Ngôn Tình Mùa Hè Năm Ấy Thật Đẹp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mùa Hè Năm Ấy Thật Đẹp
Chương 100: Chương 100


Hạ Dương nhìn Taishi, đôi mắt cô sáng lấp lánh "Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh."
Taishi gật đầu "Em nói đi."
Ánh mắt Hạ Dương tràn đầy ý cười, cô cầm lấy Taishi áp lên bụng mình "Bé cưng quay về rồi." Ban đầu cô định sẽ giấu Taishi, nhưng bây giờ anh đã nhớ ra mọi chuyện rồi, vậy nên không cần giấu nữa, phải để anh cùng vui mừng với cô.
Taishi nghe Hạ Dương nói xong thì đứng hình, anh vẫn chưa tiếp nhận được tin tức.

Hạ Dương mỉm cười, cô còn cầm tay anh xoa vài cái lên chiếc bụng có phần hơi nhô lên của mình "Thế nào, anh có bất ngờ không?"
Lúc này Taishi mới thật sự hoàng hồn lại, anh vui mừng hỏi Hạ Dương "Có thật không?"
Hạ Dương gật đầu, cô cười vui vẻ nói "Còn một tin nữa."
Taishi kiên nhẫn đợi cô nói.

Hạ Dương mỉm cười "Bé cưng quay lại lúc chúng ta còn ở Đà Lạt, ừm...chính là cái đêm ở khách sạn đó.".

????ra????g gì mà hay hay thế { ???? R U ???? ???? R U Y Ệ N﹒VN }
Tin tức này hơi chấn động, Taishi không ngờ mình lại may mắn đến như vậy.

Tính thời gian từ lúc Hạ Dương rời nhà đi, đến lúc hai người quay về Nhật, anh và cô cũng chỉ có thân mật đúng một đêm đó, không ngờ mọi cố gắng của anh trong đêm đó đã được đền đáp.

Taishi vô cùng vui mừng, anh ôm lấy Hạ Dương vào lòng, miệng còn liên tục nói "Cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều."
Hạ Dương lại đẩy anh ra "Khoan, anh đừng có vui mừng vội, em còn một tin nữa nè."
Khóe miệng Taishi đang cười bỗng chốc cứng đờ, anh bất đắc dĩ nói "Vợ à, em có thể nói hết một lần không?"

Hạ Dương nhíu mày "Sao nào, anh đã không còn kiên nhẫn với em nữa sao?"
Taishi vội vàng nắm tay cô "Không có không có, tại anh đang lo lắng cho em mà.

Không phải lúc nãy em nói đói bụng sao? Nói nhanh rồi mình đi ăn nào."
Hạ Dương "Hừm" một tiếng.

Sau đó lại cong cong ánh mắt nói "Bé cưng quay về rồi..."
Taishi gật đầu, thể hiện mình đã biết.
Hạ Dương nuốt nước bọt, cô nghiêm túc nói tiếp "Còn dắt theo một đứa em nữa."
Taishi đơ mặt.

Cái gì gọi là dắt theo một đứa em nữa?
Nhìn thấy Taishi chậm hiểu, khóe môi Hạ Dương giật giật, cô đành nói rõ ra "Ý là em đang mang thai đôi á."
Tin tức này còn chấn động hơn cả tin trước, Taishi mở to mắt nhìn chằm chằm bụng Hạ Dương.
Hạ Dương nghịch ngợm hỏi "Thế nào? Có phải anh cảm thấy bản thân mình quá lợi hại rồi không?"
Taishi gật mạnh đầu.

Thảo nào, thảo nào lúc nãy anh còn thắc mắc tại sao mới đây mà bụng cô lại to lên nhanh đến vậy?
Taishi càng ôm chặt Hạ Dương hơn, anh vui mừng đến mức bật khóc "Tốt quá rồi, tốt quá rồi..."
Hai người ôm nhau ở trên giường mất gần cả buổi sáng, Taishi vì xúc động quá mà liên tục phát biểu cảm nghĩ.

