Ngôn Tình Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 20: 20: Hôn


Giang Nhu xoa thái dương, đầu bỗng nhiên có hơi đau nhức.

Lê Nguyệt cảm thấy cô không khoẻ, để cô nằm nghỉ rồi lại chạy lên nhà tìm chút gạo nấu cháo.

Cô ở tiệm cùng lắm là gọi đồ ăn, nếu không Chiêu Tranh sẽ đưa sang cho cô một phần cơm, không có nấu nướng ở tiệm.

Lê Nguyệt cũng vừa về mấy hôm, bà toàn là đi ra ngoài không thì xuống tiệm hoa, nhà lại càng không có gạo.

Bà đi xuống dốc, đi đến nhà Trịnh Nam có hơi dừng chân.
Lê Nguyệt bấm chuông, Trịnh Nam còn chưa ngủ, ra mở cửa liền nhìn thấy bà, còn tưởng bà rút lại lời nói lúc nãy.
“Cậu…cậu xuống canh Giang Nhu giúp tôi, cho tôi xin bát gạo…”
“Hình như nó không khoẻ…”
Không biết là vì gió độc hay là thân thể cô vốn không khoẻ, ăn uống không đều độ, thêm cả bệnh dạ dày buổi tối lại uống nước dứa.

Con người cô đúng là chỗ nào cũng không khoẻ mà!!!
“Khụ…khụ…”
Trịnh Nam thấy cửa mở, tự mình đi vào, anh rót cho cô cốc nước, đưa đến tận tay.
“…”
“Cậu…cậu sao lại ở đây?” Cô nhìn anh có hơi thắc mắc.

Trịnh Nam ngồi ở sopha: “Mẹ cậu bảo tôi canh cậu đấy, tiểu tổ tông”
“Đừng gọi như vậy.”
Giang Nhu uống ngụm nước, vẻ mặt lại khó coi hơn.

Trịnh Nam suýt nữa quên mất mình là bác sĩ, anh đến gần giường, đưa tay lên trán cô xem xét, hình như là hơi sốt rồi!!
“Nằm nghỉ một chút”
“Cậu may mắn lắm đấy, nhà tớ chiều nay có mua cháo.

Đợi dì hâm nóng sẽ mang xuống” Anh xoa xoa trán cô.
Giang Nhu đẩy tay anh ra: “Đừng xoa trán tôi!”
Lê Nguyệt vừa vào cửa đã nghe lớn tiếng, bà nhìn Trịnh Nam rồi lại nhìn Giang Nhu không khỏi lắc đầu.
“Dì” Anh vội đứng dậy.
“Dì còn chưa đóng cửa nhà, con giúp dì” Bà đưa bát cháo cho anh.
Lê Nguyệt đi rất nhanh, bà còn thuận tay đóng cửa lại.

Trịnh Nam nhận lấy bát cháo cũng tỏ vẻ bất lực, anh ngồi gần cô, còn rất nhanh múc một thìa thổi nguội đưa đến miệng.
“Nào, há miệng ra…”
“…” Cô căng thẳng nhìn anh.
“Cậu có bệnh à?” Giang Nhu thầm mắng.
Cô nhanh chóng đưa miệng đến thìa ngậm lấy.

Đôi môi căng mọng của cô vươn chút cháo, miệng lại ngoan ngoan vừa ngậm vừa nhai nhẹ khiến cô trong rất đáng yêu, là Trịnh Nam tự cảm nhận.

Anh cứ nhìn lấy môi cô một lúc lâu, bỗng nhiên lại tự l**m lấy môi mình.
“Cầm hộ tôi” Anh đưa bát cho cô.
Giang Nhu trực tiếp nhận lấy, chỉ thấy Trịnh Nam rũ mắt nhìn cô, nhìn có hơi lâu nhưng sai đấy trực tiếp giữ vai cô, cuối đầu nặng nề hôn cô.

Môi dán vào nhau, cảm giác rất mềm mại.
Giang Nhu cả người cứng đờ, suýt chút nữa bát cháo trên tay đã rơi xuống.

Cô chỉ thấy nháy mắt trống rỗng.
Mắt mở to, không dám cử động.
Đôi môi Trịnh Nam mềm mại, anh nhẹ nhàng ôn nhu gặm lấy cánh môi của cô, gặm rất nhẹ rất nâng niu, còn nhẹ hơn lúc cô tự cắn môi mình.

Nụ hôn mang chút man mát của bạc hà, ngọt ngào từ khoang miệng của Giang Nhu.

Anh và cô đều cảm nhận được hương vị, cảm nhận được sự mềm mại, còn cảm nhận được cái gọi là nụ hôn của mối tình đầu.

Nó chân thật đến nỗi cô suýt chút nữa đã không tin!!!
Môi anh cứ trằn trọc v**t v*, đến khi Giang Nhu suýt chút nữa nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe mới ngừng lại
Cô chủ động đẩy anh ra, người lại hơi lùi về sau.
“…”
Môi cô bây giờ sưng đỏ lên, chỉ trách do anh ‘ngậm’ lâu quá!!!
“Tên Trịnh Nam khốn này…Cậu làm gì vậy?” Mắt cô bọng nước nhìn anh.
“Em đừng tức giận, đừng tức giận” Trịnh Nam vỗ vỗ vai cô.
“Nào, có muốn ăn cháo nữa không?”
“…”
Cô trợn mắt ghét bỏ.
Thật xấu hổ mà!!
“Tôi có mang thuốc, em mau ăn nhanh rồi uống”
“Nếu cần tôi giúp…thì nói một tiếng” Anh khẽ cười.
Giang Nhu không nói nên lời, im lặng chịu đựng.
Cái gì mà giúp chứ?!
Cô ăn xong liền rất nhanh sẽ uống thuốc, đối với cô, bệnh chính là phiền nhất.

Giang Nhu rất sợ bệnh, sợ sự mệt mỏi mà nó gây ra xen lẫn chính là sự cô đơn mà nó mang lại.

Cô cũng từng bị bệnh cũng từng ở một mình, sau đấy thì vô cùng thê thảm.
“Xong rồi, cậu về đi” Cô nói.
Trịnh Nam lắc đầu: “Không được, phải canh bệnh nhân không rời nửa bước”

“…”
Giang Nhu lườm anh: “Thường ngày ở bệnh viện cậu như thế à?”
“Bệnh viện thì không như thế”
Giang Nhu không thèm nói chuyện với anh, chỉ biết khi cô nằm xuống nghỉ ngơi một lúc thì nghe tiếng đóng cửa ở bên ngoài.

Anh…đi rồi sao?
Cô xoay người định đổi tư thế thì bắt gặp Trịnh Nam đang cầm một cái gối để nằm ở sopha, anh cao lắm, thế nên sopha nhà cô có chút không vừa, Trịnh Nam co ro nằm rất khó khăn.
“???”
“Ở nhà chăn ấm nệm êm không nằm lại chạy đến đây nằm sopha, dì Cẩm biết được sẽ thất vọng lắm”
Anh nhìn về phía cô, cảm thấy cô nói có chút nhiều…
“Mau ngủ đi, hay là muốn tôi cùng em ôm nhau một giường”
“Ngủ ngủ ngủ” Cô đắp kín chăn không nhiều lời nữa.
Trịnh Nam sáng sớm còn có ca sáng, Giang Nhu vì bệnh nên cũng không mở tiệm, cũng thật hay ấy chứ, không biết từ khi mở tiệm cô đã nghĩ biết bao nhiêu ngày, cảm giác làm chủ kinh tế thật hay.
Anh trước khi đi rờ trán cô xem đã tốt hơn chưa, còn có để sẵn thuốc ở bàn, tiếp theo là hôn nhẹ vào môi cô rồi xoa nhẹ đầu.

Anh sợ làm cô thức giấc, nụ hôn cũng như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh!
Chút ngọt ngào buổi sáng này, Trịnh Nam còn hơi mơ màng cảm giác như vừa mơ, anh cũng cười rất lâu đó nha.
“Tiểu Nhu Nhu thật đáng yêu”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 21: 21: Ngọt


Giang Nhu gần đến 27 28 tết mới chịu soạn đồ đạc chuẩn bị về thành phố, cô cảm thấy đón năm mới ở nơi đây là tuyệt nhất, có hoa có gió có sự ấm áp của không khí hoà lẫn vào sự vui tươi của những người ở đây.
Cô nhớ trước đây còn đón tết rất vui, vui nhất chính là cùng Trịnh Nam đi dạo chờ khoảng khắc năm mới, cái khoảng khắc nhìn anh kề bên cô như thể quên mất thời gian vẫn còn trôi đi, ở bên Trịnh Nam dường như một thứ xung quanh chẳng còn quan trọng.

Đến khi về thành phố làm việc sinh sống, cô chưa bao giờ cảm thấy năm mới chính là cực hình đến vậy, nào là một mình trang trí nhà cửa, gặp thân thích thì cứ mãi bàn bạc về hôn nhân, kinh tế, cô đau đầu không thôi.
Giang Nhu tự lái xe về, Lê Nguyệt vốn về từ 25 tết, bà có hẹn với bạn bè đánh mạc chược thế nên không ở đây lâu.

Cô lái xe cũng rất mệt, đến nơi thì đã vào buổi trưa, trở về căn hộ nhỏ tắm rửa trước đã, dù gì thời gian này không quá bận rộn.
Cô vừa tắm xong, nghe tiếng chuông liền lớn tiếng vọng ra:
“Ai đấy?”
“Ai vậy?” Cô đến gần cửa nhìn ra.
Dáng người cao ráo, ăn mặc chỉnh tề, sao lúc nào cũng khiến người khác không chớp mắt thế!
“Trịnh Nam, cậu làm sao…” Cô ngạc nhiên.
Anh giả vờ buồn ngủ: “Là dì nói địa chỉ, tôi vừa xong việc liền tìm chỗ nghỉ ngơi”
“Chỗ tôi là nhà nghỉ sao?”
Trịnh Nam rũ mắt bĩu môi tỏ vẻ mệt mỏi.
Giang Nhu nhìn anh rất lâu, thấy anh không có ý định sẽ đi.
“Tiểu Nhu Nhu…” Anh khẽ gọi.
“Nhà không gọn gàng, không chê thì cứ vào” Cô quay vào chỉ nghe được tiếng người đàn ông đón cửa, sau đó rất vội liền cởi bỏ giày.

“Tiểu Nhu Nhu, không có dép trong nhà sao?”
Cô lắc đầu, nhà cô không có ai đến, hình như là…có.

Giang Nhu nheo mắt, cảm thấy hình như có, trước Lê Nguyệt bảo phải chuẩn bị chút đồ để sẵn ở nhà, chẳng may có khách thì tiện mà dùng.
“Chờ một chút” Cô đi đến tủ giày tìm kiếm.
Đôi dép lông đi trong nhà nhanh chóng được đặt trước mặt anh, tuy là có nhưng…có phải hơi nhỏ đối với anh không nhỉ? Chỉ thấy Trịnh Nam không kêu ca mà còn rất hứng thú mang vào, Giang Nhu có chút yên tâm.
“Đã ăn gì chưa?” Cô nhìn anh.
“C-Chưa ăn, chưa ăn” Anh đúng là nói dối không chớp mắt.
“Chút nữa đồ ăn giao đến, tôi đi xem phòng trống dọn dẹp cho cậu”
Chờ cô rời đi, anh mới dám quan sát căn hộ, đúng là một người ở, trong nhỏ gọn mà lại còn có hơi chật hẹp, nhưng nội thất rất đầy đủ.

Nhìn gian bếp thôi, lâu ngày chưa đến nhưng không quá bề bộn.
“Mỗi tháng đều có người đến dọn, phòng trống cũng dọn sạch sẽ rồi” Cô sắn tay áo nhìn anh.
Trịnh Nam lúc nãy đã lấy thức ăn cô đặt, không biết có ‘bác sĩ’ đến nhà nên có đặt đồ ăn rất tuỳ tiện, nào là gà rán, cơm rang trứng, canh rong biển còn có mấy gói mì và bia, Trịnh Nam trợn mắt, cô đúng là…
“Không đói à, mau ăn cơm đi” Cô nhìn anh rồi lại thẹn.
Trịnh Nam lắc đầu: “Em hay ăn thế này à?”
“Đúng vậy”
Anh hơi xoa tóc cô: “Sau này đừng ăn như vậy nữa, thói quen xấu nên bỏ”
Giang Nhu cảm thấy anh cực kì dịu dàng, cũng không phủ nhận nhẹ nhàng đồng ý một tiếng.
Anh ăn những món cô đặt, còn cô thì chờ người giao cháo đến, anh đúng thật là bác sĩ vì dân, cả cơm cả mì cũng rất khó.
“Cháo của em, mau ăn đi”
Giang Nhu nhận lấy, có chút tò mò hỏi anh.
“Cậu đi cả tuần là đến thành phố à?”
“Ừm, có công việc, ông Trịnh cũng bảo sẽ đón tết ở đây” Anh hơi dừng lại.
“…Chắc là sẽ đón mẹ tôi và Trịnh Chu lên.”
Cô nhớ đến ông Trịnh liền nghi hoặc nhìn anh
“Chú Trịnh từng nói có nhà ở đây”
“Đúng vậy” Anh gật đầu xác nhận.
“ Cậu sao lại chạy đến nhà tôi?”

Trịnh Nam nhất thời dừng thìa, anh không biết trả lời thế nào, thật ra thẹn với lương tâm.

“A, thì ra là lừa tôi” Cô gật gù.
“Không có, không có lừa em” Trịnh Nam rối rít.

Giang Nhu cảm thấy trêu anh một chút đúng là vui.
“Không lừa mà là dối à?”
Trịnh Nam thở dài: “Cũng không phải”
“Thế nào?”
Anh múc một thìa cơm, nhai chầm chậm, sau đó thì uống ngụm nước, dáng vẻ thanh thoát cẩn thận.
“Là bố bảo rằng, tôi đến đây đón tết vì em, con trai lớn phải tìm được chỗ tin tưởng để dựa vào…”
“Nếu không đến tìm em, thì cứ tìm đại khách sạn nào mà ở chờ qua năm mới”
Thật thê thảm đó nha!!!
Sao cô nghe như…Anh tựa mấy cô gái ở thời xưa bị ba mẹ từ chối vậy nhỉ? Cảm thấy rất dễ thương, Giang Nhu không khỏi bật cười.
Anh cảm thấy tâm tình cô tốt liền cười theo như ngốc.

Trịnh Nam lúc xưa đáng ghét lắm, nhưng Trịnh Nam bây giờ…cực đáng yêu.
“Tiểu Nhu Nhu…”
“Ơi” Cô ở trong bếp cắt trái cây, thuận miệng liền đáp.
“Tiểu Nhu Nhu”
“Nghe”
Năm phút sau anh còn định gọi cô thì Giang Nhu từ bếp bước ra.
“Cậu kêu cái gì? Sao gọi mãi thế?”
“Sợ em chạy mất” Anh ủ rũ.
“…”
Cảm giác bất lực với con người này thật, cái gì cũng rất đáng thương, đôi lúc lại làm nũng thế này thật lạ mà.
“Nhà là của tôi, còn chạy đi đâu được?”
Trịnh Nam cầm lấy điện thoại còn muốn gọi cho mẹ anh, bà không biết khi nào thì đến thành phố.

“Mẹ à, khi nào mẹ với Chu Chu đi vậy”
Cẩm Chân: “Đang chuẩn bị quần áo, xong sớm sẽ đi”
Bà thắc mắc: “ Con đang ở đâu vậy?”
Cùng lúc đó, Giang Nhu cũng cất giọng.
“Trịnh Nam, tắm rồi nghỉ ngơi đi”
“…”
Anh dịu dành ừm rồi lại nói chuyện với Cẩm Chân.

Bây giờ mới cảm thấy, ánh mắt bà hơi thất thường.
“Anh làm chuyện có lỗi với Giang Nhu à? Vậy mà nói một lòng một dạ, thật dối trá!!!”
“Cái thằng nhóc này, đừng mong mẹ tác hợp”
“Nhu Nhu đúng là có mắt, không nhìn phải người tệ như anh”
Trịnh Nam bỗng chợt im lặng, anh có phải con bà không vậy chứ?!
“D-Dì à…là con, Giang Nhu” Cô ngại ngùng cầm lấy điện thoại anh.
—————
P/s: Ngọt quá nên có chút thichthich, hôm nay up sớm bù đó.
Chủ nhật hàng tuần có thể không viết, mọi người thông cảm nhé.
Huhu, Giang Nhu của tôi rung động rồi..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 22: 22: Làm Sao Mà Xứng Với Con


Bà còn ngạc nhiên hơn lúc nãy, bỗng nhiên có hơi thẹn quá hoá giận.
“Anh chờ tôi đến sẽ xử anh, nhà mình không ở, sao lại phiền đến Nhu Nhu”
“…”
Sao thế nào cũng bị mắng vậy chứ?
Trịnh Nam nhận lấy điện thoại Giang Nhu đưa đến cô có hơi cười, anh cũng không biết có phải là nhìn nhầm hay không.
“Ở nhà hay như thế lắm à?”
Trịnh Nam tủi thân: “Đúng vậy, bị ức h**p đến phát hờn”
“Mau an ủi đi” Anh dang tay muốn ôm lấy cô
Giang Nhu lườm nhẹ, cô rất nhanh quay đầu đi, sợ nói chuyện với anh thêm chút nữa sẽ phát hoả mất.

Đến tầm giờ chiều, Chiêu Tranh gọi cô, đương nhiên cô mờ mờ đã đoán ra.
“Gì đấy?”
Chiêu Tranh nhỏ giọng: “Cậu không về ăn cơm à?”
“Không biết”
Cô ấy liền thúc giục Giang Nhu: “Về đi, ở đây một thêm chút nữa sẽ chết mất”
“Chú nhỏ đâu?”
“Anh ấy có việc ở công ty”
Cô gọi Trình Châu đến, vốn dĩ là sẽ tự mình đi nhưng Trịnh Nam còn ở đây, tốt nhất là để anh thức dậy rồi mới đi.

Trình Châu và Chiêu Tranh còn chưa gặp mặt quá hai lần, Trình Châu thường tưởng tượng ‘thím nhỏ’ của bọn họ chắc là kiêu kì khó gần lắm, ai mà ngờ lại là bạn của Giang Nhu, vừa dễ thương lại gần gũi, chú Giang đúng là biết chọn vợ đó nha!!!
Cô lau dọn mấy thứ ở trong bếp đến phòng khách, xong việc mới đi tắm.

Cảm giác về đây cũng không tệ…Hay là cho có thêm một người nên mới cảm thấy thế nhỉ? Giang Nhu lắc đầu trước suy nghĩ của mình.
Đợi Trịnh Nam tỉnh dậy cũng đã hơn sáu giờ, vừa hay lại đến giờ cơm, Giang Nhu cứ thế tuỳ tiện mặc chiếc váy hai dây dài qua đầu gối, định tạm biệt anh rồi mới đi.
“Tiểu Nhu Nhu…”
“Hả?” Cô nhìn anh.
“Tôi…còn chưa ăn, em không định dẫn tôi theo à?”
Sao anh lại bám người thế này? Cũng không phải, bữa cơm nhà cô chẳng mấy ai xa lạ, dẫn anh theo không chết.
“Được được, mau rửa mặt rồi đi”
Anh gật đầu, còn có hơi tủi thân.
Cái gì nữa đây!? Làm sao mà Bác Sĩ Trịnh khó khăn kia lại vô cùng đáng thương vậy, anh cứ thay đổi như thế này cô thật sự sẽ mềm lòng đấy…
Trịnh Nam cũng rất biết cách làm nũng, anh cứ như vậy điều gì cô cũng chán nản gật đầu không thôi, đúng là học tính xấu từ đầu mà.
Chạy xe không xa, chắc cũng chẳng quá 15 phút là đến nhà họ Giang kia, không khí ngày tết có hơi lạnh, làm cô cứ hắt hơi đến nỗi mũi đã đỏ hoe.
“Nép sát vào tôi một chút, tôi che cho em” Anh khẽ kéo cô lại gần.
Giang Nhu chỉ chỉ vào tay anh đang nắm lấy tay mình: “Quân tử không chơi bẩn nhé, đây là lợi dụng”
“Không có lợi dụng, cái này là giúp đỡ…Giúp đỡ nhiệt tình”
Nói hay lắm! Điều tiếp theo anh nhận được chính là một cái cắn của Giang Nhu.

