Cập nhật mới

Khác Một khúc ca thời Lê

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
272688163-256-k51289.jpg

Một Khúc Ca Thời Lê
Tác giả: silien21
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

*Tác phẩm dựa trên lịch sử nhưng có nhiều tình tiết, nhân vật, sự việc hư cấu, tưởng tượng không có thật.
*Tác giả còn non tay viết ắt có nhiều thiếu sót, mn có gì cứ góp ý.



việt-nam​
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 1


"Kiểu kiểu long tương vạn hộc chu,

An hành mỗi cụ phúc trung lưu.

Sự kham thê lệ phi ngôn thuyết,

Vận lạc phong ba khởi trí mưu."[1]

Dịch nghĩa:

Con thuyền muôn hộc lướt mạnh mẽ như rồng

Dù đi yên ổn nhưng vẫn sợ bị lật giữa dòng

Việc đáng ứa lệ nhưng không nói được

Vận rơi vào cảnh phong ba, mưu trí thế nào được.

Trời dần ngả về chiều, in lên ánh hoàng hôn đang nhuốm màu lên cánh đồng là bóng 2 đứa trẻ đang nô đùa , đứa bé gái tay cầm con dế vừa chạy vừa cười nói :

-"Đố huynh bắt được muội đấy, bắt được muội mới trả "

Bé trai lớn hơn chạy theo hét lớn:

-"Hằng tiểu thư, chạy từ từ kẻo ngã".

Lát sau, bé trai bắt được bé gái, hổn hển nói :

-"Mau theo ta về nhà kẻo lão gia trách tội"

Bé gái đang vui vẻ bỗng ỉu xìu giận dỗi nói :

-"Cha lúc nào cũng bận bịu chẳng chịu chơi với muội.

Lúc nào cũng chỉ hỏi muội học chữ đến đâu rồi.

Còn không cho muội đi chơi nữa.

Anh Vũ, huynh thật sướng, không phải học hành vất vả như muội".

Nguyễn Anh Vũ cười nói:

-"tiểu thư tất nhiên phải tinh thông cầm kì thi họa , ta chỉ là con một gia tướng nhỏ nhoi, đọc thông viết thạo đã là tốt lắm rồi .À, nghe nói hôm nay hoàng thượng sẽ giá đáo đến phủ chúng ta.

Muội về nhanh còn được xem rước kiệu rồng đấy"

Bé gái mắt sáng lên vỗ tay nói: "A vậy thì phải về nhanh mới được."

Gần biệt phủ, tiếng huyên náo ngày càng lớn.

Càng tới gần, 2 đứa bé càng cảm thấy kì lạ.

Tiếng ồn ào kia hình như không phải tiếng múa hát mà nghe như tiếng hét, xen cả tiếng khóc than vang động cả một khoảng không.

2 đứa trẻ dừng hẳn lại, quên cả nói cười đứng trên đồi nhìn xuống khung cảnh khó tin trước mắt.

Quân lính áo giáp, mũ trụ sáng loáng, tay chống trường thương đứng vây quanh phủ.

Bên trong, 1 vị tướng tay cầm đại chùy không ngừng hét lớn, quân binh dẫn những người bị trói từ trong phủ đi ra nhốt vào xe ngựa chờ sẵn bên ngoài.

Bé gái sợ hãi nắm vạt áo bé trai hỏi: "Huynh xem họ đang làm gì nhà ta vậy ?".

Anh Vũ cũng bất ngờ không kém, mới sáng nay mọi chuyện đều bình thường mà giờ lại...Bỗng 1 con ngựa từ đâu vọt tới cắt ngang dòng suy nghĩ của 2 đứa trẻ.

"Tiểu thư mau lên ngựa chạy ngay còn kịp."

- 1 Đại thúc vẻ hớt hải xen lẫn kinh sợ có vẻ từ dưới phủ phi tới hét lớn, đoạn giơ tay muốn bế bé gái lên.

Anh Vũ nhận ra đây là Nguyễn Phi – gia nhân thân cận luôn bên cạnh chuyên lo việc đảm bảo an toàn cho lão gia.

Thúc ấy ở đây mà không thấy lão gia đâu thì ắt hẳn đã xảy ra chuyện gì rồi.

Nguyễn Phi đến nơi vội hãm lại, nhấc bổng bé gái lên đặt lên yên ngựa.

Anh Vũ nắm tay Nguyễn Phi lại lo lắng hỏi:

" Thúc có việc gì xảy ra vậy thúc ?"

Nguyễn Phi hất tay ra vội vàng nói:

"Lão gia bị khép tội mưu sát hoàng thượng cùng với người nhà bị bắt rồi.

Ta phải đưa tiểu thư trốn đi, không có thời gian giải thích cho ngươi, muốn sống thì mau chạy đi.

Bé gái nghe vậy òa khóc lên:

"Cha mẹ bị bắt cả rồi sao, Phi thúc mau cứu cha mẹ con đi, con muốn gặp cha mẹ".

Nguyễn Phi đổi giọng nhẹ nhàng nói:

"Mong muốn cuối cùng của lão gia là phải giữ được tính mạng tiểu thư , tiểu thư đừng khóc nữa, chúng ta phải chạy nhanh thôi", nói đoạn thúc ngựa lao về phía trước.

"Khoan đã còn Anh Vũ ca nữa, thúc mau bế huynh ấy lên ngựa đi "

"Không được đâu tiểu thư, chúng ta không lo được cho nó đâu, quân binh sắp đuổi tới rồi"

"Không, không được"- bé gái khóc lớn giơ tay ra đằng sau muốn kéo Anh Vũ nhưng bị cánh tay to khỏe của Nguyễn Phi ôm chặt thoáng chốc đã chạy rất xa.

Còn Anh Vũ nghe lời nói của Nguyễn Phi mà đứng chết lặng.

Mưu sát ?

Bị bắt ư ?

Cái gì đã xảy ra vậy ?

Cha, cha có bị bắt không ?

Nó chạy vội xuống, trong đầu xoay chuyển những tưởng tượng đáng sợ nhất.

Phía chân đồi, từng hàng xe ngựa chở đầy tù nhân cúi mặt, tóc tai rũ rượi không phân biệt nổi ai với ai, đèn đuốc sáng rực những tiếng hò hét tiếng chửi rủa.

Theo sau đoàn người đang bị áp giải kia là những quan quân cao lớn, không ngừng chửi rủa, dùng thương thúc vào những người đi chậm.

Xung quanh còn vương những cái đầu bê bết máu của những kẻ chống đối bị giết ngay tại chỗ.

Nhưng Anh Vũ không hề để ý khung cảnh đáng sợ đó mà chỉ cố quan sát xem cha mình ở đâu.

Kia rồi, cha bị nhốt ở chiếc xe đầu tiên, quân lính vây kín xung quanh.

Còn nữa, chẳng phải lão gia cũng bị nhốt chung với cha kia sao.

Xem ra lời Phi thúc không phải giả.

Cha bị trói 2 tay ra đằng sau, mặt đầy vết thâm tím, mái tóc xõa rũ rượi che cả mắt.

Chẳng hề để ý xung quanh, Anh Vũ lao tới hét lớn : "Cha!

Cha!".

[1]Trích bài "thù nhân hữu kiến kí"( đáp thư bạn) của Nguyễn Trãi
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 2


Cha nó vô cùng ngạc nhiên ngước đầu lên :

-"chạy mau, đừng quan tâm ta mau chạy đi"

Nhưng đã quá muộn, khoảnh khắc 2 cha con nhận ra nhau thì Anh Vũ bị một cán thương từ đâu vụt tới sõng xoài ra đất bất tỉnh.

Tên lính vừa vụt thương hỏi tên bên cạnh:

-"Thằng nhãi này cần giết luôn không ?", tên bên cạnh bảo:

-" Chưa biết nó có quan hệ thế nào với phạm nhân, để ta gọi chủ tướng tới xem sao, ta cũng không biết ", nói đoạn chạy đi gọi viên tướng cầm đầu.

Người cha thấy cảnh này không ngừng kêu gào xin tha mạng cho con trai.

Tên tướng mặt chán ghét nhìn đứa nhỏ nói: "Kẻ nào liên quan đều phải chết chúng bay còn phải hỏi cái gì, nhìn thằng này ăn mặc quê mùa chắc chắn không phải dòng dõi nhà quan, có thế cũng không nhìn ra".

Khi hắn vung đao định chém xuống thì ông già ngồi trong xe vốn nãy giờ im tiếng chợt nói:

-"Khoan đã "

Tên tướng dừng lại, đưa mắt nhìn ông già.

Ông già cũng nhìn lại hắn bằng đôi mắt sâu mà sáng, dường như tỏa ra một khí phách phi thường.

Tên tướng nhìn thật lâu vào đó rồi dừng lại, tra đao vào vỏ, thét quân lính tản ra chỗ khác.

Toán lính vẻ mặt đầy khó hiểu tản ra 1 góc xì xào lớn nhỏ.

Bấy giờ tên tướng mới lại gần cỗ xe nói nhỏ:

-"Đừng có làm càn nữa, ông tưởng mình còn uy phong như trước sao hả Nguyễn Trãi ?"

Ông già vẫn im lặng không nói gì, chỉ nhìn xoáy sâu vào đôi mắt viên tướng.

Hắn thở dài nói:

-"Chiều nay tôi đã đồng ý với ông để lại 1 con đường sống cho con gái út của ông, hẳn giờ nó cùng tên gia nhân đã cao chạy xa bay rồi.

Đấy là tôi nể công sức tình nghĩa bao năm gắn bó từ khi chúa thượng [1] khởi nghĩa lẫn những đóng góp của ông với các con cháu ngài.

Tôi cũng từng nếm mật nằm gai cùng ông nên tôi hiểu ông và cũng không tin ông làm chuyện đó, nhưng hỡi ôi, việc rành rành ra như thế [2] có trời cũng chẳng giúp ông được.

Nay ông được đằng voi lên đằng đầu nếu bị phát hiện thì đầu cả nhà tôi cũng chẳng còn."

Ông già nhìn viên tướng nói:

-"Nó chỉ là đứa trẻ, vả lại nó không quan hệ gì tới nhà ta."

Giọng nói nhẹ nhàng mà trầm ấm có một sức thuyết phục lạ kì được trui rèn qua bao năm tháng và thử thách vẫn không hề mất đi kể cả khi chủ nhân của nó không có địa vị như trước nữa.

Viên tướng lại thở dài nói:

-"Thôi được, lần này là lần cuối tôi có thể giúp ông.

