Ngôn Tình Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,718
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mu-bao-hiem-noi-duyen.jpg

Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Tác giả: Erin
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Erin

Thể loại: Truyện ngắn

Số chương: 9 chương+ ngoại truyện

Editor: @Meisub

Giới thiệu:

Câu chuyện về cảnh sát giao thông X Cô nhóc đáng yêu.

"Cậu được lắm Chu Duyên, tôi coi cậu là anh em tốt mà cậu thì hay rồi, trực tiếp muốn làm em rể tôi"

- Trích lời anh trai nào đó.​
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 1


1.

Sau buổi tiệc tốt nghiệp, bạn nam cùng lớp chở tôi về nhà bằng một con xe phân khối lớn. Đi được nửa đường thì chúng tôi bị cảnh sát giao thông chặn lại.

Tôi bị phạt 50 tệ vì không đội mũ bảo hiểm.

Chú cảnh sát giao thông đưa vé phạt cho tôi, không quên bảo:

" Bạn trai em tệ thật không chú ý cho an toàn của em gì cả."

Tôi không giải thích hai đứa chúng tôi chỉ là bạn bè.

Trước khi thả tôi, chú cảnh sát mở cốp xe lấy ra một cái mũ bảo hiểm màu hồng đội lên đầu tôi, trên mũ có gắn hai cái tai mèo bông xù.

Tôi khi nãy có uống vài li nên thấy hơi lâng lâng,thấy chú cảnh sát làm vậy càng thêm mơ hồ, bây giờ cảnh sát giao thông lại có thêm dịch vụ này nữa à?

Tôi nhìn chằm chằm mã số trên ngực anh, cam chịu lấy điện thoại ra thanh toán:

" Chú quét đi."

Coi như góp phần tăng thêm thu nhập cho cảnh sát vậy.

Chú cảnh sát ngỡ ngàng nhìn tôi một lúc sau đó bật cười, đẩy điện thoại về phía tôi:

" Hàng tư nhân không lấy tiền."

Nói rồi vỗ nhẹ vào đầu xe, ra hiệu cho chúng tôi được phép đi để còn giải quyết xe vi phạm phía sau.

Về đến nhà tôi cảm ơn bạn cùng lớp đã đưa tôi về. Khi định xuống xe thì tôi bị ngăn lại:

" Làm bạn gái của mình nhé."

Nhưng lúc này tôi nhớ đến lời cảnh báo của chú cảnh sát nên đã từ chối.

" Không sao, vậy mình sẽ đi tìm người khác" Vừa nói cậu ta vừa vẫy tay sau đó phóng xe đi.

Mở cửa nhà ra tôi thấy anh trai vừa đi trực về. Anh trai nhìn tôi sau đó hung hăng xoa tai mèo trên mũ bảo hiểm:

" Rất tốt, biết chấp hành luật giao thông."

Tôi mặc kệ anh, cởi mũ ra. Anh trai nhìn chằm chằm rồi nói:

"Ế, mà cái mũ này nhìn quen quen nha"

Không quen sao được, đây có khi là do đội cảnh sát giao thông của các anh sản xuất hàng loạt rồi có người "tham ô" mang về tân trang lại rồi đem bán đó.

Trước khi đi ngủ tôi nhìn chiếc mũ bảo hiểm để trên bàn, tự nhủ ngày mai sẽ mang đi trả tiện thể nhắc nhở chú cảnh sát không nên tham ô công quỹ. Dù sao thì chú ấy cũng là người tốt, nhắc nhở tôi không nên quen bạn trai như cậu bạn cùng lớp kia.

Tối hôm sau, tôi đi đến đội cảnh sát giao thông. Bố và anh trai tôi đều làm việc ở đây, bố tôi thì giờ đã nghỉ hưu nên tôi rất quen thuộc nơi này. Bác bảo vệ thấy tôi ngồi xổm đợi nên đưa cho tôi một cái ghế tiện hỏi tôi làm gì mà đến đây muộn thế. Tôi ấp úng, dù gì thì nguyên nhân cũng không tốt đẹp cho lắm nên tôi chỉ bảo là đợi người.

Gần 11h thì tôi thấy bóng dáng quen thuộc.

Chú cảnh sát lái mô tô, mặc đồng phục đi ủng đen nhìn siêu ngầu mặc dù đội mũ bảo hiểm nhưng tôi vẫn nhận ra đó là chú cảnh sát hôm qua vì mã số trước ngực áo, trùng hợp thế nào lại trùng với ngày sinh của tôi.

Tôi đứng dậy, vội vàng vẫy tay ra hiệu. Chú ấy dừng lại, nhìn về phía sau để chắc chắn rằng tôi không vẫy nhầm người.

Hôm qua vì ngồi trên xe moto nên tôi không nghĩ chú ấy lại cao như vậy. Hôm nay khi đến gần tôi phải ngẩng đầu lên để nói chuyện.

" Chú cho cháu gửi"

Tôi cầm lấy mũ bảo hiểm đưa cho chú.

" Em có thể nhận ra tôi ư?"

Tôi gật đầu, chỉ vào mã số trước ngực áo.

Chú gật đầu rồi cởi mũ bảo hiểm ra. Lúc này tôi mới nhìn thấy gương mặt sau chiếc mũ bảo hiểm.

"Chú cảnh sát, ồ không, những người như bố mới gọi là chú còn những người như anh phải gọi là anh cảnh sát.

Tôi thở dài, những người đẹp trai đều hiến thân cho đất nước hết rồi.

Nhưng việc tham ô là không thể chấp nhận. Tôi đẩy lại cái mũ về phía anh, nhẹ giọng bảo:

" Anh không nên làm như thế."

" Tại sao lại không nên?"

Chết thật, nhìn điệu bộ thì có vẻ anh ấy đã lấy rất nhiều, coi như không có chuyện gì. Tôi đành bắt chước điệu bộ dạy dỗ của bố mình:

" Làm như thế là không nên, cho dù trong đội dư thừa mũ cũng không thể chiếm làm của riêng huống hồ anh còn mang đi bán."

Đừng hỏi vì sao tôi bắt chước giống như thế, chính tại chỗ này, năm ngoái tôi bị bố mình dạy dỗ vì dám lấy xe moto của đội cảnh sát để lượn phố.

Lái moto mới ngầu làm sao ai mà có thể cưỡng lại được cơ chứ. Đấy cũng là lí do vì sao tôi đồng ý để cậu bạn cùng lớp chở về.

Tôi đắm chìm vào tưởng tượng của bản thân mà không để ý anh cảnh sát nhìn thôi nãy giờ. Anh nhìn tôi, vẻ mặt bất lực sau đó nín cười, nhìn tôi không khác gì nhìn tên ngốc.

Tôi nhận ra chúng tôi đang đứng giữa cửa vội vàng kéo anh sang một bên thì nghe thấy tiếng anh trai tôi gọi phía sau:

"Ái chà, người đẹp nào lợi hại vậy lôi lôi kéo kéo Chu đội của chúng tôi thế?"