Nào là quân tử nào là giúp đỡ chẳng qua là lấy tiến làm lui.
“A” Anh khẽ cau mày.
“…Chừa nhé”
Cô rút tay về, hai người bọn họ đã già rồi nhưng nhìn vẫn rất giống năm mười tám tuổi làm sao.

Trịnh Nam cùng Giang Nhu đi vào nhà, nhìn thấy Chiêu Tranh đang hí hửng chơi cờ cùng với Trình Châu có hơi vui.
“Ai da Nhu Nhu, tớ thắng rất nhiều đó nha”
Cô lắc đầu nhìn Trình Châu.
“Trình Châu nhà cậu, tớ chừa cho chút mặt mũi đấy”
Giang Nhu phải cho người này biết, thế nào là khiêm tốn rất tốt.

“Trình Châu đạt giải đánh cờ toàn quốc đấy…”
Trình Châu lại hơi xoa xoa mũi nhìn Chiêu Tranh cười ngây ngốc: “Thím nhỏ, tiền tiêu vặt tháng này nhờ chú thím rồi”
“…”

Cô và Trình Châu có một tính xấu rất giống nhau, khi hết tiền rất thường nịnh nọt chú nhỏ, chú ấy đương nhiên phải tự mình móc tiền cho bọn họ, khi lớn lên tính này của cô thay đổi rồi, chỉ có điều…Trình Châu vẫn còn.
“Không chơi nữa, Trình Châu đợi đấy” Chiêu Tranh hờn dỗi.
Chiêu Tranh xoay người thì nhìn thấy Trịnh Nam, liền đánh giá sự thân thiết của họ, có hơi cười nhưng rồi cũng vỗ vai anh động viên.

Trịnh Nam vốn nhờ vả cô ấy rất nhiều, ơn này trả không hết.
“Đến giờ cơm rồi” Giang Uẩn vừa về liền gọi bọn họ.
Ông bà nội Giang ngồi ngay ngắn ở đầu hàng, phía bên trái có bà nội, Giang Uẩn cùng với Chiêu Tranh, bên phải thì có cô, Trịnh Nam cùng với Trình Châu.

Bảy người bảy sắc mặt không khí hơi khó thở một chút.
“Ăn đi” Ông nội Giang nhìn họ.
Giang Nhu lại ngó sang Giang Uẩn: “Chú nhỏ, chú nói xem đã để thím đợi đến khi nào rồi”
Giang Uẩn rất nhanh sẽ đưa mắt đến chỗ Chiêu Tranh đang vờ uất ức: “Sẽ bù đắp”
“Chú thật là, bù đắp là bù đắp thế nào?”
Giang Uẩn định mở miệng nhưng lại thôi.
Anh không chấp con nít, không chấp con nít.
“Giang Nhu, nói chuyện với ông một chút”
Ông nội Giang đứng dậy trực tiếp đi ra phòng khách, sao cô lại đánh được mùi sát khí thế nhỉ?
Cô thoải mái ngồi tựa vào sopha.
“Mang cậu Trịnh về là có ý gì?” Ông lườm cô.
Cô không đáp.
“Ông sắp xếp lịch…”
“Con không đi” Cô dứt khoát trả lời.
Ông nội Giang dừng một chút: “Con bị cậu Trịnh đấy chiều hư rồi có đúng không? Người ta là người ở phố nhỏ…”
“Làm sao mà xứng với con”

Giang Nhu nghe ông càm ràm cả buổi, đây cũng là lý do cô không muốn về đây, rất đau đầu, chờ đến khi Lê Nguyệt cùng với ông Giang cũng trở về, cô nghe không nổi nữa, mới tức giận nhìn ông nội.
“Con cưới ai là do con, bố mẹ không cấm được, ông bà lại càng không cấm được.

Còn muốn cấm thì cứ cấm, bây giờ con đi là được”
“…”
“…”
“…”
Giang Nhu bị kích động nên như vậy, Lê Nguyệt cũng không trách móc, bà ngược lại còn đồng cảm.
Cô tắt điện thoại, lái xe đi rất xa, đi đến bến cảng trước đây cô có việc không vui liền đến.

Cô không tức giận, chỉ là cảm thấy mấy lời của ông quá xem thường người ta, cái gì mà mấy người ở phố nhỏ, cô đây cũng ở phố nhỏ vậy.

Lê Nguyệt từng nói, ông chỉ cần cô cưới chồng thành thị, tất cả tài sản đều là của cô, cô nghe như vậy lại càng tránh xa.
Giang Nhu vì sợ mọi người lo lắng, định bật điện thoại nhắn tin cho Chiêu Tranh, nhưng vừa bật đã nhìn thấy cuộc gọi nhỡ, là 20 cuộc…
“Sao đấy, đã về chưa?” Cô nhẹ nhàng nhìn xa xăm.
Không nghe được bên kia phản hồi, chỉ nghe tiếng hít thở rất sâu, đôi lúc cô còn nghe ra…tiếng thút thít.
—————
P/s: Chúc mọi người có một ngày vui vẻ.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 23: 23: “chị Cũng Thích Anh Ấy”


Giang Nhu chậm rãi cất lời: “Cậu khóc à?”
Bên kia rất lâu không đáp, nhưng rồi vẫn cố gắng kìm nén: “Không có”
“Chờ một chút nữa, tôi sẽ về ngay” Cô quên mất, anh là đang nương tựa ở nhà cô.
Trịnh Nam bỗng nhiên dịu dàng, giọng nói mang theo sự tiếc nuối: “Tôi làm phiền em rồi, ông nói đúng…”
“Cái gì mà đúng, đang ở đâu?”
Anh không trả lời.
“Nói”
Lúc này giọng nói của Trịnh Nam trầm hơn rất nhiều: “Trước cửa nhà”
“Ở yên đó, cấm động đậy”
Anh ừm rất nhỏ nhưng cô vốn là không quan tâm câu trả lời.

Chỉ biết lái xe rất nhanh trở về căn hộ, nhìn thấy Trịnh Nam ngồi yên ở trước cửa không động đậy, đúng là nghe lời mà, bảo không động đậy liền không động đậy.
“Trịnh Nam…”
Anh ngước mặt nhìn cô.
“Cậu thật yếu đuối đó, trước đây chẳng phải hùng hổ lạnh lùng lắm sao” Cô mỉm cười.
“Giang Nhu…Chờ em tám năm rồi, chỉ mong lúc ở bên cạnh em có thể yếu đuối một chút”
“Không phải một chút, mà là như thiếu nữ mới lớn vậy đó!”
Anh dang tay ôm lấy cô vào lòng, cô cũng phải giác được sự ấm áp kia, cực kì ấm, còn nghe rất rõ từng tiếng thở, từng nhịp tim của anh.

Trịnh Nam ôm cô rất lâu, thấy cô không động đậy anh cũng chẳng động đậy.
“Trịnh Nam” Cô giữ tư thế kia lại cất giọng.
“Ơi”
“Sắp nghẹn chết rồi!”
Anh phì cười xoa đầu cô, nhìn bọn họ một cao một thấp thân hình hài hoà, khuôn mặt đẹp đẽ, rất xứng đôi.

Anh ôm cô một lúc cũng buông, Trịnh Nam không muốn chưa chinh phục được mà lại làm con người ta ‘chết vì nghẹt thở’.
“Lúc nãy có ăn được không?” Cô vừa mở cửa vừa hỏi.
Trịnh Nam gật đầu: “Đồ ăn rất ngon, nhưng em còn chưa ăn”
“K-Không sao”
Bây giờ cô mới để ý trên đất còn có một túi đồ của siêu thị phía dưới nhà, chắc là lúc đợi cô anh đã mua.

Cô chỉ tay vào túi đồ muốn hỏi đó là thứ gì, anh lại nhanh đáp:
“Là thức ăn, để tôi nấu cho em”
“Có được không? Nay đã 28 tết, đừng để xảy ra chuyện gì đấy”
Anh đen mặt: “Không tin à?”
“…”
Cô vội đánh sang chuyện khác, có quỷ mới tin anh, anh toàn là được Cẩm Chân bao bọc, nấu ăn sao có thể chứ? Cô nhớ đến liền có hơi thắc mắc, bác sĩ được nghỉ tết sớm vậy sao? Anh…có phải đang lợi dụng công việc mà đi nghỉ dưỡng không đấy?
“Bác sĩ còn có thể nghỉ tết sớm sao?” Cô nhìn anh ở trong bếp, có hơi chớp chớp mắt.
“Bệnh viện vừa có thêm vài người bác sĩ mới tết không về, bọn họ tự nguyện trực ca để tăng tiền thưởng”
Cô ồ lên, giống như đã hiểu.

Trịnh Nam nấu mấy món đơn giản, xào rau nấu canh chiên trứng, những thứ cơ bản đều làm rất tốt.

Anh dọn bát đũa sẵn cho cô, sau đó ra ngoài nghe điện thoại của mẹ.
Cẩm Chân gọi chủ yếu thông báo là đã đến, nhưng ông bà thì có tiệc với mấy người bạn công việc, Trịnh Chu không thể ở một mình, muốn đưa con bé sang chơi với anh.
“Nhu Nhu”
“Hửm?” Cô nhìn ra ngoài.
“Trịnh Chu sang đây một hôm được không?”
Cô gật đầu, dù gì nhà chẳng có ai, thêm một người thì vui.

Bây giờ đã tám giờ tối hơn, đợi Trịnh Chu sang sẽ hỏi xem con bé có muốn đi đâu hay không, cô ở thành phố cũng rất chán cảnh đi chơi này, không biết chọn chỗ.

Cô thay quần dài cùng với áo len sưởi ấm, trời thế này thật khiến người ta lạnh thấu xương.
“Trịnh Chu, mau cởi giày ra đi”
Giọng của Trịnh Nam nhắc nhở rất nghiêm túc, con bé liền cuối đầu tháo giày.
“Chị Giang” Trịnh Chu ngoan ngoãn cuối đầu.
“Em muốn đi chỗ nào, chị đưa em đi”
Trịnh Chu suy nghĩ rất lâu sau đấy lại chọn bừa: “Mình đi công viên đi, em muốn ăn kem, muốn ăn trứng nướng”
“Được”
Trịnh Nam từ đầu đến cuối cũng không xen vào, anh chỉ là người ‘có cũng được không có cũng không sao’, cô nắm lấy anh Trịnh Chu cùng hát cùng đi.
Công viên ở dưới nhà, đi bộ tầm năm phút sẽ đến, trước đây cô còn chưa có thời gian nhìn xung quanh, xem như được dịp ngắm cảnh.
“Anh à, anh không nắm tay chị Giang sao?”
“…”
Trịnh Nam thành thật đáp: “Chị ấy không cho”
“Chị à~ Mau đưa tay ra”
Nhìn cô bé nhõng nhẽo y hệt Trịnh Nam, cô lắc đầu miễn cưỡng đưa tay cho anh nắm lấy, bàn tay cô rất lạnh nhưng bù lại, tay Trịnh Nam lại vô cùng ấm, nắm rất thích đó nha!!
Trịnh Chu nửa đường lại muốn ăn kem, anh đành phải chạy đi tìm cửa hàng tiện lợi.

Giang Nhu nắm lấy tay con bé, chỉ nghe được giọng vui vẻ của nó:
“Chị có thích anh của em không?”
“…”
Trịnh Chu buồn bã: “Anh của em cái gì cũng tốt, chỉ có điều thích mỗi chị thôi”
“Sao em biết là yêu mỗi chị” Chị cười.
Cô bé bĩu môi: “Chỉ có chị không biết, em từ bé đã nghe hai chữ ‘Giang Nhu’ đến phát ngáy rồi…”
“Anh ấy treo ảnh chị còn nhiều hơn ảnh thần tượng của em”

“Còn nữa còn nữa, ai mà nhắc đến chị, vẻ anh anh ấy như vừa trúng số”
Giang Nhu bật cười thành tiếng.

Cô không đáp.
“Chị đừng lo, anh ấy thích chị lắm”
Giang Nhu bảo con bé đến gần, sẽ nói cho con bé nghe bí mật, Trịnh Chu tò mò liền đi gần cô.
Giang Nhu thỏ thẻ, đại khái là: “Chị cũng rất thích anh ấy”
Trịnh Chu đỏ mặt, ánh mắt lại vô cùng thích thú, a thì ra là chị dâu làm kiêu, chị ấy cũng thích anh của con bé.
Trịnh Nam vừa trở về, đưa cho cô một cây, Chu Chu một cây, anh không mua cho mình.
“Anh không ăn à?” Trịnh Chu hỏi.
“Không ăn”
Cô bé gật gù: “ Một mình em còn có thể ăn hai cây đấy…”
“Nhưng chị Giang còn trẻ, chắc là giữ vóc dáng, anh cùng chị ấy ăn chung đi”
“…”
Giang Nhu lực bất tòng tâm, muốn nói cũng không nói được.

Đúng là không sợ sói chỉ sợ thỏ con ngốc nghếch khiến người ta câm nín..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 24: 24: Tức Giận


Bọn họ cùng nhau trở về nhà, cô giúp Trịnh Chu thay đồ ngủ sau đó chuẩn bị gối cho cô bé.

Trịnh Chu ngủ cùng cô, nhưng lại lưu luyến Trịnh Nam, muốn anh cùng ngủ.
“Anh à~Chị~Cùng nhau ngủ đi…” Cô bé giẫy giụa.
Trịnh Nam cáu gắt: “Con bé này, có đi ngủ không?”
“Anh…Anh không thương em” Chu Chu oà khóc khiến Giang Nhu cũng sợ theo.
Giang Nhu vỗ vỗ lưng cô bé an ủi.

Trịnh Nam không dám lớn tiếng, chỉ biết lắc đầu.
“Đứng dậy, nếu không anh vứt em ra đường đấy? Có nghe không?”
“Còn lâu, hứ” Cô bé nấp sau lưng Giang Nhu.
Giang Nhu nhìn anh cười khổ, cô thật là…bất lực.
“Chị, ngủ cùng đi mà” Chu Chu mếu máo.
“Được được được, đừng cãi nhau nữa”
Giường của cô cũng rộng, Chu Chu thì chiếm có một chút, có thêm anh cũng không phải là không thể, con bé chỉ ở đây một ngày, một ngày không chết được.
Cô chuẩn bị thêm một cái gối, để Trịnh Chu nằm giữa hai người, con bé vui như được quà, cứ ôm lấy eo cô rồi ngủ thiếp đi.

Nhưng có anh ở cạnh cô lại chẳng ngủ được, cứ nhắm mắt rồi lại mở.

“Khó ngủ à?” Anh đưa tay sang xoa đầu cô.
Cô gật đầu, đúng là khó ngủ.
Anh nhìn Trịnh Chu ngủ say, đắp chăn cho cô bé sau đấy thì kéo tay cô chầm chậm ra khỏi giường.

Trịnh Nam tìm túi trà mình mua lúc tối, là trà sen, anh cũng hay khó ngủ thế nên mới mua sẵn.

Anh pha cho Giang Nhu một cốc, cô cũng nhâm nhi từ từ, giống như là thưởng thức màn đêm.
“Tiểu Nhu Nhu, trông em rầu rĩ quá đấy”
“Không có, rất vui” Cô thở dài.
Anh liền muốn trêu cô: “Vui vì tôi ở đây à?”
“…”
“Thật thế sao?” Anh ngạc nhiên.
“Ừm” Cô trả lời.
“Muốn ôm em thật đấy” Anh cảm động.
Cô vẻ mặt từ chối nhìn anh, Trịnh Nam bắt gặp vẻ mặt ấy liền bật cười không thôi.
Giang Nhu lần đầu cảm thấy có chút hơi ấm của gia đình, cô từng nghĩ chắc là cả đời này sẽ không bao giờ mơ mộng đến hạnh phúc, cũng không dám tơ tưởng đến nó.

Nhưng bây giờ, Trịnh Nam như một chút ấm áp trong mùa đông lạnh nhẽo, đến sưởi ấm cho cô, nhưng trong lòng cô không dám với tới.
“Lời ông nói chắc là cậu đã nghe…Xin lỗi nhé” Cô trầm mặc
“Cũng không phải lỗi của em, không dám trách”
Giang Nhu xoa xoa ngón tay sau đấy thì trả lời: “Dù gì cũng phải xin lỗi”
“Trễ rồi, mau ngủ đi”
Cô nói rồi lại chạy về phòng đóng cửa, sợ anh mà còn ngủ ở đây chắc chắn cả đêm cô đều không ngủ được.
Giang Nhu uống trà xong liền ngủ rất ngon, đến khi Trịnh Chu gọi cô dậy, cô mới từ từ tỉnh giấc.

Trịnh Chu cùng với Trịnh Nam ăn sáng ở chỗ cô xong sẽ về nhà để trang trí đón tết.
Giang Nhu có hẹn với mấy người đồng nghiệp cũ, cô nằm mệt mỏi ở sopha một mình, cứ xem điện thoại đến hơn ba giờ mới chuẩn bị ra ngoài.
Bọn họ hẹn nhau đi ăn rồi đi uống rượu, có cả Trần Tịnh cùng mấy người lúc trước đến tiệm hoa.

Vừa nghe cô về thành phố liền một hai kéo đi, cô đương nhiên không từ chối, lâu lâu mới có dịp thế này.

Gần sáu giờ thì cô đến nhà hàng gần trung tâm, nơi đây cũng không quá xa nhà cô, tuy vậy nhưng lại khác một trời một vực, chỗ cô yên tĩnh, hợ với mấy người muốn nghỉ ngơi còn ở đây thì vô cùng tấp nập, cảm giác rất có sức sống.

Giang Nhu đi có chút trễ, bọn họ tan làm đã đi ăn, cô chủ yếu đến là để chơi.

Vừa định đi vào thì gặp mấy người Trần Tịnh đi ra, bọn họ vui vẻ chào hỏi rồi kéo cô sang quán rượu cạnh đó.
“Mau nào sếp, hôm nay ép chết chị”
“Được, được, được”
“Lâu lắm mới gặp lại, tối nay chị đừng mong có đường về”
Giang Nhu mặc váy, tuy không quá ngắn như cô lại không cảm thấy an toàn, cảm giác rất khó tả.

Đến những nơi này thật sự rất phức tạp, trước đây ở thành phố cô cũng chỉ mới đi qua hai ba lần nhưng đều không uống nhiều rượu.

Trần Tịnh ngồi cạnh cô, mấy người kia lại thay nhau ép rượu.

