Ngôn Tình Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 141


Chương 141: Người phụ nữ năm năm trước thực sự là cô?

Ngay lúc này, Tô Kim Thư ở trong phòng khách dường như nghe thấy tiếng động ở bên ngoài liền vội vội vàng vàng chạy ra.

Sau khi cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không nhịn được mà kinh hãi hô lên.

Vừa quay đầu lại, tấm ga trải giường rơi từ lan can lầu hai xuống, trong nháy mắt liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô trầm xuống, cô hùng hổ bước đến: “Tô Duy Hưng, rốt cuộc là con bị làm sao vậy? Mẹ vẫn luôn cho rằng con rất hiểu chuyện, sẽ không làm ra những chuyện càn quấy như vậy”

Tô Kim Thư vẫn chưa kịp dạy dỗ con mình, vừa nghiêng đầu lại thì nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn đã bị thương.

Cô lại càng thêm hoảng sợ, vội vàng nửa quỳ trên mặt đất năm lấy tay của anh giơ lên: “Trời ơi, anh bị thương rồi.”

Khóe miệng Lệ Hữu Tuấn cong lên: “Tôi…”

Chưa kịp nói được lời nào đã thấy khuôn mặt xinh xắn của Tô Kim Thư dường như sắp khóc rồi.

Cô nổi giận đùng đùng nhìn chăm chằm Lệ Hữu Tuấn “Có chuyện gì với anh vậy? Bình thường không phải là bản lĩnh rất giỏi sao? Mới có độ cao như thế này mà đã để bản thân bị thương rồi?”

Lần đầu tiên bị Tô Kim Thư mắng như vậy, Lệ Hữu Tuấn nhất thời ngây ngẩn.

Nhìn thấy một lớn một nhỏ ngồi trên mặt đất ngơ ngác nhìn mình, Tô Kim Thư cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa vô danh đang bùng cháy.

Mỗi tay nằm lấy một người rồi hùng hổ bước vào trong nhà: “Hai người các người thật không thể để tôi bớt lo chút nào được!”

Vú Bảo đứng ở một bên quan sát toàn bộ không khỏi trợn mắt há mồm.

Bà ở bên Lệ Hữu Tuấn từ rất nhỏ nên đã được gọi về nhà cũ để chăm sóc anh.

Vì vậy bà rất rõ, từ nhỏ đến lớn, người lớn trong nhà đến một câu nặng lời cũng chưa từng nói qua với Lệ Hữu Tuấn.

Nhưng lần này sau khi anh bị vợ mảng cho một trận.

Anh không những không có chút phản ứng buồn bực nào mà trong ánh mắt còn giống như đang biểu lộ ra ý cười.

Trời ạ, đây có phải là mặt trời mọc từ phía tây rồi không?

Hay là tính cách của cậu chủ đột nhiên đã thay đổi rồi?

Trong phòng khách, Tô Kim Thư đang bôi thuốc cho Lệ Hữu Tuấn.

Vừa bôi thuốc cô vừa cẳn nhìn trách móc không ngừng: “Anh cũng thực là quá bất cẩn rồi!”

“Lần sau nhất định phải chú ý”

Tô Kim Thư đang nổi nóng, thậm chí còn quên mất rằng vừa rồi lúc Lệ Hữu Tuấn trả lời cô, trong giọng điệu còn mang theo một tia nịnh nọt.

Tô Kim Thư nghiêng đầu nhìn qua, không vui nhìn chằm chằm con trai của mình: “Còn con nữa, hôm nay rốt cuộc là đã có chuyện gì? Tại sai lại cột ga trải giường lên?

Hay là định bỏ nhà đi sao?”

Tô Duy Hưng cúi thấp đầu không nói lời nào.

Ngược lại Tô Mỹ Chỉ, cô bé đang đứng ở một bên lay lay chiếc cặp nhỏ của Cát Cát.

Phát hiện bên trong ngoài một bao giấy ăn ra thì không còn bất cứ thứ đồ nào khác: “Cát Cát, nếu như anh thực sự muốn bỏ nhà đi thì ít nhất cũng phải mang theo ít đồ ăn chứ? Tại sao trong cặp này không có gì hết vậy?”

Không lục thấy đồ ăn vặt, Tô Mỹ Chỉ tỏ vẻ không hài lòng.

Câu nói này làm cho đôi mắt Lệ Hữu Tuấn đang ngồi ở trên sô pha bất chợt lóe sáng. Dường như anh đã đoán ra được điều gì đó.

“Mẹ ơi con sai rồi. Con hứa lần sau sẽ không xảy ra chuyện như thế này nữa!”

Lần đầu tiên Tô Duy Hưng nhận sai lâm một cách thẳng thản như vậy.

Nhất thời, Tô Kim Thư đã không thể chống đỡ được.

Tô Kim Thư đành phải dùng ánh mắt dò hỏi nhìn qua Lệ Hữu Tuấn: Dù sao thì lần này Lệ Hữu Tuấn bị thường đều là do sự nghịch ngợm của con trai mình.

Cứ tưởng cái tên Lệ Hữu Tuấn này sẽ không thương tiếc gì mà tức giận, nhưng ai biết được anh lại chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Tô Duy Hưng một cái: “Trẻ con luôn có những lúc nghịch ngợm càn quấy”

Lệ Hữu Tuấn nhẹ nhàng nói một câu cho thấy rằng anh đã bỏ qua chuyện này rồi.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra _ “Ông chủ, cấp dưới của tôi đã điều tra ra được vị trí của Vương Tiến Phát, hiện tại tôi sẽ đi xử lí”

Ngày thứ hai, Lục Anh Khoa đem những việc đã điều tra rõ ràng báo cáo cho Lệ Hữu Tuấn “Khoan đã.”

Thấy Lục Anh Khoa đang xoay người chuẩn bị rời đi, Lệ Hữu Tuấn đột nhiên đứng dậy.

“Sếp?”

Lúc Lục Anh Khoa quay đầu lại phát hiện thấy đôi chân dài của Lệ Hữu Tuấn đang đi về phía mình: “Tôi đi cùng với cậu.”

Bốn mươi phút sau, chiếc xe Rolls Royce màu đen xuất hiện trước cửa một biệt thự rất hẻo lánh ở ngoại ô thành phố.

Chiếc xe vừa dừng lại, Lục Anh Khoa liền xuống xe trước và mở cửa.

Lệ Hữu Tuấn với bộ vest màu đen, khuôn mặt âm trầm bước xuống xe.

“Sếp, người đang ở bên trong”

Lệ Hữu Tuấn nhàn nhạt gật đầu rồi dẫn đầu bước vào.

Đây là một biệt thự bị bỏ hoang từ lâu của nhà họ Vương, cứ nửa tháng sẽ có người giúp việc đến đây để quét dọn một lần.

Ngay khi cánh cửa phòng được đẩy ra, một mùi ẩm mốc nồng nặc xông ra.

Lệ Hữu Tuấn bình tĩnh nhíu mày.

Ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy ở một góc của phòng khách dường như có một bóng người đang ngồi ngay ngắn ở đó.

Sau khi anh đến gần thì phát hiện người đó vốn không phải là Vương Tiến Phát.

“Cậu Tuấn, cuối cùng thì anh cùng đến rồi”

Giọng nói của một người phụ nữ truyền đến.

Trong bóng tối, khuôn mặt của Tô Bích Xuân từ từ hiện lên Cô ta vẫn diện một chiếc váy ôm sát cơ thể và mang đôi giày cao gót.

Chỉ có điều hiện tại nhà họ Tô đã bị phá sản, cô ta không thể mua nổi những thứ đồ đắt tiền nữa.

Quần áo trên người cô ta từ trên xuống dưới đều rất rẻ tiền, đến cả mùi nước hoa nồng nặc trên người cô ta cũng vậy.

Lệ Hữu Tuấn nhíu đầu lông mày lại, mặt không biến sắc: “Giao Vương Tiến Phát giao ra đây”

Tô Bích Xuân dường như không nghe thấy lời của Lệ Hữu Tuấn nói.

Cô ta bước đến vài bước, tham lam nhìn lấy khuôn mặt vô cùng anh tú không gì sánh bằng: “Tại sao? Cậu chủ Tuấn, tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Cho dù là dựa trên tình cảm mà năm năm trước em đã sả thân cứu anh thì anh cũng đã không thể đẩy nhà họ Tô đến bước phá sản được!”

“Anh có không? Bởi vì lời anh nói ra mà hiện tại em không thể nhận được bất kỳ quảng cáo cũng như làm đại diện nào cả. Em đã nghèo rớt mồng tơi rồi.”

“Năm năm rồi, là anh đã biến em trở thành ngôi sao hàng đầu. Nhưng tại sao khi con tiện nhân Tô Kim Thư kia xuất hiện anh liền có thể không dòm ngó gì đến em?”

“Nhìn thấy ân nhân cứu mạng của anh đã lưu lạc tới bước đường này lẽ nào lương tâm của anh không đau một chút nào sao?”

“Cô Tô, xin chú ý lời nói của cô” Lục Anh Khoa ở một bên thấy cô ta càng ngày càng phát điên, nhịn không được liền lên tiếng nhắc nhở.

Vốn nghĩ rằng sau khi bản thân nói xong một trận như vậy thì Lệ Hữu Tuấn nhất định sẽ tức giận tím mặt.

Nhưng từ đầu tới cuối anh vẫn chỉ im lặng đứng đó.

Trên khuôn mặt tuấn tú không có bất kỳ biểu hiện nào hết.

Thậm chí trong ánh mắt còn có một tia mỉa mai.

Nhìn thấy ánh mắt này, Tô Bích Xuân đột nhiên có cảm giác như rơi vào hầm băng Tại sao lúc Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy cô lại giống như đang nhìn một trò cười?

Lễ nào anh đã biết được điều gì rồi?

Không đâu, không thể nào.

Việc năm đó cô ta đã làm hoàn mỹ như vậy, Lệ Hữu Tuấn không thể nào phát hiện được.

Đúng vậy!

Lần trước, Lệ Hữu Tuấn gửi mẫu máu của Vương Tiến Phát và Tô Duy Hưng đến trung tâm di truyền để xác định danh tính, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc yêu cầu Tô Duy Hưng làm xét nghiệm quan hệ cha con với mình, điều đó chứng tỏ anh vốn dĩ không hề nghĩ ngờ gì về điều đó,
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 142


Chương 142: Người phụ nữ của đêm hôm đó chính là cô ấy

Sau khi nghĩ thông suốt về điều này, Tô Bích Xuân không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu cả Lệ, có lẽ anh không phát hiện ra, nhưng em nhất định phải nói cho anh biết, trong năm năm chung sống với nhau, em đã hoàn toàn yêu lấy anh. Ngoại trừ anh ra, em sẽ không bao giờ yêu một người đàn ông khác.”

