Thế giới song song.
Thành phố Ngân, quận Tây Thành.
Trần Hiểu cầm một cuốn sổ tay, chậm rãi mở ra.
Ngày 4 tháng 4 năm 2012, trời âm u.
Hôm nay trên đường đi học về mình đã nhìn thấy dì Tiểu Nghiên.
Hôm nay dì ấy đẹp lắm, mình càng ngày càng thích dì ấy hơn, nhưng mình biết dì ấy bị bệnh rồi, mình lo cho dì ấy quá.
Mình đã nói với dì ấy mấy lần rồi mà dì ấy nhất định không tin, còn nói mình là trẻ con ăn nói hàm hồ, mấy lần sau đó dì còn rất giận nữa, mình buồn lắm.
Nhưng mình không bỏ cuộc, bởi vì mình thích dì ấy.
Mình để ý thấy dì ấy đứng một mình ở cổng trường, trông có vẻ như đang đợi người nào đó, người kia hình như đến muộn, mình định bụng sẽ cùng dì ấy chờ.
Trời dần tối sầm lại, những hạt mưa bắt đầu rơi, người trên đường cũng thưa dần, dì ấy càng sốt ruột hơn.
Thấy dì ấy lo lắng như vậy, mình xót xa lắm, đã bị bệnh rồi sao còn có thể dầm mưa cơ chứ?
Mình chạy lên phía trước quan tâm dì, và một lần nữa nói với dì rằng dì bị bệnh rồi, mình có thể chữa được.
Dì ấy càng nổi giận hơn, còn cảnh cáo bắt mình đi chỗ khác, nếu không sẽ mách mẹ mình.
Mình không hiểu nổi, rõ ràng là mình muốn giúp dì, sao dì lại giận đến thế?
Thú thực lúc đó mình cũng hơi bực, nhưng mình đã nhịn được, ai bảo mình thích dì ấy đến thế kia chứ?
Bị bệnh là rất đau đớn, mình không muốn dì phải chịu khổ như vậy, nên mình tiếp tục bước tới, dì ấy càng nghiêm nghị hơn và mắng mỏ mình thật to.
Nghe dì ấy mắng, tim mình đau nhói.
Mình biết dì phát bệnh rồi, không chữa ngay là không kịp mất.
Mình lấy từ trong cặp sách ra một thanh sắt, nhắm thẳng đầu dì ấy mà nện xuống.
Quả nhiên, tiếng dì nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Thấy chưa, mình đã bảo là dì bị bệnh mà, chỉ có mình mới chữa được thôi.
Nhưng mình biết bệnh của dì vẫn chưa khỏi hẳn, cần phải tiếp tục điều trị.
Mình đỡ dì dậy, định tìm một nơi yên tĩnh để chữa bệnh cho dì.
Dì hơi nặng, mình phải tốn bao nhiêu sức mới đưa được dì vào một con hẻm vắng.
Cơn mưa ngoài kia càng lúc càng lớn, mình phải tranh thủ thời gian thôi.
Mình vung thanh sắt lên, nện từng nhát, từng nhát vào đầu dì, cho đến khi dì nằm im bất động.
Mình thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng chữa khỏi rồi.
Mình gọi dì hai tiếng nhưng dì không đáp lại, có lẽ là mệt quá rồi, dù sao người mới khỏi bệnh nặng đều cần phải nghỉ ngơi mà.
Mình định đợi người kia thay dì, kết quả là đến tận lúc bố mình tới vẫn không thấy người đó đâu, đúng là đồ không đáng tin.
Nhưng cũng may dì đã khỏi bệnh rồi, nếu không thì đáng thương quá.
….
Xem xong bài nhật ký này, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán Trần Hiểu.
Bài nhật ký này được viết từ mười năm trước, phía sau vẫn còn nữa.
Anh vội vàng lật sang chương tiếp theo, nội dung bên trong cũng tương tự như bài trước, đều viết về việc giết người như thế nào.
"Không phải chứ?
Đừng có đùa tôi vậy chứ, mình xuyên không vào cái gã này sao?"
Bây giờ anh chỉ muốn hỏi thầy La Tường một câu: Một người tốt xuyên không vào cơ thể của một kẻ sát nhân biến thái thì nên phán quyết thế nào?
Mặc dù bản thân không có ký ức giết người của nguyên chủ, nhưng cuốn nhật ký này trông chẳng giống đồ giả chút nào.
