Đô Thị  Mùa Hạ Chớm Nở

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,556,768
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mua-ha-chom-no.jpg

Mùa Hạ Chớm Nở
Tác giả: Hạ Vũ
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hạ Vũ

Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị

Giới thiệu:

Từ thành phố, Huy theo cha mẹ trở về miền quê học tập.

Tại trường trung học này, cậu gặp Đăng, hàng xóm của mình, trùng hợp cũng chung lớp.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đom Đóm Mùa Hạ
  • (12 Chòm Sao) Hoa Đào Mùa Đông
  • Một Đêm Mây Mưa
  • Kẻ Điên Mùa Thu
  • Cậu Là Mùa Hạ Của Tớ
  • Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 1: 1: Chuyển Nhà


    Mùa xuân đi qua kéo mùa hạ ùa về, những ngày nắng lại bắt đầu gõ cửa một ngày mới.

    Thời điểm này chính là lúc đám học sinh được nghỉ ngơi sau bao ngày vùi mặt vào sách vở.
    Nhìn bầu trời xanh trong không một gợn mây qua cửa kính xe buýt, tôi thẫn thờ nhớ tới một vài kỷ niệm nhỏ nhặt khi còn ở thành phố.

    Qua mùa hè này, tôi sẽ bắt đầu nhập học tại một ngôi trường mới ở một vùng quê xa lạ.
    Ba mẹ tôi đều là giáo viên dạy cấp hai, bởi vì xảy ra một số việc nên chuyển công tác từ thành phố về một miền quê để dạy học.

    Thế là tôi cũng phải từ giã những người bạn cấp ba của mình để đi tới một vùng đất mới.
    Ban đầu quả thật tôi không muốn chút nào, ai lại muốn từ một chỗ tấp nập hiện đại trở về một vùng quê yên tĩnh cơ chứ.

    Thế nhưng có không muốn cũng vô dụng, bởi vì ba mẹ tôi cũng chỉ bất đắc dĩ mà thôi.
    Trước khi đi hai người còn không ngừng an ủi tôi, tôi chỉ đang phóng đại mà thôi, thực ra không đến mức tệ như thế.
    "Sắp đến nơi rồi, thằng Huy cầm va li lên đi, đừng quên cái gì đấy." Ba tôi ngồi ở hàng ghế trước ngoái đầu lại căn dặn.
    "Con biết rồi." Tôi hơi uể oải trả lời, kéo chiếc va li lại rồi xách lên.
    Va li này là của tôi, không lớn lắm, bên trong cũng chứa không quá nhiều đồ.

    Chủ yếu là quần áo hằng ngày với một vài vật dụng cá nhân của tôi mà thôi.
    Chiếc xe đột nhiên phanh gấp một cái khiến cho tôi suýt chút nữa đã chúi mũi vào chiếc ghế đằng trước.

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy ba và mẹ tôi đã lật đật đứng dậy.
    "Tới nơi rồi, nhanh lên." Ba tôi thúc giục tôi một câu, sau đó là người bước ra đầu tiên.
    Tôi xách hành lý của mình, thầm nghĩ việc gì mà phải vội như thế.
    Gia đình chúng tôi vừa bước xuống xe, chiếc xe đã lập tức lao đi nhanh, vội vàng như bị ai đuổi vậy.

    Tôi che mũi khỏi mùi khói khó ngửi, đảo mắt đánh giá vị trí đang đứng.
    Nơi chỗ tôi dừng chân chính là một trạm để bắt xe, có lẽ bây giờ đang là buổi trưa nên không có mấy người qua lại.
    "Chúng ta ở đâu vậy ba?" Tôi không nhịn được mà hỏi.
    "Gần đây thôi." Ba tôi nhìn một lượt như để xác định, sau đó liền dẫn mẹ con tôi đi.
    Ba người chúng tôi đi bộ một quãng khá vòng vèo, cuối cùng dừng lại ở một căn nhà nho nhỏ vừa được tân trang lại.

    Vừa đến đây tôi liền bất ngờ, hoá ra chỗ này còn giáp với mặt biển.

    Tuy chỉ có thể nhìn thấy lấp loáng xa xa, thế nhưng cũng đủ để cảm nhận được làn gió tươi mát thổi vào.

    Ánh mắt tôi dõi theo hướng biển, tâm trạng mệt mỏi cũng bay bớt, có lẽ đây là tác dụng thần kỳ của biển chăng?
    "Thấy sao, hết bí xị chưa ông tướng?" Ba tôi cười trêu tôi, tiện tay vò rối mái tóc của tôi.
    "Lại trêu con rồi." Mẹ tôi cũng bật cười.
    Tôi ôm đầu xì một tiếng không đáp.
    "Thôi vào nhà trước đã." Mẹ tôi lấy chìa khoá ra mở cửa, rồi mới đẩy vào.
    Trước khi tới đây ba mẹ tôi đã thuê người dọn dẹp sạch sẽ một lần, vậy nên bên trong không có một lớp bụi nào.

    Căn nhà này là căn nhà mua lại, vì vậy nên các gian phòng có hơi nhỏ so với chỗ ở cũ của tôi.

    Tuy nhiên không thể phủ nhận nó tạo ra cảm giác thoải mái.
    Trước nhà còn có một cái sân nho nhỏ được lát gạch, không rộng nhưng lại cân đối với căn nhà này.
    May là căn nhà này có hai tầng, nghiễm nhiên tôi sẽ ở tầng hai.

    Tôi xách va li đi lên trên kia, đối diện cầu thang chính là một khoảng trống dành riêng để cất đồ, ngay bên tay phải chính là phòng mới của tôi.
    Tôi dùng chìa khoá lấy được từ nơi mẹ mở nó ra.

    Bước vào bên trong, điều đầu tiên mà tôi ấn tượng chính là nó có một ban công nhỏ hướng về biển.

    Đứng từ nơi này, tôi có thể nhìn rõ được biển hơn.

    Thế này cũng coi như không tệ.

    Tôi thầm nghĩ.
    Ngoại trừ cái ban công này ra, căn phòng này cũng không có gì quá mới lạ.

    Có lẽ do đồ dùng của tôi được chuyển tới và sắp xếp từ trước nên tôi không lạ lẫm nữa.
    Cạch!
    Đột nhiên căn phòng bên cạnh phát ra âm thanh mở cửa, tôi vô tình liếc mắt nhìn qua.

    Người vừa mở có lẽ cũng không ngờ rằng lại nhìn thấy một gương mặt mới, thế nên biểu cảm hơi thộn ra.
    Vị trí của hai chúng tôi chênh nhau không nhiều lắm, chỉ cần tôi cúi đầu một chút đã có thể nhìn thấy cửa sổ phòng cậu ta.

    Hai căn nhà này lại khá sát nhau, chỉ cách nhau một cái ngách eo hẹp vừa một người gầy bước vào.
    Cũng khéo thật!
    Hai đứa chúng tôi chỉ chạm mắt nhau một cái liền lảng đi.

    Tôi không phải người thích bắt chuyện cho lắm, một phần cũng cảm thấy hơi ngại.

    Cũng vì lý do này mà nhiều người thường trêu tôi là thích làm giá.
    "Huy xem phòng xong chưa, nhanh xuống đây ăn trưa!" Giọng mẹ tôi từ tầng một vọng lên khiến tôi giật mình.
    "Con biết rồi!" Tôi lớn tiếng đáp lại.
    Nhà tôi vừa mới chuyển tới đây nên chưa kịp sắm sửa gì, bữa trưa chỉ ăn tạm vài món lót dạ, mẹ tôi bảo lát nữa còn phải chuẩn bị ấm nước bánh kẹo để mời các bác hàng xóm sang chơi.
    "Mình vừa mới chuyển tới, phải làm quen dần với họ.

    Lát nữa con thay mẹ đi mời đi." Ba tôi không biết đang bận làm gì trong bếp, chỉ nghe thấy giọng nói.
    Tôi trợn mắt, sau đó mới đáp lời, "Nhưng mà con có biết phải mời những ai đâu."
    "Những nhà vùng này thôi, từ nhà ta đi đến con đường cắt ngang là được."
    Tôi đi ra bên ngoài ngó thử, trông thấy từ đây đến con đường kia cũng chán thời gian.

    Thế nhưng ba mẹ tôi bây giờ đều đang bận cả, thế là tôi đành phải tự thân mà đi.
    Trước khi đi mẹ tôi còn căn dặn, "Nói năng cho khéo khéo, đừng để họ cười."
    "Con biết rồi." Mẹ tôi cứ xem tôi như trẻ con..
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 2: 2: Gặp Hàng Xóm Mới


    Bắt đầu từ nhà sát bên cạnh trước, căn nhà có chiếc sân rộng trồng nhiều loại cây mà tôi không biết tên.

    Tôi có hơi do dự đứng bên ngoài cổng một chút, sau đó mới can đảm đi vào.
    Đứng trước cửa nhà họ, tôi còn chưa kịp mở miệng lên kêu thì cánh cửa kia đã mở ra.

    Bởi vì đứng gần nên không cẩn thận, tôi đã bị cánh cửa kia đập lên vai.

    Tôi ăn đau lùi lại vài bước, xoa xoa bả vai của mình.
    "Không sao chứ?"
    Âm thanh của nam vang lên ngay lập tức, tôi ngước đầu lên nhìn chàng trai trước mặt mình.

    Cậu chàng này cao hơn tôi nửa cái đầu, gương mặt đẹp trai xán lạn, tựa hồ là một người thuộc hệ vui vẻ hay cười.

    Đây là chàng trai ban nãy tôi nhìn thấy từ cửa sổ.
    Tôi lắc đầu.

    "Không sao."
    Ban nãy thì đau thật, thế nhưng đau nhanh mà qua cũng nhanh.

    Truyện Đam Mỹ
    "Vậy thì tốt rồi." Cậu ấy cười tươi.
    Tôi bất giác bị lây nhiễm không khí vui vẻ từ cậu ấy, môi khẽ nhếch lên.

    "À mà cậu là ai vậy, tới đây làm gì thế?" Sực nhớ ra, cậu ấy bèn thắc mắc.
    Tôi mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình, thế nên lập tức đáp lời, "Nhà tôi vừa mới chuyển tới đây, thế nên muốn mời nhà cậu lát nữa sang uống nước."
    "À." Cậu ấy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đi vào trong nhà một lát.
    Sau một lúc cậu ấy liền đi ra bên ngoài.

    "Ba tôi đang đi làm, tôi nói với mẹ rồi."
    "Cảm ơn." Tôi gật đầu.
    Hoàn thành xong nhiệm vụ, tôi liền quay đầu muốn rời đi.

