Cập nhật mới

Khác [MT x VH x Ame] Yêu 1 người như tôi sao?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
375057754-256-k709132.jpg

[Mt X Vh X Ame] Yêu 1 Người Như Tôi Sao?
Tác giả: DuongAn_003
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện bê từ Noveltoon sang cho mn đọc ké [do ko vô đc nên sang đây]
Truyện đã drop rồi và giờ mình đăng nốt nhx chương sót nha

Ýe, đây là lần đầu mình viết tiểu thuyết nên có hơi bỡ ngỡ!

Với cả văn chương mình cx ko hay ý.

Có gì các bạn góp ý nhé! ko hay thì next chứ đell đc báo cáo truyện nha~ Nguồn ảnh bìa cx chính là tui tự vẽ!

Ai muốn xin thì hỏi tui và nhớ là phải có sự cho phép và ib nhé!



viethoa​
 
[Mt X Vh X Ame] Yêu 1 Người Như Tôi Sao?
ghen tị


Truyện xàm nhảm ko liên quan đến lịch sử.

Truyện đc xây dựng bởi trí tưởng tượng của mình.

Đặc biệt các bạn ko chê nv truyện mình.

Mong mọi người ủng hộ. 💗💗💗

Mình sẽ cố gắng cải thiện cho cốt truyện thêm phần cuốn hút.

_______________________________________________________

Việt Hoà pov:

Mặt Trận và Việt Nam là hai người mà tôi ghét cay ghét đắng! tôi ghét họ đến tận xương tuỷ. tôi ghen tị với họ lắm, họ được cha mẹ yêu thương chiều chuộng.

Còn tôi thì sao?

Ko ai để ý hay hỏi han tôi lấy một lời nào hết!

Haizz... /thở dài/ Chắc tôi là người dư thừa trong gia đình này rồi.

Buồn thật mà cũng chẳng làm gì được...

Nơi mà tôi luôn cảm thấy thoải mái là cách đồng hoa oải hương ( hoa lavender) gần nhà.

Tôi luôn dành cả ngày để đắm mình vào ko gian yên tĩnh đó.

(do trên đây ko đăng ảnh được nên mn thông cảm)

Sáng hôm nay, cx như mọi ngày, tôi thức dậy, xuống nhà.

Không khí rất trong nhà đang rất sôi nổi.

Mọi người cùng nhau cười nói vui vẻ. tôi nhìn họ vui vẻ mà ko dám nói gì.

Lặng lẽ xuống nhà vệ sinh thay đồ.

Tôi muốn nhanh chóng ra khỏi nhà quá.

Việt Nam: mai cha cho con đi chơi nhé (vui vẻ)

Đại Nam: đc nhưng con đi chơi với ai?

Khi nào về?

Việt Nam: con đi cùng China mà, cha đừng lo!

Đúng 7h tối mai con về mà!

Mặt Trận: có cần anh đi cùng ko / gắp thịt cho VN/

Việt Nam: ko cần đâu mà!

Mọi người yên tâm!

Đại Nam: ừm!

Đc rồi con cứ đi đi /gắp đồ ăn cho MT và VN/

Thấy họ vui vẻ như vậy tôi dù muốn nói gì cũng chẳng buồn nói nữa.

Sợ rằng ko khí vui vẻ này sẽ lại bị tôi phá hỏng mất.

Bước ra khỏi nhà, một mình bước đi trên con đường đông đúc và nhôn nhịp, tôi muốn nhanh đến cách đồng hoa quá!

Ở đây tôi lạc lõng , buồn lắm, cô đơn lắm!

Đến đó rồi tôi chắc sẽ đỡ hơn nhỉ?

Các bạn hoa chắc sẽ làm bạn với một người nhàm chán như tôi thôi.

Tôi rất muốn có bạn, khổ nỗi ko ai muỗn làm bạn với người nhàm chán cả.

Họ bảo "tôi quá nhàm chán".

"Chơi với tôi chắc thành tự kỉ quá".

Đến nơi rồi!

Chà nơi này lúc nào cũng đẹp nhỉ?

Tôi phải tranh thủ tận hưởng mới được!

Sợ sau này ko thể chơi với chúng được nữa thì buồn lắm!

Tôi đi chơi từ tận sáng tới tối mới về.