Hạ Dương chịu không nổi nữa đành nói "Chồng à, anh không định cho ba mẹ con em ăn gì sao?"
Hạ Dương gọi chồng càng khiến cho Taishi vui mừng hơn, anh vội vàng ngồi dậy "Đi, anh đưa ba mẹ con đi ăn...À đồ ăn bên ngoài không tốt, em muốn ăn gì anh nấu cho? Hay là mình về nhà bố mẹ ăn cơm đi, nếu họ biết tin sẽ rất vui mừng."
Hạ Dương nhìn biểu cảm lóng ngóng của Taishi thì bật cười "Được, anh muốn sao cũng được."
Sau đó Taishi vội vàng gọi cho bố mẹ mình báo tin.

Đúng như anh đoán, bố mẹ anh vừa nghe tin xong thì vô cùng vui vẻ, hai ông bà so với Taishi còn lóng ngóng hơn.

Mẹ Taishi vội vàng đi chợ mua thêm đồ ăn, bố anh thì dọn dẹp lại nhà cửa, sợ rằng có bụi bậm hay gì đó ảnh hưởng đến con dâu và cháu ông.
Sợ Hạ Dương đói, Taishi nấu đỡ một vài món đơn giản cho cô ăn trước, sau đó anh tự mình chuẩn bị đồ và lái xe đưa cô về nhà ba mẹ mình.
Sau khi trận đấu kết thúc, Taishi được nghỉ ngơi một thời gian, nhân lúc này anh đưa bố mẹ mình sang Việt Nam gặp mặt gia đình thông gia.

Hai bên gia đình gặp nhau rất vui vẻ, bởi vì Hạ Dương mang thai, còn là thai đôi nên hôn lễ được giản lược bớt một nửa.

Hạ Dương sợ rằng bụng mình ngày càng to sẽ không mặc vừa áo cưới vì vậy muốn hôn lễ diễn ra sớm hơn dự định, dù sao cũng đã đăng ký kết hôn rồi.
Khoảng thời gian này Taishi như rơi vào khủng hoảng, bởi vì anh bị ngén, Hạ Dương thì vẫn khỏe mạnh và ăn uống bình thường, còn anh ngày nào cũng mệt mỏi, ngửi thấy mùi tanh thì nôn xanh mặt, đã vậy còn thèm chua và thèm ngọt.

Hạ Dương xót chồng nhưng lại không biết làm sao, cô gọi về Việt Nam hỏi mẹ mình thì mới biết nguyên nhân.

Thì ra là do Taishi ngủ bên ngoài, mỗi lần cô muốn xuống giường đều có thói quen bước ngang qua người anh, rồi không biết bằng một phép thần kỳ nào đó mà anh ngén hết luôn phần của cô.

Sau khi biết nguyên nhân, Hạ Dương không còn dám bước ngang Taishi nữa, cô đề nghị đổi chỗ ngủ với anh.

Taishi sau khi đích thân trải nghiệm cảm giác nôn nghén của phụ nữ mang thai, anh cảm thấy mang thai thật sự rất vất vả, vì vậy không đồng ý đổi chỗ với Hạ Dương, còn muốn cô cứ bước ngang người mình, anh không nỡ để cô mệt mỏi, còn hận mình không thể giúp cô mang thai luôn.
Tin tức Taishi lấy vợ rất nhanh được lan rộng, anh cũng không hề giấu giếm mà xác nhận với bên phóng viên, chỉ là không công khai hình ảnh của Hạ Dương mà thôi.

Taishi tiết lộ vợ anh là một người Việt Nam, còn những thông tin khác đều giấu kỹ.

Anh muốn Hạ Dương trong thời gian này an ổn dưỡng thai, không muốn có bất cứ ai làm phiền đến cô.

Chuyện hôn lễ cũng do một tay của anh và Tuấn Vỹ chuẩn bị, hôn lễ sẽ diễn ra ở Việt Nam và ở Nhật, bên Việt Nam toàn bộ đều do Tuấn Vỹ sắp xếp theo ý của Hạ Dương.
Thời gian diễn ra hôn lễ là cuối năm, vốn dĩ định chờ sang mùa xuân nhưng bụng Hạ Dương lớn rất nhanh, sợ bụng càng to cô sẽ càng mệt vì vậy mới dời lại.

