[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 106,278
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Một Hoa Một Rượu Một Thần Tiên, Vừa Ngủ Vừa Say Vừa Trường Sinh
chủ nhân cho mời
chủ nhân cho mời
“Hai vị là...”
Tuy trong lòng quản sự lấy làm lạ, nhưng khuôn mặt ông ta vẫn giữ vẻ thân thiết, nhiệt tình, chủ động hỏi thăm thân phận của hai vị khách lạ mặt.
Đào Miên lấy phong thư từ trong ngực ra.
Vừa thấy tư ấn của Tiết Hãn, khuôn mặt quản sự liền trở nên bình thường, xem ra ông ta đã đoán được lai lịch của bọn họ.
Đợi khi cẩn thận xem xong phong thư, ông ta gấp tờ giấy lại, hai tay cung kính đưa trả Đào Miên.
“Thì ra là cao nhân do Tiết chưởng quỹ mời đến, thất lễ rồi.
Mời hai vị theo ta vào trang nghỉ ngơi một lát, sau đó Trang chủ sẽ đến ngay.”
Thái độ của quản sự béo rất kính cẩn, xem ra, Tiết phủ và chủ nhân sơn trang này có giao tình không ít.
Đào Miên nói một câu “Làm phiền quản sự,” rồi gật đầu.
Đang chuẩn bị dẫn đệ tử đi vào thì phía sau lại vang lên tiếng kiệu rơi xuống đất.
Lại có khách đến thăm?
Quản sự ung dung không vội, trước hết mời người hầu trong sơn trang hướng dẫn Đào Miên đi vào, sau đó mới nghênh đón vị khách đến thăm.
Nhìn nét mặt của ông ta, đoán chừng đợt khách này mới chính là người ông ta thực sự chờ đợi.
Đào Miên tò mò, máu hóng chuyện lại trỗi dậy, đang định quay đầu nhìn xem.
Một bàn tay lại kéo tay áo hắn lại, nhẹ nhàng kéo xuống.
Là Vinh Tranh.
Ngũ đệ tử không hiểu vì sao thần sắc bối rối, mặt không còn chút huyết sắc, hơn nữa còn không ngừng đẩy hắn đứng ra, dường như muốn che kín thân thể mình.
“Tiểu, Tiểu Đào, chúng ta đi vào trước, nhanh...”
Đào Miên liếc nhìn đệ tử một cái, không hỏi gì, quay đầu nói nhỏ với người hầu đang chờ:
“Đệ tử ta thân thể không thoải mái, xin mau chóng đưa chúng ta đến phòng nghỉ, làm phiền.”
Người hầu khẽ khom lưng, giơ tay làm hiệu, chỉ vào một con đường, mời hai người đi theo.
Vinh Tranh luôn đi sát vào vách tường, sợ bị vị khách bên ngoài phát hiện.
Đào Miên không hiểu ra sao, thì nghe thấy quản sự ngoài cửa nói ——
Đỗ Các chủ, đường xa mệt nhọc.
Đỗ Các chủ…
Đỗ Hồng?
Đào Miên hơi kinh ngạc.
Thì ra chủ nhân của Dừng Hoàng Sơn Trang này, còn có qua lại với Phù Trầm Các?
Chuyện này Đào Miên không ngờ tới, đoán chừng Tiết Hãn cũng không rõ.
Nhưng Đào Miên nghĩ, sơn trang lớn như vậy, hai người lại tuyệt đối không cùng mục đích đến đây, khả năng gặp mặt cũng rất nhỏ.
Hắn vừa định an ủi đệ tử hai câu, bảo nàng đừng căng thẳng, cùng lắm thì sư phụ giúp nàng dịch dung.
Sau đó, hắn lại nghe thấy quản sự nói thêm một câu —— Tô Cốc chủ, ngài cũng tới.
...
Tô Thiên Hòa!
Lúc này thì đến lượt Đào Miên biến sắc.
Trong lòng hắn thầm than vài tiếng xúi quẩy, xúi quẩy, rồi cùng đệ tử cúi đầu cắm cổ đi nhanh.
Sao cậu ta lại đến?
