Cập nhật mới

Khác Một Vòng Lịch Sử Nước Ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
362112569-256-k35697.jpg

Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Tác giả: Mayaclub1402
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi đi tham quan một căn biệt thự cổ, một nhà sử học đã bị lôi vào dòng thời gian cùng những người bạn của cô quay trở về quá khứ.

Từ đây, 6 người đã được chứng kiến những trận đánh lịch sử hào hùng của đất nước Việt Nam ta.



vọng​
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Dịch chuyển về quá khứ


Xin chào, tôi tên là Yến Ngọc, Một nhà sử học trẻ tuổi.

Từ bé, tôi đã có hứng thú với lịch sử nước nhà và thích tìm hiểu sâu về nó.

Cho đến một ngày.

Tuấn Hùng: Anh em ta sẽ đi khảo sát về một căn biệt thự ở sài gòn, nghe nói ở từng cất dữ rất nhiều vụ khí, đạn dược để sẵn sàng cho chiến dịch Hồ Chí Minh.

Ái Kim: Ơ thế khi nào ta xuất phát.

Tuấn Hùng: Sáng mai, 6h anh em có mặt đầy đủ chúng ta đi

Tất cả - Tuấn Hùng: Vâng

Sáng Hôm Sau

Tuấn Hùng: Chúng ta đã đến nới rồi.

Ái Kim: Nhìn không giống với em tượng tượng.

Khánh Ly: Thế này là sang rồi, ngày xưa mà được thế này cũng được coi là giàu rồi đấy bà à.

Huyền My: bà Ly nói đúng đấy, lo xem mà ghi chép lại đi mấy bà.

Khi đi vào, chúng tôi được các cô, các chú quân nhân giới thiệu sơ lược về nơi này

Tôi (Yến Ngọc): Ờ! em với Nguyên đi xem mấy căn phòng nha.

Tuấn Hùng: Ừm!

đi đi.

Vào căn phòng, tôi và Nguyên thấy ở trong phòng có rất nhiều tủ, trong đó toàn là những khấu súng nhằm phục vụ cho chiến dịch.

Nhưng giờ chỉ là mô hình trưng bày, tham quan, tìm hiểu.

Nhưng ấn tượng với tôi là tấm gương hiền ảo giữa căn phòng.

Mạnh Nguyên: Ê bà, tấm gương nhìn đẹp ghê ha.

Tôi (Yến Ngọc): Ờ, tui qua xem thử, ông lại chỗ mấy cái tủ xem rồi chụp hình ảnh lấy tư liệu luôn nha.

Mạnh Nguyên: Ok!

Tôi bước đến cái gương và chạm thử lên nó.

Bỗng, không hiểu tại sao tay tôi lại xuyên qua được tấm gương ấy, tôi thấy có gì đó sai sai nên đành gọi Nguyên lại.

Tôi (Yến Ngọc): Ê! lại tui nói cái nè Nguyên.

Mạnh Nguyên: Sao bà già.

Tôi (Yến Ngọc): - Đặt tay lên tấm gương - Nhìn nha, ảo chưa.

Mạnh Nguyên: Gì kinh vậy ba, tao thử nào.

Ê hay nha, hay tao với mày thử bước qua tấm gương thử.

Tôi (Yến Ngọc): Nghe hay đó, chơi!

Mạnh Nguyên: đếm từ 1 đến 3, 2 đứa cùng vào nha.

1 2 3!

Tôi và Nguyên vừa bước vào thì thấy có rất nhiều người đang đúng nghe gì đấy và mặc những trang phúc ngày xưa.

Tôi và Nguyên cũng ngạc nhiên lắm, nhìn nhau hồi, rồi nói.

Mạnh Nguyên: Ê! sao tui với bà bị dịch chuyền vào nơi nào vậy.

Tôi (Yến Ngọc): Không biết nữa!

Giờ phải xác định đây là ở đầu đã.

Mạnh Nguyên: - Nhìn ra sau + hốt hoảng - Ê! sao tui không thấy cái gương đâu nữa rồi!!

Tôi (Yến Ngọc): - Hoảng Hốt - HẢ!!! sao mà về đây.

Mạnh Nguyên: Ê tự nhiên tao vừa nghĩ ra, hơi tao lao tí nhưng nghe cũng hợp lý phết, hình như tui với bà về lại quá khứ rồi!

Tôi (Yến Ngọc): - Bất ngờ - Sao có thể được ba, tào lao quá đó.

Mạnh Nguyên: Nhìn đi bạn, có phải những người ở đây đền mặc những trang phục cổ đúng không?

Tôi (Yến Ngọc): Ừm.

Mạnh Nguyên: Tiếp nha, xung quanh đây toàn là nhà tranh và không sự dụng điện thoại di động đúng không?

Tôi (Yến Ngọc): Ờ.

Mạnh Nguyên: Đó, chắc chắn là tui với bà bị xuyên không về đây rồi.

Tôi (Yến Ngọc): - Cười nói - Ờ hình như thế rồi!

Mạnh Nguyên: - Chỉ tay - nhìn kìa.

Tôi nhìn theo hướng tay Nguyên, rồi phát hiện có 2 người phụ nữ mặc áo giáp, cầm kiếm bằng hai tay giơ lên cao rồi quỳ một chân xuống giống như đang tế trời đất.

Trưng Trắc: Một xin rửa sạch nước thù,

Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng,

Ba kẻo oan ức lòng chồng,

Bốn xin vẹn vẹn sở công lênh này.

Nghe xong, tôi và Nguyên sững người ra một lúc, quay sang nhau nói.

Tôi (Yến Ngọc): Ê hình như tui với ông đang trong thời kì 2 Bà Trưng vào năm 40.(đồng thanh).

Mạnh Nguyên: Ê hình như tui với bà đang trong thời kì 2 Bà Trưng vào năm 40.(đồng thanh).
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Khởi Nghĩa 2 Bà Trưng - Năm 40.


Mạnh Nguyên: Ê, giờ sao đây.

Anh Lính: Này cậu em, đến Giờ ra trận rồi chưa đi à hay còn lưu luyến với người yêu.

Mạnh Nguyên: - Ngạc nhiên - Người..yêu..nào anh!

Anh Lính: - Cười - cô bé đó ấy.

Tôi (Yến Ngọc): - Nói nhỏ - Ê, hay mày đi với anh lính đó đi.

Mạnh Nguyên: - Nói nhỏ - Bà điên à, ra đó cho ch*t hay răng.

Tôi (Yến Ngọc): - Nói nhỏ + cười - Ch*t được đầu mà sợ, đi di!

Mạnh Nguyên: - Nói nhỏ - Tui bị gì là tại bà đấy nha!

Tôi (Yến Ngọc): - Nói nhỏ - Ok!

Nói nhiều quá.

Khi Nguyên đi ra trận với Anh Lính, tôi cũng được các cô, các chị vui mừng chào đón niềm nở.

Mấy hôm sau, tôi thấy Hai Bà Trưng cưỡi con voi chiến nghiệm nghị, oai phong bước vào làng, sau là quân lính đi theo.