Nếu nguyên chủ thực sự giống như trong nhật ký, vậy anh đi tự thú sao?
Vấn đề là bản thân anh đâu có làm, như vậy chẳng phải quá oan ức cho anh sao?
Nói là mình xuyên không, chắc chẳng ai tin đâu nhỉ?
"!!"
Sao anh lại đen đủi thế này?
Đang ở nhà ăn lẩu hát hò, chẳng hiểu sao lại xuyên qua đây không nói, lại còn mẹ nó xuyên đúng vào xác một tên sát nhân biến thái?
"Bình tĩnh!
Bình tĩnh!
Chưa chắc đâu, lỡ đâu là bịa ra thì sao?"
Đúng lúc này, trong khu chung cư bỗng vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai, tim anh thót lại một cái.
"Đến bắt mình à?"
Vừa đọc xong loại nhật ký này đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát, anh khó lòng mà không liên tưởng đến chuyện đó.
Anh vội vàng đứng dậy đi ra cửa sổ, tận mắt nhìn thấy cảnh sát đi thẳng vào cửa tòa nhà mình, anh càng hoảng loạn hơn, vội quay người giấu cuốn nhật ký đi.
Đi tới cửa, anh áp sát vào cửa lắng nghe kỹ động tĩnh bên ngoài.
Một lúc sau, có tiếng bước chân hỗn loạn vang lên và càng lúc càng gần.
"Chết chắc rồi!"
Chạy là không chạy thoát được rồi, người ta đã đến cửa rồi, chạy đi đâu?
Anh không định phản kháng nữa, cứ nói thật thôi, còn họ có tin hay không thì mặc kệ.
Bên ngoài cửa bắt đầu ồn ào lên, lúc này Trần Hiểu mới phát hiện đám cảnh sát này không phải đến bắt mình, anh có cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.
Anh vốn không muốn mở cửa, dù sao bây giờ cứ thấy cảnh sát là anh lại phát khiếp, nhưng nghĩ lại, động tĩnh lớn như thế mà mình lại không tò mò thì xem ra rất kỳ quặc, có cảm giác "lạy ông tôi ở bụi này", chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Anh hít một hơi thật sâu, mở cửa ra, thấy nhà hàng xóm đã căng dây phong tỏa, các gia đình đều đã mở cửa, điều này khiến anh nhẹ nhõm hẳn.
May mà mình đã mở cửa, nếu không tất cả mọi người đều mở mà chỉ có nhà mình đóng thì chẳng phải quá lộ liễu là mình có vấn đề sao?
Bên ngoài dây phong tỏa đã vây kín người, anh phải tốn rất nhiều sức mới len được vào trong.
Anh nhớ cô gái hàng xóm này tên là Lư Tiểu Vân, nhưng lại không có thêm ký ức nào khác.
Anh để ý thấy ổ khóa cửa không có dấu vết bị cạy phá, ở lối vào là một vệt máu dài, trên tường cũng có.
Anh nhìn theo vệt máu vào trong nhà, trong nhà có rất nhiều cảnh sát, anh nhìn thấy một đôi bàn chân dính đầy máu.
Bên tai toàn là tiếng bàn tán xôn xao của hàng xóm, trong lòng anh có một dự cảm không lành, chẳng lẽ là do nguyên chủ làm sao?
Anh rất muốn quay về lật xem nhật ký ngay lập tức, nhưng lúc này mà đi ngay thì hơi đột ngột, để không bị nghi ngờ, anh chỉ có thể giả vờ đứng lại đây cùng những người khác.
"Chiều qua tôi vẫn còn thấy con bé này mà, không ngờ hôm nay đã xảy ra chuyện như vậy..."
Trần Hiểu không nghe thấy những lời phía sau của hàng xóm nữa, đầu óc anh bây giờ đang kêu ong ong.
Chiều qua vẫn còn sống, vậy tức là thời gian tử vong là vào đêm qua hoặc rạng sáng nay, nếu thực sự là do nguyên chủ làm, liệu hắn có kịp xử lý hung khí không?
Một giọt mồ hôi lăn xuống từ trán, anh càng thêm căng thẳng.
Cũng may một lát sau, một cảnh sát trung niên dẫn theo một cảnh sát trẻ đi tới.
"Về hết đi!
