Ngôn Tình Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,266,947
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXauY7tHVQxR2qQcy3yhkHx6XAgKdDdmeaIdMVJpDSTg0H-2xWUALzEgnaXgdtBNcTx8-0Ss8Kvk1H86hZfBo0ulNLicxp9yD_MPoaSCyywNb1dtMDxfBc-4LUvC_x0OxB-BRoRpzv0SedGMUmfy9jd=w215-h322-s-no

Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Tác giả: Mộng Linh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Mộng Linh

Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Một cô gái tên là Lục Ánh Kim, sở hữu ngoại hình khá mũm mĩm với số đó 96-83-104 cao 1m60 không được xinh đẹp. Cô nghĩ rằng người như mình thì không bao giờ có một tình yêu đẹp.
Không ngờ tối đó cô đã cứu một người đàn ông....
Định mệnh cho cô được nhận là trợ lý người mình từng cứu. Sau một khoảng thời gian tiếp xúc và có tình cảm với nhau nhưng Lục Ánh Kim lại lùi bước để cô bạn thân mình bước đến.
Liệu Lục Ánh Kim sẽ như thế nào khi giữa tình bạn và tình yêu. Khi cô luôn tự ti và bị người khác body shaming.....
Cái kết chuyện tình của họ là HE hay SE??...
Nữ 9: Lục Ánh Kim
Nam 9: Dương Triết Hàm​
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 1: 1: Gặp Gỡ


Xin chào tôi tên là Lục Ánh Kim năm nay 22 tuổi mới vừa tốt nghiệp đại học chuyên ngành quản trị kinh doanh.

Một cô gái học lực bình thường mà nhan sắc còn bình thường hơn.

Đúng vậy! Là một cô gái mũm mĩm với thân hình có số đo ba vòng là 96-83-104, khá là mập ấy.

Tuy cuộc sống của tôi không được tốt đẹp và thuận lợi, năm hai đại học tôi đã quyết định dọn ra ở riêng không ở cùng gia đình và tự mình lo mọi việc.

Tôi luôn cố gắng và tin rằng một ngày nào đó sẽ gặp được những điều tốt đẹp và còn gặp một người bạn trai thương yêu tôi từ trong tâm hồn...!À quên, tôi có một người bạn thân khá xinh đẹp sở hữu thân hình nóng bỏng mà tôi luôn ao ước.

Cô bạn đó tên là Trần Ngọc Diệp là một người bạn học chung từ cấp hai lên đến đại học.
..........
Lục Ánh Kim đang ngồi trên bàn máy tính trong phòng mình cô đang làm một cái CV thật là ấn tượng để xin việc đây.

Hazz một sinh viên mới ra trường thì xin việc có lẽ là một việc không hề đơn giản chút nào.
Chính vậy vì kinh tế có hạn nên cô chỉ thuê một căn nhà nhỏ có một phòng ngủ và một khách cùng với phòng bếp.

Không gian tuy nhỏ nhưng sẽ đủ cho một người ở nhỉ?
Ren reng reng...!Tiếng báo thức điện thoại vang lên bây giờ là bảy giờ tối.

Lục Ánh Kim lập tức lưu lại CV mình đang làm, thay quần áo ra khỏi nhà đi đến siêu thị.

Vì tám giờ tối siêu thị sẽ giảm giá các thức ăn nên cô tranh thủ tới đó gom một ít.
Từ nhà đến siêu thị mất khoảng nửa tiếng mới đến nơi, vì cô đi bằng chiếc xe đạp nhỏ nên mất thêm mười lăm phút.

Vừa hay đến siêu thị cũng gần đúng giờ, cô cầm trên tay tờ giấy note trên đó ghi những món ăn cần mua như là: Gà đông lạnh, một thùng mì gói, rau, trứng, sữa chua, bột mì, táo,....
Đang mải mê xem mục mình đã liệt kê trước đó, thì từ loa vang lên thông báo: Xin kính chào quý khách, bây giờ là tám giờ các thức ăn đang được giảm giá.

Mong quý khách hãy chú ý giữ tài sản cá nhân như ví tiền phòng trường hợp kẻ gian lấy cắp.

Xin cảm ơn
Ngay lập tức Lục Ánh Kim nhanh tay đẩy chiếc xe tiến vào khu giảm giá, những người khác cũng đua chạy theo nhưng sao nhanh bằng cô.

Rất nhanh chỉ mất hơn mười lăm phút trong giỏ xe đã đầy ấp những thứ cần mua.
Thanh toán xong cô chạy trên chiếc xe đạp nhỏ của mình vào con hẻm tối vì nhà trọ cô thuê cũng nằm trong một con hẻm như vậy giá sẽ rẻ hơn tuy an ninh không tốt lắm.

Vừa chạy vừa ngân nga bài hát tự chế của mình:
"La là lá lá la...!Một con thỏ con đang vào hang một con sói...!Lá là lá lá la....!Con sói thật hung dữ...!La La La....!Á á...Tránh ra đi...Chết rồi...!A"
Chiếc xe cô đang chạy xuống dốc bỗng có một người từ bên trong con hẻm khác chạy ra chắn giữa đường, dừng không kịp thế là cô đụng trúng người đó, cả hai té lăn ra đường.

"A...!Đau chết mất."
Lục Ánh Kim nhìn sang người mình vừa mới đụng là một người đàn ông đang nằm đó ôm chặt một bên tay gương mặt không còn chút máu.

Sao vậy chứ! Mới đụng một cái sao lại nặng thế này...
"Anh gì ơi...!Anh có sao không?"
Cô lấy tay đụng vào người đó trên bàn tay cảm giác đã dính gì đó, đưa tay lên nhìn rõ...Là máu sao?
"Tôi...Tôi xin lỗi...!Tôi không muốn đụng anh bị thương đâu."
"Nhà cô ở đâu?" - Hắn đột nhiên hỏi.
"Nhà tôi gần đây."
"Nhanh lên đưa tôi về nhà cô, không kịp mất"
"À..

à được."
Cả hai nhặt lại thức ăn cho vào túi, cô chở hắn trên chiếc xe đạp của mình nhưng...Sao nặng quá vậy nè...Nhìn như vậy mà nặng không tưởng...!Phải cố lên, mày đụng người ta chảy máu đó...
"Nhanh một chút." - Hắn liên tục ngoái đầu nhìn phía sau xem có ai đuổi theo không?
"À được...!Tôi đang cố."
Hắn thở dài đạp hai chân xuống đất dùng lực đẩy để chiếc xe đạp chạy nhanh hơn.

Rất nhanh đã đến nhà, cô mở cửa để hắn vào trong.
Vừa vào liền cởi chiếc áo vest đen dính máu ra, cả người ngồi xuống đất tựa lưng vào tường gương mặt đau đớn.
"Anh chảy máu nhiều quá để tôi đi lấy ít đồ cầm máu."
"Lấy một con dao hơ qua lửa nóng đem ra đây giúp tôi."
"À...!Được."
Lúc sau cô nhanh chóng đem ra đưa cho hắn, nhưng vẫn không biết lấy nó để làm gì.
Cầm lấy con dao, hắn xé bỏ một lớp áo sơ mi ra không chút ngần ngại đẩy con dao nóng vào máu chảy ra càng nhiều tiếp theo lấy viên đạn cắm bên trong da thịt ra.
Nhìn cảnh này Lục Ánh Kim hơi hoảng sợ vì lần đầu thấy một người bị đạn bắn còn tự tay lấy viên đạn ra.

Chết rồi...!Không lẽ cô đã đâm trúng một tên cướp hay là một tên xã hội đen...Còn mang về nhà chút nữa có giết cô luôn không?
Hắn lấy xong viên đạn liền thở phàn nhẹ nhõm hướng mắt nhìn gương mặt tái mét của ai kia nói:
"Đừng suy nghĩ lung tung, tôi sẽ không hại cô, mau đưa tôi vải băng cầm máu."
Cô nghe vậy gật đầu đi lấy vải băng sau đó băng bó giúp..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 2: 2: Tìm Việc


Cô ngồi cách xa hắn cả thước không dám cử động.

Sợ làm điều gì đó không đúng một dao cô sẽ chết tại chỗ.

Nhưng mà nhìn kỹ anh rất đẹp trai là người đẹp nhất trong số những người đàn ông cô gặp, gương mặt chuẩn hơn cả điêu khắc...Nếu mình đẹp mình chắc chắn sẽ cua anh ta...!Hihi cái đồ mê trai này...
"Cô tên gì?"- Anh bất ngờ hỏi.
"Tôi...!Tôi tên là Lục Ánh Kim...Còn anh."
"Dương Triết Hàm."
"Tôi 22 tuổi."
"28"
Cuộc trò chuyện của hai người lại đi vào hẻm cụt, không gian lại yên lặng như lúc nãy.

Bụng cô bất ngờ kêu lên, Lục Ánh Kim mới nhớ mình chưa ăn gì, hỏi hắn:
"Anh...Có muốn ăn chút gì không?"
"Có "- anh gật đầu đồng ý.
Lục Ánh Kim tự tìm đường thoát cho mình chạy lẹ vào bếp.

Ôi cái nguồn không khí lúc nãy muốn ngạt chết người ta mà, may là có chiếc bụng đói này kêu lên không thì quên mất mình chưa ăn tối.

Dương Triết Hàm nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô có chút buồn cười, nhìn bộ dạng của hắn đáng sợ lắm? Cũng phải xuất hiện với hình ảnh đầy máu me ai mà không sợ được chứ.

Dương Triết Hàm nhìn vài bếp nhìn cô gái đang miệt mài nấu nướng kia.

Không hiểu sao nhìn cô không phải thuộc dạng xinh đẹp thân hình cũng không đẹp nhưng lại không như những nữ nhân khác muốn lấy lòng anh mà xịt nước hoa nồng...!lại khiến hắn dễ chịu.
Chưa đầy một tiếng đã xong hai bát bún gà nóng hổi.

Cô vội bưng ra bàn nhìn hắn nói
"Xong rồi, anh vào ăn."
"Ừm."
Cả hai người ngồi đối diện nhau, cô chưa dám động đũa nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm và bát bún bụng thì kêu liên hồi không ngừng, nước miếng thì nuốt không kịp.
Dương Triết Hàm thấy vậy nhếch môi cười " Thật là con thỏ nhát gan lại còn ham ăn." Hắn chủ động cầm đũa ăn trước, sau đó cô mới dám cầm lên ăn.
Sột soạt...!sột soạt...!Bầu không khí không có gì ngoài tiếng hút bún.

Do hai người đang đói nên thoáng chốc hai tô đầy đã sạch sẽ.

Lục Ánh Kim mãn nguyện xoa chiếc bụng no của mình lỡ ợ một tiếng.

Ngượng ngùng nhìn hắn:
"Tôi...!tôi xin lỗi."
"Không sao."
"À để tôi rửa chén anh cứ nghỉ ngơi."
"Cảm ơn, bữa ăn rất ngon."
Dương Triết Hàm quay đi trên môi nở nụ cười vì biểu cảm của cô thật là lần đầu có người con gái không có chút ý tứ như vậy.
Xong xuôi mọi việc cô quay lại thấy hắn đã nằm ngủ trên ghế.

Từ từ chậm chậm lấy một chiếc chăn mỏng lặng kẽ đắp cho anh sau đó nhanh chóng chuồn vào phòng khóa chốt.

Dù sao cũng phải đề phòng hắn ta, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì có khi lẻn vào ăn trộm tiền của cô.

Đêm nay nhất định không được ngủ phải thức canh mới được.

Thế là cô ngồi trên giường nhìn ra cửa phòng trên tay cầm chiếc điện thoại lỡ có chuyện gì phải gọi cho cảnh sát lập tức...
Khò khò khò....!Đúng là căng da bụng trùng da mắt mà...

Ưm...!Ư...!ngủ ngon quá đi
Lục Ánh Kim ngồi dậy nhìn ra cửa sổ mặt trời đã lên cao rồi.

Chết! Vậy mà ngủ quên mất.

Không biết anh ta đang ở ngoài có làm gì không.

Cô vội mở cửa phòng chạy ra thấy trên ghế không có ai cả đi kiếm khắp nơi cũng không có chắc là rời đi lúc sáng rồi.

Cô cầm lấy tờ giấy nhỏ trên bàn đọc: Cần gì cứ gọi cho tôi vào số này 07xxxxxxxx.
Lục Ánh Kim nhìn tờ giấy có chút ngần ngại....!Nhưng hôm qua hắn ta bị đạn bắn chắc là không phải người đơn giản, lỡ như là tội phạm thì sao? Coi như duyên đến đây vậy.

Nghĩ thế cô quăng tờ giấy vào sọt rác bên cạnh.
"Chuẩn bị đi làm thôi."
Như mọi ngày công việc của cô là phục vụ ở một quán cà phê.

Mới ra trường chưa tìm được việc làm nên phải làm phục vụ kiếm thêm, vẫn đi chiếc xe đạp nhỏ kia đến chỗ làm
Leng keng, tiếng mở cửa bước vào.
"Hôm nay đến sớm vậy?" - bạn làm cùng ca với cô tên là Phùng Lâm.
"Dạ, hôm nay chắc em dậy sớm hơn mọi ngày."
"Anh lau bàn ghế hết rồi, em vào thay đồ đi."
"Vâng, cảm ơn anh rất nhiều ạ."
Chưa đến mười phút cô đã thay đồ xong trở ra bắt đầu một ngày làm việc đầy năng lượng.

Do phải kiếm thêm thu nhập nên cô làm cả hai ca đến tối mới về.

Tuy cực thật nhưng bù lại thì lương rất cao nha.
Hết ca thì cô bạn thân Trần Ngọc Diệp đã đợi cô ở quán.

Lục Ánh Kim vui vẻ đi đến ngồi cùng
"Sao cậu lại rảnh rỗi đến đây thăm mình thế?"
"Mình định rủ cậu đi phỏng vấn xin việc với mình.

Lỡ đâu chúng ta sẽ được nhận thì sao?"
"Ở đâu vậy? Vị trí thế nào?"
"Tại tập đoàn Nhất Hàm ở vị trí trợ lý."
"Sao? Vậy...Chắc mình không đậu đâu hay là thôi vậy " - cô tự ti nói
"Này cậu phải tự tin lên, nói rồi nhá ngày mai gửi đơn xin việc với mình" - Trần Ngọc Diệp chắc chắn nói
"Mình...!thôi được để mình thử vậy."
Trần Ngọc Diệp vui vẻ ôm lấy cô cười bảo
"Đúng rồi phải vậy chứ."
Tuy đồng ý nhưng cô vẫn có chút nghĩ ngợi một công ty lớn như vậy tuyển trợ lý thì cô có cơ hội không?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 3: 3: Nhận Phỏng Vấn


Trong căn phòng tối đen, một người đàn ông hút thuốc một hơi, sau đó phả ra một làn khói trắng.

Dưới ánh đèn mờ ảo chỉ có thể thấy được đường nét như tạc tượng của hắn.
Dương Triết Hàm ngồi trầm tư, ánh mắt nhìn ra bên ngoài tấm kính trong suốt có thể thấy được toàn bộ thành phố Gia Mỵ đầy diễm lệ.
Cốc cốc tiếng gõ cửa vang lên.
Một người đàn ông với chiều cao 1m8 trên người là bộ vest đen, lãnh đạm bước vào.

Tay cầm quẹt lửa châm cho anh thêm một điếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ như việc này làm rất thường ngày.
Dương Triết Hàm nhận lấy, nói
"Thế nào?"
"Người truy sát ngài hôm qua chắc chắn là người của Phó Tư Quân." - Mạnh Khải đáp
"Lô hàng của hắn ta khi nào đến?"
"Lúc mười một giờ tối ngày mai sẽ đến bến cảng Tây Khương."
"Chuẩn bị đi."
Mạnh Khải gật đầu đặt chiếc quẹt lửa xuống bàn, đứng thẳng bước ra ngoài.
Nhìn những ánh sáng nhỏ nhoi của đường phố như được thu gọn trong mắt hắn, cả thành phố sầm uất đẹp đẽ này chỉ là vỏ bọc bên ngoài của các cuộc giao dịch bóng tối.
Dương Triết Hàm được sinh ra một gia tộc giàu có từ lâu nhưng gia tộc lớn mạnh là vì buôn bán vũ khí.

Một người đứng đầu gia tộc như hắn thì việc bị truy sát là chuyện thường tình cũng không xa lạ mấy.