Trưng Trắc: Chiến thắng vang dội, chúng ta đã diệt đánh đuổi quân giặc về lại nước Hán.

Đất nước chính thức ĐỘC LẬP.

Mạnh Nguyên: Ê! tui nè bà già.

Tôi (Yến Ngọc): Về rồi thì sao?

Mạnh Nguyên: Ơ, không quan tâm người ta luôn.

Tôi (Yến Ngọc): Rồi sao?

Mạnh Nguyên: Thôi bỏ qua đi!

Giờ tính đường về đi đã.

Tôi (Yến Ngọc): Mà tui hỏi nè, đi ra kia đi chỗ nào ít người ấy.

...

Mạnh Nguyên: Rồi nói đi.

Tôi (Yến Ngọc): Có phải là 3 năm sau là khởi nghĩa Hai Bà Trưng thất bại.

Mạnh Nguyên: Ờ.

Tôi (Yến Ngọc): Lúc đó 2 bà không chịu khất phục nên tự vẫn bằng cách nhảy xuống vách núi dúng không.

Mạnh Nguyên: Đúng rồi.

Tôi (Yến Ngọc): Ông biết đó là vách núi nào không?

Mạnh Nguyên: Không biết, chỉ biết 2 bà nhảy xuống ở sông Hát.

Tôi (Yến Ngọc): Thật không.

Mạnh Nguyên: Thật chứ sao không.

Mà bà hỏi làm gì?

Tôi (Yến Ngọc): Nghe nha, có phải tui với ông xuyên không bằng gương, là vật có thể phản chiếu.

Thời này lại không có gương.

Giờ ông nghĩ có vật gì có thể phản chiếu?

Mạnh Nguyên: Ồ.., nhưng tại sao lại là sông Hát.

Tôi (Yến Ngọc): Phải là con sông ấy vì nó là nơi kết thúc khởi nghĩa Hai Bà Trưng.

Mạnh Nguyên: Rồi, nhưng sông Hát à một phần của sông Đáy.

Giờ Không biết ở đâu mà đến.

Tôi (Yến Ngọc): Tui nhớ là thuộc Thôn Hát Môn, Hà Nội.

Ngày xưa hình như là Giao Chỉ.

Mạnh Nguyên🙁 Ngạc Nhiên) Trời ơi, sao biết hay vậy.

Tôi (Yến Ngọc): Thế mới làm nhà sử học chơ.

Thôi đi tìm ngựa đi.

Mạnh Nguyên: Ê sao nghe thấy giống trong phim thế.

Tôi (Yến Ngọc): Thì tui dựa theo phim mà.

Mà đi tìm ngựa đi.

Mạnh Nguyên: Rồi để đi xem thử.

...

Mạnh Nguyên: Có rồi.

2 con luôn.

Tôi (Yến Ngọc): Đi.

Tôi và Nguyên lên đường từ Mê Linh đến Giao Chỉ theo bản đồ có sẵn trong điện thoại.

Và ai thắc mắc tại sao tôi lại có bản đồ vì trong một lần tìm hiểu trên Wikipedia tôi có lưu lại vào mày nên vẫn còn, không ngờ có ngày sự dụng đến nó.

Khi đến Giao chỉ, tôi hỏi bà con về tung tích sông Hát đâu và đến đó.

Mạnh Nguyên: Giờ sao đứa nào đi trước.

Tôi (Yến Ngọc): Chắc phải hai đứa cùng nhảy.

Mạnh Nguyên: Đếm từ 1 đến 3 là nhảy nha.

1 2 3.

...

Tôi (Yến Ngọc): (Ngoi lên) Đây... là ...đâu đây ( vừa thở vừa nói)

Mạnh Nguyên: (Ngoi lên + thở ) Biết Chết Liền.

Người Lạ: Này, thuỷ triều lên rồi sao còn cố cắm cọc làm gì nữa vậy.

Nghe xong tôi với Nguyên đi lên trên bờ ngày lập tức.

Mạnh Nguyên: Ủa, Cắm cọc làm gì thế anh.

Người Lạ: Mưu kế đánh giặc của chủ tướng Ngô Quyền em ạ.

Tôi (Yến Ngọc): - Ngạc nhiên - Ê, hình như tao với mày đang ở sông Bạch Đằng.

Mạnh Nguyên: - Ngạc Nhiên - Có làm bãi cọc ,có Ngô Quyên.

Tôi (Yến Ngọc): Tui với ông đang ở năm 983 - Ngô Quyên Và trận chiến sông Bạch Đằng đánh đuổi quân Nam Hán.

Mạnh Nguyên: Tui với bà đang ở năm 983 - Ngô Quyên Và trận chiến sông Bạch Đằng đánh đuổi quân Nam Hán.
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Trận Bạch Đằng - Năm 938


Năm 938.

Mạnh Nguyên: Giờ sao, tưởng về lại hiện tại chơ, ai ngờ về lại năm 938.

Tôi (Yến Ngọc): Chịu đấy.

Nhưng giờ ta biết cách về rồi.

Mạnh Nguyên: Ê, tui mới nhớ. tui có một bức ảnh này giống với những nơi ta đã dịch chuyển.

Tôi (Yến Ngọc): Là sao ?

Mạnh Nguyên: Nhìn nha - Dơ máy + chỉ - đầu tiền là 2 bà trưng có ảnh 2 bà trung cưỡi voi, bây giờ là Bãi trận cọc thì trong ảnh có luôn.

Tôi (Yến Ngọc): Gì ghê vậy?

Mạnh Nguyên: - thở dài - Ê ước gì có thêm người hỗ trợ.

Tôi (Yến Ngọc): Ừ.

Nhận vật: Ê Nguyên, Ngọc.

Nguyên + Tôi: - Ngạc nhiên - Quỳnh Mi sao bà ở đây.

Quỳnh Mi: Thì tui sang phòng bây làm xem sao, đi vào thì không thấy ai, trước có tâm gương, tui lại xem thử.

Tự nhiên, có ai đẩy tui vào bên trong gương, giờ mới ở đây nè.

Mạnh Nguyên: bà có nhận ra ai đẩy bà không?

Đặc điểm thôi cũng được.

Quỳnh Mi: Nhìn không rõ, nhưng tui nghĩ là có thằng con trai đẩy tui, mà có ai đi với tui đâu.

Mà sao bây vào đây được vậy.

Tôi kể lại tất cả sự việc cho Mi.

Quỳnh Mi: Ờ, bà nói là hành trình xuyên không của ta là dựa vào một bức tranh à.

Tôi (Yến Ngọc): Đúng, thấy thằng Nguyên nói tui mới để ý.

Mạnh Nguyên: - Mừng rỡ - Giờ có đứa gánh được 2 đứa mình rồi Ngọc ơi!

Tôi (Yến Ngọc): - Cười - Ờ.

À Mi ơi.

À biết khi nào Ngô Quyên ra đánh giặc không.

Quỳnh Mi: Nghe người đân ở đây bảo sáng mai là xong, chiều đánh.

Tôi (Yến Ngọc): Chiều mai đánh !

