Ngôn Tình Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,292,872
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaX6dXmDcxJJ6RDTiSXLJVRwJIbqqY34Ud-S379q9HUlL0e_9pSlqWahVVdy8EsdnlZFY-gnHtcQkxm0HR-q9YKLTRQXvLZS6e1C7rlh3ltB7X4fe6Ub5Uyx0mQPk6XzFCnLLqgJC_KQpjknE1G20zpN=w215-h322-s-no

Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Tác giả: Nhãn Kính Thoái Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Một thuyền chìm, trăm buồm giương.Tác giả: Nhãn Kính Thoái Nhi.Thể loại: Ngôn tình, lãng mạn, truyện ngắn.Dịch: Lam Lam (The Atlamtis)Văn án:
Phạm Giang thích Hứa Diên đến năm thứ 5.

Đột nhiên cô không còn thích anh tới thế nữa.

Một câu tóm tắt: Trầm chu trắc bạn thiên phàm quá*

(*Câu thơ này có nghĩa là cho dù có một chiếc thuyền chìm thì xung quanh vẫn còn hàng ngàn cánh buồm khác đang giương lên. Câu thơ này dùng để ẩn dụ việc những thứ cũ qua đi thì những thứ mới ắt sẽ ngoi lên.)​
 
Có thể bạn cũng thích !
Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Chương 1


“Viết lời đến đâu rồi?”

Phạm Giang tỉnh giấc bật điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn trên cùng là tin nhắn do quản lý của Hứa Diên gửi tới tối qua. Cô không trả lời, đối phương cũng chẳng hỏi tiếp, không biết là do tín nhiệm thái độ tôn trọng công việc của cô, hay là vốn chẳng thèm quan tâm tới chuyện này.

Nhưng bao nhiêu năm như thế, quả thực Phạm Giang rất đáng tin, chưa từng khiến bất kỳ bài hát mới nào của Hứa Diên bị chậm trễ, người quản lý của Hứa Diên không lo cũng là chuyện thường tình.

Dù sao mấy người thân thiết bên cạnh bọn họ gần như đều có thể ngờ ngợ đoán ra, cô thích anh, cũng biết mỗi một lời hát của cô viết đều là vì anh, chỉ là không ai dám bóc toạc ra trước mặt Hứa Diên thôi.

Nhưng lần này, không biết có phải là vì bị bệnh hay không mà cô chẳng viết ra được gì.

Phạm Giang mở tin nhắn ra, nhấn vào ảnh đại diện của Hứa Diên, do dự một hồi lại thoát ra, cuối cùng lại ấn vào, cắn răng nhắn một câu: “Tôi bị sốt rồi.”

Cô sốt nhẹ, 37 độ, cứ đến tối là đổ mồ hôi, nhiệt độ giảm rồi lại tăng, đầu óc cứ mơ màng. Cô bệnh đến mức không còn sức suy nghĩ, không suy nghĩ thì sao làm mình làm mẩy được, không làm mình làm mẩy thì viết lời sao được.

Phàm là người viết nhạc đau thương, phải có cảm giác làm mình làm mẩy, chìm đắm trong chuyện đau lòng mới được.

Phạm Giang gửi tin nhắn đó xong, lại ngủ thiếp đi. Trong mơ mơ màng màng, cô gặp mấy cơn ác mộng, mồ hôi lạnh cứ túa ra từng hột, dưới lớp chăn bí bách bị nướng thành những dòng nhiệt.

Tới khi cô tỉnh giấc thì đã là hơn 4 giờ sáng, đồ ngủ gần như ướt hết, Phạm Giang tỉnh dậy thay bộ quần áo khác, có chút ghét bỏ mà chui lại vào trong đống chăn vẫn còn hơi ấm, cứ cảm thấy có hơi ẩm trôi nổi lềnh bềnh trong lòng.

Cô mở điện thoại ra, tin nhắn gửi đi lúc 11 giờ tối qua tới 12 giờ mới nhận được câu trả lời, xem ra lúc cô bị bệnh Hứa Diên cũng chẳng sung sướng gì, lịch trình công việc gần như bị sắp xếp đến tối muộn.

Câu trả lời của Hứa Diên cực kỳ lịch sự: “Trời lạnh rồi dễ bị bệnh, nhớ tới bệnh viên kịp thời, đừng uống thuốc lung tung.”

Quan tâm chu đáo, nhưng cũng rất khách sáo.

Bọn họ quen nhau 4 năm, làm việc cũng được 3 năm, nửa năm gần đây, còn làm việc cả trên giường.

Đối với Hứa Diên, cô không thể chỉ là một người bạn bình thường, chút tự tin này, Phạm Giang vẫn có.

Nhưng chính bởi bọn họ không phải bạn bè bình thường, thế nên sự ấm áp của Hứa Diên mới ít ỏi tới vậy, sợ dùng từ quá cảm xúc, ngược khiến sẽ khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên mơ hồ, đột nhiên trở nên hỗn loạn.

Phạm Giang hiểu rõ Hứa Diên, hiểu được trên một ý nghĩa nào đó, chính là bởi anh trân trọng người bạn như cô, nên mới bỏ quên bản chất nữ tính của cô.

Buổi tối nửa năm trước là điều ngoài ý muốn, album mới của Hứa Diên bán chạy, Phạm Giang là người lập công. Hứa Diên ghét việc ra ngoài phải ăn mặc kín mít lảng tránh phóng viên, đành chuẩn bị rượu ở nhà, mời mấy người bạn thân thiết tới đánh chén. Trên bàn ăn, Phạm Giang ngồi cạnh Hứa Diên, bị uống không biết bao nhiêu ly rượu chúc mừng, cuối cùng hai người đều say cả rồi. Đợi những người khác về hết, bọn họ vẫn ngồi đó cụng ly.

Nhưng có một chuyện không cần nghi ngờ, uống càng nhiều rượu, màn đêm càng sậm, thì con người càng dễ tổn thương. Mà hai người bị tổn thương ở cạnh nhau, khó tránh sẽ làm ra chuyện hồ đồ.

Thực ra Phạm Giang không nói rõ được ai là người lấn tới trước, dù sao không khí đã được lên men tới mức đó, thực ra có lúc chỉ là sự mất khống chế trong một phút, lập tức sẽ trở thành tín hiệu bắt đầu. Mà ký ức của kẻ say thì không đáng tin.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Phạm Giang cảm thấy toi rồi.

Trước khi bị loại ra khỏi cuộc chơi, cô nhanh chóng bày ra dáng vẻ không để ý trước, tựa như tối đó cô không mang theo bất kỳ tình ý gì, mà chỉ là chút ấm áp và an ủi hằng mong muốn sau khi không tìm thấy người tri kỷ trong thành phố rộng lớn này.

Cô nhìn thấy rõ, quai hàm đang căng cứng của Hứa Diên đã thả lỏng.

Cô còn có thể tự giễu cợt, nhìn này, Hứa Diên cũng sợ mất đi người bạn là cô.

Chuyện này, có lần một sẽ có lần hai, nhưng xảy ra không thường xuyên, dù sao bọn họ không phải là đôi tình nhân đang yêu đương nồng say, chỉ là muốn tìm kiếm chút ấm áp trên người đối phương lúc đau đớn nhất, tựa như quên đi mọi phiền não đau khổ của trần thế trong khắc ấy.

Những lần sau đó đa phần là ở nhà Phạm Giang, vì chỗ cô ở an toàn hơn hẳn, không giống ở chỗ Hứa Diên, là một ca sĩ đang được chú ý. Cô chỉ là một tác giả viết lời mà nhiều người chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp, không phóng viên nào nhòm ngó chỗ ở của cô.

Phạm Giang đưa cho Hứa Diên một chiếc chìa khóa.

Cô nhớ lúc đặt chìa khoá vào tay Hứa Diên, anh gần như cau mày ngay tức khắc, đôi môi lập tức mím thành một đường thẳng. Vậy là Phạm Giang liền bỏ ngay lòng th@m muốn thăm dò, cố tỏ ra bình thản, tựa như tự nhiên lắm mà nói: “Để lại một cái dự phòng ở chỗ anh.”

Ý của cô là, anh muốn tới lúc nào thì tới lúc đó. Nhưng quả nhiên, Hứa Diên chỉ nói: “Được, nếu cần thì cô tới tìm tôi.”

Cô nào cần thứ dự phòng này.

Hứa Diên chưa từng sử dụng cái chìa khoá đấy, ngoại trừ sự quấn quýt thể xác, các vấn đề khác, hai người khi giao tiếp vẫn có chừng mực. Mỗi lần cần tới, họ đều sẽ dặn trước một cách cẩn thận, giống như học sinh hỏi giáo viên, chung quy phải khách sáo hỏi xem đối phương có tiện hay không trước.

Đôi lúc mất ngủ, Phạm Giang nhớ tới chuyện này sẽ cảm thấy phiền não, thậm chí còn định nói dối là mất chìa khoá rồi, dù sao cũng muốn để anh tới mở cửa một lần. Nhưng sau đó nghĩ lại, thôi vậy.

Sợ anh nhân cơ hội này trả lại chìa khóa luôn.

Cô thích anh đơn phương, thế nên sự lo lắng và sợ hãi của cô nhiều hơn anh nhiều.

Phạm Giang cảm thấy người hơi lạnh, bừng tỉnh lại trong hồi ức, nhanh chóng đắp chăn cẩn thận, đắp kín cả người, không thèm nghĩ tới câu trả lời quan tâm lịch sự đó nữa mà nhanh chóng chìm vào giấc.

Ngủ liên tục mấy ngày, Phạm Giang đã khỏi hẳn. Trong khoảng thời gian đó, ngày nào Hứa Diên cũng gửi tin nhắn tới hỏi han. Phạm Giang không hề nghi ngờ gì, nếu như có ngày nào đó cô sốt cao rồi, Hứa Diên chắc chắn sẽ kịp thời phát hiện và đưa cô tới bệnh viện. Nhưng cô cũng hiểu rõ, khi chuyện chưa đến nước đó, Hứa Diên thậm chí sẽ không thèm tới thăm cô, bởi vì anh luôn khống chế mọi việc trong phạm vi đơn giản, dễ dàng nhất, anh không mong mọc thêm quá nhiều điều ám muội.