    "Chờ đã." Cậu chàng kia không để tôi đi, bước mấy bước đã nhanh đến gần.

    "Tôi còn chưa biết tên cậu, dù sao cũng là hàng xóm, giới thiệu chút chứ?"
    Nghĩ cũng phải, tôi liền thoải mái giới thiệu, "Tôi là Huy."
    "Còn tôi là Đăng." Đăng cười tươi, khoe ra hàm răng trắng đều của mình.

    "Bây giờ cậu định đi đâu?"
    "Ba tôi bảo đi mời hết các nhà từ đây tới cuối đường." Tôi khẽ thở dài chán nản, rõ ràng giao tiếp không phù hợp với người như tôi.
    "Giờ tôi cũng đang rảnh, cần đi cùng không?"
    Nghe thấy thế tôi ngạc nhiên, cũng chỉ mới vừa quen biết nhau mà thôi, cậu ấy nhiệt tình tới vậy sao?
    Thế nhưng lòng tốt không thể bỏ phí, đây là người đầu tiên tôi quen biết ở chỗ xa lạ này, lại còn là hàng xóm nữa, cần tạo quan hệ tốt mới được.
    "Nếu cậu không phiền." Tôi gật đầu.
    "Phiền gì đâu." Đăng phẩy tay xem như đây chỉ là chuyện nhỏ, sau đó quay đầu hét lớn vào trong nhà, "Con đi đây một tí nha mẹ!"
    Từ bên trong vọng lại âm thanh của nữ đáp lời, "Lại đi lêu lổng hả, lo mà về sớm!"
    "Con biết rồi!" Cậu ấy đáp xong liền quay đầu lại nhìn tôi.

    "Đi thôi."
    Tôi gật đầu, song song cùng bước đi với Đăng.

    Tôi cứ sợ rằng hai người mới quen với nhau sẽ không có chuyện gì để nói cả, thế nhưng hình như định luật này không áp dụng được với cậu ấy.
    Đăng là một tên nói nhiều, có thể nói đủ thứ từ Bắc vào Nam.

    Dù cho là với người vừa gặp như tôi, Đăng vẫn có thể thoải mái kể những chuyện thú vị mà cậu ấy gặp được.

    Mẫu người con trai như vậy rất dễ kiếm được thiện cảm với phái nữ.

    Người như thế trái lại khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi khá trầm tính.

    "Cậu ở trên thành phố, thế có cái gì thú vị không?" Nói về bản thân một hồi, Đăng lại chuyển hướng sang tôi.
    Tôi ngẫm nghĩ một lúc, sau đó liền lắc đầu.

    "Cũng không có gì đặc biệt lắm, chắc là đông người hơn chăng?"
    "Vậy sao, tôi thấy nhiều người thích lên đó lắm mà."
    "Ở lâu mới thấy nhàm chán, hiện đại hơn nhưng lại đi kèm với khói bụi ồn ào." Tôi nhún vai kể ra mặt tốt với mặt xấu.
    "Vậy tại sao cậu lại chuyển tới đây?" Đăng tò mò nhìn tôi.
    "Ba mẹ tôi đều là giáo viên, chuyển công tác thôi."
    Đăng gật đầu tỏ ý đã hiểu.
    Đi với cậu ấy đúng là có cái lợi, tôi còn chưa kịp mở lời mời thì cậu ấy đã nhanh chóng nói trước.

    Người nơi này đều là người quen của cậu ấy, thế nên có thể đẩy nhanh tiến độ.
    Hai người chúng tôi vừa đi vừa câu được câu chăng trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đi tới cuối đường.

    Chỉ còn một nhà cuối cùng, Đăng đã nhanh nhẹn kêu trước.
    "Hùng! Có ở nhà không?!"
    Bên trong lộc cộc lạch cạch vài tiếng, sau đó mới có một cái đầu ló ra bên ngoài.

    Đó là một chàng trai đầu đinh, làn da ngăm đen khoẻ khoắn.
    "Gì đấy, mày tới rủ tao đi đá bóng à?" Chất giọng của cậu ta ồm ồm như đang ở thời kỳ bị vỡ giọng.
    "Tí nữa mới đi, ba mẹ mày có nhà không?" Đăng hỏi cậu chàng.
    "Đi làm cả rồi, sao đấy?" Hùng lắc đầu, tầm mắt chợt lia sang bên tôi, "Ai đây?"
    "Vừa mới chuyển tới, hàng xóm của tao." Đăng cười giới thiệu, đẩy nhẹ tôi lên trước một bước.
    "Chào cậu." Tôi lịch sự nói chuyện.
    Hùng hơi ngớ người ra một lát như để kịp load những lời mà Đăng vừa nói.
    "Nói gì đi chứ." Đăng nhíu mày thúc giục.
    "À à chào." Cậu ta hơi ngượng ngùng chào lại tôi.
    "Lát nữa ba mẹ mày có về đi nói là có hàng xóm mới chuyển đến muốn mời uống nước, nhà sát gần nhà tao." Đăng nhanh nhẹn nói thay tôi.
    "Được." Hùng đưa tay tạo dấu hiệu ok, sau đó mới nói tiếp, "Thế lát nữa mày tính đi đá bóng không? Có đám ở xóm bên bắt kèo đấy."
    "Có, bốn giờ tao ra." Đăng suy nghĩ một lúc rồi mới gật đầu.
    "Nhớ đấy, không có mày tao mất tự tin quá." Hùng giả bộ ôm tim.

    "Buồn nôn thế." Đăng cười tươi chửi cậu ta một câu rồi nói, "Thôi đi trước đây."
    Nhiệm vụ của tôi cứ thế được hoàn thành một cách mỹ mãn, cũng nhờ có người bên cạnh.

    Chỉ đi một vòng mà ấn tượng tốt của tôi đối với người bạn mới này đã tăng lên vèo vèo.

    Nói chung cậu ấy ngoại trừ nói có hơi nhiều một chút, còn lại đều rất tốt.
    Người bạn tốt nói nhiều này đang đi chợt nảy ra đề nghị, "Chiều nay cậu bận gì không?"
    Tôi lắc đầu.
    Khoé miệng Đăng lập tức cong lên tạo thành nụ cười.

    "Vậy đi đá bóng với tôi đi, tôi giới thiệu bạn cho cậu.

    Cậu vừa chuyển tới đây chắc chưa kịp làm quen với ai đúng không?"
    "Nhưng mà tôi không biết đá." Tôi khẽ lắc đầu.

    Số lần chạm vào bóng của tôi có thể đếm lên đầu ngón tay, bình thường giải trí chính là cầm điện thoại rồi lướt.

    Lướt chán rồi lại nằm ngủ.
    Nếp sinh hoạt không khác gì mấy con lười.
    Nghe thế Đăng vô tư nói, "Không sao, đứng cổ vũ cũng được."
    Tôi có hơi do dự, thế nhưng dưới ánh nhìn nóng bỏng không cho phép khước từ của cậu ấy, cuối cùng tôi vẫn gật đầu đồng ý..
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 3: 3: Ngủ Trưa


    Khi hai chúng tôi trở về nhà thì đã hai giờ.

    Đăng bị mẹ sai đi mua thứ gì đó, còn tôi thì trở về phòng của mình.

    "Mời xong chưa?" Mẹ nhìn thấy tôi lững thững bước vào bèn hỏi.
    "Dạ hết rồi." Tôi gật đầu, tiện tay bốc một ít kẹo trên bàn cho vào túi.
    Mẹ tôi thấy thế đi lại đánh lên vai tôi một cái.

    "Cái thằng này, kẹo mời khách."
    Tôi rụt cổ, lẩn còn nhanh hơn chuột.
    Nhìn thời gian, tôi đoán khách sẽ đến ngay, vậy nên nhanh chóng trốn ở trên tầng.

    Tôi sợ nhất chính là nhiều người đột nhiên tụ lại rồi thảo luận chuyện trên trời dưới đất lắm, kiểu gì mấy chuyện như con cái cũng sẽ bị cua vào.

    Tốt nhất là mắt không thấy tâm không phiền.
    Tôi nằm xuống giường, với tay lấy cái điện thoại bị mình bỏ bê.

    Bên trong có cả chục thông báo tin nhắn cứ nhảy ra lia lịa.

    Tôi hết cả hồn, nhanh chóng trả lời lại.
    Người nhắn mới nhất chính là người bạn thân lúc còn ở thành phố của tôi, cậu bạn này cũng thuộc dạng nói nhiều, vậy nên vừa mở trang nhắn đã thấy một dàn tin, hiện vẫn còn đang nhập.
    Huy: [Mày nhắn từ từ thôi.]
    Dương: [Cuối cùng mày cũng chịu nhắn lại!]

    Dương: [Đồ độc ác, tao nhắn một đống mà mày chỉ trả lời có một câu!]
    Dương: [Bạn tồi.]
    Huy: [...]
    Tôi bó tay với tên này, cậu ta còn không cho tôi cơ hội nhắn mà đã nhắn hết phần tôi luôn rồi.
    Dương: [Đừng chấm nữa!]
    Dương: [Nói xem đến đó có gì thú vị đi.]
    Huy: [Có.]
    Tôi nói xong bèn đi ra ngoài ban công, dùng kỹ năng chụp ảnh hiếm hoi mới được một tấm của mình, miễn cưỡng chụp ra một bức cảnh biển.

    Xong xuôi bèn bấm gửi cho Dương.
    Trong lúc chờ tên đó phản ứng, tôi tranh thủ trả lời các tin nhắn khác.

    Đa số đều là của những người bạn ở lớp cũ và cô giáo chủ nhiệm.

    Tuy đều là lời chúc xã giao, thế nhưng đối với tôi như vậy là vui rồi.
    Dương: [Ôi vãi, mày được ở gần biển!!!]
    Dương: [Sướng thế!]
    Dương cũng chỉ im lặng một vài giây, sau đó đã lập tức oanh tạc tin nhắn.

    Tôi nhếch môi cười, thả một cái icon mặt cười nhe răng kèm theo ngón tay hình chữ V.

    Tôi nằm trên giường lướt điện thoại một lúc, hai mắt cũng bắt đầu đánh lại với nhau.

    Vì phải ngồi trên xe suốt mấy tiếng nên tôi chưa được ngủ một giấc trọn vẹn.

    Tôi đặt điện thoại sang bên cạnh, tắt mạng, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
    Tôi cứ ngỡ mình sẽ không ngủ được vì bị lạ chỗ, thế nhưng ngoài ý muốn chính là tôi ngủ rất nhanh.

