Khác Mưa

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,752
Điểm tương tác
0
Điểm
0
386256433-256-k737144.jpg

Mưa
Tác giả: kandyy23th_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

_ "Mưa"- Defiko_

Ngày mưa, anh bắt gặp đôi mắt em.

Chúng ta đã cùng nhau đi qua nhiều mùa mưa của năm tháng tuổi trẻ.

Nhưng cớ sao, cơn mưa tầm tã này, anh chọn buông tay?

Mưa khiến em nhớ nhiều đến những kỷ niệm, hoài bão đã qua.

Cũng chính mưa ấy khiến em dứt khoát quên đi một mối tình.

Mưa rồi, dòng người hối hả trên đường phố tấp nập.

Chỉ có mình em, ngồi ở góc quán quen thuộc và nhớ anh.

Trời mưa là lúc anh mơ nhiều nhất.

!!!



oe​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Cơn Mưa Là Anh
  • [12 Chòm Sao] Cung Điện Mùa Đông
  • Mùa thu năm ấy
  • [KakaSaku] Đóa Hoa Đào Mùa Xuân
  • Ai mua chim, tôi bán chim cho!
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Mưa
    Chap 1: Dấu mưa


    "Một cơn mưa đi qua để lại... những ký ức anh và em

    Tìm em trong cơn mưa... anh thẩn thờ

    Lần theo những dấu vết đánh rơi

    Tưởng như rất gần mà ngờ đâu đã rất xa

    Vụt mất theo cơn mưa ngày qua

    Tưởng như rất lạ mà ngỡ đâu sao quá quen

    Là lúc em ngang đời ta

    Chiều cuối con đường mình nhìn ngắm hoàng hôn

    Ẩn sâu trong tiếng tí tách rơi

    Chờ mãi nơi này... một cảm giác quá lạ thường

    Cảm giác cho anh nhận ra

    I love you...

    I love you so

    Khoảnh khắc cho anh nhận ra

    I love you...

    I love you so

    Khoảnh khắc cho anh gần em".

    Thượng Hải bắt đầu mùa xuân bằng một cơn mưa phùn nhẹ lẫn trong màn tuyết trắng, đó là lần đầu tiên anh gặp cậu.

    Anh Kim "Deft" Hyukkyu một tuyển thủ LOL người Hàn mang theo tham vọng về chiếc cup vô địch thế giới danh giá mà đặt chân đến Thân Thành này, còn cậu Tian "Meiko" Ye vốn là thực tập của EDG, quả thật cách hai người gặp nhau cũng không quá là vi diệu, đơn giản anh là xạ thủ đang thiếu hỗ trợ, cậu là thực tập sáng nhất được cty chọn làm hỗ trợ cho anh.

    Lần đầu anh gặp cậu, cậu đứng khép lép, có chút rụt rè khi lần đầu tiếp xúc với nhiều đàn anh lớn trong ngành như vậy, gương mặt trắng trẻo non nớt cùng đôi mắt long lanh biết cười, đôi môi nhỏ xinh hồng hào như thỏ con, anh đã nhìn chằm chằm cậu với đôi mắt híp không mấy lanh lợi, trái tim vốn lạnh nhạt của anh bỗng bị một thoáng kinh hồng này dội lên chút gì đó ấm áp, ngoài mặt anh không biểu lộ quá nhiều, nhưng trong lòng âm thầm suy tư "em ấy giống học sinh trung học quá, ngây thơ, dễ thương, bé nhỏ thật đó, có chút muốn trêu chọc em ấy...à à nếu giờ dọa em ấy sợ thì chắc bé con sẽ không chịu về với mình đâu nhỉ?

    Thôi còn nhiều thời gian mà, từ từ bước đến bên em cũng được" nghĩ vậy anh ta hơi nhoẻn miệng cười khẽ.

    Từ đó, em trở thành hỗ trợ của anh theo sự sắp xếp của số phận.

    Nghe có vẻ như ông trời an bài mọi chuyện thật tốt đẹp, nhưng ai nào biết trước tương lai sẽ ra sao.

    Meiko tham gia vào đội khi cậu vẫn chưa có quá nhiều kinh nghiệm, mà một mùa giải LPL Mùa Xuân lại sắp diễn ra, mấy hôm nay cả đội tập luyện ngày đêm thế nào cũng thấy chưa đủ, vẫn thiếu sự ăn ý với nhau nhiều lắm, cả đội vì vậy mà tâm trạng ai cũng không hề vui vẻ.

    Nhất là Meiko, cậu rất căng thẳng, cậu không ngừng tự sốc lại tinh thần và ép mình phải thể hiện thật tốt, có lẽ vì không biết phải tâm sự với ai những vấn đề rắc rối mà cậu đang trải qua nên trong một đêm khuya tĩnh lặng, khi mọi người đã đi nghỉ ngơi, có một chú thỏ con bé nhỏ gục mặt xuống bàn vi tính mà thút thít. *Cạch* tiếng mở cửa đột ngột làm Meiko hơi khựng lại, cậu ngồi thẳng dậy, đưa tay dụi mắt, gạt đi vài giọt nước mắt còn đọng trên bờ mi cong cong rồi mới quay đầu lại, cậu hơi bối rối khi nhìn thấy Deft.

    Cậu vẫn chưa thật sự có một buổi nào đó trò chuyện với anh nghiêm túc cả, có lẽ vì không cùng một ngôn ngữ hay vì nhìn anh có chút lạnh lùng nên cậu hơi ngại mở miệng trước với anh, hai người chỉ tiếp xúc khi cùng luyện tập mà thôi, hai người trở về phòng chung sau một ngày dài luyện tập đầy mệt mỏi, nên vừa đặt lưng xuống giường là ngáy khò khò rồi, chả biết lúc nào mới có thể nói chuyện với nhau thân thiết như những cặp botlane khác được đây.

    Anh nhìn đôi mắt hơi đỏ lên vì vừa khóc xong của cậu mà hơi nhíu mày, anh chậm rãi bước đến bên cậu, bàn tay không kiểm soát được mà xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu, anh hơi nhếch miệng lên:

    -Why cry?

    Talk me

    Ánh mắt anh chân thành mà nhìn thẳng vào cậu, Meiko hơi sững người ra, cậu cảm nhận được độ ấm nóng ở bàn tay đang vò rối tóc cậu kia, lần đầu tiên cậu có cảm giác muốn gần gũi với người này.

    Cậu nghe tiếng anh hỏi cậu, cậu nghe thấy anh muốn cậu rãi bày nút thắt trong lòng với anh, mắt cậu một lần nữa long lanh, nước mắt như trực chờ trào ra, cậu khẽ với tay nắm lấy áo anh, cậu hơi mở miệng nhưng không nói được lời nào chỉ có thể nhìn anh đầy vẻ tội nghiệp.

    Anh không nói gì nữa, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cậu, bật máy lên, ra hiệu cho cậu cùng anh chơi một trận.

    Cậu ngoan ngoãn cùng anh chơi thêm vài trận nữa, nhưng lần này anh và cậu đã giao tiếp với nhau nhiều hơn rồi, hai người tập trung vừa chơi game vừa trò chuyện mà không một ai trong cả hai nhận ra họ vừa tạo ra một ngôn ngữ riêng mà chỉ hai người mới hiểu, cái thứ ngôn ngữ pha chút tiếng trung gãy của anh, tiếng hàn bặp bẹ của em, cùng chút xíu tiếng anh cơ bản của cả hai.

    Sáng hôm sau, cả đội vừa mở phòng tập đã thấy cặp botlane của họ nằm gục trên bàn, màn hình máy tính vẫn đang chập chờn sáng, nhìn là biết hai người đã luyện tập đến ngủ thiếp đi lúc nào.

    Bắt đầu từ đấy anh và cậu ngày càng trở nên thân thiết, thấu hiểu nhau hơn, họ có sự ăn ý mà không một ai thay thế được.

    Meiko càng ngày càng tiến bộ, lúc đầu Deft còn hay vò rối đầu cậu rồi mắng yêu rằng "em là đồ ngốc", rồi chẳng biết từ lúc nào anh lại rất thích làm nũng rồi rúc vào người em,... còn Deft từ hình mẫu một đàn anh lớn mà Meiko ngưỡng mộ, dần trở thành một người bạn đồng hành hay mè nheo của cậu.

    Nói chung là mọi người xung quanh cặp đôi đường dưới bá đạo này đều biến thành bóng đèn hết, dần dần rồi ai cũng quen, ai cũng trở thành thuyền trưởng và thuyền viên của hai bạn nhỏ này, mỗi ngày đều bị thồn cơm chóa đến no căng.

    Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua, anh và cậu đã cùng nhau trải qua bốn mùa xuân hạ thu đông, cùng bên nhau mỗi giây mỗi phút, cùng nâng lên những chiếc cup đầu tiên, cùng nhau rất lâu, rất nhiều, rất vui vẻ,.. trong tâm khảm cả hai đã đâm chồi một tình cảm gì đó mà ai nhìn vào cũng biết, chỉ có hai người vẫn vô tư như vậy, vẫn chưa từng nghiêm túc lắng nghe trái tim mình.

    Hết chap 1.
     
