Khác Một giấc tỉnh dậy: Tôi mang trên lưng 40 vụ án mạng

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406412590-256-k28833.jpg

Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
Tác giả: ChuMjnh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

không tìm được chỗ đọc nên phải tự làm tự hốc



motgiactinhdaytoimangtrenlung40vuanmang​
 
Related threads
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Một khúc ca thời Lê
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • MỘT QUỐC GIA CHẲNG CÒN TÊN GỌI
  • Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
    Giới thiệu


    Tên truyện gốc: 【一觉醒来:我背上了40起命案】

    Tác giả: Vô Hỉ (无喜)

    Tình trạng truyện gốc: Hoàn, 352 chương

    Thể loại: Trinh Thám - Xuyên không

    Trần Hiểu sau khi tỉnh dậy phát hiện mọi thứ xung quanh mình trở nên vô cùng xa lạ.

    Bên cạnh anh chỉ có một cuốn nhật ký.

    Trần Hiểu cảm thấy có lẽ cuốn nhật ký này sẽ giải đáp những nghi hoặc hiện tại của mình.

    Khi mở nhật ký ra, nội dung bên trong khiến anh không thể xác định được tính chân thực của những gì được ghi chép, bởi rõ ràng đây là một bản ghi chép lại việc “chính mình” phạm tội.

    Đúng lúc Trần Hiểu định đọc đến cùng, tiếng còi cảnh sát chói tai từ dưới lầu vang lên đánh thức anh, khiến anh không khỏi bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ không lành…

    _______________ ׂׂૢ་༘࿐ ⋆⋅ ☾⋅⋆ ______________

    ┊ ⋆ ┊ . ┊ ┊

    ┊ ┊⋆ ┊ .

    ┊ ┊ ⋆˚         

    ✧. ┊         

    ⋆ ★⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹

    Truyện được dịch từ Baidu, chưa có permission và được dịch phi lợi nhuận.

    Đây là bản dịch cá nhân, chỉ có một mình mình thực hiện nên tiến độ ra chương có thể chậm và không cố định.

    Thông thường mình đăng khoảng 2–3 chương/tuần, vào khung giờ 19h–23h (có thể thay đổi khi bận).

    Vì đây là lần đầu mình dịch truyện dài tập nên trong quá trình dịch có thể còn lỗi chính tả hoặc xưng hô chưa thống nhất.

    Rất mong các bạn góp ý để mình cải thiện.

    Truyện chỉ được đăng trên Wattpad.

    Vui lòng không reup, không chuyển audio hoặc đăng lại dưới bất kỳ hình thức nào.

    Nếu thấy bản dịch xuất hiện trên nền tảng khác, mong bạn giúp mình report.

    Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ.

    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! (⁠´⁠ε⁠`⁠ ⁠)♡
     
    Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
    Chương 1: Nhật ký


    Thế giới song song.

    Thành phố Ngân, quận Tây Thành.

    Trần Hiểu cầm một cuốn sổ tay, chậm rãi mở ra.

    Ngày 4 tháng 4 năm 2012, trời âm u.

    Hôm nay trên đường đi học về mình đã nhìn thấy dì Tiểu Nghiên.

    Hôm nay dì ấy đẹp lắm, mình càng ngày càng thích dì ấy hơn, nhưng mình biết dì ấy bị bệnh rồi, mình lo cho dì ấy quá.

    Mình đã nói với dì ấy mấy lần rồi mà dì ấy nhất định không tin, còn nói mình là trẻ con ăn nói hàm hồ, mấy lần sau đó dì còn rất giận nữa, mình buồn lắm.

    Nhưng mình không bỏ cuộc, bởi vì mình thích dì ấy.

    Mình để ý thấy dì ấy đứng một mình ở cổng trường, trông có vẻ như đang đợi người nào đó, người kia hình như đến muộn, mình định bụng sẽ cùng dì ấy chờ.

    Trời dần tối sầm lại, những hạt mưa bắt đầu rơi, người trên đường cũng thưa dần, dì ấy càng sốt ruột hơn.

    Thấy dì ấy lo lắng như vậy, mình xót xa lắm, đã bị bệnh rồi sao còn có thể dầm mưa cơ chứ?

    Mình chạy lên phía trước quan tâm dì, và một lần nữa nói với dì rằng dì bị bệnh rồi, mình có thể chữa được.

    Dì ấy càng nổi giận hơn, còn cảnh cáo bắt mình đi chỗ khác, nếu không sẽ mách mẹ mình.

    Mình không hiểu nổi, rõ ràng là mình muốn giúp dì, sao dì lại giận đến thế?

    Thú thực lúc đó mình cũng hơi bực, nhưng mình đã nhịn được, ai bảo mình thích dì ấy đến thế kia chứ?

    Bị bệnh là rất đau đớn, mình không muốn dì phải chịu khổ như vậy, nên mình tiếp tục bước tới, dì ấy càng nghiêm nghị hơn và mắng mỏ mình thật to.

    Nghe dì ấy mắng, tim mình đau nhói.

    Mình biết dì phát bệnh rồi, không chữa ngay là không kịp mất.

    Mình lấy từ trong cặp sách ra một thanh sắt, nhắm thẳng đầu dì ấy mà nện xuống.

    Quả nhiên, tiếng dì nhỏ dần rồi tắt hẳn.

    Thấy chưa, mình đã bảo là dì bị bệnh mà, chỉ có mình mới chữa được thôi.

    Nhưng mình biết bệnh của dì vẫn chưa khỏi hẳn, cần phải tiếp tục điều trị.

    Mình đỡ dì dậy, định tìm một nơi yên tĩnh để chữa bệnh cho dì.

    Dì hơi nặng, mình phải tốn bao nhiêu sức mới đưa được dì vào một con hẻm vắng.

    Cơn mưa ngoài kia càng lúc càng lớn, mình phải tranh thủ thời gian thôi.

    Mình vung thanh sắt lên, nện từng nhát, từng nhát vào đầu dì, cho đến khi dì nằm im bất động.

    Mình thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng chữa khỏi rồi.

    Mình gọi dì hai tiếng nhưng dì không đáp lại, có lẽ là mệt quá rồi, dù sao người mới khỏi bệnh nặng đều cần phải nghỉ ngơi mà.

    Mình định đợi người kia thay dì, kết quả là đến tận lúc bố mình tới vẫn không thấy người đó đâu, đúng là đồ không đáng tin.

    Nhưng cũng may dì đã khỏi bệnh rồi, nếu không thì đáng thương quá.

    ….

    Xem xong bài nhật ký này, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán Trần Hiểu.

    Bài nhật ký này được viết từ mười năm trước, phía sau vẫn còn nữa.

    Anh vội vàng lật sang chương tiếp theo, nội dung bên trong cũng tương tự như bài trước, đều viết về việc giết người như thế nào.

