Ánh bình minh của ngày thứ Hai rạng rỡ phủ lên thị xã một lớp lụa vàng óng ả, nhưng đối với Trương Hạ Vy, buổi sáng này chẳng khác nào một cuộc chạy đua nghẹt thở.
Đêm qua, cô đã trót "phạm quy" với chính bản thân khi thức đến tận hai giờ sáng để canh bản đặc biệt giới hạn của nhà "Bé Thỏ x Cà Rốt".
Những dòng chữ lấp lánh trên màn hình điện thoại cùng cảm giác hồi hộp khi nhấn nút "Thanh toán" thành công đã khiến cơn buồn ngủ bay biến, để rồi sáng nay, cô thức dậy khi kim đồng hồ đã chỉ gần sát giờ vào lớp.
"Chết rồi, trễ mất thôi!" – Vy cuống cuồng vơ lấy chiếc cặp sách, mái tóc mây còn chưa kịp chải chuốt kỹ càng đã vội túm gọn sau gáy.
Cô chỉ kịp vẫy tay chào mẹ, đón lấy ổ bánh mì nóng hổi còn thơm mùi bơ sữa từ sạp tạp hóa nhỏ trước nhà rồi lao vút đi.
Thường ngày, Vy vẫn đi chiếc xe đạp quen thuộc, nhưng sáng nay, nỗi xui xẻo lại ập đến khi cô nhận ra mình đã quên bén vụ bánh xe đã thủng lốp từ tối qua.
Chiếc xe nằm im lìm, lạnh lẽo như trêu ngươi.
Chẳng còn cách nào khác, Vy đành bấm bụng chạy bộ.
Đôi giày vải nện xuống mặt đường nhựa phát ra những tiếng lạch bạch vội vã.
Cô vừa chạy vừa thầm cầu nguyện rằng bác bảo vệ sẽ nương tay cho cái sự muộn màng này.
Khi mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán và hơi thở dần trở nên gấp gáp, một bóng người cao gầy trên chiếc xe đạp phanh cơ cổ điển bỗng lướt tới bên cạnh cô.
Người đó bóp thắng nhẹ nhàng, chiếc xe dừng khựng lại ngay sát mép đường.
Vy ngước lên, đôi mắt tròn xoe đầy ngỡ ngàng.
Là Vũ Lê Đức Anh.
Chàng lớp phó học tập vẫn mang vẻ ngoài chỉn chu như mọi ngày, chiếc áo đồng phục trắng muốt không một nếp nhăn.
Hai người nhìn nhau mất vài giây trong sự im lặng kỳ lạ.
Cuối cùng, Đức Anh là người phá vỡ bầu không khí bằng chất giọng điềm đạm đặc trưng:
"Cậu lên xe đi, tớ chở cậu một đoạn đến trường.
Cứ chạy bộ thế này, chắc chắn cậu sẽ trễ tiết đầu của cô Yến đấy."
Hạ Vy ngơ ngác mất một lúc, môi hơi mấp máy định từ chối vì ngại, nhưng cái nhìn kiên định của Đức Anh khiến cô không thể thốt ra lời từ khước.
Cô lí nhí một tiếng "Cảm ơn cậu" rồi ngượng nghịu ngồi lên yên sau.
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.
Vy ngồi phía sau, tay một bên giữ quai cặp, tay kia vội vàng cắn dở ổ bánh mì cho kịp bữa sáng.
Cảm giác ngồi sau lưng một người bạn trai cùng lớp, lại còn là một người vốn dĩ xa cách như Đức Anh, khiến trái tim Vy không khỏi đập loạn nhịp vì bối rối.
Cô sợ mình nặng, sợ đôi chân gầy của cậu sẽ mỏi khi phải gồng mình đạp xe trên con dốc nhỏ dẫn vào trường.
Để xua tan cái không khí tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng gió rít qua vành tai, Vy lấy can đảm lên tiếng:
"Nè...