    Mưa
    Chap 2: Thả vào mưa


    "Thả thật nhẹ nỗi nhớ vào trong tiếng mưa đang rơi

    Nhờ mưa, gửi em nơi chốn xa vời

    Có nghe từng giọt yêu thương tuôn rơi

    Người đừng bước đi vội

    Hãy ở yên đấy để anh chạy đến ôm em vào lòng

    Hãy thật thà để nói rằng ta vẫn yêu thương nhau

    Nụ hôn vẹn nguyên buổi chiều hôm ấy

    Thế giới như đang vội vàng trôi mau

    Chỉ có đôi ta dừng lại bên nhau

    Anh muốn hét lên

    Anh đang muốn hét lên

    Rằng anh yêu em!"

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mùa xuân e ấp một mối lương duyên thầm kín năm ấy đã trôi qua được hai năm rồi.

    Anh nằm trằn trọc không thể ngừng suy nghĩ về bản thân, về con đường sự nghiệp của mình, về những trận đấu đầy cảm xúc trong gần hai năm qua, và đặc biệt là về bé thỏ nhỏ đang say ngủ bên cạnh.

    Vài tiếng trước, anh và cậu đang ngồi tại một quán ăn gần trụ sở, vừa ăn vừa trò chuyện với nhau về kì nghỉ sắp tới, cả hai dự định sẽ về quê cậu chơi vài hôm, trong khi anh đang lẳng lặng nghe cậu luyên thuyên kể về Vân Nam – quê cậu, thì có một nhóm thanh niên nom như học sinh năm cuối trung cấp bước vào, họ ồn ào náo nhiệt hết từ gọi đồ đến kê bàn ghế đủ kiểu.

    Anh và cậu chỉ dừng lại quan sát một chút khi họ vừa vào thôi, sau đó cậu vẫn hớn hở tiếp tục câu chuyện còn dang dở cho anh nghe, anh cũng không định để ý tiếp đến đám thanh niên kia, nhưng khi họ vừa ổn định thì một trong số đó nhắc đến đội tuyển giành được chức vô địch thế giới Lol vừa qua, sau đó là cả đám xôn xao bàn tán về những trận đấu oanh liệt trong giải đấu và có những tiếng tung hô các thành viên trong đội tuyển vừa giành được chức vô địch kia, Deft đang mải chiêm ngưỡng nét trẻ con ngây thơ trên gương mặt cậu trai trước mặt, chăm chú nghe cậu kể về vùng đất Vân Nam thì mặt anh nghệch đi vì hình như anh vừa vô tình nghe được cuộc đối thoại của nhóm thanh niên, dù tiếng trung của anh vẫn chưa thật sự thành thạo nhưng anh vẫn lờ mờ nghe ra bàn bên kia đang nói tới điều gì.

    Nhận ra anh lơ đãng, rồi lại có một chút đượm buồn thoáng qua ánh mắt dịu dàng ấy, Meiko dừng lại toan hỏi anh mệt à thì cậu chợt nghe thấy những tiếng nói phát ra từ bên kia, cậu cũng trầm ngâm, đôi mắt sáng tinh nghịch hồn nhiên của cậu khi nãy chợt vụt mất, thay vào đó là gương mặt của cậu dần cúi xuống, mí mắt cũng cụp xuống, cậu nhìn những món ăn sắp nguội trên bàn bỗng thấy nhạt nhẽo, cậu nắm chặt đôi đũa, bây giờ cậu chỉ muốn mau chóng lao ra khỏi quán thôi.

    Đội cậu dừng chân tại vòng tứ kết, dù đã cố gắng rất nhiều nhưng kết quả lại không được như kì vọng, sau trận đó các thành viên đều thất vọng, hụt hẫng, cậu nhìn chăm chăm vào màn hình nhìn trụ nhà bị đánh tới, cậu buông chuột, ngả hẳn người về sau ghế, cậu cảm thấy mất mát, thất vọng, lung lay muốn sụp đổ, khi đó cậu quay sang nhìn anh chỉ mong có thể nhận được một cái nắm tay hay một ánh mắt của anh để vỗ về, nhưng không, anh còn buồn hơn cả, lần đầu cậu thấy anh như vậy, cậu cũng không muốn làm phiền lòng anh thêm, sau đó cả đội ra về trong niềm tiếc nuối vô bờ.

    Anh trầm tư sau khi nghe những lời bàn tán của đám thanh niên kia, chợt nhận ra giọng nói trong trẻo của cậu biến mất rồi, anh đưa mắt nhìn thì thấy dáng vẻ tủi thân cúi đầu của cậu, anh lắc đầu vài cái cho tỉnh táo rồi với tay qua xoa đầu cậu nhóc, cậu vừa ngẩng lên anh liền nở một nụ cười nhẹ "ăn đi, Iko".

    Cậu biết anh chỉ đang che giấu nội tâm yếu mềm của mình bằng nụ cười đó thôi, nhưng cậu cũng chẳng thể nói gì thêm, cậu đáp lễ bằng cái gật đầu rồi mím môi ăn cho xong.

    Trên đường trở về lại trụ sở, cả hai đều chẳng nói thêm được gì với nhau, cậu rất muốn thoát khỏi cảm giác bị áp bức bởi sự im lặng đến đáng sợ này, ngón tay thon gầy thò ra ngoài nắm lấy tay áo của người đàn ông lững thững đi như người mất hồn phía trước, anh ngoái lại, cậu rụt cổ vào trong áo, miệng xinh hé mở "em muốn ăn kẹo bông, anh đi mua cho em nhé? nhé, nhé.." trước ánh mắt tha thiết của cậu anh đành để cậu ngồi chờ ở băng ghế ven đường, một mình chạy đi mua cho em, anh nói sợ em lạnh, không muốn để em đi lung tung.

    Cậu ngồi ngoan ngoãn chờ anh về, từ đâu một cơn gió thổi qua, mang theo những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu tung bay khắp bầu trời Thượng Hải, cậu ngước mắt lên nhìn, đưa tay ra cảm nhận đợt không khí thu cuối này, bỗng dưng cậu thấy lạc lõng, cô đơn, cậu như cảm nhận được hơi ấm từ người bên cạnh dần biến mất, cậu chợt hốt hoảng, nước mắt không thể rơi cứ đọng lại đáy mắt cậu làm cậu thấy bất lực vô cùng.

    Anh chạy đi mua kẹo về cho cậu thì chứng kiến cảnh tượng này, đẹp đẽ vô cùng, người đẹp ngồi giữa khung cảnh đẹp, anh chỉ muốn mọi khoảnh khắc dừng lại nơi đây mãi thôi, trái tim anh lại lần nữa rung lên, trái tim anh từ trước vẫn luôn lạnh nhạt như thế nhưng chẳng hiểu sao từ lúc va phải ánh mắt của cậu trai trẻ Meiko thì rất nhiều lần nó đập không kiểm soát, anh còn nghi ngờ có phải do không hợp thời tiết bên đây nên anh mới phát bệnh về tim không, nhanh thôi anh đã có đáp án rồi, không phải anh bị bệnh mà là do một thiếu niên xinh xắn, ngây thơ dễ dụ nào đó tác động vào mọi giác quan của anh, khiến nó hoạt động không tuân theo lệnh của anh nữa.

    Anh dần dần bước về phía cậu, khi cậu nhìn thấy rõ hình ảnh của người trước mắt, cậu mới bình tĩnh lại, thở ra một hơi như vừa bỏ được nỗi bất an xuống, đuôi mắt cậu cong cong, mỉm cười nói cảm ơn với anh.

    Cậu vừa đi vừa nhấm nháp kẹo, nhưng ánh mắt cậu cứ dán vào anh như thể chỉ cần rời mắt cậu sẽ lạc mất anh vậy, anh nhận ra điều khác thường từ nơi cậu nên thả chậm bước chân lại đi thành hàng ngang với cậu, thấy cậu ấp úng muốn nói lại thôi, anh mở miệng hỏi trước "sao vậy, Iko?" cậu hơi giật mình khẽ lắc đầu rồi cúi xuống cặm cụi với cái kẹo kia, cậu không muốn nói anh cũng không ép, anh muốn để cậu thật tự nhiên thoải mái khi ở cạnh mình.

    Thế rồi một buổi tối tĩnh lặng cứ vậy trôi qua, trong sâu thẳm cả hai đều có bí mật, có những lời muốn thổ lộ nhưng không ai muốn nói ra, không muốn bị phủ nhận.

    Quay lại thực tại, anh mệt mỏi yên lặng nghe tiếng mưa lách tách nhẹ rơi ngoài cửa sổ, dự báo thời tiết sáng nay nói từ đêm nay sẽ mưa, cơn mưa bắt đầu một mùa đông đang đến, đúng thật nhỉ.

    Được một lúc, anh như thật sự kiệt sức, khẽ lật người quay mặt về phía cậu, ngắm nhìn gương mặt thân quen anh đã che chở, nâng niu ròng rã hai năm qua, dường như ngay giây phút này khiến anh buông bỏ mọi phiền muộn, chỉ muốn nhẹ nhàng ôm lấy em đi vào một giấc ngủ sâu, trong lúc mơ màng anh cảm nhận một luồng hơi nóng rúc vào ngực mình, nó ấm áp lạ thường, nó khiến anh dễ chịu biết mấy.