Giang Nhu uống liên tiếp ba ly liền than:
“Đừng đừng đừng, quá nhiều rồi!!”
“Sếp, chị đừng yếu thế chứ”
“Mau, hai ly nữa” Ai đó đưa đến tay cô.
Giang Nhu nốc cả hai ly, nhưng đến mấy ly sau đều là Trần Tịnh uống thay cô, anh bị ép uống rất nhiều, đến khi không uống nổi nữa mới kéo cô ra ngoài.
Ở trong gốc tối, Trần Tịnh khẽ nói.
“Sau này đừng đi uống với mấy người họ, bị ép chết thật đấy” Anh ta xoa mấy ngọn tóc của cô.
“Không uống nữa, rất khó chịu nha!”
Trần Tịnh bỗng nhiên tiến gần ôm chặt lấy Giang Nhu khiến cô ngay cả đẩy anh ra cũng không thể, nhưng cô vô cùng giẫy giụa.
“Buông em ra”
“Trần Tịnh…”
Trần Tịnh hít nhẹ: “Em đúng là muốn quyến rũ người ta mà, mặc váy ngắn như vậy để làm gì chứ”

“Trần Tịnh! Đừng…”
Chẳng biết từ góc nào, ai đó lại nắm lấy tay cô kéo ra khỏi người Trần Tịnh, người ấy lại muốn vung tay đấm anh ta nhưng vừa đưa qua đầu, thân người lại bị Giang Nhu ôm lấy.
“Đừng đánh….” Giọng cô thút thít.
Anh nhìn Trần Tịnh trầm giọng: “Mau cút đi”
Đợi Trần Tịnh đi rồi, anh vẫn chẳng bình tĩnh, gỡ tay cô ra khỏi thân mình, nhưng Giang Nhu vẫn quyết ôm chặt.
“Em buông tôi ra”
Giang Nhu dụi vào người anh: “Không buông”
Trịnh Nam vẫn rất lạnh lùng, đẩy cô ra khỏi người mình khiến Giang Nhu bất ngờ ngã mạnh vào tường nhưng anh lại nhanh chóng lấy tay đỡ đầu cô.
Trịnh Nam nhìn vẻ mặt có vẻ đã say của cô, nhớ đến cảnh lúc nãy, tay bất giác đấm mạnh vào tường, không khí yên tĩnh giữa hai người lại pha đem mùi máu tươi, Giang Nhu khịt mũi mờ mịt muốn tiến tới ôm anh.

Trịnh Nam lại tránh đi.
“Nam Nam…” Cô khẽ gọi.
“…”
“Cậu ghét bỏ tôi…” Cô bỗng mếu máo.
“Sau này…Không phiền đến em nữa, em làm gì nghĩ gì cũng Không liên quan đến tôi.

Đừng mong…”
Anh còn chưa kịp nói hết, người nào đó say mèn nhìn nhón chân hôn nhẹ vào hôn anh, cảm giác vị âm ấm vẫn còn đọng lại..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 25: 25: Không Thèm Quản Em!


“Giang Nhu!” Anh nghiêm túc nhìn cô.
Cô vừa hôn người ta xong liền trở về vị trí, nếu như không cảm nhận được hơi ấm ấy, anh còn tưởng là ảo giác.
“Hở?”
“Đừng mong tôi để ý đến em” Anh hậm hực nhìn cô.
Giang Nhu tủi thân lại một lần nữa dụi người vào ngực anh:
“Sao không để ý? Cậu ghét bỏ tôi rồi à?”
Anh nhíu mày khó khăn mở lời: “Không có”
“Là tôi bị người ta ôm lấy nên cậu ghét bỏ tôi, thật sự là vậy à…” Cô rưng rưng nước mắt nhìn anh.
Trịnh Nam tuyệt đối mềm lòng, anh không dám nói gì nữa, đợi đến khi cô tỉnh nói chuyện cũng không muộn.
Anh đưa cô về nhà, bỏ lên giường đắp chăn, còn định sẽ rời đi, nhưng nếu đi mà không khoá cửa cũng không được, Trịnh Nam suy tư, sau một lúc mới quyết định ở lại một đêm.

Anh ngủ ở phòng khách, thật sự rất quân tử, không suy nghĩ gì quá phận liền ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Buổi sáng ở nhà cô từ ban công ánh nắng chiếu vào rất sáng, anh bị đánh thức bởi cái ánh sáng ấy, thức dậy anh chỉ đơn giản muốn nấu bữa sáng, pha nước chanh cho cô rồi đi, dù gì đã mở miệng là không quan tâm đến nữa, cũng không thể bỏ mặt được.
Trịnh Nam để thức ăn cùng với nước ở bàn, ghi thêm tờ giấy, chỉ có hai chữ không thêm không bớt: ‘Tạm biệt’
Anh đang định mang giày, người nào ở phòng ngủ liền đi ra, Trịnh Nam cũng không nói chuyện, chỉ tiếp tục trầm ngâm mang giày vào muốn đi.
“Chào buổi sáng” Cô rũ mi muốn nhìn anh.
“…”
“A, thức ăn ngon thật”

“Cậu nấu à?”
Trịnh Nam gật đầu không đáp.
“Mau ăn đi, tạm biệt”
“Ồ”
Nói rồi anh không suy nghĩ chỉ im lặng rời khỏi, ánh mắt cô mong đợi anh sẽ ở lại nhưng miệng vốn không mở nổi một lời.
Trịnh Chu đợi anh ở nhà, nó muốn đi dạo quanh thành phố, bởi vì lâu lâu mới được đến nên nó cực kì thích thú.

Trịnh Nam về đến nhà rầu rĩ nằm ở sopha, muốn đứng lên cũng không có sức lực chút nào.
“Anh à” Trịnh Chu nắm lấy tay anh.
Trịnh Nam đưa trán cho cô bé xem: “Anh mệt lắm, sốt đến nơi rồi”
Chu Chu nhanh chóng đưa tay lên trán anh, cảm giác hơi nóng, trán lại có chút mồ côi âm ẩm, cô bé biết không thể làm nũng nữa vì vậy mới ngoan ngoãn rót cho anh cốc nước.
“Bác sĩ Trịnh, anh làm sao không …” Chu Chu ngập ngừng.
Trịnh Nam đưa điện thoại cho cô bé, ho khan: “Gọi cho tài xế cùng với cô giúp việc đưa em đi”
“Ồ”
Trịnh Nam không trở về phòng, anh nằm ở sopha phòng khách, nghe được tiếng đóng cửa của Trịnh Chu còn tưởng cô bé đã đi ra ngoài chơi, mới yên tâm định thiếp đi, nhưng lại nghe tiếng gọi nhỏ:
“Nam Nam”
“Trịnh Nam…”
Trịnh Chu kế bên lắc đầu: “Anh của em là bác sĩ nhưng yếu đuối lắm”
“…”
“…”
“Yếu cái đầu em ấy” Anh đỡ lấy thành sopha ngồi dậy.
Trịnh Nam nhìn cô sau đó lại nhìn Chu Chu: “Em gọi cô ấy đến?”
“…”
“Nói em nhiều chuyện em lại không chịu”
Cô bé rưng rưng bĩu môi chạy đi.
Anh cũng lười đuổi theo, nhìn sang cô còn chưa đi.

Hai người nhìn nhau, thường cô sẽ chủ động rời mắt trước, nhưng rõ ràng hôm nay, anh nhìn cô không quá ba giây, ánh mắt không có lấy ngọt ngào, cực kì lạnh lùng.
“Tôi bảo tài xế đưa em về” Anh định đứng dậy.
“Sốt à?”
“Ừm”
Trịnh Nam xoay lưng vào bếp rót cốc nước, sẵn tay rót cho cô cốc nước cam, đôi chân dài nhanh chóng đi đến trước mặt cô.

Anh để cốc nước cam trước mặt Giang Nhu.
“Đợi một chút”
Anh nhấc máy định bấm vào danh bạ.
“Đừng gọi, chủ yếu đến xem cậu thế nào, tự lái xe đến”
Goang Nhu đưa tay định sờ trán anh, Trịnh Nam không biết có phải cố tình hay không liền né sang một bên, anh bình tĩnh ngồi ở ghế, không muốn cô nhìn ra vẻ yếu đuối kia.

Giữa hai người họ như có vách ngăn, không khí lại vô cùng ngượng ngùng.
“Hôm qua…không phải như cậu thấy”
Cô nhìn đến tay anh, cảm giác đau đớn vẫn còn động lại, bàn tay quấn băng gạc trắng, đối với người bác sĩ đôi tay cũng rất quan trọng, nếu anh đấm mạnh chút nữa có phải là không cần tay nữa hay không?
“Tôi không thấy gì”
“Thật sự không như cậu nghĩ…”
Anh hít nhẹ, cảm giác rất khó chịu: “Cũng không nghĩ gì”
Giang Nhu bất giác rung lên, đôi mắt bọng nước từ bao giờ không hay.
Anh nhìn thấy, thấy rất rõ, đau lòng phải biết.
“…”
“Tôi muốn nghỉ ngơi, em mau về đi”
Trịnh Nam đứng lên muốn đi lên lầu, đi được ba bước bỗng nhiên dừng lại, phía sau là hơi nóng áp vào lưng, hai tay ôm eo anh rất chặt.

Trịnh Nam khẽ cau mày, thật sự muốn dùng tay mình gỡ tay cô ra, không muốn cô tuỳ tiện như vậy.
“Cậu nói không để ý liền không để ý”
Cô hít hít uất ức tiếp tục nói: “ Trước đây tôi có từng thế này với cậu đâu”
“Buông ra đi” Anh bực bội muốn xoay người.
“Rõ ràng là cậu không tin tôi, tôi nói là Trần Tịnh ôm tôi, là anh ta chủ động…” Cô khóc thút thít hậm hực muốn mắng người.
“Em bây giờ là đang lợi dụng có đúng không?” Anh dùng lực gỡ tay cô ra.

“Nói em đừng mặc váy ngắn em không nghe, nói em giữ sức khỏe em cũng không nghe, vậy thì em muốn làm gì cũng được”
“Không thèm quản em!”
Trịnh Nam đi lên lầu bỏ lại Giang Nhu ở dưới, ánh mắt đỏ hoe.

Nghe lời anh nói, cô cảm thấy có chút nhẹ nhàng, anh chính là tức giận cô không biết giữ sức khoẻ, chính là tức giận vì sao lại mặc váy ngắn như vậy…Trịnh Nam sớm quên mất việc của Trần Tịnh rồi.
Trịnh Nam xoa thái dương, cầm lấy thuốc bỏ vào miệng sau đó lại uống một ngụm nước.

Anh còn đang suy nghĩ vì sao mình đột nhiên lại bệnh, rõ ràng sức khỏe cũng rất tốt.

Nhìn đến tay vẫn đan băng gạc, muốn vệ sinh vết thương lại khó khăn vô cùng.

Anh thuận tay phải nhưng lại bị thương tay phải, trớ trêu thật.
“Tôi thay giúp cậu”
Trịnh Nam từ chối.
“Mau đưa tay” Cô liếc nhìn anh.
“Không”
Giang Nhu nheo mắt: “Đưa tay”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 26: 26: Cùng Nhau Một Nhà Hai Người


“Cái gì mà cứ giận hờn vu vơ thế?” Giang Nhu trừng mắt.
Cô rất nhanh liền cầm lấy tay Trịnh Nam, anh cũng ngồi im cho cô thoa thuốc, nét mặt còn dịu hơn trước kia.
Giang Nhu rất nhanh liền xử lí xong vết thương, cảm giác có chút nở mặt.

Nhìn Trịnh Nam im lặng lúc bấy giờ mới ý thức được mình quá tuỳ tiện.
“Tôi…”
“Em em em thế nào…”Trịnh Nam dùng tay xoa xoa lấy eo.
“…”
“Giang Nhu”
Cô ngước mặt liền đối diện với ánh mặt ngọt ngào não nề kia.
“Có muốn cùng nhau đón năm mới hay không?”
“Cụ thể là…cùng nhau một nhà hai người”
Trịnh Nam chớp mắt, dáng vẻ ảm đạm vô cùng.
Cô suýt nữa còn tưởng là mình nghe nhầm, vẻ mặt khó tin.
“Nếu cảm thấy không…”
“Muốn”
“Muốn”
“Rất muốn”
Trịnh Nam bị giọng nói phấn khích của cô ngắt lời, vẫn còn bàng hoàng nhìn cô.

Giang Nhu lại vô cùng tự nhiên, ánh mắt chờ đợi đối diện với anh.
“Em…có thể rụt rè chút không?”

“Không”
“Không thể” Cô ngượng đỏ mặt sau đó lại cười tươi.
“Ở cạnh anh chính là ước mơ lớn nhất của em, lúc trước là thế, bây giờ vẫn thế.”
Trịnh Nam cảm động.
Mấy năm qua rất đáng, cực kì đáng.

Anh không vội ôm lấy cô, chỉ nắm lấy tay Giang Nhi nhẹ nhàng hôn lấy.
“Bây giờ em có chạy đằng trời cũng không thoát được đâu đấy?”
“Có chắc hay không?”
Giang Nhu bĩu môi: “Vậy thì không muo…”
Trịnh Nam hôn lấy môi cô, giọng nói trầm rõ.
“Không cái gì”
“Không muốn từ chối”
Trịnh Nam cười.
Chỉ có Giang Nhu mới nhìn thấy bộ dạng cười ngây ngốc, chỉ có Giang Nhu mới cảm nhận được sự ấm áp kia.

Bọn họ chính thức ở bên nhau rồi, sau hơn ngần ấy năm!
Ai đó hỏi cảm thấy thế nào thì chính là cảm giác vui vẻ cực kì, lòng cứ nao nức như vừa mới quen biết.

Trong lòng có ai đó thật tốt.
Trịnh Nam ôm cô rất lâu, ôm đến không muốn rời, có bao nhiêu hơi sự ngọt ngào anh dường như muốn dành hết cho cô, chân thật đến nỗi cả cô cũng không nghĩ đến.
Tiếng điện thoại reo khiến cô có hơi bất ngờ.
“Trịnh Nam…Mau buông tay ra”
“Anh buông ra trước đã…” Cô không bình tĩnh muốn gỡ tay anh.
“Được”
Trịnh Nam buông cô ra nhưng vẫn day dứt không muốn.

Giang Nhu cầm điện thoại bắt máy, là Giang Uẩn.

Cô lúc đầu có hơi nhăn mặt nhưng sau lại bình thường trở lại.

Giang Uẩn ở bên kia cũng thờ ơ như chẳng có gì.
“Giao thừa đến không?”
Giang Nhu suy tư: “Chắc là có, dẫn theo Trịnh Nam”
“…”
“Con với nó…”
Cô dễ chịu hơn hẳn, giọng nói lại mang theo chút ngọt ngào: “Ở bên nhau”
“Ừm, xem như cô can đảm”
“…”
Không khí không căng thẳng nhưng bỗng chốc Giang Uẩn bên kia bật cười cũng làm cô thoải mái hơn.

Chú nhỏ của cô chắc là tốt nhất rồi, vừa giàu có vừa tài giỏi lại còn tâm lí.
Giang Nhu khen ngợi không ít mới nhìn lại đã không thấy Trịnh Nam đâu, anh có lẽ là đã xuống lầu.
“Trịnh Nam”
Giang Nhu cất giọng gọi rất lớn, cảm thấy suýt chút nữa đã muốn hét lên.
“Làm sao vậy?” Anh nhanh chóng trả lời.
“Anh mau mau dọn đồ đi, em cảm thấy ở đây không ổn…”
“Dọn về nhà em là được”
Trịnh Nam bó tay im lặng.
Giang Nhu lại vô cùng bình thản tiếp lời.
“Em cảm thấy mình có thể chứa anh, anh…”
“Được được được, sẽ dọn”
Cô bấy giờ mới hài lòng, ánh mắt còn có thể phát ra hạnh phúc.
Cô còn muốn Trịnh Nam ôm mình.
Không phải là lợi dụng anh đâu.
Trước đây không muốn đến gần anh, cũng không muốn có quan hệ gì cả, chỉ đơn giản là như vậy.

Cuộc sống trước đây khiến cô tự ti nhút nhát, không muốn chủ động.
Nhưng cô chưa từng quên mình đã theo đuổi Trịnh Nam khi ấy da mặt dày đến cỡ nào, cũng may Trịnh Nam chưa ghét bỏ.
Cũng không sao, vui vẻ hạnh phúc là được, Trịnh Nam không chê cô liền không cảm thấy xấu hổ.
“Giang Nhu, em đáng yêu thật đấy”
“Ay da, anh đừng có khen em, có biết em sẽ thẹn thùng hay không chứ”
“…”
Có thẹn sao? Anh nhìn như chưa thấy…
Giang Nhu trừng mắt với anh, giống như cảnh cáo anh một chút, xem như nếu anh biết điều thì ngậm mồm lại.
Cô lái xe đến còn định sẽ đợi anh cùng trở về nhưng ngồi ở sopha thẫn thờ cả buổi lại nhận được tin nhắn của Trình Châu, bây giờ mới nhận ra sau khi Giang Uẩn ngắt máy, người nhà họ Giang có liên lạc với cô, trong đó có Trình Châu, cụ thể là bảo cô về nhà.
‘Tớ không rảnh’
Trình Châu: ‘Rảnh cái nỗi gì, ông nội Giang vừa ngất đấy’
Cô trầm mặc lại soạn tin: ‘Ông làm sao mà ngất?’

Trình Châu: ‘Ông bảo muốn gặp cậu, cậu làm gì gọi chẳng nghe máy thế?’
‘…’
Trình Châu lại nhắn: ‘Rốt cuộc cậu có lương tâm không?’
‘Không có’
‘Nhưng tớ sẽ về sớm’
Trình Châu: ‘Tớ biết cậu có lương tâm mà’
‘Tớ không có lương tâm’
‘Làm tròn bổn phận thôi…’
Ông nội và bà nội Giang thương cô đấy chứ, nghe Giang Uẩn nói loáng thoáng, ngoài con cả, những được ưu ái nhất chính là Giang Nhu nhưng trước đó cô đã từ chối việc thừa kế kia.
Cô máu lạnh, cô vô tình nhưng cuối cùng vẫn là trở về.

Giang Nhu thở dài tiến vào căn phòng ấy, nơi mà có vài người lưa thưa đôi lúc lại đến xem tình hình ông cụ.
“Ông muốn gặp con à?” Cô nhìn người ông đang ngồi ngây người ở trước mặt.
Đôi mắt ông ngấn lệ, nhưng rồi như thể nuốt tất cả sự kích động vào trong, ông muốn trách muốn mắng cô nhưng chẳng được.
“Cô còn biết tình ông cháu à”
“…”
Ông nội Giang nhìn mấy người khác sau đó khều khào nói: “Ra ngoài đi, tôi muốn nói chuyện với Nhu Nhu”
“…”
Đợi mọi người ra ngoài, khuôn mặt ông dịu đi hẳn, cử chỉ ý muốn bảo cô đến gần, ngồi cạnh ông chốc lát.

Giang Nhu lại kiên quyết đứng từ xa đợi ông nói chuyện nhưng rồi ông lại buồn bã nhìn cô.
“Được rồi, ông thua con”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 27: 27: Đáng Yêu


“…”
Cô khó hiểu im lặng đợi ông nói thêm một cậu nữa.
“Cậu Trịnh kia…cũng tốt nhỉ?”
Cô nghe được hai tiếng ‘Cậu Trịnh’ mặt liền giãn ra không chút phòng bị.

Dường như ông nội Giang muốn làm hoà với cô, ông nhẹ nhàng nói chuyện muốn thương lượng đàm phán.
“Ông kì lạ thế? Con gọi bác sĩ vào nhé?”
Ông nội Giang liền lắc đầu.
“Không cần không cần, ông muốn nói chuyện với con”
Cô hơi phân vân nhưng rồi vẫn tiến đến ngồi cạnh ông, bàn tay nhăn nheo của người già, sự ấm áp bấy lâu như từng xuất hiện, cô hịt mũi giữ vững bình tĩnh.

Ông nội vỗ vào tay cô, đôi lúc sẽ ngắm nhìn cô thật lâu, miệng ông cười không ngớt.

