Cửa phòng tắm khẽ mở, làn hơi ấm tràn ra từng đợt mỏng.
Lê Di Nhiên bước ra, trên người vương lại mùi sữa tắm, tóc ướt nhỏ từng giọt xuống cổ áo.
Một tay cầm khăn, cậu lau qua loa vài cái rồi vắt luôn khăn qua cổ, để mặc hai đầu khăn rũ xuống trước ngực.
Phòng ngủ ngay bên cạnh, chỉ vài bước là tới.
Ánh đèn hắt xuống, phủ một lớp sáng rõ và lạnh trong không gian yên tĩnh.
Lê Di Nhiên bước vào, tiện tay đóng cửa, rồi đi thẳng tới cửa sổ.
Cạch.
Cửa sổ vừa mở hé, gió lập tức lùa vào.
Luồng không khí lạnh lướt qua mái tóc ẩm , mang theo cảm giác lành lạnh dọc da đầu.
Cậu đứng yên ở đó, mặc cho gió hong khô từng sợi tóc, hơi nước dần tan đi trong không khí.
Đang định quay đi, ánh mặt cậu chợt khựng lại.
Dưới ánh đèn trắng lạnh bên ngoài , có một bóng người đứng đó.
Ánh sáng khiến người đứng dưới đó không bị nhoè đi, hiện lên khá rõ ràng.
Chỉ một thoáng sau, người kia như nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại đúng vị trí cửa sổ.
Khoảng cách không gần, cậu không nhìn rõ được biểu cảm người ở dưới.
Lê Di Nhiên thấy người đó cúi đầu xuống, ánh sáng màn hình điện thoại loé lên trong tay.
Gió thổi qua, tóc Lê Di Nhiên khẽ lay động theo từng cơn gió.
Cậu vẫn đứng yên, cố nhìn rõ người phía dưới là ai.
Ting.
Âm thanh thông báo vang lên, theo phản xạ Lê Di Nhiên cúi đầu lập tức mở điện thoại.
Màn hình sáng lên, tin nhắn mới liền hiện ra.
[Trần Vũ Hải : Tối lạnh đấy.]
[Lê Di Nhiên : Anh dưới đó à?]
[Trần Vũ Hải : Ừ.]
Ngón tay Lê Di Nhiên dừng lại trên màn hình một lúc, xoá rồi lại nhập cuối cùng chỉ gửi đi dấu chấm.
[Lê Di Nhiên : ...]
Tin nhắn vừa gửi đi bên kia liền gửi tới một tin nhắn thoại, Lê Di Nhiên chần chừ nửa giây rồi ấn vào nghe.
Giọng nói của Trần Vũ Hải vang lên trộn lẫn với tiếng gió : "Xuống không?
Không xuống anh đi về nhé, lạnh lắm.".
Lê Di Nhiên nghe xong quay người, kéo vội chiếc áo gió treo bên cạnh.
Động tác có chút gấp gáp, áo vừa khoác lên, khoá còn chưa kịp kéo hết cậu đã vội mở cửa phòng.
Cậu bước nhanh ra ngoài, gần như chạy xuống cầu thang.
Tiếng bước chân dội nhẹ lên từng bậc, gấp gáp và rõ ràng.
"Đi đâu đấy?"
Giọng anh trai vang lên từ phía phòng khách.
Lê Di Nhiên nhìn sang, anh cậu đang ngã người ra sofa, một tay cầm cốc nước, ánh mắt nhìn thẳng về phía cậu.
"...Em ra ngoài một tí."
Cậu không dừng lại, chỉ chậm lại một nhịp khi đi ngang qua.
"Giờ này?"
Giọng anh cậu hơi cao lên, mang theo chút nghi ngờ.
"Có việc.".
Lê Di Nhiên đáp ngắn gọn, tay đã đặt lên tay nắm cửa.
Anh cậu nhìn theo, như muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng không nói gì chỉ nằm lại sofa tiếp tục xem phim.
Lê Di Nhiên bước nhanh ra ngoài, cậu bước chậm lại khi gần đến, hơi thở còn chưa kịp ổn định vì vừa chạy xuống.
Gió đêm thổi tung vạt áo chưa kéo hết.
"Anh...".
"Gia Thiên không gọi được cho em."
Trần Vũ Hải cắt ngang, giọng điệu vẫn như lúc chiều.
Lê Di Nhiên khựng lại đáp : "Gì cơ?".
"Em ấy bảo gọi mấy cuộc rồi mà em không nghe, nên nhờ anh qua hỏi em thử.".
Trần Vũ Hải dơ điện thoại lên, màn hình còn sáng rồi hạ xuống trước mặt cậu, đoạn tin nhắn hiện lên.
Không khí chợt lặng đi một nhịp.
Trần Vũ Hải vẫn ở đó, mùi nước giặt quen thuộc vẫn thoang thoảng bên cạnh anh.
