Thiên Bảo ở vị trí thứ sáu và Tứ Phương ở vị trí thứ bảy thì ở một đẳng cấp khác rồi.

Họ không thiếu các võ giả cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, mà tầng thứ hai thì cũng có một vài người.

Tiếp đến là tiểu thế giới đứng thứ tư.

Nhưng tiểu thế giới Luân Hồi mà mất đi Luân Vô Thường thì chắc sẽ thất bại thôi.

Mục Vỹ mạnh dạn đoán.

Còn ba tiểu thế giới đứng đầu là Vô Cực, Ma Ngọc và Thánh Quang.

Thiên tài đỉnh cao của ba tiểu thế giới này đều ở tầng thứ ba cảnh giới Sinh Tử, thậm chí còn có thiên tài ở tầng thứ tư Chuyển Tử. Song, những điều này không quan trọng, vấn đề là các thiên tài cảnh giới Sinh Tử không chỉ có ba hay bốn người đơn giản như tiểu thế giới Đấu Khải.

Mà phải tới mười mấy hai mươi người đó.

Vô Cực Ngạo Thiên được coi là người giỏi nhất trong các tiểu thế giới, dù cùng ở tầng thứ bảy cảnh giới Sinh Tử với Ngũ Hành Đại Đế, nhưng so ra thì vẫn chênh lệch rất nhiều.

Đệ tử thiên tài ở Vô Cực Hoá Thiên Cung của ông ta sao có thể ít được.

Sau khi phân tích, thì lượng thông tin Mục Vỹ biết được cũng chỉ có nhiêu đó.

Còn thực lực cụ thể của mọi người ra sao thì hắn không rõ.

Chán thật! Người dự thi của tiểu thế giới Ngũ Hành đều là đệ tử của Ngũ Hành Thiên Phủ, mà ai ở đó cũng muốn giết hắn cả.

Chẳng dễ gì mới tìm được một Lạc Tuyết có tâm địa lương thiện thì lại chẳng biết cái gì.

Ngũ Hành Thiên Phủ!

Mục Vỹ nghĩ đến vấn đề này rồi chợt thừ người ra.

Đúng rồi, lẽ ra Ngũ Hành Thạch Thương cũng phải có mặt ở địa cung mới phải, tại sao hắn không thấy nhóm người của y đâu.

Dù các con rối võ giả ở dưới địa cung rất khó chơi, nhưng với thực lực của y thì làm gì có chuyện không chạy thoát nổi.

Không trông thấy bọn họ thật sự khiến Mục Vỹ thấy ngạc nhiên.

Nhưng hắn cũng không quá bận tâm đến việc này.

Dẫu sao Ngũ Hành Thạch Thương cũng chỉ đột phá được lên cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất nhờ một chiêu phân định thắng thua với hắn lúc trước thôi.

Dù y có gặp duyên kỳ ngộ gì ở dưới địa cung thì cũng không thể loáng cái đột phá lên tầng thứ hai được.

Hiện giờ, hắn phải tiếp tục đi tìm kiếm thôi.

Tìm người!

Mà gặp được ai thì xem ý trời thôi.

Số hên gặp được mấy người tầm tầm thì tích thêm được điểm.

Nhưng vận xui gặp phải võ giả của ba tiểu thế giới trong tốp ba thì coi như xong, khéo chết rồi còn không biết vì sao mình chết.

Song Mục Vỹ cũng biết các tiểu thế giới xếp sau tốp ba cũng chẳng thiếu thiên tài, kiểu gì cũng xảy ra xung đột vì lợi ích thôi.

Riêng Vô Cực Hoá Thiên Cung đã có ba mươi sáu thiên cung cùng bảy mươi hai địa cung, không biết có bao nhiêu thiên tài góp mặt trong chuyến đi này, ai sẽ chịu thua ai chứ?

Hơn nữa, bốn thế lực lớn như Thanh Long Tông, Huyền Vũ Môn, Chu Tước Cung và Bạch Hổ Sơn của tiểu thế giới Tứ Phương trông có vẻ đoàn kết, nhưng khi tới Tứ Nguyên Phong Địa này rồi thì vẫn đánh nhau toác đầu chảy máu vì bảo bối và bí tịch như thường.

Mục Vỹ vừa nghĩ vậy thì đã có tiếng đánh đấm vang lên ở phía trước ngay.

“Tử Vô Tẫn, ngươi đúng là đồ vô sỉ, đám phàm phu tục tử như các ngươi mà cũng dám mơ tưởng tới bảo bối của chúng ta ư?”

“Ha ha, Ma Phàm, đúng là tiểu thế giới Cự Ma các ngươi rất giỏi, nhưng chúng ta cũng không sợ đâu. Trước đó gặp phải tên Mục Vỹ, chúng ta đã bị mất kha khá điểm rồi nên giờ phải cố gắng để lọt vào tốp mười. Thế này đi, ngươi cho bọn ta điểm rồi chúng ta sẽ không ngấp nghé tới các bảo bối đó, được không?”

Không cần nhìn, chỉ nghe giọng nói, Mục Vỹ cũng biết người vừa lên tiếng là Tử Vô Tẫn.

Trùng hợp thật đấy!

Mục Vỹ trốn đi rồi nhìn lên phía trước, sau đó mỉm cười.

Hắn thích nhất là chiêu nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, thậm chí xài không biết chán luôn.
 
Mục Thần
Chương 1358: Đừng có mơ!


"Ngươi bớt nói nhảm đi!"

Nhưng Tử Vô Tẫn vừa mới dứt câu thì Ma Phàm đã hét ầm lên.

"Trong núi Điệp Không này có bao nhiêu là bảo bối, sao ngươi không tự đi mà tìm, chỉ vì một món Hư Tiên Khí mà ngươi cứ mặt dày giành của bọn ta mãi là sao?"

Người đang nói chuyện có thân hình cao to, da ngăm, dù đã hóa thành hình người nhưng Mục Vỹ chỉ cần nhìn thôi là biết ngay người này là Ma tộc.

Chắc hẳn là người tên Ma Phàm mà Tử Vô Tẫn nhắc đến rồi.

Tiểu thế giới Cự Ma xếp hạng thứ tám nên sức mạnh tổng hợp cao hơn tiểu thế giới Đấu Khải phần nào.

Vậy mà giờ đây họ lại rơi vào cảnh ngộ bị đám người Tử Vô Tẫn bao vây tấn công.

Nhưng nhìn bảy, tám người trông khá chật vật bên cạnh Ma Phàm, Mục Vỹ đã hiểu lý do vì sao lại như vậy.

Chắc chắn trước đó người này đã gặp phải mấy tiểu thế giới hùng mạnh rồi nên quân số mới chỉ còn chừng này.

"Chỉ là một món Hư Tiên Khí thôi?"

Câu nói của Ma Phàm làm Tử Vô Tẫn phá lên cười: "Thế thì sao Ma Phàm nhà ngươi không nhường món Hư Tiên Khí đó cho bọn ta luôn đi, nếu vậy ta sẽ nghĩ lại, không cướp điểm của các ngươi nữa, thế nào?"

"Đừng có mơ!"

Nghe gã nói vậy, Ma Phàm hừ lạnh: "Từ trước đến giờ bộ tộc Cự Ma ta luôn theo phương châm thà chết vinh còn hơn sống nhục, có ngon thì cướp đi!"

"Là ngươi tự nói đấy!"

Nói xong, Tử Vô Tẫn bước lên một bước, chân nguyên trong đất trời quét sạch mọi thứ một cách dữ dội.

Mục Vỹ thì đang ẩn náu tại một chỗ gần đó, toàn bộ lực linh hồn được gói gọn trong Tru Tiên Đồ giúp hắn không còn phát ra một chút sức sống nào như đã biến thành cỏ cây hoa lá.

Bây giờ nhìn Tử Vô Tẫn, Mục Vỹ mới cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ truyền đến từ người này.

Khi ở cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ mười, hắn vẫn chưa đủ mạnh để có thể nhìn rõ thực lực của Tử Vô Tẫn.

Còn hôm nay thì nhìn thôi là biết thực lực gã nằm ở đâu rồi.

Mục Vỹ biết đó là vì mình đã mạnh hơn chứ không phải do Tử Vô Tẫn yếu hơn!

Ma Phàm thấy Tử Vô Tẫn ra tay bèn hét lớn, sau đó tiến lên phóng thích uy thế mãnh liệt của mình ra.

Giữa âm thanh chấn động ầm ĩ, một tiếng nổ vang lên, cơ thể Ma Phàm phóng to lên độ cao trăm mét, lông trên người ánh lên màu đen dưới ánh mặt trời.

Tiếng rắc rắc vọng lại từ mỗi một khớp xương trong người hắn ta.

Sức mạnh cuồng bạo bộc phát đến mức tối đa.

"Biến thành một kẻ to xác thì tưởng mình ngon cơm lắm chắc?"

Hành động của Ma Phàm làm Tử Vô Tẫn cười lạnh, gã bước tới.

"Cửu Minh Trảm Thiên!"

Quát khẽ một tiếng, Tử Vô Tẫn rất nhỏ bé khi đứng trước Ma Phàm nhưng giờ đây lại như mặt trời tỏa sáng vạn trượng, ánh sáng tím kèm theo năng lượng bàng bạc bùng lên khắp nơi.

Hai người đều có cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, Tử Vô Tẫn thì nắm giữ bí pháp Tử U Cửu Minh Quyết của tiểu thế giới Tử Viêm, đương nhiên sẽ không chùn bước trước sự tấn công của Ma Phàm.

Ma Phàm xuất thân từ bộ tộc Cự Ma, từ nhỏ đến lớn đều được Ma tộc giáo dục rằng thà chết chứ không chịu khuất phục, đương đầu với đối thủ phải dùng hết trăm phần trăm sức lực, phải nỗ lực chiến đấu đến phút giây cuối cùng.

Trong giây lát, hai võ giả tầng một cảnh giới Sinh Tử lao đầu vào nhau chém giết.

Cùng lúc đó, tại một bên khác, Song Thư Vũ và Lôi Phong dẫn dắt khoảng một trăm người còn lại của bốn tiểu thế giới nhắm vào bảy, tám người kia.

Trong tình huống thế này, có thể thấy kết quả đã nghiêng về một phía.

Khung cảnh ấy khiến Mục Vỹ đang ẩn nấp nhếch mép.

Đánh nhau sao?

Hắn không ngại giúp Ma Phàm một tay.

Kẻ thù của kẻ thù là đồng minh mà.

Trong lúc ẩn nấp, Mục Vỹ lấy một thanh đá dài có hình dạng giống kim châm ra rồi âm thầm đâm xuống đất.

Sau mấy lần dịch chuyển, hắn xuất hiện tại một vị trí khác rồi lại đâm một thanh đá xuống.

Những thanh đá ấy chính là mười một chiếc Long Trụ hắn lấy được từ trong Hỏa Hành Sơn.

Để đề phòng bị ai phát hiện ra sự di chuyển của mình, Mục Vỹ đi thẳng ra cách đó hơn nghìn mét và xếp đặt mười một chiếc Long Trụ theo vị trí mình đã vẽ ra trong đầu.

Tất cả Long Trụ đã được đặt hoàn tất, Mục Vỹ lại ẩn náu quan sát tình hình.

Vào lúc này, cuộc chiến của hai phe đã trở nên khốc liệt.

Ma Phàm và Tử Vô Tẫn bất phân thắng bại nhưng Song Thư Vũ và Lôi Phong lại dẫn dắt võ giả bốn tiểu thế giới áp chế mấy người sau lưng Ma Phàm.

Trong số đó cũng có võ giả cảnh giới Sinh Tử nhưng yếu hơn Song Thư Vũ và Lôi Phong rất nhiều.

Dưới tình huống này, võ giả tiểu thế giới Cự Ma thua chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Nhưng Mục Vỹ không vội vàng ra tay.

Nhìn người ta đánh nhau vui mà, bỏ qua thì tiếc lắm.

Thực lực của Ma Phàm kia thật sự rất đáng gờm, sau khi biến hoá, hắn ta đã trở nên to xác như một người đá khổng lồ.

Tử Vô Tẫn đứng trước hắn ta thật sự quá nhỏ bé.

Nhưng trái ngược với sự chênh lệch về kích thước, sức mạnh mà cơ thể Tử Vô Tẫn bộc phát ra cực kỳ khủng khiếp.

Sự khác biệt ấy là một cú sốc thị giác rất lớn, càng khẳng định sự hùng mạnh của Tử Vô Tẫn.

"Tử U Hồn Mệnh!"

Tử Vô Tẫn gầm lên, một đóa sen tím dâng len giữa hai tay. Hoa sen ánh màu tím dịu nhẹ tựa hoa lan tử la đang nở rộ, vô cùng diễm lệ.

Giữa những cánh hoa sen như lan tử la ấy là một bóng dáng đang đứng nâng ngọn núi lớn trong tay, trông rất hùng vĩ.

"Cự Ma Man Kích Sát!"

Ma Phàm há miệng thật to rồi phát ra tiếng gầm lớn.

Tiếng gầm kinh thiên động địa ấy làm chấn động cả núi rừng.

Dường như lúc này hai người họ sắp sửa bắt đầu trận quyết chiến cuối cùng.

Bành...

Trong giây lát, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng khắp nơi, dữ dội đến mức như muốn làm thủng màng nhĩ người ta.

Một tiếng bịch nhỏ vang lên, có bóng người nọ đột nhiên bị đánh lùi, đập thẳng vào trong một đồi núi.

Đồi núi kia tức thì biến thành cát bụi, rồi bóng dáng ấy hiện rõ trước mặt mọi người.
 
Mục Thần
Chương 1359: Được giải phóng


Không ngờ đó là Ma Phàm.

Lúc này Ma Phàm đã trở về hình dạng bình thường, nhưng vết máu nơi khóe miệng cùng với vẻ tiều tụy trên gương mặt đen nhẻm đã chứng minh hắn ta bị thương khá nặng.

"Khụ khụ..."

Đúng lúc này, tiếng hộc máu vang lên, một bóng người khác cũng đi ra từ đồi núi.

Tử Vô Tẫn!

Hiện giờ Tử Vô Tẫn trông chẳng khá hơn là bao, thậm chí bước chân còn loạng choạng không vững.

Nhưng so với người đứng còn không nổi là Ma Phàm thì gã đã khá hơn nhiều rồi.

"Ngươi vẫn thua ta!", Tử Vô Tẫn cười hả hê.

"Đồ vô liêm sỉ, trước đó ta mà không bị võ giả tiểu thế giới Tứ Phương truy kích thì ngươi làm gì có cửa đánh bại được ta!"

"Tiếc quá, ai bảo ngươi bị võ giả tiểu thế giới Tứ Phương truy kích chứ, tiếc hùi hụi luôn!"

Nghe vậy, Ma Phàm thầm hối hận bản thân mắc bẫy Tử Vô Tẫn.

"Tử Vô Tẫn, xử lý những người này thế nào đây?"

Ở phía bên kia, bọn Song Thư Vũ cũng đã giải quyết xong nhóm bảy, tám tùy tùng nọ, nhìn Tử Vô Tẫn hỏi.

Gã vung tay lên, ra chiều đắc ý: "Đương nhiên là..."

Phụt!

Bỗng nhiên, chưa đợi Tử Vô Tẫn kịp nói xong thì tiếng phụt truyền đến, mọi người chỉ thấy gã bị một thanh kiếm chém đầu, máu tí tách rơi từ mũi kiếm xuống đất, đầu của Tử Vô Tẫn cũng lăn lông lốc, linh hồn thật còn chưa kịp chạy trốn đã bốc cháy.

Mọi người thấy linh hồn thật của Tử Vô Tẫn đang đau đớn gào thét trong ngọn lửa ấy.

"Mục Vỹ, là ngươi, sao lại là ngươi!"

Tử Vô Tẫn nhìn người phía sau, linh hồn thật rít gào đầy chói tai, cứ gầm thét ầm ĩ như đã hóa điên.

Nhưng bất kể gã hét inh ỏi thế nào thì lửa vẫn cháy ngùn ngụt như bám chặt trên xương cốt của gã.

Thiên hỏa là phương pháp đối phó với linh hồn thật hữu hiệu nhất.

Giọng Tử Vô Tẫn yếu ớt dần, bỗng người gã mềm oặt, ngã xuống đất như một đóa hoa héo úa.

Hình ảnh ấy khiến Song Thư Vũ và Lôi Phong đề cao cảnh giác.

"Mục Vỹ, chỉ có một mình ngươi thôi sao?"

Song Thư Vũ thăm dò Mục Vỹ.

"Có mình ta thôi!", Mục Vỹ cười sảng khoái: "Cơ mà hình như đối phó với các ngươi thì đâu cần nhiều người đâu!"

"Ngươi kiêu ngạo quá đấy!", Lôi Phong phá lên cười: "Lúc nãy là do Tử Vô Tẫn không đề phòng nên mới bị ngươi đánh lén, bị thương nặng thôi, đừng nói là ngươi cũng muốn đánh lén hai bọn ta đấy nhé?"

"Đánh lén hai ngươi?"

Mục Vỹ lắc đầu.

"Các ngươi thì đánh lén làm gì, còn gã..."

Hắn nhìn xác Tử Vô Tẫn, lắc đầu chế giễu: "Thì tiện đường giải quyết thôi, dễ òm ấy mà!"

Mục Vỹ nói câu ấy rồi nhe răng cười với hai người để lộ hàm răng trắng toát khiến Song Thư Vũ và Lôi Phong rợn cả sống lưng.

"Giết!"

Hai người lao tới tấn công Mục Vỹ gần như cùng một lúc.

Bọn họ cho rằng sự tập kích từ hai phía của mình ít nhất sẽ làm hắn không kịp trở tay.

Thấy vậy, Mục Vỹ chỉ nhếch mép, chém kiếm Thiên Minh đang cầm xuống.

Diệt Sinh Thất Kiếm!

Hai người kia thấy hắn thi triển môn kiếm thuật này thì cười khẩy trong bụng.

Đây không phải lần đầu họ được chiêm ngưỡng sự lợi hại trong kiếm thuật của Mục Vỹ, nhưng đến lúc này mà hắn vẫn muốn giết bọn họ bằng môn kiếm thuật đó thì khinh thường họ quá rồi!

Nhưng Mục Vỹ đâu thèm để ý chuyện đó.

Diệt Sinh Thất Kiếm chém ra, tay kia khép năm ngón lại và tung chưởng, Phần Thiên Lạc Ngọc Chưởng được đánh ra.

Hai chiêu thức tấn công về phía hai người!

Trong lúc thi triển, Mục Vỹ thấy cơ thể mình vô cùng nhẹ nhàng.

