Cập nhật mới

Khác MỘT THOÁNG NHÌN MÀ CŨNG HÓA TÌNH YÊU

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
175088768-256-k502021.jpg

Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Tác giả: imeldatran
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Sau ánh hào quang nơi cấm cung, có bao điều còn dang dở?



đồngnhân​
 
Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Chương 1


Khung cảnh bên ngoài hỗn loạn như kiến vỡ tổ khiến cho người trong khuê phòng tỉnh giấc.

Phía bên ngoài cứ náo nhiệt là thế nhưng người con gái ấy vẫn rất yên lặng, khiến khung cảnh nơi đó tịch mịch đến đáng sợ.

Nàng từ từ ngồi dậy, khoác tạm một tấm áo mỏng, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Chân trần chạm đất nhưng không hề khiến nàng để tâm, tầm mắt cứ luôn nhìn xung quanh tìm kiếm cái gì đó.

"Có chuyện gì vậy?"

Bắt gặp một cung nữ đang hớt hải chạy lại, nàng hỏi.

"Bẩm Công chúa, một vũ nữ làm cháy mép vải trên đệm nằm của Bệ hạ khiến lửa lan ra khắp phòng.

Nô tì đang gọi thêm người dập lửa."

Cung nữ kia vội thưa chuyện.

Vũ nữ?

Nàng ta trầm ngâm một lúc rồi gật đầu với cung nữ nọ, "Ngươi đi đi."

Người cung nữ kia đã đi khá xa rồi nhưng nàng vẫn nhìn theo, không biết đang nghĩ gì.

"Thiên Hinh?"

Từ đằng sau, tiếng một người con gái dịu dàng vang lên.

Nàng quay người lại, cúi nhẹ đầu với người con gái đang chầm chậm tiến đến, "Hoàng tỷ."

Thuận Thiên Công chúa mỉm cười nhìn hoàng muội mình, "Bọn họ làm ồn đánh thức muội à?"

"Không phải đâu."

Thiên Hinh lắc đầu, trả lời nhẹ nhàng một cách đúng mực của một nàng công chúa, "Muội không ngủ được nên ra ngoài đi dạo.

Hoàng tỷ, có chuyện gì sao?"

"Nghe nói tẩm điện của Phụ hoàng bị cháy.

Ta đi xem thử."

Thuận Thiên cười, "Muội quay về phòng đi.

Bọn họ đang dập lửa rồi, sẽ xong ngay thôi."

"Mẫu hậu đâu?"

Thiên Hinh hỏi một câu mà chính nàng đã có sẵn câu trả lời.

Thuận Thiên chỉ cười trừ.

Cả hai đều hiểu, chuyện này ai làm ra, không nói cũng biết.

-----

Ai cũng biết Kiến Gia Đế đã lâu rồi không vào tẩm cung của Thuận Trinh Hoàng hậu.

Là phu thê nhưng chưa bao giờ nói với nhau quá năm câu.

Ai cũng biết nhưng không ai nói gì.

Có một số tin đồn Mẫu hậu nàng hay qua lại với Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ.

Cũng chỉ là tin đồn, xảy đến rồi cũng biến mất.

Như chưa hề tồn tại.

Chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Nàng biết Mẫu hậu không hề yêu Phụ hoàng.

Thậm chí còn chán ghét người.

Cũng như nàng chưa bao giờ yêu Trần Cảnh.

"Thiên Hinh Công chúa và Trần Cảnh vừa gặp đã sinh tình."

"Thiên Hinh Công chúa và Trần Cảnh nảy nở tình yêu đầu đời.

Còn trao cả hẹn ước."

"Trần Cảnh được Công chúa để ý, có lẽ sẽ trở thành phò mã."

Từ miệng người này truyền đến tai người kia, không rõ bắt nguồn từ đâu

Nàng nghe mà chỉ cảm thấy thật nực cười.

Một đứa bé sáu tuổi chưa thực sự trải đời, biết thế nào là yêu?

-----

Vào một ngày mưa rào, nàng chậm rãi tiến vào tẩm cung của Kiến Trung Đế.

Cố nén bao sự nhẫn nhịn tủi nhục đang trực trào bùng nổ, nàng chất vấn người trước mặt, "Tại sao ngươi lại mặc nó? ...

Hoàng bào...

Nó là của ta!"

Đúng vậy, của nàng.

Hoàng bào, vương triều, Phụ hoàng, Mẫu hậu và tình yêu của một người mẹ mà nàng luôn ao ước.

Của nàng,

Sự trẻ con, trong sáng mà một đứa bé sáu tuổi nên có.

"Tại sao các ngươi lại cướp đi những thứ quan trọng của ta?"

-----

Dù chỉ mới là đứa trẻ sáu tuổi nhưng nàng đã bắt đầu hiểu rõ những chuyện đang diễn ra.

Kể từ ngày nhìn phụ hoàng bị ép trở thành kẻ điên, nàng cũng mất đi sự ngây thơ của một đứa trẻ.

Nàng nhớ rất rõ, hôm đó nàng sảy tay làm rơi chén trà, Phụ hoàng lại chỉ vì thế mà phạt đánh nàng.

Đánh đến máu chảy ướt đẫm vạt áo.

Khi nàng đã khỏe hẳn, mếu máo chạy đến tẩm cung của Phụ hoàng để làm nũng, nàng lại nhìn thấy Mẫu hậu đang đứng đó, nhìn vào sự thống khổ của Phụ hoàng với ánh mắt vô cảm.

"Nương nương..."

"Câm miệng!"

Mẫu hậu nàng quát lên khiến người cung nữ kia run rẩy quỳ xuống, không dám nói lời nào.

"Đã không phải là một vị vua tốt thì đó là hậu quả mà hắn phải nhận!"

Lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự sợ hãi thấm qua từng hơi thở.

Càng ngày Phụ hoàng càng trở nên bất ổn.

Có một ngày, cũng không phải là đã tỉnh táo trở lại, chỉ là càng ngày càng chìm đắm trong ảo giác, Phụ hoàng của nàng, trên cái giường mà ngài cùng mẫu hậu từng rất lâu trước đó nằm cùng nhau, thì thào, "Hoàng hậu của ta, nàng thực sự rất đẹp!"

Kể cả trong mơ cũng nhớ đến người.

Kể cả khi thần trí điên loạn, cũng một mực muốn người bầu bạn.

Nhưng người lại nhẫn tâm dẫm nát tấm chân tình này.

Cuối cùng chẳng còn lại gì ngoài những nuối tiếc dành cho quá khứ.

-----

Nàng từng rất nhiều lần oán hận Mẫu hậu, cũng oán hận bản thân mình.

Từ Hoàng đế bị giáng xuống làm Hoàng hậu.

Bởi vì nàng không phải nam nhân.

Không giữ được ngai vàng, không xứng về gặp tổ tiên.

Chỉ vì nàng là nữ nhân

Chỉ vì nàng còn là đứa trẻ.

Lẽ nào đây là lỗi của nàng sao?

Cố giữ vẻ mặt tươi cười nhất khi nhìn thấy Mẫu hậu, nhưng càng ngày càng giả tạo.

"Phật Kim, nàng có oán, có trách thì hãy thể hiện ra đi.

Đừng giấu trong lòng."

Năm năm sau khi nàng trở thành hoàng hậu, Kiến Trung Đế Trần Cảnh đã đến quỳ trước mặt nàng nói như vậy.

"Phật Kim..."

"Quan gia, ngài đừng như vậy.

Thần thiếp không nhận nổi."

Nàng chỉ nhẹ nhàng nói nhưng không hề có ý đỡ hắn lên, "Xin ngài đừng gọi thần thiếp là Phật Kim."

Ngài không xứng.

Thật ra nàng rất thích cái tên Phật Kim, chỉ là đã bị đổi tên nên không tiện nhắc đến.

Chỉ vì một thoáng vô tình nói thích tên Phật Kim, vậy mà Trần Cảnh hắn vẫn ghi tạc trong lòng sao?

Để làm gì cơ chứ?

Hắn định lấy lòng ai?

Nàng không hề muốn bất kì ai của dòng họ Trần thốt ra những điều mà nàng trân quý.

Mẫu hậu nàng không được, Trần Cảnh lại càng không!

Họ không xứng.
 
Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Chương 2


Thái tử mất.

Ai cũng bảo là do sinh non, cơ thể quá yếu nên không chống cự được.

Chỉ có nàng biết là không phải vì vậy.

Đứa bé đó đáng lẽ chưa nên ra đời sớm như vậy.

Là nó bị ép phải ra đời!

Vào một ngày nàng đi chùa, nàng gặp được một người.

Cũng không phải là quá tuấn tú, nhưng giữa một biển người lại quá khác biệt.

Hắn rõ ràng không thích bị gò bó nhưng vẫn mỉm cười xã giao với người khác.

Hắn cười lên rất đẹp.

Nàng vô tình nhìn thấy hắn tập võ trong lúc đi dạo quanh chùa.

Khi so sánh với những người khác, nàng có thể nhận ra ngay rằng hắn không hề giỏi, nhưng hắn vẫn kiên trì luyện tập.

Điều đó khiến nàng không thể rời mắt.

"Kia là ai?"

Nàng quay sang hỏi cung nữ.

"Bẩm nương nương, nô tì cũng không rõ."

-----

Lần thứ hai gặp lại là trong một yến tiệc.

Hóa ra hắn là một vị quan võ, nhưng cấp bậc không cao.

Nàng cũng không tiện hỏi thêm.

Lần thứ ba là khi hắn cứu nàng khỏi một đám thổ phỉ trên đường đến chùa.

Nàng lúc đó vì không muốn rườm rà nên chỉ mang một vài người theo, không ngờ xảy ra chuyện.

"Nương nương, ngài không sao chứ?"

"Ta không sao."

Nàng khẽ đáp, cố trấn an nhịp tim đang đập liên hồi, " Ngươi là...?"

"Thần tên Lê Tần!

Lần đầu diện kiến nương nương!"

Lê Tần

Nàng cười khẽ, cảm nhận một dòng cảm xúc mới lạ chảy tràn trong tim.

-----

Cảm xúc vui vẻ chưa tan nàng đã phải chứng kiến một cảnh đau lòng.

Dân đói.

Cho dù đất nước có hùng mạnh phát triển thế nào, luôn có những người không đủ cái mà ăn.

"Quan gia, ngài nghĩ thế nào đến việc giảm thuế?"

Nàng chỉ là vu vơ hỏi một câu như thế.

"Nương nương!

Việc triều chính sao lại để hậu cung xen vào?"

Một vị quan lớn tiếng nói, sau đó nhiều người khác cũng nhao nhao xen vào.

Nếu nàng còn là vua, bọn họ có dám nói thế không?

-----

"Hoàng tỷ, ta muốn lấy lại những gì là của ta."

Vào một ngày nắng đẹp, sau khi cho lui hết cung nữ, nàng nhẹ nhàng thông báo với Thuận Thiên Công chúa.

Thuận Thiên nghe, sau đó mới tái mặt, " Muội muốn..."

"Buông gièm nhiếp chính cũng được, phế ngôi cũng được.

Nhưng đó là những gì của chúng ta mà Phụ hoàng để lại."

"Đã từng thôi, Thiên Hinh à.

