Cập nhật mới

Khác Mùa Xanh Sau Cuối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398355568-256-k962628.jpg

Mùa Xanh Sau Cuối
Tác giả: baerissta
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ra đi mang nặng lời thề
Không thắng giặc Mỹ, không về Bách Khoa."

Viết cho các anh - những người đang yên giấc vĩnh hằng dưới sông Thạch Hãn.



war​
 
Mùa Xanh Sau Cuối
1. Mùi hoa bưởi trong veo.


" Cháu chào cô ạ.

"

Hoàng Giang kéo chiếc ghế đã bạc màu, không biết đã đi qua mấy mùa kháng chiến ngồi cạnh nồi xôi đun bằng củi nghe lửa tí tách cháy đều.

Thời tiết đang độ cuối xuân, chuẩn bị đến mùa hè, đã có chút mát mẻ để Giang có thể mặc sơ mi ngắn tay, cầm bát xôi được cô trao tận tay một cách cẩn thận.

Mui lạp xưởng bóng nhẫy mỡ quyện vào hơi cơm nóng hổi, nhè nhẹ bốc khói.

" Hôm ni không có thịt con ạ, bọn Mỹ phong toả hết trơn rồi.

"

Chất giọng Quảng Trị xen một chút thanh âm Hà Nội của người phụ nữ độ xế chiều, tất bật với gánh xôi thơm lừng mùi nếp mới.

Mỗi lần tan học, chỉ cần ngước đầu lên con dốc sát bên trường đại học Tổng Hợp là thấy cô ngồi đó, chăm chú cho từng món ăn của mình.

Mùi thơm từ gánh xôi ám vào từng tấc không khí mùa xuân của Hà Nội, làm chân Hoàng Giang vô thức mà đi về phía đó.

Giang không biết cô tên gì, chỉ biết cô là người Quảng Trị, chồng chết khi chống Pháp, một mình gồng gánh nuôi 3 con rồi trôi dạt lên Hà Nội.

Hoàng Giang thấy một chút xót xa, đất Thủ đô chưa bao giờ là dễ đối với người tứ xứ, đặc biệt là với một người phụ nữ gầy gò, nhỏ xíu như vậy, giữa một thời buổi mà bom sẽ dội xuống đầu bất cứ lúc nào, khi người ta phải chạy thật nhanh để bảo vệ tính mạng của mình.

" Ăn nhiều vào nhe con.

"

" Dạ...

"

" Mạ ơi!

Con về rồi!

"

Giọng nói lảnh lót của một cậu trai vang lên, hai má Hoàng Giang lập tức đỏ bừng, cúi sát đầu nhìn vào bát xôi, Bách Khoa giờ này đã tan học rồi sao?

" Mạ về nghỉ đi, để con trông cho.

"

" Cái thằng ni!

Có thấy khách vẫn ngồi ở đây không?

"

" Hoàng...

Hoàng Giang à?

"

Giọng thiếu niên lắp bắp, lộ rõ vẻ bối xối xen lẫn xấu hổ, Hoàng Giang chầm chậm ngước lên, đối mặt với gương mặt điển trai đang đỏ bừng ngại ngùng.

" Chào...

Hoàng Minh.

"

" Ơ?

Thế con quen Giang à?

"

" Vâng...

Tụi con có gặp nhau trong trường.

" Hoàng Minh vẫn gãi đầu trong vẻ ngại ngùng, hệt như lúc Giang bắt gặp cậu bị thầy phạt vì treo rào ra ngoài chơi cùng đám bạn.

" Ôi giời ơi!

Cái thằng ni mà cũng quen được người như cái Giang à?

Hay dữ hen.

" Cô cười sảng khoái, đập mạnh lên vai Minh.

" Trông giúp mạ hàng xôi nhé!

"

Hoàng Minh cẩn thận nhìn mẹ đi về khuất sau những tán cây um tùm mới ngồi xuống, cậu mặc sơ mi trắng bạc màu, chăm chú nhìn Hoàng Giang vẫn im lặng với bát xôi.

" Không ngon à?

Sao Giang ăn chậm thế?

" Dù cố gắng luyện giọng Hà Nội trên giảng đường, chất giọng của Minh vẫn vương vấn sự giản dị, mộc mạc của Quảng Trị.

" Không có, xôi của mẹ Minh ngon mà.

"Hoàng Giang nhoẻn miệng cười, rồi lại cúi xuống cặm cụi ăn xôi, hoàn toàn không để ý đến nét ngẩn ngơ của cậu sinh viên Bách Khoa.

" Hoàng Giang tan học sớm thế?

Thế khi nào về nhà ?

"

Giang thích cách người ta gọi mình là Hoàng Giang.

Một cái tên chất chứa hơn hai mươi năm gắn bó với giảng đường của người mẹ dạy Pháp văn của cô, cũng là hy vọng mà bố đặt lên cho Giang - không chỉ uỷ mị, thanh lịch mà còn phải mạnh mẽ, quật cường.

" Đúng rồi, nay thầy Dũng không dạy, biết vì sao không?

Vợ thầy chuyển dạ ấy.

" Cả hai phì cười, không khí đã bớt gượng gạo đi nhiều.

" Không biết bố có rảnh đón Giang không nữa, giờ này ở nhà bận lắm.

"

" Minh chở Giang về nhé?

"

Hoàng Giang chớp mắt, đặt chén xôi đã được vét sạch lên gánh xôi, sắc đỏ đã lên tận mang tai.

" Được sao?

"

" Minh chở Giang về, cho bố Giang đỡ nhọc.

"

" Còn...

Gánh xôi thì sao?

"

" Giang...Giang chờ một lát, Minh đem gánh về nhà, nhanh lắm.

"

Cậu trai trẻ đứng phắt dậy, lập tức vác gánh xôi rồi chạy thật nhanh về nhà.

Hoàng Giang dõi theo từng bước chân của cậu, dưới gốc cây cổ thụ đã cùng biết bao thế hệ sinh viên đại học Tổng Hợp trưởng thành, bầu trời Hà Nội hôm nay bỗng dưng phai đi mùi khói bụi, chỉ còn mùi hoa bưởi trong veo.

;

" Hoàng Giang...

Giữ chặt nhé.

"

Chiếc xe đạp cũ kỹ kêu cọc kẹt đi từng con đường in đậm dấu ấn chiến trường, khoảng trời xanh trong chuyển thành màu trắng tinh khôi của hoa sưa, Hoàng Giang đưa tay níu nhẹ góc áo sơ mi bạc màu của Minh, tay còn lại đón lấy từng cánh hoa sưa rơi nhẹ nhàng.