Đức Anh ơi, nhà cậu cũng ở trên trục đường này hả?
Thường ngày tớ ít khi gặp cậu đi đường này lắm."
Đức Anh im lặng một lúc lâu, đôi chân vẫn đều đặn nhấn bàn đạp.
Cậu dường như đang lựa chọn từ ngữ sao cho phù hợp nhất trước khi đáp lại bằng một giọng trầm thấp:
"Đúng vậy, tớ ở gần đây thôi.
Nhưng tớ thường đi học sớm hơn mọi người một chút để lên thư viện sớm."
Hạ Vy ngạc nhiên đến mức suýt rơi cả miếng bánh mì: "Thật á?
Tớ không hề biết cậu ở gần đây luôn.
Lớp mình cứ tưởng cậu ở tít tận phía bên kia thị xã cơ đấy."
Đức Anh khẽ nghiêng đầu, một thoáng cười rất nhạt hiện lên trên gương mặt thanh tú: "Phải rồi, vì tớ ít khi chia sẻ chuyện đời sống cá nhân với mọi người lắm.
Coi như đây là bí mật nhỏ giữa hai đứa mình nhé?
Được không?"
Hai chữ "bí mật" và "hai đứa mình" rơi vào tai Vy khiến lòng cô bỗng chốc xao động.
Cô nhìn bóng lưng vững chãi của cậu, chợt nhận ra chàng phó học tập này có lẽ cũng có những tâm sự riêng, những khoảng lặng mà cậu không muốn phô bày trước đám đông ồn ào.
Vy gật đầu thật mạnh, dù cậu chẳng thể nhìn thấy: "Được, tớ hứa sẽ giữ bí mật cho cậu!"
Chiếc xe đạp cũ kỹ lăn bánh vào cổng trường đúng lúc tiếng chuông báo hiệu chỉ còn vài phút nữa là bắt đầu.
Đức Anh đỗ xe ở khu vực dành cho lớp 11A2, cả hai cùng nhau bước vào lớp trong sự ngỡ ngàng của những bạn học đã có mặt từ sớm.
Ngay tại cửa lớp, Lâm Tú Quỳnh và Võ Duy Anh đang đứng tám chuyện, thấy cảnh tượng "chấn động" này, cả hai há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Duy Anh vừa định mở cái miệng "loa phường" của mình ra để trêu chọc một câu xanh rờn, thì đã bị cái lườm sắc lẹm và bàn tay nhanh thoăn thoắt của Tú Quỳnh bịt chặt miệng lại.
Quỳnh nhanh chóng kéo Vy vào chỗ ngồi, bỏ mặc Duy Anh đang ú ớ phía sau.
Cô bạn thì thầm với vẻ mặt đầy tò mò nhưng vẫn cố giữ giọng nghiêm túc để bảo vệ bạn mình:
"Cậu sao đi đâu mà giờ mới tới?
Làm tớ lo muốn chết!
Mà... sao cậu lại đi cùng 'đại thánh' học thuật kia thế kia?"
Hạ Vy vừa thở dốc vừa lúng túng giải thích: "Tớ dậy muộn quá, xe lại bể bánh nên phải chạy bộ.
Đang chạy được gần hai phần ba quãng đường thì gặp Đức Anh, cậu ấy thấy tớ thảm quá nên cho tớ quá giang đi nhờ ấy mà...
Không có gì đâu, thật đấy!"
Tú Quỳnh nheo mắt nhìn cô bạn thân, rồi lại liếc sang phía Đức Anh – người lúc này đã điềm nhiên về chỗ ngồi, mở sách giáo khoa ra như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Quỳnh tặc lưỡi, buông một câu đầy ẩn ý: "Thế à?
Chắc là duyên số rồi.
Nhưng mà công nhận, hôm nay 'ngài' lớp phó trông cũng ra dáng anh hùng cứu mỹ nhân phết đấy chứ!"