Khi Tô Bích Xuân nói lời này, giọng điệu có mang theo sự van xin: “Cầu xin anh, nể tình năm năm trước em đã cứu lấy mạng của anh, hãy để em ở lại bên cạnh anh có được không? Em hứa rằng chỉ cần anh đồng ý cho em ở lại bên cạnh anh, em có thể giống như năm năm trước, không tranh giành không cướp đoạt, không làm bất cứ thứ gì cả “Chỉ cần anh đồng ý cho em ở lại bên cạnh anh, theo dõi anh từ xa là đủ rồi. Từ nay về sau em sẽ không tơ tưởng đến vị trí mợ Lệ nữa, em có thể chỉ làm người tình bí mật của anh, luôn có mặt mỗi khi được gọi, có được không?”

Sau khi nghe thấy những lời này, sắc mặt của Lệ Hữu Tuấn cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.

Anh uế oải ngẩng đầu lên nhìn: “Cô Tô thực sự có thể không đếm xỉa tới sao?”

Tô Bích Xuân nghe thấy thế, tưởng rằng có hi vọng, vội phấn khích gật đầu: “Bởi vì em yêu anh, cho nên em đồng ý thấp kém như cát bụi”

Nếu đổi lại là những người đàn ông khác, e rằng từ sớm đã bị rung động trước lời tỏ tình chân thành này của Tô Bích Xuân rồi đúng không?

Nhưng thật đáng tiếc, ngươi đàn ông trước mắt này là Lệ Hữu Tuấn “Cô rốt cuộc là yêu tôi hay là yêu tiền của tôi?”

Lệ Hữu Tuấn cười lạnh lùng, không chút do dự mà vạch trần bộ mặt nạ giả dối của Tô Bích Xuân.

Sắc mặt của Tô Bích Xuân lập tức trở nên trắng bệch: Nhà họ Tô thực sự là một dòng họ nổi tiếng ở Ninh Lâm.

Mặc dù Tô Bích Xuân từ nhỏ được nuôi dưỡng ở bên ngoài nhưng Tô Văn Tâm không bao giờ thiếu tiền tiêu vặt của cô ta.

Sau khi mẹ ruột của Tô Kim Thư qua đời, cô ta và Lư Tuyết Câm chính thức chuyển vào sống trong nhà họ Tô.

Vì cảm thấy áy náy với hai mẹ con cô ta, nên Tô Văn Tâm hầu như có bất kỳ thứ tốt nào đều sẽ cho bọn họ trước.

Tô Kim Thư thay vào đó đã trở thành một sự tồn tại có cũng được, không có cũng chả sao, Nhưng tất cả những điều này, nếu so với những gì Lệ Hữu Tuấn đã cho cô ta trong suốt năm năm qua, thì hoàn toàn không đáng để nói đến.

Trong năm năm qua, cô ta đã trở thành người phụ nữ duy nhất có thể thường xuyên xuất hiện bên cạnh Lê Hữu Tuấn, thậm chí có thể tuỳ tiện ra vào An Nam Thự.

Con đường ngôi sao rộng rãi bằng phẳng, cũng vì những nhà sản xuất và đạo diễn đó nể mặt Lệ Hữu Tuấn.

Có được một người chống lưng như Lệ Hữu Tuấn, cho dù cô ta có đi đến đâu, đều được mọi người vây quanh như những ông Sao sáng vây quanh mặt trăng vậy.

Chưa từng có ai dám làm cô ta bế mặt, chứ đừng nói là gây khó dễ.

Một khi con người ta được nâng lên đến độ cao như vậy, muốn cô ta lại sống trong cát bụi thì hoàn toàn là việc không thể làm được.

Tô Bích Xuân không chỉ yêu tiền của Lệ Hữu Tuấn, mà còn yêu quyền thế của anh.

“Cậu cả Lệ, không lẽ anh thực sự không quan tâm đến ơn cứu mạng của em đối với anh sao?”

Tô Bích Xuân không còn cách nào khác, chỉ có thể lại đem ơn cứu mạng ra.

Ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Năm năm trước, cô thực sự khẳng định người phụ nữ đó chính là cô sao?”

Tô Bích Xuân bị anh hỏi đến mặt mày trắng bệch, trong lòng vô cùng hoảng sợ: Tại sao anh lại hỏi như vậy?

Không lẽ anh thực sự đã điều tra ra được điều gì rồi sao?

Không thể nào, theo tính tình của anh, nếu như đã điều tra ra chuyện gì đó từ lâu thì chắc chẩn sẽ không giữ lại mình đến bây giờ.

Nghĩ đến đây, cô ta định nghiến răng thà chết cũng không nhận: “Cậu cả Lệ, anh vẫn chưa rõ người nằm bên cạnh anh ngày hôm đó rốt cuộc là ai sao? Vì để cứu anh, em đã bỏ ra sự trong trắng của mình. Việc đến nước này, không lẽ anh vẫn còn muốn chối sao?”

“Những gì Lệ Hữu Tuấn tôi đây đã làm thì chäc chản sẽ thừa nhận: Dừng một lúc rồi Lệ Hữu Tuấn mới tiếp tục nói “Cho nên hôm nay tôi đến đây chính là muốn điều tra kỹ càng chuyện của hồi đó.

Đưa Vương Tiến Phát ra đây, có lẽ tôi sẽ cân nhắc tha mạng cho cô”

Tô Bích Xuân toàn thân run lên.

Cả người giống như đã bị ném vào trong động băng vậy, không có một chút nhiệt độ nào.

Cô ta cố gắng nhịn lấy cảm giác run rẩy và nở ra một nụ cười khổ sở: “Em thực sự không có ý định giấu ông ta, chỉ là muốn mượn cơ hội này, mới có thể nói chuyện rõ ràng với anh. Người mà anh muốn gặp, làm sao lại không thể gặp được chứ?”

Tô Bích Xuân cúi đầu xuống, trông bộ dạng có vẻ ủ rũ.

Nhưng không một ai để ý đến sự nham hiểm thoáng qua khoé miệng của cô ta.

Cô ta quay đầu lại và hét lớn về phía sau: *Đi ra đi, cậu cả Lệ muốn gặp ông”

Ngay khi cô ta vừa dứt lời, trong một góc nào đó ở phía sau lưng đột nhiên vang lên tiếng xích sắt.

Chỉ thấy Vương Tiến Phát run cầm cập từ trong góc bò ra Trên cổ ông ta lúc này vẫn còn móc một sợi dây xích chó.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Tô Bích Xuân, ông ta lập tức chạy ra cùng với dây xích chó.

Dường như ông ta muốn giao dây xích lại cho Tô Bích Xuân.

Nhưng ông ta đi chưa được vài bước, đột nhiên nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn đứng bên cạnh Tô Bích Xuân.

Cả người ông ta lập tức cứng đờ, mở to một đôi mắt tròn xoe kinh hãi Dường như đã nhớ đến một cảnh tượng đẫm máu khủng khiếp nào đó.

*Á… Cứu tôi, đừng có giết tôi, đừng có giết tôi!”

Vương Tiến Phát vừa nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn, ông ta đã phát điên và bỏ chạy khắp nơi trong tuyệt vọng.

Dưới chân bị vướng bởi những đồ linh tỉnh trong nhà, cả người trực tiếp ngã nhào, sứt đầu mẻ trán.

Ông ta run cầm cập trốn vào trong góc, sợ hãi bịt tai lại Tô Bích Xuân yên lặng đứng ở một bên, chờ đợi xem kịch.

“Sếp, để tôi đi qua đấy xem sao”

Lục Anh Khoa biết được những chuyện đã xảy ra trong biệt thự ngày hôm đó, có lẽ đã để lại một ám ảnh tâm lý đáng sợ cho Vương Tiến Phát.

Nếu Lệ Hữu Tuấn đi lên hỏi vào lúc này, e rằng hoàn toàn không hỏi được nguyên do là gì.

Lệ Hữu Tuấn gật đầu và cau mày lại.

Lục Anh Khoa ngồi xổm nửa người ở trước mặt Vương Tiến Phát, chậm rãi lấy tấm hình của Tô Kim Thư ra: “Năm năm trước ở khách sạn Alice, ông có gặp qua người phụ nữ này không?”

Có lẽ bởi vì người xuất hiện trước mặt mình không phải là Lệ Hữu Tuấn, nên cảm xúc của Vương Tiến Phát dường như đã ổn định lại một chút.

Ông ta run rẩy liếc nhìn tấm hình một cái Sau khi ông ta nhìn thấy khuôn mặt của Tô Kim Thư, đột nhiên biến sắc.

Sau đó liền chộp lấy tấm hình, điên cuồng hôn lấy và ngấu nghiến tấm hình.

Trông vô cùng th* t*c hèn hạ.

“Buồn nôn.”

Lệ Hữu Tuấn không thể chịu được người đàn ông khác đối xử như vậy với Tô Kim Thư, kể cả tấm hình của cô cũng không được.

Anh tiến lên và một chân đá đến Vương Tiến Phát làm ông ta ngã lăn xuống đất, và tấm hình cũng rơi sang một bên.

Vương Tiến Phát vùng vẫy trên mặt đất, cố gắng hết sức muốn đi nhặt lấy tấm hình của Tô Kim Thư: “Chính là cô ấy, người phụ nữ cùng tôi mây mưa ở khách sạn Alice vào năm năm trước chính là cô “Các anh có biết không? Lúc làm với tôi thì cô ấy vẫn còn trinh đấy. Rõ ràng là g; trinh mà ở trên giường lại lẳng lơ vô cùng.

“Tôi rất thích lên giường với cô ấy, t Vương Tiến Phát vẫn chưa nói xong thì lại bị Lệ Hữu Tuấn đá một lần nữa.

Nhưng cú đá này đá thẳng vào ngực của ông ta, khiến cho ông ta ngã nhào xuống đất, đến sức r*n r* cũng không có “Sếp?”

Lục Anh Khoa đi lên kiểm tra, quay đầu lại nhìn Lệ Hữu Tuấn và lắc đầu.
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 143


Chương 143: Tô Bích Xuân đúng người đúng tội

Lúc này Tô Bích Xuân mới đi lên.

Cái eo như rắn nước liền dính chặt vào người của Lệ Hữu Tuấn: “Cậu cả Lệ, em yêu anh như vậy, làm sao có thể gạt anh chứ?”

143-1-2.jpg


Bảo bối của anh thì chỉ có một mình anh có thể bắt nạt mà thôi.

Nếu người khác dám ở trước mặt anh bôi nhọ một câu, thì hậu quả sẽ vô cùng thê thảm.

Chỉ đáng tiếc là người phụ nữ Tô Bích Xuân này, hoàn toàn không nhận ra điều này.

“Nói như vậy, nghĩa là cô mới là người trong sạch đó sao?”

Lệ Hữu Tuấn đột nhiên lên tiếng với vẻ mặt suy nghĩ.