" Minh biết hoa này là hoa gì không?

"

" Hoa gì thế?

"

" Hoa sưa đó, người Hà Nội nói nhìn hoa sưa là biết tháng Ba đang tới.

"

" Minh...

Minh không biết.

"

Giang không thấy được mặt của người đang chở mình, nhưng bóng lưng của Hoàng Minh đang ghì xuống, cố gắng đạp nhanh hết có thể như muốn nuốt trọn con dốc phía trước.

" Này, từ từ thôi, không cần vội vậy đâu.

"

" Hoàng Giang thấy thoải mái không?

Con xe này...

Chắc không bằng chiếc Minsk của bố Giang đâu.

"

" Ơ?

Sao Minh biết bố Giang chạy Minsk?

"

Bóng lưng của Hoàng Minh càng ghì xuống chặt hơn.

" Thì...

Thì ngay nào bác ấy chả đèo Giang đi học, khoa Cơ Khí mê chiếc Minsk lắm...

Nhưng không ai có như nhà Giang đâu.

"

" À.

" Giang thả tay, để cánh hoa trắng bay theo gió.

" Thật ra cũng không thoải mái đến thế đâu, động cơ của nó kêu to lắm.

"

Chiếc xe đạp đi qua hàng Mã, không gian được trang hoàng bằng lồng đèn giấy, giấy tiền, trống con cho đến khi dừng lại trước ngôi nhà dường như vừa được sơn mới, màu vàng nghệ nổi bật giữa khu nhà cũ kỹ.

Hoàng Minh nhìn lướt qua, là dạng nhà ống, mặt tiền hẹp vừa đủ treo một bảng hiệu to viết bằng tay nhiều màu sắc : " Hiệu vải Thanh Hoa ".

Bên trong thấp thoáng những cuộn vải to được chiếu rọi dưới nắng chiều.

" Cái bảng đó...

Hoàng Giang làm đấy.

"

" Đẹp quá, sinh viên khoa Văn Học có khác.

"

" Cảm...

Cảm ơn Minh.

" Hoàng Giang ôm chặt cặp trong tay, vẫn đứng dưới sân nhà.

" À, Hoàng Giang, cái này...

"

Cô đưa tay đón lấy từ tay Minh, là một nắm xôi vò được bao bọc bằng lá sen tươi mới vẫn còn âm ấm.

" Tối Giang học có mệt thì nhớ ăn nhé.

"

" Ừm.

Cảm ơn Minh.

"

Hoàng Giang nhoẻn miệng cười, hai má trắng trẻo đỏ hây hây, quay đầu đi vào trong nhà.

Để lại một mình Hoàng Minh ngẩn ngơ nhìn hình ảnh nàng thơ, lặng lẽ khắc ghi trong tiềm thức.

;

Hoàng Minh quay đầu, lại tiếp tục đạp chiếc xe kêu cọt kẹt về nhà.

Nhà Minh ở đầu con dốc trường Tổng Hợp, được chủ trọ bán rẻ để cô đi Pháp, khác hoàn toàn so với căn nhà ở Hàng Mã của Hoàng Giang.

Thật ra, cô đã sinh ra ở một thế giới hoàn toàn khác với Minh rồi.

Hoàng Minh lần đầu gặp Hoàng Giang là khi cậu cùng nhóm sinh viên khoa Cơ Khi tán gẫu chuẩn bị bắt đầu buổi học mới.

Cả nhóm bỗng ồ lên một cái, làm Minh cũng phải chạy lại góc cửa sổ, nhìn chiếc Minsk đậu trước cổng trường đại học Tổng Hợp.

Đối với tụi con trai học Cơ Khí sinh ra trong thời loạn lạc, Minsk dường như là một giấc mơ xa vời.

Chiếc xe có nguồn gốc từ Liên Xô hoàn toàn trở nên rực rỡ trong mắt những cậu trai trẻ quanh năm chỉ gắn bó với chiếc xe đạp, thằng nào quý hoá lắm thì mới có xe đạp Phượng Hoàng.

Nay chiếc Minsk xuất hiện lù lù trước mắt, cả lớp bỗng dưng trở nên sôi động hơn hẳn.

Nhưng Hoàng Minh không chú ý đến Minsk như vô số người khác, cậu chăm chú nhìn thiếu nữ bước xuống từ xe.

Người đàn ông lái Minsk trông lực lưỡng hơn, nhìn là biết dân buôn bán.

Còn cô gái kia thì khác hơn nhiều.

Minh ngẩn ngơ nhìn cô bước từng bước nhẹ nhàng vào con đường rợp bóng xanh của trường Tổng Hợp, mặc áo sơ mi trắng và quần đen.

Giản dị, nhưng Hoàng Minh vẫn biết là người Hà Nội - gốc, không phải dân tứ xứ như cậu.

Cái chất của thiếu nữ thủ đô khó nói lắm, nhưng chỉ cần nhìn qua mái tóc đen dài được kẹp bằng một chiếc kẹp có đính hoa, đôi giày bệt kiểu Pháp hoàn toàn khác với dép cao su hay guốc mộc thời điểm hiện tại.

Hoàng Minh cứ ngẩn ngơ ngắm nàng như thế, chăm chú quan sát cái phong thái đoan trang ấy, đến khi nàng dần khuất bóng sau mái ngói của trường Tổng Hợp.

Sau ngày hôm đó, Hoàng Minh không biết vì sao lại vô thức tìm kiếm bóng dáng ấy trong đám đông.

Cho đến khi nhìn thấy cô bước lên bục phát biểu ngày khai giảng, Minh mới biết cô tên là Lý Hoàng Giang.

Ồ, hoá ra cô có chung tên lót với Hoàng Minh.

Chỉ một điều nhỏ bé đó thôi mà làm Minh vui cả ngày.

Giang không chỉ xinh đẹp, đoan trang mà còn thông minh, tinh tế, Hoàng Minh nghe cô nói tiếng Pháp lưu loát mà ngẩn cả người.

Hình ảnh Hoàng Giang ngày hôm đó như được tô thêm một lớp bạc lấp lánh, đến mức mãi sau này cậu cứ nhớ mãi không quên.

Thật may là trong lớp Cơ Khí Minh quen được một người tự xưng là người quen của Giang.