    Chỉ một chốc đã chìm vào giấc ngủ say.
    ***
    Không biết đã qua bao lâu, khi tôi từ từ tỉnh lại thì dưới nhà đã vọng tới tiếng nói cười lẫn tiếng chào rộn rã.

    Tôi nhíu mày vì bị ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, hai mắt nhắm nghiền một lúc rồi lại mở ra.
    Tầm mắt mơ mơ màng màng của tôi bỗng dừng lại trước cái đầu tóc đen mềm mại.

    Tôi cứ ngỡ là mình chưa tỉnh giấc, thế nên vội vàng đưa tay lên dụi mắt.

    Thế nhưng khi đặt tay xuống, hình ảnh đó lại càng rõ ràng hơn.
    Đây không phải là Đăng sao? Sao cậu ấy lại ở đây?
    Đăng ngồi dưới sàn, tựa lưng lên giường của tôi, ánh mắt chuyên chú đọc tin nhắn trên điện thoại.

    Cậu ấy không nhận ra tôi đã tỉnh lại, hiếm hoi lắm mới thấy cậu ấy trong dáng vẻ yên tĩnh.
    Đăng vừa bấm điện thoại vừa nhếch môi cười, không biết đang xem thứ gì mà thú vị như vậy.

    Tôi không có thói quen nhìn trộm điện thoại của người khác, chỉ theo bản năng dịch gần lại chỗ cậu ấy mà thôi.
    Đang lúc cười vui vẻ, đột nhiên cậu ấy quay phắt đầu lại.

    Tôi giật thót mình vì gương mặt đột nhiên phóng đại, ánh mắt trợn trừng chưa kịp phản ứng.
    Đăng hình như cũng bị giật mình, điện thoại trong tay rơi xuống chân.

    Hai bọn tôi chớp mắt nhìn nhau một lúc, sau đó ngượng ngùng mà tách ra.
    "Cậu tỉnh dậy mà im lặng thế?" Đăng nhặt điện thoại lên, hắng giọng rồi hỏi tôi.
    "Tôi vừa mới tỉnh thôi, mà cậu ở đây làm gì thế?"
    Đề tài vừa mở ra, bọn tôi lập tức quên đi sự ngại ngùng ban nãy.
    "Tôi đến gọi cậu đi thôi, mẹ cậu bảo tôi cứ lên phòng cậu mà gọi." Đăng giải thích.
    "Đi? Thôi chết, mấy giờ rồi?" Tôi chợt nhớ ra cuộc hẹn ban nãy, lập tức với điện thoại lên xem thời gian.
    "Không sao, vẫn kịp." Đăng cười nhe răng.
    May mà tôi ngủ không quá sâu, bây giờ mới chỉ ba giờ rưỡi mà thôi.
    Tôi ngáp một cái, thò chân xuống giường.

    "Sao cậu tới đây sớm thế?"
    "Chán quá kiếm cậu chơi." Đăng nhún vai, lại mở điện thoại lên xem tiếp.
    Cậu ấy thoải mái nói chuyện, cứ thế mà làm thân dù chỉ vừa gặp mặt, có điều không hiểu sao điều này lại không khiến tôi cảm thấy khó chịu.
    "Xem gì mà cười nãy giờ vậy?" Thấy cậu ấy cứ cười khúc khích, tôi có chút tò mò ló đầu vào.
    Đăng thoải mái đưa điện thoại ra cho tôi xem, trên đó là một nhóm chat nhỏ đang nói chuyện rôm rả.

    Tên nhóm rất đơn giản: "Hội anh em."
    "Tên này." Đăng chỉ vào một ảnh chế hài hước.

    "Toàn tự lấy mình làm meme."
    Trong ảnh là một cậu trai cao lêu khêu, khuôn mặt đau khổ, bên dưới còn chèn thêm một dòng chữ "Tôi khổ quá mà." Tôi phì cười vì cái biểu cảm này.
    Lướt xuống một chút, tôi thấy có người nhắc tới tôi.

    Cậu ta có biệt danh là "Trả tiền cho tao".
    Trả tiền cho tao: [Nãy thằng Hùng bảo thằng Đăng có bạn mới, ai đấy?]
    Hùng mất não: [Vừa mới chuyển đến, ngay sát nhà nó.]
    Vịt sầu đời: [Á đù, cái căn nhà cho thuê đó á? Có ảnh không?]
    Trả tiền cho tao: [@Đèn biển đâu rồi, nãy giờ mày đọc mà không nhắn.]
    Tôi với Đăng nhìn nhau, sau đó cậu ấy mới trả lời.
    Đèn biển: [Vừa mới gặp đã đòi ảnh, mày nghĩ xa thế.]
    Vịt sầu đời: [Thế nhanh đến đây, anh em tập hợp đủ rồi.]
    Đèn biển: [Chờ tao một chút.]
    Nói xong Đăng tắt máy, quay sang tôi rồi nói, "Đi chứ?"
    Tôi gật đầu, đi xuống giường.
    "Mấy tên này là bạn của tôi, lát nữa đều giới thiệu cho cậu." Đăng đút tay vào túi, cười nói.
    "Được." Tôi cười đáp một tiếng, đi vào phòng vệ sinh lau mặt một chút cho tỉnh táo.

    Xong xuôi liền mò từ trong cái đống hành lý kia một cái mũ lưỡi trai đen.

    Đội lại cho gọn gàng, tôi gật đầu với cậu ấy.
    "Đi.".
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 4: 4: Đá Bóng


    Sân bóng cách nhà tôi không quá xa thế nhưng đường đi lại vòng vèo.
    "Thực ra bình thường tôi sẽ đi xe đạp qua, nhưng mà bây giờ có cậu nên dẫn cậu đi thế này để nhớ đường đã."
    Tôi kéo nhẹ chiếc mũ lên, mỉm cười nói với cậu ấy, "Cảm ơn."
    "Ôi khách sáo gì chứ." Đăng xua tay.

    "Đến nơi rồi."
    Tôi nhìn theo hướng cậu ấy vừa chỉ, trông thấy một cái sân bóng lớn.

    Ở trên sân có rất nhiều người, đa số đều tầm tuổi tôi.

    Quả như đã nói, bọn họ đang đứng chia ra hai phe.
    Đăng kéo tôi đi tới đội của bọn họ, từ xa nhìn lại tôi chỉ nhận ra mỗi hai người.

    Một là Hùng vừa mới quen lúc sáng, người còn lại là chàng trai gầy cao lêu khêu.

    Tôi nhận ra khuôn mặt này bởi vì biểu cảm trong meme của cậu ta buồn cười quá.
    Thấy Đăng đến, một cậu bạn chạy tới khoác vai.

    "Giỏi nhỉ, giờ mới tới."
    "Còn kịp." Đăng nhếch môi.
    Người bạn kia trêu chọc cậu ấy xong bèn ngó sang tôi.

    Đám người kia cũng nương theo tầm mắt của cậu ta, nhìn tôi cứ như thấy sinh vật lạ.
    Tôi nhấc nhẹ mũ lên, lịch sự mở lời, "Xin chào."
    "Là người mà thằng Hùng nhắc hả?" Chàng trai khoác vai Đăng quay đầu hỏi.
    "Ừ, đúng thế."
    "Ôi vãi, ông từ đâu đến vậy, sao mà trắng thế?!" Có một người khác nhảy ra, oang oang cái miệng lên.
    "Đúng đó đúng đó, đẹp trai đấy."
    Điều này đúng là không nói điêu, quả thật so với những đứa hay chạy ngoài đường thì tôi trắng hơn rất nhiều.

    Bởi vì tính khá hướng nội cho nên tôi ít khi đi ra bên ngoài giao lưu với người khác, cùng lắm cũng chỉ là vào quán này quán nọ mà thôi.

    Thế cho nên thể chất của tôi chỉ miễn cưỡng xem như đạt.
    Thấy tôi đứng bất động không biết làm gì, Đăng liên lên tiếng giải vây cho tôi.

    "Bọn mày nói nhiều quá, để cho người ta kịp thở chứ.

    Huy, đây là Tú, là cái tên Vịt sầu đời đó." Cậu ấy chỉ vào người nãy giờ đang khoác vai.
    Tôi gật đầu tỏ ý đã biết.

    Tú là một tên hơi lùn, thế nhưng mặt mày trông có vẻ nhanh nhẹn hoạt bát.
    Nói rồi Đăng lại chỉ vào người cao lêu khêu.

    "Thằng này là Nam."
    "Thằng kia là Hùng cậu biết rồi, còn thằng này là Bắc, là cái tên chuyên gia đòi tiền."
    Bắc nghe thế lập tức phản bác.

    "Nếu như bọn mày chịu trả tiền cho tao thì tao đã không đòi."
    "Gì chứ có chai nước thôi mà, anh em đừng tính toán thế chứ." Nam huých vai cậu ta, nguýt một cái.
    Bắc cười khinh khỉnh, "Trả tiền thì chúng ta là anh em."
    "Cơ mà chỉ có chừng này làm sao đủ đá." Đăng nhìn rồi nói.
    "Còn vài đứa nữa, bọn nó đi mua nước rồi, ai như mày." Tú khởi động tay chân.
    "Rồi tao biết rồi." Đăng nói xong bèn quay sang tôi, "Cậu ngồi đợi ở đây nhìn bọn tôi nhé."
    Tôi khẽ gật đầu, tìm vị trí sạch sẽ mà ngồi xuống.
    "Là sao? Cậu không đá à?" Nam thắc mắc nhìn tôi.

    Ch.
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 5: 5: Kết Bạn


    "Đầu còn đau không?" Đi một đoạn thì Đăng thả tay tôi ra, quay lại hỏi.
    "Hết đau rồi." Tôi nói.
    "Vậy thì được, nếu cô chú biết tôi dẫn cậu đi một buổi mà về xây xát thì lần sau làm sao dám cho cậu đi chơi với tôi nữa." Đăng cười cười.
    Tôi cũng bật cười, "Không có chuyện đó đâu, ba mẹ cũng chán nhìn tôi suốt ngày lượn lờ trong nhà lắm rồi."
    "Nếu vậy bây giờ cậu tính về hay đi đâu không?"
    "Tôi chưa rõ nơi này lắm, không biết đi đâu." Tôi lắc đầu.
    "Vậy thì để tôi dẫn cậu đi." Đăng hớn hở, cứ như người được dẫn đi là cậu ấy chứ không phải tôi vậy.
    Tôi không hỏi là đi đâu, chỉ im lặng bước theo cậu ấy.