Vừa bước vào nhà lại xuất hiện hình ảnh ấm áp của gia đình mấy người họ.

Ghen tị với Việt Nam ghê, được cha băng vết đứt tay khi dao cứa vào.

Ước gì tôi cũng đc một chút gì đó từ gia đình này.

Hiện giờ bản thân tôi tuy đói nhưng lại ko muốn ăn nữa rồi.

Tôi đi một mạch lên trên phòng mà ko thèm ngoái đầu lại.

Ngồi vào bàn với cuốn nhật kí của mình tôi lật sang mới rồi viết.

Đang viết thì buồn ngủ quá nên gục luôn xuống bàn...và ngủ luôn.

Lúc tôi tỉnh dậy đã là 12h đêm, chắc vậy rồi .

Ơ cuốn nhật kí của tôi đâu rồi nhỉ?

Chắc là lại bị bọn trẻ lấy rồi, cơ mà đang nửa đêm thế này thì lấy kiểu gì nhỉ?

Thôi kệ đi, dù gì cũng ko quan trọng mấy.

Đói quá, thôi mình đi ngủ thêm đi cho đỡ đói.

Tôi tự nhủ trong lòng như thế nhưng vẫn ko ngủ được.

Dù gì hôm nay vẫn chưa ăn gì với cả mấy hôm ko ăn rồi chắc ra ngoài kiếm gì bỏ bụng thôi.

Vừa bước xuống tầng thì thấy anh Mặt Trận đang nấu cháo.

Mà nửa đêm anh ấy còn làm gì ở đây?

VN ốm chăng?

Tôi hơi lo rồi đấy.

Thấy chiếc bụng của bản thân đang gào thét kêu đói, ko nghĩ nhiều tôi mở cửa bước ra ngoài.

Hình như anh Mặt Trận vừa nhìn tôi ấy.

Ko biết nữa ko quan tâm nữa tìm đồ ăn cái đã.

Đi một hồi thì tôi thấy một cây táo, tôi muốn vươn tay lấy một quả.

Mà vươn hết sức vẫn chưa lấy đc tức ghê.

Chắc ra chỗ khác thôi!

Chợt một bàn tay đưa quả táo ra trước mặt tôi rồi bảo "em ăn đi" tôi hỏi:"anh là ai?"

Và nhận lấy quả táo mà ăn một cách ngon lành.

Anh ấy tiếp" rồi sau này em sẽ sớm biết thôi".

Chưa kịp để tôi phản ứng anh ấy đã đi mất.

Trời tối quá chẳng thấy gì nên chắc lần sau ko gặp được rồi.

Thôi để khi khác em trả ơn anh nhé.

Tôi rảo bước về nhà, trên con đường hoang vu vắng vẻ tôi cố đi nhanh để đỡ sợ.

Tại nó yên tĩnh quá mà.

Về đến nhà thì quả táo trên tay cũng hết, giờ tôi mới để ý, tay tôi từ lúc nào đã có thêm một chiếc vòng vậy?

Chắc anh ấy tặng tôi đây.

Lên phòng tắt đèn, hôm nay mệt quá mong ngày mai sẽ tốt hơn chút.

_______________________________________________________

Hoàn thành ngày : 1.7.2024 (Noveltoon)

Đăng lên Wattpad: 25.8.2024

*Đã qua chỉnh sửa sau khi lên Wattpad*
 
[Mt X Vh X Ame] Yêu 1 Người Như Tôi Sao?
Nhà mới


______________________________________________________

Việt Hoà pov :

Haiz... trời lại sáng rồi sao?

Nhanh thật đấy, tôi mệt quá, tôi luôn có ý nghĩ muốn ch#t nhưng rồi lại thôi.

Chắc tôi tham sống sợ chết nhỉ?

Chán thật đấy, giá như tôi dũng cảm hơn chút nhể.

Rầm Rầm [tiếng đập của]

Dưới nhà có tiếng động gì vậy ?

Giống tiếng phá cửa ghê.

Tôi tò mò mà bước xuống cầu thang.

Chà, đúng là sự tò mò hại ch#t con mèo mà.

Tôi nghĩ bản thân nên ở trên phòng vẫn hơn.