Đừng có đứng đây chắn đường nữa!
Nhanh lên!"
Nghe lời cảnh sát nói, Trần Hiểu thở phào trong lòng, ngoan ngoãn quay về phòng.
Vào phòng xong, anh lập tức lấy cuốn nhật ký ra.
Cô gái hàng xóm kia nếu mới chết không lâu, nếu thực sự là do nguyên chủ giết thì chắc chắn nằm ở phần cuối nhật ký.
Anh lật thẳng đến bài cuối cùng, ngày 2 tháng 7 năm 2022, chính là hôm nay, lòng anh trĩu xuống.
"Đừng mà!"
Anh thầm cầu nguyện.
Nhìn xuống dưới, ba chữ Lư Tiểu Vân đập ngay vào mắt.
"Đm!"
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến, tia hy vọng cuối cùng của anh cũng tan vỡ.
Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu đọc nhật ký.
Bài này không dài, không lâu sau đã đọc xong.
Cái chết của Lư Tiểu Vân theo anh thấy là một tai nạn, hay nói cách khác là do vận đen.
Hơn hai giờ sáng đêm qua, nguyên chủ đang chôn xác trong khu chung cư, đúng lúc này đèn trong phòng Lư Tiểu Vân bỗng bật sáng, nguyên chủ tưởng cô ta đã phát hiện ra nên đi thẳng đến nhà cô ta, rồi giết chết cô ta.
Theo góc nhìn của Trần Hiểu, đáng lẽ Lư Tiểu Vân chẳng biết gì cả.
Nhà anh ở tầng mười sáu, từ ngoài đi vào nhà cô ta phải tốn một khoảng thời gian, nếu Lư Tiểu Vân thực sự phát hiện ra điều gì, cô ta hoàn toàn có thời gian để báo cảnh sát, và tuyệt đối sẽ không mở cửa.
Không kịp suy nghĩ nhiều, bây giờ cảnh sát đang ở ngay cửa, đã là do nguyên chủ giết người thì anh phải xem trong nhà có hung khí không.
Anh tìm rất nhiều nơi, cuối cùng thấy một cái túi nilon đen trong tủ quần áo.
Anh cẩn thận mở ra, bên trong là một chiếc áo cuộn lại, chậm rãi mở ra nữa, bên trong là một con dao nhọn dính đầy máu.
"Đm!"
Hung khí mà cứ để thế này sao?
Anh nhìn quanh căn phòng, muốn tìm một chỗ để giấu hung khí đi, cứ để ở đây thì quá nguy hiểm.
.....
Viên cảnh sát trung niên mang bọc giày đi vào hiện trường vụ án, viên cảnh sát trẻ đi theo phía sau, sắc mặt anh ta rất khó coi.
Viên cảnh sát trung niên chú ý tới cảnh này liền nói:
"Lần đầu ai cũng không quen đâu, không sao, nhịn chút là qua thôi."
Viên cảnh sát trẻ gật đầu.
Sau đó viên cảnh sát trung niên không để ý đến anh ta nữa mà bắt đầu quan sát.
Ông thấy những vết máu bắn tóe trên tường, ông biết hung thủ đã ra tay ở đây.
Ông đi dọc theo vệt máu vào bên trong, vệt máu rất dài, chắc là do nạn nhân tự lết về phía sau tạo thành, lúc đó cô ta chắc hẳn đã vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng.
Đi đến phòng khách, ông nhìn thấy nạn nhân, còn rất trẻ, gương mặt xinh xắn, khắp người đầy máu, một bàn tay nắm chặt lấy cổ mình, trông có vẻ là bị cắt đứt động mạch, tử vong do mất máu quá nhiều.
Bàn tay kia của cô ta buông thõng xuống đất, bên cạnh còn có một chiếc điện thoại di động, điều này chứng tỏ ý chí cầu sinh của nạn nhân rất mạnh mẽ, tưởng chừng như sắp thành công rồi, nhưng ông biết thực ra cô ta hoàn toàn không có cơ hội.
Mắt cô ta trợn rất lớn, có thể thấy là cực độ sợ hãi, miệng hơi há ra.
Viên cảnh sát trung niên đi tới trước mặt người chết rồi ngồi xổm xuống, nhìn cái miệng đang há nhỏ của cô ta:
"Cô muốn nói với tôi điều gì sao?"