    Nơi này không ồn ào tấp nập như ở thành phố, trái lại thích hợp với một người như tôi hơn.

    Tôi có thể ngồi hàng giờ liền mà không làm gì cả, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thích đi chơi.

    Tôi thích đi, nhưng phải có người đi cùng nếu không sẽ thấy mất tự nhiên.

    Đi trên đường thỉnh thoảng ngửi được mùi mằn mặn của biển cả, đây là một điều rất đáng để tận hưởng.

    Có lẽ người nơi đây đã quá quen với hương vị này rồi, thế nhưng với một tên hay ru rú trong nhà như tôi thì có thể xem như một trải nghiệm mới lạ.

    Tôi hít sâu một hơi, bất giác phát hiện cả hai đã đứng trước một quán kem ven đường.
    "Chờ một chút." Đăng nói rồi nhanh chóng đi vào bên trong.

    Tôi cũng bước vào theo cậu ấy, đây là một quán khá nhỏ, chỉ vài người ngồi đã chật ních cả quán.

    Hương thơm ngòn ngọt của kem vương nơi mũi thật dễ chịu.

    Đăng lưu loát gọi hai que kem ốc quế, có vẻ như cậu ấy đã quen với nơi này rồi, thỉnh thoảng còn trò chuyện với ông chủ quán.
    Hai que kem loáng cái đã hoàn thành, Đăng trả tiền rồi đưa cho tôi một cái.

    Nhìn vẻ mặt bất ngờ của tôi, cậu ấy nhoẻn miệng cười nói, "Đây, quà gặp mặt."
    Tôi chỉ bất ngờ trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng nhận lấy nó.

    "Cái này phải để tôi mua mới đúng chứ."
    "Không sao, lần sau cậu mời cũng được.

    Vị xoài ở đây ngon lắm đấy."
    "Cảm ơn." Tôi khẽ nói, sau đó ăn một miếng nhỏ.

    Hương xoài thơm hoà với vị kem vani mát mẻ đánh bay đi cơn nóng, đúng như Đăng nói, kem ở đây ngon thật.
    Trái ngược với tôi ăn từng miếng một, Đăng ăn rất nhanh, như gió cuốn mà hết mất một cái kem lớn.

    Ăn xong còn nói tôi, "Sao cậu ăn chậm thế?"
    "Do cậu ăn nhanh quá đấy." Tôi cầm que kem còn một nửa nhìn cái tay trống không của cậu ta.
    "Tôi chơi với đám kia toàn ăn uống vậy nên quen rồi, nhìn cậu ăn từ tốn vậy đúng là khác biệt." Đăng nhún vai nói.
    "Ồ." Tôi đáp lời, sau đó cúi đầu cố gắng đẩy nhanh tốc độ ăn.
    "À đúng rồi, quên chưa hỏi sau khi nghỉ hè thì cậu đi đâu? Học ở đây hay là về nơi cũ."
    "Tôi nhập học ở đây."
    Đăng nghe vậy thì lập tức vui vẻ, "Trường nào thế?"
    "Trường cấp ba Minh Khôi."
    Khi nghe thấy tên trường này, Đăng lập tức ngạc nhiên, "Trùng hợp thế, tôi cũng học trường này nè, cậu vào lớp nào?"
    "Bây giờ vẫn chưa sắp xếp."
    "Ò, mong là hai chúng ta cùng lớp." Tôi nghe ra giọng Đăng hình như có chút thất vọng.
    Tôi cũng không ngờ rằng hai chúng tôi lại có duyên đến thế, vừa là hàng xóm lại vừa chung một trường, đến được ngôi trường mới mà quen được một người thì cũng bớt được phần nào.

    Tính tôi hơi hướng nội nên mấy khoản giao tiếp này này thua xa Đăng, tới lúc đó nếu như hai chúng tôi cùng lớp thì tốt hơn nhiều.
    "Nếu cùng trường vậy mai cậu có muốn đến tham quan một chút không, nghỉ hè nhưng vẫn có kha khá người tới trường ôn luyện và chơi thể thao đó."
    Tôi có hơi e ngại, "Vậy có được không?"
    Đăng nói bằng một giọng chắc nịch, "Yên tâm, nghỉ hè ai làm được gì mình."
    "Vậy cũng được." Tôi mỉm cười.
    Đột nhiên Đăng im lặng nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

    Nụ cười bên môi tôi sượng lại, không hiểu cậu ta bị gì nên chậm rãi hạ môi xuống.
    "Ý, cậu cười tiếp đi." Cậu ấy vội la lên.
    "?"
    "Giờ mới để ý nha, cậu có một lúm đồng tiền nhỏ ở đây." Cậu ta nói rồi chọc nhẹ vào một chỗ trên má phải của tôi.

    Cảm giác má hơi lành lạnh, tôi vô thức chạm lên chỗ mà Đăng vừa đặt tay vào.

    Tôi không hay để ý đến mấy thứ nhỏ nhặt này lắm, bây giờ cậu ấy nhắc tôi mới biết mình có một cái lúm đồng tiền nhỏ.

    "Chắc là vì không rõ ràng lắm nên cậu không biết đó." Đăng cười, nhẹ chạm vào chỗ đó một lúc như thể muốn khiến cho cái lúm trở nên rõ ràng hơn vậy.

    Tôi cũng tuỳ ý để cậu ấy chạm, tay Đăng mát mẻ do vừa cầm kem lạnh khiến cho mặt tôi cảm thấy khá dễ chịu.

    "Được rồi đừng tán tỉnh nhau nữa, nhanh về để chị còn bán hàng." Đột nhiên chị nhân viên từ đâu ló đầu ra nhìn bọn tôi rồi trêu ghẹo.
    "Tán tỉnh gì chứ." Đăng nhếch môi liếc mắt nhìn chị.

    "Hai đứa quen nhau bao lâu rồi, sao chị chưa thấy người bạn này của em bao giờ nhỉ?" Hiển nhiên chị nhân viên này cũng là người quen của Đăng, chị chống tay lên bàn hết nhìn cậu ấy lại quay sang nhìn tôi.
    "Ban nãy ông chủ cũng hỏi em câu này, bạn mới đó, vừa quen hồi sáng." Đăng kéo tôi lại gần.

    Tôi chào chị một câu theo phép lịch sự.

    Chị cũng đáp lại tôi, sau đó ngạc nhiên, "Vừa quen mà sao nhìn hai đứa thân thiết quá vậy?"
    "Chắc do em dễ gần?" Cậu ấy cười hỏi đùa lại.
    "Xuỳ, anh là lắm miệng." Chị nhân viên tỏ vẻ ghét bỏ mà lấy tay phẩy phẩy xua đuổi.
    Nghe chị nhắc vậy tôi cũng tự thấy giật mình, rõ ràng mới quen nhau chưa đầy hai tư tiếng, vậy mà tôi lại có thể thoải mái với cậu ấy như vậy.

    Đúng là trên người Đăng có một thứ gì đó khiến cho người ta khó mà cảm thấy ghét được.

    Hoặc có lẽ do tính cách cởi mở của cậu ấy ảnh hưởng nên sự lầm lì của tôi dần vơi bớt đi.
    "Được rồi về đi, có gì lần sau lại ghé tiếp." Chị nhân viên cười nói.
    "Có nhân viên nào mà đuổi khách như chị không." Đăng xoay người, trước khi đi còn nói với một câu.
    Phía sau lập tức vang lên tiếng cười.
    "Tớ thường xuyên đến đây nên những nhân viên với chủ quán đều biết rõ mặt tớ, lâu dần không biết sao lại thành thân." Có lẽ thấy tôi đang thất thần nên Đăng lên tiếng giải thích.
    Tôi "ồ" một tiếng xem như đã nghe thấy.
    "Giờ về nhé, sáng mai cậu đừng quên nha."
    "Được." Tôi gật đầu.
    "À đúng rồi, chúng ta còn chưa kết bạn nữa, tài khoản của cậu là gì?" Đăng chợt vỗ đầu, lập tức lấy điện thoại ra.
    Tên tài khoản của tôi chỉ có duy nhất một chữ Huy nên không dễ tìm lắm, cậu ấy phải lướt mãi mấy lượt mới có thể kiếm ra được cái ảnh đại diện hình chòm sao Bắc Đẩu.

    Hai chúng tôi nhanh chóng kết bạn với nhau.
    "Uầy, sao mà cậu đăng ít thế." Đăng lướt một lượt trang cá nhân của tôi, chỉ kéo một chút đã tìm thấy bài đăng cũ nhất.
    "Không có gì muốn đăng." Hết cách rồi, cuộc sống xung quanh tôi không có gì đặc biệt đến mức phải đăng lên cả.

    Đăng có vẻ hơi bất lực với lối sống này của tôi, thế nên khoác vai tôi nói, "Nghe tôi, cậu phải chăm lướt lên, có nhiều thứ hay ho lắm."
    Tôi chỉ biết gật đầu.
    "Được rồi, giờ là về thật này." Đăng cười, đến nhà bèn vẫy tay tạm biệt tôi.
    Hai cái nhà gần sát nhau kể cũng tiện, cho dù chào tạm biệt cũng không có cảm giác tạm biệt thật..
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 6: 6: Ảnh Kem


    Đến tối tôi liền vào trong phòng đóng cửa lại, sau đó nằm xuống giường.

    Chiếc nệm lún xuống theo trọng lực của tôi, tôi cầm lấy điện thoại lên, vừa mở Facebook ra đã thấy được bài đăng của Đăng hiện lên đầu tiên.

    Bài đăng với câu từ rất ngắn gọn kèm theo một bức ảnh.

    mua-ha-chom-no-6-0.jpg


    Vừa nhìn là biết hai que kem của ngày hôm nay, không biết cậu ấy chụp lúc nào mà nhanh như vậy.

    Tôi nhìn chằm chằm vào bức hình một lúc rồi bấm tim.

    Tôi lướt đọc bình luận trong bài của cậu ấy liền phát hiện quả như tôi đã nghĩ, Đăng có rất nhiều mối quan hệ.

    Người hướng ngoại lại tốt tính như cậu ấy thì việc quen biêt rộng cũng là điều dễ hiểu mà thôi, đến cả tôi chỉ vừa mới quen cậu ấy cũng cảm thấy có thiện cảm.
    Dưới bình luận đều là cười trêu đùa cậu ấy, khi lướt tới một cái tôi liền khựng lại.
    Đây có vẻ là một trong số đám bạn thân của cậu ấy, người đó trêu chọc, "Đi với người yêu đúng không, được lắm mau giới thiệu."
    Càng đáng chết hơn chính là Đăng cũng hùa theo mà trả lời, "Đúng đó, mai giới thiệu cho mày."
    Tôi biết đây chỉ là đùa mà thôi, thế nhưng không hiểu sao trong lòng cứ cảm thấy quái quái.