Giang Nhu biết rõ, ông chưa từng như vậy, ông là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, không để người khác bắt được điểm yếu của bản thân, nhưng mấy giờ ông lại rất ân cần dễ chịu, một chút khó tính của ngày thường cũng không có.
“Giang Uẩn nói con đã hẹn hò rồi?”
“…”

Chú nhỏ đúng thật là nhiều lời, vừa nói với chú ấy, trong lúc ông bệnh chú ấy cũng đi nhiều chuyện cho bằng được.
Giang Nhu gật đầu, sau đó nắm lấy tay ông xoa đều.
“Vâng”
Ông bật cười: “Được đó, bọn con có kế hoạch gì không?”
“Vừa mới hẹn hò vài tiếng, kế hoạch gì bây giờ”
Ông nội ậm ừ.
“Người ta làm sao theo đuổi được con vậy? Nói ông nghe chút nào”
Giang Nhu ngại ngùng chỉ nói vài chữ nhưng lại rất nhỏ: “Là con theo đuổi anh ấy”
“Lúc học cấp 3…”
Ông nội ồ một tiếng.
Ông cảm thấy cô rất có khí chất của người nhà họ Giang, phong thái này thật bá đạo! Trước đây ông cũng từng có thanh xuân lẫm liệt vậy mà bây giờ ông lại cấm cản cháu gái của mình, ông suýt chút nữa là trái với lương tâm.
“Ông mau khoẻ đi, con dẫn anh ấy đến chào hỏi ông đàng hoàng có được không?”
Ông nội Giang xoa đầu cô: “Ai dô, ông nhớ con nên mới kiếm chuyện với họ, không có vấn đề gì đâu…”
“…”
Thật biết cách kiếm chuyện mà!! Ông mà doạ chút nữa cả nhà họ Giang thật sự loạn lên đấy chứ.
Cảm thấy ông nội thật sự không sao cô cũng lẳng lặng rời đi sau đó không lâu, cô đương nhiên không còn khúc mắc nữa chỉ làm cảm thấy lúc này cần yên tĩnh hơn…
Trịnh Nam bảo sẽ dọn đến cùng cô chính là lừa dối, cũng không phải, anh có dọn sang nhưng là kiểu mấy cặp đôi thường rủ nhau sang nhà chơi ấy.
Đêm giao thừa cô sẽ cùng anh về nhà, nhưng buổi trưa và chiều ấy vẫn là ở nhà.

Trịnh Nam đọc sách tâm lí, còn cô? Cô đương nhiên là xem phim tìm cảm đáng thương rồi.

Trịnh Nam một góc ghế, cô một góc ghế không ai đụng ai.
Anh đọc hết một trang, cảm thấy khoảng cách không ổn liền nhích lại gần cô thêm một chút.
“Tiểu Nhu Nhu, mau lại đây với anh”
Giang Nhu bĩu môi không động.
“Anh đi mà đọc sách, em đang xem phim”
Trịnh Nam kéo vạt áo cô đôi mắt dịu dàng: “Em lớn tiếng quá à”
“…”

Vậy đã lớn tiếng? Cô còn sợ anh sẽ không nghe rõ đấy!!!
“Em có muốn ăn sủi cảo không?”
“Ừm cũng được đấy” Cô lười biếng đáp.
Trịnh Nam lườm cô, cô liền ho nhẹ.
“Bảo bối mệt mỏi quá đi~ Ai đó…”
“…”
“Ai đó đem sủi cảo đút cho thì tốt quá”
Eo ôi thật hết biết! Cái gì mà làm nũng thế này? Trịnh Nam cầm điện thoại đặt hai phần sủi cảo, tự mình lấy thức ăn tự mình hâm nóng sau đó mang đến trước mặt cô.
“A, đúng là bạn trai siêu cấp tốt của em mà”
Cô định cuối đầu nhận lấy đũa thì Trịnh Nam lại khẽ vào tay cô, chỉ khẽ nhẹ thôi cũng đủ làm ai đó mắt bọng nước rưng rưng giận dỗi.
“Tiểu Nhu thối, em thật là không có chút mặt mũi”
Giang Nhu xoa xoa mũi của mình, trừng mắt đáp: “Anh không cho em ăn, anh chính là bạn trai siêu tệ”
“Em học ai mấy từ đó thế?”
“Không có học ai…”
Trịnh Nam lắc đầu.
Anh bảo cô há miệng, anh chỉ thổi rồi đưa đến miệng, Giang Nhu rất thoã mãn, là bạn trai cô đương nhiên có phúc hạnh này rồi.
Trịnh Nam cảm thấy tật xấu cô khá nhiều nhưng chỉ gom gọn lại thành hai chữ đơn giản chính là ‘đáng yêu’.

Cô thường đi tất bị trái, tối ngủ cô sẽ khoá kín cửa phòng cho dù không có ai trong nhà, cô còn có cả một tủ đồ gấu bông, rất ấm áp.
“Trịnh Nam…”

Anh say mê nghĩ ngợi nghe tiếng cô gọi liền bừng tỉnh.
“Nghe”
“Trà sữa 30% đường, thêm hai phần trân châu…”
“…”
Anh hung dữ đánh nhẹ vào eo cô, sau đó không nỡ lại vòng một tay qua ôm lấy, đôi khi lại xoa xoa cưng chiều không thôi.
Ông nội nói cô bị Trịnh Nam chiều hư có khi không sai, còn chiều rất nhiệt tình.

Đến cả ăn cũng không động tay, cô cảm thấy quá nhàn rồi.
Đợi cô và Trịnh Nam đến mọi người mới bắt đầu vui chơi, cô suýt chút nữa đã nghĩ đấy là đám hỏi ấy chứ, rất trang trọng chào hỏi.
Lê Nguyệt nhìn thấy Trịnh Nam liền vui vẻ: “Bác sĩ nhà chúng ta, con đến đây có phiền không đấy?”
“Bố mẹ và Trịnh Chu đã đi nước ngoài đón năm mới rồi ạ, chỉ còn con ở lại thôi”
Giang Nhu đưa tay qua đưa tay lại không yên, cô như đứa trẻ rảnh rỗi không biết làm gì, bỗng nhiên bàn tay to lớn rắn chắc từ đâu cầm lấy tay cô đan xen mười ngón.
“Dì à, con dẫn Giang Nhu đi tìm Chiêu Tranh nhé, chốc nữa sẽ quay lại”
“Được được được, mau đi đi”
Giang Nhu không đi tìm Chiêu Tranh mà là ông nội, đã hứa sẽ khoe người bạn trai này với ông mà..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 28: 28: Năm Mới


Ông nội Giang cùng Trịnh Nam đánh cờ, quan hệ ‘bằng hữu’ rất tốt.

Trịnh Nam nhìn cô cười cười sau đó lại nhìn ông đang đắc ý vì thắng anh, nhưng anh lại cảm thấy như vậy vô cùng tốt, thua ông một ván nhưng lại có được cháu gái ông, như vậy cứ cho anh thua cả đời cũng được!
“Cậu Trịnh…Cậu có chắc là muốn chơi nữa hay không?” Ông nội nhìn anh.
Giang Nhu phì cười: “Không chơi nữa, không chơi nữa”
“Con đừng có nói giúp người ta chứ? Còn chưa gả đi mà”
“…”
Trịnh Nam định từ chối ông, nhưng may mắn Giang Uẩn cùng Chiêu Tranh cũng đến, được giải vây nên cô và anh cũng rất hí hửng.

Chiêu Tranh chào ông, sau đó lại nhìn sang đôi nam nữ kia, mắt trợn trắng xem họ đan tay.
“C-Cái…cái gì?”
Ông nội cảm thấy Chiêu Tranh có chút lạ liền cất giọng: “Sau thế Tiểu Tranh?”
“K-Không…có, con cảm thấy bất ngờ thôi ạ.”
Chiêu Tranh ngại ngùng.
Đáng lí Chiêu Tranh sẽ gọi ông nội là chú, nhưng lại không gọi được, cảm giác rất không quen, có trách thì trách Giang Uẩn sinh ra quá trễ, làm cho địa vị của cô có chút cao.
Chiêu Tranh cùng hai người họ ra ngoài chỉ để Giang Uẩn ở lại nói chuyện với ông.

Vừa bước ra ánh mắt cô ấy đã chăm chăm vừa mừng vừa dỗi, Giang Nhu liền vỗ vai an ủi.

“Tớ không giấu cậu…Là chưa kịp thông báo”
“Ay da, ai cho tiểu tử nhà cậu đan tay với cô ấy chứ” Chiêu Tranh bĩu môi.
“…”
“Mau buông ra, sau này tôi là thím của cô ấy đấy!”
“Với cương vị của thím, ra lệnh cho cậu”
“…”
Đôi nam nữ bó tay, không đành lòng buông tay nhau ra.

Cảm giác bọn họ đứng cùng một chỗ đẹp đẽ biết bao, cách ăn mặc của Trịnh Nam rất chín chắn, anh thường mặc sơ mi cùng với quần tây đen áo đóng vào rất chỉnh chu tỉ mỉ, còn Giang Nhu thì trái lại, cô thường mặc quần áo theo lối trẻ trung nói thẳng là ghét tuổi tác đấy chứ.
“ Hai người bọn cậu đúng là trời sinh một cặp đấy!”
Giang Nhu nhún vai.
Cô và anh…Trời sinh một cặp…Nghe cũng có lí, Giang Nhu cảm thấy lời nói của Chiêu Tranh quá đúng, vui vui vẻ vẻ dụi đầu vào người anh, muốn làm nũng.
Trịnh Nam xoa xoa đầu cô thuận tay đỡ lấy eo, mà cảnh tượng này khiến Chiêu Tranh trợn mắt không thôi.

Nếu bà nội Giang không gọi cô ấy vào trò chuyện thì chắc chắn cô sẽ mắng chết đôi nam nữ này.
Giang Nhu chớp chớp mắt, tay không rời khỏi eo Trịnh Nam.

Anh xuống bếp cắt hoa quả cho cô, cô lại càng đi theo, Trịnh Nam hỏi cô đi theo để làm gì, ai đó lại chỉ nói hai từ.
“Ngắm anh”
“…”
Sắp đến thời khắc bước sang năm mới, một nhà đông đủ cùng nhau tụ họp, người thì chơi cờ, có người lại xem chương trình năm mới, còn lại đều chú tâm cho chuyện riêng.
Giang Nhu đợi đến khi vừa bước sang năm mới liền gửi một phong cho nhóm bạn, sau đó lại tò đến nhóm nhân viên trước đây.

Cô gửi cũng rất nhiều nhưng nhận lại không ít.

Người kia ngồi cạnh kéo vạt áo của cô, Giang Nhu ngước mắt muốn hỏi xem anh nói gì, ai đó liền tủi thân.
“Em…còn chưa kéo anh ra khỏi danh sách đen…”
Cô sững sốt một phen
A đúng rồi!
Lần ấy mạng xã hội của Trịnh Nam bị cô lôi vào danh sách đen, cũng là vì cái cô Lưu gì ấy, nhưng sau đó thì liên lạc qua điện thoại bởi thế…
Cô quên mất…
Bởi vì bọn họ yêu nhau quá bất ngờ, cô còn chưa chuẩn bị tâm lí thế nên không nhớ đến việc ấy.
Giang Nhu ngại ngùng đưa điện thoại đến tay anh, như thể ‘Muốn chém muốn giết tuỳ anh’, Trịnh Nam phì cười lắc đầu.

“Là em lôi vào thì tự lôi ra”
Giang Nhu đẩy anh: “Anh đúng thật là…nhỏ nhen”
Cô cầm điện thoại, vừa kéo anh ra khỏi danh sách đen liền nhận được phong bì to của Trịnh Nam kèm theo một dòng chữ: ‘Bảo bối, năm mới bình an’
“…”
Phong bì của anh lớn lắm, còn nhiều hơn tổng phòng bì của mọi người khiến Giang Nhu hơi ngây người.
“Bác sĩ nhiều tiền vậy sao?”
“Sớm biết em đã lấy chồng bác sĩ rồi…”
Anh nhéo má cô: “Vậy bây giờ cũng không muộn”
“…”
Cô phát hiện, anh sau khi ở gần cô cách nói chuyện cũng tiến bộ hẳn lên, cái gì cũng trả treo được, còn rất thành thật.

Trịnh Nam rất chu đáo, anh chuẩn bị một loạt phong bao cho mọi người, còn tận tâm chúc tết, ông nội Giang gật gù không thôi, xem ra ông cũng vừa mắt vậy cháu rể này lắm.

Lê Nguyệt theo đó cũng vừa lòng.
Cô lướt điện thoại, nhìn thấy có rất nhiều phong bao trong đó có Trần Tịnh.
Trần Tịnh: [Phong bao cho bạn] ‘Chúc mừng năm mới.’
Giang Nhu nhàn nhạt nhìn tin nhắn: ‘Cảm ơn’
Trần Tịnh: ‘Xin lỗi chuyện em lần trước nhé’
Trần Tịnh: ‘Nhất thời kích động’
Giang Nhu: ‘Không có gì’
Trần Tịnh: ‘Vậy…Vậy khi nào chúng ta gặp nhau một buổi đi’
Giang Nhu: ‘Rất bận, chưa có thời gian rảnh’
Cô tắt điện thoại không chú ý đến nữa, chỉ nhing Trịnh Nam đang gửi bao lì xì cho Trịnh Nhu và bố mẹ, vừa hay cô cũng muốn gửi mới đưa tay vào bấm gấp hai lần rồi gửi cho họ.

Cảm thấy mình quá hào phóng nên Giang Nhu được một phen tự hào, còn anh thì thở dài không thôi.

Là tài khoản của anh, là tiền của anh cô tự hào gì chứ, chút mặt mũi này…
Đợi đến lúc trở về phòng cũng đã 1h sáng, cô nhìn ra ban công, bên ngoài vẫn sáng đèn, không khí năm mới thật tốt, không có gì để phiền muộn.
Giang Nhu thẩn thờ một ngồi, đến khi hơi ấm từ đằng sau quá mạnh mẽ mới chợt nhận ra ai đó ôm cô đến đỗi nghẹn.

Trịnh Nam để cằm lên vai cô, đôi lúc lại xoay sang hôn nhẹ vào cổ cô khiến Giang Nhu chợt rung người.
“Chúng ta cùng ngủ một giường sao?” Giang Nhu muốn đẩy anh ra.
“…”
Cô xấu hổ, rõ ràng đã ở bên nhau, không ngủ một giường thì thế nào đây?
Trịnh Nam buông nhẹ cô ra, xoay người cô đối diện với mình.

Đôi môi cô bỗng nhiên ấm áp, ẩm ướt, người kia cuối đầu cuồng nhiệt hôn cô.
Anh nhắm chặt mắt, hơi thở phả ra chút mùi bạc hà thơm nhẹ.
Đôi tay Trịnh Nam đỡ lấy đầu cô, không muốn cô lùi về sau.
Miệng lưỡi quấn quýt, môi không muốn rời.
Đến khi Giang Nhu thở hổn hển muốn anh buông ra, Trịnh Nam mới luyến tiếc tha cho cô..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 29: 29: Nhẹ Nhàng


“Anh quá đáng…”
Anh cười dịu dàng xoa cái đầu nhỏ của Giang Nhu, cảm giác hạnh phúc vô cùng.
Giang Nhu trước đây không có ý định trở về vì anh, chỉ đơn giản là tìm một chỗ yên tĩnh mà sống.

Những trói buộc trước kia khiến cô thu mình rất nhiều, cô nghĩ mình chẳng thể nào quan tâm đến việc yêu đương, lại còn là yêu đương với Trịnh Nam, càng không thể!
Nhưng Trịnh Nam quá ngọt ngào, quá chân thật, có thể yêu anh sau này có chết cũng mãn nguyện.
“Ngày mấy em về”
Nghe anh hỏi, Giang Nhu liền hơi suy nghĩ.
Trình Châu bảo cô ở đây cùng với cô ấy, không cho về sớm nhưng cô sẵn tính là mùng bốn sẽ về.

Không phải chán nản gì cả, chỉ là mùng năm sẽ phải mở cửa tiệm hoa.

“Khi nào anh bắt đầu lại công việc?” Cô nhìn anh.
“Hai ngày nữa, về trước em vài hôm”
Giang Nhu ồ tỏ vẻ đã hiểu.
“Em ở đây ngoan ngoãn một chút” Trịnh Nam rót cốc nước sau đó đưa cho cô.
Giang Nhu nhận lấy sau đó buồn bã: “Hay là em về cùng anh”
“Thế sao coi được? Chú dì sẽ trách anh dụ dỗ em đấy”

“Có sao?” Cô cười ngây ngốc.
Trịnh Nam cũng cười, anh bế cô lên khiến Giang Nhu chút nữa đã giật mình la hét, cô vòng tay sang cổ anh, dụi chặt đầu vào ngực anh.
“Là em dụ dỗ anh mới đúng”
“…”
Năm ấy cả trường ai cũng đồn đồn đoán đoán vì sao Trịnh Nam lại học tập sa sút, khuôn mặt đau buồn rất lạ.

Sau đó không lâu có đàn em theo đuổi anh, anh lại rất bình tĩnh không dao động, còn một câu đã khiến người ta tức giận bỏ đi.
Giáo viên cũng nghĩ anh kì quái, bạn học cũng sợ hãi về sức học của anh, rồi vô tình mấy người bạn học nhìn thấy anh lau cây đàn ở lớp, cầm tấm hình của bạn học Giang Nhu mới hiểu người này sớm đã bị cô làm cho rung động.
Buổi trưa mùng 1, trong nhà có chút náo nhiệt.

Mấy người cháu cùng với em ở xa, bọn họ đánh bài không thì nấu ăn.

Náo nhiệt như vậy cô cũng không ngủ được.
Trịnh Nam giúp cô lấy kem đánh răng, sau đó đưa đến tay, còn chuẩn bị khăn lau mặt cho cô.
“Anh ở lại hay là về với chú dì?” Cô vừa rửa mặt vừa hỏi.
“Ở lại với em, bố mẹ chiều đã về rồi”
“Ngày mai cùng đón Tết cũng không sao…”
Giang Nhu chớp chớp mắt.

Cô cũng nên về sớm để chúc Tết chú dì mới được.
Giang Uẩn ở dưới lầu quản bọn nhỏ cũng đủ mệt, còn thêm Chiêu Tranh không nể nan ai đánh bài đến quên cả địa vị.
“Con thua rồi, mau mau quỳ, đưa mặt đây”
Chiêu Tranh nhìn mặt người kia đưa đến liền cầm son vẽ một đường.
“Ai da, thím à…”
“Cái gì mà thím? Ở đây chỉ có bạn với bè thôi” Chiêu Tranh cầm bài tiếp tục chơi.
“…”
Giang Uẩn lắc đầu.

Không khuyên được nữa.

“Chiêu Tranh, em thân là thím của bọn nhỏ đấy…”
“Em từ chức hôm nay, ngày mai chúng ta lại nói”
“…”

Giang Nhu nhìn được cảnh dở khóc dở cười kia cũng chỉ bó tay.

Lê Nguyệt ở bếp đang làm bánh, nhìn thấy cô bà liền giao lại cho cô.

Cảm giác như phân phó cho họ nhiệm vụ quan trọng.
“Mẹ có hẹn với bạn bè rồi…Con và Trịnh Nam phụ trách cái này hộ mẹ nhé”
“M-Mẹ…”
Giang Nhu còn chưa gọi đến chữ mẹ thứ hai bà đã đi đến cửa, Trịnh Nam nhìn thau bột trước mắt ngán ngẩm không thôi, đưa anh thuốc men anh lại không ngán đến vậy.
“Nhu Nhu, em có làm được không vậy?”
Cô ỉu xìu.
“Không được, anh có được không vậy?”
“Cũng không được”
Giang Nhu và Trịnh Nam mò sách đến tận hai ba tiếng mới xong mẻ sủi cảo cho gia đình, may mà Tết như cô giúp việc vẫn đến, hai người bọn họ tay không nghe mắt không thấy liền bỏ trốn.
Cái gì mà nữ công gia chánh, Giang Nhu cô không làm được, bó tay bó tay.

Nhìn Chiêu Tranh đánh bài từ trưa đến ngả chiều vẫn chưa có ý định dừng lại.