Thời điểm cuối năm còn là mùa đông, ở Nhật vô cùng lạnh, Hạ Dương được bọc kín từ đầu đến chân, bên cạnh còn có thêm một lò sưởi, cô ngồi ngẩn ngơ ngắm tuyết bên ngoài cửa sổ, đôi lúc sẽ nhìn sang Taishi đang bận rộn liên hệ với người này người kia để bàn về tiến trình chuẩn bị cho hôn lễ.
Hạ Dương vuốt v3 bụng mình mỉm cười, cảm thấy cuộc đời này đã vô cùng mãn nguyện rồi.

Cô có một người chồng siêu cấp đẹp trai và tài giỏi, ngoài ra còn rất chu đáo và yêu thương vợ con.

Vài tháng nữa sẽ có thêm hai thiên thần, đến lúc đó gia đình của cô coi như là hoàn thiện rồi.
~Hoàn chính văn~
=>Đôi lời nhỏ xíu của tác giả:
Vậy là chúng ta đã đi hết 100 chương chính văn rồi nè * tung hoa thôi*(≧▽≦).
Thật sự là rất cảm ơn mọi người vì đã đi cùng mình đến đây.

Mình biết là văn từ của mình còn kém, có vài chỗ không hay ảnh hưởng đến quá trình đọc truyện của mọi người.

Nhưng mà mình nhất định sẽ cố gắng thêm, để mọi người có được nhiều trải nghiệm thật tốt và vui vẻ khi đọc truyện của mình.
Còn về phần bộ truyện này, mọi người nhìn cái hashtag là cũng biết đó, vốn dĩ nó chính là một câu chuyện ngược, ngược ơi là ngược...
Nhưng mà trong quá trình viết truyện, mình đã lỡ đồng ý sẽ không để truyện đi theo chiều hướng ngược..hic...Vậy nên mọi người mới thấy gần cuối truyện nó cứ lòng vòng và lộn xộn đó, tất cả...là do ý tưởng ban đầu không được thực hiện, ý tưởng mới thì bí ngang *khóc...*
Nhưng không sao, tuy rằng truyện này không đi đúng theo hashtag mà mình đã đưa ra, nhưng mà mình đã có đăng thêm một bộ "Nợ em một hạnh phúc" để đền bù cho các bạn vì hashtag mà ghé thăm "nhà" mình.

Bộ đó sẽ ngắn thôi, nhưng nó là một đứa con tinh thần mà mình viết rất lâu về trước.

Mình đăng lên là vì muốn đền bù và xin lỗi những bạn vì muốn đọc truyện ngược mà lỡ nhảy vào "hố" "Mùa hè năm ấy thật đẹp."
Còn về phần các bạn thích đọc truyện vui, đặc biệt còn là fan của chú Sato, các bạn đừng vội hủy follow mình nha.

Vì sắp tới mình sẽ ra một tiêu phẩm "xàm" hơn, tấu hài hơn.

Như đã nói ngay từ đầu là mình sẽ không đưa chú Sato vào truyện nữa, bởi vì chú là thần tượng của mình, chúng ta phải tôn trọng chú.

Nhưng mà mình có thể tạo ra nhiều hình ảnh gần giống với chú mà đúng không? Tất cả sẽ đi theo đúng ý định của mình, là có thể để mọi người xả xì chét, để fan của chú Sato không phải cô đơn, để mọi người có thêm niềm vui khi thần tượng idol....khụ *nói hơi nhiều*1
Cho nên là bộ tiếp theo sẽ là một bộ truyện vui, ừm...thì chắc cũng sẽ có vài thành phần hơi buồn.

Nhưng mà để tặng có các bạn yêu thích kết HE, và lúc nào cũng muốn mình viết HE, cho nên mình sẽ đào thêm một cái hố nữa...haha
Vậy nên mọi người đừng vội bỏ đi nha, hãy ở lại đây zới tuiiiiiiiii.
 
Mùa Hè Năm Ấy Thật Đẹp
Chương 101: 101: Ngoại Truyện 1


Gần cuối năm ở Nhật Bản thật sự rất lạnh, Hạ Dương được Taishi bọc kín từ đầu đến chân, cô ngồi ở trong phòng chờ bay đợi Taishi đi vệ sinh.