Quỳnh Mi: Ờ.

Tôi (Yến Ngọc): Thế tui có cách về rồi.

Nguyên + Mi : Sao?

Cách nào?

Tôi (Yến Ngọc): Chiều mai đánh, giờ tối nay ta giả trai cải trang vào đám lính xong lên tầu đánh giặc.

Cô gắng lên đuọc con tau đi nhử nha.

Nguyên + Mi: Tui sao lại đi con tàu nhử.

Tôi (Yến Ngọc): Nếu ta đứng trên tàu đánh thì nhảy bị cọc đâm thì sao?

Với lại các quân lính khác coi đó là sự đầu hàng nhiều người chú ý, nên tối nhất là cả 3 đứa đi tau nhử.

Nguyên + Mi: Quyết định vậy đi.

Cả 3 đứa chúng tôi cải trang xong thì tìm đến doanh trại ta đóng để ở tạm.

Sáng hôm sau, khi hỏi lại lên tàu nhử địch đến, lúc đó cả 3 đứa cúng tôi đều đều đồng ý lên.

Kế hoạch bước một đã xong

Khi ra nhử địch.

Tôi (Yến Ngọc): Vòng ra sau nhanh lên!

3 đứa chúng tôi vòng ra sau tìm chỗ nào vắng người để bắt đầu kế hoạch.

Tôi (Yến Ngọc): Từ từ, tui hỏi cái này cái.

Nguyên + Mi: cái gì?

Tôi (Yến Ngọc): Nơi ta dịch chuyển tiếp theo là nơi nào?

Quỳnh Mi: Nguyên mượn máy xem nào.

Mạnh Nguyên: đây.

Quỳnh Mi: Theo tui nghĩ là ta sẽ về lại triệu đại Tây Sơn.

Vì tui thấy có ảnh vua Quang Trung nè.

Mạnh Nguyên: Nhưng thời Vua quang trung có 4 trận nổi tiếng mà.

Quỳnh Mi: À, tui hỏi nha.

Những điểm ta đi đều liên quan đến sông núi, ao hồ.

Thì tui nghĩ điểm tiếp theo tui đi là trận Rạch gầm - Xoài mút.

Nguyên + Tôi: Hợp lý.

Tôi (Yến Ngọc): Đến giờ rồi!

Nhảy.

Nguyên + Tôi + Mi: AAAAAAAA!

...

Nhân vật: Ê, Bây dậy đi, Nguyên, Ngọc, Mi đậy đi.

Mạnh Nguyên: Ưm, ai đó.

Quỳnh Mi: Ai vậy

Tôi (Yên Ngọc): - Ngáp -

Nhân vật: đậy đi.

Mạnh Nguyên: - cáu - GÌ .

- lắp bắp - Ủa Chi, sao...tới đây.

Quỳnh Mi: Gì, Bảo Chi hả.

Tôi (Yến Ngọc): Gì Bảo Chi?

Cả 3 chúng tôi ngạc nhiên lắm vì tại sao Bảo Chi lại đến được đây

Mạnh Nguyên: Ê tui hỏi nè, đây là đâu vậy.

Bảo Chi: Ta đang ở thời Tây Sơn, và tui vừa được biết ta đang chuẩn bị đánh trận Rạch Gầm - Xoài Mút.
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Triều Tây Sơn P1 - Trận Rạch Gầm - Xoài Mút


Quỳnh Mi: Ê, Trận này làm ở trên sông đúng không?

Bảo Chi: Theo như tui tìm hiểu thì trận này làm trên sông Mỹ Tho.

Mạnh Nguyên: Ơ thế thì quá tốt rồi.

Tôi (Yến Ngọc): Ùm, Mà khi nào trận chiến xảy ra.

Bảo Chi: 2 Ngày nữa.

Tôi (Yến Ngọc): Thế thì tìm chỗ bàn công việc, ta đang trong doanh trại, nhìền người.

...

Tôi (Yến Ngọc): Ê Nguyên, lấy ảnh bức tranh ra để bàn việc nào.

Bảo Chi: Bức tranh nào?

Mà sao bây đến được đây?

Tôi kể câu chuyện của tôi với Nguyên ở Thời kì Bà Trưng và sau đó là Mi kể về cuộc xuyên không của cậu ấy ở thời kì Ngô Quyền đánh đuổi giặc Nam Hán.

Bảo Chi: À vậy hả.

Mạnh Nguyên: Thế bà kể cho tụi tui tại sao bà lại xuyên không về đây?

Bảo Chi: Thì Thằng Vũ đẩy bà Mi, thấy bà xuyên qua tấm gương ông hoảng quá nên kêu tui.

Tui vào xem thử, cho tay vào thấy tay mình bị biến mất.

Lúc đó tui nói với Vũ là nếu tui không quay lại thì ông vào kéo tui ra nha.

Và sau đó tui bị kẹt ở đây chưa có đường ra.

Quỳnh Mi: Gì thằng Vũ đẩy tui vào a.

Bảo Chi: Ờ.

Quỳnh Mi: A!

TỨC THIỆT CHỨ.

Tôi (Yến Ngọc): Nếu như bà Chi nói, thì khéo thằng Vũ đang ở 1 trong 4 địa điểm trong bức tranh nay.

1 là vẫn là thời Tây Sơn mà trận nào chưa biết, vì tui thấy tay Quang trung chỉ chiểm 2 phần tranh, mà 2 phần đó chia ra thêm 2 phần tranh khác nữa nha!

Bảo Chi: - Hiểu ra gì đó - Ý mọi người đang nói là bức tranh sơn trên tường, kế tấm gương hả.

Tôi (Yến Ngọc): Đúng chính nó.

Bảo Chi: Trời, Sao không nói sớm.

Tui có một bức để trong người.

Bữa trên mạng vô tình thấy, thấy cũng đẹp nên in ra.

Đang để trong balo luôn.

Mạnh Nguyên: Trời ơi, vị cứu tinh của chúng em đây rồi.

Bảo Chi: Mà khi nẫy, theo lời bà Ngọc nói, thì 2 bức tranh đó khác nhau một cảnh là sông nước và ta đang ở dây, cảnh còn lại thì có voi chiến thì tui xin mạnh dạn đoán là trần Ngọc Hồi - Đống Đa.

Quỳnh Mi: Đúng chính nó, tui định nói luôn.

Mà 3 tranh sau tui thử nghĩ coi.

Mạnh Nguyên: 3 tranh sau tui biết.

Mi + Chi : Trận nào, phát biểu đi.

Mạnh Nguyên: Trần đầu là Điện Biên Phủ, trận thứ 2 hình như là Điện Biên Phủ trên không hoặc là trần Thành Cổ Quảng Trị năm 1972, Trận cuối thì tao khặng định luôn, đó là chiến dịch Hồ Chí Minh.

Mi + Chi: - Vồ tay - Được bạn.

Tôi(Yến Ngọc): Nhưng mà khan nhìn lại trong tranh có 2 tam giác nhỏ nè.

Quỳnh Mi: Hình như là...(bị ngắn lời).