    Thật ra cậu chưa ngủ, cậu không biết sao hôm nay mình như vậy, mọi khi cậu dễ ngủ lắm, cứ đặt lưng xuống là mắt nhắm tịt ngủ từ lúc nào không hay, thế mà đêm nay cậu không có chút cảm giác muốn ngủ, cậu biết anh thức nên giả vờ nhắm mắt vậy thôi, trong lòng cậu rối như tơ vò, chỉ khi nghe tiếng thở nhịp nhàng bên ngối cậu mới hé mắt ra nhìn người cậu "thầm thương" suốt bấy lâu, cậu không chịu được cảm giác trống trải, bất an đang bủa vây tâm trí cậu mà đánh liều rúc vào lồng ngực anh hòng tìm được chút hơi ấm thân quen.

    Cậu cứ nằm yên tĩnh như thế cạnh anh một lúc lâu, đến khi hơi nóng lúc đầu bắt đầu tản ra, cậu cắn chặt môi, nước mắt từ đâu tuôn ra như mưa, cậu run rẩy cố kìm chế bản thân không ôm anh, không chạm vào gương mặt anh, không đặt môi mình lên môi anh mà bày tỏ tấm lòng trân thành.

    Mọi người bình thường đều thấy chỉ có một Deft lạnh lùng với thế giới, ngoại lệ ân cần dịu dàng với mỗi Meiko, và một Meiko hồn nhiên vô tư gặp ai cũng cười cũng nói chuyện rất vui vẻ, dường như em không quan tâm đặc biệt đến bất kì ai chỉ là không cho ai được bắt nạt Deft ngoài mình, một con lạc đà trong mắt chỉ có em cùng một con thỏ ngốc hay xù lông với anh mỗi khi giận dỗi.

    Nhưng nào ai biết, sâu trong tâm khảm của Meiko cao ngạo lại ẩn chứa một chiếc vảy ngược mang tên Deft, đó vừa là điểm yếu trí mạng của cậu mà không ai biết, cũng là điểm tựa mạnh mẽ vững chắc giúp cậu vượt qua bao gian nan, khổ cực trên con đường làm tuyển thủ này.

    Cậu rất bàng hoàng và sợ hãi khi nhận ra tình cảm đặc biệt này của bản thân, vì không biết phải đối diện với nó thế nào, liệu nó có được đón nhận không, nếu như nó bị khinh thường thì cậu sẽ đau lòng chết mất, nên cậu chỉ đành cất giấu nó đi thật chặt, một phút nào đó mệt mỏi cậu chỉ muốn bỏ bơ nó thôi, nhưng cậu không làm được.

    Cậu cảm thấy mình như một diễn viên thực lực vậy, cậu che giấu tình cảm này thật tốt, nhưng cũng có những lúc bất an, sợ hãi, lo được lo mất.

    Như bây giờ vậy, cậu khóc mệt rồi, cậu bình tĩnh lại, rướn người lên đối mặt với anh, cậu đưa mắt hình dung đường nét góc cạnh điển trai trên khuôn mặt anh, môi cậu hơi run run:

    _Anh sẽ ở bên cạnh em mãi nhé?

    Đáp lại chỉ có tiếng thở nhẹ theo nhịp của anh, kèm với tiếng mưa rả rích ngoài kia thôi, nhưng cậu vẫn trân trọng khoảnh khắc này, cậu từ từ nhắm mắt lại, môi hồng chúm chím nhếch nụ cười xinh "anh không trả lời là đồng ý rồi đấy"

    Hết chap 2.
     
    Mưa
    Chap 3: Dưới những cơn mưa.


    "Nếu đang yêu nhau chỉ cần nhìn mưa sẽ nhớ nhau hơn?

    Thế nhưng sao chia tay lại sợ giọt mưa thấm đẫm cô đơn

    Cứ phải nghĩ hoài

    Giờ ai kia đang ở đâu và đang vui như thế nào?

    Có ai chỉ còn một mình mà không ghét những cơn mưa?

    Lý do chia tay là gì, chẳng còn ý nghĩa cho ai

    Khi người ở lại giờ đã mất đi tất cả

    Chỉ muốn tin chính mình"

    Cái độ cuối thu chớm đông luôn mang trong nó những khắc khoải, những trở trăn theo từng cơn gió heo may, theo từng hơi sương lành lạnh trong đêm sâu thăm thẳm.

    Tháng 10 tháng thật đặc biệt.

    Tháng khởi đầu của chuỗi "ngày dụi vào đêm".

    Những ngày lúc lại sáng rực rỡ, lúc lại dịu hẳn như trời đông, như cái lúc này đang mưa tầm tã như muốn cuốn trôi đi tất cả.

    Lúc này xen trong cái sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố vẫn len lỏi một nỗi trầm lắng, bình yên.

    Bình yên hay tĩnh lặng đến đáng sợ?

    Những lời hẹn sẽ đi đây đó cùng nhau, cùng nhau hoàn thành những mộng tưởng thanh xuân, muốn nắm tay nhau chạy dài qua bốn mùa thêm hàng chục năm nữa, đến khi đôi chân ta mỏi, tóc ta đã ngả màu thì vẫn mãi sẽ cạnh nhau như những ngày trước.

    Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của một cậu nhóc còn mơ mộng, còn nhìn đời, nhìn người cậu ấy thầm thương bằng đôi mắt long lanh chỉ toàn màu hồng.

    Mỗi ngày trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hơn 2 tuần kể từ ngày anh thú nhận với Meiko việc anh sẽ trở về quê hương, trở về Đại Hàn để theo đuổi danh vọng vô địch thế giới của mình.

    Có nghĩa là anh sẽ bỏ lại cậu, bỏ lại ước muốn cùng nhau giành lấy vinh quang mà cả hai đã phấn đấu suốt thời gian qua.

    Có một chú thỏ bé nhỏ nhưng kiên cường đang dùng ánh mắt phức tạp chan chứa nhiều tâm sự để dõi theo người anh yêu quý của mình trên sân khấu, nơi đó tập trung tất cả mọi ánh đèn của khán phòng, tập trung tất cả sự chú ý của mọi người nơi đây.

    Lúc người dẫn chương trình hô vang tên "tuyển thủ Deft" xung quanh tràn ngập tiếng chúc mừng, tiếng vỗ tay, tiếng reo lên đầy vui mừng cho sự thành công của anh ở LPL nhưng sao riêng cậu chỉ bất giác vỗ tay theo đám đông, gương mặt cậu hiện lên rõ ràng chữ 'không lỡ', tất cả những cảm xúc cậu đã cố nhịn xuống bấy lâu đến giờ như sắp tràn ra, khi má phải cậu cảm nhận được cái lạnh đang chảy dọc xuống thì cậu mới phản ứng lại.

    Cậu muốn thu lại biểu cảm của mình nhưng chưa kịp để cậu điều chỉnh thì chiếc 'gương chiếu yêu' đáng ghét của ông cameramen nào đó đã tung phản ứng của cậu lên màn hình lớn trước sân khấu.

    Cậu chỉ đành cười gượng, rồi coi như chưa từng có gì xảy ra mà chuyển hướng ngước đôi mắt lên nhìn ánh hào quang đang tỏa sáng lấp lánh kia.

    Cậu giật mình khi hai đôi mắt chạm nhau, anh đang phát biểu, có vẻ anh đang hơi run và có chút ngại ngùng khi lần đầu đứng trước nhiều người như vậy mà chỉ có một mình.

    Anh sang LPL này đã 2 năm, người mà anh muốn bảo vệ là cậu, và cũng chính cậu là người mà anh có thể dựa dẫm vào thoải mái mà không cần đề phòng ánh mắt của bất cứ ai, anh là một con lạc đà tâm cơ, anh muốn đánh dấu chủ quyền để cả thế giới này biết cậu là của anh.

    Nhưng anh đủ tỉnh táo để hiểu mình nên và không được làm gì.

    Thế mà ngay giờ đây, khi bàn tay nóng hổi của anh chạm vào chiếc cúp vừa lạnh vừa có sức nặng này, anh chỉ ước có Iko ở bên.

    Đôi mắt anh theo quán tính mà lia xuống phía khán đài, anh nhìn thấy cậu, nhìn thấy người anh muốn thấy, thấy một đôi mắt ướt, một cái mím môi, một cái nhăn mày đầy buồn rầu nhưng lại không thể nhảy một phát xuống ôm chầm lấy cậu, anh hận sao ông MC này nói gì mà nhiều vậy.

    Anh từng tưởng tượng rằng sẽ có một ngày anh ôm được chiếc cúp vô địch anh hằng ao ước rồi vỡ òa trong sung sướng, nhưng bây giờ anh thấy nhói trong lòng nhiều chút, nếu không thể cùng người ấy "leo lên đỉnh Everest" thì anh sẽ chết trong cô đơn, hiu quạnh khi vừa đặt chân đến đó mất.

    Khoảnh khắc anh chạy từ sân khấu xuống khán đài và được vòng tay nhỏ bé của cậu đón lấy, anh đã nhét chiếc cúp MVP của mình vào lòng cậu, cười hì hì như kẻ ngốc e thẹn lần đầu biết yêu mà tặng quà cho người yêu.