Nghe hắn giải thích Hoàng Minh cũng không hiểu, chỉ cố gắng lắng nghe những " kiến thức " mà người ta truyền tải về Hoàng Giang.

Cô hoàn toàn khớp với hình ảnh Hoàng Minh tự tưởng tượng ra trong đầu.

Giang thật sự là thiếu nữ Hà Nội gốc, cái khái niệm mà dân Quảng Trị trôi dạt như Minh chỉ nghe qua mồm của cô bán cháo trước cửa nhà.

Bạn Minh nói, nhà Hoàng Giang ở Hàng Mã - cái phố chỉ khi Tết mẹ mới xếp gánh xôi vào góc, dắt Hoàng Minh và hai anh trai - lúc đó chưa ra chiến trường đi mua vài món đồ về trang trí trong căn nhà xập xệ.

Anh hai sẽ bế Minh lên treo lồng đèn, tự dưng cậu lại nhớ anh hai quá.

Bức thư cuối cùng anh kể anh đang ở chiến trường miền Nam, mỗi lần thư không về đúng hẹn là mẹ Minh một ngày như già đi mười tuổi.

Nhà Hoàng Giang không chỉ nằm trên Hàng Mã, mà còn là hiệu vải có tiếng trong vùng.

Sau này Minh mới biết tên tiệm vải là Thanh Hoa.

Sao mà thứ gì liên quan đến Giang đều nhẹ nhàng, tinh tế, đoan trang thế nhỉ?

Người bạn đó còn kể tận tình bố của Giang ngày xưa là học sinh trường Bưởi - sau này về nhà mở tiệm vải đông khách nhất nhì hàng Mã.

Trong khi Giang lại giống mẹ hơn nhiều - nghe nói mẹ Giang là cháu của nhà phú hộ từng giúp đỡ Cách Mạng ngày xưa, giờ lại là cô giáo Pháp văn dạy ở trường tư thục cách Bách Khoa 3 con ngõ.

Có lẽ đó là lý do cơ nghiệp đồ sộ như vậy vẫn sống yên bình ở đất Thủ Đô, họ sống im lặng, thiện lương, giấu mình trước thời đại nhiều biến cố.

Hoàng Giang lớn lên trong gia đình như thế, làm sao có thể không thanh lịch, đoan trang?

;

Thế là Hoàng Minh tìm nhiều cách để gặp nữ sinh thủ đô nhiều hơn nữa.

Cậu sẽ cố tình đứng ở cổng trường lâu hơn, chờ từng lớp sinh viên của trường Tổng Hợp tan học, đến nỗi về trễ bị mẹ mắng một trận.

Hoàng Giang không chạy xe đạp như bọn Minh, cô thường đứng lặng im trước tán cây bằng lăng chờ tiếng động cơ quên thuộc từ chiếc Minsk của bố đến đón.

Có lúc, bố bận việc không đến, thế là Giang cứ đứng đó đợi, mà Minh, cũng núp sau bóng răm ngắm nhìn cô cả một buổi chiều.

Cho đến một ngày, cuối cùng Hoàng Minh cũng được gặp Giang ở khuôn viên Tổng Hợp, không phải là một mình cậu, là cả khoa Cơ Khí đến nghe toạ đàm chính trị.

Trùng hợp làm sao khi khoa của Minh lại học chung với Giang.

Khoa văn học đa phần là nữ sinh, mà thời ấy ở Hà Nội chỉ có những cô tiểu thư quyền quý mới được học đại học, nên cô nào cô nấy đều xinh đẹp, cái đẹp quyền quý, được chăm lo từng lọn tóc tà áo, khiến đám sinh viên Bách Khoa chỉ có thể trố mắt nhìn.

Nhưng Hoàng Minh, vẫn chỉ nhìn một mình Giang.

Cậu nhanh chân giành lấy chỗ ngồi cạnh bên Hoàng Giang.

Nhưng từ lúc đó, Minh không thể chú ý đến điều gì khác ngoài hương thơm thoang thoảng của cô và thông tin cập nhật chiến trường miền Nam phát trên radio rè rè.

Hoàng Minh lo cho anh hai với anh ba lắm.

Bố của cậu đã nằm lại trên chính mảnh đất quê hương trong kháng chiến, cho đến khi Minh lớn lên, mẹ gồng gánh nuôi cả 3 anh em rồi trôi dạt về mảnh đất thủ đô.

Hoàng Minh nghĩ, cậu thật sự nghĩ hoà bình đã về, rằng một ngày nào đó cậu có thể trở về nhà, về Quảng Trị, ở bên bố như thuở còn thơ bé.

Nhưng ngày đó dường như chẳng bao giờ tới, thì ra không có Pháp thì sẽ có Mỹ, bầu trời trên đầu Minh hoá ra sẽ chẳng bao giờ yên bình.

Anh hai, anh ba của cậu không học đại học, vừa có tin nhập ngũ đã khăn gói lên đường.

Các anh nói muốn bảo vệ Quảng Trị - chiến trường khốc liệt nhất đứng giữa sự giao tranh của 2 miền.

Nhưng cuối cùng, họ đã trôi dạt tới miền Nam.

Hoàng Minh hiểu, cậu hiểu chứ, rằng đằng sau vẻ ngoài lạc quan của mẹ ẩn chứa điều gì, rằng bà đã đau đớn ra sao khi bố Minh mất, rằng đêm nào bà cũng mất ngủ, ngóng mãi, tự hỏi đến khi nào chiến tranh mới trả hai đứa con của bà trở về.

Hoàng Minh cũng hiểu tại sao mẹ lại nghiêm khắc với mình đến vậy, hay mẹ dù có bán mạng cũng muốn nuôi cậu học Bách Khoa.

Mẹ không muốn đành lòng tiễn Hoàng Minh nhập ngũ.

Bà muốn bảo toàn tính mạng đứa con trai duy nhất.

Vì bà đã mất đi quá nhiều, mất nước nhà, mất độc lập, mất chồng, và chẳng biết khi nào sẽ mất đi hai người con trai.

Nhưng Hoàng Minh không biết, cậu không thể dám chắc sẽ ở bên mẹ suốt đời.

Vì dù cậu không biết văn thơ chữ nghĩa, Hoàng Minh biết bên ngoài Hà Nội trông vẫn yên bình, những trận chiến vẫn diễn ra liên miên, từng đợt bom dội xuống như mưa, từng sinh mạng của đồng bào Minh đang ngã xuông.