Mong rằng như vậy giúp ông ra đi thanh thản nhất."

Nghe vậy, người cha dập đầu cảm ơn nhưng viên tướng không thèm liếc mắt tới, quay ra hét đám binh lính vây quanh đứa bé:

-"Tên nhãi này có quan hệ đặc biệt với tội nhân, ta sẽ tự tay xử lý nó, các ngươi mau về hàng ngũ.

Hừ, vì 1 đứa trẻ mà náo loạn cả lên."

Hắn xách đứa bé đi về phía sau, nhân lúc không ai chú ý vứt ra bên lùm cây rậm rạp.

Hắn nhìn đứa bé khôi ngô trước mặt 1 hồi, đoạn lấy dao nhỏ thích lên cánh tay chữ 阮 (nguyễn) rồi nói:

-"Ngươi ở trong nhà hắn, theo lẽ thường ta phải giết ngươi để phòng trừ hậu họa nhưng hắn đã cầu xin như thế ta cũng tha cho 1 mạng.

Mai sau nếu ngươi có vì thù hận mà làm điều sai trái để ta biết được thì đừng hòng sống sót."

Lát sau, đoàn quân áp giải tù nhân đã đi hết, để lại đứa bé đang bất tỉnh trong bụi cây.

[1]: Lê Lợi

[2]: Vụ án Lệ chi viên nổi tiếng.

Ngày 16 tháng 8 năm Nhâm Tuất (tức ngày 19 tháng 9 năm 1442), bị quy tội mưu sát vua Lê Thái Tông, Nguyễn Trãi bị giết cùng người thân 3 họ, gọi là tru di tam tộc.
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 3


Mãi đến nửa đêm, Anh Vũ mới tỉnh dậy, nó giật mình chạy lại chỗ cũ thì sớm đã vắng bóng người, cảnh vật lại chìm vào yên lặng.

Nó lặng nhìn 1 hồi lâu rồi khuỵu xuống khóc lớn.

* * *

Giữa trưa ngày hôm sau, Anh Vũ thất thểu lê bước, nó cứ đi mãi mà không biết đi đâu về đâu.

Đến 1 khu rừng nọ chợt thấy có tiếng đao kiếm va chạm leng keng, hằn đang có đánh nhau, nó mới giật mình nhận ra không ngờ đã đi xa đến vậy.

Ngoảnh lại đằng sau chỉ có cây cối rậm rạp không thấy bóng dáng phủ cũ đâu nữa.

Anh Vũ con nhà binh, tuy mới 7 tuổi nhưng cũng hiểu chút ít về võ công.

Nó nấp sau bụi cây rậm rạp nhìn ra khung cảnh trước mắt.

1 nhóm người dường như là bảo tiêu của 1 tiêu cục nào đó, đứng vây xung quanh xe hàng cồng kềnh, không biết là chở thứ gì.

Những đại hán lực lưỡng mặt mày bặm trợn, tay cầm rìu, đao vây đánh xung quanh.

Côn Sơn này rừng núi đan xen, nổi tiếng với dãy núi Ngũ Nhạc, suối Côn Sơn vốn yên bình nhưng không ngờ lại có cả cướp.

Anh Vũ vốn chỉ loanh quanh khu biệt phủ, lần đầu tiên đi xa lại thấy cảnh đánh nhau thì có chút sợ hãi.

Mấy đại hãn tuy to con, số lượng đông nhưng đối mặt với những bảo tiêu dáng dấp nhỏ bé hơn lại không chiếm được ưu thế nào.

Họ kẻ cầm côn, kẻ cầm đao tuy số lượng ít hơn nhưng không hề lo lắng.

Người cầm côn sử ra Côn pháp "nhị côn đả tam diện" trôi chảy, độc đấu 3 đại hán cầm đao.

Thế côn như vũ bão không ngừng đánh tới tấp kết hợp vói thân pháp mau lẹ chốc lát đã dồn đối thủ ra xa vài trượng.

Người nhỏ tuổi hơn cầm bảo mệnh đao thì khá chật vật đỡ những đao hiểm ác từ bốn phía bổ tới.

Bất chợt 1 đao cương mãnh xé gió vụt tới, đánh bay đao trong tay người trẻ tuổi.

Đây chắc hẳn là tên tướng cướp không nhìn nổi bộ dạng chật vật của thủ hạ nên đã lao tới.

Người nọ cả kinh, vội nhảy về phía sau, tên tướng cướp lại bổ tới một đao, chỉ cách đầu khoảng 2 tấc thì người cầm gậy bên cạnh đã kịp thời đưa gậy đỡ.

Tiếng kim loại đánh "keng" 1 cái rõ to.

Có vẻ đao kia khá mạnh, người cầm gậy khuỵu hẳn xuống, 1 chân quỳ dưới đất.

Đao này nếu bổ xuống ắt hẳn vỡ đầu chứ chẳng chơi.

Tướng cướp có vẻ bất ngờ nói:

- Đỡ được 1 đao của ta, cũng khá lắm.

Người cầm gậy thu gậy về, sử ra bài "trường côn tỏa diện" vây đánh.

Gậy sắt đánh nhanh như chớp, thoắt cái đánh vào ngực, đánh vào chân, vào đầu, nhìn loang loáng như có vài cái gậy đang bổ tới.

Không ngờ tên tướng cướp này cũng có bản lĩnh, hắn dùng đao gạt đỡ cũng nhanh không kém, thế đao ngày càng mạnh như thác ầm ầm đổ xuống khiến người kia phải thu gậy về thủ thế.

Tên tướng cướp cười ha hả khinh thường:

-Thiên môn đạo lừng danh cũng chỉ có thế thôi sao, còn không bằng trảm mã đao ta tự luyện.

Người cầm gậy cắn răng nói

- Lăng đệ, còn không mau tới giúp ta.

Người trẻ tuổi kia nãy giờ vẫn còn bàng hoàng, nghe vậy vội chạy tới định nhặt đao thì xung quanh đã bị mấy tên cướp vây lấy

- "không dễ vậy đâu nhóc"

Mấy đao lại bổ xuống đầy dũng mãnh, người trẻ tuổi lúc này đã lấy được bình tĩnh, thân thể nhanh nhẹn tránh né, đồng thời tung ra chiêu "bái sư quyền", 1 đấm móc thẳng từ dưới lên khiến 1 tên văng ngược về phía sau.

Tiếp đó, lại 1 cước "kị mã quyền" đá bay tên bên cạnh.

Mấy tên còn lại e sợ đứng trôn chân nhưng vẫn thủy chung không để người trẻ tuổi kia nhặt đao.

Người cầm gậy lúc này đã lùi sát , dựa lưng vào xe hàng chống đỡ.

Trên vai, trên cánh tay đã rướm máu, vạt áo bị rách toạc lộ ra những vết chém khá sâu, máu chảy đầm đìa.

Tưởng như sắp không chống nổi nữa thì đằng sau vang lên tiếng hét:

-Sơn tặc có gan thì đấu với ta đây.

Nói rồi 1 côn ào ào đánh tới sau lưng tướng cướp.

Hắn nhảy sang 1 bên tránh, đoạn xoay đao chém tới nhanh như như chớp.

Người nọ không kịp thu thế tấn công, vội gập 2 đầu côn còn lại đưa ra chống đỡ, dùng nội lực đẩy ra.

Tên tướng cướp lùi lại 1 bước, cười khà khà:

-Có chút bản lãnh, nhưng còn non lắm.

Lại 1 chiêu bán nguyệt đao bổ tới, người cầm côn bất lực lui lại, đỡ người cầm gậy nhảy ra xa.

Xem ra thân pháp thực không tầm thường.

Côn pháp thiên về tấn công, áp chế kẻ địch, nhưng khi thủ lại rất bất tiện.

Người cầm song côn không ngừng múa côn vun vút, mắt tập trung tìm kiếm sơ hở của kẻ địch.

Tên tướng cướp lại lao tới, nhưng bị 1 côn gạt đao ra, côn còn lại nhắm thẳng yết hầu phóng tới.

Đại hán xoay người né được thì côn kia như có phép lạ, bất chợt xoay sang nhắm thẳng mặt mà đập.

Côn này trúng thì sẽ choáng váng không nhẹ, lúc ấy sẽ rất bất lợi.

Nào ngờ tên tướng cướp lại đưa mặt tới, dùng miệng cắn chặt côn chặn lại.

Người kia biến sắc nói

-Khấu xỉ siết hàm công , sao ngươi biết

Đại hán không nói rằng, đẩy 2 côn ra rồi vung đao ép lui người cầm côn.

Người kia chưa kịp định thần lại thì bị 1 đao từ phía sao chém trúng lưng.

Chàng quay đầu giáng 1 côn vào đầu kẻ đánh lén, hắn ngã gục xuống, máu chảy đầy đất.

Tên tướng cướp kia nhân cơ hội 1 cước đá bay trúng ngay thân cây đại thụ gần đó.

Cước này chứa kình lực không nhỏ khiến chàng ta phụt máu tươi, ôm bụng ngất lịm đi.

Lúc này bọn thủ hạ cũng bắt được 2 người kia và đám tiểu tốt còn lại, đem tới trước mặt hắn.

Khi hắn định chém đầu mấy tên bảo tiêu này thì chợt có tên nói:

-Đại ca, hình như có kẻ coi lén chúng ta

Anh Vũ giật mình, nãy giờ mải xem mà không hề để ý mình đã đứng hẳn ra ngoài bụi rậm.

Nó quay đầu bỏ chạy thì tên tướng cướp đã phóng đao cắt ngay vào chân khiến nó ngã dúi xuống đất kêu đầy đau đớn.Tên kia cười độc ác từ từ tiến gần định hạ sát, người trẻ tuổi bị trói nhìn tên tướng cướp tức giận nói:

-Nó chỉ là đứa nhỏ, ngươi cần gì ra tay độc ác như thế.

Tên kia cười khành khạch đáp:

-Nhóc à, ngươi lớn vậy rồi sao chẳng có chút não nào vậy, nó sống sót về rêu rao khắp nơi bản lĩnh của ta thì sau này ai đến đây để ta cướp nữa.
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 4


Đột nhiên người trẻ tuổi chồm về phía trước húc thẳng vào bụng tên cướp.

Bị bất ngờ, hắn ngã xuống, người trẻ tuổi đè nằm lên trên hét:

-nhóc còn không chạy mau, ta không giữ được lâu đâu

Anh Vũ nén sợ, vạch bụi rậm chạy trốn.