Việc xảy ra tối qua đã nằm ngoài dự tính lại vô tình gặp Lục Ánh Kim, may mà viên đạn đó bị bắn trật vào tay....
Món nợ này anh phải khiến Phó Tư Quân trả bằng máu.
............
Reng reng reng....Lục Ánh Kim đang trong cơn say giấc, tiếng chuông báo thức vang lên đập tan giấc ngủ ngon của cô.
"Ừm..

Oa thật là lại đến giờ đi làm."
Mỗi ngày cứ diễn ra quá đỗi bình thường như một vòng tuần hoàn cứ lập đi lập lại.

Không biết khi nào cô mới được một công ty nào đó nhận vào làm.
Cạch....Cạch...Xẹt xẹt....!tiếng nấu thức ăn
Cô đứng trong bếp chuẩn bị một ít thức ăn trưa đem theo.

Dù thế nào đi nữa thì cái bụng này phải no người ta hay nói có thực mới vật được đạo kia mà.

Hôm nay ăn trứng cuộn với ít canh rau thôi nhỉ...Có cần thêm thịt không ta?
"Thịt nướng, thịt nướng....!Ăn thịt nướng..." - tiếng điện thoại reo lên có ai gọi đến
"Alo, xin chào."
"Cho hỏi có phải là cô Lục Ánh Kim không ạ?"
"Vâng, tôi là Lục Ánh Kim."
"Xin chào cô, tôi là phòng nhân sự của tập đoàn Nhất Hàm.

Hôm nay gọi đến để hẹn cô đến phỏng vấn vào vị trí trợ lý mà cô đã ứng tuyển.

Không biết là ngày mai lúc mười giờ sáng cô đến phỏng vấn được không ạ?"
Lục Ánh Kim nghe đến đây muốn lùng bùng lổ tai, nhịp tim đập mạnh đến khó thở.

Không ngờ một tập đoàn lớn vậy mà chọn cô đến phỏng vấn sao? Họ có cô với người nào không vậy?
"Alo, cô Lục Ánh Kim..." - nhân viên lên tiếng hỏi lại
"À, tôi rảnh.

Tôi nhất định sẽ đến."
"Vậy chúng tôi hy vọng cô sẽ đến đúng giờ.

Tạm biệt."
"Cảm ơn..."
Tút tút...
Oaaaa...!Đây có phải là đang nằm mơ không chứ? Thiệt nè, cuối cùng cũng được phỏng vấn rồi.

Ai hãy đánh cô một cái đi được không?
Mang tâm trạng vui vẻ đến nơi làm việc, chạy trên đường nhìn xung quanh.

Hôm nay bầu trời trong xanh mây trắng bỗng đẹp đến lạ thường, những áng mây trên cao thật là rất giống kẹo bông gòn khi ăn nó làm tâm trạng trở nên tốt hơn...
Đến quá cà phê cô vui vẻ đi vào hát líu lo, gương mặt hồng hào lên trông thấy.
"Chào em, tâm trạng có vẻ rất vui nhỉ?"- Phùng Lâm vừa lau bàn nhìn cô bảo
"Em được nhận phỏng vấn ở tập đoàn Nhất Hàm đấy."
"Thật sao? Đó là tập đoàn lớn đấy mà em trải qua mấy vòng rồi?"
"Sao cơ?" - Lục Ánh Kim ngơ ngác hỏi lại
"Thường thường muốn làm việc ở các tập đoàn ớn phải trải qua nhiều vòng thi như: đánh máy, test IELTS, các kỹ năng...Sau đó mới phỏng vấn với các vị giám đốc cấp cao."
Cô có chút bất ngờ, chính mình chưa hề trải qua vòng nào cả mà được đến phỏng vấn luôn à?
"Em chưa trải qua vòng nào thì họ đã gọi bảo đến phỏng vấn."
Phùng Lâm có chút khó hiểu không lẽ cô ăn may đến vậy ư? Anh đi đến đặt tay lên vai cô cười nói động viên mấy phần
"Em đừng lo chắc là mỗi nơi đều có cách khác nhau.

Mình chỉ cần cố gắng lên thôi em nhé."

"Vâng, cảm ơn anh ạ."
"Sao cơ cậu được phỏng vấn rồi?" - cô bạn thân Trần Ngọc Diệp vừa bước vào đã nghe được cuộc trò chuyện
"Thật đó...!Sáng nay mới gọi mình."
Trần Ngọc Diệp vui vẻ nhào đến ôm cô gương mặt không dấu được sự cảm động
"Mình cũng được gọi phỏng vấn.

Hai chúng ta đều được...Haha."
"Thật vậy sao?" - cô có phần khó tin sao lại có việc trùng hợp đến ngạc nhiên
"Đúng vậy.

Ngày mai đi phỏng vấn cùng với tớ nhé!"
"Ừm."
Chiều hôm đó cô quyết định xin tan làm sớm cùng Trần Ngọc Diệp đi mua chút quần áo phù hợp để phỏng vấn.

Cảm giác lần đầu tiên đậu ứng tuyển vào đến vòng cuối thật khó quên.

Vui có, lo lắng có, ngạc nhiên cũng có...Nhưng trên hết phải tiếp tục cố gắng vì mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 4: 4: Căng Thẳng


Đúng giờ Lục Ánh Kim cùng với Trần Ngọc Diệp đã có mặt tại tập đoàn Nhất Hàm.
Trong phòng chờ đến lượt mình ngoài hai cô còn có thêm mười người lẫn nam nữ.

Nhìn trên gương mặt họ dường như không thấy gì là lo lắng cả mà còn rất tự tin.

Vẫn có những lời bàn tán to nhỏ về ngoại hình của cô ở phía sau:
"Nhìn cô ta kìa không có ngoại hình còn dám đến đây phỏng vấn sao?"
"Phải đó! Không khác gì một thùng phi cả...Hahah.

"
"Suỵt nói nhỏ thôi coi chừng bị nghe đó."
"Sợ gì chứ chúng ta đang nói là sự thật mà."
Bây giờ trong lòng cô rất lo lắng mỗi bước đi cũng không dám bước dài còn nghe thêm những lời đàm tiếu về mình.

Hazzz vốn dĩ nên quen với chuyện này từ lâu.
Khi ngồi trong phòng chờ nắm chặt tay bạn mình, mồ hôi hột tứa ra không ít.
Trần Ngọc Diệp an ủi cô
"Cậu đừng lo lắng quá, mọi chuyện đều ổn hết thôi."

"Mình rất căng thẳng lần đầu đi phỏng vấn thế này mà." - cô nhỏ giọng nói
Trần Ngọc Diệp trấn an cô" Không sao đâu, có mình ở đây."
Một nữ nhân viên bước vào trên người mặc một bộ vest sang trọng, gương mặt nghiêm nghị cất giọng
"Lượt đầu tiên xin mời cô Trần Ngọc Diệp và Lục Ánh Kim vào phỏng vấn.

Hai người kế tiếp chuẩn bị."
Hai người mang tâm trạng khá lo lắng bước vào phòng phỏng vấn.

Mở cánh cửa màu trắng, trong căn phòng có một chiếc bàn dài và bốn chiếc ghế.

Hai người nam và một người nữ, còn một chiếc ghế trống ở giữa.

Vừa nhìn khí thế trên gương mặt cũng ngẫm hiểu đây đều lã những lãnh đạo cấp cao.
Hai người gật đầu chào hỏi, đi về hai chiếc ghế trống đối diện với họ.

Lục Ánh Kim căng thẳng có phần nhút nhát không dám đối diện với ba người họ.

Ngược lại với cô thì Trần Ngọc Diệp lại rất tự tin ngẩng cao đầu mặt đối mặt.
Cạch, tiếng mở cửa vang lên.

Âm thanh của tiếng giày " cộp cộp " trong không gian tĩnh lặng.

Người đàn ông có chiều cao vượt trội cùng gương mặt góc cạnh đi đến.

Đột nhiên ba người phỏng vấn cô đứng lên, rất nhanh Trần Ngọc Diệp nắm được tình thế đứng lên chào theo.

Lục Ánh Kim có chút chậm chạp mới đứng lên.
Người đàn ông tự nhiên ngồi trên chiếc ghế trống còn lại, tư thế thoải mái một chân gác chéo lên chân còn lại.

Cả phòng ngồi xuống, một người nữ trong số đó lên tiếng mở đầu
"Chào hai bạn, xin giới thiệu tôi tên Khiết Đổng là giám đốc bộ phận nhân sự, cạnh tôi là giám đốc Lý của bộ phận chiến lược.

Còn lại là giám đốc Phan của bộ phận quản lý, đặc biệt là sự xuất hiện của tổng giám đốc Dương Triết Hàm."

Cô nghe ba chữ" Dương Triết Hàm " khá quen lại không nhớ đã gặp ở đâu.

Vì tính tò mò mới dám ngẩng đầu lên nhìn vô tình chạm ánh mắt đối diện đang nhìn cô.
Đó không phải là người cô đã đụng trúng vào hai hôm trước ư?
Nghĩ đến đây cô không dám đối diện với hắn nhìn sang bên khác.

Tâm trạng cô càng căng thẳng hơn hai tay nắm chặt vào chiếc váy đen đang mặc, hơi thở càng lúc càng dồn dập hơn.
Khiết Đổng lên tiếng nói thẳng vào vấn đề
"Tôi muốn hỏi hai người lý do tại sao ứng tuyển vào vị trí này?"
Trần Ngọc Diệp mỉm cười cất giọng
"Vì tôi thấy các tiêu chí công việc phù hợp với bản thân tôi và tôi nghĩ rằng mình sẽ thực hiện tốt nó."
Vừa nghe câu trả lời vừa đọc CV của Trần Ngọc Diệp, nhìn vẻ mặt của các vị giám đốc có vẻ cũng khá hài lòng:
Tốt nghiệp chuyên ngày kế toán loại giỏi.
IELTS: 7.5
Ngoài ra đã từng có kinh nghiệm thực tập ở một số tập đoàn khác...
Lục Ánh Kim nhận thấy các ánh mắt bắt đầu hướng đến mình.

Hít lấy một hơi thật sâu cố lấy lại bình tĩnh
"Tại vì tôi muốn thử...!thử sức với bản thân.Tôi cũng đã thấy tiêu chí công việc cần có ngoại hình nhưng tôi nghĩ rằng chỉ cần mình có khả năng làm việc tốt thì ngoại hình không quan trọng."
Giám đốc Phan lật xem CV của cô lắc đầu nhẹ
Tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh loại khá
IELTS: 6.0
Chưa có kinh nghiệm thực tập.
Dương Triết Hàm từ lúc bắt đầu dường như ánh mắt không rời khỏi cô nhưng nhìn như không nhìn như đang suy nghĩ một vấn đề gì đó.

Trần Ngọc Diệp ánh mắt cứ dán vào hắn, lần đầu nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đến vậy còn rất chững chạc sự nghiệp càng không cần nói.

Đúng như kiểu người đang tìm kiếm.
Giám đốc Lý nhìn Lục Ánh Kim hỏi thêm một câu
"Điều gì làm cô muốn vào tập đoàn chúng tôi?"
Dương Triết Hàm nhìn cô chờ đợi câu trả lời, hắn đang suy tính có nên nhận cô vào coi như trả ơn hay không?
Cô bớt chợt im lặng một lúc, cả người run cầm cập khi đối diện với nhiều ánh mắt hướng về mình thế này.

Còn ánh mắt sắc như dao từ hắn ta luôn đặt trên người cô.
"Tôi nghĩ môi trường làm việc của công ty khá tốt, là nơi giúp toi trau dồi kinh nghiệm cho bản thân."
Dứt câu cô thở phào nhẹ cả người, có lẽ cô so với Trần Ngọc Diệp rất khác xa bản thân sẽ bị loại rất là nhanh.
Khiết Đổng canh giờ đồng hồ lên tiếng
"Chúng ta sẽ kết thúc tại đây, cảm ơn hai người đã dành thời gian đến đây."
Sau khi cả hai người rời khỏi phòng, hắn cũng đứng lên lạnh giọng nói:
"Nhận hai người này không cần phỏng vấn thêm, tôi không có thời gian."
Hắn rời khỏi phòng, ba người nhìn nhau khó hiểu chưa có gì đã nhận rồi? Nghĩ như thế nào họ cũng chẳng dám ý kiến cũng là tuyển trợ lý cho hắn.
Cũng là làm công nghe theo có lẽ sẽ tốt hơn, nhưng một điều lạ nhất là cô gái tên Lục Ánh Kim rõ ràng bằng cấp, trình độ lẫn ngoại hình đáng ra phải loại từ vòng đầu tiên không ngờ còn được nhận vào làm..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 5: 5: Lô Hàng Bị Tráo


Lục Ánh Kim cùng với Trần Ngọc Diệp ngồi trong một quán nước nhỏ ở ven đường xung quanh là mùi thơm của các xe đẩy thức gần đó.
Lúc về công ty bảo tối nay sẽ có kết quả gửi về mail đợi mãi cũng chẳng thấy có thông báo nào
Cô không thể đợi chờ thêm có chút buồn bảo
"Hay là chúng ta đều bị loại rồi?"
"Không đâu, chúng ta đợi thêm nữa xem sao."
Cả hai ngồi nhìn vào chiếc điện thoại không ai nói với nhau câu nào.
Ting ting...!Email hiện thông báo từ tập đoàn Nhất Hàm.
"Chào bạn Lục Ánh Kim / Trần Ngọc Diệp chúc mừng bạn đã đậu phỏng vấn, chính thức được nhận vào làm tập đoàn Nhất Hàm ở vị trí trợ lý tổng giám đốc.

Thời gian thử việc là ba tháng mong bạn hãy cố hết sức chứng tỏ năng lực của mình không phụ lòng kỳ vọng.

Hai ngày sau lúc chín giờ sáng đến tập đoàn tầng 41 làm việc.
Chúc bạn một ngày tốt lành.

Thân ái!"
Lục Ánh Kim không tin nổi đọc lại xác nhận, hét lên
"Aaaaa...Mình...mình được nhận vào làm rồi."
Trần Ngọc Diệp không thua kém hét lên cùng với cô
"Mình cũng vậy aaaa...Được nhận rồi."

"Hai đứa mình đều được nhận đều được làm chung."
"Phải đó, có cậu làm cùng càng vui hơn."
Hai người ôm nhau san sẻ niềm vui, đúng thật là trùng hợp học chung từ cấp 2 lên đến đại học vẫn chung trường đến bây giờ vẫn làm chung một nơi.

Đây là số phận sắp đặt hai người phải đi với nhau chăng? Liệu tình bạn giữa họ có thể thắng được cám dỗ của cuộc đời này không?
............
Mười giờ tối tại bến cảng Tây Khương, những làn gió lớn liên tục thổi vào bờ.

Tại đây đã xuất hiện hai phe người đứng đối diện nhau.

Trên gương mặt ai cũng xuất hiện vẻ căng thẳng, hung tợn như đã muốn giết nhau đến nơi.
Dương Triết Hàm đứng lên đầu, trên người là một bộ tây trang đen, đôi tay mang bao da.

Ánh mắt sắc lạnh, mái tóc hôm nay không được vuốt lên làm tăng thêm vẻ bí ẩn.

Dưới ánh đèn mờ ảo không rõ làm gương mặt hắn càng thêm vẻ lạnh lùng vốn có.
Mạnh Khải đứng sau lưng hắn ánh mắt kiên định phòng bị dường như có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Phó Tư Quân cũng không kém cạnh ngang nhiên đứng đối diện với hắn không chút run sợ ngược lại có vẻ khoái chí.

Lâu lắm rồi anh mới có dịp quan sát hắn kỹ thế này.
Không khí giữa hai phe trở nên căng thẳng lạ thường dường như chỉ nghe được tiếng sóng biển đánh vào.
Phó Tư Quân ánh mắt gian manh nhìn hắn
"Lâu ngày không gặp, dạo này Dương tổng có khỏe không?"
Dương Triết Hàm nhàn nhạt đáp ám chỉ anh ta
"Câu này mày phải rõ hơn tao?"
"Không phải như thế này mới thú vị sao?"
Dương Triết Hàm khó chịu nói thẳng
"Vào chủ đề chính, tao muốn lấy lô hàng này."
Bộp bộp bộp, Phó Tư Quân nhếch mép cười vỗ tay trên mặt đầy tự tin
"Haha...Tao rất thích tính này của mày nhưng xin lỗi lô hàng này là của tao."
Dứt lời người hai phía bao vây cầm súng chuẩn bị bắn nhau.

Đột nhiên một người từ bên trong con tàu lớn chạy đến chỗ Phó Tư Quân có phần vội vã
"Lão đại, lô hàng bị đánh tráo rồi trong đó không có vũ khí chỉ có toàn đá."
Phó Tư Quân nghe vậy không giữ được bình tĩnh biết bao nhiêu tỷ đổ vào hết lô hàng này lại bị cướp tất cả.

