Hoàng Minh trốn sau lưng của đám bạn, lạ lẫm nhìn khuôn viên trường Tổng Hợp.
Trường không rộng như Bách Khoa, nhưng Minh nghe nói nơi đây từng là trụ sở của Pháp, nên mới mang nhiều nét cổ kính lại cũ kỹ, rêu phong như vậy.
" Mày biết mẹ ở đâu không mà đi tìm như mò kim thế?
Không lẽ đi hết sân trường sao?
"
" T-Tao không biết nữa...
Mẹ bảo ở khoa Văn Học...
" Cậu bạn được mẹ là giáo viên của trường Tổng Hợp nhờ đem đồ qua giúp, thế là rủ cả đám đi theo.
Hoàng Minh cũng nối gót, trong túi là chiếc khăn tay muốn trả lại tận tay Hoàng Giang.
" Khoa Văn Học à...
Có phải là khoa của bạn gái Minh không?
" Người đi bên cạnh thúc vai cậu một cái, cười tinh nghịch trêu chọc.
" Bạn gái gì chứ, đừng nói bậy.
"
" Kìa!
Cái bảng khoa Văn Học kìa!
"
Hoàng Minh nhìn theo hướng tay của cậu bạn, có biển chỉ dẫn khoa Văn Học rẽ trái thật.
Nhưng điều Minh thật sự chú ý là, Hoàng Giang đang bước ra cùng vài bạn gái, tất cả đều mặc chân váy điệu đà.
Cô hình như cũng nhận ra cậu, nhưng vẫn bị câu chuyện của bạn học kéo theo.
Tóc Hoàng Giang dài xoã qua lưng, thỉnh thoảng lại che miệng cười duyên dáng.
Mỗi lần cả hai chạm mắt nhau, đôi mắt xinh xắn ấy lại lấp lánh ánh vui mừng.
" Xin chào, bọn tớ bên trường Bách Khoa, cho hỏi cô Hương khoa Văn Học có ở trong đó không?
"
" Bạn là... con cô Hương sao?
" Một cô gái tóc ngang vai, trông vô cùng cá tính lên tiếng.
" Đúng rồi.
"
Minh và các bạn cũng không hiểu sao họ lại cười to, chỉ có Hoàng Giang vừa cười vừa chỉ vào bên trong.
" Cô Hương đang bên trong đấy.
"
Cả nhóm cũng không nán lại lâu mà chạy vào tìm cô Hương, vì sắp đến giờ vào học rồi.
Hoàng Minh muốn nói chuyện với Giang, trả lại chiếc khăn lụa cho cô nhưng nghĩ rồi lại thôi, chờ Giang ở cổng trường khi tan học vậy.
Nhưng cậu vẫn không chịu được mà quay lại nhìn bóng lưng của nàng thêm một lần nữa.
Cậu cứ tưởng sẽ đưa khăn tay cho Giang, nhưng hoá ra chỉ dám đứng nhìn.
Hoàng Minh bỗng dưng thấy mình nhát như con gái.
;
Những ngày bình yên cứ thế trôi, Hoàng Minh cũng không biết có thật sự bình yên khi mỗi lần radio nhắc đến miền Nam là tim cậu giật thót, đến lúc thư của hai anh về mới yên lòng một chút.
Thật may khi họ vẫn ở cạnh nhau, trong cùng tiểu đội ở Tây Ninh - nơi đặt Trung ương cục miền Nam.
Bỗng dưng Hoàng Minh thấy tự hào về hai anh trai mình da diết.
Các anh đang bảo vệ Tổ Quốc, trở thành chiến binh trong những bài thơ Hoàng Minh không hiểu nhưng chắc chắn là rất hài hùng, đang hoàn thành ước nguyện cuối cùng của bố - rằng người Quảng Trị phải thật quật cường, phải bảo vệ mảnh đất của tổ tiên, nhất quyết không cúi đầu.