    Có điều cảm xúc này cũng bị tôi gạt nhanh đi.

    Tôi lướt đọc chán rồi lại quay sang bấm vào trang cá nhân của Đăng, ảnh đại diện của cậu ấy là một con Minion rất đáng yêu.
    Không phải ngày nào Đăng cũng đăng bài, thế nhưng so với một đứa ngàn năm không có nổi một bài tử tế như tôi thì đúng là một trời một vực.

    Những bài mà cậu ấy đăng đều muôn màu muôn vẻ, lúc thì do thấy một cảnh đẹp nên tiện tay chụp, lúc thì đi du lịch rồi chụp, có lúc lại chụp chung với cả gia đình.
    Tôi nhìn tấm ảnh gia đình của cậu ấy, bống thấy cậu ấy giống mẹ mình nhiều hơn.

    Đôi mắt Đăng tròn tựa như chứa cả bầu trời, là đôi mắt biết cười, giống hệt mẹ cậu ấy.

    Thời gian đăng ảnh là từ năm ngoái.

    Lướt ảnh của cậu ấy, tôi có thể mường tượng đơn giản được cuộc sống của Đăng như thế nào.

    Rất vui vẻ, tràn ngập ánh sáng.
    Tôi lướt một hồi liền thấy buồn ngủ, hai mắt nhắm lại rồi ngủ lúc nào không hay, bàn tay vô tình bấm vào một thông báo nhảy tới.
    ***
    Sáng sớm hôm sau trời còn tờ mờ sáng mà tôi đã tỉnh dậy, bởi vì ở chỗ mới nên tôi hơi lạ, nhìn thấy căn phòng mới mới ngớ người ra một chút.

    Ánh nắng từ cửa sổ rọi vào làm cho căn phòng sáng bừng lên, buổi sáng ở vùng ven biển có hơi lạnh, làn gió mát mẻ lùa vào khi cửa sổ được mở ra khiến cho tinh thần người ta được nâng lên.

    Tôi đứng từ ban công của mình rồi nhìn thẳng ra biển, bấy giờ người qua lại chưa đông lắm, ở tít xa đằng kia lấp ló một vài chiếc thuyền đi trong nắng sớm.

    Cảnh đẹp ý vui khiến tâm trạng tôi không khỏi thoải mái, tôi vuốt mái tóc bị trập xuống mắt ra đằng sau, để cho toàn bộ khuôn mặt tiếp xúc với không khí.
    Tách.
    Một âm thanh nhỏ vang lên từ bên dưới, tôi khựng lại rồi mới nhìn xuống, tay vẫn đặt lên tóc phô bày toàn bộ khuôn mặt thất thần.

    Lại thêm một tiếng tách nữa, cả khuôn mặt ngạc nhiên của tôi đều được thu vào trong máy ảnh.

    Đăng để điện thoại xuống rồi cười nhẹ, không hề có dáng vẻ xấu hổ khi vừa chụp trộm.

    Nhìn tôi cười một cái rồi cậu ấy cúi xuống nhìn ảnh, xem một lúc liền thốt lên, "Cậu ăn ảnh thật đấy, chụp bừa mà vẫn đẹp trai như vậy."
    Nói xong cậu ấy lại nhìn tôi nói tiếp, "Để tóc rũ xuống nhìn cũng đẹp nhưng vén hết lên nhìn khác thật đấy.

    Thỉnh thoảng cậu cũng đừng che khuôn mặt mình đi như vậy."
    Tôi thả tay xuống, vẫn chưa hết ngớ người mà nói chuyện, "Cậu dậy sớm vậy?"
    "Không phải cậu cũng dậy sớm hay sao?" Đăng không trả lời mà đáp lại bằng một câu hỏi.
    "Là do chỗ mới nên tôi chưa thích nghi được hoàn toàn." Tôi giải thích.
    "À, hôm nay hẹn cậu đi tham quan trường mà, nên tôi mới dậy sớm một chút."
    Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu.
    Sau khi Đăng nói xong liền nhìn tôi chằm chằm tựa như còn muốn nói gì đó.

    Thấy cậu ấy do dự hồi lâu rồi lại quyết định không nói nữa, tôi không nhịn được mà hỏi ra, "Cậu còn muốn nói gì sao?"
    Đăng lập tức tiếp lời, "Cũng không có gì, chỉ là bình thường cậu không có thói quen trả lời tin nhắn sao?"
    Nghe thấy câu hỏi không liên quan này tôi liền nhíu mày, "Ý cậu là sao?"
    "À thì, tin nhắn hồi tối qua đó." Đăng trợn mắt đưa điện thoại lên, có điều khoảng cách hơi xa nên tôi nhìn không thấy.
    Cậu ấy càng nói tôi càng ngơ ngác.

    "Tin nhắn gì cơ?"
    Thấy tôi có vẻ không biết gì thật, Đăng nhẹ thở ra rồi cười nói, "Cậu vào xem điện thoại đi."
    Nghe vậy tôi liền cảm thấy hình như tối qua mình vừa bỏ qua cái gì đó, vậy lên lập tức vào cầm điện thoại lên.

    Giao diện điện thoại không ở trang bình thường mà dừng lại ở một đoạn tin nhắn, ảnh đại diện Minion nhắn cho cậu.

    Hải Đăng: [Còn thức không, ra ngoài ban công đi.]
    Đến đây tôi đoán có lẽ hôm qua ngủ quên nên trượt tay bấm vào, vậy nên nó hiển thị tôi xem tin nhắn nhưng lại không động tính gì nữa.

    Tôi có hơi xấu hổ, lập tức nhắn lại ngay.
    Huy: [Hôm qua tôi ngủ quên mất, không biết trượt tay bấm xem tin nhắn lúc nào.]
    Đăng lập tức trả lời ngay.
    Hải Đăng: [Không sao, tôi còn tưởng có vấn đề gì.]
    Tôi suy nghĩ một lúc rồi chủ động nhắn hỏi.
    Huy: [Vậy lát nữa mấy giờ chúng ta đi?]
    Bên kia im lặng một lúc mới đáp lại.

    Hải Đăng: [Còn sớm, cậu có muốn đi ăn sáng luôn không?]
    Huy: [Ăn ư, ở đâu cơ?]
    Hải Đăng: [Gần đường lớn có một quán phở, ngon lắm.]
    Tôi suy nghĩ một chút, có lẽ đây là cơ hội thân thiết với bạn mới, chuyển đến đây thì không nên lầm lì mãi được.
    Huy; [Được, đợi tôi chuẩn bị một chút.].
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 7: Chương 7


    Tôi thay một bộ quần áo đơn giản rồi đi xuống nhà, ba mẹ tôi cũng đã dậy rồi, thấy tôi như vậy bèn hỏi.
    "Mới sáng sớm đã đi đâu vậy?"
    "Con đi ăn sáng với Đăng."
    "Đăng? Là cái cậu bạn nhà bên ấy hả?" Bố tôi hơi bất ngờ.
    Tôi gật đầu.
    "Mới đó mà đã thân thiết được vậy rồi sao." Mẹ tôi cười trêu tôi.
    "Dù sao cũng phải quen biết đó đây chút chứ." Tôi nhún vai, "Vậy con đi đây."
    "Ừ, có tiền chưa đấy?" Bố tôi gọi với theo.
    Tôi quay đầu vẫy tay với bố rồi nói lớn, "Có đủ rồi."
    Khi tôi mở cổng thì Đăng đã đứng đó rồi, suýt chút nữa là tôi đâm sầm vào cậu ấy.

    Hôm nay Đăng mặc một cái áo phông trắng đơn giản cùng mới quần đen, cậu ấy cười khoác vai tôi.
    "Đi, tới muộn lại phải đợi."
    Tôi vẫn chưa quen cảm giác khoác vai khoác tay cho lắm, thế nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn của Đăng bèn kìm lại không nói gì nữa.

    Thôi vậy, dù sao cũng không ghét.
    Hai chúng tôi đi đến một quán ăn sáng có vẻ như rất đắt khách ở đây, bởi vì dù mới sáng sớm đã có kha khá người đến đây ăn rồi.

    Vẫn may là còn chỗ, cả hai chúng tôi chọn vị trí ở trong góc phòng.

    "Cậu muốn ăn gì?" Đăng đưa thực đơn lên cho tôi.
    Tôi lướt nhìn một lượt sau đó bèn trả lại cậu ấy.

    "Cậu quen ở đây hơn, cậu thấy cái nào ngon nhất thì gọi."
    "Vậy phở bò tái nhé, tôi thích nhất phở bò tái ở đây." Đăng đề nghị.
    Tôi không có ý kiến mà gật đầu.
    "Cậu ngồi đây đợi một chút." Đăng quen cửa quen nẻo đi lại chỗ làm thức ăn rồi nói gì đó, tôi nhìn cậu ấy rồi quét mắt nhìn qua quán.

    Quán này rất sạch sẽ, bàn ghế quạt máy đều có đầy đủ, thảo nào mà khách tới đây đông thế.

    Có điều đến một vùng ven biển rồi ăn phở không hiểu sao khiến tôi cảm thấy khá thú vị.
    Trong lúc chờ Đăng quay lại, tôi tranh thủ lấy điện thoại ra xem tin nhắn một chút.

    Tin nhắn từ năm phút trước, là từ Dương.
    Dương: [Cho mày xem cái này.]
    Huy: [?]
    Dương lập tức trả lời ngay, có cảm tưởng như chỉ đợi tôi trả lời là cậu ta lập tức đáp lại.
    Dương: [Ảnh]
    Dương gửi tới một tấm ảnh, trên ảnh là hình một bàn tay trắng mềm mại khả năng là tay của một cô gái đang cầm một con thú nhồi bông rất đáng yêu.

    Tôi nhíu mày bấm vào bức ảnh rồi phóng lớn lên, vẫn chưa tìm ra điểm gì đặc biệt.

    Đang tính hỏi lại Dương thì trên đỉnh đầu vang lên tiếng nói.
    "Đó là ai vậy?" Không biết Đăng đã quay lại từ khi nào, ánh mắt đang lia tới màn hình của tôi.
    Thấy tôi không trả lời, cậu ấy bèn hỏi tiếp, "Người yêu của cậu sao?"
    Nghe vậy tôi lập tức lắc đầu, "Làm gì có, tôi chưa có người yêu.