Một kiếm và một chưởng nối tiếp nhau, sức mạnh tăng lên, điều này làm hắn một lần nữa cảm nhận được khả năng vận dụng sức mạnh của mình đã tăng lên đáng kể.

Lúc ở trong Sa Cung dưới lòng đất, hắn vừa tiến vào cảnh giới Sinh Tử, còn chưa kịp trải nghiệm cảm giác đó thì đã bị Dung Thiên lão tổ phá đám rồi.

Giờ đây, có một cuộc giao thủ chính hiệu với Lôi Phong và Song Thư Vũ, Mục Vỹ mới chính thức thấy được sự kinh khủng của sức mạnh này.

"Giết!"

Cũng trầm giọng gầm lên, Mục Vỹ lao ra.

Thấy bảy đạo Sinh Tử Ấn nện về phía mình, Lôi Phong cười tự đắc, hai tay tung cú đấm thật nhanh.

Tuyệt kỹ hắn ta thi triển chính là Lôi Đình Vạn Quang Sát của tiểu thế giới Lôi Đình!

Lôi Đình Vạn Quang Sát nghĩa là giải phóng nguồn năng lượng dồi dào, sau đó hội tụ tất cả vào một nơi rồi bộc phát thật mạnh.

Ầm ầm ầm...

Phút chốc, bảy đạo kiếm ấn và ánh sét va uỳnh vào nhau làm phát ra tiếng ầm hết lần này đến lần khác.

Trong những tiếng đùng đùng vang dội ấy, Lôi Phong bất chợt nhận ra ánh sét đang từ từ giảm dần và tan biến.

Thế nhưng bảy đạo Sinh Tử Kiếm Ấn trước mặt hắn ta chẳng hề bị tổn hại chút nào.

Bảy đạo kiếm ấn vẫn đang ngày một rút ngắn khoảng cách với hắn ta.

"Cái quái gì thế này?"

Thấy cảnh này, Lôi Phong la toáng lên.

Nhưng không còn thời gian cho hắn ta kinh ngạc nữa.

Bởi các kiếm ấn đã ập lên người hắn ta rồi.

Keng keng keng...

Chẳng mấy chốc bảy đạo kiếm ấn đã dội vào người Lôi Phong, ba ấn trước tiên bị hắn ta ngăn chặn bằng cơ thể rắn chắc của mình.

Song bốn ấn còn lại thì đâm xuyên qua người khiến tay chân Lôi Phong biến thành một đống thịt vụn, tiếng phập phập vang lên không ngừng.

Một kiếm, bảy ấn, quá kinh khủng!
 
Mục Thần
Chương 1360: Rốt cuộc là ai?


Cùng lúc đó, Mục Vỹ ở phía đối diện thi triển Phần Thiên Lạc Ngọc Chưởng, đáng ngạc nhiên là cú chưởng ấy sột soạt hóa thành ba chưởng ấn trên đường đi.

Ba đạo chưởng ấn ấy từ trước mặt Mục Vỹ phóng thẳng tới chỗ Song Thư Vũ.

Cả ba ấn đều tỏa sáng rực rỡ và có khí tức hoàn toàn khác nhau.

Một chưởng đầy cứng cáp, một chưởng mềm mại, cuối cùng là một chưởng cương nhu kết hợp.

Ba đạo chưởng ấn kèm theo thiên hỏa lần lượt tấn công Song Thư Vũ.

Thấy mình sắp sửa bị đánh trúng, y hoảng hốt.

Nhưng dù gì Song Thư Vũ cũng đã thấy uy lực một kích lúc nãy của Mục Vỹ nên đã đề phòng từ trước.

Hai tay y ngưng tụ sức mạnh Bát Quái, tiếng nổ đùng đoàng vang lên.

Sau khi một loạt âm thanh ấy kết thúc, Bát Quái một đen một trắng xuất hiện trước người Song Thư Vũ.

Bát Quái Thái Cực, trắng đen rõ ràng.

Sức mạnh màu đen tựa như vòng xoáy phát ra tiếng động dữ dội, chẳng khác gì hố đen chực chờ thôn tính mọi thứ.

Thái Cực màu trắng thì cực kỳ thánh khiết cho người ta ấn tượng như thiên sứ hạ phàm, thần linh tại thượng, tượng trưng cho ánh dương và chính nghĩa.

Sự kết hợp của hai loại năng lượng càng làm người ta choáng ngợp hơn.

Âm thanh bùng bùng bùng nặng nề cất lên, ai nhìn vào cũng rùng mình trước hai nguồn sáng một trắng một đen này.

"Vô dụng thôi!"

Nhưng ngay lúc này, đòn tấn công của Mục Vỹ đã kề sát Song Thư Vũ.

Tiếng lạch cạch lạch cạch truyền đến, ba đạo chưởng ấn chợt tách ra trong tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Mục Vỹ tiến thẳng tới trước mặt Song Thư Vũ và vung kiếm Thiên Minh chém xuống.

Bùm bùm bùm...

Ngay khoảnh khắc ba đạo chưởng ấn giáng xuống, Song Thư Vũ cảm giác sức mạnh trong cơ thể mình chấn động dữ dội.

Nhưng trường kiếm theo sát sau đó càng khiến y như cận kề cái chết.

"Cút đi!"

Thấy Mục Vỹ tấn công, Song Thư Vũ không dám lưỡng lự, vội vàng nuốt một viên đan dược xuống bụng.

Vừa nuốt đan dược vào, toàn thân y tỏa ra sức sống mãnh liệt.

Phút chốc, chân nguyên và sức mạnh vốn đã cạn kiệt nay lại bùng nổ lần nữa.

"Thái Cực Sinh Tử Kiếp!"

Song Thư Vũ gầm lên rồi tiến lên một bước, hai quả đấm mạnh mẽ một trắng một đen nện lên người Mục Vỹ.

"Muộn rồi!"

Nhưng lúc này, Tam Thể Hộ Thân Cương Khí thình lình hiện ra bao bọc lấy cơ thể Mục Vỹ, hai cú đấm kia đánh thật mạnh vào người hắn nhưng lập tức bị Tam Thể Hộ Thân Cương Khí hấp thu.

Sau khi nó bị Tam Thể Hộ Thân Cương Khí hấp thu, Mục Vỹ cười khẩy, tiếp tục xông tới.

Phập một tiếng, Song Thư Vũ bị chém bay một tay.

Y thét lên đầy thảm thiết, máu tuôn ra như suối, Song Thư Vũ nhũn người ra, không còn chút sức sống nào.

"Trước đây bốn người các ngươi hợp sức giết ta, nhưng có bao giờ nghĩ rằng Mục Vỹ này sẽ giết từng kẻ một không?", Mục Vỹ chĩa trường kiếm vào mặt Song Thư Vũ, hờ hững hỏi.

"Kẻ giết Trí Nhạc là ngươi ư?"

Nhìn hắn, Song Thư Vũ hiểu ra mọi chuyện.

Thảo nào, thảo nào họ đang hỏi Luân Vô Thường thì hắn ta chẳng nói năng gì đã sừng sộ với họ ngay.

Vốn dĩ chẳng phải Luân Vô Thường giết Trí Nhạc, bị tra hỏi thì ai mà không nổi nóng.

"Là ta!"

Dứt câu, Mục Vỹ giơ kiếm phóng một luồng kiếm khí về phía Song Thư Vũ.

Thấy hắn vung kiếm chém xuống, Song Thư Vũ ngây ra như phỗng.

Y chưa muốn chết, y không muốn chết tại đây.

Sau này y chắc chắn sẽ trở thành cường giả hàng đầu của tiểu thế giới Thái Cực, có thể đứng vào tiên vị, trở thành tiên nhân được người người kính ngưỡng.

Sao có thể chết tại đây chứ?

Phụt!

Âm thanh vật nhọn đâm vào da thịt bất ngờ truyền đến, Song Thư Vũ há miệng nhưng không thốt nổi một chữ.

Lúc này, Mục Vỹ nhìn trường kiếm vẫn giữ nguyên vị trí cũ của mình, mắt híp lại.

Phụt phụt...

Bất chợt, cơn mưa tên từ trên trời rơi xuống.

Mục Vỹ giơ kiếm ngăn lại, nhưng còn các võ giả của bốn tiểu thế giới đang đứng xung quanh thì cho dù đã dùng hết mọi cách vẫn kêu gào thảm thiết dưới cơn mưa tên.

Khi bị mưa tên bắn trúng, trong nháy mắt xác của đám võ giả biến thành một bãi máu, vô cùng thê thảm.

Thủ sẵn kiếm Thiên Minh ở trước mặt, Mục Vỹ vung kiếm hết lần này đến lần khác nhưng mỗi một mũi tên đều ẩn chứa sức mạnh lớn đến không tưởng.

Kể cả Mục Vỹ cũng bị ảnh hưởng, buộc lòng lùi bước khi bị mũi tên bắn trúng kiếm Thiên Minh.

Khủng khiếp nhất là chất độc trên mũi tên, nó phát ra tiếng xèo xèo đáng sợ khiến người nghe cảm giác tim như bị đâm xuyên.

Một lúc sau, mũi tên rơi nhiều bao nhiêu, số người ngã xuống đất biến thành một bãi máu nhiều bấy nhiêu.

Tại đây chỉ còn ba người đang trầy trật cầm cự.

Đó là Mục Vỹ, Lôi Phong và Ma Phàm!

Thế rồi mưa tên đột nhiên dứt, Mục Vỹ đứng tại chỗ nhìn về phía trước.

Lôi Phong bèn tránh xa hắn, cũng đưa mắt nhìn ra xa.

Tại một bên khác, Ma Phàm mặt mày xanh xao nhìn bảy, tám người tùy tùng đã chết một cách thảm khốc của mình, lòng đau như cắt.

Rốt cuộc là ai?

"Ơ? Còn ba người chưa chết à?"

Đúng lúc đó, một giọng nói đầy kinh ngạc cất lên ở đằng trước ba người.

Thế rồi một nam tử mặc trường sam màu trắng, mặt mũi lạnh lùng nhưng lại nở nụ cười thật lòng cất bước đi tới.

"Bạch Lãnh!"

Nhìn thấy người đang đi đến là ai, vẻ tuyệt vọng hiện ra trong mắt Lôi Phong.

Bạch Lãnh?

Mục Vỹ không biết nhiều về cuộc chiến Bách Giới nên rất lạ lẫm với cái tên này.

Ma Phàm cũng nhìn nam tử áo trắng với gương mặt đầy đề phòng.
 
Mục Thần
Chương 1361: Vì kẻ này muốn giết hắn mà.


"Ồ, ra là Lôi Phong, còn vị này là Ma Phàm của tiểu thế giới Cự Ma đúng không?"

Nhìn Lôi Phong và Ma Phàm, nam tử mặc áo trắng cười ha ha: "Xin lỗi nhé, ban nãy bắn nhầm, nếu biết là các ngươi thì ta đã nương tay rồi!"

Sau khi nói với hai người, gã ta hướng mắt về phía Mục Vỹ và ngạc nhiên hỏi: "Hửm? Còn đây là?"

"Mục Vỹ của tiểu thế giới Ngũ Hành!"

"Mục Vỹ? Chưa nghe bao giờ!"

Bạch Lãnh nói rồi vung tay, tiếng kêu xé gió truyền đến, một cây kim châm bạc xẹt qua không khí, bay đến trước mặt Mục Vỹ.

Nhưng kim châm màu bạc đang bay thì bỗng uốn khúc khi còn cách Mục Vỹ nửa mét, sau đó rơi xuống đất làm phát ra tiếng keng.

"Ơ?"

Bạch Lãnh thấy vậy thì nhìn Mục Vỹ bằng ánh mắt hứng thú.

"Không chết à? Thú vị đấy, thú vị đấy!", gã ta cười to với hắn.

"Thú vị lắm à?"

Mục Vỹ đột ngột hỏi.

"Đương nhiên là thú vị rồi!", Bạch Lãnh tiếp tục cười: "Không ngờ tiểu thế giới Ngũ Hành có một người thú vị như ngươi đấy, nếu người đứng ở đó là Ngũ Hành Thạch Thương thì chắc đã chết từ đời nào rồi".

"Hình như ngươi rất thất vọng vì không giết được ta nhỉ!"

"Chứ gì nữa!"

Giọng diệu Bạch Lãnh lạnh dần, gã đáp: "Ai bảo ngươi làm ta mất mặt chứ!"

"Bạch sư huynh, đối phó hắn thì cứ để ta!"

Nhưng chưa đợi Bạch Lãnh ra tay thì một người thanh niên tiến lên, thích thú nhìn Mục Vỹ.

"Cẩn thận đấy Vấn Ngữ!"

"Bạch sư huynh yên tâm ạ!"

Bạch Lãnh là đệ tử cấp cao của núi Bạch Hổ trực thuộc tiểu thế giới Tứ Phương, quyền uy rất lớn, thực lực thì nằm tại tầng thứ hai cảnh giới Sinh Tử, Vấn Ngữ là đệ tử hạt nhân của núi Bạch Hổ, dưới quyền Bạch Lãnh nên được nhận không biết bao nhiêu là thứ tốt, thế mới có thể tiến tới cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất.

Không có Bạch Lãnh sẽ không có hắn ta bây giờ.

Hiện tại Mục Vỹ đang ở tầng một cảnh giới Sinh Tử, lại trông có vẻ như đang bị thương, đây chính là cơ hội cho hắn ta lập công.

"Tiểu tử, khoanh tay chịu trói đi, Bạch Lãnh sư huynh của ta không giết kẻ vô danh nên ta sẽ kết liễu tính mạng của ngươi. Nhớ lấy, tên ta là Vấn Ngữ".

"Ờ!"

Mục Vỹ vẫn không nhúc nhích, chỉ gật đầu và đáp: "Vậy ngươi cũng phải nhớ, ta là Mục Vỹ!"

Câu vừa dứt, hai bóng người lập tức lao vào đánh nhau.

Vấn Ngữ tiến tới chỗ Mục Vỹ với một chiếc búa nhỏ và nhẹ được rót đầy chân nguyên và tỏa ra ánh sáng rực rỡ trong tay.

Bạch Lãnh nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt với vẻ ung dung.

Gã ta rất tin tưởng vào thực lực của Vấn Ngữ.

Nghĩ đến đây, Bạch Lãnh không quan sát cuộc chiến của hai người nữa mà đưa mắt vè phía Ma Phàm, hỏi: "Ma Phàm, chắc ngươi biết bí mật trong núi Điệp Không này chứ?"

"Ta không biết!"

"Ngươi mà không biết?", dáng vẻ cứng đầu, bất chấp của Ma Phàm làm Bạch Lãnh bực bội hừ lạnh: "Vậy thì xin lỗi, với kẻ không giúp ích được gì cho ta, trước giờ ta đều..."

"Á!"

Nhưng gã ta chưa kịp nói xong thì bất chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vọng lại từ bên cạnh.

Bạch Lãnh ngạc nhiên quá đỗi khi nghe thấy tiếng gào đau đớn ấy.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Bạch Lãnh ngoái đầu nhìn, bỗng nhận ra Vấn Ngữ đã bị kiếm đâm vào ngực từ khi nào.

Trường kiếm đâm thủng ngực Vấn Ngữ và đẩy tim hắn ta ra ngoài.

Từng giọt máu tí tách chảy xuống.

"Ơ? Hơn ba trăm điểm lận à, nhiều hơn Tử Vô Tẫn nhiều lắm luôn!", Mục Vỹ cười nhẹ.

Thấy cảnh này, Bạch Lãnh không còn tâm trạng tính sổ với Ma Phàm nữa mà cho người canh giữ hắn ta, mình thì tiến thẳng tới chỗ Mục Vỹ.

"Ngươi dám giết đệ ấy sao!"

Giọng Bạch Lãnh lạnh đến đáng sợ.

"Bộ ngươi mù hay sao mà hỏi?"

Mục Vỹ cũng không hề nể nang.

Hắn hiểu rồi, tại cái nơi Tử Nguyên Phong Địa này, nắm đấm của ai lớn hơn thì mọi việc do kẻ đó quyết định.

Bạch Lãnh có thể phóng tên bắn chết võ giả bốn tiểu thế giới để kiếm điểm mà không phải nói lời nào.

Vậy thì hắn giết Vấn Ngữ càng là chuyện đương nhiên rồi.

Vì kẻ này muốn giết hắn mà.

"Mục Vỹ! Ta nhớ cái tên này rồi!"

Bạch Lãnh nhìn Mục Vỹ chằm chằm, cất bước đi tới, khí thế dâng lên mãnh liệt.

"Dám giết đệ ấy thì ngươi đền mạng lại đi!"

Gã ta quát lớn rồi xông tới.

Tiếng đùng đùng vang lên.

Nhưng âm thanh ấy khác xa lúc trước.

Giữa tiếng động nặng nề đó, không ngờ bề mặt cơ thể Bạch Lãnh như xuất hiện những chiếc gai thép với khí tức đầy hãi hùng.

Rắc rắc rắc!

Gai thép phóng thẳng tới chỗ Mục Vỹ làm phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.

Những chiếc gai nhọn bỗng nhiên mọc ra quanh thân Bạch Lãnh, sau đó đồng loạt bắn vào người Mục Vỹ.

Cùng lúc đó, Tam Thể Hộ Thân Cương Khí xung quanh Mục Vỹ trải rộng, chặn lại số gai thép ngay khi bị chúng đâm trúng.

"Chặn được ư?"

Bạch Lãnh thấy vậy thì cười khẩy, kích thước gai thép thình lình tăng lên gấp mấy lần, tiếp tục đâm sâu vào Tam Thể Hộ Thân Cương Khí ở mặt ngoài cơ thể Mục Vỹ.

Tiếng rắc rắc truyền đến, Tam Thể Hộ Thân Cương Khí của hắn bị nứt.
 
Mục Thần
Chương 1362: Mới một nghìn thôi à!


Trông thấy vậy, mọi người xung quanh đều thần người ra.

Đòn tấn công của Bạch Lãnh đạt tới trình độ lợi hại trong truyền thừa của núi Bạch Hổ, nó chú trọng sấm rền gió cuốn nên vô cùng khủng khiếp.

Vậy mà Mục Vỹ cũng có thể trụ được, điều này khiến ai cũng thấy khó tin.

Đòn tấn công mạnh cỡ đó mà vẫn chịu được ư?

Thấy thế, mọi người đều thầm thấy chấn động.

Song, tuy vậy, nhưng lúc này hình như phòng ngự của Mục Vỹ lại tiếp tục dao động, có vẻ như sắp bị phá vỡ rồi.

Các tiếng vun vút vang lên, Mục Vỹ vung kiếm Thiên Minh lên chém.

