Khác Một thế giới khác - Another world

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406696015-256-k605919.jpg

Một Thế Giới Khác - Another World
Tác giả: Hawatr
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

The world in my mind...

Người ta thường nói tới "thế giới bên kia" là một chiều không gian khác khi ta chết đi.

Nhưng đối với tôi, nó có lẽ là một thứ gì đó giản đơn hơn, ví dụ như thế giới bên kia chiếc gương chẳng hạn?

Sẽ ra sao nếu ta có giả thuyết rằng không có điều kì diệu gì đã cứu sống con người mà do chính những cái "tôi" trong gương đã thế chỗ tất cả các con người xấu số ấy?



mystery​
 
Related threads
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Một khúc ca thời Lê
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • MỘT QUỐC GIA CHẲNG CÒN TÊN GỌI
  • Một Thế Giới Khác - Another World
    Sự thật về Phép màu


    Dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt của căn phòng trọ cũ, chiếc gương treo đối diện giường tôi luôn phản chiếu một thế giới chậm hơn nửa nhịp.

    Tôi dường như có thể nhận ra điều đó một cách rất rõ ràng.

    Khi tôi giơ tay lên, "cô gái" trong gương như chần chừ một hơi thở mới làm theo hay khi tôi mỉm cười, nụ cười kia lại đến muộn, như thể phải cân nhắc xem có nên lộ ra hay không.

    Người ta bảo đó chỉ là ảo giác - ánh sáng, tâm lý, mệt mỏi.

    Và chính bản thân tôi cũng đã từng tin như vậy.

    Cho đến đêm kinh hoàng hôm ấy

    Đó là một đêm mưa.

    Mưa rơi tầm tã như hàng ngàn móng tay cào lên mái tôn, và thành phố chìm trong một thứ âm thanh nhão nhoét đến rợn người.

    Tôi đứng trong phòng tắm, dòng nước nóng cứ chảy ào ào trên người tôi, mờ đọng sương trên tấm gương bên cạnh.

    Khi tôi vừa ngẩng lên sau khi rửa mặt, trái tim tôi bất ngờ khựng lại.

    Trong gương, tôi không ngẩng lên cùng lúc.

    "Cô ta" vẫn cúi, bờ vai khẽ rung như đang thở dốc.

    Tôi đưa tay lên chạm vào kính, một cảm giác ớn lạnh truyền tới tay tôi.

    Một nhịp rồi hai nhịp, cái đầu trong gương chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt sâu hoắm đen ngòm tới mức khó tả.

    Nó đưa mắt nhìn lên tôi, đó không phải mắt nhìn của một con người; nó nhìn thẳng vào khuôn mặt sợ hãi của tôi, đó là ánh mắt nhìn một sinh vật xa lạ vừa bước vào lãnh địa của nó.

    Tôi bất giác lùi lại.

    Nước trong phòng tắm bỗng nhiên trở nên lớn đến lạ thường.

    Cái bóng trong gương nhìn tôi nghiêng đầu mỉm cười - nụ cườidài đến mang tai như thể khóe môi đang rách ra.

    "Đừng sợ," nó thì thầm.

    Giọng nói ấy không lọt qua tai tôi, mà vang lên ở một nơi sâu hơn, nơi chứa đựng những giấc mơ xấu.

    "Chúng ta đã làm việc này từ rất lâu rồi."

    Tôi tắt vòi nước, bỏ chạy khỏi phòng tắm.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ được.

    Ba giờ sáng, tôi bèn ngồi dựa lưng vào tường suy nghĩ rồi kéo tấm vải che kín hết những chiếc gương trong căn phòng trọ chật hẹp.

    Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không hề biến mất - như thể có một cặp mắt đang kiên nhẫn chờ tôi quay trở lại.

    Những ngày sau đó, tôi bắt đầu để ý những điều nhỏ nhặt xung quanh mình.

    Người hàng xóm tầng dưới từng kể rằng ông ta đã thoát chết kỳ diệu trong một vụ tai nạn xe buýt.

    Trong vụ tai nạn ấy, chiếc xe của ông bị lật ngược hẳn lên, kính vỡ tan tành.

    Nhưng kì diệu thay, ông ta chỉ bị xước nhẹ.

    Hay câu chuyện của một cô gái ở tiệm cà phê gần nhà sống sót sau một cơn sốc phản vệ dù không kịp tiêm thuốc.

    Những câu chuyện ấy lan truyền và được ví như những phép màu - chắc hẳn họ phải "tích đức" nhiều lắm mới có thể "may mắn" đến như vậy.

    Nhưng trong ánh mắt những con người "phúc đức" ấy, có một thứ gì đó rỗng hơn trước, như thể một phần đã bị bỏ lại ở nơi khác.

    Tôi bắt đầu tìm đến những cuốn sách cũ, tìm cách thâm nhập vào những diễn đàn kín trên mạng, nơi người ta thì thầm về "thế giới gương".

    Ở đó, tôi đọc được một giả thuyết bị chôn vùi dưới những lời cười nhạo - thế giới của chúng ta tồn tại song song với một thế giới phản chiếu, nơi mọi thứ giống hệt - ngoại trừ ý chí.

    Những "thực thể" bên kia không sống, không chết theo cách của chúng ta.

