Ngôn Tình Một Màu Xuân

Một Màu Xuân
Chương 100


Đoàn người nơi đầu đường rộn ràng qua lại.

Bé ở trong lòng Âu Dương Nhạc, vẫn chưa biết mình đang ở hiểm cảnh, sờ trái ngó phải, vẫn chơi rất vui.

Hoa đào Nam mặt cắt không còn giọt máu, chỉ nghe Âu Dương Nhạc cười lạnh một tiếng:

– Cháu trai của Vu Kinh Viễn? Trông cũng xinh đẹp đấy.

Nam Sương tiến lên một bước, kêu to:

– Ông thả nó ra!

Năm nay Âu Dương Nhạc đã gầy đi rất nhiều, ống tay áo nom rộng thùng thình. Bé cảm thấy hứng thú, bò trên khuỷu tay ông ta, thò người ra kéo ống tay áo đó. Hoa đào Nam thấy thế sợ mất mật, lúc này mới biết tin tức vừa rồi là kế điệu hổ ly sơn.

Nhưng chiếc vòng tay hoa hạnh liền đế đó quả thực là của Tiêu Mãn Y. Nam Sương nghĩ đến đây, lòng phát lạnh, giả sử sự thực như nàng đoán thì chỉ e giờ này Tiêu Mãn Y cũng đang trong hiểm cảnh.

Nhìn bé trong tay Âu Dương Nhạc, lại nghĩ đến an nguy của Tiêu Mãn Y, hoa đào Nam lại tỉnh táo sau cơn giận dữ.

Nàng tiến lên một bước, chậm rãi nói:

– Nếu ông đã tới tìm cha chồng tôi báo thù thì chi bằng lấy tôi làm con tin.

Âu Dương Nhạc nghe vậy ngẩn ra, lát sau híp mắt lại, quan sát Nam Sương một phen, cười lạnh nói:

– Võ công của Vu Kinh Viễn đã bị phế hết từ lâu rồi, so ra thì khiến con hắn tới chỗ ta chịu chết vẫn hơn!

Nam Sương nghe xong lời này, trong lòng nén một ngọn lửa giận, nói với nét mặt chế giễu:

– Tôi thấy ông không dám tỉ võ cùng Hoàn Chi đúng không? – Ngừng một chút, ánh mắt nàng lại chuyển đến người bé, bảo – Nếu ông dám tìm Hoàn Chi tỉ võ thì đã không cần vẽ vời thêm chuyện vào lúc này.

– Cô nói không sai. – Không ngờ Âu Dương Nhạc không trúng cách khích tướng của nàng – Vu Hoàn Chi quỷ kế đa đoan, nếu ta đánh với nó một trận ở kinh thành thì tất sẽ rơi vào thế hai bên cùng thiệt. Huống hồ…

Ông ta nhìn bé trong lòng, cười nói:

– Huống hồ ta không thèm tỉ võ với nó, ta muốn nó chết!

Chân mày Nam Sương chợt nhíu lại, nhưng nghe Âu Dương Nhạc lại nói:

– Chỉ khi Vu Hoàn Chi chết, Vu Kinh Viễn mới biết hối hận, mới biết buồn, mới sống không bằng chết, mới biết năm đó hắn đưa Hồng Ảnh rời khỏi ta là sai lầm lớn cỡ nào!

Lát sau, Âu Dương Nhạc lại cúi đầu vuốt mái tóc mềm mại của bé:

– Cháu trai của Vu Kinh Viễn? – Ông ra nhếch miệng lên nở nụ cười âm trầm – Nom lại giống Hồng Ảnh đến mấy phần…

– Ông đừng động vào nó! – Nam Sương quát chói tai.

Tiếng quát chói tai này lại khiến Âu Dương Nhạc cười to, vẻ hận thù lộ trên gương mặt già nua của ông ta:

– Cô có gì tư cách khiến ta không động vào nó? Hoa Đào Nước Nam?

Nam Sương cắn răng, lại tiến lên một bước, vẻ mặt bỗng trở nên ung dung:

– Vậy ông động vào nó đi, tôi thấy ông cũng chẳng có bản lĩnh gì, chẳng qua chỉ lấy một đứa bé ra để uy h**p tôi. Ông cứ việc, ông động vào nó, hôm nay dù liều mạng, tôi cũng phải gi3t chết ông!

Người đầu đường nhìn hai người này đằng đằng sát khí, tất cả đều tránh ra, duy chỉ còn Nam Sương và Âu Dương Nhạc ở giữa đường.

Lại nghe Âu Dương Nhạc cười to vài tiếng khàn khàn:

– Đánh chết ta? Hoa Đào Nước Nam, Vu Kinh Viễn còn chưa đủ tư cách gi3t chết ta, chỉ dựa vào cô?

– Đương nhiên tôi không thể. – Nam Sương nói – Nhưng tôi và Hoàn Chi hợp lực thì khó nói đấy, còn tôi lại đủ để kéo dài tới khi Hoàn Chi trở về…

Nói đoạn chân mày nhíu chặt của Nam Sương giãn ra, thò tay vào túi tay áo, muốn móc vòng Vọng Tuyết đó ra.

Lúc này bé thấy mẹ mình như vậy, cuối cùng cũng nhận thấy bốn phía kì lạ, bé lập tức ngừng cười, nhìn hoa đào Nam với vẻ mặt nghi ngờ, dang cánh tay để Nam Sương ôm, ra sức muốn giãy khỏi lòng Âu Dương Nhạc.

Nam Sương thấy bộ dạng này của bé, trong lòng lại thắt lại. Nhưng động tác trong tay nàng không hề chậm chạp chút nào, chỉ chốc lát ánh sáng lạnh của vòng Vọng Tuyết đã hiện ra.

– Đợi đã! – Âu Dương Nhạc nhíu mày, kế đó nói – Cô muốn như thế nào?

Cùng lúc đó, tay ông ta cũng dời về phía cổ bé.

