Cập nhật mới

Khác Một thời để nhớ, Một người để thương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392752476-256-k505348.jpg

Một Thời Để Nhớ, Một Người Để Thương
Tác giả: uyengiangtran
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện bắt đầu từ một miền quê xưa cũ, có một đôi bạn thơ ấu lớn lên trong tiếng gió đồng và nhịp trống thường làng.

Tín và Liên, hai tâm hồn nhỏ bé giữa thời cuộc lớn lao, cùng nhau đi qua những năm tháng thanh bình nhất - rồi dần trưởng thành giữa khói lửa chiến tranh.

Vậy cuộc tình của họ có cái kết trọn vẹn hay không?



đơn-phương​
 
Một Thời Để Nhớ, Một Người Để Thương
Chương 1 : Dưới bóng trâm bầu


Người ta thường nói, những kí ức đẹp nhất sẽ mãi là những điều không thể lặp lại.

Tựa cái nắng nhẹ đầu hè, như tiếng ve râm ran trên mái trường cũ, và cũng như ánh mắt...của một người đã từng bước đi qua tuổi thơ của mình, tận hưởng nó lặng lẽ, nhưng cũng thật dịu dàng.

Giữa những năm tháng kháng chiến còn chưa kịp tràn về, có một miền quê nhỏ nơi sự bình yên chưa bị chia cắt bởi tiếng bom đạn - nơi có con sông Ba hiền hoà chảy qua từng cánh đồng lúa, nơi có cây trâm bầu già rợp bóng mỗi chiều tan học, nơi có lũ trẻ con tắm sông cười vang cả một khúc quê.

Trong đám trẻ ấy, Tín và Liên là đôi bạn thân thiết nhất.

Hai đứa bằng tuổi, học chung lớp, nhà lại ở gần nhau.

Mà mấy chốc, cũng được hơn 15 năm rồi đấy.

Thế là cứ mỗi sáng, Liên đội nón lá, ôm cặp đứng dưới gốc trâm bầu đầu làng, còn Tín thì luôn đến trước vài phút, tay cầm theo một trái ổi hoặc mấy cục kẹo kéo vụng về gói trong lá chuối rồi đưa cho Liên.

"Liên ăn nè, tui để dành từ hôm qua đó."

- Tín chìa ra, mắt cười hí hửng.

"Thôi...Tín ăn đi, tui không có thích đồ ngọt."

- Liên đỏ mặt quay đi, nhưng tay vẫn đón lấy.

Quả thật Liên đã dối lòng.

Và Tín biết chứ, cậu biết Liên vẫn sẽ nhận lấy.

Tín biết cô hay giả vờ "không thích ngọt" nhưng sẽ cất vào túi áo, rồi lúc về nhà sẽ ăn từ tốn, một mình, để không ai thấy mình trẻ con.

Tín cũng hiểu Liên không thích bị chú ý, nên luôn đưa quà với kiểu tự nhiên nhất.

Tín hiểu Liên đến mức chấp nhận cả cái cách cô từ chối...để được nhận.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Con đường đất đỏ từ đầu làng đến trường dài chừng vài cây số, bùn đất đóng dày mỗi khi có mưa, nhưng chẳng có hôm nào vắng bóng hai đứa nhỏ bước đi bên cạnh nhau.

Tín luôn đi bên trái - phía gần mương nước, nhường bên khô ráo hơn cho Liên.

Thi thoảng cậu lặng lẽ nhìn phía bên đường của Liên để cảnh giác cô không bị trượt chân do nhiều đất đá trên đường.

"Coi chừng đó, chỗ này hôm qua tụi nhỏ trượt mấy đứa rồi!"

- Tín thận trọng cảnh báo.

"Ừm, biết rồi mà... nhưng hôm qua có ai dắt tui đâu ha."

- Liên mỉm cười nhẹ, giọng nửa trách nửa yêu.

Ở trường, Tín học giỏi toán, còn Liên lại mê chữ nghĩa.

Tín giải bài nhanh như chớp, còn Liên có thể ngồi hàng giờ nắn nón từng chữ đẹp như in.