Cheng cheng, sau đường kiếm ấy của Mục Vỹ, lại có các tiếng động khác vang lên, đường kiếm của hắn đã chém đứt các cái gai thép xung quanh người Bạch Lãnh.

Bạch Lãnh bất đắc dĩ đành phải lùi lại.

Nhưng ngay sau đó, gã ta đã giơ cao tay rồi gào lên.

“Long Hổ Tương Minh!”

Sau tiếng hô ấy, đã có hình dáng của một con Bạch Hổ cao hơn một mét bổ nhào ra trước mặt Bạch Lãnh.

Ngay khi con Bạch Hổ ấy xuất hiện, một làn sóng mãnh liệt đã ập vào người Mục Vỹ.

Làn sóng âm này không gây hại cho cơ thể của Mục Vỹ, nhưng hắn thấy nó có sức công phá rất lớn với linh hồn của hắn.

Nếu là người khác thì chắc đã bị tiếng gầm ấy doạ cho sợ xanh mặt rồi, dù linh hồn thật không tiêu tan thì cũng biết thành một tên ngớ ngẩn.

Song, Mục Vỹ lại dễ dàng vượt qua nó.

Ngay khi làn sóng âm ấy ập đến, linh hồn thật của Mục Vỹ đã thoát xác rồi chui vào Tru Tiên Đồ ở trong đầu.

Vì thế đòn tấn công bằng sóng âm thanh này trở thành công cốc.

Thấy vậy, Bạch Lãnh sững người.

Chưa chết ư?

Cũng không bị thương luôn?

Thấy Mục Vỹ vẫn lành lặn đứng đó, Bạch Lãnh lập tức lạnh mặt.

Chuyện gì vậy trời?

“Có cần phải hung dữ vậy không?”, Mục Vỹ nhìn Bạch Lãnh rồi cười nói.

“Đương nhiên là cần rồi!”

Bạch Lãnh cười đáp: “Vào Tứ Nguyên Phong Địa này rồi thì một là sống hai là chết, ta đã tích được hơn một nghìn điểm, nếu ngươi giỏi thì cứ đến mà lấy, còn không thì chờ chết đi!”

“Mới được một nghìn thôi à!”

Mục Vỹ chợt phì cười nói: “Xin lỗi, ta được gần bốn nghìn rồi”.

Bốn nghìn?

Vậy chắc chắn thứ hạng phải thuộc tốp hai mươi rồi.

Nghe thấy vậy, trong mắt Bạch Lãnh loé lên tia hưng phấn.

Tổng điểm của tất cả võ giả ở tiểu thế giới Tứ Phương gã ta chắc cũng chỉ hơn năm nghìn là cùng.

Thế mà riêng Mục Vỹ đã được gần bốn nghìn rồi.

Đúng là không thể tin được.

Nhưng hơn thế, Bạch Lãnh lại thấy vô cùng hứng thú với Mục Vỹ.

“Thế để ta xem điểm của ngươi có đúng là ngần ấy không nhé!”

Bạch Lãnh nhếch mép cười, toàn thân loé lên tia sáng màu trắng.

Khi tia sáng ấy xuất hiện, người Bạch Lãnh phát sáng như con Bạch Hổ, toàn thân toả ra khí tức bức người.

Đây chính là điểm mạnh của núi Bạch Hổ.

Nghe nói năm xưa, người lập nên núi Bạch Hổ từng may mắn nhận được truyền thừa của thần thú Bạch Hổ, sau đó đã chuyên tâm nghiền ngẫm nên đã tung hoành thiên hạ rồi thành lập núi Bạch Hổ ở tiểu thế giới Tứ Phương, từ đó núi Bạch Hổ cứ thế phát triển đến hàng vạn năm sau.

Bây giờ xem ra tuyệt học của Bạch Lãnh chắc chắn tựa như Bạch Hổ rồi.

Thấy thế, Mục Vỹ không dám sơ suất, nhanh chóng uống một viên đan dược xanh lè rồi cất kiếm Thiên Minh đi.

Hắn có thể cảm thấy bây giờ không nên dùng kiếm, bởi sức mạnh kiếm tâm tầng thứ mười mà đấu vượt cấp thì là không đủ.

Nếu hắn có thể tìm thấy kiếm đạo của riêng mình trong vô vàn các kiếm đạo thì khi ấy, một đường kiếm sẽ có uy lực của tự nhiên, đó mới là mạnh mẽ thật sự.

Kiếm thuật bị hạn chế bởi kiếm tâm, cho nên hắn phải dùng cách khác thì may ra mới thắng Bạch Lãnh được.

Nếu là trước kia thì trông thấy Bạch Lãnh một cái là Mục Vỹ co giò chạy ngay.

Nhưng bây giờ, hắn đã đột phá cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, sức mạng ngang tàng khiến hắn cảm thấy tràn đầy thực lực từ các võ kỹ.

Thực lực này khiến hắn tự tin hơn.

Thế nên hắn mới dám đấu với Bạch Lãnh.

Năm sợi Khốn Thiên Toả xuất hiện, nhưng chúng không bay về phía Bạch Lãnh, mà lại tấn công những người ở phía sau gã ta.

Hắn không muốn khi mình dồn hết lực để đấu với Bạch Lãnh xong, lại bị thuộc hạ của gã ta tấn công tiếp.

Tốt nhất là dọn sạch đám râu ria ấy trước, thì hắn mới yên tâm đối phó với Bạch Lãnh được.

“Dám ra tay với thuộc hạ của ta ngay trước mặt ta, ngươi tự tin quá rồi đấy”.

Bạch Lãnh bật cười rồi bổ nhào về phía Mục Vỹ như một con mãnh hổ.

Nhưng Mục Vỹ chẳng buồn để mắt đến gã ta, mà chỉ tập trung xử lý đám người ở phía sau.

Lúc này, đòn tấn công của Bạch Lãnh đã tới.

Song, Mục Vỹ đâu dốt đến mức đối đầu với gã ta vào lúc này.

Men theo Khốn Thiên Toả, Mục Vỹ không thể kiểm soát được cơ thể của mình nên cứ thế lao về một phía.

“Trong lúc theo dõi trận đấu cũng phải chú ý mạng của mình đấy!”

Không ngờ tốc độ tiếp cận mọi người của Mục Vỹ còn nhanh hơn Bạch Lãnh, đám người của núi Bạch Hổ đều biến sắc mặt.

Nhưng Mục Vỹ đã tấn công đến rồi.

“Cửu Nguyên Cầu, nổ!”

Sau tiếng hô ấy, chín Nguyên Cầu đã nổ tung trong đám người.

Các tiếng đùng đoàng vang lên rồi hất bay mọi người.
 
Mục Thần
Chương 1363: Thế hoá ra từ nãy đến giờ…


Võ giả cảnh giới Sinh Tử thì đỡ hơn một chút, còn võ giả dưới cảnh giới đó thì không thể chống đỡ nên đều gục hết.

“Mục Vỹ!”

Thấy vậy, Bạch Lãnh bừng sát ý.

“Làm gì mà gào to thế? Ta đứng ngay đây nên nghe rõ mà!”.

Mục Vỹ châm chọc, nhưng bước chân vẫn không dừng lại, tiếp tục tấn công những người còn lại.

Không ngờ vào lúc mấu chốt, Mục Vỹ lại tạo ra một vụ nổ như bom thế này, đâu ai dám để ngôi sao chổi ấy lại gần mình nữa, tất cả đều bỏ chạy tán loạn.

Một cảnh tượng tức cười xuất hiện.

Cả đám người bỏ chạy lên phía trước, còn Mục Vỹ đuổi theo sau, còn sau lưng hắn thì là Bạch Lãnh đang đuổi tới.

“Chạy cái mẹ gì nữa, tập trung hết sau lưng ta đây này!”

Bạch Lãnh không thể bắt được Mục Vỹ nên đã nổi điên rồi rống lên.

Nhưng bây giờ, Mục Vỹ đang chen giữa Bạch Lãnh và bọn họ nên không ai dám chạy quay lại cả, họ cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy, còn Mục Vỹ thì lại xử thêm được mấy người.

“Mục Vỹ, ngươi có chắc muốn làm vậy không?”

“Như ngươi vừa nói đấy, ai có thực lực thì người ấy làm vua!”

“Vậy ngươi có dám đấu trực diện với ta không?”

“Sao không dám?”, Mục Vỹ cười đáp.

“Vậy tới đi!”

Mục Vỹ nói tiếp: “Không được, ta đang cố tích điểm nên điểm số với ta là quan trọng nhất”.

Nói rồi, Mục Vỹ tung một quyền đấm trúng vào một đệ tử của núi Bạch Hổ, tiếp đó lại tung một chưởng ra, bị Hoả Long cuốn lấy, đệ tử đó chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi chết ngay tại chỗ.

Cảnh giới Sinh Tử!

Khi tiến vào cảnh giới Sinh Tử, Mục Vỹ mới thật sự cảm nhận được hình như có một luồng sức mạnh nào đó đang tăng đến một mức cực hạn trong cơ thể mình.

Sự tăng lên ấy rất rõ ràng!

Nhưng đó là sức mạnh gì thì Mục Vỹ không biết.

Sau khi suy nghĩ mãi không ra, hắn bèn quy nó thành huyết mạch!

Chỉ có sức mạnh huyết mạch mới hung hãn đến vậy, chứ các sức mạnh khác thì không thể làm được.

Mục Vỹ đã tu luyện xong Vạn Cổ Huyết Điển và đang bắt đầu tu luyện tầng thứ nhất của Bất Diệt Huyết Điển nên ngày càng có kiến thức sâu rộng hơn về huyết mạch.

Bây giờ, dường như cái thì mới nhú, cái thì bùng nổ, điều này khiến lĩnh ngộ của Mục Vỹ về huyết mạch trở nên rất bá đạo.

“Cảm giác huyết mạch dâng trào này đã thật đấy!”

Mục Vỹ không nhịn được mà hô lớn lên.

Đã!

Mẹ kiếp!

Nghe thấy tiếng hô ấy của Mục Vỹ, Bạch Lãnh chỉ thấy muốn phát điên.

Rõ ràng là tên này đang chơi xỏ gã ta nên mới cứ lẩn tránh như vậy.

“Dừng ở đây đi!”

Đột nhiên Bạch Lãnh hét lớn lên với vẻ giận dữ.

Cùng lúc đó, có các đường vân màu trắng đã xuất hiện sau lưng gã ta.

Các đường vân ấy trông khá phức tạp và pha thêm màu đen, chúng đang chầm chậm xuất hiện.

Hai màu đen trắng đan xen, trông Bạch Lãnh hệt như một con Bạch Hổ thần thú của cửu thiên.

Gào…

Sau đó, Bạch Lãnh đã gầm lên một tiếng không ra người mà cũng không ra thú, âm thanh chấn động khiến người ta inh màng nhĩ.

Nghe thấy tiếng gầm ấy, Mục Vỹ chỉ thấy người mình run lên.

Không phải vì hắn sợ, mà bởi âm thanh đó quá mãnh liệt nên khiến người hắn phải chấn động.

“Tức rồi à?”

Thấy vậy, Mục Vỹ mỉm cười.

Ngũ Nguyên Chi Long xuất hiện.

Năm con thần long dài cả trăm trượng uốn lượn quanh người Mục Vỹ, sức mạnh của năm thuộc tính tuôn ra.

“Mục Vỹ, để ta xem ngươi còn đuổi theo họ được nữa không!”, Bạch Lãnh hừ lạnh một tiếng rồi tung một chưởng ra.

Ngay sau đó, đã có một cái móng vuốt của Bạch Hổ to cả trăm trượng bổ về phía Mục Vỹ.

Cái móng đó xuất hiện một cách bất ngờ, không ai nghĩ rằng phía sau Bạch Lãnh trống không lại bất chợt có một cái móng như vậy nhô lên.

Mục Vỹ lập tức cảm thấy có một sức ép mãnh liệt ùn tới.

Ngũ Nguyên Chi Long cũng không thể chống trả được.

Tuy đã nhận ra điều đó, nhưng Mục Vỹ cũng không cách nào ứng phó nổi.

Uỳnh! Khi cái móng khổng lồ ấy vồ xuống, Ngũ Nguyên Chi Long cứ thế vỡ nát mà không thể phản kháng.

Ngay sau đó, ba tầng cương khí hộ thân của Mục Vỹ cũng vang lên tiếng răng rắc, như thể cũng đã vỡ tan sau thời gian chống chọi ngắn ngủi.

Cái móng đó vồ Mục Vỹ lún sâu xuống đất hàng trăm mét.

Chân nguyên tích tụ điên cuồng, cái móng khổng lồ của Bạch Hổ vẫn tiếp tục giáng xuống bùm bụp không ngưng nghỉ.

“Không phải ngươi giỏi lắm sao? Chạy trốn cũng siêu lắm cơ mà? Ngươi vừa nói chỉ có thực lực mới là chân lý đúng không?”

Bạch Lãnh đập từng nhát xuống bùm bụp khiến ai cũng phải hãi hùng.

Cứ thế này thì Mục Vỹ không chết thì cũng tàn phế.

“Đập suốt thế có thấy mệt không?”

Song đúng lúc này, chợt có một giọng nói vang lên ở trên một đỉnh núi phía xa.

Mục Vỹ?

Sao hắn có thể chạy tới chỗ đó?

Ai cũng phải ngạc nhiên khi thấy Mục Vỹ xuất hiện ở đó.

Chuyện gì vậy?

Rõ ràng Mục Vỹ vừa bị Bạch Lãnh đập cho lún xuống dưới đất cơ mà, sao giờ hắn lại ở đằng kia.

Thế hoá ra từ nãy đến giờ…

Bạch Lãnh đập không khí à?

“Mục Vỹ, chết đi!”

Thấy Mục Vỹ xuất hiện ở ngọn núi đó, Bạch Lãnh lập tức chuyển hướng tấn công.

Bụp…

Một tiếng nổ mạnh vang lên, đỉnh núi đó nứt ra.

Ngọn núi đã bị san bằng trong phút chốc.

“Này, lẽ nào một đệ tử hàng đầu của núi Bạch Hổ như ngươi giờ lại chuyển sang nghề đào núi à?”

Tiếp đó, lại có một giọng nói vang lên ở một ngọn núi khác.

Ánh mắt nhìn Mục Vỹ của Bạch Lãnh hằn lên tia máu với vẻ điên cuồng.
 
Mục Thần
Chương 1364: “Vì ngươi quá yếu nên không giết được ta!”


“Gào!”

Bạch Lãnh lại gầm lên âm thanh kỳ dị đó.

Tiếng gầm khiến mọi người thấy rung hết cả màng nhĩ ấy vang vọng khắp cả không rừng núi.

Ngay sau đó cuối cùng thì ảo ảnh sau lưng Bạch Lãnh đã dần hoá thành thật.

Một con thần thú Bạch Hổ thật sự đã xuất hiện.

Các đường vân đen trắng nổi bật trên nền lông phát sáng, trông nó rất chân thật.

Dù mọi người đều biết đây không phải một con Bạch Hổ thật, nhưng vẫn phải thấy chấn động trước cảnh tượng này.

Rắc, một cành cây đã bị giẫm nát.

“Lôi Phong, ngươi định chạy đi đâu? Tính chạy được không?”

Bạch Lãnh nhìn Lôi Phong rồi quát ầm lên, sau đó chộp cái óng vuốt ra vồ lấy Lôi Phong rồi đập hắn ta nát bét, thậm chí đến linh hồn thật cũng vỡ tan.

Thấy thế, đệ tử của núi Bạch Hổ đều chạy đi thật xa.

Còn Bạch Lãnh của lúc này thì không còn phân biệt được địch ta nữa rồi.

Sau khi giết Lôi Phong bằng một chộp, Bạch Lãnh như đã rơi vào trạng thái điên loạn.

“Chạy mau!”

Không biết ai trong các đệ tử may mắn sống sót của núi Bạch Hổ gào lên, mọi người lập tức chạy tán loạn.

“Chạy ư? Chạy cái gì?”

Bạch Lãnh nhếch mép cười rồi lao lên.

Vù vù!

Ngay sau đó, gã ta lại chộp cái móng vuốt ra.

Phụt! Một đệ tử của núi Bạch Hổ lập tức đi chầu diêm vương.

Mục Vỹ túm lấy một đệ tử của núi Bạch Hổ rồi hỏi: “Hắn bị làm sao thế?”

“Bạch sư huynh vừa thi triển bí pháp của núi Bạch Hổ, cần phải liên kết linh hồn thật với thần thú Bạch Hổ, nhưng huynh ấy không thể khống chế được bí pháp này nữa rồi”, đệ tử đó hoảng hốt nói: “Một khi bị phản phệ thì sẽ bị hồn phách của Bạch Hổ khống chế, đây không phải lần đầu tiên Bạch suy huynh lâm vào tình trạng này đâu, lần trước huynh ấy còn giết cả cha mẹ mình cơ!”

“Ra là vậy!”

Mục Vỹ gật gù khi nghe thấy vậy.

Các đệ tử ở xung quanh đều bỏ chạy thục mạng, chỉ có Mục Vỹ đứng im một chỗ.

Cuối cùng khi mọi người dần giải tán hết, Bạch Lãnh nhìn thẳng về phía Ma Phàm đang bị thương nặng khắp mình mẩy.

“Chết đi!”

Bạch Lãnh nhìn Ma Phàm rồi quất đuôi về phía hắn ta.

Thấy cái đuôi đó bay tới, Ma Phàm nhắm mắt lại.

Ban nãy khi giao đấu với Tử Vô Tẫn, hắn ta đã đạt đến giới hạn rồi, đã thế còn suýt bị đánh lén chết nên giờ không còn sức để phán kháng nữa.

Hắn ta đã bày sẵn tư thế chờ chết rồi.

Nhưng chết ở đây thật sự là một điều rất khó chấp nhận.

“Chết tiệt, không ngờ Ma Phàm ta - một thiên tài của tộc Cự Ma mà lại phải bỏ mạng ở đây, ta không cam tâm!”

Hắn ta nói dứt câu rồi tung một quyền ra ngay.

Dù có phải chết thì hắn ta cũng phải cố đến hơi thở cuối cùng.

Nhưng quyền này của hắn ta quá yếu.

Đối mặt với Bạch Lãnh thì quyền này của Ma Phàm chẳng đáng được nhắc tới.

“Bỏ cuộc dễ dàng vậy à?”

Nhưng khi Ma Phàm định liều chết đấu một trận thì lại có một giọng nói vang lên bên tai.

Khi nghe thấy giọng nói ấy, Ma Phàm chợt mở mắt ra.

Mục Vỹ!

Cả Mục Vỹ và Ngũ Nguyên Chi Long đều xuất hiện trước mặt Ma Phàm.