Bé chỉ mở to mắt nhìn Nam Sương.

Đầu hoa đào Nam kêu ong ong, chỉ chốc lát bên tai cứ văng vẳng tiếng mình nói với Vu Hoàn Chi lúc thành thân năm ngoái, vành tai và tóc mai chạm nhau, rằng muốn tìm nơi có hoa đào có nước chảy, yên ổn qua cuộc đời này, muốn sinh tiểu Hoa Đào Nhỏ và tiểu công tử Hoàn.

Bây giờ đã sinh ra tiểu công tử Hoàn, ngoan ngoãn thông mình như vậy. Hai vợ chồng họ vô cùng yêu chiều bé mà bé không hề kiêu căng. Nàng không thể, không thể mất bé.

– Tôi đi với ông. – Ánh mắt Nam Sương tối đi – Dù thế nào tôi cũng đi với ông, chỉ cần ông tha cho… nó…

Cuối cùng ánh mắt Nam Sương rơi xuống người bé.

Đầu đường mùa xuân tuyết tan, chung quanh đều có tiếng nước róc rách, mấy cành hoa đào nhân dịp đầu xuân nở rộ, nhưng lại mang dáng vẻ kín đáo giống như là nục cười mơ hồ ngờ nghệch của Nam Sương lúc mới gặp.

Vu Hoàn Chi đứng đờ ra ở đầu đường, trong lòng là đứa bé đang im lặng, song trong lòng lại trống rỗng

Vừa rồi y đi theo người nọ lấy tin, người nọ vào gian trong rồi không đi ra nữa. Vu Hoàn Chi đợi chốc lát liền thấy lạ, vén mành gian trong lên, bên trong làm gì còn người nào nữa.

Kế điệu hổ ly sơn.

Y trăm tính ngàn tính cũng không tính ra mình lại bỏ Hoa Đào Nhỏ lại vì sơ sảy trong nháy mắt.

Trang Lưu Vân của năm nào ấy nhỉ, cây xanh như sóng, như trang sức ngọc bích, y đứng dưới tàng cây cười ẩn nhẫn, nói:

– Tôi, chỉ có một mình Sương.

Cô gái kia có gương mặt như hoa đào, tính tình cũng cực tốt, lại rất đỗi vui vẻ, nhưng chớp mắt ấy, người luôn cẩu thả như nàng cũng lộ ra nét mặt cười ngậm buồn, bảo:

– Tôi cũng vậy. Tôi, cũng chỉ có một mình công tử Hoàn.

Người ở đầu đường nhao nhao nói, vừa rồi cô nương kia quả là gặp nguy không loạn, dùng tính mạng đổi lấy con trai nhà mình. Họ nói, công tử có thể gặp được cô vợ như vậy đúng là cái phúc cả đời.

Song trong đầu Vu Hoàn Chi chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: Sương nhi đâu?

Vu Hoàn Chi cũng không biết mình trở về phái Thiên Thủy thế nào, cũng đã quên mình cắn răng kể lại chuyện Nam Sương bị Âu Dương Nhạc đưa đi với ba ông già trong nhà thế nào.

Y chỉ nhớ, khoảnh khắc y đến chuồng dẫn ngựa, thấy hoa đào ở sân sau cũng đã nở, cánh hoa hồng nhạt bay tán loạn.

Vu Hoàn Chi nghĩ, mình không đợi được đến ước hẹn cuối xuân tới các Vạn Hồng báo thù với Mục Diễn Phong nữa rồi. Y hít vào một hơi, phóng người lên ngựa, như đang tự nói một mình vừa như đang thề với ba lão già trong nhà:

– Giả sử, giả sử Âu Dương Nhạc làm tổn thương Sương một mảy may, giả sử con không thể tìm được Sương thì dù giết sạch cả các Vạn Hồng bọn chúng, còn cũng không từ.

Vu Kinh Viễn nhìn bóng Vu Hoàn Chi giục ngựa đi, bỗng nhiên cười vui mừng. Đời này của ông vì truy cầu võ công chí cao mà lỡ mất Hồng Ảnh, hối hận đến nay. May mà con ông không đi theo con đường của ông, có cô gái như Nam Sương hiểu nhau bên nhau, yêu nhau sâu đậm.

Vì nàng, liều cả tính mệnh có sá gì. Dù sao Vu Hoàn Chi chỉ cần một mình Sương.

Ngoài thành Tô Châu, chim hót hoa thơm, cây nở đầy hoa.

Vu Hoàn Chi dùng khinh công suốt đường, ba con ngựa chạy đến què, mất nửa tháng đã đến Tô châu.

Trong căn nhà ở ngoại ô Tô châu có bạn cũ. Vu Hoàn Chi bất ngờ thấy Âu Dương Hi. Hai người gặp nhau, dường như đã xa cách rất lâu vậy.

Trò chuyện đôi câu mới biết sau khi Âu Dương Vô Quá qua đời, Âu Dương Hi thu được thi thể của anh trưởng mình, làm một ngôi mộ hoang ở chốn non xanh nước biếc ngoài thành. Còn hắn ta với Âu Dương Nhạc cũng đã cắt đứt tình nghĩa cha con.

Lúc Âu Dương Hi nghe nói việc của Nam Sương, cười hiểu ý lại lộ ra mấy phần buồn bã, có lẽ là đang cảm thán cô gái này gặp hiểm gặp nạn, được phúc chịu họa trong đời, mình không còn nhúng tay vào được nữa.

Hắn ta đẩy cho Vu Hoàn Chi một chén rượu, bình thản nói:

– Các Vạn Hồng của Tô châu ở trên núi Thiên Bình trước kia, phía sau núi có rất nhiều đệ tử, tất cả đều luyện bảy thức Mộ Tuyết. Bảy thức Mộ Tuyết của họ có sức bộc phát mạnh nhưng thời gian duy trì lại ngắn.