Minh cũng biết trốn tránh chính là hèn hạ, hèn hạ với lý tưởng mà ngày đó bố quyết hi sinh để bảo vệ.

Nếu đất nước vẫy gọi, Hoàng Minh sẽ đi, đi vì bố, vì mẹ, vì hai anh, vì đất nước.

" Này.

"

Hoàng Minh giật mình giữa cơn mộng, nhìn vào chiếc khăn tay được chìa ra một cách nhẹ nhàng, từ Giang.

" H...Hả?

" Minh chớp chớp mắt, mới nhận ra nước mắt đã chảy dài trên má mình từ khi nào.

" Tớ thấy cậu khóc, lau đi.

"

Giọng Hoàng Giang nhẹ nhàng, nghe êm ái như câu hò ở Quảng Trị vậy, ánh mắt cô ngại ngùng không dám nhìn thẳng cậu, nhưng bàn tay đưa khăn của Giang vẫn giữ nguyên.

" Tay...

Tay tớ bẩn lắm.

" Minh nhìn lại bàn tay lấm lem dầu đen kịt từ lúc nãy sửa máy vẫn chưa kịp lau.

Dù chỉ mới là tân sinh viên, tình hình đất nước không cho phép họ thảnh thơi mà bắt tay vào học sửa máy, lắp ráp xe, dường như chỉ cần một hiệu lệnh sẽ lập tức cống hiến.

" Không sao đâu, cậu lau đi.

"

Hoàng Minh rụt rè cầm lấy chiếc khăn màu hồng nhạt, dường như được làm bằng lụa vì cậu chưa từng chạm vào thứ gì mềm mại như vậy.

Những giọt nước mắt đã khô, nhưng khi chạm khăn tay vào má, không hiểu sao Minh lại rơi nước mắt lần nữa.

Giọng nói của bố đã hoàn toàn phai nhạt trong ký ức của Minh, cậu chỉ còn nhớ gương mặt của ông.

Hoàng Minh cũng nhớ hai anh của mình da diết, cậu không biết khi nào có thể gặp lại họ, hay có thể, sẽ không bao giờ có thể tương phùng?

Đến khi nhận ra, chiếc khăn xinh đẹp của Hoàng Giang đã lấm lem nước mắt và vết dầu đen kịt.

" Tớ...

Tớ xin lỗi...

Để tớ giặt rồi gửi lại Giang nhé?

"

Hoàng Minh giật thót, không ngờ mình vừa thốt ra tên người ta ngay tại lần đầu gặp mặt.

Cậu bối rối ngước lên nhìn Hoàng Giang, cô chỉ cười một cách dịu dàng, dường như cũng chẳng để ý đến tên gọi đó.

" Cậu...

Tên là gì ấy?

"

" Minh.

Bùi Hoàng Minh.

"

" Thế là cùng tên lót với tớ.

" Hoàng Giang gật gù.

" Được rồi, giặt xong cậu trả cho tớ nhé.

"

" Tớ...

Tớ biết rồi.

" Hoàng Minh gật đầu, vô thức siết chặt lấy chiếc khăn trong tay.

Cả hai lại im lặng nghe radio cho đến khi kết thúc, mọi người lục đục trở về.

Hoàng Minh đang tìm cách tạm biệt Giang sao cho đúng, thì cô đã lên tiếng trước.

" Hoàng Minh.

"

" Hả?

"

" Tớ không biết chiến trường ngoài kia có nuốt chửng người thân của chúng ta hay không, nhưng tớ biết cậu và tớ đều phải cố gắng thật nhiều, đặc biệt là cậu, tương lai quân sự của nước ta đặt trong tay những sinh viên Bách Khoa như cậu.

"

Hoàng Minh đến giờ cũng không thể hiểu được tại sao chỉ vài giọt nước mắt của cậu, Giang vẫn có thể hiểu được tất cả.

Và hoá ra Hoàng Giang không chỉ là một tiểu thư Hà Nội uỷ mị, yếu đuối, trong cô có một ngọn lửa của sự mạnh mẽ, nhiệt huyết và niềm tin vào tương lai.

Chỉ là, đêm đó có một thiếu niên hì hục giặt chiếc khăn tay trong chậu nước trong veo rọi cả ánh trăng.

Cậu còn cẩn thận đến mức, hái từng bông hoa ủ trong chiếc khăn đó, để không ám mùi dầu nhựa làm Hoàng Giang khó chịu.
 
Mùa Xanh Sau Cuối
2. Những lời ước hẹn.


Hoàng Minh trốn sau lưng của đám bạn, lạ lẫm nhìn khuôn viên trường Tổng Hợp.

Trường không rộng như Bách Khoa, nhưng Minh nghe nói nơi đây từng là trụ sở của Pháp, nên mới mang nhiều nét cổ kính lại cũ kỹ, rêu phong như vậy.

" Mày biết mẹ ở đâu không mà đi tìm như mò kim thế?

Không lẽ đi hết sân trường sao?

"

" T-Tao không biết nữa...

Mẹ bảo ở khoa Văn Học...

" Cậu bạn được mẹ là giáo viên của trường Tổng Hợp nhờ đem đồ qua giúp, thế là rủ cả đám đi theo.

Hoàng Minh cũng nối gót, trong túi là chiếc khăn tay muốn trả lại tận tay Hoàng Giang.

" Khoa Văn Học à...

Có phải là khoa của bạn gái Minh không?

" Người đi bên cạnh thúc vai cậu một cái, cười tinh nghịch trêu chọc.

" Bạn gái gì chứ, đừng nói bậy.

"

" Kìa!

Cái bảng khoa Văn Học kìa!

"

Hoàng Minh nhìn theo hướng tay của cậu bạn, có biển chỉ dẫn khoa Văn Học rẽ trái thật.

Nhưng điều Minh thật sự chú ý là, Hoàng Giang đang bước ra cùng vài bạn gái, tất cả đều mặc chân váy điệu đà.

Cô hình như cũng nhận ra cậu, nhưng vẫn bị câu chuyện của bạn học kéo theo.

Tóc Hoàng Giang dài xoã qua lưng, thỉnh thoảng lại che miệng cười duyên dáng.

Mỗi lần cả hai chạm mắt nhau, đôi mắt xinh xắn ấy lại lấp lánh ánh vui mừng.

" Xin chào, bọn tớ bên trường Bách Khoa, cho hỏi cô Hương khoa Văn Học có ở trong đó không?

