Cập nhật mới

Truyện Teen Một Thời Mê Trai

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
mot-thoi-me-trai.jpg

Một Thời Mê Trai
Tác giả: Thiên Dương
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Trong cuộc đời của mỗi thiếu nữ thì ai cũng từng có những lúc mê trai. Và cô cũng vậy, đặc biệt cô rất mê trai Hàn Quốc.

Ước muốn của cô chính là đi Hàn Quốc để thỏa nỗi mê trai của mình nhưng rồi sự xuất hiện của cậu đã xóa bỏ đi giấc mơ tươi đẹp của cô.

Cậu là con lai giữa Châu Á và Châu Âu, mang một phong cách hiện đại. Liệu rằng cậu có giúp cô bớt mê trai và cô có thuộc về cậu...?​
 
Một Thời Mê Trai
Chương 1: Giới thiệu nhân vật


Hàn Thiên Băng- 16t, xinh nhưng cực mê trai đẹp, fan cuồng Jungkook,thích sưu tầm đồ K-pop,tính như con trai,nghịch, tính ko giống như tên

Trương Tuấn Kiệt- 16t, hồi nhỏ sống ở Pháp, nhưng giờ thì mới chuyển đến Sài Gòn, thành thạo 3 thứ tiếng: hàn,pháp, việt. Đẹp trai và rất ngầu

Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh- Bạn thân của Hàn Thiên Băng

Đặng Quang Trung - 17t, người khác lớp
 
Một Thời Mê Trai
Chương 2: Bạn mới - Trương Tuấn Kiệt


Hàn Thiên Băng đang ngồi cạnh Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh, cô đang cho cô bạn của mình xem abum về idol của cô- BTS. Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh thở dài ngao ngán về cô bạn của mình. Ngày nào cũng bị nó tra tấn bằng những cuốn abum đầy ắp hình BTS, hay những tấm poster hình trai đẹp, hoặc là kể này kể nọ về trai đẹp. Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh cũng ko thể tin nổi mình có thể chịu đựng được Hàn Thiên Băng trong 3 năm như vậy. Ngọc Ánh vốn là người trầm tính, ít nói với người khác trừ cô, cô cũng ko thích bọn con trai. Cô nói chuyện cùng với Hàn Thiên Băng

- Mày thật lạ đấy?

- Chỗ nào cơ?– Cô thắc mắc

- Mày tên Thiên Băng thì phải dịu dàng, duyên dáng, ít nói và lạnh lùng. Nhưng mày thì lắm mồm, nghịch ngợm, tính như đàn ông, lại còn mê trai nữa

- Con gái mê trai là chuyện thường như ở ngoài phường. Chỉ có mày lạ đấy, ko tí mê trai,hay...mày là " men* "

- Con khùng! Thôi thầy vào rồi kìa

Nói rồi Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh trở về chỗ. Nó-Hàn Thiên Băng - ngồi hát

" Băng yêu Kook như Bác Hồ yêu nước

Mất Kook rồi như Pháp mất Đông Dương "

- HÀN THIÊN BĂNG! Em đang nói gì vậy! Đứng ngay lên cho tôi!!!

Tiếng của thầy làm nó giật mình. Nó đứng dậy đỏ mặt tía tai, lý nhí:

- Dạ ko..Em..xin lỗi thầy!!

- Chú ý vào đi

- Vâng!

Đó là thầy Hoan, Trần Viết Hoan, người thầy mà nó quý nhất bởi vì...thầy cũng......rất đẹp trai. Nó nổi tiếng với các vị thầy cô trong trường với tư cách là fan thầy Hoan, ai cũng biết

- Hôm nay chúng ta có học sinh mới- Trương Tuấn Kiệt- bạn mới chuyển đến đây 2 ngày, bạn từng sống ở Paris, thật đặc biệt phải ko? Vào lớp đi em

Bước vào lớp là một chàng trai cực đẹp trai, cậu khoác balọ một bên, tóc để rũ ngang trán, chân đi giày consversy- loại giày xịn ở Pháp. Trông cực ngầu, cậu như tỏa ánh hào quang cho lũ con gái, chúng nhìn cậu ko chớp mắt, chỉ có bọn con trai là cau mặt ghen tỵ

- Em hãy giới thiệu về bản thân mình đi?– Lũ con gái vui sướng, chỉ muốn nghe màn giới thiệu của hotboy

- Đẹp trai thì mới có nhiều đứa yêu, đúng ko?

Cả lớp ngạc nhiên đơ mặt, sao một hotboy người lai lại có màn giới thiệu kỳ quặc như vậy

- Sao căng thế, mình chỉ đùa cho vui thôi mà

Cả lớp lúc ấy mới bình tĩnh lại được. Các cô gái thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ hotboy ko bình thường

- Mình tên Trương Tuấn Kiệt, bố mình gốc Hàn, mẹ gốc Việt, mình lớn lên tại Pháp

Cả lớp ồ lên bao gồm cả nó. Đúng là bố người Hàn đẹp trai mới sinh ra chàng hotboy như vậy. Nó cười thầm....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 3: Làm quen


Sau màn chào hỏi, thầy giáo kêu cậu xuống bàn cuối cùng của dãy trong ngồi, cả lớp quay xuống và há hốc mồm ghen tỵ bởi vì chỗ đó là chỗ nó Hàn Thiên Băng đang ngồi. Đành chịu thôi bởi vì cả lớp có 39 hs thì chỉ có mình bàn nó là trống, bởi vì nói chuyện nhiều quá nên nó chỉ ngồi một mình. Cậu tiến tới chỗ ngồi của mình và nhìn sang nó, cậu trợn tròn mắt ngạc nhiên, cặp in hình BTS, sách dính hình BTS, đồng hồ mặt hình Jungkook, kể cả bàn học cũng đặt một tấm poster hình BTS chiếm nửa cái bàn...

- Nhìn cái gì? Ngồi xuống đi! Đừng nghĩ đẹp trai mà hay! - Nó nói

- Hàn Thiên Băng! Mau dọn đống rác đi cho bạn ngồi!- Thầy giáo kêu

- Thầy ơi đây ko phải rác! Cả đống tiền của em bỏ vào đấy!

- Ko nói nhiều! Mau dọn đi lấy chỗ bạn ngồi

Nó hậm hực cất cái tấm poster ấy đi và lườm hắn một cái, tự dưng ra ngồi chỗ nó làm cái khỉ gì. Mặc dù hắn đẹp trai, biết đùa nhưng mà nếu tại vì hắn mà nó ko được ngắm Jungkook trong mỗi giờ học thì nó thù hắn.

*****

Tan học

Cuối cùng cũng học xong. Cả một giờ học nó khó chịu vô cùng vì ko được ngắm Jungkook và vì hắn ngồi cạnh nó nên tất cả ánh mắt của lũ con gái nhìn hắn, nó có cảm giác tất cả đang nhìn cô, như một chú chim bị nhốt trong một cái lồng, ko còn có thể cất cánh tự do bay lượn, làm những gì mình thích.

Nó đi vào nhà xe lấy xe thì nhìn thấy hắn đang bị lũ con gái bao vây. Nó thở dài, công nhận là hắn đẹp trai thật nhưng ko thể bằng Jungkook, BamBam hay Dương Dương được. Hắn ở đây nguy cơ trở thành " hót phân " luôn ý. Nó luồn lách qua đám đông để lấy chiếc xe đạp của mình nhưng chẳng may làm đổ cốc trà sữa quý giá của nó lên áo trắng của hắn, nó định lờ đi nhưng bị gọi lại

- Mày biết mày đã làm gì ko?- Một đứa con gái trong lớp nó cất giọng, đó là Kiều Như- đứa nó ghét nhất

- Xin lỗi - Nó quay sang nhìn cậu, nói một cách nhẹ tênh

- Mày xin lỗi với cái thái độ gì vậy?

- Tao chỉ biết là tao ko cố ý và tao xin lỗi rồi, ok??

- Con này, mày.....

Kiều Như định giơ tay tát vào mặt nó nhưng lại bị hắn chặn lại. Ko khí ngày càng căng thẳng

- Thôi, cô ta ko cố ý

Mặc kệ hắn, nó đạp xe ra ngoài. Vừa đi nó vừa hậm hực

- Tưởng đẹp trai là ngon chắc!

- Uk!

Nó nghe thấy có ai đó nói và nghĩ là Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh, con bạn nó, nhưng bạn nó thường đến thư viện khi tan học mà. Vậy là ai? Bỗng nó cảm thấy nặng nặng ở đằng sau, quay ra là... HẮN!!!

- Á..á...á... Cậu làm gì trên xe tôi thế

- Đi nhờ!