Dù sao lần trước khi anh dành ra cả trái tim mình, chẳng có được kết quả tốt đẹp gì.

Nhưng Phạm Giang không hiểu, một mối tình đã qua đi, sao có thể ảnh hưởng đến Hứa Diên hơn 3 năm

Phạm Giang mở mạng ra, bắt đầu tìm kiếm tất cả những gì liên quan tới Hứa Diên, trước khi viết lời, cô luôn làm vậy. Nói là tìm linh cảm, thực ra cũng là để tìm cảm xúc. Đôi lúc Phạm Giang sẽ lo lắng, nếu như có một ngày cô không thích Hứa Diên nữa, cô còn thể viết ra những lời ca rung động lòng người hay không. Nhưng nỗi lo lắng này chỉ là thoáng qua, Phạm Giang không tìm được cách giải quyết, nhưng cô thông minh lựa chọn cách trốn tránh.

Trong đa số video của Hứa Diên, thậm chí còn tìm được vài dấu tích của người yêu cũ, fans gọi đó là “kẹo quá hạn”. Nhưng với Phạm Giang mà nói, đây là là con dao như hình với bóng suốt mấy năm nay, chưa từng quá hạn. Nhưng dùng thứ này để k1ch thích sáng tác, đúng là rất có tác dụng, vậy là cô không nhịn nổi cứ thế tự ngược xem từng cái từng cái.

Phạm Giang không khỏi nghĩ, Hứa Diên liệu có biết, anh cũng sẽ có ánh mắt dịu dàng thế này không.

Phạm Giang rất xinh đẹp, là một người bình thường xinh đẹp, có khi còn có thể chạm tới level diễn viên. Nhưng vẻ đẹp của Nhiếp Lăng Tử lại là hàng top trong diễn viên. Đom đóm sao có thể tranh với mặt trăng. Đôi lúc Phạm Giang cũng thầm oán, đoán mò có khi bên trong Nhiếp Lăng Tử trống rỗng, chẳng được tài hoa và thú vị như cô, nhưng đến khi nghĩ lại lại thấy bản thân mình vô tri vô vị, lại còn keo kiệt. Bất kể thế nào, chỉ riêng vỏ bọc của Nhiếp Lăng Tử cũng đã thắng chắc, thứ bên trong mà cô không hiểu chưa chắc đã không thú vị, nào tới lượt yêu quái như cô nói mấy lời chua ngoa chứ.

Thế là sau đấy cô không nghĩ vậy nữa.

Cô chỉ buồn thôi, cuộc chia tay đã nuôi sống mấy chục công ty truyền thông đó, cuối cùng cũng chỉ có một mình Nhiếp Lăng Tử vượt qua.

Phạm Giang bắt đầu viết lời.

Lần này Hứa Diên xuất bản ca khúc đơn, so với phong cách lúc trước, cảm giác buồn bã lần này ít hơn nhiều. Nếu dùng thời tiết so sánh thì tựa như cơn mưa phùn nhỏ, hơi ẩm ướt, khiến người ta hơi ghét bỏ. Nhưng mọi người đều biết, mưa phùn mưa không lâu, cuối cùng trời vẫn sẽ sáng.

Phạm Giang dành cả một ngày viết xong lời, lại dành nửa ngày sửa lại, cuối cùng tốn nửa ngày nữa đặt tên bài. Lúc có linh cảm, cô cũng được coi là một tác giả viết lời cao tay rồi.

Phạm Giang gửi bài hát “Một thuyền chìm, trăm buồm giương” cho người quản lý của Hứa Diên.

Thực ra hồi trước, cô sẽ gửi luôn cho Hứa Diên nữa, bởi vì cô hy vọng Hứa Diên có thể nhìn thấy tài năng của mình, nhìn thấy sự cộng hưởng giữa cô và anh.

Có lẽ là do bệnh nặng mới khỏi, rõ ràng chỉ gửi thêm cho một người, cô cũng cảm thấy mệt không muốn động tay động chân.

Bài hát này viết lời rất thuận lợi, trong khoảng thời gian đó, Phạm Giang và bên phía Hứa Diên chỉ sửa lại đúng ba lời là coi như xong xuôi, Phạm Giang lấy được tiền viết lời lần này.

Ba năm trước, tiền viết lời này không tính là ít, nhưng ngày hôm nay sau ba năm, cũng không tính là nhiều. Ba năm nay Phạm Giang chưa từng nhắc tới chuyện tăng giá, quản lý đương nhiên cũng không chủ động nhắc tới. Thực ra hoán đổi vị trí mà nghĩ, Phạm Giang cũng hiểu, nhưng cô vẫn không nhịn được mà nghĩ, lần sau tăng giá vậy.

Bởi vì bận ra bài đơn, Hứa Diên và Phạm Giang lâu lắm không liên lạc. Nửa tháng sau, Phạm Giang mới nhận được tin nhắn của Hứa Diễn: “Tối nay cô rảnh không?”

Anh chắc chắn rất mệt, Phạm Giang nghĩ, nhưng tin nhắn trả lời của cô lại là: “Bên ngoài lạnh lắm.”

Cô rảnh, nhưng cô không muốn ra ngoài.

Hứa Diên hình như cũng không muốn ra ngoài: “Đến nhà cô được không?”

Phạm Giang hơi sững người, trả lời: “Lần trước khỏi bệnh chưa dọn dẹp, trong nhà toàn mùi bệnh, anh đừng tới nữa, kẻo lại bị bệnh.”

Cơn cảm của cô đã khỏi nửa tháng rồi, ngày nào cũng mở cửa sổ thông gió, nào có mùi bệnh.

Hứa Diên cũng hiểu, đây rõ ràng chỉ là Phạm Giang viện cớ để từ chối, vậy là dòng chữ đang nhập đột nhiên biến mất, đối phương im lặng một hồi, cuối cùng gửi tới một cái kết hoàn hảo: “Được, vậy cô nghỉ ngơi cho khoẻ.”

Phạm Giang trả lời: “Cảm ơn.”

Vốn dĩ là một người lịch sự quan tâm, giờ biến thành hai người lịch sự tới cùng.

Phạm Giang nghĩ, nếu đổi lại là hồi trước, chắc chắn cô sẽ không dằn được lòng mà đi đoán mò lời cuối của Hứa Diên là gì, liệu có chút hi vọng gì với cô không. Nhưng giờ, cô lười nghĩ rồi, nhắn xong câu “cảm ơn” cuối cùng, cô lại thở ra một hơi thật dài, thoải mái hơn nhiều.
 
Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Chương 2


Sau khi phối hợp với Hứa Diên hoàn thành ca khúc đơn lần này, Phạm Giang cho phép mình nghỉ phép ngắn. Ba ngày đầu gần như cô không ra khỏi nhà, ngày nào cũng ngủ tới quên trời quên đất, lúc cần ăn uống thì hoàn toàn dựa dẫm vào các ứng dụng online vô cùng phát triển ngày nay. Giống như ban đầu khi bị sốt mê man nằm trong chăn, cuối cùng cũng là đặt ship trên điện thoại, nhờ anh shipper 9 giờ tối chạy một chuyến, cuối cùng mới kịp thời đưa thuốc tới ứng cứu.

Lúc đói khổ nhất, có sự ủng hộ của người mình yêu hay không, hình như cũng không quan trọng lắm, xã hội hiện đại này đã càng thích hợp sống một mình hơn.

Lúc Phạm Giang đứng vệ sinh cá nhân trước gương, không hiểu sao đột nhiên nghĩ tới điều này. Cũng không biết có phải vì nghĩ tới mấy điều này không, mà khi nhìn thấy mấy đồ dùng một lần trên bệ rửa mặt cô đột nhiên thấy ngứa mắt. Nhìn chúng chằm chằm nửa phút, cô bỗng thu dọn toàn bộ lại rồi vứt cả vào thùng rác, một lần xử lý luôn đống đồ bỏ đi.

Đương nhiên Phạm Giang sẽ không dùng đồ một lần trong nhà của mình, những thứ này là những thứ mà thỉnh thoảng Hứa Diên qua đêm ở đây sẽ dùng khi vệ sinh cá nhân. Lần thứ hai hai người ăn ý với nhau tuyệt đối không phải là lựa chọn sau khi đã suy nghĩ kĩ càng, thực ra hai người cũng có chút nóng vội, tất cả đồ dùng vệ sinh cũng là được sắp xếp nhất thời.

Sau đó Phạm Giang cũng từng thăm dò mà hỏi, có cần chuẩn bị chút đồ tử tế cho anh không, qua lại cũng tiện hơn. Lúc đó Hứa Diên đang mặc quần áo, động tác của anh hơi sững lại, sau đó chỉ nở một nụ cười xa lạ, nói là không cần phiền phức, giờ đủ dùng rồi.

Mỗi một thứ mà Hứa Diên để lại trong cuộc sống của cô, đều thể hiện ra một điều: “Mối quan hệ này chắc chắn không dài lâu.”

Từ lúc Phạm Giang nghe thấy câu trả lời đó, cô đã biết, cũng không bất ngờ lắm, trong lòng cũng chẳng buồn nhiều. Nhưng chẳng biết lại sao, lúc này nghĩ lại chuyện đó, cô lại có chút hận anh.

Hận anh cái gì?

Hận anh quá vô tình? Đâu có phải.

Phạm Giang nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu ra mình hận cái gì.

Cô hận anh cứ luẩn quẩn mãi trong một mối tình đã qua, lúc nào cũng tự rước khổ vào mình, không buông bỏ cho bản thân. Cũng hận anh đẩy mọi người ra xa khỏi mình, nhưng thỉnh thoảng lại để lộ sự yếu ớt và mệt mỏi trước mặt cô.

Nhưng suy cho cùng, hận hơn cả lại là bản thân.

Hận bản thân bị vuột mất linh hồn bởi vẻ ngoài đẹp đẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên, dễ dàng rung động. Hận bản thân dần dần đắm đuối trước tài hoa của anh, thấu hiểu tính cách anh, thương xót quá khứ anh, lại không thế thoát thân khỏi sự vui vẻ của da thịt, từng bước sa vào, yêu sâu yêu sắc.

Nói cho cùng, là do lúc đó cô chớp mắt nhìn anh thêm một lần, cuối cùng lúc cần quyết đoán thì lại do dự.