"

" Bạn là... con cô Hương sao?

" Một cô gái tóc ngang vai, trông vô cùng cá tính lên tiếng.

" Đúng rồi.

"

Minh và các bạn cũng không hiểu sao họ lại cười to, chỉ có Hoàng Giang vừa cười vừa chỉ vào bên trong.

" Cô Hương đang bên trong đấy.

"

Cả nhóm cũng không nán lại lâu mà chạy vào tìm cô Hương, vì sắp đến giờ vào học rồi.

Hoàng Minh muốn nói chuyện với Giang, trả lại chiếc khăn lụa cho cô nhưng nghĩ rồi lại thôi, chờ Giang ở cổng trường khi tan học vậy.

Nhưng cậu vẫn không chịu được mà quay lại nhìn bóng lưng của nàng thêm một lần nữa.

Cậu cứ tưởng sẽ đưa khăn tay cho Giang, nhưng hoá ra chỉ dám đứng nhìn.

Hoàng Minh bỗng dưng thấy mình nhát như con gái.

;

Những ngày bình yên cứ thế trôi, Hoàng Minh cũng không biết có thật sự bình yên khi mỗi lần radio nhắc đến miền Nam là tim cậu giật thót, đến lúc thư của hai anh về mới yên lòng một chút.

Thật may khi họ vẫn ở cạnh nhau, trong cùng tiểu đội ở Tây Ninh - nơi đặt Trung ương cục miền Nam.

Bỗng dưng Hoàng Minh thấy tự hào về hai anh trai mình da diết.

Các anh đang bảo vệ Tổ Quốc, trở thành chiến binh trong những bài thơ Hoàng Minh không hiểu nhưng chắc chắn là rất hài hùng, đang hoàn thành ước nguyện cuối cùng của bố - rằng người Quảng Trị phải thật quật cường, phải bảo vệ mảnh đất của tổ tiên, nhất quyết không cúi đầu.

Nếu một ngày nào đó, Hoàng Minh được khoác lên mình bộ đồ màu xanh ấy, tiến ra chiến trường hỗn loạn, cậu không biết khi nào mình sẽ chết, cái chết ấy có thể thảm khốc đến mức nào, hay sẽ bị Mỹ bắt, lôi vào nhà tù tra khảo, Minh cũng sợ, sợ đến mức tay chân run rẩy.

Nhưng, chỉ cần nghĩ đến bảo vệ thủ đô xinh đẹp yên bình, bảo vệ mái trường Bách Khoa sẽ tiếp tục đón thêm nhiều lứa sinh viên, bảo vệ mẹ và gánh xôi của bà, và, bảo vệ nụ cười trong veo của thiếu nữ Hà Nội, đối với Hoàng Minh đã hạnh phúc lắm rồi.

Cậu sợ chứ, nhưng hơn cả nỗi sợ đó, Hoàng Minh lại sợ không bảo vệ được người mình yêu thương hơn.

" Mạ ni, dạo này tình hình căng rứa hè.

"

Hoàng Minh ngồi xuống cạnh mẹ, lấy lá sen được xếp gọn gàng lên quạt cho bà dù trời cũng chả nóng lắm.

Cậu vừa trải qua một bài kiểm tra, thầy nói Minh rất chăm chỉ, còn sáng dạ, sớm muộn cũng sẽ được phục vụ Cách mạng.

Nhưng Hoàng Minh không biết sớm muộn là khi nào, cậu muốn được cống hiến càng nhanh càng tốt, muốn tìm lại hai anh trai, muốn về Quảng Trị, muốn về miền Nam xem cái mà Mỹ gọi là " văn minh " có hình hài ra sao mà chúng nỡ vịn vào cái cớ đó mà chia rẽ đất nước khốn khổ của cậu.

" Lại mần chi nữa rứa?

" Mẹ dường như hiểu tất những gì Hoàng Minh định nói.

" Mạ nạ, nếu trong Nam kêu, mạ cho con xung phong đi nghe?

"

Hoàng Minh chớp chớp mắt, nhìn bóng lưng cằn cỗi của bà dường như lại nặng nề thêm.

" Mạ biết, mạ có cản được mi mô.

"

" Dạ?

"

" Ngày thằng hai thằng ba đi, mạ cũng khóc hết nước mắt, bảo ở lại với mạ đi, mà tụi hắn vẫn đi.

Hắn nói không xung phong thì người ta vẫn gọi, với lại...

Tụi hắn không muốn sống mà thẹn với bố mi.

"

Giọng mẹ nghẹn lại một nỗi uất hận mà chua xót, hận bọn Tây không biết từ nơi nào đến lần lượt cướp hết chồng con của bà.

Hoàng Minh vuốt nhẹ vai mẹ, cũng không nhịn được mà run lên.

" Con rồi sẽ bị kêu nhập ngũ thôi...

Nhưng con chưa bao giờ thấy hối hận.

Hơn nữa, con tin là, chúng ta sắp độc lập rồi, mạ ạ.

"

Cuộc hội thoại bị cắt ngang bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng như gió thoảng, Hoàng Minh ngước lên, gương mặt lập tức sáng rỡ.

" Hôm nay Hoàng Giang đến à?

"

" Dạ con chào cô.

"

Hoàng Giang kéo ghế xuống ngồi, rồi nhìn Minh mà cười.

" Minh cũng tan học sớm sao?

"

" Đúng rồi, sớm hơn cả Hoàng Giang nữa.

" Cậu tự nhiên đưa bát xôi nóng hổi cho Giang.

Hoàng Minh không được gặp cô quá thường xuyên, nhà Giang nghiêm lắm, đâu đó 1 tuần cô mới lại gánh xôi ăn một lần.

Còn bình thường, Hoàng Giang sẽ lên chiếc Minsk của bố về nhà.

Minh chỉ biết đứng nhìn từ xa, vì mỗi khi thấy Giang bước lên chiếc xe sang như vậy, lòng cậu lại thấy cô xa vời làm sao.

Nhưng tim Hoàng Minh vẫn rung động với Giang tha thiết.

Đôi khi bố đến trễ, Minh sẽ tranh thủ giả vờ đi ngang qua mà nói chuyện với Giang.

Đó cũng là cách cậu giữ lại kỷ vật đầu tiên mà Giang trao cho mình.

" Bố chưa đến đón Hoàng Giang à?

"

" Ơ, Minh?

"

" Tớ...

Tớ mới tan học, đang về nhà phụ mẹ.