Ở một góc khác của lớp học, nơi những tia nắng sớm bắt đầu nhảy múa trên những chồng sách cao ngất, Nguyễn Thanh Hải đang ngồi điềm nhiên cầm bút, gương mặt vẫn giữ vẻ lãnh đạm vốn có.
Ngọc Nhi đứng bên cạnh, tay cầm cuốn vở bài tập, khẽ khàng hỏi cậu một vài công thức Toán khó.
Ánh mắt Hải lúc ấy đang tập trung vào trang giấy, nhưng ngay khi tiếng bước chân quen thuộc vang lên ở cửa lớp, cậu bất chợt ngước lên.
Cảnh tượng Hạ Vy đi cùng Đức Anh bước vào lớp, vai kề vai trong bầu không khí có phần gần gũi hơn mọi ngày, đã thu trọn vào tầm mắt của chàng lớp trưởng.
Một thoáng qua, đôi đồng tử của Hải hơi co lại, một tia sáng khó đoán lướt nhanh qua rồi biến mất sau vẻ mặt bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Cậu không nói gì, cũng chẳng lộ ra sự ngạc nhiên thái quá, chỉ là cây bút trên tay khẽ khựng lại một nhịp rất nhỏ trước khi tiếp tục vạch ra những nét chữ rồng bay phượng múa.
Ngược lại với sự trầm mặc của Hải, Ngọc Nhi nhìn thấy hai người họ liền nở một nụ cười dịu dàng.
Cô bạn khẽ vẫy tay, chào hỏi một cách tự nhiên như thể việc họ đi cùng nhau là chuyện bình thường nhất thế gian: "Chào Vy, chào Đức Anh nha!
Hai cậu đến cùng lúc luôn kìa."
Hạ Vy về đến chỗ ngồi, tim vẫn còn đập thình thịch vì chuyến "quá giang" bất ngờ.
Cô vội vàng mở cặp để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên thì bỗng dưng khựng lại.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi Vy nhận ra trang cuối cùng của bài tập về nhà vẫn còn trắng trơn.
Đêm qua vì quá mải mê với bản đặc biệt của "Bé Thỏ x Cà Rốt", cô đã ngủ quên ngay khi định làm nốt phần cuối.
Vy cuống cuồng nhìn sang chỗ của Tú Quỳnh, nhưng cô bạn thân đã sớm bị cô Yến gọi đi để hỗ trợ làm vài bản báo cáo thi đua từ đầu giờ.
Xung quanh ai nấy đều bận rộn.
Ngọc Nhi lúc này đã rời chỗ của Hải để sang bàn của Duy Anh.
Cả hai đang chụm đầu bàn bạc cực kỳ nghiêm túc về đội hình thi đấu chính thức và dàn cổ động cho "Hội khỏe Phù Đổng".
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị, chuyên nghiệp của chàng uy viên thể dục, Vy chẳng nỡ cắt ngang dòng suy nghĩ của họ để mượn vở bài tập.
"Chết rồi, mình tiêu đời thật rồi..." – Vy lẩm bẩm, mặt mũi tái mét, tay vò vò gấu áo trong sự tuyệt vọng.
Đúng lúc cô đang loay hoay như kiến bò trên chảo nóng, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng nam tính đặc trưng vang lên ngay sát bên cạnh:
"Cậu sao vậy?"
Vy giật mình suýt chút nữa là đánh rơi cả hộp bút.
Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Thanh Hải.
Cậu đang đứng tựa vào cạnh bàn cô từ lúc nào, đôi mắt ấy không còn vẻ sắc lẹm của buổi tập bóng rổ mà có chút gì đó dịu đi, dù vẫn giữ nguyên sự thâm trầm.
Tim Vy đột ngột hụt mất một nhịp.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được thoang thoảng mùi hương thanh sạch như cỏ sau mưa từ phía cậu.
Cô lắp bắp, giọng nói lí nhí vì bối rối: "À... hì... tớ... tớ quên chưa làm nốt bài tập cuối.
Tiết đầu cô sẽ kiểm tra mất..."