Giang Uẩn lại càng bất lực.
Cô lay vai Chiêu Tranh: “Đừng chơi nữa, đừng chơi nữa”
“Bọn trẻ đã thua dữ lắm rồi”
“Hay là cậu cũng đánh đi?” Chiêu Tranh vui vẻ.
Đúng là người nghiện mà.

Đam Mỹ Hài

Chơi ở trong phòng khách rất lâu, đến khi cô giúp việc gọi họ đến ăn sủi cảo, bụng ai cũng đói meo.
Trịnh Nam chầm chậm ăn bát sủi cảo, còn Giang Nhu lại gấp rút ăn cho xong, cô xoay người nhìn mọi người trên bàn, sau đó lại nhìn sau Trịnh Nam.
“Mọi người từ từ ăn, em có hẹn với bạn rồi”
Trịnh Nam muốn đưa cô đi cô lại lắc đầu, như vậy thì ảnh hưởng đến anh quá rồi, còn rất phiền phức, cứ để em lái xe đi là tiện nhất.
“Như vậy không ổn…Nhỡ con uống rượu thì sao?” Giang Uẩn lo lắng.
“Ay da,sẽ không uống” Giang Nhu mỉm cười.
Trịnh Nam ép một hồi cũng không thể ép được cô liền ảm đạm nói: “Cẩn thận một chút, có chuyện gì thì nhắn cho anh”
“Được được được, em biết rồi”
Nói ra thì cũng phải nói vào.

Bọn nhân viên cũ cứ gọi cô đến quán ăn, nói là ăn một bữa cơm đoàn viên với cô.

Đương nhiên phương diện này cô không nỡ từ chối, Giang Nhu lạnh lạnh nhạt nhạt chứ có bao giờ không đối tốt với họ.
Đợi Trịnh Nam tiễn mình ra xe cô liền thở phào, trời ạ! Nếu anh biết cô đi ăn còn có Trần Tịnh chắc chắn là sẽ suy nghĩ lại, anh không cấm cản chỉ là sẽ đòi theo.
Giang Nhu đến một quán ăn quen thuộc ở gần công ty cũ của cô, bởi vì quán của hai vợ chồng già thế nên cả lễ tết cũng không nghỉ.

Giang Nhu đợi một hồi cũng chỉ thấy bóng lưng có chút quen đi vào..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 30: 30: Tránh


Trần Tịnh bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống ở nơi đối diện.

Anh nhìn cô vẫn bất động, miệng liền cười xấu xa.
“Em làm sao vậy?”
Giang Nhu nhìn xung quanh khẽ nói: “Bọn họ đâu?”
Trần Tịnh cũng rất rõ bọn họ mà cô nhắc đến là ai, anh lắc đầu nhún vai.
“Không nhờ họ vậy thì cớ gì mà hẹn được em”
“…”
Đúng là mặt quá dày.
“Không có họ vậy tôi đi trước”
Trần Tịnh điềm đạm ngồi tại chỗ đưa mắt đến chỗ cô: “Em thì lo cái gì? Ăn một bữa cơm không chết”
“Sẽ chết”
Người kia giọng điệu quá khó nghe, Trần Tịnh cho dù làm lơ cũng hiểu lời nói ám chỉ.

Cô vốn định rời đi nhưng nhìn anh ta vẫn không biết có nên hay không.
“Năm mới vui vẻ” Anh ta cười trông gợn đòn vô cùng.
“Năm mới vui vẻ”
“Thức ăn tôi gọi vài món, anh ăn không đủ thì gọi thêm…”

“Tôi đi đây”
Giang Nhu không chần chừ kết quả thẳng thừng lên xe.

Cô tự mình đi dạo một vòng, không khí ngày Tết không náo nhiệt, chỉ là vẫn có chút gì đó man mác nỗi buồn, nhưng rồi lại vô cùng rầu rĩ, Giang Nhu chợt cảm thấy quá buồn cười, cô vì cái gì mà rầu rĩ chứ? Không có.
Giang Nhu muốn gọi cho Trịnh Nam kết quả là không gọi được.
Lúc Trịnh Nam đi có nói với Giang Uẩn là trở về, nhưng không nói với cô.

Cũng không biết là có việc gì gấp.
Giang Nhu không nhớ rõ mấy ngày Tết mình đã ăn bao nhiêu ngủ bao nhiêu, cô chỉ cảm thấy rất lạ.

Không gọi được cho Trịnh Nam, lại không nghe tin tức gì về anh, có phải là đã bận đến quên cô hay không?
Trưa mùng bốn Giang Nhu đã về đến, nhìn trên con đường vẫn còn hoa nhiều vô số, cô chợt nhìn đến ngôi nhà của Trịnh Nam, chỉ là bị khuất một chút.
“Đi có mấy ngày mà bụi nhiều thế” Giang Nhu phiền toái than thở.
Chú mèo kia cũng được cô đưa về cho Hiểu Đồng, đúng thật cô không có thời gian để chăm sóc.

Giang Nhu nhắn cho Trịnh Nam một câu, nhưng từ đầu đến cuối anh đều không xuất hiện.
‘Em về rồi’
‘Đang ở tiệm’
‘Không phải anh bận đến quên em rồi đấy chứ?’
Thấy Trịnh Nam không nhắn, cô lại buồn bã tiếp tục làm việc.
Anh ở bệnh viện mệt mỏi ngồi kê đơn đủ loại, nhưng chí thích anh không bận.

Không phải bận đến nỗi không thể trả lời tin nhắn.
Nhưng dáng vẻ không nghiêm túc nhìn là có thể nhận ra.
“Bác sĩ Trịnh, anh vì sao kì lạ vậy…” Cô y tá đang dọn dẹp bàn quan sát anh.
“Không có gì, có chút mệt”
Cô y tá kia cũng gật đầu.
Làm việc rất vất vả, anh nói mệt cũng không thể nghi ngờ nữa.

Cả tuần cô về đều không thấy anh, sắp giận đến nỗi không chịu được rồi.

Giang Nhu dù có gọi bao nhiêu cũng không có ai nghe máy.

Hai người họ ở gần nhau như vậy cũng không gặp được một lần, rõ là không thể! Trịnh Nam ơi là Trịnh Nam, anh trốn ở góc nào rồi.
Giang Nhu đang thầm mắng thì điện thoại lại reo.

Là Tú Tri gọi đến, cô rầu rĩ bắt máy.
“Cậu đến ăn cơm mừng không?”
Giang Nhu hít một hơi chậm rãi đáp: “Không đi, Trịnh Nam không có ở đây”
“Nói gì vậy? Sao lại thân thiết thế?” Tú Tri ngơ ngác.
“…”
Chiêu Tranh cùng với Giang Nhu còn chưa nói việc anh và cô hẹn hò cho vợ chồng Viễn Chính vì thế lúc này Tú Tri lại có hơi không hiểu.
“À nhưng mà Trịnh Nam đang ở với bọn tôi? Thật sự không đến sao?”

Viễn Chính vừa mua xe mới, Tú Tri công việc lại vô cùng thuận lợi, bọn họ ăn nên làm ra khiến cho mấy vị phụ huynh vô cùng vui vẻ vì vậy mới mở một bữa tiệc nhỏ.
Trịnh Nam vốn là bị lừa đến, Viễn Chính nói ba cậu ta sức khỏe không tốt, thân là học sinh cũ Trịnh Nam phải đến xem ông ấy, anh cũng rất nhẹ dạ, liền đến không suy nghĩ.
Biết là họ bày trò nhưng anh vẫn ở lại xem thử sức khỏe cho ông bà Viễn, nhận thấy bình thường mới rời khỏi phòng họ.
“Trịnh Nam cậu xem chai rượu này ngon lắm đấy!” Viễn Chính khoác tay qua cổ anh.
Anh lại dửng dưng ngồi ở sopha, nét mặt nghiêm nghị.

Viễn Chính rót một cốc, anh uống một cốc, mấy người ở đây sớm nhìn ra tâm tư của anh.
“Cậu ta làm sao vậy?” Tú Tri nhỏ giọng với Chiêu Tranh.
Cô ấy cười: “Tớ không biết”
“Chắc là cãi nhau với bạn gái”

Chiêu Tranh châm chọc.
Tú Tri nhíu mày: “Có bạn gái à? Vậy thì Nhu Nhu nhà chúng ta thất vọng rồi…”
“Bạn gái chính là Nhu Nhu”
“…”
Bọn họ đã quen đã gần nửa tháng, chậm chí đã nửa tháng, còn không công khai với mọi người, suýt chút nữa đã tưởng bọn họ không còn cơ hội nữa rồi.

Mà dáng vẻ này của Trịnh Nam rất giống đã cãi nhau với bạn gái khiến hai người trong bếp xôn xao náo nhiệt.
Giang Nhu bấm chuông cửa.
Lòng cô nao nức chờ đợi, cô nhớ anh chết mất! Vừa mới ở bên nhau không bao lâu lại xa nhau lâu như vậy, thật sự không đợi được.

Huống chi đây là Trịnh Nam tránh né cô, anh có thời gian đến đây nhưng một chút thời gian cũng không thể trả lời tin nhắn.
Cô giúp việc mở cửa cho Giang Nhu, cô lại lễ phép chào hỏi sau đó lại đưa túi quà cho cô giúp việc.
Tú Tri vừa nghe tiếng cô liền nhanh chóng chạy ra mừng rỡ.
“Hừ…Quen nhau còn không thông báo với tớ”
“Giận cậu chết đi được…”
Tú Tri nhõng nhẽo xoa mặt vào vai cô.
“Chưa dịp thông báo…Nam Nam đâu?” Vẻ đẹp Giang Nhu mong ngóng..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 31: 31: Đừng Tức Giận Nữa…


“Cậu ấy ở phòng khách với chồng tớ”
Giang Nhu mỉm cười cùng Tú Tri đi vào.

Cô cứ thấp thỏm anh sẽ đi vì thế trong lòng không yên.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Vương Tử Ngược Bắc Em Xuôi Nam
2.

Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
3.

Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y
4.

Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE
=====================================
Trịnh Nam ngồi ở sopha xem tivi, Viễn Chính lại đang nói chuyện điện thoại.

Cô thầm trách anh vì sao lại lạnh lùng như vậy…Có phải là có cô rồi nên không cần nữa hay không?
“Nhu Nhu đến rồi này”

Viễn Chính mừng rỡ: “Ngồi đi ngồi đi, tớ có công việc”
Chỉ có anh nghe thấy hai chữ ‘Nhu Nhu’ liền muốn đứng lên, sợ bọn họ không thoải mái Tú Tri liền kéo chồng đi, chừa lại cho họ một khoảng không.
Trịnh Nam lùi lại một bước, Giang Nhu lại tiến thêm một bước, nhưng anh vẫn không nói lấy một câu.
Giang Nhu bất đắc dĩ nhìn anh: “Anh làm sao lại lơ em?”
“…”
“Hả?”
“…”
“Có phải anh cảm thấy có được em dễ dàng nên muốn bỏ là bỏ hay không?”
“Không có” Anh nhàn nhạt, người cứng đờ nhưng lúc sau lại rất tự nhiên ngồi xuống sopha.
A, chịu nói chuyện rồi.
Anh chịu nói chuyện thì mọi chuyện đều rất dễ giải quyết.
“Vậy thì sao?”
“Vì sao lại về gấp? Vì sao lại tránh em? Vì sao lại lơ em?”
Trịnh Nam im lặng, anh tự mình rót cốc rượu, sau đó nốc một hơi khiến khuôn mặt bất giác đỏ.

Mắt anh cũng ứ những giọt nước, nhưng anh không khóc, chính là tác dụng của rượu.
“Anh không nói? Không nói thì không cần nói nữa”
Trịnh Nam nhỏ giọng, giọng anh lại trầm hẳn đi: “Vậy thì không cần nói nữa…”
Ai dô, anh hay thật đấy! Là cô đang giận dỗi anh, sao lại chuyển sang anh đáng thương vô tội như vậy.

Trịnh Nam có yếu đuối thế đâu?
Chiêu Tranh cảm thấy bầu không khí không tốt, cô gọi bọn họ ăn cơm, tiếng gọi kia liền nghẹn lại ở họng.

Viễn Chính đành nhanh miệng lớn giọng kêu.
“Mau vào ăn đi, đã trễ rồi”
Lúc nàu Trịnh Nam mới đứng lên, còn cô vẫn bất động ở tại chỗ.
Cô chọn chỗ liền tưởng Trịnh Nam sẽ đến ngồi cạnh mình nhưng anh lại có ý bỏ qua đi đến chỗ đối diện.

Chỉ có Tú Tri mới để ý, cô ấy cất giọng bảo anh.
“Cậu hay là ngồi chỗ cạnh Giang Nhu đi…Chỗ này là của bố mẹ tôi hay ngồi”
Trịnh Nam không từ chối.
Anh kéo ghế ngồi xuống, cả quá trình không quan sát cô nhiều.
“Năm mới vui vẻ đi chứ?”
“Nào uống rượu đi” Chiêu Tranh nhìn Viễn Chính.
Giang Nhu không muốn anh uống liền cản ly của anh lại, kết quả là Trịnh Nam vẫn uống.
Đúng là lì lợm mà!!!
Nhưng anh không lơ cô, vẫn biết gắp thức ăn, vẫn giúp cô tách xương cá, vẫn bóc vỏ tôm cho cô.

Nhưng đều vô cùng không để ý, cứ như thế mà bỏ vào bát cô.
Anh không đi xe đến, Viễn Chính lại không tiện đưa anh về, Giang Nhu liền bảo cô có đi xe đến, lại không uống rượu.
Suốt cả đường đi bọn họ không nói thêm một câu, nhưng khi đỗ xe Giang Nhi bước xuống, cô định đi vào khoá cửa tiệm nhưng lúc xoay lại chỉ thấy người kia vẫn đứng đó.

Giang Nhu cũng không thèm để ý đến anh.

Nhưng anh cứ đứng mãi ở đó cũng khiến cô rất khó chịu.
“Anh muốn cái gì?”
Trịnh Nam trầm giọng tiến lại gần cô: “Giang Nhu”
“…”
“Có phải anh nhu nhược với em, em liền không thèm để ý đúng không?”
“Em có biết anh nhớ em chết đi được vẫn không muốn tìm em không?”
“Em có biết anh giận e-e…”
Trịnh Nam chưa nói hết câu người kia đã kéo cổ áo anh xuống, sau đó lại hôn nhẹ vào môi anh khiến anh quên mất mình là đang giận vì cái gì.

Giang Nhu dụi vào người anh, cô chỉ có thể như vậy mới có thể khiến anh nguôi ngoai một chút.
Đợi đến khi anh nguôi ngoai sẽ dễ nói chuyện hơn, cô cứ thế mà chịu thua trước.
“Em đừng có làm nũng”
“Anh sớm không thể lay động được rồi”
Giang Nhu dùng ngón tay trỏ chỉ chỉ vào ngực anh, sau đó lại vờ như buồn bã mà lướt lên lướt xuống như muốn nhõng nhẽo.
“Anh Nam~ Đừng tức giận nữa…”
“…”
Trịnh Nam thở dài.
Rốt cuộc cũng giữ lấy eo cô mà ôm.
Nhìn thấy Trịnh Nam đã không còn xa lạ nữa, Giang Nhu lại cất giọng hỏi.
“Nam Nam…Vì sao lại tránh mặt em?”
“…”
Trịnh Nam giọng nói buồn bã ôm eo cô càng chặt hơn: “Chẳng phải hôm ấy em đi một mình gặp bạn sao?”
“…”
“Chú nhỏ bảo anh đi theo sợ em xảy ra chuyện gì”
Đầu Giang Nhu liền loé lên.
“Không phải anh nhìn thấy em cùng với Trần Tịnh rồi ghen đó chứ?”
“…”
Người kia không đáp.

Cô phì cười đánh nhẹ vào ngực anh xem như là trừng phạt.
“Là em bị lừa, không biết chỉ có Trần Tịnh”
Cô vỗ vỗ vào mặt như muốn nựng má anh.
Trịnh Nam lại phối hợp bế cô ngang eo, để cô ôm lấy cổ mình phía trên.
“Anh ghen đáng yêu quá đi! Ghen thế nào? Vẻ mặt thế nào? Làm lại cho em xem”
Trịnh Nam lắc đầu.
“Đáng yêu quá đi! Bạn trai của em thật đáng yêu mà!”
Trịnh Nam nghe thấy chữ ‘bạn trai’ kia phát ra từ miệng cô liền mềm lòng không thôi.

“Sau này đừng tránh mặt em, em cũng rất nhớ anh”
“Giận mà không nói thì làm sao em dỗ anh cho được…”
Trịnh Nam ồ một tiếng tỏ vẻ đồng ý.
Anh để cô xuống vuốt tóc cô cho ngay ngắn.
Lại không muốn xa cô chút nào.
Anh giận mấy hôm đều nhớ cô không nguôi, sớm đã muốn làm lành nhưng không ngờ Giang Nhu lại chủ động làm lành trước.

Bản thân anh còn cảm thấy trái tim mình sớm đã nằm ở chỗ cô rồi.
Trịnh Nam xấu xa vờ ho nhẹ: “Anh khát nước, vào uống chút nước có thể không?”
“…”
Giang Nhu bĩu môi xấu hổ.
“Anh xấu xa quá đi, còn không về sao?”
Trịnh Nam nắm tay cô mở cửa đi vào: “Đã nói với mẹ sẽ không về”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 32: 32: “em Khi Ấy Cưỡng Hôn Anh…”


Giang Nhu trở về sớm thế nên Lê Nguyệt còn chưa đón năm mới đủ với cô, đợi bà cùng mấy người bạn đi du lịch xong liền chạy đến đã qua tháng 1 rồi.

Giang Nhu nhàm chán nhìn mấy đoá hoa, trên kệ cũng chỉ còn lại mấy đóa có chút héo úa, những bông khác đều đã bán sạch rồi.

Lê Nguyệt giúp Giang Nhu dọn lại bàn làm việc cả mấy lọ hoa cũ, bà than vãn nhìn cô:
“Biết thế mẹ đã không xuống đây rồi”
Cô mỉm cười: “Mẹ giúp con một chút liền than…”
“Có phải là lúc nhận mấy chiếc túi kia đều than thế không?”
Lê Nguyệt bỗng nhiên không thể nói thêm một câu nào.

Bà ngán ngẩm, đúng là sinh con gái sẽ có ngày con gái ‘dạy’ dỗ lại mình mà…
“ Đều không giống…Mà này…” Bà bám lấy tay cô thỏ thẻ.
Giang Nhu vừa dọn dẹp vừa nghe bà nói.
“Con về đã đi thăm dì Cẩm chú Trịnh chưa đấy?”
Giang Nhu lắc đầu có chút ngơ ngác, đúng vậy, cô còn chưa đi thăm hai vị phụ huynh, chỉ trách công việc ở tiệm quá nhiều, mà cũng không thường thấy mẹ anh xuống dốc nếu không đã chào hỏi đàng hoàng rồi!
Vừa suy tư một chút Trịnh Nam lại nhắn cho cô, anh bảo là có thể cùng ăn tối hay không, cô rất nhanh liền soạn tin nhắn.
‘Mẹ em vừa về đến’
Trịnh Nam: ‘Nhớ em quá đi…’

‘Mà này, em còn chưa đi thăm dì…’
‘Khi nào chúng ta có thể cùng ăn một bữa cơm?’
Trịnh Nam không vội đáp, anh hình như lại bận việc gì đó, chỉ thấy sau mười phút ai đó mới xuất hiện.
Trịnh Nam: ‘Vậy thì chút nữa em cùng mẹ lên cùng ăn bữa tối đi’
‘Mẹ anh mời’

Giang Nhu ậm ừ không nói là sẽ lên chỉ biết khi anh đi làm về liền giục cô nhanh chóng thay đồ.