Muội đừng nên mạo hiểm!"

"Hắn không phải là vị vua tốt.

Vẫn còn rất nhiều dân nghèo."

"Dân nghèo đâu phải ngày một ngày hai là hết!

Ngài ấy làm sao có thể..."

"Đó là của muội!

Đó là những gì sót lại để chứng minh dòng họ Lý!"

"Bây giờ đã thành họ Trần rồi!

Thiên Hinh, muội đừng làm bậy!"

Điều đó cũng không ngăn nàng tìm các thế lực riêng.

Chỉ là thế lực ngầm, không quá mạnh nhưng nàng tin tưởng vào nó.

"Nương nương, thần có chuyện muốn bẩm báo."

"Ồ, Lê Tần nhỉ?

Ngươi có chuyện gì sao?"

Cố giấu nét vui mừng trên mặt, nàng điềm đạm trả lời.

Thấy hắn liếc mắt nhìn cung nữ xung quanh, nàng liền hiểu ý cho lui tất cả.

"Sao vậy?"

"Nương nương... muốn tìm thế lực riêng sao?"

Hắn chậm rãi hỏi.

Nàng trầm ngâm không trả lời, chỉ nhìn hắn.

"Thần muốn tham gia!"

Sự sững sờ ngay lập tức thay bằng một cảm xúc khác.

Lúc đó chỉ có trời mới biết nàng vui sướng thế nào.

-----

"Nàng muốn soán ngôi?"

Kiến Trung Đế hỏi nàng, nhưng nàng chỉ yên lặng nhìn hắn.

"Thiên Hinh...

Vì sao?"

Vì sao nàng lại nhẫn tâm như vậy?

"Ta muốn tham gia triều chính.

Nhiều dân đói như vậy."

"Ta không phải là một vị vua anh minh trong mắt nàng sao?"

Kiến Trung Đế nhìn nàng, run run hỏi.

"Không, ngài là một vị vua tốt..."

Nàng nhìn sâu vào mắt hắn, "Nhưng chưa đủ."

Hắn tiến đến nắm chặt hai bả vai nàng, quát, "Thế nào mới tốt?

Nàng nói đi?

Ta đã làm tất cả rồi.

Nàng vẫn chưa thỏa mãn sao?"

Ta cũng trao cả tâm can cho nàng rồi.

Nàng chỉ nhìn hắn, nhưng điều đó cũng làm hắn hiểu - Trả lại ngôi báu cho ta!

Hắn hít sâu vào một hơi, từ từ buông nàng ra.

"Thiên Hinh, là ta có lỗi với nàng.

Hài tử của chúng ta..."

"Hài nhi của thiếp..."

Nàng dừng lại một lúc, nhìn thẳng vào mắt hắn "Thằng bé đã không còn!

Vậy nên xin Quan gia đừng nhắc đến nữa."

"Thiên Hinh, ta biết chuyện Thái tử là do..."

"Thái tử là do sinh non nên đã không giữ được tính mạng!"

Nàng ngước lên, ai oán nhìn hắn, "Quan gia dù muốn nói gì cũng muộn rồi!"

Nàng biết rằng nếu nàng càng cố tình rũ bỏ sự thật về cái chết của Thái tử, hắn sẽ càng hối hận hơn với điều mà hài nhi bất hạnh của nàng phải hứng chịu.

-----

Tình cảm nàng dành cho Lê Tần cứ nảy nở.

Chỉ cần vô tình nhìn hắn cũng khiến nó lớn thêm rất nhiều.

-----

"Ngươi có hoàn thành được không?"

Thái sư Trần Thủ Độ hỏi người thanh niên đang quỳ trước mặt.

Lê Tần yên lặng không trả lời.

"Ta đang hỏi ngươi đấy!"

"Nương nương vẫn chỉ là một thiếu nữ."

Chưa trưởng thành, không cần lợi dụng nàng nữa.

Thái sư yên lặng nhìn hắn, một lúc sau bật cười, "Ngươi động tâm rồi?"

Vẫn không ai trả lời.

"Ngươi cả gan thầm thương trộm nhớ Hoàng hậu?

Ngươi dám phản bội ta sao?"

Trần Thủ Độ nổi giận đập mạnh bàn.

"Thái sư không cần phải dồn ép nàng như vậy!"

Lê Tần cứng rắn ngẩng đầu, "Nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ!"

Phải, là một thiếu nữ chưa hoàn toàn trưởng thành.

Thế nhưng khiến hắn không quên được.

Kể từ đó, hắn chính thức theo phe đối địch với Thái sư Trần Thủ Độ.

Hắn muốn bảo vệ nàng.

-----

Vào cái đêm trước ngày phế hậu, không hiểu sao Lê Tần rất muốn đến gặp nàng.

"Nương nương...", Tim hắn thắt lại khi thấy dáng vẻ yếu ớt kia.

Tưởng chừng như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

Nàng chỉ quay sang nhìn hắn, không nói gì.

"Nương nương..."

"Đừng gọi ta như vậy!

Xin ngươi...

Đừng gọi ta như vậy!"

Nàng run rẩy nói, ngăn không được nước mặt lăn dài trên má.

Lê Tần ôm chầm lấy nàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.

Chỉ là lướt qua, rất nhẹ nhàng.

Nhẹ đến nỗi tưởng chừng như không có.

"Thiên Hinh, đợi ta."

Hắn thì thào, "Đợi ta mạnh hơn rồi, ta có thể bảo vệ nàng chu toàn, ta sẽ không để nàng buồn tủi."

Thiên Hinh, đợi ta.

-----

Chiêu Thánh Hoàng hậu bị giáng xuống làm Chiêu Thánh Công chúa.

