Khác Mùa Thu Và Mèo

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
160,953
0
0
408740367-256-k930654.jpg

Mùa Thu Và Mèo
Tác giả: kanqiuyu
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM/DONE] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ...
  • Mùa Hè Năm Ấy Chẳng Thể Quay Về
  • GIÓ QUA NHỮNG MÙA YÊU
  • [Boylove/Thanh xuân vườn trường] Hẹn Nhau Ở Một Mùa...
  • [ TẬP 3 ] Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một
  • [ TẬP 2 ] Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một
  • Mùa Thu Và Mèo
    1. Mùi nước giặt


    Cơn gió thổi qua, làm tán lá trên cao khẽ rung lên.

    Vài chiếc lá ngả màu rơi khỏi cành, cuốn theo những chiếc lá khô lăn lăn trên đất va vào nhau tạo ra tiếng xào xạc nhỏ bé.

    Mái tóc ngắn của Lê Di Nhiên cũng được cơn gió cuốn theo làm rối tung, những sợi tóc mềm bị gió thổi loà xoà trước trán rồi chậm rãi rơi xuống.

    Lê Di Nhiên đang ngẩn ngơ nhìn lá rơi thì trước mắt xuất hiện chai nước còn đọng lại vài giọt nước li ti.

    Cậu đưa tay lên nhận lấy, rồi quay sang nhìn người vừa ngồi xuống bên cạnh.

    Lục Gia Thiên ngửa nhẹ đầu, uống từng ngụm.

    Thấy Lê Di Nhiên quay sang Lục Gia Thiên dừng việc uống nước lại hỏi cậu : "Cậu không mở được à?".

    Lê Di Nhiên lắc đầu đáp : "Không phải.".

    Cậu mở chai nước nhưng chỉ cầm ở tay không uống, nhìn nắp chai trên tay một lúc rồi nói tiếp : "Tớ chỉ đang không biết lựa chọn trường nào thôi.".

    "Ừm, tớ cũng không biết nên chọn gì."

    Lục Gia Thiên nói xong nghĩ một chút rồi đặt tay lên đỉnh đầu cậu, xoa nhẹ.

    "Còn hơn 1 tháng cơ mà?

    Đến lúc đó giáo viên sẽ nhắc đến vài trường, đừng lo nữa về lớp thôi.".

    Lê Di Nhiên đưa tay lên, chỉnh lại tóc bị rối cho gọn gàng cậu chống tay dùng lực đẩy người mình đứng dậy.

    Cậu phủi phủi lớp bụi dính trên tay vài cái, ngay lúc đấy tiếng chuông vào học vang lên.

    Quay sang thấy Lục Gia Thiên cũng đang định đứng dậy, ánh mắt Lê Di Nhiên dừng lại một chút rồi quay người bước đi trước vài bước.

    Lục Gia Thiên bước nhanh phía sau, hai người sánh vai bước đi trên hành lang lớp học, bên ngoài lan can gió khẽ thổi qua tán cây làm vài chiếc lá chậm rãi rơi xuống.

    Tiến tới cửa lớp, bên trong vẫn còn tiếng cười đùa, tiếng xê dịch bàn ghế.

    Ánh sáng từ cửa sổ xuyên qua tấm rèm hắt vào trong tạo nên màu vàng nhạt quanh lớp học.

    Lục Gia Thiên vừa ngồi xuống, quay sang nói với Lê Di Nhiên : "Thầy chưa vào nữa, mong là trống tiết.".

    Vừa dứt lời thầy giáo từ ngoài cửa bước vào, ánh mắt quét qua lớp học đang ồn ào.

    Thầy tiến tới bàn giáo viên gõ nhẹ đầu thước lên mặt bàn.

    Tiếng thước gõ xuống bàn vang lên, lớp học vốn còn rầm rì dần dần im lặng nhưng vẫn còn vài tiếng xì xào khe khẽ dưới cuối lớp.

    "Hôm nay làm đề khảo sát nhé!"

    Nói xong thầy cầm xấp giấy đặt lên bàn đầu tiên, ra hiệu truyền xuống cho mấy bạn phía sau.

    Những tờ giấy lần lượt được chuyển từ bàn này sang bàn khác, lướt qua từng dãy ghế.

    Trong lớp chỉ con tiếng giấy sột soạt khẽ vang lên khi mỗi người nhận lấy rồi chuyền đi.