Tô Bích Xuân tưởng rằng Lệ Hữu Tuấn đã bị mình thuyết phục rồi: “Em có phải trong sạch không tì vết hay không, cậu cả Lệ, năm năm trước anh chắc hẳn đã biết rõ rồi Nhìn thấy dáng vẻ giả vờ thẹn thùng của người phụ nữ này, Lệ Hữu Tuấn không khỏi cau mày lại.

“Xem ra cô vẫn chưa đủ hiểu rõ bản thân mình. Hay là hôm nay tôi giúp cô nhận rõ bản thân mình nhé?”

Nói xong, Lệ Hữu Tuấn liếc mắt nhìn sang Lục Anh Khoa.

Lục Anh Khoa lập tức hiểu ý, anh ta quay người đi ra.

Một lúc sau, anh ta bước vào với một túi hồ sơ.

Tô Bích Xuân vẫn còn đang suy ngẫm lời nói vừa rồi của Lệ Hữu Tuấn rốt cuộc nghĩa là gì, thì nhìn thấy Lục Anh Khoa đã mở túi hồ SƠra.

Bên trong, đột nhiên có một xấp hình nhỏ rơi xuống đất.

Thoạt nhìn, nó dường như là tấm hình thân mật của hai người đang ôm hôn lấy nhau.

“Có nhiều người đàn ông như vậy, nói cô quan hệ bừa bãi cũng là nhẹ rồi, cô còn nói với tôi là cô trong sạch sao?”

Khi Lệ Hữu Tuấn buông ra những lời này, cả người Tô Bích Xuân như bị sét đánh vậy.

Cô ta lao tới và nhặt những tấm hình đó lên.

Đột nhiên phát hiện rằng đó chính là những tấm hình cô ta ăn chơi trác táng với những người đàn ông khác nhau vào nhiều thời điểm.

“Cậu cả Lệ, những tấm hình này đều là giả, chắc chắn có người vu oan cho tôi nên cố ý ghép thành đấy!”

Tô Bích Xuân vừa mới bắt đầu kêu oan thì bị Lục Anh Khoa lạnh lùng ngắt lời: “Cô Tô, sớm đã biết cô sẽ nói những tấm hình này là ghép. Vì vậy vẫn còn video trong đây, đều là những bạn trai mà cô đã thay đổi trong năm năm qua, có cần xem qua không?”

Tô Bích Xuân kinh ngạc lùi về sau, sắc mặt trắng bệch.

Cô ta mở miệng ra, nhưng cuối cùng vẫn không nói được lời nào.

Lệ Hữu Tuấn mặt mày tối sâm, từng bước tiến lại gần: “Một người phụ nữ chưa đủ mười bốn tuổi đã có bạn trai rồi, mười sáu tuổi đã đi phá thai, mười tám tuổi đã đổi hơn hai mươi mấy người bạn trai, làm thế nào đột nhiên lại trở thành gái còn trinh rồi?”

“Anh…”

Tô Bích Xuân hoàn toàn không có gì để nói.

Cô ta toàn thân run rẩy, sắc mặt tái xanh.

Bây giờ, đầu óc của cô ta hoàn toàn trống rỗng.

Làm thế nào đây?

Lệ Hữu Tuấn…anh thực sự đã phát hiện ra Tồi.

Bỗng nhiên định thần lại, cô ta “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Lệ Hữu Tuấn: “Cậu Lệ, em biết chuyện này là em sai.

Nhưng em có nỗi khổ tâm đấy! Chính là vì em đã yêu anh từ cái nhìn đầu , nên mới muốn anh nghĩ rằng em là một cô gái còn trinh”

“Điều này đúng là em đã sai, em không nên gạt anh. Em đã nhiều lần muốn nói thật với anh, nhưng chính vì quá yêu anh, nên em không thể nào nói ra được.”

Lệ Hữu Tuấn tựa cười như không: “Trong thời gian năm năm mà đã thay đổi mười mấy người bạn trai, cô đã yêu tôi đến thế sao?”

Tô Bích Xuân sắc mặt trắng bệch.

Đột nhiên che mặt khóc thảm thiết: “Hu hu hu… Em cũng là một người phụ nữ bình thường mài Nhất là kể từ khi cùng anh thác loạn vào đêm đó thì em đã nếm được mùi vị rồi. Nhưng năm năm tới, anh hoàn toàn không đụng vào em, thì em có thể làm sao?”

Tô Bích Xuân sợ hãi run lên.

Cô ta biết rằng lừa dối Lệ Hữu Tuấn sẽ có kết cục như thế nào.

Nhưng nếu không tiếp tục che lấp những lời nói dối này, để Lệ Hữu Tuấn biết được anh bị một người phụ nữ lừa dối suốt năm năm trời…

Tô Bích Xuân không dám nghĩ tới sẽ có hậu quả gì!

Đột nhiên, chiếc cảm bị ai đó véo mạnh.

Tô Bích Xuân buộc phải ngẩng đầu lên.

Cô ta nhìn ánh mắt dữ tợn của Lệ Hữu Tuấn, không khỏi toàn thân run rẩy: “Cậu, cậu Lệ, anh tin em..”

“Đưa cô ta đến Diệp Sắc, khi sự việc chưa được điều tra rõ thì không được phép thả ra!”

Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng nói rồi hất tay đi.

Trực tiếp khiến cho Tô Bích Xuân ngã nhào xuống đất.

Tô Bích Xuân khi nghe thấy hai từ “Diệp Sắc”, lập tức sợ đến đôi môi tái nhợt.

Cô ta cố gắng vùng vẫy năm bò trên mặt đất: “Không được, cậu cả Lệ, anh không thể đối xử với em như vậy! Anh không thể đưa em đến Diệp Sắc, em không đi, em không đi đâu!”

Diệp Sắc.

Đó là một nơi giải trí.

Đó là một lò đốt tiền của đàn ông.

Nhưng lại là cơn ác mộng của phụ nữ.

Khi người phụ nữ bị gửi đến nơi như vậy, không có gì khác hơn là cùng uống rượu và ngủ cùng.

Và ở nơi đó, người phụ nữ chỉ cần đã bước vào thì hoàn toàn không thể bước ra lại.

Ở trong đó, phụ nữ chính là đồ chơi.

Chỉ cần đưa đủ giá, cho dù khách hàng có b**n th** đến mấy, độc ác đến mấy, bạn cũng phải cắn răng chịu đựng.

Vài năm trước, người ta đã đồn răng trong đó không biết có bao nhiêu người phụ nữ đã bị chơi đến chết.

Lệ Hữu Tuấn từ trên cao nhìn xuống Dùng khăn giấy lau đầu ngón tay của mình, nở nụ cười khát máu và kinh khủng: “Nếu để tôi phát hiện ra cô còn dám gạt tôi, thì chuẩn bị sẵn sàng sẽ chết già trong Diệp Sắc nhé”

Sau khi nói xong, Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng ném khăn giấy lên mặt của Tô Bích Xuân.

Sau đó..

Lạnh lùng quay người rời khỏi: Tô Bích Xuân đã bị doạ sợ rồi.

Cô ta liều mình đuổi theo ra ngoài, kinh ngạc gào thét lên: “Lệ Hữu Tuấn, anh không thể đối xử với em như vậy! Anh không thể đưa em đến nơi đó được! Lệ Hữu Tuấn… Lệ Hữu Tuấn!”

Cô ta vừa mới chạy ra cửa thì bị mấy tên vệ sĩ do Lục Anh Khoa đưa đến ấn xuống đất.

Tô Bích Xuân nằm xuống đất, điên cuông hét lên “Cậu cả Lệ, xin anh, buông tha cho em đi!

ha cho em đi! Em thề, sau này sẽ không gây sự với Tô Kim Thư nữa, xin anh, cho em một con đường sống!”

Lục Anh Khoa nhìn Tô Bích Xuân nước mắt nước mũi đầm đìa.

Cô ta lúc này vừa điên cuồng vừa thảm hại.

Đâu còn vẻ kiêu ngạo hống hách thường ngày nữa?

Người phụ nữ này đúng là quá tham lam, quá to gan rồi!

Ngay từ khi cô ta nói một lời nói dối tày trời thì nên đoán được cuối cùng giấy cũng không thể gói được lửa.

Chiếc Rolls-Royce màu đen đã biến mất, Tô Bích Xuân hoàn toàn tuyệt vọng.

Ở trong xe.

Lệ Hữu Tuấn nheo mắt lại bỗng nhiên mở to ra: “Tô Duy Hưng hôm nay lén lút chạy ra khỏi nhà trẻ sao?”

Lục Anh Khoa liền gật đầu: “Đúng vậy.

Đúng như những gì sếp đã đoán, c** nh* thực sự đã đến trung tâm giám định ADN của thành phố”

Đột nhiên siết chặt nắm đấm lại, Lệ Hữu Tuấn cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay của mình.

Trong mắt anh loé lên ánh nhìn sâu xa.
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 144


Chương 144: Tôi cho cô tiền rời khỏi Lệ Hữu Tuấn

“Còn nữa, sếp ạ, đã tra ra được người mà mấy ngày trước điều tra chuyện của anh rồi”

Giọng nói của Lục Anh Khoa, khiến cho trong mắt của Lệ Hữu Tuấn đang cúi đầu cài khuy tay áo thoáng qua một sự lạnh lùng “Nói”

Lục Anh Khoa do dự một hồi, rồi đưa thông tin qua: “Là cô Lê.”

Đầu ngón tay của Lệ Hữu Tuấn khẽ dừng lại, anh đưa tay ra nhận lấy thông tin, tao nhã lướt nhìn.

Lục Anh Khoa tiếp tục giải thích: “Cô Lê dường như đang cử người đi điều tra người phụ nữ đã từng tiếp xúc qua với sếp”

Lệ Hữu Tuấn lật đến thông tin ở trang cuối cùng, trên đó bỗng xuất hiện tấm hình của Tô Kim Thư.

Anh ném thông tin sang thản nói: “Điều tra đến đâu rỉ Lục Anh Khoa nhìn tấm hình của Tô Kim Thư, thành thật nói “Có lẽ đã điều tra đến mợ chủ rồi ạ”

“)* Lạnh lùng khịt mũi, áp suất không khí xung quanh Lệ Hữu Tuấn giảm xuống, trên mặt hiện lên vẻ khó chịu: “Xem ra, ngôi sao Lê dạo này rất nhàn rỗi nhỉ”

Một lúc sau, Lệ Hữu Tuấn chuyển chủ đề: “Chuyện của nhà họ Cố thế nào rồi?”

“Cổ phiếu của nhà họ Cố sụt giảm nghiêm trọng, bây giờ đã nộp đơn phá sản rồi, toà án đã khoá tài khoản của gia đình họ.

Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì mấy ngày này có lẽ sẽ đến biệt thự của nhà họ Cố để thu nhà. Lục Mặc Thâm đã nói rồi, ai dám cho nhà họ Cố vay tiền, chính là chống lại nhà họ Lục”

“Hành động khá nhanh đấy”

“Sếp, anh thực sự định hợp tác với nhà họ Lục sao?”