"

" À, Minh mau về đi, cô đợi.

" Hoàng Giang lại cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng chẳng hề giả tạo mà thật sự vui mừng gặp Minh.

" Cái...

Khăn, tớ trả Giang.

"

Chiếc khăn nằm gọn trong tay Hoàng Minh, màu hồng nhạt óng ánh, ở góc cuối được thêu một bông hoa mà cậu không biết tên, nhưng chắc chắn nó sẽ thơm mùi hoa nhài, vì Minh không biết đã ủ hoa trong khăn bao nhiêu lần.

Chỉ thấy Hoàng Giang ngắm nhìn chiếc khăn thật lâu, đến khi cô lại bật cười, hai má đỏ hây hây.

" Hoàng Minh...

Hoàng Minh cứ giữ đi.

Dù sao ở nhà Giang cũng còn nhiều lắm.

"

Hoàng Giang cúi mặt ngại ngùng, hai tay trắng ngần siết chặt chiếc cặp trong tay, trong khi Hoàng Minh ngẩn ngơ một lúc mới gật đầu.

" Cảm ơn Hoàng Giang, tớ sẽ giữ kỹ.

"

" Hôm nay...

Bố Giang lại bận à?

"

Hoàng Minh ấp úng, trong lòng tự thấy mình ngốc nghếch thế nào, hiếm hoi lắm mới có cơ hội gặp được Hoàng Giang, mà chỉ toàn hỏi mấy câu linh tinh.

" Thôi mạ về đây, Giang ở đây vui nhe con.

"

" Cô đi ạ.

"

Mẹ tự dưng đi mất, Minh lại càng khó xử hơn nữa.

" Nay bố mẹ đi vắng rồi, nên Giang về trễ một chút cũng được.

"

" À...

" Hoàng Minh gật đầu như cái máy.

" Giang...Giang muốn ăn nữa không?

Để Minh xúc thêm cho.

"

" Không cần đâu, lúc nãy cô xúc cho Giang nhiều lắm rồi.

"

Hoàng Giang lại cười, mà mỗi lần cô cười giữa bầu trời Hà Nội, lòng Minh lại xao xuyến.

Đến khi quay lại, Giang vẫn ngồi đó, trên tay lại là quyển sách đã sờn cũ dày cộp.

Cô chăm chú đọc từng chữ một, Hoàng Minh đoán là sách văn học - tinh hoa mà cậu sẽ không bao giờ hiểu được.

Nhưng nhìn dáng vẻ Giang chăm chú như vậy, cậu nghĩ chắc quyển sách rất hay.

" Giang đọc gì vậy?

"

" Chiến Tranh Và Hoà Bình, của Liên Xô đấy.

Minh muốn đọc không?

"

" Không...

" Hoàng Minh ngại ngùng xua tay.

" Minh đọc cũng chẳng hiểu gì..."

" À...

" Trông Hoàng Giang chẳng có vẻ gì là thất vọng mà còn cười tươi hơn.

" Minh chỉ hợp với bản vẽ cơ khí thôi.

"

" Nhưng...

Tên sách hay quá.

" Hoàng Minh thôi điệu cười ngại ngùng, lại nhớ đến cái tên Giang vừa nhắc.

" Tên rất hay, đúng không?

Tớ cũng nghĩ vậy, và tớ nghĩ chúng ta đang đi trên con đường Liên Xô từng đi.

Rồi chúng ta sẽ giành được độc lập.

" Nhắc đến chủ đề này, mắt Hoàng Giang bỗng dưng trở nên sáng hơn hẳn.

" Đến khi đó, tớ muốn vào Nam, xem có khác biệt gì với Hà Nội không...

Còn Minh?

Minh muốn về đâu khi độc lập?

"

" Quảng Trị.

" Hoàng Minh thốt lên như một phản xạ tự nhiên.

" Tớ muốn về Quảng Trị, cùng mẹ và hai anh, đến thăm mộ bố, tớ muốn cho bố xem hoà bình đẹp như thế nào.

" Suy nghĩ một chút, Hoàng Minh lại tiếp tục.

" Nhưng tớ không muốn ở lại Quảng Trị đâu, tớ sẽ lại lên Hà Nội, tiếp tục cống hiến cho đất nước.

"

" Vậy, khi hoà bình, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau ngồi ở đây nhé?

"

Sau này, Hoàng Minh mới hiểu, câu ước hẹn ngày hôm ấy, đã thắt chặt số phận của cả hai cùng với nhau.

Để rồi sau này, dù cách nhau vạn dặm trùng dương, thiếu nữ Hà Nội mãi là ký ức rực rỡ nhất trong đời Hoàng Minh.

;

Hoàng Minh lại gặp Hoàng Giang ở bưu điên bưu điện quân đội, đang nâng niu lá thư được gấp vội, nhìn hệt như cái trên tay Minh, là từ chiến trường gửi về.

Nhưng, em trai Hoàng Giang hình như mới 10 tuổi thôi?

" Minh lại nhận thư sao?

"

Sau vài lần đón đưa qua cây hoa sưa Hà Nội, giờ chỉ cần nhìn thấy Minh, Hoàng Giang sẽ mỉm cười tươi như sương mai đọng trên tán lá, còn vẫy tay với cậu.

" Nhà Giang có ai đi bộ đội à?

" Không biết từ khi nào bước chân của Hoàng Minh lại luôn hướng về Giang, chẳng mấy chốc mà cả hai đã đứng cạnh nhau giữa bưu điện đông đúc.

" Là anh họ Giang thôi, nhưng bố mẹ anh ấy đều mất cả rồi.

Anh ấy ở trong nhà Giang như con ruột vậy.

" Trong tay Hoàng Giang là hai bức thư đã sờn, còn có dấu hiệu bị dính nước, không biết đã đi qua bao nhiêu gian truân mới đến tay người nhà.

Một bức chắc là của bố mẹ Giang, cái còn lại dành cho cô.

" Còn Minh?

"

" Hai anh tớ đều ở chiến trường, đều đặn gửi thư về.

"

" À...

"

Bỗng, tiếng thét gào đau đớn ở trung tâm bưu điện thu hút hết sự chú ý của Giang và Minh.

Chỉ cần nhìn thấy người bưu tá mặc chiếc áo sờn màu, đội nón cũ kỹ, nét mặt âm trầm cùng tờ giấy trên tay, cả hai đều hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Người phụ nữ già, tóc bạc phơ như đi qua hết thảy sương gió của cuộc đời ngã phịch xuống đất, chiếc nón lá chắp vá lăn đến chân Hoàng Giang.