    Cả lớp lúc này ai cũng đều có một tờ đề khảo sát trên bàn, thầy giáo trên bục giảng nhìn quanh lớp một vòng nói : "Còn ai thiếu không?

    Nếu không có ai thiếu thì bắt đầu từ bây giờ đến hết tiết.".

    Không gian nhanh chóng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy vang lên xen lẫn tiếng lật giấy khe khẽ.

    Lê Di Nhiên cúi đầu chăm chú viết đầu bút lướt trên giấy, đột nhiên có thứ gì đó chạm vào tay cậu.

    Cậu dừng bút, quay đầu sang.

    Lục Gia Thiên cầm bút, đầu bút chọc chọc vào tay cậu lí nhí nói : "Câu này đáp án là gì vậy...".

    Lê Di Nhiên nhìn câu mà Lục Gia Thiên đang để trống quay sang nhìn bài của mình đáp : "A.".

    "Có đúng không thế?".

    Nghe vậy cậu khựng lại, nhìn Lục Gia Thiên ánh mắt cậu lộ rõ vẻ khó chịu.

    "Không.".

    Lục Gia Thiên nhìn cậu mở miệng định nói gì đó nhưng tiếng thầy giáo đã vang lên : "Thiên, em định thi tuyển sinh cũng chép bài à?".

    Một lúc sau tiếng chuông vang lên, âm thanh kéo dài phá tan sự im lặng trong lớp.

    Lê Di Nhiên đặt bút xuống, người bên cạnh cậu vẫn đang cố viết nốt mấy chữ cuối.

    "Dừng bút để ra ngoài bàn."

    Thầy nói xong bước xuống, đi thu từ dãy ngoài cửa lớp nhìn Lục Gia Thiên còn đang hí hoáy viết : "Thiên định khi nào dừng?".

    Lục Gia Thiên miễn cưỡng dừng lại đẩy tờ giấy sang chỗ Lê Di Nhiên.

    Cậu nhận lấy đề, nhìn tên chỗ họ và tên trống trơn.

    Lê Di Nhiên đẩy bài trả lại.

    "Gì vậy?"

    Lục Gia Thiên nhận lấy lật qua lật lại nói tiếp : "Tớ khoanh đầy đủ rồi mà?".

    "Cậu không có tên hả?".

    Lục Gia Thiên nghe cậu nói, đưa mắt nhìn lên chỗ điền tên quả thật vẫn bỏ trống, vội kéo tờ giấy lại, cúi đầu viết nhanh tên mình lên góc bài.

    "Cảm ơn cậu."

    Lục Gia Thiên đẩy tờ giấy về chỗ cậu một lần nữa, đúng lúc thầy bước tới thu bài.

    "Các em về đi, trực nhật nhớ ở lại quét lớp.".

    Giọng thầy vừa dứt, lớp học nháo nhào hẳn lên.

    Vài bạn học quay sang hỏi nhau câu hỏi trong đề, Lê Di Nhiên lấy điện thoại từ trong cặp, rồi đóng lại, cậu xếp gọn ghế lên bàn.

    Vừa mở điện thoại, thông báo tin nhắn của mẹ hiện lên, Lê Di Nhiên mở ra đọc.

    [Mẹ : Nhiên ơi, hôm nay mẹ có việc bận không ở nhà con bảo anh đón con về nhà nhé.]

    Lê Di Nhiên gửi lại một sticker cho mẹ, ngón tay lướt trên màn hình ấn gọi cho anh trai cậu.

    Tiếng tút tút vang đều bên tai, Lê Di Nhiên vừa cầm điện thoại vừa bước đi trên hành lang, Lục Gia Thiên đi bên cạnh nhìn cậu đang gọi điện có chút tò mò cậu đang gọi ai.

    Lê Di Nhiên tưởng anh cậu bận không nghe được máy thì đầu dây bên kia cuối cùng cũng nghe máy.

    "Alo?

    Ai đấy?"

    Giọng anh cậu truyền qua điện thoại.

    "Mẹ nói mẹ không có nhà, anh tan học chưa?

    Qua đón em về nhà.".

    Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, giọng anh cậu bật lên : "Vãi!

    Tao vừa về tới nhà!

    Sao mày không gọi sớm?

    Giờ tao đang chơi game rồi đi bộ đi.".

    "Anh bị điên không?

    Trường cách nhà xa thế mà anh bảo em đi bộ à?".

    "Không điên, xa gì? có mấy đoạn thôi."