    "Tặng Iko" đôi mắt anh trìu mến biết bao, nhìn con thỏ ngốc này đi, ngơ ra rồi kìa.

    _Của anh mà?

    _Của anh cũng là của em.

    Anh chả biết nữa, nhưng anh muốn dành hết tất cả những gì đẹp nhất mà mình có cho Meiko, anh muốn cậu biết rằng cậu quan trọng và quý báu như thế nào trong lòng mình.

    Lại một tuần nữa trôi qua, sau đêm trao giải ấy, cậu và anh chẳng ai nhắc lại chuyện anh sắp rời đi.

    Hai người vẫn quấn quít, rôm rả, vui vẻ với nhau, lâu lâu Meiko sẽ bị giám đốc gọi vào nói rằng "em hãy khuyên Deft ở lại, chúng ta sẽ cho cậu ấy những tài nguyên tốt nhất..." nhưng cậu lựa chọn từ chối giám đốc, hay dạo gần đây mỗi khi cậu stream đều sẽ có nhiều fan chat rằng cậu có thể giữ anh ấy lại không, cậu cũng coi như không thấy mà chỉ tập trung vào ván game đang chơi.

    Cái gì quá cũng không tốt, cậu bị dồn hỏi chuyện về Deft nhiều quá, nhiều đến mức cậu thấy phiền, cậu liền trả lời lại bằng thái độ hơi gắt gỏng "không phải lần trước trên stream của anh Deft em đã nói rồi sao, em đã nói rằng 'go home, best best' đó, mọi người đã xem chưa vậy".

    Cậu nói to và rõ ràng, ADC của cậu ngồi ngay cạnh bên cũng có chút giật mình, khi nghe cậu nói vậy xong tâm trạng đang rối bời của anh bình tĩnh lại, anh trầm ngâm thật lâu, anh cảm tưởng như vừa hiểu được cảm xúc của nhóc con ngốc này, nhưng đồng thời cũng không hiểu.

    Tại sao sau khi biết việc anh sẽ rời đi cậu lại như vậy?

    Tại sao vừa tỏ ra gần gũi, nhưng cứ đến lúc anh định nói gì đó liên quan đến việc quay về Hàn cậu lại vờ như không nghe thấy?

    Anh có rất nhiều điều muốn nói với cậu trong những ngày cuối cùng này, thế nhưng lại không biết nên mở đầu từ đâu, mở lời thế nào mới tốt.

    Hôm ấy, một sáng thứ 6 của mùa thu, trời trong veo, mấy tia nắng còn đang khiêu vũ cùng những chiếc lá vàng trên mấy ngọn cây, chú thỏ dễ thương vươn mình dậy khá sớm, chẳng có gì để nghịch liền nhào qua người anh, hết chọc chọc vào bụng anh rồi lại xoa nắn gương mặt anh đến biến dạng, tự chơi một mình thật đúng là bé ngoan nhưng có vẻ Deft không vui, lạc đà gắt ngủ đấy, chạy mau thôi.

    Khi mắt anh hé mở ra một chút, đôi mày nhăn chặt lại, "Iko phiền phức, ồn ào" cái miệng xinh của anh đã mắng bé rồi, một tay giơ lên giữ lại cái tay của thỏ con đang nghịch, một tay xua xua ý bảo cậu đừng làm phiền giấc ngủ của anh.

    Con thỏ cũng chẳng vừa, rẩu mỏ ghẹo anh "Deft xấu".

    Hai người cứ hihi haha một hồi mới chịu dậy.

    Vừa bước vào phòng tập đã bị cả đội kéo đến bàn về tiệc chia tay với tuyển thủ Deft, anh thì chỉ nghe và gật đầu, còn cậu thì góp gạo thổi cơm, đưa ra rất nhiều ý kiến, nhưng chốt lại là sáng CN cả đội sẽ đi chơi ở Disneyland, còn tối sẽ đến quán nhậu gần trụ sở để quậy một bữa hoành tráng.

    Cuối cùng thì, ngày này cũng sắp tới, cậu nhìn cuốn lịch nhỏ để đầu giường, trên đó khoanh vùng một ngày, một ngày mà từ bây giờ cậu sẽ rất ghét nó, cái ngày mà anh bay về nước, ngày anh xa cậu.

    Chỉ còn 10 ngày nữa là bay, mai cả đội sẽ thực hiện kế hoạch đi chơi đã lên từ trước đó.

    Cậu ngẩn ngơ nhìn lịch, tay cậu hết xoa rồi lại miết cái dòng 'ngày 11/11' trên quyển lịch đến nỗi tưởng chừng như sắp nhòe cả chữ.

    Hết kiên nhẫn, Scout bật người từ chiếc đệm êm ái lên vỗ nhẹ vào gáy thằng bạn một cái "nói xong chưa, xong rồi thì biến đi để tao còn ngủ".

    Cậu muốn quay lại gõ *cốc cốc lên đầu thằng bạn để trả thù nhưng đúng lúc này điện thoại lại reo, không ai khác chính là anh bạn cùng phòng.

    Nghĩ lại thì cậu đã sang phòng Scout và ngồi lì ở đây gần 2 tiếng rồi, kể từ lúc hơn 11 giờ khi vừa kết thúc buổi stream hôm nay cậu đã vọt lẹ vào rồi ôm cuốn lịch xong miệng cứ lải nhải điều gì ấy, trong thâm tâm cậu có hàng ngàn câu từ ứ đọng nhưng cậu chẳng thể bày tỏ được cùng ai.

    Trốn tránh không phải cách nhưng bây giờ cậu vừa hoang mang, vừa hụt hẫng, cậu không đủ cam đảm để nói ra với người đáng lẽ ra cần phải nghe.

    Thấy cũng tội tội thằng bạn trí cốt nên cậu xách dép rời khỏi phòng và chỉ để lại một câu "may cho mày là tao buồn ngủ rồi đấy" rồi đi mất hút.

    Cậu đứng trước cửa phòng, đang hít một hơi lớn để lấy tinh thần thì cánh cửa đã tự mở ra, anh xuất hiện trước mặt cậu, "anh chưa ngủ à?" cậu ngại ngùng hỏi một câu xã giao rồi lách người qua để vào phòng.

    Ngay sau đó anh cũng khép lại cửa rồi đi theo sau cậu, anh không nói gì, cậu cũng không hỏi gì thêm, căn phòng vốn đầy náo nhiệt mọi ngày hôm nay lại tĩnh mịch đến rợn người.

    Cậu nằm xuống, chùm chăn kín người, quay lưng lại không muốn nhìn anh, khi nghe thấy tiếng động loạt xoạt sau lưng ngừng hẳn thì cậu mới dám thả lỏng người.

    Bầu không khí lặng như tờ, chỉ còn nghe được tiếng cạch cạch nhích từng giây từng giây của chiếc kim đồng hồ.

    Thời gian trôi qua bao lâu cậu cũng chẳng biết, nhưng cậu chắc chắn nó đủ lâu để ru một người đi vào giấc ngủ êm mà chả cần thuốc.

    Cậu định quay người lại để nhìn anh một chút, chút thôi, vừa khẽ nhích người thì giọng anh trầm ổn vang lên như ra lệnh "anh muốn nhìn thấy em".

    Anh dứt câu thì cậu như bị phong ấn lại vậy, cứng đơ người, cảm giác các dây thần kinh cũng giật thót mà ngừng trệ một hồi.

    Tầm vài giây sau cậu cảm thấy không đúng lắm, cậu đâu có làm gì xấu đâu mà phải lén lút như sợ bị bắt quả tang thế, nên cậu lẹ chân lẹ tay xoay phắt người lại đối mặt với anh.

    Chẳng kịp để anh nói thêm điều gì, cậu cướp lời trước rồi tuôn một tràng "quá nửa đêm rồi sao anh không ngủ đi?

    Thức dọa em như vậy anh thấy thú vị sao?

    Mau ngủ đi, ngủ đi, mai còn có việc.

    Thế nhé, em ngủ đây" nói đoạn cậu chỉnh lại tư thế ngủ, nằm ngoan ngoãn duỗi thẳng người rồi nhắm tịt mắt lại.

    Nhưng hình như cậu nói nhanh quá anh chưa kịp tiêu hóa, dù đã nhắm mắt nhưng cậu cảm giác được anh vẫn đang nhìn chằm chằm cậu, ánh nhìn của anh như có lửa, cào lên trong ngực cậu vừa nóng ran vừa ngứa ngáy.

    Cậu chỉ muốn quay sang tát bốp bốp vào người anh rồi ấn đầu anh xuống gối, cấm anh nhìn cậu nữa thôi, người ta có câu "nhát như thỏ" là dùng cho cậu của bây giờ sao, cái tính kiêu ngạo, vẻ mặt không dễ chọc của cậu bình thường đâu rồi.

    Cậu cứ nghĩ, cứ tưởng tượng, cứ chửi rủa bản thân đến mê man, cậu dần chìm vào giấc nồng lúc nào không hay.