Hai đứa thường được cô xếp ngồi cạnh nhau - có lẽ một phần là vì bù trừ nhau, phần nữa là để Tín có "cảm hứng" để học văn, còn Liên thì "kéo" lại môn toán cho đỡ chênh lệch.

Nhưng thay vì học, Tín lại hay vẽ linh tinh vào vở Liên - nào là con gà đội nón, ông mặt trời đeo kính mát, hay thậm chí là con trâu biết cười.

Có lần cậu còn lén vẽ hai đứa đang ngồi cạnh nhau, giữa cánh đồng đầy hoa dại.

Liên giả bộ giận, gập sách lại, nhưng hôm sau vẫn mang cuốn vở ấy đi học, không xoá gì cả.

"Tín!

Em lại không nghe giảng!

Ra đứng cuối lớp cho cô!"

- cô giáo to tiếng kèm theo đó là gõ mạnh thước vào bảng

"Dạ...nhưng tại cái bút trượt tay cô ơi..."

- Tín gãi đầu, giọng lí nhí.

Liên che miệng cười, mắt cô ánh lên như nắng vàng.

Trong lòng, chẳng hiểu sao lại thấy...vui vui.

Những trò trẻ con ấy, cái cách Tín chọc ghẹo còn Liên giận thì cũng chỉ giận cho có - tất cả như từng mảnh ghép nhỏ, chắp nối lên một bức tranh tuổi thơ vừa nghịch ngợm mà cũng vừa ngọt ngào.

Có lẽ, cả đời họ sau này cũng không quên được cái bàn học cũ, tiếng trống trường và ánh mắt người bạn năm xưa lỡ vẽ bậy vào tim mình đâu.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Sau buổi học, tiếng trống vang lên giữa trưa nắng khiến cả sân trường như rung nhẹ.

Lũ trẻ ùa ra khỏi lớp như chim vỡ tổ, tiếng cười giòn tan hoà vào tiếng ve cuối mùa.

Liên lững thững xếp lại sách vở, vừa cho vào cặp vừa liếc nhìn sang bên - chỗ của Tín trống không.

Cô mím môi, bước ra cửa lớp thì thấy Tín đang đứng dưới gốc phượng già, tay cầm cành lá nhỏ, vẽ nguệch ngoạc gì đó lên mặt đất.

"Chờ chi lâu vậy, về đi ông tướng."

- Liên khẽ cất lời, nhìn xem Tín đang vẽ gì.

"Thì tui đang thử vẽ lại cái hình hồi nãy.

Tưởng bà giận nên hổng có rủ về chung..."

- Tín ngẩng lên, nghe thấy giọng Liên thì cười toe.

Liên giả bộ lườm - "Bộ tui dễ giận vậy sao?

Thôi, đi về, nắng lắm."

Thế là hai đứa cùng bước ra cổng trường.

Đường làng trưa về vắng lặng, chỉ có tiếng dép guốc lốc cốc vang đều, tiếng cánh diều của lũ nhỏ bay trên nền trời trong xanh.

Tín cứ khẽ đuổi bóng mình đổ dài trên đường, lâu lâu lại đưa tay che trán cho Liên, sợ nắng làm cô nhăn mặt.

Chiều quê dần buông, bóng hai đứa nhỏ dắt nhau qua con đường đất đỏ lấm bùn, để lại phía sau là tuổi thơ - đơn sơ, vụng dại, nhưng lặng lẽ đong đầy.

── ⟢ ・⸝⸝ hết chương 1.
 
Một Thời Để Nhớ, Một Người Để Thương
Chương 2 : Gió lạ qua làng


Năm 1952, khi những cơn gió lạnh đầu mùa thổi qua cánh đồng làng An Khê, bầu trời đột ngột trở nên âm u, không chỉ bởi những đám mây đen nặng trĩu mà còn bởi những tiếng súng vang lên từ phía xa, vọng về như một lời cảnh báo.

Từ những ngọn đồi xa, người lớn bắt đầu nói về tiếng đại bác vọng lại trong đêm.