Ngũ Nguyên Chi Long được tạo nên bởi năm bí kíp của năm thế lực lớn, nhưng lúc này, chúng không còn cao trăm trượng nữa, mà đã phát triển thêm lên thành năm trăm trượng.

Ngũ Nguyên Chi Long dài hơn 1500 mét, chúng không chỉ tăng về chiều dài, mà còn có sức mạnh nữa!

Mục Vỹ đứng cạnh Ma Phàm rồi cười lớn nói: “Ta sẽ giải quyết hắn, nhưng ngươi thì không được chạy, nếu không thứ chờ ngươi sẽ là cái chết!”

Dứt lời là Mục Vỹ lao đi ngay.

Khi thấy bóng lưng ấy, Ma Phàm cảm thấy bị đả kích nặng nề.

Cả hắn ta và Mục Vỹ đều ở tầng thứ nhất cảnh giới Sinh Tử, nhưng khi đối mặt với Bạch Lãnh, hắn ta lại không có lực để phản kháng, song Mục Vỹ lại có thể ứng chiến.

Dường như giữa họ đã có sự chênh lệch rất lớn.

Giờ hắn ta có nên bỏ chạy hay không đây?

Ma Phàm cứ thể đứng ngẩn ngơ nhìn lên phía trước.

Nhớ tới câu nói của Mục Vỹ, cuối cùng hắn ta đành tìm một vị trí an toàn rồi bắt đầu dưỡng thương.

Nếu hắn ta bỏ chạy thì một khi gặp lại Mục Vỹ ở trong Tứ Nguyên Phong Địa này sẽ bị giết ngay.

Nếu vậy thì thà hắn ta cứ ngồi yên một chỗ mà chờ cho xong.

Cùng lúc đó, Mục Vỹ đang điều khiển Ngũ Nguyên Chi Long đỡ lực quật từ cái đuôi của Bạch Hổ.

Năm con nguyên long lách người rồi đứng vững vàng quanh người Mục Vỹ, chứ không vỡ nát như trước.

Thấy vậy, mắt Bạch Lãnh hiện lên vẻ điên cuồng.

“Ngươi không chết? Tại sao ngươi không chết?”, Bạch Lãnh lạnh giọng hỏi với vẻ tàn độc.

“Vì ngươi quá yếu nên không giết được ta!”

Nghe thấy vậy, ánh mắt của Bạch Lãnh càng lạnh hơn.

Đôi mắt gã ta hằn lên tia máu.

“Gào!”

Cuối cùng, gã ta lại gầm rú lên thứ âm thanh quái quỷ ấy.

Gã ta đã phát điên rồi!

“Ha ha, hoá ra là vì ngươi!”

Đột nhiên giọng nói của Bạch Lãnh trở nên hoàn toàn khác lạ.

Song, giọng điệu ấy chứa đầy vẻ coi thường và khi bỉ.

“Ngươi là ai?”
 
Mục Thần
Chương 1365: Huyết mạch của hắn đã thay đổi thật rồi!


“Bản tôn không thèm giết ngươi, nếu ngươi biết điều thì tự sát để tạ lỗi đi!”

“Cái gì cơ?”

Nghe thấy thế, Mục Vỹ phì cười nói: “Bản Tiên Vương cũng không thèm giết ngươi, nếu biết sợ thì mau biến đi”.

“Chết tiệt!”

Câu nói mang vẻ chế giễu của Mục Vỹ đã chọc giận “Bạch Lãnh”.

Mục Vỹ biết Bạch Lãnh của bây giờ không phải là Bạch Lãnh thật, mà hồn phách mà gã ta triệu hồi hay có thể nói là khẩn cầu đến chiếm mất thân thể của gã ta rồi.

Vậy nên giờ có nói nhiều cũng vô dụng.

Chỉ còn cách giết tên này đi thì mọi chuyện mới êm xuôi.

Nếu không đến hắn cũng phải chết ở đây mất.

“Để ta cho con người đê hèn nhà ngươi biết thế nào mới là thú vương Bạch Hổ thật sự!”

Bạch Lãnh bật cười quái dị, thân thể Bạch Hổ to oành lập tức lao về phía Mục Vỹ.

“Ngũ Nguyên Giảo Thiên Địa!”

Mục Vỹ khẽ hô lên, Ngũ Nguyên Chi Long run lên rồi gộp vào thành một.

Năm con nguyên long như đã hợp thành một, lại vừa như tách nhau ra với sức mạnh bùng nổ.

Sức mạnh ngũ hành điên cuồng tích tụ.

“Biến đi!”

Bạch Hổ bay đến rồi vồ hai cái móng về phía đầu của Ngũ Hành Nguyên Long.

Còn cái đuôi của nó thì quật vào người Mục Vỹ.

Song khi thấy Bạch Hổ quật đuôi về phía mình, Mục Vỹ lại có vẻ cười cợt.

“Đến đúng lúc lắm!”

Thấy thế, Mục Vỹ mỉm cười rồi tung một chưởng ra, chân nguyên tích tụ rồi bùng nổ sức mạnh.

“Địa Diệt Chưởng!”

Chưởng pháp đó đánh trả cái đuôi của Bạch Hổ.

Một tiếng động mạnh vang lên, Bạch Hổ bị đau, phòng vệ vỡ tan, nó lập tức biến thành con thú vương không đuôi.

“Chó cụt đuôi à?”

Thấy thế, Mục Vỹ cười lạnh một tiếng.

“Đáng chết!”

Giọng nói hung dữ vang lên từ phía Bạch Lãnh, lần này Bạch Hổ đã hoàn toàn bị Mục Vỹ chọc giận rồi.

“Hổ Tiếu Sơn Hà!”

Bạch Hổ điên cuồng gào thét, nó có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, cái miệng to oành há ra, sóng âm vô hình khiến không gian phải gợn sóng từ từ lan ra.

Ma Phàm đứng cách đó cả nghìn mét mà vẫn phải tiếp tục lùi lại vì tiếng gầm ấy.

“Nếu ngươi đã thích chiến đấu bằng sóng âm thì ta cũng thử xem khi tiến vào cảnh giới Sinh Tử rồi thì Đại Vô Bi Quỷ Ngâm của Vạn Cổ Huyết Điển có lợi hại hơn không!”

Mục Vỹ cười lạnh rồi đứng d*ng h** ch*n ra.

“Đại Vô Bi Quỷ Ngâm!”

Mục Vỹ há miệng ra, bờ môi không ngừng rung lên, như thể đang đọc gì đó.

Giọng nói của hắn quá nhỏ, gần như không ai có thể nghe thấy.

Chẳng mấy chốc, âm thanh siêu nhỏ ấy đã biến thành tiếng khóc oán than của quỷ rồi vang vọng khắp không gian.

Hai luồng sóng âm lan ra cả không gian, nhìn kỹ sẽ thấy các luồng sóng âm lan ra hệt như hai mặt hồ va chạm với nhau.

Ầm…

Từ bầu trời đến mặt đất hay mọi nơi trong không gian đều vang lên các tiếng nổ đùng đoàng khi hai luồng sóng âm ấy va uỳnh vào nhau.

Thấy vậy, tất cả mọi người chỉ thấy inh tai nhức óc.

Không gian xung quanh cũng vang lên tiếng nứt rồi lan ra xa như thể không chịu được nữa.

Một lát sau, tiếng nổ dần biến mất, rặng núi trong phạm vi chục nghìn mét đều đã bị san bằng từ trước, mặt đất cũng vì thế mà nhô lên cao hơn.

Mục Vỹ và Bạch Lãnh vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Nhưng lúc này, cả hai đều th* d*c, rõ ràng đã vô cùng mệt nhọc.

“Tiểu tử, ngươi rất giỏi, nhưng ta sẽ không tha cho ngươi đâu”.

Bạch Lãnh hừ lạnh một tiếng, cảm thấy sự tôn nghiêm của mình bị đả kích nghiêm trọng.

Lúc này, chỉ có giết Mục Vỹ thì gã ta mới tìm lại được sự tôn nghiêm của mình.

“Hổ Phốc Thiên Mộ!”

Bạch Lãnh bị hồn phách khống chế đã thay đổi ý tưởng, quyết định áp sát Mục Vỹ và dùng thực chiến để đánh bại hắn.

Nó là hồn phách của Bạch Hổ, dù chỉ còn một phần rất nhỏ thực lực thì cũng đủ để khống chế Bạch Lãnh rồi.

Hơn nữa, nó đã hoá thành thân thể của Bạch Hổ nên uy lực đã mạnh hơn, cái đuôi bị đứt cũng đang chầm chậm mọc lại.

Một phát bổ nhào của nó như trời sập, hơn nữa còn theo thế từ trên xuống dưới nên càng mạnh mẽ hơn.

Thấy thế, Tam Thể Hộ Thân Cương Khí quanh người Mục Vỹ ngưng tụ, vảy rồng cũng xuất hiện trên đôi tay, chân và cánh tay của hắn.

Nhưng lần này đã khác trước, vảy rồng không chỉ phủ kín tay và chân hắn, mà còn xuất hiện ở ngực của Mục Vỹ.

Trông thấy sự thay đổi kỳ quái này, Mục Vỹ càng chắc chắn một điều hơn.

Huyết mạch của hắn đã thay đổi thật rồi!

Vảy rồng được dung hợp tinh hoa của máu rồng nên thành quả hoá rồng của hắn cung được nâng cao hơn, những thứ khác thì vẫn vậy, nhưng riêng máu rồng thì đã mạnh hơn nên mới khiến hắn hoá rồng mới siêu phàm hơn.

Sau khi hiểu rõ điều này, Mục Vỹ coi như đã kiểm chứng được cho suy nghĩ của mình rồi.

Huyết mạch của hắn đã mạnh hơn.

Vì thế, hắn mới có thể phát huy thực lực mạnh cỡ này khi mới tiền vào tầng thứ nhất cảnh giới Sinh Tử.

Võ kỹ mà hắn thi triển cũng sẽ ngày một mạnh hơn.

Đánh tay bo?

Đến đi, xem ai sợ ai!
 
Mục Thần
Chương 1366: Cửu Nguyên Diệt Tiên Chưởng,


Mục Vỹ cười khẩy trong bụng, tiến lên một bước.

Nguồn sức mạnh dồi dào đi qua mỗi một ngóc ngách trong cơ thể, tiếng xương cốt kêu răng rắc như thấu trời xanh.

Cùng lúc đó, toàn bộ lớp vảy trên người hắn cũng phát ra tiếng sột soạt vang dội.

Đây mới thật sự là hắn!

Là hắn sau khi hoàn toàn bùng nổ sức mạnh huyết mạch!

"Ngươi biết hổ nhào à? Lão tử chơi rồng bay luôn này!"

Mục Vỹ thầm mắng rồi xông đến.

Trong lúc di chuyển, toàn thân hắn như huyễn hóa ra bóng rồng.

Giờ đây, hư ảnh sau lưng Bạch Lãnh liên tục thu nhỏ, thu lại vào trong người gã ta rồi biến mất.

Nhưng cùng lúc đó, sức mạnh phát ra từ cơ thể Bạch Lãnh lại tăng gấp mấy trăm lần.

Tu vi càng cao, thân thể của võ giả càng rắn chắc như thần binh, đây là ấn tượng mà Bạch Lãnh để lại cho Mục Vỹ.

Mạnh mẽ!

Nhưng lúc này hắn cũng không còn là Mục Vỹ trước đây nữa.

Thân thể đã hóa rồng xuất hiện, diện tích được vảy rồng bao trùm gia tăng trên diện rộng, Mục Vỹ cảm giác mình như được long hồn bám vào người, sức mạnh tăng lên một cách chóng mặt.

"Giết!"

Quát khẽ một tiếng, Bạch Lãnh xông tới tấn công.

Mục Vỹ không tránh không né, cũng tung một cú đấm ra.

Bành...

Tiếng nổ vang lên, người Mục Vỹ từ trên xuống dưới đều phát ra tiếng vảy kêu vang dội, hai bóng người giao thủ bằng cách cơ bản nhất: đánh tay không.

Mỗi một cú đấm hay cú đá đều khiến mặt đất chấn động dữ dội, những vết nứt dài đến hơn nghìn mét.

Giờ phút này, Ma Phàm mở mắt, vô cùng thảng thốt trước cảnh tượng ấy.

Sức mạnh của hai người này lớn đến mức đây không còn là trận so tài giữa hai võ giả cảnh giới Sinh Tử nữa rồi, quá dữ dội!

Kể cả hắn ta cũng phải thừa nhận rằng bản thân kém xa hai người họ.

"Phong Hầu Chấn Chưởng!"

"Địa Diệt Chưởng!"

Hai đạo chưởng ấn va uỳnh vào nhau làm tiếng nổ ùng ùng vang lên liên hồi, âm thanh ấy lớn đến mức những người đứng cách đó thật xa xây xẩm mặt mày, đầu đau như sắp nổ tung.

Trận so tài này quá khủng khiếp.

"Tiểu tử kia, trên người ngươi có mùi máu rồng, ta giành lấy thì còn gì bằng!", Bạch Lãnh nở nụ cười âm hiểm: "Nếu ngươi không ngại thì cho ta cướp máu rồng của ngươi nhé".

"Đương nhiên là ngại rồi!"

Mục Vỹ trầm giọng hừ lạnh rồi vung nắm đấm đến.

Ầm một tiếng, một quyền của hắn giáng xuống khiến mặt đất nứt toát từng chút một. Bề mặt dưới chân Bạch Lãnh bắt đầu nứt nẻ, khô cạn như sông mất nước.

Sau tiếng nổ lớn ấy, những hư ảnh bỗng nhiên hiện ra sau lưng hai người.

Đằng sau Bạch Lãnh là những tia chớp trắng kêu lách tách rất to.

Còn sau lưng Mục Vỹ là ánh sáng bảy màu, trong ánh sáng ấy còn thấp thoáng bóng dáng rồng thiêng.

Thân thể sau khi hóa rồng của Mục Vỹ từng hấp thu hồn rồng, lúc này, cường độ của hồn rồng ngày một lớn dần dưới sự bồi bổ, tưới nhuần trong thời gian dài.

"Biến!"

Bạch Lãnh gằn giọng gào lên, vung tay, uy thế không tên bỗng dâng lên trong đất trời, một bóng trắng xông tới chỗ Mục Vỹ.

Địa Diệt Chưởng ẩn chứa năng lượng bàng bạc lại được tung ra.

Ầm...

Tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến những người có mặt tại đây đều thấy mặt đất chấn động dữ dội.

Trong tình huống ấy, kể cả Mục Vỹ đang hóa rồng cũng thấy người nôn nao. Sau tiếng ầm, hắn thụt lùi ra sau, cả tay lẫn chân đều bị thương, vảy thì đẫm máu, rơi mất mấy miếng.

Mục Vỹ không kịp trở tay trước sự bùng nổ sức mạnh đầy đáng sợ của Bạch Lãnh.

Chuyện gì thế này?

Hắn nhìn Bạch Lãnh bằng đôi mắt lạnh lùng.

"Thời gian ngươi hóa rồng quá ngắn, uy lực làm gì sánh bằng ta, thôi thì ngoan ngoãn chịu chết cho rồi!"

Bạch Lãnh nhếch mép xông tới.

Nhưng lúc này, Mục Vỹ thấy gã ta lao tới mà vẫn bình tĩnh như thường.

Hắn chầm chậm vươn tay trái ra, một thứ sức mạnh lặng yên từ từ tụ tập trong tay hắn.

Dường như loại sức mạnh này tích tụ càng nhiều, hơi thở của Mục Vỹ càng yếu dần, cuối cùng không ngờ có nguy cơ biến mất.

"Thế này là sao?"

Bạch Lãnh nhìn Mục Vỹ, không dám chủ quan, gã ta nhìn Mục Vỹ chòng chọc đầy đề phòng và hỏi.

"Ta không cần biết ngươi muốn giở trò gì, giết ngươi thì máu lẫn hồn rồng sẽ thuộc về ta, ta chính là người mạnh nhất!"

Nét mặt Bạch Lãnh lạnh như băng, gã ta cong mười ngón tay lại, móng tay liên tục mọc dài phát ra tiếng rít rít rít rít vô cùng chối tai.

Nhưng bất kể Bạch Lãnh làm gì đi nữa thì từ đầu đến cuối Mục Vỹ vẫn đứng yên tại chỗ, khí tức ngày một yếu dần như sắp sửa biến mất.

"Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình, ngưng!"

Sau tiếng quát khẽ của hắn, Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình ngưng tụ, tiếng đùng đùng vang lên ngay lúc đó.

"Cửu Nguyên Diệt Tiên Chưởng, Thiên Diệt Chưởng!"

Đột nhiên, Mục Vỹ gầm lớn rồi giơ hai tay lên, tay trái chậm rãi đẩy ra.

Động tác trông thật chậm chạp ấy lại dấy lên cơn chấn động.

Thiên Diệt Chưởng, một chưởng diệt thiên địa!

Tuy nhiên, trong lúc Mục Vỹ thi triển chiêu thức, vảy trên tay hắn kêu sột soạt, từng cái vảy rơi xuống, máu chảy ra ngoài, da thì rạn nứt trông cực kỳ đáng sợ.

Cứ thế, toàn thân Mục Vỹ đều chảy máu lênh láng làm ai cũng hoảng sợ.

Nhưng cú chưởng kia thì đánh ra lại dịu êm, mềm mại, không hề ẩn chứa một chút sức mạnh nào.

Chẳng mấy chốc cú chưởng đã tiến sát Bạch Lãnh.
 
Mục Thần
Chương 1367: Mục Vỹ có thể cảm nhận điều đó rất rõ.


Thấy chưởng ấn giáng xuống người mình, Bạch Lãnh cười chế nhạo, cong mười ngón tay thành vuốt và phát ra năng lượng mạnh mẽ.

"Phá".

Khẽ quát một tiếng, Bạch Lãnh vung trảo tóm lấy chưởng ấn kia.

Hai tay đột nhiên bóp mạnh, không ngờ gã ta muốn bóp nát nó.

Nhưng qua một lúc, Bạch Lãnh bỗng cảm nhận được dao động năng lượng lớn khủng khiếp.

Âm thanh đùng đùng truyền đến từ dưới bàn tay làm gã ta điếng người.

Một cú bạo tạc nổ ra, chưởng ấn kia thoát khỏi hai tay Bạch Lãnh rồi khóa chặt người gã ta.

Tiếng rắc rắc lại cất lên, Bạch Lãnh tiến tới nhưng chưởng ấn vẫn không nhúc nhích, nó chỉ xuyên qua cơ thể gã ta rồi biến mất.

"Tất cả những gì ngươi làm đều uổng công hết rồi!"