    Tấm ảnh này là từ một người bạn ở thành phố gửi cho tôi thôi."
    "Ồ." Đăng nghe vậy liền gật đầu, tiếp đó hỏi, "Vậy cậu từng có người yêu chưa?"
    Tôi lắc đầu, "Chưa từng."
    "Không phải chứ, gương mặt cậu thế này thì phải có nhiều người thích lắm chứ.

    Vậy đã có ai ngỏ lời chưa?" Đăng sửng sốt rồi đột nhiên trở nên hăng hái lạ thường.
    Tôi có hơi không theo kịp mạch cảm xúc của cậu ấy, chỉ đành hỏi gì đáp đó, "Có một lần nhưng tôi từ chối rồi, từ đó trở đi không còn ai nữa."

    "Có lẽ họ thích cậu mà không dám nói ra ấy chứ."
    "Tôi không biết." Mấy khoản yêu đương như thế này tôi mù tịt, trước đó cũng bị tên Dương quở trách một lần vì tội chậm tiêu khiến cho người khác không dám thổ lộ.
    Có điều tôi không thể đọc vị được tâm trạng của đám con gái kia, nếu như bọn họ nói Đông vậy thì tôi chắc chắn sẽ nghĩ Đông, tuyệt đối không lái sang Tây.

    Nhưng vẫn không hiểu sao lại khiến cho bọn họ không vừa lòng.
    "Vậy cậu thì sao?" Tôi cũng có chút tò mò, với khuôn này của Đăng thì có lẽ đã trải vài mối rồi cũng nên.
    "Tôi á?" Đăng chỉ vào mình sau đó gật đầu, "Đúng là từng có một mối, là cô ấy ngỏ lời trước.

    Hồi đó tôi nào biết gì, thấy vậy thì lập tức đồng ý."
    "Vậy sau đó thế nào?" Tôi có chút tò mò.
    "Sau đó á? Chia tay." Đăng nói tỉnh bơ.
    "Hả?" Tôi ngớ người.
    Nói tới đây Đăng như nhớ ra điều gì đó rồi thở dài, "Nói là yêu đương thế nhưng tôi vẫn không tìm được cảm giác thích kia trên người cô ấy, cùng lắm chỉ là thích theo kiểu bạn bè mà thôi.

    Hai chúng tôi càng ở bên nhau càng thấy sượng sùng, thế là chia tay, giờ lên lớp 11 hai chúng tôi khác lớp nên cũng đỡ hơn nhiều."
    "Vậy thì cậu cũng chẳng khá hơn tôi." Tôi đưa ra kết luận.
    "Khác chứ, dù gì tôi cũng xem như có kinh nghiệm, dù không vui vẻ lắm, còn cậu chính là tờ giấy trắng." Đăng đưa tay ra vẫy vẫy tỏ ý không phải.
    Tôi nhún vai tỏ vẻ không để tâm lắm, tôi cảm thấy mấy việc như tình cảm như thế này có duyên sẽ tự đến.

    Hai bát phở cuối cùng cũng được đưa lên, bốc khói nóng hổi.

    Hương thơm phả vào k!ch thích cơn thèm ăn của tôi.

    Phải công nhận khẩu vị của Đăng không chê được, món phở này ngon thật.

    "Ngon đúng không?" Thấy vẻ mặt của tôi, Đăng cười hỏi.
    "Đúng vậy." Tôi lập tức tán thành.
    Khi ăn chúng tôi không nói chuyện, chủ yếu là do đói bụng quá, chỉ trong thoáng chốc chúng tôi đã xử lý xong bát phở đầy ụp này.

    Tôi ngả lưng ra một chút để tiêu thực, tiện trả lời cuộc trò chuyện ban nãy bị dang dở.

    Không ngoài dự đoán, Dương đã nhắn tới cho tôi một tràng.
    Dương: [Xem xong chưa?]
    Dương: [Alo?]
    Dương: [Mày lại lặn đi đâu rồi?!]
    Dương: [Con trai ơi?]
    Dương: [Do mạng hay do mày chết dí ở xó nào rồi???]
    Huy: [Chưa chết, bận ăn sáng, ảnh kia là thế nào?]
    Dương: [Mẹ mày, đừng tự nhiên lặn khi đang nói chuyện CÓ ĐƯỢC KHÔNG?!!]
    Nhìn cách nói chuyện chắc cậu ta đang muốn đấm tôi lắm đây, vậy nên tôi vội vàng đáp lại.
    Huy: [Được rồi xin lỗi, tóm lại là mày có chuyện gì?]
    Dương đã bị tôi kéo về chủ đề cũ, cậu ta hí hửng nhắn.
    Dương: [Sao thấy đáng yêu không? Người yêu của tao đấy.].
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 8: 8: Trường


    Tôi lấy làm ngạc nhiên khi tên này thế mà có người yêu, đúng là không chuyện gì có thể lường trước được.
    Huy: [Cũng có người muốn hốt mày sao?]
    Dương: [Tao làm sao? Tao đẹp trai ngời ngời thế này.]
    Thấy cậu ta lại bắt đầu tự luyến tôi lập tức nói.
    Huy: [Tao chỉ sợ mày làm khổ người ta thôi, có người yêu rồi thì lo mà đàng hoàng chút đi.]
    Dương: [Cái này thì không cần mày nhắc.]
    Tôi đóng điện thoại lại, đột nhiên bắt gặp ánh nhìn chuyên chú của Đăng.

    Không biết cậu ấy nhìn tôi từ lúc nào rồi, điều này làm cho tôi cảm thấy luống cuống.
    "Có việc gì vậy?" Tôi không kìm được phải hỏi.
    "Không có gì đâu." Đăng cười lắc đầu.
    Tôi khó hiểu nhìn lại cậu ấy, nhận được một nụ cười cực kỳ toả sáng.

    Hai chúng tôi tính tiền xong liền đi ra bên ngoài, khôn khí buổi sớm mát mẻ dễ chịu khiến tôi không kìm được phải hít sâu một hơi.
    "Cậu đứng đây đợi chút." Hình như Đăng sực nhớ ra một chuyện, lập tức chạy đi để lại tôi đứng một mình.
    Tôi có hơi tò mò không biết cậu ấy lại tính làm cái gì.

    Chỉ một lát sau cậu ấy đã quay lại, đã thế còn đạp theo một chiếc xe đạp.
    Đăng phạnh xe trước mặt tôi, đầu hất ra dấu, "Lên xe đi."
    Tôi cười rồi ngồi lên.

    "Cậu kiếm đâu ra đấy?"
    "Chợt nhớ ra nhà bác tôi ở gần đây, đi xe đạp tiện hơn đi bộ mà đúng không?" Gió thổi khiến cho mái tóc của cậu ấy bay ngược lên lộ ra vầng trán cao cùng với đôi mắt híp lại vì cười.
    Tôi gật đầu đáp lại, thế nhưng chợt nhớ ra cậu ấy không nhìn thấy bèn nói ra thành tiếng, "Ừ, đúng vậy."
    Đường đi băng qua một con dốc thoải, chỉ cần nhìn sang bên phải là sẽ trông thấy ánh biển lấp lánh trong sớm mai.

    Nhìn thấy cảnh đẹp như vậy, tôi lập tức cầm điện thoại lên ghi lại khoảnh khắc này.
    "Đẹp đúng không? Khi cậu đến đây đã thử xuống dưới kia chưa?" Đăng lái bằng một tay, chân ngừng đạp để cho chiếc xe trôi tự do.
    "Tôi chưa có thời gian để xuống." Tôi lắc đầu.
    "Vậy lần sau tôi sẽ dẫn cậu đi."
    "Được."
    Mới sáng sớm nên người đi trên đường không quá đông đúc, tôi và Đăng đi rất thong thả, vừa đi vừa nghe cậu ấy kể về một số việc thú vị nào đó, còn có một vài quán ăn ngon mà cậu ấy từng ghé.

    Phút chốc tôi chợt cảm thấy nơi này không xa lạ đến thế nữa.
    Nói chuyện một lúc tôi đã thấy thấp thoáng đằng trước là một ngôi trường lớn khang trang.

    Bởi vì là ngày nghỉ nên trường khá vắng vẻ, chỉ có một vài lớp mở để học thêm.

    Đăng đạp thẳng vào khuôn viên trường, nơi đây không rộng như trường cũ của tôi, thế nhưng thứ gì cần có vẫn sẽ có.
    "Cậu thấy sao?" Đăng nghiêng người một chút rồi hỏi.
    "Không tệ." Đây là nhận xét thật lòng.
    Đăng dừng xe tại một toà rồi chỉ.

    "Đây là toà chúng ta sẽ học, lúc nào đến đừng đi nhầm đấy."
    "Cậu ở lớp nào?"

    Cậu ấy chỉ lên một lớp gần cầu thang ở trên tầng 2.

    "Chỗ kia, sau khi ngày nghỉ kết thúc thì tôi sẽ học ở đó, mong là chúng ta chung lớp."
    Khi Đăng đang giới thiệu thì chợt có một người từ bên trong bước ra, người đó khom lưng khoá cửa xong mới đi ra bên ngoài.

    Bắt gặp thấy hai chúng tôi, người đó có hơi ngạc nhiên.
    "Sao em lại ở đây vậy Đăng?"
    "Em chào cô Trang." Đăng cười hì hì nói, sau đó mới giải thích, "Em đưa bạn đến tham quan trường, sau này cậu ấy sẽ nhập học ở đây."
    Tôi lập tức cúi đầu, "Em chào cô."
    "À chào em, em tên gì?" Cô Trang cười hiền lành.
    "Em tên Huy ạ." Tôi đáp.
    "À cô biết rồi, em chuyển từ thành phố tới đúng không?"
    "Vâng."
    "Cô biết cậu ấy hả?" Đăng thắc mắc.
    "Ừ, gia đình em ấy từng gọi điện đến để làm hồ sơ." Cô Trang gật đầu.
    "Vậy cô có biết cậu ấy sẽ vào lớp nào không?" Đăng chớp thời cơ lập tức hỏi.
    "Cái đó thì chưa, còn phải làm nhiều thủ tục đã rồi mới quyết định." Cô Trang lắc đầu, nói chuyện một lúc mới tạm biệt chúng tôi.
    "Đó là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi đấy." Đăng nói.
    Tội gật đầu.

    "Cô còn trẻ nhỉ."