Tên cướp huých người trẻ tuổi ra, đá cho 1 phát rồi bảo thủ hạ:

-Đuổi theo nó, giết.

Rồi quay sang người trẻ tuổi nói:

-Cũng dũng cảm lắm, mày hơn 2 thằng anh trai mày đấy, cũng đáng để ta chơi đùa 1 chút.

Người trẻ tuổi dãy dụa lùi lại phía sau, vẻ mặt sợ hãi nhìn tên cướp cười gian trá trước mặt.

Anh Vũ chạy miết nhưng chỉ là đứa nhỏ sao thoát khỏi lũ người cao to kia, chỉ thoáng chốc đã bị bắt kịp.

Tên dẫn đầu vung đao định 1 nhát chém luôn đầu Anh Vũ thì binh 1 tiếng, 1 cành củi khô ở đâu văng tới đánh bật nhát đao kia.

Mấy tên kia cả kinh hét lớn:

-Ai có giỏi thì ra đây, trốn núp đâu phải anh hùng hảo hán

Từ sau thân cây 1 lão già nét mặt phúc hậu, mặc áo tràng màu cam, lưng đeo 1 gánh củi lớn từ tốn bước ra nói:

-A di đà Phật, ta chỉ là đi gánh củi ngang qua đây, thấy mấy vị thí chủ bắt nạt 1 đứa con nít, không đành lòng nên mới ra tay lo việc bao đồng.

Ko biết các vị có thể nể mặt bần tăng mà tha cho nó được không.

Bọn kia thấy công phu hòa thượng kia quả ko bình thường nhưng cậy đông, vả lại đối phương chỉ là lão già lụ khụ nên khinh thường quát:

-Cái lão hòa thượng này, ai biết ông là ai mà phải nể mặt, không tránh ra thì tôi chém cả ông bây giờ.

Nói xong chúng không để ông già trả lời, chia ra tứ phía lao tới.

Lão tăng kia cười nhẹ, lắc đầu nói:

-A di đà phật, a di đà phật, đắc tội rồi.

Nói rồi, 1 chiêu điểm thủy thủ quyền tung ra đánh bay 4 tên đang bổ tới.

Khí lực phát ra thật phi thường, mấy bụi cây đều ngả rạp cả xuống, 4 tên lăn ra đất kêu đầy đau đớn.

Anh Vũ lần đầu tiên trong đời thấy võ công lợi hại như vậy, không khỏi mắt chữ o mồm chữ a.

Lão tăng sải bước tới hỏi nó mới giật mình đáp lễ:

-Đa tạ đại sư, con không sao

Bất chợt nhớ ra vị đại ca kia để mình trốn thoát mà giờ này đang gặp nguy hiểm, nó vội nói:

- Đại sư, người mau mau tới đây, có kẻ cướp chuẩn bị giết người rồi.

Lão tăng kia nghe vậy vội bảo Anh Vũ dẫn mình đến chỗ 3 huynh đệ kia.

Đến nơi, tên tướng cướp đã xử xong mấy tên tiểu tốt trong đoàn bảo tiêu, máu chảy đầy đất.

Anh Vũ sợ hãi nép sau nhà sư.

Ông ta thấy cảnh trước mắt liền hiểu ngay sự việc, thở dài nói:

-Thiện tai, thiện tai, cướp đồ rồi hà cớ chi phải lạm sát như vậy.

Tên tướng cướp cả giận nói:

-Đinh Bặc ta xưa nay ghét nhất mấy kẻ luôn mồm nói đạo lý, ngon thì vào đây mà nói với đao của ta.

Hắn nhìn Anh Vũ núp sau nhà sư kia thì nhếch mép nói:

-Xem ra lão đầu này cũng có chút công phu đấy nhỉ, xem hôm nay ông có cho ta dãn gân cốt được không.

Chưa nói xong, hắn đã vung đao tới, xem ra muốn nhân cơ hội 1 đao kết liễu lão tăng này.

Nhưng ông ta sớm đã cảnh giác, mấy thằng trộm cướp này thì không thể nghe bọn chúng trình bày được, liền đẩy Anh Vũ sang 1 bên, tung chiêu kim báo đảo quyền đấm thẳng vào mặt Đinh Bặc.

Đấm này khiến hắn lùi lại choáng váng, chống đao xuống đất nói:

-Không ngờ lão già này lại biết võ công của Thiếu lâm tự, được lắm, được lắm.

Nói xong hắn nháy mắt với thủ hạ, rồi vờ xông tới.

Mấy tên thủ hạ hiểu ý, nhẹ nhàng luồn ra sau, định chém đứt chân lão già này.

Tiếc rằng tất cả không qua được mắt lão tăng kia, ông nhảy lên tránh đao dưới chân, rồi xoay người vung chân phải đá văng Trảm mã đao của tên tướng cướp.

Hắn vung đao vốn chỉ là hư chiêu, không dùng lực nên bị bất ngờ, đao cầm trong tay cũng văng mất.

Chưa dừng lại, chân phải vừa chạm đất, lão tăng tiếp tục xoay người móc gót trái ngược lên câu liêm, xoay tiếp chân phải bay đá trúng ngực tên tướng cướp.

Hắn trúng chiêu văng ra xa, miệng phun 1 ngụm máu tươi.

Mấy tên thủ hạ thấy vậy như rắn mất đầu co giò bỏ chạy.

Lão tăng kia cũng không đuổi theo, tới cởi trói cho 3 vị huynh đệ kia, lấy khăn băng vết thương lại, đưa bầu nước cho họ uống.

Anh Vũ thấy tên cướp nằm gục cũng đỡ sợ, lấy dây thừng định chạy tới trói lại.

Lão tăng kia quát:

-Tránh xa hắn ra!

Nó giật mình vứt dây thừng xuống đất chạy lại chỗ lão tăng kia.

Tên cướp chưa biết sống chết ra sao, 1 thằng nhóc lại gần rất có thể bị lấy ra uy hiếp.

Ông kéo nó lại, đưa nước uống.

Từ đêm qua tới giờ chưa có gì bỏ bụng, nó tu ừng ực hết sạch bầu nước rồi đưa lại cho lão tăng kia mà mắt vẫn nhìn theo bầu nước thòm thèm.

Bây giờ nó mới thấy đói khát cồn cào, tiếc là ông không có gì cho nó lót dạ.

3 người dần dần tỉnh dậy, người cầm côn – kẻ lớn tuổi nhất trong đám nói:

-Đa tạ ơn cứu mạng của đại sư, nếu hôm nay không có đại sư thì 3 huynh đệ chúng tôi đã bỏ mạng tại nơi này rồi.

Lão tăng kia cười đáp:

-Thiện tai, thiện tai, cứu 1 mạng người hơn xây 7 tòa tháp, đó cũng là việc nên làm, cũng không cần phải nói chuyện ơn nghĩa.

Nếu cần cảm ơn thì phải nhắc tới vị huynh đệ nhỏ tuổi này, bần tăng được cậu ta chỉ mới biết đường tới đây cứu mạng.Dám hỏi các người là ai, tại sao lại lặn lội qua đường đèo núi vắng vẻ này ?
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 5


Vị cầm côn nhìn Anh Vũ 1 cái rồi nói với lão tăng kia:

-Tại hạ là Phạm Duy, kia là 2 đệ đệ của tại hạ, Phạm Hoàng, Phạm Lăng, 3 huynh đệ cũng xem như có chút tiếng tăm trong giang hồ.

2 người kia lần lượt chắp tay thi lễ.

Lão tăng cười nói:

-Thứ lỗi bần tăng quy ẩn trên núi đã lâu, không nghe danh tiếng các vị đây, thật thất lễ.

Phạm Duy nói tiếp:

-Không dám, không dám, 3 người chúng ta là bảo tiêu của Thiên Môn Tiêu Cục, là 1 tiêu cục thuộc bảo hộ của Thiên Môn phái.

Lần này nhận bảo vệ đoàn thương gia từ phủ Nam Sách[1] đến kinh thành buôn bán, vì có chút gấp gáp nên chọn đường tắt, không ngờ lại gặp đám cướp cỏ này, liên lụy đến thương gia và mấy vị huynh đệ này, ngay cả huynh đệ tại hạ cũng suýt bỏ mạng.

Không biết cao tăng quý tính là gì, ở đâu để huynh đệ chúng tôi đến đền đáp ?

Nhà sư cười nhạt đáp:

-Ta chỉ là tăng nhân trên núi, tiện đường xuống đây lấy củi nào có quý tính đại danh gì.

Phạm Hoàng nghe vậy biết ý, nhưng cũng không thể không biết gì về người có ơn cứu mạng mình được, sau này ai hỏi đến khó tránh gây hiểu lầm bèn gặng hỏi:

-Ít nhất đại sư cũng cho chúng tôi biết ngài ở chùa nào để chúng tôi đến thắp hương cảm tạ Phật tổ.

Lão tăng chỉ tay lên ngọn núi cao phía trước mặt nói:

-Nếu các ngươi đã có lòng như thế thì ta cũng không giấu nữa, trên ngọn núi cao nhất kia là chùa Côn Sơn, có điều những tăng nhân bọn ta rất ít giao du với bên ngoài, nên các ngươi không biết cũng không lạ.

Phạm Hoàng nghe vậy chấn động, hắn trước khi đi cùng nghe môn chủ nói qua rằng ở phủ Nam Sách có núi Côn Sơn, trên đỉnh núi có chùa Côn Sơn, các nhà sư đều tinh thông võ Thiếu lâm tự.

Trước kia khi còn chống giặc Minh, 1 đại sư Thiếu lâm tự loạn lạc tới đây, được các nhà sư trên núi mở lòng từ bi thu nhận vào chùa.Người này vốn là cao thủ võ công nhưng do vô tình cứu 1 đại ma đầu nên bị giới võ lâm truy sát, phải trốn theo binh lính nhà Minh xuôi nam.

Để cảm tạ, hắn truyền võ công Thiếu lâm tự cho các nhà sư trong chùa.

Từ đó, các vị sư phụ trong chùa Côn Sơn đều học võ Thiếu lâm tự nhưng lại rất hiếm khi xuống núi, cũng chỉ có khoảng 2 chục nhà sư trong chùa.

Tiếc rằng vị sư phụ kia do bị thương trong lúc chạy trốn nên không thể truyền thụ hết bí kíp.

Nhưng thế cũng đủ để chấn động 1 phương trời Nam này rồi.