Từ hốc mắt nhỏ xíu vì nếp nhăn của bà, tràn ra giọt nước mắt nóng hổi.

" Chị Hà, tôi tìm chị ở nhà mãi...

Hoá ra chị ở đây.

"

" Tôi...

Tôi đi lấy thư của thằng...

Thằng Khải nhà tôi...

Hôm nay...

Hôm nay thư nó về, cậu có nhầm lẫn gì không?

" Giọng người phụ nữ nấc nghẹn, dù người bưu tá chưa đọc chữ nào, nhưng dường như bất kì ai trong bưu điện cũng đều hiểu mảnh giấy đó thông báo điều gì.

Ngay cả Minh, cả Giang đều hiểu, vì họ đã chứng kiến quá nhiều, ở nhà cạnh bên, ở trường, ở bến tàu.

Những người mẹ ngã xuống, bàng hoàng trước sự thật khó lòng chấp nhận.

" Thay mặt uỷ ban nhân dân...

" Giọng bưu tá gần như cũng nghẹn lại.

" Nó...

Nó mới 25...

"

" Chúng tôi xin thông báo với gia đình một tin buồn.

"

" Khải ơi...

"

" Chiến sĩ Lê Trung Khải đã hi sinh trên chiến trường Bến Tre, ngày 23 tháng 7 năm 1971.

"

" Trung Khải?

"

Giọng Hoàng Giang nhỏ xíu, Minh còn chưa kịp hỏi đã bị lấn át bởi tiếng khóc đầy ai oán của người phụ nữ.

Dẫu vậy, chẳng ai trong bưu điện có một câu phàn nàn, họ chỉ lặng lẽ siết chặt tấm thư trong tay, mắt long lanh từng giọt nước mắt

Có lẽ, thật may thay, con của họ ngoài chiến trường vẫn còn sống để gửi thư về.

Nhưng, cũng thật đau đớn thay, điều đó có nghĩa là con của một người mẹ khác đã mãi mãi nằm lại trong mưa bom bão đạn.

" Khải ơi...

Khải của mẹ...

"

" Ôi mẹ ơi, mẹ!

"

Bây giờ Hoàng Giang mới như nhận ra điều gì, chạy lại thật nhanh, làm Hoàng Minh cũng phải đi theo.

" Tuyết Mai?

"

Hoàng Minh thấy người mẹ già ngã ngồi dưới nền gạch, lập tức chạy lại đỡ bà dậy.

" Giang...

"

Cả hai nhanh chóng giúp Tuyết Mai đỡ mẹ cô ngồi xuống ghế, bà vẫn mê man, gọi tên người con trai trong tiềm thức.

Minh nhìn hình ảnh ấy, cảm nhận như trái tim mình bị bóp nghẹn, đau đớn đến khó thở.

" Là bạn cùng khoa với tớ.

" Hoàng Giang ghé vào tai Minh nói nhỏ.

Khoảng cách gần thêm một chút lập tức làm Hoàng Minh đỏ bừng mặt.

" Cảm ơn hai cậu.

" Tuyết Mai quệt hai dòng lệ, nói trong cơn nức nở.

" Không có gì, là việc nên làm mà.

" Hoàng Giang xua tay.

Tuyết Mai cứ nhìn mãi vào tờ giấy có viết ba chữ " Giấy chứng tử " trên đôi tay run rẩy, nước mắt thể ngừng tuôn ra.

" Anh hứa sẽ nhìn tớ tốt nghiệp.

" Tuyết Mai lắp bắp.

" Anh hứa sẽ trở về, anh hứa sẽ không bao giờ để mẹ và tớ một mình.

"

Tuyết Mai run rẩy ngước lên nhìn Hoàng Giang, cô lập tức ngồi xuống, ôm chặt người bạn của mình.

" Bến Tre xa như vậy, tớ...

Tớ làm sao có thể tìm được xác anh đây?

"

" Sẽ tìm được, Tuyết Mai à, chúng ta sắp thắng rồi, chúng ta sẽ đem anh cậu về Hà Nội, nhé?

Chúng ta sẽ tìm được mà.

" Bàn tay của Giang ôm lấy mặt Tuyết Mai, an ủi mà giọng cũng nghẹn đi vì đau lòng.

Còn Hoàng Minh cứ chôn chân tại đó, siết chặt lá thư trong tay, cậu không biết, rồi ngày mai kia, người tiếp theo nhận được mảnh giấy đó, liệu có phải là mẹ cậu?

Liệu một ngày nào đó, hai anh của Minh sẽ nằm lại đất cát, mãi mãi không tìm được đường về nhà?

;

Cả hai ngồi cạnh mẹ con Tuyết Mai đến khi bà tỉnh lại, bầu trời cũng đã ngả sang màu đỏ cam, dường như ông trời cũng tiếc thương thay cho một thiếu niên đã mãi mãi không thể trở về nhà trong hình hài nguyên vẹn.

Mẹ của Tuyết Mai không còn gào khóc nữa, bà chỉ nhìn về nơi rất xa, ánh mắt như bị khuyết mất một mảnh linh hồn.

Bến Tre là nơi nào, bà không biết, có lẽ cả đời bà cũng không thể đặt chân đến, nhưng, trái tim bà đã mãi mãi thuộc về nơi ấy, tìm kiếm bóng dáng của con trai.

Hoàng Minh cứ đứng nhìn bóng lưng người mẹ ấy khuất sau ráng chiều đỏ rực, chỉ trong một giờ ngắn ngủi thôi, sao nhìn bà lại như già đi mười tuổi.

Hoặc bà thật sự đã chết rồi, chết một phần trong trái tim già cỗi.

Vì ngày mai, ngày mai nữa, dẫu bản trường ca hoà bình cất lên, bà cũng không đợi được chiến tranh trả con về cho mình.

Anh đã đi rất xa, hoá thành sông, thành núi, thành lá cờ Tổ Quốc đỏ thắm.

" Tớ không biết lần sau sẽ là ai.

" Giọng Hoàng Minh vô thức bật ra.

Bưu điện đã thưa vắng người, ngày hôm nay, giấy báo tử không chỉ đến với mẹ con Tuyết Mai, mà còn gửi về tay của vô số người mẹ, người vợ, người con, người em.

" Là ai thì cũng là một người đã nằm xuống nơi chiến trường.