Nhưng điều đó không làm nàng cảm thấy buồn bã, bởi vì người nàng yêu đã bảo nàng đợi hắn.

Cho dù không tin nhưng đó là thật.

Hắn đã bảo, "Thiên Hinh, đợi ta!"

-----

"Nàng đang đợi Lê Tần sao?"

Thiên Ứng Chính Bình Đế hỏi nàng.

Nàng có thể thấy rõ sự đau lòng trong mắt hắn.

"Ngài...", nàng sững sỡ nhìn lại hắn.

"Từ bao giờ vậy?"

"Có lẽ là từ lần đầu gặp.", nàng trả lời."

Quan gia, ngài..."

"Ta đã luôn yêu nàng, Thiên Hinh."

Ta đã luôn yêu nàng.

Có lẽ là từ lần gặp nhau, hoặc là lâu sau đó.

Tình cảm của nàng là dành cho thiên hạ rộng lớn.

Cho dù có chỗ dừng chân, cũng không hề đặt trên tâm của ta.

Ta biết rằng ta yêu nàng.

Một tình yêu không nên tồn tại.
 
Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Chương 3


"Quan gia, thần muốn hỏi cưới Chiêu Thánh Công chúa!", Lê Ngự sử một thân áo giáp, quỳ mạnh xuống trước Nguyên Phong Đế.

Nguyên Phong Đế chỉ nhìn hắn không đáp lời.

"Quan gia, ngài không cần thưởng gì cho thần cả.

Thần chỉ cầu được cưới công chúa!"

"Ta đã luôn ghen tị.

Lê Ngự sử, vì lẽ gì ngươi lại may mắn đến vậy?"

Lê Ngự sử ngẩng đầu nhìn bệ hạ, thắc mắc trước câu hỏi không đầu không đuôi kia.

"Nàng yêu ngươi...", Nguyên Tông Đế nhìn hắn, "Ta đã làm tất cả những gì có thể."

Để bảo vệ nàng ấy.

Nhưng nàng vẫn không thấu.

"Bởi vì Quan gia cướp những thứ công chúa trân trọng."

Lê Ngự sử nhìn hắn, trả lời.

Nguyên Tông Đế bật cười.

Chẳng lẽ ta cần cái giang sơn này sao?

Không có nàng, giang sơn mĩ lệ cũng hóa hư vô.

"Ta đã cố ngăn cản nàng bị phế."

Đó là câu cuối cùng Lê Ngự sử nghe được trước khi rời đi.

"Nhưng ngài vẫn không làm được."

Bởi vì hắn là vua, hắn không thể có điều mà hắn mong mỏi.

Bởi vì hắn lấy đi thứ nàng trân trọng, nên hắn không xứng đứng bên nàng.

Bởi vì hắn chỉ là một đứa trẻ, khi hắn nhìn nàng từ từ lún sâu vào vực thẳm.

Bởi vì hắn không mạnh

Nên không thể bảo vệ nàng.

-----

Chiêu Thánh Công chúa được ban hôn cho Ngự sử trung tướng Lê Tần.

Chỉ có Trần Cảnh hắn mới biết bản thân oán hận Trần Thủ Độ thế nào.

Nhưng hắn luôn không mạnh bằng hoàng thúc của mình.

"Nàng sẽ an toàn hơn khi ở bên ngươi."

Nguyên Phong Đế giao trọng trách mà cả đời hắn cũng không làm được.

Bộ hỷ phục đẹp đến chói mắt, nhưng dáng vẻ đó chưa bao giờ thuộc về hắn.

-----

"Lê Tần, thiếp có thai."

Tin tức Chiêu Thánh Công chúa có thai lan khắp hoàng cung.

Đến tai Thái sư Trần Thủ Độ, ông chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, tựa như người bắt ép phế hậu không phải mình.

"Chàng đang làm gì vậy?"

Phật Kim nhẹ nhàng đi đến, chạm nhẹ vào bờ vai Lê Phụ Trần.

"Ta đang chọn tên cho hài nhi của chúng ta."

Lê Tần cười híp mắt lại, vươn tai xoa bụng Phật Kim, "Phật Kim, nàng muốn con là gái hay trai?"

"Con còn chưa thành hình mà."

Phật Kim cười.

-----

Vào một ngày nọ, chẳng hiểu Lê Tần gặp phải chuyện gì mà vừa về đến phủ đã lao ngay đến phòng của Chiêu Thánh Công chúa.

Nhìn thấy phu nhân mình đang ngồi nghỉ trên ghế mà xúc động quỳ xuống, nắm lấy đôi bàn tay đang nhẹ nhàng xoa bụng của nàng, hỏi, "Phật Kim, vì sao lại chọn ta?"

"Thiếp cũng không biết nữa."

Có lẽ vì chàng giúp thiếp cảm nhận được sự ấm áp mà thiếp luôn mong mỏi.

-----

"Thái sư mới nói cái gì?"

Nguyên Phong Đế đứng bật dậy.

Li trà nghiêng ngả rồi đổ xuống, bắn ướt quần áo hắn, nhưng hắn cũng chẳng để ý.

"Chiêu Thánh Công chúa vẫn luôn dòm ngó ngai vàng của ngài!"

Trần Thủ Độ nghiêm mặt, "Phế ngôi rồi vẫn không biết an phận!"

"Thái sư!"

"Lẽ nào Quan gia vẫn còn tình cảm với nàng ta?"

Trần Thủ Độ cười khẩy, "Quan gia, quân đội của nàng ta đã được bồi dưỡng gần hai mươi năm rồi!"

Kể cả sau khi gả cho Lê Tần?

Nguyên Phong Đế nhắm mắt thở dài.

"Bệ hạ đã không muốn động tay thì để vi thần!"