Anh ta tức giận nhìn Dương Triết Hàm từ trong đáy mắt hằn tia máu dữ tợn.
"Thằng ch* mày trả lại cho tao."
Dương Triết Hàm bình thản nhận lấy điếu thuốc từ Mạnh Khải đưa lên hút một hơi sau đó phả ra làn khó trắng bay nghi ngút, lúc sau hắn nhàn nhạc trả lời
"Trả lại cái gì? Lô hàng đó tao còn chưa thấy."
Phó Tư Quân muốn nổi điên lớn giọng
"Mày cố tình ở đây kéo dài thời gian để đánh lạc hướng tráo lô hàng của tao."
Hắn quăng điếu thuốc xuống đất giẫm lên dập tắt, ánh mắt khiêu khích của một người đã dành được chiến thắng
"Mày không ngu như tao nghĩ nhưng mày sai ở chỗ lô hàng bị hóa đá ngay từ lúc bắt đầu.

Tao đến đây là muốn lấy mạng mày."
Dứt câu hắn lấy trong ngưòi ra một cây súng vừa tay nhắm vào đầu của Phó Tư Quân.

Hành động này làm người của anh ta không thể kiên nhẫn thêm hai bên đấu súng.

Âm thanh vang lên chói tai như muốn xé nát cả bầu trời đêm:
"Pằng Pằng...!Pằng..."
Ở giữa chỉ còn lại Phó Tư Quân và hắn, bàn cờ này không cần nói cũng biết ai là vua thật sự.
Phó Tư Quân quăng cây súng trên tay mình xuống đất cười nói
"Đấu súng quá vô vị tao với mày nên đấu tay đôi kết thúc tại đây."
"Được."
Dương Triết Hàm liền đồng ý cũng ném cây súng sang một bên đưa tay lên thủ thế.

Ngay lập tức cả hai đã bắt được nhịp lao đến đánh nhau, Dương Triết Hàm đoán được hướng nắm đấm của hắn nhanh chóng né sang bên khác, không chút nương tay dùng lực không nhỏ đấm thẳng vào bụng hắn.
Phó Tư Quân đau muốn chết đi nhưng ý chí của anh lại không có phép điều đó, vẫn đứng lên đáp trả.

Sau một lúc cả hai người đều thấm mệt, Phó Tư Quân thê thảm vô cùng gương mặt biến dạng đầy máu trong khi đó hắn ta chỉ có chút máu rỉ ra ở mép môi.
Đã đến đường cùng Phó Tư Quân đảo mắt nhìn cây súng đang nằm dưới đất liền nảy sinh ý định.

Anh nhào đến muốn chụp cây súng, Dương Triết Hàm nhạy bén tận dụng đôi chân dài của mình đá cây súng sang một bên, trực tiếp đạp lên bàn tay của Phó Tư Quân.
"Rắc...Aaaa...."
Nghe được tiếng xương đã gãy, anh ta hét lên trong đau đớn.

Dương Triết Hàm chậm rãi nhặt cây súng lên hướng vào người của Phó Tư Quân.

Nếu không giết anh ta thì người chết sẽ là hắn.
"Tạm biệt."
Pằng
Đôi mắt hắn trở nên đáng sợ, không khí lạnh đến cực âm, bắn vào người Phó Tư Quân làm anh chết tại chỗ.

Hắn tháo chiếc bao tay da dính máu ném xuống đất sau đó hút một điếu giải tỏa căng thẳng.
Mạnh Khải phía sau đến chỗ hắn báo cáo
"Người kẻ địch đã giết hết còn lô hàng đã đến kho, người đội mình không ai thiệt mạng bị thương ba người."
"Chữa trị cho họ rồi thu dọn đi."
"Vâng.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 6: 6: Ngày Đầu Làm Việc


Hôm nay là ngày cuối Lục Ánh Kim làm tại quán cà phê, đã biết bao nhiêu lần cô muốn kết thúc công việc phục vụ này nhưng sao trong lòng lại có chút buồn không nỡ xa.

Công việc này đã giúp cô nuôi sống mình một thời gian, còn giúp cô quen biết thêm nhiều người tốt.
Leng Keng...Âm thanh khi mở cửa.
Bước vào quán Lục Ánh Kim nhìn người anh luôn luôn quan tâm giúp đỡ.
Cô lấy trong túi ra chiếc hộp xinh xắn bên trong là một cà vạt màu xanh dương được gói cẩn thận
" Em có món quà nhỏ này tặng anh."
Phùng Lâm nghe thấy dừng việc đang làm ánh mắt có phần khó hiểu nhìn cô:
"Sao đột nhiên lại tặng quà cho anh? Hôm nay cũng không phải là sinh nhật anh hay ngày lễ."
"Chuyện là em được nhận vào làm rồi nên hôm nay là ngày làm cuối cùng.

Em muốn tặng anh một món quà như lời cảm ơn thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều."
Phùng Lâm mỉm cười vui vẻ nhận lấy sau đó bước đến ôm cô.

Lục Ánh Kim khá bất ngờ nhưng không từ chối xem như cái ôm cảm ơn vậy.

Hai người rời ra, Phùng Lâm vui vẻ xoa đầu cô bảo
"Cảm ơn em về món quà, qua môi trường mới nhất là trong tập đoàn lớn phải chú ý cẩn thận.

Có gặp khó khăn gì nhất định phải nói anh đấy nhé."
Lục Ánh Kim cảm động rưng rưng nước mắt gật đầu đồng ý
"Lúc đó anh không được nuốt lời nhé."
"Có bao giờ anh gạt em đâu, đừng khóc."
Anh vỗ vai cô động viên, nhớ đến cô bé sinh viên mới ngày nào còn chạy đến đây xin việc.

Bây giờ đã lớn thêm một chút rồi.
Đến tối khuya hết giờ làm, Lục Ánh Kim quyết định ở lại lâu thêm dọn dẹp quán cùng Phùng Lâm.

Cho dù mai có nghĩ thì hôm nay cô cũng phải làm tròn trách nhiệm của một nhân viên.
Phùng Lâm nhìn trời đã khuya để cô một mình trở về có vẻ không ổn lắm
"Tối rồi để anh đưa em về nhé."
Cô mỉm cười từ chối sợ làm phiền đến người khác
"Em có xe đạp ở đây về nhà cũng nhanh thôi.

Em chào anh ạ"
Nói xong cô rời khỏi đó rất nhanh, tranh thủ về sớm vì mai là ngày làm đầu tiên phải để lại ấn tượng tốt.
Lục Ánh Kim vừa rời đi thì chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước cửa tiệm cà phê.

Một người đàn ông cao lớn cỡ ba mươi tuổi trên người mặc bộ vest đen đến chỗ Phùng Lâm đang đứng nói
"Chào thiếu gia, lão gia nói người đã chơi đủ rồi nên trở về điều hành công ty."
Phùng Lâm nhíu mày nhìn anh ta có chút khó chịu
"Nếu không thì sao?"
" Vậy thứ lỗi cho tôi "
Dứt câu thêm một chiếc xe đen đến có ba người bước xuống dùng vũ lực mang Phùng Lâm lên xe không chút nương tay.

..........
Hôm nay là ngày đặc biệt, Lục Ánh Kim đã thức dậy từ rất sớm chuẩn bị.

Cô đứng trước gương mặc chiếc váy đen cùng áo sơ mi trắng buộc tóc đuôi gà gọn gàng.
Gần đến chín giờ cô đã có mặt trước tập đoàn Nhất Hàm đúng như tin đồn đây là tập đoàn lớn có nhiều trụ sở trên thế giới chỉ mới vừa bước vào đã cảm nhận được không khí nghiêm túc của nó.

Xung quanh mọi người lần lượt đi vào làm việc, thiết kế không gian cũng rất thoáng tạo sự thoải mái không gò bó.
Cô vui vẻ tiến vào quầy lễ tân:
"Xin chào, tôi là Lục Ánh Kim vừa được nhận vào vị trí trợ lý."
Chị lễ tân lập tức liền nhận ra ngay, mỉm cười hướng dẫn cô đến tầng 41 ( tầng chỉ dành riêng một số trợ lý và phòng làm việc chính của Dương Triết Hàm).
Vừa đến tầng đã gặp Mạnh Khải đứng gần đó, chị lễ tân bước đến nói gì đó thì anh đi đến ra hiệu dẫn cô đến bàn làm việc của mình.
"Xin chào, tôi là Mạnh Khải trợ lý chính của Dương tổng.

Từ giờ cô phụ trách việc sắp xếp lịch trình, pha cà phê, mua thức ăn cho Dương tổng.

Ngài ấy rất khó ngủ nên pha cà phê đừng đậm đặc quá không được bỏ đường và chỉ ăn những món nhạt không được quá mặn cũng như đồ cay.

Còn lại tôi sẽ ghi chú thêm đây là bàn làm việc riêng của cô ngài ấy sẽ bấm nút gọi cô bất kỳ lúc nào khi tôi vắng."
Lục Ánh Kim nghe công việc của mình có chút ngỡ ngàng sao nghe giống như bảo mẫu vậy?
Dù vậy cô cũng vui vẻ gật đầu vâng lời theo vì lương ở đây khá cao đối với cô.

"Được, tôi đã hiểu rõ rồi."
"Vậy cô bắt đầu làm việc đi, pha một ly cà phê vào cho Dương tổng."
"Vâng ạ."
Lục Ánh Kim đi tìm đến quầy pha nước uống, thật may đã làm nhân viên ở quán cà phê một thời gian nên về việc này cô rất tự tin.
Có những tiếng nói đã bàn tán về cô ở gần đó.
Thị Bích uống trà gần đó thấy cô liền mở miệng nói với chị Lê Lụy:
"Nhìn kìa đó không phải trợ lý riêng của Dương tổng vừa mới tuyển sao?"
"Chính là cô ta" - Lê Lụy nhàn nhạt đáp.
Thị Bích khinh thường, nịnh nọt Lê Lụy:
"Sao Dương tổng lại chọn cô ta chứ ngoại hình thì mập gương mặt cũng tròn ngay cả tô ít son cũng không có còn chị lại xinh đẹp quyến rũ thế này mà ngài ấy lại không chọn."
"Đừng nói nữa cô ta dù sao cũng là trợ lý riêng coi chừng sẽ đi méc đó." - Lê Lụy nhắc nhở
" Xì."
Cô ta có phần không phục nhếch môi nhìn Lục Ánh Kim đang đứng đó.

Từ trong ánh mắt chứa đầy sự ghen tỵ, ả ta cũng muốn được làm vị trí trợ lý riêng như thế này vì cơ hội tiếp cận Dương Triết Hàm nhiều hơn lúc đó ả sẽ một bước biến thành phượng hoàng nhưng cuộc đời lại không cho phép..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 7: 7: Đói Bụng


Ting....Tiếng máy cà phê báo hiệu đã xong.
Lục Ánh Kim vẫn đứng đó nghe những lời xúc phạm đến mình không tức giận, không mắng lại tuy có buồn thật.

Từ nhỏ cô đã liên tục nghe những lời body shaming ( miệt thị ngoại hình) này biết bao nhiêu lần rồi.

Vâng, thế giới này hiện tượng body shaming người khác luôn luôn diễn ra là đề tài chưa bao giờ ngừng hot.
Cô lặng lẽ rót cà phê nóng vào ly đem đi mặc kệ hai người kia.

Đến trước cửa phòng " Tổng giám đốc " bước chân cô ngừng lại phân vân không biết nên làm gì.
Cô gõ cửa ba tiếng ra hiệu chuẩn bị có người bước vào: Cốc cốc cốc
Vẫn chưa nghe thấy tiếng nói nào, Lục Ánh Kim nhẹ nhàng mở cửa đi vào trong.
Một căn phòng rất rộng màu chủ đạo là đen, trắng, nâu đậm và chiếc tủ để tài liệu lớn.

Ở giữa phòng là bàn làm việc lớn, Dương Triết Hàm ngồi đó gõ máy tính bàn tay như múa trên bàn phím nhìn có vẻ khá nhiều việc.
Hắn nghe âm thanh nhướng mày nhìn cô, tiết kiệm lời:
"Chuyện gì?"
Lục Ánh Kim giật mình nhìn ly cà phê đen nóng trên tay bảo
"Cà...!phê của sếp."

Hắn chỉ tay lên bàn nói, không thèm để ý chú tâm vào việc.
"Để đây, lấy tài liệu trên bàn đi tiêu hủy đi."
"Vâng sếp."
Lục Ánh Kim nhanh chân đặt ly cà phê lên bàn cầm tài liệu mang đi nhanh chóng chạy nhanh ra khỏi phòng vào đó như đi qua nham thạch tuy có điều hòa sao mồ hôi cứ tuôn ra.
Dương Triết Hàm nâng ly cà phê lên ngửi mùi hương thơm nồng, nhấp một ngụm nhỏ hài lòng vị cà phê lan tỏa trong miệng không quá đậm đặc rất vừa phải, xem ra cô nhóc này rất hợp ý hắn.
Lục Ánh Kim đi tìm khắp nơi không biết máy tiêu hủy giấy nằm ở đâu, cô đã đi mấy văn phòng rồi vẫn chưa thấy.
"Cậu đi đâu vậy?" - tiếng của Trần Ngọc Diệp.
Cô nhìn tìm hướng phát ra tên gọi thấy cô bạn thân mình đang đứng photo liền chạy đến.
"Diệp Diệp, cậu có biết máy tiêu hủy giấy ở đâu không?"
Trần Ngọc Diệp chỉ chiếc máy kế bên:
"Đây nè, cạnh máy photo."
Lục Ánh Kim mừng rỡ khởi động máy cho vào tiêu hủy
"May quá, mình tìm nãy giờ may gặp cậu."
Nhìn tài liệu trên tay cô có chút tò mò, Trần Ngọc Diệp hỏi:
"Ai bảo cậu đi tiêu hủy tài liệu này vậy."
"Là Dương tổng bảo mình."
Trần Ngọc Diệp bất ngờ hỏi lại
"Sao? Cậu được làm trợ lý riêng của Dương tổng?"
Lục Ánh Kim thật thà nói:
"Đúng rồi, thật ra mình cũng có chút bất ngờ.

Có chuyện gì sao?"
"A...!không có gì mình chỉ tò mò thôi."
Trần Ngọc Diệp đặt ra câu hỏi lớn, rõ ràng trình độ học vấn bằng cấp, ngoại hình và cách thể hiện đều tốt hơn Lục Ánh Kim.

Thế tại sao không nhận mình để làm trợ lý riêng mà lại.....!
Lục Ánh Kim tắt máy đem rác đi đổ chợt nhớ gì đó quay lại nói:
"Mình xong rồi đi trước nha, sắp đến giờ ăn trưa rồi gặp cậu lúc đó nhé."
"Tạm biệt." - Trần Ngọc Diệp gật đầu nhưng ánh mắt có chút khác lạ.
Lục Ánh Kim vừa trở về bàn làm việc thấy Mạnh Khải đứng đó đợi vẻ mặt trông khá gấp.

Cô vội chạy đến nghiêm túc đứng thẳng:
"Có gì không ạ?"

Mạnh Khải xem đồng hồ trên tay chậc lưỡi một cái
"Tôi có việc bận phải đi nên bây giờ cô chuẩn bị bữa trưa cho Dương tổng nhé.

Nhớ phải thật thanh đạm."
"Vâng, thưa trợ lý chính."
Anh có chút mắc cười về cách xưng hô này lần đâu có người gọi anh đặc biệt vậy
"Cứ gọi tôi là Mạnh Khải."
"Vâng."
Mạnh Khải lập tức rời khỏi đó, cô xem điện thoại tìm những món ăn thanh đạm như: salad, cháo trắng, rau luộc....!Mấy món này có vẻ thanh đạm quá không?
Lục Ánh Kim quyết định chạy đi mua một phần salad gà cùng với bánh kẹp đơn giản.
Xung quanh tập đoàn có nhiều các nhà hàng món ăn khác nên không cần phải đi xa.

Lục Ánh Kim mua thức ăn chưa đầy ba mươi phút đã về đến.
"Cốc cốc...."
Gõ cửa phòng sau đó mới dám bước vào trong, Dương Triết Hàm vẫn chăm chú phê duyệt hồ sơ chất đóng như núi.

Lục Ánh Kim không dám tạo tiếng động lớn đặt thức ăn lên bàn bày ra đợi hắn.
Hơn mười lắm phút sau hắn tạm dừng công việc, bất ngờ nhìn cô đứng đó chờ đợi.