    "Không phải chứ?

    Đừng có đùa tôi vậy chứ, mình xuyên không vào cái gã này sao?"

    Bây giờ anh chỉ muốn hỏi thầy La Tường một câu: Một người tốt xuyên không vào cơ thể của một kẻ sát nhân biến thái thì nên phán quyết thế nào?

    Mặc dù bản thân không có ký ức giết người của nguyên chủ, nhưng cuốn nhật ký này trông chẳng giống đồ giả chút nào.

    Nếu nguyên chủ thực sự giống như trong nhật ký, vậy anh đi tự thú sao?

    Vấn đề là bản thân anh đâu có làm, như vậy chẳng phải quá oan ức cho anh sao?

    Nói là mình xuyên không, chắc chẳng ai tin đâu nhỉ?

    "!!"

    Sao anh lại đen đủi thế này?

    Đang ở nhà ăn lẩu hát hò, chẳng hiểu sao lại xuyên qua đây không nói, lại còn mẹ nó xuyên đúng vào xác một tên sát nhân biến thái?

    "Bình tĩnh!

    Bình tĩnh!

    Chưa chắc đâu, lỡ đâu là bịa ra thì sao?"

    Đúng lúc này, trong khu chung cư bỗng vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai, tim anh thót lại một cái.

    "Đến bắt mình à?"

    Vừa đọc xong loại nhật ký này đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát, anh khó lòng mà không liên tưởng đến chuyện đó.

    Anh vội vàng đứng dậy đi ra cửa sổ, tận mắt nhìn thấy cảnh sát đi thẳng vào cửa tòa nhà mình, anh càng hoảng loạn hơn, vội quay người giấu cuốn nhật ký đi.

    Đi tới cửa, anh áp sát vào cửa lắng nghe kỹ động tĩnh bên ngoài.

    Một lúc sau, có tiếng bước chân hỗn loạn vang lên và càng lúc càng gần.

    "Chết chắc rồi!"

    Chạy là không chạy thoát được rồi, người ta đã đến cửa rồi, chạy đi đâu?

    Anh không định phản kháng nữa, cứ nói thật thôi, còn họ có tin hay không thì mặc kệ.

    Bên ngoài cửa bắt đầu ồn ào lên, lúc này Trần Hiểu mới phát hiện đám cảnh sát này không phải đến bắt mình, anh có cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

    Anh vốn không muốn mở cửa, dù sao bây giờ cứ thấy cảnh sát là anh lại phát khiếp, nhưng nghĩ lại, động tĩnh lớn như thế mà mình lại không tò mò thì xem ra rất kỳ quặc, có cảm giác "lạy ông tôi ở bụi này", chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ.

    Anh hít một hơi thật sâu, mở cửa ra, thấy nhà hàng xóm đã căng dây phong tỏa, các gia đình đều đã mở cửa, điều này khiến anh nhẹ nhõm hẳn.

    May mà mình đã mở cửa, nếu không tất cả mọi người đều mở mà chỉ có nhà mình đóng thì chẳng phải quá lộ liễu là mình có vấn đề sao?

    Bên ngoài dây phong tỏa đã vây kín người, anh phải tốn rất nhiều sức mới len được vào trong.

    Anh nhớ cô gái hàng xóm này tên là Lư Tiểu Vân, nhưng lại không có thêm ký ức nào khác.

    Anh để ý thấy ổ khóa cửa không có dấu vết bị cạy phá, ở lối vào là một vệt máu dài, trên tường cũng có.

    Anh nhìn theo vệt máu vào trong nhà, trong nhà có rất nhiều cảnh sát, anh nhìn thấy một đôi bàn chân dính đầy máu.

    Bên tai toàn là tiếng bàn tán xôn xao của hàng xóm, trong lòng anh có một dự cảm không lành, chẳng lẽ là do nguyên chủ làm sao?

    Anh rất muốn quay về lật xem nhật ký ngay lập tức, nhưng lúc này mà đi ngay thì hơi đột ngột, để không bị nghi ngờ, anh chỉ có thể giả vờ đứng lại đây cùng những người khác.

    "Chiều qua tôi vẫn còn thấy con bé này mà, không ngờ hôm nay đã xảy ra chuyện như vậy..."

    Trần Hiểu không nghe thấy những lời phía sau của hàng xóm nữa, đầu óc anh bây giờ đang kêu ong ong.

    Chiều qua vẫn còn sống, vậy tức là thời gian tử vong là vào đêm qua hoặc rạng sáng nay, nếu thực sự là do nguyên chủ làm, liệu hắn có kịp xử lý hung khí không?

    Một giọt mồ hôi lăn xuống từ trán, anh càng thêm căng thẳng.

    Cũng may một lát sau, một cảnh sát trung niên dẫn theo một cảnh sát trẻ đi tới.

    "Về hết đi!

    Đừng có đứng đây chắn đường nữa!

    Nhanh lên!"

    Nghe lời cảnh sát nói, Trần Hiểu thở phào trong lòng, ngoan ngoãn quay về phòng.

    Vào phòng xong, anh lập tức lấy cuốn nhật ký ra.

    Cô gái hàng xóm kia nếu mới chết không lâu, nếu thực sự là do nguyên chủ giết thì chắc chắn nằm ở phần cuối nhật ký.

    Anh lật thẳng đến bài cuối cùng, ngày 2 tháng 7 năm 2022, chính là hôm nay, lòng anh trĩu xuống.

    "Đừng mà!"

    Anh thầm cầu nguyện.

    Nhìn xuống dưới, ba chữ Lư Tiểu Vân đập ngay vào mắt.

    "Đm!"

    Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến, tia hy vọng cuối cùng của anh cũng tan vỡ.

    Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu đọc nhật ký.

    Bài này không dài, không lâu sau đã đọc xong.

    Cái chết của Lư Tiểu Vân theo anh thấy là một tai nạn, hay nói cách khác là do vận đen.

    Hơn hai giờ sáng đêm qua, nguyên chủ đang chôn xác trong khu chung cư, đúng lúc này đèn trong phòng Lư Tiểu Vân bỗng bật sáng, nguyên chủ tưởng cô ta đã phát hiện ra nên đi thẳng đến nhà cô ta, rồi giết chết cô ta.

    Theo góc nhìn của Trần Hiểu, đáng lẽ Lư Tiểu Vân chẳng biết gì cả.

    Nhà anh ở tầng mười sáu, từ ngoài đi vào nhà cô ta phải tốn một khoảng thời gian, nếu Lư Tiểu Vân thực sự phát hiện ra điều gì, cô ta hoàn toàn có thời gian để báo cảnh sát, và tuyệt đối sẽ không mở cửa.