Chưởng ấn tan biến, Bạch Lãnh cười khẩy nhìn Mục Vỹ.

"Vậy ư?"

Mục Vỹ chống kiếm Thiên Minh đang cầm xuống đất, dồn hết sức nặng lên thanh kiếm.

"Chứ không đúng chắc? Ngươi..."

Bạch Lãnh chưa nói hết câu thì bỗng nhiên cứng người.

Rắc!

Tiếng rắc nhỏ xíu vang lên ở bề mặt cơ thể gã ta.

Những tiếng kêu răng rắc bé tí ấy truyền đến đầy đột ngột hệt âm thanh lá rụng xuống đất bị người ta đạp nát bươm.

Dần dần, tiếng rắc càng lúc càng vang dội.

Âm thanh nhỏ bé ấy cứ kêu bên tai mãi không ngừng.

Cơ thể Bạch Lãnh ngày càng yếu ớt, như một bức tượng đang từ từ vỡ vụn.

"Không thể nào, không thể nào!"

Bạch Lãnh hoang mang gào lên, trong mắt đầy vẻ bàng hoàng.

Trong lòng gã ta hoảng hốt quá đỗi, thứ sức mạnh ấy quá khủng khiếp, gã ta không tài nào chịu nổi những tổn thương do nó gây ra.

Gã ta sắp chết rồi!

Giờ đây, Bạch Lãnh cảm nhận được cái chết cận kề hơn bao giờ hết, ngây ngẩn cả người.

Nhưng thời gian không cho phép gã ta sững người ra đó nữa.

Tiếng rắc rắc càng lúc càng nhanh.

Thân thể Bạch Lãnh đã nát bấy toàn bộ, hóa thành mảnh vụn bay khắp không trung và tan biến.

Thấy cảnh này, Mục Vỹ chộp tay, hấp thu một luồng hồn phách.

Nhưng chỉ một động tác chộp ấy thôi đã khiến hắn ho sù sụ dữ dội, máu ứa ra khóe miệng.

Hắn mệt quá.

Mệt đến mức chỉ muốn nằm nghỉ ngơi cho lại sức.

Cửu Nguyên Diệt Tiên Chưởng chỉ có hai chưởng pháp.

Một trong số đó là Địa Diệt Chưởng, hắn vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát sức mạnh của nó với thực lực hiện tại.

Thiên Diệt Chưởng thì khỏi bàn!

Thiên Diệt Chưởng là thứ khủng khiếp đến mức một người với cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, tu luyện một lần mấy loại võ kỹ luyện thể như hắn cũng không chịu đựng nổi sức mạnh đáng sợ phát ra từ chưởng ấn.

Kết quả của việc làm chuyện vượt quá khả năng là thế này đây.

May sao hắn chịu được.

Nhưng Mục Vỹ biết bây giờ mình không thể ngã xuống.

Nếu không, những kẻ âm hiểm đang nhắm vào hắn sẽ nhào lên mất.

"Ma Phàm!"

Mục Vỹ gầm lên, một bóng người bất chợt hiện ra trước mặt hắn.

Đó là Ma Phàm của tiểu thế giới Cự Ma.

"Đi theo ta!"

Mục Vỹ không giải thích gì thêm, lảo đảo đi vào núi Điệp Không thật chậm.

"Ngươi không sợ ta sẽ ra tay với ngươi sao?", Ma Phàm bỗng nhiên hỏi hắn.

"Ra tay với ta?"

Mục Vỹ mỉm cười lắc đầu.

"Nếu ngươi thật sự muốn ra tay thì tốt nhất là nên làm ngay bây giờ đi, nếu không có lẽ ngươi không còn cơ hội nào đâu".

Nhìn nụ cười trên mặt Mục Vỹ, ánh mắt Ma Phàm tỏ rõ sự do dự, cuối cùng hắn ta vẫn không làm gì, đi theo Mục Vỹ.

Nụ cười của Mục Vỹ trông thì ấm áp vậy thôi nhưng bao giờ cũng khiến Ma Phàm thấy như bị đe dọa, sao hắn ta dám động thủ chứ?

"Thôi, xem như ngươi lợi hại!"

Ma Phàm cười khổ, lắc đầu trong bất lực.

Lúc này mà ra tay với Mục Vỹ thì chắc có lẽ người chết vẫn là hắn ta thôi.

Ma Phàm không tin Mục Vỹ không đề phòng trong tình huống thế này.

Hắn ta không biết Mục Vỹ có bao nhiêu lá bài tẩy, nhưng biết chắc hắn vẫn chưa sử dụng hết.

Thấy vẻ dè chừng trong mắt Ma Phàm, Mục Vỹ khẽ cười.

Nếu như Ma Phàm dám ra tay thật, hắn không ngại dùng tinh huyết của một viên Huyết châu.

Thời gian qua, ba viên Huyết châu luôn được đặt xung quanh Nguyên Anh của Mục Vỹ. Trong quá trình chuyển hóa huyết mạch và tăng cường sức mạnh, sức bộc phát của Huyết châu dường như cũng được tăng lên đáng kể.

Mục Vỹ có thể cảm nhận điều đó rất rõ.

Huyết châu hấp thu sức mạnh trong cơ thể hắn và đang ngày một mạnh hơn, Ma Phàm mà dám làm gì thì Mục Vỹ thề tinh huyết một viên Huyết châu đủ để giải quyết Ma Phàm rồi!

"Lúc trước Bạch Lãnh hỏi ngươi chuyện gì đấy?"

Mục Vỹ thản nhiên hỏi: "Hình như liên quan đến núi Điệp Không này đúng không?"

"Đúng vậy!"

Nghĩ đi nghĩ lại, Ma Phàm quyết định không giấu giếm, nói: "Mỗi lần đi vào Tứ Nguyên Phong Địa sẽ xuất hiện bốn mảnh phong địa phong ấn những vật bí ẩn".

"Thứ đó có thể là người cũng có thể là yêu thú, nói chung là những thứ bị phong ấn đều không biết đến từ đâu, nhưng tất cả đều có sức mạnh lớn lao".

"Đó là những nơi nào?"

Mục Vỹ hơi ngạc nhiên.
 
Mục Thần
Chương 1368: Lợi hại thật!"


"Núi Điệp Không này là một, một nơi được gọi là địa cung là hai, hai nơi còn lại là biển Địa Lạc và điện Di Thiên. Đây là bốn địa điểm nguy hiểm nhất, đương nhiên hàng năm bốn mảnh đất này của Tứ Nguyên Phong Địa sẽ bị thay đổi, bốn địa điểm đó chính là những nơi nguy hiểm nhất năm nay".

Mục Vỹ kinh ngạc hỏi: "Làm sao ngươi biết? Không phải Tứ Nguyên Phong Địa thay đổi năm mươi năm một lần sao? Sao ngươi biết bốn mảnh phong địa đó là đâu?"

"Sao ta biết được!"

Ma Phàm cười khổ: "Ta nghe người của tiểu thế giới Vô Cực nói thôi".

Tiểu thế giới Vô Cực!

Mục Vỹ tiếp tục hỏi: "Họ nói sao?"

"Ngươi tưởng Vô Cực Ngạo Thiên là người mạnh nhất hàng nghìn tiểu thế giới là vì có cảnh giới Sinh Tử tầng thứ bảy ư? Lão già này có dính dáng với Tiên Giới nên tiểu thế giới Vô Cực mới luôn đứng trên đỉnh cao đấy".

Ma Phàm bình tĩnh trả lời: "Thế nên đương nhiên tiểu thế giới Vô Cực sẽ từ Tiên Giới biết được những chuyện mà chúng ta không biết rồi, năm nào cũng được truyền tin xuống, hiểu biết nhiều về nơi này cũng là chuyện dễ hiểu, còn chúng ta thì cứ như con ruồi không đầu vậy".

"Vậy tin tức ngươi nhận được là..."

"Trước đó võ giả tiểu thế giới Cự Ma bọn ta từng đánh nhau với Vô Cực Minh Giới của tiểu thế giới Vô Cực, cuối cùng bên ta thua trắng, nhờ được họ hộ tống nên ta mới sống sót để tới đây, nhưng hiện giờ bọn họ cũng chết luôn rồi!"

Ma Phàm nhìn ra sau lưng, nỗi đau thương quá lớn khiến vẻ mặt hắn ta đầy buồn bã.

"Vô Cực Minh Giới?"

"Ừm!"

Ma Phàm gật đầu, đáp: "Đó là đệ tử trong 36 thiên cung trực thuộc Vô Cực Hóa Thiên Cung, cảnh giới Sinh Tử tầng thứ hai, có điều người này mạnh hơn Bạch Lãnh rất nhiều!"

"Ta biết rồi!"

"Núi Điệp Không nhìn thì không lớn nhưng ngươi chỉ cần bất cẩn, đi không nhìn đường là có thể lạc vào không gian tiếp theo ngay, một bước nhưng có thể khiến cảnh vật trước mắt ngươi thay đổi ngay đấy".

Nghe nói trong núi Điệp Không chứa rất nhiều không gian chồng lên nhau, số lượng lên đến hàng trăm nên mới được gọi là núi Điệp Không!"

"Lợi hại thật!"

Mục Vỹ ngẩng đầu nhìn về phía trước, gật đầu và hỏi: "Có vẻ người của tiểu thế giới Vô Cực tập trung hết tại đây rồi nhỉ?"

"Chắc là vậy!"

Mục Vỹ nheo mắt, cất bước đi tới.

"Cẩn thận!"

Ma Phàm chợt tiến lên, dặn dò: "Giờ chúng ta đã đi vào khu vực núi Điệp Không rồi, có thể bước tiếp theo sẽ rơi vào không gian khác đấy".

"Thì ta muốn vào không gian khác mà!"

Mục Vỹ khẽ cười: "Với trạng thái hiện tại, chúng ta mà bị ai phát hiện ngay tại đây thì không chừng chết kiểu gì cũng không biết đâu".

"Ý ngươi là..."

"Đúng vậy, tìm không gian khác để chữa thương trước đã".

Mục Vỹ tiếp tục sải bước với nụ cười trên môi.

Trong núi Điệp Không là những không gian xếp tầng lên nhau, hắn không tin không gian nào cũng đầy rẫy nguy cơ.

...

"Vù vù vù", tiếng xé gió vang lên ở bên ngoài núi Điệp Không, vài bóng người nối đuôi nhau bay xuống.

Ba người đi đầu quan sát bên dưới rồi đáp xuống đất.

"Ở đây!"

Một nam tử mặc y phục xanh, có mái tóc dài cùng màu, khuôn mặt sắc sảo, y nhìn thấy một nơi thì dừng lại.

"Quả nhiên, là hơi thở của Bạch Lãnh, hắn chết rồi!"

Một nữ tử tóc đỏ đi tới, bàng hoàng thốt.

Chết rồi!

Nghe vậy, nam tử tóc xanh quát lên với vẻ khó tin: "Tước Anh, cô có chắc là Bạch Lãnh đã chết rồi không?"

"Ở đây có mùi Hỏa nguyên rất nồng, xem ra trận đánh kết thúc chưa lâu!", nữ tử tóc đỏ không trả lời câu hỏi của nam tử áo xanh mà nói một câu không đầu không đuôi.

"Thanh Nghịch Thiên, ba người chúng ta và Bạch Lãnh có tương liên hơi thở, bộ hắn chết hay chưa ngươi không biết à?"

"Ta..."

Thanh Nghịch Thiên tức khắc cứng họng, thầm mắng: "Ai đã giết hắn vậy, chết tiệt! Bốn võ giả tiểu thế giới Tứ Phương hợp lại một nhóm thì kể cả bọn Minh Nguyệt Tâm hay Luân Vô Thường cũng phải nhường đường, sao tự dưng Bạch Lãnh lại chết chứ, tức quá!"

"Ngay từ đầu ta đã nói hắn phải khiêm tốn chút rồi, trong Tứ Nguyên Phong Địa có phải một mình hắn là thiên tài đâu!"

Tước Anh bực bội khiển trách, mặt lộ vẻ buồn bã.

"Huyền Sắc, giờ chúng ta phải làm gì đây?"

Thanh Nghịch Thiên và Tước Anh đồng thời nhìn nam tử vẫn giữ im lặng nãy giờ, hỏi.

"Làm gì à?"

Huyền Sắc cười ha ha, đáp: "Đương nhiên kẻ nào dám giết người của tiểu thế giới Tứ Phương chúng ta thì phải chết rồi, kể cả tiểu thế giới Thiên Bảo và tiểu thế giới Ngũ Độc cũng không dám làm vậy, thế mà hắn dám!"

Hắn?

Hắn là ai?

Nghe Huyền Sắc nói vậy, Thanh Nghịch Thiên và Tước Anh đều trầm ngâm.

"Đi thôi!"

Huyền Sắc nhẹ nhàng nói: "Giờ chúng ta đi xem trong núi Điệp Không có bí mật gì!"

Hai người kia nghe vậy, nét mặt đều trở nên nghiêm túc.

Núi Điệp Không là một nơi nguy hiểm trùng trùng, số ai xui có khi sẽ rơi vào vùng cấm, vĩnh viễn không thể thoát ra.
 
Mục Thần
Chương 1369: Ngươi là Luân Sơn Nhạc đúng không?"


Cùng lúc đó, một vài bóng người cũng bay tới núi Điệp Không.

Hai nữ tử đi đầu mặc bộ váy đầm dài màu xanh nhạt, ngoại hình na ná nhau, cả hai đều đeo khăn che mặt nên không thấy rõ mặt.

"Tỷ tỷ, nơi này là núi Điệp Không ạ?"

Nữ tử đi sau cất giọng nói êm tai khiến người nghe xiêu lòng, ngất ngây.

"Ừm!"

Nữ tử đi trước nhìn đằng xa, nói: "Núi Điệp Không không lớn nhưng bên trong là hàng trăm không gian xếp chồng lên nhau, mỗi không gian là một thế giới nhỏ, dễ vào khó ra nên mọi người phải cẩn thận!"

"Rõ!"

"Lần này tiểu thế giới Thiên Bảo chúng ta tới đây, có tìm được bảo bối không thì dựa vào duyên số, thứ hạng của chúng ta lúc này đã đủ để lọt vào tốp mười rồi, giờ chỉ việc chờ trận đấu võ đài sau đó thôi".

"Nên mọi người đừng quan trọng chuyện điểm số quá, tất nhiên nếu có kẻ nào gây sự thì mọi người có quyền giết, nhà họ Diệu chúng ta không gây thị phi nhưng cũng không sợ thị phi!"

"Tuân lệnh!"

Nhìn núi rừng xanh um tươi tốt bên dưới, nữ tử nhẹ gật đầu, rồi tất cả đáp xuống, chậm rãi tiến vào rừng.

"Ái chà chà, người của tiểu thế giới Thiên Bảo cũng tới rồi, núi Điệp Không có sức hút ghê nhỉ!"

Sau khi đoàn người rời đi, giữa lùm cây cối trong rừng, một người từ trên cây nhảy xuống như một con rắn.

Thấy người của tiểu thế giới Thiên Bảo đã đi, bóng người mặc áo bào đen nọ khom lưng đứng trên đất, nhìn về phía trước nhưng vẫn cúi gằm mặt.

Người nọ giương tay ra một chút để lộ cánh tay đầy vảy dưới ống tay áo.

Cánh tay khủng khiếp của kẻ đó có màu đỏ như máu nhưng lại như gắn da của người, nhăn lại theo động tác của người áo đen.

"Khà khà, Tiểu Hắc, ngươi có thấy những người này đều đáng chết không?"

Người áo đen nhìn phía trước, tự nhủ.

Gã vừa nói xong thì một con rắn trông rất đáng sợ thò đầu ra khỏi cánh tay gã thật nhanh.

Bấy giờ người thanh niên nọ mới ngẩng đầu.

Đó là một gương mặt thế nào đây!

Khuôn mặt gã trắng nõn nhưng lại nhiều vảy trắng sáng như rắn khiến người thanh niên chẳng khác gì một con rắn độc khiến người ta phải dè chừng.

"Hắc Đới Ngọc, ngươi đừng cứ lảm nhảm với con rắn nhà ngươi nữa được không?"

Một bóng người đột nhiên bước ra từ sau lưng thanh niên áo đen.

"Ngô Cầu, sao ngươi ở đâu?'

Một con rắn khác thò đầu ra khỏi tay áo Hắc Đới Ngọc, nhìn ra sau và hỏi.

"Ta đây lo lắng cho ngươi còn gì?"

Ngô Cầu cười sảng khoái: "Ở đây chơi quá xá là vui, đợt này ngươi được cử tới đây, ta không thể để ngươi vui một mình được, đương nhiên phải dẫn ta theo rồi!"

"Chơi?"

Nghe Ngô Cầu nói vậy, Hắc Đới Ngọc phá lên cười sằng sặc: "Ngươi muốn chơi thì tự đi mà chơi, ai mà thèm!"

"Những kẻ này đều thuộc về Tiểu Hắc của ta, ngươi không được cướp!"

"Được được được, ta không cướp!"

Ngô Cầu bất lực nói: "Ngươi cũng thật là, rắn tính dâm nhưng nhìn ngươi xem, sống chung với rắn tuy không lệch lạc theo nhưng lại cưng chìu con rắn nhỏ đó hết mức, chắc mẩm sau này ngươi cưới con rắn đó luôn quá!"

"Thì ý định của ta là sống chung với Tiểu Hắc mà, đàn bà chỉ là công cụ sinh con đẻ cái thôi!"

"..."

Cùng lúc đó, hàng loạt bóng người di chuyển tới núi Điệp Không.

Dường như tin tức núi Điệp Không là một trong bốn mảnh phong địa của Tứ Nguyên Phong Địa đã được truyền đi khắp nơi.

Đồng thời, một người đang chắp hai tay sau lưng đứng trên biển rộng mênh mông, bát ngát nhìn về phía trước như một bức tượng sừng sững.

"Soạt soạt soạt!", tiếng xé gió vang lên, một vài gương mặt đột ngột xuất hiện.

Đi đầu chính là Luân Vũ của tiểu thế giới Luân Hồi!

"Luân Nhiên, sao ngươi lại ở đây!"

Luân Vũ nhìn người thanh niên trước mắt, người này có đôi mày kiếm, đôi mắt sắc bén như chim ưng, trông không hề điển trai nhưng ấn tương với vẻ điềm tĩnh, trầm ổn.

"Tìm ta có chuyện gì không?"

Bị Luân Vũ hỏi vậy, người thanh niên cất tiếng.

"Còn chuyện gì nữa? Ngươi biết chuyện Luân Vô Thường chết rồi mà còn có tâm trạng đứng đây ngắm biển nữa à? Hắn là đại ca ngươi, hắn chết thì ngươi phải có trách nhiệm chứ!"