Bảo Chi: Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1945, Bác Hồ đọc Bản Tuyên Ngôn Đọc Lập - khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đúng không.

Quỳnh Mi: ĐÚNG!

Chính nó luôn.

Mạnh Nguyên: Thế thì cái sau ta đi hình như có vẻ buồn nè.

Bảo Chi: Sao lại buồn.

Quỳnh Mi: Ý ông nói có phải là ngày mùng 2 thánh 9 năm 68 đúng không.

- Suy Nghĩ - Ê khoan, hình như đó là ngày Bác mất đúng không?

Mạnh Nguyên: Đúng rồi!

...

Quỳnh Mi: Anh em cần giấy không?

Chi + Nguyên + Tôi: Làm gì?

Quỳnh Mi: Lúc đó bây kiểu gì chả khóc.

Chi + Nguyên + Tôi: Ờ, ha!

Mạnh Nguyên: Ê, dùng kế hoạch cũ đúng không?

Tôi (Yến Ngọc): Tất nhiên là...KHÔNG rồi!

Nghĩ sao vậy, cái này không chơi cách cũ được.

Quỳnh Mi: Tui có cách nè.

Giờ anh em mình đang cãi trang, kiểu gì cũng đi đánh giặc nên anh em ta cũng thử đánh giặc xong treo lên thuyền rồi ke lúc không ai nhìn rồi nhảy xuống dưới.

Chi + Nguyên + Tôi: Hợp lý!

Quỳnh Mi: Thế theo kế hoạch nha!

Tôi và 3 đứa bạn mình làm theo kế hoạch của Quỳnh Mi và rất thành công nha!

Lúc đó 4 đứa tôi chia ra mỗi đứa thuyền.

Đến khúc giữa sông, 4 chúng tôi cùng nhảy xuông.

Nhân vật 1: Ê, Yến Ngọc, Mạnh Nguyên tỉnh!

Nhân vật 2: Ê, dậy đi, Mi.

Chi dậy đi.

Mạnh Nguyên: Ưm, ai vậy!

Nhân vật 1: Tui nè ông tướng!

Mạnh Nguyên: Quỳnh Anh, Đức Vũ!

Quỳnh Mi: Gì!

Vũ a.

Quỳnh Anh: Ngọc, Chi dậy rồi à, mà sao 4 đứa bây mặc đồ kì thế!

Bảo Chi: Bỏ qua chuyện trang phục đi, tao hỏi 1 câu thôi.

Ta đang ở đâu đây.

Đức Vũ: Nghệ An!

Quỳnh Mi: Thời nào đây.

Quỳnh Anh: Theoo tao được biết y, thì ta ở thời Tây Sơn và trong trận Ngọc Hồi - Đống Đa.

Tất cả - Q.Anh + Đ.Vũ: Thế thì ta đoán đúng rồi!
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Triều Tây Sơn P2 - Trận Ngọc Hồi - Đống Đa + Cách mạng tháng 8 - 1945


Một hồi sau, chúng tôi đã định thần lại và ngồi xuống kể cho nhau lại những gì đã xảy ra.

Mạnh Nguyên: Mà khi nãy ông Vũ bảo ta đang ở Nghệ An, mà tui nhớ là trận Ngọc Hồi - Đống Đa là ở Thăng Long mà.

Đức Vũ: Ờ giờ phải đi đến Thăng Long để dịch chuyển sang trận chiến khác a.

Tôi (Yến Ngọc): Tất nhiên là vậy rồi.

Mà đi bằng võng đúng không?

Quỳnh Anh: Tất nhiên là vậy rồi!

Giờ phải chia nhóm này.

Quỳnh Mi: Nhóm ta có 2 nam, 4 nữ.

Rồi chia đều ra.

Bảo Chi: Tui chia thế này được không.

Nhóm 1 gồm Ngọc, Quỳnh Anh và Thằng Nguyên.

Nhóm 2 là mấy đứa còn lại.

Tất cả - Bảo Chi: Ok chốt thế đi.

Tôi (Yến Ngọc): Thế thì XUẤT PHÁT.

Tui thấy mọi người đi rồi kìa.

Tất cả - Tôi: Đi.

6 chúng tôi xuất và mấy hôm sau chúng tôi đã đến Thằng Long hay thời này còn gọi là Hà Nội.

Chúng tôi tìm một cái lều trong doanh trại và chui vào đó ngồi nghỉ sau chuyến đi dài.

Tôi (Yến Ngọc): Ê, sau trận này ta được chứng kiến cái ngày trọng đại đó rồi!

Nguyên + Q.Anh: Đúng rồi!

Quỳnh Mi: Nhưng ta có cần chứng kiến ngày xảy ra cách mạng tháng 8 không?

Bảo Chi: Cũng không biết nữa?

Khi nào đến rồi biết.

Đức Vũ: Mà trận Ngọc Hồi - Đống Đa làm gì liên quan đến sông đâu.

Nguyên + Chi + Mi: Ờ Nhỉ.

Quỳnh Anh: Nhưng mà ở Hà Nội có hồ Gươm mà và có cả sông Hồng nữa.

Tôi (Yến Ngọc): Ờ hơ.

Thế thì ta ở lạ xem trận Trận Ngọc Hồi - Đống Đa đi.

Tất cả - Tôi: Ok.

Và thế là chúng tôi có một cái tết đặc biệt mà từ bé đến lớn chưa bao giờ có được.

Một cái tết chúng tôi được ra chiến trường, được chứng kiến giấy phút tự hào của nhân dân ta.

Cho đến mùng 5 tết Kỉ Dậu (1789), trận Ngọc Hồi - Đống Đa kết thúc trong chiến thắng vẻ vang.

Cùng lúc đó chúng tôi khẩn trương di chuyển tới Hồ hoàn kiếm.

Cả 6 chúng tôi cùng nhảy xuống.

Nhưng thật bất ngờ là chúng tôi không bị ngất xỉu như trước nữa.

Mạnh Nguyên: Ê, ta đang ở đâu đây.

Bảo Chi: - Nhìn xung quanh - Hình như đây là trước cổng , .

Quỳnh Mi: Ê vậy ta đang ở trong cuộc cách mạnh tháng 8, tui biết ngày mà.

Hehe!!!

Mạnh Nguyên: Ê có gì đó sai sai, 3 ĐỨA KIA ĐÂU.

Quỳnh Mi: Ờ hầy?

Bảo Chi: Rồi xong lạc mất nhau rồi.

Cùng lúc đó.

Quỳnh Anh: Ở đây là đầu mà tổ chứng meeting thế.

Tôi (Yến Ngọc): Hình như là ở nhà hát lớn Hà Nội.

Đức Vũ: - Hoảng hốt - GÌ, NHÀ HÁT LỚN HÀ NỘI!

Thế đây là cách mạng tháng tám mà, ê sao bà Mi đoán đúng thế nhở.

Khi nghe xong buổi meeting.

Tôi (Yến ngọc): Ê sao từ nãy đến giời không thấy 3 đứa kia nhở.