Nghe giọng của anh tôi vô thức muốn co giò bỏ chạy nhưng anh trai tôi đã nhanh hơn một bước. Anh chạy tới, nhìn tôi rồi nhìn anh cảnh sát cuối cùng dừng ở đôi bàn tay đang nắm của chúng tôi, ánh mắt đầy vẻ nghiền ngẫm. Tôi chột dạ vội rụt tay lại.

Anh tôi khẽ cười, giọng điệu hung ác:

" Thì ra là con nhóc nhà ngươi>"

Sợ anh cảnh sát sẽ bị lộ chuyện tham ô tôi vội vàng đánh bài chuồn:

" Hì hì, là em. Em còn có việc nên em đi đây."

"Đứng lại! Thành thật khai báo xem gây ra họa gì?"

Anh trai liếc tôi vài cái sắc lẹm, rồi nhìn chiếc mũ bảo hiểm trong tay tôi lông mày khẽ cau lại như đang nhớ gì đó.

Thấy thế anh cảnh sát quay sang nói chuyện với anh tôi:

" Cậu đi trước đi, để tôi với..."

Mới nói được một nửa anh tôi đã vội cắt ngang:

" Nhớ ra rồi. đúng là anh em tốt. Hôm đó tôi nói đùa ai dè cậu mua nó thật. "

Anh trai đặt tay lên vai tôi và anh Chu, thấy tôi ngạc nhiên bèn tốt bụng giải thích:

" Không phải sắp đến sinh nhật của em sao? Hôm đấy anh mới tìm quà cho em nhưng mà cái mũ đắt quá mới nói đùa với Chu đội mua hộ ai dè cậu ta mua thật. Nào để tôi trả cậu tiền."

Hay lắm anh trai, anh vừa biến em thành một tên hề đó. Nghĩ lại mấy lời vừa nãy nói tôi chỉ muốn độn thổ.

Mà khoan sao anh cảnh sát lại biết tôi, chúng tôi từng gặp nhau ư?

(còn tiếp)
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 2


2.

Qúa mất mặt rồi. Tôi ở lì trong nhà 2 ngày không ra ngoài.

Đến buổi tối, bố gõ cửa phòng tôi

" Giai Giai con dậy chưa?"

Tôi:"..."

Bố ơi, lúc bố gọi con bố có nhìn đồng hồ không vậy?

Dù tôi lười thật nhưng bây giờ là tối rồi không lí nào lại dậy muộn như thế. Tối nay bố mẹ tổ chức sinh nhật cho tôi, bố tôi có mời khách đến. Tôi tắm rửa xong đó thay một bộ váy xinh đẹp. Tôi vừa ngáp vừa hỏi bố:

" Tối nay có món gì thế bố?"

Nghe tiếng tôi, cả 4 người ở ngoài phòng khách cùng quay vào nhìn tôi.

Bố, mẹ, anh trai và cả... anh Chu Duyên. Bốn cặp mắt nhìn chằm chằm tôi.

Anh Chu Duyên hôm nay không mặc cảnh phục mà mặc bộ thể thao thoải mái, nhìn anh không khác gì mấy cậu thanh niên.

Cả người tôi gào thét trong vô vọng.

Sau đó, tôi cố trấn tĩnh, bật mode gái ngoan, chào hỏi anh:

" Em chào anh Chu Duyên."

Nghe tôi chào thế, bố tôi ngạc nhiên hỏi:

" Hai đứa quen nhau à?"

Anh Chu Duyên không vội trả lời, anh quay qua nhìn tôi.

Cái đầu nhỏ của tôi hoạt động hết công suất, giải thích với bố việc anh Chu Duyên mua mũ bảo hiểm cho tôi và đương nhiên là tôi giấu nhẹm vụ tôi suy diễn về việc anh ấy tham ô công quỹ.

Bố tôi không mảy may nghi ngờ gì cả còn mẹ tôi ấy à, bà ấy đang bận bịu chuẩn bị đồ ăn.

Tôi lén lút nhìn anh Chu Duyên đúng lúc anh ấy cũng đang nhìn tôi cười khiến tôi ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác.

Mặc dù hôm đó anh Chu Duyên không mắng tôi nhưng dù sao tôi cũng hiểu lầm anh nên tôi đã bí mật xin Wechat của anh từ anh trai, nhắn một tin xin lỗi đầy chân thành:

" Anh Chu Duyên, thành thật xin lỗi anh, hôm đó em có uống mấy chén nên đầu óc không tỉnh táo, suy nghĩ linh tinh nên hiểu lầm ý tốt của anh. Em thật sự rất thích chiếc mũ anh mua, may nhờ có nó hôm đấy em mới có thể an toàn về nhà. Nếu không có khi em bị bay giữa đường rồi. Anh đại nhân đại lượng tha thứ cho em nhaaaa."

" Anh không giận."

Tôi ngước lên lại thấy anh đang cười.

Xấu hổ quá, tôi vội vàng chạy vào bếp lấy bát đũa.

May mắn, trong bữa ăn, không khí co vẻ đỡ ngại ngùng hơn rất nhiều. Anh Chu là một người rất biết ăn nói, anh kể chuyện khiến bố tôi cười không ngừng, lúc đó tôi mới biết anh là người mà một tay bố tôi dẫn dắt, cũng bằng tuổi anh tôi, hơn tôi ba tuổi.

Bỗng nhiên tôi trở thành chủ đề của câu chuyện:

" Giai Giai nhà chú năm nay tốt nghiệp đại học đó, cũng đến lúc tìm bạn trai rồi."

Nghe lời này xong, tôi bất giác nhìn anh Chu, thấy tôi nhìn mình, anh cười tôi đầy hàm ý, tiếp lời của bố tôi:

" Giai Giai còn chưa có bạn trai ư?"

"Chưa, em chưa"

Tôi vô thức phủ nhận đột nhiên nghĩ đến tối hôm đó, miếng thịt đang gắp cũng rơi xuống bàn.

Huhu, sao lúc đó tôi không giải thích với anh về mối quan hệ của tôi với cậu bạn cùng lớp cơ chứ? Không khéo giờ trong mắt anh tôi là đứa dối mẹ lừa cha cũng nên

Tôi vội vàng nháy mắt điên cuồng với anh, ba tôi ấy à chuẩn bị sẽ cho một tràng về tình duyên của tôi để sự việc không đi xa hơn, tôi đành ra hiệu cầu xin anh.

Anh Chu Duyên nhìn tôi một lúc rồi cười không nói tiếp. Tưởng được yên ổn nhưng anh tôi đúng là không sợ thiên hạ loạn, vui miệng góp chuyện:

" Tính con bé này ai mà yêu nổi? Mỗi lần con trực đêm là nó lại nhờ mua đồ ăn, hết thứ này đến thứ kia, sớm muộn em cũng béo như heo cho mà xem."