Mày Vu Hoàn Chi nhíu lại:

– Vậy thì bọ họ không tu luyện chiêu thức theo từng tầng mà là luyện công chỉ vì cái trước mắt, như bảy người Mộ Tuyết ban đầu?

Âu Dương Hi gật đầu cười:

– Mọi sự cẩn thận.

Mùa xuân, cây phong trên núi Thiên Bình vẫn xanh biếc. Gió phất qua, dấy lên sóng biển khắp núi. Vu Hoàn Chi chưa đi tìm Mục Diễn Phong mà một mình xông vào núi Thiên Bình.

Một trang viên trên sườn núi dựa vào núi, ở cạnh sông nom rất giống trang Lưu Vân ngày xưa, nhưng khi đến gần lại phát ra vẻ quỷ dị um tùm, chính là các Vạn Hồng của hôm nay.

Hơn nửa năm qua, vì đệ tử của các Vạn Hồng thường tẩu hỏa nhập ma nên không chuyện ác nào không làm, đã có tiếng xấu trên giang hồ.

Vu Hoàn Chi vừa mới đến gần đã nghe thấy hai đệ tử trước cửa nói:

– Không biết chưởng môn bắt cô gái kia tới làm gì.

– Đúng thế. – Tên còn lại đáp – Năm trước đã tìm một con nhóc xinh đẹp nhốt lại, gần đây lại tìm một đứa nữa. Chưởng môn không dùng, tôi thấy mà ngứa ngáy…

Hai người này đang nói liền nghe thấy lại có một người đi ra từ bên trong các, cười bảo cả hai:

– Anh cho rằng kẻ bị bắt tới là ai chứ? Đó chính là Hoa Đào Nước Nam lừng lẫy giang hồ! Các anh mà cũng có thể chấm m*t? Cẩn thận chưởng môn cắt cái lưỡi này của anh đưa cho đại ma đầu họ Vu đó đấy…

Vừa dứt lời, phía trước chợt có bóng người lóe lên, thoáng cái đã có lưỡi dao lạnh lẽo kề ở cổ của một người trong số đó.

Vu Hoàn Chi mặc áo xanh, nhíu mày hỏi lạnh lẽo:

– Nói, Sương đang ở đâu?

Ánh sáng lạnh lẽo của dao găm, quần áo cứng cáp màu xanh, gọi Hoa Đào Nước Nam là “Sương”. Ba người đều sửng sốt, lập tức nhận ra thân phận của người này, là ma đầu lừng lẫy giang hồ – Vu Hoàn Chi.

Trước đó Âu Dương Nhạc đã nhắc nhở mọi người trong các, nói gần đây nếu Vu Hoàn Chi đến, ai có thể giết y thì người đó có thể làm phó các chủ các Vạn Hồng.

Môn đồ các Vạn Hồng đều tẩu hỏa nhập ma vì luyện bảy thức Mộ Tuyết, nỗi lòng xao động, biết được tin tức này không khỏi nóng lòng muốn thử.

Giờ này khắc này, ba người đó nhận ra Vu Hoàn Chi, hai người khác không để ý đến sống chết của đồng bạn, lập tức thành thế vây, cầm dao găm trong tay tấn công Vu Hoàn Chi. Còn người bên cạnh cũng không chậm trễ, ngửa mặt lùi lại, cố thoát thân.

Chỉ tích tắc, trong các đã có người hô to:

– Vu Hoàn Chi tới rồi!

Chớp mắt chỉ nghe tiếng gió thổi loáng thoáng, trong các Vạn Hồng, trên mái hiên, trước phòng ốc, cả trăm người lướt ra.

Bên này, Vu Hoàn Chi nghiêng mình vút qua, thân hình nhanh nhẹn, bằng động tác mau lẹ chém ba người dưới lưỡi dao. Chiêu thức sắc bén, không hề nể tình chút nào.

Ba người bị mất mạng chỉ trong tích tắc, mà mọi người các Vạn Hồng thấy lại không hề lùi, nhất tề tấn công về phía Vu Hoàn Chi.

Cho dù Vu Hoàn Chi lợi hại hơn nữa, muốn lấy một địch trăm cũng không phải chuyện dễ. Chỉ nghe tiếng binh khí kêu leng keng trong các Vạn Hồng nhưng trước sau vẫn không thấy bóng Âu Dương Nhạc và Nam Sương, Vu Hoàn Chi thầm lo lắng trong lòng, tung người lướt vào trong các.

Bên trong các có dòng nước dựa vào một mảnh giả sơn. Sau giả sơn tất nhiên là nguy cơ tứ phía.

Nhưng thức thử bảy của bảy thức Mộ Tuyết, Ngưng Thủy Vi Nhận, có thể biến hóa mọi không định hình thành vũ khí, diệt trăm nghìn người chỉ trong chớp mắt.

Vu Hoàn Chi lên xuống giữa không trung, lưỡi Vọng Tuyết trong tay xoay tròn như khiên, liên tiếp bổ ra mấy đường kiếm khí tấn công. Trong chốc lát máu tươi bay khắp các Vạn Hồng. Vu Hoàn Chi đáp xuống bờ nước, một tay thò vào nước khẽ quấy, một tay kia vẫn xoay tít lưỡi dao, ngăn cản thế tiến công quanh mình.

Nước nổi lên, hóa thành vũ khí, lưỡi nước mang ánh sáng lạnh lẽo tấn công về phía mọi người nhanh như chớp. Chỉ nghe hơn mười tiếng kêu leng keng, kiếm khí dao nước xuyên qua ngực của đám đệ tử trong các Vạn Hồng.

Sương máu bắn khắp bầu trời, phun lên trên không, bảo phủ cả các Vạn Hồng trong một mảnh đỏ thê thảm mà rực rỡ.

Đây cũng là thức thử bảy Ngưng Thủy Vi Nhận trong bảy thức Mộ Tuyết, lấy một địch trăm, lấy một địch nhiều, cũng là bí quyết để Thái Tổ phá cửa của tiền triều lúc dựng nước.

