Ngôn Tình Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 81: Chương 81


Nhìn khuôn mặt tươi cười của Ngôn Phong, khóe môi Diệp Ly Lạc giật giật không tài nào nở nụ cười được.
Bình tĩnh, bình tĩnh, không sao cả! Cô tự trấn an bản thân mình nhưng mà ai trong phòng cũng nhìn ra được cô đang tức giận, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không che giấu nổi ánh mắt muốn băm vằn Lục Thẩm Quân ra.
Tên chồng này của cô rốt cuộc bị sao vậy? Bình thường anh rất thông minh cơ mà lẽ bào hôm nay phấn khích đến nỗi não bị úng.

Mặt cô thật sự mỏng lắm không dày như anh nghĩ đâu.
Diệp Ly Lạc thầm oán trong lòng lại khóc không ra nước mắt.
Ngôn Phong nhìn cái bộ dáng của cô mà thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Lục Thẩm Quân trừng mắt một cái anh mới nhịn cười được.

Trời đất! Sao anh không biết Lục tổng lại là người tâm lí như vậy nhỉ?
Sau khi cầm lọ thuốc xong Diệp Ly Lạc không nhịn nổi nữa lập tức đuổi hai con người chết tiệt này ra khỏi phòng cũng không cần lấy lí do gì cả.

Còn ngồi nữa chắc đầu cô bốc khói mất.

Ra khỏi phòng Ngôn Phong vội khoác lấy vai Lục Thẩm Quân, ánh mắt mang tia giảo hoạt trêu chọc.
"Nhóc con, giỏi đấy!"
"Hừ, đừng có gọi tôi như vậy." Lục Thẩm Quân thờ ơ hất tay Ngôn Phong ra.
Ngôn Phong cũng không để trong lòng, anh vẫn cười đùa.
"Thật không nghĩ tới cậu lại ăn được cô ấy nhanh đến vậy.

Nhìn mặt vợ cậu, chắc cậu lại phải ăn kiêng dài dài rồi người anh em." Anh ta nói rồi làm ra vẻ tiếc nuối.
Lục Thẩm Quân không hiểu lắm nhưng lại cũng không muốn hỏi.
Quả thật sau khi bôi thuốc xong đã đỡ đi nhiều, Lục Thẩm Quân lái xe chở Diệp Ly Lạc đến nhà Thẩm Nhất Đồng.

Suốt chặng đường cô không thèm nói với Lục Thẩm Quân câu nào mặc cho anh cố gắng bắt chuyện.

Chính Lục Thẩm Quân cũng không hiểu mình đắc tội cô chỗ nào.

Uổng công Diệp Ly Lạc cô còn đề cao anh, đúng là tức chết cô rồi.
Xe dừng lại trước cửa nhà Thẩm Nhất Đồng, Diệp Ly Lạc mở cửa bước xuống xe, cũng không đợi Lục Thẩm Quân đi cùng liền một mình bước vào trong.
"Tiểu Lạc, em đến rồi." Trên khuôn mặt Thẩm Nhất Đồng không che giấu tươi cười khi thấy cô lại nhìn Lục tổng cao cao tại thượng chạy phía sau làm cô có chút giật mình.
Diệp Ly Lạc chỉ liếc qua anh rồi lại lắc đầu với Thẩm Nhất Đồng:
"Chị mặc kệ anh ấy đi, cứ coi như không khí."
"Ngoài em ra nào ai dám coi Lục tổng người ta như không khí chứ?"
Diệp Ly Lạc bĩu môi cùng Thẩm Nhất Đồng bước vào.
"Vợ chồng em giận nhau à?" Thẩm Nhất Đồng vừa nhìn cũng hiểu.
"Là Lục Thẩm Quân chọc em." Diệp Ly Lạc gật đầu nói.
Thẩm Nhất Đồng mỉm cười.

"Vợ chồng đôi khi cãi nhau cũng là càng thêm hiểu nhau hơn."

"Chị không biết anh ta ngốc thế nào đâu." Vừa nói Diệp Ly Lạc vừa trừng mắt với Lục Thẩm Quân phía sau.

Lục Thẩm Quân bất đắc dĩ làm như không nhìn thấy, anh đâu biết anh chọc cô chỗ nào chứ.
Thẩm Nhất Đồng mỉm cười không hỏi thêm về chuyện riêng tư của hai người nữa mà dẫn họ vào nhà.
Nhà Thẩm Nhất Đồng rất lớn, được đặt ở một khu đô thị nhỏ trong thành phố, bề ngoài có vẻ bình thường như bên trong lại sang trọng đầy xa xỉ nhưng đấy là dưới ánh mắt của người khác còn Diệp Ly Lạc đã sớm nhìn quen mấy món đồ trong cung cũng như ở nhà Lục Thẩm Quân nên cũng không mấy bất ngờ.
"Cạch!" Cửa phòng mở ra, người bên ngoài hướng mắt nhìn vào bên trong, người bên trong cũng chú ý ra bên ngoài.
"Giới thiệu với mọi người đây là bạn của tôi, Diệp Ly Lạc và chồng cô ấy Lục Thẩm Quân."
Trong phòng đều là những người thân quen của Thẩm Nhất Đồng, có mấy người là diễn viên trong giới giải trí, Diệp Ly Lạc vừa nhìn cũng đã nhận ra.
Bạn bè của Thẩm Nhất Đồng tất cả đều tươi cười chào đón cô, không khí cũng trở lên hòa hợp.
"Lục tổng đối xử tốt với Tiểu Lạc làm tôi ngưỡng mộ quá."
"Chị đừng bị bộ dạng này của anh ấy lừa."
"Tại sao?" Cô gái vừa hỏi có bẻ hiếu kì, mọi người cũng tập trung ánh mắt trên người Diệp Ly Lạc.
"Sáng nay anh ấy..." Diệp Ly Lạc nói được một nửa thì khựng lại, chết tiệt, cái chuyện xấu hổ đó sao cô dám nói ra chứ!
Nhìn vẻ mặt Diệp Ly Lạc bỗng nhiên đỏ lên, không nói mọi người cũng hiểu đều nhìn nhau cười cười.