" Không hề nha, em nhờ anh mười lần, anh cũng chỉ mua cho em được 2 lần thôi."

"Mà chưa kể, 2 lần đó..."

Anh Chu Duyên vỗ nhẹ tay anh tôi, mắt anh cười cười,giọng dịu dàng:

" Giai Giai không béo, ăn nhiều một chút mới tốt."

Nghe xong tôi nổi đoá, lửa giận bắt đầu chảy lan ra toàn thân, tôi để đũa xuống, giận dỗi nói:

" Hai anh ăn hết đi, em no rồi."

Tôi giận dỗi nhốt mình trong phòng. Một lúc sau, bố lôi tôi ra khỏi phòng. Anh Chu chuẩn bị về tôi trốn sau lưng anh trai.

Bố tôi vẫn mải nói chuyện với đồ đệ, tôi mới vỗ vai anh trai:

" Quà của em đâu?"

"Không phải em vẫn muốn có một chiếc moto sao? Anh đăng kí lớp học bằng rồi, thì đỗ thì anh dẫn đi mua."

" Thật sao? Hí hí, đúng là anh trai yêu quý của em."

Tôi mừng rỡ, ôm chặt lấy cổ anh, không quên hét to. Mọi người quay lại nhìn tôi, kể cả anh Chu, khoé miệng anh ấy cong lên nhìn rõ hai lúm đồng tiền.

"Được rồi, bỏ tay ra cho anh cô nhờ."

Quá phấn khích, tôi bất giác nhận lời bố tiễn anh Chu về mà không nghĩ gì.

Đến lúc tôi nhận ra, chỉ có tôi và anh ở trong thang máy.

Tôi vội vàng giải thích với anh:

" Anh Chu Duyên, cậu bạn hôm đó thật sự không phải bạn trai em đâu."

Thấy tôi cuống quýt giải thích, anh cười bất lực:

" Giai Giai, em không cần phải nói dối, anh sẽ giữ bí mật không để đội trưởng Thẩm biết đâu."

Đội trưởng Thẩm là bố tôi.

"Anh à, thật sự không phải mà." Tôi cuống cuồng xua tay, "Không phải mà anh."

" Được rồi, anh tin em."

Đại ca à, miệng anh nói tin nhưng mặt anh đang viết hai chữ:"Có quỷ mới tin " đó.

May mắn thay, lúc này thang máy đã xuống tầng 1, tôi vội vàng tạm biệt anh.

Khi lên nhà, thấy anh trai đang nghịch cái tài xù xù trên mũ bảo hiểm tôi vội vàng giành lại, ôm vào lòng như bảo bối.

"Dừng, làm như anh lấy của mày ấy. Chẳng qua không nghĩ Chu Duyên cũng để ý mấy thứ con gái thích như này."

" Bố xem, có khi nào cậu ta quan tâm thứ gì đâu."

(còn tiếp)
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 3


3.

Bây giờ là 2 giờ sáng.

Tôi vẫn đang lướt Tiktok xem mấy video của mấy anh cảnh sát, trùng hợp thế nào lại lướt thấy anh Chu Duyên.

Tôi lướt phần bình luận, toàn thấy mấy chị gái bình luận

" Anh ơi, em muốn sinh con cho anh."

Ha, mấy chị gái này thật là.

"Bình tĩnh mấy chị ơi, cẩn thận sập phòng bây giờ."

Tôi gõ xong liền không để ý nữa, lại lướt xuống dưới. Còn gì đau đớn hơn việc buổi đêm khuya còn xem phải mấy video đồ ăn cơ chứ, tôi vội vàng mở WeChat nhắn cho anh trai:

" Đại ca, anh có thể mua trà sữa cho em không?"

"Còn khuya." - Anh tôi rep lại rất nhanh.

Hừ, tên đáng ghét này. Tôi bực bội vất điện thoại xuống giường. Một lúc sau lại có tin nhắn đến, thế nhưng mà lần này lại là tin nhắn của anh Chu Duyên.

"Trà sữa yêu thích của em.[Hình ảnh] Em còn muốn uống không?"

Thấy tin nhắn, tôi giật mình bật dậy.

Tôi nên trả lời sao đây, hay giả vờ ngủ không thấy tin nhắn. Mà sao anh ấy biết tôi thích uống loại này nhỉ? Không lẽ tâm linh tương thông? Chắc là không phải vậy rồi, có khi là tên anh trai đáng ghét của tôi lại ngồi than phiền kể xấu tôi cho mà xem.

Thấy tôi không trả lời anh lại gửi tin nhắn tiếp:

"Sao thế em? Ngủ rồi à?"

"Muốn ạ, cảm ơn anh Chu Duyên."

Tôi ngại ngùng đặt điện thoại xuống, hai má tự nhiên đỏ ửng. Quá ngại ngùng, tôi trùm chăn hồi hộp đợi anh.
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 4


4.

Ting ting.

Nghe thấy tiếng điện thoại tôi vội vàng tìm nó dưới lớp chăn.

"Anh đến rồi, em xuống dưới lấy đi."

A, nhanh như thế à?

Tôi chạy đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn xuống phía dưới. Anh ấy đứng trên vỉa hè, trên người vẫn mặc cảnh phục, rỏ ràng nhìn rất lạnh lùng nhưng khi nhìn đến tay anh đang cầm cốc trà sữa, không hiểu sao tôi lại thấy đáng yêu.

Cũng may vẫn chưa thay đồ ngủ, tôi vội vàng cào cào mái tóc rồi chạy vào thang máy.Sợ anh đợi lâu, thang máy vừa mới đến tầng 1 tôi đã không chờ được phi vội ra ngoài.

" Trà sữa của em đây, anh còn mua thêm mấy đồ ăn vặt em thích nữa."

Tôi nhìn qua, thật sư toàn là đồ tôi thích.

Chắc chắn không thể nào lag ngẫu nhiên được, tôi đánh liều hỏi anh:

" Sao anh biết mà mua toàn mấy thứ em thích vậy?"

"Em đoán xem là vì sao?"

Haha, anh hỏi thế tôi không biết trả lời sao, chả nhẽ lại bảo anh tìm hiểu à, như thế có khi nào ảo tưởng quá không?||_||

"Là Thẩm Ngọc kể, tiện thể đi làm về nên anh đưa cho em."

Thì ra là thế.

" Đêm lạnh đấy, em đi lên nhà đi."

"À, vâng. Cảm ơn anh đã cứu đói em đêm khuya nha."

Nói rồi, tôi vẫy tay tạm biệt anh rồi đi lên nhà.

"Giai Giai"

Thấy anh gọi tôi vội quay lại.

"Phòng anh chưa sập, nhưng có lẽ sắp rồi."

Tôi nằm trên giường cứ mãi quanh quẩn câu nói của anh. Đến tận khi đi ngủ, tôi mới nhớ ra bình luận khi nãy của mình.

Cíu, phải làm sao nếu đi bình luận bị chính chủ bắt gặp, xin online gấp.
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 5


5.

