Chiến trường miền Trung nắng như đổ lửa, đất khô cằn và những ngọn đồi bị bom cày nát.
Trong đơn vị mới, Tín cùng các đồng đội ngày đêm hành quân, đào công sự, dựng lán và luyện tập.
Lần đầu chạm mặt chiến tranh thật sự, cậu cảm nhận rõ mùi khói, tiếng pháo rít qua tai và những khoảng lặng nghẹn ngào sau mỗi trận đánh.
Trung đội của Tín gồm toàn những gương mặt trẻ, có người vừa rời ghế giảng đường, có người bỏ lại ruộng đồng, gánh nặng gia đình.
Họ không quen súng đạn, nhưng ánh mắt ai cũng sáng rực như những vì sao đêm.
Trong một lần hành quân qua khu rừng rậm, Tín gặp Dũng - một anh lính miền Nam, giọng nói dày dạn và nụ cười lạc quan.
"Lần đầu ra trận hả chú em?"
- Dũng hỏi khi cả hai nghỉ chân bên gốc cây cổ thụ.
"Dạ, em mới từ làng An Khê ra... còn anh?"
"Anh lính cũ rồi, đánh vài trận rồi đó.
Nhưng mỗi lần nghe pháo nổ, tim vẫn đập thình thịch như trống làng."
- Dũng cười, mắt ánh lên vẻ từng trải.
Những ngày sau, hai người dần thân nhau.
Dũng kể cho Tín nghe về những trận đánh ác liệt ở đường số 9, về đồng đội ngã xuống và những lần thoát chết trong gang tấc.
Còn Tín kể về lớp học, về sân trường, và... về một người con gái tên Liên.
"Cô ấy chắc đang mong chú dữ lắm ha?"
- Dũng trầm ngâm.
"Em cũng không biết...
Nhưng em hứa sẽ về, không để ai phải đợi lâu."
Nói câu ấy, Tín quay mặt đi, giấu ánh nhìn đang chực ướt.
Trong lòng, cậu biết lời hứa kia không đơn giản.
Chiến tranh tàn khốc, bom đạn không chừa một ai, và con đường phía trước là muôn trùng hiểm nguy.
Nhưng chính hình ảnh của Liên, nụ cười và giọng nói ấy, là ngọn lửa nhỏ giữ ấm trái tim giữa rừng sâu núi thẳm.
Cậu không chỉ hứa với cô, mà cậu đang hứa với chính mình, rằng sẽ trở về, nguyên vẹn, mang theo cả những ngày thanh xuân chưa kịp tỏ bày.
⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹
Có những buổi chiều, cả đại đội dừng chân giữa thung lũng im lìm, Tín ngồi bên đống lửa nhỏ, tay cầm cuốn sổ nhỏ bìa đã sờn góc mà Liên từng trao lại.
Cậu lật từng trang, đọc lại những câu thơ cũ, như thể nghe thấy giọng Liên khe khẽ bên tai :
"Nếu một mai không thấy bóng anh
Em vẫn chờ nơi giếng làng yên ả
Dẫu gió bụi mịt mù phương lạ
Lòng em vẫn chỉ có một người."
Tín trầm ngâm gấp sổ lại, những dòng thơ như thấm vào từng nhịp tim.
Giữa tiếng côn trùng và mùi khói củi âm ỉ, cậu cảm thấy rõ ràng một nỗi nhớ không tên đang nhen nhóm sâu trong lòng cậu.
Dũng bỗng tiến lại, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay gắp ít cơm cháy trong nồi: "Lúc nãy đi hành quân, tao thấy mày nhìn trời hoài.
Nhớ nhà hay nhớ ai vậy, Tín?"
Tín mỉm cười, mắt vẫn không rời cuốn sổ: "Cả hai.
Nhưng chắc nhiều hơn là nhớ một người..."
Tuấn chen vào: "Tụi bây mà thấy mặt Tín lúc nhắc tới Liên là hiểu liền.
Mặt sáng lên như pháo hiệu ấy."
Một người khác, Hòa - lính trẻ nhất tiểu đội - cười toe: "Ủa, vậy là anh Tín có người yêu rồi hả?
Vậy tụi mình về làng, nhớ ghé nhà anh chơi nha!"
Tín bật cười, ánh mắt dịu dàng: "Còn sống mà về được hết thì ghé bao nhiêu lần cũng được.
Còn nếu không... thì nhớ giữ giùm ký ức về nhau là đủ rồi."