Lần này cô và Taishi quyết định về Việt Nam trước để chụp ảnh cưới, nhân tiện xem áo cưới mà Tuấn Vỹ đã chuẩn bị.

Bố mẹ của Taishi phải ở lại lo phát thiệp cưới và thông báo với họ hàng bên Nhật, tuần sau hai ông bà mới sang để tham gia hôn lễ.

Hạ Dương mệt mỏi, cô chống một tay lên túi đồ, một tay lướt điện thoại xem tin tức, lúc này bỗng có một người đi đến "Xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không?"
Hạ Dương nhìn thoáng qua chiếc ghế bên cạnh, dù sao ở hai bên của cô đều là ghế trống, để dành cho Taishi một cái, còn cái kia tất nhiên có thể nhường rồi.

Hạ Dương khẽ gật đầu "Được." sau đó cầm túi của mình để lên đùi, nhường ghế cho người kia.
Người đến là một người đàn ông, có vẻ là con lai, anh ta có một đôi mắt thiên về màu xanh nhạt, sóng mũi cao, dáng vẻ thật sự rất đẹp trai.

Có thể do Hạ Dương vừa mới mang thai, trên người lại mặc nhiều lớp nên không ai nhìn ra bụng cô, cũng không biết cô là phụ nữ có thai.

Anh chàng kia nhìn cô một vài giây, sau đó lên tiếng làm quen "Xin chào, tôi tên là David, có thể làm quen với cô không?"
Hạ Dương gật đầu "Anh có thể gọi tôi là Niki, rất vui được làm quen với anh."

David mỉm cười, bắt đầu đi sâu vào cuộc trò chuyện "Cô cũng đến Việt Nam sao?"
Hạ Dương nói "Đúng vậy."
Taishi đi vệ sinh xong, vừa bước ra thì có điện thoại, anh vừa quay lại chỗ Hạ Dương vừa nhấc máy.

Đứng từ xa Taishi đã nhìn thấy Hạ Dương đang cười nói với một người đàn ông lạ, anh nhíu mày nói vào điện thoại "Tôi sắp lên máy bay rồi, tôi sẽ gọi lại cho cậu sau nhé." nói xong tắt máy, sau đó bước nhanh lại.
Hạ Dương còn đang cười xả giao với David, Taishi mang nét mặt hầm hầm đi lại, anh nhìn cô rồi dịu dàng nói "Vợ à, em đang nói chuyện gì mà vui vậy?"
Hạ Dương không nhận ra điều gì khác lạ, cô mỉm cười "Cũng không có gì, chỉ là em mới làm quen được một người bạn thôi."
Taishi ngồi xuống bên cạnh cô, anh nhẹ giọng nói "Vậy sao?" Nói xong còn đưa mắt nhìn qua David.
Từ lúc nghe Taishi gọi Hạ Dương là vợ, mặt David đã đơ ra rồi, nhìn thấy Taishi nhìn mình, anh chỉ có thể cười khan nói "Xin chào."
Taishi gật đầu, sau đó quay sang Hạ Dương, anh dịu dàng vuốt v3 bụng cô "Con có làm em mệt không?"
David nghe xong sắc mặt càng tệ hơn.

Hạ Dương thì lắc đầu "Con vẫn còn nhỏ mà." Sau đó cô lại vui vẻ kể cho Taishi nghe về mấy video vui mà cô vừa xem trên mạng.

Taishi rất kiên nhẫn lắng nghe, lâu lâu sẽ giúp cô vén tóc, có khi lại thân mật véo mặt cô.
David nhìn vợ chồng người ta thân mật mà sầu não, anh hối hận vì đã ngồi chỗ này.

Lúc nãy anh vừa vào thì thấy Hạ Dương ngồi một mình, cô lại rất xinh đẹp nên thu hút anh, David không nghĩ ngợi nhiều mà cầm túi của mình đi về phía cô.

Không ngờ cô lại là người đã có chồng rồi, đã vậy còn sắp làm mẹ nữa chứ.