Tuy vậy họ chỉ ẩn cư trên núi, rất ít khi xuất hiện trên giang hồ nên chỉ 1 vài người biết đến.

Môn chủ phái Thiên Môn đạo cũng là 1 nhân vật có tiếng trên giang hồ nên cũng biết chuyện này.

Phạm Hoàng cũng chỉ nghe loáng thoáng được môn chủ nói chuyện mà biết chuyện này.

Lão hòa thượng thấy nét mặt lộ rõ sự ngạc nhiên của Phạm Hoàng thì không tỏ vẻ gì, lão hỏi:

-Thế mấy vị dự định thế nào ?

- Huynh đệ chúng tôi sẽ trở về tổng cục báo cáo, đem tro cốt người chết cho gia đình các huynh đệ xấu số.

-Còn vị tiểu huynh đệ đây thì sao ?

Lúc này 3 huynh đệ mới nhớ ra tiểu ân nhân của mình bèn hỏi:

-Tiểu huynh đệ, cha mẹ ngươi đâu ?

Sao lại ở 1 mình chốn rừng rú này ?

Anh Vũ nghe họ hỏi thì lúng túng.

Tuy nhỏ tuổi nhưng nó hiểu tội mưu sát hoàng thượng nếu lộ ra nó có liên quan ắt sẽ chết.

Nó nói bừa:

-Cha...cha... mẹ cháu bị hổ vồ, mình cháu trốn được.

-Nhà cháu ở đâu?

Anh Vũ lại lúng túng, nó cũng từng có nhà, có cha có mẹ.

Mẹ tuy mất sớm nhưng cha nó lại yêu thương nó vô cùng, những người trong phủ cũng rất tốt.

Nó chực muốn khóc nhưng vẫn kìm lại được:

-Cháu...cháu không biết.

Mấy người kia thở dài, thừa biết đứa nhỏ này không nói thật nhưng nhìn đôi chân trần đã rướm máu do đi nhiều, da thịt đầy vết xước do lúc chạy trốn bị gai cào rách, không nở tra hỏi tới cùng.

Phạm Lăng hỏi:

-Thế giờ nhóc định đi đâu?

Nếu không có chỗ để đi thì có thể đi với bọn ta.Bọn ta sẽ tìm nhà mới cho nhóc.

Anh Vũ ngước nhìn chàng thanh niên trước mặt, nghĩ chắc không phải nói dối đâu nhỉ, mình cứu mạng anh ta mà, chính đại sư đã nói thế, anh ta hẳn muốn đền ơn mình nên muốn dẫn mình theo.

Lão hòa thượng chợt nói:

-Tiểu huynh đệ đây thông minh lanh lợi, nếu không muốn thì có thể theo ta lên chùa học công phu ,ngươi có muốn lợi hại như ông già này không ?

Anh Vũ nghĩ thầm nếu học đại sư này, ắt hẳn mình sẽ trở thành cao thủ võ lâm, oai phong lẫm liệt biết bao.

Nhớ lại cảnh chiến đấu vừa rồi 1 cậu nhóc làm sao không thèm muốn.

Nhưng nghĩ lại, Anh Vũ thấy không thể đi theo đại sư được, nó còn phải đi tìm cha nó, tìm Hằng muội.

Nếu ở đây học võ công quanh năm chỉ có rừng núi thì làm sao mà tìm?

Nghĩ thế, nó khoanh tay cúi trước mặt hòa thượng nói:

-Cảm tạ ý tốt của đại sư, nhưng con không thể theo ngài được.

Con muốn đi cùng các vị ca ca này.

Nói rồi chạy tót tới chỗ Phạm Lăng bám nấy vạt áo hắn, như sợ lão hòa thượng kia sẽ nhảy tới bắt vậy.

Hòa thượng thấy thế cười ha hả nói:

-Tên tiểu tử này, ta có ép ngươi đâu mà ngươi phải sợ.

Nói rồi ông ta bước tới, nắm lấy tay Anh Vũ.

Bất chợt nó thấy thứ gì đó đang truyền từ bàn tay vào trong các mạch máu, cơn đau ùa đến nhưng chỉ nửa khắc sau, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể khiến Anh Vũ khẽ rùng mình một cái.

Cảm giác đó chỉ thoáng qua nên Anh Vũ cũng không lưu tâm.

Lão hòa thượng xoa đầu Anh Vũ mấy cái rồi nói:

- Nếu tên tiểu tử này đã lựa chọn các vị thì ta cũng không có gì phải lưu lại đây nữa, có duyên sẽ gặp lại.

Xin cáo từ.

Mấy người kia vội chắp tay thi lễ nói mấy câu cảm tạ, ngẩng đầu lên thì lão hòa thượng đã nhẹ nhàng lướt đi, bó củi nặng trịch vẫn vác sau lưng mà không thấy ông khó khăn chút nào.

Phạm Lăng thấy thế trầm trồ:

-Công phu lão hòa thượng này thật lợi hại.

Không biết lão ta với môn chủ ai mạnh hơn nhỉ ?

Môn võ Thiên Môn đạo xuất hiện chưa được bao lâu nhưng uy lực vô cùng mạnh mẽ, nghe đồn nếu luyện thành 13 tầng công pháp có thể 1 quyền có thể xé núi.

Ông cố của môn chủ là Nguyễn Khắc Nhân đã sáng tạo ra môn võ này khi đối đầu giặc Minh truyền cho con trai Nguyễn Khắc Thiện, con trai ông đã phát triển môn võ này lên tầm cao mới, tương truyền Nguyễn Khắc Thiện với 36 đường Thiên Môn quyền đã 1 mình địch 10 cao thủ Hoàng Phúc[2] mang theo bên mình mà không hề nao núng.

Sau đó ông lập ra môn phái Thiên Môn đạo, thu hút không ít người tham gia.

Nhưng thực sự phát triển thì phải đến đời cha của Nguyễn Khắc Chung mới thực sự đưa họ Nguyễn Khắc trở thành gia tộc lớn.

Ông ta tuy võ công không cao so với tổ tiên nhưng lại sáng lập ra tiêu cục Thiên Môn, lấy những người học võ công của môn phái làm bảo tiêu.

Thông thường chỉ lấy những kẻ võ công trung bình, đã học lâu năm nhưng không tiến bộ hoặc những người trẻ tuổi muốn ra ngoài trải sự đời làm bảo tiêu.

Môn phái cũng có quy định phàm là võ sinh trẻ tuổi muốn được sự công nhận của môn phái phải ít nhất 1 lần tham gia bảo tiêu.

Nó đã đem đến nguồn thu nhập lớn để phát triển gia tộc.

Đến đời môn chủ hiện tại là Nguyễn KHắc Chung cũng được coi là có thiên phú, chưa đầy 40 tuổi đã đạt đến tầng chín của công pháp.

Bình thường bảo tiêu chỉ phải chống trọi với thú dữ hay vài tên lưu manh dọc đường.

Trường hợp 3 huynh đệ họ Phạm này có lẽ là ngoại lệ hiếm hoi gặp phải 1 tên cao thủ.

[1]: Phủ Nam Sách gồm các huyện: Thanh Lâm (huyện và một phần thành phố Hải Dương, hiện nay), , Thanh Hà (huyện và một phần thành phố Hải Dương hiện nay), Tiên Minh (, hiện nay).

[2]:Công bộ thượng thư Hoàng PHúc của triều Minh, 2 lần theo giặc Minh sang nước ta, bị Lê Lợi bắt làm tù binh trong trận Xương Giang, sau được thả về TQ
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 6


Tên tướng cướp lúc này đã tỉnh lại, ôm bụng len lén chuồn đi, nhưng được vài bước đã bị Anh Vũ phát hiện la toáng lên:

-Ối ối, tên cướp định chạy kìa.

Tên cướp ù té chạy nhưng thương thế quá nặng, chạy sao thoát 3 huynh đệ nãy giờ vẫn ngậm ớt kia.

Hắn bị bắt lại, đánh cho 1 trận thừa sống thiếu chết.

Đoạn Phạm Hoàng giơ đao hô to:

-Phạm Hoàng ta hôm nay thay trời hành đạo, quyết trừ hại cho dân, trả thù cho các vị huynh đệ.

Các chư vị yên tâm, bọn ta trên này đánh đủ rồi, giờ cho hắn xuống để các vị giải trí.

Nói rồi 1 đao chém đứt đầu Đinh Bặc.

4 người thu dọn hành lý, đem hỏa thiêu nhưng huynh đệ bị giết, gói tro cốt đem về.

Phạm Duy huynh trưởng vóc người lực lưỡng, mặt vuông chữ điền, da ngăm đen tính cách trầm ổn ít nói, chỉ lẳng lặng thu dọn.

Tam đệ Phạm Lăng thì ngược lại, dáng dấp thư sinh, chắc mới chỉ 16 17 tuổi, luôn mồm chuyện trò, Phạm Hoàng thi thoảng đáp vài câu, giục mọi người nhanh chóng thu dọn trước khi trời tối.

Nhưng khi xong xuôi thì mặt trăng đã lên, trong rừng không ngừng vang vọng tiếng gào rú của thú hoang.

Mọi người sửa soạn đốt lửa dựng trại, nấu cháo loãng cùng với rau dại.

Anh Vũ nguyên 1 ngày chưa ăn uống gì, chả ngại ngùng gì nữa húp liền 3 4 bát rồi lăn ra ngủ.

Không biết thiếp đi bao lâu, khi tỉnh dậy thấy trời đêm vẫn đầy sao sáng lung linh, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, trên mình không biết từ lúc nào đã có 1 tấm áo đắp lên làm chăn.

Nó toan ngồi dậy thì nghe tiếng 3 người kia nói chuyện.Phạm Lăng lo lắng hỏi:

-Huynh nói xem chuyến này trở về liệu chúng ta có bị trục xuất ra khỏi sư môn không?

Phạm Hoàng từ tốn đáp:

-Việc trách phạt là đương nhiên nhưng ta nghĩ không đến mức ấy đâu.

Haizz, vốn dĩ chỉ muốn đổi đường tới xem náo nhiệt ở Lệ chi viên ấy mà lại ra nông nỗi này.

Phạm Duy an ủi:

-Đệ không cần tự trách, bọn cướp hẳn đã theo dõi ta từ trước nên mới chọn chỗ rừng rú này ra tay.

Đổi lại nếu chúng ta theo đường cũ thì chắc gì đã có vị cao thủ như đại sư kia cứu giúp.