- Nhà cậu đại gia mà sao lại phải đi nhờ con nghèo quèn như tôi!

- Tài xế của tôi chưa đến! Ông ấy hay đãng trí lắm

- Ko liên quan tới tôi!

- Cái áo của tôi thì sao? 13USD đấy?Cô đền được ko? Đưa tôi về nhà rồi tôi bỏ qua cho! Coi như làm quen nhe, bạn cùng bàn!

Vừa nói hắn vừa cười lại còn nháy mắt nữa chứ, làm nó xiêu đứng, tâm trí chạy đi đâu hết luôn, và nó gật đầu một cách vô thức! Haiz, nó ko hiểu nổi nữa, trai đẹp thật đáng sợ wá!!!
 
Một Thời Mê Trai
Chương 4: Tai nạn


Chỉ vì cái bệnh mê trai mà giờ nó phải đèo con lợn này, con lợn Trương Tuấn Kiệt này về nhà. Nó vừa lái xe thỉnh thoảng lại quay xuống giả vờ quan sát xung quanh nhưng thực chất là để nhìn hắn, nó thấy mái tóc bồng của hắn bay trong gió trông vô cùng quyến rũ, tim nó lạc nhịp, nó đỏ mặt thẹn thùng quay lên...

Hắn cũng kì lạ thật vì bình thường thì khi đi xe thì con trai phải đèo con gái nhưng nhìn cô mà xem, cô gầy yếu như thế này mà phải đèo hắn về tận nhà sao, đã đi nhờ rồi lại còn ko biết điều. Ăn mày lại còn đòi xôi gấc!!

Đi được nửa đường thì nó mệt quá và dừng xe lại, nó quay lại đằng sau thì thấy hắn đang nghịch tóc nó. Nó bực mình kéo tóc mình lại và chửi hắn:

- CẬU LÀM SAO THẾ? CẬU BỊ ĐIÊN DẠI AK???- Cái từ " điên dại " là nó mới học được từ Mr. Hoan - người thầy yêu quý của nó- nó áp dụng với hắn luôn

- Nghịch một tý thôi mà? Sao căng dữ vậy?

-Tôi đèo cậu nửa đường rồi, cậu đèo nốt phần còn lại đi! Đi nhờ thì đèo đi!!!

Hắn đành thay phiên lái xe cho nó. Hắn trèo lên xe và phóng đi với một tốc độ nhanh kinh hoàng khiến nó sợ và víu chặt vào áo hắn

- Thế nào? Mát ko? Thích ko? Hahaha....- Hắn phóng nhanh và vừa đi vừa quay lại cười nói với nó

- Đi...đi chậm thôi Trương Tuấn Kiệt...ngã đấy...!!!- Giọng nó run run, nó chỉ sợ nhỡ có điều gì xảy ra

- Ko phải lo đâu!! Trình lái xe của tôi cao lắm!!!- Hắn lại quay xuống nhìn nó, khuôn mặt của nó lúc sợ thật đáng yêu, khác hẳn với cái tính đàn ông thường ngày của nó

- A..A..A..CẨN THẬN TRƯƠNG TUẤN KIỆT...Ô TÔ KÌA..!!!!!- Nó la lên chói tai khi thấy chiếc ô tô đang lao nhanh về phía nó mà hắn ko để ý

Hắn quay đầu lên và thấy chiếc ô tô đang lao nhanh về phía nó và hắn, chỉ còn cách 2m nữa thôi. Hắn nhanh tay quay đầu xe về phía bên phải, bánh xe lê dài trên mặt đường, hắn bóp phanh khẩn cấp, bánh xe dừng lại đột ngột làm chiếc xe đổ xuống, kéo cả người hắn và nó ngã nhào xuống mặt đường

- Có sao ko??? - Sau khi bị ngã xong, hắn đứng dậy và chạy tới chỗ nó, mặc kệ vết rách ở cánh tay đang rỉ máu

- Cậu nhìn thế này mà hỏi có sao ko ak!! Huhu...- Nó ko khóc sao cho được, xước đầu gối, khuỷu tay, xe bị méo giỏ, nổ lốp, méo vành, hắn bóp phanh mạnh quá nên đứt tong 2 dây phanh

- Tôi xin lỗi! Giờ chúng ta đến bệnh viện kiểm tra nhé!!- Hắn nói bằng giọng ân cần nhẹ nhành nhất để thuyết phục nó

Hắn gọi taxi và dìu nó lại phía chiếc xe, mặc cho nó cis tiếc nuối cái xe:

- Trời ơi xe tôi! Để lại nhỡ ai lấy mất thì biết làm sao???

- Yên tâm đi!Xe của cô bị tôi phá nát thế kia ko ai thèm nhòm ngó vào đâu mà phải lo!!!
 
Một Thời Mê Trai
Chương 5: Lời hứa


Cô và hắn được đua tới bệnh viện để kiểm tra. Vết thương của cả 2 cũng ko nặng lắm, ko có gì đáng lo ngại cả. Bác sĩ quấn băng cho nó và hắn xong rồi đi ra ngoài. Lúc ấy nó lại gào ầm lên:

- Huhhuhu bắt đền cậu đấy! Cậu làm tôi thành ra như thế này, nhỡ sau này để lại sẹo, rồi tôi ế thì sao. Nhỡ chỉ vì vết sẹo xấu xí đó mà tôi ko đc gặp Jungkook thì sao! Lại còn cái xe nữa...Huhu...bắt đền cậu đấy....

- Biết rồi biết rồi mà! Tôi hứa là tôi đền mà! Giờ cô muốn gì? Nói đi!

- BTS sắp trình diễn ở Seoul. Tôi muốn đi xem!!!

- Hả..ả..ả..hả...!!!- Hắn snock- Cô bị khùng ak! Sao đòi kinh khủng thế!!!

- Có gì là kinh khủng đâu!!! Bố cậu người Hàn đúng ko, thì chắc cậu cũng có một căn nhà ở đó!

- Đúng là vậy thật nhưng... tôi ko thích....

- Mặc kệ cậu tôi ko quan tâm! Tôi chỉ muốn đi Hàn thôi! Nó cũng ko quá khó khăn đối với cậu!Chính cậu đã hứa nếu mà bị ngã thì cậu đền gì cũng được mà! Chẳng nhẽ cậu lại định ko giữ lời hứa...

Hắn suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

-Thôi được rồi!Tôi sẽ cho cô đi với một điều kiện

- Điều kiện gì???

- Từ hôm nay đến ngày chúng ta từ Seoul trở về, cô phải giả làm bạn gái của tôi

- What the f***!!!! Cậu đùa tôi ak?? Tại sao phải như thế???

- Tôi thích

- Nhưng tôi ko muốn

- Vậy thì nghỉ đi Hàn

- Tôi đồng ý- Nó nói ỉu xìu

- Rồi vậy ngày mai tôi đón cô đi học, xe cô nát bét rồi!!!

- Hả...ả....hả!!! Cậu ko đền cho tôi à???

- Một lighstick của BTS!!! - Hắn nói với giọng đầy thách thức

- Ok!!! - Nó vừa vui vừa tức nhưng thôi chỉ cần nghĩ đến sắp được gặp 7 oppa iu quý của nó là nó vui như sắp nổ tung rồi....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 6: Cô ấy là bạn gái tôi !


*****

Sáng hôm sau

- Hàn Thiên Băng! Dậy đi, tôi sang đón em đi học nè!!!!

Nó bước ra, đeo balô trên vai, vẻ mặt tức giận

- Ai cho cậu gọi tôi là em hả?

- Bạn gái mà!!!-Hắn nói

- Cậu.... Rồi tôi mặc kệ cậu!!! Thích làm gì thì làm!

Nó bước vào xe BMW của hắn và đóng sầm cửa xe.

- Nè, nhưng em phải gọi tôi là anh đấy, nhớ chưa???

Nó tức đến tột độ, nhưng thôi vì buổi concert của BTS sắp tới nó đành chịu vậy, chỉ có hắn mới giúp nó gặp được BTS.

Đến trường chiếc xe của hắn vòng giữa sân trường, khiến các cô nữ sinh nhìn qua cửa kính đã thấy hắn và hò reo ầm ĩ, còn khi nhìn thấy nó thì bĩu môi xì xào.

Đi ra khỏi xe và bước lên lớp, nó tức kinh khủng, nó muốn gặp Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh để nói chuyện cho vui nhưng cô ko có trong lớp, nó chạy đi tìm và và phải một người, đó là Nhi

- Mày cũng kinh ghê ta! Mày dám đi cùng anh Tuấn Kiệt của tao ư???