Nếu một ngày nào đó, Hoàng Minh được khoác lên mình bộ đồ màu xanh ấy, tiến ra chiến trường hỗn loạn, cậu không biết khi nào mình sẽ chết, cái chết ấy có thể thảm khốc đến mức nào, hay sẽ bị Mỹ bắt, lôi vào nhà tù tra khảo, Minh cũng sợ, sợ đến mức tay chân run rẩy.
Nhưng, chỉ cần nghĩ đến bảo vệ thủ đô xinh đẹp yên bình, bảo vệ mái trường Bách Khoa sẽ tiếp tục đón thêm nhiều lứa sinh viên, bảo vệ mẹ và gánh xôi của bà, và, bảo vệ nụ cười trong veo của thiếu nữ Hà Nội, đối với Hoàng Minh đã hạnh phúc lắm rồi.
Cậu sợ chứ, nhưng hơn cả nỗi sợ đó, Hoàng Minh lại sợ không bảo vệ được người mình yêu thương hơn.
" Mạ ni, dạo này tình hình căng rứa hè.
"
Hoàng Minh ngồi xuống cạnh mẹ, lấy lá sen được xếp gọn gàng lên quạt cho bà dù trời cũng chả nóng lắm.
Cậu vừa trải qua một bài kiểm tra, thầy nói Minh rất chăm chỉ, còn sáng dạ, sớm muộn cũng sẽ được phục vụ Cách mạng.
Nhưng Hoàng Minh không biết sớm muộn là khi nào, cậu muốn được cống hiến càng nhanh càng tốt, muốn tìm lại hai anh trai, muốn về Quảng Trị, muốn về miền Nam xem cái mà Mỹ gọi là " văn minh " có hình hài ra sao mà chúng nỡ vịn vào cái cớ đó mà chia rẽ đất nước khốn khổ của cậu.
" Lại mần chi nữa rứa?
" Mẹ dường như hiểu tất những gì Hoàng Minh định nói.
" Mạ nạ, nếu trong Nam kêu, mạ cho con xung phong đi nghe?
"
Hoàng Minh chớp chớp mắt, nhìn bóng lưng cằn cỗi của bà dường như lại nặng nề thêm.
" Mạ biết, mạ có cản được mi mô.
"
" Dạ?
"
" Ngày thằng hai thằng ba đi, mạ cũng khóc hết nước mắt, bảo ở lại với mạ đi, mà tụi hắn vẫn đi.
Hắn nói không xung phong thì người ta vẫn gọi, với lại...
Tụi hắn không muốn sống mà thẹn với bố mi.
"
Giọng mẹ nghẹn lại một nỗi uất hận mà chua xót, hận bọn Tây không biết từ nơi nào đến lần lượt cướp hết chồng con của bà.
Hoàng Minh vuốt nhẹ vai mẹ, cũng không nhịn được mà run lên.
" Con rồi sẽ bị kêu nhập ngũ thôi...
Nhưng con chưa bao giờ thấy hối hận.
Hơn nữa, con tin là, chúng ta sắp độc lập rồi, mạ ạ.
"
Cuộc hội thoại bị cắt ngang bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng như gió thoảng, Hoàng Minh ngước lên, gương mặt lập tức sáng rỡ.
" Hôm nay Hoàng Giang đến à?
"
" Dạ con chào cô.
"
Hoàng Giang kéo ghế xuống ngồi, rồi nhìn Minh mà cười.
" Minh cũng tan học sớm sao?
"
" Đúng rồi, sớm hơn cả Hoàng Giang nữa.
" Cậu tự nhiên đưa bát xôi nóng hổi cho Giang.
Hoàng Minh không được gặp cô quá thường xuyên, nhà Giang nghiêm lắm, đâu đó 1 tuần cô mới lại gánh xôi ăn một lần.
Còn bình thường, Hoàng Giang sẽ lên chiếc Minsk của bố về nhà.
Minh chỉ biết đứng nhìn từ xa, vì mỗi khi thấy Giang bước lên chiếc xe sang như vậy, lòng cậu lại thấy cô xa vời làm sao.