Bên ánh lửa lách tách, vài người trong đội cũng ngồi lại quanh nồi cơm vừa sôi.
Dũng vừa thổi cơm vừa cười: "Tín này, hôm qua chú mơ mộng gì mà nói mớ tên ai đó, tụi tui nghe hết nghen!"
Một người lính khác, tên Tuấn, phụ họa: "Liên hả?
Tên đẹp ghê.
Người yêu à?"
Tín đỏ mặt, gãi đầu: "Không phải... tụi tui là bạn từ nhỏ.
Nhưng mà...
ừ, chắc tui thương cổ thiệt."
Cả bọn phá lên cười: "Thấy chưa!
Mắt cậu lúc nào cũng nhìn xa xăm, chắc đang tưởng tượng cổ đang thêu khăn chờ cậu về đó!"
Tín bật cười, ánh mắt dịu lại: "Chỉ mong tụi mình ai cũng còn sống mà về, có người chờ hay không... vẫn còn nguyên một quê nhà."
Nói chứ, cũng rõ ràng để nhìn thấy, Liên - người con gái ấy không còn là một hình ảnh mơ hồ trong ký ức mà đã trở thành nguồn sống, động lực và là điểm tựa để Tín bước tiếp giữa khói lửa chiến tranh.
⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹
Tiếng gió kêu rít giữa rừng núi, hòa cùng tiếng bước chân hành quân dồn dập và tiếng gầm rú của máy bay địch, khiến trái tim người lính trẻ rắn rỏi từng ngày.
Hành trình xuyên qua rừng sâu, suối cạn, bùn lầy, có khi phải lội qua những bãi mìn ngụy trang, từng bước chân trở nên quý giá như chính sinh mạng.
Những chiếc ba lô trĩu nặng, vai áo ướt đẫm mồ hôi và bụi đỏ bám kín ống quần.
Có đêm, Tín cùng đơn vị phục kích trên đồi cao, nơi chỉ có tiếng côn trùng vọng lại và pháo sáng xé ngang trời.
Trong ánh lửa lập lòe, Tín siết chặt khẩu súng, mắt hướng về phía trước - nơi tổ quốc cần anh có mặt, nơi những người thân yêu đang ngóng chờ từng ngày anh trở về.
"Dũng, nếu mai này tui không về, nhắn giùm với Liên, với ba má là... tui luôn nhớ."
- Tín nghẹn giọng, mắt vẫn còn cay cay mùi khói lửa.
"Đừng nói gở.
Còn sống là còn hy vọng.
Chúng ta sẽ cùng về!"
- Dũng đập vào vai Tín, giọng cứng rắn.
Anh nhìn về phía trước, nơi ánh hoàng hôn đang nhạt dần sau những rặng núi, như nuốt trọn lời thề âm thầm giữa những người lính trẻ.
⊹₊ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹ ˚‧︵‿₊୨୧₊‿︵‧ ˚ ₊⊹
Cùng lúc đó ở làng, Liên tiếp tục học hành chăm chỉ, phụ mẹ buôn bán, giúp thầy cô trong lớp dạy kèm cho mấy em nhỏ ở xóm.
Mỗi sáng, cô đều đi ngang qua sân trường, nơi giờ đây vắng bóng bạn bè năm xưa, chiếc bàn đá quen thuộc dưới tán phượng già vẫn nằm đó, cô đơn như nỗi nhớ trong lòng cô.
Trong từng trang sách, từng dòng chữ, cô gửi gắm hy vọng: một ngày nào đó, khi hòa bình về, cô sẽ thấy bóng Tín bước vào lớp học như chưa từng rời xa.
Mỗi buổi chiều, Liên hay ngồi lại một mình ở bậc thềm lớp học cũ, tay cầm cuốn sổ nhỏ mà Tín từng viết lời chúc thi.
Những con chữ mờ nhòe theo năm tháng, nhưng lạ thay, tình cảm thì vẫn đong đầy.
Ánh mắt cô lặng lẽ dõi về cuối con đường, nơi cô luôn mong chờ sẽ có một bóng dáng quen thuộc trở về.
Ở nơi khốc liệt nhất, những người lính trẻ vẫn giữ cho mình một góc nhỏ của ký ức - nơi có ánh nắng làng quê, tiếng trống trường, và đôi mắt chờ đợi của người nhà.
Họ chiến đấu không chỉ vì lý tưởng, mà còn vì lời hứa, vì những giấc mơ chưa kịp viết thành trang.
── ⟢ ・⸝⸝ hết chương 4.