– Tắm máu các Vạn Hồng? – Phía sau bỗng truyền đến âm thanh cười cợt, Âu Dương Nhạc thấy môn đồ bị thương đến mức này lại không hề có vẻ tiếc hận đau đớn, trong mắt lại có mất phần nghiền ngẫm mấy phần âm hiểm – Không hổ là con trai của Vu Kinh Viễn.

Áo xanh của Vu Hoàn Chi đã nhuốm máu, quay đầu lại lạnh lùng dùng lưỡi Vọng Tuyết chỉ vào Âu Dương Nhạc:

– Sương đâu?

– Hoa Đào Nước Nam? – Âu Dương Nhạc chớp mắt, bỗng cong khóe môi nở nụ cười – Không khéo rồi, hai canh giờ trước khi cậu tới, tôi vừa mới sai người đưa cô ta đi…

– Đi đâu?

Âu Dương Nhạc nhìn chằm chằm Vu Hoàn Chi, cảm giác đốt cháy cắn ngược của phù Hóa Hỏa trong cơ thể ông ta lúc này đã làm ông ta mất hết tinh lực, chỉ có cơn kh0ái cảm như bi3n thái lúc đả thương người để báo thù vẫn làm thần trí ông ta hưng phấn:

– Đi đâu? Chẳng qua là phái vài môn đồ đưa cô ta đến vách tuyết cách đây không xa, cho cô ta xuống ngắm phong cảnh mà thôi.

Vu Hoàn Chi nghe vậy toàn thân chợt cứng đờ, tay cầm lưỡi Vọng Tuyết chỉ Âu Dương Nhạc dần dần, chậm rãi rũ xuống. Hai mắt y trống rỗng, hỏi:

– Ông nói… cái gì?

– Không nghe rõ à? – Âu Dương Nhạc tiến lên một bước, không biết có phải vì quá hưng phấn hay không, chỉ lát sau ông ta lại ho khan một cách già nua – Tôi nói Hoa Đào Nước Nam đã…

Chưa dứt lời đã chợt thấy Vu Hoàn Chi lắc mình một cái tiến lên, bổ một cú ngang trời, vạch ra một vệt máu ở trước ngực Âu Dương Nhạc.

Âu Dương Nhạc kêu r3n, lui ra phía sau hai bước vẫn chưa ngã xuống đã thấy Vu Hoàn Chi vung lưỡi dao kéo xuống, một dao cứa thẳng từ bên trong bắp đùi trượt xuống chân mắt cá chân, chốc lát, Vu Hoàn Chi lại vung lưỡi dao lên, gân chân Âu Dương Nhạc đứt thành hai đoạn.

Gân chân vừa đứt, cả người Âu Dương Nhạc bay thẳng ra, đụng vào núi giả một cách nặng nề, Vu Hoàn Chi tiến lên hai bước, lạnh lùng nhìn ông ta:

– Lưỡi dao này, ta trả thay Diễn Phong.

Âu Dương Nhạc đang cật lực bò lên, chỉ thấy Vu Hoàn Chi lại tiến lên một bước, âm thanh có phần mờ ảo:

– Còn có một lưỡi, ta phải trả lại thay Âu Dương Vô Quá, con trai ông.

Một đợt sương máu lướt qua trước mắt, Âu Dương Nhạc chỉ cảm thấy mắt phải đau đớn dữ dội, lại đưa tay sờ, trước mắt toàn là máu, nào còn tròng mắt nữa. Cố dùng sức mở con mắt trái thì thấy Vu Hoàn Chi đứng ở trước mặt ông ta, ném lại câu nói cuối cùng:

– Không đả thương ông thay Sương nữa, ông không xứng.

Dừng một lát, y bỗng cười lạnh.

– Ông nói nàng ấy đến vách núi tuyết. Đợi ta thực sự tắm máu các Vạn Hồng của ông sẽ đi tìm nàng!

Hồ nước dậy sóng lớn, khoảnh khắc ấy, Vu Hoàn Chi lặng im. Nhưng dáng vẻ áo xanh nhuốm máu, mắt đỏ ngầu của y lại là một ma đầu thực thụ. Ngưng Thủy Vi Nhận của bảy thức Mộ Tuyết tắm máu các Vạn Hồng cũng chỉ là chuyện trong một nén nhang.

Nhưng sau một nén nhang, Vu Hoàn Chi đứng giữa thi thể chồng trất trong các mà lòng trống rỗng.

Không biết đã là giờ nào. Có lẽ là vì mùi máu quá nồng, thái dương nơi trời xa cũng đỏ quạch như máu lúc hoàng hôn. Vu Hoàn Chi cau mày lại, nắm chặt nắm tay bước từng bước một tìm sâu trong các Vạn Hồng.

Phòng khách bên trong cũng trống không, tìm từ trong ra ngoài mà không thể nhìn thấy một bóng người, chỉ có cơn gió thổi tới vào khoảnh khắc mở cửa làm màn che khẽ động.

Bỗng nhiên, người Vu Hoàn Chi tựa như mất hết sức lực. Muốn chạy đến vách tuyết nhưng lại sợ đi đâu cũng không thấy Nam Sương.

Trong các Vạn Hồng máu chảy thành sông, còn y ngã ngồi ở cửa đại sảnh, hai mắt thất thần.

Không biết đã ngồi bao lâu, mãi đến khi phía sau vang lên tiếng bước chân, có người chần chừ đi tới, gọi một câu thăm dò:

– Công tử Hoàn?
 
Một Màu Xuân
Chương 101


Tiêu Mãn Y nghĩ, có lẽ là vì mình quá nhớ Mục Diễn Phong nên khi nàng ấy nhìn thấy bóng dáng trước cửa các Vạn Hồng đã có một khoảnh khắc nhận lầm y thành người trong lòng. Tự mùa đông năm ngoái, nàng ấy đã bị Âu Dương Nhạc bắt đến các Vạn Hồng này, không cách nào ở thành Tô châu đợi Mục Diễn Phong nữa.