Nhưng tim Hoàng Minh vẫn rung động với Giang tha thiết.
Đôi khi bố đến trễ, Minh sẽ tranh thủ giả vờ đi ngang qua mà nói chuyện với Giang.
Đó cũng là cách cậu giữ lại kỷ vật đầu tiên mà Giang trao cho mình.
" Bố chưa đến đón Hoàng Giang à?
"
" Ơ, Minh?
"
" Tớ...
Tớ mới tan học, đang về nhà phụ mẹ.
"
" À, Minh mau về đi, cô đợi.
" Hoàng Giang lại cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng chẳng hề giả tạo mà thật sự vui mừng gặp Minh.
" Cái...
Khăn, tớ trả Giang.
"
Chiếc khăn nằm gọn trong tay Hoàng Minh, màu hồng nhạt óng ánh, ở góc cuối được thêu một bông hoa mà cậu không biết tên, nhưng chắc chắn nó sẽ thơm mùi hoa nhài, vì Minh không biết đã ủ hoa trong khăn bao nhiêu lần.
Chỉ thấy Hoàng Giang ngắm nhìn chiếc khăn thật lâu, đến khi cô lại bật cười, hai má đỏ hây hây.
" Hoàng Minh...
Hoàng Minh cứ giữ đi.
Dù sao ở nhà Giang cũng còn nhiều lắm.
"
Hoàng Giang cúi mặt ngại ngùng, hai tay trắng ngần siết chặt chiếc cặp trong tay, trong khi Hoàng Minh ngẩn ngơ một lúc mới gật đầu.
" Cảm ơn Hoàng Giang, tớ sẽ giữ kỹ.
"
" Hôm nay...
Bố Giang lại bận à?
"
Hoàng Minh ấp úng, trong lòng tự thấy mình ngốc nghếch thế nào, hiếm hoi lắm mới có cơ hội gặp được Hoàng Giang, mà chỉ toàn hỏi mấy câu linh tinh.
" Thôi mạ về đây, Giang ở đây vui nhe con.
"
" Cô đi ạ.
"
Mẹ tự dưng đi mất, Minh lại càng khó xử hơn nữa.
" Nay bố mẹ đi vắng rồi, nên Giang về trễ một chút cũng được.
"
" À...
" Hoàng Minh gật đầu như cái máy.
" Giang...Giang muốn ăn nữa không?
Để Minh xúc thêm cho.
"
" Không cần đâu, lúc nãy cô xúc cho Giang nhiều lắm rồi.
"
Hoàng Giang lại cười, mà mỗi lần cô cười giữa bầu trời Hà Nội, lòng Minh lại xao xuyến.
Đến khi quay lại, Giang vẫn ngồi đó, trên tay lại là quyển sách đã sờn cũ dày cộp.
Cô chăm chú đọc từng chữ một, Hoàng Minh đoán là sách văn học - tinh hoa mà cậu sẽ không bao giờ hiểu được.
Nhưng nhìn dáng vẻ Giang chăm chú như vậy, cậu nghĩ chắc quyển sách rất hay.
" Giang đọc gì vậy?
"
" Chiến Tranh Và Hoà Bình, của Liên Xô đấy.
Minh muốn đọc không?
"
" Không...
" Hoàng Minh ngại ngùng xua tay.
" Minh đọc cũng chẳng hiểu gì..."
" À...
" Trông Hoàng Giang chẳng có vẻ gì là thất vọng mà còn cười tươi hơn.
" Minh chỉ hợp với bản vẽ cơ khí thôi.
"
" Nhưng...
Tên sách hay quá.
" Hoàng Minh thôi điệu cười ngại ngùng, lại nhớ đến cái tên Giang vừa nhắc.
" Tên rất hay, đúng không?
Tớ cũng nghĩ vậy, và tớ nghĩ chúng ta đang đi trên con đường Liên Xô từng đi.
Rồi chúng ta sẽ giành được độc lập.