Luân Vũ giận dữ khiển trách Luân Nhiên.

"Có trách nhiệm?"

Luân Nhiên xoay người, đưa tay phóng chân nguyên hùng hậu ra khiến Luân Vũ hoàn toàn không phản kháng nổi.

Cổ chỉ bị hắn ta bóp hờ nhưng Luân Vũ không sao thở được.

Nhưng lúc này, y không dám động đậy gì cả.

Bởi lẽ Luân Vũ chắc chắn mình chỉ cần nhúc nhích chút thôi là sẽ bị bàn tay này bóp nát đầu ngay.

"Luân Vũ!"

Luân Nhiên nhìn Luân Vũ, nghiêm túc nói: "Trước đây ngươi dưới trướng đại ca ta, tên Luân Vô Thường kia vốn là anh em cùng cha khác mẹ với ta, trong mắt hắn, hắn là dòng chính, ta là dòng phụ nên tất cả đều phải thuộc về hắn!"

"Nay hắn đã chết, không phải ngươi nên xuống địa ngục bầu bạn hắn sao?"

Trong lúc nói chuyện, hắn ta dùng lực mạnh hơn, chẳng mấy chốc Luân Vũ đã bị Luân Nhiên bóp cổ tắt thở, không thể phản kháng dù chỉ một chút.

Hình ảnh ấy làm những người xung quanh trố mắt nhìn.

"Ngươi là Luân Sơn Nhạc đúng không?"

"Vâng!"

Luân Sơn Nhạc thấy vậy không dám rục rịch, vội vàng gật đầu.

"Kể từ hôm nay, ngươi sẽ là trợ thủ của ta, tiểu thế giới Luân Hồi do Luân Nhiên ta đây làm chủ!"

"Rõ!"

"Kẻ giết Luân Vô Thường là ai?"

"Là Mục Vỹ!"

Luân Sơn Nhạc nói với vẻ căm hận.
 
Mục Thần
Chương 1370: “Đồ vô liêm sỉ!”


“Mục Vỹ?”

Nghe thấy cái tên này, Luân Nhiên có vẻ bất ngờ.

Hắn ta đã từng nghe về cái tên này, nhưng hình như Mục Vỹ mới ở cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ mười thôi mà?

Luân Sơn Nhạc phải thuật lại đầu đuôi câu chuyện, nghe xong, Luân Nhiên mới cười phá lên.

“Lúc nào Luân Vô Thường cũng cho mình là tài giỏi, cuối cùng thì cũng phải bỏ mạng như thế thôi, đúng là nực cười!”, Luân Nhiên cười lạnh nói: “Nhưng như vậy cũng hay, hắn chết rồi thì lại bớt một đối thủ cho ta!”

Lúc này, sấm chớp đùng đoàng, mặt biển phía xa bắt đầu gợn lên những cơn sóng lớn.

Thấy thế, Luân Nhiên lập tức giơ hai tay ra rồi cười lớn nói: “Kho báu dưới đáy biển Địa Lạc sẽ là của Luân Nhiên ta”.

Sau tiếng cười đó, hắn ta lạnh giọng nói: “Các ngươi canh chừng ở ngoài cho ta. Lần này, Luân Nhiên ta sẽ cho các ngươi biết thế nào mới là anh kiệt thực thụ, và ai mới là thiếu các chủ thật sự của Luân Hồi Các”.

Dứt lời, hắn ta đã lách mình rồi xông vào trong sấm sét, biến mất.

Lúc này, mặt biển dậy sóng, bóng dáng của Luân Nhiên đã hoá thành một chấm đen cực nhỏ trên biển, như thể chỉ là cát bụi không biết lượng sức mình.



Một tiếng động lớn vang lên trong núi Điệp Không, các thiên tài đến đây đều phải khổ sở một phen.

“Tiểu sư muội, cẩn thận!”

Một bóng người bất chợt xuất hiện trong rừng núi rồi vươn tay ra chộp lấy người ở phía trước kéo lại.

“Nguy hiểm quá!”

Thấy thế, Lạc Tuyết không nhịn được vuốt ngực, mồ hôi đã chảy ròng ròng.

Ban nãy, nếu không nhờ có Đấu Thiên kéo cô ấy lại thì chắc bây giờ, cô ấy đã bị cuốn vào trong không gian hỗn loạn kia rồi.

“Tiểu sư muội, không được lơ là!”

“Vâng!”

Lạc Tuyết gật đầu rồi nhìn lên rừng núi yên tĩnh phía trước mà không thể bình tĩnh được.

Suốt cả chặng đường từ nãy đến giờ, không biết bọn họ đã gặp biết bao không gian hỗn loạn, vì thế mà đã có hai đệ tử bỏ mạng.

Nhưng rốt cuộc nơi nào ở núi Điệp Không này mới là mật địa của nơi đây?

Mọi người đến đây đương nhiên đều vì kho báu, tiểu thế giới Đấu Khải bọn họ đã chẳng có thu hoạch gì ở Sa Cung - một trong bốn mảnh phong ấn rồi.

Ngược lại, Mục Vỹ đã lấy được Dung Thiên Quyết, đúng là không thể tin nổi.

Mục Vỹ…

Nhớ tới cái tên này, Lạc Tuyết lại thở dài một hơi.

Không biết bây giờ, Mục Vỹ đang ở đâu rồi!

Từ lúc chia tay ở địa cung đến giờ, cô ấy chưa nghe thấy tin tức gì về hắn cả.

Hơn nữa, cũng không thấy người của tiểu thế giới Luân Hồi và Tử Viêm đâu.

Nếu Mục Vỹ gặp phải những người đó thì không biết sống chết ra sao.

Cô ấy bỗng dưng thấy lo lắng cho hắn.

“Chậc chậc… Ra là người của tiểu thế giới Đấu Khải, làm ta cứ tưởng là ai!”

Lúc mọi người đang tiến lên phía trước thì chợt có một giọng nói vang lên, song lại có ngữ điệu tà mị và tàn độc.

“La Thiên Hành!”

Trông thấy người đó, Đấu Thiên lập tức che chắn Lạc Tuyết ra phía sau.

“Đấu Thiên, ngươi sợ ta thế làm gì?”, La Thiên Hành cười nói: “Vốn quan hệ giữa tiểu thế giới Đấu Khải của các ngươi với Đại La bọn ta rất tốt, nếu bây giờ chúng ta liên thủ thì thực lực sẽ tăng thêm, biết đâu lại có được thu hoạch gì đó ở núi Điệp Không này cũng nên”.

“Ngươi nằm mơ đi!”

Nghe thấy thế, Đấu Thiên hừ lạnh đáp.

“Đang ban ngày mà mơ mộng cái gì?”, La Thiên Hành liếc nhìn dáng người của Lạc Tuyết rồi cười nói: “Dù có nằm mơ thì ta cũng phải nằm mơ giấc mộng xuân với tiểu thư Lạc Tuyết, chứ không liên quan gì đến Đấu Thiên ngươi đâu”.

“Đồ vô liêm sỉ!”

Thấy La Thiên Hành nhìn chòng chọc vào ngực và đùi của mình, Lạc Tuyết hừ mắng.

“Dù La Thiên Hành ta có vô sỉ thì vẫn dám quang minh chính đại đưa ra yêu cầu hợp tác với các ngươi, chứ không núp nùm rồi giở trò âm hiểm như ai đó!”

Vù…

La Thiên Hành vừa nói dứt câu, đã có các tiếng xé gió vang lên.

Ngay sau đó là các tiếng kêu gào thảm thiết và đau đớn.

Các cây trường thương ở đâu bay tới, lực thương mạnh mẽ chứa đầy chân nguyên phá tan các bộ khôi giáp.

Phập phập! Lập tức có mấy đệ tử đứng sau Đấu Thiên đã ngã xuống.

Ngay đến Đấu Thiên cũng bị một cây trường thương xuất hiện bất ngờ đâm trúng một bên hông, máu tươi chảy ra không ngừng.

“Đại sư huynh!”

Lạc Tuyết căng thẳng, nhanh chóng chạy tới rồi quan sát xung quanh, sau đó giơ tấm lá chắn lên.

“Ta không sao!”, máu ở bụng của Đấu Thiên vẫn chưa ngừng chảy, y nhìn xung quanh với vẻ cẩn trọng.

“Là Địch Thiên Cầu của tiểu thế giới Địch Vương!”

Thấy các võ giả bất ngờ xuất hiện phía sau có dáng người cao lớn cùng diện mạo dữ dằn, Đấu Thiên nói.

Tiểu thế giới Đại La và Địch Vương luôn như hình với bóng.

Võ giả của tiểu thế giới Địch Vương tôn sùng công pháp luyện thể, vì thế lực tay của họ rất mạnh, nếu đổi là các võ giả bình thường khác phi các cây thương ban nãy thì không thể phá vỡ khôi giáp của nhóm Đấu Thiên được.

Song, người của tiểu thế giới Địch Vương lại có bản lĩnh này.

“Đấu Thiên, trông các ngươi thảm thương quá!”, người đàn ông cường tráng đi đầu buông xoã mái tóc dài, cười lớn nói: “Xem ra trước đó cũng bị hành cho không ít rồi”.

“Đương nhiên, vì chúng ta không như còn rùa đen rút đầu rồi ôm cây đợi thỏ như hai tiểu thế giới các người”.

“Không không!”

Địch Thiên Cầu cười lớn nói: “Đấy gọi là giấu tài, ngươi có biết không hả? Nếu không đến tiểu thế giới Ngũ Hành, chúng ta không cũng không dám chọn mất”.

“Địch Thiên Cầu, muốn chiến thì chiến thôi, ta không sợ ngươi đâu”.
 
Mục Thần
Chương 1371: Nếu phải chết thì cùng chết đi!”


“Ta rất thích khí phách của ngươi!”, Địch Thiên Cầu bật cười nói: “La Thiên Hành, ả kia giao cho ngươi, cứ bắt trước đi đã. Ở cái nơi tồi tàn này, chúng ta không thể làm gì được thiên chi kiêu nữ như Minh Nguyệt Tâm, song Lạc Tuyết này thì dễ xử hơn nên cũng khiến ta nổi hứng rồi đấy”.

“Địch Thiên Cầu, nếu ngươi không ngại thì chúng ta có thể cùng nhau…”

“Không ngờ ngươi lại thú tính như vậy, nhưng ta thích, ha ha…”

Nghe cuộc đối thoại ghê tởm của hai người họ, Lạc Tuyết tái mặt.

“Tiểu sư muội, muội mau chạy đi!”

Đấu Thiên nhìn Lạc Tuyết rồi vội hô lên: “Chúng ta chết cũng không sao, nhưng muội phải sống”.

“Muội không đi đâu”.

Lạc Tuyết quật cường nói: “Nếu chết thì cùng chết!”

Thấy vẻ cố chấp của Lạc Tuyết, Đấu Thiên lập tức sững người.

Nhưng bây giờ đâu phải lúc để họ do dự.

Ngoài La Thiên Hành ra thì tiểu thế giới Đại La còn có hai thiên tài cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất nữa, tiểu thế giới Địch Vương cũng vậy.

Sáu người đối phó với bốn người bọn họ thì tiểu thế giới Đấu Khải khó mà chống trả được.

Hơn nữa, bọn họ vừa mới bị thương nặng và mất rất nhiều sức ở dưới địa cung. Dù bây giờ có hồi phục thì so ra cũng kém xa La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu.

“Đi? Hôm nay, các ngươi không được đi đâu hết!”

La Thiên Hành cười lạnh nói: “Các ngươi chính là những con cá đầu tiên mà ta thả lưới bắt được, để các ngươi chạy rồi thì bao công ẩn núp nãy giờ của ta thành công cốc à?”

“Bớt nhiều lời đi!”, Đấu Thiên nghiêm giọng quát rồi tiến lên.

“Nhiều lời? Ngươi tưởng ta muốn phí lời với ngươi sao?”

Địch Thiên Cầu cũng lao lên ngay, sau đó cùng La Thiên Hành tấn công Đấu Thiên từ hai phía.

Một trận chiến bắt đầu.

Nhưng phía sau Đấu Thiên, Lạc Cách, Hứa Thiên Nhất và Lạc Tuyết của tiểu thế giới Đấu Khải chỉ có hai mươi mấy người.

Trong khi đó, La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu thì có cả trăm.

Không cần xem cũng biết thắng bại ra sao rồi.

Nhóm bốn người Đấu Thiên phải chật vật chống trả.

“Đại La Thần Chưởng!”

Sau khi hô lên, La Thiên Hành đã lao đi, bàn tay tung ra một chưởng có tia sáng màu vàng lấp lánh với chân nguyên hùng hậu về phía Đấu Thiên.

“Đế Vương Nộ!”

Địch Thiên Cầu cũng giơ cả hai tay lên, sau một tiếng động, một luồng kình khí màu xám đã bổ nhào về phía Đấu Thiên.

“Đấu Chiến Cuồng Khải!”

Trong lúc giao đấu, khôi giáp của Đấu Thiên loé sáng.

Khôi giáp trân quý như sinh mạng thứ hai với võ giả của tiểu thế giới Đấu Khải.

Bởi đó chính là võ kỹ mạnh nhất của họ.

Sau tiếng hô ấy, Đấu Khải đã bùng nổ khí tức điên cuồng, bộ khôi giáp sáng rực.

Tiếng sấm rền vang từ trong cơ thể y ra ngoài.

Thấy thế, La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu đều nở nụ cười đắc ý.

Dường như họ đã biết trước Đấu Thiên sẽ thi triển chiêu thức này.

“Thiên Cầu, đỡ lấy!”

“Không thành vấn đề!”

Một sợi xích bất ngờ xuất hiện trong tay của La Thiên Hành.

“Tù Long Toả!”

Lạc Tuyết tái mặt khi nhìn thấy sợi xích đó.

“Tiểu nha đầu này siêu phết nhỉ! Biết cả Tù Long Toả cơ đấy, nhưng tiếc là biết thì cũng muộn rồi”.

La Thiên Hành nhìn chòng chọc vào người Lạc Tuyết như muốn xé phăng y phục của cô ấy ra rồi cười nói: “Lát nữa, ta sẽ thu phục cô sau”.

Dứt lời, La Thiên Hành lập tức dồn lực về phía Đấu Thiên.

Lúc Tù Long Toả xuất hiện, La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu mỗi người cầm một đầu, sau đó nhanh chóng xoay tròn, phối hợp ăn ý, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên họ hợp tác với nhau.

Ngay sau đó, người Đấu Thiên đã bị khoá chặt.

Dần dà, ánh sáng trên sợi xích sáng rực, còn tia sáng trên người Đấu Thiên và bộ khôi giáp cứ tối dần đi.

“Sư huynh!”

“Đại sư huynh!”

Trông thấy thế, nhóm Lạc Tuyết đều trở nên sốt sắng.

Nhưng họ cũng không thể làm gì khác, vì đang bị đám đông bám riết nên không thể ra tay trợ giúp được.

“Đấu Thiên, dù ngươi có là thiên tài số một của tiểu thế giới Đấu Khải đi nữa thì cũng chỉ có một con đường chết khi đối mặt với hai chúng ta và Tù Long Toả thôi”.

“Chết ư?”

Đấu Thiên tỏ vẻ căm phẫn rồi nói: “Dù ta có phải chết thì cũng phải kéo hai ngươi theo cùng”.

Cùng lúc thốt ra những lời đó, trong cơ thể của Đấu Thiên chợt xuất hiện các tia sáng.

Các tia sáng ấy xuyên qua cơ thể y rồi phóng ra xa.

“Đừng, đại sư huynh!”

Thấy vậy, Lạc Tuyết sững người.

Đấu Thiên đang thi triển Đấu Hoá Thiên Tung - bí kíp của tiểu thế giới Đấu Khải.

Võ kỹ này sẽ dùng khôi giáp để hấp thu hết toàn bộ sức mạnh trong cơ thể của võ giả.

Sau đó, cơ thể của võ giả sẽ phát nổ và tạo ra một lực tàn phá khủng khiếp.

Thân xác của võ giả mạnh mẽ đến nhường nào cơ chứ, nhất là võ giả ở cảnh giới Sinh Tử, hoặc hơn nữa là đã lĩnh ngộ chân lý sinh tử, sức mạnh ẩn chứa trong người họ sẽ mạnh như núi cao vạn trượng.

Lúc này, Đấu Thiên đang muốn cho nổ tung người như nổ một ngọn núi cao tít tắp, uy lực chắc chắn sẽ rất kh*ng b*.

“Nếu phải chết thì cùng chết đi!”

Đấu Thiên nhìn hai người đó rồi tức tối hét lên.

“Cùng chết ư?”

La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu đối mắt nhìn nhau với vẻ sợ sệt.

Nhưng vẻ sợ hãi này lại dần biến thành nụ cười quỷ dị gian trá.
 
Mục Thần
Chương 1372: “Giỏi, ngươi giỏi lắm!”


“Không phải chúng ta coi thường ngươi đâu, mà là nếu muốn cùng chết với chúng ta thì ngươi phải xem lại tư cách của mình đã!”

La Thiên Hành nhếch mép cười rồi tiến lên, một luồng sức ép mạnh mẽ ập tới.

Cùng lúc đó, Địch Thiên Cầu cũng lao đi, hai người cầm chặt Tù Long Toả hệt như có một mối liên kết kỳ lạ nào đó.

“Đấu Thiên, đây là núi Điệp Không, muốn bọn ta chết thì ngươi phải chết trước đã”.

La Thiên Hành bật cười rồi vung tay.

Địch Thiên Cầu cũng làm theo ngay.

Bọn họ thực hiện nhuần nhuyễn như đã làm cùng nhau cả trăm lần, họ kéo thẳng Tù Long Toả rồi giơ tay lên cao.

Bụp…

Một tiếng động vang lên, Đấu Thiên đang định cho phát nổ cơ thể thì bị kéo căng người rồi ngã xuống đất.

Song, hai người kia vẫn chưa chịu dừng tay, mà cùng áp sát Đấu Thiên rồi tung chưởng.

Lại cả tràng âm thanh nữa.

Tù Long Toả vang lên những tiếng đổ đùng đoàng rồi nâng người Đấu Thiên lên cao.

“Biến!”

La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu giơ cao tay, lại một tiếng uỳnh nữa vang lên, ánh sáng trong cơ thể của Đấu Thiên đã bị che kín nên không thể phát nổ được nữa.

“Trong núi Điệp Không này có các không gian chồng chéo, ngươi vào đó mà cho nổ cơ thể, đỡ làm hại đến người khác!”

La Thiên Hành mỉm cười rồi vung tay, Đấu Thiên đã bay đi.