Đức Vũ: Ờ mới để ý luôn.

Quỳnh Anh: Hya là khi dịch chuyển 3 đứa mình dịch chuyển về đây, nhà hát lớn Hà Nội, còn 3 đứa kia đến bên kia thì sao.

Đức Vũ: Ở bên a.

Tôi (Yến Ngọc): ờ đi từ đây đến đó hết mấy phút?

Mạnh Nguyên: - Đứng sau lưng Tôi - Đi gần 10p.

Tôi (Yến Ngọc): Ủa sao 3 người đến đây nhanh vậy.

Quỳnh Mi: Bà quên tui là "Vua của Hà Lội" à.

Quỳnh Anh: Mà biết mà đến vậy.

Bảo Chi: Ngồi xuống đi mấy tiểu nhị, 20p trước...

20p trước.

Mạnh Nguyên: Ê giờ tìm bọn nớ kiểu gì đây.

Quỳnh Mi: Bây có tin tưởng tui chỉ đạo không?

Mạnh Nguyên: - Kéo chi ngồi xuống - Ê, bả là được mệnh danh là "Vua của Hà Lội" hay tin tưởng bả đi!

Bảo Chi: Ok - đứng đậy - Ok cho bà chỉ huy đó.

Quỳnh Mi: Giờ trong cách mạng tháng tám có 2 vị trí nổi tiếng là Phủ Khâm Sai và Nhà Hát Lớn Hà Nội.

Bảo Chi: Ý bà là 3 đứa kia ở Nhà Hát Lớn à.

Quỳnh Mi: Chính nó.

Mạnh Nguyên: Thế đi!

Quỳnh Mi: ĐI THÔI.

Bảo Chi: Và thế là 6 đứa tôi ở đây.

Chúng tôi ở đây và đi bán một số đồ vật có thể dùng được để đổi ra tiên để đi ăn uống và tìm chỗ ở.

Chúng tôi đã tìm được một nhà người dân gần Quảng Trường Ba Đình.

Cho đến một sáng nào đó.

Tôi vô tình nghe thấy một giọng nói trầm ấm, truyền cảm.

Bác Hồ: Hỡi đồng bào cả nước,

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng.

Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ.

Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.

Tôi vừa nghe xong thì sững cả người.

Hét lớn để cho mọi người nghe.

Tôi (Yến Ngọc): Ê, DẬY ĐI BÂY, BÁC HỒ ĐỌC BẢN TUYÊN NGÔN ĐỌC LẬP DƯỚI RỒI KÌA.
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Bác Hồ đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập - 1945


Mạnh Nguyên: - Ngạc nhiên - GÌ, BÁC HỒ ĐỌC TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP A.

Tôi (Yên Ngọc): - Nhìn xung quanh - Ơ mấy đứa còn lại đâu rồi.

Mạnh Nguyên: Chắc đi rồi.

Tôi (Yến Ngọc): Thế tao với mày đi ra đó nhanh lên.

Mạnh Nguyên: Đi.

Thế là tôi với Nguyên chạy một mạch ra ngoài quảng trường Ba Đình.

Bác Hồ: Bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

"Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi".

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.

Thế mà hơn tám mươi năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta.

Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.

Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.

Chúng thi hành những luật pháp dã man.

Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.

Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học.

Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta.

Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.

Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.

Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.

Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều.

Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.

Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.

Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng.

Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên.

Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.

Mùa thu năm 1940, phát-xít Nhật đến xâm lăng Đông - Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật.

Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật.

Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn.

Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng trị đến Bắc kỳ hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.

...

Khi nghe Bác nói, tôi chợt rơi nước mắt, trong giấy phút đó tôi cảm thấy tự hoà về dân tộc mình, về tổ quốc mình.

Tôi thấy tôi thật may mắn khi có con dân của nước việt mình.

Mạnh Nguyên: Ê, 4 đứa kia.

Quỳnh Mi: Trời ơi, Ngọc ai trêu mày mà khóc nhiều thế.

Tôi (Yến Ngọc): Có khóc đâu.

Đức Vũ: Thôi quay về soạn đồ để đến mục tiêu tiếp theo nào.

Q.Anh + Chi: Đi!!!

Khi chúng tôi trở về nhà người dân, lúc đó nhà không có người vì mọi người đang đứng ngoài quảng trường, chúng tôi chạy về trước để đi.

Bỗng Nguyên và Vũ ra sau vươn thì thấy có một cái ao nhỏ bất thường.

Cái ào này có một màu nước rất kì lạ.

Một màu xanh lấp lánh mà không có ở bất kì đâu.

Đức Vũ: BÂY ƠI, RA ĐÂY ĐI, CÓ CÁI NÀY HAY LẮM!

Quỳnh Anh: Cái gì?

Chi + Mi: Gì mà hét to thế!

Tôi (Yến Ngọc): Gì?

Đức Vũ: Xin giới thiệu với chúng bây.

Cái ao huyền bí trong He ry bọt biển à nhầm Harry Potter.

Tôi + Mi + Chi + Q.Anh: Gì ảo vậy?

Mạnh Nguyên: Tao thử đưa tay xuống rồi, nói kiểu như không có đay luôn.

Mà lúc trước tao bị ra xuống nó cạn lắm.

Tôi + Mi: Tao nghĩ nó là cánh cổng không gian.

Chi + Q.Anh: Chắc là nó rồi.

Mạnh Nguyên: thế tao đi trước cho!

- Nhảy xuống ao + bị cản -

Tôi (Yến Ngọc): Mặc áo bộ đội vào!

Nè mọi người, tao mua thủ trước, mặc vào đi.

Mạnh Nguyên: Bye các huynh đài.

Tui đi.

Quỳnh Anh: Thế để tao thử!

- Nhảy xuống + bị cản -

Quỳnh Mi: Khoang - Cản Q.Anh - bà phải trang điểm thành nam đã mới ra trận được.

Quỳnh Anh: Rồi.

Lấy bộ tóc giả cho tao đi - đội tóc giả - tao đi nha - nhảy xuống ao -

Quỳnh Mi: Nó đi rồi thì tao với mày đi - kéo tay Tôi + lao xuống ao -

Tôi (Yến Ngọc): Ê TỪ TỪ - lao xuống ao -

Bảo Chi: - Chảy thẳng xuống ao -

Đức Vũ: Còn mình, đi luôn - nhảy xuống ao.

...

Tôi (Yến Ngọc): Đây là đâu?

Tụi bây ơi!

Mạnh Nguyên: Ê tụi bây đâu rồi?

Ê sao có tui với bà vậy.

Ở bên khác.

Quỳnh Anh: Ê, sao có tui với bà vậy.

Bảo Chi: Chịu.

Ở bên kia.

Đức Vũ: Ê, Mi, sao chắc có 2 đứa mình vậy.

Quỳnh Mi: Không biết.

Ngọc + Chi + Mi: Tui chỉ biết chúng ta đang ở trận Điện Biên Phủ thôi.

Nguyên + Vũ + Q.

Anh: Thế hình như mấy đứa kia cũng ở trận Điện Biên mà ở trận khác thôi.