Mấy hôm sau, tôi đi thi bằng lái.

Sau khi thi xong, tôi ra ngoài thì bắt gặp anh Chu Duyên đang bị một chị gái chặn lại. Chị giá giơ điện thoại lên hình như là muốn thêm Wechat của anh, thấy anh từ chối, chị gái đó vẫn không từ bỏ, cả người như dán lên người anh Chu Duyên. Thấy kịch hay, tôi nép mình vào góc tường, hóng xem anh ấy sẽ xử lý như nào.

Ánh mắt anh quét qua kính chiếu hậu, anh đột nhiên quay đầu lại đúng lúc bắt gặp tôi đang lén lút hóng chuyện. Thấy thế, tôi giả vờ quay đi chỗ khác, coi như không có chuyện gì cả.

Chị gái nhìn theo anh, hai người chỉ chỏ về phía tôi. Một lúc sau, chị ấy rời đi với gương mặt đầy thất vọng. Qúa tò mò, tôi vội vàng chạy đến chỗ anh Chu Duyên:

" Hi anh, trùng hợp quá. Vừa rồi anh cùng chị gái xinh đẹp nói gì thế?"

" Trùng hợp thật. Có gì đâu, anh chỉ bảo là anh đang đợi bạn thôi."

Thì ra là thế, tôi lại cứ tưởng..

Ơ, ai đợi anh cơ? Tôi á?

Tôi quay lại nhìn anh, lúc này anh đang ngồi trên xe mô tô, đôi chân dài chống xuống đất.

Thấy ánh mắt ngưỡng mộ của tôi, anh hỏi:

" Có muốn ngồi thử không?"

" Liệu có ổn không ạ? "

Mặc dù miệng nói vậy nhưng chân tay tôi đã tự leo lên xe.

" Chân em không tới.||_||"

Anh bật cười, đi đến cạnh tôi:

" Để anh giúp em."

Tôi không đội mũ,anh bèn lấy mũ của mình đội lên đầu tôi, lúc anh cúi đầu để cài mũ cho tôi, tim tôi không khỏi loạn nhịp. Huhu, chết rồi hình như mình rơi vào lưới tình rồi?

Tôi hơi nghiêng đầu, không may va vào cằm anh, anh lấy một tay giữ cằm, một tay giơ lên gõ vào mũ bảo hiểm, giọng đầy cưng chiều:

" Nghịch ngợm."

Anh à, anh giỏi thả thính quá đấy.

May sao bây giờ tôi đang đội mũ, không thì anh sẽ nhìn thấy gương mặt đỏ như cà chua của tôi mất.

Tôi ngồi lại, thẳng lưng khởi động xe. Vì xe quá lớn khiến tôi hơi loạng choạng, anh Chu Duyên vội chạy đến, nắm tay tôi, hướng dẫn khởi động xe.

Tôi làm theo anh, vặn tay ga, thích thú khi xe gầm lên 1 tiếng. Sau khi chạy thỏa thích một vòng quanh sân tập, tôi tiếc nuối trae xe lại cho anh.

" Không nghĩ cô nhóc như em cũng thích cảm giác mạnh như thế đấy."

" Chứ sao, ai bảo em là con gái của Đội trưởng Thẩm cơ chứ?"

Huhu, lại mồm miệng nhanh nhảu rồi, đáng nhẽ tôi phải giả vờ yếu đuối rồi nhờ anh dạy lái, khi đó có cớ gặp anh rồi.

Anh ngỏ ý muốn đưa tôi về nhưng mà chỉ có một cái mũ bảo hiểm nên chúng tôi đành đi bộ về.

Tôi lơ đãng đá mấy viên đá ở trên đường, làm bộ vô tình hỏi anh:

" Anh Chu Duyên, sao mà hôm đó anh lại nhận ra em để đưa mũ vậy ạ Rõ ràng chúng ta chưa gặp nhau mà?"

" Mấy lần em đến tìm anh em, e đều gặp nên nhớ."

Ra là vậy, Đúng là có mấy lần tôi đến đón anh tan làm. Tôi định hỏi thêm về chuyện mũ bảo hiểm thì đột nhiên có một chiếc mô tô lướt qua tôi.

" Oa, Ngầu quá!!! Chị xinh đẹp ơi!!!"

Thấy tôi hào hứng như vậy anh bèn hỏi:

" Em thích đến thế sao?"

" Phải nói là siêu mê luôn ấy ạ. Con gái lái xe mô tô, ngầu biết bao."

Có đoạn nhạc đệm đó, đoạn đường về nhà của tôi nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Chúng tôi nói nhiều chuyện hơn, hóa ra anh cùng với anh trai làm bạn rất lâu rồi, từ đợt ở cùng kí túc xá cho đến khi đi làm lại làm cùng một chỗ.

Nói chuyện với anh rất vui, đến tận khi lên nhà tôi vẫn đang cười ngốc nghếch.

Anh trai thấy tôi như thế, khẽ nhăn mày:

" Đi đường gặp cái gì mà cười như đứa ngốc vậy."

Tôi khịt mũi không trả lời.

Lão đáng ghét này, phù sa không chảy ruộng ngoài, sao có bạn thân chất lượng vậy mà không giới thiệu cho tôi?

Còn tiếp...
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 6


6.

Tôi đã sẵn sàng lên kế hoạch tán anh cảnh sát. Search trên mạng một buổi chiều thấy đa phàn mọi người bảo trò chuyện có thể khiến cho đối phương lâu ngày sinh tình với mình. Vì vẫn chưa qua sát hạch lái xe nên tôi định lấy cớ đó để tiếp cận với anh Chu Duyên, mặc dù đôi khi tôi có hỏi mấy câu vô tri nhưng may mắn anh lúc nào cũng kiên nhẫn trả lời tôi. Tôi không dám tỏ thái độ quá rõ ràng vì thế mà mối quan hệ của chúng tôi vẫn đang dừng chân tại chỗ. Thấy tôi dạo này hay cầm điện thoại cười khúc khích anh trai tôi không tiếc lời trêu trọc.

" Đồ ngốc kia, suốt ngày cầm điện thoại cười ngờ nghệch, nay đại gia lĩnh lương có muốn ra ngoài ăn không?"

Linh tính mách bảo tôi thời cơ đã đến, tôi giả vờ như vô tình bảo anh:

"Oki luôn, nhưng có hai anh em mình thôi ạ?"

" Chứ sao? Không thì rủ thêm Chu Duyên."

Tôi mừng thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn nói:

" Em thấy cũng được, dù sao anh ấy cũng tặng em cái mũ bảo hiểm đắt tiền như thế, chúng ta phải có qua có lại, đúng không anh?"

" Từ khi nào con nhóc như em biết có qua có lại như thế hử?"