    Anh cậu đáp tỉnh bơ, phía sau giọng nói còn loáng thoáng tiếng gõ bàn phím lạch cạch cùng với âm thanh game.

    "Để anh gọi....".

    Chưa kịp để anh cậu nói xong Lê Di Nhiên đã khó chịu ấn tắt máy, Lục Gia Thiên thấy cậu đã nghe máy xong : "Cậu gọi cho ai thế, nhìn cậu không vui lắm.".

    "Không có gì.".

    Lục Gia Thiên tính nói thêm gì đó thì đã thấy mẹ tới, Lê Di Nhiên cũng nhìn thấy, cậu vẫy tay với Gia Thiên : "Mai gặp lại.".

    "Cậu đi chung không?".

    Lê Di Nhiên lắc đầu nói : "Nhà tớ với cậu ngược chiều mà, mau về đi.".

    Lê Di Nhiên đứng lại, nhìn bóng lưng Lục Gia Thiên xa dần trong dòng học sinh tan học, chẳng mấy chốc đã hoà vào đám đông.

    Gió chiều thổi qua, làm tóc trước trán Lê Di Nhiên khẽ lay động.

    Cậu nhìn thêm một lúc đến khi bóng dáng Lục Gia Thiên gần như khuất hẳn mới chậm rãi quay người đi về hướng ngược lại.

    Lê Di Nhiên vừa bước được vài bước thì nghe thấy có người gọi tên mình.

    "Nhiên!".

    Cậu theo phản xạ nhìn về hướng phát ra tiếng, trước mắt là bạn của anh trai cậu đang đạp xe tới.

    Khoảng cách dần rút ngắn, tiếng phanh xe kêu két nhẹ trên mặt đường.

    Anh chống chân xuống đất, hơi thở gấp gáp vì vừa đạp nhanh tới.

    Lê Di Nhiên có chút ngạc nhiên hỏi : "Anh..Sao anh lại ở đây?".

    Anh nhún vai, giọng tuỳ ý : "Anh trai em bảo anh tới chứ sao."

    Nói xong anh hất cằm về phía sau nói : "Có lên không?".

    "Có!"

    Lê Di Nhiên bước lại gần ngồi lên yên sau, hai tay vô thức bám nhẹ vào mép yên.

    "Ngồi chắc chưa?"

    Anh hỏi.

    "Rồi.".

    Anh đạp chân, xe từ từ lăn bánh, tốc độ cũng nhanh dần.

    Gió chiều thổi qua phảng phất mùi nước giặt từ áo người phía trước, hương thơm nhàn nhạt theo từng cơn gió bày ngược về phía cậu.

    Xe vẫn đi đều trên đường, bánh xe kêu lộc cộc khi đi qua chỗ gồ ghề.

    Phía trước anh vẫn đạp xe nhẹ nhàng, tà áo anh bị gió hất nhẹ ra phía sau khẽ chạm vào tay Lê Di Nhiên.

    Con đường phía trước phủ một lớp màu hoàng hôn, không hiểu vì sao, đột nhiên hôm nay cậu lại ước con đường về nhà dài hơn một chút.
     
    Mùa Thu Và Mèo
    2. Cậu tưởng gì?


    Cửa phòng tắm khẽ mở, làn hơi ấm tràn ra từng đợt mỏng.

    Lê Di Nhiên bước ra, trên người vương lại mùi sữa tắm, tóc ướt nhỏ từng giọt xuống cổ áo.

    Một tay cầm khăn, cậu lau qua loa vài cái rồi vắt luôn khăn qua cổ, để mặc hai đầu khăn rũ xuống trước ngực.

    Phòng ngủ ngay bên cạnh, chỉ vài bước là tới.

    Ánh đèn hắt xuống, phủ một lớp sáng rõ và lạnh trong không gian yên tĩnh.

    Lê Di Nhiên bước vào, tiện tay đóng cửa, rồi đi thẳng tới cửa sổ.

    Cạch.

    Cửa sổ vừa mở hé, gió lập tức lùa vào.

    Luồng không khí lạnh lướt qua mái tóc ẩm , mang theo cảm giác lành lạnh dọc da đầu.

    Cậu đứng yên ở đó, mặc cho gió hong khô từng sợi tóc, hơi nước dần tan đi trong không khí.

    Đang định quay đi, ánh mặt cậu chợt khựng lại.