Hải nhìn cô gái nhỏ đang bối rối đến mức đỏ cả mặt, một tia nhìn sâu thẳm lướt qua đôi mắt cậu.
Cậu im lặng suy nghĩ một lúc lâu, tay vô thức xoay nhẹ chiếc bút chì.
Sau đó, không nói không rằng, Hải quay về chỗ của mình, lấy cuốn vở bài tập bìa xanh quen thuộc rồi đưa thẳng tới trước mặt Vy.
"Chép đi.
Xong thì trả tớ, không cần vội đâu.
Tiết hai cô mới thu vở của lớp."
Giọng Hải vẫn đều đều, tỏ ra một thứ không khí bình thường như thể việc cho mượn vở này chẳng có gì to tát, không có gì làm lay chuyển được sự điềm tĩnh của cậu.
Nhưng sự quan tâm thầm lặng ấy lại giống như một cơn gió mát lành thổi bạt đi nỗi lo âu đang bủa vây lấy Vy.
Vy đón lấy cuốn vở, đôi đầu ngón tay khẽ chạm vào tay Hải khiến một luồng điện nhẹ chạy dọc cánh tay cô.
Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh sự bất ngờ và biết ơn vô hạn: "Cảm ơn cậu nhiều lắm, Hải!
Tớ sẽ trả cậu ngay khi xong."
Hải không đáp lại bằng lời, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng đi về phía chỗ ngồi để lại một Hạ Vy đang cuống cuồng viết viết vẽ vẽ nhưng trong lòng lại rộn ràng một niềm vui khó tả.
Cô cầm cuốn vở của Hải, nét chữ của cậu mạnh mẽ và dứt khoát, giống hệt như con người cậu vậy.
Giữa không khí khẩn trương của buổi sáng thứ Hai, có một bí mật nhỏ vừa được nhen nhóm, len lỏi qua những dòng chữ viết vội và cái nhìn khó đoán của chàng lớp trưởng tài ba.
Tiếng trống tan học vang lên một hồi dài chói tai, như một bản nhạc giải phóng cho những tâm hồn đang mệt nhoài sau năm tiết học căng thẳng.
Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả sang màu vàng vọt, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ lớp 11A11.
Trương Hạ Vy uể oải dọn dẹp sách vở, đầu óc cô lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh chiếc giường êm ái ở nhà.
Cơn buồn ngủ từ việc thức đêm "săn" truyện bắt đầu kéo đến, từng đợt, khiến đôi mắt cô cứ muốn dính chặt vào nhau.
"Về thôi, về ngủ bù một giấc thật sâu cho thỏa thích nào..." – Vy thầm nhủ, tay uể oải kéo khóa cặp.
Thế nhưng, kế hoạch "ngủ vùi" của cô bỗng chốc tan thành mây khói khi hai bóng hình quen thuộc xuất hiện trước mặt.
Lâm Tú Quỳnh và Võ Duy Anh – cặp bài trùng "phá bĩnh" nhất lớp – đang nhìn cô với ánh mắt đầy âm mưu.
"Này Vy!
Đừng có nói là cậu định về nhà ngủ đấy nhé?" – Quỳnh vỗ vai bạn một cái rõ mạnh, làm Vy giật nảy mình.
Duy Anh đứng bên cạnh, mặt mày hớn hở, "Khu vui chơi 'Evergreen' mới mở ở trung tâm thị xã kìa!
Nghe nói ở đó hoành tráng lắm, có đủ trò từ cảm giác mạnh đến khu trò chơi trí tuệ.
Cả hội đi giải ngố một bữa đi!"
Vy lắc đầu nguầy nguậy, giọng ngái ngủ: "Thôi, tớ xin kiếu.
Tớ sắp gục ngã vì thiếu ngủ rồi, mắt tớ mở không lên đây này..."