Nghĩ vậy, chút cảm xúc mới đột nhiên nổi lên trong lòng Phạm Giang lại xìu xuống. Cô không muốn quá chìm đắm vào những chuyện này, bèn dứt khoát mở máy tính ra, tìm kiếm tên của mình.

Không phải cô tự luyến, cô muốn xem xem có tin tức nào về mình không, chỉ đơn thuần là vì muốn xem xem có phải khán giả cũng sẽ có vài bình luận về ca từ của cô hay không.

Hồi đầu khi Phạm Giang mới viết lời, có khi tìm khắp các trang mạng cũng chẳng tìm ra cô. Dù rằng bài hát của Hứa Diên do cô viết lời rất hit, nhưng ánh mắt vẫn phần nhiều đổ dồn về phía Hứa Diên, chẳng ai đi quan tâm một người viết lời đến mặt mũi cũng chẳng có tên tuổi gì, bài hát này có phải có một phần cống hiến của cô hay không.

Mãi cho tới khi cô viết càng nhiều bài hơn cho Hứa Diên, Hứa Diên cũng ngày một hot, mới đột nhiên có người chú ý tới. Phạm Giang gần như bao trọn việc sáng tác lời cho tất cả các ca khúc của Hứa Diên, phong cách của cô hoàn toàn ăn khớp với phong cách của Hứa Diên, hoặc có thể nói là phối hợp vừa khít. Sự thành công của Hứa Diên, có lẽ cũng có một phần công của cô.

Đó là lúc Phạm Giang vui nhất, vừa là vì cuối cùng đã có người công nhận sáng tác của cô, vừa là vì cuối cùng cũng thấy tên mình được nhắc tới bên cạnh tên của Hứa Diên.

Lâu dần, danh tiếng của Phạm Giang được nâng lên, cũng dần dần có không ít người hâm mộ. Từ trước tới nay cô viết lời, mười phần tình ý chỉ thổ lộ ba phần, người không feel được sẽ cảm thấy bình thường, người thích lại yêu thích sự kiềm chế của cô. Phạm Giang cũng như Hứa Diên, dần dần có style của mình, cuối cùng lại thành một style riêng.

Nhưng chuyện đời luôn thế, khi vạn vật phát triển đến mức cao nhất, ắt sẽ lâm vào vòng suy. Càng nhiều âm thanh khen thưởng cô, những người không thích cô càng cảm thấy ngứa tai, xớn xác chạy tới nêu ra quan điểm của mình. Tuy không phê bình lời nhạc của Phạm Giang tới nỗi không ra cái gì, nhưng ngôn từ chua ngoa, gây tổn thương cho người khác.

Ban đầu Phạm Giang nhìn thấy thì ủ rũ không thôi, trong lòng âm thầm phản bác từng bình luận, nêu ra nguyên nhân lý do rõ ràng. Nhưng sau khi đọc nhiều, ngược lại cô lại từ từ hiểu ra, không phải mỗi một lời phê bình đều là lời linh tinh, trong đó vẫn có rất nhiều lời bình luận rất chính đáng. Chỉ là trong tiềm thức của cô không muốn thừa nhận, mới càng thêm bảo vệ bản thân thôi.

Phạm Giang hay bị phê bình nhất, thường bị chê là chỉ có một một style. Viết nhạc tình là sở trường của cô, đặc biệt có sở trường viết mấy thứ tình cảm cầu còn không được và tham lam oán hận, nhưng một bài như vậy thì được chứ cả ngàn bài như thế khó tránh bị người khác chỉ trích.

Bản thân Phạm Giang hiểu rõ nhất, hồi trước cô không định thay đổi, là vì cô rất được yêu thích. Nhưng lúc này, cô đột nhiên nhận ra, thứ gọi là tình, gọi là mê, cô đã viết tới tận cùng, viết thêm mười năm nữa, có khi cũng chẳng có quầng sáng nào xuất hiện nữa, mà chỉ là lặp đi lặp lại bản thân trong quá khứ. Đây chính là nút thắt của cô, nếu không xả được đi, vậy thì cả cuộc đời này của cô cũng chỉ có vậy.

Hiện giờ chỉ cần hỏi bản thân một câu, có cam tâm không?

Phạm Giang không cam tâm, cô muốn viết ra các bài nhạc với nhiều phong cách hơn. Cô không phải vừa sinh ra đã bị ràng buông trong thứ gọi là tình yêu, cô cũng từng nở nụ cười vô lo vô nghĩ, chỉ là đau lòng mấy năm thôi mà, chẳng lẽ không viết được ra thứ nhạc vui vẻ nữa sao?

Trong lòng Phạm Giang nghĩ vậy, con trỏ chuột trong tay chẳng may lướt xuống, vô tình nhìn thấy một bài bóc phốt cực hot. Trên mạng có vô số các bài bóc phốt, thật thật giả giả, hóng mãi chẳng hết. Nếu không phải là người đã bước nửa chân vào giới này, ít nhiều cũng biết được chút chân tướng, có lẽ cô cũng sẽ giống những khán giả không biết tí gì kia, nhìn thấy những bài viết này mà đội mũ quay xe váng cả đầu vẫn không biết nên tin cái nào. Phạm Giang vốn không hứng thú với mấy bài thế này, nhưng thực sự cô rất tò mò, bản thân sao lại có một ngày cũng bị người khác nhắc tới trong mấy bài viết này chứ?

Phạm Giang mở bài viết kia ra.

Người viết bài bóc phốt ẩn danh kia không giống những người viết các bài bóc phốt trước, bóc ra một loạt “chân tướng” khiến người nghe sợ hãi, chỉ tuỳ ý liệt kê ra một vài vụ mà mình nghe được hàng ngày. Dựa vào những gì mà Phạm Giang đã trải qua và nghe ngóng, có tới tám chín phần có thể xác nhận là thật, điều này khiến cô tò mò hơn cả, vụ bóc liên quan tới cô sẽ là gì đây?

Tin tức liên quan đến Phạm Giang nằm ở mục số hai, hiển nhiên người bóc phốt cũng cho rằng đây chỉ là một tin tức nhỏ nhặt không đáng kể: “Tôi đã nhìn thấy Phạm Giang, người hợp tác với Hứa Diên. Ở ngoài đời hai người có quan hệ khá tốt, Phạm Giang rất xinh, nếu không phải quá khiêm tốn thì chắc sẽ hot hơn bây giờ. Nhưng mà người quản lý của Hứa Diên có hơi bất mãn với cô ấy, không thích phong cách viết lyrics của cô ấy lắm, cảm thấy anti fans gọi Hứa Diên là “Vương ca lốp xe” là do ý tứ trong lyrics Phạm Giang viết không hay, định đổi người viết lời khác, đã bàn bạc được một khoảng thời gian rồi, chỉ là tạm thời chưa tìm được người thích hợp. Dù sao với những tác giả viết lời có tiếng, nếu đã hợp tác lâu dài với các ca sĩ nổi tiếng thì không dễ đào góc tường vậy đâu.”

Phạm Giang rất khó hình dung tâm trạng của mình sau khi xem xong bài bóc này.

Cô nên lý trí hơn, nên hiểu rõ những bài bóc này thường là nửa giả nửa thật, có những điều cũng là người bóc đi nghe tin vịt, tin là thật, thực ra toàn là nghe bậy đồn bậy cả.

Nhưng trực giác của cô nói với cô rằng, bài bóc này cho dù không thật hoàn toàn, nhưng cũng không hoàn toàn là giả. Dù sao từ trước tới nay, không phải cô không nhận ra sự thay đổi thái độ một cách vi diệu của người quản lý Hứa Diên, đôi lúc còn nhắc nhở theo cách giả vờ đùa, chỉ là từ trước tới nay vẫn thiếu đi một sợi dây liên kết toàn bộ chi tiết đó lại.

Phạm Giang cười khổ một tiếng, khó tránh có chút cảm giác bị ăn cháo đá bát. Nhưng trời sinh cô có sở trường tự an ủi mình, nghĩ kỹ lại thì mấy năm nay, cô viết nhiều lyrics như vậy, tạo ra thành tựu cho Hứa Diên, nhưng Hứa Diên cũng đồng thời tạo ra thành tựu cho cô. Có lẽ không có cô, nhạc của Hứa Diên cũng không thành kinh điển như bây giờ. Nhưng nếu không có Hứa Diên, chưa chắc cô đã có được thành tựu như hôm nay. Nếu đã vậy thì không thể nào nói ai nợ ai được, đến giờ cũng chỉ có thể là chia tay hòa bình thôi.

Phạm Giang nghĩ vậy, bèn chuẩn bị kế hoạch công việc trong tương lai. Trong điện thoại của cô có không ít bạn tốt trong giới, có lúc muốn hợp tác với ai, chỉ cần một tin nhắn là xong chuyện.

Sáng tác hai năm nay của cô quả thật đã âm thầm đi vào nút thắt, thiếu những cảm giác mới mẻ. Nhưng đột phá bản thân là chuyện mà bất kỳ ai đạt được đến một trình độ nhất định trong lĩnh vực vào đó cũng lo lắng, trong giới này có quá nhiều người cố gắng nhưng vẫn không thể ngóc đầu lên, họ đang cần những người như cô kéo cánh.

Thực ra Phạm Giang không lo mình không tìm được việc.

Đợi tới khi người quản lý của Hứa Diên biết được chuyện hợp tác lần này đã là nửa tháng sau, anh ta khí thể hùng hổ gọi điện thoại tới như thể muốn trách móc hỏi tội. Từ đầu tới cuối Phạm Giang đều rất bình tĩnh, chỉ thản nhiên nói: “Trong hợp đồng cũng đâu có hạn chế tôi hợp tác với người khác đâu?”

Giờ nghĩ lại, thực ra từ trong hợp đồng được ký kết năm nay, ít nhiều gì cũng thấy được manh mối. Người quản lý của Hứa Diên có lẽ đã có ý thay đổi đối tượng hợp tác từ lâu, thế nên mới thả lỏng nhiều điều khoản giữa hai bên hơn.

Đối phương nghẹn lời, dường như nhất thời không nói được gì.

Phạm Giang nói: “Anh Trần, còn chuyện gì không? Không thì tôi cúp máy đây, giờ tôi bận lắm.”

Người quản lý của Hứa Diên dường như đã nhận ra điều gì đó, vội nói: “Số nhạc chúng ta ước định trong năm nay vẫn chưa hoàn thành.”