Cái tên Tô Thiên Hòa này, Đào Miên vạn vạn không muốn nhắc đến.
Cái chết của tam đệ tử và tứ đệ tử của hắn có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến cậu ta.
Nhưng Lưu Tuyết trong thư không hề thể hiện sự hận thù với cậu ta, ngược lại còn giao Thiên Tận Cốc vào tay cậu ta, khiến Đào Miên bất tiện làm gì người này.
Dù sao Thiên Tận Cốc cũng coi như một trong những di vật của Lưu Tuyết, Đào Miên không muốn thấy người ngoài hủy hoại nó.
Chỉ là đối với Tô Thiên Hòa, hắn ngay cả nhớ cũng không muốn nhớ lại, tốt nhất là đời này đừng bao giờ gặp gỡ.
Người này Đào Miên nhìn không thấu, cậu ta quá giỏi che giấu mục đích của mình, lại có dã tâm rất lớn.
Đào Miên dù thế nào cũng không ngờ, một lần nhân duyên tình cờ trước kia, lại biến thành cục diện như hiện tại.
Lúc đó hắn còn coi cậu ta là vị khách lỡ bước vào Đào Hoa sơn, đem trái tiên đào vừa hái chia sẻ với cậu ta.
Sớm biết thế, không nên chia cho cậu ta, trực tiếp đuổi cậu ta xuống núi luôn mới phải.
Đào Miên căm giận nghĩ.
Tiếng nói chuyện ngoài cửa càng ngày càng xa, chẳng bao lâu, người hầu đã dẫn hai vị khách vào phòng của mỗi người.
Đào Miên đơn giản nhìn qua cách bài trí trong phòng, không phát hiện vấn đề lớn gì, liền đi sang phòng bên cạnh, gõ nhẹ cửa phòng đệ tử.
Trạng thái của Vinh Tranh vừa rồi rất đáng lo ngại.
Trong phòng truyền ra một tiếng “Vâng”, rất nhanh, cửa phòng được mở ra từ bên trong.
Ngũ đệ tử đã điều chỉnh tâm trạng tốt, lấy lại vẻ sức sống trước kia, chào hỏi Đào Miên nhiệt tình.
Nhưng tiên nhân nhạy cảm cực kỳ, liếc mắt một cái đã nhận ra nàng đang gắng gượng.
“Có tiện cho ta vào không?”
Vinh Tranh nghiêng người, mời sư phụ vào phòng.
Ánh mắt Đào Miên sắc bén, hắn thoáng nhìn thấy trên lòng bàn tay đệ tử có vết răng cắn rất sâu.
Chắc là nàng vừa tự cắn để khống chế tâm trạng, không cẩn thận cắn quá mạnh, giờ vẫn chưa phục hồi lại như cũ.
Xem ra vị Đỗ Các chủ kia, đã để lại dấu ấn tâm lý rất sâu cho Tiểu Hoa.
Đào Miên thở dài trong lòng.
Hắn đã bảo rồi, một sát thủ, sao lại có thể sáng sủa hướng ngoại đến thế.
Hoàn toàn không hợp với kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của hắn đời trước.
Đào Miên tìm một chỗ trống tùy ý ngồi xuống, cũng bảo Vinh Tranh đang đứng ngồi không yên ngồi xuống đối diện với hắn.
Vừa mở lời, hắn đã nói ra lời chân thật từ tận đáy lòng:
“Con cũng biết, hai chúng ta là hai tên lừa đảo hàng thật giá thật.”
“...?”
“Chuyện bắt quỷ này ta sống hơn một nghìn năm rồi cũng chưa từng tiếp xúc qua, vốn dĩ Đào Hoa sơn cũng không cần ta nắm giữ bản lĩnh này.
Nhưng bây giờ đến rồi, người ta chắc chắn sẽ không dễ dàng thả chúng ta đi.”
“Vậy... xử lý thế nào?”
“Vi sư đã nghĩ kỹ”
Đào Miên dùng ngữ khí nghiêm túc chuyên dụng khi nói chuyện đại sự để trình bày ý tưởng của mình với đệ tử.
“Chờ đến tối, con quỷ đó nếu bắt được thì bắt, không bắt được, thì leo tường trốn.”