Nhưng bây giờ sắp đến giờ lên máy bay rồi, nếu anh chuyển sang chỗ khác ngồi thì rất kỳ cục, vì vậy không còn cách nào khác chỉ có thể ngồi chịu đựng.
Taishi vì đạt được ý đồ mà đắc ý, anh nhìn Hạ Dương còn đang vô tư nói chuyện thì càng vui hơn, đưa tay véo mặt cô một cái nói "Vợ à, em thật là đáng yêu."
Hạ Dương xấu hổ vỗ vào tay anh "Ở đây còn có người ngoài đó."
Sắc mặt vị "người ngoài" nào đó bên cạnh càng tối hơn.

Cuối cùng cũng nghe thông báo lên máy bay, David cầm lấy túi của mình phóng như bay ra cửa, còn không thèm chào Hạ Dương và Taishi câu nào.
Hạ Dương khó hiểu "Anh ta làm sao vậy, lúc nãy nói nhiều lắm mà? Sao bây giờ lại không nói tiếng nào mà đi rồi?"
Taishi một tay xách đồ một tay nắm tay cô, vừa đi vừa nói "Sau này không cho em nói chuyện với người lạ nữa."

"Sao vậy? lúc nãy em và anh ta có làm quen trước sau đó mới nói chuyện mà?"
Taishi bắt đầu nghi ngờ chỉ số thông minh của vợ mình sau khi mang thai, nhưng anh cũng chỉ có thể nói "Không cho làm quen luôn, lỡ như là người xấu thì sao?"
Hạ Dương câm nín.

Thật ra cô muốn nói nếu người xấu mà đẹp trai như vậy, cô có thể suy nghĩ đến chuyện để mình bị lừa.

Nhưng mà cô cũng chỉ dám nói trong lòng thôi, nếu Taishi nghe được khẳng định cô tiêu đời.
Không nghe thấy Hạ Dương trả lời, Taishi quay sang nhìn cô mỉm cười, nụ cười còn có chút gian xảo nữa.

Hạ Dương đỏ mặt, cô vội vàng nói "Biết rồi, em biết rồi, sau này sẽ không lại gần người lạ nữa, cũng không nói chuyện luôn."
Taishi gật đầu hài lòng, anh dẫn cô đi lên xe ra máy bay.
Về đến Việt Nam đã là chín tiếng sau, ghế của Hạ Dương và Taishi là hạng thương gia nên ngồi không mệt cho lắm, Hạ Dương còn ngủ rất ngon nữa.

Cả ba và mẹ của Hạ Dương đều ra sân bay đón hai người, vừa nhìn thấy Hạ Dương đi ra, mẹ cô đã vui vẻ đi đến "Sao rồi, có mệt lắm không, có bị nghén nữa không?"
Hạ Dương mỉm cười "Dạ không ạ, chỉ có anh Taishi nghén thôi chứ con khỏe lắm."
Rất nhanh đã đến ngày diễn ra hôn lễ, Taishi và Hạ Dương đều mặc áo dài truyền thống của Việt Nam.

Hai người bước ra làm lễ trước sự chứng kiến của hai gia đình và họ hàng.

Hôn lễ của Hạ Dương diễn ra không lớn, chủ yếu là có sự góp mặt của gia đình và bạn bè.

Cả hai đều rất vui vẻ và hạnh phúc.

Bố mẹ của Taishi cũng được trải nghiệm mặc áo dài Việt Nam, hai ông bà cười tít cả mắt, cuối cùng con trai của họ cũng có người hốt, đã vậy họ còn được thêm tận hai đứa cháu nội.
Hôn lễ ở Nhật làm tương đối đơn giản hơn, chủ yếu là để ra mắt họ hàng, sau đó cùng với bạn bè và đồng nghiệp của Taishi chung vui.
Hiroshi ngà ngà say, anh nói với Hạ Dương "Cảm ơn em vì đã lấy Taishi."
Hạ Dương bật cười "Sao vậy ạ?"
Hiroshi lắc đầu "Không có gì đâu." Sau đó ôm chầm lấy Mashaki khóc hu hu.
Hạ Dương ngơ ngác, cô quay sang hỏi Taishi "Anh nói thật đi, có phải là anh Hiroshi thích anh không?"
Taishi bắt đắc dĩ, anh thật sự rất khâm phục trí tưởng tượng của vợ mình "Vợ à, em không thể nghĩ theo chiều hướng đơn giản hơn sao?"
Hạ Dương nhíu mày, Taishi vừa thấy đã vội đầu hàng "Ý anh là cậu ta chỉ xem anh là bạn thân thôi.