Trẻ con không còn dám tụm năm tụm ba tắm sông lúc trời nhá nhem.

Thay vào đó là những chuyến hành quân bí mật bắt đầu, những đoàn du kích, những tổ chức thanh niên cứu quốc mạnh mẽ hình thành ngày đêm.

Những buổi chợ thưa dần, bà con xì xầm chuyện bộ đội bắt đầu về đóng quân gần chân núi...

Tín lúc này đã mười sáu tuổi, vừa đủ để gánh vác trọng trách của một người lính, cậu bắt đầu theo cha đi giao liên, mang tài liệu, thư từ, thuốc men quan trọng qua các đơn vị mà không để lại dấu vết.

Có thể nói, những lần ra chiến trường của Tín là những lần nguy hiểm, đe doạ cận kề tới tính mạng của cậu.

Cậu không kể nhiều với Liên, chỉ đành bảo : "Tui đi lên núi, chắc vài ngày không tới lớp được."

Liên khẽ gật đầu, nhìn theo hình bóng của người con trai mà cô hằng thương trộm nhớ bao năm tháng giờ đã vội vã chạy về phía rừng.

Từ khi Tín đi, sân trường dù có đông người đến mấy bỗng trống vắng.

Chiếc ghế đá nơi hai đứa thường ngồi giờ chỉ còn lại những chiếc lá vàng rụng lặng lẽ.

Tiếng ve vẫn kêu, nhưng như thể chỉ ngân lên cho có, chẳng rôm rả như xưa nữa.

Liên thấy mình lạc lõng giữa những buổi trưa rộn ràng mà không còn ai chờ nhau nơi gốc trâm bầu đầu làng.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Một chiều nọ, khi Liên đang lúi húi gom phơi áo cho mẹ, thì thấy Tín đi ngang qua, người lấm bụi, vai đeo chiếc túi vải bạc màu.

Cậu dường như chỉ kịp ngoái lại cười và đưa tay vẫy nhẹ với cô.

"Tui về rồi đó, mai lên lớp nghen!"

- Tín nở nụ cười toe toét quen thuộc với Liên.

Giọng nói, nụ cười của cậu lúc ấy đối với Liên như một cơn gió lành thổi qua những ngày trống rỗng.

Liên bối rối, chưa kịp đáp, chỉ nhìn theo bóng lưng Tín khuất sau hàng rào dâm bụt, lòng nhẹ bẫng như gió đầu mùa.

Nhưng những lần vui vẻ ấy lại không kéo dài được lâu, cứ vài ngày Tín lại đi vắng.

Lúc thì viện cớ đi phụ mẹ, khi thì bảo bị cảm.

Nhưng Liên bắt đầu biết, mỗi lần Tín về, áo cậu lại có mùi khói núi, bàn tay cậu chai hơn, ánh mắt thì trầm lại, sâu hơn.

Chiến tranh chưa gõ cửa làng, nhưng đã gõ cửa tuổi thơ của những đứa trẻ.

Những buổi sáng có Tín bỗng thưa dần, chỗ trống bên cạnh Liên trong lớp lại càng ngày một lạnh.

Có hôm trời đổ mưa, Liên vẫn ngồi yên dưới mái hiên lớp học, chờ một bóng dáng không bao giờ tới.

Trong tim, một khoảng trống lặng lẽ lan rộng như cánh đồng sau mùa gặt, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua những giấc mơ xưa cũ.

"Sao mấy bữa nay Tín nghỉ hoài vậy?"

- Liên hỏi nhỏ, giọng cố giấu lo.

"À...tui bận phụ má với mấy việc linh tinh á...

Mai chắc lên lại được mà."

- Tín gãi đầu, tránh ánh mắt cô.

"Mai là thi rồi đó...

Đừng có bận quá mà quên bài nghe chưa."

- Liên gượng cười, nhưng mắt thì đã chùng xuống như chiều muộn.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Một sáng nọ, thầy hiệu trưởng lên lớp, giọng trang nghiêm hơn thường lệ: "Từ tuần sau, một số học sinh tình nguyện sẽ tham gia lớp học quân sự hoá.