Anh tôi cầm điện thoại lên, một lát sau tôi nghe thấy loáng thoáng giọng anh:

" Ừ, đúng vậy. Có ai ư? Tôi với Thẩm Giai. Được. Vậy 8h tôi nhắn địa chỉ cho cậu."

Nghe thế, tôi phấn khích nhảy lên, đến khi anh tôi quay lại, tôi vội vàng dừng lại, khẽ ho một tiếng:

" Khụ, em... em đi về phòng thay đồ."

Tôi lục tung tủ đồ của mình lên, ướm thử hết cái này đến cái kia nhưng chẳng có cái nào ưng ý cả. Nhìn đống quần áo trên giường tôi thở dài:

" Không có bộ nào để mặc cả."

8h tối.

Anh Chu Duyên đúng giờ xuất hiện trước nhà hàng. Lần đầu tiên tôi thấy anh mặc một bộ âu phục, má ơi không nghĩ đẹp trai vậy luôn. May mắn tôi tôi không nghe lời anh trai mặc bộ đồ thể thao,nay tôi mặc bộ sườn xám cách tân ôm trọn vòng eo con kiến, tóc hơi uốn nhẹ xem như cũng không thất lễ. Ừm nếu không có anh trai thì đây như buổi hẹn hò của chúng tôi vậy.

Anh trai nhìn chúng tôi mắt đưa mày lại, không khỏi cau mày:

" Tôi cũng đến chịu hai người, chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản có cần ăn mặc trang trọng vậy không hả? Nhìn xem, tôi mặc như này đứng giữa hai người rất là... đấy biết không hả? Đừng bảo hai người thông đồng khiến tôi xấu mặt đấy nhé?"

" Làm gì có chuyện đó. Anh nhanh đi ăn đi, em đói lắm rồi."

Nhân viên dẫn chúng tôi vào phòng đặt trước. Tôi và anh ngồi đối diện nhau. Tranh thủ anh trai đi gọi món tôi định hỏi chuyện anh Chu Duyên nhưng mà anh ấy cứ nhìn theo anh tôi sau đó quay về phía tôi và nói:

" Anh đi ra ngoài gọi điện thoại một lát."

Mặc dù thấy hơi kì lạ nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu đáp lại.

Một lát sau, hai người cùng quay trở lại, anh trai tôi khoác vai anh Chu, anh ấy liếc bàn tay đặt lên vai mình nhưng không nói gì.

Tự dưng tôi linh cảm có gì không đúng lắm đang diễn ra.

Tôi nháy mắt với anh tôi, ý hỏi có chuyện gì nhưng mà người anh thẳng nam của tôi không nhận được tín hiệu ấy còn thản nhiên cầm điện thoại rồi bình luận:

" Cậu xem này, mấy em gái thi nhau muốn sinh con cho cậu."

Nghe thế, tim tôi như ngừng đập. Cầu trời cho anh tôi không thấy mấy cái bình luận của tôi.

" Thì có sao đâu, tôi thấy cũng dễ thương mà."

Huhu, anh Chu Duyên đừng vừa nói vừa nhìn em có được không?

Anh tôi làm bộ không thể tin được, lắp bắp hỏi:

" Cậu là ai? Đội trưởng Chu của tôi mà cũng nói ra những lời như này ư?"

Anh Chu Duyên chỉ cười không nói gì. Một lát sau phục vụ mang đồ ăn lên, tôi định lấy cớ để anh mình ra ngoài thì thấy anh ấy có điện thoại. Tôi thấy anh cau mày nhìn chằm chằm điện thoại một lúc sau đó mới đau khổ cầm nó ra ngoài nghe.

"Đau khổ, trời đánh tránh bữa ăn. Bữa hôm nay tôi mời, hai người cứ ăn đi, tôi phải chạy về đội một lúc."

Lẽ nào có sự trùng hợp như thế ư?

Tôi quay sang anh Chu Duyên, thấy anh có vẻ không bất ngờ gì cả, đột nhiên tôi nghĩ đến cuộc điện thoại vừa nãy.

Thấy tôi nhìn mình, anh không hề bối rối còn cẩn thận rót nước cho tôi.

Tôi chống cằm nhìn anh:

" Anh thấy mấy chị gái muốn sinh con cho anh đều đáng yêu ư?"

" Chỉ có em đáng yêu thôi."

Má ơi, đừng tung thính bất ngờ như này, có biết em thích lắm không hả? Tôi ngại ngùng, hai vành tai ửng đỏ may mắn đúng lúc phục vụ thêm đồ ăn mới giúp bầu không khí đỡ gượng gạo nhưng mà một lúc sau khi định thần lại tôi không khỏi âm thầm phỉ nhổ bản thân:" Thẩm Giai sao mày có thể nhát gan như thế hả, đáng nhẽ nãy là phải thuận nước đẩy thuyền rồi chứ."

Cuộc trò chuyện về sau bình thường hơn rất nhiều. Anh hỏi tôi khi nào đi thi sát hạch tôi mở điện thoại kiểm tra lịch thi là vào 10 ngày sau. Thi sát hạch có 4 kỹ năng, nếu hôm đấy hoàn thành hết thì tôi có thể lấy bằng luôn. Kỳ thực tôi có hơi lo lắng nhưng anh ấy khẽ trấn an tôi:

" Có anh dạy kèm làm gì có chuyện không qua cơ chứ?"
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 7


7.

Sau khi ăn xong, anh đưa tôi về nhà. Khi ra đến cửa, có một giọng nói vang lên phía sau tôi:

" Thẩm Giai?"

Tôi quay người xem ai gọi mình. Thì ra cậu bạn cùng lớp, người mà anh Chu Duyên hiểu nhầm là bạn trai của tôi. Nghĩ lại việc xảy ra tối hôm đấy, tôi không cho cậu ta sắc mặt tốt:

" Chào cậu, có chuyện gì vậy?"

Cậu ta làm như không thấy thái độ khó chịu của tôi, rõ ràng nhìn thấy anh Chu Duyên ở phía sau nhưng cậu ta vẫn làm như chúng tôi quen thân lắm:

" Sao giọng cậu lạnh lùng thế? Kì thực hôm đó tôi nói giỡn thôi, tôi đối với cậu là thật lòng mà,."

" Cậu là ai thể?" -Chu Duyên ánh mắt trầm xuống, kéo tôi về phía sau anh.

Cậu ta rõ ràng hơi bất ngờ:

" Anh là bạn trai của Thẩm Giai ư?"

" Đúng vậy."

Tôi vội khẳng định, để tăng sức thuyết phục tôi vội nắm tay anh Chu Duyên. May mắn anh không phủ nhận.

Thấy vậy, cậu ta không nói gì vội quay lưng bỏ đi. Thấy cậu ta đã đi xa, tôi vội bỏ tay anh ra:

"Em xin lỗi, vừa nãy tình thế cấp bách nên..."

" Không sao đâu, em không cần phải bận tâm."

Tôi sững người, nhìn phản ứng của anh hình như anh không thích lắm.