Nhưng bóng lưng áo xanh nhuốm máu của người nọ có phần tiêu điều, khóe môi thì thào mấy âm, là từng tiếng:

– Sương ơi…

Vu Hoàn Chi nghe thấy tiếng bước chân, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, quay đầu lại đã thấy Tiêu Mãn Y đứng ở cách đó không xa nhìn y.

Đến gần mấy bước, Tiêu Mãn Y lại hỏi thăm dò:

– Công tử Hoàn?

Một tiếng “công tử Hoàn” này mới khiến Vu Hoàn Chi hoàn hồn lại. Y đứng dậy, cũng đến gần hai bước, hỏi bằng giọng khàn khàn:

– Cô vẫn ổn chứ? – Dừng một lát, y lại nói – Cô ở đây là do Âu Dương Nhạc bắt tới à?

Giọng nói có phần mờ ảo, dù đang nói chuyện cùng nàng ấy nhưng lại như đang nói một mình. Tiêu Mãn Y thấy thân hình Vu Hoàn Chi lảo đảo liền vội vàng tiến lên đỡ lấy y. Lúc hai người đi ra ngoài phòng, bấy giờ nàng ấy mới phát hiện đệ tử của các Vạn Hồng đã chết hết, chẳng trách trước phòng không ai trông coi, mình có thể trốn ra.

Giữa thây phơi khắp nơi, có một người đang chậm rãi bò về phía trước, hình như là Âu Dương Nhạc.

Ánh mắt Vu Hoàn Chi xẹt qua Âu Dương Nhạc, như bỗng nhớ ra điều gì đó, ngoảnh lại hỏi:

– Cô ở đây, có từng thấy Sương không?

Tiêu Mãn Y thấy vẻ mặt y vừa hoảng sợ vừa lo lắng thì lắc đầu, cắn môi nói:

– Từ khi tôi bị lão tặc Âu Dương Nhạc này bắt đến đây thì luôn bị ông ta nhốt trong một gian phòng tối ở sau nhà chính. – Nói đến đây, nàng ấy thầm cân nhắc lời Vu Hoàn Chi nói trong lòng rồi mừng rỡ hỏi – Hoa Đào Nhỏ cũng tới ư? Ở đâu thế?

Ánh mắt Vu Hoàn Chi đau đớn, cụp mắt đáp:

– Âu Dương Nhạc nói đã đưa nàng tới vách núi tuyết rồi… Tôi sợ…

– Vậy giờ chúng ta hãy đi tìm cô ấy! – Tiêu Mãn Y nói – Hoa Đào Nhỏ là người tốt có trời giúp, nhất định không sao đâu.

Vu Hoàn Chi và Tiêu Mãn Y tìm ở bên dưới vách núi tuyết từ lúc trời sáng tới khi sẩm tối nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nam Sương.

Sắc mặt Vu Hoàn Chi càng thêm tái nhợt. Tiêu Mãn Y lại khuyên nhủ:

– Không tìm thấy cũng tốt, Hoa Đào Nhỏ tinh ranh, nói không chừng đã chạy thoát từ lâu rồi thì sao?

Vu Hoàn Chi nhìn hoàng hôn lờ mờ nơi trời xa, gật đầu. Bỗng nhiên, y lại cong khóe môi cười, nói:

– Sương đã sinh một đứa con trai cho tôi.

Tiêu Mãn Y kinh ngạc.

– Thật ư?

Vu Hoàn Chi quay đầu nhìn Tiêu Mãn Y, khẽ cười nói:

– Chờ tôi tìm được Sương sẽ dẫn con trai tới thăm cô và Diễn Phong.

Nghe thấy hai chữ “Diễn Phong”, vẻ mặt Tiêu Mãn Y buồn bã. Trầm mặc trong chốc lát, nàng ấy nói:

– Tôi ở Tô châu vẫn mãi không thể tìm thấy chàng, chẳng biết hiện giờ chàng ở nơi nào. – Nói rồi ngừng, nàng ấy lại ngẩng đầu nói chắc nịch – Nhưng chắc chắn Diễn Phong sẽ bình an.

Vu Hoàn Chi nở nụ cười:

– Đáng ra tôi với Diễn Phong đã hẹn cuối xuân năm nay sẽ gặp mặt ở bên bờ liễu ở Tô châu, cùng lên các Vạn Hồng báo thù. Chỉ là Sương bị Âu Dương Nhạc bắt, tôi đành đi trước một bước.

Tiêu Mãn Y nghe vậy, mở to mắt khó tin. Qua một lúc lâu, nàng ấy mới vui vẻ hỏi:

– Công tử Hoàn, anh đã tìm thấy Diễn Phong rồi à? Chàng, chàng ấy có khỏe không? – Mấp máy môi, Tiêu Mãn Y bỗng chần chừ hỏi – Diễn Phong, chàng ấy còn muốn cưới tôi chứ?

Vu Hoàn Chi lại cười:

– Về thành Tô châu trước đã, cuối xuân cũng chỉ là nửa tháng sau, tôi sẽ đưa cô đi gặp anh ấy…

Tiêu Mãn Y ngẩn ra rồi vội vàng khoát tay nói:

– Không cần không cần. Công tử Hoàn chớ trì hoãn, đi tìm Hoa Đào Nhỏ trước đi, tôi tự đi gặp Diễn Phong là được rồi. Tôi còn có thể tiện đường báo với chàng giúp anh, nói anh đã báo thù lớn rồi. Chờ tôi tìm được chàng, chúng tôi sẽ cùng anh đi tìm Hoa Đào Nhỏ.

– Không phải tôi muốn trì hoãn. – Vu Hoàn Chi nói – Mặc dù đã diệt các Vạn Hồng nhưng khó đảm bảo không có nguy cơ. Tôi đưa cô đi gặp Diễn Phong là để được vẹn toàn.