Phạm Giang nói: “Ừ, nhưng mà cũng chẳng còn bao bài nữa nhỉ?”

Người quản lý của Hứa Diên có chút phiền não, đành nén xuống mà hỏi: “Năm sau không hợp tác nữa à?”

Phạm Giang hiếm khi thành thật trả lời: “Xem giá, giá mà cao thì có thể hợp tác tiếp.”

Người quản lý của Hứa Diên suýt chút nữa nghẹn thở, vội vàng nói vài câu khách sáo rồi cúp điện thoại.

Phạm Giang nghe thấy tiếng bíp truyền tới từ bên kia, ngơ ra một lúc, sau đó bật cười. Nếu không phải Trần Cát đã đi cùng Hứa Diên từ lúc chưa có gì, chứ không với tính cách này của hai người, có lẽ chẳng hợp tác được với nhau ấy chứ?

Tuy là Hứa Diên đối xử bạc bẽo với cô, nhưng ít nhất anh đường đường chính chính. Nếu anh biết tin cô không định hợp tác với anh nữa, chắc chắn sẽ không giống Trần Cát, rõ ràng bản thân có ý qua cầu rút rát, lại tới trách móc đối phương trước. Sự rời bỏ của cô có lẽ không là gì với Hứa Diên, đến cảm giác không nỡ chắc cũng chẳng bao nhiêu, nhưng anh chắc chắn sẽ thành tâm thành ý chúc cô tương lai tươi sáng.

Như vậy có phải cũng có thể diện không.

Hứa Diên gửi tin nhắn cho Phạm Giang: “Nhà tôi đổi mật mã cửa rồi.”

Cô biết, Hứa Diên vĩnh viễn sẽ không dùng cái chìa khoá đó, có lẽ đó là thái độ của anh.

Nhưng cô vẫn thay khoá, đây là thái độ của cô, có vài lời không cần nói quá rõ, Hứa Diên sẽ hiểu.
 
Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Chương 3


“Nhà tôi đổi mật mã cửa rồi.”

Tin nhắn này được gửi lúc 11 giờ đêm, Hứa Diên gần như có thể tưởng tượng ra bóng dáng Phạm Giang ngồi trước máy tính, cả hai chân co lại để trên ghế, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho anh. Anh không nhịn được mà lại nghĩ, cô lại thức đêm viết lời rồi.

Đến khi những liên tưởng không nguồn này kết thúc trong não bộ, Hứa Diên mới nhận ra một vấn đề, Phạm Giang không nói mật mã cho anh.

Có lẽ cô vẫn chưa phát hiện ra, nhưng lúc Hứa Diên nhìn thấy tin nhắn này đã 12 giờ đêm, đã 1 tiếng trôi qua kể từ khi Phạm Giang gửi tin nhắn ấy.

Hứa Diên lại nghĩ, có khi cô ngủ rồi. Dù sao tình huống này thỉnh thoảng cũng xảy ra, cô buồn ngủ lắm rồi, nhưng vẫn cố nói chuyện với anh, nói được một nửa thì ngủ thiếp đi mất, ngày hôm sau lại chân thành thật thà xin lỗi anh, sợ anh để tâm.

Hứa Diên ngủ một giấc, giấc ngủ này không hề yên ổn, anh mơ về hồi trước. Thực ra mấy năm nay, có lúc anh cũng sẽ mơ về hồi trước, nhưng nhiều hơn cả là khung cảnh đường ai nấy đi với Nhiếp Lăng Tử, rất hiếm khi mơ về khoảng thời gian còn đi học thuận lợi như ý của anh.

Hứa Diên là học sinh ở học viện truyền thông chính thống, Phạm Giang cùng trường nhưng khác ngành anh, miễn cưỡng có thể coi là một nửa đàn em. Nhưng hồi ở trường, hai người không hề quen nhau, thậm chí Hứa Diên còn không nhớ mình đã từng gặp Phạm Giang, nếu không phải sau đấy Phạm Giang nhắc tới, có lẽ cả đời này anh cũng không biết, hoá ra 5 năm trước họ đã gặp nhau rồi.

Hứa Diên biết rõ mình đang mơ, nhưng lại không khống chế nổi chiều hướng của giấc mơ, nhìn thấy Hứa Diên trong mơ bước vào thư viện, bắt đầu đọc một quyển sách liên quan tới lịch sử âm nhạc.

Hứa Diên nhớ rõ năm đó mình quả thực đã từng đọc quyển sách này, tuy là không nhớ rõ nội dung cụ thể, nhưng vẫn nhớ lúc đọc bản thân còn khá không đồng ý với quan điểm tác giả, mấy lần định bỏ không xem nữa, cuối cùng lại mang theo suy nghĩ đọc cho trọn vẹn để vừa nhíu mày vừa đọc hết.

Nhưng giấc mơ này lại không phải để anh hồi tưởng lại quyển sách mà mình không thích đó. Hứa Diên cúi đầu, nhìn thấy Phạm Giang, người đang ngồi ở một góc chéo cùng bàn nhìn về phía anh.

Phạm Giang tuổi hai mươi có chút khác Phạm Giang tuổi hai lăm, cái cằm nhỏ mà sắc sảo, hai gò má vẫn chưa bị thời gian bào mòn, vẫn còn sự đầy đặn phúng phính như một đứa trẻ.

Dường như không ngờ anh sẽ nhìn về phía mình, Phạm Giang sững người, sau đó nhanh chóng cúi đầu xuống, tựa như chưa từng nhìn về phía anh vậy.

Hứa Diên trong mơ không suy nghĩ nhiều, chỉ coi như đây là một lần chạm mắt tình cờ vô cùng mà thôi.

Khung cảnh trong mơ nhanh chóng thay đổi, một lát Hứa Diên thấy mình đang đạp xe trong khuôn viên trường, chiếc áo t shirt màu trắng bị gió thổi phấp phới, lát sau lại thấy mình đeo tai nghe ngồi ăn cơm một mình trong căn tin, khuôn mặt đầy vẻ chớ lại gần. Những khung cảnh vụn vặt này, ghép lại với nhau chính là tuổi thanh xuân ngông cuồng của anh.

Hứa Diên không phải người cô đơn, ở đại học anh cũng có vài người bạn thân thiết, nhưng về bản chất anh vẫn là người có thể tự mình thỏa mãn mình là chính, thế nên đa số thời gian anh luôn một mình.

Nhưng khi Hứa Diên đúng ở góc độ người thứ ba đi quan sát khung cảnh trong mơ, anh nhận ra, trong mơ lúc nào cũng có Phạm Giang.

Phạm Giang không phải từ đầu đã chú ý tới anh.

Lúc mới đầu, cô đạp xe lướt qua anh, đúng lúc cô quay đầu cười nói với người bên cạnh, nhưng không nhìn về phía anh. Hoặc là trong căn tin rộng lớn, cô chọn một góc bàn trống trong góc hiếm có, đúng lúc lại ngồi đối diện với anh, nhưng cũng chỉ nhìn chiếc tai nghe chụp khổng lồ không coi ai ra gì trên đầu anh chứ cũng chẳng liếc nhìn khuôn mặt anh. Trong thư viện chật ních người, phải đưa mắt nhìn một vòng mới nhìn thấy được bóng dáng thiếu nữ vừa hay ngồi quay lưng về phía anh.

Dần dần, hết lần này đến lần khác trùng hợp tựa như thói quen và lộ trình hành động đã được sắp xếp, Phạm Giang bắt đầu chú ý tới anh. Thỉnh thoảng gặp trên đường, cô sẽ trộm liếc anh mấy cái, sau đó lại giả vờ bình tĩnh lướt qua.

Đã nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh của cô quá nhiều, giờ lại thấy màn biểu diễn vẫn còn non nớt của cô trong mơ, Hứa Diên đột nhiên cảm thấy biểu cảm không lo không sợ của cô cũng trở nên sinh động hơn hẳn.

Phạm Giang xuất hiện trước mặt anh nhiều hơn, ngồi cùng bàn học với anh, ngồi cùng bàn ăn với anh, thậm chí là ngồi cùng một bóng râm bên phía sân vận động.

Cô nhìn anh, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc nhìn, hình như cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Trái tim của Hứa Diên như bị người ta treo dựng lên, khát khao, mong chờ, nhưng mãi chẳng được thoả mãn. Trong mơ anh gần như mất đi ý chí tỉnh táo, hoàn toàn không hiểu mình đang chờ đợi cái gì.

Đột nhiên, sắc màu trong mơ thay đổi.

Nhiếp Lăng Tử xuất hiện.

Nhiếp Lăng Tử không nên xuất hiện lúc này, sau khi anh tốt nghiệp mới gặp cô ấy. Nghĩ tới điều này, Hứa Diên vốn đang chìm đắm trong việc đi tìm bóng dáng Phạm Giang trong các góc mới đột nhiên ngộ ra, đây chỉ là giấc mơ của anh mà thôi, chứ không phải những điều đã thật sự tồn tại trong quá khứ.

Thế nên… Có lẽ Phạm Giang chưa từng nhìn anh như thế.

Hứa Diên trong mơ đã ở bên Nhiếp Lăng Tử, quá trình yêu đương và chia tay không khác gì mấy so với hiện thực, chỉ là bị hớp hồn bằng ánh mắt, sau đó là rung động trái tim thật sự, cuối cùng là bị bỏ rơi, giẫm nát sự kiêu ngạo, khiến cho nhiều năm nay lòng không cam tâm.

Ban đầu, Hứa Diên không muốn hồi tưởng lại quá khứ, thậm chí có một khoảng thời gian anh còn suy đi nghĩ lại, có phải trên người mình có khiếm khuyết trời sinh khó đổi nào không mà lại bị người tình tâm tư tương thông ấy bỏ rơi một cách tàn nhẫn.

Hứa Diên đã ủ ê một khoảng thời gian rất dài, sau đấy thậm chí anh còn không phân biệt nổi, sự không quan tâm của anh rốt cuộc là vì anh còn tình ý với Nhiếp Lăng Tử, hay là bởi vì Nhiếp Lăng Tử là người thay lòng đổi dạ trước, thiếu niên lúc nào cũng kiêu ngạo như anh bị người ta đá, tựa như vứt bỏ rác rưởi vậy.