Anh Chu Duyên đưa tôi về nhà, cả quãng đường chúng tôi đều im lặng, mấy lần anh định bắt chuyện nhưng thấy tôi quay đầu ra phía cửa sổ nên anh cũng không tiếp tục.

Khi xe dừng đèn đỏ, anh quay qua phía tôi:

" Giai Giai, vừa nãy..."

" Anh Chu Duyên, đèn xanh rồi mau đi thôi."- Tôi sợ anh nói ra điều tôi không muốn nghe nên vội vàng giục anh.

Anh bất lực thở dài, nhấn ga đi.

Lúc này có một chiếc xe bất chấp biển cấm đi ngược chiều lao về phía xe của chúng tôi. Anh bảo tôi ngồi vững, còn anh thì đánh tay lái sang bên phải lúc tôi tưởng chừng hai xe đâm vào nhau thì may mắn xe bên kia cũng dừng lại. Anh Chu Duyên vội vàng kiểm tra xem tôi có bị làm sao không sau đó ôm chặt lấy tôi. Bên tai tôi vang lên tiếng thở hổn hển của anh.

Nhìn qua cửa xe tôi thấy chiếc xe kia quay đầu lại, hiện trường vụ va chạm thay đổi 180 độ, bên ngoài nhìn vào thì chúng tôi là người vi phạm.

Tôi vội đẩy anh, ý bảo anh ấy nhìn ra ngoài nhưng anh lại ôm tôi chặt hơn. Thấy tôi giãy giụa, anh vội vàng nới lỏng tay, dịu dàng hỏi:

" Giai Giai, em bị thương chỗ nào? Để anh xem xem."

Tôi lắc đầu, nhưng anh vẫn lo lắng, nhìn tôi từ trên xuống dưới sau khi xác định tôi thật sự không sao anh mới thở phảo nhẹ nhõm.

Lúc này, người lái xe kia hùng hổ bước đến, đập cửa xe chúng tôi rồi hét lên:

" M.à.y đi kiểu gì thế? Có biết xe t.a.o đắt lắm không? Chúng m. à. y có đền nổi không?"

Nghe thế máu nóng của tôi xộc lên. Mặc dù gặp nhiều người vô liêm sỉ nhưng chưa thấy ai vô sỉ như thế? Cái gì gọi là đổi trắng thay đen chắc cũng chỉ như này mà thôi. Tôi xắn tay định mở cửa xe cho hắn ta một trận nhưng anh ngăn tôi lại, khẽ vuốt đầu tôi, anh nhẹ giọng:

" Em nghỉ một lát đi, để anh xử lí."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Anh Chu Duyên xuống xe, đi vòng ra phía sau cốp xe, tên kia không ngừng la hét sau anh, nhìn bộ dạng này tôi biết ngay là hắn lại muốn đòi tiền.

Anh mặc kệ hắn, anh cởi áo vest ra, khoác trên mình bộ đồng phục cảnh sát giao thông.

Nhìn mặt tên ăn vạ kia thay đổi từ hùng hổ sang sợ hãi mà tôi muốn cười lăn lộn. Đáng đời.

Sau đó, dĩ nhiên là tên kia phải về đồn, giải quyết xong thì tôi về nhà cũng đã 10 giờ.
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 8


8.

Sau vụ va chạm, tôi dường như quên hết mấy chuyện không vui ở nhà hàng, giờ trong tâm trí tôi chỉ nhớ cái ôm nghẹt thở của anh Chu Duyên mà thôi. Ôi phụ nữ đúng là thay đổi liên tục.

Tôi tạm biệt anh rồi quay người lên nhà nhưng anh vội đuổi theo tôi:

" Giai Giai." Anh gọi tôi lại ngập ngừng không biết nói gì, một lúc sau anh áy náy nói:

"Hôm nay khiến em sợ hãi rồi, mau nghỉ ngơi đi nhé."

Nhìn mặt anh giống đứa trẻ như phạm lỗi khác hẳn gương mặt lạnh tanh vừa nãy ở đồn công an khiến tôi bật cười. Tôi chạy tới ôm anh rồi không đợi anh kịp phản ứng tôi buông ra chạy vào sảnh tòa nhà rồi vẫy tay tạm biệt:

" Anh Chu Duyên đáng yêu lắm."

Khi tôi lên đến nhà vẫn thấy anh ngơ ngác đứng ở vỉa hè. Ha ha, nhìn ngốc ghê.

Anh trai gõ cửa phòng tôi, anh dựa cửa, dùng hai ngón tay chỉ vào tôi, giọng lạnh lùng:

" Thẩm Giai Giai, thành thật khai báo, em và Chu Duyên có quan hệ gì?"

Tôi đảo mắt:

" Không nói cho anh biết đấy. Anh nghĩ là quan hệ gì thì là quan hệ đấy."

Anh tôi bước vào phòng, lảm nhảm không ngừng:

" Thẩm Giai Giai anh nói cho em biết, hai người bọn em cấu kết với nhau đúng không? Hại anh cơm tối không được ăn chạy đi chạy lại trong đồn cảnh sát giải quyết mấy chuyện lông gà vỏ tỏi."

" Em không hề biết gì nha, em không liên quan. Anh mà vu oan em nữa là em gọi mẹ đó."

" Mẹ ơi, cứu con. Anh dùng hình vu oan con."

Nói rồi tôi đẩy anh ra ngoài.

" Nhóc con, mi chờ đấy."

Tôi đứng đằng sau cửa cười khúc khích, một lúc sau, tôi thấy anh tôi tức giận gọi điện thoại:

" Cậu được lắm Chu Duyên, tôi coi cậu là anh em tốt mà cậu thì hay rồi, trực tiếp muốn làm em rể tôi."

Tôi bật cười thành tiếng. Tôi chạy đến bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới, anh ấy vẫn đứng đó.

Tôi vội vàng nhắn tin:

" Anh vẫn chưa về sao?"

Anh đọc tin nhắn rồi ngước lên nhìn tôi, tôi vẫy tay ra hiệu bảo anh về nghỉ ngơi.

Có tin nhắn đến, là tin nhắn của anh:

"Chúc em ngủ ngon, Giai Giai."

Tôi quyết định rồi, thi xong bằng lái xe tôi sẽ tỏ tình với anh Chu Duyên. Vì thế, mấy hôm nay tôi không bám lấy anh ấy nữa, đàn ông ấy à, phải biết làm cho họ sốt ruột. Tôi nên ăn thì ăn, nên chơi thì chơi, không có tý lo lắng về kì thi. Ngược lại thì anh Chu Duyên rất lo lắng, hết gửi cho tôi danh sách thi lại dặn dò mấy điều cần chú ý.

Hôm thi tôi dậy sớm, gửi cho anh một tin nhắn hẹn anh tối nay đi ăn.

Tưởng tượng bữa tối chỉ có hai chúng tôi trăng thanh gió mát, lại có thêm tý men trong người như thế chả phải là thiên thời địa lợi nhân hòa à.