-----

Tiếng vó ngựa vang đến nỗi có thể nghe được từ trăm dặm.

Một người đàn bà liên tục quất mạnh vào ngựa giục nó chạy hết tốc lực.

Bỏ mặc những hầu cận phía sau gào thét

"Công chúa!

Cẩn thận!"

"Công chúa đi chậm lại!"

"Công chúa!

Nguy hiểm!"

Khi chân đã chạm đất, nàng lao vào căn lều to nhất dành cho tướng quân.

"Lê Tần!"

Từng nỗi sợ hãi bao quanh nàng, nàng chậm rãi tiến đến người đang nằm.

Người đó còn thở, vẫn sống, nhưng mạng không còn dài.

"Lê Tần!

Lê Tần!

Chàng mau tỉnh dậy đi!", Phật Kim lay gọi người đang nằm, nhưng có gọi thế nào cũng không tỉnh.

"Công chúa, ngài ấy có lẽ bị trúng trùng độc rồi."

Một viên tướng tiến vào, quỳ xuống khẽ thưa lên.

"Trùng độc?

Làm sao lại trúng trùng độc?"

"Thần không biết..."

"Ngươi không biết?

Ngươi không biết thì ai biết?

Cút ra ngoài!"

-----

"Công chúa, ngài đã không ăn gì mấy ngày nay rồi."

Một thị nữ cầm khay thức ăn đã nguội lên, lo lắng nói.

"Ta không muốn ăn."

Nàng đáp, nhưng mắt vẫn dán vào bức thư trên tay.

"Công chúa?"

"Không có việc gì.

Ngươi lui đi."

Nàng khẽ phất tay.

-----

"Ngươi là ai?"

Chiêu Thánh Công chúa nhẹ nhàng đi đến điểm đã được hẹn, nhìn người trung niên đang đứng trước mặt.

Nàng không dám khẳng định nhưng vóc dáng này rất giống một hầu cận dưới trướng của Trần Thủ Độ.

"Ngài không cần biết."

Hắn cười gằn, sau đó lấy một tờ giấy ra.

Nàng nhướn mày nhìn hắn.

"Ngài hãy đọc nó đi."

"Ta sẽ đọc.

Nhưng không phải ngươi nên nói cách giải độc sao?"

Nàng nhìn hắn, không hề tin tưởng người trước mặt.

"Một đêm chung giường, bệnh sẽ khỏi."

Dù qua lớp mặt nạ, nàng cũng biết hắn đang cười chế giễu mình.

"Làm sao ta có thể tin tưởng ngươi đây?"

"Ngài cứ thử là sẽ biết.

Nếu thành công thì hãy đọc bức thư này."

Hắn dúi mạnh tờ giấy vào tay nàng.

"Chỉ cần đọc cái này?

Không cần cái giá nào sao?"

Nàng nghi hoặc hỏi lại.

"Ngài cứ đọc đi rồi sẽ hiểu."

Hắn nói rồi sau đó lủi dần vào bóng tối, biến mất.

-----

"Công chúa, ngài đừng nên tin tưởng hắn."

Thị nữ trung thành bên người nàng khẽ nói.

"Nhưng cũng không tìm được cách khác."

Cho dù biết là cái bẫy cũng không thể không nhảy vào.

"Ngộ nhỡ là do Thái sư tính kế?"

"Ta biết mà."

-----

Sức khỏe của Lê Phụ Trần ngày càng khá lên nhưng của Chiêu Thánh Công chúa lại ngày càng giảm sút.

"Phật Kim, nàng phải chăm sóc bản thân thật tốt.

Ta muốn đưa nàng đi ngắm cảnh."

Lê Phụ Trần nắm chặt tay nàng, khẽ nói.

"Thiếp biết rồi."

Nàng chỉ cười.

-----

Vào một ngày mưa, nàng sai thị nữ lấy bức thư kia.

Chỉ cần nhìn chữ nàng cũng biết là của ai.

Trần Thủ Độ

"Gửi Chiêu Thánh Công chúa.

Từng hành động của ngài, ta đều biết.

Bởi vì bên cạnh ngài có nội gián của ta.

Hắn ta thề thốt trung thành, nguyện cả đời đi theo con đường mà ta vạch ra.

Ban đầu ta có ý dùng hắn tạo tin đồn ngài gian díu với thần tử.

Không ngờ ngài lại biến nó thành thật.

Thưa Công chúa!

Tất cả những lần mà ngài gặp hắn trước khi bị phế đều do một tay ta sắp đặt.

Quan gia cũng biết chuyện, có lẽ còn góp một tay vào nữa.

Thật tội nghiệp!

Những thứ mà ngài luôn trân trọng, từ trước đến nay đều không có thật.

Ta nghĩ không nên giấu sự thật với ngài.

Thần tử của ngài,

Trần Thủ Độ."
 
Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Chương 4


"Tướng quân, Công chúa không cho ngài vào."

Thị nữ hầu cận bên Chiêu Thánh Công chúa giơ tay cản bước đi của Lê Phụ Trần.

"Phật Kim..."

Hắn khẽ gọi tên nàng.

"Tướng quân xin hãy về đi."

"Vậy... bảo với nàng ấy hãy giữ gìn sức khỏe."

Hắn buông một câu rồi rời bước chân.

"Công chúa, tướng quân đi rồi."

Thị nữ kia rón rén tiến vào, bưng khay thuốc ra.

"Ừ."

"Công chúa, người hà cớ gì phải như vậy.

Nhỡ đâu đây là cái bẫy?"

Nàng lắc đầu.

Ngay từ đầu, nàng cũng không rõ sao lại có nhiều lần trùng hợp gặp được Lê Tần đến vậy.

Ban đầu còn tưởng do duyên phận.