Nhưng không cam tâm tới cỡ nào thì cũng sẽ bị thời gian bào mòn đi các góc cạnh, hoá thành một con côn trùng ẩn nấp trong tâm trí, thỉnh thoảng nhân lúc người ta không chuẩn bị mà ra gặm cắm trái tim.

Đau và không vui.

Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi.

Màn kịch máu chó lỗi thời này, Hứa Diên đã không còn hứng thú từ lâu, không muốn xem lại nữa.

Anh bắt đầu nghĩ, Phạm Giang đâu mất rồi?

Chỉ tiếc là, cảnh trong mơ không thay đổi theo suy nghĩ của anh, anh càng muốn tìm bóng dáng của Phạm Giang thì càng khó tìm. Chỉ có thể nhẫn nại, tìm bóng dáng cô trong góc của từng khung cảnh.

Thế là Hứa Diên nhận ra, Phạm Giang dần dần không còn nhìn về phía anh nữa, cũng không còn lộ ra biểu cảm bình tĩnh cố ý kiềm chế cùng hàng mi khẽ run rẩy kia nữa. Xung quanh cô bắt đầu xuất hiện những chàng trai trẻ mà anh không hề quen biết, ban đầu là hai ba khuôn mặt anh không quen, sau đó, người bên cạnh cô trở nên cố định, bọn họ bắt đầu trở nên thân mật. Phạm Giang sẽ kéo tay người ấy, sẽ lộ ra nụ cười ngọt ngào khi chàng trai cúi đầu nhìn cô, úp mặt vào cánh tay người kia.

“Phạm Giang!”

Anh gọi tên cô, vương tay ra định tóm lấy dáng hình ấy, tất cả hình ảnh trước mắt tựa như một chiếc đ ĩa CD đã vỡ. Trong lòng Hứa Duyên đau đớn, gần như việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Hứa Diên bật dậy từ trong mơ, anh nhận ra mình đã đổ mồ hôi lạnh đầy người, sự khiếp sợ trong lòng vẫn còn đó, anh sờ lên vị trái tim, nặng nề hít thở.

Anh gặp ác mộng rồi.

Não của Hứa Diên trống rỗng mất một lúc, anh định hồi tưởng lại mình đã mơ thấy gì, nhưng khung cảnh vốn rõ ràng như thế sau khi tỉnh giấc lại trở nên mơ hồ, cuối cùng, anh chỉ còn nhớ tới một cái tên.

Phạm Giang.

Nhưng giấc mơ có Phạm Giang, sao có thể là ác mộng?

Hứa Diên nhìn điện thoại, 6 giờ, anh đứng dậy rót cho mình một cốc nước, phòng khách không mở đèn tối thui.

Hứa Diên ngồi ở bàn ăn, uống một ngụm nước, đột nhiên suy nghĩ tới một vấn đề, Phạm Giang là gì với anh nhỉ.

Ban đầu khi quen Phạm Giang, Hứa Diên thấy cô và mình rất giống nhau, đều là người trời sinh tính cách lạnh lùng. Nhưng càng tiếp xúc, anh càng cảm thấy, Phạm Giang là người hoàn toàn tương phản với anh.

Ban đầu anh giúp đỡ cô, cũng không được coi là dìu dắt, cũng chẳng được tính là ơn lớn lao gì, chỉ có thể nói là cùng nhau tạo ra thành tựu. Nhưng mấy năm sau đấy, cô luôn ở bên anh, làm đồng đội vô danh của anh, luôn ưu tiên hợp tác cùng anh, vì vậy cô đã bỏ qua biết bao cơ hội tốt, ít nhiều gì anh cũng biết.

Người lạnh lùng như Hứa Diên cũng khuyên cô mấy lần, khuyên cô nghĩ cho mình nhiều hơn. Lúc đó Phạm Giang chỉ cười cười, bẽn lẽn lộ ra hạt gạo, nói hợp tác với anh là tốt nhất, chứ cô sao có thể không nghĩ cho mình chứ.

Giờ Hứa Diên nghĩ lại, lời khuyên của mình có lẽ không có nhiều thành ý lắm, bởi vì rõ ràng anh mang theo sự kỳ vọng, hy vọng Phạm Giang sẽ từ chối lời khuyên của anh. Mà Phạm Giang quả thật cũng đã thỏa mãn sự kỳ vọng của anh, khiến anh có được cảm giác an toàn một cách ti tiện, không thể nói bằng lời ấy.

Hứa Diên không khuyên cô nữa, từ đó về sau, bọn họ là bạn hợp tác tốt nhất của nhau, không tính là bạn bè thân thiết nhưng ở cạnh nhau lại thấy rất thoải mái.

Cho tới tối đó, hai người đã vượt qua giới hạn.

Thực ra Hứa Diên không nhớ rõ là ai chủ động trước.

Anh chỉ biết, lúc ôm lấy cô, trái tim anh tựa như một cái động lộng đầy gió, đột nhiên hôn lên môi cô. Yên ắng, dịu dàng, một đêm dần dần trôi qua.

Mối quan hệ thay đổi quá diệu kỳ khiến cho Hứa Diên khó tránh có chút không biết làm sao, Phạm Giang lại phóng khoáng hơn anh nhiều, cô không có quá coi trọng đêm đó, bọn họ cũng chẳng thành người yêu.

Hứa Diên không biết phải làm sao để hình dung cảm giác trong lòng, như thể anh đang đợi một cái gì đó, nhưng thứ ấy mãi chưa tới.

Nếu nói không biết Phạm Giang thích anh là nói dối. Được người khác nhớ nhung trong lòng, được người ta dốc lòng chăm sóc chu đáo, sao có thể không nhận ra.

Nhưng nếu nói biết Phạm Giang thích anh thì cũng là nói dối. Hứa Diên đã không còn sự tự kiêu như hồi trước, không dám tự cho rằng sẽ có người không màng điều kiện không màng công ơn mà thích anh. Huống chi, Phạm Giang còn giấu giếm bản thân, nụ cười lúc ẩn lúc hiện, sự quan tâm lúc gần lúc xa, đứng vững ở tiền tuyến bạn bè, chưa từng vượt qua.

Nói đến cùng là do Hứa Diên đang tận hưởng tất cả những điều này.

Bởi vì Phạm Giang ở bên cạnh anh, dù chỉ là kiểu quan hệ nhạt nhẽo, không tiến một bước cũng không lùi một bước này, anh đã cảm thấy mãn nguyện. Nên anh lặng im duy trì sự cân bằng này, chưa từng nghĩ sâu xa rằng có cần liều mình đi xác nhận những điều quan trọng giữa anh và cô không.

Đến bây giờ, những tiêu chuẩn đã đi lệch bàn cân, cái cân của anh mất đi cân bằng từ đây.

Hứa Diên ngồi ngây ở phòng khách đến 8 giờ, ánh bình minh rọi qua rèm cửa không hề che được ánh sáng trong phòng khách, chiếu sáng cả căn phòng.

Phạm Giang vẫn chưa gửi tin nhắn mà Hứa Diên đã nghĩ, lần này, anh đã không thể dùng lý do “có lẽ Phạm Giang vẫn chưa dậy” để thuyết phục mình nữa rồi.
 
Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Chương 4


Nội dung cuộc trò chuyện dừng lại ở hai tuần trước, tin nhắn cuối cùng là Phạm Giang gửi tới có liên quan tới việc đổi mật mã. Hứa Diên nhìn khung cuộc trò chuyện, cũng chẳng biết là có nhìn được đoá hoa nào nở ra hay không.

Thợ trang điểm bước vào, Hứa Diên ấn tắt màn hình, nhưng cho dù chỉ nhìn màn hình tối đen kia thì trong não anh vẫn có thể tưởng tượng gần như trọn vẹn mỗi một câu mỗi một chữ của Phạm Giang.

Kỹ thuật make up của thợ make up rất thuần thục lại nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại bắt chuyện đôi ba câu với anh. Hứa Diên giữ được phép lịch sự nhưng rõ ràng lại xa cách, cô gái nhỏ cũng không tự khiến mình bẽ mặt nữa.

Lúc Trần Cát đi vào, chỉ cảm thấy bên trong im lặng, không khí có vẻ không được thoải mái lắm, nhưng nhìn kỹ thì lại chẳng thấy khác gì bình thường lắm, nên cũng không truy cứu thêm.

Anh ta vào đây để xác nhận lại vấn đề kịch bản với Hứa Diên.

Hôm nay chỉ là một buổi phỏng vấn đơn giản, nhưng bên phía phỏng vấn không phải là tổ tiết mục trước đây thường lui tới. Vì để đề phòng ngộ nhỡ, Trần Cát chỉ đành hết lần này tới lần khác xác nhận với Hứa Diên đề cương câu trả lời, miễn cho anh lại nói ra những lời không phù hợp.

Hứa Diên miệng thì đồng ý, nhưng bộ dạng lại như người mất hồn. Nếu như Trần Cát tinh mắt thêm chút, là có thể nhận ra sự khang khác của anh. Nhưng Trần Cát chỉ biết Hứa Diên đã đồng ý thì mọi chuyện sẽ không còn vấn đề gì. Dù sao kể cả năm đó chia tay Nhiếp Lăng Tử, Hứa Diên cũng không làm ra điều gì không phải trước mặt cánh truyền thông. Anh là người rất có lòng tự tôn, sẽ không mãi đắm chìm trong cảm xúc tiêu cực, càng không mang cảm xúc vào trong công việc.

Trần Cát là người quản lý, anh ta luôn cảm thấy Hứa Diên chẳng có gì đáng lo, điều này cũng khiến cho cuộc sống của anh ta quá thoải mái. Sống thoải mái lâu rồi thì bắt đầu không biết cách thấu hiểu người khác.

Nhưng anh ta không biết, cuộc sống đầy rẫy bất ngờ, dây đàn mà kéo căng quá thì tới lúc cũng sẽ đứt.

Những câu hỏi bình thường phía trước diễn ra một cách nước chảy buồm xuôi, đến khi người dẫn chương trình hỏi: “Khán giả của chúng ta rất muốn biết, mẫu hình lý tưởng của Hứa Diên là thế nào nhỉ?”