Thấy gần đến giờ tôi vội vàng đi xe đến trường thi.

Trên đường đi, tôi gặp anh trai, vội vàng đến hỏi:

"Anh đẹp trai, anh có biết anh Chu Duyên đi đâu không?"

Anh trai liếc tôi một cái, định không để ý tôi nhưng cuối cùng vẫn trả lời:

" Anh không biết, dù sao thì cũng đang kì nghỉ của cậu ta chắc là bận gì đó."

"Ò"- Chắc là anh ấy có việc gì đó.

Tôi nhìn chiếc mô tô anh đang lái, chợt nhớ đến lời hứa của anh hôm sinh nhật, tôi vội vàng nhắc anh:

" Anh trai thân yêu, anh đừng quên chiếc xe của em đấy nhé."

Anh tôi đột nhiên biến sắc, ánh mắt nhìn sang chỗ khác, nhàn nhạt trả lời:

" Anh nhớ rồi."

Rõ ràng có mờ ám, tôi nheo mắt đánh giá anh từ trên xuống:

"Anh không lừa em đó chứ?"

" Nghĩ linh tinh gì thế. nhất định sẽ có cho em. Trước hết cứ thi bằng cho tốt đi."

Tôi còn định hỏi tiếp thì anh ấy đã phóng xe vụt đi tôi còn chưa kịp phản ứng anh ấy đã biến khỏi tầm mắt.

Tức quá mà!!!!

Quyết tâm đợt này tôi phải thi được bằng lái sau đó phục thù.
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 9: Hoàn chính văn


9.

Thật ra tôi cũng không lo lắng về kì thi bởi dù sao tôi cũng qua lớp phụ đạo của hai anh cảnh sát giao thông cơ mà.

Đến buổi trưa, cuối cùng tôi cũng đã thi xong nhưng mà tôi lúc này đã đói đến dán bụng vào lưng.

Tôi lấy điện thoại ra nhưng hơi thất vọng vì không thấy tin nhắn nào của anh Chu Duyên.

Một lúc sau anh gửi tin nhắn đến:

" Chúc mừng Giai Giai."

Tôi nhất thời không biết trả lời lại như thế nào, sao anh không trả lời tôi về cuộc hẹn buổi tối. Chẳng lẽ, anh không muốn đi?Tôi nên nhắn gì bây giờ, tiếp tục mời anh đi ăn hay giả vờ không thấy tin nhắn này nhỉ?

Trong khi tôi đang do dự thì một giọng nói vang lên xóa bay những suy nghĩ rối rắm của tôi:

"Em đang nghĩ gì thế? Thi đỗ rồi mà không vui à?"

Là anh Chu Duyên.

Tôi thật sự không nghĩ anh ấy sẽ tới đây. Tôi quay người lại, trong mắt tôi lúc này chỉ có bóng hình anh. Trong phút chốc tôi như bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của anh, đặc biệt là đôi môi mềm mại đó, không biết khi hôn lên sẽ thế nào nhỉ?

Nhưng tiếng ồn ào ở trường tôi nhanh chóng kéo tôi về thực tại, tôi cam chịu thở dài:

" Anh đợi em đi lấy bằng lái xe đã nhaaaa."

Khi cầm bằng lái trong tay tôi chạy một mạch đến chỗ anh, giơ tấm bằng lên đầy phấn khích:

"Anh Chu Duyên, em lấy được rồi này."

Nụ cười trên mặt anh càng đậm, anh hơi cúi người xuống, tặng tôi bó hoa, tay kia khẽ xoa đầu tôI, giọng đầy cưng chiều:

" Giai Giai nhà chúng ta thật giỏi."

" Giai Giai nhà chúng ta" nghe xong câu đó trái tim tôi đập nhanh một cách bất thường, sợ anh thấy tôi đang xấu hổ tôi vội vàng chuyển đề tài:

" Anh Chu Duyên, sao anh lại tới đây."

Anh vội đứng thẳng người giọng nghiêm túc như hứa hẹn:

" Sau này, từng sự kiện quan trọng của em anh sẽ đều có mặt."

Còn chưa kịp phản ứng lại anh đã kéo tôi ra cổng:

" Nào nhanh lên, anh đặt nhà hàng rồi, chúng mình đi ăn thôi."

Thấy anh sốt sắng như vậy tôi linh cảm sắp có gì xảy ra.

Nhưng đây đâu phải là đường đi ra nhà hàng? Rõ ràng đây là đường về nhà tôi mà?

Sao anh lại đưa tôi về nhà?

Thấy ánh mắt khó hiểu của tôi, anh đặt tay lên vô lăng, nhìn tôi cười bất đắc dĩ:

" Giai Giai, em lăn lộn cả ngày ở trường thi rồi, vè thay đồ cho thoải mái, lát anh tới đón em có được không?"

Tôi gật đầu xuống xe, anh nhìn tôi lên tận nhà rồi mới lái xe đi.

Tôi nhanh chóng tắm rửa rồi thay đồ đợi anh ấy đến đón. Anh trai thấy tôi vội vàng, bèn hỏi chuyện:

" Haizzz, đúng là gái lớn không giữ được. Cải nhà mình trồng nóng lòng muốn được heo ủn rồi."

" Lêu lêu đồ cẩu độc thân."

" Đừng tưởng anh không biết, Chu Duyên là một con sói đuôi to, em rơi vào tay hắn ta là xong đời rồi."

Anh tôi giọng giận dỗi, lẩm bẩm một hồi.

Điện thoại của tôi rung lên, tôi cầm lên thì thấy anh gửi tin nhắn đến:

" Giai Giai, hôm nay lạnh em nhớ mặc quần dài nha."

Thì ra là sợ tôi bị cảm, vốn dĩ tôi mặc váy nhưng nghe anh dặn nên tôi đã thay.

Khi xuống lầu tôi thấy anh đã đứng đợi, không biết có phải tâm linh không nhưng cả hai chúng tôi đều mặc đồ đen, nhìn như đồ đôi.

Anh mở cửa xe cho tôi, sau đó còn ân cần thắt dây an toàn cho tôi.

" Hôm nay em xinh lắm."

Má ưi, còn không quên quăng thính cho tôi.

Chúng tôi đến nhà hàng nổi tiếng của thành phố, chỗ này rất khó đặt phải đặt trước cả tuần mới được.

Tôi tưởng là bữa ăn sẽ có chuyện gì đó nhưng đến tận khi chúng tôi ăn xong cũng chẳng có gì xảy ra cả. Tôi không biết là nên vui hay thất vọng nữa.

Sau bữa ăn, tôi muốn đi dạo phố nhưng anh lại bảo tôi đi đến một chỗ.

Khi tôi hỏi đi đâu thì anh không nói gì chỉ bảo đến nơi tôi sẽ biết.