Vù, ngay sau đó, Đấu Thiên đã biến mất.

“Sư huynh!”

“Đại sư huynh!”

Thấy vậy, Hứa Thiên Nhất và Lạc Tuyết đều tái mặt.

Đấu Thiên không chỉ là người đứng đầu về thực lực trong số họ, mà còn là trụ cột tinh thần cho họ nữa.

Thấy Đấu Thiên biến mất trong không gian, các võ giả của tiểu thế giới Đấu Khải đều hoang mang.

Các hàng phòng ngự cũng lỏng lẻo ngay.

“He he, Lạc Tuyết, đại sư huynh của cô đi rồi, thôi thì cô ở lại đây chơi với bọn ta đi!”

La Thiên Hành ngắm nhìn vóc dáng bốc lửa của Lạc Tuyết đến mức mê mẩn.

Gã đã ở trong Tứ Nguyên Phong Địa này một thời gian nên chưa được động vào phụ nữ, giờ được buông thả một chút cũng khá hay.

Thấy mấy người đó vây tới gần mình, Lạc Tuyết lập tức thấy lo sợ.

Ở đây không có môn phái bảo vệ, giờ đại sư huynh sống chết ra sao còn chưa rõ, cô ấy biết phải làm sao đây?

Đột nhiên có một bóng dáng xuất hiện trong đầu Lạc Tuyết.

“Nếu hắn mà ở đây thì chắc chắc đã không thế này rồi…”

Lạc Tuyết mỉm cười đau thương, vì sao Mục Vỹ có thể ở đây lúc này được.

Hắn đang hận họ lắm mới phải!

Nhưng chẳng mấy chốc, bỗng có một bóng người bước ra từ trong màn ánh sáng rực rỡ rồi mỉm cười nhìn mọi người.

“Mục Vỹ!”

“Cái gì?”

Thấy vẻ thất thần của Lạc Tuyết, La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu đều ngoảnh lại.

“Ngươi là ai?”

La Thiên Hành nhìn Mục Vỹ rồi ngạc nhiên hỏi.

Lúc này, Mục Vỹ đang đứng lơ lững giữa không trung, hắn đã thay sang bộ võ phục màu đen, một lọn tóc bay phất phơ trước trán, hắn nhoẻn miệng cười.

“Ngươi quản ta là ai làm gì?”

Hắn đã phá tan hình thức đẹp đẽ của mình bằng câu nói đó.

“Ta hỏi các ngươi, kẻ nào vừa ném tên này vào người ta? Nói đi, ta hứa là không đánh chết đâu mà sợ”.

Nói rồi, đã có hai bóng người cao lớn xuất hiện.

Có một người đang vác một người khác trên vai, đó chính là Đấu Thiên.

Song lúc này, ánh sáng khi Đấu Thiên cho người mình phát nổ đã tắt ngúm, như thể đã hoàn toàn bị áp chế, còn y thì đã hôn mê bất tỉnh.

Mục Vỹ cũng cạn lời, hắn đã tìm một không gian để tu luyện và hồi phục vết thương, vừa hăm hở đi ra ngoài thì bị ngay một cái xác rơi vào người.

May mà hắn né nhanh nên cái xác đó mới rơi xuống người của Ma Phàm ở phía sau.

Nhìn kỹ thì Mục Vỹ mới phát hiện đó là Đấu Thiên.

Hắn không hề quan tâm tới chuyện sống chết của Đấu Thiên, nhưng tên này đã cho nổ cơ thể, Mục Vỹ ở gần y như vậy cũng phải bị ảnh hưởng nặng thì mới có thể áp chế sức mạnh của y được.

Song, nếu Đấu Thiên ở đây thì chứng tỏ Lạc Tuyết cũng vậy, vì thế Mục Vỹ mới vội vã chạy đến đây ngay.

Hắn đã từng nói dù có phải chết thì cũng phải báo đáp ơn cứu mạng của Lạc Tuyết, khi thấy cô ấy gặp nguy hiểm, hắn khó mà khoanh tay đứng nhìn được.

“Giỏi, ngươi giỏi lắm!”

La Thiên Hành hừ lạnh nhìn Mục Vỹ rồi tiến lên.

Địch Thiên Cầu cũng theo sát phía sau, họ định dùng Tù Long Toả để khoá Mục Vỹ lại tiếp.

“Mục Vỹ cẩn thận, đó là Tù Long Toả của tiểu thế giới Đại La, nó rất lợi hại, hơn nữa…”

Uỳnh…

Nhưng Lạc Tuyết còn chưa nói hết câu thì Mục Vỹ đã giơ cả hai tay lên kéo lấy sợi xích đó rồi cười lạnh nói: “Đồ tốt đấy, đưa ta dùng sẽ hợp hơn!”

Đưa ta dùng sẽ hợp hơn?

Nghe thấy thế, La Thiên Hành và Địch Thiên Cầu tức nổ đom đóm mắt.

“Giết hắn!”

Hai bọn họ giơ cao sợi xích, định dùng cách tương tự như với Đấu Thiên để chế trụ Mục Vỹ.

Lúc này, Ma Phàm đã đưa Đấu Thiên đến cạnh Lạc Tuyết.

“Này, đại sư huynh của cô đấy”, Ma Phàm nói.
 
Mục Thần
Chương 1373: “Sao ngươi chưa đi?”


“Ngươi mau đi giúp hắn đi!”, thấy Ma Phàm cứ lững thững, Lạc Tuyết không nhịn được nói: “Tù Long Toả đó là Hư Tiên Khí tam phẩm đấy, Mục Vỹ chỉ mới ở tầng thứ nhất cảnh giới Sinh Tử thôi, không trụ nổi đâu”.

“Hắn mà không trụ nổi á?”

Ma Phàm thầm lắc đầu với vẻ sợ hãi.

Bao công tu luyện lúc trước cùng những chỉ dẫn và giảng dạy của Mục Vỹ, Ma Phàm đã đột phá lên tầng thứ hai cảnh giới Sinh Tử rồi.

Nhưng hai người vừa hồi phục là Mục Vỹ đòi tỉ thí với hắn ta ngay.

Kết quả là Ma Phàm thua thê thảm!

Ma Phàm thề là đời này sẽ không bao giờ kể chuyện đó cho bất kỳ ai biết.

“Cô yên tâm, chúng ta cứ đứng đây xem thôi!”

“Sao ngươi có thể như vậy cơ chứ?”, Lạc Tuyết sốt sắng nói: “Ngươi là tuỳ tùng của hắn cơ mà? Ngươi mà không giúp là hắn…”

Ầm…

Song, Lạc Tuyết còn chưa nói hết câu thì đã có một tiếng động lớn vang lên.

Một tiếng nổ vang vọng khắp không gian.

“A!”

Bụng của La Thiên Hành xuất hiện một vết thương lớn do bị Tù Long Toả đâm xuyên qua.

Địch Thiên Cầu thì còn thảm hơn, hai tay của gã ta đã gãy nát, toàn thân đã bị một đầu của sợ xích khống chế nên không thể cử động được.

Thấy vậy, mọi người đều kinh ngạc.

“Vô vị!”

Mục Vỹ lắc đầu rồi siết sợi xích khiến hai người kia tan xác.

Máu tươi chảy ra không ngừng.

Yếu quá!

Quá kém!

Mục Vỹ phải thừa nhận một điều là hai người đó không đủ tư cách làm đối thủ của hắn.

Sau khi đột phá lên tầng thứ nhất cảnh giới Sinh Tử, sự thay đổi rõ rệt nhất của hắn là cơ thể.

Ngọn nguồn của tất cả đều là từ sự thay đổi huyết mạch của hắn.

Các võ giả cảnh giới Sinh Tử bình thường sẽ có lực chưởng mạnh khoảng một nghìn tấn, nhưng Mục Vỹ thì phải lên đến mấy trăm cho tới cả triệu tấn.

Đây là một sự thay đổi về chất.

Năng lượng tiềm tàng trong huyết mạch lần đầu được khai phá khiến Mục Vỹ kiên định hơn với việc tu luyện Bất Diệt Huyết Điển.

Hơn nữa, lần này hắn còn tham gia một trận đại chiến, sau đó quy hết lĩnh ngộ chiến đấu về một thể, điều này khiến hắn đạt đến trình độ viên mãn hơn trong việc điều khiển và thi triển sức mạnh.

Sức mạnh ngang tàng của cảnh giới Sinh Tử mới được hắn khai phá.

Nếu là trước khi tiến vào cảnh giới Sinh Tử, võ giả chỉ có thể khống chế sức mạnh thể xác của mình, thì khi tiến vào cảnh giới Sinh Tử rồi, sẽ khiến thể xác và linh hồn dung hợp chặt chẽ hơn. Từ đó sẽ vận chuyển sức mạnh trong cơ thể của mình để thể xác và linh hồn sẽ dung hợp hoàn hảo, cảnh giới càng cao thì dung hợp càng chặt chẽ và thực lực càng mạnh.

Còn bây giờ, lực bùng phát của Mục Vỹ đang ở đỉnh cao của cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, đỉnh cao thật sự.

Thấy hai võ giả cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất đã chết, mọi người đều hốt hoảng.

Người của tiểu thế giới Đại La và Địch Vương đều bỏ chạy tán loạn với vẻ hoảng sợ.

Nhưng bọn họ đều có điểm nên đương nhiên Mục Vỹ phải cố tóm bằng hết.

Khi nhìn lại điểm số của mình, Mục Vỹ cũng phải hết hồn.

Hơn 6800 điểm, sắp được 7000 rồi.

Còn thứ hạng của hắn đã ở vị trí thứ mười một.

Xếp thứ mười một!

Khi nhìn bảng xếp hạng, Mục Vỹ phát hiện người thứ nhất đã được 15000 điểm!

15000 điểm!

Đến Mục Vỹ cũng phải kinh ngạc, ban đầu có hơn hơn một trăm nghìn võ giả tiến vào Tứ Nguyên Phong Địa này, vậy mà người đứng đầu đã giết được 15000 người rồi.

Người đứng thứ hai là mười nghìn, thứ ba là hơn chín nghìn, thứ tư là hơn tám nghìn.

Tổng số điểm của tốp mười tương đương với gần bảy mươi nghìn sinh mạng rồi.

Điều này chứng tỏ chỉ còn khoảng ba, bốn mươi nghìn người hay thậm chí còn ít hơn ở Tứ Nguyên Phong Địa nữa thôi.

Dẫu sao cũng đã có không ít người bỏ mạng ở các mật địa rồi.

Còn các võ giả đứng trong tốp mười chắc đều là thiên tài hiếm có, chắc phần lớn đều là võ giả của các tiểu thế giới trong tốp năm.

Vô Cực Tinh và Vô Cực Tuyết của Vô Cực Hoá Thiên Cung tại tiểu thế giới Vô Cực rất nổi tiếng.

Ngọc Khuynh Thiên của tiểu thế giới Ma Ngọc.

Minh Nguyệt Tâm của tiểu thế giới Thánh Quang.

Bốn người này chắc chắn đều góp mặt trong tốp mười.

“Mục Vỹ, ngươi không sao chứ?”

Thấy Mục Vỹ vẫn bình an, tảng đá nặng trong lòng Lạc Tuyết cũng biến mất, cô ấy đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Nơi này quá nguy hiểm, đại sư huynh của các cô đã bị thương nặng, nếu còn ở đây tiếp thì sẽ nguy hiểm lắm, tốt nhất nên đi đi”.

“Ừm!”

Lạc Tuyết biết, có lẽ tiểu thế giới Đấu Khải bọn họ khó mà lọt vào tốp mười trong lần này rồi.

Còn nhờ có Mục Vỹ, khéo tiểu thế giới Ngũ Hành sẽ vươn lên mạnh mẽ.

Đưa mắt nhìn người của tiểu thế giới Đấu Khải rời đi, Mục Vỹ chỉ biết thở dài một hơi.

Hiện giờ, không còn một nơi nào an toàn ở Tứ Nguyên Phong Địa này nữa, nhưng chắc chắn núi Điệp Không này thì nguy hiểm.

Thấy người của tiểu thế giới Đấu Khải đã đi hết, Mục Vỹ ngoái lại nhìn Ma Phàm.

“Sao ngươi chưa đi?”

“Hả?”

Nghe thấy thế, Ma Phàm ngẩn ra rồi từ tốn nói: “Ta không đi, giờ tiểu thế giới Cự Ma chỉ còn mỗi mình ta, ta phải báo thù!”

“Báo thù?”

“Đúng! Vì thế ta sẽ đi theo ngươi, vì chỉ có vậy mới báo thù được”, Ma Phàm trấn tĩnh nói: “Đám người của Vô Cực Hoá Thiên Cung sẽ không được chết tử tế đâu”.

Nghe thấy vậy, Mục Vỹ xua tay.

“Ta đâu có nói sẽ đối đầu với người của môn phái đó đâu, lão quỷ Đế Văn chỉ bảo ta cố giành vị trí trong tốp mười là được, nên ta cần gì chọc tới họ”.

“Ngươi sẽ làm!”

Nhưng Ma Phàm lại nhìn Mục Vỹ rồi khẳng định chắc nịch.
 
Mục Thần
Chương 1374: Đi theo ta!"


Vô Cực Hóa Thiên Cung là thế lực đứng đầu hàng nghìn tiểu thế giới, trong 36 thiên cung và 72 địa cung đều liên tục có nhân tài mới xuất hiện.

Chỉ cần một mình Vô Cực Minh Giới thôi là đã có thể tiêu diệt các tinh anh của tiểu thế giới Cự Ma rồi, Vô Cực Hóa Thiên Cung quả là lợi hại!

"Nên ngươi muốn đi theo ta à?"

Mục Vỹ nhìn Ma Phàm, cười hỏi.

"Đúng vậy!"

Ma Phàm trả lời đầy nghiêm túc: "Ta muốn đi theo ngươi và tìm hiểu toàn bộ về Tứ Nguyên Phong Địa này!"

"Ngươi muốn đi theo ta thì ta sẽ có thêm một tên tùy tùng, sức mạnh cũng tăng thêm, nhưng rắc rối cũng không phải ít!"

"Còn nữa, ta lấy cái gì để tin ngươi sẽ không đâm sau lưng ta đây?"

"Từ xưa đến nay, võ giả tiểu thế giới Cự Ma chúng ta luôn trung thành với châm ngôn của mình, Ma tộc luôn tuân thủ lời hứa, không bao giờ lật lọng!"

Ma Phàm bình tĩnh trả lời: "Nếu như ngươi không tin thì ta có thể nuốt đan dược hoặc lập khế ước, ta sẽ không bao giờ phản bội ngươi!"

"Các huynh đệ, tỷ muội của ta gần như đã bị bọn tiểu thế giới Vô Cực giết sạch, đương nhiên ta phải báo thù bọn chúng rồi, còn ngươi... chắc chắn sẽ gặp chúng, hơn nữa ta tin chắc bọn chúng sẽ cho người giết ngươi!"

Nghe hắn ta nói vậy, Mục Vỹ bình tĩnh trở lại.

Xem ra có người thuộc tiểu thế giới Vô Cực đang nhắm đến những thứ mà hắn đang sở hữu.

Trong cơ thể Mục Vỹ chứa đựng chín nguyên tố, mỗi một nguyên tố đều mang sức mạnh vô cùng hùng hậu và mãnh liệt. Từ khi hắn vào Tứ Nguyên Phong Địa, không biết bao nhiêu người muốn chiếm bảo bối của hắn rồi.

Thôi thì kể từ lúc này phải cẩn thận hơn thôi.

"Đi thôi!"

Sau một lúc trầm tư, Mục Vỹ mở miệng nói.

Ma Phàm ngạc nhiên nhìn hắn.

Người này yên tâm cho hắn ta theo thật hả?

Bên trong núi Điệp Không là những không gian xếp chồng lên nhau, hai người đi sát nhau, không dám lơ là.

"Đại sư huynh, chắc là phía trước rồi đúng không ạ?"

"Ờ!"

Trong lúc Mục Vỹ và Ma Phàm đi tới thì có tiếng trò chuyện truyền đến.

Đằng trước là đông đảo võ giả đứng chật kín, số lượng lên đến hai trăm người, có hai người đứng đằng sau xem những người khác mở đường.

"Là đội của tiểu thế giới Ma Ngọc!"

Ma Phàm lên tiếng: "Người của tiểu thế giới Ma Ngọc chuyên tu luyện ma công, xếp hạng hai, kẻ đó chắc là Ngọc Khuynh Thiên rồi!"

"Ngươi cẩn thận chút, đừng để bị phát hiện!"

"Không có chuyện đó đâu!"

Ma Phàm nói một cách tự tin: "Ta là Ma tộc, khác với nhân loại các ngươi, cho dù Ngọc Khuynh Thiên kia có tài cán đến đâu cũng không phát hiện ra ta đâu, còn ngươi thì..."

"Ta thì càng không!"

Mục Vỹ đưa linh hồn vào Tru Tiên Đồ, hoàn toàn không sợ bị Ngọc Khuynh Thiên điều tra ra.

Hai người nấp ở đằng sau, muốn nhìn xem rốt cuộc người của tiểu thế giới Ma Ngọc muốn làm gì!

"Sở dĩ trong núi Điệp Không có rất nhiều không gian là vì sự tồn tại của Không Sơn, chỉ cần tìm được Không Sơn là chúng ta có thể vào trong rồi".

Giọng Ngọc Khuynh Thiên vọng lại từ đằng trước, y trầm giọng nói: "Lần này phải nhanh chân hơn bọn tiểu thế giới Vô Cực mới được, không thể để bọn chúng tới trước một bước".

"Rõ!"

"Không Sơn?"

Có một điều Mục Vỹ phải công nhận rằng tiểu thế giới Ngũ Hành quá lạc hậu so với ba tiểu thế giới trước đó.

Hắn chẳng biết chút gì về những thông tin này cả mà toàn biết được từ miệng người khác thôi.

Ngọc Khuynh Thiên nói xong thì nhìn ra sau, không biết là vô tình hay cố ý.

Có điều Mục Vỹ và Ma Phàm ngụy trang rất tốt, dò xét bằng lực linh hồn cũng không có tác dụng, Ngọc Khuynh Thiên hoàn toàn không phát hiện ra bọn họ.

Mặc dù không phát hiện nhưng dường như y nhận ra gì rồi, hai người không dám đi vào theo.

Một lúc sau, khi đại đội đằng trước đi được khoảng một nghìn mét thì họ mới bắt đầu bám theo.

Nhưng trên đường đi, Mục Vỹ phát hiện hình như càng đi càng ít không gian chồng lên nhau.

Chính xác hơn, người của tiểu thế giới Ma Ngọc luôn tránh những nơi chứa nhiều không gian và tiến về nơi ít không gian trùng nhau hơn.