Vì trận điện biên có 3 đợt mà.

Ngọc + Chi + Mi: Chắc vậy rồi
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Điện Biên Phủ - Đợt 1: Cứ Điểm Him Lam (P1).


Tôi và Nguyên Bị dịch chuyển vào một khu rừng xanh mát, có những anh bộ đội Cụ Hồ đang tập trung nghe khẩu lệnh.

Khi nghe xong, mọi người bắt đầu vào công việc kéo pháo.

Ai cũng hăng hái làm nhiệm vụ.

Lúc đó, 2 đứa tôi cũng hoang mang lắm, chẳng nghe được thứ gì, chỉ biết làm theo hiệu lệnh.

Khi mọi người được ngồi nghỉ.

2 đứa chúng tôi đã hỏi 1 anh bộ đội trong đó.

Tôi (Yến Ngọc): Thưa đông chí, cho tôi hỏi là chúng ta đang kéo phải lên đâu ạ?

Tô Vĩnh Diện: Thưa đông chí, chúng ta đang kéo pháo ra điểm tập kết Bắng Hôm.

Mạnh Nguyên: - Ngạc Nhiên - Điểm tập kết Băng Hôm.

Tô Vĩnh Diện: - Cười - Sao phải ngạc nhiên thế.

Đúng rồi, chúng ta kéo pháo ra điểm tập

Tôi (Yến Ngọc): À, đồng chí cho tôi hỏi anh tên gì được không ạ?

Tô Vĩnh Diện: Tôi tên Tô Vĩnh Diện.

Tôi + Nguyên: - Ngạc nhiên - Đồng chí... tên là...Tô...Vĩnh...Diện.

Tô Vĩnh Diện: - Cười - Sao phải ngạc nhiên thế, 2 đông chí.

Tôi (Yến Ngọc): À, đồng chí ngồi đây nghỉ ngơi ạ, xin lỗi đã làm phiền.

Tô Vĩnh Diện: Không có phiền gì đầu.

Tôi (Yến Ngọc): Dạ.

...

Tôi (Yến Ngọc): Ê, Tui với ông vừa gặp anh hùng Tô Vĩnh Diện đấy.

Mạnh Nguyên: Bà tát tui cái được không.

Tôi (Yến Ngọc): - Tát - Tin chưa.

Mạnh Nguyên: Đau là thật.

- Hét - KHI NÃY....

- bị bịt miệng -

Tôi (Yến Ngọc): Ông điên à.

Mạnh Nguyên: Mà bà biết ta đang ở đợt nào của trận điện biên phủ không?

Tôi (Yến Ngọc): Hình như là trước đợt 1 của trận Điện Biên Phủ.

Vì lúc đầu, tui có hỏi thì được biết ta khéo ra điểm tập kết Băng Hôm, mà tui nghiên cứu trong Wikipedia thì kéo pháo ra điểm tập kết Băng Hôm để ăn tết và chờ khẩu lệnh.

Mà trong lúc kéo phái ra điểm tập kết thì anh hung Tô Vĩnh Diện hi sinh vào ngày 1 tháng 2 năm 1954.

Từ đó tui xác định được ta đang ở trước đợt 1 của trận điện biên phủ.

Mạnh Nguyên: Mà đợt 1 của trận Điện Biên Phủ sẽ bắt đầu và ngày 13 đến 17 tháng 3 năm 1954.

Mà nếu thế thì ta phải kéo pháo đi thêm mấy ngày nữa mới đến Him Lam.

Tôi (Yến Ngọc): Tất nhiên là vậy rồi bạn ơi, mà kiểu gì cũng phải bày binh bố trận nữa.

Mạnh Nguyên: Mà trong trận Him Lam là 2 đứa mình phải cầm súng ra trận đó.

Tui thì không sao vì tui học bắn súng rồi.

Còn bà thôi đó.

Tôi (Yến Ngọc): Ông không phải lo.

Tui học môn giáo dục quốc phòng toàn trên 9.0,

không sao đâu mà lo.

Mạnh Nguyên: Thế thì được.

Khi nghỉ giải lao xong, chúng tôi bắt đầu và công việc kéo pháo.

Khi đến con đường dốc và hẹp.

Bất ngờ, quân Pháp bắn pháo, buộc mọi người phải kéo giữ pháo trong trạng thái nằm rạp xuống.

Bỗng, dây tời buộc pháo bị đứt, làm pháo bất ngờ lao xuống dốc.

Lực dữ pháo yếu đi, cả trăm chiến sĩ vẫn không đủ sức kéo cản pháo.

Lúc đó, một anh chiến sĩ dúng cảm ngày lập tức bỏ càng pháo trong, chạy thật nhanh đến ghì người vào càng pháo phí ngoài, lấy chân đạp vào một gốc cây, cố gắng đẩy hướng khẩu pháo cao xạ đâm vào vách núi.

Tuy đã cản đuọc khẩu pháo, nhưng anh cũng lại bị bánh xe pháo nặng hơn 2 tấn đè lên người dẫn đến trong thương.

Mọi người ai cũng chạy đến xem anh thế nào.

Có người đến sơ cứu cho anh.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Nhưng trước khi chết, anh đã hỏi mọi người rằng: "Pháo có việc gì không anh em?"

Anh đã hy sinh trước cả trăm con mắt của mọi người.

Lúc anh ra đi, có người khóc, có người thì đứng hình rồi gục ngã vì bất ngờ trước hành động anh dung của anh, cũng có người thì chạy lại xem anh thế nào.

2 đứa chúng tôi cũng vậy.

Khi đứng trước cảnh tượng đó, 2 đứa chúng tôi đứa thì gục ngã rồi bật khóc, đứa thì chạy lại xem anh như thế nào.

Khi đã biết anh đã hy sinh, mọi người xung quay đều bật khóc tiếc thương cho anh rồi lại phải nén nỗi đau lại để kéo khẩu pháo đến điểm tập kết và cũng tự nhủ rằng: " Phải cố gắng dành lại hoà bình, độc lập cho bằng được để không phủ lòng những chiến sĩ hi sinh vì đất nước như đồng chí Tô Vĩnh Diện".
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Điện Biên Phủ - Đợt 1: Cứ Điểm Him Lam (P2).


Ngày 9 tháng 3 năm 1954, chúng tôi đã đến được nơi tập kết.

Khi đến nơi, ai cũng đã thấm mệt vì phải di chuyển liên tục.

Vừa kéo pháo, vừa phải chiến đấu, né tránh quân dịch.

Nhưng ai nấy cũng đề vui vì đã hoàn thành công việc được giao phó.

Mấy ngày sau này, tất cả mọi người đều bận rộn hơn cả lúc trước vì đây là trận đánh quyết định sự sống còn của đất nước ta.

Cũng là để nói đấy là Việt Nam, không phải là Đông Dương thuộc Pháp, cũng không phải là thuộc địa của Pháp, mà là một đất nước độc lập, có tên trên bản đồ thế giới.

2 đứa tôi, đứa vui mừng, đứa thì phải đi sát trùng vết thương.