Trịnh Nam xoa xoa bụng nhìn cô đang tìm kiếm đồ
“Anh đói rồi, Nhu Nhu mau lên”
Giang Nhu phì cười: “Bác sĩ Trịnh chờ một chút”
Trịnh Nam ngó nghiêng ngó dọc sau đó lại cất giọng: “Mẹ đâu?”
“Mẹ đã có việc rồi, để hôm khác lại nói”
Trịnh Nam gật gù, sau đó lấy lại tinh thần nắm tay cô đi lên dốc.

Buổi tối ở đây có đèn đường, không như lúc trước, cái lúc mà anh đưa cô về đường tối om.
Trịnh Nam nhớ đến chuyện khi ấy lại xoay sang nhìn cô:
“Em khi ấy cưỡng hôn anh”
“…”
Cưỡng hôn cái gì?!
Là nhất thời muốn hôn trải nghiệm một chút, anh làm sao biết được khi ấy cô rung đến nỗi nào.
“E-Em mới không thèm” Cô bĩu môi hất mặt tỏ vẻ giận dỗi.
Anh cố ý xoa xoa eo Giang Nhu khiến cô ngại ngùng giữ lấy đôi tay quậy phá kia của anh.

Trịnh Nam dỗ cô rất dỗi, không cần biết có phải là lỗi của anh hay không nhưng cô giận thì đó chính là lỗi của anh!!
Mùi hương thức ăn của mẹ anh sớm đang thoang thoảng trước cổng nhà, cô và anh cũng rất đói liền nhanh chóng đi vào như hai đứa nhóc ngày nào.
Ông Trịnh nhìn thấy cô vào liền một hai vui vẻ chạy đến đón tiếp.

“Tiểu Nhu, nào nào mới đến à…”
“Ngồi đây ngồi đây”
Giang Nhu cuối đầu chào ông kính trọng, sau đó lại như cô gái nhỏ mới đến nhà chồng lần đầu e thẹn đủ điều.

Trịnh Nam tắm xong đi ra nhìn thấy cô liền cười đến không nhịn được.
Cô trước đây ít ỏi gì cũng là cầu nối giữa ông Trịnh và anh.

Phải nói là không chút kiêng dè mới đúng, bây giờ lại nhút nhát lạ thường, giồn như con thỏ.

Nếu cô là con thỏ thì anh là sói chắc.
“Tiểu Nhu, công việc có thuận lợi không?” Cẩm Chân rót cốc nước lọc để lên bàn.
“Vâng, ổn ạ”
Ông Trịnh tắt tivi chăm chỉ nói chuyện, cụ thể là bảo rằng ai cũng khen hoa tiệm cô.

Ông giống như rất tự hào, điều đó khiến Giang Nhu còn thoải mái hơn nhiều.

Ông Trịnh nhâm nhi chút trà lại nói: “Người ta bảo bà chủ tiệm hoa rất vừa mắt…”
“À này Tiểu Nhu” Ông suy tư lại chợt gọi tên cô.
Giang Nhu đưa mắt về phía ông tiếp nhận lời nói, sau đó ông tiếp tục cất giọng.
“Con lúc xưa hát không tồi, có thiên phú, sao này có đi theo hay không?”
Không khí bỗng nhiên im lặng.
Trịnh Nam vỗ vai cô, cảm giác như an ủi, nhưng khi nhìn sang Giang Nhu vẻ mặt không đổi anh cảm thấy làm lạ.
“Không có ạ, chắc là không may mắn”
Giọng nói Giang Nhu vừa dứt, Cẩm Chân ở trong bếp đã hâm nóng thức ăn.

Cô ngoan ngoãn xung phong giúp bà dọn ra, còn rất biết trang trí thức ăn khiến Cẩm Chân hài lòng cười mãi.
Bàn ăn bà Cẩm chuẩn bị món gì cũng có một chút, có cả sườn mà anh và cô đều thích, tay nghề bà không giảm, tất cả đều rất ngon.

Giang Nhu cảm thán một tiếng sau đó vẻ mặt tự nhiên nói.

“Thức ăn của dì thật sự rất ngon! Vì vậy con phải đền ơn bằng cách giúp dì rửa bát thôi”
Cẩm Chân vui tươi: “Không được không được, Trịnh Nam sẽ rửa”
“…”
“Dì còn tiếc nuối không kịp giới thiệu với con mấy cậu trai ở bênh viện chú Trịnh…” Cẩm Chân nhìn sang con trai mình thở dài.
“…”
Cái gì vậy chứ?! Bà có phải mẹ anh hay không?
Giang Nhu xấu hổ: “Không sao không sao ạ”
“Cái gì không sao? Em còn muốn xem mắt mấy người ở bệnh viện à?” Trịnh Nam nheo mắt.
Cô là cảm thấy anh đang lười mình mới im lặng thất thường, sợ thêm một câu nữa không còn chân để về.
Ông bà Trịnh buổi tối sẽ đi dạo ở bên ngoài, rất khuya mới về, nhưng có hai người họ mới biết, chính là chừa không gian cho đôi trẻ.

Trịnh Nam rửa bát, Giang Nhu ở cạnh lại ôm eo đút hoa quả cho anh, anh há miệng cắn một miếng lại cố tình cắn vào tay cô trêu chọc.
“A, đau đau…”
Trịnh Nam phì cười: “Anh còn chưa cắn thật”
“…”
Giang Nhu nhón chân xoa xoa đầu anh, vừa chật vật xoa lại vừa cất giọng nói thanh thoát: “Ngoan ngoan”
Anh lau sạch tay, muốn tiến về chỗ cô, cô lại lùi mấy bước sợ hãi muốn chạy.
“Anh không được ức h**p em…”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 33: 33: Em Chính Là Thích Anh Nhất


“Ai ức h**p em chứ?”
Trịnh Nam giữ eo cô: “Xem như trừng phạt dám trêu đùa anh”
Người kia bị chọc nhẹ vào eo liền cười xin tha không ngớt.
“Đừng đừng…Em không thế nữa, nhột quá đi…”
Trịnh Nam trêu chọc cô một chút liền dịu dàng ôm lấy Giang Nhu, anh thổi nhẹ vào tay cô khiến cô bất giác rùng người muốn đẩy anh ra.
“Tiểu Nhu Nhu”
“Anh yêu em quá đi mất!”
Đây không biết có phải lần đầu anh nói yêu cô trọn vẹn hay không nhưng đối với cô mà nói cực kì kích động.

Cảm giác vừa thích vừa nghi ngờ là trêu chọc.

Giang Nhu phùng má nhõng nhẽo.
“Miệng anh thật ngọt nha!”
Trịnh Nam nhìn cô trong vô hại lòng bỗng chốc k*ch th*ch, muốn đem cô gái nhỏ trước mắt bỏ vào lòng.
Giang Nhu bĩu môi, phút sau muốn hôn anh như lại bị Trịnh Nam cự tuyệt.

“Anh anh anh…” Cô tức giận lườm anh.
Cô còn chưa bao giờ được tham quan phòng của Trịnh Nam nên rất tò mò phòng học bá sẽ như thế nào.

Anh vốn dĩ có thể không ở cùng bố mẹ nhưng anh thích không khí gia đình, vì thế dù có nhà cũng nhất quyết không dọn ra.

Phòng của Trịnh Nam không nhỏ, đi qua khỏi bếp sẽ đến.

Trước đây ông Trịnh muốn xây nhà thật to để cùng bà Trịnh sinh đôi nam đôi nữ, lại bị bà từ chối, bà chỉ muốn một ngôi nhà nhỏ thoáng mát, còn về việc kia cũng không nhắc đến.
Bước vào phòng anh mùi hương bạc hà rất đặc trưng, còn có sự ngăn nắp vô cùng.

Một tủ sách to, một giường ngủ nằm ở góc còn có một tủ quần áo treo ngay ngắn từ cái quần cái áo, cạnh chỗ học của anh treo một cây đàn chính là cây đàn còn sót lại khi Giang Nhu đi.

Cô trước kia tham gia vào hoạt động liền giành được giải là cây đàn, cô để ở lớp cũng là muốn mọi người cũng dùng chung nhưng ở lớp trừ cô ra chẳng ai có nhiều hơn một chút hứng thú với đàn.
“Anh giữ nó sao?”
Trịnh Nam đang tìm tài liệu để xem có hơi ngừng lại rồi gật đầu.
“Còn tưởng đã bị vứt rồi” Cô thương xót nhìn cây đàn kia.
Khoảnh khắc Giang Nhu chạm vào đàn, cô nhớ lại khoảng thời gian kia, nhớ lại những kí ức thanh xuân tươi đẹp rồi bỗng nhiên tiếc nuối khoảng thời gian không ở đây, không biết đã có bao nhiêu chuyện vui chuyện buồn mà cô không thể chứng kiến.
‘Gió đưa hàng cây che khuất đồi
Gió mang tình ca gửi đến người
Gió như mùa xuân xanh mát trời
Gió như lời em trao đến người
Dù là nơi đâu em vẫn nhớ anh
Dù là tình ta xa cách nhau’
Vừa dứt câu Giang Nhu liền cảm thán: “Đã tám năm đàn không thể tốt thế nào đâu!”
“Vài tháng anh sẽ đưa nó đi bảo trì một lần”
“…”
Cô gật gù.
Hèn gì lại tốt đến vậy.
Cô muốn kết luận rằng, Trịnh Nam có nhớ đến cô! Cũng chưa từng muốn quên cô, nếu không anh vì cái gì lại giữ gìn món đồ cô thích lâu như vậy.

Trịnh Nam nhìn ánh mặt người ta lạ liền cất giọng: “Anh đều nhớ đến em, cái gì em thích đều nhớ rất rõ”
“Vậy em thích gì nhỉ?” Giang Nhu giả vờ suy nghĩ
Giang Nhu bĩu môi: “A, em biết rồi…”
“Em chính là thích anh nhất”
Trịnh Nam như tan chảy trước mặt cô, anh dịu dàng xoa đầu cưng chiều vô cùng.

Nha đầu này không thể trưởng thành được nha! Cô phải mãi dễ thương, mãi bên anh thế này mới được.
Nhu Nhu ngồi xuống giường đợi anh, anh còn phải xem tài liệu hồ sơ gì đấy cô không rõ, chỉ biết là chưa đến hai mươi phút cô đã lăn lộn trên giường ngủ quên mất.

Giường của anh dễ chịu lắm, giống như chỉ toàn mùi hương của anh, còn mang theo chút ngọt ngào.

Nếu khi còn là một cô nhóc theo đuổi anh điều này sẽ khiến cô kích động, nhưng bây giờ cô không còn là cô nhóc khi ấy, mà là ‘bạn gái’ của Trịnh Nam.

Cách gọi này không tồi!
Nam vừa gửi tài liệu trên máy tính đi, vươn vai nhìn đồng hồ.

Đã gần chín giờ…Trễ vậy rồi.
Nhìn sang Giang Nhu ngủ say cũng không nỡ đánh thức, chỉ hôn lên trán cô rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

“Ay da, ông làm sao thế chứ? Rõ ràng là bảo sẽ mua bánh cho tôi mà”
“Thật là…”
Ông Trịnh nghe bà cằn nhằn suốt quãng đường đau đầu không thôi: “Được được được, mai lại đi”
“Không thèm, ông tự mình đi đi”
Anh dở khóc dở cười nhìn mẹ mình, bà thật không nói lí lẽ.
Cẩm Chân nhìn thấy anh lại muốn hỏi.
“Nhu Nhu về rồi à?”
Trịnh Nam lắc đầu.
“Cô ấy đợi con làm việc nên ngủ quên rồi”
Cẩm Chân thở dài lườm anh một cái, con trai bà đúng là trai thẳng nha!
“Cho hai đứa không gian, con lại đi làm việc…”
“Làm làm làm…”
“Sau này đừng có mà lấy vợ”
“Khổ người ta thật”
Bà lại bồi thêm một câu: “Hai bố con mấy người thật giống nhau”
“…”

Ông Trịnh bị mắng lây liền không vui ho khàn: “Con đúng là rất giỏi làm mẹ tức giận mà”
“…”
Vợ chồng này!?
Trịnh Nam thở dài lắc đầu, từ nhỏ sớm quen rồi, đúng là anh thật dư thừa đối với họ mà.

Sớm biết thế đã không chui ra.
Giang Nhu dụi người vào chăn không muốn thức, nhưng người kia lại rất dịu dàng gọi cô.
“Không về à?”
Cô nũng nịu: “Em muốn ngủ”
“Trễ lắm rồi đấy”
Cô không định sẽ ở lại đây, như vậy không tốt chút nào.

Vốn dĩ giữ kẽ với phụ huynh là chuyện nên làm, cô nằm thêm một lúc liền mệt mỏi ngồi dậy, còn phải nhờ đến vạt áo của Trịnh Nam mới dễ dàng hơn.

“Em không mang đàn về hửm?”
Giang Nhu chớp mắt: “Được sao?”
Trịnh Nam nheo mắt cười nhẹ.
“Là giữ hộ em”
Cô ôm lấy cây đàn thích thú không thôi, lâu lắm mới gặp lại nó, vui sướng vô cùng..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 34: 34: Rất Giống Tôi Lúc Xưa


Cô ở trong phòng cứ lau lau cây guitar của mình, trên bàn lại có vài tờ giấy cùng với chút ánh sáng của máy tính.
‘Chị, khi nào sẽ có bài mới?’
Giang Nhu đắn đo gõ vài phím: ‘Vẫn đang suy nghĩ’
‘Bài của chị bán rất được giá, lại có có độ nổi tiếng nhất định…’
‘Vì cái gì mà chị cứ suy nghĩ chứ?’

Phải nói đúng hơn, ca sĩ ở công ty họ thanh danh một phần là nhờ cô, nhờ bài hát của cô.

Hầu như mỗi bài đều dễ nghe, ngọt ngào phù hợp với mọi người vì thế giá thành cũng rất tốt nha!
Giang Nhu mỉm cười: ‘Có một bài, nhưng phải là cô nhóc kia hát’
‘Được, nhưng vì sao phải là Điềm Di ấy?’
Điềm Di là cô nhóc nhỏ vừa tròn mười tám, lúc cô đến giao bài hát cô nhóc lại bám không buông, tự tuyên bố là fan nhỏ của cô.
Có cô fan nhỏ ngây ngô cô cũng cảm thấy vui vui, cô nhóc có giọng hát trời cho, tài năng từ bé, lại được chọn theo đúng con đường mình giỏi khiến cô đôi lúc rất ngưỡng mộ.
Nếu như cô cố gắng hơn một chút, không từ bỏ, vậy còn tốt hơn bây giờ ở đây tiếc nuối.

Khi ấy Giang Nhu yên tĩnh thầm lặng trở về sáng tác nhạc, cô không ham danh, không hám lợi, đơn giản mà sống.

Người kia bên kia cảm thấy cô trả lời rất lâu liền nhắn thêm một câu.
‘Điềm Di được hát bài của thần tượng chắc là hạnh phúc lắm’
Giang Nhu cũng đáp: ‘Cô bé can đảm, rất giống tôi lúc xưa’
Người kia cũng rất bất ngờ: ‘A, thì ra là thế sao?’
‘Mà này, vì sao chị không để tên ở phần sáng tác nhỉ?’
Cô không vội trả lời, những bài hát kia ở phần sáng tác chỉ có hai chữ ‘Đào Đào’, chỉ có cô mới biết nhìn hai chữ đấy cô kích động tự hào đến nhường nào.

Nổi tiếng trong âm thầm cũng rất tự hào.
Trịnh Nam: ‘Em ngủ sớm đi đấy, sức khỏe không tốt đừng thức trễ’
Màn hình hiện lên tin nhắn của anh, cô rất nhanh trả lời
Giang Nhu: ‘A, em biết rồi’
Giang Nhu: ‘Bảo bối mau mau ngủ đi~’
‘…’
Đáng yêu quá đi!
Anh ho khàn lại nhắn: ‘Hay là anh xuống ngủ cùng em nha?’
‘Không được, anh đừng xuống’
Trịnh Nam: ‘…’
Cô thật phũ phàng mà!
Giang Nhu: ‘Em không có ý đó…’
Trịnh Nam: ‘Em chính là có ý đó’
“…”
Buổi sáng nọ, Trịnh Nam không đi làm, anh muốn đưa cô đi xem phim, cô lại chần chừ không muốn ra khỏi nhà.

Kết quả là Giang Nhu vẫn thay quần áo lỗng lẫy, đan tay mười ngón vui tươi cùng anh.
Bọn họ phải lái xe hơn ba mươi phút mới đến chỗ trung tâm, Giang Nhu lười biếng cứ bám lấy vai anh, mãi khi gần đến rạp chiếu cô mới nghe giọng gọi lảnh lót.
“Chị Giang”
Cô nhìn xung quanh có hơi phòng bị.
Điềm Di cùng cô nàng kia tiến đến, tay gỡ mắt kính vứt sang một bên.
“A, em nhắn mãi chị không trả lời…”
“…”
“Em tự mình đến đây đòi bài hát đó nha!”
Cô nàng quản lí kia thở dài.

“Quản lí Mã, chúng ta nói chuyện một chút” Giang Nhu kéo người đi.
Cô chỉ quay lưng bảo với Trịnh Nam đợi cô một chút.
Giang Nhu cảm thấy có phải là sắp xếp không vậy chứ? Lúc ra ngoài cô nhắn với cô Mã một câu, bọn họ liền đợi cô sẵn đúng thật là…
Trịnh Nam nhìn cô bé trước mắt, cô bé cũng nhìn anh, sang đó nhích thêm một chút muốn hỏi:
“Anh…Là bạn trai chị ấy nhỉ?”
Anh khẽ gật đầu.
Điềm Di thầm trách: “Chị ấy nhạc cũng không viết, vậy mà lại hẹn hò…Thần tượng này thật đáng trách!”
Nghe được lời nói của Điềm Di, anh thấy làm lạ, khó hiểu, cái gì mà viết nhạc? Còn có thần tượng gì chứ?
Tiểu Nhu nhà anh là bà chủ tiệm hoa xinh đẹp, còn là bạn gái mẫu mực, nhưng về việc kia chưa từng nghe cô nhắc đến.
Anh thẫn thờ suy nghĩ, vài giây sau Giang Nhu cũng trở về, miệng vẫn cười với anh như thể chẳng có chuyện gì.
Quản lí Mã dắt cô bé đi, Điềm Di liền than một tiếng: “Đau đau!”
“Em ở khách sạn, đợi ngày mai lại tìm chị”
“…”
Tìm tìm tìm cái gì…
Cô còn chưa nói sẽ đưa bài.
Rốt cuộc Trịnh Nam cũng không hỏi cô lấy một câu, nhàn nhạt khoác tay cô cùng nhau vào rạp.

Không gian ở đây không phải sang trọng to lớn như ở thành phố nhưng nhìn chung cũng rất ổn.

Giang Nhu tập trung vào phim không để ý đến anh nhiều hơn một chút, có một đoạn nhỏ Điềm Di trong chiếc váy công chúa xuất hiện gần ba mươi giây, đôi mắt cô bé long lanh nửa ánh nhìn cũng thấy được vẻ đẹp thanh xuân.

Lòng Giang Nhu tựa mơ hồ mỉm cười.

“Xem ra em đặt tâm tư vào cô nhóc này quá nhỉ?”
“…”
Vé xem phim là Điềm Di nhét vào tay anh, bảo là phải để Giang Nhu xem được phim, thì ra là vì phim có sự xuất hiện ‘đặc biệt’ này.
“Anh cảm thấy…”
Trịnh Nam chưa nói dứt câu, điện thoại nên tay Giang Nhu đưa đến trước mặt anh.