    Còn anh thì..trằn trọc không ngủ được, anh không muốn như thế này, anh không chịu nổi đến những ngày cuối rồi mà cậu vẫn luôn né tránh anh, anh muốn tạo cho cậu những kỉ niệm tuyệt đẹp trước khi rời đi, anh biết mình ích kỉ nhưng tuổi trẻ của anh không thể chỉ dừng chân ở một nơi, anh còn muốn đi, muốn trải nhiệm nhiều hơn, muốn danh vọng, muốn đạt tới đỉnh cao mà bất cứ người chơi LOL nào cũng muốn chạm tới.

    Anh biết rằng mình như vậy sẽ khiến cậu buồn, anh cũng không nỡ, biết vậy nhưng anh vẫn đi, vẫn quyết định sẽ đi.

    Anh từng hỏi cậu "thay đổi có tốt không, Iko?" vào cái ngày đầu tiên mà cậu hỏi "anh sẽ rời đi à?", ngày đầu tiên cũng là ngày cuối cùng rồi sau đó cậu không nhắc tới nữa và cũng không cho ai nhắc tới nữa.

    Tâm trạng anh cũng rối bời, cũng day dứt, tiếc nuối lắm chứ, anh muốn buộc em vào người rồi đưa em đi khắp muôn nơi, muốn nơi nào cũng là em.

    Nhưng anh không thể, anh nghĩ rằng, cho cả hai không gian riêng để phát triển, có lẽ sẽ tốt hơn là cứ đi mãi một lối mòn, thay đổi khiến ta mạnh mẽ và trưởng thành hơn chăng.

    Lại là một đêm thao thức /anh sẽ chẳng thể nào biết được ngày anh đi em đã đau đớn ra sao, em đã ước rằng anh sẽ quay lại, sẽ nói rằng anh chỉ trêu em chút thôi, em đừng giận anh./

    "Tới rồi đây" giọng nói trong veo ngân dài của Meiko đáp lại đám đông đang xôn xao khi vừa bước vào cửa quán đã nghe thấy cả đội nói xấu mình vì mình đến muộn.

    "Nay đi chơi mệt quá nên em ngủ chút thôi mà" cậu vừa ngồi xuống ghế còn chưa ấm mông đã nhanh nhảu giải thích cho mọi người lí do tới tiệc muộn rồi.

    Sáng nay chơi thật sự rất vui, mọi người đều sung hết mình, như để quên đi tâm lí buồn bã mấy ngày qua vì nghe tin Deft sắp rời đi.

    Cậu cũng vậy, cậu cũng quyết đáp mọi muộn phiền ra sau đầu để chơi với anh thật vui.

    Hôm nay cậu nắm tay anh thật chặt , kéo anh đi chơi hết trò này đến trò kia, chơi từ trò mạo hiểm trên cao đến mấy trò thường thường dưới đất, còn có nhà ma nữa, kinh dị quá trời, hai người ôm nhau chặt cứng la hét om sòm, chơi chán rồi rủ nhau đi chụp hình, đi viết điều ước rồi treo lên cành cao, đi ngắm đàn thiên nga trắng tung tăng lướt trên mặt hồ xanh tươi mát, đi xem những cặp tình nhân cùng nhau móc khóa lên cây cầu tình yêu,... là buổi đi chơi chung với cả đội mà tưởng đâu hai người này hẹn hò riêng ấy, bảo sao cứ hở ra là bị dí "chồng em đâu Meiko?"

    "em sẽ tặng gì cho bạn trai em?"

    "hôm nay chồng em thi đấu, em nghĩ có thắng không?".

    Chơi cả ngày rồi, bây giờ đi nhậu.

    Mặc dù bám lấy nhau cả ngày rồi, mà đến tối đi ăn thì anh và cậu lại tách nhau ra, mỗi người một bàn, bàn cậu ngồi mọi người đã ngà ngà say cứ trêu cậu miết, hỏi sao không qua ngồi với anh, cậu chỉ cười trừ cho qua, không muốn phân bua với kẻ say rượu.

    Nghĩ vậy thôi, chứ đôi mắt cậu lâu lâu vẫn liếc qua phía anh, xem anh ăn gì rồi, uống bao nhiêu rượu rồi, con lạc đà này mỗi khi say là dính người lắm, người bị dính là cậu nè, ngoài mặt thì cứ dè bỉu anh quậy, nhưng trong lòng ra sao chỉ cậu biết được thôi, biết rằng cậu không từ chối được anh.

    Sau một hồi quậy đục quán người ta thì cả cty đều chuẩn bị đứng lên ra về, chỉ có mỗi anh là nhậu say không mở mắt được nữa nên dành ngồi im chờ bé thỏ dễ dụ đến đưa về, ai có ý tốt đến giúp đứng dậy cũng không chịu, chỉ mè nheo đòi "Iko đâu?

    Iko đi đâu rồi?".

    Meiko vừa đi rửa tay ra thì được mấy người đồng đội gọi tới khiêng con lạc đà đang say quắc cần câu này, cậu nghe thế cũng lẹ chân chen qua đoàn người đang đứng túm tụm lại ríu rít để đến bên xem anh thế nào rồi, ngoài dự tính khi cậu muốn kéo anh lên thì anh đã nhanh hơn mà dựa sát vào người cậu, nghiêng đầu nhắm thẳng đến mặt cậu...

    Mặc dù anh uống có chút nhiều thật nhưng không đến nỗi say mất kiểm soát như mọi người nghĩ, anh chỉ đang muốn làm nũng với em thôi.

    Anh ý thức được mình đang lâng lâng rồi, nhưng không thể tự làm chủ bản thân mà chỉ muốn Meiko thôi, rất muốn ôm em, muốn bày tỏ những thứ anh đã gìn giữ bấy lâu.

    Nhưng anh kìm lại được rồi, trước khi môi hai người chạm vào nhau anh đã né đi và gục xuống vai cậu.

    Anh có thể hôn cậu rồi giả ngất lăn ra đấy, nhưng anh không làm vậy, anh biết như vậy rất bỉ ổi, rất không công bằng với em, và quan trọng nhất là anh kịp nhìn thấy đôi con ngươi mở to, trợn tròn lên hoảng loạn khi anh lại gần em.

    Anh sợ cậu sẽ chán ghét anh, anh sợ cậu thấy lạ lẫm mà sinh ra cảm giác né tránh tiếp xúc với anh, anh sợ cậu không chấp nhận mình.

    Thế nên sau khoảnh khắc đó, anh quyết tâm đã đóng kịch thì đóng cho trót, anh cứ như người không xương, dặt dẹo trên người bé thỏ.

    Cho đến khi về tới kí túc xa, anh được cậu đỡ lên giường mới thôi quấy, mà ngoan ngoãn nằm im vờ ngủ.

    Đợi khi cậu bước ra khỏi phòng anh mới mở mắt mà đạp lung tung, tự trách bản thân sao lại làm như vậy, sao không tự kiềm chế mình mà muốn hôn Iko, "em ấy sẽ không nghĩ gì đâu nhỉ?

    Con thỏ ấy ngốc vậy mà".

    Anh đã quá mệt rồi, suy nghĩ cuối cùng của anh là tự an ủi bản thân rằng cậu vẫn sẽ là một em bé ngây thơ không hiểu thế tục thôi, xong rồi con lạc đà đó lăn ra ngủ ngon lành.

    Đêm lạnh dần, gió thổi lộng khiến tóc cậu bay loạn xạ, cậu chạy ra ban công hít thở chút hương đêm.

    Tâm tình cậu nhảy lên từng hồi, rối như tơ vò, cậu thắc mắc khi nãy ở quán rượu anh định làm gì vậy, có phải do rượu nên mới như vậy không, hai người chẳng xảy ra cái gì hết, nhưng khi đôi môi anh gần chạm đến cậu rồi lại sượt qua má và đầu anh gục trên vai cậu, lúc đó tim cậu như sắp ngừng đập rồi.

    Sau một hồi hít thở đều, cậu bình tĩnh lại, thẫn thờ suy nghĩ một điều gì đó, rồi quay về phòng.

    /Dự báo thời tiết cho biết tuần tới Thượng Hải sẽ mưa chuyển mùa, trong cơn mưa mang theo gió độc, không khí rét sâu về đêm, khi ra đường nhớ mang theo áo ấm/

    Lại vài ngày nữa trôi qua, chúng ta đều đang đếm ngược thời gian còn lại ở bên nhau.

    Chúng ta, cặp botland lừng lẫy LPL, đồng điệu với nhau đến mức không ai nhắc lại tối ngày đó, mà cả hai như đang tận hưởng những ngày cuối cùng còn được bên nhau.

    Mặc kệ đi những ánh nhìn đầy hoài nghi của đồng đội, của quản lí, của huấn luyện viên, anh và cậu vẫn vậy, vẫn stream duo rank, cười nói, chia sẻ với những việc trong ngày, đã gặp ai, đã làm gì, đã như thế nào, có thể nói nhìn họ lúc này rất bình yên, thật sự không thể tìm được lí do nào để chia cắt họ, chỉ có thể là họ tự rời nhau đi thôi.

    Cậu vừa dọn lại một ít đồ cá nhân cho anh, mai là anh bay rồi, anh sẽ trở về đúng nơi anh nên thuộc về, trở về nhà, cậu không giữ được anh, cậu lấy tư cách gì giữ anh lại, cậu chỉ có thể chúc cho con đường sau này của anh sẽ thuận lợi, sẽ được như ý anh muốn.