Vu Hoàn Chi không nói nốt nửa câu sau – Tôi đã để mất Sương, sao có thể khiến Diễn Phong lại để mất cô được?

– Nhưng còn chuyện tìm Hoa Đào Nhỏ…

– Nửa tháng này đành phiền cô nương Mãn Y tìm xung quanh thành Tô châu với tôi vậy.

Cuối xuân tới gần, toàn bộ thành Tô châu muôn tía nghìn hồng. Giang hồ suy sụp đã lâu, các Vạn Hồng bị diệt khiến võ lâm phân tranh mười mấy năm yên ổn hoàn toàn, mà thế lực mới lại âm thầm ấp ủ.

Bên bờ liễu Tô châu, liễu rủ như lụa. Mục Diễn Phong vẫn mặc quần áo tím, mái tóc đen tung bay, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong có thêm mấy phần trầm lắng hơn xưa.

Tiêu Mãn Y lẳng lặng đi tới, cả đường có hoa hạnh bay xuống.

Nàng ấy lại đeo chiếc vòng tay hoa hạnh liền đế mà Vu Hoàn Chi tìm về cho mình ở cổ tay.

Lúc Mục Diễn Phong nhìn chằm chằm con thuyền trên mặt nước, nghe thấy vài tiếng kêu leng keng loáng thoáng.

Một nụ cười khẽ từ từ hiện lên, đáy mắt đong đầy nụ cười. Mục Diễn Phong bỗng nhớ tới mùa xuân năm ấy, lúc mình mua cho Tiêu Mãn Y vòng tay hoa hạnh liền đế là một ngày mưa.

Nàng ấy lắc chiếc vòng tay này kêu leng keng, mặt dày hỏi:

– Tín vật đính ước?

Bấy giờ mặt Mục Diễn Phong đỏ tới mang tai, tim đập mạnh rồi xù lông nhưng không biết mình thích nàng ấy, lúc rối loạn chỉ nổi giận đùng đùng rống một câu:

– Quà cảm ơn!

Nhưng Tiêu Mãn Y không cho là vậy, nhìn vòng tay, trâng tráo nói:

– Biết ngay chàng sẽ nói như thế mà, vậy tôi cứ mặc nhận coi nó là tín vật đính ước vậy…

Giờ này khắc này, không biết cô gái đầu óc đơn giản, yêu hắn sâu đậm ấy đã đi đâu.

Hắn tới Tô châu từ giữa dông nhưng vẫn không tìm được Tiêu Mãn Y, mấy tháng qua đã đạp khắp đất Giang Nam. Còn tin các Vạn Hồng bị tiêu diệt thì Mục Diễn Phong đã nghe nói khi đang trên đường trở về Tô châu. Không biết tại sao Vu Hoàn Chi lại kích động, một mình tắm máu các Vạn Hồng mà không đợi người anh em tốt là hắn.

Tiêu Mãn Y đến gần một bước, gọi thăm dò:

– Diễn Phong.

Không biết là ai đang gọi hắn, giọng nói hệt như Tiêu Mãn Y vậy. Nhưng ngữ điệu bình thường của Tiêu Mãn Y không mềm mại như lúc này, dù nàng ấy số khổ hơn Nam Sương nhưng lúc gọi tên người khác cũng mang theo một giọng điệu vui mừng lảnh lót.

Phía sau lại có giọng nói truyền đến, vẫn là một câu “Diễn Phong” trước đó.

Mục Diễn Phong sửng sốt. Sau một khắc, cả người hắn đều cứng lại, bởi vì hắn chợt phát hiện, tất cả dường như, dường như không phải ảo giác của hắn.

Phía trước là đê dương liễu, phất phơ như tuyết, mặt nước bằng phẳng rộng rãi. Mục Diễn Phong ngơ ngác nhìn cảnh ngày xuân, mãi vẫn không dám quay đầu lại, chỉ cẩn thận gọi:

– Mãn Y?

Bỗng dưng, phía sau lại không còn âm thanh. Chỉ có cơn gió ấm áp cuối xuân chậm rãi thổi.

Mục Diễn Phong thở dài, lòng chùng xuống mấy phần, đang muốn quay người lại thì một thân hình bỗng nhiên ôm lấy mình từ phía sau. Mục Diễn Phong lảo đảo về phía trước, cụp mắt chỉ thấy trên cổ tay trắng như ngọc bên hông chợt có một cái vòng tay hoa hạnh liền đế.

Hoa nở liền đế, mãi kết liền cành.

Hôm trời mưa đó, Tiêu Mãn Y được vòng tay, dạy hắn:

– Chàng không hiểu, nếu tự mua tặng mình cái vòng tay này thì không còn ý nghĩa gì nữa.

Lúc Mục Diễn Phong cụp mắt nhìn cái vòng tay này, bỗng hiểu ra ý nghĩa nàng ấy nhắc đến lúc bấy.

Thì ra từ lúc đó, khi mà hắn vẫn chưa hiểu rõ tấm lòng của mình cũng đã ưng thuận lời thề mãi kết liền cành với nàng ấy rồi.

– Mãn Y. – Mục Diễn Phong gọi khẽ.

Hắn từ từ xoay người lại, chỉ thấy vẻ mặt mừng rỡ của Tiêu Mãn Y còn mang thêm vài phần căng thẳng.

Nàng ấy buôn tay của mình ra khỏi hông hắn, cẩn thận hỏi:

– Diễn Phong, chàng còn muốn cưới tôi chứ? Tôi tìm chàng đã lâu, vẫn luôn ở thành Tô châu chờ chàng, cuối cùng bị lừa đến các Vạn Hồng, may mà công tử Hoàn…

Bỗng dưng trong nháy mắt, Mục Diễn Phong tiến lên một bước ôm nàng ấy vào lòng, cúi mặt hôn sâu lên mái tóc nàng.

Tiếng hắn lưu luyến như nước Tô châu, lại mang theo tiếng cười.