Ai có thể tham gia thì ghi tên ở văn phòng.

Đây là nhiệm vụ quan trọng để chuẩn bị cho tình hình mới."

Cả lớp im lặng, chỉ nghe rõ tiếng gió luồn qua khe cửa.

Liên ngẩng lên, thấy Tín đã đứng dậy, mắt hướng về phía bục giảng, không một chút do dự.

Cô bỗng thẫy sóng mũi mình cay cay, còn tim thì đập chậm lại.

"Em đăng kí thầy ơi, tên Nguyễn Văn Tín."

- giọng cậu vang lên, không lớn nhưng dứt khoát.

Thầy hiệu trưởng gật đầu nhẹ, rồi ghi tên vào sổ.

Một vài ánh mắt trong lớp quay nhìn Tín - có ngưỡng mộ, có bối rối.

"Nó gan ghê ha!"

"Chắc tại nhà nó có người làm cách mạng rồi á..."

"Tui cũng muốn đăng ký, mà sợ ba má không cho..."

Tiếng xì xào nổi lên rầm rì.

Nhưng tất cả đều dừng lại khi ánh mắt Tín lướt qua - bình tĩnh, cương quyết như đã lớn hơn cả cái tuổi mười sáu non nớt ấy.

Về phần của cô nàng, Liên nhìn cậu, không ngăn, chỉ cắn môi, cúi đầu viết vào tập dòng thơ lặng lẽ: "Tín đi, cơn gió lên ngàn bỏ con đường cũ, để hàng cây nghiêng..."

Bắt đầu từ ngày đó, ánh mắt Liên hay dõi về phía chân trời.

Cô không nói, nhưng những cơn gió lạ qua làng đều mang theo mùi áo của Tín.

Và thế là mùa hè năm ấy khép lại bằng những cái nhìn xa xăm, bằng sự im lặng khó tả lấp đầy bằng những điều chưa nói.

Quả thật, khi cánh cửa tuổi thơ dần khép lại, cũng đến lúc nhường chỗ cho một giai đoạn mới : trưởng thành, và hy sinh.

── ⟢ ・⸝⸝ hết chương 2.
 
Một Thời Để Nhớ, Một Người Để Thương
Chương 3 : Trái tim mang hình Tổ quốc


Từ sau buổi đăng ký ấy, làng An Khê không còn là ngôi làng lặng lẽ của những ngày xưa cũ.

Bóng dáng áo lính bắt đầu xuất hiện nhiều hơn bên những lũy tre, từng nhóm thanh niên rèn luyện trong ánh nắng gắt giữa sân đình, giọng hô vang như vọng đến tận chân trời.

Trường học không chỉ còn là nơi dạy chữ, mà đã trở thành một trung tâm đào tạo kiến thức lẫn tinh thần yêu nước cho lũ học trò đang độ tuổi lớn.

Tín, cùng vài người bạn, bắt đầu những buổi huấn luyện nghiêm túc.

Cậu học cách băng bó vết thương, đọc bản đồ, và tháo lắp súng gỗ.

Dù chỉ là giả lập, nhưng ánh mắt của Tín vẫn sáng rực như ánh lửa đêm trăng - không phải vì chiến tranh đang cận kề, mà vì lý tưởng bảo vệ quê hương nước nhà.

"Ê Tín, lát nữa bọn mình tập bắn súng tre, ông nhớ đừng nhắm lệch như hôm qua nghen!"

- thằng Hữu cười trêu.

"Bữa đó gió thổi mạnh, với lại tui để dành 'bắn hụt' cho tụi bay có cơ hội làm anh hùng đó chớ!"

- Tín vờ vênh mặt.

"Tụi mình mà ra trận thiệt, chắc cũng giống tụi anh Hai ngày xưa ha?"

- Bình trầm ngâm.

"Ừ...

Nhưng khác một điều, mình lớn lên trong lòng đã rực cháy lòng yêu nước.

Chừng đó là đủ rồi."

- Tín đáp, giọng chắc nịch.