    Không kịp suy nghĩ nhiều, bây giờ cảnh sát đang ở ngay cửa, đã là do nguyên chủ giết người thì anh phải xem trong nhà có hung khí không.

    Anh tìm rất nhiều nơi, cuối cùng thấy một cái túi nilon đen trong tủ quần áo.

    Anh cẩn thận mở ra, bên trong là một chiếc áo cuộn lại, chậm rãi mở ra nữa, bên trong là một con dao nhọn dính đầy máu.

    "Đm!"

    Hung khí mà cứ để thế này sao?

    Anh nhìn quanh căn phòng, muốn tìm một chỗ để giấu hung khí đi, cứ để ở đây thì quá nguy hiểm.

    .....

    Viên cảnh sát trung niên mang bọc giày đi vào hiện trường vụ án, viên cảnh sát trẻ đi theo phía sau, sắc mặt anh ta rất khó coi.

    Viên cảnh sát trung niên chú ý tới cảnh này liền nói:

    "Lần đầu ai cũng không quen đâu, không sao, nhịn chút là qua thôi."

    Viên cảnh sát trẻ gật đầu.

    Sau đó viên cảnh sát trung niên không để ý đến anh ta nữa mà bắt đầu quan sát.

    Ông thấy những vết máu bắn tóe trên tường, ông biết hung thủ đã ra tay ở đây.

    Ông đi dọc theo vệt máu vào bên trong, vệt máu rất dài, chắc là do nạn nhân tự lết về phía sau tạo thành, lúc đó cô ta chắc hẳn đã vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng.

    Đi đến phòng khách, ông nhìn thấy nạn nhân, còn rất trẻ, gương mặt xinh xắn, khắp người đầy máu, một bàn tay nắm chặt lấy cổ mình, trông có vẻ là bị cắt đứt động mạch, tử vong do mất máu quá nhiều.

    Bàn tay kia của cô ta buông thõng xuống đất, bên cạnh còn có một chiếc điện thoại di động, điều này chứng tỏ ý chí cầu sinh của nạn nhân rất mạnh mẽ, tưởng chừng như sắp thành công rồi, nhưng ông biết thực ra cô ta hoàn toàn không có cơ hội.

    Mắt cô ta trợn rất lớn, có thể thấy là cực độ sợ hãi, miệng hơi há ra.

    Viên cảnh sát trung niên đi tới trước mặt người chết rồi ngồi xổm xuống, nhìn cái miệng đang há nhỏ của cô ta:

    "Cô muốn nói với tôi điều gì sao?"
     
    Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
    Chương 2: Động cơ


    Viên cảnh sát trung niên quay sang hỏi người đồng nghiệp quen thuộc bên cạnh:

    "Lão Triệu, nói đi, có phát hiện gì không?"

    Lão Triệu đứng dậy, nhíu mày nói:

    "Hiện trường không có tổn thất tài sản, ổ khóa không có dấu vết bị cạy phá, cộng thêm việc nạn nhân bị hại ngay tại cửa, chứng tỏ cô ấy quen biết hung thủ.

    Phán đoán sơ bộ là giết người vì tình hoặc vì thù, nhưng có một vấn đề tôi nghĩ mãi không thông."

    Nghe lão Triệu nói vậy, viên cảnh sát trung niên cũng ngẩn người.

    Lão Triệu tuổi tác xấp xỉ ông, cũng được coi là người đã trải qua sóng to gió lớn, chuyện gì mà chưa từng thấy?

    Vẫn còn chỗ khiến ông ấy thắc mắc sao?

    Ông tò mò hỏi:

    "Chỗ nào?"

    "Hung thủ mục tiêu rõ ràng, không hề do dự, ngay khi nạn nhân mở cửa là ra tay trực tiếp.

    Hắn thậm chí còn không vào nhà, chỉ đứng ở lối ra vào."

    Lão Triệu nhíu mày.

    Trần Đại Lôi đứng tại chỗ làm động tác gõ cửa, rồi đưa tay ra hiệu một chút, nói:

    "Hung thủ gõ cửa, nạn nhân nhìn qua mắt mèo thấy đối phương, sau đó không chút phòng bị mà mở cửa.

    Lúc này hung thủ đột ngột bộc phát, một dao đâm thẳng vào cổ nạn nhân.

    Nạn nhân phản ứng không kịp, bị thương ngã xuống đất.

    Từ vết máu có thể thấy, sau khi vào nhà hung thủ không đi vào trong mà đứng ngay cửa, bất động, lặng lẽ nhìn nạn nhân.

    Lúc này nạn nhân cực kỳ sợ hãi, một tay bịt chặt vết thương, muốn kêu cứu nhưng vì cổ trúng dao nên không phát ra tiếng được, chỉ có thể liều mạng lết về phía sau để tránh xa hung thủ, cho đến khi mất máu quá nhiều rồi chết hẳn.

    Sau khi xác định nạn nhân đã chết, hung thủ mới quay người rời đi.

    Tôi biết ông đang thắc mắc điều gì rồi, kiểu hành vi này không đúng."

    Lão Triệu bừng tỉnh đại ngộ:

    "Đúng đúng đúng, chính là nó, tôi đã bảo mà, sao cứ thấy gượng gạo thế nào ấy.

    Từ hành vi đứng nhìn ở cửa của hung thủ, có thể chứng minh hắn là một kẻ biến thái.

    Loại người này nếu quyết định trả thù vì tình hoặc vì thù, sao có thể một dao giết chết nạn nhân ngay được?

    Như vậy rất kỳ lạ."

    Trần Đại Lôi cũng có cùng nỗi nghi ngờ đó.

    "Mọi người tiếp tục đi, tôi sang bên cạnh hỏi thăm chút."

    Nói xong, ông quay đầu ra hiệu cho viên cảnh sát trẻ đang có sắc mặt khó coi đi ra ngoài cùng mình.

    Rời khỏi hiện trường vụ án, ông đi thẳng đến phòng của Trần Hiểu ngay sát vách, giơ tay gõ cửa.

    Trần Hiểu ở trong nhà nghe thấy tiếng gõ cửa thì giật bắn mình, hoảng loạn đóng cửa tủ lại, tiện tay nhét luôn cuốn nhật ký vào trong tủ quần áo.

    "Nhanh vậy sao?"

    Mở cửa ra, đứng ở cửa là hai cảnh sát, chính là hai người vừa đuổi họ đi lúc nãy.

    Viên cảnh sát trung niên nói: "Tôi là Trần Đại Lôi, đây là Dương Thụ, chúng tôi có vài việc muốn hỏi anh."

    "Vâng vâng, mời anh hỏi."

    Miệng Trần Hiểu hơi khô khốc.

    "Không định cho chúng tôi vào sao?"