" Nhắc đến chủ đề này, mắt Hoàng Giang bỗng dưng trở nên sáng hơn hẳn.
" Đến khi đó, tớ muốn vào Nam, xem có khác biệt gì với Hà Nội không...
Còn Minh?
Minh muốn về đâu khi độc lập?
"
" Quảng Trị.
" Hoàng Minh thốt lên như một phản xạ tự nhiên.
" Tớ muốn về Quảng Trị, cùng mẹ và hai anh, đến thăm mộ bố, tớ muốn cho bố xem hoà bình đẹp như thế nào.
" Suy nghĩ một chút, Hoàng Minh lại tiếp tục.
" Nhưng tớ không muốn ở lại Quảng Trị đâu, tớ sẽ lại lên Hà Nội, tiếp tục cống hiến cho đất nước.
"
" Vậy, khi hoà bình, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau ngồi ở đây nhé?
"
Sau này, Hoàng Minh mới hiểu, câu ước hẹn ngày hôm ấy, đã thắt chặt số phận của cả hai cùng với nhau.
Để rồi sau này, dù cách nhau vạn dặm trùng dương, thiếu nữ Hà Nội mãi là ký ức rực rỡ nhất trong đời Hoàng Minh.
;
Hoàng Minh lại gặp Hoàng Giang ở bưu điên bưu điện quân đội, đang nâng niu lá thư được gấp vội, nhìn hệt như cái trên tay Minh, là từ chiến trường gửi về.
Nhưng, em trai Hoàng Giang hình như mới 10 tuổi thôi?
" Minh lại nhận thư sao?
"
Sau vài lần đón đưa qua cây hoa sưa Hà Nội, giờ chỉ cần nhìn thấy Minh, Hoàng Giang sẽ mỉm cười tươi như sương mai đọng trên tán lá, còn vẫy tay với cậu.
" Nhà Giang có ai đi bộ đội à?
" Không biết từ khi nào bước chân của Hoàng Minh lại luôn hướng về Giang, chẳng mấy chốc mà cả hai đã đứng cạnh nhau giữa bưu điện đông đúc.
" Là anh họ Giang thôi, nhưng bố mẹ anh ấy đều mất cả rồi.
Anh ấy ở trong nhà Giang như con ruột vậy.
" Trong tay Hoàng Giang là hai bức thư đã sờn, còn có dấu hiệu bị dính nước, không biết đã đi qua bao nhiêu gian truân mới đến tay người nhà.
Một bức chắc là của bố mẹ Giang, cái còn lại dành cho cô.
" Còn Minh?
"
" Hai anh tớ đều ở chiến trường, đều đặn gửi thư về.
"
" À...
"
Bỗng, tiếng thét gào đau đớn ở trung tâm bưu điện thu hút hết sự chú ý của Giang và Minh.
Chỉ cần nhìn thấy người bưu tá mặc chiếc áo sờn màu, đội nón cũ kỹ, nét mặt âm trầm cùng tờ giấy trên tay, cả hai đều hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Người phụ nữ già, tóc bạc phơ như đi qua hết thảy sương gió của cuộc đời ngã phịch xuống đất, chiếc nón lá chắp vá lăn đến chân Hoàng Giang.
Từ hốc mắt nhỏ xíu vì nếp nhăn của bà, tràn ra giọt nước mắt nóng hổi.
" Chị Hà, tôi tìm chị ở nhà mãi...
Hoá ra chị ở đây.
"
" Tôi...
Tôi đi lấy thư của thằng...
Thằng Khải nhà tôi...
Hôm nay...
Hôm nay thư nó về, cậu có nhầm lẫn gì không?
" Giọng người phụ nữ nấc nghẹn, dù người bưu tá chưa đọc chữ nào, nhưng dường như bất kì ai trong bưu điện cũng đều hiểu mảnh giấy đó thông báo điều gì.
Ngay cả Minh, cả Giang đều hiểu, vì họ đã chứng kiến quá nhiều, ở nhà cạnh bên, ở trường, ở bến tàu.