Và chắc mọi người cũng đang thắc mắc tại sao 1 trong 2 đứa tôi phải đi sát trùng đúng không?

Thì chuyện là như này nè.

...

Tôi (Yến Ngọc): - Ngồi nghỉ - Giờ mới được nghỉ xíu.

Mệt thế!

- vừa ngồi vừa thở.

Mạnh Nguyên: - Ngồi nghỉ - Trời lần đầu tiên kéo pháo mà cứ tưởng kéo cái xe tải mấy tấn không bằng.

Tôi (Yến Ngọc): - Nghe thấy tiếng gì đó - Ê, khoan khoan, tao nghe có gì đó sai sai.

Mạnh Nguyên: Ừ - cấn cấn - Ê sao hôm nay đổi sang dùng tao mày rồi.

Tôi (Yến Ngọc): Ờ thì , quen miệng xưng thế từ ngày xưa rồi, mà dùng mày tao đi cho đỡ lằng nhằng.

Mạnh Nguyên: Thế cũng được.

Tôi (Yến Ngọc): Mà hồi nãy tao nghe thấy tiếng súng với tiếng bước chân xào xạc.

Mạnh Nguyên: Chắc tai mày bị gì chứ tao có nghe gì đâu.

Tôi (Yến Ngọc): Chắc thế, mà chuẩn bị quay lại khu tập kết để kéo pháo lên cứ điểm kìa.

Mạnh Nguyên: Ò.

Trên đường đi đến khu tập kết.

Bất ngờ 2 đứa tôi nghe thấy tiếng hét của ai đó.

Tôi (Yến Ngọc): Ua trời đất quỷ thần ơi, ai hét vậy.

Mạnh Nguyên: Hình như gần chỗ tập kết.

Tôi (Yến Ngọc): Cái gì, mày nói cái gì ơ.

Mạnh Nguyên: Không giải thích được ngay đâu, chạy đến khu tập kết mau.

...

Tôi (Yến Ngọc): - Trúng đạn - A!

Mạnh Nguyên: Sao đấy.

Ê tay mày bị trúng đạn rồi kìa.

Tôi (Yến Ngọc): Gần đến khu tập kết rồi, đến đó rồi tính.

Đến khu tập kích, tôi liền đi sơ cưu vết thương.

Thật may đạn không bắn không quá sâu nên không mất quá nhiều thơi gian để lấy đạn ra.

Tôi (Yến Ngọc): - Giơ cái đạn lên - Sờ bình thường.

Mạnh Nguyên: Trời má ơi.

- Lấy túi zip - Để vào đây đi.

Tôi (Yến Ngọc): - để đạn vào túi zip - Rồi sao.

Mạnh Nguyên: Vật trưng bày này chất lượng quá.

Tôi (Yến Ngọc): Bị gì à.

- Giật cái túi zip - Đưa đây để người ta cất.

Mạnh Nguyên: Giờ có kéo được pháo không.

Tôi (Yến Ngọc): Được chơ.

Đến sáng ngày 13 tháng 3 năm 1954, đấy là ngày bắt đầu cho cuộc chiến điện biên phủ - lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.

Sáng hôm ấy, chúng tôi được nghe hiệu lệnh của đại tướng Võ Nguyên Giáp - vị đại tướng đã đánh thắng 20 vị tướng lớn của nước Pháp và Mỹ, làm cho họ phải thán phục và quay đầu rút lui.

Sau lúc đó, mọi người được cập vũ khí và đạn dược để bắt đầu cho trận chiến.

Đến xế chiều, khi những khẩu pháo cao phạn bắn những đợt pháo đầu tiên vào cứ điểm Him Lam, hàng loạt chiến sĩ đều xông lên ra trận dành lại cứ điểm Him Lam.

Trận chiến oanh liệt ấy kéo dài cho đến buổi đêm xuống.

Lực lượng ta đã mệt lả nhưng cũng rất kiên cường, cố gắng dành lại được cứ điểm.

Cho đến trời tối, ai cũng đó mệt lả cả người, có rất nhiều chiến sĩ đã hi sinh.

Nhưng lực lượng quân địch thì không suy giảm.

Khi đó có một anh chiến sĩ dũng cảm đã ôm bộc phá lao thẳng để phía của dịch.

Khi anh ôm quả bộc phá thứ 10 để nổ lô cốt địch thì bị thương phải cần băng bó.

Mọi người chuyển anh ra phía sau để băng bó vết thương.

Khi băng bó xong, máu chưa ngừng chảy anh đã ôm 2 quả bộc phá liên tiệp lao lên lúc đó anh bị thương lần thứ 2, bị thương rất nặng.

Mọi người đưa anh lui về sau.

Sau đó, súng đạn của quân dịch bắn ra liên tiếp khiến cho nhiều đồng chí bị hi sinh, đơn vị bị dồi ứ lại.

Bấy ngờ, anh vùng dậy, âm bộc phá lao thẳng đến quân dịch, lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Khi anh lao mình vào lấy thân mình hứng đạn, nhiền người đã cố cản nhưng không ngăn được anh.

Mọi người: - Hô to - XUNG PHONG!

TRẢ THÙ CHO ĐỒNG CHÍ PHAN ĐÌNH GIÓT!

Lúc đấy, 2 đứa tôi mới nhận ra anh chiến sĩ dũng cảm ấy không ai khác là anh hùng Phan Đình Giót.

Toàn thân anh bị bom đạn kẻ thù bắn nát, quân Pháp bên trong bị vướng không bắn ra được nữa, bộ đội ta đã nhanh chóng xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Đến khuya, chúng tôi đã dành được cứ điểm Him Lam.

Trận đánh mở màn đã kết thúc thắng lại.

Mở đầu cho chiến dịch Điện Biên Phủ sau này.
 
Một Vòng Lịch Sử Nước Ta
Điện Biên Phủ - Đợt 1: Đồi Độc Lập + Bản Kéo + Sân Bay Mường


Khi dành được cứ điểm Him Lam, chúng tôi đã rất mừng rỡ vì cuộc chiến mở đầu cho trận chiến Điện Biên Phủ lừng lấy một thời đã thành công mĩ mãn.

2 đứa tôi đều đã mệt rã rời, chỉ biết ngồi một chỗ mà thở.

Tôi (Yến Ngọc): - Vừa thở vừa nói - Trời ơi má ơi, nhọc quá trời quá đất luôn.

Mạnh Nguyên: - Vừa thở vừa nói - Mẹ ơi cứu con cứu con.

Tôi (Yến Ngọc): Ê lấy cái cặp cho tao với.

Mạnh Nguyên: Nè, mà mày định làm gì đó.

Tôi (Yến Ngọc): Tất nhiên là tao lấy đồ băng vết thường rồi còn gì nữa.

Mày nhìn cái tay tao này, muốn nhiễm trùng luôn ấy.

Mạnh Nguyên: Ò.

Mà hỏi này sau trận Him Lam thì có đánh thêm trận nào nữa không vậy.

Tôi (Yến Ngọc): Tất nhiên là có rồi ông nội.