Vừa xuống cầu thang tôi hỏi mọi người trong nhà: "Có chuyện gì vậy?"

Và tất nhiên ko ai đáp lời.

Tôi quan sát tình hình một lúc thấy cả nhà tôi ngồi một góc tường, ở cửa có 1 đám người kì lạ ở đó.

Họ chĩa nòng súng vào đầu tôi.

Rồi họ thì thầm với nhau một chút rồi cử một người lính ra hỏi :"Who is this boy and what is he doing?"[Cậu bé này là ai và cậu ấy đang làm gì vậy?]

À thì ra là một người ngoại quốc.

Chắc là gia đình tôi sắp toang thật rồi.

Tôi trầm mặc rồi nói:"Only one person lives there for free" [Chỉ là một người ăn nhờ ở đậu thôi] họ có chút bất ngờ, gia đình tôi cũng thế.

Việc tôi nói bằng tiếng anh ghê gớm lắm sao?

Haha.. chắc họ nghĩ tôi là người Việt nên sẽ nói Tiếng Việt chứ ko phải Tiếng Anh.

Thật ra tôi đã biết Tiếng anh từ lâu chỉ là lâu rồi ko nói có hơi quên thôi.

America: I find you [ tôi tìn thấy cậu rôi]

Việt Hoà: do we know each other? [Chúng ta có biết nhau à?]

America: I know you but you just don't remember me~ [ Tôi biết cậu nhưng cậu ko biết tôi thôi]

Việt Hoà: verify it! [kiểm chứng đi/ xác minh đi]

America: Oke~ /cầm lấy tay của cậu/

America: Here is it! [Nó ở đây]

Việt Hoà: I remember! [tôi nhớ rồi]

Việt Hoà:Why are you looking for me, 'gentleman'? [Tại sao bạn lại tìm kiếm tôi thưa, 'quý ông'?] /nhấn mạnh/

America:Follow me, I will forgive them.[ Theo tôi tôi sẽ tha cho bọn họ] /giọng cợt nhả/

Việt Hoà: Really? [thật ko]

America: yes~ [thật]

Việt Hoà:I agree [tôi đồng ý]

Dù gì tôi cũng ko thik gia đình này lắm.

Tuy rằng nói là ghét Việt Nam nhưng thực ra tôi thương nó lắm!

Còn Mặt Trận thì ngược lại tôi thật sự ghét anh ấy.

Chứ ko hề nói điêu.

Nhìn lại gia đình lần cuối, tôi có chút hối tiếc rồi.

Thôi ít nhất thì gia đình tôi đã thoát nạn.

Mong em sẽ luôn khoẻ nhé Việt Nam yêu dấu.

Tôi thật sự rất thích nụ cười của em đó.

America: đi nào mấy người có gì nói hết với nhau đi!

Rồi cậu bé này sẽ là của tôi đó!~

Việt Hoà: tôi ko có gì để n-

Mặt Trận: anh muốn hỏi em một điều cuối!

Việt Hoà: hỏi đi. (Mặt lạnh tanh)

Mặt Trận: em có...ghét anh ko?

Việt Hoà: /mấp máy nói gì đó +cúi mặt xuống/

America: ôi trời, tội nghiệp thật đó~

Mặt Trận: người nói gì cơ? /căm phẫn nhìn Ame/

America: cậu ta nói rằng...

America: ... tôi thật sự ghét tất cả các người.

Phải ko? /quay sang nhìn Việt Hoà/

Việt Hoà: /Hơi bất ngờ trc câu nói của America/

Mặt Trận: em thật sự ghét anh sao?

Việt Hoà?

Việt Hoà: đừ- Đừng CÓ GỌI TÊN TÔI! /cúi gằm mặt xuống/

America: thôi nào cậu bé /bế cậu dựa người mình/

Việt Hoà: .......(vô cảm)

Việt Nam: Anh Việt Hoà cũng ghét em sao?

Việt Nam: anh Việt Hoà?

Anh trả lời em đi! (Thoáng buồn)

Việt Hoà: đó giờ các người có quan tâm tôi đâu?

Để tôi yên đi!

America: Buồn tiếp đi từ giờ cậu ấy đã là của tôi!

Vậy là tôi đã thực sự được giải thoát đúng ko?

Tôi ko biết nữa?