"Có vẻ bọn chúng có mục đích!"

Ma Phàm thì thầm.

"Chắc vậy!"

Trong lúc di chuyển, Mục Vỹ cứ thấy có gì đó kỳ lạ, con đường họ đang đi càng lúc càng lạ thường như đang dần tiếp cận trung tâm của một trận pháp vậy.

Lẽ nào thứ mà những người kia gọi là Không Sơn là ở trong trận pháp?

Mục Vỹ luôn có cảm giác rằng Tứ Nguyên Phong Địa là một nơi rất lạ, chỗ nào cũng toàn là những điều không bình thường, đã thế còn mỗi nơi là một trận pháp nữa chứ.

Không những thế, các trận pháp này đều cực kỳ mạnh nhưng chỉ nhằm vào cảnh giới Sinh Tử mà thôi.

Người có cảnh giới Tiên Nhân tới đây thì trận pháp sẽ trở nên vô dụng.

Tứ Nguyên Phong Địa, đất cũng như tên, chẳng khác gì một mảnh đất phong ấn vô số võ giả không biết tên, chẳng biết rốt cuộc là sao đây!

"Đi tiếp!"

Hai người dừng lại một chốc rồi tiếp tục đi, nhưng người của tiểu thế giới Ma Ngọc bỗng nhiên biến mất.

"Họ đâu rồi?"

Ma Phàm đi ra, vừa nhìn phía trước vừa nói với vẻ khó hiểu.

Còn Mục Vỹ chỉ quan sát đằng trước chứ không nói gì.

Trên đường tới đây, toàn bộ cánh rừng đều vô cùng lộn xộn.

Nhưng trước mặt hai người lúc này là hai hàng cây thông xanh cao chót vót, đằng trước hai hàng cây là một mảnh đất trống.

"Đi theo ta!"

Mục Vỹ ra lệnh cho Ma Phàm rồi đi thẳng vào giữa hai hàng cây thông xanh.

Phút chốc, cảnh vật thay đổi hoàn toàn.

Núi rừng xung quanh hai người đã biến mất, thay vào đó là một lối đi rộng lớn màu vàng xán lạn.

Một con đường trải dài hàng nghìn mét, nhìn không thấy cuối.

Hai bên lối đi là những bức tượng đá hung thú với hình thù khác nhau đang ngồi, con thì dữ tợn, con thì dịu hiền, con thì cười to.
 
Mục Thần
Chương 1375: "Tước Anh, tìm thấy chưa?"


"Đây là đâu?"

Ma Phàm nhìn hai bên, ngạc nhiên thốt.

"Ngươi là Ma tộc mà không biết à?", Mục Vỹ cũng bất ngờ không kém.

"Có biết gì đâu!"

"Những người này chính là những người mạnh nhất Ma tộc, mười tám bức tượng là mười tám cường giả chí tôn của Ma tộc, đại diện cho mười tám chủng tộc của Ma tộc các ngươi đấy!"

Mười tám chủng tộc?

Ma Phàm lại ngơ ngác.

"Lão tổ tông của bộ tộc Cự Ma các ngươi, hừm, chắc là đây!"

Mục Vỹ vừa nói vừa đi lên nhìn bức tượng đá cao gần trăm mét mang hình dáng của một con thú đầy quyền uy đang há miệng thật to cười sảng khoái.

Thủy tổ của bộ tộc Cự Ma ư?

Ma Phàm ngẩn ngơ nhìn bức tượng kia, sau đó nhìn Mục Vỹ với vẻ ngờ vực.

"Ngươi đang lừa ta đấy à?"

"Tin hay không thì tùy ngươi!"

Mục Vỹ xoay người nhìn những tượng đá còn lại.

Trong đại thế giới Vạn Thiên, Ma tộc độc chiếm một vực gọi là Ma Vực.

Trong Ma Vực có mười tám chủng tộc cực kỳ hùng mạnh, cho dù tất cả loài người liên kết với nhau cũng không dám động thủ với họ.

Không ngờ lại gặp phải các pho tượng này tại đây, điều này làm Mục Vỹ khá là kinh ngạc.

Hai người tiếp tục đi, sau khi đi trên con đường nguy nga hùng vĩ này được mười nghìn mét, cảnh vật quanh đây thay đổi.

Hiện ra trước mắt hai người là một cái hồ mênh mông.

Giữa hồ là một hòn đảo lơ lửng trên không.

Bên dưới là nước hồ đen sì cuồn cuộn, bốc hơi nóng ngùn ngụt như nước sôi.

Nhìn ra xa, một loạt con đường san sát nhau bao trùm mặt hồ, có mười tám con đường!

Mười tám đường đi này khóa hòn đảo lơ lửng ấy lại qua xích sắt.

Cứ như thể mười tám sợi xích sắc này muốn đề phòng nó biến mất vậy.

Giữa khung cảnh như thế, Mục Vỹ nhìn thấy ở lối vào của mười bảy đường đi khác có hoặc ít hoặc nhiều võ giả đứng ở đó.

"Vô Cực Minh Giới!"

Ma Phàm bất chợt nhìn một lối đi ở bên trái.

Nơi đó có mười mấy người đang đứng, người cầm đầu mặc đồ đen trông rất thần bí.

"Là hắn à?"

Mục Vỹ chỉ nhìn trong chốc lát rồi quay đầu đi ngay.

Tầng hai cảnh giới Sinh Tử ư? Hắn không lo lắng.

"Ma Phàm, mặc dù hiện giờ ngươi cũng ở cảnh giới Sinh Tử tầng thứ hai nhưng ta khuyên ngươi đừng trêu hắn, ngươi không phải đối thủ của hắn đâu".

Mục Vỹ khuyên nhủ: "Hơn nữa, ngươi đừng quên ngươi đang là tùy tùng của ta, phải nghe lệnh ta đấy".

"Ngươi yên tâm, ta sẽ không đánh nhau với hắn đâu!"

Ma Phàm bình tĩnh đáp: "Nhưng nếu hắn ra tay với ta thì ta cũng không khách sáo đâu".

"Chuyện đó thì khỏi bàn, ta còn ước hắn ra tay đây!"

Mục Vỹ cười ha ha, sau đó im lặng.

Vô Cực Minh Giới chắc là nằm trong nhóm mười đệ tử mạnh nhất Vô Cực Hóa Thiên Cung của tiểu thế giới Vô Cực rồi, cảnh giới Sinh Tử tầng thứ hai đủ để khinh thường thiên tài đứng đầu của các tiểu thế giới từ thứ năm đến thứ mười.

Nếu là trước kia, chắc chắn Mục Vỹ sẽ phải dè chừng hắn ta, còn giờ thì chỉ một Vô Cực Minh Giới thôi thì chưa đủ để khiến hắn cẩn thận, sợ sệt.

Nhưng còn một số người khác thì khó nói.

Cùng lúc đó, người ở các lối vào cũng bắt đầu quan sát những người xung quanh.

"Tâm tỷ, Vô Cực Minh Giới cũng tới kìa!"

Tại một lối vào, Minh Nguyệt Tâm dẫn dắt người của tiểu thế giới Thánh Quang, trông cô ấy vẫn thánh khiết và xinh đẹp như thiên nga trắng.

"Ừm!'

Liếc mắt nhìn Vô Cực Minh Giới, Minh Nguyệt Tâm hờ hững đáp.

"Kẻ này chẳng chịu buông tha cho Tâm tỷ, lần này phải dạy dỗ hắn một trận mới được!"

"Đừng hành động thiếu suy nghĩ!"

Minh Nguyệt Tâm dặn dò: "Lần này Ngọc Khuynh Thiên cũng tới, ta không chắc chắn sẽ đánh bại được người này, cẩn thận chút vẫn hơn".

"Dạ!"

"Ngô Cầu, đợt này phải coi chừng hai nữ nhân nhà họ Diệu đấy!"

Ở một bên khác, Hắc Đới Ngọc mặc áo bào đen trầm giọng nói.

"Ngươi đừng lo, ta biết ngươi cần cướp ngọc cung của hai người họ, ta sẽ giúp ngươi", Ngô Cầu cười ha ha với Hắc Đới Ngọc, đáp: "Nhưng lần sau đừng có giở cái giọng ra lệnh đó nữa đấy, nghe khó chịu chết đi được".

Nghe vậy, Hắc Đới Ngọc vẫn cứ nhìn chằm chằm một hướng.

Tại đó là hai nữ tử cầm đầu tiểu thế giới Thiên Bảo đeo khăn che mặt hờ hững nhìn xung quanh.

"Muội muội, cẩn thận tên Hắc Đới Ngọc của tiểu thế giới Ngũ Độc đấy, hắn âm hiểm lắm!"

"Muội biết rồi!"

Hai tiểu thư họ Diệu đến từ tiểu thế giới Thiên Bảo, đương nhiên không thiếu pháp bảo, tự vệ không là vấn đề!

Song song với đó, một nhóm một trăm người cũng đang nhìn lướt bốn phía.

"Tước Anh, tìm thấy chưa?"

"Tìm thấy rồi!"

Tước Anh của tiểu thế giới Tứ Phương lạnh lùng bảo: "Chính là hắn!"

Nói rồi cô ta chỉ vào Mục Vỹ.

"Hắn là kẻ đã giết Bạch Lãnh!"

"Hửm?"

Thanh Nghịch Thiên và Huyền Sắc đứng cạnh đó lập tức nhìn về phía Mục Vỹ.

Bị nhiều đôi mắt nhìn như thế, hắn không cảm nhận được mới là lạ.

"Mục Vỹ của tiểu thế giới Ngũ Hành, ngươi dám giết Bạch Lãnh của tiểu thế giới Tứ Phương ta, ta thấy lần này tiểu thế giới Ngũ Hành các ngươi không được lọt vào tốp mười nữa đâu!"

Một tiếng gầm bất chợt vang lên, tất cả ánh nhìn đổ dồn lên Mục Vỹ.

"Mục Vỹ... tiểu thế giới Ngũ Hành!"

Nghe thấy câu này, trong hai tỷ muội nhà họ Diệu của tiểu thế giới Thiên Bảo, muội muội đột nhiên ngẩng đầu nhìn Mục Vỹ bằng đôi mắt sáng rỡ.

"Là người thật rồi... sư phụ!"
 
Mục Thần
Chương 1376: "Trời đất ơi!"


Nhưng lúc này, Thanh Nghịch Thiên của tiểu thế giới Tứ Phương vừa dứt câu thì tất cả mọi người đều tập trung sự chú ý về phía Mục Vỹ.

"Xong đời, nổi tiếng luôn rồi!"

Ma Phàm khụ khụ, nói với vẻ gượng gạo.

"Nói mà không biết ngại hả!"

Mục Vỹ cao giọng đáp trả: "Chẳng lẽ võ giả tiểu thế giới Tứ Phương các ngươi vào Tứ Nguyên Phong Địa giết người khác được, còn người khác không được giết các ngươi chắc?"

"Nếu như Bạch Lãnh đã chết nhà các ngươi bị người của tiểu thế giới Vô Cực giết thì các ngươi còn dám lên tiếng không?"

Mục Vỹ không chống chế.

Về cơ bản, tất cả võ giả dẫn đầu các tiểu thế giới có mặt tại đây đều có cảnh giới Sinh Tử, khí tức của chín nguyên tố và thiên hỏa phát ra trong trận chiến của hắn và Bạch Lãnh là đủ để võ giả tiểu thế giới Tứ Phương điều tra ra rồi.

Chuyện này có chống chế cũng vô dụng!

"Hay, hay lắm!"

Thanh Nghịch Thiên nhếch mép nhìn Mục Vỹ, đe dọa: "Mục Vỹ, ta nhớ mặt ngươi rồi đấy, chút nữa đi lên xích sắt vào Không Sơn ngươi đừng để chạm mặt ta, lo mà chạy trốn đi".

"Đâu cần!"

Mục Vỹ khoát tay, nói thẳng: "Ngươi có phải Vô Cực Tinh hay Ngọc Khuynh Thiên đâu, gặp ngươi mà chạy quái gì!"

"Ha ha..."

Hắn vừa nói xong thì một tiếng cười khúc khích thình lình vang lên.

Tiếng cười ấy quá đột ngột, thu hút sự chú ý của những người khác.

Đó là muội muội nhà họ Diệu đến từ tiểu thế giới Thiên Bảo.

"Ngữ Nhi!"

Thấy muội muội bật cười một cách khó hiểu, Diệu Linh Ngọc khẽ nhíu mày, trách móc.

"Người ấy vẫn là người mà muội biết, thẳng thắn không sợ ai!", nữ tử ngừng cười nhưng tình cảm trong lòng vẫn đong đầy như thế.

Giờ phút này, võ giả của các tiểu thế giới tụ tập tại lối vào của mười tám đường đi.

Vô Cực Minh Giới của tiểu thế giới Vô Cực.

Ngọc Khuynh Thiên của tiểu thế giới Ma Ngọc, Minh Nguyệt Tâm của tiểu thế giới Thánh Quang, tỷ muội nhà họ Diệu của tiểu thế giới Thiên Bảo và Hắc Đới Ngọc, Ngô Cầu của tiểu thế giới Ngũ Độc.

Ngoài ra còn có Tước Anh, Huyền Sắc và Thanh Nghịch Thiên của tiểu thế giới Tứ Phương.

Hầu hết võ giả thiên tài của tốp mười tiểu thế giới đều có mặt tại đây.

Nhưng không ai hành động thiếu suy nghĩ mà đều đứng ở lối vào như đang chờ đợi điều gì.

Một số người của mấy tiểu thế giới lớn đều quan sát Mục Vỹ.

Mang tiếng là võ giả của mười tiểu thế giới hàng đầu mà, phải chú ý tới nhau chứ.

Họ chỉ biết lần này tiểu thế giới Ngũ Hành cử Mục Vỹ mà không phải ba thiên tài nổi tiếng của nhà họ Ngũ Hành.

Có điều lúc đó nghe nói Mục Vỹ có cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ mười, bây giờ lại là cảnh giới Sinh Tử tầng thứ nhất, đã thế còn giết được Bạch Lãnh.

Bạch Lãnh là đệ tử hạt nhân của núi Bạch Hổ trực thuộc tiểu thế giới Tứ Phương, cảnh giới Sinh Tử tầng hai!

Vậy mà Mục Vỹ có thể vượt cấp g**t ch*t gã ta, đúng là đáng gờm!

Dù vậy vẫn có một số người không mấy bận tâm về việc này.

Chẳng hạn như Ngọc Khuynh Thiên của tiểu thế giới Ma Ngọc và Minh Nguyệt Tâm của tiểu thế giới Thánh Quang.

Hai người tới đây, chỉ xem đối phương là đối thủ của mình.

Còn nếu như Vô Cực Tinh và Vô Cực Tuyết của Vô Cực Hóa Thiên Cung ở đây thì đương nhiên họ sẽ cảnh giác rồi.

Dù gì hai người cũng có cảnh giới Sinh Tử tầng thứ ba. Đối với cảnh giới Sinh Tử, khác biệt một tầng là như trời với đất, chênh lệch một tầng thôi đã cách nhau vạn dặm rồi, những người khác hoàn toàn không lọt nổi vào mắt xanh của họ.

Có điều lần này người của tiểu thế giới Tứ Phương lại muốn giết Mục Vỹ cho bằng được.

"Ma Phàm, ngươi có chắc sẽ đánh bại được một trong ba người bọn chúng không?"

"Đương nhiên rồi!"

Ma Phàm bình tĩnh nói: "Tuy mấy tên này cũng ở tầng hai cảnh giới Sinh Tử nhưng chúng không thuộc dạng giống như Vô Cực Minh Giới, một tên thì ta vẫn xử được".

"Vậy thì tốt!"

Mục Vỹ vỗ vai hắn ta, ra vẻ thích thú: "Ngươi không vô dụng như ta nghĩ, nhận tiểu đệ ít nhất phải được việc chứ".

Ma Phàm nghe vậy, cứ thấy như Mục Vỹ đang chế nhạo mình ấy.

Trong lúc mọi người đều âm thầm tính toán, từng tiếng đùng đùng đột nhiên truyền đến từ hòn đảo.

Toàn bộ hòn đảo chìm trong làn sương đen như phong ba sắp tới.

Ngọc Khuynh Thiên của tiểu thế giới Ma Ngọc khẽ cười, giẫm lên một chiếc xích sắt và tiến về hòn đảo lơ lửng trên không.

Cùng lúc đó, tại một bên khác, Minh Nguyệt Tâm cũng lạnh nhạt phất tay, đi lên xiềng xích.

Hai xích sắt tức thì rung lắc dữ dội như lò xo bị đè mạnh xuống.

Tiếng lách cách vang lên, lúc này xích sắt hệt một con rồng lắc lư, vùng vẫy trong điên cuồng, có lẽ nếu có thể gầm thét thì nó đã khiến Không Sơn chấn động, đất trời vỡ tan rồi.

Thấy cảnh này, những người khác cũng làm theo, bắt đầu đi lên xích sắt.

Dù những sợi dây xích đung đưa thế nào thì Ngọc Khuynh Thiên và Minh Nguyệt Tâm vẫn bước đi vững vàng như đi trên đất bằng.

Nhưng những người khác thì không bản lĩnh được như thế, tất cả những người đến từ tiểu thế giới Ngũ Độc, tiểu thế giới Thiên Bảo lẫn tiểu thế giới Tứ Phương đều có cảnh giới Sinh Tử tầng thứ hai nhưng khi đi trên xích sắt cứ loạng choạng, đứng không vững.

"Đi thôi!"

Mục Vỹ dẫn đầu đi lên xích sắt ở đối diện.

Nhưng trong lòng hắn hơi thắc mắc.

Ban nãy rõ ràng hắn và Ma Phàm đi vào đây theo đám người Ngọc Khuynh Thiên, nhưng bọn họ xuất hiện ở một con đường khác, còn hai người họ thì xuât hiện tại đây.

Không lẽ sợi dây xích này có gì kỳ lạ?

Mục Vỹ không kịp nghĩ nhiều, đi lên.

Tiếng lách cách lập tức truyền đến, xích sắt như một con mãnh thú sặc sỡ bị trói buộc đã thức tỉnh, vung vẩy một cách dữ dằn.

"Trời đất ơi!"

Đến Mục Vỹ cũng phải thầm chửi rủa cơ mà.

Phản ứng của xích sắt lớn chết đi được.

Nếu nói bọn Ngọc Khuynh Thiên, Minh Nguyệt Tâm đạp một cái, xích sắt nhảy một cái, thì xích sắt dưới chân hắn vừa bị giẫm một phát là giãy đành đạch như hóa điên ngay.

Khác một trời một vực!
 
Back
Top Bottom