– Ừ, hôm nay tôi mới hiểu, hoa nở liền đế, mãi kết liền cành.

Vu Hoàn Chi đứng ở cách đó không xa, thấy cảnh tượng này, trong lòng vừa ấm áp vừa buồn bã.

Hoa hạnh hoa đào giao nhau nở rộ, võ lâm phân tranh sóng gió giang hồ mấy năm cuối cùng cũng đã có một kết thúc, lần đầu tiên, thành Tô châu được yên tĩnh thực sự như vậy.

Vu Hoàn Chi dắt ngựa, bộ áo dài màu hồng cánh sen được y mặc nom dịu dàng như trăng như hoa, đi tới trước mặt Mục Diễn Phong, y đưa chiêu thức của bảy thức Mộ Tuyết cùng với phổ Chuyển Nguyệt, quyết Thần Sát và công Thiên Nhất đã ghi chép xong vào trong tay hắn, cười nói:

– Anh giữ lại những thứ này đi, lúc xây dựng lại trang Lưu Vân sẽ cần dùng đến.

– Cậu Vu? – Mục Diễn Phong sửng sốt, nhìn trái ngó phải cũng chẳng thấy Nam Sương. Hắn bỗng nhớ tới chuyện chẳng biết tại sao Vu Hoàn Chi lại tắm máu các Vạn Hồng, trong lòng một khựng lại, hỏi – Chẳng lẽ là Âu Dương Nhạc đã bắt em Sương đi?

Vu Hoàn Chi không đáp, Tiêu Mãn Y bên cạnh vội vàng nói:

– Công tử Hoàn, tôi cùng anh đi tìm hoa đào.

Vu Hoàn Chi nở nụ cười, liếc Tiêu Mãn Y rồi lại quay đầu nhìn Mục Diễn Phong:

– Khó khăn lắm mới tìm về được, chăm sóc cô ấy cho tốt.

Mục Diễn Phong muốn nói gì đó nhưng thấy Vu Hoàn Chi ngước mắt nhìn hoa đào rực rỡ phía bờ bên kia, ánh mắt y thay đổi:

– Tôi muốn… tự mình đi tìm nàng ấy.

– Cho dù trời đất cao rộng, trăm núi nghìn sông, tôi cũng nhất định có thể tìm được nàng.

Lúc Vu Hoàn Chi giục ngựa rời đi, Mục Diễn Phong không biết y muốn đi đâu, muốn đi phương nào.

Bóng người đó tan trong bờ hồ đầy liễu và khói của thành Tô châu mưa thuận gió hoà tựa như một bức họa.

Chốn giang hồ đã hưng thịnh trở lại, trang Lưu Vân được xây lại, Mục Diễn Phong leo lên vị trí minh chủ.

Nhưng thế gian xa xăm, thiên hạ rộng lớn như vậy mà chẳng có tin tức của Vu Hoàn Chi và Nam Sương trước kia.

Hai người đã từng nổi danh khắp thiên hạ lại thành nhân vật trong truyền thuyết chỉ sau một năm.

Danh tiếng của Vu Hoàn Chi luôn không tốt, liên luỵ đến hoa đào Nam lấy y cũng bị đồn thành một nữ ma đầu.

Người kể chuyện thường vỗ án kể một đoạn thế này, nói tuy hai ma đầu âm tà nhưng lại vui lòng phục tùng minh chủ Mục Diễn Phong, có thể thấy minh chủ Mục của chúng ta uy danh hiển hách, làm hiệp khách hắc bạch trong giang hồ đều phục tùng.

Tới đầu mùa xuân, Mục Diễn Phong lại cùng Tiêu Mãn Y thành thân lần nữa. Lúc đó Tiêu Mãn Y đã mang thai, trong tay nắm kết hoa nhưng vẻ mặt vẫn ủ dột.

Mùa hè hai năm trước, lúc bốn người gặp tai kiếp, là hoa đào Nam thó một dải lụa đỏ, tết hoa để họ bái lạy, bấy giờ họ còn cười nàng, nói nàng lại thó đồ.

Mà bây giờ lại muốn nhìn thấy người nọ, song không biết nên đi phương nào.

Mục Diễn Phong nhìn thấy một người đeo mạng che mặt đen ở đám khách khứa tụ tập trong phòng.

Người đó ngồi khá xa, đều không quen biết người chung quanh. Y trầm mặc nhìn họ bái đường xong, bình thản nhấp vài hớp rượu mừng của Mục Diễn Phong rồi rời đi.

Mục Diễn Phong vốn định vẫy tay về phía bóng lưng của y vừa mới giơ tay lên, bỗng khóe môi lại nở nụ cười.

Nói lời từ biệt làm cái gì? Dù sao về sau chắc chắn sẽ còn gặp lại.
 
Một Màu Xuân
Chương 102


Cõi người mênh mang, hồi ức xa xăm.

Sau khi Nam Sương chạy ra khỏi các Vạn Hồng, bản thân bị trọng thương, cả đường không có chỗ nào để trốn, may mà ngồi thuyền đi xuôi dòng đến đất Thục.

Nơi đó là cố hương của Vu Hoàn Chi. Lúc mới lập gia đình, Vu Hoàn Chi từng nói về sau nếu có cơ hội sẽ dẫn nàng đến thăm cố hương của y. Nhưng hôm nay, dù cho non xanh nước biếc ở trước mắt, Vu Hoàn Chi không ở bên thì non sông tuyệt mỹ cũng mất đi phong hoa.

Biết được Giang Nam nguy hiểm trùng điệp, Nam Sương tạm thời trốn ở đất Thục, dự định đợi nguy cơ đi qua lại trở lại kinh thành tìm Vu Hoàn Chi.

Nhưng mà đường ở Thục khó, khó như lên trời, vì vậy tin tức ở đất Thục cũng tắc nghẽn. Đợi khi tin Vu Hoàn Chi tắm máu các Vạn Hồng, Mục Diễn Phong xây lại trang Lưu Vân truyền đến thì đã là giữa mùa hạ rồi.