Quỳnh dường như đã lường trước được điều này, cô bạn nở một nụ cười đầy ẩn ý, ghé sát tai Vy thì thầm: "Nghe bảo ở khu triển lãm văn hóa của họ có một gian hàng sách cực lớn, trưng bày toàn bộ các bộ tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà 'Bé Thỏ x Cà Rốt' đấy.
Có cả mấy bản đặc biệt mà cậu trượt đơn hôm nọ nữa.
Đi không?"
Hai chữ "tiểu thuyết" và "Bé Thỏ x Cà Rốt" vang lên như một luồng điện chạy dọc sống lưng Vy, khiến cơn buồn ngủ bay biến đi đâu mất phân nửa.
Đôi mắt cô sáng rực lên trong giây lát, nội tâm bắt đầu đấu tranh dữ dội giữa việc "ngủ" và "truyện".
Cuối cùng, bản năng của một "mọt truyện" chính hiệu đã chiến thắng.
"Đi!
Tớ đi!
Nhưng chỉ đi một lúc thôi đấy nhé!" – Vy thỏa hiệp trong sự đắc thắng của Quỳnh và Duy Anh.
Ngọc Nhi đứng bên cạnh, sau khi đã thu dọn xong xấp bản thảo lời bài hát cho Hội khỏe Phù Đổng, cũng mỉm cười gật đầu: "Tớ cũng đi được.
Bài tập về nhà tớ đã hoàn thành từ giờ ra chơi rồi, tập hát cũng xong, nên có thể thoải mái một chút."
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai "tảng băng" của lớp.
Vũ Lê Đức Anh đang thong thả dọn sách, ánh mắt cậu lướt qua xấp tài liệu trên tay rồi khẽ gật đầu: "Được, coi như đi khảo sát thực tế."
Còn Nguyễn Thanh Hải, cậu vẫn giữ dáng vẻ lãnh đạm như mọi khi.
Hải vừa đeo túi thể thao lên vai, nghe tiếng mời gọi của Duy Anh thì chỉ khẽ nhướng mày.
Cậu không nói nhiều, chỉ buông một tiếng "Ừ" ngắn gọn, trầm thấp.
Sự đồng ý của Hải dường như là mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện chuyến đi ngẫu hứng này.
Thế là, sáu con người – sáu tính cách hoàn toàn khác biệt – cùng nhau bước ra khỏi cổng trường.
Đi bộ cùng nhau trên con đường rợp bóng cây.
Khu vui chơi "Evergreen" rực rỡ và náo nhiệt hơn những gì họ tưởng tượng.
Những ánh đèn neon đủ màu sắc bắt đầu được thắp lên, hòa cùng tiếng nhạc trẻ trung và tiếng cười nói của đám đông.
Vừa bước vào cổng, Duy Anh đã như cá gặp nước, cậu chàng không ngừng chỉ trỏ những trò chơi cảm giác mạnh phía xa.
Nhưng theo đúng lời hứa, cả nhóm cùng hộ tống Vy đến khu vực gian hàng sách trước.
Gian hàng sách được thiết kế theo phong cách cổ điển với những kệ gỗ cao vút và mùi giấy mới thơm nồng nàn.
Vy gần như quên hết mệt mỏi, cô lao vào những hàng kệ như một chú chim nhỏ tìm thấy tổ.
Kia rồi!
Toàn bộ bộ sưu tập của nhà "Bé Thỏ x Cà Rốt" được trưng bày trang trọng ở khu chính giữa.
Vy nâng niu một cuốn bản đặc biệt trên tay, những hình ảnh minh họa sắc nét và bìa cứng ép kim lấp lánh khiến cô mê mẩn.
Đứng bên cạnh cô, Thanh Hải lặng lẽ nhìn những tựa sách.
Cậu không phải là người mê tiểu thuyết lãng mạn, nhưng nhìn cái cách Vy chăm chú và nâng niu từng trang sách, ánh mắt cậu bỗng chốc trở nên nhu hòa lạ thường.
"Cậu thích quyển này à?" – Giọng nói trầm ấm của Hải vang lên ngay sát bên cạnh khiến Vy giật mình.