    Trần Đại Lôi mỉm cười hỏi.

    "Mời vào, mời vào."

    Anh vội vàng nói.

    Anh cảm thấy cứ thế này không ổn, mình quá căng thẳng, là người thì ai cũng nhìn ra anh có vấn đề.

    Anh thầm hít sâu, ép mình phải thả lỏng.

    Sau khi vào nhà, Trần Đại Lôi thong thả quan sát xung quanh, Trần Hiểu luôn để ý tới ông, chỉ sợ ông phát hiện ra điều gì.

    "Anh tên gì?"

    Dương Thụ hỏi.

    "Trần Hiểu."

    "Làm nghề gì?"

    "Chuyên viên chế tác tiêu bản động vật."

    "Công việc này không thường thấy nha."

    Dương Thụ ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái.

    "Vâng, tại tôi thích cái này."

    "Ừm, quê quán ở đâu?"

    "Người thành phố này luôn."

    "Đêm qua anh ở đâu?"

    "Ở nhà."

    "Có ai chứng minh không?"

    "Không có, tôi sống độc thân."

    Trần Hiểu bồi thêm một câu ngay sau đó, "Trên điện thoại chắc là có ghi lại lịch sử hoạt động."

    Dương Thụ cười nói: "Anh đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ tìm hiểu tình hình thôi."

    "Tôi đâu có căng thẳng."

    Trần Hiểu buột miệng phản bác một câu.

    Dương Thụ gật đầu, hỏi tiếp: "Hôm qua anh có tiếp xúc với nạn nhân không?"

    "Không có."

    Trần Hiểu chú ý thấy trong lúc mình bị Dương Thụ thẩm vấn, ánh mắt của viên cảnh sát tên Trần Đại Lôi luôn vô tình hay hữu ý liếc về phía anh.

    Ánh mắt đó mang theo sự dò xét, khiến miệng anh càng khô hơn.

    Sau khi hỏi thêm vài câu, Dương Thụ không còn vấn đề gì nữa.

    Anh ta nhìn sang Trần Đại Lôi, Trần Đại Lôi suy nghĩ một chút rồi nói:

    "Lúc nãy tôi có quan sát qua, cả căn phòng này rất sạch sẽ ngăn nắp, bây giờ hiếm có phòng của ai sạch sẽ được như thế này."

    Nghe câu này, Dương Thụ lập tức ngẩng đầu, nhìn anh đầy dò xét.

    Sắc mặt Trần Hiểu có chút nghiêm trọng, anh đại khái đoán ra ý của đối phương.

    Những kẻ giết người tâm tư tỉ mỉ đa phần đều đi kèm với bệnh sạch sẽ, rối loạn ám ảnh cưỡng chế và đủ loại vấn đề tâm lý khác, bản thân mình hiện giờ nói không chừng đã thu hút sự nghi ngờ của họ rồi.

    Anh suy nghĩ một chút rồi giải thích: "À, do đặc thù công việc thôi, công việc của tôi hơi đặc biệt nên rèn thành thói quen này."

    Trần Đại Lôi gật đầu, chậm rãi bước tới trước tủ quần áo.

    Hành động này khiến tim Trần Hiểu vọt lên tận cổ họng.

    Trần Đại Lôi vừa đi vừa hỏi tiếp:

    "Anh thấy nạn nhân là người như thế nào?"

    Trong lòng Trần Hiểu càng lúc càng căng thẳng, anh ép mình phải bình tĩnh, nhìn theo động tác của Trần Đại Lôi, mặt không cảm xúc nói:

    "Không thân, nhưng cô ấy rất có lễ phép, trông có vẻ là người rất dễ gần."

    Lúc này Trần Đại Lôi đã đi tới trước cửa tủ quần áo, và đặt tay lên cánh cửa tủ.

    Trần Hiểu liếc nhìn Dương Thụ đang đứng rất gần mình, rồi lại nhìn Trần Đại Lôi đang chuẩn bị mở tủ.

    "Chạy ư?"

    Nghĩ đến đám cảnh sát bên ngoài, anh biết điều đó là không thực tế, dường như chẳng còn cách nào khác.

    "Phải làm sao đây?"

    Đúng lúc này, trong đầu anh nảy ra một ý tưởng cực kỳ điên rồ, ý tưởng này khiến anh hơi run rẩy, anh không biết đó là do hưng phấn hay do căng thẳng.

    Ngay khi Trần Đại Lôi định mở cửa tủ, Trần Hiểu đột nhiên lên tiếng, giọng điệu có chút kỳ lạ:

    "Liệu có phải... cô ấy đã nhìn thấy gì đó không?"

    Trần Đại Lôi nghe vậy, lập tức dừng ngay động tác mở tủ, nhìn chằm chằm vào Trần Hiểu, hỏi:

    "Tại sao anh lại nói thế?"

    Dương Thụ lúc này cũng vô cùng cảnh giác nhìn Trần Hiểu.

    Thấy ông ta không mở tủ nữa, Trần Hiểu thở phào nhẹ nhõm.

    Một khi cục diện đã thành ra thế này, anh trái lại không còn căng thẳng như trước nữa.

    Anh không trả lời câu hỏi của Trần Đại Lôi ngay mà đi tới tủ lạnh lấy một chai nước, ra hiệu cho hai người: "Uống không?"

    Hai người không nói gì, đều nhìn anh với gương mặt không cảm xúc.

    Trần Hiểu nhún vai, uống một hớp nước rồi tiếp tục:

    "Đoán thôi.

    Con người làm bất cứ việc gì cũng có động cơ, giết người cũng vậy.

    Trước khi các anh đến, tôi có chú ý thấy cửa nhà cô ấy không có dấu vết bị cạy phá, điều này chứng tỏ cô ấy và hung thủ quen biết nhau.

    Trong nhà cũng không có dấu hiệu bị lục lọi, chứng tỏ không phải vì tiền.

    Vậy thì có thể là giết người vì tình hoặc vì thù.

    Mà nếu là vì tình hay vì thù, các anh nên điều tra những người có liên hệ mật thiết với cô ấy trước.

    Nhưng các anh lại là người đầu tiên đến hỏi tôi - một người hàng xóm không thân thiết với cô ấy.

    Tất nhiên chuyện này cũng bình thường, vì tôi ở gần mà.

    Điểm duy nhất không bình thường chính là anh, cảnh sát Trần.

    Từ lúc anh bước vào tôi đã nhận ra, anh trông có vẻ tùy ý nhưng thực chất lại vô cùng cảnh giác.

    Còn cảnh sát Dương thì khác, anh ấy chỉ đơn giản là hỏi thăm thôi.

    Điều này nói lên cái gì?

    Nó nói lên rằng trong tiềm thức của anh, anh cho rằng tôi có khả năng là hung thủ.