Ngoan đừng khó chịu, khó chịu sẽ không tốt cho em bé."
Taishi dỗ cho vợ mình vui xong quay sang nói với Mashaki "Anh đưa cậu ta đi đi, vợ em vừa nghi ngờ em với cậu ta có tình cảm với nhau đó."
Cả đám nghe xong đều bật cười, Hiroshi say thật rồi, nghe mọi người cười anh ngẩng đầu lên "Có...có chuyện gì vui vậy."
Akanji cười nói "Hiroshi à, cậu mau chóng lấy vợ đi."
Nghe đến chuyện cưới vợ, khuôn mặt của Hiroshi đỏ bừng, anh giả chết nói "Tôi say rồi, một lát mọi người nhớ đưa tôi về đó.".
 
Mùa Hè Năm Ấy Thật Đẹp
Chương 102: 102: Ngoại Truyện 2


Ba năm sau.
Hạ Dương vừa thức dậy đã không thấy Taishi đâu, đi qua căn phòng bên cạnh cũng không thấy hai đứa nhỏ.

Trên bàn ngoài phòng bếp đã có sẵn bữa sáng, bên dưới còn kèm theo một tờ giấy "Anh đưa bọn nhỏ đến sân vận động tập luyện, em ăn sáng xong thì đi mua sắm đi, khi nào xong anh sẽ qua đón." Hạ Dương đọc xong thì mỉm cười hạnh phúc, cô đặt tờ giấy sang một bên rồi đi vào nhà vệ sinh đánh răng.
Trước đó Hạ Dương sinh ra một trai một gái, hai đứa bé đều thừa hưởng những nét đẹp của cô và Taishi, mới bé tý đã có rất nhiều fan hâm mộ.

Bây giờ đang trong giai đoạn tập nói, hai đứa nhỏ lại rất bám bố, suốt ngày cứ bố ơi bố à không ngừng.

Đôi lúc Hạ Dương cảm thấy mình làm mẹ thật thất bại, đứa con trai còn đỡ, đứa con gái thì lúc nào cũng chỉ đòi bố.
Ăn sáng xong, Hạ Dương thay một chiếc váy dài nhẹ nhàng, cô khoác thêm một chiếc áo rồi cầm túi đi ra ngoài.

Sợ bọn nhỏ quấy làm phiền đến Taishi đang luyện tập, cô không đi mua sắm mà trực tiếp lái xe đến sân vận động luôn.

Sau khi sinh con được một năm, Taishi đã mua cho cô một chiếc xe làm quà, còn giúp cô chuyển bằng lái xe từ Việt Nam sang bằng quốc tế.

Bình thường anh đi công tác xa, ở nhà rảnh rỗi cô đều sẽ đưa hai con về nhà ông bà nội chơi.

Ba mẹ chồng cô rất thương con dâu và cháu nội, nhưng sợ ảnh hưởng đến sự riêng tư của hai vợ chồng nên chỉ nói hai người có thời gian thì hẳn về.

Lần nào Hạ Dương mang hai đứa nhóc về, ông bà đều ra tận cổng để chờ và đón, sau khi về còn cho thêm rất nhiều quà.

Hạ Dương cảm thấy cuộc sống của mình đã rất mãn nguyện, sau khi kết hôn Taishi càng yêu thương cô hơn, hai người cũng chưa từng cãi nhau lần nào.
Ở bên phía sân vận động, Taishi cùng với nhóm trọng tài đang tập luyện, lâu lâu ánh mắt của anh sẽ nhìn về hai đứa nhóc đang ngồi ở hàng ghế chờ.