Hóa ra là không phải.

-----

Một ngày nàng bị sốt cao, làm thế nào cũng không giảm.

"Tướng quân!

Ngài không được vào!"

Thị nữ cố ngăn cản Lê Phụ Trần nhưng gần như không thể.

"Cho ta vào!

Phật Kim!"

Hắn cố gào gọi tên nàng.

Cuối cùng, một thị nữ mới đi ra từ khuê phòng, gật đầu với thị nữ kia rồi nói, " Tướng quân, ngài vào đi."

"Phật Kim!"

Hắn chạy vào, vừa thấy người thê tử mà hắn mong nhớ đang khó nhọc ngồi dậy, hắn không kiềm được mà mạnh mẽ ôm trọn lấy cơ thể yếu ớt kia.

"Phật Kim..."

Nàng nghe được tiếng gọi này, tay không tự chủ được ôm lại hắn, nức nở, "Lê Tần...

Chàng...

Chàng có yêu thiếp không?"

Lê Tần buông nàng ra, lau nước mắt nàng, khẽ nói, "Đừng khóc."

"Thiếp hỏi chàng có yêu thiếp không?

Đã bao giờ yêu thiếp thật lòng chưa?"

Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi quỳ xuống trước mặt nàng, khẽ nói, "Những chuyện khác ta không dám biện hộ.

Là ta có lỗi với nàng."

Hắn dừng một lúc, để ánh mắt hai người chạm nhau mới nói tiếp, "Thế nhưng tình cảm ta dành cho nàng là thật.

Chưa từng giả dối."

Chưa bao giờ giả dối.

Ta mong nàng tin tưởng ta.

-----

Bệnh tình Chiêu Thánh Công chúa không khá khẩm lên.

Trong quân đội đã bắt đầu rục rịch, một số người tách ra không nghe theo chỉ huy, chểnh mảng luyện tập.

Không hiểu ai loan tin rằng Chiêu Thánh Công chúa sắp lìa đời, quân lính bắt đầu lo lắng tương lai, lo lắng một ngày sẽ bị bệ hạ phát hiện.

Cứ dần dần từng tốp từng tốp người tách hoàn toàn khỏi đội ngũ, từ bỏ lý tưởng mà họ đặt ra ban đầu.

Quân đội ngầm của nàng bắt đầu tan rã!

-----

"Lê Tần?"

Nàng chậm rãi tiến đến, choàng tay lên vai phu quân mình.

"Phật Kim?

Nàng ra đây làm gì?

Vào phòng đi kẻo nhiễm phong hàn."

Hắn vừa thấy nàng liền vội vàng lấy một cái khăn rộng bao lấy người nàng, giấu đi bức thư vừa được gửi đến.

"Chàng có chuyện gì giấu thiếp à?"

Phật Kim nhìn dáng vẻ hấp tấp của hắn, nghi hoặc hỏi.

Lê Tần mím môi suy nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định nói ra, "Quân đội...

đang tan rã dần.

Chúng ta đã mất gần hết tổng số quân lính hiện có."

Nàng yên lặng không lên tiếng trả lời.

"Phật Kim...?"

"A?

Hoa bắt đầu nở rồi.

Chàng xem, những bông hoa héo tàn đã bắt đầu được thay thế bởi những nụ hoa mới chớm nở.

Thật thơm.

Hoa mới nở nhìn cũng thật đẹp!

Thiếp đang chờ mùa xuân đây."

Nàng hít vào một hơi thật sâu.

Lê Tần nghe, ngẩn người giây lát rồi mỉm cười.

" Ừ.

Hoa nở rồi."

Vương triều của nàng đã kết thúc.

Có lẽ đã đến lúc phải buông bỏ chấp niệm.

-----

"Quan gia, ngài biết bệnh tình của Công chúa là do Thái sư nhúng tay vào phải không?", Lê Phụ Trần tức giận chất vấn Trần Nguyên Phong.

"Ta biết.

Và ta đã không ngăn cản thúc ấy."

"Ngài nói gì?!"

"Ta là vua một nước!"

Hắn bình tĩnh nhìn Lê Phụ Trần, nghiêm nghị nói, "Đối với thần tử có ý tạo phản, phải giết!

Ta chưa giết Công chúa là may cho nàng ấy rồi!"

Phải, vì hắn là vua.

Cho dù hắn có yêu một nữ nhân đến tâm can tách rời, cũng quyết không thể tha!

"Là ngài ngầm đồng ý cho Thái sư đầu độc Công chúa?

Ngài quả thật điên rồi!"

"Phải!

Ta điên!

Ta bị các ngươi ép đến điên rồi."

Nguyên Phong Đế đập mạnh bàn, "Cút ra ngoài!"

-----

Tết đến, nhưng trong phủ Lê tướng quân không hề có không khí vui vẻ.

Chiêu Thánh Công chúa bị trúng độc!

"Thái y, thế nào rồi?"

Lê Phụ Trần hấp tấp chạy đến, bám chặt vào tay vị thái y già vừa ra khỏi phòng bệnh.

"Công chúa... sợ rằng..."

Thái y lắc đầu, "Thần sẽ cố hết sức."

Lê Phụ Trần yên lặng, hắn không biết nên phải làm gì lúc này.

"Phu quân ơi?

Chàng ơi?", Tiếng gọi khẽ từ trong phòng làm hắn bừng tỉnh.

"Nàng muốn gì sao?

Có đói không?"

Hắn cố trưng vẻ mặt vui vẻ nhất, tiến đến ngồi cạnh nàng.

"Thiếp muốn về thăm Cổ Pháp."

Nàng áp tay hắn vào má mình, nói.

"Không được!

Nàng đang còn yếu.