Vừa rồi có lẽ tập trung quá không để ý có người bước vào.

Nhìn thức ăn trên bàn bụng hắn cũng có chút đói bước đến đó ngồi xuống.
Lục Ánh Kim nhanh nhẹn đưa đũa và muỗng cho hắn cầm lấy.

Dương Triết Hàm ăn một ít salad gà sau đó nhìn cô thì nhớ đến món bún gà tối cô làm tối hôm đó.

Hắn lên tiếng
"Cô đói chưa?"
Lục Ánh Kim mỉm cười lắc đầu dối lòng
"Vâng sếp, tôi đã ăn rồi."
Rột rột rột....Tiếng bụng kêu
Cô mắc cỡ ôm bụng mình lại, thật là quê hết sức.

Tại sao lại đánh trống ngay lúc này vậy?
Dương Triết Hàm cố nhịn cười, nhìn hộp bánh kẹp trên bàn nhàn nhạt nói
"Tôi không ăn bánh kẹp, cô ăn đi."
"Dạ...?"
"Cần tôi nói lại?" - hắn nhíu mày có phần khó chịu.
"Không cần, tôi nghe rõ rồi sếp."
Lục Ánh Kim cầm lấy hộp bánh lên, cắn một ít xua tan cơn đói..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 8: 8: Bữa Tối


Dương Triết Hàm nhìn cô không nói gì, tập trung ăn phần của mình.

Hắn vốn không muốn mắc nợ ai xem như hộp bánh thay cho tô bún gà vậy.
Dùng xong bữa trưa Lục Ánh Kim thu dọn trên bàn sạch sẽ nhưng vẫn chưa đi ra vẫn đứng đó như có gì khó nói.
Khi làm việc hắn không thích bị làm phiền, nhìn cô vẫn chưa rời đi
"Còn chuyện gì?"
Cô cầm chặt túi rác trên tay, lấy can đảm để mở lời
"Thưa sếp chuyện là...Phần ăn trưa vẫn chưa trả tiền thật ra tôi không muốn nói vậy nhưng mà tôi rất nghèo."
Dương Triết Hàm đứng hình giây đây là lần đầu tiên có người đòi nợ hắn mà còn là nhân viên.

Từ trước đến giờ bữa trưa của hắn do Mạnh Khải phụ trách nên luôn không nghĩ đến việc này.
Đường đường là một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn lại bị một cô gái đòi tiền ăn trưa, có nỗi nhục nào hơn không? Đúng là chuyện này cũng chỉ có cô mới dám làm.
Hắn lắc đầu lấy trong túi một chiếc thẻ đặt lên bàn cất giọng
"Cô cầm lấy chiếc thẻ này đi, từ giờ cứ dùng nó thanh toán mật khẩu là bốn số 1."
Lục Ánh Kim vui vẻ đi đến nhận lấy chiếc thẻ vàng, cúi đầu bảo
"Cảm ơn thưa sếp, chúc sếp có một ngày làm việc hiệu quả"

Cạch, chạy vọt ra ngoài.
Dương Triết Hàm vẫn nhìn ra cửa đột nhiên có chút cảm giác hối hận khi nhận cô vào làm, thật là làm hắn đau đầu.
Đến năm giờ chiều cuối cùng cô cũng xong mọi việc cần hoàn thành.

Lục Ánh Kim tắt máy tính ra về không quên nhìn phòng làm việc của hắn thấy vẫn còn sáng đèn.

Một người làm việc cả ngày như thế không mệt chút nào sao?
Nghĩ vậy cô chạy đi pha thêm một ly cà phê nóng đem vào cho hắn.
Như thủ tục trước khi vào cô đều gõ cửa ba lần, Lục Ánh Kim nhìn hắn tựa lưng vào ghế nhắm mắt giống như đang ngủ.

Cô nhẹ nhàng hết sức có thể sợ làm hắn tỉnh giấc, đặt ly cà phê lên bàn đi ra ngoài.
Tiếng cửa vừa đóng đôi mắt của ai kia mở ra nhìn ly cà phê nóng trên bàn, bất giác cười mỉm cầm lên thưởng thức.
Vừa rồi do quá mệt cộng thêm hơn một ngày hắn vẫn chưa ngủ được giấc nào vì chứng khó ngủ nên nhắm mắt thả lỏng người một chút.

Một người như hắn vốn không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi.
.............
Lục Ánh Kim về đến nhà liền tắm rửa dọn dẹp nhà cửa xong xuôi hết thì nằm lên chiếc giường êm ái của mình.

Ngày đầu đi làm khá mệt nha nhưng được cái không cần phải chạy đi chạy lại phục vụ như ở quán cà phê.
Rột rột...Bụng lại đói nữa rồi.
Liền vào bếp làm cho mình món mì xào thịt bò thơm ngon bổ dưỡng coi như tẩm bổ để có sức làm việc.

Món ăn chưa xong hẳn thì mùi hương đã bây khắp căn nhà nhỏ.
"Thịt nướng, thịt nướng...Ăn thịt nướng." Nhạc chuông điện thoại vang lên.
Lục Ánh Kim tắt bếp nhìn dãy số lạ một lúc mới quyết định nghe máy:
"Alo, ai vậy ạ?"
Bên đầu dây có tiếng nói:
"Là tôi Mạnh Khải."
"A...Có chuyện gì sao ạ?"

"Phiền cô mang bữa tối đến công ty cho Dương tổng vì tôi còn việc bận.

Ngoài cô ra tôi không tin tưởng ai khác."
Lục Ánh Kim ngây vài giây cô vừa mới về đến nhà ngay cả bữa tối cũng chưa ăn nữa mà
"Alo, cô còn đó không?" - Mạnh Khải lên tiếng hỏi
Cô liền trả lời không dám từ chối tuy đã hết giờ làm nhưng người trả lương cho cô là Dương Triết Hàm....
"Được tôi sẽ mang đến cho sếp ngay."
"Được, cảm ơn cô."
Tút tút tút.
Lục Ánh Kim thở dài mang hai hộp thức ăn ra đem mỳ bỏ vào trong.

Cứ lấy bữa tối làm hai phần không cần phải tốn tiền mua thêm thức ăn coi như tiết kiệm dùm hắn.
Cô chạy vào thay một bộ đồ khác đơn giản trèo lên chiếc xe đạp nhỏ đến công ty.
Giờ này hầu như mọi người đã tan làm hết, chỉ còn vài văn phòng sáng đèn có người tăng ca.

Cả không gian tỉnh lặng làm cô có chút sợ ma, sao lại bảo cô đến công ty giờ này.

Chạy nhanh vào thang máy bấm tầng 41...
"Cốc cốc cốc."
Cô mở cửa bước vào vẫn thấy hắn làm việc gương mặt có chút mệt mỏi.
Dương Triết Hàm nghe tiếng có người vào nhìn lên có phần ngạc nhiên.

"Không phải tan làm rồi?"
"Anh Mạnh Khải có việc bận bảo tôi mang bữa tối đến cho sếp."
"Ồ."
Hắn đứng lên đi đến ngồi trên chiếc ghế dài, cô đem hai phần mỳ ra đặt lên bàn mở nắp đưa đến.

Dương Triết Hàm nhướng mày nhìn mỳ xào nói
"Cô làm?"
"Vâng ạ, đang làm bữa tối nên mang đến đây luôn cho sếp dùng."
Dương Triết Hàm không nói gì cầm đũa ăn, cũng là lần đầu có người dám cho hắn ăn mỳ gói nhưng vị cũng không tệ rất hợp khẩu vị.

Cô cầm lấy phần của mình định mang ra ngoài ăn có gan cũng không dám ngồi đối diện với sếp của mình mà ăn.
"Cô ăn ở đây đi."
"Dạ để tôi ra ngoài ăn..."
Hắn khó chịu nhíu mày, rất ghét khi có ai dám cãi lời mình.
Lục Ánh Kim nhìn hắn sắp tức giận, nhát gan không dám cãi, ngồi một góc không đối diện hắn mở hộp mỳ ra dùng bữa tối..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 9: 9: Trừ Lương


Giờ nghĩ trưa, tại căn teen công ty Lục Ánh Kim với đôi mắt gấu trúc mệt mỏi cầm đôi đũa vẫn chưa ăn được miếng nào.
Trần Ngọc Diệp thấy lạ từ trước đến giờ không phải lúc ăn cô rất hào hứng sao
"Này, cậu sao vậy?"
Cô nhớ lại tối qua sau khi ăn xong Dương Triết Hàm còn bảo cô ghi lại thống kê còn hắn thì đi ngủ, kết quả làm đến nửa đêm.

Đạp xe về nhà đã hơn một giờ sáng nên bây giờ cô cực kỳ thiếu ngủ.
"Tối qua mình thức đêm nên thiếu ngủ ấy mà."
"Công việc cậu nhiều lắm sao?"
"Không nhiều, nhưng khi đối diện với sếp thì mình rất căng thẳng." - cô thở dài nói
Trần Ngọc Diệp lên tiếng động viên khích lệ tinh thần
"Cố lên, cậu làm được mà."
Dương Triết Hàm đang ngồi làm việc bụng có chút đói, nhìn đồng hồ trên bàn đã quá giờ ăn trưa rồi sao cô vẫn chưa mang lên.
Hắn đi ra ngoài nhìn bàn làm việc của cô cũng không thấy đâu.

Nhanh chóng gửi tin nhắn cho Mạnh Khải lấy số, gọi cho cô.
Lục Ánh Kim thấy số lạ chần chừ mới bắt máy
"Alo, ai vậy ạ?"
"Hết giờ ăn trưa rồi cô còn chưa mang thức ăn?"

Cô thấy khó hiểu liệu có gọi nhầm số không
"Xin lỗi, hình như anh nhầm số với ai rồi."
Hắn khó chịu ra lệnh, nhớ không lầm lúc hắn bỏ đi có để lại số điện thoại mà cô không thèm lưu số hắn à? Có biết bao nhiêu người muốn cũng không được không?
"Lục Ánh Kim, tôi cho cô năm phút lên đây."
Tút tút tút...
Cô ngẫm lại giọng nói có chút quen không lẽ là...Trời ơi quên mất bữa trưa cho sếp.
Lục Ánh Kim vội vã chạy vào thang máy lên tầng 41, đôi chân dừng trước cửa phòng không dám bước vào.

Có khi nào hắn tức giận đuổi việc cô luôn không? Hay sẽ mắng cô một trận bắt tăng ca đến tối?
Cốc cốc cốc...
Cô nhẹ nhàng mở cửa bước vào, Dương Triết Hàm ngồi trên chiếc ghế sofa dài nhìn đồng hồ
"Cô trễ hai phút trừ 1/3 số lương tháng này."
Lục Ánh Kim nghe vậy muốn khóc đến nơi, trễ có hai phút thôi sao trừ nhiều thế
"Sếp đừng trừ lương tôi mà, lần sau sẽ không quên bữa trưa của sếp nữa."
"Còn muốn lần sau?" - hắn cố tình làm khó
"Không có, không dám."
"Lương thì phải trừ nếu biểu hiện tốt tháng sau tăng lương."
Lục Ánh Kim nghe " Tháng sau tăng lương " phấn khởi trở lại.

Cô nhất định sẽ làm tốt...!Hahah
Dương Triết Hàm nhìn đôi mắt thâm quầng của cô cũng đoán ra nguyên do là hắn nên mới bảo tháng sau tăng lương.

Khoan đã, sao tự nhiên để ý cô ta làm gì?
Hắn lấy lại khí chất tổng tài lạnh lùng như mọi ngày, nói
"Lịch trình hôm nay."
Cô lấy điện thoại mở ra phần ghi chú xem
"Thưa sếp, lịch trình hôm nay lúc một giờ trưa có cuộc hợp với đối tác.

Lúc ba giờ đi xem khu nghĩ dưỡng đang xây dựng còn buổi tối hôm nay trống."
"Được rồi, chuẩn bị hồ sơ đi."
"Vâng."
Đúng như lịch sắp xếp cuộc họp diễn ra không lâu lắm chỉ kéo dài hơn một tiếng mới tan.

Do Mạnh Khải gần đây rất bận không đến công ty nên cô đi cùng hắn đến khu nghĩ dưỡng.

Từ công ty đến nơi này mất gần một tiếng rưỡi mới đến nơi trên xe cô không dám ngồi cùng hắn, nhảy lên ghế phụ ngồi, suốt dọc đường cô tranh thủ chợp mắt một lúc.
Gần đến nơi tỉnh giấc, đúng là nơi đây được chọn làm khu nghĩ dưỡng.

Chỉ mới vừa vào thu hai bên con đường tiến vào cây lá phong đã đỏ rực, những chiếc lá vàng khô rụng xuống đường cũng góp phần tạo nên khung cảnh như trong tranh.

Thật tò mò không biết mùa đông còn đẹp đến mức nào.

Hết con đường đến biển cũng là nơi xây khu nghỉ dưỡng.
Lục Ánh Kim khen ngợi khung cảnh
"Wao, ở đây đẹp quá.

Nhìn lá phong đỏ đẹp chưa kìa."
Tài xế tên Trí Cương gật đầu đáp
"Đúng vậy, nếu cô đến đây vào mùa xuân còn đẹp hơn nữa đấy."
Cô hiếu kỳ tò mò
"Vậy sao? Anh đến đây chưa?"
"Tôi có đến đây vào mùa xuân một lần, khung cảnh rất diễm lệ."
"Lần sau anh có ghé bảo tôi đi chung xem nữa nhé.

"

"Ừm."
Dương Triết Hàm ngồi phía sau không nói gì ánh mắt cũng nhìn ra bên ngoài ngắm cảnh.

Đó cũng chính là lý do hắn chọn nơi này để xây dựng khu nghĩ dưỡng.
Chiếc xe dừng trước công trình đang được xây dựng, cô cùng hắn bước xuống xe đi đến phòng trung tâm.
Lục Ánh Kim đi theo sau hắn tiến vào.
Một người đàn ông trung niên là người quản lý ở đây, gấp gáp chạy vào trong.
"Dương tổng, ngài xem có chỗ nào trật ý không ạ?"
Từ lúc đi vào trong hắn đã nhìn và quan sát rất kỹ mọi thứ được xây dựng đúng như bản thiết kế nhưng có điều nhìn tổng thể khu vườn lại không được đẹp.
"Xây dựng lại khu vườn, lấy bản thiết kế khác đến đây."
"Vâng."
Quản lý Phùng chạy đi lấy những bản thiết kế khác mang đến cho hắn.

Sao trán ông ta mồ hôi nhiều thế nhỉ?
Hơn ba mươi phút sau hắn mới quyết định được bản thiết kế khác, quả nhiên rất phù hợp với tổng thể ở đây.
Dương Triết Hàm đưa cho quản lý Phùng căn dặn
"Ngày mai sẽ có kỹ sư đến hướng dẫn.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 10: 10: Bạn Cấp 3 Trở Về


Một buổi sáng chủ nhật mát mẻ kèm theo chút nắng của tiết trời mùa thu.

Hôm nay thời tiết khá tốt còn là ngày nghỉ sau một tuần làm việc, Lục Ánh Kim thức dậy khá sớm giặt chăn và quần áo đem phơi.
Phạch phạch...Tiếng giũ chăn
"Thịt nướng...thịt nướng...!Ăn thịt nướng..."
Cô ngừng tay chạy vào trong nghe máy
"Alo...."
"Ra đây đón tớ"- bên đầu dây vang lên tiếng nói của một thiếu niên trẻ tuổi
Lục Ánh Kim bớt chợt nhớ ra
"Ra?....A...Cậu về rồi sao?"
"Phải đó tớ đang ở sân bay, cậu có ra đón không đấy?"
"Có có đợi tớ."
Tút tút tút....
Cô vui vẻ lập tức thay quần áo bắt taxi đến sân bay.

Trong lòng mang theo chút hồi họp lẫn lo lắng không biết cậu ta sẽ thay đổi ra sao?
Bạch Thanh Phong là cậu bạn thân học chung lớp cấp ba của cô, sau khi lên đại học thì Bạch Thanh Phong quyết định đi sang Mỹ du học.

Hai người đã không gặp nhau khoảng bốn năm, chắc sẽ có rất nhiều chuyện cần nói với nhau rồi.