    Dưới ánh đèn trắng lạnh bên ngoài , có một bóng người đứng đó.

    Ánh sáng khiến người đứng dưới đó không bị nhoè đi, hiện lên khá rõ ràng.

    Chỉ một thoáng sau, người kia như nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại đúng vị trí cửa sổ.

    Khoảng cách không gần, cậu không nhìn rõ được biểu cảm người ở dưới.

    Lê Di Nhiên thấy người đó cúi đầu xuống, ánh sáng màn hình điện thoại loé lên trong tay.

    Gió thổi qua, tóc Lê Di Nhiên khẽ lay động theo từng cơn gió.

    Cậu vẫn đứng yên, cố nhìn rõ người phía dưới là ai.

    Ting.

    Âm thanh thông báo vang lên, theo phản xạ Lê Di Nhiên cúi đầu lập tức mở điện thoại.

    Màn hình sáng lên, tin nhắn mới liền hiện ra.

    [Trần Vũ Hải : Tối lạnh đấy.]

    [Lê Di Nhiên : Anh dưới đó à?]

    [Trần Vũ Hải : Ừ.]

    Ngón tay Lê Di Nhiên dừng lại trên màn hình một lúc, xoá rồi lại nhập cuối cùng chỉ gửi đi dấu chấm.

    [Lê Di Nhiên : ...]

    Tin nhắn vừa gửi đi bên kia liền gửi tới một tin nhắn thoại, Lê Di Nhiên chần chừ nửa giây rồi ấn vào nghe.

    Giọng nói của Trần Vũ Hải vang lên trộn lẫn với tiếng gió : "Xuống không?

    Không xuống anh đi về nhé, lạnh lắm.".

    Lê Di Nhiên nghe xong quay người, kéo vội chiếc áo gió treo bên cạnh.

    Động tác có chút gấp gáp, áo vừa khoác lên, khoá còn chưa kịp kéo hết cậu đã vội mở cửa phòng.

    Cậu bước nhanh ra ngoài, gần như chạy xuống cầu thang.

    Tiếng bước chân dội nhẹ lên từng bậc, gấp gáp và rõ ràng.

    "Đi đâu đấy?"

    Giọng anh trai vang lên từ phía phòng khách.

    Lê Di Nhiên nhìn sang, anh cậu đang ngã người ra sofa, một tay cầm cốc nước, ánh mắt nhìn thẳng về phía cậu.

    "...Em ra ngoài một tí."

    Cậu không dừng lại, chỉ chậm lại một nhịp khi đi ngang qua.

    "Giờ này?"

    Giọng anh cậu hơi cao lên, mang theo chút nghi ngờ.

    "Có việc.".

    Lê Di Nhiên đáp ngắn gọn, tay đã đặt lên tay nắm cửa.

    Anh cậu nhìn theo, như muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng không nói gì chỉ nằm lại sofa tiếp tục xem phim.

    Lê Di Nhiên bước nhanh ra ngoài, cậu bước chậm lại khi gần đến, hơi thở còn chưa kịp ổn định vì vừa chạy xuống.

    Gió đêm thổi tung vạt áo chưa kéo hết.

    "Anh...".

    "Gia Thiên không gọi được cho em."

    Trần Vũ Hải cắt ngang, giọng điệu vẫn như lúc chiều.

    Lê Di Nhiên khựng lại đáp : "Gì cơ?".

    "Em ấy bảo gọi mấy cuộc rồi mà em không nghe, nên nhờ anh qua hỏi em thử.".

    Trần Vũ Hải dơ điện thoại lên, màn hình còn sáng rồi hạ xuống trước mặt cậu, đoạn tin nhắn hiện lên.

    Không khí chợt lặng đi một nhịp.

    Trần Vũ Hải vẫn ở đó, mùi nước giặt quen thuộc vẫn thoang thoảng bên cạnh anh.

    Anh vẫn đứng đó, ánh mắt dừng trên Lê Di Nhiên thêm một chút.

    Từ mái tóc còn hơi ẩm, áo khoác chưa kéo xong khoá, rồi dừng lại trên khuôn mặt cậu.

    Như thể xác nhận điều gì đó, Lê Di Nhiên hỏi : "Chỉ vậy thôi?".

    Không rõ là đang hỏi anh hay tự hỏi chính mình, Trần Vũ Hải nhìn cậu nhưng không trả lời ngay, ánh đèn chiếu xuống khiến mắt anh trở nên khó đoán.