    Tôi đã trả lời rồi, tôi không thân với cô ấy.

    Tôi nghĩ không ai nói dối về vấn đề này cả, vì quá dễ bị bóc trần.

    Dù vậy anh vẫn nghi ngờ tôi, tại sao?

    Hai người không thân thiết, một bên lại nảy sinh ý định giết người, thì động cơ tôi chỉ có thể nghĩ đến là bịt đầu mối."

    "Bịt đầu mối?"

    Trần Đại Lôi lẩm bẩm trong lòng.

    Lúc này ông liên tưởng đến lời của lão Triệu, ánh mắt ông đột nhiên trở nên sắc lẹm.

    Ông không màng tới Trần Hiểu nữa, đột ngột chạy ngược về hiện trường vụ án, đi tới bên cửa sổ.

    Ông quan sát kỹ một lát, rồi nhanh chóng quay đầu nói với Dương Thụ:

    "Huy động thêm người, tìm kiếm thật kỹ bãi đất trống phía trước này cho tôi, một tấc cũng không được bỏ sót."

    "Rõ."

    Vẻ mặt ông vô cùng trầm trọng, hy vọng chuyện không giống như những gì ông đang nghĩ.
     
    Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
    Chương 3: Sợ hãi


    Thấy Trần Đại Lôi rời đi, Trần Hiểu đóng cửa phòng lại, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

    Là kích thích?

    Hay là sảng khoái?

    Không rảnh để bận tâm những thứ đó, bây giờ sau lời nhắc nhở của mình, cảnh sát đã phát hiện ra rồi, vậy thì anh cũng phải xem kỹ nội dung nhật ký, cố gắng nắm bắt thông tin nhiều hơn cả cảnh sát, có thế mới bảo vệ bản thân tốt hơn được.

    Lấy cuốn nhật ký ra, anh nhanh chóng lật đến bài áp chót.

    Xem xong, anh cảm thấy buồn nôn, khó chịu.

    Đủ loại cảm xúc tiêu cực đè nén khiến anh không thở nổi, dù sao anh cũng là một người bình thường.

    Bài nhật ký này thực sự đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh, quá tàn nhẫn.

    Anh giấu cuốn nhật ký và hung khí lên nóc tủ quần áo, sau đó đi rửa mặt.

    Nhìn khuôn mặt sạch sẽ, điển trai trong gương, anh có chút thẫn thờ.

    Anh không hiểu nổi, một khuôn mặt ưa nhìn thế này sao có thể làm ra những chuyện tàn độc đến vậy?

    Ngoài cửa sổ lại vang lên tiếng còi cảnh sát, anh đi tới bên cửa sổ nhìn xuống đám cảnh sát đang bận rộn bên dưới, lòng đầy ngổn ngang.

    Đứng quan sát một lát, anh rời khỏi cửa sổ và thầm nói trong lòng:

    "Xin lỗi, tôi không thể nào tự thú được, vì tôi thực sự không phải là hung thủ."

    Trần Đại Lôi đi xuống lầu, chợt cảm thấy điều gì đó liền ngẩng đầu nhìn lên.

    Ông không thấy Trần Hiểu vừa đứng ở cửa sổ lúc nãy, ông chỉ cảm giác mơ hồ có ai đó đang dõi theo mình.

    Điều này làm ông nhớ tới đôi mắt ấy, đôi mắt mà ông có nằm mơ cũng không thể quên được.

    Khẽ lắc đầu, ông tự giễu cợt bản thân, đôi mắt đó đã trở thành nỗi ám ảnh của ông rồi.

    "Ở đây!"

    Một tiếng hô kinh ngạc cắt ngang dòng suy nghĩ, ông vội vàng chạy tới.

    Chỉ thấy trong lớp đất vừa bị xới lên lộ ra một mảng màu hồng, ông nhanh chóng dặn:

    "Đào cẩn thận một chút."

    Khoảng nửa tiếng sau, toàn bộ vật thể hiện ra.

    Đó là một hộp quà màu hồng cao bằng nửa người, bên trên thắt một chiếc nơ rất đẹp, trên hộp còn có một tấm thiệp.

    Ông cầm tấm thiệp lên, bên trên viết:

    "Nở rộ!"

    Nhìn thấy dòng chữ này, dự cảm chẳng lành trong lòng ông càng thêm mãnh liệt.

    "Mở nó ra."

    Chính ông cũng không nhận ra giọng mình lúc này đang hơi run rẩy.

    Hai viên cảnh sát cẩn thận mở hộp quà.

    Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên trong, mặt họ lập tức cắt không còn giọt máu, ngã phịch xuống đất.

    Ngay cả một cảnh sát hình sự kỳ cựu như Trần Đại Lôi, khi nhìn thấy cảnh tượng đó cũng không kìm được mà rùng mình một cái.

    Đó là hình dáng một bông hoa hồng, ngay vị trí nhụy hoa đặt đầu của một người phụ nữ.

    Cách sắp xếp rất công phu, vì thời gian đã lâu nên thi thể đã bắt đầu thối rữa nhẹ.

    Cảnh tượng này cực kỳ gây sốc, hèn gì hai viên cảnh sát trẻ lại bủn rủn chân tay như vậy.

    Sau đó, nhân viên bộ phận khám nghiệm dấu vết bắt đầu làm việc.

    Lão Triệu đi tới bên cạnh Trần Đại Lôi hỏi: "Sao ông phát hiện ra chỗ này?"

    Trần Đại Lôi suy nghĩ một chút rồi kể lại chuyện về Trần Hiểu cho đồng nghiệp nghe.

    "Ông nghĩ sao?"

    Lão Triệu hỏi.

    "Không vội, cứ điều tra thêm đã, bây giờ có đưa về đồn cũng không thẩm vấn ra được gì đâu."

    "Ừ."

    Lão Triệu gật đầu, sau đó thở dài: "Haiz!

    Đây là chung cư cao cấp, tính riêng tư rất cao, điều này gây rắc rối lớn cho việc phá án của chúng ta."

    Trần Đại Lôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hộp quà khổng lồ kia.

    Trên hộp quà dường như dần hiện lên đôi mắt trong ký ức của ông.

    "Báo cáo hiện trường và báo cáo khám nghiệm tử thi phải hai ngày nữa mới có."

    Lão Triệu bổ sung thêm một câu.

    Lúc này, một người đàn ông trung niên chạy lạch bạch tới.

    Ông ta là quản lý tòa nhà này, làm việc ở đây đã mấy năm mà chưa từng gặp chuyện gì như thế này.

    Người đàn ông mặc bộ vest đen, có vẻ hoảng sợ, hắng giọng một cái:

    "Tôi là quản lý ở đây, tên Lưu Tùng.