Những người mẹ ngã xuống, bàng hoàng trước sự thật khó lòng chấp nhận.
" Thay mặt uỷ ban nhân dân...
" Giọng bưu tá gần như cũng nghẹn lại.
" Nó...
Nó mới 25...
"
" Chúng tôi xin thông báo với gia đình một tin buồn.
"
" Khải ơi...
"
" Chiến sĩ Lê Trung Khải đã hi sinh trên chiến trường Bến Tre, ngày 23 tháng 7 năm 1971.
"
" Trung Khải?
"
Giọng Hoàng Giang nhỏ xíu, Minh còn chưa kịp hỏi đã bị lấn át bởi tiếng khóc đầy ai oán của người phụ nữ.
Dẫu vậy, chẳng ai trong bưu điện có một câu phàn nàn, họ chỉ lặng lẽ siết chặt tấm thư trong tay, mắt long lanh từng giọt nước mắt
Có lẽ, thật may thay, con của họ ngoài chiến trường vẫn còn sống để gửi thư về.
Nhưng, cũng thật đau đớn thay, điều đó có nghĩa là con của một người mẹ khác đã mãi mãi nằm lại trong mưa bom bão đạn.
" Khải ơi...
Khải của mẹ...
"
" Ôi mẹ ơi, mẹ!
"
Bây giờ Hoàng Giang mới như nhận ra điều gì, chạy lại thật nhanh, làm Hoàng Minh cũng phải đi theo.
" Tuyết Mai?
"
Hoàng Minh thấy người mẹ già ngã ngồi dưới nền gạch, lập tức chạy lại đỡ bà dậy.
" Giang...
"
Cả hai nhanh chóng giúp Tuyết Mai đỡ mẹ cô ngồi xuống ghế, bà vẫn mê man, gọi tên người con trai trong tiềm thức.
Minh nhìn hình ảnh ấy, cảm nhận như trái tim mình bị bóp nghẹn, đau đớn đến khó thở.
" Là bạn cùng khoa với tớ.
" Hoàng Giang ghé vào tai Minh nói nhỏ.
Khoảng cách gần thêm một chút lập tức làm Hoàng Minh đỏ bừng mặt.
" Cảm ơn hai cậu.
" Tuyết Mai quệt hai dòng lệ, nói trong cơn nức nở.
" Không có gì, là việc nên làm mà.
" Hoàng Giang xua tay.
Tuyết Mai cứ nhìn mãi vào tờ giấy có viết ba chữ " Giấy chứng tử " trên đôi tay run rẩy, nước mắt thể ngừng tuôn ra.
" Anh hứa sẽ nhìn tớ tốt nghiệp.
" Tuyết Mai lắp bắp.
" Anh hứa sẽ trở về, anh hứa sẽ không bao giờ để mẹ và tớ một mình.
"
Tuyết Mai run rẩy ngước lên nhìn Hoàng Giang, cô lập tức ngồi xuống, ôm chặt người bạn của mình.
" Bến Tre xa như vậy, tớ...
Tớ làm sao có thể tìm được xác anh đây?
"
" Sẽ tìm được, Tuyết Mai à, chúng ta sắp thắng rồi, chúng ta sẽ đem anh cậu về Hà Nội, nhé?
Chúng ta sẽ tìm được mà.
" Bàn tay của Giang ôm lấy mặt Tuyết Mai, an ủi mà giọng cũng nghẹn đi vì đau lòng.
Còn Hoàng Minh cứ chôn chân tại đó, siết chặt lá thư trong tay, cậu không biết, rồi ngày mai kia, người tiếp theo nhận được mảnh giấy đó, liệu có phải là mẹ cậu?
Liệu một ngày nào đó, hai anh của Minh sẽ nằm lại đất cát, mãi mãi không tìm được đường về nhà?
;
Cả hai ngồi cạnh mẹ con Tuyết Mai đến khi bà tỉnh lại, bầu trời cũng đã ngả sang màu đỏ cam, dường như ông trời cũng tiếc thương thay cho một thiếu niên đã mãi mãi không thể trở về nhà trong hình hài nguyên vẹn.