Hai đứa bé rất ngoan, Taishi chỉ cần nói là "đợi bố", hai bé sẽ không khóc cũng không nháo, ngoan ngoãn ngồi vừa uống sữa vừa nhìn bố mình tập luyện.
Konta vỗ vai Taishi nói "Này, tôi cảm thấy hai đứa nhóc nhà cậu y như ông cụ non vậy, có em bé ba tuổi nào mà ngồi im một chỗ lâu như vậy sao?"
Taishi bật cười "Đó là do nhà tôi biết dạy con đấy."
Konta bật cười.
Hiroshi khó chịu đi lại nói "Này, hai cậu tập trung một chút đi, nhanh để tôi còn đi chơi với con trai và con gái tôi nữa."
Konta nhìn anh ta khinh bỉ "Con trai và con gái cậu ở đâu ra vậy? Sao cậu không giỏi lấy vợ đi rồi tự sinh con, suốt ngày đi nhận bừa con của người khác."
Hiroshi nhảy dựng "Mặc kệ tôi, dù sao tôi cũng được gọi bố, cậu không được nên cậu tức sao?"
Taishi lắc đầu nhìn hai người, sau đó anh đưa mắt nhìn về hai đứa con mình, vừa thấy bố nhìn bé gái đã vẫy tay "Bố ơi bố ơi..."
Không chỉ Taishi, trái tim của mấy người đàn ông trên sân đều bị sự đáng yêu kia nhấn chìm.

Huấn luyện viên đành khoát tay "Thôi mọi người giải lao đi."
Vừa nghe xong Hiroshi đã hoan hô, anh dùng tốc độ chóng mặt chạy nhanh về phía hai đứa bé nhà Taishi.

Bé gái tên là Ori, vừa nhìn thấy Hiroshi đã bặp bẹ gọi "Ba ba" khiến Hiroshi không nhịn được mà hôn vào mặt bé mấy cái.1
Bé trai tên là Rio, bé cũng tít mắt cười gọi "Ba Hi"
Mashaki vỗ vai Taishi nói "Không khéo hai đứa con cậu bị Hiroshi lừa đi mất đấy."
Taishi nghe xong thì chỉ biết cười, anh đi về phía Hiroshi và hai đứa nhỏ.

Anh vừa đến Ori đã ngọt ngào gọi "Bố."
Taishi mỉm cười nói với hai bé "Hai đứa ở đây chơi với ba Hi nha, bố vào văn phòng một lát đã."
Hiroko nghe xong thì nói "Cậu mau đi đi, ở đây có tôi rồi."
Taishi cười "Cậu đó, không mau lấy vợ đi."
Taishi vừa đi, bên ngoài đột nhiên có một người bước vào.

Vừa nhìn thấy Hiroshi cô ta kêu lên "Anh Hiroshi.

"
Hiroshi nghe tiếng gọi thì quay lại, vừa thấy người bước vào anh đã kinh ngạc "Hiroko? "
Hiroko mỉm cười "Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?" Sau sự việc ngày hôm đó, Hiroko bị bố mình cưỡng chế đưa về nhà, sau đó bị nhốt trong nhà cho đến ngày kết hôn.

Kết hôn xong cô theo chồng mình ra nước ngoài, vừa mới về nước mấy ngày hôm trước.

Hôm qua Hiroko gặp lại Konta, nghe anh nói hôm nay mọi người có lịch tập luyện ở đây nên cô đặc biệt đến thăm.
Hiroshi gật đầu "Anh vẫn khỏe, còn em?"

"Em cũng khỏe." Sau đó cô nhìn sang hai đứa bé bên cạnh Hiroshi, kinh ngạc hỏi "Hai bé này là...?"
Lúc này bé Ori có vẻ không vui, cô bé vỗ vào tay Hiroshi "Ba Hi..."
Hiroshi vội vàng dỗ bé, sau đó cười gian nói "Đây là con của anh."
Hiroko nhìn hai đứa bé, sau đó nhìn qua Hiroshi "Phải không? Sao em thấy giống anh Taishi nhỉ?" Đặc biệt là bé trai, thật sự giống y hệt bản sao của Taishi.

Trước đó Hiroko cũng có đọc tin tức, biết Taishi kết hôn, nhưng lúc đó cô đã ra nước ngoài rồi, nên chuyện Hạ Dương mang thai cô không hề biết.
Hiroshi vẫn cố chấp "Em không nghe bé gọi anh là ba sao, là con anh thật mà."
Phía sau có người lên tiếng "Anh chắc chưa?" Lời vừa dứt Hạ Dương đã bước vào.