    Về việc xảy ra sự cố ác tính này tại chung cư, tôi cảm thấy rất đau lòng.

    Điều này cho thấy công tác an ninh của chúng tôi cần được tăng cường.

    Chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp với phía cảnh sát, cố gắng sớm ngày phá án, bắt giữ hung thủ."

    Thấy Lưu Tùng định nói tiếp, Trần Đại Lôi vung tay ngắt lời những lời lẽ vô nghĩa đó, chỉ tay vào bãi đất trống bừa bãi, hỏi:

    "Chỗ này là thế nào?"

    "Chúng tôi định lắp thêm một số thiết bị giải trí ở đây."

    "Ừm, đi đến phòng bảo vệ xem chút đi."

    Trong khu chung cư này chỉ có cổng vào là có camera giám sát, đặt tại phòng bảo vệ.

    Lưu Tùng gật đầu, mấy người đi tới phòng bảo vệ.

    Căn phòng không lớn, một cậu bảo vệ ngoài hai mươi tuổi đang đứng ở cửa, trông bộ dạng chắc đã biết tin rồi.

    Lưu Tùng giới thiệu với vẻ mặt lạnh lùng: "Đây là em vợ tôi, Lý Hưởng, đêm qua chính cậu ta trực ca."

    Lý Hưởng có chút căng thẳng, Trần Đại Lôi ra hiệu cho cậu ta không cần lo lắng rồi hỏi:

    "Làm ở đây bao lâu rồi?"

    "Khoảng một năm rưỡi."

    "Lâu vậy sao?

    Trông không giống lắm nhỉ."

    Trần Đại Lôi ngẩng đầu liếc nhìn một cái.

    Lý Hưởng cười khan hai tiếng, không nói gì.

    "Thấy công việc này thế nào?"

    Lý Hưởng liếc nhìn Lưu Tùng rồi nói: "Tốt, khá nhẹ nhàng."

    "Đêm qua có nghe thấy động tĩnh gì không?"

    "Không."

    Lý Hưởng nhớ lại.

    "Người ngoài vào anh có biết hết không?"

    "Tất nhiên là biết!"

    Lý Hưởng đột nhiên hơi kích động.

    "Thả lỏng đi, không cần phải căng thẳng thế."

    Lưu Tùng lúc này xen vào:

    "Chung cư này thuộc loại cao cấp, ngay cả đồ ăn giao tận nơi cũng không cho vào, hơn nữa các cửa khác đều không mở."

    Trần Đại Lôi gật đầu: "Nói cách khác, hung thủ là người trong chung cư này?"

    Lưu Tùng cứng họng, ông ta đâu dám khẳng định như vậy?

    Một tòa chung cư lớn thế này người ra kẻ vào tấp nập, sao có thể để ý hết được?

    Ông ta nói thế lúc nãy chỉ là muốn phủi sạch trách nhiệm bản thân thôi.

    Trần Đại Lôi nhìn thấu suy nghĩ của ông ta, hỏi thêm vài câu nữa nhưng không khai thác được gì, bèn bảo Lưu Tùng giao lại dữ liệu camera giám sát ở cổng cho mình, Lưu Tùng vội vàng đồng ý.

    ......

    Sắp đến trưa, Trần Hiểu đã đọc xong toàn bộ nhật ký.

    Anh cầm cuốn sổ mà tay hơi run, tổng cộng bốn mươi mạng người nằm gọn trong cuốn sổ tay nhỏ bé này.

    Chấn chỉnh lại cảm xúc, giấu kỹ cuốn sổ, anh đi xuống lầu ăn cơm như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Trong lúc đó anh không cố ý né tránh cảnh sát, bây giờ anh phải biểu hiện thật bình thường.

    Sau khi ăn xong quay về, cảnh sát trong chung cư đã rời đi.

    Quảng trường chung cư trống huếch, mất đi vẻ náo nhiệt thường ngày, thỉnh thoảng có vài người đi qua cũng bước chân vội vã, như thể phía sau có con quái vật vô hình đang đuổi theo vậy.

    Anh biết đó là vì mọi người đang cảm thấy sợ hãi.

    Hai vụ án liên tiếp xảy ra trong chung cư, không ai biết những chuyện như vậy có còn tiếp diễn hay không, cũng không ai biết mục tiêu tiếp theo của hung thủ sẽ là ai.

    Anh cũng sợ hãi như vậy, nhưng nỗi sợ của anh khác với mọi người.

    Nỗi sợ của anh bắt nguồn từ chính bản thân mình.

    Anh không biết liệu mình có còn thực hiện hành vi giết người nữa hay không.

    Đang đi, anh ngang qua bãi đất trống dưới chân tòa nhà mình.

    Bãi đất bị đào bới tung tóe, vòng dây cảnh báo xung quanh như đang nhắc nhở mọi người rằng ở đây vừa xảy ra một vụ án mạng.

    Anh không tự chủ được mà nhớ lại nội dung trong nhật ký.

    Đó là một người phụ nữ rất đẹp, ngay cả khi đã chết vẫn đẹp như vậy, cô ấy lặng lẽ nằm trong hộp quà, là một tác phẩm vô cùng hoàn mỹ.

    Nghĩ đến đây, anh chợt rùng mình.

    Sao mình lại có suy nghĩ như vậy?

    Đó là một sinh mạng sống, sao có thể gọi là tác phẩm được?

    Anh càng muốn quên đi suy nghĩ đó thì nó lại càng hiện rõ.

    Khi cái chết được gán cho thuộc tính nghệ thuật, nó khiến anh tạm thời quên đi nỗi sợ bản năng của con người đối với cái chết.

    Anh tưởng tượng ra một bức tranh: Trong đêm tối, tử thần giơ cao lưỡi hái trong tay, lưỡi hái đó thật sắc bén làm sao!

    Giơ bàn tay phải lên, nắm hờ vào khoảng không, đây chính là cảm giác nắm giữ sinh mạng kẻ khác sao?

    Bỗng nhiên cả người anh đờ ra, anh bị chính ý nghĩ của mình làm cho khiếp sợ.

    Phát hiện này khiến anh không tự chủ được mà rảo bước nhanh hơn để về nhà.

    Về đến nhà, anh tắm nước lạnh để bản thân tỉnh táo lại.

    Nhưng dưới sự kích thích của làn nước lạnh, nội dung nhật ký trong đầu không những không tan biến mà trái lại càng lúc càng rõ rệt.

    Anh càng lúc càng thấu hiểu nguyên chủ rồi.

    Anh mở mắt nhìn ra xung quanh.

    Căn phòng vừa lạ lẫm vừa quen thuộc dường như đã thay đổi hình dạng, nhưng anh biết căn phòng thực ra chẳng hề thay đổi.

    Có lẽ, thứ thực sự thay đổi chính là bản thân anh?
     