Lúc Nam Sương đi đường thủy, theo sông lên bắc trở lại phái Thiên Thủy, trong nhà trống rỗng chỉ có ba lão già trong nhà, Vu Hoàn Chi chưa từng trở về. Nhưng lại có một phong thư của Mục Diễn Phong và Tiêu Mãn Y được gửi đến, hỏi thăm tung tích của cậu Vu, hỏi thăm tung tích của Hoa Đào Nhỏ.

Bấy giờ Nam Sương mới biết, Vu Hoàn Chi đã biến mất khỏi giang hồ vào mùa xuân khi các Vạn Hồng bị tiêu diệt đó.

Mục Diễn Phong nói, Vu Hoàn Chi đã đạp khắp chân trời tìm Nam Sương.

Hoa đào Nam một mình ở phái Thiên Thủy mấy ngày. Tới cuối hả, cả kinh thành đều có mưa rất dày rất nặng hạt, nàng thu xếp bọc hành lý xong thì dắt tay bé, nói muốn đi Tô châu.

Bấy giờ Vu Kinh Viễn thở dài, nói với nàng:

– Không phải nó không muốn chờ con. Nhưng người cố chấp như Hoàn Chi chính là vì sợ mất đi mới thà ẩn cư sơn hà đi tìm, cũng không muốn ở lại một cõi chờ, chờ tung tích của một người không rõ sống chết.

Nam Sương gật đầu. Nàng còn nhớ có một ngày Vu Hoàn Chi nói, mọi sự đều mờ mịt, còn Vu Hoàn Chi chỉ có một mình Sương. Cho nên y rời đi bởi vì không thể mất đi, cũng không muốn biết mình sẽ mất đi.

Nam Sương chỉ nói:

– Nếu Hoàn Chi đã đạp khắp thiên hạ tìm con thì trong thiên hạ này nên có một chỗ cho chàng dừng chân. Chờ chàng tìm mệt rồi, tìm mỏi rồi, tự nhiên sẽ trở về.

Năm mới vừa thành hôn, nàng từng mơ một giấc mơ.

Trong mộng có hoa đào rực rỡ, cành lá xum xuê, nước chảy lững lờ.

Trong nhà có khách tới, con trai đã trưởng thành.

Cảnh trong mơ như ảo như thật nhưng Nam Sương luôn cảm thấy, có một ngày, khi nàng đón người thân, bạn bè của mình, những người quan trọng nhất trong cuộc đời này về gia viên thì nên làm cùng Vu Hoàn Chi.

Cho nên trước khi bọn họ gặp lại, trước khi đoàn tụ với Mục Diễn Phong và Tiêu Mãn Y, nàng nhất định phải đợi được y.

Vu Hoàn Chi lại đeo mạng che mặt đen. Còn nhớ loáng thoáng buổi đầu gặp gỡ lúc niên thiếu, hoa đào nho nhỏ dám tiến lên vén khăn che mặt của y, nói với giọng non nớt mang theo sự vui vẻ:

– Ngày sau nếu tôi lại trông thấy anh đeo cái mặt nạ này, chắc chắn phải vén nó lên.

Hôn sự mà Mục Diễn Phong mở tiệc chiêu đãi tám phương rất hạnh phúc, bây giờ, hắn công thành danh toại, sống rất tốt với Tiêu Mãn Y.

Chỉ là cõi người xa xăm, tuy là mọi chuyện đã viên mãn nhưng Nam Sương không ở bên lại có chút thiếu sót đáng tiếc. Nghĩ lại dường như chỉ cần cô gái vui mừng như đào xuân kia không ở bên thì lúc nào chuyện nào cũng không thể gọi là trọn vẹn nữa.

Xa cách một năm có lẻ, Vu Hoàn Chi lại lật lại năm xưa dưới đáy lòng lên một lần.

Buổi đầu gặp gỡ, gặp lại ở các Vạn Hồng. Trên xà nhà lầu Túy Phượng, ánh mắt Nam Sương hơi túy lúy, còn y chưa uống rượu mà cũng như say. Hoặc là xe ngựa vỡ tung, y ôm Nam Sương bay ra, dưới ánh thu rót xuống muôn trượng, được gặp lại nhau, cả đời kinh hồng.

Lúc ban đầu, mọi chuyện còn chưa rõ ràng, nhớ tới lại ấm lòng người như thế. Vì vậy dù là đi một mình cũng không thấy cô đơn.

Lại là một mùa xuân nữa.

Bờ sông Giang Nam có thuyền ô bồng xuông dòng mà qua. Xa xa không biết nhà nào mà phong tình như thế, bên cạnh nhà trồng hoa đào liễu rủ. Hoa đào đương độ rực rỡ, như khuôn mặt của ai.

Vu Hoàn Chi đứng chèo trên thuyền ô bồng. Bên bờ có tiếng trẻ con cười khanh khách. Y ngước mắt nhìn lại thì thấy một đứa bé choai choai vòng ra từ sau cây đào, thấy y thì không khỏi ngạc nhiên mở to mắt.

Đứa trẻ hệt như bé vậy, khuôn mặt núng nính thịt, ngũ quan đẹp đẽ.

Ánh xuân lồ||g lên người bé, bé bỗng nhiên mừng rỡ, kêu lên bằng cái giọng non nớt:

– Mẹ ơi, là cha, dung mạo của người đó thật là giống cha!

Cạnh bờ sông, tiếng giã quần áo bỗng nhiên dừng lại. Vu Hoàn Chi nghiêng đầu ngóng, cô gái cạnh bờ đứng dậy, đỡ lấy con trai nhào tới phía nàng, cuối cùng nở nụ cười với y.

Sắc đào mùa xuân, mà ngày xuân đẹp đẽ, người cũng sum vầy.

– Trở về rồi? – Nàng hỏi.

– Trở về rồi. – Y cười đáp.
 
Back
Top Dưới