Trần Cát biết rõ, nhờ có mặt mũi mà Hứa Diên có không ít fans bạn gái, vậy nên trong lúc chuẩn bị câu trả lời, để tránh cho cánh truyền thông liên tưởng đến Nhiếp Lăng Tử, tất cả các câu trả lời đều là đang nịnh nọt những bạn fans tiềm tàng.

Nhưng Hứa Diên lại im lặng.

Đối mặt với sự im lặng ngoài ý muốn này, người dẫn chương trình nghiêng người về phía trước một chút, nhưng lời nói ra vẫn khéo léo trọn vẹn, cười híp mặt nói: “Suy nghĩ cẩn thận thế cơ à?”

Hứa Diên ngước mắt, nói: “Tôi thích cô gái ít nói, dịu dàng và có tài.”

Câu trả lời hoàn toàn khác với bản thảo mà Trần Cát đưa cho, tuy không có rõ ràng tới mức tựa như đang miêu tả một con người, nhưng lại âm thầm để lộ ra chút đầu mối. Nhưng người dẫn chương trình không hề để lộ chút nghi ngờ, chỉ tiếp tục hỏi sâu hơn: “Có yêu cầu gì về cơ thể ngoại hình không?”

Hứa Diên sững người, trong đầu hiện ra một bóng hình. Cuối cùng, anh chỉ cười.

Thấy anh mím môi không nói gì, người dẫn chương trình cũng chẳng ép buộc, nhẹ nhàng lướt qua chủ đề này.

Mãi đến rất lâu rất lâu sau đó, Hứa Diên có thể thoải mái nói ra chuyện này, mọi người mới biết, hóa ra lúc này anh cười là vì anh nghĩ tới người nào đó, nhưng lại không thể nói cho người dẫn chương trình: “Dáng vóc phải cao giống cô ấy, mắt mũi miệng cũng phải giống cô ấy.”

Ở ngoài ống kính, Trần Cát đã cảm thấy mọi chuyện bắt đầu bị mất khống chế, nhưng đã quá lâu rồi anh ta không giải quyết chuyện thế này, tâm tình hoảng hốt, cuối cùng chỉ nghĩ ra một cách với một chữ chờ.

May mà ngoài câu hỏi này ra, Hứa Diên không tự tiện thay đổi các câu trả lời khác nữa, điều này khiến cho trái tim đang thấp thỏm của Trần Cát dần bình tĩnh lại.

Người dẫn chương trình và Hứa Diên người hỏi người đáp, cho tới tận hoạt động cuối cùng: “Hãy liên hệ với một người bạn tốt trong giới giải trí, bảo người đó quảng bá bài hát mới lần này.”

Hứa Diên vốn phải liên lạc với một diễn viên trẻ, đối phương là nam chính mới vừa hot lên vì xuất hiện trong MV của anh, có mối quan hệ khá tốt với anh, cũng vui vẻ giúp anh việc nhỏ nhoi này.

Nhưng không biết có phải vì hôm nay thường xuyên nhớ tới Phạm Giang hay không, Hứa Diên thay đổi ý định, anh nói với người dẫn chương trình: “Để tôi thử xem, chưa chắc đã nghe máy đâu.”

Có khi cô sẽ không nhận điện thoại của anh.

Tuy anh biết với tính cách của cô sẽ không bao giờ nói ra lời quá tuyệt tình, chỉ nhè nhẹ ám chỉ cho anh hiểu, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện mang tính drama như block anh, ngược lại lại cực kỳ tín nhiệm anh, tin chắc anh sẽ quân tử sĩ diện mà xử lý tất cả, chắc chắn sẽ không tiếp tục làm phiền tới cuộc sống của cô sau những ám thị ấy.

Nhưng anh vẫn sợ hãi, sợ hãi cô sẽ khước từ mọi cách để anh có thể bước vào cuộc sống của mình.

Dù sao không phải mọi chuyện có thể diễn ra đúng như lý luận, anh không hề kiềm lòng để hiểu như cô nghĩ.

Anh muốn gặp cô.

Nếu không được thì nói đôi vài câu cũng được.

Hứa Diên hèn mọn tìm cho mình lý do quay tiết mục, dường như như vậy thì không cần phải mở phanh trái tim mình ra để dò hỏi nữa, cho dù bị cô dứt khoát từ chối, anh cũng có thể nở nụ cười, tựa như gió xuân, coi như chưa có gì xảy ra.

Người dẫn chương trình vốn cho là Hứa Diên chỉ đang phối hợp để diễn, để cho xoá mờ đi dấu vết của việc kịch bản đã được viết sẵn, bèn thuận theo kịch bản tự nhiên mà hỏi: “Anh liên hệ với vị nào vậy?”

Hứa Diên trả lời: “Người viết lời của tôi, Phạm Giang.”

Người dẫn chương trình đương nhiên biết Phạm Giang, trước khi phỏng vấn Hứa Diên, cô ấy đã tìm hiểu rất kỹ, hơn nữa đời sống thường ngày, cô ấy cũng khá thích nghe nhạc của Hứa Diên. Khác với đại đa số các cô gái thích nhạc của Hứa Diên, cô ấy có hứng thú với người viết lời Phạm Giang hơn là người hát Hứa Diên.

Hơn nữa, điều này cũng khác hoàn toàn so với kịch bản. Nụ cười trên mặt người dẫn chương trình trở nên thật hơn, không hề để ý tới người quản lý của Hứa Diên, người không cần nhìn cũng biết là đang tức tới sôi máu, còn vui vẻ cho Hứa Diên cơ hội thoát rời kịch bản này.

Hứa Diên ấn nút gọi, cuộc điện thoại không được nhận ngay, anh nhìn về phía điện thoại, sắc mặt không hề thay đổi, nhưng hai tay đã dùng sức nắm chặt vào nhau.

Điện thoại đã được nhận.

Hứa Diên nghe thấy giọng nói lâu lắm rồi không nghe thấy.

Lúc Phạm Giang nhận được cuộc gọi của Hứa Diên, cô cảm thấy rất kỳ lạ. Cô do dự một hồi rồi mới nhận, vốn định đợi Hứa Diên nói trước, nhưng một hai giây đã trôi qua, Hứa Diên không nói gì, cô chỉ đành nhẹ nhàng nói: “Alo?”

Giọng nói của Phạm Giang vốn không nhiều ý buồn ngủ lắm, nhưng Hứa Diên nhớ rõ âm thanh và ngữ điệu lúc cô nói chuyện, sao anh có thể không nhận ra chút mệt mỏi vẫn chưa tiêu tan hết.

Buổi quay phỏng vấn tới giờ là bốn giờ rưỡi, Hứa Diên vốn tưởng cô đã dậy, nào ngờ vẫn làm phiền tới cô.

Hứa Diên nói: “Có phải làm phiền tới giấc ngủ của em rồi không? Xin lỗi em.”

Người dẫn chương trình không hiểu Hứa Diên nghe ở đâu ra việc Phạm Giang vốn đang ngủ, cuối cùng chỉ có thể kết luận rằng Hứa Diên quá quen thuộc với lịch làm việc và nghỉ ngơi của Phạm Giang, nỗi lòng hóng hớt lập tức nôn nóng.

Sau khi xin lỗi, Hứa Diên bèn nói với Phạm Giang: “Giờ anh đang nhận phỏng vấn, người dẫn chương trình nói cần tìm một người bạn giúp anh quảng bá bài hát mới, trong số những người anh quen, không có ai hiểu những bài hát mới đó hơn em cả.”

Nhìn anh xem, lý do đàng hoàng biết bao.

Thấy Hứa Diên nhắc tới tiết mục, người dẫn chương trình cũng với theo, nói vài câu với Phạm Giang. Phạm Giang rõ ràng có hơi mù mờ trước tình huống hiện tại, nhưng tính cách cô hơi chậm rãi, nói chuyện lại nhẹ nhàng, nhẫn nại trò chuyện vài câu với người dẫn chương trình, rất nhanh đã có được ấn tượng tốt của người dẫn chương trình, đồng thời hiểu được đại khái tình huống.

Trong lòng Phạm Giang có không ít điều khó hiểu, nhưng lý do mà Hứa Diên đưa ra cũng không khiên cưỡng, cho dù cảm thấy Hứa Diên lựa chọn liên hệ với cô thì có hơi kỳ lạ, nhưng Phạm Giang vẫn quyết định thuận theo hoàn thành màn biểu diễn này.

Muốn khen Hứa Diên và tác phẩm của anh thì không khó, nếu không phải thành tâm thật lòng coi trọng anh, Phạm Giang cũng không yêu đơn phương anh lâu như thế.

Khi nhắc tới bài hát chính mới “Một thuyền chìm, trăm buồm giương” của Hứa Diên, Phạm Giang hơi sững lại, theo bản năng nói một câu thật lòng: “Đây là bài tôi thích nhất trong số các bài của anh ấy.”

Người dẫn chương trình hỏi: “Sao lại thích nhất vậy?”

Phạm Giang nói: “Các bài hát của Hứa Diên ít nhiều cũng có chút u sầu, bài này tuy chưa hoàn toàn thoát ra khỏi phong cách này, nhưng lại mang tới cho người nghe cảm giác bình thản như sau cơn mưa trời lại sáng. Có lẽ là tâm trạng đã thay đổi, bây giờ tôi khá thích những bài hát mướt mát nhưng lại mang theo hơi thở của nắng sau mưa thế này.”

“Oa, không hổ là người viết lời, cảm xúc rất tinh tế. Vậy tên của bài hát “Một thuyền chìm trăm buồm giương” có hàm ý gì vậy?”

Người dẫn chương trình rất biết tâng bốc.

Phạm Giang nhớ rõ mình không phải là nhân vật chính, đùa cợt nói: “Cái này phải hỏi Hứa Diên xem có thể nói được không.”

Thực ra lúc trước, mỗi một bài hát bọn họ đều sẽ trò chuyện thật lâu về lối sáng tác, nỗ lực để cho cảm xúc giữa nhạc và lời gắn bó chặt chẽ. Chỉ có mỗi bài này, Hứa Diên nói cho Phạm Giang nhưng lại không nhận được lời phản hồi của cô.

Hứa Diên nói: “Đương nhiên là được.”