- Hắn là của mày từ bao giờ?

- Trước kia, hiện tại và mãi mãi vẫn là của tao!!!

- Tao nói cho mày biết, ở đời thì phải biết mình là ai, đừng có lấy đèn soi mình lên vách tường mà nghĩ mình TO và VĨ ĐẠI!!!!

- Mày....con nhỏ này.....

Nói rồi Kiều Như xông vào giật tóc nó. Nó cũng giật lại tóc của cô ta. Bao nhiêu người vây quanh đó xem trận chiến được coi là thú vị...

- Mau bỏ tay khỏi cô ấy ra!- Một giọng nói vang lên, đó là hắn. Hắn bước lại gần chỗ nó, hỏi nó có làm sao ko và nhìn Nhi bằng đôi mắt của ác quỷ...

- Sao cô dám đánh cô ấy?- Hắn gằn giọng

- Trương Tuấn Kiệt! Tại...tại cô ta sỉ nhục em...- Nhi run run

- Ai bảo thế! Cô tự nhiên gây sự chứ bộ! - Nó cãi lại

- Hàn Thiên Băng! Mày....

Chát

Nhi chưa nói hết câu đã bị một cái tát giáng xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô ta. Cô ta đau đớn

- Trương Tuấn Kiệt! Sao anh lại...

- Tôi cấm cô động vào một sợi tóc của cô ấy! Cô ấy là bạn gái của tôi! - Hắn tuyên bố

Hắn kéo cô rời khỏi đám đông, bỏ lại đằng sau bao nhiêu con mắt bàng hoàng, ngỡ ngàng, ngạc nhiên, bất ngờ, đau đớn....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 7: Hàn quốc


Hắn và nó rời đi, bỏ vào lớp học. Nó nói:

- Sao cậu lại nói thế? Tôi chưa muốn nổi tiếng đâu!!!

- Chả nhẽ cứ để cho chúng nó bắt nạt cậu như thế! Cậu chịu được nhưng tôi ko chịu được! Tôi muốn bảo vệ cậu!!!

Nó sững sờ. Nó có nghe nhầm ko đấy. Hắn nói muốn bảo vệ cô ư? Thật khó tin quá!!! Nó đứng như chôn chân xuống đất, mặc cho hắn đi vào lớp trước! Nó quá snock! Hắn làm tim nó đập thình thịch! Nó phải trấn tĩnh lại trước!

******

Thứ 7

Hôm nay là ngày nó được hắn đưa tới Hàn quốc gặp thần tượng của nó - BTS. Nó vui ko tả nổi! Nó dậy rất sớm, chuẩn bị mọi thứ, mang theo những bộ quần áo đẹp nhất cùng với những thứ lặt vặt. Điều đặc biệt là...nó ko mang tiền, vì chuyến này hắn phải khao tất cả mà!!! Nó đã xin phép và năn nỉ bố mẹ nó. Cuối cùng sau 3 tiếng đồng hồ năn nỉ, giải thích, bịa đặt thì cuối cùng nó cũng được đi. Giờ thì nó ngồi đợi hắn đến. Ko hiểu hắn làm cái mó gì mà lâu đến thế, nhỡ chẳng may lỡ mất chuyến bay thì chết

- Sao làm cái dell gì mà lâu thế hả???- Nó gắt gỏng, phải đợi một lúc khá lâu hắn mới đến

- Sao cô cứ phải vội thế! Chuyến bay lúc 7h, 6h bắt đầu đi là quá sớm rồi, thế mà cô nhìn xem, mới có 5h mà cô đã ríu rít gọi cho tôi rồi! Cô bị khùng à!!????

- Uk đúng rồi, tôi bị khùng đấy! Giờ thì nhanh lên đi!!!

Hắn và cô cùng đi tới sân bay Tân Sơn Nhất và đi lên máy bay. Đây là lần đầu tiên nó lên máy bay nên rất háo hức và nôn nóng

- Ngồi yên đi! Máy bay sắp cất cánh rồi đấy!- Hắn nhắc nhở

- Biết rồi mà!- Nó ỉu xìu

******

Seoul- Hàn quốc

- Yaaaa...Đẹp quá..á.á...I love Seoul!!!!

- Thôi đi Thiên Băng! Người ta nhìn kìa! Con gái con đứa gì mà... đổi tên đi! Băng gì mà chẳng lạnh gì cả! Nóng thì đúng hơn!!!!

- Thế cậu định gọi tôi là gì???

- Ừm... Hàn Thiên Dương đi! Tên đó hợp đấy! Màu xanh của trời! Vậy từ nay tôi gọi cô bằng cái tên thứ 2: Hàn Thiên Dương nhé!!!

- Uk tùy cậu! Giờ tìm nhà cậu rồi đưa tôi đi chơi đi!!!

Hắn cùng nó về căn biệt thự của hắn ở Seoul. Cất đồ xong hắn đưa nó đi chơi, đi ăn kim chi và những món ăn đặc biệt nơi đây. Nó đi chơi rất vui. Điều đặc biệt là chơi miễn phí, vì vậy nó chơi đến nỗi hết sạch tiền mà hắn mang đi. Nhưng dù sao cũng mua được 2 chiếc lighstick của BTS cho buổi live tối nay. Nó háo hức vô cùng. Mua sắm xong nó trở về nhà hắn, chuẩn bị mọi thứ cho đêm live show đặc biệt mà nó hằng mơ ước....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 8: With Seoul


- Trương Tuấn Kiệt!!! Nhanh lên! Sắp đến giờ BTS biểu diễn rồi!!! - Nó gọi hắn

- Từ từ đã! Vẫn sớm!

- Nhanh tôi còn chọn chỗ đẹp nữa chứ!

- Biết rồi biết rồi mà!!!

Nó cùng hắn đi nhà hát Chongdong- nhà hát lớn tại Seoul- nơi mà BTS sẽ biểu diễn tối nay. Nơi này chật ních người, họ còn mang theo băng, tranh ảnh, huy hiệu, lighstick của BTS. Còn nó và hắn thì mang theo 2 chiếc BTS BOMB- lighstick của BTS

Sau một thời gian khá lâu thì cuối cùng 7 chàng trai nhà chống đạn đã xuất hiện. Họ như những thiên thần đẹp tuyệt trần đáp xuống nơi đây.

- Are you ready to make fun of us?? - RM nói, anh nói tiếng anh một cách thành thạo

- Listen to music with us now!!!- Suga nói

Nega himi deulgo jichilttae chajge doeneun geu gos

Na geu gosi doelge

Amu geosda noheul su eobseoseo saimi beogeoulttae

Kkog ne gyeotl doelge

I love Seoul, Seoul huimangeul negyeote dulge Seoul Seoul

Neoul nuneul bogo georeume majchwoseo neol usge halge

I love Seoul Seoul nesaray bodeul suiss Seoul Seoul

Nal norae hal suissge geureon naegodoelge

Oh Seoul geurae naigoseseo

Modeun geol junbihae neoneun gidaehae haenghoghaejil tenikka

Oh Seoul geurae naigoseseo

Eonjena neoreul deudge barabogo aneulge

( With Seoul- BTS)

Nơi mà cậu luôn ghé chân tới khi mỏi mệt hay yếu lòng

Tớ sẽ ở nơi đó chờ cậu

Khi cuộc sống của cậu quá sức chịu đựng bởi cậu ko thể giải tỏa

Tớ chắc chắn sẽ bên cạnh cậu

Tớ yêu Seoul Seoul tớ sẽ đặt niềm tin bên cậu Seoul Seoul

Tớ sẽ mãi dõi theo cậu và mong bình yên nơi giúp cậu mỉm cười

Tớ yêu cậu Seoul Seoul, nên tớ có thể kiếm tìm tình yêu của cậu Seoul

Nên cậu có thể hát bài hát của tớ

Tớ là con người ấm áp

Oh Seoul phải đó ngay đây thôi

Tớ đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng rồi

Cậu hãy tin vào tớ, cậu sẽ trở nên hạnh phúc

Oh Seoul phải đó ngay đây thôi

Tớ sẽ luôn lắng nghe cậu, dõi theo cậu và giữ lấy cậu

( With Seoul - BTS)

Nó nhẩy, lắng nghe và cổ vũ hết mình cho nhóm nhạc thần tượng của mình. Nó ko để ý thấy bên cạnh mình có một người nhìn mình chăm chú, nhìn vẻ hăng say náo nhiệt, cùng với nụ cười xinh đẹp mà trước kia người ấy chưa được nhìn thấy....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 9: Ngủ chung (1)


Sau buổi concert của BTS - Thần tượng của nó, nó trở về căn biệt thự của hắn, miệng nó cười toe toét từ lúc về đến giờ, đến hắn cũng phải bó tay

- Sao cười nhiều vậy??? - Hắn hỏi

- Hí hí hí!!! Cậu ko thấy sao? Hôm nay tôi được gặp thần tượng của lòng tôi, đó là điều tôi luôn mơ ước suốt 2 năm đấy!!!