Không biết trên đó đã nói gì nhưng chỉ thấy vẻ mặt người đàn ông khó coi.
‘Ảnh chụp Điềm Di trực thuộc công ty quản lí nghệ sĩ Tư Thành cùng với bạn trai ở ngoại thành’
“…”
Giang Nhu đưa mắt nhìn ảnh chụp rất lâu, nhìn họ xa nhau gần mười tuổi nhưng bạn trai cô đứng cạnh cô nhóc vậy mà rất ngang lứa, không có khoảng cách tuổi tác.
Cô muốn khen nhưng lời khen lại nghẹn ở cổ, không phát ra bất kì âm thanh nào.
“Nam Nam của em thật đẹp trai nha!”
“…”
Anh nắm lấy tay cô: “Em không ghen à?”
“Nhìn em có giống sẽ ghen với một cô nhóc không?”
“Em thèm đồ ăn mà anh nấu thật đấy, mau về nhà đi”
Trịnh Nam dỗ dành: “Em đúng là chỉ biết làm nũng mà”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 35: 35: Nhớ Nhung


Công ty liên hệ Giang Nhu hỏi cô xem có thể tự mình đứng ra làm rõ hay không, còn có thể quảng cáo tên tuổi, đáp án của cô rất đơn giản, đó là không!
Cô ngồi ở sopha của tiệm chờ Trịnh Nam mang thức ăn xuống, máy tính ở trên chân, hai cứ gõ phím, đôi lúc sẽ dừng lại suy nghĩ.

Về phần của Điềm Di cô sẽ không bỏ cô nhóc, chỉ là bây giờ không thể làm sáng tỏ mọi chuyện, đợi đến lúc thích hợp sẽ làm rõ với mọi người.
Quản lí Mã bảo với cô Điềm Di đã quay về thu âm bài mới, cô nhóc ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
“A, anh làm gì vậy?”
Giang Nhu hoảng hốt nhìn Trịnh Nam từ phía sau đi đến.
“Buổi tối không khoá cửa tiệm à?”
Cô bĩu môi: “Đợi cửa anh mà”
“…”
Lòng anh dịu đi rất nhiều, anh giúp cô dọn thức ăn lên bàn, nhưng Giang Nhu chọn một bát mì thay vì cơm anh mang đến, còn rất thật lòng chớp chớp mắt nhìn anh.
“Em ăn mì a!”
Trịnh Nam cầm lấy bát mì bỏ sang một bên: “Không được”
“Chỉ một hôm thôi, thật đấy…”
Anh nhẹ giọng: “Em bảo là muốn ăn cơm anh nấu, bây giờ lại không ăn sao?”
“Mì cũng là anh nấu mà”
“…”
Trịnh Nam im lặng, không nói lí lẽ với cô, cho dù là nói thế nào cũng sẽ chịu thua cô.

Nhìn anh không thèm quan tâm đến mình, Giang Nhu rón rén để bát mì xuống bàn ngoan ngoãn muốn dụi đầu vào ngực anh.
“Em không ăn nữa”
“Thèm cơm của anh chết đi được”
“…”
Trịnh Nam khuôn mặt nghiêm túc bây giờ cũng dãn ra hơn trước: “Em đúng là lừa người”
Giang Nhu ăn hết hai bát cơm, Trịnh Nam múc thêm một bát canh cô liền trợn mắt không thôi, nhưng một hơn đã uống hết bát canh kia.

Anh vui vẻ xoa đầu Giang Nhu.
“Hôm nay anh ở lại với em được không?”
“…” Giang Nhu lắc đầu.
“Được rồi, quyết định vậy đi”
Trịnh Nam dọn dẹp bát đũa, sau đó thản thiên đi vào phòng tắm rửa.

Giang Nhu cười khổ, rõ ràng là muốn ở lại vậy mà vẫn hỏi ý kiến cô.
Giang Nhu đang thơ thẩn thì quản lí Mã lại gọi đến:
“Chị à”
Cô cau mày không đáp.
“Bài hát kia Điềm Di thể hiện khá tốt”
Giang Nhu thở dài: “Vậy thì được rồi”
Quản lí Mã ngại ngùng: “Còn việc kia…”
“Cố tình tạo chút danh tiếng, dù gì có chút danh tiếng để phát hành bài nhạc cũng tốt”
“…”
Hoá ra là âm mưu của cô.
Hèn gì lúc gặp Điềm Di ở trung tâm, dù có thế nào cũng không nhìn ra được sự ngạc nhiên từ trong mắt Giang Nhu.
Cô vốn biết Điềm Di sẽ tìm mọi cách để đến gặp cô, còn biết quản lí Mã sẽ mở đường.

Mọi thứ đều suôn sẻ khiến tâm trạng Giang Nhu cũng tốt.

Quản lí Mã cảm thán: “Đúng là Đào Đào nhà ta!”
“…Lo cho cô nhóc tốt một chút, đợi sau này sẽ trả lại trong sạch”
“…”

Hơn hai tháng sau khi Điềm Di phát hành bài mới, dường như được săn đón một cách nồng nhiệt.

Bài hát như nụ hoa vừa nở, ai ai cũng ao ước, khiến Điềm Di bận từ sáng đến tối không có thời gian nghỉ ngơi.
Giang Nhu theo dõi báo chí, nhìn thấy Điềm Di xinh đẹp ngây ngô bỗng chốc cũng hạnh phúc.
Cuối tuần Trịnh Chu được nghỉ sẽ thường xuống cùng cô tâm sự bầu bạn, con bé cứ đi theo cô khiến tâm trạng cô không thể buồn sầu, ngược lại còn rất vui vẻ.
Cô một bên gói hoa cho khách, Chu Chu một bên mang tạp dề dọn những cành hoa rơi ở nền, còn tận tâm bỏ vào thùng rác, nhìn dáng người của cô bé cũng khiến người ta ngọt ngào nha!
“Trịnh Chu, giúp chị lấy một cành hoa đi”
Không nghe Trịnh Chu đáp, cô vẫn chăm chú gói hoa, nghĩ là cô bé đã đi lấy giúp mình.

Đến khi hơi ấm phía sau truyền đến, ôm cô từ sau liền mang đến một màng rung người cho Giang Nhu.
“A”
Trịnh Nam nhéo eo trêu chọc
“ Sao lại là anh? Trịnh Chu đâu rồi?”
Anh ôm eo cô cưng chiều: “Đã về ăn trưa rồi”
“Em nhớ anh quá đi…” Giang Nhu muốn hôn anh.
Trịnh Nam cũng cuối đầu, còn định sẽ giúp cô dễ dàng hơn, nào ngờ tiệm hoa lại có mấy người khách, phải gọi là khách ‘không mời mà đến’
“Ay da, bà chủ Giang cùng bác sĩ Trịnh đang giang díu gì đấy” Người kia tựa vào cửa nhìn họ.
“…”
Viễn Chính âm thầm lắc đầu, chỉ thấy người cạnh anh cười tươi hơn cả hoa, chắc là bởi vì nhìn thấy bạn mình đang đắm chìm trong tình yêu.

Một bàn bốn người, hai đôi nam nữ.

Cô tiện tay gọi một bàn thức ăn, sau đó quan sát ba người đang nhìn mình rất kĩ.
“Bữa cơm này muốn thông báo với các cậu một chút”
“…”

“…”
“…”
Trang trọng vậy sao?
Tú Tri không quen không khí này liền có hơi ngột ngạt nhìn chồng.
“Trước đây, tớ thích hát lắm”
“Sau đó lại không có cơ hội…”
“Nhưng mà không sao, dù sao tớ cũng đi theo con đường tớ muốn…”
Viễn Chính bật cười, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng.
Anh ta lắc đầu: “Tú Tri đã sớm biết rồi”
“…H-Hả?”
“Cho dù là xa cậu một năm hay tám năm, nhìn thoáng một lần tớ đều sẽ nhận ra ngay.

Nhạc của cậu sáng tác, tớ vẫn luôn ủng hộ, ủng hộ với tư cách là fan cậu, ủng hộ cậu một cách chân thành nhất, có biết không”
Đúng vậy nhỉ?
Cô không sống ở đây tám năm, chỉ có lòng cô nghĩ rằng họ sẽ quên cô, nhưng cô không biết, họ cũng sợ cô quên.

Thật may mắn khi giữa cô và họ đều có một đoạn tình cảm nhất định, không thể phủ nhận, càng không thể biến mất, mà ngày càng lớn hơn rất nhiều..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 36: 36: Sợ


Trịnh Nam nắm tay Giang Nhu dạo phố, anh biết trong lòng cô bây giờ rất hỗn độn, chỉ muốn trấn an cô một chút.
“Cô nhạc sĩ nhỏ của anh sao lại thẫn thờ ra thế?”
Giang Nhu cuối đầu: “Em mới không có”
“Ngốc nghếch thật! Em đừng nói em từng cho rằng anh đã quên em đấy chứ?”
“…”
Chỉ có Trịnh Nam hiểu em nhất…Cô thật sự muốn thốt lên mấy chữ này.
Cô cười như cho qua, khiến anh cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

Làm sao lại quên cô cho được, cả đời cũng không quên.

Còn vì sao thì cứ nhìn vào tình cảm của anh sẽ rõ.
“Tiểu Nhu Nhu nhà ta giỏi nhất!”
“Dù em làm gì anh sẽ luôn ủng hộ em”

Hốc mắt cô đỏ như muốn khóc, chỉ là cô cảm động trước lời nói của Trịnh Nam, cảm giác yêu anh chết đi được!
Bao nhiêu sự lạnh nhạt, bao nhiêu sự mạnh mẽ đến khi đứng trước mặt Trịnh Nam bỗng nhiên đều tan biến, Giang Nhu như đứa nhỏ muốn anh cưng chiều, muốn anh dỗ dành nhưng suy cho cùng ai mà chẳng muốn được yêu thương như thế.
Buổi chiều nọ Giang Nhu bị cảm lại nhận được cuộc điện thoại của ông bà nội Giang, cụ thể chính là bảo cô mau yêu đương nhanh một chút sau đó hai người họ kết hôn, sinh con là được rồi.

Nghe đến đây cô đã đỏ mặt không nhắc, đành nói rằng mình đang ốm, muốn đi khám bệnh, ông bà nội liền lo lắng mau mau ngắt máy.
Cô nhắn Chiêu Tranh chỉ mười phút cô ấy đã có mặt, cũng đúng, thân là thím nhỏ thì phải như vậy chứ.
Giang Nhu mặt quần áo kín đáo, cô cảm giác cơ thể không ổn chút nào, vốn là không định sẽ đi khám, cô còn định Trịnh Nam về sẽ mang thuốc đến cho cô.
Chiêu Tranh giúp cô lấy số sau đó lại nhìn dãy hành lang muốn tìm Trịnh Nam nhưng không thấy bóng dáng anh đâu.

Phòng cô khám nằm ở gần cuối dãy, cô tựa vào Chiêu Tranh muốn làm nũng lại nghe tiếng nói quen thuộc từ phòng ở trên dãy.
“Ai bảo cô động vào chứ? Rõ ràng Tiểu Hồng đều là do tự tôi kê đơn…”
“Cô như vậy là có ý gì?”
Người kia im lặng rất lâu, sau đấy lại nhỏ giọng: “Không có…Tôi muốn thử đơn thuốc khác…”
“Thử là thử như thế nào? Tiểu Hồng là đứa bé có sức khỏe yếu nhất ở đây đấy?”
“Đừng nói là thuốc, ngay cả đụng vào cô bé cô cũng không xứng”
Trịnh Nam trầm giọng, anh nói không xứng chính là không xứng, không xứng làm một bác sĩ! Giang Nhu ngây ngốc ở trước cửa, chỉ thấy Chiêu Tranh khều tay cô sau đó cô mới thật sự lấy lại tinh thần.
Trịnh Nam ở ngoài sao mà dữ như vậy chứ? Anh bạn trai của cô ở nhà hiền lắm, ôn nhu ấm áp vô cùng.

Giang Nhu ngồi vào vị trí khám bệnh, chỉ thấy y tá chuẩn bị mọi thứ còn bác sĩ thì vẫn chưa vào.

Giang Nhu cuối đầu vén tay áo, sau đó liền cảm thấy đối diện mình truyền đến một hơi thở quen thuộc.
Trịnh Nam nhìn thấy cô liền lo lắng: “Em làm sao vậy?”
Y tá nhanh chóng đưa sổ khám đến tay anh: “Cô ấy cảm nhẹ”
“…”

Trịnh Nam viết gì đó sau lại tiếp tục quan sát cô: “Đến đây anh xem, làm sao lại ốm rồi? Có phải em lại trốn anh thức đêm hay không?”
“…”
Chiêu Tranh cảm thấy không thể hấp thụ được không khí ở đây liền đi ra ngoài, ở thêm một chút chắc chắn bị sự ân ái này làm cho ngạt thở mất.

Cô y tá cũng rất tò mò, bác sĩ Trịnh của họ đâu có nhẹ nhàng với bệnh nhân như vậy? Dù bệnh nhân quả thật rất xinh đấy…
“Bác sĩ, mau khám bệnh đi”
“…”
Trịnh Nam dịu dàng: “Anh cảm thấy em vừa cảm một chút đã gầy đi rồi”
“…”
“…”
“Anh đi lấy thuốc rồi đưa em về, là anh không chăm sóc em tốt”
Cô y tá nghe liền hiểu, thì ra không đơn giản như vậy, cảm giác cứ ngọt ngào thế nào ấy nhỉ?
“Cô giúp tôi bảo với cô ấy, tôi sẽ đưa Giang Nhu về”
“Vâng” Cô y tá cũng đi ra ngoài.
Trịnh Nam giúp cô nhận thuốc sau đó cũng hết ca trực, vừa hay lại có thể cùng cô về nhưng vẻ mặt của Giang Nhu vẫn rất mơ hồ cô…hình như là có chút sợ anh.

Khoảnh khắc kia, sao cô lại bỗng nhiên sợ đến một ngày nào đó, anh sẽ như vậy với mình, anh sẽ không còn đủ kiên nhẫn như bây giờ nữa.
Mà chính cô cũng biết, cô từng ám ảnh cảnh bạo lực như thế nào, dù là có nhẹ đến đâu nó cũng để lại kí ức không tốt đối với Giang Nhu.

Trịnh Nam trên đường đưa cô về cũng cảm thấy cô xa cách mình, có rất tránh né va chạm thân thể, anh muốn tiến đến ôm cô, cô lại lùi về sau:
“Em…hơi mệt”
Anh hụt hẫng gật đầu: “Vậy thì nghỉ ngơi đi, có gì cứ gọi anh”
Cô khẽ cuối đầu đi vào trong.
Làm như vậy có quá đáng hay không? Bạn trai người ta ‘lạnh lùng với cả thế giới dịu dàng với mỗi em’ người ta mừng chẳng kịp, còn cô lại suy nghĩ quá nhiều.

Tầm khuya cô đã ngồi tàu đến thành phố, chủ yếu là đến vì công việc, sức khỏe không ổn định cô cũng chẳng dám lái xe, muốn nhắn với Trịnh Nam một tiếng nhưng rồi lại thôi.
Giang Nhu vừa bước ra liền thấy quản lí Mã đang ngấy ngủ đợi cô:
“Làm gì nà ỉu xìu thế”
Quản lí Mã bĩu môi: “Còn không phải chị đến quá sớm sao?”
“Cũng là vì tiến độ công việc, mau đưa chị đến công ty đi”
Giang Nhu vươn vai sau đó lấy lại tinh thần, thật là…may mắn sức khỏe cô sau một đêm cũng đã tốt hơn một chút, nếu không thì chuyện gì cũng không thể làm được..
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 37: 37: Hút Thuốc Thì Không Được Hôn Em


Giang Nhu ở trong phòng làm việc từ sáng sớm đến khi người khác nghỉ cô cũng chưa nghỉ, chủ yếu người phụ trách về phần này bây giờ không thể tiếp tục, cô phải giúp người ta hoàn thành xong.

Điện thoại cô sáng lên mấy lần, sau đó thì có một cuộc điện thoại đến, cô chậm chầm nhưng rồi vẫn bắt máy:
“Em nghe”
Trịnh Nam dập điếu thuốc, giọng nói trầm buồn: “Em hôm nay không mở tiệm à?”
“Em về thành phố có việc”
Anh ừ một tiếng, nhưng không kiềm được lại khẽ nhỏ giọng: “Nhớ em chết mất”
“…”
Cô cũng nhớ anh!
Giang Nhu cuối đầu, cảm thấy cô im lặng anh cũng chẳng nói thêm.

Giờ đâu giữa căn phòng yên bình cô chỉ nghe được hơi thở của anh qua điện thoại, nói chưa đến ba câu đã tắt máy.
Giang Nhu thầm nghĩ, có phải như vậy sẽ làm anh chán ghét cô không?
Không phải! Nội tâm cô bảo rằng Trịnh Nam không phải người như vậy.
Cô nhìn đồng hồ đã hơn một giờ trưa, nhân viên vừa nghỉ trưa về cũng ồn ào không kém, quản lí Mã mang cho cô hộp cơm ở tiệm phía bên kia đường cùng với một cốc trà sữa.

Giang Nhu vẫn cắm cúi nhìn văn bản trước mặt, lòng lại thở dài.
“Hay là chị cứ ăn trước đi”
Cô lắc đầu: “Đợi chút nữa ăn cũng không sao”
“Không tốt cho sức khỏe đâu, bạn trai chị không lo sao?”
“…”
Giang Nhu mỉm cười: “Anh ấy là bác sĩ, anh ấy còn hung hăng hơn mẹ chị”
“Trước đây em còn chưa được chị cười, bây giờ chị vừa nhắc đến người ta đã cười không ngưng”
Cô đỏ mặt ngại ngùng chối: “Đâu có”
“…”
Quản lí Mã cảm thấy cô e thẹn đương nhiên không trêu nữa, để cô làm việc thật nghiêm túc.

Giang Nhu là một ‘nhân tài’, chỉ có cô mới không biết, cô chính là bẩm sinh có được sự tài giỏi đó nhưng ai ai đều nhận ra, cô sinh ra chính là dành cho âm nhạc.
Đợi đến khi ngọn đèn cuối cùng ngoài phòng tắt cô mới ý thức đã quá trễ rồi, mới lừ đừ dọn dẹp tài liệu ra về.