Sau khi sinh con cơ thể cô càng đẩy đà hơn, so với Hiroko cũng chỉ có xinh đẹp hơn chứ không kém.
Hai đứa bé nhìn thấy mẹ mình thì mắt sáng rỡ, vội vàng đưa tay ra "Mami mami..."
Hạ Dương bật cười, cô đưa tay bế bé Rio ở trên ghế lên, sau đó véo má bé Ori đang trên tay Hiroshi "Hai đứa có ngoan không?"
Hai bé gật đầu cười rất đáng yêu "Có ạ."
Hạ Dương gật đầu với Hiroko một cái xem như chào hỏi, sau đó lên tiếng "Cô vẫn khỏe chứ?"
Hiroko khẽ gật đầu "Cảm ơn cô, tôi vẫn khỏe."
Taishi vừa từ văn phòng bước ra, nhìn thấy Hạ Dương thì kinh ngạc, anh liền gọi "Vợ, sao em lại đến đây?"
Hạ Dương nhìn anh cười "Em sợ bọn nhỏ làm phiền anh tập luyện."
Hiroko nhìn Taishi, Taishi cũng nhìn thấy cô, anh khẽ gật đầu hỏi "Em vẫn tốt chứ?"
Hiroko gật đầu "Tất nhiên rồi." Cô định hỏi Taishi có khỏe không, nhưng nhìn thấy khuôn mặt anh tràn đầy sức sống như vậy, cô chỉ biết thở dài rồi thôi.
Ánh mắt Taishi chỉ lướt qua Hiroko một cái, sau đó liền tập trung vào Hạ Dương "Không phải em nói muốn đi mua sắm sao?Đã đi chưa?"
Hạ Dương lắc đầu "Em đợi bố con anh cùng đi luôn."
Taishi cười với cô "Vậy hôm nay anh nghỉ sớm đứa ba mẹ con đi chơi nha?"
Hiroshi giơ tay phát biểu "Cho tôi đi với."
Hạ Dương buồn cười "Anh định đi theo làm bảo mẫu sao?" Cô biết Hiroshi rất thích hai đứa bé nhà cô.
Hiroshi cười hi hi "Cũng được mà, tôi giữ con cho, hai người cứ đi chơi đi."
Hiroko nhìn thấy mọi người đều vui vẻ, cô cũng khẽ mỉm cười.

Chờ nhóm người Mashaki đi ra, Hiroko hỏi thăm qua một lượt rồi xin phép rời đi.
Buổi tối trong phòng ngủ nhà Taishi rất náo nhiệt, bởi vì hai đứa bé một đứa ôm lấy mẹ một đứa ôm lấy bố không chịu quay về phòng.

Taishi đã có ý đồ từ trước nên nhẹ giọng dụ dỗ con gái "Ori ngoan, con đã ba tuổi rồi, phải tự lập và phải ngủ một mình chứ."
Hạ Dương nhìn hai bố con tâm sự thì buồn cười, cô hỏi bé Rio trong lòng "Bảo bối, con có muốn ngủ với mami không?"
Bé Rio gật đầu "Muốn muốn, con muốn ngủ với mami."
Hạ Dương cười càng thêm vui vẻ, cô nói với Taishi "Hay giờ mình chia phe đi, anh bế Ori sang phòng bên kia ngủ đi, em ngủ với Rio."
Taishi bất mãn, anh chu môi gọi "Vợ ~~~"
Bé Ori tưởng bố mình muốn hôn, cô bé ngọt ngào hôn chụt vào má bố mình một cái.

Taishi ngẩn ra, Hạ Dương thì bật cười ra tiếng.

Cuối cùng là tối hôm đó cả nhà bốn người chen chúc ngủ chung một giường.

Mấy hôm trước bố mẹ Taishi gọi đến, ông bà hỏi hai người có phải nên sinh thêm vài đứa nữa không? Gia đình đông người thì mới vui được.

Nhưng Taishi cảm thấy như bây giờ đã tốt lắm rồi, không phải anh sợ không đủ giường ngủ, anh chỉ sợ vợ mình vất vả mà thôi.
Hoàn.
 
Back
Top Bottom