Chắc là do chiếc vòng tay này~ có thể anh ấy là người từng cho tôi quả táo kia sao?

Anh ấy tốt thật đấy, gặp nhau có đúng1 lần.

Kì lạ quá sao anh ấy biết nhà tôi nhỉ?

Hỏi mới biết được.

Việt Hoà: mạn phép hỏi anh chút

America: có chuyện gì vậy hả /đang lái xe/

Việt Hoà: sao anh biết tôi ở đây?

America: because it's a secret! /mỉm cười nhìn Hoà/

Việt Hoà: haizz... sao cũng được tuỳ anh /ngả ra ghế/

America:* đáng yêu*

Trong suốt quãng đường chúng tôi chỉ trò truyện linh tinh.

Đến nơi rồi!

Rộng thật đó.

Chắc rộng gấp mấy lần nhà tôi!

Có vườn hoa nữa!

Và đó còn là hoa Lavender tôi thích!

Ước gì đây ko phải là một giấc mơ nhỉ?

Thích quá!

______________________________________________________

Hoàn thành ngày : 3.7.2024

Đăng lên Wattpad: 17.8.2024

*Đã qua chỉnh sửa khi đăng lên Wattpad*
 
[Mt X Vh X Ame] Yêu 1 Người Như Tôi Sao?
Chap 3: luyến tiếc?


Truyện xàm nhảm ko liên quan đến lịch sử.

Truyện đc xây dựng bởi trí tưởng tượng của mình.

Đặc biệt các bạn ko chê nv truyện mình.

Truyện sẽ khác với lịch sử/ lệch lịch sử

Mình sẽ cố gắng cải thiện cho cốt truyện thêm phần cuốn hút.

Mong mọi người ủng hộ. 💗💗💗

_______________________________________________

Việt Cộng/ Mặt Trận pov:

Vậy là em ấy thật sự rời bỏ tôi rồi sao?

Có phải tất cả là tại tôi ko?

Tại sao tôi lại ko nhận ra sớm hơn nhỉ?

Giá như tôi quan tâm em ấy hơn một chút thì tốt biết mấy.

Để ý mới thấy em ấy hình như đang khóc!

Em ấy khóc sao?

Tại sao lòng tôi lại đau như vậy?

Tại sao?

2 người họ đang thì thầm gì vậy?

Tên 50 sao kia là ai cơ chứ?

Việt Nam: Anh Việt Hoà cũng ghét em sao?

Việt Nam: anh Việt Hoà?

Anh trả lời em đi! (Thoáng buồn)

Việt Hoà: đó giờ các người có quan tâm tôi đâu?

Để tôi yên đi!

America: Buồn tiếp đi từ giờ cậu ấy đã là của tôi!

Hắn bế em ấy lên chiếc xe sang.

Hắn quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt đắc chí như mới cướp được một món đồ gì quý hiếm lắm [ nói gọn là như vớ được vàng] rồi nháy mắt với tôi.

Sau khi hắn phóng xe đi lâu rồi.

Tôi vẫn cứ ngồi đó ngơ ngác nhìn theo bóng dáng chiếc xe mà lo nói gì.

Tại sao "tôi" của lúc đó ko cản lại nhỉ?

Tự trách quá, hối hận quá!

Tôi hận bản thân mình vô dụng vì ko níu kéo được em ấy!

Việt Nam mới 10 tuổi nhưng như hiểu được vấn đề mà cúi gằm mặt xuống khóc.

Chắc nó buồn vì người từng yêu thương và cũng là người lén cho nó kẹo mỗi khi nó muốn ăn mà bị cấm lại đi lên xe người khác đi mất.

Cha Đại Nam ko nói gì chỉ lấy khăn lau đi những giọt nước mặt long lanh đó chả Việt Nam.

Căn nhà giờ đây tràn ngập ko khí u ám.

Ko ai nói câu gì cả.

Ngoài tiếng khóc của Việt Nam ra.

Mọi người như hiểu được rằng tại bản thân mà em ấy mới rời đi!

Bản thân quá tệ bạc với em ấy rồi mới khiến em ấy như thế.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đã được 2năm rồi !

Em đang ở đâu vậy Việt Hoà?

Mọi người hối hận rồi!

Em về đi, anh hứa sẽ chăm sóc em tốt hơn mà!