Cô còn đang suy nghĩ nên đi đâu, sau đó lại quyết định bắt xe về nhà lấy quần áo xong lại sang nhà họ Giang tá túc, ở nhà một mình sợ chết mất.
“Em về rồi sao?” Người đàn ông nhìn đồng hồ sau đó lại nhìn cô.
Cô chớp chớp mắt sau đó bình tĩnh mở cửa: “Anh…sao lại đến đây? Làm bác sĩ nhàn rỗi đến vậy à?”
“Đến đây một chuyến xem đơn thuốc mới, còn có…”
“Rất nhớ em”
Rất nhớ em…
Ba chữ cứ in mãi trong đầu Giang Nhu, cô đứng yên tại chỗ bởi vì quá ấm áp, Trịnh Nam thật sự chính là điểm yếu của cô.
“Mau vào nhà đi, anh đợi em lâu lắm đúng không?”
“Không lâu…Hình như hai tiếng”
“…”
Giang Nhu để chìa khoá lên bàn, người rơi tự do vào ghế sopha, mệt mỏi rã rời.
“Anh cảm thấy em có điều không vừa lòng”Trịnh Nam rót nước cho cô.
“…”
“Em không nói ra, anh khó chịu em cũng sẽ khó chịu” Giọng anh nhẹ nhàng mang theo chút rầu rĩ.
Giang Nhu hớp một ngụm nước, sau đó lại nhìn thẳng vào mắt anh, cô dường như không sợ hãi: “Trịnh Nam”
“Em hôm ấy…chứng kiến anh rất hung dữ với cô bác sĩ kia”

“Em sợ anh không thể kìm chế cảm xúc…”
“Em…”
Không cần Giang Nhu nói thêm, Trịnh Nam phì cười ôm cô trong lòng khiến Giang Nhu khụt khịt mũi ngoan ngoãn ở trong ngực anh.
Bây giờ anh mới nhận ra, anh làm cô sợ rồi! Anh vốn chưa bao giờ có ý định sẽ nóng giận với cô, chỉ là đôi lúc trong công việc anh sẽ không thể sẽ được bình tĩnh, nhưng mà bản năng vẫn có thể kiềm chế khắc phục.
“Anh vất vả đợi em nhiều năm như vậy, có điên cũng không nổi nóng với em”
“…”
Trịnh Nam liếc cô: “Anh suýt đã nghĩ em chán ghét anh”
“Còn lâu nhé, em…yêu anh còn chẳng hết” Giang Nhu nhỏ giọng đỏ mặt dụi mặt vào anh.
“Vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem”
“Không có” Cô ôm chặt eo anh.
Trịnh Nam thọc lét trêu cô rất lâu, tiếng cười của bọn họ còn to hơn hết, đôi nam nữ này chắc chắn sinh ra là dành cho nhau, cái gì cũng hoà hợp, cái gì cũng một câu giận một câu hoà, sao mà lại ngọt ngào như vậy?
“Anh đặt thức ăn đi, em đói rồi” Cô xoa bụng làm nũng.
Nhìn đứa nhóc to người đã chập chững vài năm nữa ba mươi nhưng vẫn hay làm nũng với anh khiến Trịnh Nam không khỏi cười tươi, một nửa vết nhăn nhỏ trên mặt anh chắc chắn chính là do cô, do cô quá đáng yêu.
Anh đặt hai phần cháo, trong lúc cô tắm Trịnh Nam giúp cô gỡ xương cá, sau đó lại để về vị trí trước kia, đợi cô đi ra anh đã ăn xong bát của mình, còn tiện tay giúp cô hâm nóng phần cháo còn lại.
“Anh không phải là không đợi em, mà muốn ăn trước để giúp em sấy tóc” Anh nhìn cô sau đó lại giải thích, cảm giác như đứa trẻ con lén lút làm việc sai.
Giang Nhu gật gù: “Em đã nói gì đâu nhỉ? Mau đến giúp em sấy tóc đi”
“Được”
Cô nhìn bát cháo trước mắt chỉ có cá lại nhớ về lúc trước, Goang Nhu cứ quấn lấy Trịnh Nam đòi anh giúp mình gỡ xương cá, nếu không cô sẽ không ăn cơm.
“Cậu tự mình thiệt liên quan gì đến tôi?”
Cô rưng rưng: “Giúp tớ đi…Năn nỉ cậu đấy”
“…”

Thật hết cách anh đành hậm hực giúp cô, sợ nếu lớn tiếng hơn một chút, cô sẽ thật sự khóc.

Trịnh Nam khi ấy là bị ép, Trịnh Nam bây giờ là tự nguyện, thật khác nhau.
“Có ngon không?”
Tay anh luồn qua mấy sợi tóc nhẹ nhàng sấy ở mức thấp nhất, nhưng những giọt nước còn động trên tóc vẫn từ tốn rơi xuống vai cô, mà lúc này Giang Nhu chỉ mặc một chiếc áo hai dây, giọt nước lại theo vai đi một đường xuống lưng.

Đôi mắt Trịnh Nam bấy giờ chỉ rơi vào ba chỗ, thứ nhất chính là đôi môi của người kia, thứ hai là chiếc áo hai dây lụa ẩn ẩn hiện hiện đồi núi bên trong, cái cuối cùng lại là đôi đùi trắng nõn nà ấy.
Trịnh Nam đỏ cả tai, anh cảm thấy mình rất…b**n th** vì vậy liền rời khỏi chỗ ngồi muốn ra ban công hóng gió một chút.

Nhưng anh vừa đứng lên đã bị Giang Nhu nắm lấy tay.
“Anh muốn hút thuốc à?”
“Hút thì không được hôn em”
Nghe giọng bên kia nỉ non, lòng anh như vài phút trước, nao nao khó tả.
“Không hút, sau này cũng không hút nữa” Trịnh Nam cười xấu xa.
Cô gật đầu xem như giống như đã hiểu, vừa định đi dọn bát đã bị Trịnh Nam cướp lấy, đúng thật là chiều hư cô.
“Chúng ta bây giờ chia phòng thế nào?”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 38: 38: Kết Hôn


Còn chia thế nào?
Nghe Trịnh Nam hỏi, cô liền cảm thấy mình thật xấu xa, còn chưa hỏi anh muốn chung phòng với mình hay không đã ngang chăn gối sẵn đến phòng.
“…”
“Anh ngủ ở phòng cũ cũng được” Trịnh Nam ý tứ trêu chọc.
Giang Nhu ngại ngùng: “Hay…hay là thôi đi”
“Nói lớn một chút, anh không nghe rõ”
Cô tiện tay lại nhéo anh một cái: “Em…”
“Chúng ta chung một phòng là được”
“…”
Cảm thấy lời bạn gái nói có lý, anh vờ suy nghĩ sau đấy là ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ chính.
Anh lên giường trước, sau đó cô mới tắt đèn lên sau, khoảng cách giữa hai người họ không xa vì thế Giang Nhu nhích một chút đã chạm vào người anh.
Trịnh Nam như cảm nhận được chút gì đó, lòng như kim đâm: “Em là đang không hiểu chuyện đúng không?”
“Ôm anh một chút thôi”
Trịnh Nam xoay người đối mặt với cô: “Anh cũng là đàn ông đấy”
“…”
Giang Nhu nghe được tuy có suy nghĩ nhưng vẫn là áp chặt thấy anh, còn rất chủ động hôn anh một cái.
Trịnh Nam làm sao mà chịu thua, anh giữ lấy người cô, đôi môi vừa vặn rơi xuống một nụ hôn triền miên, tay cô bỗng nhiên vô thức bám vào tay anh, mà lúc này người đàn ông xấu xa kia dùng một tay chống trên giường, một tay lại luồn đến lưng cô, sau đó…sau đó lại đi đến eo rồi lại đi xa hơn một chút.
“…A”

Giang Nhu muốn đẩy anh ra.
“Anh…anh…anh”
Tay trong áo khẽ xoa nặn một chút rồi lại rụt về, người kia cũng không có chút vẻ mặt vừa làm chuyện tội lỗi.
Giang Nhu buồn cười chọc nhẹ vào eo anh: “Có phải mất bình tĩnh hay không?”
“Em còn nói?”
“Chẳng phải do em hay sao?”
Trịnh Nam ôm lấy Giang Nhu, hai người họ cả ngày đã mệt mỏi, vừa nằm một chút đã ngủ đi từ bao giờ, ngủ một giấc rất thoải mái cho đến sáng sớm.

Thời tiết mùa này rất dễ chịu, đôi lúc lại mang theo chút gió đôi lúc lại thêm chút nắng, nắng chen chúc qua rèm cửa lại chiếu thẳng vào phía giường của hai người họ.
Giang Nhu mở mắt nhìn Trịnh Nam đang ngủ say cũng không muốn gọi anh dậy, lại ôm chặt anh thêm chút nữa.

Cô đến cũng đến bằng tàu bây giờ đi làm cũng là quản lí Mã đón.
Điềm Di đang được tu dưỡng còn quản lí Mã thì chẳng có việc, bởi thế mới thành ‘tài xế riêng’ cho cô.
Giang Nhu ngồi trên xe chăm chăm vào máy tính, quản lí Mã lại cười:
“Chị đúng là cuồng công việc đấy”
Cô suy tư: “Kiếm chút tiền qua năm giải nghệ”
“…”
“S-Sao lại giải nghệ? Chị làm sao vậy?”
Cô cũng không rõ nhưng cô nghĩ bản thân đã thoả mãn với đam mê, thoả mãn với khát khao, cuộc sống vẫn quan trọng nhất, chẳng phải như vậy sẽ tốt sao?
“Kết hôn” Giang Nhu bĩu môi.
Quản lí Mã lại trợn mắt như chẳng tin vào tay, hai chữ kia có chắc là phát ra từ miệng Giang Nhu hay không? Một người con gái cứ cắm cuối vào công việc, bản thân còn chẳng màn bây giờ lại muốn kết hôn? Thật không thể tin.
“K-Kết hôn?”
Cô khẽ ừm một tiếng.
Nhìn cô nghiêm túc quản lí Mã mới cảm thấy đáng tin.

Cô đến công ty ngả mình trên chiếc ghế lại vừa hay nhận được tin nhắn của Trịnh Nam.
Nam Nam: ‘Em đi rồi nhỉ?’
‘Em vừa đến’ Cô xoa thái dương cảm giác mệt mỏi.

Nam Nam: ‘Vậy hôm nào sẽ xong việc?’
‘Chiều tối’
‘Khi nào anh về? Em có cùng về được không?’

Nam Nam không chậm liền trả lời: ‘Đương nhiên được, chúng ta cùng về’
Cô muốn cất điện thoại lại gửi xem một tin: ‘Mau ăn sáng đi, em làm việc đây’
Trịnh Nam bên kia mỉm cười: ‘Được, bà chủ’
Nhìn chữ ‘bà chủ’ kia, Giang Nhu khẽ đắc ý.
Chuyện kết hôn cô nói bới quản lí Mã chính là thuận miệng không suy nghĩ, nhưng nào ai biết cô cũng mong như vậy.

Cưới chồng sinh con quả thật cô chưa từng nghĩ đến, nhưng gặp lại Trịnh Nam, yêu Trịnh Nam, cô liền cảm thấy bản thân rất muốn cùng anh tiến xa hơn.
Cô loay hoay với công việc đến sáu giờ nhưng Trịnh Nam đã chờ cô từ lúc năm giờ.

Ngồi ở phòng chờ đợi cô đôi lúc cũng sẽ bị nhìn ngó, quản lí Mã vừa đến liền bắt chuyện với anh.
“A Anh Trịnh” Cô ấy vui tươi.
Trịnh Nam gật đầu dáng vẻ điềm tĩnh.
Quản lí Mã lại thầm nghĩ, chẳng trách chị Giang lại say đắm anh như vậy, thì ra vừa đẹp vừa lạnh lùng nhưng bên trong vẫn có chút ấm áp, dáng vẻ ngọt ngào vô cùng.
“Anh đến đón chị Giang à?”
Trịnh Nam nhẹ giọng: “Ừm, cô ấy khi nào tan?”
“Chút nữa”
Anh ồ một tiếng sau đó vẫn giữ dáng vẻ trước kia.
“Nghe chị ấy nói năm sau sẽ giải nghệ chính là muốn tập trung vào chuyện gia đình…”
“Hai người định kết hôn sớm vậy sao?”
Trịnh Nam thầm cười: “Cũng không còn nhỏ nữa”
“Hai người yêu nhau cũng chưa lâu…Có vội quá không?”
Anh lắc đầu trầm giọng: “Yêu nhau không lâu, nhưng tôi và cô ấy đơn phương thích nhau đã gần mười năm rồi”
Ai đó liền trợn mắt.

“M-Mười…năm?”
Nhìn người đối diện anh không khỏi bật cười: “Bạn cùng bàn thích nhau không phải là chuyện thường thấy sao?”
Anh và quản lí Mã nói thêm vài câu nữa thì Giang Nhu cũng đã xong việc, cô mệt mỏi tựa vào người anh nhưng vừa nhìn thấy quản lí Mã đã xấu hổ không thôi.
Anh giúp cô mở cửa xe sau đó lại trở về vị trí ghế của mình, khi Trịnh Nam sắp khởi động xe cô lại ngăn cản.
“Đừng, em muốn ôm anh một chút, mệt chết đi được”
“…”.

Truyện Võng Du
Trịnh Nam muốn từ chối nhưng người bên kia đã ngã vào người anh, còn ở ngực anh dụi mặt vào trong như con mèo nhỏ cần được dỗ.
“Thơm chết đi được!!”
Giang Nhu kéo anh lại gần: “Đến gần thêm chút, em muốn hôn anh”
“…”
Người kia cảm thấy không đúng, thường ngày đâu có như thế này? Anh liền lùi người về sau, lại nhìn cô với ánh mắt khó tả.
“Nam Nam~Mau nạp chút năng lượng đi”
“…”
Trịnh Nam phì cười, tiến gần cô nhẹ nhàng đặt một nụ hôn xuống, cảm giác triền miên kiến Giang Nhu không cách nào thoát khỏi, cứ mãi đắm chìm không lối ra.
Trịnh Nam hài lòng: “Đúng là nhóc con!”.
 
Mùa Hoa Năm Đó Ta Có Nhau
Chương 39: 39: Sẵn Sàng


Trở về hơn hai ba tháng cô cũng không định đi nữa, trừ khi Giang Uẩn muốn cô trở về, cô sẽ ậm ừ sau đó là cùng anh trở về.

Trịnh Nam như chiếm phần lớn cuộc sống của cô, những việc cô sẽ làm đều có anh góp mặt cảm giác có chút vui.
Cẩm Chân giúp cô lau dọn mấy chậu hoa, nhìn cô trông vui vẻ cũng muốn mở lời trò chuyện.
“Nhu Nhu à”
Cô nhìn bà: “Sao vậy dì?”
Cẩm Chân tiến đến gần cô một chút nhỏ giọng: “Bọn con…định khi nào tiến xa một chút”
“…”
Cô đương nhiên hiểu ý của bà liền hơi lắc đầu.
“Tạm thời chưa nghĩ, con muốn Nam Nam chuyên tâm vào công việc trước đã”
Cẩm Chân xoa xoa vai cô: “Hai người bọn con quyết là được”
Nhưng quả thật Cẩm Chân đã tác động một chút vào suy nghĩ tư tưởng của Giang Nhu, cô cứ mãi nghĩ vu vơ cho đến lúc Trịnh Nam vỗ vai cô cũng chẳng nhận ra.

“Em làm gì mà ngẩn ngơ thế?”
Giang Nhu bĩu môi: “Không có”

Chưa để anh nói thêm, cô lại nghiêm túc nhìn anh: “Em suy nghĩ rất kĩ rồi”
“Bây giờ hay sau này em đều chỉ có thể kết hôn với anh”
Trịnh Nam vén tóc cô bật cười: “Thế nào nữa?”
“Nhưng anh phải chuyên tâm vào công việc…”
“Hay…chúng ta sinh con trước nhé? Sau đó kết hôn cũng không muộn…”
Nhìn cô ngốc nghếch suy nghĩ, Trịnh Nam đương nhiên không khỏi đau đầu, cái gì mà chuyên tâm cái gì mà sinh con, anh còn chưa chạm vào cô một lần đã nghĩ xa đến vậy rồi, thật sự rất mệt mỏi!
“Giang Nhu”
Cô bỗng nhiên dừng lại chăm chăm quan sát anh.
“Người đàn ông có bản lĩnh cởi áo em ra cũng phải có bản lĩnh mặc áo cưới cho em…”
“Hiện tại hay sau này chỉ có một mình anh được phép!”
“…”
Cô khẽ chớp chớp mắt, đôi môi bỗng nhiên cắn nhẹ, cảm thấy lời tuyên bố có chút táo bạo đương nhiên không khỏi mỉm cười.

Thấy cô hài lòng như vậy anh cũng theo đó mà vui.
Trịnh Nam từ túi áo vest vứt trên ghế lấy ra một hộp nhẫn như bị anh giấu đi.

Anh đã chuẩn bị từ cái hôm quản lí Mã nói cô có dự định kết hôn, anh cũng đã suy nghĩ rất lâu, muốn cho cô một buổi cầu hôn nhưng hôm nay lại thuận lợi lấy ra mà không chút chuẩn bị.
“Cầu hôn thì chỉ có một chiếc, sau đấy anh lại nghĩ…”
“Anh chính là muốn kết hôn”
“Đeo cho em chiếc nhẫn cầu hôn trước đã…”
“Còn đôi nhẫn kia anh muốn quang minh chính đại đeo cho em ở lễ đường”
Tim cô đập còn nhanh hơn lúc gặp lại anh, dường như chẳng nghĩ được thêm chút gì, chỉ biết Trịnh Nam giúp cô đeo nhẫn sau đấy lại hôn nhẹ vào tay cô, rất ân cần.
Người ta nói đàn ông chỉ ân cần ở một vài thời điểm trước khi có được bạn hoặc là có được bạn ở một khoảng thời gian ngắn.

Cô và anh chưa ở cạnh nhau quá lâu, có lẽ đối với người khác đó chính là suy nghĩ không thấu đáo nhưng đối với cô đó chính là chắc chắn, là một lòng.
“Bà chủ Trịnh, sau này phải chiếu cố anh”
Giang Nhu xúc động thút thít: “Được”

“Em đừng khóc”
“Anh cảm thấy em khóc không xinh như ngày thường”
“…” Cô bật cười đánh nhẹ vào ngực anh.
Cảm giác ở cạnh người mình yêu bao năm vẫn là cảm giác tuyệt vời nhất, đáng để trải qua, Giang Nhu ôm chặt lấy Trịnh Nam mặt lại sung sướng vô cùng.
Cả hai bên gia đình đều rất nhanh biết chuyện của họ, còn muốn họ nhanh một chút để được bế cháu, Giang Nhu chỉ ngại ngùng bảo với họ cầu hôn chỉ là một bước, còn việc kết hôn phải đợi thêm một chút.
Giang Uẩn: ‘Nhanh thật đấy’
Giang Nhu: ‘Còn phải nói’.

Truyện Xuyên Không
Giang Nhu: ‘Con nghe Chiêu Tranh không khỏe nhỉ?’
Cô lo lắng lại gửi: ‘Cậu ấy có sao không?”
Chú nhỏ rất lâu mới trả lời, nhưng một câu vỏn vẹn vài chữ đã khiến cô chút nữa khóc không thành tiếng.
‘Có em bé’
Giang Nhu:???
Giang Nhu: ‘Có…có cái gì?’
Giang Uẩn: ‘Con không biết đọc chữ à?’
“…”
Người sắp làm bố như chú nhỏ đúng là không nói lí lẽ, nhưng cô cũng mừng muốn gọi cho Chiêu Tranh lại bị chú nhỏ tắt máy ngang, còn bảo là để cho vợ chú ấy nghĩ ngơi? Vợ chú ấy sao? Đáng lí nếu Giang Uẩn muốn quen được Chiêu Tranh phải qua cửa ải của cô và Tú Tri, ai ngờ hai người họ lén lút như vậy, thật bất mãn!
Thấy cô nhăn nhó anh cũng không dám chọc cô giận, chỉ ngoan ngoãn khoá cửa tiệm sau đó lên giường đắp chăn.

Giang Nhu đặt xuống môi anh một nụ hôn nhẹ, sau đó lại nằm trọn trong lòng anh dụi dụi.
“Thơm thật”
Nghe ai đó nhận xét anh liền cuối đầu chau mày nhìn cô: “Em ngửi cái gì”
“…Người anh thơm”
Trịnh Nam ôm eo cô thì thào: “Chỗ khác cũng vậy”
“Em không thèm…” Giang Nhu đỏ mặt.
Anh lại kéo tay cô đặt vào nơi nào đó mà khi Giang Nhu vừa chạm tới đã rụt tay đỏ mặt giẫy giụa.

Được một phen vui vẻ Trịnh Nam không muốn trêu cô nữa, xem như da mặt cô có chút mỏng, trêu thêm một chút sẽ thật sự giận.
“Giải thưởng liên quan với Điềm Di…Buổi trưa anh có thấy thư mời”
Cô gật đầu xem như xác nhận.
“Em có ý định gì?”
Giang Nhu từ người anh ngồi dậy, khuôn mặt đăm chiêu ậm ừ: “Không có, tham gia vui là được”
“Đợi khi đó anh đưa em về thành phố”.
 
Back
Top Bottom