Chiếc xe taxi lăn bánh dừng trước sân bay, Lục Ánh Kim đi vào trong tìm cổng C như tin nhắn của anh đã gửi trước đó.
Cô mất gần mười phút vẫn chưa thấy anh ở đâu, liền bấm máy gọi đến:
"Này cậu đang ở đâu đấy? Tớ tìm lâu rồi không thấy cậu ở đâu cả."
"Nhưng tớ thấy cậu rồi." - giọng nói có chút vui
Bất ngờ Bạch Thanh Phong bước đến ôm lấy cô từ phía sau:
"Tớ đây."
Nhịp tim của Lục Ánh Kim đập nhanh chưa từng có, vội lấy tay đẩy anh ra giữ chút khoảng cách
"Này cậu đừng có hở chút cứ ôm tớ y như lúc cấp 3 vậy."
Bạch Thanh Phong nhận thấy bản thân hơi lộ liễu, cười trừ đưa tay nhéo hai bên mặt của cô bảo
"Ôi trời bé mỡ này có phải lớn hơn rồi không? Ai kêu cậu mập mập đáng yêu quá làm gì."
Hai bên mặt cô nhói đau gỡ tay anh ra, lầm bầm nói:
"Thật tình đừng nhéo má tớ, rất đau đó."
Thấy cô bắt đầu khó chịu, Bạch Thanh Phong mở lời đánh vào đam mê của cô
"Cậu muốn đi ăn đồ nướng không tớ bao?"
"Đi đi...Sức ăn của mình lên rồi nhé lúc tính tiền cậu đừng có khóc."
"Haha...Được, miên cậu ngon miệng."
Sau đó hai người bắt taxi đến nhà riêng của anh cất hành lý nếu mang vào quán không thuận tiện mấy.
Họ di chuyển đến nhà hàng tiệc nướng nằm trung tâm thành phố.

Cả hai đều chọn gói ăn buffet nhiều món.
Rất nhanh nhân viên đã mang tất cả loại thịt trong gói đã chọn ra đầy bàn.

Bạch Thanh Phong chờ bếp nóng một chút nướng thịt cho cô.
Miếng thịt bò, thịt lợn vừa bỏ lên bếp đã vang tiếng Xèo Xèo nhìn những miếng thịt tiết ra mỡ trên bếp còn mùi thơm của thịt nướng bay lên cao.

Cuộc sống chẳng còn gì vui hơn khi được ăn ngon.
Anh gắp miếng thịt chín đầu tiên vào chén cho cô dặn dò
"Cẩn thận còn nóng đ..."
Chưa kịp nói xong, Lục Ánh Kim đã đưa miếng thịt vào trong nhai ngon lành.

Anh phì cười nhìn vẻ mặt thỏa mãn của cô
"Cậu không thấy nóng à?"
Cô chờ nhai hết mới trả lời
"Nhăm nhăm...Đâu có, còn nóng ăn mới ngon chứ."
Một lúc cô ngồi ăn khá nhiều, Bạch Thanh Phong mãi gắp thịt cho cô ăn còn anh chẳng dùng miếng nào.

Lục Ánh Kim muốn dành nướng
"Để tớ nướng còn cậu ăn đi."
Anh nhất quyết không đưa gắp thêm vài miếng thịt cho cô nói:
"Ai đời lại để con gái nướng thịt chứ, tớ không tiện tay cậu đút cho tớ đi."
Cô thấy vậy cũng được, lấy đôi đũa khác gắp hai miếng thịt gói cùng với rau không lấy tỏi sau đó đưa đến môi anh:
"Nè cậu há miệng ra."
"Aaa~~~~..."
Bạch Thanh Phong thấy cô vẫn còn nhớ anh không ăn tỏi trong lòng vui lên trông thấy.

Đúng là không tốn công mấy năm nay giữ thân trong sạch.
Cô nhìn anh ăn có vẻ hài lòng
"Ngon không?"
"Rất ngon."
Cô cười tự mãn
"Phải ngon thôi, tớ gói mà haha."
"Vậy gói cho tớ thêm đi."
"Được, tớ sẽ cho cậu thêm nhiều thịt."
Ăn xong cô cùng Bạch Thanh Phong đi đến trung tâm mua sắm mua ít đồ dùng cá nhân thì trời cũng sập tối.
Anh nhất quyết đưa cô về đến nhà, hai người đi vào con hẻm nhỏ đến nhà trọ cô thuê.

Lục Ánh Kim chợt nhớ gì đó bảo anh đứng đợi bên ngoài.
Năm phút sau, cô ôm một thùng giấy nhỏ ra trông có vẻ khá cũ nhưng không có bụi được đóng bằng băng keo không có dấu vết đã bị mở ra.
"Đây nè, đồ của cậu trước khi đi du học nhờ mình giữ dùm."
Bạch Thanh Phong ngạc nhiên, không ngờ cô thật sự giữ nó bốn năm nay.

Anh đưa tay nhận lấy chiếc thùng từ cô
"Cảm ơn cậu vì đã giữ nó đến tận bậy giờ."
"Không có gì...!Mà không phải cậu nhờ tớ giữ giúp à?"
"Đồ ngốc...Ngày mai thứ 2 cậu có rảnh không?"
Cô nhớ lại lịch làm của mình
"Tối mai tớ rảnh vì không có tăng ca."
"Mai cậu gửi địa chỉ chỗ làm qua tớ đón cậu rồi mình đi xem phim."
"Được nha, chốt kèo vậy mình đi vào đây.

Tạm biệt."
"Tạm biệt, ngủ ngon."
Cô quay đi vào trong nhà, anh nhìn theo đến lúc cánh cửa đóng lại mỉm cười nhìn chiếc thùng giấy nhỏ bên trong chứa đựng những hình ảnh người mẹ quá cố của mình, nói thầm:
"Mẹ, cô ấy có phải rất tốt đúng không ạ?"
Cuối năm lớp 12, trước khi đi du học anh đưa cô những thứ quan trọng nhất của mình.

Hiện tại, nó đã trở về với anh một cách trọn vẹn.
Có phải mẹ anh cũng rất thích người con gái này giống như anh không?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 11: 11: Linh Cảm


Việc quen thuộc của mỗi sáng hàng ngày khi đến công ty cô đều pha một ly cà phê nóng vào cho Dương Triết Hàm.
Cốc cốc cốc
Cô mở cửa đi vào thấy hắn nằm ngủ trên chiếc ghế dài trông gương mặt mệt mỏi giống như mới vừa ngủ chưa được bao lâu.

Lục Ánh Kim đi đến bàn dài cạnh hắn đang ngủ, đặt ly cà phê xuống bàn sau đó sắp xếp lại tài liệu đang nằm lộn xộn với đồ gạt tàn thuốc có vài điếu đã hút hết.
Nhìn hắn thế này có lẽ chưa dùng bữa sáng mà uống cà phê thì rất hại bao tử.

Nghĩ vậy cô chạy đi mua một phần cháo thịt bò thay ly cà phê bằng cốc nước ấm đặt trên bàn.

Xong mọi việc nhẹ nhàng đi ra làm công việc của mình.
Lê Lụy mặc một bộ đầm công sở ôm sát body quyến rũ, đi đến muốn tiến vào phòng tổng giám đốc.
Cô biết hắn vẫn còn đang ngủ nếu giờ cô ta đi vào nhất định sẽ bị mắng một trận cả cô cũng bị vạ lây, vội đi đến ngăn cản
"Chị ơi đừng vào trong ạ."
Lê Lụy khó chịu lên giọng với cô

"Tránh ra, cô có tư cách gì mà ngăn cản tôi?"
Lục Ánh Kim vẫn đứng đó bình tĩnh nói nhất quyết không cho vào
"Sếp còn đang ngủ trong phòng nếu như vào bây giờ sẽ bị la, chị có xảy ra chuyện gì đừng trách tôi không nhắc nhở trước."
Ả ta nghe vậy có phần đúng, làm ở đây gần một năm chắc chắn biết tính cách của hắn khi bị làm phiền như thế nào.

Lê Lụy tức giận quay gót bỏ đi vẫn không quên buông lời miệt thị ngoại hình người khác
"Thật không hiểu một người vừa mập vừa xấu xí như cô sao lại được chọn."
Lục Ánh Kim nghe vậy ánh mắt nặng trĩu, trên môi cười mỉm đầy tủi thân.
Ting tong, tiếng nhấn nút từ phòng của hắn gọi.
Cô nhanh chân đi vào trong thấy hắn đã tỉnh giấc ngồi trên chiếc ghế dài phần cháo đã được ăn sạch sẽ, ly nước ấm cũng vơi đi một nửa.
"Dạ sếp gọi tôi."
Dương Triết Hàm vừa chỉnh lại cà vạt bảo:
"Dọn dẹp chỗ này đi, đem cà phê mang vào."
"Vâng ạ."
Cô nhanh tay thu dọn lau bàn sạch sẽ lại nghe tiếng hắn nói
"Từ giờ mỗi bửa ăn cô nấu cho tôi đừng được mua bên ngoài không hợp khẩu vị, tăng thêm một tháng lương."
Lục Ánh Kim khó tin hỏi lại
"Dạ...Tăng một tháng lương?? "
"Chưa đủ?"
"Không không, đủ rồi sếp.

Tôi nhất định sẽ nấu thật ngon."
Dương Triết Hàm nhìn dáng vẻ vui mừng của cô đi chạy ra ngoài cửa, bó tay lắc đầu.

Tăng lương đã mừng đến vậy rồi có khi nào thưởng tết cao cô sẽ chết vì sung sướng không? May cô nấu ăn rất hợp khẩu vị của hắn nhất là món bún gà.

Cô vừa pha cà phê vừa hát vui vẻ
"La là lá lá la...Một con thỏ con đang vào hang một con sói...Lá là lá lá la...Con sói thật hung dữ...!La La La...Con sói thật gian manh..."
"Bài này của ai mà em hát nghe lạ vậy?"
Mạnh Khải vừa đi vào đã nghe bài hát làm anh không nhịn được cười.
Lục Ánh Kim ngạc nhiên, mỉm cười hỏi thăm
"Em tự chế đó ạ, mà anh về lúc nào thế?"
"Anh vừa về tối qua, Dương tổng có khó tính với em không?"
Cô xua tay cười vui vẻ nói:
"Không đâu ạ, sếp rất tốt chỉ có đôi lúc sáng nắng chiều mưa thôi mà sếp còn nói tăng lương cho em nữa...Hihi."
"Thật sao? Chúc mừng nhé có lẽ cách em làm việc rất vừa ý Dương tổng đấy."
"Chắc vậy ạ...Mà anh tìm sếp sao?"
"Ừ, anh có ít tài liệu."
"Vậy anh vào đi sếp cũng vừa mới thức."
Mạnh Khải lấy ly cà phê vừa mới pha xong bảo
"Tiện thể anh đem vào giúp em."
"Cảm ơn anh ạ."

Mạnh Khải đi vào trong phòng thuận tay chốt cửa nhằm không cho người khác vào.

Hắn ngồi làm việc nhìn lên trầm tĩnh nói
"Về rồi."
Anh đặt ly cà phê nóng lên bàn cho hắn, đưa tài liệu mình mang đến nói thẳng vào trọng tâm
"Bên kia đã nhận được lô hàng rồi, gần đây với sự ra đi của Phó Tư Quân thì bên gia tộc họ Phó không hề có động tĩnh chỉ e họ đang toan tính gì đó."
Dương Triết Hàm tiện tay bật lửa châm đầu thuốc hút một hơi, làn khói xám mang theo mùi hương bạc hà mát lạnh bay khắp căn phòng.
"Cứ quan sát động tĩnh của Phó Tư Ly ( em trai của Phó Tư Quân, người sẽ lên đứng đầu gia tộc), trước khi có một cơn sóng lớn là hàng vạn con sóng tĩnh lặng."
Mạnh Khải quay gót rời đi
"Vâng, tôi biết rồi xin phép ra ngoài."
Dương Triết Hàm hút một hơi sâu rồi dập điếu thuốc xuống gạt tàn ánh mắt nhìn xa xăm nghĩ ngợi.

Gần đây tình hình có vẻ khá im lặng trong người luôn có linh cảm sắp đến sẽ xảy ra những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát khó mà theo ý hắn được..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 12: 12: Xem Phim


"Thịt nướng...Thịt nướng...Ăn thịt nướng..."
Lục Ánh Kim vừa tắt máy tính chuẩn bị tan làm thì Bạch Thanh Phong cũng vừa gọi đến
"Alo, tớ đến trước công ty cậu làm rồi đây."
"Cậu đợi mình năm phút nhé, xuống liền đây."
Cô tắt máy tính lấy ít tài liệu bỏ vào túi đem theo về nhà làm thêm.
Dương Triết Hàm bước từ trong phòng ra thấy cô đang thu dọn
"Tan làm rồi?"
Cô có chút ngạc nhiên không phải giờ này hắn tăng ca à? Lục Ánh Kim đứng thẳng nghiêm túc trả lời
"Dạ sếp, đúng rồi ạ."
"Tôi đói rồi." - hắn không nóng không lạnh nói.
Tiếng chuông điện thoại cô reng lên lần nữa là Bạch Thanh Phong gọi đến.

Nhanh tay tắt đi có chút khó xử nhìn hắn
Dương Triết Hàm nhìn sơ cũng hiểu vấn đề
"Có việc?"
"Vâng ạ."
"Vậy cô đi đi."
Cạch!

Lục Ánh Kim chưa kịp trả lời thì hắn đi một mạch vào trong.

Không nghĩ ngợi gì nhiều cô vội chạy xuống tìm anh.
Cô nhí nhỏm đi trong im lặng không lên tiếng:
"Hù tớ xuống rồi đây."
Bạch Thanh Phong thót tim ôm lấy ngực mình
"Cậu có thể nữ tính một chút không? Tớ sắp bệnh tim vì cậu đấy."
"Haha...Chúng ta xem phim gì vậy?"
Bạch Thanh Phong lấy trong túi áo ra hai chiếc vé xem phim cười bảo
"Tớ mua vé phim maaa."
"Đây là bộ phim mới ra nè, tớ cũng tò mò về nội dung của nó."
"Vậy đi thôi."
"Vậy để tớ đặt taxi." - Lục Ánh Kim lấy điện thoại ra gọi
Anh lấy chìa khóa xe mùnh đưa lên bảo
"Đi xe của tớ."
"Cậu có xe hả?"
"Tất nhiên, lên đi."
Bạch Thanh Phong chủ động mở cửa xe ghế phụ cho cô bước vào sau đó chiếc xe lăn bánh rời khỏi đó.
Trên tầng 41, Dương Triết Hàm cùng giám đốc Lý Ưng Tụy ( đã xuất hiện chap 4) nhìn thấy toàn bộ.
Lý Ưng Tụy chậc lưỡi trêu chọc:
"Chà đó không phải cô trợ lý riêng của cậu sao? Ai đời lại để sếp mình đói còn đi chơi với bạn trai chứ."
Hắn giữ gương mặt không cảm xúc ngồi xuống chiếc ghế sofa dài, một chân gác lên chân còn lại nói:
"Hết giờ làm tôi sẽ không can thiệp cô ấy đã hoàn thành công việc rồi.

Cậu đến đây làm gì nói đi."
Lý Ưng Tụy ngồi cạnh hắn đáp:
"Sắp đến tôi vận chuyển một ít đá quý đi một mình không an tâm lắm hay cậu cho tôi mượn tên Mạnh Khải vài ngày."
Hắn nhếch bên mày khó hiểu nhìn anh
"Cậu thiếu người?"
"Không thiếu nhưng chẳng có ai được việc như tên trợ lý của câu."
"Mấy ngày?"
"Sau ba ngày tôi sẽ trả người về."

"Được."
Rột rột...Tiếng bụng của hắn vang lên.
Lý Ưng Tụy bịt miệng nín cười lần đầu được thấy hắn ta đói đến mức này.
Dương Triết Hàm không nóng không lạnh nói
"Đi mua bún gà cho tôi."
"Được...mà cậu thích ăn thịt gà từ lúc nào vậy?"
Hắn không thèm trả lời câu hỏi vô vị đó quay lại bàn làm việc xử lý tài liệu.

Lý Ưng Tụy quá quen với cảnh này gật đầu chấp nhận
"Để tôi đi mua cho cậu."
Một lúc lau sau, Lý Ưng Tụy về đến trên tay một hợp bún gà còn nóng bóc khói đưa cho hắn
"Cậu ăn đi."
Dương Triết Hàm mở ra gắp một ít bún lên ăn, nhíu mày buông đũa xuống đóng họp cất lại không ăn thêm.
Anh nhìn cảnh này có chút uất ức chạy đi tìm mua rất khó mà hắn chỉ ăn một đũa rồi không ăn nữa???
"Này cậu đừng quá đáng biết tôi chạy đi tìm chỗ bán rất khó không? Ăn chỉ một đữa rồi cất đi?"
Hắn bình thản lấy khăn giấy lau miệng đáp:
"Rất dở không giống như...."
Lý Ưng Tụy thấy hắn đột nhiên ngưng lại không nói nữa có gì đó mờ ám
"Không giống như ai cơ?"
Dương Triết Hàm biết mình lỡ miệng nhưng vẫn không để lộ cảm xúc tặng cho anh cái nhìn cảnh cáo
"Cậu ra ngoài."
Lý Ưng Tụy biết điều chạy ra bên ngoài không ở lại lâu thêm.
..........