- E hèm! Cũng nhờ ai đó???

- Ờ! Cũng cảm ơn cậu được chưa! - Nó nhìn hắn, cười

Hắn vội đỏ mặt quay mặt đi. Mặc dù tiếng cảm ơn ko có gì là to tát nhưng nụ cười của nó khiến tim hắn lạc nhịp.

Seoul thật đẹp. Về đêm rồi mà dòng người vẫn qua lại đông đúc và tấp nập. Nó và hắn sải bước trên con đường dài về khu biệt thự của cậu ấm Trương Tuấn Kiệt. Dừng chân trước một khu biệt thự sang trọng, nó tưởng chừng như mình là nữ hoàng của 1 tòa lâu đài vậy. Nó cười thầm và ko nghĩ chuyện khủng khiếp sắp ập vào đầu nó

Bước vào nhà, nó thấy ba má hắn, nó chào thật lịch sự và ngoan ngoãn như 1 con mèo con. Bỗng nó thấy ba má hắn vẫy tay gọi hắn nói nhỏ cái gì đó.....

- Sao lại thế được? Biệt thự ta rộng lắm mà....

- Liệu như thế có ổn ko???....

- Thôi được rồi! Coi như lần này con nghe ba má.....

Hắn tiến lại chỗ nó và kéo nó lên phòng hắn

- Tối nay chúng ta phải ngủ chung!!!- Hắn nói, nó snock toàn tập

- Cái...cái gì...cậu đùa tôi ak???

- Tôi ko biết phải nói như thế nào nữa. Chúng ta về quá muộn, bác của tôi, chị họ, anh họ, cô dì chú bác, cháu, ông bà, em.....bỗng đổ ập đến chơi, chúng ta về muộn nên họ ngủ hết phòng rôi, giờ chỉ còn phòng của tôi thôi!

- Cái gì! Tôi ko chịu đâu? Chả nhẽ lại phải ngủ với cậu thật sao? Định đùa tôi ak???

- Giờ còn đùa gì nữa! Tại ai mà về muộn như thế? Kết thúc lâu rồi mà còn ra xếp hàng dài xin chữ kí! Xin thưa bà là bây giờ là 12h30 đêm rồi. Chả còn cách nào khác đâu. Tự chịu đi!!!

Nói rồi hắn trèo lên giường trùm chăn nghe headphone và xem điện thoại. Nó nhìn hắn bất lực, đành trèo lên giường, nằm xa hắn, trùm chăn....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 10: Ngủ chung (2)


Nó nằm xuống giường,hắn thì đeo headphone nghịch điện thoại. Tức quá, nó lại ko mang theo điện thoại, mà nó éo có mà mang đấy,nó chỉ có mỗi cái cục gạch nokia,chả nhẽ lại mang đi chơi trò rắn. Chán quá, nó gọi hắn:

- Nài cậu,xem gì thế tôi xem với!!!

Im lặng.

- Nè tôi gọi cậu đấy!

Im lặng.

- Trời ơi tức quá!!!!!

Im lặng

- Trời ạ..ạ....!!!!! - Nó đứng dậy, cong chân sút một phát vào mông hắn. Lúc ấy hắn mới rút tai nghe ra, ngồi dậy, nói:

- Làm gì thế? Cô biết mấy giờ rồi ko? Nửa đêm rồi đấy!!!!

- Tại cậu cả đấy! Xem một mình, còn tôi thì sao???

- NHỊN!!!!

- Cậu...cậu...Cho tôi xem với đi!?

- Rồi, nhưng tôi xem phim ma đấy! Sao dám xem ko!???

- Tôi xem!!!!

Nói rồi nó nằm xuống cạnh hắn, hắn đặt ngang chiếc điện thoại để cả hai cùng xem. Nằm gần thế này nó bỗng thấy tim nó đập thình thịch, cả người nóng ran lên, chân tay nó bỗng run run, nó ko hiểu vì sao nữa. Nó cố gắng cho tim đừng đập nhanh, nhỡ hắn nghe thấy thì ngại chết

Nó và hắn nằm xem phim ma. Hừ, nó là con gái như cô hề giống với bọn con gái trên lớp, phim ma nó chả sợ, nằm xem với hắn, nó thấy hắn thật kì lạ, con trai gì mà lại sợ xem phim ma, thế mà vừa nãy còn lên mặt, giờ thì cứ ôm chặt cái gối, mắt ti hí mở rồi lại nhắm. Haizzz con ma giả nhìn chả giống gì, phim chả hay gì. Nó nghĩ rồi nó nằm ngủ. Còn hắn, vừa xem phim ma vừa ôm nhầm cả nó, có lẽ sợ quá và nghĩ nó là con gấu bông. Hắn sợ quá nên tắt điện thoại đi ko xem nữa, lúc ấy hắn mới nhìn lại người hắn đang ôm ko phải là gấu bông mà là nó. Hắn nằm ngắm nó, làn da trắng, đôi mắt to tròn trông khá dễ thương. Từ trước tới giờ hắn chưa được ngắm nhìn nó một cái thoải mái như vậy. Ko biết là hắn đã nghĩ gì nữa, hắn nhấc đầu nó lên, luồn cách tay phải của hắn qua đầu nó và kéo nó sát vào người hắn, tay kia hắn ôm thân hình nhỏ nhắn của nó. Cả hai cứ như vậy và ngủ một mạch tới sáng...
 
Một Thời Mê Trai
Chương 11: Gia đình hắn


Sáng hôm sau.....

- Haizzzzzz......ngủ ngon quá...Hử...Á..á.. Trương Tuấn Kiệt!!! Dậy mau!!!!- Nó hét ầm lên khi thấy hắn ôm chặt nó, đè nặng ko cho nó ngoi cổ dậy

- Ư...mới sáng sớm mà...ngủ tiếp đi!!!- Hắn vừa nói vừa kéo nó lại và ôm nó chặt hơn

- Cái đồ chết tiệt!!!- Nó sút một phát vào tay hắn- Ai cho cậu dám ôm tôi hả!!!!

- Hừ..có làm sao đâu! Ai bảo cô làm bạn gái tôi còn gì???

- Cái gì??? Cậu....Tôi mặc kệ cậu đấy! Đồ lợi dụng! Đồ dâm dê đê tiện! Đúng là ác quỷ đội lốt thiên thần! Ngoài nhìn sáng sủa, bên trong đen thui như mực!!!! Shit!!!!

Nó chửi hắn một tràng dài rồi hậm hực vào nhà tắm. Hắn nằm một mình trên giường, trùm chăn và....cười nó

*****

Nó và hắn cùng bước xuống dưới nhà. Hắn đã năn nỉ xin lỗi nó nhưng ko đc, giờ thì người đi trước, kẻ đi sau.

- Chào mừng con dâu tương lai xinh xắn của ta!!! Mẹ của Trương Tuấn Kiệt nói, giọng vô cùng vui vẻ và phấn kích- Tên con là gì???

- Hả???- Nó nghĩ thầm trong lòng, tại sao mẹ của hắn lại gọi nó là đứa con dâu yêu quý- Cháu tên Hoàng Thiên Dương- nó lấy luôn cái tên mà hắn đặt cho nó - Nhưng chắc bác nhầm rồi ạ! Cháu ko phải con dâu bác đâu ạ!!!

- Sao lại thế đc! Kiệt đã nói với bác cháu là bạn gái nó mà??!!! Đúng ko Kiệt, con trai mẹ !!!

- Vâng!!! - Hắn trả lời mẹ hắn, giọng vui vẻ tươi cười

- Hả????? Nhưng....nhưng mà....- Nó ngạc nhiên sửng sốt ko biết làm gì

- Chả nhẽ lại ko phải sao! Vì cháu là bạn gái Kiệt nên mới đc ngủ chung với thằng bé đấy!!!!- Mẹ hắn bắt đầu đăm mặt nghi ngờ

- Mẹ hay nhỉ! Cô ấy mới đùa chút thôi mà! Con đã nói rồi là cô ấy rất vui tính và hài hước!!! Bọn con " iu" nhau thật lòng mà mẹ!!!!

- Uk thế còn đc! Ăn cơm đi con!!!