    Một Giấc Tỉnh Dậy: Tôi Mang Trên Lưng 40 Vụ Án Mạng
    Chương 4: Đảo ngược?


    Chớp mắt đã hai ngày trôi qua.

    Trong hai ngày này, anh không hề đụng vào cuốn nhật ký.

    Kể từ khi phát hiện ra mình ngày càng thấu hiểu tâm lý của nguyên chủ, anh quyết định tạm thời không tiếp xúc với những sự việc đó nữa, anh không muốn mình biến thành một kẻ biến thái như hắn.

    Gạt chuyện nhật ký sang một bên, cuộc sống của nguyên chủ thực sự rất khá, ít nhất là tốt hơn nhiều so với kiếp làm thuê trước khi xuyên không của anh.

    Công việc là chuyên viên chế tác tiêu bản động vật, tuy có hơi mệt nhưng vẫn trong mức chấp nhận được, hơn nữa còn làm giờ hành chính, nghỉ cuối tuần.

    Lương tuy không quá cao nhưng cộng cả các khoản phúc lợi và thưởng cuối năm, một năm cũng thu nhập gần mười lăm vạn tệ.

    Thêm vào đó, gia cảnh nguyên chủ rất tốt, bố là bác sĩ tâm lý nổi tiếng, mẹ là giáo sư của một trường đại học danh giá.

    Đây vốn đã là cuộc sống mơ ước của rất nhiều người.

    ......

    Trần Đại Lôi bước vào văn phòng, lão Triệu đã đợi sẵn ở đó.

    Bản báo cáo khám nghiệm tử thi và báo cáo điều tra hiện trường được đặt ngay trước mặt ông.

    Ông cầm tài liệu lên xem.

    Danh tính nạn nhân đã được xác định là Đường Du Du, nữ, 23 tuổi, người thành phố này, là một hot girl mạng.

    Nguyên nhân cái chết là mất máu quá nhiều, giống hệt Lư Tiểu Vân, chỉ khác là sau khi chết cô ta bị hung thủ phân xác tàn nhẫn và bày biện như một tác phẩm nghệ thuật.

    Thời gian tử vong là vào ngày 28 tháng 6, trong khoảng từ 1 giờ đến 3 giờ chiều.

    Phát hiện nạn nhân có thói quen sử dụng lâu dài loại thuốc giống như thuốc an thần.

    Phía cảnh sát không thu thập được bất kỳ thông tin hữu ích nào từ thi thể nạn nhân, kể cả dấu chân tại hiện trường.

    Do khu vực đó đang thi công nên không có thông tin hữu hiệu, đây là việc hung thủ cố ý sắp đặt, cho thấy hắn có ý thức chống trinh sát rất mạnh.

    Nhìn thủ pháp thì đây không phải lần đầu gây án, nhưng hiện tại vẫn chưa tìm thấy vụ án nào tương tự.

    Mối quan hệ xã hội của nạn nhân khá phức tạp.

    Do nghề nghiệp cộng thêm ngoại hình xinh đẹp, xung quanh cô ta có không ít người theo đuổi, điều này khiến việc điều tra xác minh sắp tới càng thêm khó khăn.

    Xem xong tài liệu, Trần Đại Lôi rút một điếu thuốc đưa cho lão Triệu.

    Cả hai châm thuốc lặng lẽ hút, không ai lên tiếng.

    Sau khi hút hết điếu thuốc, lão Triệu mới mở lời: "Ông thấy sao?"

    Trần Đại Lôi nhíu mày sâu lại:

    "Khá nan giải.

    Hung thủ cực kỳ biến thái, biến nạn nhân thành tác phẩm nghệ thuật, động cơ này rất rõ ràng nhưng lại không giúp ích gì cho việc phá án.

    Chúng ta không biết hung thủ chọn nạn nhân ngẫu nhiên hay có chủ đích, nếu là chọn ngẫu nhiên thì rắc rối lớn rồi."

    "Đúng vậy, nếu thế thì phạm vi rà soát sẽ quá rộng."

    Lão Triệu gật đầu.

    "Rộng cũng phải làm thôi."

    Trần Đại Lôi cũng thấy mệt mỏi.

    Trong một thành phố lớn hơn 15 triệu dân, việc tìm kiếm một người không có đặc điểm nhận dạng rõ ràng chẳng khác nào mò kim đáy bể.

    "Cứ bắt đầu từ những người có mối quan hệ gần gũi trước đi."

    Trần Đại Lôi nói.

    Sau đó ông cầm tài liệu lên xem xét.

    Các mối quan hệ nhân vật rất nhiều, ông xem qua từng người một, cho đến khi nhìn thấy một cái tên có chút quen thuộc.

    Trần Hiểu.

    Chàng thanh niên hàng xóm của Lư Tiểu Vân?

    Cả hai người chết đều ở gần nhà anh ta, liệu có phải là trùng hợp không?

    Ông quyết định đi gặp chàng trai trẻ này để trò chuyện lần nữa.

    ......

    Từ xa, Trần Hiểu đã nhìn thấy Trần Đại Lôi đang đứng ngay cổng cơ quan mình.

    Có vẻ ông ta đang đợi mình?

    Tim anh trĩu xuống nhưng mặt vẫn không biến sắc, anh bước lên phía trước hỏi:

    "Cảnh sát Trần, có việc gì sao?"

    "Ừ, có một số chuyện chúng tôi cần hỏi thêm, mong anh phối hợp."

    Trần Đại Lôi vừa nói vừa lấy thẻ ngành ra.

    Trần Hiểu không từ chối, và cũng chẳng thể từ chối.

    Phối hợp với cảnh sát điều tra là nghĩa vụ của mỗi công dân.

    "Không vấn đề gì, để tôi xin phép lãnh đạo nghỉ một lát."

    Nói rồi anh lấy điện thoại ra báo cáo tình hình với cấp trên.

    Sau đó hai người đến đồn cảnh sát.

    Anh được đưa vào phòng hỏi cung.

    Sau khi ngồi xuống, Trần Đại Lôi đi thẳng vào vấn đề:

    "Anh có quen Đường Du Du không?"

    Trần Hiểu làm sao có thể không quen?

    Bài nhật ký đó viết chính là về cô ta.

    "Có quen."

    "Hãy nói về Đường Du Du đi, lần cuối cùng anh gặp cô ấy là khi nào?"

    "Lần cuối..."

    Ký ức trong đầu Trần Hiểu bắt đầu hiện về.

    Trong một nhà hàng sang trọng, hai người ngồi đối diện nhau.

    Nguyên chủ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô ta bằng ánh mắt rực cháy.

    Sau bữa ăn, nguyên chủ lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, nhưng đáng tiếc là cô gái không nhận.