"À...
ừ, đây là tập tớ đã bỏ lỡ đêm qua đấy.
Không ngờ ở đây lại có sẵn." – Vy khẽ đáp, đôi gò má lại thoáng ửng hồng dưới ánh đèn vàng của gian hàng.
Hải không nói gì, cậu đưa tay lấy một cuốn sách khác trên kệ xuống, lật giở vài trang rồi lại đặt về chỗ cũ.
Sự im lặng giữa hai người không hề mang lại cảm giác ngột ngạt, mà trái lại, nó giống như một nốt lặng dịu dàng giữa bản nhạc ồn ào của khu vui chơi ngoài kia.
Ở một góc khác, Quỳnh và Duy Anh đang tranh cãi chí chóe về việc nên chơi trò "Tàu lượn siêu tốc" hay "Nhà ma" trước.
Ngọc Nhi và Đức Anh thì đứng xem một bộ sưu tập bưu thiếp cổ, cả hai thỉnh thoảng lại trao đổi vài câu về lịch sử của những địa danh trên ảnh.
Nhìn họ, Vy chợt nhận ra rằng, dù mỗi người có một thế giới riêng, nhưng chính những chuyến đi thế này đã kéo họ lại gần nhau hơn, tạo thành một vòng tròn liên kết vô hình nhưng bền chặt.
Sau khi Vy đã thỏa nguyện với đống sách mới mua, cả nhóm bắt đầu càn quét các khu vực trò chơi.
Duy Anh lôi kéo bằng được cả hội vào trò chơi bắn súng ảo ảnh.
Trong làn khói giả và âm thanh rộn rã, Thanh Hải lại một lần nữa khiến mọi người trầm trồ bởi khả năng thiện xạ chuẩn xác, trong khi Vy và Quỳnh chỉ biết cười ngặt nghẽo vì bắn toàn trượt.
Trời dần về tối, những cơn gió từ phía sông Hậu thổi vào mang theo hơi nước mát rượi.
Sáu con người ngồi lại bên nhau trên băng ghế dài trước đài phun nước lớn.
Họ cùng nhau ăn những cây kem mát lạnh, cùng kể lại những kỷ niệm dở khóc dở cười từ đầu năm học.
Vy dựa đầu vào vai Quỳnh, đôi mắt cô hơi lim dim vì mệt nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi.
Cô nhìn sang Hải, thấy cậu đang lặng lẽ quan sát ánh đèn lấp lánh trên mặt nước.
Cô nhìn sang Đức Anh, người vẫn đang kiên nhẫn giải thích một vấn đề gì đó cho Duy Anh.
Và cô nhìn thấy Ngọc Nhi, cô bạn lớp phó văn nghệ đang ngân nga một giai điệu nhỏ.
Hôm qua là một ngày Chủ nhật tuyệt vời, nhưng ngày thứ Hai hôm nay còn tuyệt vời hơn thế.
Bởi vì giữa những áp lực của học hành, giữa những lo toan của tuổi trưởng thành, họ đã tìm thấy nhau.
Thanh xuân không chỉ là những bài kiểm tra, những cuốn tiểu thuyết hay những rung động thầm kín, thanh xuân còn là những chuyến đi bất chợt với những người bạn đồng hành tuyệt vời nhất.
Dù cơn buồn ngủ vẫn còn đó, nhưng trong trái tim của Hạ Vy lúc này, chỉ có sự ấm áp và bình yên lan tỏa.
Cô thầm cảm ơn Quỳnh và Duy Anh đã rủ mình đi, cảm ơn định mệnh đã cho sáu người họ trở thành một "Biệt đội" dưới mái trường 11A2
Những vệt nắng chiều đã tắt, nhưng ánh sáng của tình bạn và những ký ức đẹp đẽ của tối nay sẽ còn mãi lung linh trong trái tim họ, như những vì sao rực rỡ nhất trên bầu trời đêm nay.