Anh hứa đấy!

Việt Nam năm nay cũng 12 tuổi rồi.

Nó muốn gặp em lắm.

Năm nào sinh nhật nó cũng ước một câu giống hệt nhau là:" Em nhớ anh Hoà rồi!

Em muốn gặp anh ấy thôi!

Em ko cần quà đâu"

Nói mới nhớ, cái ngày em bỏ anh, em mới 12 tuổi mà nhỉ ?

Một đứa trẻ vào lứa tuổi ấy phải nổi loạn chứ?

Còn em thì sao?

Ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Hiểu chuyện đến đau lòng.

Anh nhận ra rồi, vì làm con giữa nên ít nhận được sự chú ý hơn.

Người lớn chỉ chú ý tới con út cần chăm sóc bởi yếu đuối hơn, con cả học giỏi hơn mà thôi.

Em cũng chẳng đòi hỏi gì cả mà chỉ ngoan ngoãn chấp nhận nó thôi!

Xem phòng em, anh đau như thắt ruột lại, nó đơn giản đến khó hiểu.

Nhà ta đâu thiếu tiền.

Phòng em đơn giản quá!

Nhìn kĩ nó giống 1 nhà tù hơn là 1 căn phòng ngủ của một cậu bé 12 tuổi.

Rộng vỏn vẹn 2m2 [mọi người có thể xem trên mạng để biết căn phòng TO thế nào] một chiếc giường trắng nhỏ góc phòng và một chiếc bàn gỗ be bé.

Trên giá sách chỉ có 1,2 cây bút còn viết được còn lại 5 cây thì đã hết mực từ lâu.

Một cuốn sách với tựa đề nhật kí.

Đơn giản vậy thôi sao?ko có gì để trang trí à?

Tường lẫn cả căn nhà đều sơn màu trắng?

Nhạt nhẽo vậy?

Cuốn nhật kí của em như một nhát dao chí mạng đâm xuyên ngực anh.

Nhiều lần em bị ốm hay ko khoẻ chẳng ai quan tâm cả...... em lại tự mình chịu đựng.

Trong ngật kí em có viết về một người bí ẩn tốt bụng.

Em viết " Chắc rằng anh ấy là người tốt nhất thế gian đối với tôi rồi!

Lần đầu tiên gặp cũng rất lâu rồi chứ ko phải hôm nay.

Anh ấy tặng cho mình một bông hoa lanender đó!

Hôm anh ấy còn giúp tôi hái táo đó!

Lúc tôi ko chú ý thì anh ấy đã tặng cho tôi một chiếc vòng tay nhỏ xinh, nhưng đối với tôi nó có lẽ hơi rộng.

Anh ấy nhẹ nhàng quá!

Luôn giúp đỡ tôi lúc khó khăn."

Có lẽ em ko biết nhưng tôi chắc rằng đó là tên"the United States of America" đó rồi.

Anh gặp lại hắn rồi.

Tên 50 sao ấy hắn giàu lắm.

Chắc em đang ở với hắn nhỉ?

Em sẽ ấm no hơn ở đây chứ?

Em có được đi học ko?

Hắn có nạt em ko?

Có bạn mới ko?

Có hạnh phúc, vui vẻ ko?Anh mong em sẽ vui vẻ hơn ở đây!

Anh thực sự, rất rất nhớ em đấy!

Em về đi mà!

Đáng lẽ anh à ko gia đình nên quan tâm em hơn một chút thì tốt biết mấy!

Nếu thế chắc em sẽ ko bỏ nhà ra đi nữa đâu nhỉ?

Lẽ là vậy, có lẽ đây chính là"Có không giữ thì mất đừng tìm" mà người ta hay nói đó.

Bây giờ có hối hận cũng muộn rồi!

Em đã đi 2 năm rồi!

2 năm!

2năm dài đằng đẵng anh chờ em... anh 15tuổi rồi.

Sắp thi cấp 3 rồi.

Chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?

Việt Hoà?

Yêu em nhiều đến phát điên rồi chăng?

______________________________________________________

Hoàn thành ngày : 6.7.2024

Số chữ ko tính phần giới thiệu trên: 972 chữ

Tổng tất cả chữ: 1049


 
Back
Top Bottom