“Một liên minh mạnh mẽ, tôi vốn đã có ý † bên, bình muốn hợp tác với tập đoàn Lục tỉ chẳng qua là mượn tay của Lục chơi cho vui thôi.”

Lệ Hữu Tuấn đứng dậy: “Gửi những thông tin mà cậu vừa điều tra được cho Lục Mặc Thâm. Lê Duyệt Tư nhàn rỗi như vậy, với tư cách là chồng chưa cưới, nên quan tâm thật tốt mới phải.”

Tô Kim Thư vừa ăn xong cơm trưa liền nhận được một cuộc gọi.

Nhìn thấy ba chữ Lê Duyệt Tư hiện trên màn hình, cô vô thức dụi mắt.

Cô không nhìn nhầm, đúng là Lê Duyệt Tư.

Vị ngôi sao lớn này không phải bận đến chổng vó lên trời sao?

Sao đột nhiên lại có thời gian gọi điện cho mình.

Tuy rằng cảm thấy vô cùng nghỉ ngờ, nhưng Tô Kim Thư vẫn nhanh chóng trả lời điện thoại: “A lô?”

Giọng nói bình thản của Lê Duyệt Tư vang lên: “Tôi đang ở trước cửa Lan Ly, bây giờ cô có thời gian để ra nói vài câu không?”

Giọng nói này đúng là của Lê Duyệt Tư.

Mặc dù Tô Kim Thư không hề muốn cuốn vào trong chuyện của cô ta với Lệ Hữu Tuấn, nhưng bây giờ người ta đã kiếm đến tận cửa rồi, cô có từ chối cũng không được.

Sau một hồi im lặng: “Được, tôi ra đây”

Mười phút sau, Tô Kim Thư bước ra khỏi cổng Lang Ly.

Từ xa đã nhìn thấy chiếc xe Bentley màu đen dừng ở lối vào bên hông cửa trường, thỉnh thoảng lại thu hút lấy sự chú ý của một số học sinh.

Tô Kim Thư đi tới, đã nhìn thấy trợ lý Na Na của Lê Duyệt Tư đứng ở bên cạnh xe.

“Lên xe đi, người đang ở bên trong.”

Na Na vẫn luôn không có ấn tượng tốt với Tô Kim Thư.

Lúc này mở miệng lên tiếng ngập tràn sự thù địch, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

Tô Kim Thư không quan tâm đến cô ta, đi thẳng lên xe.

Đây là một chiếc xe bảo mẫu rất rộng rãi, Lê Duyệt Tư tao nhã ngồi ở băng ghế sau, toàn thân toát lên vẽ kiêu hãnh bẩm sinh.

Tô Kim Thư sau khi lên xe thì lên tiếng trước“Chị Duyệt Tư, cô kiếm tôi à?”

Trên mặt của Lê Duyệt Tư xuất hiện nụ cười đặc trưng: “Xin lỗi, bởi vì tôi là người của công chúng, không thể tuỳ tiện xuống xe, nên có những lời tôi sẽ trực tiếp nói ở trong xe với cô, cô không phiền chứ?”

“Dĩ nhiên là không rồi”

Lê Duyệt Tư thu lại nụ cười theo thói quen, nói rất bình tĩnh: “Vào ngày hôm đó trong khách sạn, cô không phải lần đầu tiên gặp Hữu Tuấn đúng không?”

Tô Kim Thư cau mày.

Cô Lê Duyệt Tư không thể nào kiếm mình tán gẫu mà.

Cô cụp mất xuống: “Chuyện này, sao cô Lê không đi hỏi cậu cả Lệ thế?”

Lê Duyệt Tư mỉm cười: “Nói cũng đúng, Hữu Tuấn là khách hàng lớn của cô, chuyện của anh ấy, cô đúng là không thể tuỳ tiện nói ra”

Tô Kim Thư lập tức cau mày lại.

Lê Duyệt Tư hất tóc kiêu ngạo: “Kim Thự, tôi biết cô không yêu anh ấy, cô cũng nên biết rõ, anh ấy ở bên cạnh cô cũng không phải là vì yêu. Tôi thành thật nói cho cô biết, là vì anh ấy không tài nào đối mặt được với tin tức tôi đính hôn với người đàn ông khác nên mới chọn một người thay thế. Không lẽ không có ai nói cho cô biết, cô với tôi có hơi giống nhau sao?”

Tô Kim Thư không lên tiếng “Cô cần tiền, còn anh ấy thì vừa hay cần một người phụ nữ”

Lê Duyệt Tư vừa nói vừa lấy trong túi xách ra một tấm thẻ vàng đen: “Nếu cô rời khỏi anh ấy, cô cần bao nhiêu tiền thì tôi cũng sẽ cho cô. Theo điều tra của tôi, nhà họ Tô bây giờ đã phá sản rồi, nếu như cô chấp nhận điều kiện này của tôi, tôi sẽ kiếm người giúp nhà họ Tô. Cô suy nghĩ rõ ràng, điều kiện này đối với cô là không hề bất lợi. Cô là người giỏi cả về nhân phẩm và học thức, sau khi có được khoản tiền này, cô có thể phát triển sự nghiệp của mình tốt hơn, thậm chí có thể tự mình mở một căn bệnh viện sau khi tốt nghiệp”

Khoé miệng của Tô Kim Thư cuối cùng cũng nở ra một nụ cười.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Lê Duyệt Tư: “Một điều kiện tốt như vậy, nếu như tôi không chấp nhận, có phải là có chút không biết điều không”

“Tôi tin cô là một người thông minh, không cần thiết vì một chút lòng tự trọng vô giá trị mà chống đối với số tiền nhiều như vậy”

Lê Duyệt Tư vừa nói vừa đưa tấm thẻ vàng đen đến trước mặt Tô Kim Thư: “Tôi nợ Lệ Hữu Tuấn rất nhiều, e rằng cả đời này sẽ không trả hết. Nhưng tôi không muốn hạnh phúc cả đời này của họ sẽ lãng phí vào tay một người sai lầm, cô hiểu ý tôi chứ?”

Tô Kim Thư cầm lấy tấm thẻ vàng đen kia, đang vui chơi vu vơ trong tầm tay: “Theo lời của cô Lê, nếu tôi là người sai thì ai mới là đúng? Là cô Lê sao?”

Nói xong, cô ngẩng đầu lên: “Nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, thì vừa rồi hình như cô có nói là đã đính hôn với người khác rồi. Nếu đã đính hôn rồi thì tại sao còn phải nắm lấy Lệ Hữu Tuấn không buông vậy, không lẽ cô không sợ chồng chưa cưới của cô không vui sao?”

Gương mặt căng thẳng của Lê Duyệt Tư đột nhiên tối sầm lại: “Cô đang mỉa mai tôi à?”

“Sai rồi, tôi chỉ là đang nhắc nhở cô.”

Tô Kim Thư trả lại tấm thẻ đen đó, trên mặt nở một nụ cười nhạt: “Cô Lê có bao giờ nghĩ rằng, cô có thể điều tra được tôi thì cậu cả Lệ hiển nhiên cũng sẽ điều tra được cô. Tôi nhớ điều anh ấy ghét nhất chính là người khác lo chuyện bao đồng, vì vậy cô Lê, cô bây giờ không nên tỏ ra thái độ vị chúa cứu thế để giải cứu tôi. Mà nên suy nghĩ, đối phó với cậu cả Lệ như thế nào mới là điều quan trọng nhất.”

Sắc mặt của Lê Duyệt Tư hoàn toàn tối sâm lại.

Cô ta đang định lên tiếng thì điện thoại đột nhiên reo lên.

Tô Kim Thư vô thức liếc nhìn màn hình một cái.

Mặc dù không nhìn rõ tên ở trên đó, nhưng bức ảnh cuộc gọi đến là một tấm hình chụp chung của Lê Duyệt Tư và một người đàn ông.
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 145


Chương 145: Kết quả giám định ADN

Cuộc gọi này có lẽ là do chồng chưa cưới của cô ta gọi đến.

“Xem ra, cô Lê sắp tới sẽ rất bận rộn, có lẽ sẽ không có thời gian đối phó tôi rồi nhỉ, tạm biệt”

Nở ra một nụ cười ngọt ngào, Tô Kim Thư kéo cửa xe ra và bước ra ngoài.

Khi xuống xe, cô vẫn duy trì nụ cười ngọt ngào, vẫy tay với chiếc xe Bentley: “Thượng lộ bình an”

Đợi đến khi chiếc xe Bentley hoàn toàn biến mất, sắc mặt của cô mới hoàn toàn trở lại bình thường Đúng thật là.

Cô nhận thấy kể từ khi cô quen biết với Lệ Hữu Tuấn, bản thân mình giống như đã biến thành một kẻ phá rối Ai cũng muốn bước lên giẫm cô một chân vậy.

Hai ngày sau.

Một bóng người nhỏ sau khi nhìn xung quanh một lượt thì nhanh chóng bước lên xe buýt.

Xe buýt vừa mới lăn bánh Thì cậu nhóc đã lấy điện thoại ra, có vẻ như đang gọi cho ai đó.

Sau khi nói vài câu thì cậu bé liền ngắt máy, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ.

Tô Duy Hưng không biết rằng, có một chiếc xe Lincoln màu đen đang ở sau chiếc xe buýt chưa đầy năm mươi mét.

Lục Anh Khoa từ từ quay cửa sổ xe lên: “Sếp, c** nh* hình như đang nói chuyện điện thoại với ai đó, giống như đã hẹn với ai vậy”

“Ba ngày nữa, sẽ có kết quả kiểm tra ADN”

Sau khi Lệ Hữu Tuấn vừa dứt lời, trong xe lập tức im lặng hẳn.

Chiếc xe buýt sau khi đi được hơn hai mươi phút thì dừng lại.

Tô Duy Hưng từ chiếc xe buýt nhảy xuống và nhanh chóng bước vào một căn bệnh viện, trông rất thạo đường.

“Sếp, đó không phải là bệnh viện trung †âm Ninh Lâm sao?”

Lệ Hữu Tuấn trầm ngâm một hồi Tô Duy Hưng muốn đi làm xét nghiệm ADN, nhưng cậu bé còn quá nhỏ, những nhân viên y tế đó có thể sẽ không xem lời của cậu bé là thật.

Vì vậy, cậu bé nhất định phải kiếm một người mà bản thân có thể tin tưởng.

Vậy thì chỉ có…

Quả nhiên, khi Lệ Hữu Tuấn ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa bệnh viện, thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Chú Nhan, đã có kết quả chưa ạ?”

Tô Duy Hưng nhìn lấy Nhan Thế Khải đang ngồi xổm trước mặt mình với đôi mắt long lanh.

Sắc mặt của Nhan Thế Khải có chút khó coi, anh ấy khẽ cau mày, giọng điệu nghiêm trọng: “Kết quả quả thực đã ra rồi. Nhưng trước tiên cháu có thể nói cho chú biết không? Đây rốt cuộc là xét nghiệm ADN của cháu với ai thế?”