    "Ừ, nhưng có một con rồi, con cô cũng học ở đây."
    Hai đứa chúng tôi lại tiếp tục lượn xem trường, khi đến khoảng sân để tập thể dục cậu ấy liền nói với tôi, "Quán căn tin này do một vài thầy cô bộ môn mở đó, bánh mỳ làm ngon lắm."
    Tôi nhìn ngó một chút, xa đằng kia là một khoảng đất trống rất rộng để hoạt động ngoài trời, cạnh đó là một toà nhà căn tin nho nhỏ bán đồ ăn sáng.

    Chợt nghĩ tới điều gì đó, tôi hơi buồn cười, không nhịn được liền cười lên.
    Đăng thấy vậy liền ngơ ra một lúc mới thắc mắc, "Cậu cười cái gì?"
    Tôi cười xong mới trả lời cậu ấy, "Tôi chợt phát hiện cậu rất am hiểu về đồ ăn, cứ như đồ ăn ngon ở đây cậu đều biết hết vậy."
    Nghe tôi nói vậy Đăng ngớ người mất một lúc, sau đó mặt hơi đỏ quay đầu đi, "Có sao đâu, đồ ăn ngon giúp tâm trạng người ta vui vẻ mà."
    Tôi "ừm ừm" mấy tiếng đáp lại, có chút buồn cười.
    Đăng xì một cái rồi mới đạp xe đi.
    "Cậu đạp mãi thế không mỏi à, cần đổi người không?"
    "Không cần, cậu nhẹ chết đi được, cần ăn nhiều vào." Đăng lắc đầu.
    Nghe vậy tôi liền nhìn lại mình, dù sao cũng là một chàng trai cao ráo, nhìn thế nào mà lại thành ra nhẹ cơ chứ?
    "Tôi cũng đâu có nhẹ đến mức đó." Tôi chọt cậu ấy mấy cái phản bác.
    "Dù sao cũng nhẹ hơn thằng Hùng." Đăng cười to..
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 9: Chương 9


    Thời gian thấm thoắt trôi, mới đó mà đã sắp đến ngày nhập học.

    Tôi đã hoàn thành xong hết các thủ tục, chỉ còn chờ ngày nhận lớp mà thôi.

    Tôi được phân vào lớp 11A2, vậy mà lại chung lớp với Đăng thật.

    Khi nhận được tin này, tôi thấy cậu ấy rất vui vẻ.

    "Đây chính là duyên phận, duyên phận đó.

    Cậu vừa ở cạnh nhà tôi lại còn chung lớp, nếu như ngồi cùng một bàn nữa thì hết sẩy."
    Sự thật chứng minh, những người lanh mồm lanh miệng thường rất thiêng, tôi trở thành bạn cùng bàn với cậu ấy thật.

    Khi nghe cô chủ nhiệm nói, đến tôi còn cảm thấy chuyện này thật là khó tin.

    Chúng tôi cứ vậy mà trở thành bạn cùng bàn của nhau.
    Giờ ra chơi bàn của tôi lập tức được vây kín, mọi người đều rất thân thiện mà chào hỏi tôi.

    Tôi vẫn chưa quen việc được nhiều người chú ý như vậy, lúc trả lời lập tức luống cuống hết cả tay cả chân.

    Cùng may là Đăng hiểu tính tôi, vội xua tay giải vây.
    "Mấy cậu hỏi cung à, gì mà liến thoắng thế."
    "Xời, khó lắm mới có thêm trai đẹp, tôi hỏi cậu ấy thì mất của ông miếng thịt nào à." Người đáp lời tên là Ngọc, cô ấy là người nhiệt tình nhất.

    "Mất chứ, đây là cục cưng cùng bàn của tôi nha, bà e thẹn một chút đi." Đăng khoác vai tôi kéo tôi lại gần cậu ấy, hùng hồn tuyên bố.
    "Kệ ông chứ, cậu ấy cũng không có ý kiến." Ngọc lè lưỡi.
    "Mà nè, ở thành phố cậu là học sinh gì vậy?" Hùng chen vào tìm cảm giác tồn tại.
    "Nhìn là biết chắc chắn học sinh giỏi." Ngọc đáp thay tôi.
    Lớp trưởng nghe thế cũng phụ hoạ theo, cô ấy có vẻ là bạn thân của Ngọc, "Đúng đấy, nhìn là biết, đúng không Huy?"
    "Cũng bình thường thôi." Tôi cười trả lời khiêm tốn.
    "Không cần khiêm tốn đâu." Lớp trưởng cười phẩy tay.
    Giờ ra chơi cứ thế trôi qua, khi nghe tiếng trống đánh vào học, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

    Đối phó với nhiều người thế này không phải là điểm mạnh của tôi, cũng may là bọn họ đều thân thiện cả, điều này khiến tôi có cảm giác chuyển trường cũng không quá đáng sợ.
    "Nè, tiết tiếp theo là Toán, cô dạy tiết này nghiêm lắm đó, cẩn thận đừng để bả ghim." Đăng nghiêng đầu thì thào vào tai tôi.
    Nghe thấy vậy tôi liền thẳng lưng, ánh mắt chăm chú nhìn lên bảng rồi gật gật đầu trả lời cậu ấy.

    Trông thấy phản ứng này của tôi, hình như cậu ấy cười một cái.
    Cô dạy Toán bước vào tay xách một chiếc cặp da, tất cả mọi người ban nãy mới vừa ồn ào đã lập tức im lặng, cực kỳ ngoan ngoãn đứng thẳng người.
    Cô dạy Toán gật đầu nói, "Được rồi, các em ngồi xuống đi."
    Trong lớp chỉ còn lại tiếng hít thở nhè nhẹ cùng với âm thanh lật sách loạt soạt.

    Tôi liếc nhìn xung quanh một cái, thấy ai nấy đều chuyên tâm không dám hó hé gì, người này quả là nghiêm thật.
    Cô Toán gõ gõ bàn một cái, toàn bộ đều ngẩng đầu lên nhìn cô.

    "Bây giờ các em đều đã là học sinh lớp 11 rồi, kiến thức lớp 11 rất nặng, vậy nên càng phải chuyên tâm học bài hơn."
    Cô nói xong liền nhìn lớp một lượt, sau đó ánh mắt của cô chợt dừng lại ở tôi.

    "Em là?"
    "Bạn ấy mới chuyển đến ạ." Lớp trưởng lập tức thay tôi trả lời.
    "À, em đứng lên giới thiệu một chút đi." Cô Toán cười nhẹ.
    Mọi ánh mắt liền dồn vào tôi, tôi hơi ngại ngùng đứng dậy, sau đó giới thiệu ngắn gọn, "Em tên là Phan Trần Gia Huy, từ thành phố chuyển về ạ."
    "Ừm được rồi, nếu cảm thấy cô dạy nhanh quá không kịp thích nghi thì nói nhé." Cô Toán gật đầu cho tôi ngồi xuống.
    "Vâng ạ."
    Đăng lại ghé vào tôi thì thầm, "Kiểu này thì còn phải giới thiệu thêm mấy lần nữa."
    "Đúng vậy." Tôi thở dài.
    "Này Đăng, đừng có lôi kéo bạn nói chuyện." Cô Toán liếc mắt một cái lập tức chỉ đích danh.
    "Em mới nói có một câu thôi mà cô." Đăng oán thán.
    "Có gì ra chơi rồi nói."
    "Vâng." Cậu ấy đành phải gật đầu.
    Tôi chợt thấy buồn cười, im lặng nhếch khoé môi lên.
    Cô Toán tuy rằng nghiêm khắc nhưng dạy lại rất dễ hiểu, hơn nữa tiến độ giảng dạy này chậm một chút so với khi tôi học ở trường thành phố.

    Đầu óc tôi vốn thông minh, không phải tôi nói quá, thế nhưng trong top 10 của trường không thể nào thiếu được tên tôi.

    Trái với tôi, Đăng ngồi có hơi lơ đãng, tay cầm bút xoay xoay vài vòng rồi mới cúi đầu viết tiếp.

    Lúc đến một ví dụ, cô dạy Toán liền nhìn sang tôi, "Em thử lên làm nó đi."
    Tôi nhìn Đăng một cái rồi mới đứng dậy, cầm thấy một viên phấn rồi bắt đầu viết, chỉ trong thoáng chốc từng bước giải đã được viết ra.

    Cô Toán nhìn đáp án, hài lòng gật đầu.
    "Được rồi, hôm nay học tới đây thôi, nhớ về làm hết bài tập." Cô vừa nói xong thì tiếng trống cũng vang lên, cô lập tức xách cặp đi chuẩn bị dạy lớp khác.
    Tôi ngã người ra đằng sau giãn cơ, ghi chép liên tục khiến tay tôi hơi mỏi.

    Vừa mới duỗi ra được một chút đã bị nắm lấy, Đăng mang vẻ mặt tươi cười cúi đầu nói, "Đi, mua gì ăn đã."
    Hùng ở đằng sau nghe vậy liền kêu, "Mua hộ tao cái bánh mỳ, sáng giờ chưa ăn."
    "Mày làm gì mà không tự đi?" Đăng liếc cậu ta.
    "Chép bài, tao chưa chép xong." Cậu ta ôm đầu than thở.
    "Đưa tiền đây."
    "Bạn với chả bè." Hùng tặc lưỡi.
    "Tao hết tiền rồi, mày không đưa là khỏi mua à." Đăng liếc cậu ta một cái.
    Hùng lập tức nhét tiền vào tay cậu ấy kèm theo một nụ cười rõ tươi.
    Cầm tiền xong Đăng lập tức lôi tôi tới chỗ bán đồ ăn.

    Giờ này căn tin đã chật kín người, tất cả đều đang chen chúc để mua đồ mình muốn.

    Tôi nhìn hàng người này, tính toán xem có thể chen được vào hay không.
    "Cậu mua gì?" Đăng có vẻ đã quá quen với tình huống này, bình tĩnh hỏi tôi.
    "Không biết nữa, tôi không rõ ở đây bán gì." Tôi lắc đầu một cách mơ hồ.
    "Chờ chút, cậu đứng đây một lát." Đăng nói xong lập tức dùng sức đi vào.
    Dáng người cậu ấy cao ráo khoẻ mạnh, đứng trước hàng người kia rất nổi bật.

    Cậu ấy chen một lúc đã có thể chui tọt vào bên trong rồi, lẩn còn nhanh hơn chuột.
    Tôi đứng ngóng một lúc mới thấy cậu ấy chạy ra, trên tay là hai cái bánh không biết loại gì cùng một cái bánh mỳ.

    Đăng lau mồ hôi trên trán rồi đưa cho tôi một cái bánh tròn.