Hai tiếng sau tại rạp chiếu phim, mọi người xem phim lần lượt đi ra ai cũng gật đầu khen ngợi nội dung quá hay những cảnh kinh dị đều làm khán giả thót tim.
Lục Ánh Kim bỏ rác vào trong thùng với Bạch Thanh Phong.
Anh cứ cười cười không nói gì làm cô khó hiểu
"Cậu có chuyện gì vui lắm à cứ cười miết vậy?"
"Hì hì...Tớ nhớ đến khuôn mặt sợ ma của cậu lúc nãy rất đa dạng nha."
Lục Ánh Kim bị chọc đến đỏ mặt giơ tay đáng vào người anh vài lần
"Cậu đừng chọc tớ nữa nha, đánh chết cậu đánh chết cậu."
"Tớ chuộc lỗi bằng cách dẫn cậu đi ăn được không?"
"Ăn xiên nướng ở hẻm ăn vặt."
"Đi thôi, cậu ăn gì tớ đều mua."
Lục Ánh Kim ngạc nhiên không kém phần hào hứng
"Cậu đúng là người bạn tốt nhất của mình...!Hahah."
Bạch Thanh Phong có chút thất vọng " chỉ là bạn thôi sao?" đây không phải thứ anh muốn...Cứ từ từ.
Cô vẫy tay trước mặt gọi:
"Này sao đột nhiên cậu không nói gì vậy?"
Anh giật mình cười cười cho qua chủ động nắm tay dẫn cô lên xe đi đến nơi ăn vặt.
Lục Ánh Kim thấy có gì đó lạ lạ hơn thường ngày vẫn không nghĩ nhiều vui vẻ lên xe nhớ đến những que xiên nướng thơm nứt mũi..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 13: 13: Công Tác


Thoáng chốc mùa thu đã qua, tiết trời mùa đông bắt đầu đến một cách rét lạnh.

Khắp các con đường ngập trong tuyết trắng, không khí lạnh đến 10°C.
Lục Ánh Kim mặc nhiều lớp quần áo, bên ngoài là áo khoác lông lớn để giữ ấm.
Hôm nay cô có lịch trình đi công tác cùng với Dương Triết Hàm đến nước M trong ba ngày.

Lục Ánh Kim đứng trước cổng sân bay đợi hắn đến vì Mạnh Khải nhận nhiệm vụ khác không thể đi cùng họ.
Cô thấy hình dáng hắn vội vẫy tay
"Sếp ở đây."
Dương Triết Hàm đi trước phía sau là một người đàn ông trông khá trẻ kéo vali ở sau.

Hôm nay hắn không mặc vest như mọi ngày chỉ đơn giản áo sơ mi trắng thêm một lớp áo khoác cùng chiếc quần tây đen.
Cô bước đến gật đầu chào chàng trai phía sau
"Chào anh tôi là trợ lý của sếp tên Lục Ánh Kim."
Mạnh Dựt mỉm cười chào lại
"Tôi là Mạnh Dựt anh em ruột với Mạnh Khải."

"Woa, rất vui được gặp."
Dương Triết Hàm chán ghét cái màn chào hỏi vô vị này
"Vé máy bay?"
Lục Ánh Kim nghe vậy lấy trong chiếc túi nhỏ ba vé hạng thương gia
"Đây thưa sếp."
Hắn gật đầu lướt ngang qua cô, Mạnh Dựt nhanh chóng theo sau.

Ba người bắt đầu lên máy bay đến nước M xa xôi.
Họ bay đến nước M mất bảy tiếng tới nơi cũng là buổi chiều tà.
Ở đây cũng chỉ mới bước vào mùa đông không quá lạnh ngược lại ánh nắng mặt trời còn rất ấm áp, thời tiết này trùm chăn ngủ là sướng nhất.
Bước ra khỏi sân bay đã có chiếc xe hơi màu đen được sắp xếp từ trước.

Mạnh Dựt ngồi ghế phụ với tài xế còn phía sau cô ngồi cùng hắn.
Tài xế tên Nghiêm Mạc Tiến cũng là người của Dương Triết Hàm thường xuyên nhận phụ trách công ty ở đây.
"Dương tổng, bây giờ chúng ta sẽ đến biệt thự phía đông."
"Ừm." - hắn nhắm mắt tịnh dưỡng
Từ sân bay đến ngôi biệt thự vùng ngọai ô mất thêm hai tiếng.

Nhận thấy xe tiến vào hai cánh cổng sắt màu vàng đồng to lớn mở ra chào đón.
Lục Ánh Kim thích thú với khung cảnh ở đây rất yên tĩnh, ngôi biệt thự được xây dựng theo nền kiến trúc phương tây vừa hào hùng vừa diễm lệ tông màu chủ đạo là màu trắng, mái ngói trên cao màu xám tro nhìn trông rất cổ kính.

Hai bên là cánh rừng xanh cây cỏ um tùm có một đài phun nước khá lớn nằm giữa sân.
Cô bước xuống trước ngắm nhìn ngôi biệt thự gần hơn, lần đầu tiên cô thấy ngôi biệt thự đẹp đến vậy?
Năm người hầu nữ cùng lão quản gia khoảng năm mươi tuổi cung kính chào đón.
Quản gia Thị là người quản gia lâu đời nhất của gia tộc họ Dương.
"Thiếu gia, mời ngài vào trong."
Lục Ánh Kim cùng với Mạnh Dựt kéo vali theo sau đi vào.

Bước vào trong còn đẹp hơn ở ngoài màu vàng trầm cùng với màu đỏ tạo một không gian vô cùng ấm cúng, lò sưởi đang được đốt xua tan bầu không khí lạnh giá.
Dương Triết Hàm tiến thẳng lên lầu không để ý đến bọn họ.

Quản gia Thị bước đến chỗ cô đang đứng có chút cúi người nói
"Tiểu thư, đi theo tôi đến phòng riêng của cô."
Cô nở nụ cười tươi cúi đầu lễ phép:
"Con tên là Lục Ánh Kim chú cứ gọi tên con ạ."
"Được, con đi theo cha."
Mạnh Dựt đem vali lên phòng cho hắn rồi rời khỏi căn biệt thự vì anh vốn ở đây từ nhỏ chẳng qua bay qua bay lại để hộ tống hắn mà thôi.
Phòng của cô khá lớn với tông màu xanh nhạt rất dễ chịu.

Lục Ánh Kim nằm trên chiếc giường to lớn êm ái, đi đường dài khá mệt cứ thế cô đánh một giấc đến tận tối.
Tám giờ tối khuya, mặt trời đã lặn mất từ lâu thay vào đó là màng đêm buông xuống.

Cô lờ mờ tỉnh giấc cả người khỏe hơn trông thấy, nhanh chóng tắm rửa thay một bộ đồ ngủ dài hình gấu trúc.
Lục Ánh Kim mò xuống lầu tìm phòng bếp vì bụng cô đang rất đói.
"Chú quản gia ơi...Chú quản gia."
Cô gọi một lúc không ai lên tiếng cũng không thấy người hầu đâu.
"Sau bảy giờ tối họ đều rời khỏi biệt thự sáng mai mới quay lại."
Dương Triết Hàm ngồi trên ghế sofa lớn uống cà phê đọc báo mặc một bộ đồ ngủ màu đen thanh lịch.
Cô đi đến chỗ hắn ngại ngùng nói:
"Sếp...!có đói không?"
Hắn nhướng mày nhìn cô hỏi:
"Cô đói?"

"Vâng...có chút."
"Đi thẳng quẹo trái là phòng bếp có đầy đủ thức ăn trong tủ lạnh."
"Vâng ạ."
Lục Ánh Kim vui vẻ chạy vào phòng bếp mở tủ lạnh ra thấy đầy ấp thức ăn và hoa quả không thiếu thứ gì.

Cô lấy thực phẩm trong tủ ra bắt tay vào làm bữa tối.
Cạch Cạch...!xèo xèo...!( âm thanh nấu ăn)
Chưa đầy một tiếng thức ăn đã đầy bàn, có món canh hầm gà bổ dưỡng thanh đạm, rau xào thịt bò với gà kho xã.
Lục Ánh Kim lấy hai đôi dũa, hai cái chén đầy cơm bày trên bàn.
Đi ra phòng khách nói:
"Sếp ăn tối ạ."
"Ừm."
Dương Triết Hàm đặt tờ báo xuống, nhã nhặn đi vào trong ngồi vào bàn ăn.
Cô lần đầu ngồi ăn như thế này cùng hắn có chút căng thẳng thấy hắn gấp trước rồi mới dám gấp theo.
Lục Ánh Kim nhìn hắn ăn trông điềm đạm không gấp gáp ngay cả nhai cũng không có tiếng động nào, chẳng bù như cô ăn như hổ đói..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 14: 14: Tôi Đỡ Cô


Sáng sớm, Mạnh Dựt cùng Nghiêm Mạc Tiến lái xe đến biệt thự.

Cô lên xe ngồi cạnh hắn, chiếc xe ROLLS- ROYCE màu trắng bắt đầu lăn bánh đến chi nhánh công ty của tập đoàn Nhất Hàm.
Chưa đầy một tiếng đã đến nơi, Mạnh Dựt bước xuống mở xe cho hắn tiến vào.

Lục Ánh Kim cùng với Mạnh Dựt theo sau, hai bên nhân viên xếp hàng ngay ngắn cúi chào.

Đây là lần đầu tiên trong năm Dương Triết Hàm đến đây, ai ai cũng hào hứng được gặp Dương tổng.
Lục Ánh Kim theo sau nhìn những cô nhân viên trang điểm lòe loẹt muốn thu hút mà hắn không thèm nhìn lấy dù một cái.
Họ tiến vào tháng máy lên tầng 35, phòng làm việc riêng của hắn ở tầng này.

Thường chỉ có nhân viên lên dọn về sinh hàng tuần ngoài ra không ai được bước chân lên nửa bước.
Trong phòng có hai người đàn ông tây một người là Thomas một người là Kevin độ tuổi chừng bốn mươi.
Dương Triết Hàm bình tĩnh ngồi đối diện, Thomas và Kevin có phần ái ngại nhìn Lục Ánh Kim còn Mạnh Dựt đã gặp từ trước.
Hắn hiểu ý lên tiếng trước:

"Rassurez-vous, elle ne connaît pas le français " ( Đừng lo lắng, cô ấy không biết tiếng Pháp)
Thomas không nghe vậy không quan tâm nữa nói thẳng vào chủ đề:
" Nous sommes prêts, largent nest pas un problème " ( Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, tiền không phải là vấn đề)
Kevin lấy trong túi áo một mảnh giấy nhỏ đặt lên bàn
"Onze heures ce soir à cet endroit." ( mười một giờ tối nay tại địa điểm này)
Mạnh Dựt bước đến cầm tờ giấy ghi nhớ địa điểm sau đó thẳng tay xe nát tờ giấy nhỏ thành từng mảnh.
Dương Triết Hàm đốt một điếu thuốc hít một hơi, lãnh đạm nói:
"Daccord, je naime pas être en retard." ( Được, tôi không thích đến muộn)
Thomas gật đầu ánh mắt mang ý cười chấp thuận
"Certain." ( nhất định)
Thomas và Kevin đứng lên rời khỏi, Mạnh Dựt đi theo tiễn hai người họ.
Lục Ánh Kim đứng đó không biết làm gì ở đây chỉ có một bàn là của hắn không như lúc ở nước C bàn làm việc của cô sẽ ở ngoài cửa.
Dương Triết Hàm dập tắt điếu thuốc còn đang cháy nhướng mày nhìn cô nói:
"Pha cho tôi ly cà phê."
"Vâng sếp."
Cô vui mừng chạy ra ngoài, ở riêng một nơi với hắn không biết nên làm gì còn căng thẳng hơn lúc tăng ca.
Cô vừa ra thì Mạnh Dựt đã đi vào trong, anh bình thản nêu ý kiến của mình
"Lão đại, nếu chúng ta cử hết người đi vận chuyển hàng trong tối nay thì biệt thự sẽ không có ai bảo vệ."
Dương Triết Hàm như đã có kế sách từ trước
"Cứ đem hết người đi lô hàng này rất quan trọng phải chuẩn bị gần bốn tháng.

Bọn chúng có gan đến khi vào rừng cũng không sống được."
"Vậy tôi sẽ đi sắp xếp."
Đúng mười một giờ tối thời gian giao hàng đã đến, Mạnh Dựt cùng với người của mình đã chuẩn bị mọi thứ.
Chiếc xe màu đỏ lăn bánh dừng lại ngay trước họ, Thomas cùng Kevin bước xuống.
Anh chủ động tiến lại nói:
"donner de largent avant de recevoir des marchandises." ( đưa tiền trước khi nhận hàng)
Thomas bất ngờ trở mặt cười bảo:

"jai oublié dapporter de largent." ( Tao quên mang theo tiền)
Mạnh Dựt bất ngờ phát hiện có gì đó không đúng, bọn chúng cố tình làm vậy có âm mưa ám sát Dương Triết Hàm.
Anh không nhìn được chửi thề " F*ck "
Tại căn biệt thự....
Rầm Rầm Rầm
"Mở cửa."
Lục Ánh Kim đang ngủ quấn người trong chiếc chăn ấm, nghe tiếng cửa phòng bị đập liên tục có phần gấp gáp.

Cô miễn cưỡng ngồi dậy mở chốt cửa thấy Dương Triết Hàm.
Hắn nhanh chóng đi vào trong chốt cửa lại trên tay còn cầm theo một cây súng ngắn.

Lục Ánh Kim liền tỉnh ngủ
"Sếp...!Sao nữa đêm lại cầm súng vậy..."
Dương Triết Hàm cầm cây súng nhanh tay móc vào lưng quần mở tung cửa sổ phòng cô ra.
"Nghe đây, sau khi tôi ở dưới thì cô nhảy xuống tôi sẽ đỡ cô."
"Nhưng sếp đây là tầng 2..."
Phạch!
Cô chưa kịp nói hết câu thì hắn đã nhảy xuống, Lục Ánh Kim lại gần nhìn xuống do bị chứng sợ độ cao nên cô không dám nhìn thêm.
Hắn có phần mất kiên nhẫn nói lớn:
"Muốn sống thì nhảy xuống, tôi đỡ cô.

Yên tâm."
Rần rầm...!cạch cạch...
Lục Ánh Kim nhìn về hướng cửa phòng như có ai đang cố mở khóa, bây giờ cô mới hiểu ra được vấn đề đang cấp bách thế nào
"Sếp, đừng đỡ hụt."
Cô lấy hết can đảm mà nhảy xuống, Dương Triết Hàm đỡ được cô nằm trên người hắn, nên cả hai không có thương tích chỉ có điều cô hơi nặng...
"Nhanh lên không có thời gian."
Lục Ánh Kim nhanh chóng rời khỏi người hắn đứng lên.

Dương Triết Hàm bất ngờ nắm tay cô cả hai chạy vào cánh rừng bên cạnh ngôi biệt thự.
Đúng lúc này cánh cửa phòng cô bị mở toang ra, năm người mặc áo đen rất giống sát thủ nhìn ra phía cửa sổ đang mở, tên cầm đầu nói:
"Dépêchez-vous, ils courent." ( nhanh lên bọn chúng đang chạy)
Lục Ánh Kim nắm chặt lấy tay hắn bỏ chạy nhưng được một lúc hai chân cô muốn đông cứng toàn thân lạnh run cũng phải ở đây bây giờ là mùa đông mà.
Khi đó quá gấp không kịp mang dép chỉ có hai bàn chân trần với một bộ đồ ngủ..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 15: 15: Đỡ Đạn


Dương Triết Hàm cảm nhận được tốc độ của cô bắt đầu chậm đi, nhìn xuống hai bàn chân đang đạp lên tuyết của Lục Ánh Kim đỏ lên vì lạnh.
"Sao cô lại không mang theo giày?"
Lục Ánh Kim lạnh run nói lắp bắp:
" Vừa rồi gấp quá nên quên mất, xin lỗi sếp."
Hắn thở dài nói:
"Cô đâu có lỗi gì chứ."
Dương Triết Hàm nhìn cô ôm người vì lạnh hai chân thì thay đổi gác lên nhau, hắn liền khom người xuống trước cô bảo:
"Lên đi tôi cổng cô."
Lục Ánh Kim ngạc nhiên nghĩ đến cân nặng của mình liền từ chối:
"Nhưng sếp, tôi 63kg nặng lắm hay để tôi tự đi tốt hơn."
Hắn nhíu mày không quan tâm chậc lưỡi ra lệnh:
"Bỏ đi cái sự tự ti đó cho tôi, lên."
"Vâng..."
Cô nghe vậy liền leo lên lưng hắn, hai tay vòng qua vai nắm chặt lại với nhau bám vào.