Tô Duy Hưng cắn môi, dường như có chút bối rối.

“Duy Hưng, chú biết cháu không giống với những đứa trẻ khác. Cháu từ nhỏ đã rất thông minh, cho nên cháu mới giấu mẹ cháu qua đây, cùng người khác làm xét nghiệm ADN. Nhưng chuyện này không phải là một chuyện nhỏ, cháu nhất định phải nói cho chú biết, người đàn ông này rốt cuộc là ai”

Nhan Thế Khải vẫn luôn rất yêu thương hai đứa bé, đây cũng là lần đầu tiên Tô Duy Hưng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm nghị của anh ấy.

Sau khi do dự một hồi, Tô Duy Hưng lấy một tấm hình từ trong túi ra.

Nhan Thế Khải nhận lấy tấm hình đó, sau khi anh ấy nhìn rõ người trong tấm hình rốt cuộc là ai thì đột nhiên biến sắc.

Bởi vì tấm hình trong tay anh ấy lại là Lệ Hữu Tuấn!

“Tại sao cháu lại…”

145-1-1.jpg


Sau khi Tô Duy Hưng vừa dứt lời, Nhan Thế Khải đột nhiên siết chặt năm đấm lại.

Bản báo cáo giám định trong tay bị anh ấy siết thành một nắm.

Anh ấy thở dài nặng nề, như thể phải đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.

Anh ấy đưa báo cáo giám định cho Tô Duy Hưng: “Cháu tự xem đi”

Tô Duy Hưng mặc dù chỉ có bốn tuổi, nhưng cậu bé đã nhận diện được hầu hết các chữ.

Nhìn thấy Nhan Thế Khải cứng đờ đưa báo cáo giám định qua, cậu bé nhanh chóng mở túi ra, nhanh nhẹn lật đến trang cuối cùng.

Lúc này, Lệ Hữu Tuấn đang ngồi trong chiếc xe Lincoln, trong lòng cũng thắt lại khó tả.

Qua tấm kính dày đặc, anh nhìn chäm chằm vào biểu cảm của Tô Duy Hưng.

Anh phát hiện cậu nhóc này không biết đã nhìn thấy những gì, đột nhiên lại sững sờ.

Một lúc sau, cậu bé đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe nhìn lấy Nhan Thế Khải “Chú Nhan, chắc chắn là không sai đúng không ạ?”

Ánh mắt của Nhan Thế Khải sâu xa, anh ấy bất giác liếc nhìn về phía ven đường.

Chợt nhìn thấy chiếc xe Lineoln đang đậu ở bên đường.

Tài xế ngồi ở hàng ghế đầu rất quen mắt.

Nhìn thoáng qua, anh liền nhận ra đó chính là cấp dưới đi theo Lệ Hữu Tuấn.

Sắc mặt đột nhiên trở nên buồn bã, Nhan Thế Khải đưa tay ra sờ vào đầu của Tô Duy Hưng: “Đây là báo cáo của tổ chức quyền uy, đương nhiên là sẽ không sai rồi”

Tô Duy Hưng sắc mặt tái nhợt.

Sau một hồi sửng sốt, cậu bé đưa tay ra xé bản báo cáo giám định thành từng mảnh, nhanh chóng chạy ra ngoài.

“Duy Hưng”

Nhan Thế Khải sắc mặt thay đổi, đang chuẩn bị đuổi theo.

Nhưng Duy Hưng đã chặn một chiếc xe buýt lại và nhanh chóng ngồi lên trên.

Nhan Thế Khải đuổi đến bên đường thì xe buýt đã nổ máy, anh ấy chỉ đành bất lực đứng yên tại chỗ.

Nằm đấm buông thống bên hông đột nhiên siết chặt lại, trên mặt anh ấy lộ ra vẻ áy náy: Xin lỗi.

Chú thực sự không thể từ bỏ mẹ của các cháu được.

Nếu như đó là một người khác, có lẽ…Nhan Thế Khải thở dài thườn thượt rồi quay người trở lại bệnh viện.

Cửa xe Lincoln được mở ra, Lệ Hữu Tuấn sải chân dài bước đến bên cạnh thùng rác.

Nhặt lấy bản báo cáo giám định ADN vụn vặt.

Anh ghép nó lại đến trang cuối cùng, bỗng nhiên nhìn thấy trên đấy hiển thị, hai người không có quan hệ cha mẹ – con cái.

Đột nhiên siết chặt nắm đấm lại, ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn bỗng trở nên u ám.

Sao lại có thể được?

Tô Duy Hưng lại không phải là con của anh?

Lệ Hữu Tuấn vốn tưởng mọi thứ đều đã xua tan mây mù, lập tức có được sự thật.

Nhưng vào lúc này, sự xuất hiện đột ngột của bản xét nghiệm ADN lại giáng đòn cảnh tỉnh xuống cho anh Nếu như Tô Duy Hưng không phải là con của anh, vậy người ở cùng với anh năm năm trước, thì cũng rất có thể không phải là Tô Kim Thư.

Không lẽ ký ức cơ thể của anh đối với Tô Kim Thư thực sự chỉ là một sự trùng hợp?

Sắc mặt của Lệ Hữu Tuấn ngay lập tức trở nên vô cùng u ám Lục Anh Khoa đứng bên cạnh anh cũng nhìn rõ bản báo cáo giám định, anh ta dường như có chút do dự: “Sếp, mẫu máu của cô nhỏ và c** nh* đã được đưa đến bên Tân Tấn Tài rồi ạ. Có cần tiếp tục tiến hành xét nghiệm ADN không ạ?”

Hai tay của Lệ Hữu Tuấn đã vặn bản báo cáo xét nghiệm ADN vỡ vụn thành một nằm
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 146


Chương 146: Cậu chủ Lệ, anh đang đợi tôi sao?

Giờ phút này trong lòng Lệ Hữu Tuấn rất lo lắng, căn bản là không rảnh đi trả lời câu hỏi của Lục Anh Khoa.

Đột nhiên anh xoay người lên xe.

146-1-3.jpg


Tô Kim Thư trực tiếp bị tin tức này làm kinh ngạc đến ngẩn ngơ, “Tiền bối anh nói cho em biết, nó lấy mẫu máu của ai.”

Nhan Thế Khải sửng sốt một chút, vẫn nói rõ ra: “Lệ Hữu Tuấn”

“Cái gì?”

Vốn Tô Kim Thư vừa đi trên đường vừa nghe điện thoại đến lúc nghe đến đoạn này, trực tiếp trợn tròn mắt.

Cô há miệng đứng tại chỗ không dám tin Con trai thực sự có chỉ số thông minh rất cao, thực thông minh.

Hơn nữa chưa bao giờ làm những chuyện không nằm chắc, nó làm như vậy nhất định là có lý do của nó.

“Duy Nhất nói với anh, năm năm trước Lệ Hữu Tuấn từng xuất hiện ở khách sạn Ái Lệ Ti, hơn nữa anh ta cũng bị dị ứng với đậu phông. Hơn nữa có một lần, nó đã kiểm tra với Vương Tiến Phát thì phát hiện cũng không có quan hệ cha con gì, cho nên nó nổi lòng nghi ngờ. Hai ngày trước đã lấy được mẫu máu của Lệ Hữu Tuấn đưa tới.”

Tô Kim Thư không dám tin, bưng kín miệng.

Tất cả chuyện này, thế mà cô không biết gì hết Tim Tô Kim Thư đập thình thịch, sau một lát cô do dự: “Đàn anh, kết quả kiểm nghiệm kết quả thì sao?”

Lúc cô nói lời này, trong giọng nói mang theo chút khẩn trương mà ngay cả chính cô cũng không phát hiện ra, thậm chí còn có một tia chờ đợi.

Dường như đã nhận ra sự khẩn trương và lo lắng của Tô Kim Thư đầu bên kia điện thoại, trong lòng Nhan Thế Khải nhói lên từng đợt.

Thực ra Tô Kim Thư khẩn trương như vậy, cũng là bởi vì trong lòng cô ấy vẫn ôm một tia hi vọng chăng?

Cô cũng hy vọng Tô Duy Nhất và Tô Chỉ Chỉ chính là con của Lệ Hữu Tuấn sao?

Sự ghen tị và không cam lòng đột nhiên nổi lên, Nhan Thế Khải nặng nề nói ra một câu: “Xem xét kết quả xét nghiệm, bọn họ cũng không có quan hệ cha con nào.”

“Không có…”

Tô Kim Thư cúi đầu nỉ non một câu.

Vốn cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng.

Ngay cả chính cô cũng không biết, rốt cuộc là cô đang thở phào nhẹ nhõm hay là thất vọng.

“Em đã biết.”

146-2-2.jpg


Sau khi biết được mình có thể là con trai của Lệ Hữu Tuấn, Tô Duy Nhất nhất định rất vui vẻ?

Nhưng mà tờ giấy giám định cha con kia lại làm hi vọng của bé tan biến, sau đó chắc chắn nó sẽ rất khó chấp nhận.

Tô Kim Thư hiện tại vô cùng muốn tìm ra con trai mình.

Lúc Tô Kim Thư tới trạm xe của tuyến xe số hai mươi tám, cô vừa mới mới vừa xuống xe, liền thấy bên trong bến xe, một chiếc Lincoln xa hoa đang dừng ở đó.

Dù chiếc xe kia cố gắng khiêm tốn, nhưng dáng người đang đứng tựa vào thân xe lại làm cho mắt sáng của Tô Kim Thư rực lên.

“Lục Anh Khoal”

Tô Kim Thư vội vàng chạy qua Chẳng qua cô mới vừa hô tên của Lục Anh Khoa, liền nhìn thấy anh xoay người lại ra hiệu nhỏ tiếng với mình.

Tô Kim Thư sửng sốt một chút Cô chạy chậm lại, nghi ngờ bước nhẹ qua.

Đến lúc cô bước đến bên cạnh xe, thấy một cảnh trước mắt, mắt đột nhiên đỏ lên.

Chỉ thấy cửa sau xe Lincoln mở ra, Lệ Hữu Tuấn ngồi ở trên đó, bóng dáng nhỏ nhỏ của Tô Duy Nhất đang cuộn lại trong lồng ngực anh.

Hai người họ đều đang ngủ Thắng nhóc kia đang nằm chặt vạt áo của Lệ Hữu Tuấn, hốc mắt hồng hồng, dường như vừa mới khóc xong.

Mặt mày Lệ Hữu Tuấn thường ngày lạnh như tiền, giờ phút này lại vô cùng dịu dàng.

Lục Anh Khoa đè thấp tiếng nói: “Sau khi cậu chủ nhỏ nhìn thấy kết quả xét nghiệm thì rất đau lòng, một mình chạy đi, Boss lo lắng cho nên theo lại đây”

Mắt Tô Kim Thư càng đỏ, nước mắt lưng tròng.