Không tiện đi lại xa."

"Nhưng thiếp muốn."

Nàng kiên định trả lời.

"Phật Kim à..."

"Đi lại nhiều, hưởng ánh nắng thì tâm tình mới thoải mái.

Như vậy sức khỏe sẽ khá lên."

Nàng cười nhìn hắn, " Hơn nữa..."

Lê Tần nhìn nàng, sợ hãi với điều nàng sắp nói ra.

"Hơn nữa cũng không còn nhiều thời gian."

Nàng cười.

Cứ như không có chuyện gì có thể làm phai đi nụ cười đó.

-----

Xe ngựa kéo rê từng bước chậm rãi, như sợ người trong xe sẽ bị đau.

"Đi chậm thế này biết khi nào mới tới?"

Nàng bật cười.

"Ừ, vậy ta bảo xa phu đi nhanh hơn."

Bánh xe vẫn chầm chậm lăn trên đường.

Bên trong khoang, người đàn bà xinh đẹp đã lại thiếp đi từ lúc nào.
 
Một Thoáng Nhìn Mà Cũng Hóa Tình Yêu
Chương 5


"Phật Kim?

Phật Kim?

Phật Kim!"

Tiếng một người đàn ông đánh thức nàng dậy từ cơn chiêm bao.

"Vâng?

Thiếp đây."

Nàng khẽ dụi mắt, nhìn sang Lê Tần.

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, hít sâu một hơi.

Dù hắn có cố gắng kiềm chế sự sợ hãi thế nào nhưng giọng hắn vẫn run run, " Nàng ngủ có ngon không?

Có thấy thoải mái không?"

"Vâng, ngủ ngon lắm.

Thiếp có mơ một giấc mơ.

Đẹp lắm!"

"Ồ?

Kể ta nghe đi."

"Ôi, nhưng thiếp quên mất rồi!

Thiếp chỉ nhớ đó là một giấc mơ rất đẹp" Nàng cười, "Đi đến đâu rồi?"

"Gần đến rồi.

Chúng ta sẽ dừng chân nghỉ tạm ở hàng nước.

Nàng đói không?"

"Cũng không đói lắm.

Chàng mua cho thiếp điểm tâm nhẹ là được.

Thiếp vẫn muốn ngủ, thiếp ở lại xe nhé?"

"Ừ."

Hắn cười nhưng lại không hề xuống xe, chỉ dặn dò với người hầu bên ngoài những cái cần mua rồi lại ngồi xuống bên nàng.

Nàng cười tít mắt nhìn hắn.

Xe dừng chân trước một khách điếm nhỏ.

Lê Tần dìu Phật Kim xuống xe, nói, "Tạm thời chỉ còn lại khách điếm này.

Nàng ở tạm một đêm rồi ta tìm khách điếm tốt hơn."

"Không cần đâu, không phải rườm rà đến thế.

Thiếp thấy chỗ này cũng tốt mà."

-----

"Lê Tần, thiếp muốn đi chèo thuyền."

Vào một ngày nọ, sau khi ăn điểm tâm sáng, Chiêu Thánh Công chúa đột nhiên nói.

"Gió hồ lạnh lắm.

Nàng còn yếu."

"Nhưng đã đến đây rồi mà chẳng đi đâu cả!"

Nàng kéo tay áo hắn, "Ở trong phòng bí bách lắm!"

"Ừ, vậy mai ta đưa nàng đi."

"Thật xin lỗi hai vị khách quý.

Thuyền chỗ chúng tôi bị thuê hết rồi.

Đang vào mùa nên nhiều nhà thuê thuyền ngắm cảnh hồ."

Vị chủ thuyền chà hai tay xin lỗi Lê Tần và Phật Kim.

"Không còn ai khác cho thuê tàu à?"

Lê Tần ngạc nhiên hỏi.

"Không có đâu.

Chỉ mình tôi cho thuê tàu ở khu vực này thôi.

Bọn họ phần lớn đi ra kinh thành tìm việc rồi."

Chủ cửa hàng lắc đầu.

"Làm gì bây giờ?

Ra đến đây rồi mà.", Phật Kim thở dài, ảo não nói.

"Vị phu nhân này xin đừng thất vọng.

Không thì tôi sắp xếp cho hai vị ngắm cảnh ở một căn nhà nổi gần hồ.

Không có cảnh đẹp như ở giữa hồ nhưng cũng không kém lắm đâu."

Vị chủ cửa hàng thuê thuyền lúng túng đưa ra ý kiến.

"Nàng thấy sao?"

"Cũng được.

Vậy phiền ông sắp xếp cho chúng tôi."

Nàng gật đầu cười với ông chủ.

"Không sao, không sao.

Là tôi phải xin lỗi hai vị mới đúng!"

Ông chủ cười hì hì rồi đi sắp xếp ổn thỏa.

"Nàng cảm thấy trong người thế nào?"

Lê Tần dìu nàng ngồi xuống, dịu dàng hỏi.

"Thiếp cảm thấy trong người khoet lắm.

Thư thái hơn rất nhiều."

Nàng kéo người Lê Tần để hắn ngồi xuống, "Chàng ngồi xuống đi, thiếp có chuyện muốn nói."

"Sao vậy?"

"Chàng còn nhớ không?"

"Ừ?"

"Lần đầu chúng ta gặp nhau ấy?"

Lê Tần ngạc nhiên nhìn nàng.

Hắn không thể đưa ra đáp án được.

"Lần đầu thiếp gặp chàng, gần nơi chàng đứng có một hồ nước nhân tạo nhỏ."

Nàng nhìn vào cặp mắt dần nhuốm màu đau khổ của hắn.

Có lẽ hắn đang dần hiểu dụng ý đằng sau hành động của nàng.