Mẹ của Tuyết Mai không còn gào khóc nữa, bà chỉ nhìn về nơi rất xa, ánh mắt như bị khuyết mất một mảnh linh hồn.
Bến Tre là nơi nào, bà không biết, có lẽ cả đời bà cũng không thể đặt chân đến, nhưng, trái tim bà đã mãi mãi thuộc về nơi ấy, tìm kiếm bóng dáng của con trai.
Hoàng Minh cứ đứng nhìn bóng lưng người mẹ ấy khuất sau ráng chiều đỏ rực, chỉ trong một giờ ngắn ngủi thôi, sao nhìn bà lại như già đi mười tuổi.
Hoặc bà thật sự đã chết rồi, chết một phần trong trái tim già cỗi.
Vì ngày mai, ngày mai nữa, dẫu bản trường ca hoà bình cất lên, bà cũng không đợi được chiến tranh trả con về cho mình.
Anh đã đi rất xa, hoá thành sông, thành núi, thành lá cờ Tổ Quốc đỏ thắm.
" Tớ không biết lần sau sẽ là ai.
" Giọng Hoàng Minh vô thức bật ra.
Bưu điện đã thưa vắng người, ngày hôm nay, giấy báo tử không chỉ đến với mẹ con Tuyết Mai, mà còn gửi về tay của vô số người mẹ, người vợ, người con, người em.
" Là ai thì cũng là một người đã nằm xuống nơi chiến trường.
Cũng là đồng bào của chúng ta.
"
Cả hai không vội quay về, tìm một hàng ghế đơn sơ mà ngồi xuống, trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như chậm lại, mọi cảm xúc, đau thương đều âm thầm trôi qua.
" Nhưng tớ vẫn cầu mong đó không phải người nhà của mình.
" Hoàng Giang mỉm cười, nhưng lại chẳng có chút vui vẻ.
" Đêm trôi qua bố mẹ tớ cứ mất ngủ suốt, tiếng lạch cạch của từng cuộn vải cứ vang lên.
Dù không phải con ruột, nhưng ông bà thương anh Bình lắm.
Số áo bố may cho anh ấy ngày càng nhiều, bảo là...
Sau này khi nào anh trở về, sẽ cho anh mặc cả tháng không hết.
"
Giọng Giang nghèn nghẹn, lần đầu tiên Minh thấy cô cảm xúc như vậy.
Hoàng Giang luôn là người điềm tĩnh, chuyện gì nghiêm trọng lắm cũng chỉ che miệng cảm thán một cái nhẹ nhàng.
Nhưng có lẽ, khi nhắc đến khói lửa bom đạn, ai cũng phải đau buồn.
" Nhà Minh ở Quảng Trị...
Chắc nhiều anh hùng lắm nhỉ?
"
" Ừ, nhiều lắm.
" Hoàng Minh mím môi.
" Sống khổ lắm, Giang ạ, đất thì cằn cỗi, bão lũ không ngớt, thế mà, tớ cũng không hiểu sao những con người nhỏ xíu, lại có thể vùng dậy mạnh mẽ đến thế.
Bố tớ đã chết như vậy.
Cái chết rất đáng sợ, nhưng có lẽ chẳng ai sợ cả.
Họ sợ bị phản bội, bị áp bức, bị gông xiềng hơn là cái chết.
Vì không sợ chết, nên hai anh của tớ mới nhập ngũ.
"
" Cô lo lắm, lần nào thư hai anh về, cô cũng đọc đi đọc lại, giữ trong tay như báu vật.
Nên cô nói với tớ sẽ không để Minh nhập ngũ đâu, cậu phải tốt nghiệp đại học.
"
Hai ngón út nhỏ bé gần như chạm vào nhau trong khoảnh khắc.
" Nhưng Hoàng Minh sẽ nhập ngũ đúng không?
"
" Sao Giang biết?