“Boss nhìn thấy cậu chủ nhỏ khóc vô cùng đau lòng, nên tới đó ôm cậu ấy. Nói cho cậu ấy, cho dù boss không phải là ba ruột của cậu ấy, thì ngài ấy cũng sẽ yêu thương cậu ấy như ba ruột.”

Rốt cục, nước mắt của Tô Kim Thư: không kìm được nữa Cô bụm miệng, tùy ý để nước mắt to như hạt đậu rơi xuống.

Cô không dám khóc thành tiếng, sợ quấy nhiễu cha con trên xe.

Nếu.

Nếu, bọn họ thật sự là cha con ruột, thì thật là tốt biết bao!

Thời gian rất nhanh đã là cuối tuần.

Bởi vì Tô Kim Thư phải học ở Lan Ly, cho nên vì công tác, trừ khi có chuyện gì quan trọng, nếu không thì cô sẽ ở kí túc xá trong trường học từ thứ hai đến thứ sáu.

Cô vừa mới sắp xếp mọi thứ chuẩn bị về nhà, thì tiếng chuông di động vang lên.

Là một tin nhắn ngắn.

Tô Kim Thư vừa thấy, là thông báo thanh toán thành công của bệnh viện Hà Hải.

Ba trăm triệu.

Nhìn thấy tin nhắn thông báo này, trong lòng Tô Kim Thư ngũ vị tạp trần Từ sau khi đón Tô Duy Nam về, mỗi tháng đều cần một khoản phí chữa bệnh.

€ó lẽ này ba trăm triệu này đối với người khác thì không tính là cái gì.

Nhưng mà đối với Tô Kim Thư mà nói, là một con số lớn.

Mấy tháng qua, tất cả phí bệnh viện đều do Lệ Hữu Tuấn một mình gánh chịu.

Càng là như vậy, thì trong lòng cho Tô Kim Thư càng thêm khó chịu.

Bởi vì ba trăm triệu này sẽ làm cho Tô Kim Thư cảm thấy như đang được Lệ Hữu Tuấn bao nuôi vậy.

Nếu như không được bao lâu, bệnh tình của anh trai có chuyển biến tốt đẹp, vậy muốn phẫu thuật thì lại cần thêm một khoản tiền lớn nữa Xem ra mình phải mau chóng liên hệ với đội ngũ bác sĩ.

Cân nhắc vấn đề nên kiếm tiền như thế nào, Tô Kim Thư vừa mới đi ra khỏi Lan Ly, liền nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đang dừng cách đó không xa.

Kia không phải chiếc Rolls-Royce của Lệ Hữu Tuấn sao?

Sao anh ấy lại ở đây?

Dường như người trong xe đã nhìn thấy Tô Kim Thư, rất nhanh liền chạy đến trước mặt của cô.

Lục Anh Khoa xuống xe, thay cô mở cửa xera Tô Kim Thư nghiêng đầu nhìn, liền thấy Lệ Hữu Tuấn đang ngồi phía sau Cô biết mình phải ngoan ngoãn lên xe, “Cậu chủ Lệ, anh là đang đợi tôi sao?”

Lệ Hữu Tuấn vẫn cúi đầu lật xem tài liệu không thèm ngẩng lên một cái, “Tiện đường.”
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 147


Chương 147: Cô cảm thấy tôi đang rất rảnh rỗi?

Tiện đường?

Lục Anh Khoa nghe thấy hai chữ này, khóe miệng nhịn không được co rút.

Bên này chính là thành Bắc.

Tòa nhà của tập đoàn Lệ thị ở thành Nam.

Chính anh phải chạy xe suốt bốn mươi phút mới đến được đây, nhưng lại phải dừng ở ngã tư tận mấy chục phút.

Đây là tiện đường trong miệng của boss miệng?

Nhưng mà những lời này Lục Anh Khoa chỉ dám nói thầm trong lòng, đương nhiên là không dám nói ra Chờ Tô Kim Thư an toàn lên xe, anh ta yên lặng đạp chân ga Chỉ có Tô Kim Thư mang vẻ mặt ngốc nghếch gật gật đầu, ‘Ồ.”

Đến lúc này Lệ Hữu Tuấn mới bỏ tài liệu trong tay xuống, nhìn cô một cái: “Bổ túc cảm giác như thế nào?”

Tô Kim Thư cau mày liếc mắt nhìn anh một cái Lệ Hữu Tuấn gần đây có phải rảnh quá không vậy?

Nếu không tại sao rảnh rỗi tìm mình tám chuyện thế?

Chẳng lẽ gần đây công việc ở công ty không tốt lắm?

Trong lòng cô oán thầm, nhưng miệng thì vấn thành thành thật thật trả lời : “Tất cả đều tốt, thuận lợi, trước đó có quen một đàn anh bây giờ đang làm giám đốc bệnh viện. Mấy ngày hôm trước, anh ta gọi điện thoại cho tôi, kêu tôi cùng gia nhập đoàn bác sĩ…”

Lệ Hữu Tuấn nhíu mày, anh vô cùng nhạy cảm chuẩn xác bắt được hai chữ đàn anh.

Đang chuẩn bị mở miệng nói cái gì đó, chợt nghe thấy di động của Lục Anh Khoa đích vang lên: “… Được, tôi biết rồi.”

Cúp điện thoại, Lục Anh Khoa nhìn lướt qua kính chiếu hậu: “Boss, cô Lê đã xảy ra chuyện.”

Lệ Hữu Tuấn nhíu mày: “Như thế nào?”

“Tình huống cụ thể thì không rõ lắm, hình như là trong lúc đang quay thì nổi lên tranh chấp với người ta, bị người ta đẩy xuống cầu thang, hiện tại đang ở bệnh viện Hà Hải, đang hôn mê.”

Gương mặt Lệ Hữu Tuấn vô cảm, chỉ thản nhiên nói, “Đi bệnh viện.”

“Vâng”

Lục Anh Khoa phanh lại, vội vàng quay đầu xe, chạy qua khu phố nơi bệnh viện Hà Hải.

Tô Kim Thư ngồi bên cạnh anh, thỉnh thoảng nhìn lén Lệ Hữu Tuấn một cái.

Lời nói vừa rồi của Lục Anh Khoa, cô đều nghe được hết, cho nên hiện tại anh muốn đi xem Lê Duyệt Tư sao?

“Cậu chủ Lệ, để Lục Anh Khoa dừng bên kia chút đi, giao lộ phía trước là nhà ga, tôi có thể bắt xe quay lại”

Lệ Hữu Tuấn không thèm nâng mắt “Cùng đi với tôi.”

Tô Kim Thư không khỏi nhíu mày: Hai ngày trước Lê Duyệt Tư mang khí thế rào rạt chạy đến Lan Ly để gây sự với cô.

Bây giờ cô đối mặt với cô ta thế nào được?

Tô Kim Thư vốn đang tính toán tranh thủ một chút, ai biết Lệ Hữu Tuấn đột nhiên mở miệng : “Không phải các em đang muốn gặp nhau sao? Giờ lại đúng lúc.”

Tô Kim Thư lập tức liền ngây ngẩn cả người: Thế mà anh đã biết chuyện này?

Dường như là nhận thấy được tâm tình của Lệ Hữu Tuấn không tốt cho lắm, cho nên Tô Kim Thư cũng không mở miệng Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa số, không nhắc lại chuyện xuống xe trước đó.

20 phút sau, xe vững vàng dừng trước trung tâm bệnh viện.

Lệ Hữu Tuấn lạnh mặt đi tới cửa phòng bệnh, Na Na vừa thấy anh đến lập tức đứng lên: “Cậu chủ Lệ, rốt cục anh cũng đến đây.”

Chẳng qua cô ta còn chưa nói xong, liền nhìn thấy Tô Kim Thư đi theo sau anh, khuôn mặt kia nhất thời trầm xuống.

Lệ Hữu Tuấn không đáp, trực tiếp đẩy cửa đi rồi đi vào.

Chỉ thấy Lê Duyệt Tư nằm ở trên giường bệnh, trên đầu dường như đang quấn băng ic này đã tỉnh táo.

Lệ Hữu Tuấn quét một vòng trong phòng bệnh: “Anh ta đâu?”

Lê Duyệt Tư có chút lúng túng Điều này cô ta phải trả lời như thế nào?

Sao có thể nói là bởi vì cô ta điều tra chuyện Lệ Hữu Tuấn và Lục Mặc Thâm cãi nhau, nên anh đã giận dữ quay về đế đô ?

Lời này cô ta cũng không biết nên nói ra khỏi miệng như thế nào.

“Mặc sâm vừa mới nhận một án tử, gần đây anh ấy có chút bận rộn. Hơn nữa công việc của em có chút đặc thù, nên suy cho.

cùng thì anh ấy cũng không thế ở cạnh em, huống chỉ chút vết thương nhỏ ấy…”

“Não chấn động là vết thương nhỏ, còn chết mới được xem như là vết thương lớn?”

Lê Duyệt Tư sửng sốt một chút, không ngờ rằng Lệ Hữu Tuấn sẽ dùng giọng điệu nghiêm khắc đến như thế để nói chuyện với mình.

Cô bất đắc dĩ cười cười: “Anh biết em không có ý này mà “Ai, Kim Thư, sao cô lại tới đây?”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói kinh ngạc xen lẫn vui vẻ của Tân Tự Dạng.

Lê Duyệt Tư sửng sốt một chút, vẻ tươi cười trên mặt lập tức cứng lại Cô ta vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Tân Tự Dạng đang cùng Tô Kim Thư lại đây.

“Ôi, anh hai, sao anh lại ở đây? Mang chị dâu nhỏ của chúng em đến thăm đại minh tỉnh à?”

Chi dâu nhỏ?

Nghe nói như thế, Lê Duyệt Tư biến sắc.

Cô ta theo bản năng nhìn về phía Lệ Hữu Tuấn.

Lại thấy anh không nói gì, cũng không có mở miệng phủ nhận.

Với sự hiểu biết của mình đối với anh, anh không mở miệng tức là đang thừa nhận.

Cô ta nắm chặt tay, trên gương mặt Lê Duyệt Tư nháy mắt lộ ra vẻ phức tạp.

Cô ta tức giận chịu không nổi Nhưng mà vốn dĩ cô ta là một diễn viên, chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, sau đó, cảm xúc của cô ta lập tức được bình ổn Trên gương mặt Lê Duyệt Tư xuất hiện vẻ tươi cười xen lẫn chút xin lỗi: “Kim Thự, tôi không biết cô đang ở cùng với Hữu Tuấn, hóa ra hai người có hẹn à?”

Gương mặt Tô Kim Thư ra vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt nhìn cô ta lại mang theo chút trào phúng.

Cô đang chuẩn bị mở miệng thì lại bị Lệ Hữu Tuấn giành trước một bước: “Có”

Tô Kim Thư sửng sốt một chút.

Sao cô lại không nhớ rõ cô và Lệ Hữu.