2 người kia nghe vậy như cởi được nút thắt trong lòng, ngẫm lại cũng hợp tình hợp lý.

Tự dưng giữa nơi vắng vẻ này lại nhảy ra 1 đám cướp, thật khó tin chúng lại hành nghề ở nơi chẳng ai đi qua.

Có lẽ chúng đã theo dõi từ khi chúng ta xuất phát cũng nên.

Làm nghề bảo tiêu không thể không qua lại với giới quan lại, nếu không sẽ bị đám quan binh gây khó dễ, vì vậy mỗi năm đều phải cống tiến, quan hệ với các quan ở các phủ.

Thế nên 3 người này cũng coi như nghe ngóng được không ít chuyện trong triều đình.

Anh Vũ nghe tới đây nín thở, trống ngực đập thình thình.

Phạm Lăng lại nói:

-Đệ không tin ông ấy lại gây ra chuyện tày trời như vậy, dù gì cũng là công thần khai quốc nhà Lê, chẳng có lý do gì để làm vậy.

Hơn nữa ông ấy cũng lui về ở ẩn rồi...

Phạm Duy không để Phạm Lăng nói hết câu, đưa tay bịt miệng tam đệ lại nói:

-Đệ đừng nói càn, nếu bị nghe thấy không chừng cả nhà chúng ta cũng bị vạ lây.

Vả lại chuyện chốn quan trường hiểm ác vô cùng, người học võ thô lỗ như chúng ta làm sao hiểu được.

Tốt nhất không nên bàn chuyện này nữa.

Phạm Hoàng gật gật nói:

-Đại ca nói chí phải, chuyện triều chính phức tạp nên ít quan tâm thì hơn.Chúng ta có biết cũng chẳng hiểu được dụng ý của họ.

Phạm Lăng nghe vậy bèn hỏi sang vấn đề khác:

-Thế bây giờ chúng ta tiếp theo như nào?

- Mấy thứ hàng hóa này bây giờ cũng không thể mang theo được,chúng ta sẽ đi gọi người nhà thương gia tới lấy về.

Sau đó lên đường về tổng cục.

Các đệ thấy sao ?

-Đại ca tính thế nào bọn đệ theo thế ấy.

-Vậy thống nhất như thế nhé.

À các đệ biết không, khi ta đấu với tên tướng cướp hồi chiều, hắn ra dùng Khấu xỉ siết hàm công chặn được 1 côn của ta.

2 người kia đồng loạt kêu lên ngạc nhiên.

Khấu xỉ siết hàm công là 1 độc chiêu của phái Thiên Môn Đạo, nếu luyện thành có thể ngậm lấy đầu dây mà lôi cả 1 tảng đá vài tấn.

Có điều luyện chiêu này cực kì nguy hiểm, không có người hướng dẫn thì không thể tự luyện được, chỉ cần sai sót chút thôi là xác định húp cháo cả đời.

Độ hữu dụng của nó cũng không cao, vì vậy rất hiếm người luyện.

3 huynh đệ họ Phạm luyện võ đã lâu nhưng cũng chỉ biết vài người luyện thành chiêu này.

Không biết từ đâu 1 tên cướp chốn rừng rú này lại học được?

Nhưng người chết không thể đối chất, Phạm Duy nói:

-Chúng ta đoán già đoán non cũng chẳng giải quyết được gì, mọi người tốt nhất nên ngủ sớm đi, đêm nay ta sẽ canh gác.

Phạm Lăng can:

-2 huynh thương nặng như vậy để đệ canh gác cho, mọi người nghỉ ngơi đi.

2 người kia cũng quá mệt mỏi, không ý kiến gì nữa lăn ra ngủ luôn.Anh Vũ hiểu rằng chuyện lão gia bị bắt vì tội mưu sát hoàng thượng đã lan truyền khắp nơi rồi, nó càng quyết tâm giữ kín bí mật của mình.

Nghĩ đến chữ 阮 vẫn còn chưa khô máu trên cánh tay, chắc bị thích lúc mình ngất đi, họ đánh dấu để mai kia giết mình chăng ?

Anh Vũ xé vạt buộc chặt chỗ cánh tay có chữ lại, kéo tay áo xuống như cũ, mơ màng lại chìm vào giấc ngủ.
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 7


Sáng hôm sau, Phạm Duy lên ngựa về đường cũ tìm người nhà của đoàn thương gia xấu số.

Phạm Lăng đêm qua thức canh giờ đã lăn ra ngủ, Phạm Hoàng thì đã đi đâu mất.

Anh Vũ thức dậy còn đang ngơ ngác tự hỏi mọi người đi đâu cả rồi thì có tiếng nói sau lưng:

-Dậy rồi à nhóc, xem ta có món gì đây.

Quay đầu lại thì thấy Phạm Hoàng tay xách 2 con gà rừng vẫn còn đập cánh phành phạch.

Anh Vũ reo lên:

-A, có thịt gà.

-Hôm nay sẽ cho nhóc thấy mĩ vị nhân gian là như nào.

Phạm Hoàng nói rồi nhanh thoăn thoắt cắt tiết, mổ gà, Anh Vũ bên cạnh cũng lăng xăng đi đun nước, vặt lông.

Thoáng chốc 2 con gà đã trần trụi, Phạm Hoàng lôi từ trong túi hành lý ra thứ nước gì đó sánh sánh, màu nâu, được làm từ rất nhiều loại thảo mộc, đem xoa đều lên mình gà.

Hoàng nói đây là gia vị rất quý, hiếm lắm mới bỏ ra ăn.

Qua nay mọi người đều vất vả nhiều, nên quyết định làm bữa thật ngon để lấy lại sức.

Gậy trúc xuyên qua mình gà, Phạm Hoàng bắt đầu nướng.

MÙi thơm tỏa ra ngào ngạt, Phạm Hoàng tỏ ra rất thạo, không ngừng xoay đều cây gậy, từng giọt mỡ vàng ươm rớt xuống lửa kêu tí tách.

Anh Vũ trước nay vốn chỉ biết có món thịt gà luộc, mà lâu lâu có dịp mới được ăn 1 2 miếng, không ngờ thịt gà lại có thể làm ngon như vậy.

Phạm Lăng thấy mùi thơm thì sớm đã tỉnh, xách bầu rượu với mấy cái chén đi tới:

-Lâu lắm mới được ăn thịt gà của nhị ca nha, rượu đây, rượu đây.

Gà nướng xong thì đại ca Phạm Duy cũng trở về:

-Chiều nay bọn họ sẽ tới lấy hàng, ta sợ các đệ chờ lâu nên quay về trước.

Phạm Lăng rót rượu, cũng đặt trước mặt Anh Vũ 1 chén.

Nó lắc đầu tỏ ý không muốn uống nhưng Lăng không để ý tới.

Cha nó trước kia bảo còn nhỏ không được uống rượu, nó cũng ngần ngại nhìn chăm chăm chén rượu.

Phạm Lăng đưa cái đùi gà cho Anh Vũ cười nói:

-Uống đi nhóc, nam vô tửu như kỳ vô phong (nam không rượu như cờ không có gió), đã là nam nhân thì không thể không biết uống rượu đâu.

Anh Vũ nghe vậy cầm cốc nhắm mắt uống liền 1 hơi.

Tức thì 1 cơn cay nóng tràn đầy cổ họng lan tới tận bụng khiến nó chảy cả nước mắt, vội chạy đi tu liền mấy ngụm nước mới đỡ.

Phạm Lăng thấy thế bật cười ha hả:

-Nhóc khá đấy, rượu này ta cũng không dám uống 1 hơi như thế đâu.

Phạm Hoàng cười nói:

-Nó mới tý tuổi đầu đệ đã cho nó uống rượu thì nó chịu sao được.

-Ai dà, huynh nói thế chứ biết đâu nó lại thấy thích thì sao.

Anh Vũ lè lưỡi nhìn cốc rượu, bụng nhủ thầm sẽ không bao giờ uống thứ chết tiệt này nữa.

3 huynh đệ kia cứ thế uống đến say mèm, lăn ra đất ngủ.

Đến chiều, sau khi giải quyết xong vụ hàng hóa, họ lên đường tiến về Đông kinh[1].

Trên đường đi, Anh Vũ thích thú nhất là nghe kể chuyện và ngắm cảnh dọc đường.

Phạm Lăng trước nay ham chuyện trò nhưng ở với 2 ca ca kiệm lời nên gặp được Anh Vũ chẳng khác nào cá gặp nước, luôn miệng kể chuyện võ lâm, chuyện về môn phái, ngay cả chuyện đánh giặc Minh chưa trải qua bao giờ cũng đem ra kể.

Phạm Hoàng cười nói:

-Nghe ông tướng đánh giặc Minh kể chuyện hay quá.

Phạm Lăng khó chịu đáp:

-Đệ đây đang bồi dưỡng tinh thần yêu nước cho nó, huynh đừng ở đó mà chê cười.

Anh Vũ thì trước nay luôn hứng thú với chuyện võ lâm, chuyện giang hồ nhưng ở phủ cũ chẳng ai kể chuyện cho nó, cha nó cũng không biết gì nhiều, vì vậy nghe như nuốt từng lời.

Lăng kia thấy vậy thì vừa ý lắm, lại vắt óc tìm chuyện để mà kể.

Mọi người đều coi Anh Vũ như tiểu đệ trong nhà, họ thường gọi là tứ đệ chứ không gọi nhóc như xưa.

Anh Vũ nghe vậy thích chí, nghĩ thầm mình cũng là huynh đệ với mấy vị đại ca giỏi võ này cơ đấy.

Trên đường, họ ghé qua suối Côn Sơn nằm giữa 2 ngọn núi Côn Sơn Ngũ Nhạc, chùa Dâu, tháp Bút...Anh Vũ được mở mang tầm mắt rất nhiều.

Nó không ngờ nước mình lại có nhiều cảnh đẹp đến vậy.

Phạm Hoàng cười nói:

-Đến Đông Kinh đệ còn ngạc nhiên hơn nữa.

Phạm Lăng cũng gật đầu nói:

-Lúc ấy ta sẽ dẫn tứ đệ đi thăm quan mở mang tầm mắt.

Anh Vũ nghe vậy thầm hồi hộp, tưởng tượng đến những điều Phạm Lăng đã kể với nó về kinh thành.

Có những món ăn ngon, xem rối nước, xem biểu diễn thổi lửa, múa vòng quả thực hấp dẫn vô cùng.