    Chúng chờ đợi - chờ đợi một ngày đặc biệt nào đó.

    Chờ khoảnh khắc nguy hiểm nhất của chúng ta.

    Theo như giả thuyết ấy, không có phép màu nào xảy ra trong thế giới thực này cả.

    Khi một sinh mạng đứng trước "cái chết" tuyệt đối - một cú ngã chí mạng, một lưỡi dao đâm xuyên ngực, một tai nạn không lối thoát, và đó là khi sự cân bằng của tạo hóa sẽ tự động được kích hoạt.

    Thực thể trong gương bước qua, thay thế vị trí ở thế giới thực.

    Còn con người thật?

    Bị kéo ngược lại, mắc kẹt trong tấm kính lạnh lẽo, nơi thời gian chảy khác đi, nơi tiếng kêu không thể vượt qua bề mặt phản chiếu.

    Sau khi đọc xong những dòng giả thuyết kinh khủng ấy,tôi muốn tin đó chỉ là chuyện hoang đường.

    Cho đến buổi tối tôi trượt chân trên cầu thang chung cư.

    Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy.

    Chân tôi bất ngờ bước hụt rồi lăn xuống đầu cầu thang.

    Đầu tôi va vào bậc thềm sắc lẹm một cách đầy đau đớn rồi tôi nghĩ đến cái chết của chính mình - một cái chết nhanh gọn, không có gì đặc biệt.

    Và trong tích tắc, khi tôi sắp ngất lịm đi, tôi thấy thế giới bất ngờ khựng lại vài nhịp ngắn ngủi.

    Không có ánh sáng chói lòa.

    Không có bàn tay thiên thần.

    Chỉ có chiếc gương hiện ra.

    Nó xuất hiện ngay bên cạnh tôi, phản chiếu hình ảnh tôi đang nằm trên đất.

    Từ bên kia, tôi hay "cô ta" - thứ mang hình dạng của tôi dần dần đứng dậy, lau đi vệt máu trên đầu.

    Nó đặt tay lên mặt kính, nơi ngón tay trỏ của tôi đang vươn ra rồi bất ngờ nắm lấy ngón tay ấy.

    Một lực kéo ngược mạnh bạo và lạnh lẽo, xé linh hồn tôi ra khỏi cơ thể.

    Cơn đau không còn bùng nổ, mà bắt đầu tan ra, như mực loang trong nước.

    Rồi mọi thứ đảo chiều.

    Tôi đứng dậy, không cảm thấy một nỗi đau đớn nào cũng không còn một vệt máu trên người.

    Những người xung quanh bắt đầu chạy tới, hỏi han, trầm trồ vì "tôi may mắn" khi chỉ bị trầy nhẹ ở đầu gối.

    Tôi nghe giọng mình trả lời - một giọng nói quen thuộc, trơn tru.

    Nhưng phía sau tôi có một khoảng trống đang nở ra, như một căn phòng bị bỏ hoang.

    Đêm đó, tôi lại đứng trước gương.

    Hình ảnh phản chiếu nhìn tôi, ánh mắt bình thản nhưng trống rỗng.

    Nó nghiêng đầu cười nhếch lên nhìn tôi như tự hào vì đã thành công trở thành một "người thực thụ" sau một ngày dài tiếp xúc với bên ngoài.

    "Đến lượt tôi rồi, còn cậu...ở lại."

    Nó nói

    Tôi bất lực đập tay vào kính.

    Bề mặt gương lạnh đến cũng cực và cứng cáp tựa như bức tường ngăn cách thế giới không thể rung chuyển.

    Tôi dần thấy mình bị kéo lùi lại, lùi sâu vào một không gian xám xịt, nơi mọi âm thanh bị bóp méo.

    Tôi bước tới căn phòng bên kia - phòng của tôi, căn phòng vốn đã chật hẹp nay còn tù túng hơn, nó nhỏ tới mức như một bức tranh treo tường.

    Thực thể ấy quay lưng, bước đi, mang theo khuôn mặt, tính cách, danh tính của tôi.

    Nó sẽ sống tiếp, sẽ cười, sẽ yêu, sẽ già đi mà không một ai có thể nhận ra.

    Và mỗi khi đối diện với gương, nó sẽ nhìn thấy tôi - đứng đó, chậm hơn nó nửa nhịp, và chờ đợi khoảnh khắc định mệnh nào đó.

    Giờ đây, tôi gửi gắm câu chuyện này từ phía sau mặt kính.

    Thời gian ở đây trôi chậm như mật đặc.

    Tôi đã chứng kiến nhiều người đến - những kẻ từng được gọi là "may mắn".

    Họ đứng sát bên tôi, đôi bàn tay tuyệt vọng đặt lên bề mặt không thể xuyên qua mong chờ "phép màu" để được quay trở lại.

    Chúng tôi không hề chết.

    Chúng tôi chỉ bị cái "thứ kia" thay thế, chiếm lấy thân xác.

    Vì vậy, nếu một ngày nào đó bạn thoát nạn trong gang tấc, đừng gọi đó là phép màu.

    Hãy nhìn thật kỹ bản thân trong gương.

    Nếu hình ảnh phản chiếu của bạn chậm hơn một nhịp - hãy cẩn thận.

    _Haw_
     
    Back
    Top Dưới