Cũng là đồng bào của chúng ta.

"

Cả hai không vội quay về, tìm một hàng ghế đơn sơ mà ngồi xuống, trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như chậm lại, mọi cảm xúc, đau thương đều âm thầm trôi qua.

" Nhưng tớ vẫn cầu mong đó không phải người nhà của mình.

" Hoàng Giang mỉm cười, nhưng lại chẳng có chút vui vẻ.

" Đêm trôi qua bố mẹ tớ cứ mất ngủ suốt, tiếng lạch cạch của từng cuộn vải cứ vang lên.

Dù không phải con ruột, nhưng ông bà thương anh Bình lắm.

Số áo bố may cho anh ấy ngày càng nhiều, bảo là...

Sau này khi nào anh trở về, sẽ cho anh mặc cả tháng không hết.

"

Giọng Giang nghèn nghẹn, lần đầu tiên Minh thấy cô cảm xúc như vậy.

Hoàng Giang luôn là người điềm tĩnh, chuyện gì nghiêm trọng lắm cũng chỉ che miệng cảm thán một cái nhẹ nhàng.

Nhưng có lẽ, khi nhắc đến khói lửa bom đạn, ai cũng phải đau buồn.

" Nhà Minh ở Quảng Trị...

Chắc nhiều anh hùng lắm nhỉ?

"

" Ừ, nhiều lắm.

" Hoàng Minh mím môi.

" Sống khổ lắm, Giang ạ, đất thì cằn cỗi, bão lũ không ngớt, thế mà, tớ cũng không hiểu sao những con người nhỏ xíu, lại có thể vùng dậy mạnh mẽ đến thế.

Bố tớ đã chết như vậy.

Cái chết rất đáng sợ, nhưng có lẽ chẳng ai sợ cả.

Họ sợ bị phản bội, bị áp bức, bị gông xiềng hơn là cái chết.

Vì không sợ chết, nên hai anh của tớ mới nhập ngũ.

"

" Cô lo lắm, lần nào thư hai anh về, cô cũng đọc đi đọc lại, giữ trong tay như báu vật.

Nên cô nói với tớ sẽ không để Minh nhập ngũ đâu, cậu phải tốt nghiệp đại học.

"

Hai ngón út nhỏ bé gần như chạm vào nhau trong khoảnh khắc.

" Nhưng Hoàng Minh sẽ nhập ngũ đúng không?

"

" Sao Giang biết?

"

Hoàng Minh ngẩn ngơ, cảm nhận Giang thật sự có thể đọc được tâm trí của cậu từng chút một.

" Không phải Hoàng Minh nói mình là người Quảng Trị sao?

Mà người Quảng Trị dù nhỏ bé, nhưng vẫn mạnh mẽ.

" Nụ cười của Giang mang theo nét tinh nghịch.

" Mọi người xung phong nhập ngũ nhiều lắm.

"

" Con trai bên trường Giang cũng vậy.

" Cô gật đầu.

" Chúng ta sắp thắng rồi, tớ có một cảm giác mãnh liệt như thế.

"

Dù sắp hoà bình, dù thông tin về hiệp định và những thoả thuận đã phần nào trôi nổi trên mặt báo, nhưng chính sinh viên như Giang hay Minh là những người hiểu rõ chữ " sắp " xa xôi đến nhường nào, và hoà bình tương lai đó, sẽ phải đổi lấy bằng bao nhiêu sinh mạng nữa?

" Khi đất nước kêu gọi, tớ sẽ nhập ngũ.

Bạn bè đều đi hết cả rồi, nghe nói trong đó vui lắm.

" Hoàng Minh cười khì khì, đến khi thấy ánh mắt nghiêm túc của Giang mới thôi.

" Thật đó, bạn đi hết rồi, mình ở lại chẳng phải là hèn nhát sao?

"

Hoàng Minh hiểu, không phải cứ xung phong mặt trận là giúp đỡ đất nước.

Cậu có thể yên tâm học tập, sau này trở thành kỹ sư giúp đỡ nước nhà bằng nhiều cách khác, nhưng chiến trường lại là nơi cấp bách, mật thiết nhất.

Nhập ngũ, Hoàng Minh vẫn có thể tiếp tục học.

Nhập ngũ, phải chăng cậu có thể cứu thêm một đứa con của người mẹ nào đó trên mảnh đất Việt Nam, quân Giải phóng có thêm một thanh súng liều chết bảo vệ quê hương?

Nhập ngũ, Hoàng Minh sẽ không bao giờ hổ thẹn với bố, để sau này khi gặp lại giấc mơ, ông cũng có thể tự hào vì có một đứa con như cậu.

" Hoàng Minh không sợ sao?

"

Hoàng Giang không mảy may ngăn chặn ý chí của Minh, cuộc trò chuyện chỉ giống như đang tán gẫu về lý tưởng và đất nước.

Đôi mắt cô thản nhiên, nhưng lại chẳng giấu nổi lo lắng.

" Tớ sợ chứ, sợ chết không tìm thấy mẹ, không về Quảng Trị được nữa.

Sợ tớ chết rồi, Quảng Trị lại rơi vào tay bọn Nguỵ, đến lúc đó tớ thật sự sẽ mất đi nhà."

" Không mảnh đất nào trên quốc gia này thuộc về bọn chúng cả.

Vả lại, Quân Giải Phóng đã chiếm được Quảng Trị, ngày có thể trở về không còn xa với Minh đâu.

"

" Khi đó Giang cùng về với tớ được không?

"

Có lẽ, đất nước, niềm tin và lòng yêu thương đã tiếp thêm dũng cảm cho Hoàng Minh, hoặc ngay chính cậu cũng cảm nhận được, thời gian không còn nhiều cho những ngại ngùng, xấu hổ.

" Được.

"

Mai này, khi nước nhà độc lập, cầu Hiền Lương mang độc một màu sơn mới, tớ sẽ dắt cậu về Quảng Trị - mảnh đất của những anh hùng đã cống hiên trọn đời cho Tổ Quốc.

" Tiễn con đi với đủ hình hài

Ngày trở về con đã hoá hình hài đất nước "

27/7 - Ngày thương binh - liệt sĩ Việt Nam.

Nước mắt không bao giờ là đủ cho những gì các anh, các chú, các cụ đã hi sinh vì đất nước.

Chỉ có thể mãi mãi không quên, mãi mãi biết ơn.
 
Back
Top Bottom