Anh dừng xe chỗ gara. Cửa cuốn chậm rãi nâng lên, trước mắt tôi là một chiếc mô tô màu hồng, xung quanh được bao quanh bởi hoa hồng. Trên tường còn có tấm áp phích: " Chúc mừng Thẩm Giai hoàn thành xuất sắc kì thi lái xe."

Tôi che miệng không giấu được sự kinh ngạc.

Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, giải thích:

" Sáng nay đại lí phân phối xe gọi điện cho anh bảo có chút trục trặc, anh sợ không kịp tặng em nên đã đến tận nơi vì thế anh không nhắn tin trả lời em được."

Anh nhẹ lau khóe mắt cho tôi:

" Sao thế, em không thích à?"

" Sao anh lại..."

" Không phải em bảo còn gì ngầu hơn một chiếc mô tô à?"

Anh vòng tay định ôm tôi nhưng chợt nghĩ ra điều gì, anh lấy chìa khóa đưa cho tôi:

" Muốn lái thử không?"

" Nên anh mới dặn em phải mặc quần ư?"

" Đúng vậy. Giai Giai thật thông minh."

Anh không biết lấy ở đâu ra một cái mũ, đội lên cho tôi. Hình ảnh này giống hệt như ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Tôi leo lên xe, ra dáng chị đại gọi anh:

" Nào đồng chí cảnh sát, lên xe em chở nào."

Khi đi trên đường, tôi trêu anh:

" Em mà phóng quá tốc độ anh có dừng xe xử phạt em không?"

" Tất nhiên là... có rồi."

Tôi ngập ngừng hỏi anh:

" Anh Chu Duyên em có chuyện muốn nói với anh..."

"Giai Giai, để anh nói được không?" Anh tựa cằm lên vai tôi, hai tay ôm chặt eo tôi:

" Hôm đấy em hỏi anh nói gì với cô gái đó, thật ra không phải anh bảo đợi bạn mà anh nói là đợi bạn gái. Giai Giai, cảnh sát phải trung thực, nên em có thể biến lời nói dối của anh là sự thật không?"

"Vậy sao tối hôm đó anh lại không vui khi em ôm tay anh?"

" Bởi vì anh muốn mình có khởi đầu chính thức."

Tôi dừng xe, bỏ mũ bảo hiểm xuống quay lại nói với anh:

" Em đồng ý biến lời nói dối của anh thành sự thật, nên bây giờ, bạn trai có muốn nói gì với bạn gái mình không?"

Mau hôn em đi, em không ngại đâu.

Anh ấy suy nghĩ một lúc sau đó nghiêm túc nhìn tôi:

" Đội mũ vào, tuân thủ luật giao thông."

Hừ, tên đầu gỗ này.

" Cuối cùng thì em cũng lừa được anh vào tròng rồi."

" Không phải, phải là anh mưu tính đã lâu giờ em mới lọt hố."

Má ơi, trả lại cho tôi anh cảnh sát hiền lành ngây thơ đi.

Cuối cùng thì Thẩm Giai và anh cảnh sátcũng ở bên nhau rồi, chúc mọi người sớm có tình yêu của mình nha.
 
Mũ Bảo Hiểm Nối Duyên
Chương 10: Ngoại truyện của chu duyên


NGOẠI TRUYỆN CỦA CHU DUYÊN

1.

Tôi tên là Chu Duyên, là đồng nghiệp kiêm bạn tốt của Thẩm Ngọc.

Cậu ta là một người nói nhiều, hay kể cho tôi nghe mấy chuyện của em gái cậu ta suốt ngày. Nào là bị ngã khi trêu chó, rồi bị chó đuổi cả khu phố, ăn trộm trái cây bị người ta túm dược mang về mắng vốn,...

Mỗi lần nghe kể tôi không khỏi lắc đầu, con bé sống đến hôm nay cũng không dễ dàng gì.

Không chỉ nghịch ngợm, cô nhóc còn là một nhóc tham ăn,

Khi nào mà Thẩm Ngọc trực đêm là em ấy lại nhờ cạu ta mua đồ ăn, lâu dần tôi biết rõ khẩu vị của em: thích uống trà sữa D, 70% đường, thích ăn gà rán ở quán đối diện đồn công an.

Hôm đó thấy Thẩm Ngọc ảo não ngồi một chỗ tôi mới đến gần hỏi chuyện:

"Sao đấy?"

" Sắp đến sinh nhật em gái tôi. Tôi định tặng nó một cái mũ bảo hiểm mà đắt quá. Cậu xem, tôi không có bạn gái mà lúc nào cũng hết tiền vì tiêu hết cho nó đó. Hay là anh em tốt, cậu mua giúp tôi đi."

Tôi nghĩ nghĩ gật đầu đồng ý.

Tôi lên mạng tìm mấy loại mũ bảo hiểm dành cho con gái, cẩn thận đọc review sau đó đtặ hàng. Tối hôm đó tôi dự định trực xong sẽ mang mũ về để gói thì bắt gặp một cô bé ngồi sau mô tô không đội mũ bảo hiểm. Phải biết loại xe này nguy hiểm thế nào. Tự dưng tôi thấy khó chịu với cậu con trai lái xe. Tôi bắt họ dừng xe, và nhận ra cô nhóc ngồi sau xe chính là em gái của Thẩm Ngọc. Vì sự an toàn của em ấy, tôi đã nhắc nhở và lấy mũ đội lên cho em. Mà cô nhóc ngốc ngếch lại lấy điện thọai ra thanh toán.

2.

Vào ngày sinh nhật em ấy, Thẩm Ngọc mời tôi đến dự.

Tôi dồng ý.

Đôi mắt sáng ngời cùng biểu cảm ngượng ngùng của em ấy khiến tôi không muốn rời mắt.

Tôi muốn ngăn trái tim đang lạc nhịp của mình lại vì em đã có bạn trai nhưng em lại nói với tôi em ấy không có.

3.

Hôm đó, em lại nhắn tin cho Thẩm Ngọc nhờ cậu ta mua đồ ăn khuya.

Tôi cố tình mua hộ, toàn là những món mà em ấy thích.

Cũng phải để cho em ấy thấy rằng tôi cũng có để ý đến em.

4.

Hôm đó, Thẩm Ngọc rủ tôi đi ăn. Khi biết em đi cùng, tôi nghĩ ngay đến cuộc hẹn chỉ có tôi và em.

Vì thế, Thẩm Ngọc à, vì hạnh phúc của anh em tốt là tôi đây, khiến cậu chịu thiệt thòi rồi.

Hôm đấy đi ăn về, chúng tôi gặp tai nạn. Thật sự, chưa bao giờ tôi lại lo lắng như thế. Tôi ôm chặt lấy em không muốn buông ra. May mắn, em không làm sao cả.

5.

Thẩm Ngọc gọi điện cho tôi, trách tôi bẫy cậu ta. Thật lòng xin lỗi, không biết từ bao giờ tôi không chỉ muốn làm bạn tốt của cậu, tôi còn muốn làm em rể của cậu nữa.
 
Back
Top Bottom