"
Hoàng Minh ngẩn ngơ, cảm nhận Giang thật sự có thể đọc được tâm trí của cậu từng chút một.
" Không phải Hoàng Minh nói mình là người Quảng Trị sao?
Mà người Quảng Trị dù nhỏ bé, nhưng vẫn mạnh mẽ.
" Nụ cười của Giang mang theo nét tinh nghịch.
" Mọi người xung phong nhập ngũ nhiều lắm.
"
" Con trai bên trường Giang cũng vậy.
" Cô gật đầu.
" Chúng ta sắp thắng rồi, tớ có một cảm giác mãnh liệt như thế.
"
Dù sắp hoà bình, dù thông tin về hiệp định và những thoả thuận đã phần nào trôi nổi trên mặt báo, nhưng chính sinh viên như Giang hay Minh là những người hiểu rõ chữ " sắp " xa xôi đến nhường nào, và hoà bình tương lai đó, sẽ phải đổi lấy bằng bao nhiêu sinh mạng nữa?
" Khi đất nước kêu gọi, tớ sẽ nhập ngũ.
Bạn bè đều đi hết cả rồi, nghe nói trong đó vui lắm.
" Hoàng Minh cười khì khì, đến khi thấy ánh mắt nghiêm túc của Giang mới thôi.
" Thật đó, bạn đi hết rồi, mình ở lại chẳng phải là hèn nhát sao?
"
Hoàng Minh hiểu, không phải cứ xung phong mặt trận là giúp đỡ đất nước.
Cậu có thể yên tâm học tập, sau này trở thành kỹ sư giúp đỡ nước nhà bằng nhiều cách khác, nhưng chiến trường lại là nơi cấp bách, mật thiết nhất.
Nhập ngũ, Hoàng Minh vẫn có thể tiếp tục học.
Nhập ngũ, phải chăng cậu có thể cứu thêm một đứa con của người mẹ nào đó trên mảnh đất Việt Nam, quân Giải phóng có thêm một thanh súng liều chết bảo vệ quê hương?
Nhập ngũ, Hoàng Minh sẽ không bao giờ hổ thẹn với bố, để sau này khi gặp lại giấc mơ, ông cũng có thể tự hào vì có một đứa con như cậu.
" Hoàng Minh không sợ sao?
"
Hoàng Giang không mảy may ngăn chặn ý chí của Minh, cuộc trò chuyện chỉ giống như đang tán gẫu về lý tưởng và đất nước.
Đôi mắt cô thản nhiên, nhưng lại chẳng giấu nổi lo lắng.
" Tớ sợ chứ, sợ chết không tìm thấy mẹ, không về Quảng Trị được nữa.
Sợ tớ chết rồi, Quảng Trị lại rơi vào tay bọn Nguỵ, đến lúc đó tớ thật sự sẽ mất đi nhà."
" Không mảnh đất nào trên quốc gia này thuộc về bọn chúng cả.
Vả lại, Quân Giải Phóng đã chiếm được Quảng Trị, ngày có thể trở về không còn xa với Minh đâu.
"
" Khi đó Giang cùng về với tớ được không?
"
Có lẽ, đất nước, niềm tin và lòng yêu thương đã tiếp thêm dũng cảm cho Hoàng Minh, hoặc ngay chính cậu cũng cảm nhận được, thời gian không còn nhiều cho những ngại ngùng, xấu hổ.
" Được.
"
Mai này, khi nước nhà độc lập, cầu Hiền Lương mang độc một màu sơn mới, tớ sẽ dắt cậu về Quảng Trị - mảnh đất của những anh hùng đã cống hiên trọn đời cho Tổ Quốc.
" Tiễn con đi với đủ hình hài
Ngày trở về con đã hoá hình hài đất nước "
27/7 - Ngày thương binh - liệt sĩ Việt Nam.
Nước mắt không bao giờ là đủ cho những gì các anh, các chú, các cụ đã hi sinh vì đất nước.
Chỉ có thể mãi mãi không quên, mãi mãi biết ơn.