Cả nhóm im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng lá xào xạc phía bờ tre và tiếng gà gáy vọng lại từ xa.

Sự im lặng không phải vì sợ hãi, mà là sự chấp nhận của những người trẻ đang từng bước lớn lên giữa thời cuộc.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Sau buổi tập, Tín đúng nép sau lùm tre như đang ngó nghiêng tìm kiếm thứ gì đó, áo ướt đẫm mồ hôi.

Thấy Liên đang ngồi rửa rau bên giếng làng, cậu bước lại, tay còn lấm bùn.

"Tập về rồi hả?"

- Liên ngước lên, giọng nhẹ nhàng hỏi thăm.

"Ừm...

Hôm nay học băng bó với chạy vượt chướng ngại vật."

- Tín cười, ngồi xuống cạnh cô.

Rồi cả hai im lặng vài giây, chỉ còn tiếng nước róc rách và lá tre xào xạc.

Rồi Tín khẽ nói: "Mình còn trẻ, nhưng không thể đứng yên khi đất nước cần."

Liên không đáp, chỉ nhìn xuống mặt nước gợn sóng.

Cô không muốn Tín đi, nhưng lại không thể giữ cậu lại.

Trong lòng cô là một chuỗi cảm xúc giằng xé nhau, cô muốn nói điều gì đó - một lời dặn, một câu giữ chân, hay ít nhất là một lời chúc bình an - nhưng cổ họng nghẹn lại.

Nước dưới giếng vẫn trong vắt, nhưng trái tim cô thì cuộn sóng vô cùng.

Tín vẫn ngồi đó, hơi nghiêng đầu nhìn cô : "Bà không giận tui chứ?"

"Không...chỉ là..."

- Liên ngập ngừng, rồi khẽ lắc đầu.

"Tui không biết nữa.

Tui không muốn ông đi..."

"Tui hứa sẽ trở về.

Nhất định luôn."

- Tín chắc nịch.

Lời nói tuy nhẹ, nhưng đó chính là một lời cam kết từ trái tim, một quyết tâm sinh tử mà cậu tự khắc sâu vào lòng.

Cậu không chắc về ngày mai, nhưng chắc chắn một điều : nếu còn sống, cậu sẽ về.

Liên mím môi, khẽ gật đầu.

Dù lòng vẫn rối như mớ tơ, cô biết, từ giây phút ấy, trái tim mình đã lỡ gửi theo bóng áo nâu sậm kia - về phía những ngày đầy gió bụi và đạn bom.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Đêm trước ngày lên đường, Tín ngồi trong gian bếp nhỏ cùng ba mẹ.

Gian bếp lợp lá cọ thấp lè tè, khói bếp bay là là như tấm lụa mỏng vắt ngang mái nhà.

Mùi khói củi quyện lẫn với mùi cơm mới, ngan ngát mùi thương quen.

Ngoài sân, trăng non lấp ló qua kẽ lá, tiếng dế râm ran hoà trong làn gió nhẹ lùa qua cửa tre.

Ngọn đèn dầu leo lét soi sáng gương mặt rám nắng và ánh mắt đượm vẻ cương quyết của cậu Tín.

"Ba má... con đi lần này, không biết bao giờ mới về.

Má giữ sức khỏe, ba nhớ trông nom ruộng vườn."

- Tín nói với vẻ kiên quyết thẳng thắn trước bố mẹ mình.

Kì lạ thật, cậu con trai nghịch ngợm ngày nào, giờ lớn lên chọn đi theo tiếng gọi của Tổ Quốc, trông trưởng thành hơn bao giờ hết.

"Con là con trai của đất này, ba má không cản, chỉ mong con giữ mình." – Ba Tín châm thêm dầu vào đèn, giọng nghiêm nhưng trong lòng thì đầy trắc trở.

Má Tín nghẹn ngào: "Con đi... má không dám giữ, nhưng nhớ về nghe con."

Tín gật đầu, nắm lấy tay mẹ, tay cha.

"Con hứa, sẽ sống và trở về – không chỉ vì con, mà vì ba má, vì cả làng mình."