Hừ! Nó tức điên lên! Ko ngờ hắn lại trắng trợn như thế! Lần này thì nằm mơ nó tha thứ cho hắn!!!

Nó ngồi vào bàn ăn. Bàn ăn dài và có vô số thức ăn ngon. Nó định đưa đũa ra gắp thì....một hàng dài người từ trên lầu bước xuống nhìn nó, già trẻ gái trai đủ loại

- Ơ kìa cô, dì, chú, bác, anh, chị, mợ, thím, cậu....... Để yên cho bạn gái cháu ăn!!!!

- Đây là bạn gái cháu hả Kiệt! Bạn gái cháu xinh đấy!

- Bạn gái cháu da trắng đấy!!!

- Cháu ăn đi bạn gái của Kiệt!

......................

Vô số những câu nói bên tai của họ hàng nhà hắn. Bực quá! Cứ nói nhiều thế làm sao mà ăn đc. Cuối cùng nó đứng dậy, quay ngoắt nhìn họ hàng hắn khiến họ ko khỏi ngạc nhiên

- Cho cháu xin phép lên phòng ạ! Cháu ăn no rồi!

Họ hàng hắn nhìn thấy nó như thế cũng ko nói gì, chỉ nghĩ đều là nó ăn no rồi và họ hàng hắn lại nói chuyện với hắn

- Bạn gái cháu xinh đấy! Biết chọn người đấy Kiệt!

- Cô ấy đc đấy Kiệt!

...........

******

Nó hậm hực đi lên phòng hắn, khóa trái cửa và trùm trăn chơi điện thoại của hắn. Nó tức vô cùng vì chưa đc miếng cơm nào vào bụng. Họ hàng nhà hắn thật vô duyên quá. Hắn cũng ngồi đấy mà ko nói câu gì lại còn cười khi thấy nó cầu cứu hắn bằng ánh mắt nữa chứ. Nó sẽ ko chơi với hắn. Nó nghĩ rồi nó nghịch điện thoại hắn. Nó cứ tải game chơi chán rồi lại xóa đi. Nó chắc đang giận cá chém thớt, chác nó muốn điện thoại hắn đơ mất. Nhưng nó đâu biết đây là hãng xịn ko biết đơ là gì!!!!
 
Một Thời Mê Trai
Chương 12: Dỗi tôi à ?! - Bà nội của cháu anh !!!!


Hắn ăn xong bữa sáng và đi lên phòng tìm nó. Hắn vặn núm khóa nhưng ko đc, chắc nó khóa trái cửa rồi đây. Hắn gọi nó:

- Hàn Thiên Băng!!! Mở cửa!!!!

- Chả có ai tên Hàn Thiên Băng cả!!!

- Ờ thì Hoàng Thiên Dương!! Mở cửa!!!!

- Tôi chả nghe thấy gì cả!!!

- Mở cửa ra đi mà!

Im lặng

- Tôi có làm gì sai đâu!

Im lặng

- Là bạn gái thì phải giới thiệu với mọi người chứ, chả nhẽ lại giấu à!!

Im lặng

- Thôi kệ đấy! Tôi đi

Nó nằm trong phòng nghe hắn nói câu cuối cùng ngỡ là hắn đi rồi. Nó bước xuống, mở nhẹ cánh cửa ngó đầu ra và thấy....hắn đang cười gian!!!!

- Á...á..Cút ra...Tôi ko cho cậu vào đâu!!!- Nó đóng cửa lại và hét ầm lên nhưng ko kịp nữa, hắn đã nhanh tay hơn nó

- Đây là phòng của tôi! Tôi phải vào bằng đc thì thôi!!!!- Hắn nói và đẩy mạnh cánh cửa và bước vào trong

- Mặc kệ cậu!!!!- Nó chạy lên giường trùm chăn, hắn tiến lại gần

- Thôi! Tôi vào để đưa cô đi chơi mà!

- Tôi ko nghe thấy gì cả! Tai tôi bị điếc rồi!

- Thế ak! Nếu thế thì tôi là bác sĩ tới khám đây!

Nói rồi hắn nhảy bổ lên đống chăn ấy. Kéo chăn của nó ra. Trông giờ thì hắn đang đè lên chăn còn chăn thì đè lên nó, 2 khuôn mặt lại gần nhau... Nó và hắn cùng nghe thấy nhịp tim đang đập nhanh của cả hai....

- Dỗi tôi ak!? - Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt nó và hỏi

- Hứ! Ai biết!?- Nó quay mặt đi

- Xin lỗi đc chưa!!!- Hán nói

- Xin lỗi ai thế!!!

- Bạn gái anh!!!

- Thế thì nằm mơ!

- Vậy mẹ của con anh!

- Cậu bị điên à!!!

- Vậy bà nội...

- Tôi đâu có già đến mức đó. Với lại tôi ko phải bà nội của cậu

- Tôi đâu có nói em là bà nội của tôi đâu

- Vậy tôi là bà nội của ai???

- Bà nội của cháu anh!!

- Bà nội của cháu cậu ư....nghĩa là tôi....

- Uk, vậy nghĩa là em là vợ anh đấy, bà xã!!!!

- Á..á..á... Cút đi!!!! Tôi ko chơi với cậu nữa!!!- Nó vừa nói vừa đạp hắn ra, cầm gối ném vào người hắn. Hắn vừa chạy vừa nói:

- Bà nội của cháu anh ơi! Già rồi cẩn thận còng lưng đấy!! Hahaha!!!

- Cút đi tên khùng Trương Tuấn Kiệt! Cậu làm gì có cháu mà có bà nội!

- Anh có cháu mà!!!

- Cháu cậu đâu????

- Cháu anh chưa ra đời! Hay...em muốn biết mặt cháu nội anh, chúng ta có thể.....

- Trời ơi cút đi tên dâm dê đê tiện! Tôi ko là bà nội của ai hết! Tôi là bà nội của cháu của chồng tôi thôi!!!

- Uk chồng em là Trương Tuấn Kiệt này!!!! Hahaha!!!!

- TRỜI Ạ!!!TÊN KHỐN NẠN!!! ĐỨNG LẠI CHO BÀ MÀY!!! BÀ MÀY BĂM MÀY!!!!

Nó cấm cái gối chỗ phòng hắn đuổi hắn khắp vườn của khu biệt thự này. Họ hàng hắn đứng nhìn từ tầng trên, họ mỉm cười vì thấy một cặp tình nhân hạnh phúc đang chơi đùa.....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 13: Đợi tôi nhé!


Nó và hắn chạy mệt quá, cuối cùng cả hai làm hòa và ngồi nghỉ dưới bóng cây to ở sân vườn nhà hắn. Mệt, th* d*c, hắn nói:

- Mệt...mệt...chỉ đùa tí thôi mà đuổi dai như đỉa thế????

- Tôi bắt cậu phải đùa tôi à???

- Tôi...

- Trương Tuấn Kiệt!!!! Vào nhà đi!!!- Hắn đang định nói tiếp với nó nhưng mẹ hắn gọi

Nó và hắn vào nhà nhưng mẹ hắn lại kêu hắn đưa nó lên phòng và chỉ một mình hắn xuống nói chuyện cùng gia đình. Hắn đưa nó lên phòng hắn và kêu đợi hắn, còn hắn xuống dưới nhà....

...

30 phút sau...

- Thiên Dương! Là tôi đây! - Hắn bước lên phòng và gọi cửa. Nó mở cửa và thấy khuôn mặt buồn của hắn. Lần đầu tiên nó thấy giương mặt này vì hắn vốn là người luôn vui vẻ và hay cười...

- Có chuyện gì sao Kiệt?

- Tôi...- Hắn ngồi trên giường cạnh nó, hắn muốn nói điều gì đó nhưng có vẻ khó nói

- Sao vậy? Vừa nãy có chuyện gì sao?

- Nghe kĩ nè Thiên Dương! Thực ra...tôi sẽ phải sang Pháp vì...ông ngoại của tôi ở bên đó. Ông muốn tôi sang ở cùng ông 9 tháng, ông muốn dành thời gian cuối đời bên cạnh đứa cháu ngoại.