Dương Triết Hàm rất khỏe cô vừa mới lên hắn đã đứng lên như không có gì.

Lục Ánh Kim lần đầu tiếp xúc với cự li gần thế này, mới nhìn rõ được bờ vai, tấm lưng của hắn rộng và vững chắc đến thế nào.
Dương Triết Hàm cổng cô chạy thêm một đoạn sâu trong rừng, sau đó rẽ ngang vào một lối nhỏ, hắn quan sát nếu tiếp tục cổng cô chạy thế này rất mất sức chỉ là phương án tạm thời không khả quan, thà hắn dụ bọn chúng đi một mình sẽ không vị vướng ta vướng chân.

Cô nhanh chóng leo xuống nhìn hắn.
"Cô đứng đây không được đi đâu, rất nhanh người chúng ta sẽ đến."
Hắn căn dặn xong liền quay người chuẩn bị rời đi, Lục Ánh Kim níu một góc tay áo hắn
"Sếp nhớ cẩn thận."
Không gian dừng lại trong giây lát, cơn gió mùa đông nhẹ nhàng thổi qua hai người.

Dương Triết Hàm gật đầu quay mặt sang nơi khác không nói gì.

Cô buông tay áo ra, hắn bắt đầu chạy đến nơi khác.
Vừa chạy ra khỏi con lối nhỏ bọn người áo đen đã đến bắt đầu đuổi theo hắn.
Lục Ánh Kim đừng đó chờ đợi khoảng nửa tiếng nhưng chẳng thấy ai đến, trong lòng thấp thỏm không yên lỡ hắn gặp nguy hiểm thì sao? Cô quyết định chạy ra tìm hắn, không thể nhút nhát trốn một chỗ.
Sau một lúc đi tìm cô thấy được vị trí của họ liền núp một bên quan sát, bốn người mặc áo đen hình như bị hắn hạ nằm ngất dưới nền tuyết lạnh lẽo, chỉ còn một tên cầm đầu đứng đó trên tay cầm theo súng.
Dương Triết Hàm trên khóe môi chỉ bị chảy một ít máu ngoài ra không bị thương tích gì.

Cô nghe cuộc đối thoại giữa hai người mặc dù không hiểu gì.
Tên cầm đầu áo đen cười nham nhở nói:
"Le jour est enfin venu, je vais te tuer de mes propres mains." ( Ngày cuối cùng này đã đến, tao sẽ gi3t chết mày bằng chính tay của tao)
Dương Triết Hàm thay vì biểu cảm lo sợ cây súng trên tay hiện giờ đã hết đạn.

Hắn không có chút run sợ ném cây súng xuống đất cười nói:
"Viens ici." ( Đến đây)
Biểu cảm này của hắn vừa ngạo mạn không chịu khuất phục trước người khác khiến tên áo đen nổi giận đầy căm ghét hơn.
Lục Ánh Kim thấy tên áo đen dơ cây súng nhắm về hướng ngực của Dương Triết Hàm, cô liền hiểu tình hình nguy hiểm thế nào không chút suy nghĩ chạy vọt ra lấy người che cho hắn nhắm mắt lại
"Pằng."
"Á..."

Lục Ánh Kim hoảng sợ hét lên ngã xuống lấy tay ôm ngực mình.
Hắn không ngờ đến sự xuất hiện của cô lại dám nhảy ra đỡ viên đạn này, thường ngày rất nhút nhát cơ mà.

Cô không dám mở mắt tay ôm chặt ngực trái của mình.

Dương Triết Hàm đi đến chỗ cô khụy một chân xuống nhìn vẻ mặt ngốc nghếch cười bảo:
"Mở mắt ra, em không có chết."
"Sếp...viên đạn bắn rồi chắc là tôi không qua khỏi huhuu...!Sếp nhớ ngày này năm sau đến thăm tôi mang theo nhiều đồ ăn ngon."
Dương Triết Hàm lắc đầu thói hàm ăn của cô săos chết rồi còn nghĩ đến thức ăn
"Tiếng đó không phải do tên kia bắn."
"Sao cơ?"
Lục Ánh Kim mở mắt ra thấy Mạnh Khải và Lý Ưng Tụy cùng với nhiều người đang đứng sau đó nhìn lại toàn thân mình không có vết thương gì cả.
Mạnh Khải hiểu ý lên tiếng giải thích:
"Tiếng vừa rồi là anh bắt hắn ta."
"Ồ...Vâng..."
Cô ngại ngùng nhớ đến biểu cảm của mình vừa rồi quê chết đi được.
Dương Triết Hàm bún một cái thật đau vào trán cô nói:
"Lần sau em không được làm việc vậy nữa hiểu không? Tôi dặn em đứng đó cơ mà."
"Nhưng tên đó vừa rồi muốn bắn sếp nên tôi mới.."
"Tôi có mặt áo chống đạn."

Lục Ánh Kim đỏ mặt cảm thấy mình lo chuyện bao đồng một người như hắn hiển nhiên phải có chuẩn bị từ trước...
Lý Ưng Tụy đi đến nhìn cô có chút hiếu kỳ
"Đây không phải là cô bé trợ lý mới được nhận sao?"
Cô nhìn anh nhớ đến hôm phỏng vấn đã gặp một lần, liền đứng lên chào hỏi:
"Vâng, chào giám đốc Lý."
"Em có muốn làm trợ lý của anh không? Hành động can đảm vừa rồi anh quyết định nhận em."
"Dạ..." - Cô đưa ánh mắt nhìn sang hắn cầu cứu
Dương Triết Hàm đứng lên nói thẳng vào chủ đề
"Sao rồi?"
Mạnh Khải báo cáo ngắn gọn lại cho hắn:
"Còn một tên còn sống, đúng như kế hoạch bọn chúng phía bên kia bị chúng ta bao vây, mất cả tiền lẫn hàng."
"Tốt, giữ tên kia lại ép khẩu cung."
"Vâng."
Kế hoạch lần này thì Dương Triết Hàm mạo hiểm làm mồi giữ....
( Lưu ý: Những câu nói bằng tiếng Pháp sử dụng hỗ trợ bằng các ứng dụng dịch nên xác suất đúng không cao).
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 16: 16: Đàn Ông Bí Ẩn


Ở một tầng hầm tối tăm trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, chỉ có một màu đen u tối, vài ánh sáng le lói từ ngọn đèn nhỏ đủ phát sáng một khoảng không gian.
Cộp cộp cộp...
Dương Triết Hàm thong thả đi xuống từng âm thanh phát lên cực nặng nề đối với kẻ áo đen đang bị tra tấn.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện với tên áo đen đang bị xích hai tay dơ lên chân bị trói chặt cả người toàn những vết thương, máu dính thấm qua trang phục màu đen, gương mặt bị biến dạng đến đáng sợ.
Mạnh Khải bước đến cạnh hắn bình tĩnh nói
"Lão đại, theo như điều tra tên thật của hắn ta là Mã Ôn là người Trung Quốc, hai năm trước qua đây huấn luyện thành sát thủ.

Ngoài ra tên Mã Ôn này không khai bất kỳ điều gì."
"Đã dùng hết chưa?" - hắn không nóng không lạnh nói.
" Dùng hết tất cả loại hình tra tấn rồi."
Nghe vậy, Dương Triết Hàm nhướng mày nhìn Mã Ôn cười mỉa mai nói:
"Độ trung thành của mày rất đáng khen nhưng nó lại đặt không đúng nơi."
Mã Ôn không khuất phục trả lời hắn:
"Thì sao? Sớm muộn thì tao cũng bỏ mạng tại đây."
Bộp bộp bộp...!Hắn vỗ tay như lời khen ngợi:

"Có muốn về phía tao không? Đảm bảo ưu đãi còn hậu hĩnh hơn."
"Mày đừng....!Ực...!Khụ..."
Đột nhiên Mã Ôn ho ra máu hai mắt nhắm ghiền lại như đã chết...Mạnh Khải ra hiệu cho bác sĩ Châu Ngư đến xem.
Lúc sau Châu Ngư lắc đầu nói:
"Hắn ta bị trúng độc từ trước bây giờ phát tát nên chết rồi."
Mạnh Khải không nhịn được, tức giận nói
"Lại mất dấu."
Dương Triết Hàm bình thản đứng lên nói xong liền rời khỏi đó:
"Thu dọn đi."
Trong phòng khách, Lục Ánh Kim ngồi rót trả bên cạnh Lý Ưng Tụy.
Anh ngồi nhìn cô vẻ mặt có chút hứng thú hỏi:
"Này cô bé nói cho tôi nghe thử em có biện pháp gì lợi hại mà có thể ở bên cạnh hắn ta lâu đến vậy?"
Cô đưa tách trà cho anh ngờ vực hỏi lại:
"Dạ? Ý giám đốc là sao ạ?"
"Thì là trước đây không có cô trợ lý nào làm việc với hắn quá hai tuần chỉ có em làm được hơn gần ba tháng."
Lục Ánh Kim nghe vậy không nghĩ gì khác ngoài việc mình nấu ăn ngon
"Chắc là em nấu bún gà ngon đó ạ."
Lý Ưng Tụy nghe khá quen
"Bún gà???..."
Anh đã biết nguyên nhân tại sao hắn ta cứ đòi ăn bún gà sau đó lại chê dỡ nguyên nhân là do không ai nấu ngon cô trợ lý của hắn
Cô nhìn anh có vẻ đang suy nghĩ gì đó cứ cười cười một mình
"Giám đốc, có điều gì sao ạ?"
"Không có, tôi cũng muốn ăn thử món bún gà của em."
"Tất nhiên được rồi."
"Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Dương Triết Hàm từ tầng hầm đi lên nghe thấy tiếng cười nói rom rả từ phòng khách.

Lý Ưng Tụy thấy hắn, cười cười đứng cạnh hắn nói:
"Tôi muốn thưởng thức món bún gà của cô trợ lý của cậu đấy."

Hắn không thèm để ý đến anh, ngược lại còn đuổi về
"Vô vị, cậu xong hết việc rồi thì về đi."
Lý Ưng Tụy nhìn hắn bỏ đi lên lầu, thở dài nhìn sang cô bảo:
"Em thấy không? Kiểu này làm sao mà có vợ được với tư cách một người bạn anh thật lo cho cậu ta sẽ sống cô độc suốt đời."
Lục Ánh Kim che miệng cười nói:
"Sếp trước giờ đều vậy mà."
Sau khi xử lý ổn thỏa, Mạnh Khải cùng Lý Ưng Tụy cũng rời đi, trời cũng gần sáng cả đêm nay không chợp mắt được xíu nào.

Lục Ánh Kim chạy nhanh lên phòng, nằm lên chiếc giường êm ái liền chìm sâu vào giấc ngủ.
.............
Tại một ngôi biệt thự hiện đại ở gần trung tâm thành phố Nước M.

Người đàn ông điển trai với mái tóc màu khói, chiếc mũi cao thẳng tấp, đôi môi mỏng hồng nhạt, Thomas và Kevin đang quỳ trước người đàn ông đó.
Thomas sau khi bị đánh một trận thương tích đầy người
"Chủ nhân, lần này là do tôi lơ là một chút.

Đảm bảo sẽ không có lần sau."
Người đàn ông cười lạnh quăng đồng xu đăng cầm trên tay sau đó chụp lại
"Tiếc quá, nó là mặt ngửa."
Thomas nghe vậy sợ hãi, hoảng hốt cúi đầu xin tha

"Chủ nhân, xin hãy tha cho tôi một mạng...Tôi sẽ lấy công chuộc tội."
Kevin nghe vậy phản ứng theo với hy vọng tìm được phao cứu sinh
"Đúng đúng, tôi và Thomas nhất định sẽ đòi lại từ hắn ta cả gốc lẫn lãi."
Người đàn ông bí ẩn lại quăng đồng xu một lần nữa
"Lại là mặt ngửa, xem ra ngay cả đồng xu cũng không muốn tụi bây sống."
Thomas và Kevin khóc lóc đập đầu xuống đất xin tha
"Chủ nhân, xin hãy nghĩ bao nhiêu năm nay trung thành theo người tha cho chúng tôi một mạng."
Người đàn ông nghĩ đến sự vô dụng của hai tên này không giúp được gì lại còn làm mất cả hàng lẫn tiền dễ dàng rơi vào bẫy của tên Dương Triết Hàm.

Nếu không nhờ anh tính trước cho bọn sát thủ uống thuốc độc nói không chừng chúng sẽ tra ra anh.
"Muộn rồi."
"Aa...!Chủ nhân..."
Người đàn ông lạnh lùng bước đi ra khỏi phòng thì ba người khác chạy vào đóng cửa khóa chặt lại, đi được vài bước ngắn thì
"Pằng Pằng...."
Tiếng súng vang lên khắp căn biệt thự sau đó lại chìm vào không gian yên tĩnh..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 17: 17: Sốt


Mặt trời lặn xuống núi từ lâu, kim đồng hồ cũng reng lên báo hiệu đã đến tám giờ tối.

Căn biệt thự bắt đầu chìm vào không gian yên tĩnh, người hầu ra về từ một tiếng trước.
Dương Triết Hàm đi ngang sang phòng của cô, bước chân dừng lại trước cửa.
Sáng đến giờ chẳng thấy Lục Ánh Kim ra ngoài, điều này có chút kỳ lạ.

Hắn đưa tay gõ cửa phòng cô vài tiếng:
"Cốc cốc..."
Hắn cho hai tay vào túi quần đứng đợi thêm năm phút vẫn không có tiếng trả lời, sự kiên nhẫn bắt đầu mất đi, Dương Triết Hàm tự ý mở cửa đi vào
Bao trùm căn phòng là một màu đen tối om, hắn nhíu mày mở công tắt điện
"Em không biết bật đèn lên à?"
Dương Triết Hàm đi đến bên giường thấy cô nằm đưa lưng về phía cửa đắp chăn kín người chỉ để lộ ít tóc ra ngoài, hắn lay lay người cô
"Này, em định ngủ đến bao giờ? Dậy đi."
Lục Ánh Kim mệt mỏi, gương mặt đỏ ửng hai mắt mở không lên, ngoái đầu lại nhìn hắn giọng nói khàn đặc
"S...!Sếp...!Xin lỗi em chưa nấu bữa tối."
Hắn nhận ra có gì đó khác thường đưa tay chạm lên trán cô, bàn tay hắn vừa chạm vào như muốn phỏng do quá nóng.

"Em sốt rồi."
Cô cũng đưa tay chạm vào trán mình bảo
"Vậy sao? Em lạnh quá."
Dương Triết Hàm bỏ đi ra ngoài, lúc sau hắn cầm cây đo nhiệt kế cho cô ngậm vào.

Lục Ánh Kim ngoan ngoãn ngậm lấy một lúc sau đó đưa lại cho hắn.

Dương Triết Hàm hướng ra ánh sáng nhìn
"Em sốt đến 39°5, không biết gọi ai sao? Định sốt cao rồi co giật đến chết?"
"Tại sợ làm phiền đến mọi người."
Dương Triết Hàm nhíu mày lấy điện thoại gọi cho Mạnh Khải:
"Cậu gọi bác sĩ đến đây liền cho tôi."
Mạnh Khải ngạc nhiên nói:
"Ngài bệnh sao?"
"Không phải, là Lục Ánh Kim bị sốt."
Anh lắc đầu nói:
"Hôm nay tuyết rơi rất dày đặc, thời sự còn nói tối nay có bão tuyết, biệt thự còn nằm ở xa không ai dám mạo hiểm đi cả."
"Vậy biết cách chăm người sốt không?"
Mạnh Khải nghe vậy có chút khó tin không phải thường ngày Dương Triết Hàm ít quan tâm đ ến người khác lắm sao?
"Cậu còn ở đó không?" - hắn nhắc nhở
"Vâng, đầu tiên phải ăn ít cháo nóng sau đó uống thuốc rồi còn...Dùng khăn ấm lau người thường xuyên để hạ sốt.