Anh vẫn đứng đó, ánh mắt dừng trên Lê Di Nhiên thêm một chút.
Từ mái tóc còn hơi ẩm, áo khoác chưa kéo xong khoá, rồi dừng lại trên khuôn mặt cậu.
Như thể xác nhận điều gì đó, Lê Di Nhiên hỏi : "Chỉ vậy thôi?".
Không rõ là đang hỏi anh hay tự hỏi chính mình, Trần Vũ Hải nhìn cậu nhưng không trả lời ngay, ánh đèn chiếu xuống khiến mắt anh trở nên khó đoán.
"Ừ.".
Một chữ rơi xuống rất nhẹ, ngắn gọn như ngay từ đầu nó nên như vậy.
Trần Vũ Hải không quay đi ngay, ánh mặt vẫn dừng lại trên người Lê Di Nhiên, anh vẫn rất tự nhiên là do anh coi điều đó chưa xảy ra hay do bản thân cậu tự nghĩ nhiều.
Lê Di Nhiên đứng yên, tay giữ mép áo vô thức siết lại làm vải nhăn đi.
Lúc chạy xuống cậu gần như không kịp suy nghĩ, chỉ thấy tin nhắn rồi đi.
"À...."
Giọng cậu rất nhẹ, nhẹ đến mức vừa nói ra đã tan vào không khí.
Cậu định lùi lại một bước, chỉ cần khoảng cách giãn ra một chút, có lẽ sẽ trở về như lúc chưa xuống đây.
Nhưng ngay khi vừa nhúc nhích.
"Không lạnh à?"
Giọng Trần Vũ Hải vang lên.
Cùng lúc đó, anh đưa tay lên, động tác không nhanh cũng không hề do dự.
Ngón tay chạm vào mép khoá áo, kéo lên một đoạn.
Lê Di Nhiên không né, cũng không kịp phản ứng.
Chỉ đứng yên đó, nhìn ngón tay anh lướt qua lớp vài mỏng, kéo lên tận cổ áo mới dừng lại.
"Chạy nhanh xuống đây làm gì?
Không sợ cảm à mà mặc như vậy.".
Giọng Trần Vũ Hải vẫn vậy như chỉ là một cậu trách nhẹ, Di Nhiên không trả lời chỉ cúi xuống nhìn áo vừa được anh kéo lên.
"Em tưởng..."
Câu nói vừa bật ra đã dừng lại.
Cậu tưởng gì?
Tưởng người gọi mình xuống là anh, tưởng nếu chậm một chút anh sẽ thật sự đi về.
Đầu ngón tay lạnh đi, chính cậu cũng không nhận ra.
Tại sao cậu lại vội vàng như thế?
Vội đến mức không kịp suy nghĩ, không kịp mặc thêm áo.
"Hửm?".
"Không có gì."
Lời nói nuốt ngược vào trong.
Lê Di Nhiên lắc đầu nhẹ, như tự phủ nhận chính mình.
Lê Di Nhiên không nhớ rõ lúc đấy anh đã nói gì tiếp, cũng không nhớ mình trở về phòng ra sao, mọi thứ trôi qua một cách mơ hồ.
Chỉ đến khi nằm xuống giường, tay cậu với lên tìm chiếc điện thoại đã ném đâu đó trên giường.
Màn hình bật sáng khi cậu chạm vào, rồi cũng dần tối đi.
Không gian xung quanh yên tĩnh trở lại, chỉ có tâm trí cậu là đang hỗn loạn.
Lê Di Nhiên nhắm mắt lại.
Nhưng hình ảnh lại càng rõ hơn.
Từng chi tiết nhỏ bị kéo ra, lặp lại trong đầu, ánh mắt, giọng nói, mùi hương, hành động của anh.
Những thứ vốn rất bình thường, lúc này lại trở nên khác hẳn.
Cậu khẽ trở mình, không tìm được tư thế nào thật sự thoải mái.
Suy nghĩ cứ tự nhiên lan ra, không kiểm soát được.
Tại sao lại đứng lâu như vậy rồi mới gọi?
Tại sao lại quan tâm cậu có lạnh không?
Và tại sao lại phải kéo khóa áo giúp cậu?
Rõ ràng mỗi chuyện đều có thể giải thích rất đơn giản.
Nhưng ghép lại với nhau, lại khiến người ta không thể không nghĩ nhiều.
Lê Di Nhiên mở mắt, nhìn trần nhà.
Trong đầu như có quá nhiều thứ chồng lên nhau, rối thành một mớ không rõ ràng.
Càng cố gạt đi, lại càng hiện rõ hơn.
Những suy nghĩ vẫn còn đó, lẫn lộn, chồng chéo lên nhau, nhưng dần dần trở nên mơ hồ hơn, như bị kéo xa ra.