Mấy ngày đường trôi qua thật nhanh, bọn họ đã trở về tổng cục ở huyện Thanh Oai, phủ Ứng Thiên, Sơn Nam[2].

Tổng cục là tòa lâu đài lớn nằm bên cạnh con sông Đáy, nổi bật là 2 tòa tháp cao, trên treo 2 lá cờ đỏ chói hình mãnh sư phần phật trước gió.

Trên cổng treo tấm biển đen thếp vàng viết dòng chữ lớn: Thiên Môn tiêu cục, dưới đề hàng chữ nhỏ hơn: Tổng cục.

Bên trong là khoảng sân rộng nhưng chỉ có 3 tòa nhà lớn xếp thành hình chữ U.

Khoảng đất còn lại là nơi rèn luyện của khoảng gần trăm người.

Người nào người nấy đều cởi trần đóng khố, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Mỗi động tác đánh xuống đều kèm theo tiếng hô vang trời.

Mấy vị huynh đệ họ Phạm dẫn Anh Vũ tới tòa nhà chính diện, bảo chờ bên ngoài rồi 3 người bước vào trong.

Anh Vũ nhìn họ tập luyện mà ao ước mình cũng có 1 ngày được luyện môn võ lợi hại như vậy.

Sau khoảng 1 canh giờ, 3 người họ bước ra, Phạm Duy nói nhỏ gì đó với Phạm Lăng rồi cùng Phạm Hoàng vội vã đi đâu đó.

Lăng cười hỏi:

-Tứ đệ có muốn luyện võ phái THiên Môn đạo của ta không ?

[1]:Kinh thành Thăng Long.

[2]: nay là huyện Thanh Oai và một phần quận Hà Đông , Hà Nội
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 8


Anh Vũ mừng rỡ đáp:

-Thật sự có thể học công phu của đại ca sao ?

-Tất nhiên rồi, bọn ta vừa bàn bạc với Tổng đà chủ, ngài ấy đã đồng ý để đệ gia nhập phái Thiên Môn đạo chúng ta.

Học võ rất vất vả, đệ có chịu được không ?

-Có ạ, không ngờ đệ có thể học võ công thực sự, tuyệt quá.

Phạm Lăng thấy Anh Vũ vui mừng như thế thì cũng yên tâm, chàng chỉ sợ Anh Vũ nhỏ tuổi không chịu nổi cực khổ của việc học võ, khi ấy chỉ có thể tìm 1 nhà để họ nhận con nuôi hoặc làm gia nhân, lúc ấy thì khó mà có cơ hội gặp lại nữa.

Lăng nói:

-Thế ta sẽ chuẩn bị ngựa, chúng ta sẽ xuất phát ngay.

-Không phải học ở đây sao?

-Chỗ này đệ thấy đứa nhóc nào không?

Đây là tổng cục, mấy trăm người kia đều là võ sư tinh anh cả, chuyên làm những vụ đặc biệt và bảo vệ cho các chi nhánh.

Chỗ đệ sẽ đến là võ đường ở huyện Sơn Minh[1] kìa.

Anh Vũ nhanh chóng theo Phạm Lăng rời đi.

Phạm Lăng xoa đầu nó nói:

-Cực khổ cho đệ, mấy ngày nay đi nhiều như vậy lại không nghỉ ngơi đầy đủ, đứa nhóc như đệ ắt mệt mỏi lắm.

Đến đó ta sẽ bảo đường chủ ở đó cho đệ dưỡng sức mấy hôm rồi hẵng tập luyện.

2 người đi chậm, thi thoảng còn dừng lại ngắm cảnh, ăn trưa nên mãi đến chiều mới tới nơi.

Đường chủ Đinh Dũng ra đón rất niềm nở.

Ông ta tuổi trạc tứ tuần, thân thể cường tráng hơn hẳn người thường, râu hùm hàm én, giọng nói vang rền, vui vẻ kéo 2 huynh đệ vào trong.

Rõ ràng Phạm Lăng có vẻ hơi sợ sệt trước vị đại hán to lớn này.

Ông ta vỗ vỗ vai Phạm Lăng nói:

-Lăng tiểu đệ, sao mấy bữa nay không thấy qua chơi.

Ta mới nhận được vò rượu làng Vân[2] ngon lắm chờ đệ đến thưởng thức.

Tối nay nhất định phải ở lại làm vài chén đấy.

Mấy cái vỗ dường như rất mạnh, Phạm Lăng nhăn nhó đáp:

-Tiếc quá, hôm nay thì không được rồi, đệ phải về lo liệu hậu sự cho các huynh đệ.

Bữa khác sẽ bồi tiếp huynh vậy.

Nói rồi thuật lại sơ qua chuyện đã xảy ra.

Đinh Dũng thở dài nói:

-Thật không ngờ mấy tên cướp cỏ lại lộng hành như vậy.

Được rồi, đệ cứ về xử lý công việc đi, thằng nhóc này ta sẽ chăm sóc cho nó.

-Vậy đa ta huynh trước, tiểu đệ nhất định sẽ tới bồi lễ sau.

Chàng quay sang nói với Anh Vũ:

-Đệ cứ yên tâm ở đây luyện võ, nhất định phải chăm chỉ, nghe lời giáo huấn của Đờng chủ, các vị sư huynh sư thúc nghe chưa ?

Ta sẽ quay lại thăm đệ thường xuyên.

Phạm Lăng đi rồi, Anh Vũ cảm thấy dâng lên 1 nỗi lo lắng.

Ở đây nó không quen ai cả, không biết mọi người có đối xử tốt với nó như Lăng ca không ?

Đinh Dũng vỗ vai rồi nhấc bổng Anh Vũ lên nói:

-Chà Chà nhóc này trông cũng được đấy.

Thân thể này chắc cũng là con nhà võ phải không ?

Cái vỗ này khiến Anh Vũ đau điếng người, giờ thì nó đã hiểu phần nào tại sao Phạm Lăng lại e sợ ông Đường chủ này đến thế.

Bị nhấc bổng lên khiến vai càng thêm đau, nó chỉ còn cách cười gượng:

-Dạ vâng ạ, cha cháu cũng biết võ nhưng không giỏi bằng Đường chủ với các đại ca ạ.

Đây hoàn toàn là suy nghĩ thật lòng của Anh Vũ.

Lão gia nó vốn thanh cao nên trong phủ cũng không có nhiều tiền bạc của cải, gia tướng (cha Anh Vũ) cũng không phải võ công cao cường gì, chỉ đủ đuổi vài tên trộm cướp vặt mà thôi.

Tuy mang tiếng con nhà võ nhưng Anh Vũ cũng chỉ tập qua vài thế cơ bản rèn luyện sức khỏe.

Cha nó muốn con theo nghiệp đèn sách để sau này làm quan, nhưng Anh Vũ căn bản không thích văn chương chữ nghĩa, chỉ học đến mức đọc thông viết thạo rồi thường xuyên trốn học xem cha luyện võ, thi thoảng học lóm được vài chiêu.

Tuy chữ nghĩa thì mau quên nhưng các động tác thì lại nhớ rất tốt, tập luyện cũng rất chăm chỉ.

Thật không ngờ vị Đường chủ này lại có thể nhìn ra.

Đinh Dũng cười ha hả, thả nó xuống, lại vỗ vai nói:

-Thằng bé này cũng khéo ăn nói đấy nhỉ, thôi bây giờ nhóc về nghỉ ngơi cho tốt, sáng ngày kia ta sẽ đưa tới võ đường kí danh.

Anh Vũ xém chút muốn trật vai, ông Đường chủ này lại có sở thích vỗ vai người ta sao, chờ ông ta nói thêm mấy câu chắc gãy vai luôn quá.

May sao Đinh Dũng gọi 1 gia nhân tới, dặn dò vài câu rồi gia nhân dẫn Anh Vũ về phòng.

Lát sau, đồ ăn được mang tới, Anh Vũ chén no nê rồi lên giường ngủ.

Đã mấy ngày rồi nó mới lại được nằm giường thoải mái thế này, những mệt mỏi bấy lâu như ùa đến đưa nó vào giấc ngủ ngon lành.

[1]: tức Ứng Hòa, Hà tây cũ.

[2]:Rượu nấu bằng nếp cái hoa vàng tại làng Vân Xá, xã Vân Hà, Bắc Giang với men rượu bí truyền, xưa thường dùng làm lễ vật dâng lên vua chúa.
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 9


Sáng hôm sau, mặt trời đã lên quá ngọn cau Anh Vũ mới thức giấc.

Nó dậy đã có người mang thức ăn tới đặt sẵn trên bàn.

Ăn xong, Anh Vũ ra ngoài thấy trước mặt 1 vườn hoa khá lớn, trồng đủ các loại, mùi hương thơm ngát khiến Anh Vũ thoải mái vô cùng.

Trong vườn hoa có 1 cái nhà nhỏ, bên cạnh là 2 cô bé đang chơi đùa.

Hình như họ cũng thấy Anh Vũ, cô bé lớn hơn, ăn mặc giản dị thì thầm gì đó với cô bé nhỏ hơn, rồi họ chạy lại chỗ Anh Vũ.

Anh Vũ đang lúng túng không biết xử lý ra sao thì cô bé nhỏ ăn mặc đẹp đẽ tiến tới gần tò mò hỏi:

-Ngươi là người Lăng ca mang tới hôm qua hả ?

Sao dậy muộn quá vậy ?

Anh Vũ trước thái độ của cô bé thì khó chịu đáp:

- Đúng vậy, ta là Anh Vũ, tới đây để học võ, rất vui được gặp muội.

Cô bé lớn hơn cao giọng:

-Ai cho ngươi gọi muội ?

Có biết đây là ai không hả?

Phải xưng tiểu thư rõ chưa?

Người ở đây ai cũng hống hách thế sao, Anh Vũ nghĩ thầm, tức giận không đáp.

Cô bé lớn không nhận được câu trả lời, tỏ rõ vẻ tức giận:

- Đây là tiểu thư con gái độc nhất của đường chủ, còn không mau chào hỏi.

Anh Vũ vẫn làm lơ, nghĩ thầm: "xí, tưởng thế là oai lắm sao, tiểu thư nhà ta còn cao quý hơn nhà ngươi gấp vạn lần mà chẳng tự kiêu như vậy".

Nghĩ đến tiểu thư, Anh Vũ không khỏi không chạnh lòng, không biết bây giờ muội ấy ra sao ?

Cô bé nhỏ kia hơi ngạc nhiên trước thái độ của Anh Vũ, tức giận quay đi:

- Tên này tưởng mình là hoàng tử sao, ta đây cũng không thèm.