    Nguyên chủ lẳng lặng thu nhẫn lại, nụ cười hơi gượng gạo, trông có vẻ khá thất vọng.

    "Ngày 15 tháng 6."

    Anh trả lời.

    "Anh nhớ rõ vậy sao?"

    "Tất nhiên rồi, ngày đó tôi tỏ tình với cô ấy, chỉ là cô ấy từ chối."

    "Anh có hận cô ấy không?"

    Trần Đại Lôi hỏi lại.

    "Làm sao mà hận được?

    Bị từ chối là chuyện quá bình thường mà?"

    Trần Hiểu xua tay nói.

    "Anh cao ráo đẹp trai thế này mà cũng có phụ nữ từ chối sao?"

    Trần Đại Lôi nói đùa một câu.

    "Bình thường mà anh, cô ấy là hot girl mạng, nhiều người theo đuổi lắm, tôi chắc chỉ là một con cá trong hồ thôi."

    Trần Hiểu tỏ vẻ không quan tâm.

    "Ừm, vậy nói về ngày 28 tháng 6, chủ nhật, anh ở đâu?

    Đã làm gì?"

    Trần Hiểu nhíu mày, làm vẻ mặt đang suy ngẫm:

    "Ngày nghỉ... tôi không nhớ rõ lắm, nhưng hôm đó chắc không có chuyện gì khiến tôi ấn tượng sâu sắc cả.

    Chẳng qua là nghỉ ngơi, lướt video, rồi tập thể dục loanh quanh thôi, chắc là mấy việc đó."

    Trần Đại Lôi bất ngờ chuyển hướng câu hỏi:

    "Anh có nhìn thấy cái hộp quà khổng lồ mà chúng tôi đào lên không?"

    "Tôi thấy rồi."

    "Có biết bên trong trông như thế nào không?"

    "Không."

    Ánh mắt Trần Hiểu thoáng dao động.

    Dù anh không tận mắt nhìn thấy, cũng không có ký ức đó, nhưng anh đã đọc nhật ký.

    Tất cả những gì nguyên chủ làm anh đều biết, anh có thể hình dung ra cảnh tượng tàn bạo ấy.

    Lúc này, Trần Đại Lôi thấy ánh mắt anh né tránh liền đột ngột lên tiếng:

    "Vừa rồi, chính ngay lúc này, có một chuyện vừa lướt nhanh qua đầu anh, đó là chuyện gì?"

    "Không có gì, tôi chợt nhớ ra mấy việc ở chỗ làm thôi."

    Trần Hiểu phủ nhận.

    Trần Đại Lôi trợn mắt, truy vấn: "Không, không, không, chuyện đó chắc chắn liên quan đến câu hỏi của tôi, là chuyện gì?"

    Ánh mắt của Trần Đại Lôi rất sắc lẹm, như muốn nhìn thấu tâm can anh.

    Trần Hiểu nhất thời cảm thấy hơi khó chống đỡ.

    Đang định nghĩ cách trả lời thì cửa phòng hỏi cung bị đẩy ra.

    Người bước vào là Dương Thụ, cậu ta ra hiệu cho Trần Đại Lôi ra ngoài một lát.

    Trần Đại Lôi nhíu mày, có chút khó chịu.

    Ông vừa phát hiện ra vấn đề, nếu cho ông thêm thời gian có lẽ sẽ hỏi ra được gì đó.

    Nhưng ông cũng biết Dương Thụ vội vàng như vậy chắc chắn là có việc quan trọng hơn, hẳn là đã tìm thấy manh mối mới.

    Ông lắc đầu rồi đứng dậy rời đi.

    Trần Hiểu thấy ông ta đi khuất mới thầm thở phào một hơi.

    Cú hỏi vừa rồi thực sự đã làm khó anh.

    Trần Đại Lôi ra đến cửa, nhíu mày hỏi: "Chuyện gì?"

    "Thưạ thầy, bên pháp y chẳng phải nói nạn nhân có dấu hiệu uống thuốc an thần lâu ngày sao?

    Nhưng theo chúng ta điều tra xác minh, nạn nhân không hề có thói quen này.

    Vì vậy chúng em đã quay lại nhà nạn nhân một lần nữa, lần này chúng em phát hiện ra một manh mối mới.

    Đã có người đến nhà cô ta, và là đến sau khi chúng ta tới lần đầu tiên."

    "Ai?"

    "Không biết, người này rất cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

    Nhưng hắn đã vuốt phẳng những nếp nhăn trên ga trải giường, chính vì thế mới bị chúng em phát hiện."

    Trần Đại Lôi nhíu mày sâu lại, vô thức lẩm bẩm: "Vuốt phẳng nếp nhăn trên ga giường?

    Ý nghĩa của hành động này là gì?"

    Kế đó ông chuyển chủ đề: "Nói cách khác, người bí ẩn đó không phải là Trần Hiểu."

    Dương Thụ gật đầu khẳng định:

    "Đúng vậy, hai ngày đó anh ta không có thời gian."

    Trần Đại Lôi lắc đầu, ông cảm thấy vụ án càng lúc càng trở nên phức tạp.

    Không lâu sau, Trần Hiểu thấy ông trở vào, nhưng lần này vẻ mặt ông rất nghiêm nghị, khiến tim Trần Hiểu thắt lại.

    "Không lẽ đã phát hiện ra gì rồi?"

    "Anh về trước đi."

    Nghe lời Trần Đại Lôi nói, anh ngẩn người, cảm thấy có chút kỳ quặc.

    Ý gì đây?

    Anh vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại rồi rời khỏi đồn cảnh sát.

    Ngồi trên xe, anh nhíu mày suy nghĩ.

    Anh đã hiểu tại sao Trần Đại Lôi đột nhiên cho mình về.

    Điều này chứng tỏ phía cảnh sát đã tìm thấy manh mối nào đó, nhưng manh mối đó không chỉ về phía anh, nên họ mới cho anh về trước.

    Nhưng chính sự việc này mới khiến anh thêm phần thắc mắc.

    Cái chết của Lư Tiểu Vân và Đường Du Du khiến anh khẳng định những manh mối viết trong nhật ký.

    Chẳng lẽ chuyện này còn có bước ngoặt khác?

    "Đúng rồi!

    Nhỡ đâu thì sao?

    Nhỡ đâu nguyên chủ tình cờ chứng kiến hung thủ phạm tội, rồi mình đặt mình vào vị trí của nạn nhân và ghi lại hiện trường thì sao?

    Tuy rất trùng hợp, nhưng hoàn toàn giải thích được mà."

    Nghĩ đến đây, trong lòng anh mừng thầm.

    Anh cảm thấy bản thân có lẽ vẫn còn cứu vãn được.
     
    Back
    Top Dưới