    Rồi một ngày anh bay mỏi cánh thì lại về bên cậu?

    Cậu ngồi trên ghế thở dài thuồn thuột, anh vẫn đang cắm cúi nhét đồ vào vali, nghe được âm thanh của cậu, anh ngước nên xem ai dám chọc vào con thỏ nhỏ của anh mà em ấy lại trông mệt mỏi thế này.

    Thấy anh cứ nhìn mình rồi cười ngốc như muốn chọc quê, cậu đá đá vào không khí mấy cái rồi nhăn nhó với anh "nhìn gì hả?

    Không cho anh cười".

    Anh cũng chẳng đôi co với cậu, anh đứng dậy lục ngăn bàn tìm thứ gì đó, rồi anh quay lại dúi vào tay cậu, cậu nhìn kĩ mới phát hiện là cái ví của anh, nó đã theo anh rất lâu, cậu không hiểu sao tự nhiên anh lại đưa nó cho cậu.

    _Ví của anh mà?

    Anh không mang nó theo sao?

    _Giữ lấy đi.

    Tặng Iko đó.

    Quà kỷ niệm.

    Thấy cậu vẫn chưa hiểu lắm, anh chỉ cười cười rồi vò rối tóc cậu, thấy con thỏ lại sắp cáu tới nơi anh mới cúi xuống tiếp tục công việc của anh.

    Cậu cũng mặc kệ anh đấy, bình thường hay chê cái ví này của anh cũ rồi, nhưng bây giờ anh lại mang nó tặng cậu, cậu thấy nó có chút gì đó lưu luyến lắm, cậu sờ vào gáy của chiếc ví, theo thời gian mà nó sờn màu đi nhưng vẫn dùng tốt.

    Anh nói là quà cho cậu, thì cậu sẽ trân trọng nó, nghĩ đoạn cậu liền cất nó vào ngăn tủ nhỏ cất giấu những món đồ đặc biệt của mình.

    Khi màn đêm buông xuống, sương giá ngoài trời có lạnh lẽo cỡ nào cũng không làn giảm nhiệt độ ấm áp trong căn phòng này, chỉ là một căn phòng nhỏ bình thường không trang trí gì đặc biệt nhưng có hai trái tim đang ôm ấp sưởi ấm cho nhau của hai con người có tình nhưng chưa chắc đã đến được với nhau này.

    Chỉ chờ khi đôi trẻ này quấn lấy nhau mà ngủ say, những hạt mưa đầu mùa mới bắt đầu rải xuống ướt nền đất, mưa không lớn nhưng hạt mưa to, rơi lộp độp bên mái hiên, thế là lạnh.

    Mưa vụng về gõ xuống mái.

    Tiếng chuông báo thức réo vang.

    Cậu vươn tay ra tắt nó đi.

    Không có cảm giác cáu kỉnh vì phải dậy sớm như mọi khi, hôm nay cậu tỉnh rất nhanh, nhưng không phải vì hào hứng, mà vì cậu biết đã đến lúc rồi.

    Cậu quay sang nhìn người vẫn mê man ngủ say sưa bên cạnh, rồi lặng lẽ bước xuống giường, đi làm vệ sinh cá nhân xong mới ra lay anh tỉnh, thấy anh chuẩn bị ngồi dậy rồi cậu ngoảnh mặt bước ra ngoài.

    Có lẽ hôm nay cậu là người dậy sớm nhất, khi mà ra tới sảnh vẫn chưa thấy ai, cậu cứ thế im lặng ngồi tại một chiếc ghế gần đó, mắt ngước ra nhìn bên ngoài, do mưa làm nhòe đi màu sáng của trời hay do hôm nay ông trời mãi không muốn dậy mà nhìn bầu trời có vẻ âm u.

    Cậu ngồi nghe tiếng mưa vẫn rả rích mãi, tiếng xe cộ di chuyển ngoài đường lúc gần lúc xa, rồi dần dà có thêm cả tiếng của con người, những âm thanh cứ xen vào nhau tạo nên một bản nhạc cho cuộc sống này.

    Cậu thấy hôm nay mình thật lạ, cậu không muốn bản thân sẽ như này đâu, cậu là con thỏ kiêu ngạo, ngông cuồng, mang dáng dấp của tuổi trẻ cơ mà, sao hôm nay lại giống ông cụ cứ sáng ra lại than những lời buồn bã, cô đơn.

    "Em tiễn anh ra sân bay" cậu nhanh nhảu nói với anh rồi vọt lẹ nên xe, để lại anh và vài người đồng đội đứng ngơ ở đó.

    Thấy vậy Scout chỉ cười xòa rồi tiến lại vỗ vãi anh mấy cái, cũng nói thêm mấy câu, chúc anh vài điều tốt đẹp.

    Nhìn lại những người đã từng gắn bó với mình, một số họ thì đang gượng cười tiễn anh, một số thì chỉ lẳng lặng, bao nhiêu nỗi buồn trong lòng đều hiện rõ trên gương mặt.

    Anh giờ đây thật sự sợ cảm giác này, cảm giác như sẽ không được gặp lại họ nữa, sợ sự chia xa này là mãi mãi, trong lòng cứ như có nhiều cơn sóng lớn đang cuộn trào, cuốn lấy những nỗi niềm sâu thẳm trong anh, lo lắng, bồn chồn, xót xa, tự trách... anh ôm từng người họ rồi mới quay đầu lên xe.

    Khi cửa xe dần đóng lại, anh vẫn ngước ra ngoài cửa sổ xe mà nhìn họ, anh biết mình không kịp nói gì nữa rồi.

    Đến khi chiếc xe đi xa khuất anh vẫn ngẩn ngơ nhìn cảnh ngoài đường mà không biết có một em nhỏ vừa lén chụp một bức ảnh cuối cùng của anh.

    Quãng đường từ kí túc xá đến sân bay mất cũng kha khá thời gian, nhưng sao hôm nay cả anh và cậu đều thấy nó nhanh quá vậy, hai người chỉ nói vài câu bâng quơ, như để ổn định tâm lí chuẩn bị làm gì đó.

    Vèo cái đã đến sân bay rồi, thấy cậu ngồi bất động không định xuống xe thì anh hỏi "Iko có muốn cùng anh vào trong không? còn một chút thời gian nữa mà" nghe anh nói, cậu rũ mắt gật gật đầu rồi leo xuống.

    Cậu đi sau anh, bước chân chậm rì rì như muốn níu kéo được chút nào hay chút ấy.

    Cậu ngồi cùng anh ở hàng ghế chờ của sân bay, xung quang ồn ào náo nhiệt, nhưng lòng cậu bây giờ lại rất trống rỗng.

    Thấy cậu không vui, anh cố nói gì đó để kéo tâm trạng cả hai lên chút nhưng bất thành, chính anh cũng đang loay hoay trong mớ hỗn độn bòng bong của mình, anh có thể làm gì bây giờ.

    Mãi rồi một tiếng *ting của thông báo trong sân bay vang lên, số hiệu chiếc máy bay sẽ đưa anh về lại Đai Hàn xa hoa được phát qua loa báo hiệu rằng đến lúc chia tay thật rồi.

    Anh ngập ngừng muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ mỉm cười vò vò đầu cậu rồi tính tạm biệt cậu.

    Khi bàn tay ấm áp ấy vừa rời đi cậu liền bắt lấy cổ tay áo anh, khuôn mặt nhỏ nãy giờ cứ cúi xuống bỗng ngước lên thật nhanh, ánh mắt vô cùng mong chờ nhìn thẳng vào anh:

    _Anh có quý mến em không?

    Anh bối rối chưa hiểu chuyện gì, anh không biết phải trả lời câu hỏi của em như nào mới thỏa đáng, anh muốn hiểu ý câu hỏi của em theo kiểu người thương, nhưng anh không chắc chắn, em dùng từ "quý mến" là hỏi anh trai có quý mến em trai không à?

    Hàng vạn câu hỏi nảy lên liên hồi trong tâm trí anh, quẫn bách thật.

    Thấy anh ngạc nhiên, cứ ngập ngừng lúc lâu như vậy nhưng không nói gì, làm tâm trạng cậu suýt thì sụp đổ tại chỗ, cậu đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định dùng "quý mến" thay cho những từ để ngỏ khác.

    Cậu chỉ mong anh không thấy ngợp, cậu chỉ cần anh gật đầu hay đại loại xác nhận giúp cậu là 'có' thôi.

    Chỉ vậy thôi.

    Khi lời nhắc của loa phát đến lần thứ 2, anh quyết định giữ im lặng đến cùng, anh bước lên ôm em một cái thật chặt, nói lời từ biệt rồi quay người bước đi.

    Em chưa kịp nói rằng 'em sẽ chờ anh' mà, anh vội gì chứ.

    Đợi khi không còn nhìn thấy dáng anh khuất sau đoàn người nhốn nháo nữa cậu vẫn đứng chôn chân tại chỗ, khi không còn nhìn thấy anh nữa cậu mới rơi nước mắt, giọt nước mắt chứa đựng bao nỗi niềm của em.