Phạm Giang khẽ cười một tiếng, nói: “Cái tên này lấy từ câu thơ “Trầm chu trắc bạn thiên phàm quá, bệnh thu tiền đầu vạn mộc xuân”, với dụng ý hoàn toàn khác, chỉ lấy điềm lành là sự phồn vinh và sức sống bất tận của nó. Hi vọng mọi người có thể dũng cảm mở ra một trang mới của cuộc đời, không cần mãi đắm chìm trong quá khứ đầy tiếc nuối chưa từng được thoả mãn. Tôi vẫn luôn cảm thấy, đời người không cần phải quá trọn vẹn, bản thân có thể nghĩ thoáng một chút, sống vui một chút, đó mới là điều đáng quý.”

Khoảnh khắc ấy, người dẫn chương trình sắp quên luôn bản thân mình đang phỏng vấn, cảm giác bản thân như đang chia sẻ nỗi lòng với một người bạn thân. May mà cô ấy đã được đào tạo bài bản, không chỉ kịp thời tỉnh táo lại, mà còn nhanh chóng tặng thêm lời khen.

Chỉ là lúc nghiêng đầu, cô ấy đột nhiên nhận ra, vị ca sĩ vốn nổi tiếng với sự lạnh lùng, nụ cười mỉm bên khoé môi từ lúc điện thoại được kết nối lúc này lại dần dần biến mất, mặt mày ngơ ra, mang theo vài phần thương tâm khó để che giấu.

Hứa Diên hiểu rõ, lời của Phạm Giang không phải cố ý nói để cho anh nghe, nhưng anh thật sự không thể không tiếp thu lời này vào trong tai. Dù sao, từ trong lời nói ấy, anh đột nhiên hiểu ra, bất kể những tình ý mơ hồ mà anh cảm nhận được lúc trước là thật hay giả, kể từ bây giờ, với Phạm Giang, đó đã là quá khứ bị bỏ lại phía sau rồi.

Người dẫn chương trình tranh thủ thời gian, hỏi Phạm Giang câu hỏi cuối cùng: “Trong tương lai cô và Hứa Diên có kế hoạch sáng tác gì không, có thể tiết lộ chút ít cho chúng tôi được không?”

Phạm Giang cười nói: “Chuyện tương lai chưa nói rõ được, mấy năm nay quả thật chúng tôi hợp tác rất nhiều, chủ yếu là vì phong cách hợp nhau. Nhưng chúng tôi đều không phải là người giậm chân tại chỗ, muốn thử nhiều phong cách hơn, tìm ra sự đột phá của bản thân, tương lai có tiếp tục hợp tác không thì phải xem tác phẩm cụ thể thế nào đã.”

Lời này của Phạm Giang không hề đổ trách nhiệm lên bất kỳ ai, nhưng lại khiến Hứa Diên thất thần.

Một thuyền chìm, trăm buồm giương.

Một thuyền chìm, trăm buồm giương.

Cô là con thuyền nhỏ lẳng lặng lướt qua bên con thuyền đã chìm.

Còn anh là chiếc thuyền đã chìm sâu trong nước, không thể nổi lên nữa.
 
Một Thuyền Chìm, Trăm Buồm Giương
Chương 5


Buông bỏ một người, là một quá trình lặp đi lặp lại. Chỉ hạ quyết tâm một lần thì không có tác dụng, mà phải cắt bỏ những vấn vương ấy mỗi một lần dao động, mỗi một lần quan tâm, cuối cùng mới có thể thật sự buông bỏ được.

Kể từ lúc Phạm Giang hạ quyết tâm cho tới lúc buông bỏ hoàn toàn, mất tới trọn vẹn nửa năm. Nhưng trong nửa năm này, cô không chỉ làm mỗi chuyện này.

Phạm Giang bắt đầu thử viết lyrics với các phong cách khác, vì vậy đã buông bỏ kha khá các trò giải trí vô dụng. Vì để viết lyrics có liên quan tới đạo Phật cho một bài hát, cô có thể lật xem cả một đống sách vở. Nếu để miêu tả tỉ mỉ một áng văn cổ, cô còn có thể đọc thông cả quyển lịch sự.

May mà sự vất vả ấy không hề lãng phí, trước khi viết lyrics thì chịu đủ mọi vất vả, nhưng sau đó thì những lời gièm pha lyrics cũng ít đi nhiều, con đường chuyển mình của Phạm Giang thoải mái hơn các vị tiền bối nhiều.

Dần dần, cô không còn là đại diện cho phái khổ vì tình nữa, khi người ta nhắc đến cô cũng không đính kèm cô bên cạnh Hứa Diên như thể cô là món đồ mua một tặng một để anh quảng cáo cho sản phẩm nữa. Phạm Giang và Hứa Diên thi thoảng cũng sẽ hợp tác, đúng như cô đã nói với Trần Cát, giá cả hợp lý thì cái gì cũng dễ nói, dù sao cô còn mong lúc trẻ có thể vất vả một chút, có thể sớm ngày đạt được ước mơ tự do tài chính. Hơn nữa… Hứa Diên đúng là một người hợp tác khiến người ta rất yên tâm.

Chỉ là, cô sẽ không dồn tâm huyết nhiều nhất cho anh nữa.

Hứa Diên gọi điện thoại tới chúc mừng bài hát mới của cô cùng đối tượng hợp tác bán chạy.

Phạm Giang nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh ở đầu bên kia thì có chút bồi hồi. Thực ra nửa năm này, sau khi Hứa Diên quay trở về vị trí bạn bè, anh đối xử với cô dịu dàng hơn trước nhiều. Nghĩ lại thì sau khi biết cô đã từ bỏ suy nghĩ kia, Hứa Diên cũng không cần miễn cưỡng bản thân cố ý xa cách làm gì, ngược lại để lộ ra bản tính dịu dàng của mình, cũng khá tự do.

Nghĩ vậy, Phạm Giang cảm thấy mình dừng lại kịp lúc để tránh tổn thương, hành động rút mình ra khỏi vừa lợi cho người khác lại lợi cho mình.

Nếu Hứa Diên biết cô đang nghĩ gì, cùng lắm cũng chỉ có thể cười khổ hai tiếng, nhưng giờ phút này anh vẫn không biết, nên vẫn có thể tiếp tục nói: “Anh nghe đi nghe lại bài đơn khúc suốt mấy ngày, lần này em viết lời rất hay, nếu không phải em viết lời thì bài hát này cũng sẽ không hot như bây giờ.”

Mỗi một câu anh nói đều là lời thật lòng, nhạc hậu bối viết quả thật rất tốt, khiến cho vị tiền bối như anh cũng cảm thấy nguy hiểm, nhưng nếu nói hậu bối có thể sánh ngang với anh thì cũng chưa đủ trình. Anh thích bài hát này, chỉ bởi vì sự tài năng của Phạm Giang.

Được người khác khẳng định chắc chắn sẽ vui, dù cho biết rõ lúc Hứa Diên chúc mừng cô dù sao cũng là vì khách sáo, cũng không thể nói là cô viết lời không hay được, Phạm Giang vẫn không nhịn được mà mím môi cười. Sau khi cười xong, cô thành thục nịnh nọt lại Hứa Diên chuẩn như một người làm ăn, cô cũng chúc mừng thành tích bài hát mới của anh rất tốt.

Hứa Diên lại nhẹ nhàng nói: “Đó không phải bài hát hay nhất của anh.”

Những bài hay nhất, anh đều để lại để hợp tác cùng cô, đợi cô viết lời, nhưng những lời hay nhất cô đã không còn viết cho anh nữa rồi.

Phạm Giang không nghiên cứu sâu xa câu nói này, chỉ cười rồi hỏi han, nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại này. Cô từng rất nhạy cảm với mỗi một câu một từ của Hứa Diên, từ một chữ, cô có thể suy đoán ra cả ngàn cả trăm cảm xúc. Nhưng kể từ khi cô cam tâm buông bỏ, cô bèn thu lại những chiếc dây cảm xúc ấy, không kết luận một cách vô căn cứ, không còn những suy nghĩ kỳ lạ.

Cuộc gọi với Hứa Diên mới kết thúc chưa được bao lâu, ngôi sao mới vừa hợp tác lại gọi điện thoại cho Phạm Giang. Chàng thanh niên nhỏ hơn Phạm Giang hai tuổi, đương độ tuổi non nớt như ép được ra nước, lúc cười có một chiếc răng hổ, dáng mạo khiến người khác phải rung động.

Chàng thanh niên trò chuyện này kia với Phạm Giang, cuối cùng mới cố tình giả vờ vô ý muốn mời Phạm Giang ăn một bữa cơm. Tuy là chàng thanh niên tốt xấu cũng đã lôi một cái cớ ra để làm màn che, nhưng Phạm Giang không ngây thơ tới mức tưởng là thật.

Phạm Giang do dự một hồi, cuối cùng vẫn khéo léo từ chối, giả vờ như không phát hiện ra sự thất vọng trong giọng nói của chàng thanh niên.

Người hâm mộ của chàng trai trẻ không nhiều bằng Hứa Diên, nhưng số lượng fans bạn gái lại nhiều hơn Hứa Diên nhiều. Dù sao Hứa Diên không thích phối hợp với công ty thực hiện quá nhiều hoạt động về các bài hát, cũng lười xây dựng hình ảnh trong mắt công chúng. Nhưng chàng trai trẻ lại rất có tâm huyết với việc này, làm ca sĩ, làm cả diễn viên, ngoài lúc mệt mỏi ra còn có tinh thần diễn tròn hình tượng mà fans thích nữa.

Phạm Giang bái phục cậu, nhưng cô không nguyện ý vì chút khâm phục này mà đục nước béo cò. Dù sao chàng thanh niên vẫn còn trẻ, có lẽ vẫn chưa nghĩ tới việc nhóm người hâm mộ của mình liệu có chấp nhận việc cậu yêu đương lúc này không, và cả người nắm lấy tay cậu sẽ phải chịu áp lực nặng nề tới nhường nào. Dẫu sao vẫn là người trẻ.

Và Phạm Giang không muốn nhận lấy sự đau khổ này.

Đương nhiên, suy xét tới cùng, vẫn là bởi cô không thích cậu, không thì sao có thể dừng lại tại đây, đến thử còn không muốn nữa là.

Nhưng sự xuất hiện của chàng thanh niên đã nhắc nhở Phạm Giang, mối tình yêu đơn phương không thành công trước đó với cô chỉ là quá khứ, nếu như có thể gặp được người khiến cô lại rung động lần nữa, có lẽ cô nên nắm chắc cơ hội, mở ra một trang mới của cuộc đời.