- Nghĩa là...cậu sẽ phải sang Pháp 9 tháng ư???- Nó ngạc nhiên, bỗng nó cảm thấy mình sắp mất đi một cái gì đó, một cái gì đó vô cùng quan trọng

-Uk...giờ cô sắp xếp hành lí đi, chúng ta sẽ bay về Việt Nam ngay bây giờ. Tôi sẽ đưa cô về Việt Nam vì sáng sớm mai tôi phải cất cánh rồi

Nó hụt hẫng, mắt nhìn hắn đứng dậy và đi xuống dưới nhà. Nó làm sao vậy, nó thấy buồn, đau, và..nó ko muốn hắn đi. Có lẽ vì nó ko muốn xa một người bạn tốt như hắn hay vì một lí do khác, một lí do cao hơn

Nó xếp hành lí vào vali. Kéo vali, nó ngoảnh lại nhìn căn phòng này lần cuối, căn phòng nó sẽ nhớ mãi. Nó đi xuống chào ba mẹ hắn rồi cùng hắn ra sân bay

Lên máy bay, nó ngồi cạnh hắn. Cả hai ko nói lấy một câu, chỉ im lặng tận hưởng những giây phút bên nhau, bởi vì phải 9 tháng nữa, nghĩa là 270 ngày,6480 giờ, 388800 phút, 23328000 giây nữa mới đc gặp lại nhau.

Đáp xuống Việt Nam, hắn nói muốn đến ngôi trường lần cuối, hắn cùng nó bước quanh ngôi trường. Ngôi trường vắng tanh ko người vì giờ này cũng muộn rồi. Đi đc một vòng, hắn dừng lại và nói:

- Xin lỗi nhưng tôi phải về rồi. Tôi đưa cô về nhà nhé.

- Ko, tôi muốn ở đây thêm chút nữa. Cậu về đi!

- Thiên Dương!

- Đúng rồi! Hoàng Thiên Dương là tên cậu đặt cho tôi, cậu nói tên Thiên Dương, nghĩa là trời xanh mới hợp với tôi. Vậy tôi sẽ để cái tên này cho mọi người gọi, coi như là cái tên thứ 2, nghĩa là tôi sẽ ko quên cậu đâu mà. Cậu về đi ko muộn đấy!

Hắn nhìn nó. Hắn cũng ko muốn xa nó chút nào, và đến lúc này hắn mới biết rằng: nó rất quan trọng với hắn

- Đợi tôi nhé!!! Nhất định tôi sẽ về!!! - Vừa nói, hắn ôm nó vào lòng, xiết chặt. Nó bất ngờ, áp tai vào ngực hắn, nó nghe thấy tiếng tim của hắn đập rất nhanh, và hình như tim nó và hắn đập cùng 1 nhịp...

** Người có nhịp tim trùng với mình thì đó là định mệnh của mình **.....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 14: Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh – Kiều Như


Sáng hôm sau

Nó đi chiếc xe đạp đến trường, chiếc xe bị hắn phá nhưng đã đc sửa trước khi hắn sang Pháp. Con đường vẫn vậy, vẫn náo nhiệt đông đúc nhưng nó cảm thấy trống vắng.

Nó vào trường, ngồi xuống chỗ của mình và nhìn sang bên cạnh- chỗ của hắn - chỉ có chiếc ghế và những tấm ảnh của thần tượng nó, chỗ ngồi trở lại giống như trước kia, trước khi hắn đến, trống vắng và lạnh lẽo khi ko có hắn

Hôm nay nó đến trường khá sớm, nó thấy con bạn thân nó - Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh - đến trước nó rồi mà chả thấy đâu. Nó chạy đi tìm và thấy nhỏ bạn thân nó đang...lấp ló trước cửa lớp học 11A1- lớp trên. Thật kì lạ vì con bạn thân nó vốn ko bao giờ như thế, chắc chắn có lí do đặc biệt đây. Nó tò mò và chạy đến đập vai cô bạn thân, nhỏ ý giật mình, đỏ mặt tía tai như con mèo bị phát hiện ăn vụng. Nhỏ kéo nó ra phía sau cánh cửa. Nó thắc mắc:

- Làm sao thế mày!???

- À... Umhhh.. Ko..ko có gì đâu, mày về lớp trước đi!!!- nhỏ ấp úng

- Chuyện gì? Chỗ bạn bè thân thiết mày định ko nói à???

- Umhh...Tao...thực ra...cậu ấy... - Nhỏ nói ấp úng,mắt đánh về phía bàn thứ tư của dãy trong cùng, là 1 chàng trai cao và cũng khá đẹp trai, cậu ta đang nghe headphone và chơi game. Nó đoán chắc nhỏ đã " cảm nắng " anh chàng này rồi

- Bộ mày thích anh này ak?

- Ơ...ko..tao...- Nhỏ đỏ mặt

- Thôi để tao giúp mày! Bây giờ như thế này nhá.....- Nó nói thầm vào tai con bạn bí kíp để cua trai đẹp mấy năm nay của nó

- Liệu ổn ko mày???- Nhỏ lo lắng, lỡ may ko thành công thì ngại lắm

- Cứ tin ở tao! Giờ mày đợi chàng ra rồi tiến hành kế hoạch đi nhá! Tao có chút việc bận rồi! Khi nảo làm xong báo tao kết quả nhé! Bye!!!

Nói rồi nó bỏ đi để nhỏ ở lại. Thực ra nó ko muốn rời đi đâu nhưng vì.....nó đang muốn đi WC!!!!

Nó đi xong, rửa tay và gặp Kiều Như - con nhỏ lúc nào cũng gây chuyện với nó,người mà nó ghét nhất! Ả ta đến lại gần nhỏ, vuốt mái tóc dài của ả rồi hất sang một bên, lưng dựa vào tường, khoanh hai tay trước mặt, bộ dạng khinh thường người khác, như kiểu muốn gọi đòn hay sao???

- Aizzz, anh Kiệt phải sang Pháp 9 tháng, nếu giờ tôi đánh cô thì liệu anh ấy có bay về để cứu lấy cô bạn gái bé nhỏ của mình hay ko ta??? Hahaha!!!!!- Ả ta cười, nó chỉ muốn chạy lại đấm vào mặt ả

- Hoàng Thiên Dương ư? Trời xanh ư? Mày ko xứng đáng làm bầu trời của anh ấy! Mày là Băng, tảng đá khô khốc lạnh lẽo vô dụng mà thôi!!!!

Từng lời từng chữ ả ta nói khiến nó tức điên lên. Ả ta dám sỉ nhục nó sao? Đừng bao giờ nghĩ nó hiền mà bắt nạt. Ko kìm đc cơn tức giận, nó xông vào tát vào mặt ả, khuôn mặt ả đã in 5 nốt ngón tay của nó

Ả ta ngạc nhiên và đau. Ả giơ bàn tay lên, nghiến răng và định tát vào mặt nó, nhưng nó đã nhanh tay hơn, nó đã đỡ đc bàn tay của ả, tay còn lại giơ cao lên và cho ả thêm một cái tát nữa

- Đừng bao giờ đụng chạm và xúc phạm đến tôi! Cô sẽ ko lường trước đc hậu quả của nó như thế nào đâu!!!! Đến lúc đó thì cô có quỳ xuống cầu xin tôi cũng ko đc đâu!!!
 
Một Thời Mê Trai
Chương 15: Hắn trở lại...????


Nó rời đi và trở về chỗ của Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh, miệng nói đc những câu đáng sợ như thế chứ thực sự...nó đang là người run rẩy thì có. Thực ra nó nói cho oai để cho ả Kiều Như bớt lên mặt thôi, ai ngờ ả ta cũng sập bẫy, hehe!!!! Nó cũng ko ngờ nó có thể tát đc vào mặt ả. Vì từ trước tới nay nó là người ghét cái tát, ghét bị người khác tát và ghét tát người khác. Đối với nó, cái tát ko chỉ sỉ nhục người khác một cách nặng nề mà còn coi thường, hạ thấp lòng tự trọng của người ta. Kiều Như sỉ nhục nó như vậy, làm sao nó chịu đc, ả khiến nó phải 1 lần phá bỏ quy tắc của nó.

Nó đi tìm cô bạn thân của nó và thấy nhỏ đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá dưới sân trường. Nó chạy lại gần chỗ nhỏ và thắc mắc " Ko phải Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh đang " cưa" trai sao??? ". Chả lẽ kế hoạch nó bày cho nhỏ thất bại.???

- Sao bí xị zậy mày? Tao tưởng mày đang " tay trong tay " cùng anh đẹp trai kia???- Nó ngồi cạnh nhỏ và nói

- Tao...thất bại rồi!!! Xấu hổ quá mày ơi!!???? Huhuhu...

- Làm sao làm sao?? Bình tĩnh kể tao nghe nào?

- Tao đợi anh ấy theo đúng kế hoạch của mày. Anh ấy đi ra và tao cầm cuốn sách che mặt và giả vờ như đang đọc sách và ko để ý xung quanh. Và rồi tao va vào....

- Va vào chàng ấy hả??!!!