    A Bố đứng sau chứng kiến hết tất thảy, thấy cậu cứ đứng ngẩn ra một lúc lâu vậy rồi, anh mới tiến lên kéo cậu về, đây cũng mới là lần thứ 2 anh thấy nhóc con này khóc thôi đấy.

    Anh biết cậu bây giờ không ổn nên cũng phối hợp im lặng để cậu tự điều chỉnh tâm trạng.

    Cậu trở về với căn phòng quen thuộc, cơ thể nặng nề ngã lên chiếc đệm êm ái, nơi đây vẫn còn vương chút mùi hương của anh, cậu đã nín nhịn rất lâu rồi.

    Ngay khoảnh khắc cậu vươn tay quờ quạng sang bên phái anh hay nằm nhưng chỉ chạm vào một khoảng trống, cậu liền bật ra những tiếng nức nở, đôi mắt vốn linh động đáng yêu giờ đây đỏ hoe, mờ đi vì làn sương đọng trên mắt, nước mắt cứ chảy dài, chảy dài, cậu hiểu từ bây giờ mình phải độc lập, phải mạnh mẽ, trưởng thành, vì sẽ chẳng còn ai ôn tồn, dịu dàng, luôn theo sát bên an ủi, chở che cho cậu nữa.

    Nhưng giờ đây cậu muốn được bộc bạch hết những tâm sự đã ghìm sâu, cậu đã nén nó lại cho tới tận bây giờ, tủi thân, hụt hẫng, thất vọng, sợ hãi,...

    Tại sao lúc cậu biết anh sẽ rời đi mà cậu lại bình tĩnh như vậy?

    Thật ra cậu đã biết sẽ có ngày này, cậu đã thấy tin nhắn của Deft với anh trai trước mùa World Cup năm nay, anh đã nói rằng nếu còn trượt chân khỏi vòng bảng thì anh sẽ trở về.

    Cậu đã rất cố gắng, cậu từng nói rằng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn để xứng đáng trở thành SP của anh.

    Nhưng ngay lúc trụ nhà chính nổ tung cậu đã biết mình thất bại rồi, mình sẽ mất anh thật rồi.

    Bao nhiêu sự chuẩn bị trước đó của cậu để đối mặt với sự rời đi của anh đều thật vô nghĩa.

    Đến cuối cùng chẳng có lời hứa nào giữa hai người hoàn chỉnh cả.

    Mưa ngoài trời hình như nặng hạt thêm, giờ nó đang thi xem nỗi buồn của cậu hay tiếng vang của nó cái nào nặng nề hơn hay sao?

    Con đường và cảnh vật bên ngoài vẫn nguyên vẹn, chỉ là đong đưa theo gió theo mưa chút thôi.

    Còn người mà cùng nắm tay cậu chạy qua con đường mưa của trước kia sẽ mãi không còn bên cậu nữa.

    Mong cậu thiếu niên ở lại sẽ không nhiễm cái lạnh của cơn mưa năm ấy nữa nhé!

    Hết chap 3.

    Ngoài lề một chút:

    Cre: Gói gọn hồi ức, trao cho Defiko

    Mình muốn nói rằng chương này có vẻ hơi dài, cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc hết 5539 từ của chương này.

    Khi hoàn thành một chương dài như này trong một đêm thì sẽ có những lỗi mình không kiểm soát được hết, mong mọi người góp ý thêm cho mình.

    Một lần nữa cảm ơn ạ!
     
    Mưa
    Chap 4: Mưa


    "Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau

    Mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng

    Mưa khóc lạnh lùng

    Khi buồn và nhớ thương em rất nhiều.

    Mưa có biết đợi chờ nhớ mong

    Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần

    Mưa có trên làn môi em run có nhau trong chiều mưa

    Mình tay trong tay."

    Cậu tỉnh dậy trong mơ màng, khi cảm nhận có vật gì nhỏ nhỏ mềm mềm nhảy lên người.

    Đưa tay xoa xoa đỉnh đầu, cậu vươn người sờ soạng tủ đầu giường để tìm chiếc kính.

    Lật đật ngồi dậy, các giác quan của cậu cũng bắt đầu trở vào hoạt động, cậu không còn nghe thấy tiếng mưa đưa cậu vào giấc ngủ trước đó nữa mà thay vào đó là tiếng xào xạc của những chiếc lá rơi đầy sân, quanh phòng tối đen, ánh sáng duy nhất rọi vào là từ bên ngoài cánh cửa ra vào.

    Bây giờ là gần 11 giờ đêm rồi.

    Lại một mùa đông nữa sắp tới, cơn gió đêm mang theo hơi lạnh cuối thu cứ ùa tới khiến cậu rùng mình mà nép mình sâu hơn trong chiếc áo khoác mỏng.

    Cậu chỉ định ra ngoài mua chút đồ ăn nhanh rồi về, nhưng nghĩ sao đó cậu lại tiến bước về phía nhà ga, nơi có project LED chúc mừng sinh nhật lần thứ 30 của Deft do fan làm tặng.

    Lúc cậu đến đã rất khuya rồi nhưng vẫn còn một số bạn fan đứng đó checkin, cậu không dám lại gần, chỉ đứng từ xa dõi theo từng tấm LED kia, trên đó là hình ảnh của anh qua từng chặng đường để trở thành một trong những tuyển thủ LOL huyền thoại.

    Cậu bắt gặp tấm LED khi anh còn ở EDG, còn cùng nâng cup với cậu, với cả đội giữa màn pháo hoa rực rỡ năm đó.

    Cậu hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, cậu thấy tim mình không còn đập nhanh loạn xạ lên như nhiều năm về trước nữa, giờ đây cậu chỉ có thể mỉm cười âm thầm dõi theo anh thôi.

    Cậu trai bé nhỏ năm đó, người mà anh luôn che chở dìu dắt bây giờ đã trưởng thành lắm rồi.

    Trở về nhà trong tâm trạng lửng lơ, cậu tự đi pha cho bản thân một ly mì nóng hổi, rồi lướt Weibo, theo dõi những bài đăng của fan chúc mừng sinh nhật anh như mỗi năm đều làm.

    Cậu đã sớm nhắn chúc mừng sinh nhật anh rồi, nhưng anh đang ở trong quân ngũ mà, rất khó để anh có thể cảm ơn cậu ngay được.

    Cậu cũng không quá hy vọng anh sẽ đáp lại nhanh nhất có thể.

    Phải kể từ lúc anh vừa mới trở về Hàn, dường như chỉ cần rảnh rỗi là cả hai sẽ nhắn tin hỏi thăm rồi nói chuyện với nhau, anh và cậu luôn cố nhớ lịch thi đấu, lịch stream của đối phương để không làm ảnh hưởng đến công việc của nhau.

    Rồi ở một góc không ai để ý họ sẽ nhắn tâm sự, động viên nhau cố gắng hơn từng ngày.

    Cứ thế, qua nhiều năm, dường như họ càng tiến bộ thì lại càng xa nhau, không còn từng dòng tin nhắn hỏi đối phương đang làm gì, hôm nay có tốt không,... chính anh và cậu cũng chỉ có thể đặt tên cho mối quan hệ này là "đồng đội cũ"

    Nhiều tuần sau tin nhắn chúc anh sinh nhật vui vẻ của cậu, thì anh cũng đáp lại bằng một lời cảm ơn.

    Nhưng chỉ dừng lại ở đó, vì đội cậu vừa trượt chân khỏi chức vô địch thế giới năm nay.

    Tâm trạng của cả đội cũng vì thế mà đi xuống, với tư cách là đội trưởng cậu phải tập trung tinh thần của cả đội để vượt qua giai đoạn này.

    Cậu đang bận bịu trên con đường sự nghiệp của cậu, anh cũng đang đi theo dự định riêng của anh.

    Đôi lúc cậu ngồi suy tư, nhớ về quá khứ và tự hỏi 'từ bao giờ mà hai ta đã xa nhau như vậy rồi, xa nhau cả về khoảng cách và cả ước mơ cũng xa nhau rồi'

    Cậu một mình bước qua mùa đông lạnh giá, cậu khiến cả giới LOL phải xôn xao bàng hoàng trước tin tức 'TUYỂN THỦ MEIKO QUYẾT ĐỊNH GIẢI NGHỆ'.

    Có rất nhiều lời bàn tán xung quanh cậu khi tin tức này được đưa ra, nhưng trái với sự nhộn nhịp, náo động ngoài kia, thật tâm cậu rất bình thản, cậu cũng sắp 30 rồi, cậu đã đạt được tất cả danh hiệu, giờ đây cậu chỉ muốn đi thật chậm thôi, và đắm chìm trong thế giới của riêng cậu.

    Ngày cậu rời đi, những người đồng đội cũ tới chào cậu, ai ở xa không đến được thì gửi lời hỏi thăm qua tin nhắn.

    Chỉ riêng một người là không có động tĩnh gì.

    Ngồi trên chuyến xe trở về Vân Nam, lòng cậu an nhiên đến lạ, cậu chỉ mong có thể về thật mau để chui tọt vào lòng mẹ mà làm nũng.