Nếu như sốt lạnh thì đừng đắp quá nhiều chăn."
Tút tút tút....
Dương Triết Hàm tắt máy, hướng mắt nhìn cô dặn dò:
"Nằm yên đó cho tôi, có gì cứ gọi."
"Vâng sếp."
Hắn rời đi xuống lầu tiến thẳng vào phòng bếp, mở điện thoại lên mạng xem tìm cách nấu cháo trắng.
Dựa theo điện thoại hướng dẫn, Dương Triết Hàm bỏ nửa chén vào vào nồi sau đó xả nước vo ba lần...Ai ngờ lỡ tay đổ nước ra ngay cả gạo cũng ra theo.

Hắn bỏ lại nửa chén gạo trắng khác vào nồi rút kinh nghiệm đổ nước ra rất chậm.

Bước cuối đổ nước vào gần nửa nồi rồi bắt lên bếp nấu.
Trong thời gian đó hắn đi tới hòm thuốc tìm vỉ thuốc hạ sốt đặt lên bàn.

Nửa tiếng sau chén cháo đã được đem ra, lần đầu nấu nên có chút khét.
Dương Triết Hàm đem lên phòng, Lục Ánh Kim nghe thấy cửa mở liền mở mắt ra xem thấy hắn đem cháo đến
"Sếp, không phải người hầu với quản này giờ này về hết rồi sao?"
"Tôi nấu...!Sao em có ý kiến?"
Lục Ánh Kim vội lắc đầu phủ nhận:
"Không phải vì em tưởng sếp không biết nấu ăn."
Dương Triết Hàm đỡ cô ngồi dậy tựa vào giường, tự kiêu nói.
"Trên đời này không có gì tôi không biết làm."
"Vâng."
Lục Ánh Kim yếu ớt cầm lấy chén cháo, từ từ đưa lên miệng, sốt cao cô chỉ ăn nửa chén liền muốn nôn không thể ăn thêm.
Dương Triết Hàm nhíu mày hỏi.
"Sao không ăn tiếp."
"Em mắc ói quá ăn không nổi nữa."
Hắn gật đầu đưa viên thuốc đến cho cô sau đó dọn dẹp bưng ra ngoài, gần đến cửa chợt nhớ
"Cho dù lạnh không được đắp chăn quá kín hiểu không?"

"Vâng, cảm ơn sếp."
Lục Ánh Kim thấy hắn ra ngoài nghĩ sẽ không quay lại nữa, một người như hắn biết bao việc cần giải quyết chứ, cô cuộn người trong chăn ngủ nhưng chẳng ấm thêm chút nào.
Ba mươi phút sau, Dương Triết Hàm cầm trên tay thau nước ấm cùng chiếc khăn vào phòng cô.
Hắn đến bên giường nhìn tấm chăn đắp kín người nhíu mày gỡ ra.

Ngồi xuống cạnh giường nhẹ nhàng giúp cô lau mặt, lau tay liên tục.
Lục Ánh Kim trong giấc mơ cảm thấy cả người vô cùng mát như có dòng điện nhỏ chạy qua, rất dễ chịu làm cô nhớ đến mẹ mình
"Mẹ ơi, mát quá ah."
Dương Triết Hàm dừng động tác lại nhìn gương mặt mê man kia
"Tôi không phải mẹ em."
"Mẹ là mẹ của con."
"Không phải?"
"Phải..."
"Được rồi...Mẹ đây."
Hắn gãi đầu thua cuộc, sống hai mươi tám năm lần đầu hắn phải làm việc này chẳng hạn như chăm sóc người khác....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 18: 18: Tớ Rất Thích Dương Tổng


Hết đêm, mặt trời đã nằm trên cao qua đỉnh núi nhọn, ánh nắng màu vàng nhạt chiếu khắp nơi sưởi ấm cho cơn bão tuyết vừa rồi.

Những tán cây thông được phủ đầy tuyết, thời tiết lạnh cũng chẳng ấm hơn là bao.
Lục Ánh Kim thức dậy sau một đêm sốt cao, hậu quả cả người còn khá ê ẩm, đau nhức nhưng cơ thể không còn lạnh.

Cô nhìn sang chiếc ghế vừa đủ dài trong phòng, Dương Triết Hàm nằm ngủ trên chiếc ghế tay đặt trên trán, chân quá dài phải gác lên nhau.
Cô nhìn trên bàn cạnh giường có một thau nước, chiếc khăn còn ước không nói cũng đủ biết ai chăm sóc cô cả đêm qua.

Lục Ánh Kim nhẹ nhàng bước xuống đắp chăn lên người hắn sau đó vệ sinh cá nhân liền trở ra, xuống bếp.
Bác quản gia Thị thấy cô dậy sớm hơn mọi ngày, gương mặt cũng không hồng hào như trước
"Ánh Kim, đêm qua con bệnh à?"
Cô rót ly nước ấm bảo:
"Vâng, đêm qua con bị sốt lạnh bây giờ đỡ hơn rồi ạ."
"May quá, để ta bảo đầu bếp nấu cháo nóng cho con."
"Con cảm ơn bác."
Quản gia Thị định quay vào trong trực nhớ gì đó hỏi cô
"Con có thấy thiếu gia không? Ta lên phòng ngài ấy tìm không có."

"Tối qua sếp chăm sóc con nên sếp còn ngủ trên phòng con ạ."
"Sao cơ?" - quản gia Thị khá bất ngờ lần đầu nghe Dương Triết Hàm chăm sóc người khác còn là một cô gái
Lục Ánh Kim nhìn vẻ mặt bác quản gia có chút khác lạ, liền lên tiếng giải thích
"Tại vì hôm qua cháu sốt khá cao với lại trong biệt thự cũng không có ai nên nhờ sếp hôm qua."
Quản gia Thị cười gật đầu đã hiểu
"Vậy ta đi lấy ít cháo."
"Cảm ơn bác."
Lúc sau, tô cháo thịt nóng được đem ra, Lục Ánh Kim ngồi xuống nếm một ít hương vị ngon đến khó tả chỉ là cháu sao ngon đến vậy chứ?
Vừa lúc đang ăn, Dương Triết Hàm đi xuống ngồi đối diện cô, gương mặt vẫn lạnh lùng không có vẻ gì như mọi ngày.

Thoải mái cầm tờ báo lên đọc xem tin tức hôm nay.
Người hầu mang cho hắn một phần bánh mỳ kẹp trứng đơn giản với ít salad trứng, không thể thiếu ly cà phê đen.
Vừa dùng xong bữa sáng, Lý Ưng Tụy bên ngoài đi vào đứng cạnh cô nói:
"Cô bé đã dùng bữa sáng xong chưa?"
Lục Ánh Kim đặt muỗng vào tô trả lời:
"Sao vậy ạ?"
Dương Triết Hàm lau miệng trả lời thay:
"Em trở về nước cùng với cậu ấy trước, có Mạnh Khải ở đây với tôi là được."
"Vâng sếp.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trấn Hồn
2.

[Bác Quân Nhất Tiêu H] Am Môn
3.

[Bác Quân Nhất Tiêu] Tiểu Trang
4.

Lâm Hạ - Bạch Lạc
=====================================
Cô liền rời đi lên phòng thu xếp hành lý, nửa tiếng sau mang kéo một chiếc vali to xuống chào hắn
"Vậy sếp, em trở về trước đây ạ."
"Ừm."
Cô nhìn bác quản gia gật đầu lễ phép:
"Bác quản gia, cháu cũng về trước đây ạ."
"Hẹn gặp lại con nhé."
"Đi thôi." - Lý Ưng Tụy chủ động kéo vali giúp cô.
Máy bay đã hạ cánh xuống sân bay lớn nhất của thành phố, cô ngồi chờ anh lấy hành lý mang đến.
Lý Ưng Tụy cầm theo chìa khóa xe đi cùng cô ra cửa nói:
"Để tôi đưa em về."
"Dạ không cần đâu ạ em có nhờ bạn đến."
"Ồ, vậy vali của em."
"Vâng, tạm biệt giám đốc."
Cô vừa đi khỏi cửa thấy bóng dáng của cô bạn thân Trần Ngọc Diệp ở phía xa
"Mình ở đây."
Trần Ngọc Diệp vui vẻ chạy đến nơi cô đang đứng
"Cậu có mệt lắm không?"
"Một chút thôi, cảm ơn cậu đến đón tớ nhé."
"Không có gì, mau lên taxi thôi."
Lục Ánh Kim cùng Trần Ngọc Diệp lên taxi, gần một tiếng đã đến nhà trọ của cô.

Trên đường đi cô kể bên nước M như thế nào cho cô bạn mình nghe, tất nhiên riêng chuyện về nhóm sát thủ không hó hé nửa lời, chính cô cũng nhận thức được Dương Triết Hàm không phải chỉ làm tổng giám đốc...
Trần Ngọc Diệp đưa ly nước ấm cho cô nói:
"Vậy sao cậu lại về đây một mình?"
"Do sếp bảo về trước, ở đó có Mạnh Khải rồi."
"Sếp đối với cậu có tốt không?"
"Mình thấy sếp rất tốt."
Trần Ngọc Diệp đôi mắt sáng lên, nắm lấy tay cô
"Ánh Kim, tớ thật sự rất thích Dương tổng, từ lần đầu tiên gặp khi phỏng vấn tớ đã rất thích rồi.

Cậu đẩy thuyền cho tớ và Dương tổng có được không? "
Lục Ánh Kim nghe có chút bất ngờ, trước giờ Trần Ngọc Diệp chưa từng nói với cô điều này
"Cậu nói thật sao?"
"Tớ nói thật, sau khi Dương tổng trở về cậu tạo nhiều cơ hội cho tớ và sếp có được không?"
Lục Ánh Kim có chút e ngại với tính cách của sếp hình như sẽ không thích những điều này nhưng...
"Thôi được rồi, giúp được tớ sẽ giúp cậu."
Trần Ngọc Diệp vui mừng ôm lấy cô:
"Cảm ơn cậu nhiều lắm, quả nhiên là bạn thân của mình.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 19: 19: Gây Sự Đánh Nhau


Ba ngày sau, Dương Triết Hàm vẫn chưa trở về nước, cô vẫn hàng ngày đến công ty hầu như ăn và ngoài ra không có việc làm gì cả.

Lịch trình cũng không biết dựa vào đâu mà xếp.
Thị Bích đi đến trước bàn làm việc của cô, chống tay lên bàn hùng hổ nói:
"Nghe nói cô pha cà phê rất ngon, mau đi pha cho chị Lê Lụy một ly đi."
Lục Ánh Kim tỏ vẻ không quan tâm nói:
"Xin lỗi, đó không phải công việc của em."
Rầm, ả đập tay lên bàn tạo tiếng lớn làm mọi người xung quanh phải dừng việc hướng mắt lên nhìn
"Chà, mới làm trợ lý riêng được vài tháng là tưởng mình ôm được đùi to?"
"Để em đi pha."
Cô đứng lên đi ngang qua Thị Bích, cứ pha đại một ly cũng không mất mát gì dù sao cô cũng không có việc gì làm.
Năm phút sau, Lục Ánh Kim cầm trên tay tách cà phê nóng đến đưa cho Thị Bích
"Cà phê nóng chị yêu cầu đây."
"Cảm ơn..."
Choang, ả ta cô tình cầm hụt làm ly cà phê vỡ xuống đất, nước nóng văng lên chân cô làm đỏ cả một vùng.
"Chị..."

"Ay chết, xin lỗi vừa nãy chị lỡ tay hình như em cũng không sao phiền em pha giúp chị một ky khác."
Lục Ánh Kim cắn răng chịu đựng, bây giờ cô phản kháng lại cũng không thể đấu lại ả ta chưa kể người ở đây không ai thích cô.
Sau một lúc đã dọn dẹp xong, cô lại quay vào pha thêm một ly khác mang đến.

Lần này rút kinh nghiệm so với lần trước, Lục Ánh Kim đặt lên bàn cho cô ta lấy.
Thị Bích cười nham hiểm tỏ ý muốn làm khó, đổ hết ly cà phê xuống sàn.

Cô thấy vậy lập tức cạn lời
"Chị..."
Ả ta đắc ý nói
"Tôi quên nói với cô là chị Lê Lụy không thích uống cà phề nóng."
Lục Ánh Kim nắm hai tay vào nhau nói:
"Em còn có việc cần làm nên không pha thêm, chị có thể tự pha theo ý chị Lê Lụy."
Cô ngồi xuống ghế, hai tay chầm chậm đánh máy tỏ ý không quan tâm.

Thị Bích cảm thấy bản thân bị coi thường gióng như không khí, tức giận xoay chiếc ghế Lục Ánh Kim đang ngồi kéo cô đứng lên, đối diện với ả.
"Tôi nói với cô là đi pha thêm cho tôi một ly khác."
"Buông cậu ấy ra."
Trần Ngọc Diệp bất ngờ xen vào đẩy Thị Bích sang một bên giữ khoảng cách.

Lục Ánh Kim ngạc nhiên hỏi:
"Sao cậu lại đến đây?"
"Mình rủ cậu đi ăn trưa ai ngờ lại thấy cậu bị người khác ức h**p thế này, có sao không?"
"Không sao."
Thị Bích vừa nãy bị đẩy may kịp thời giữ thăng bằng nếu không ả đã bị té lăn ra sàn.

Cơn tức giận trong người cô ta càng tức giận hơn như muốn xông tới gây chuyện
"M* kiếp, tụi bây dám xô tao?"

Trần Ngọc Diệp không kém liền trơ mặt khích cô ta
"Phải đó, chưa té là may rồi."
"Tao phải đánh mày."
Thị Bích gương mặt nổi gân xanh, ánh mắt hung dữ hơn thường ngày, lao đến nắm tóc Trần Ngọc Diệp vừa kéo vừa đánh.
Quá nhanh không phản ứng kịp Trần Ngọc Diệp bị cô ta nắm tóc kéo đến cấm đầu xém té, móng tay dài nhọn của ả cào trúng mặt kéo đén cơn đau rát khó chịu.
Lục Ánh Kim hoảng hốt không nghĩ Thị Bích lại manh động đến vậy, cô liền chạy vào đưa tay muốn gỡ tách ả ta ra khỏi người cô bạn mình.

Truyện Đam Mỹ
"Chị buông tóc cậu ấy ra."
Thị Bích như cảm nhận được chiếc thắng, buông tiếng đe dọa
"Cút, nếu không sẽ đến lượt mày."
Ả ta ấn đầu xuống sâu hơn làm Trần Ngọc Diệp chới với nhưng hai tay muốn nhào lên lên trước tìm ả ta để đánh trả.
Lúc này mọi người nghe thấy cũng vội chạy đến đứng xung quanh nhìn nhưng không ai dám lên tiếng can ngăn.
Lục Ánh Kim nhìn cô bạn mình đang chịu đau đớn không nhịn được, đưa chân đạp vào bụng Thị Bích một cái làm ả bất ngờ ngả xuống ôm bụng.

Sau đó cô đỡ Trần Ngọc Diệp đứng lên xem vết thương trên mặt
"Sao mày dám đạp vào bụng tao?"
"Tại chị cứ đánh người mãi không buông."
Cô nhìn những vết cào ứa ra máu trên mặt Trần Ngọc Diệp trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi.
"Cậu ráng chịu chúng ta đi y tế."

"Được."
Hai người không quan tâm đ ến ả ta quay mặt muốn bỏ đi.

Thị bích bất ngờ sấn đến nắm tóc Lục Ánh Kim kéo ngược về sau làm cô ngã nhào xuống đầu đập vào sàn.

Bây giờ mới có một nhân viên trợ lý nam vội chen vào muốn tách hai người ra
"Các cô đừng đánh nhau nữa."
"Vụ gì đây?"
Tiếng nói uy nghiêm này phát ra từ phía sau, mọi người quay lại nhìn thấy liền sợ hãi tách ra hai bên nhường đường đi.
Dương Triết Hàm đi phía trước trên người mặc bộ vest đen, tóc được vuốt keo đẹp đến hoàn mỹ, khí chất ngời ngời, theo sau luôn là Mạnh Khải đi cùng.
Thị Bích thấy hắn đến liền buông tóc cô ra hóa thành người bị hại, quỳ khóc lóc
"Dương tổng, hãy làm chủ cho em.

Hai người họ ỷ đông h**p yếu đánh em ra nông nỗi này...!Đau quá huhuu."
Dương Triết Hàm không nhìn ả lấy một cái, thẳng thừng lướt qua như chưa có chuyện gì tiến thẳng vào phòng làm việc..
 
Back
Top Bottom