Nghĩ thế này là xong đợt 1 a, mờ đề.

Còn phải giữ cái cứ điểm này đến khi nào lấy được hoàn toàn mà địch không quay lại phá nữa mới xong bạn ạ.

Còn có đồi Độc Lập, Bản Kéo rồi tiến thẳng vào sân bay Mường Thanh nữa.

Mạnh Nguyên: Trời ơi, nghe xong muốn nhức nhức cái đầy rồi đó.

Tôi (Yến Ngọc): Nghĩ giữ sức mà chuẩn bị cho những ngày bảo vệ cứ điểm Him Lam đi bạn ạ.

Anh Bộ Đội: Đồng chí, đồng chí nói gì vậy.

Tôi (Yến Ngọc): Thì tao bảo mày rồi đó Nguyên, mày mà không giữ sức a thì không bảo vệ được cứ điểm đâu, vì theo tao biết thì quân Pháp sẽ đến đây dành lại cho bằng được cứ điểm Him Lam đó.

Mà sao nãy giờ mày khêu tao thế Nguyên, mà còn nói thưa đống chí thế, mình là bạn thân mà.

Mạnh Nguyên: - Khuê + nói nhỏ - Tao có hỏi mày đâu con kia.

Tôi (Yến Ngọc): Thế mày không hỏi thì ai hỏi.

Anh Bộ Đội: Là tôi hỏi.

- Nghi ngờ - Sao đồng chí biết quân dịch sẽ quay lại dành cứ điểm.

Tôi (Yến Ngọc): - Đứng hình - Dạ... là em nghĩ thế.

Anh Bộ Đội: Thật không đó?

Tôi (Yến Ngọc): Thật mà đồng chí, tôi có lừa đồng chí đâu.

Anh Bộ Đội: À thế thì 2 đồng chí nghỉ ngơi đi.

Tôi (Yến Ngọc): Dạ vâng.

Cảm ơn đồng chí.

Khi Anh Bộ Đội vừa đi thì lòng tôi cũng thế nhẹ nhõm vì sợ anh đã phát hiện bí mật của mình, sợ anh biết 2 đứa tôi là người đến từ tương lai, sợ dòng thơi gian sẽ bị hư hỏng và chúng tôi không thể quay lại được thế giới của chúng tôi được nữa.

Tôi (Yến Ngọc): - Ngồi im một chỗ + mặt xanh le -

Mạnh Nguyên: Ê, ê bạn ê.

Yến Ngọc!!!

Tôi (Yến Ngọc): Hả, hả sao vậy.

Mạnh Nguyên: Mày bị gì đấy.

Mặt thì xanh như quả bí, tay thì đan chặc vào nhau, ngồi im như một kho tượng.

Tôi (Yến Ngọc): - Lắp bắp - À... không có... gì đâu.

Mạnh Nguyên: Sao lại không có gì được, chắc chắc là có việc gì.

Tôi (Yến Ngọc): Không có thật mà.

Mạnh Nguyên: Chắc có.

- chọc lét - có khai không.

Tôi (Yến Ngọc): Đã bảo không có rồi mà.

Mạnh Nguyên: Chắc chắn là có việt gì.

Khai không

Tôi (Yến Ngọc): Đã bảo rồi làm gì có.

Thôi đi mày, thả tao ra coi.

Mạnh Nguyên: Thế thôi.

Chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ trong buổi đêm vắng tanh đây tiếng cười đua của các anh em chiến sĩ.

Đến sáng hôm sau, chúng tôi được chỉ đạo lên đồi Độc Lập thì có một toán quân Pháp xông vào đòi lại đồi Him Lam, mới đánh xong trận khi tối, còn mệt lả những ai cũng phải vùng dậy chiến đấu bảo vệ cứ điểm Him Lam.

Đến trưa, trận đấu mới kết thúc.

Khi trận chiến kết thúc, ai cũng gấp rút lên dồi Độc Lập, 2 đứa tôi, cũng đã mệt lả người nhưng phải cố gắng đi chuyển đến đồi Độc Lập.

Đi được 30p, bỗng đưng, tôi bị ngất, chắc mình thân con gái, mới chiến đấu xong chưa kịp nghỉ đã phải đi.

Mạnh Nguyên: Ngọc, Ngọc, ê mày sao vậy, Ngọc, Ngọc ơi.

Sau đó, Nguyên cõng tôi đến cứ thẳng cứ điểm cùng đồng.

Đến nơi thì tôi cũng đã tỉnh lại.

Mạnh Nguyên: Ăn gì mà mập như heo ý.

Tôi (Yến Ngọc): Cõng người ta có tí mà đã than rồi.

Mạnh Nguyên: Mà nặng chứ ba, nghĩ sao dợ.

Bà vừa leo xuống đồi Him Lam là bà ngất ra đó luôn nói gì.

Tôi (Yến Ngọc): Thì ai biết đâu.

Mạnh Nguyên: Rồi vết thương sao rồi.

Tôi (Yến Ngọc): Nhìn chung thì không sao, gần đỡ rồi.

Mạnh Nguyên: Ò.

Lúc đến nơi, chúng tôi được nghỉ ngơi cho lấy lại sức và được ngồi nghe tác chiến ở trên đồi Độc Lập.

Khi nghe xong, ai cũng gấp rút chuẩn bị vũ khí, đạn dược cho trận chiến tiếp theo.

Chuẩn bị xong, nghe thấy tiếng hiệu lệnh, tất cả cấc chiến sĩ đồng loạt xung phong chiến đấu.

Trận chiến kéo dài đến tận sáng hôm sau thì mới kết thúc.

Khi thấy lá cờ Quyết chiến Quyết thắng bị đạn bắn thủng lỗ chỗ đã được cắm trên đỉnh đồi Độc Lập là lúc anh em chiến sĩ chúng tôi đã đánh thắng trận đồi Độc Lập.

Sáng hôm sau, quân Pháp tổ chức phản công tái chiến đồi Độc Lập nhưng đều bị đánh lui và tiếp tục chịu thiệt hại nặng nề.

Đến ngày hôm sau khi, khi đã củng cố lực lượng xong, với ý chí chiến đấu hừng hực, mọi người quyết định, đến Bản Kéo.

Đến sáng ngày hôm sau, thấy quân ta chuẩn bị tấn công, quân Pháp ở Bản Kéo sợ hãi bỏ chạy vì rất nhiều nguỵ quân người dân tộc Thái đã ra hàng .

Không cần phải nổ súng đã chiếm được Bản Kéo và thừa thắng tiến vào chiếm các ngọn đồi ở phía Bắc sân bay Mường Thanh.

Cũng trong này, Bộ Chỉ huy Chiến dịch tổ chức hội nghị sơ kết đợt 1 tại Sở Chỉ huy Mường Phăng.

Và khép lại đợt 1 của cuộc chiến Điện Biên Phủ đầy chiến thắng.

Mấy ngày sau, chúng tôi được hành quân sang khu vực E1 để bắt đầu cho đợt thứ 2 của trận chiến Điện Biên Phủ.
 
Back
Top Bottom