- Ko phải, tao va phải...một thằng mập ú cũng từ trong lớp ấy đi ra. Thế rồi thằng ấy đòi làm quen tao. Còn chàng thì đi về hướng khác. Huhuhu...

- Hahaha...Sao m lại ngu thế hả bạn tao ơi! Tao bày kế hoạch hoàn hảo như thế mà mày cũng làm ko xong. Thế rồi, anh chàng đó là ai mà lại làm Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh nhà ta say nắng thế??

- À...ừm...anh ấy là...Đặng Quang Trung, lớp 11A1,anh ấy rất cao và đẹp trai, đặc biệt là..... anh ấy rất thích đọc sách giống tao....

- Wow!!! Đẹp đôi nhe!!!

- Thôi mày đừng chọc quê tao nữa! Vào lớp đi!- Nhỏ vừa nói, hai má của nhỏ đỏ ửng lên trông như 2 trái cà chua rất dễ thương!!!

******

8 tháng sau

- Thiên Dương à!!! Tao đc mời đi chơi cùng anh ấy rồi!!!- Nhỏ chạy báo tin mừng cho nó, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ

- Wow! Nhất mày nhá! Tao đi ké đc ko!

- Uhm? Chắc ko??

- Hehe, tiểu nhân đâu dám làm phiền tình nhân hẹn hò!!???

- Gì thế? Anh ấy mời tao đi uống nước à, vì anh ấy muốn mượn bộ sách " Nhân tài thế giới " của tao thôi?

- Mày cũng sướng rồi!?

- Ờ nói mới nhớ! Chắc bồ mày cũng sắp về rồi nhỉ!

- Gì chứ tao làm j có bồ!???

- Thôi đi bà ạ! Trương Tuấn Kiệtcuar bà đấy!??

- Thôi! Về đi.

Nhỏ cười nó. Chắc trúng tim đen nó rồi. Cả hai cùng ra ngoài cổng....

- Thiên Dương ak! Kiệt phải ko!!???- Nhỏ nói

- Thôi đừng đùa nữa. Về thôi! - Nó nói

- Ko thật mà! Bà nhìn mà coi!!!- Nhỏ nói, tay chỉ về hướng một chiếc ô tô đen sang trọng đang đỗ ngoài cổng

Nó hướng mắt nhìn theo. Nhìn qua cửa kính trước của ô tô là 1 người con trai tóc vàng nâu đc để rũ xuống trán, mắt đeo kính râm đen, mặc áo sơ mi trắng. Đúng rồi! Là hắn! Chính là hắn! Người nó luôn chờ đợi, người luôn xuất hiẹn trong giấc mơ của nó! Ko thể sai đc! Hắn về rồi ư! Sao hán ko bảo nó để nó ra đón! Tim nó đập nhanh quá, người nó nóng ran lên, nó muốn chạy thật nhanh ra chỗ hắn...

Nó bước lại gần chiếc ô tô đen nhưng...mới đi đc vài bước, nó thấy hắn quay ô tô đi và phóng đi. Hán làm như thế trước mắt nó, hắn phũ phàng với sự chờ đợi mong mỏi của nó dành cho hắn suốt 8 tháng qua ư? Trái tim nó đau quá......
 
Một Thời Mê Trai
Chương 16: Con người hắn thay đổi...? (1)


Nó trở về nhà. Đầu óc nó ko ngừng nghĩ về hắn, sao hắn lại quay đi khi thấy nó? Hay hắn quên nó rồi chăng? Hay là....??? Nó bực mình ko muốn nghĩ nữa, bước vào nhà tắm, vặn cho nước chảy từ vòi sen xuống, chảy xuống đầu, mặt cùng làn da trắng mịn của nó, để cho nước gội rửa hết những suy nghĩ về hắn...

*****

Sáng hôm sau

Nó đến trường, vào lớp và nhìn xung quanh, vẫn ko thấy hắn! Hay hôm qua nó nhìn nhầm??? Ko, ko đúng! Chắc chắn là hắn! Nó nhìn thấy rõ mà...??

Đang mải suy nghĩ lung tung về hắn thì nó thấy Huỳnh Nguyễn Ngọc Ánh chạy vội đến chỗ nó và nói:

- Sao giờ này mày còn ngồi đây? Bồ mày về rồi kìa?

Nó nghe thấy, đứng dậy và chạy vội xuống sân trường. Nó nhìn thấy một chiếc BMW màu đen đậu giữa sân trường, đúng rồi, chính là chiếc xe này, là cái mà hôm qua nó gặp, là chiếc xe của hắn!!!!

Hắn bước ra khỏi xe, mặc trên mình chiếc áo sơ mi trắng, quần âu thụng và một vai khoác ba lô, mắt đeo kính râm. Rất nhiều người đang bao vây xung quanh nơi này, nó bị dồn về phía sau,ko biết hắn có nhìn thấy nó hay ko??? Trong ô tô đó, một cô gái bước ra khỏi xe, mái tóc nâu đỏ, đôi mắt mà cafe, trông rất xinh đẹp. Hắn cùng cô ta đi lên lớp học, hắn đi qua nó và ko hề nhìn nó lấy 1 cái, coi nó như người dưng vậy. Nó tức, tức lắm nhưng ko biết làm gì.

Nó lên lớp và thấy hắn và cô gái kia đã ngồi chỗ của nó. Thật bất lịch sự. Chỗ này vốn là của nó, nếu ngồi thì hắn đc ngồi ở bên cạnh, còn cô ta ngồi chỗ của nó. Nó tức giận và đi lại gần hắn và cô gái kia,nói:

- Xin lỗi bạn gái xinh đẹp nhưng đó là chỗ của mình rồi! Phiền bạn kiếm chỗ khác đi nha! - Nó nói với cô ta

- I'm sorry but I have just come to! I haven't know someone yet, I only know Tuan Kiet! He's my boyfriend!!! - Karty Rose nói. Nó chả hiểu gì, chỉ đứng đơ mặt ra đó.

- Bạn tôi mới đến, cô ko chào hỏi thì thôi lại còn đứng đấy mà nói cô ấy? Đi mà kiếm chỗ khác ngồi! Biết cô ấy là ai ko, Thiên Dương??? - Hẳn nói khiến nó ngạc nhiên

- Cô ta nói tiếng anh tôi ko hiểu!

- Tôi tên Karty Rose! Bạn trai tôi nói cô ra chỗ khác ngồi đi! Cô điếc ak? - Cô ta nói tiếng Việt khiến nó sững sờ. Gì chứ? Cô ta nói hắn là bạn trai cô ta ư? Cô ta nằm mơ giữa ban ngày ak? Hắn nói nó là bạn gái hắn thì hắn phải là bạn trai nó chứ! Bạn trai Rose shit!!!
 
Một Thời Mê Trai
Chương 17: Con người hắn thay đổi...? (2)


Nó cảm thấy Tuấn Kiệt có gì đó rất lạ, kiểu như hắn đã thay đổi sau những ngày đi Pháp, chả nhẽ hắn quên hết kỉ niệm giữa nó và hắn rồi ư? Hay hắn thích bà cô Karty Rose kia? Ko, ko bao giờ, nó sẽ làm cho hắn nhớ lại nó, những kỉ niệm tươi đẹp trước kia

Nó xách cặp xuống bàn dưới ngồi, là chiếc bàn đằng sau hắn, nó phải ngồi đây để theo dõi và " cưa" hắn.

Nó thấy 2 người này nói chuyện cũng khá thân mật. Rồi, đã đến lúc nó phải ra tay mới đc

- Ê Trương Tuấn Kiệt! Bút tôi hết mực rồi! Cho tôi mượn cây bút mới đi!- Nó vỗ vào vai hắn và nói

- Tại sao tôi phải cho cô mượn chứ?- Hắn đáp

- Cậu nên nhớ rằng: Đồ của cậu cũng là của tôi, cậu còn là của tôi chứ nói gì cái bút ấy!!!!

Hắn đơ mặt." Cậu là của tôi " chẳng phải là 1 câu tỏ tình sao? Nó tỏ tình với hắn sao? Ngạc nhiên!!!!

Hắn đứng dậy và kéo nó ra ngoài

- Thiên Dương! Vừa nãy cô nói cái gì của tôi cũng là của cô đúng ko?

- Ờ..Uhmm...

Nó trợn tròn mắt khi con người trước mắt nó đang...hôn nó!!! Hắn bỗng đột nhiên ép sát nó vào tường và trao nó 1 nụ hôn ko nồng nhiệt,cuồng si mà là 1 nụ hôn nhẹ nhàng khiến 2 con tim loạn nhịp và khiến cho đối phương hiểu đc tình cảm của mình

Rồi hắn cũng buông nó ra. Nói:

- Cái gì của tôi cũng là của cô thì nụ hôn của tôi cũng là của cô đấy!!!