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Sáng sớm hôm sau, tiếng kèn tập hợp vang vọng khắp làng.

Trước sân trường, cả lớp tụ tập đông đủ, ánh mắt ai cũng rưng rưng, vừa háo hức, vừa bịn rịn.

"Tín ơi, nhớ giữ gìn sức khỏe đó nghen!" – Thằng Cường vỗ vai Tín, giọng khàn khàn.

"Tụi tui sẽ giữ vở cho ông, ông mà không về là tụi tui buồn lắm đó!"

- Bích nửa đùa nửa thật, đôi mắt hoe đỏ.

"Ráng lập công nha, biết đâu sau này được ghi tên lên bảng danh dự của làng mình!"

- Một giọng con trai phía sau nói vọng lên.

Tín cười, gật đầu, rồi quay sang cả lớp: "Tui đi vì tất cả tụi mình.

Học tiếp giùm tui, giữ lấy trường, giữ lấy làng nghen!"

Một vài bạn bè cùng lớp cũng bắt đầu lên đường theo các đợt tuyển quân.

Những trang vở trắng có khi còn thơm mùi mực, đã nằm lại nơi bàn học, nhường chỗ cho ba lô, nón tai bèo, và khăn rằn.

Về phần của Liên, cô không đứng cùng các bạn trong buổi lễ tiễn quân hôm đó.

Cô ở lại nhà, lý do là bà nội bất ngờ trở bệnh, cần người túc trực.

Nhưng ai cũng hiểu, một phần trong cô không đủ can đảm để chứng kiến giây phút chia xa.

Cô sợ ánh mắt Tín khi nhìn về phía mình, sợ nhất là tiếng trống thúc quân dội vào tim như lời giã biệt.

Sau buổi chia tay cùng lớp, Tín vội chạy qua nhà Liên, hơi thở vẫn còn gấp gáp.

Gió chiều lùa nhẹ qua những rặng tre già, lá xào xạc như lời tiễn đưa.

Cậu dừng lại trước Liên, nét mặt vẫn còn vương chút xúc động, tay run run chìa ra một vật quen thuộc: cuốn sổ nhỏ bìa đã sờn góc - thứ từng được cậu chép vội vài dòng thơ ngày mưa tạnh.

"Liên, tui gửi cuốn sổ này cho bà giữ giùm...

Trong đó có mấy bài thơ bà thích, với đoạn tui chép vội hôm mưa."

Liên khựng lại, hai tay siết chặt tà áo, ánh mắt không dám nhìn thẳng nhưng lòng thì dậy sóng.

"Tín...

Tui..."

- Giọng cô khẽ như gió thoảng, chực trào nhưng lại nuốt vào.

Tín bước gần lại, ánh mắt dịu dàng mà kiên định: "Tui biết rồi.

Bà không cần nói.

Nhưng tui sẽ về, thiệt đó."

Cậu siết nhẹ tay cô, truyền qua cái nắm ấy bao nhiêu lời chưa nói.

Rồi quay bước, dáng áo nâu sậm khuất dần sau hàng tre lặng lẽ lay theo gió.

Không ai nói hết câu, nhưng tất cả đã nằm trong ánh mắt.

── ⟢ ・⸝⸝ hết chương 3.
 
Một Thời Để Nhớ, Một Người Để Thương
Chương 4 : Khói lửa


Chiến trường miền Trung nắng như đổ lửa, đất khô cằn và những ngọn đồi bị bom cày nát.

Trong đơn vị mới, Tín cùng các đồng đội ngày đêm hành quân, đào công sự, dựng lán và luyện tập.

Lần đầu chạm mặt chiến tranh thật sự, cậu cảm nhận rõ mùi khói, tiếng pháo rít qua tai và những khoảng lặng nghẹn ngào sau mỗi trận đánh.

Trung đội của Tín gồm toàn những gương mặt trẻ, có người vừa rời ghế giảng đường, có người bỏ lại ruộng đồng, gánh nặng gia đình.

Họ không quen súng đạn, nhưng ánh mắt ai cũng sáng rực như những vì sao đêm.