Tuấn có hẹn nhỉ?

Lê Duyệt Tư vội vàng ngượng ngùng xin lỗi: “Kim Thư thực ngại quá. Na Na biết tôi ở Hà Hải thành bên này không bạn bè nào cả, hơn nữa Mặc Thâm lại bận quá , cho nên đã thoại cho Hữu Tuấn, nếu như hai người đã có hẹn thì đi trước đi thôi, đừng trễ nải chuyện chính.”

Khóe miệng Lệ Hữu Tuấn giương lên: “Lục Mặc Thâm bận quá nên không thể gọi, cho nên liền gọi điện thoại cho tôi, ý của cô là tôi đang rất rảnh?”

“Em không có ý này”

Tân Tự Dạng ở phía sau lại chêm vào: “Lời nói này, sao cứ như thể, tôi và đám Thẩm Tư Thần cũng không phải là bạn bè của cô vậy?”

Lê Duyệt Tư khó chịu nhíu mày: “Nếu như: anh lại đây thăm tôi, vậy cám ơn anh. Nếu không phải, thì phiền anh đi ra ngoài trước đi: “Đi ra ngoài thì đi ra ngoài, nếu ở trong thành Hà Hải cô cũng chỉ quen mỗi anh hai, chỉ có mỗi anh hai là bạn bè, đương nhiên tôi cũng không cần thiết phải ở đây.”

Nói xong lời này, Tân Tự Dạng xoay người bước đi ra ngoài Lệ Hữu Tuấn nhìn cô ta, “Ekip của cô đâu “Đạo diễn đã muốn báo cảnh sát, hiện tại mấy người kia hẳn là đang ở trong cục cảnh sát.”

“Bên này tôi sẽ liên hệ phía cảnh sát, nhưng tôi chỉ xử lí chuyện này đến đây thôi, còn lại thì tự cô và Lục Mặc Thâm giải quyết.”

Nói xong lời này, Lệ Hữu Tuấn liền xoay người rồi đi ra ngoài.

Trong phòng, cũng chỉ còn lại Tô Kim Thư và Lê Duyệt Tư.

Lê Duyệt Tư kiêu căng giật giật thân mình.

Cô ta nhìn Tô Kim Thư, mang theo tư thế của người thẳng cuộc: “Ngại quá, thực sự tôi không biết rằng hai người đang có hẹn.”

Tô Kim Thư đứng ở cửa, cũng không tiến vào: “Mặc kệ có hẹn hay không, thì cô cũng đoán được Lệ Hữu Tuấn chắc chắn sẽ đến đây, không phải sao?”
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 148


Chương 148: Ăn trong bát, nghĩ trong nồi

Lê Duyệt Tư cười nói: “Chúng tôi là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tôi bị thương, anh ấy đến thăm cũng không phải chuyện lạ gì.”

148-11.jpg


Nhìn thấy bóng dáng Tô Kim Thư xoay người tao nhã rời đi, Lê Duyệt Tư không thể chịu đựng được nữa, sắc mặt thay đổi.

Tô Kim Thư nói lời này rốt cuộc là có ý gì?

Cái gì mà ăn trong bát, nghĩ trong nồi?

Rõ ràng từ đầu tới cuối cô ta chỉ yêu mỗi mình Lục Mặc Thâm mà thôi?

Tô Kim Thư mới vừa đi ra khỏi cửa bệnh viện, điện thoại của cô liền vang lên.

“A lô, Thúy Vân?”

Đầu kia điện thoại , giọng nói của Lâm Thúy Vân dồn dập: “Kim Thư, An Nguyên đã xảy ra chuyện.”

Lâm ngang, là em trai của Lâm Thúy Vân.

“Sao lại thế này? Anh đừng sốt ruột, từ từ nói “Tình huống tôi cũng không rõ, hình như là đánh nhau với người khác, làm người ta bị thương, bị dẫn đến cục cảnh sát. Vốn ba mẹ tôi muốn nộp tiền bảo lãnh, cũng không biết vì sao, lúc nãy người lại bị bät đi, hơn nữa nghe nói còn bị đánh, ba mẹ tôi thì té xỉu. Cậu có thể sang đó h‹ giúp tôi được không? Bây giờ tôi đang quay ở bên ngoài, ngày mai mới có thể trở về.”

“Cậu nhắn địa chỉ cho tôi, tôi qua đó ngay lập tức.”

Tô Kim Thư cúp điện thoại, xoay người chạy về phía thang máy.

Cửa thang máy vừa mới mở ra, cô nhìn thấy Tân Tự Dạng đang mặc áo dài màu trắng bước ra: “Chị dâu nhỏ, chị định đi đâu vậy?”

Tô Kim Thư cũng không quay đầu, vội vàng đóng cửa thang máy.

Nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của cô, Tân Tự Dạng không hiểu ra sao.

Anh ta quay đầu nhìn lướt qua cửa phòng bệnh của Lê Duyệt Tư.

Thấy dáng vẻ hoảng hốt vừa rồi của chị dâu nhỏ, nhất định là bị người phụ nữ Lê Duyệt Tư kia bắt nạt.

Mắt anh ta đảo quanh, Tân Tự Dạng lấy ra di động, không chút do dự gọi vào một dãy số.

“Anh cả, vừa rồi em nhìn thấy chị dâu rất hoảng hốt, đau lòng chạy ra khỏi bệnh việt ngay cả khi em chào hỏi, thì chị ấy cũng không để ý tới em.”

“Sao lại thế?”

“Sao mà em biết được? Dù sao em thấy chị ấy đi ra khỏi phòng của đại minh tinh Anh hai, không phải em nói anh đâu, Lê Duyệt Tư gặp chuyện không may, đương nhiên sẽ có vị hôn phu của cô ta ra mặt. Anh còn chạy đến đây thăm cô ta, còn mang theo cả chị dâu nhỏ đến đây, là phụ nữ thì ai mà vui cho được… Alo alo?”

Tần Tự Dạng buồn bực nhìn màn hình di động đã tắt ngóm.

“Làm sao thế không biết, người ta còn chưa nói xong vụ châm ngòi ly gián đâu, thế mà đã cúp điện thoại.”

Lúc Tô Kim Thư vội vã chạy ra đi, bên ngoài trời đã sắp mưa Cô đội mưa gọi một chiếc xe taxi, đi thẳng đến đồn công an.

Nửa giờ sau, cô lấy chiếc áo khoác đã ướt đẫm, đi vào đồn công an.

“Xin chào, tôi muốn tìm cảnh sát Vương.”

Tô Kim Thư đi tới chỗ tiếp khách.

Người cảnh sát phụ trách tiếp đãi than nhẹ hai câu: “Sao lại thế này? Hôm nay đã có một đám đến tìm lão Vương rồi .

Nói xong anh ta quay đầu lại chỉ thấy người cảnh sát trung niên lớn tiếng: Vương lại có người đến tìm ông này.”

Vương cảnh sát đi ra, trong tay còn cầm một xấp tài liệu dày.

Ông ta nhìn Tô Kim Thư đang ướt đẫm với vẻ mặt nghỉ ngờ: “Xin hỏi cô là ai?”

Tô Kim Thư lau lung tung bọt nước trên mặt: “Xin chào cảnh sát Vương, tôi là chị của Lâm An Nguyên, bây giờ tôi có thể gặp cậu ấy được không?”

Cảnh sát Vương quay đầu lại nhìn lướt qua văn phong bên trong, ông ta do dự một lát, vẫn cau mày nói: “Vậy cô theo tôi vào đi”

Cách song sắt, Tô Kim Thư thấy được mặt mũi bầm dập của Lâm An Nguyên.

Giờ phút này cậu ta mang vẻ mặt vô cùng uể oải.

“An Nguyên, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Tô Kim Thư vừa thấy cậu ta, trên chiếc áo sơ mi dính không ít máu, nhất thời hết hồn, “Ai đánh cậu?”

Lâm An Nguyên ngẩng đầu nhìn Tô Kim Thư, rõ ràng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Cậu ta có chút phiên nào gãi gãi tóc: “Chị Kim Thư, sao chị lại tới đây? Có phải Lâm Thúy Vân ngu ngốc kia lại gọi điện thoại cho chị? Ai nha, nói không có việc gì , chỉ là đánh nhau chút thôi. Trước kia thường xuyên đánh nhau với người khác, qua không bao lâu, ba mẹ tôi sẽ lại bảo lãnh tôi ra ngoài thôi, chị đừng lo lắng, đi đi thôi!”

“Cậu nói bậy bạ gì đó? Nếu ba mẹ cậu có thể bảo lãnh cậu ra thì cậu sẽ chẳng vào lại đây. Cậu có biết vừa rồi cảnh sát Vương kia nói cái gì không? Đối phương tố cáo cậu có ý định mưu sát, cậu mau nói rõ ràng cho chị rốt cuộc sao lại thế này!”

“Cái gì, mưu sát?”

Lâm An Nguyên lập tức đứng lên, vẻ mặt vô cùng tức giận: “Tôi chẳng qua là lỡ tay đẩy cô ta một cái, sao lại biến thành mưu sát ? Người phụ nữ kia sợ là muốn tiền đến điên rồi”

“Mẹ cậu không có cách nào đưa cậu ra, đã lo lảng đến độ té xỉu. Chị cậu cũng đang trên đường tới, bây giờ cậu vẫn không chịu nới với chị, có phải hay không?”

Lâm An Nguyên ngây ngẩn cả người, anh ta không ngờ rằng chuyện lại nghiêm trọng đến mức này.

Nói như thế nào nhà họ Lâm cũng coi như là nhà giàu có số một số hai ở thành phố Hà Hải.

Cho dù anh ta có gây ra gì, chỉ cần có nhà họ Lâm ở sau lưng làm chỗ dựa, cùng lắm là bồi thường thêm chút tiền mà thôi, sao lại đến nông nỗi này?

“Nếu như cậu không chịu nói, thì bây giờ tôi sẽ rời khỏi đây.”

Tô Kim Thư gắn từng chữ, Lâm An Nguyên lập tức kích động đứng lên: “Kỳ thật, kỳ thật không phải tôi cố ý. Bạn gái tôi làm trong đoàn làm phim, hôm nay tôi qua đó thăm cô ấy. Ai biết, vừa mới đến cầu thang thì đụng phải trợ lí của người phụ nữ kia, miệng không sạch sẽ, đang bịa chuyện về chị, nói rằng chị đang được bao nuôi các thứ.”

“Thật sự là tôi quá tức giận nên chạy lại tranh cãi với cô ta, ai biết sau đó cô ta và Lâm Thúy Vân cùng nhau mắng tôi. Nhất thời dưới tình thế cấp bách tôi liền đẩy cô ta một phen, căn bản là tôi không dùng bao nhiêu sức, cũng không biết sao chuyện lại…”

Tô Kim Thư nhất thời quá sợ hãi: “Người phụ nữ cậu nói có phải là…”

Lâm An Nguyên có chút xấu hổ cúi đầu xuống: “Chính là cái gì mà… nữ thần quốc dân mới được phong, Lê Duyệt Tư.”