Đối với Phạm Giang mà nói, mỗi một ngày mà hiện giờ cô sống, đều là một ngày mới, một ngày đáng để hi vọng. Nhưng với Hứa Diên mà nói, anh bị trói buộc bởi quá khứ, đã tròn nửa năm không tiến về trước rồi.

Điều có lợi duy nhất của việc tình cảm không thuận lợi đó là, trong nửa năm nay anh kiếm được nhiều tiền vô kể, viết ra được không ít ca khúc kinh diễm. Có lúc, nửa đêm anh ngồi trong phòng đàn, đàn hát từng bài từng bài hát trong quá khứ, cũng sẽ không nhịn được mà nghĩ, năm đó khi Phạm Giang viết ra những ca từ này, có phải cũng sẽ nhớ tới anh như bây giờ anh nhớ đến cô khi sáng tác không.

Nói ra cũng đáng cười, Hứa Diên thất tình nửa năm, đau lòng nửa năm, xung quanh chẳng ai biết. Bọn họ đương nhiên nhận ra Hứa Diên lạnh lùng hơn trước kia, nhưng Hứa Diên chưa từng làm khó ai, bọn họ cũng không nghiên cứu sâu xa, thế nên chẳng ai nhận ra sự khác biệt của anh.

Người duy nhất hơi hơi nhận ra là Trần Cát, ba tháng cước cũng đã kết thúc hợp đồng một cách hoà bình với Hứa Diên rồi. Kết thúc hợp đồng là do Hứa Diên nhắc tới, ban đầu Trần Cát không đồng ý, mãi đến khi Hứa Diên nói với anh ta: “Anh Trần, đúng là anh đã đi cùng em từ lúc chưa có gì, nhưng nói ngược lại, lẽ nào em không cùng anh vượt qua những trở ngại sao? Bây giờ mấy lứa mới trong tay anh đều rất có tiềm lực, nói không chừng ngày nào đó có thể một bước lên trời, nhưng nếu là anh năm đó, anh có lòng tin ký kết với bọn họ không? Những chuyện anh làm vì em suốt mất năm nay, bất kể kết quả tốt hay xấu, em đều ghi nhớ tấm lòng đó của anh, nhưng em chưa từng cảm thấy em nợ anh điều gì, anh nói xem đúng không?”

Đã nói đến nước này, Trần Cát cũng cảm nhận được quyết tâm kết thúc hợp đồng của Hứa Diên, hiểu rõ bây giờ kết thúc hợp đồng, sau này dù sao vẫn là chia tay trong hoà bình, anh ta vẫn nắm trong tay được một luồng quan hệ nên mới cắn răng đồng ý.

Nhưng khi nhìn lại thời thế lần nữa, trong lòng anh ta vẫn tức, khó tránh sẽ châm biếm Hứa Diên mấy câu: “Đầu tiên là Phạm Giang rời khỏi cậu, giờ lại đuổi tôi đi, phá tan loạn xạ các thành viên nòng cốt lúc trước, cậu định làm người neo đơn à?”

Nhắc tới Phạm Giang, trong lòng Hứa Diên mới rung lên. Anh hiểu rõ, cho dù Trần Cát là một trong những lý do khiến Phạm Giang rời khỏi anh, nhưng đó cũng chỉ là một cái lý do nhỏ nhoi, nguyên nhân căn bản vẫn là bản thân anh.

Nhưng chuyện sai là đã sai rồi, anh phải sửa lại từng cái một.

Hứa Diên không trực tiếp trả lời lời của Trần Cát, mà là giải thích nguyên nhân mình kết thúc hợp đồng với anh ta, coi như là sự quan tâm cuối cùng dành cho người bạn cũ: “Thực ra cách chúng ta giải quyết mọi chuyện luôn khác nhau, lúc trước em thấy em có thể nhịn được, nhưng giờ em đã hiểu. Nếu như một chuyện cần phải nhẫn nhịn mới có thể tiếp tục thực hiện, thì có lẽ vốn nó đã không đúng, càng kéo dài, sẽ càng xảy ra nhiều chuyện khiến người khác hối hận thôi. Không phải anh sai, mà là quả thật chúng ta không phù hợp để hợp tác với nhau.”

Có lẽ sau này Trần Cát sẽ hiểu, nhưng lúc đó anh ta không hề cảm thấy Hứa Diên đang tận dụng hết mọi khả năng để chừa lối lui cho anh ta.

Sau khi hai người đường ai nấy đi, cánh truyền thông lại xào lại tin tức của Hứa Diên và Nhiếp Lăng Tử, mức độ cũng không quá đáng lắm, nhưng thỉnh thoảng Hứa Diên nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Hứa Diên không nghĩ tới chuyện vặt vãnh này có liên quan tới Trần Cát hay không, một là chuyện này cũng không phải chuyện gây ra tổn thương quá lớn gì, hai là Trần Cát và Nhiếp Lăng Tử với anh đều đã là người trong quá khứ, thực sự không đáng để anh để tâm.

Hứa Diên nghĩ, lòng tự tôn của anh vốn không đáng tiền, nhưng từ đầu tới cuối anh vẫn là người giữ lòng tự tôn không đáng giá ấy mà sống. Năm đó khi chia tay Nhiếp Lăng Tử, anh đã từng hỏi tại sao, Nhiếp Lăng Tử không trả lời, anh cũng chẳng hỏi nữa. Cho dù bởi vì bị đá một cách không có lý do khiến anh sống trong đau khổ và không cam tâm trong một thời gian dài, anh vẫn không có ý định đặt lòng tự tôn xuống và hỏi lại lần hai. Mà đến ngày hôm nay, nguyên do đối với anh đã chẳng đáng gì, bởi vì anh chẳng còn chút tình cảm nào còn sót lại dành cho Nhiếp Lăng Tử.

Anh vốn định dùng cách tương tự để buông bỏ Phạm Giang, dù sao Phạm Giang sau khi đưa ra quyết định, trông có vẻ vui hơn trước rất nhiều. Anh không có tự tin có thể làm gì tốt hơn điều này.

Bởi vì đã dự đoán được kết quả thất bại, nên ngay từ ban đầu Hứa Diên đã chọn buông tay, miễn cho lại xé toạc chút tôn nghiêm đáng thương kia.

Anh đứng ở vị trí một người bạn, giữ khoảng cách không xa không gần với Phạm Giang, nhẩm từng tần số, thỉnh thoảng lại quan tâm cô trong phạm vi mà người khác không thấy kỳ quái.

Hứa Diên những tưởng vậy là đủ rồi, dù sao trước đó bọn họ cũng như vậy, không gần không xa, chỉ cách một bước, nhưng lại khiến anh dần dần cảm thấy mãn nguyện. Nhưng đến khi làm vậy thật, anh mới nhận ra mình sai rồi. Bây giờ hoàn toàn khác lúc trước, điểm khác biệt lớn nhất, là Phạm Giang không thích anh nữa. Đôi mắt vốn luôn nhìn anh kia, giờ phút này đã chất chứa thêm nhiều nhân vật và cảnh tượng khác, nhưng lại không còn chỗ cho một người bé nhỏ như anh.

Mà sự ngắm nhìn be bé này, lại thay đổi cả thế giới của anh.

Hứa Diên đã đưa ra một quyết định mà trước giờ anh chưa từng nghĩ tới.

“Anh thích em, bắt đầu thích em từ lâu rồi trước khi anh bắt đầu nhận ra. Nhưng anh yếu ớt, sau khi ngờ ngợ nhận ra em thích anh, phản ứng theo bản năng lại là dừng chân ở đây. Bởi vì anh sợ nếu anh đòi hỏi quá nhiều, ngược lại sẽ đánh mất cả những gì đã từng có. Nhưng anh lại quên nghĩ cho em, nghĩ xem có phải em nguyện ý tiếp tục thích anh trong tình huống không nhận được bất kỳ phản hồi nào hay không. Thế nên mất đi em, anh đáng.”

“Rất nhiều người nói, nếu một người nào đó thực sự thích một ai, anh ta sẽ chủ động. Anh đoán là em cũng nghĩ thế, thế nên em lựa chọn buông tay. Anh trong quá khứ không hề tin câu nói này, nhưng giờ phút này, anh lại thấy có lẽ nó đúng. Bởi vì cuối cùng khi anh đứng ở đây, vẫn nôn nao muốn gặp được em. Không màng tới việc bị em từ chối, có khi từ giờ cũng không thể làm bạn được nữa, nhưng anh vẫn muốn tỏ tình với em.”

Anh đến trước cửa nhà Phạm Giang, nhìn khoá mật mã kia, vừa buồn cười vừa chua xót.

Hứa Diên hít sâu một hơi, ôn đi ôn lại mấy lời mình đã chuẩn bị sẵn ở trong lòng, rồi ấn chuông cửa.

Đối với tôi, câu chuyện đến đây là kết thúc.

Tên truyện là Một thuyền chìm trăm buồm giương, hàm ý cũng đã giải thích đại khái ở cuối chương bốn. Ban đầu tôi định viết một câu chuyện máu chó đơn giản nhưng lại vui vẻ. Sau khi cô gái tỉnh ngộ, chàng trai lại rơi vào lưới tình.

Còn về sau này, bọn họ có ở bên nhau hay không, sẽ dây dưa với nhau dài hay ngắn, thì đã là một câu chuyện khác, vượt xa phạm vi mà tôi có thể miêu tả.

Phạm Giang học được cách quyết đoán, không có được người mình yêu không phải là sự thiếu sót và không cam tâm của cô, chỉ là một khoảng quá khứ cầm lên được thì bỏ xuống được. Bất kể sau này Hứa Diên có thích cô hay không, thì những gì mà cô trải qua đã được đặt dấu chấm trọn vẹn bởi sự buông tay.

Hứa Diên cũng bắt đầu hiểu ra một đạo lý, trong chuyện tình cảm, con người không thể nào không bị tổn thương, thỉnh thoảng cũng nên đặt cược lòng tự tôn để thử một lần. Cầu mà không được đúng là nên buông tay, nhưng không chịu mạo hiểm, chỉ đợi người khác đánh đổi là điều đáng buồn.
 
Back
Top Bottom