Nàng ngước ra ngoài hồ, nói tiếp," Thiếp đang cố gắng tái hiện lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.

Chàng đã nhớ chưa?"

"Phật Kim..."

"Lần thứ ba là khi thiếp đi chùa.

Đi trên xe ngựa cùng nhau cũng tính là tái hiện lại lần đó nhỉ?"

"Phật Kim..."

"Tiếc là chưa có lần hai."

Nàng lắc đầu.

"Phật Kim!

Phật Kim, là ta có lỗi với nàng!

Xin nàng đừng nói nữa."

Hắn quỳ xuống trước nàng, vùi đầu vào đôi bàn tay mảnh khảnh nàng đặt trên đùi.

"Lê Tần, sao chàng lại đối xử với thiếp như vậy?

Chàng đã giấu giếm bao năm."

Nàng nhắm mắt lại, cố nén giọt nước mặt trực trào ra.

"Phật Kim, ta xin lỗi!

Phật Kim!"

Nàng lấy tay đỡ đầu hắn lên, xoa nhẹ hai tay vào má hắn, "Thiếp muốn chàng phải ghi nhớ!

Ghi nhớ hết lỗi lầm của mình!

Ghi nhớ hết những kí ức tuyệt đẹp của chúng ta!"

Đó là hình phạt mà chàng phải nhận!

Ta không cho phép chàng quên!

Chàng phải nhớ đến cuối đời!

-----

Người ta nói, yêu càng nhiều, hận càng sâu sắc.

Nàng cho dù có yêu hắn thế nào, nàng cũng không thể tha thứ cho hắn.

Bởi vì hắn đã từng lợi dụng tình cảm của nàng.

Lợi dụng tình cảm mà nàng trân trọng.

-----

Lê Phụ Trần và Chiêu Thánh Công chúa đã mấy ngày không trò chuyện.

Vào một ngày mưa, Phật Kim sai người dọn một mâm đồ ăn rồi mời Lê Tướng quân đến cùng thưởng thức.

Sau nhiều ngày, cuối cùng họ cũng nói chuyện lại rồi.

"Phật Kim..."

"Chàng còn đứng đó làm gì?

Mau lại đây đi!"

Nàng lau đũa, rồi để một đôi bên cạnh mình, "Mau ngồi xuống nào, thức ăn nguội mất rồi."

"Phật Kim.

Là ta có lỗi với nàng!"

Bây giờ cho dù có giải thích thế nào cũng đã quá muộn.

Phật Kim nhìn hắn, cười thật rạng rỡ, như muốn hắn lưu lại kí ức đẹp nhất về mình.

Lại như muốn dùng nụ cười che dấu nước mắt, để kịp ghi tạc hình dáng hắn trước khi không còn có thể làm được.

"Chúng ta ra ngoài một lúc đi.

Thiếp muốn ngắm cảnh phố phường khi mưa."

Ghế được kê sát nhau, đầu nàng tựa vào vai hắn.

Cả hai yên lặng lắng nghe tiếng mưa rì rào bên ngoài.

Có lẽ chỉ cần vậy cũng đủ rồi.

"Lê Tấn, thiếp muốn biết..."

"Ừ?"

"Cái chết của Tiên đế..."

"Phải, là ta tính kế hắn."

Lê Tần thì thào.

"Vâng, thiếp hiểu rồi."

Nàng cười khẽ, rồi lại đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.

Nàng muốn ghi tạc khung cảnh yên bình này.

Trời vẫn đang mưa nhưng đã dần nhỏ hơn.

"Phật Kim?"

"Vâng?"

"Xin nàng đừng bỏ ta!"

Đừng bỏ ta ở lại.

Ta sợ,

Xin nàng đừng đi.

-----

"Là thiếp đã chấp nhận để mình trúng độc."

Vào một ngày yên bình, khi nàng đã quá yếu để tự đi lại một mình, nàng tựa vào vai hắn, thì thào.

"Tại sao?"

Giọng hắn như mắc kẹt ở cổ họng.

"Thiếp quá mệt rồi."

Phải, quá mệt

Thiếp không chịu được nữa rồi.

"Vậy còn ta thì sao?

Nàng sao có thể làm vậy?

Tại sao?"

Tiếng hắn đứt quãng, nàng có thể cảm nhận được hắn đang khóc, hắn đang run rẩy.

"Thiếp đã nghĩ có lẽ chỉ khi thiếp làm vậy, chàng mới giết được Tiên đế.", Phật Kim nhẹ mỉm cười.

"Những điều thiếp cần làm, đều đã được hoàn thành hơn nửa rồi."

Tiếc rằng chẳng thể tự tay giết đi Trần Thủ Độ.

Lê Tần à, thiếp uống lọ thuốc độc kia, là bởi thiếp muốn dừng lại.

Thiếp làm thế là vì bản thân mình.

Bấy giờ hắn mới hiểu ra, nàng chưa bao giờ buông bỏ việc trả thù.

Chỉ là nàng giấu kín chúng đi, tìm một cách khác thay thế.

"Đừng bỏ ta ở lại.

Ta cầu xin nàng!"

Thế nhưng người đó đã nhắm mắt lại, buông bỏ một đời gian truân.

-----

Không lâu sau khi Chiêu Thánh Công chúa mất, Lê Ngự sử vì quá đau buồn mà sinh bệnh, trút hơi thở cuối cùng bên phần mộ của nàng.

Người cuối cùng đã nhắm mắt lại.

Không ai còn biết đến câu chuyện ẩn giấu sau những trang sử hào hùng nữa.

Bởi vì lịch sử, là do các sử quan viết ra, không phải là những người trải nghiệm những câu chuyện đó.
 
Back
Top Bottom