    "Cảm ơn cậu, bao nhiêu thế?" Tôi vừa nói vừa lấy túi ra.
    "Không cần, bạn bè quen nhau mấy tháng rồi có gì mà phải ngại." Đăng xua tay, "Ăn thử đi, vị tôi thích nhất."
    Tôi im lặng nhớ lại cảnh cậu ấy đòi tiền của Hùng, sau đó lại im lặng nhìn cậu ấy.

    Đăng liếc mắt, "Nhìn gì vậy, ăn đi."
    Tôi chỉ đành cất tiền vào, mở bánh lên cắn một miếng.

    Hương bơ lập tức tràn vào trong khoang miệng, vị bơ béo ngậy nhưng không gây ngán.
    "Đây là bánh gì vậy." Tôi có chút tò mò lật qua lật lại.
    "Không biết, bánh thầy cô tự nghiên cứu, cũng may đến sớm nên không bị cháy hàng." Đăng ăn hai ba miếng đã xong cả cái, mở chai nước vừa mua uống một ngụm lớn.

    Xong xuôi bèn giục tôi, "Nhanh lên, ra chơi được có tí thôi."
    Tôi vội vàng ăn một miếng lớn, cuối cùng lại nuốt không kịp nên bị sặc ho khù khụ.

    Đăng vội đưa chai nước qua rồi vỗ lưng tôi mấy cái, "Ăn cẩn thận chứ, tốc độ ăn của cậu nên cải thiện đi."
    Tôi không đáp lời được, chỉ có thể lắc đầu.

    "Đỡ hơn chưa?" Đăng cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
    Tôi ho nhẹ mấy cái rồi gật đầu, "Được rồi."
    "Cậu ăn cứ như mèo ý." Cậu ấy cười than thở.
    Tôi chọc cậu ấy một cái, lườm qua, "Do cậu hối đấy chứ."
    "Ha ha, được rồi được rồi, vào lớp đưa cho tên Hùng đen kia bánh mỳ nữa." Đăng cười xin tha, khoác vai tôi kéo tôi lại gần rồi cùng nhau đi về lớp..
     
    Mùa Hạ Chớm Nở
    Chương 10: Chương 10


    Mùa thu trời đầy sương mù, tôi đứng ở cửa ngó nhìn cửa cổng nhà kế bên một cái.

    Bây giờ là sáu giờ bốn mươi, trời vẫn còn mù cản trở tầm nhìn, không khí mát mẻ khoan khoái khiến tâm trạng người ta tốt lên.
    Chẳng mấy chốc mà Đăng kéo chiếc xe đạp của mình đi ra, trông thấy tôi cậu ấy liền nở một nụ cười tươi.
    "Ăn gì chưa?" Đăng nhảy lên xe đạp tới gần tôi.
    "Chưa kịp, tối qua bận làm bài tập nên thức hơi khuya, sáng ra dậy không được." Tôi ngáp một cái.
    "Lên xe đi mua bánh mỳ nhé." Đăng hất đầu.
    Tôi lập tức gật đầu đồng ý, quen thuộc mà nhảy lên vị trí đằng sau.

    Cũng chẳng biết vì cái gì mà Đăng luôn đến chở tôi trong khi tôi cũng có thể đạp xe đạp được.

    Có điều cảm giác được người khác chở nó thích hơn tự đi rất nhiều.
    Đăng phanh xe trước một quán bán bánh mỳ nho nhỏ, sau đó cậu ấy quay đầu hỏi tôi, "Cậu ăn bánh mỳ gì?"
    "Thịt đi." Tôi suy nghĩ một chốc rồi đáp.
    Nhìn thấy dáng cậu ấy bước vào, tôi mới sực bừng tỉnh, lập tức chen vào trước.

    Đăng thấy tôi như vậy bèn ngạc nhiên, "Cậu đói thế cơ à?"
    Tôi hắng giọng, "Không phải."
    Nói rồi lấy tờ hai mươi nghìn đồng còn mới cứng ra đưa cho chủ quán.

    Chủ quán vui vẻ nhận lấy, cười híp mắt, "Chờ chị làm nóng chút đã nhé."
    Nhìn một chuỗi hành động này của tôi, Đăng khẽ nhíu mày.

    "Cậu làm gì vậy?"
    "Cậu trả cho tôi mấy lần rồi mà, bây giờ tới lượt tôi chứ."
    "Cậu muốn phân chia rạch ròi thế à?" Hình như cậu ấy có vẻ không vui thì phải, miệng dẩu ra.
    Tôi buồn cười với vẻ mặt này, nhẹ giọng đáp lại, "Đâu có, cậu đừng suy nghĩ nhiều, một bữa sáng thôi mà."
    Vẻ mặt này của Đăng cũng chỉ kéo dài một lúc rồi thôi, hai đứa chúng tôi vừa đạp xe vừa gặm bánh mỳ.

    Đường đến trường không xa không gần, vừa đủ để chúng tôi ăn xong.
    Cũng may đến trường kịp lúc, hôm nay là ngày chào cờ, nếu mà lỡ đến trễ thì hỏng bét.

    Đợi Đăng cất xe xong chúng tôi lập tức chạy vào trong lớp để lấy ghế, mọi người đã xếp hàng xong xuôi rồi, chỉ còn mỗi hai chúng tôi đến cuối mà thôi.
    Trông thấy chúng tôi vào đứng cuối hàng, cô chủ nhiệm từ đâu ló ra nói, "Vẫn kịp nhỉ, các em may đó."
    "Kịp chứ ạ." Đăng cười nhăn nhở.
    "Lần sau đến sớm một chút."
    Hai đứa chúng tôi lập tức đồng thanh, "Vâng ạ."
    Giờ chào cờ có lẽ là giờ nhàn nhất, chỉ việc làm nghi lễ rồi ngồi nghe các thầy cô lên phát biểu mà thôi.

    Nghe thấy thầy hiệu trưởng bắt đầu nói, cơn buồn ngủ của tôi lập tức dâng lên.

    Nếu như bình thường có lẽ tôi sẽ ngồi nghiêm túc nghe bài diễn văn của thầy, thế nhưng hôm nay cơn buồn ngủ cứ liên tục ập tới khiến cho mí mắt tôi díp lại với nhau.
    "Buồn ngủ lắm à?" Đăng từ đằng sau áp sát đến, nhỏ giọng hỏi tôi.
    "Ừ, đúng là không nên thức khuya." Tôi ngáp dài uể oải trả lời.
    "Lát nữa có tiết thể dục, tranh thủ ngủ một lúc." Đăng khẽ nói.
    "Ừm."

    Tiết thể dục thường chỉ tập mấy bài thể dục xong sẽ được thầy cho nghỉ, thỉnh thoảng sẽ học bài mới để cuối kỳ làm kiểm tra mà thôi.

    Thế nên đối với đám học sinh chúng tôi thì tiết thể dục chính là thời gian giải toả căng thẳng tốt nhất.
    Có vài đứa chỉ chờ được thầy hở ra là sẽ có mặt ngay tại căn tin, mấy việc như này hẳn thầy cô nào cũng đã gặp qua, thế nên mắt nhắm mắt mở xem như không biết.
    Tôi kiếm cái ghế đá ở chỗ có bóng râm rồi ngồi xuống, may mà thời tiết dạo gần đây không nóng lắm.

    Tôi ghét nhất là phải vận động giữa ánh nắng chói chang.
    Đăng ném quả bóng cho đám bạn của mình, cả người bừng lên năng lượng hét lên, "Không chơi nữa, bọn mày tự chơi đi."
    Nhìn thấy cậu ấy lúc này, nói thật tôi có hơi hâm mộ.

    Sao trên đời này lại xuất hiện một người dồi dào năng lượng tích cực thế nhỉ?
    Đăng từng bước tiến tới gần tôi, tôi đưa một chai nước chỉ mới uống một chút cho cậu ấy.

    Đăng nhận lấy, tu ừng ừng hết hơn nửa chai.
    "Cậu còn buồn ngủ không?" Đăng đặt chai nước xuống, quay sang hỏi tôi.
    "Một chút." Ban nãy vận động nên cơn buồn ngủ của tôi bị đánh bay đi phần nào, thế nhưng bây giờ ngồi giữa thời tiết mát mẻ này, tôi lại muốn ngủ.
    "Vậy thì ngủ đi, tựa vào tôi này." Đăng nhích người lại gần.
    Cậu ấy tựa gần như vậy, không hiểu sao đột nhiên trong đầu tôi lại nhảy ra một câu hỏi, cậu ấy mới vận động như thế, tại sao trên người lại không có mùi mồ hôi như mấy cậu con trai khác nhỉ?
    Hiển nhiên thắc mắc này không có lời giải, tôi cũng không ngốc nghếch đến mức hỏi ra miệng.
    "Tựa vào đây."
    Giọng nói của cậu ấy gần trong gang tấc khiến tôi hơi giật mình, một cảm giác nhỏ bé cứ thế nảy lên làm suy nghĩ tôi trở nên lộn xộn.

    Tôi tự thuyết phục mình là do buồn ngủ thôi, đẩy bật nó ra khỏi đầu.
    "Ngủ đi." Đăng đẩy người tôi tựa nhẹ lên cậu ấy, mùi hương khoan khoái của cậu ấy quẩn quanh nơi chóp mũi khiến tôi thả lỏng, bất giác nhắm mắt lại.
    Không biết đã qua bao lâu, cơ thể tôi có cảm giác nhẹ tênh, đầu óc mơ mơ màng màng mà tỉnh lại.

    Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi chính một bờ vai khoẻ mạnh, tiếp đó chính là tấm lưng dài tràn đầy sức mạnh.
    "Tỉnh rồi à?" Thấy động tĩnh đằng sau, Đăng lập tức quay đầu nhìn.
    Tôi không trả lời, ngạc nhiên mà nhìn tư thế bây giờ của hai chúng tôi.

    Không biết bằng cách nào đó mà tôi được Đăng cõng lên vai, đã thế còn đang trên đường đi về lớp.
    "Thấy cậu ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức." Đăng cười khi thấy tôi như vậy.
    Hai đứa con trai làm thế này cũng không có gì khó chấp nhận, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy rất ngại, vội vàng bảo cậu ấy thả xuống.
    Đăng thả tôi xuống rồi khoác lấy vai tôi cười tươi, "Suýt nữa là cõng cậu vào lớp rồi."
    "Lần sau nhớ gọi tôi dậy." Tôi đẩy cậu ấy một cái.

    Đăng chỉ cười mà không nói là đồng ý hay không..
     
    Back
    Top Bottom