Trong một lần hành quân qua khu rừng rậm, Tín gặp Dũng - một anh lính miền Nam, giọng nói dày dạn và nụ cười lạc quan.

"Lần đầu ra trận hả chú em?"

- Dũng hỏi khi cả hai nghỉ chân bên gốc cây cổ thụ.

"Dạ, em mới từ làng An Khê ra... còn anh?"

"Anh lính cũ rồi, đánh vài trận rồi đó.

Nhưng mỗi lần nghe pháo nổ, tim vẫn đập thình thịch như trống làng."

- Dũng cười, mắt ánh lên vẻ từng trải.

Những ngày sau, hai người dần thân nhau.

Dũng kể cho Tín nghe về những trận đánh ác liệt ở đường số 9, về đồng đội ngã xuống và những lần thoát chết trong gang tấc.

Còn Tín kể về lớp học, về sân trường, và... về một người con gái tên Liên.

"Cô ấy chắc đang mong chú dữ lắm ha?"

- Dũng trầm ngâm.

"Em cũng không biết...

Nhưng em hứa sẽ về, không để ai phải đợi lâu."

Nói câu ấy, Tín quay mặt đi, giấu ánh nhìn đang chực ướt.

Trong lòng, cậu biết lời hứa kia không đơn giản.

Chiến tranh tàn khốc, bom đạn không chừa một ai, và con đường phía trước là muôn trùng hiểm nguy.

Nhưng chính hình ảnh của Liên, nụ cười và giọng nói ấy, là ngọn lửa nhỏ giữ ấm trái tim giữa rừng sâu núi thẳm.

Cậu không chỉ hứa với cô, mà cậu đang hứa với chính mình, rằng sẽ trở về, nguyên vẹn, mang theo cả những ngày thanh xuân chưa kịp tỏ bày.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Có những buổi chiều, cả đại đội dừng chân giữa thung lũng im lìm, Tín ngồi bên đống lửa nhỏ, tay cầm cuốn sổ nhỏ bìa đã sờn góc mà Liên từng trao lại.

Cậu lật từng trang, đọc lại những câu thơ cũ, như thể nghe thấy giọng Liên khe khẽ bên tai :

"Nếu một mai không thấy bóng anh

Em vẫn chờ nơi giếng làng yên ả

Dẫu gió bụi mịt mù phương lạ

Lòng em vẫn chỉ có một người."

Tín trầm ngâm gấp sổ lại, những dòng thơ như thấm vào từng nhịp tim.

Giữa tiếng côn trùng và mùi khói củi âm ỉ, cậu cảm thấy rõ ràng một nỗi nhớ không tên đang nhen nhóm sâu trong lòng cậu.

Dũng bỗng tiến lại, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay gắp ít cơm cháy trong nồi: "Lúc nãy đi hành quân, tao thấy mày nhìn trời hoài.

Nhớ nhà hay nhớ ai vậy, Tín?"

Tín mỉm cười, mắt vẫn không rời cuốn sổ: "Cả hai.

Nhưng chắc nhiều hơn là nhớ một người..."

Tuấn chen vào: "Tụi bây mà thấy mặt Tín lúc nhắc tới Liên là hiểu liền.

Mặt sáng lên như pháo hiệu ấy."

Một người khác, Hòa - lính trẻ nhất tiểu đội - cười toe: "Ủa, vậy là anh Tín có người yêu rồi hả?

Vậy tụi mình về làng, nhớ ghé nhà anh chơi nha!"

Tín bật cười, ánh mắt dịu dàng: "Còn sống mà về được hết thì ghé bao nhiêu lần cũng được.

Còn nếu không... thì nhớ giữ giùm ký ức về nhau là đủ rồi."

Bên ánh lửa lách tách, vài người trong đội cũng ngồi lại quanh nồi cơm vừa sôi.

Dũng vừa thổi cơm vừa cười: "Tín này, hôm qua chú mơ mộng gì mà nói mớ tên ai đó, tụi tui nghe hết nghen!"

Một người lính khác, tên Tuấn, phụ họa: "Liên hả?