Nó sững người. Mắt nhìn hắn ko rời, đến lúc hắn nói

- Vào lớp nhanh lên! Thầy lên kìa!

*****

Trong giờ học nó ko thể quên đc chuyện vừa xảy ra, đó là nụ hôn đầu của nó, nó cứ ngồi tay chống cằm ngồi nhìn hắn.

Bỗng dưng nó nhìn thấy hắn vuốt tóc Karty Rose rồi...hôn lên trán cô ta. Hắn làm như thế ngay trước mặt nó. Nó nhìn thấy cảnh đó mà trái tim như bị cứa thành từng mảnh, nó nhói lên và khiến Thiên Dương khó thở, nó đưa tay lên ngực, áp sát nơi con tim; nó thấy trái tim đang gào thét. Thực sự rất đau. Bây giờ nó biết rằng nụ hôn vừa rồi cũng chỉ là trò chơi, điều này khiến nó đau hơn. Gì vậy này, sao nước ở đâu chảy ra vậy, nó đang khóc sao?

- Xin phép thầy em ra ngoài!!- Nó đứng bật dậy,cúi mặt xuống và chạy thật nhanh ra ngoài. Nó phải chạy nhanh để ko ai nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt này. Nó sốc quá, đi ra khỏi lớp và ko chạy tiếp đc nữa, nó ko còn chút sức lực nào cả, nó dựa vào hành lang và ngồi đó, nghĩ rồi nước mắt cứ chảy ra mãi....

Hắn ngồi trong lớp, và hướng mắt ra phía cửa ngoài, nhìn bằng 1 đôi mắt khác, ko phải là đôi mắt nhìn nó lúc mới trở về....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 18: Nỗi lòng của hắn


Hắn ngồi trong lớp, đưa mắt ra cửa sổ và nhìn...chờ...mãi nhưng ko thấy nó vào. Hắn biết hắn đã làm nó đau...

*****

2 tuần trước, tại Paris- Pháp

- Ông gọi cháu có việc gì ạ! Ông cần gì sao???- Hắn tiến lại chỗ của ông nội hắn và nói

- Ta có chuyện muốn nói với con!!!- Ông hắn nói

- Có chuyện gì mà quan trọng vậy ông???

- Thực ra thì, ta sống cũng chả biết khi nào sẽ lìa xa con, tạm biệt trần gian để đi gặp cụ tổ. Trước khi đi xa, ta muốn con thực hiện nguyện ước cuối cùng của ta!

- Ông cứ nói ạ!

- Tập đoàn họ Karty, chủ là Karty Kary có đứa con gái là Karty Rose xinh đẹp giỏi giang và đặc biệt là con bé đó rất thích con. Tập đoàn Karty đã giúp cho họ Trương chúng ta trở thành dòng họ lớn mạnh giàu có như ngày hôm nay. Ông Karty Kary cũng rất muốn tập đoàn họ Trương và Karty hợp tác với nhau thì sẽ dẫn đầu thị trường thế giới, trở nên hùng mạnh. Họ muốn tới tháng cuối năm nay 2 đứa sẽ lấy nhau. Ta cũng muốn vậy, con hãy thực hiện nó giúp ta, coi như là lời cầu khẩn cuối cùng của ta với con!

Hắn nghe vậy, vô cùng ngạc nhiên. Hắn nói với ông hắn:

- Nhưng ông à, có nhiều cách để 2 bên có thể trở nên thân thiết mà. Đâu nhất thiết phải như thế! Với lại cháu có bạn gái rồi!- Hắn nói và nhớ đến nó, nếu hắn lấy bà cô Rose mà hắn gặp lần nào cũng ko nhớ thì nó tính sao

- Ko thể như thế đc. Ta cho con thời gian là 2 tháng, thời gian đó là quá nhiều rồi. Con phải trở về Việt Nam và chia tay với cô bạn gái kia đi, nó ko hề xứng đáng với con chút nào. Chia tay và chấm dứt mọi mối quan hệ với con nhỏ đấy đi và tao mối quan hệ tốt đẹp với bên họ Karty đi!

- Nhưng ông à...cháu ko thể.....

- Chẳng nhẽ con lại để ta đi ko toại nguyện sao. Nhờ có họ Karty ta mới có thể ở Hàn, Pháp, trở nên giàu có, chiếm thị trường rộng lớn. Giờ là lúc ta phải cảm ơn họ!!! Ta ko cần biết con làm cách nào nhưng phải theo lời ta!!!

Ông hắn đã nói vậy rồi, hắn chẳng biết phải làm sao nữa. Hắn từng nghe ba nói về tập đoàn lớn mạnh Karty, hắn cũng biết là họ Karty giúp họ Trương rất nhiều. Phải quay về Việt Nam để chấm dứt với nó thật sao? Hắn đang dự định sẽ về và thổ lộ với nó tình cảm của hắn, nhưng mọi chuyện xảy ra như vậy thì biết làm sao???

*****

Hắn chờ nó trong lớp mãi. Nó có thể đi đâu mà lâu vậy chứ. Nụ hôn hắn trao cho nó là nụ hôn đầu của hắn, là do lúc ấy hắn ko thể kìm nén đc cảm xúc trong người mình, hắn ko thể cho nó biết tình cảm của mình nên hắn đã giả hôn lên trán của Karty Rose trước mặt nó. Hắn biết nó buồn, hắn biết nó đau, hắn biết nó khóc... Hắn cũng buồn, đau lắm. Hắn ko muốn làm như vậy đâu. Nhìn nó khóc, chạy ra ngoài,cúi mặt và che đi những giọt nước mắt trên khóe mi, tim hắn đau thắt lại, hắn thấy mình là một kẻ xấu xa, đáng chết khi làm nó khóc. Nó đau, hắn còn đau gấp ngàn lần.....
 
Một Thời Mê Trai
Chương 19: Kẻ khác


Hắn chờ và chờ mãi. Cuối cùng ko chịu đc nữa, hắn bật dậy khỏi ghế, đi ra ngoài và tìm nó. Nếu như chỉ vì việc báo đáp lại tập đoàn Karty đã giúp đỡ gia đình hắn mà mất đi người mà hắn yêu thươbg nhất- nó- thì thà hắn cùng nó chạy chốn tới một nơi thật xa ko người sống còn hơn. Nghĩ vậy trong đầu, hắn càng muốn chạy đi tìm nó thật nhanh....

Tìm dảo dác xung quanh, và cuối cùng hắn thấy tấm lưng nhỏ mảnh khảnh lấp ló sau cánh cửa của lớp bên. Chắc chắc là nó rồi, hắn nghĩ thầm. Hắn vui mừng chạy lại chỗ nó, hắn muốn giải thích tất cả cho nó. Hắn muốn nói là tất cả đều là sự sắp đặt của ông hắn. Hắn muốn nói là hắn yêu nó. Hắn muốn nói với nó hãy bỏ chạy tới một nơi thật xa cùng hắn. Hắn rất muốn nói rất nhiều điều với nó....

Nhưng khi hắn đến gần thì đằng sau bức tường kia, hắn nhìn thấy một việc hắn chưa bao giờ từng nghĩ tới. Nó đang ôm chặt một người đàn ông khác. Hắn cứ đứng đơ ra đấy, trái tim như bị đóng băng khi nhìn thấy cảnh ấy. Hắn cứ nghĩ rằng nó sẽ là một cô gái mạnh mẽ kiên cường, sẽ mãi mãi theo đuổi 1 tình yêu, nguyện chết vì một tình yêu. Và hắn cũng nghĩ rằng nó yêu hắn, nó nói rằng những cử chỉ yêu thương nó chỉ dành cho người thương của nó, thế mà giờ nó lại đi ôm một thằng đàn ông lạ mặt. Hóa ra nó cũng chỉ là loại con gái tầm thường ấy, hắn sai lầm thật khi cho nó là khác biệt với bọn tầm thường ấy. Hắn tự cười một mình, nụ cười chua chát và cay đắng nhất, nụ cười cùng với giọt nước mắt mặn đắng đầu tiên rơi vì tình yêu của hắn. Hắn quay đi, sáng mai hắn sẽ trở về Paris để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông hắn: Kết hôn với Karty Rose. Hắn ko còn sự lựa chọn nào khác khi người con gái hắn yêu nhất quay đầu lại với hắn. Cũng ko thể trách nó đc vì một phần lỗi là ở hắn. Nhưng....đây là cách tốt nhất cho cả 2: rời xa......
 
Back
Top Bottom