Tiểu Vũ, chúng ta đi.

Cô gái tên Tiểu Vũ liếc xéo Anh Vũ 1 cái rồi cũng quay gót chạy theo.

Anh Vũ lè lưỡi lêu lêu mấy cái, nhủ thầm: "mấy cô nhóc này cũng trẻ con quá đi, tưởng ta thèm các cô chắc.", rồi quay đầu trở lại phòng của mình, đóng chặt cửa lại.

Tiểu Vũ trước hành động ấy thì nửa như muốn dừng lại mà mắng cho tên vô lễ này 1 trận, nhưng rồi lại do dự chạy theo cô gái nhỏ, môi nhỏ lầu bầu như muốn nói:"Hãy đợi đấy."

Cô gái nhỏ này là Thanh Nhi, con gái duy nhất của Đường chủ Đinh Dũng, còn Tiểu Vũ bên cạnh là nha hoàn theo hầu.

Từ nhỏ mẹ mất sớm nên được cha cưng chiều vô cùng, mọi người phần vì thương phần vì sợ nên không ai dám trái ý cô bé.

Dù Đinh Dũng đã mời 1 bà vú tới chăm sóc, dạy bảo nhưng cô nhóc này lại không giống những bé gái bình thường, tối ngày chỉ ham mê tới võ đường xem các võ sư cởi trần đóng khố luyện võ.

Đinh Dũng rất đau đầu với cô con gái này, chỉ muốn con hiền thục ngoan ngoãn chăm chỉ thêu thùa, tinh thông cầm kỳ thi hoạ để không phụ lòng mẹ nó.

Thế mà cô bé tối ngày chỉ mải mê rong chơi, thậm chí còn ép cha dạy võ cho.

Đinh Dũng không muốn con buồn lòng nên miễn cưỡng dạy cho vài chiêu, cô bé thích chí thường đem ra tỷ thí với các sư huynh, sư đệ.

Từ đó đâm ra ngày càng kiêu ngạo, Đinh Dũng đau đầu vô cùng nhưng cũng chẳng biết làm gì.

Đây gần như đã là tâm bệnh của hắn.

Sáng hôm sau, Anh Vũ được đưa tới võ đường kí danh.

Sau khi được nhắc nhở về các quy định của tông môn, nó bước vào trong sân dành cho việc tập luyện.

Nhìn thấy võ đường, nó thấy thật phấn chấn làm sao!

Khoảng sân rộng chừng 20 đứa trẻ, trước mặt mỗi đứa là 1 bù nhìn bằng gỗ, tạc giống y như người.

Trên mỗi tượng đều có vẽ vẽ gì đó chi chít.

Phía cuối sân là dãy binh khí cũng bằng gỗ, kiếm, đao, côn, gậy,...

đủ cả.

Ai nấy đều cởi trần đóng khố, tuy ít tuổi mà người lại rất săn chắc, bụng cũng múi cam múi quýt chứ chẳng chơi.

Điều nó thấy lạ nhất là mọi đứa trẻ trong võ đường đều nhìn nó chằm chằm.

Có mấy đứa xúm đầu nói nhỏ gì đó với nhau rồi cười khoái chí.

Anh Vũ không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn lại chỗ của mình.

Người hướng dẫn đến gần chỉ nó vài động tác căn bản.

May mà đám võ sinh này mới nhập học chưa lâu, cộng với trí nhớ rất tốt nên Anh Vũ nhanh chóng bắt kịp các bạn học.

Nó chẳng nghĩ gì đến những ánh mắt kì lạ ban nãy nữa mà bắt đầu tập trung luyện tập.

Đến trưa, Anh Vũ theo chân đám võ sinh vào toà nhà gần đó ăn cơm.

Thức ăn được để trong mấy cái nồi lớn, có người múc phân phát cho từng đứa.

Bọn chúng xếp hàng lần lượt lấy thức ăn rồi ngồi ở những dãy bàn ghế kê ngay cạnh đó.

Anh Vũ cũng nhận phần của mình, đến 1 cái bàn trong góc.

Nhưng chưa kịp ăn thì có 1 bàn tay vỗ vào vai.

Quay đầu lại thì là 1 thằng bé to béo, phải cao hơn Anh Vũ gần 1 cái đầu.

Đi sau nó là mấy thằng nhóc khác, dạng vẻ khinh người thấy rõ.

Thằng béo hất hàm bảo:

-Ăn xong ra đằng sau nói chuyện với ta.

Ngươi mà trốn thì no đòn đấy.

Nó lấy bàn tay to bè nắm lại dứ dứ trước mặt Anh Vũ.

Anh Vũ chẳng hiểu chuyện gì nhưng thấy thái độ đó thì biết chẳng có chuyện tốt lành gì, ngập ngừng hỏi:

-Có chuyện gì nói luôn ở đây không được sao ?

Thằng béo cục cằn nói:

-Ở đây nhiều người lớn, không tiện.

Anh Vũ càng khó hiểu hơn, chả lẽ người lớn ở đây lại nghe trộm chuyện của mấy đứa nhóc sao ?

Thây kệ, ăn no đã rồi tính tiếp, nó gật đầu vẻ hiểu ý rồi bắt đầu ăn.

1 thằng đi sau tức giận nói:

- Thằng này không sợ hả, đại ca, cần dạy bảo nó luôn không?

Tên béo cũng tức giận không kém nhưng thấy ánh mắt mọi người đều đã đổ dồn về phía này nên khoát tay:

-Đi thôi, tý nữa cũng không muộn.

Nó không thoát được đâu.
 
Một Khúc Ca Thời Lê
chương 10


Ăn xong, Anh Vũ ra sau nhà theo bọn nhóc kia.

Tên béo túm tóc ấn đầu Anh Vũ xuống nói:

-Ngươi biết tội gì chưa ?

Anh Vũ định giật ra, nhưng tên kia khoẻ quá, nó không thể giật ra nổi đành khó chịu nói:

-Các huynh thả đệ ra nói chuyện, đệ chưa thấy mình đã làm gì có lỗi với mọi người.

Tên béo cười nói:

-Ngươi không biết sao, thế nhìn người này xem có biết không ?

Anh Vũ ngẩng đầu lên thì thấy cô gái quen quen, nha đầu Tiểu Vũ đây mà.

Cô ta quát:

-Ngươi vừa rồi hống hách với tiểu thư lắm cơ mà, giờ xem bọn ta làm sao trị ngươi đây.

Mọi người còn chờ gì nữa, mau cho tên nhãi này 1 bài học đi, lát nữa ai đánh khoẻ nhất ta sẽ nói tốt trước mặt tiểu thư.

Không ngờ con nha đầu này lại độc ác như vậy, chỉ vì không nói chuyện mà nó lại gọi người đánh mình, Anh Vũ tức giận vô cùng nhưng không sao thoát ra được.

Tên béo đột nhiên thả nó ra, đấm mạnh vào bụng một phát.

Anh Vũ đau đớn ôm bụng lùi lại.

Chưa hết, mấy tên đằng sau cũng lao tới đấm đá tới tấp.

Anh Vũ nén đau chống trả nhưng trước số đông, nắm đấm của nó chẳng tác dụng gì cả.

-Diệt hổ quyền !.

-Mau đỡ phá sơn quyền của ta.

...

Bọn nhóc đánh không thương tiếc, Anh Vũ bị đánh thâm tím mặt mày, ngã nằm ra đất mà vẫn cố gắng đấm, cắn vào chân mấy tên đứng gần.

Lát sau, mấy tên kia dừng lại thở hồng hộc, thấy Anh Vũ đã xụi lơ trên mặt đất thì hổn hển nói:

-Tên này cũng dai thật, ta đấm sắp rời cả tay ra rồi.

-Khoẻ mấy dưới quyền của ta cũng gục hết.

Bọn chúng cười ha hả rồi quay đầu bỏ đi, xúm xít quanh Tiểu Vũ:

-Tiểu Vũ à, nãy Đại Lực ta đánh khỏe nhất, cô nhớ về kể với Thanh Nhi nha.

- Không đúng, Tiểu Kê ta mới là người kết liễu hắn, cô xem...

- Cô đừng tin bọn chúng, phá sơn quyền của ta mới là mạnh nhất.

Anh Vũ chỉ nghe được đến đây, rồi mọi thứ trở nên mơ hồ, cảnh vật trước mắt mờ hẳn đi rồi đen thẫm lại...

Lúc tỉnh dậy thì trời đã gần tối, hoàng hôn đã buông xuống đỏ rực một khoảng trời.

Anh Vũ cắn răng chống dậy, lê bước về tiểu viện.

Lòng căm phẫn trào lên trong huyết quản, chưa bao giờ nó thấy nhục nhã và tức giận như vậy.

Còn chưa học được chút công phu nào đã trở thành bao cát cho người ta.

Nó không ngờ những đứa nhóc chỉ trạc tuổi nó lại có lòng dạ như vậy, chỉ để có cơ hội tiếp cận với con nhỏ kia mà ra tay đánh kẻ mà bọn chúng còn không hề hay biết.

Tức giận bọn võ sinh kia bao nhiêu, Anh Vũ còn căm giận con nhỏ kia gấp chục lần.

Con nhỏ này lợi dụng bọn võ sinh ngu ngốc kia để trả thù mình, quả thực vô cùng độc ác.

Nghĩ một hồi, Anh Vũ đã về đến tiểu viện lúc nào không hay.

Thức ăn đặt trên bàn nhưng nó chẳng buồn ăn, mà cũng chẳng còn sức để ăn, điều nó cần bây giờ là phải trị thương.

Nơi này ắt phải có phòng chữa bệnh chứ nhỉ, không biết ở đó họ có kê thuốc không nữa.

Tìm một lúc, quả thực thấy 1 phòng nhỏ, bảng hiệu dính đầy bụi có chữ "Võ đường y quán", Anh Vũ bước vào trong, chỉ thấy 1 ông già ngồi ngủ gà ngủ gật.

Anh Vũ gọi 2, 3 lần ông ta mới choàng tỉnh, vẫn nhắm mắt mơ màng nói:

-Đến đổi thảo dược hả?

-Không ạ, cháu đến tìm thuốc trị thương ạ.

Ông già mở mắt nhìn Anh Vũ:

-Sao thương nặng thế này ?

Mấy tên hướng dẫn có bao giờ nặng tay thế đâu nhỉ.

À ta hiểu rồi, bọn nhóc các ngươi lại gây chuyện với nhau phải không ?