Tên đẹp ghê.

Người yêu à?"

Tín đỏ mặt, gãi đầu: "Không phải... tụi tui là bạn từ nhỏ.

Nhưng mà...

ừ, chắc tui thương cổ thiệt."

Cả bọn phá lên cười: "Thấy chưa!

Mắt cậu lúc nào cũng nhìn xa xăm, chắc đang tưởng tượng cổ đang thêu khăn chờ cậu về đó!"

Tín bật cười, ánh mắt dịu lại: "Chỉ mong tụi mình ai cũng còn sống mà về, có người chờ hay không... vẫn còn nguyên một quê nhà."

Nói chứ, cũng rõ ràng để nhìn thấy, Liên - người con gái ấy không còn là một hình ảnh mơ hồ trong ký ức mà đã trở thành nguồn sống, động lực và là điểm tựa để Tín bước tiếp giữa khói lửa chiến tranh.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Tiếng gió kêu rít giữa rừng núi, hòa cùng tiếng bước chân hành quân dồn dập và tiếng gầm rú của máy bay địch, khiến trái tim người lính trẻ rắn rỏi từng ngày.

Hành trình xuyên qua rừng sâu, suối cạn, bùn lầy, có khi phải lội qua những bãi mìn ngụy trang, từng bước chân trở nên quý giá như chính sinh mạng.

Những chiếc ba lô trĩu nặng, vai áo ướt đẫm mồ hôi và bụi đỏ bám kín ống quần.

Có đêm, Tín cùng đơn vị phục kích trên đồi cao, nơi chỉ có tiếng côn trùng vọng lại và pháo sáng xé ngang trời.

Trong ánh lửa lập lòe, Tín siết chặt khẩu súng, mắt hướng về phía trước - nơi tổ quốc cần anh có mặt, nơi những người thân yêu đang ngóng chờ từng ngày anh trở về.

"Dũng, nếu mai này tui không về, nhắn giùm với Liên, với ba má là... tui luôn nhớ."

- Tín nghẹn giọng, mắt vẫn còn cay cay mùi khói lửa.

"Đừng nói gở.

Còn sống là còn hy vọng.

Chúng ta sẽ cùng về!"

- Dũng đập vào vai Tín, giọng cứng rắn.

Anh nhìn về phía trước, nơi ánh hoàng hôn đang nhạt dần sau những rặng núi, như nuốt trọn lời thề âm thầm giữa những người lính trẻ.

⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹

Cùng lúc đó ở làng, Liên tiếp tục học hành chăm chỉ, phụ mẹ buôn bán, giúp thầy cô trong lớp dạy kèm cho mấy em nhỏ ở xóm.

Mỗi sáng, cô đều đi ngang qua sân trường, nơi giờ đây vắng bóng bạn bè năm xưa, chiếc bàn đá quen thuộc dưới tán phượng già vẫn nằm đó, cô đơn như nỗi nhớ trong lòng cô.

Trong từng trang sách, từng dòng chữ, cô gửi gắm hy vọng: một ngày nào đó, khi hòa bình về, cô sẽ thấy bóng Tín bước vào lớp học như chưa từng rời xa.

Mỗi buổi chiều, Liên hay ngồi lại một mình ở bậc thềm lớp học cũ, tay cầm cuốn sổ nhỏ mà Tín từng viết lời chúc thi.

Những con chữ mờ nhòe theo năm tháng, nhưng lạ thay, tình cảm thì vẫn đong đầy.

Ánh mắt cô lặng lẽ dõi về cuối con đường, nơi cô luôn mong chờ sẽ có một bóng dáng quen thuộc trở về.

Ở nơi khốc liệt nhất, những người lính trẻ vẫn giữ cho mình một góc nhỏ của ký ức - nơi có ánh nắng làng quê, tiếng trống trường, và đôi mắt chờ đợi của người nhà.

Họ chiến đấu không chỉ vì lý tưởng, mà còn vì lời hứa, vì những giấc mơ chưa kịp viết thành trang.

── ⟢ ・⸝⸝ hết chương 4.
 
Back
Top Bottom