Hóa ra lại là cô ta.

Dưới chân Tô Kim Thư mềm nhũn, thiếu chút nữa không đứng vững.

“Chị Kim Thư, chị không sao chứ?”

Tô Kim Thư nhìn thấy gương mặt buồn bã của Lâm An Nguyên, mắt đỏ lên.

Ngay vừa rồi Lâm An Nguyên nói người cậu ấy đẩy là ai, Tô Kim Thư cũng đã suy nghĩ cẩn thận.
 
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Chương 149


Chương 149: Muốn cãi nhau?

Vì sao với thế lực như vậy của nhà họ.

Lâm, lại không thể giải quyết một chuyện nhỏ như vậy.

Tại sao đã nộp tiền bảo lãnh và ra ngoài, còn có thể lại một lần nữa bị bị bắt vào, còn bị đánh.

Đó là bởi vì Lệ Hữu Tuấn ra tay.

Tô Kim Thư lấy ra một khăn tay đưa vào: “Đừng sợ, chị sẽ nghĩ cách.”

Nói xong lời này, cô xoay người rồi đi ra ngoài.

Vị cảnh sát Vương kia nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của cô, không khỏi nói nhiều hơn một câu: “Vốn chỉ là một vụ xây xát nhỏ, nhưng mà người bị hại bên kia cứ đòi lập án, lại tố cáo mưu sát, chúng tôi cũng không có cách nào.

Nếu cô có cách nào liên lạc với bên bị hại, có thể hòa giải với bên kia, nói không chừng còn có đường sống”

Hòa giải?

Nếu là người khác, có lẽ còn có thể.

Nhưng bây giờ người bị thương chính là Lê Duyệt Tư, người ra tay giúp cô ta lại là Lệ Hữu Tuấn, điều này giải hòa thế nào?

Ngay tại lúc Tô Kim Thư thất thần, văn phòng cảnh sát bên kia, một người đàn ông mặc vest đen đi ra.

Anh vừa mới cúp điện thoại, khuôn mặt tuấn tú kia lạnh lẽo, không khí quanh thân lại thấp đến đáng sợ.

Đúng là Lệ Hữu Tuấn.

Anh vừa ngẩng đầu thì thấy được Tô Kim Thư.

Trên người cô vẫn đang ướt sũng, sợi tóc vẫn đang không ngừng nhỏ nước long tong xuống sàn.

Trên gương mặt kia dù đang cười nhưng vẫn trắng bệch, mắt vẫn đang đỏ đỏ, rõ ràng là vừa mới khóc.

Lúc này cô đang cúi đầu thảo luận gì đó với cảnh sát Vương, cho nên cũng không hề chú ý gì sắp đụng đến máy lọc nước phía bên này tới nơi.

Nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách kia của cô, Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy một sự tức giận vô danh đột nhiên xông lên.

Anh bước vội đi lên, một cước đá cái máy lọc nước ra.

“Äm!”

Một tiếng ầm vang lên.

Giọng nói tức giận của người đàn ông vang lên: “Đi đường mà không nhìn à?”

Tô Kim Thư hoảng sợ, nàng vừa ngẩng đầu liền thấy được gương mặt lạnh như băng kia của Lệ Hữu Tuấn: “Cậu chủ Lệ, sao anh lại ở chỗ này?”

“Tân Tự Dạng nói, em có việc gấp đi trước. Hóa ra là vì một người đàn ông sắp sửa trở thành tội phạm giết người nên thất hồn lạc phách khóc lóc?”

Anh, đã biết.

Đúng vậy!

Lấy địa vị của nhà họ Lâm ở thành phố Hà Hải, Lâm An Nguyên điều tra một cái là ra.

Tô Kim Thư cần môi, đột nhiên nằm lấy ống tay áo của anh: “Cậu chủ Lệ, cầu xin anh giúp tôi được không?”

Lời cầu xin này làm cho gương mặt của Lệ Hữu Tuấn càng thêm u ám: “Em cầu xin tôi? Em kiêu ngạo như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên mở miệng, dùng từ xin này đấy nhỉ?”

“Cậu ấy khác.”

Nếu không phải vì cô thì Lâm An Nguyên cũng sẽ xung đột với Lê Duyệt Tư, càng sẽ không đẩy ngã cô ta.

“Cậu ta thì khác?” Lệ Hữu Tuấn cười lạnh một tiếng, khóe miệng cong lên lạnh như băng: “Không giống đến mức nào mà có thể làm em đến khép nép cầu xin tôi?”

Lạnh lùng ném ra những lời này, Lệ Hữu Tuấn nổi giận đùng đùng xoay người bước đi.

Tô Kim Thư đứng ở tại chỗ há miệng th* d*c, không nói nổi một câu.

Lệ Hữu Tuấn đi tới cửa, đột nhiên lại dừng lại, quay đầu nhìn cô: “Còn không đi?”

Tô Kim Thư cắn môi, sau một lúc rối rắm vẫn đi theo anh.

Lục Anh Khoa ở cửa miễn cưỡng đứng chờ, nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn đi ra, lập tức theo sau anh Cũng không biết Lệ Hữu Tuấn nói gì đó, Lục Anh Khoa lại dừng bước.

Sau khi thấy Tô Kim Thư đi ra, anh ta mới miễn cưỡng đi tới cạnh cô, cầm ô che mưa cho cô.

Mưa không ngừng rơi, bên trong Rolls-Royce, vẻ mặt Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng ngồi phía sau.

Tô Kim Thư do dự một lát, vẫn lên xe.

Xe rất nhanh liền khởi động, đi dưới mưa.

“Cậu chủ Lệ…”

Tô Kim Thư vẫn chưa kịp mở miệng, một chiếc khăn vàng rơi xuống, bao trùm lấy cô.

Lệ Hữu Tuấn giơ tay, vẻ mặt lạnh lùng, động tác mạnh mẽ lau tóc cho cô.

Tô Kim Thư không có phản kháng, dịu dàng mềm mại.

Cho đến khi tóc cô sắp khô, Lệ Hữu Tuấn mới mở miệng: “Đừng vì người đàn ông khác mà lộ ra vẻ mặt đáng thương này trước mặt tôi, chẳng lẽ không em không biết em làm như vậy rất dễ chọc giận tôi sao?”

Nói xong, anh giữ khăn mặt một cái, rồi trùm lên người cô.

Tô Kim Thư nhìn anh, đáng thương kéo lấy cánh tay anh: “Cầu xin anh.”

“Có phải em muốn cãi nhau với tôi?”

Tô Kim Thư tủi thân cúi đầu “Hiện tại tôi cầu xin anh, lấy lòng anh còn không kịp, nào dám cãi nhau với anh.”

“Nhưng dáng vẻ đáng thương này của em, sẽ chỉ làm tôi càng thêm tức giận thêm thôi.

“An Nguyên, cậu ấy là bạn của tôi, cũng là người em trai duy nhất của tôi. Nếu không phải tôi, Thúy Vân cũng sẽ không.

Nghĩ đến Lâm Thúy Vân bởi vì cô mà đã đánh mất lần đầu tiên, mà em trai của cô ấy cũng vì mình mà phải ra tòa, Tô Kim Thư chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng áy náy.

“Tôi biết quan hệ giữa anh và cô Lê, cũng biết vị trí của cô ấy trong lòng anh, nhưng mà…

Cảm đột nhiên bị anh nắm lấy, Lệ Hữu Tuấn nhích lại gần, ánh mắt lạnh như băng: “Tôi và cô ta có quan hệ gì, cô ta ở trong lòng tôi có vị trí thế nào, em không biết?”

Tô Kim Thư mặc dù có chút đau, nhưng vẫn kiên trì: “Bởi vì bạn của tôi không cẩn thận đẩy cô ta một chút, lại tố cáo cậu ấy tội mưu sát, này còn không đủ để chứng minh cái gì sao?

Có đôi khi tôi thậm chí suy nghĩ, nếu sau này tôi không cẩn thận đẩy ngã cô ta một cái, có phải anh sẽ trực tiếp giết tôi.”

Vừa thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô, Lệ Hữu Tuấn liền cảm thấy vô cùng tức giận.

Nếu có thể, quả thực anh rất muốn mở đầu cô ra, nhìn xem bên trong rốt cuộc là chứa cái gì “Tô Kim Thư, có phải gần đây tôi chiều em quá rồi đúng không.”

Tô Kim Thư cười khổ: Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường mà thôi.

Lệ Hữu Tuấn chiều chuộng cô, dường như đang giăng một tấm lưới, làm cho cô không thể trốn đi đâu được.

Nếu có thể, cô thà rằng không nhận lấy sự yêu chiều mà phải lo lắng đề phòng thế này.

Bởi vì cô sợ hãi.

Sợ rằng sẽ có một ngày cô sẽ rơi vào tay giặc.

Ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn lóe lóe, nhìn thấy Tô Kim Thư mang dáng vẻ cố nén khóc, đột nhiên có một loại cảm giác vô lực.

Anh phiền muộn xoa xoa mi tâm: “Vừa rồi là tôi quá lời, chuyện của Lê Duyệt Tư tôi chỉ quản đến đây. Ngày mai bắt đầu, vị hôn phu của cô ấy sẽ thay cô ấy toàn quyền xử lý, nghe hiểu chưa?”

Lục Mặc Thâm?

Tô Kim Thư một cái chớp mắt đã nghĩ tới cái người đàn ông giảo hoạt kia Có thể làm đối thủ của Lệ Hữu Tuấn, căn bản là không phải là hạng người tâm thường.

Huống chi Thúy Vân còn từng dây đến người đàn ông kia.

“Không xong.”

Mặt Tô Kim Thư trăng bệch, vội vàng thúc giục Lục Anh Khoa: “Lục Anh Khoa, Lục Anh Khoa, dừng xe, dừng xe.”

Lục Anh Khoa không dừng xe, mà là nhìn qua kính chiếu hậu, đang đợi phản ứng của Lệ Hữu Tuấn.

Mà giờ phút này, lửa giận của Lệ Hữu Tuấn hiển nhiên đã cực hạn.

Anh kéo tay của Tô Kim Thư, kéo cô đến trước mặt mình: “Tô Kim Thư, em có biết mình đang làm cái gì không?”

Tô Kim Thư thở dài một hơi, gẫn từng tiếng nói “Nếu cậu chủ Lệ không muốn hỗ trợ, tôi cũng chỉ có thể tự mình nghĩ cách.”

Lệ Hữu Tuấn nhướng mày, giọng nói nháy mắt trầm xuống: “Em nói lại lần nữa xem?”

Khí thế của anh thật sự là quá mạnh mẻ.

Nói thật, lúc đối mặt với lửa giận của anh, trong lòng Tô Kim Thư thật sự có chút sợ hãi.
 
Back
Top Bottom