    "Ừ.".

    Một chữ rơi xuống rất nhẹ, ngắn gọn như ngay từ đầu nó nên như vậy.

    Trần Vũ Hải không quay đi ngay, ánh mặt vẫn dừng lại trên người Lê Di Nhiên, anh vẫn rất tự nhiên là do anh coi điều đó chưa xảy ra hay do bản thân cậu tự nghĩ nhiều.

    Lê Di Nhiên đứng yên, tay giữ mép áo vô thức siết lại làm vải nhăn đi.

    Lúc chạy xuống cậu gần như không kịp suy nghĩ, chỉ thấy tin nhắn rồi đi.

    "À...."

    Giọng cậu rất nhẹ, nhẹ đến mức vừa nói ra đã tan vào không khí.

    Cậu định lùi lại một bước, chỉ cần khoảng cách giãn ra một chút, có lẽ sẽ trở về như lúc chưa xuống đây.

    Nhưng ngay khi vừa nhúc nhích.

    "Không lạnh à?"

    Giọng Trần Vũ Hải vang lên.

    Cùng lúc đó, anh đưa tay lên, động tác không nhanh cũng không hề do dự.

    Ngón tay chạm vào mép khoá áo, kéo lên một đoạn.

    Lê Di Nhiên không né, cũng không kịp phản ứng.

    Chỉ đứng yên đó, nhìn ngón tay anh lướt qua lớp vài mỏng, kéo lên tận cổ áo mới dừng lại.

    "Chạy nhanh xuống đây làm gì?

    Không sợ cảm à mà mặc như vậy.".

    Giọng Trần Vũ Hải vẫn vậy như chỉ là một cậu trách nhẹ, Di Nhiên không trả lời chỉ cúi xuống nhìn áo vừa được anh kéo lên.

    "Em tưởng..."

    Câu nói vừa bật ra đã dừng lại.

    Cậu tưởng gì?

    Tưởng người gọi mình xuống là anh, tưởng nếu chậm một chút anh sẽ thật sự đi về.

    Đầu ngón tay lạnh đi, chính cậu cũng không nhận ra.

    Tại sao cậu lại vội vàng như thế?

    Vội đến mức không kịp suy nghĩ, không kịp mặc thêm áo.

    "Hửm?".

    "Không có gì."

    Lời nói nuốt ngược vào trong.

    Lê Di Nhiên lắc đầu nhẹ, như tự phủ nhận chính mình.

    Lê Di Nhiên không nhớ rõ lúc đấy anh đã nói gì tiếp, cũng không nhớ mình trở về phòng ra sao, mọi thứ trôi qua một cách mơ hồ.

    Chỉ đến khi nằm xuống giường, tay cậu với lên tìm chiếc điện thoại đã ném đâu đó trên giường.

    Màn hình bật sáng khi cậu chạm vào, rồi cũng dần tối đi.

    Không gian xung quanh yên tĩnh trở lại, chỉ có tâm trí cậu là đang hỗn loạn.

    Lê Di Nhiên nhắm mắt lại.

    Nhưng hình ảnh lại càng rõ hơn.

    Từng chi tiết nhỏ bị kéo ra, lặp lại trong đầu, ánh mắt, giọng nói, mùi hương, hành động của anh.

    Những thứ vốn rất bình thường, lúc này lại trở nên khác hẳn.

    Cậu khẽ trở mình, không tìm được tư thế nào thật sự thoải mái.

    Suy nghĩ cứ tự nhiên lan ra, không kiểm soát được.

    Tại sao lại đứng lâu như vậy rồi mới gọi?

    Tại sao lại quan tâm cậu có lạnh không?

    Và tại sao lại phải kéo khóa áo giúp cậu?

    Rõ ràng mỗi chuyện đều có thể giải thích rất đơn giản.

    Nhưng ghép lại với nhau, lại khiến người ta không thể không nghĩ nhiều.

    Lê Di Nhiên mở mắt, nhìn trần nhà.

    Trong đầu như có quá nhiều thứ chồng lên nhau, rối thành một mớ không rõ ràng.

    Càng cố gạt đi, lại càng hiện rõ hơn.

    Những suy nghĩ vẫn còn đó, lẫn lộn, chồng chéo lên nhau, nhưng dần dần trở nên mơ hồ hơn, như bị kéo xa ra.
     
    Back
    Top Dưới