Ông ta nói rồi đưa tay bắt mạch.

Thấy ông ta ngạc nhiên nhìn mình hồi lâu, Anh Vũ nghĩ thầm, không phải mình bị đánh đến phế rồi chứ, ảnh hưởng đến xương cốt sao, hay bị bệnh nan y gì rồi.

Ông ta bảo Anh Vũ quay lưng lại, đặt 2 bàn tay lên lưng nó.

Tức thì 1 luồng khí truyền vào lưng nó, lan khắp lục phủ ngủ tạng, dễ chịu khoan khoái vô cùng.

Anh Vũ còn đang hưởng thụ sự dễ chịu ấy thì ông già thu tay lại, nói với Anh Vũ:

-Thân thể nhà ngươi đúng thật kỳ lạ.

Tuy không có nội công nhưng một số đường kinh mạch đã được đả thông, sau này luyện võ quả thực lợi không ít.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Anh Vũ, ông già vuốt chòm râu trắng, hớp 1 ngụm rượu rồi nói:

-Ngươi chắc chưa được dạy về cái này.

Cơ thể con người gồm mười hai đường kinh liên hệ trực tiếp đến tạng phủ, kỳ kinh bát mạch, mười lăm lạc mạch gồm nhiều kinh mạch là chủ yếu và nhiều nhánh nhỏ hơn nữa.

Còn huyệt đạo là để kiểm soát khí huyết trên kinh mạch, huyệt lớn có ba trăm sáu mươi cái, huyệt nhỏ hơn một ngàn.

Trên mỗi bù nhìn gỗ ngoài kia chính là vẽ những đường kinh mạch đó.

Luyện võ muốn đạt đến cảnh giới cao thủ ắt phải tu luyện nội công đả thông các kinh mạch này.

Nhà ngươi còn nhỏ tuổi, lại không có nội công, xem ra việc này chỉ có thể bẩm sinh hoặc có cao thủ nội công trợ giúp.

Nhưng nếu bẩm sinh thì sớm đã được phát hiện, mà thái độ của ngươi chứng tỏ ngươi không biết gì về việc này.

Ngươi đã từng gặp qua cao thủ nào rất lợi hại chưa ?

Anh Vũ nhớ lại từ bé nó đã thông thuộc hết những người trong phủ, theo trí nhớ của nó thì không có ai là cao thủ, người lạ gặp cũng không nhiều, phần lớn chỉ là người qua đường, không có can hệ gì tới nó.

Gần đây thì quả thực có gặp khá nhiều người giỏi võ, không biết có tính là cao thủ không ?

Anh Vũ bèn hỏi:

-3 vị đại ca họ Phạm có phải là cao thủ không ạ ?

Ông già hỏi lại:

-Ý ngươi là đám Phạm Duy ?

Chỉ là biết chút võ công, chưa tính là hàng cao thủ.

Thế thì chỉ còn lại lão hòa thượng kia mà thôi.

Anh Vũ chợt nhớ tới cái nắm tay lúc tạm biệt của ông, nhớ tới cảm giác kì lạ lúc đó bèn hỏi:

-Thưa ông, cảm giác lúc đả thông kinh mạch như thế nào ạ ?
 
Một Khúc Ca Thời Lê
Chương 11


Ông già lại tu 1 ngụm rượu từ tốn đáp:

-Lần đầu thì sẽ có chút đau đớn, không cẩn thận thì có thể bị chảy máu, nhưng sau đó sẽ thấy dễ chịu, thoải mái vô cùng, khí huyết trong cơ thể sẽ tăng cường lưu thông, tùy mỗi người mà nhanh chậm khác nhau, nhưng lâu nhất nửa canh giờ là cùng.

Anh Vũ nghe thấy hơi quái lạ, nhưng đích thực là cảm giác đó.

Lẽ nào đúng là lão tăng kia đã giúp đỡ nó nhưng thời gian lúc ấy quả thực rất nhanh, Anh Vũ bèn hỏi lại:

-Thế 1 phân[1] thì sao?

-Vậy ắt là hàng siêu cao thủ rồi chứ gì nữa?

Nghe như nhóc đã biết lần đầu của mình là ai rồi chứ hả ?

Anh Vũ quả thật rất khó chịu với cách ông già này nói chuyện, nhưng không biết lý do vì đâu.

Nó đành kể lại mọi chuyện.

Ông già kia hớp ngụm rượu rồi gật gật đáp:

-Thảo nào, công phu Thiếu lâm xem ra không chỉ có hư danh.

Ông lão lại hớp ngụm rượu nữa rồi nói:

-Tạm thời ta đưa ngươi ít thuốc về uống, xoa kết hợp, chừng dăm ngày là khỏi, việc này ta sẽ nói với Đường chủ sau.

Nhà ngươi cơ duyên như vậy thật không nhỏ.

Việc đả thông kinh mạch để tăng cường nội công là việc ai cũng biết, nhưng đả thông cho người khác thì không phải ai cũng dám làm.

Kinh mạch vô cùng hiểm yếu, cơ thể mỗi người chưa chắc đã hoàn toàn giống nhau nên việc để người khác đả thông kinh mạch là việc làm tối kỵ.

Đặc biệt là còn nhỏ tuổi, mạch máu chưa phát triển hoàn toàn nên rất dễ bị phá vỡ.

Người có thể đả thông kinh mạch 1 đứa trẻ 7 tuổi, lại trong thời gian ngắn như vậy thì khả năng khống chế nội lực đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.

Thật không ngờ chỉ 1 lão tăng gánh củi mà lại là cao thủ, không biết những vị cao tăng trên núi thì trình độ đạt tới cỡ nào ?

Bốc thuốc xong, Anh Vũ cảm tạ rồi ra về.

Bỗng lão già lấy tay kéo nó lại nói:

-Cậu bạn nhỏ à, có phải quên gì rồi không ?

Anh Vũ nhíu mày, kiểm tra thuốc thì xác thực đã đủ, cũng không bỏ lại thứ gì cả bèn nói:

-Dạ không ạ.

Ông già vẫn chưa buông, xòe tay ra nghiêm nghị nói:

-Tiền thuốc đâu ?

Anh Vũ ngẩn người, hóa ra bốc thuốc cần tiền sao ?Nó cứ nghĩ võ sinh sử dụng thảo dược tốn bao nhiêu tiền thì sẽ trừ vào học phí.

À mà học phí mình cũng đã đóng đâu ?!.Anh Vũ giờ mới nhớ ra, nhưng nó chẳng có lấy 1 xu trong túi.

Nhớ tới bấy lâu ăn ở, luyện võ nhà người ta mà chưa đóng đồng nào cả, giờ lại lấy thuốc bị người ta đòi tiền, mặt nó đỏ bừng lên, ấp úng nói:

-Cháu...cháu...không có...không có...tiền.

Chữ "tiền" cuối cùng nói lí nhí ngay cả chính Anh Vũ cũng không nghe rõ nữa.

Ông già nhổm dậy nói:

-Gì chứ, không có tiền hả ?

Thế mà cũng dám tới đây sao ?

Anh Vũ chỉ ước có cái lỗ nẻ mà chui xuống, lại lí nhí đáp:

-Cháu...Cháu có thể làm việc trừ tiền thuốc.

-Nhóc thì làm được gì?

Ngươi có tránh được rắn độc, đánh được hùm beo trên núi thuốc không ?

Hay ngươi biết phân biệt 7749 loại thảo dược hả ?

Anh Vũ bị mắng thì buồn bực đến sắp khóc, ngày hôm nay quả thực đen đủi vô cùng, nhục nhã không để đâu cho hết.

Ông già thấy thế thì dịu giọng bảo:

-Thôi nhà ngươi có cơ duyên học võ, sau này ắt cũng vào hàng thập đại cao thủ.

Theo lẽ thường thì phải đem tới Đường chủ trị tội, nhưng ta cũng không nỡ ép 1 cao thủ tương lai vào đường cùng.

Thôi thì Hà lão ta mở lòng từ bi, cho người viết giấy nợ, khi nào có thì trả, được không ?

Anh Vũ thoát tội thì mừng chảy nước mắt, ông lão này xem chừng cũng tốt quá đi.

Hà lão viết xong 2 bản đưa cho Anh Vũ 1 bản nói:

-Ngươi điểm chỉ vào đây.

Tiền thuốc là 8 tiền , lãi 10 đồng 1 tháng[1], ngươi thấy sao?

Anh Vũ ù ù cạc cạc điểm chỉ, nó cũng không hiểu rõ giá trị của đống thuốc này, nên cứ điểm chỉ rồi cầm giấy cất vào ngực áo.

2 người vui vẻ chào nhau tạm biệt.

Đinh Dũng được Hà lão kể lại nên rất mừng, cho gọi Anh Vũ tới đích thân chỉ dạy.

Anh Vũ là người nhỏ tuổi nhất được tu luyện môn nội công này, thường những võ sinh 13,14 tuổi mới có thể bắt đầu tu luyện.

Tới sảnh đường, Anh Vũ thấy Thanh nhi đang ngồi đó, quay mặt đi, vẻ rất tức giận.

Đường chủ ngồi cạnh nét mặt cũng không được tự nhiên nói với Anh Vũ:

- Đến rồi thì mau vào đây.

Chắc 2 cha con nhà này vừa cãi nhau xong, mình đến không đúng lúc rồi.

Nghĩ vậy nhưng Anh Vũ vẫn bước vào thi lễ.

Đinh Dũng nói:

- Ta đã nghe Hà lão kể lại, quả thực nếu nhà ngươi có cơ duyên lớn như vậy mà chỉ học như bình thường thì quá phung phí.

Ta sẽ thu nhận ngươi làm đệ tử, chỉ dẫn cho ngươi tu luyện nội công, ngươi có bằng lòng không ?

Đây là lần thứ 2 người khác muốn Anh Vũ làm đệ tử.

Nhưng lần này nó không từ chối nữa, dập đầu 3 cái thưa:

- Dạ, đệ tử đồng ý ạ.

-Tốt, tốt đệ tử đứng lên đi.

Anh Vũ vội đứng lên rồi lui về phía sau, chỉ sợ lão này hứng lên vỗ vỗ mấy cái thì nguy.

Bình thường nó miễn cưỡng còn chịu được chứ bây giờ e là phải nằm liệt giường mất.

[1]: Đơn vị tiền cổ, 1 quan =10 tiền, 1 tiền=60 đồng.
 
Back
Top Bottom