    Mùa xuân đang tới, bên hè nhà của một buổi chiều gió lộng có một chú thỏ xinh xắn rúc vào chiếc áo khoác dày, gập mình ôm lấy con mèo tròn vo như cục bông, khung cảnh ấy rất bình dị nhưng cũng mang đến cảm giác ấm áp lạ thường.

    Cuối tháng 2 năm ấy, cựu tuyển thủ Deft xuất ngũ.

    Giữa tháng 3 cùng năm, trên trang cá nhân riêng của Deft mọi người thấy anh đăng bức hình đang ở sân bay để đi du lịch.

    Ai cũng tò mò anh đi đâu nhưng 3 ngày sau tấm ảnh anh ở sân bay thì vẫn chưa có tin tức gì thêm.

    Ở Vân Nam, quê nhà của cậu đã vào mùa hoa nở, cỏ cây xanh tươi mơn mởn tràn đầy sức sống, không khí thoải mái dễ chịu biết bao.

    Cậu như thường lệ, đi dạo tản bộ vào mỗi buổi chiều, cậu luôn cười rạng rỡ và chào mọi người xung quanh.

    Cậu thấy tâm hồn nhẹ nhõm và thảnh thơi hơn.

    Chỉ là bỗng nhiên từ đâu có đám mây đen ùn ùn kéo đến, gió bấc nổi lên, cậu đi xa nhà quá, giờ chạy về thì không kịp.

    Định bắt xe về thì cậu lại không sờ thấy ví tiền đâu, chắc cậu để ở nhà rồi, cậu bật điện thoại kiểm tra thì máy cũng hết pin luôn, cậu chậc một cái nghĩ 'xui thật'.

    Ngó nghiêng xung quanh thấy gần đó có điểm chờ xe bus, cậu liền chạy một mạch qua đó đứng, vừa trú được mấy phút thì y như rằng trận mưa xối xả đổ xuống, gió càng mạnh hơn, càng lạnh.

    Cậu chỉ mặc một chiếc áo phông và khoác bên ngoài một chiếc cardigan mỏng manh, nhìn trời này chắc phải mưa thêm mấy tiếng nữa mới ngừng được.

    Trời càng lúc càng tối dần, cậu đã ngồi đây được gần 1 tiếng rồi, cơn mưa này khiến cậu uể oải dần đi.

    Bỗng từ phía xa xa có một chiếc xe đạp đội mưa chạy tới, ngồi trước là chàng thanh niên độ 17 18 tuổi đang nhấp nhổm gồng mình đạp đua với thời tiết, phía sau có cô bé nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu ngồi chéo về bên phải, một tay cô ôm chặt người phía trước, tay còn lại cô cầm ô giơ cao lên che cho người yêu.

    Dù mưa to hắt vào người cả hai nhưng họ lại chẳng có vẻ gì mệt mỏi, vẫn cùng nhau trên một chiếc xe mà đi về, lâu lâu chàng trai lại quay xuống nhìn bạn gái và hô to rằng "em phải ôm chặt anh đấy nhé" rồi cả hai cùng cười rộ lên.

    Ôi nét thanh xuân tràn trề nhựa sống, khi ấy chúng ta cũng thế, cũng sống trong những mộng tưởng đẹp đẽ và luôn nỗ lực hết mình vì ước mơ của mình.

    Cậu nhìn một màn ấy mà nhớ nhung cái người đã khiến cậu nhung nhớ cả một thời, anh từng nói rằng mình là ADC của cậu, cậu từng lén lút hy vọng anh sẽ mãi là ADC của cậu, sau đó chính anh cũng là người khẳng định anh không còn là ADC của cậu nữa,... triền miên trong hồi tưởng đến ngẩn ngơ thì tiếng xe bus kéo cậu trở về thực tại, không có tuyến nào về gần nhà cậu mà cậu chẳng còn một đồng nào trong người, nhìn trời càng tối dần rồi, cậu mà không về thì sẽ kẹt ở đây đến mai mất.

    Thế là cậu liền cởi áo khoác ngoài chùm lên đầu rồi chạy ù ra ngoài trời mưa để về nhà.

    Từng hạt mưa cứ tạt vào mặt cậu lạnh buốt, khiến cho chiếc kính của cậu đọng lại một đống nước mưa mờ ảo, nhưng không còn lựa chọn nào khác, lần sau cậu sẽ cẩn thận cầm ô đi_ vừa chạy đi trong mưa cậu vừa nghĩ.

    Chưa chạy được lâu, cậu mệt quá, đành dừng chân tại một gốc cây lớn, vẫn có những hạt mưa len qua tán lá mà rơi xuống lộp bộp, cậu bỏ áo khoác đã thấm gần như ướt sũng nước qua một bên.

    Rồi gỡ mắt kính xuống lau cho sạch nước, từ đâu có chiếc xe ô tô dừng trước cậu một khoảng, cậu vừa đeo kính lên lại để nhìn rõ hơn thì bóng dáng ai đó đã hấp tấp cầm ô chạy về phía cậu.

    Người đó chạy lại gần thì cậu liền nhận ra là ai, là cái người chỉ để lại một tấm ảnh chụp ở sân bay rồi mất tích trên mạng xã hội 3 ngày trước, nhưng giờ đây lại xuất hiện trước mặt cậu mà chẳng báo trước tiếng nào thế này.

    Anh lẹ tay che ô cho cậu, lúc cậu còn hoang mang chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì anh đã gọi "Iko!!", nghiêng chiếc ô về hướng cậu rồi nắm tay đưa cậu ra xe.

    Yên vị trên chiếc xe rồi, cậu vẫn ngây người ra như tượng, cậu nhìn anh rồi khi lia mắt ra cửa kính.

    Cậu muốn hỏi, muốn nói gì đó với anh nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

    Cậu từng tưởng tượng mình sẽ gặp lại anh trong nhiều tình huống bất ngờ rồi, nhưng chưa từng nghĩ rằng sẽ để anh nhìn thấy hoàn cảnh ướt mưa thảm như này.

    Cậu ngại ngùng đưa tay lên vuốt lại mái tóc rối bù, rồi lần xuống rũ thẳng vạt áo trước.

    Anh để ý thấy loạt hành động này của cậu thì cười khẽ.

    Nghe thấy tiếng anh cười cậu quay lại làm mặt thỏ giận mà hỏi anh "sao anh lại ở đây?".

    Anh ngước về phía cậu cười cười, đưa tay xoa đầu cậu rối bù rồi lại tập trung lái xe tiếp, cậu vẫn cứ nhìn anh chằm chằm đợi anh trả lời câu hỏi.

    _Anh về với em rồi, em không vui sao?

    _Anh không nói gì với em – cậu quay mặt nhìn ra đường, vành tai hơi đỏ lên, nhưng sâu trong mắt đã bắt đầu đọng lại hơi nước, cậu cố lắng tai để nghe anh nói thêm điều gì nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng mưa ào ào va vào cửa kính xe.

    Anh đưa cậu về nhà, rồi được gia đình cậu giữ ở lại ăn cơm tối cùng, trên bàn ăn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, bố mẹ cậu rất thích anh, họ đã biết anh từ rất lâu về trước khi còn là đồng đội với cậu, sau đó thì cũng nhiều lần được cậu kể cho nghe về anh.

    Nên khi trò chuyện cùng nhau bố mẹ cậu và anh rất tự nhiên, rất hài hòa, chỉ là có vài câu nói cần cậu dịch hộ thôi.

    Đêm hôm đó, cậu và anh lại một lần nữa nằm chung giường, cảm giác này đã mất đi từ rất lâu rồi, bây giờ cậu lại một lần nữa được chạm tới.

    Cậu trằn trọc không ngủ được, cứ chốc chốc lại quay người, hòng tìm được một dáng nằm thoải mái.

    Anh thì ngược lại, cứ nằm im lìm vậy thôi, nghe tiếng mưa vẫn tí tách ngoài kia, anh lên tiếng trước

    _Anh muốn tới tìm em

    _Ừm, vậy sao? – cậu nghe anh nói thì không quay người nữa mà dứt khoát nằm hướng về phía anh

    _Anh nhớ em – anh cũng xoay người nằm đối diện với cậu, khi nói ra câu này, anh nhìn thẳng vào đôi mắt trong ngần, long lanh của cậu, thu lại hết toàn bộ biểu cảm từ ngơ ngác đến cụp mi như thỏ bị bắt nạt của cậu

    _Em vẫn luôn chờ để gặp lại anh

    _Iko, anh thích em

    _Cuối cùng, anh cũng về với em rồi

    Nụ hôn hụt năm ấy ở quán rượu, bây giờ được thay bằng một cái thơm thật khẽ lên trán cậu, anh nhẹ ôm lấy cậu, tựa cằm lên mái tóc bồng bềnh của cậu.

    Cậu cũng không cần mỗi đêm lén rúc vào ngực anh nữa, giờ đây cậu có thể ôm anh lúc nào cậu thích.

    Tin tôi đi, người có tình thì dù ở đâu, hay bằng cách nào họ cũng sẽ về với nhau thôi, họ sẽ biến những thứ cố tình thành vô tình để một ngày nào không cần lí do nào cũng có thể ở bên nhau.

    HOÀN.
     
    Back
    Top Dưới