“...”
Quả là một ý tưởng ngu ngốc tuyệt diệu, Vinh Tranh nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, để cuộc đối thoại của hai người không quá hoang đường.
Đào Miên nhìn ra nàng đang xem thường, rất bất mãn.
“Sao nào, không tin tưởng kỹ thuật leo tường của sư phụ à?
Người trẻ tuổi không nên quá ngông cuồng, một ngày nào đó con sẽ phải hiểu đạo lý này.
Đánh giỏi không bằng sống lâu, công phu sâu không bằng trốn lẹ.”
“Con tin, sư phụ, mau thu hồi lời nguỵ biện của người đi.”
“Đây đều là năm tháng ngưng kết tinh hoa.”
Đào Miên bịa chuyện đến mức vẫn chưa thỏa mãn, thấy khát nước, tự rót cho mình một chén trà.
Trong lúc này Vinh Tranh vẫn luôn theo dõi mọi biểu cảm của hắn.
Nàng hiểu rõ mình vừa rồi quá mất bình tĩnh, chỉ cần người kia tồn tại, dù không nói lời nào, đối với nàng cũng như thể trái tim bị bóp chặt trong tay muốn vỡ.
Nàng không còn đường nào để trốn, trong tình thế cấp bách đã cầu cứu vị tiên nhân mới quen chưa đầy ba ngày này.
Tiên nhân vì nàng vạch ra một con đường, lại còn không hỏi bất cứ điều gì.
Vinh Tranh quả thực không thể tin được trên đời lại còn giữ lại sự may mắn như vậy.
“Tiểu Đào, người...”
Nàng do dự, cuối cùng cũng hỏi ra lời trong lòng:
“Người thật sự không truy cứu?
Con vừa rồi...”
Đào Miên yên lặng nhìn chăm chú đệ tử của mình:
“Cũng không phải là không muốn hỏi” Hắn nói, “chỉ là vừa nãy ta trò chuyện về triết lý nhân sinh của mình quá nhập tâm, quên mất.”
Sau đó hắn đưa tai lại gần:
“Bây giờ có thể nói chưa?
Ta muốn nghe.”
“...”
Vinh Tranh cố nén ngọn lửa tà khí không biết từ đâu sinh ra trong lòng.
Hiện tại nàng đã phần nào hiểu được vì sao bằng hữu của Đào Miên luôn có bộ dạng tính khí không tốt.
Tiên nhân đúng là có chút thiên phú trong việc chọc người khác nổi điên.
Thấy đệ tử nửa ngày không trả lời, tiên nhân hứ một tiếng, khinh thường:
“Không muốn nói thì thôi, ta sống lâu rồi, chính là không bao giờ thiếu cố sự.”
“Thật ra con ——”
Vinh Tranh vừa mở lời, Đào Miên lại lần nữa đưa tai lại gần.
“Người không phải là không muốn nghe?”
“Nghe một chút không sao, nhưng con có thể không nói.”
Cứ qua lại như vậy, Vinh Tranh đâm ra có chút bất lực.
Tiên nhân tuy làm người ta tức giận, nhưng tâm trạng phức tạp u ám ban nãy của nàng cũng tan thành mây khói.
“Thôi, trước nói chuyện kế hoạch hoang đường của người đi.”
“Sao có thể nói là hoang đường, đây là thiết thực nhất...”
Hai sư đồ đang trò chuyện, Đào Miên thấy khát nước muốn rót nước, lúc này, một bàn tay từ bên cạnh đưa qua, chủ động châm trà cho hắn.
Đào Miên còn tưởng là đệ tử bộc phát lương tâm, cuối cùng cũng nghĩ đến hiếu kính sư phụ, lúc hắn ngẩng đầu lên, phát hiện Vinh Tranh đang ngồi đối diện ăn đồ ăn, hai cánh tay đều đang cầm một miếng bánh trà.
...
Bàn tay vừa rồi là của ai?
Đang nghi hoặc, đột nhiên, cửa phòng bị gõ vang từ bên ngoài.
Là người hầu vừa nãy.
“Hai vị khách quý, chủ nhân nhà ta cho mời.”