Cái này không nói là đối xử tốt thì là gì chứ?
Lúc này cô chú ý tới một người đàn ông vẫn ngồi trên sopha không nói gì.

Nếu cô đoán không nhầm đây chính là chồng của chị Nhất Đồng đi.

Nhưng cô chỉ suy đoán như vậy cũng không có tiện hỏi.
Một lúc sau thức ăn được đưa lên.

Mọi người quây quần bên bàn ăn ấm cúng.
Cơn giận trong người Diệp Ly Lạc cũng nhanh chóng bị gió thổi bay, Lục Thẩm Quân vui vẻ ngồi bóc tôm cho cô vợ nhỏ, cũng chẳng quan tâm ánh mắt ngưỡng mộ của người khác đang nhìn.
"Một cốc này coi như là cảm ơn mọi người hôm nay đã dành thời gian đến đây chung vui cùng với vợ chồng tôi." Thẩm Nhất Đồng đứng lên tươi cười nhìn người đàn ông mà Diệp Ly Lạc đã đoán bên cạnh.

Hai người cùng cầm cốc rượu lên uống cạn một hơi.
"Nhất Đồng, cậu làm gì phải khách sáo như vậy, mọi người dô nào."
Bình thường không mấy khi được thoải mái như vậy nên tất cả mọi người đều buông thả bản thân bên li rượu thơm nồng.

Diệp Ly Lạc không uống được rượu vì vậy cô xin uống coca thay.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 82: Chương 82


Diệp Ly Lạc nhìn mọi người nói chuyện vui vẻ cô âm thầm đi vào nhà vệ sinh, khi vừa đi ra thì đã có người đợi sẵn bên ngoài làm cho cô có chút giật mình.
Đây chính là chồng của Thẩm Nhất Đồng nếu cô nhớ không nhầm thì tên anh ta là Giang Duẩn, nhưng sao anh ta lại đứng ở đây dường như là đang chờ cô đến.
Từ nhà vệ sinh đến phòng khách chỉ có duy nhất một lối đi, Diệp Ly Lạc muốn tránh cũng không được.
"Xin lỗi làm phiền nhã hứng của anh, tôi đi trước."
Cô định đi lướt qua anh ta thì hơi dừng lại khi giọng nói khi vang lên:
"Không phiền, dù sao tôi đứng ở đây là để đợi em."
"Đợi tôi?" Cô quay đầu nhìn thẳng người đàn ông đang chấm điếu thuốc, khói thuốc bay ra che đi tầm nhìn của cô.
Cô nhớ đây là lần đầu tiên cô gặp Giang Duẩn, bọn họ có điều gì để nói sao?
Giang Duẩn nhìn cô, từ từ đi đến gần, Diệp Ly Lạc bất giác lùi lại.

Anh ta chưa làm gì cũng chưa nói gì nhưng cô cảm giác được có mùi nguy hiểm ở đây.

Chồng của bạn, tốt nhất là cô không lên dây vào.
"Xin lỗi, nếu không có việc gì tôi xin phép đi trước." Cô quay người định bỏ đi, đúng lúc này cánh tay bị Giang Duẩn giữ lại.
"Tôi còn chưa nói xong mà."

"Bỏ tay ra, anh làm gì vậy?"
Shit! Đến nước này cô còn quan tâm anh ta muốn nói gì làm gì chứ? Cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng không tài nào làm được, cô trừng mắt Giang Duẩn.
"Anh biết tôi là ai không?"
Đối phương chẳng hề bị câu nói của cô dọa sợ.
"Chính vì biết em là ai nên mới muốn nói chuyện đấy." Anh ta ghé sát vào tai cô "Khách sạn E ngày mai, muốn đi không?"
"Bốp!" Ngay lúc Diệp Ly Lạc cảm thấy vô cùng chán ghét cùng ghê tởm thì có một vòng tay quen thuộc mạnh mẽ ôm cô vào lòng.
Lục Thẩm Quân không hề do dự mà vung cú đấm thật mạnh vào mặt Giang Duẩn, cũng chẳng thèm liếc anh ta một cái anh vội nhìn xuống người trong lòng.
"Em không sao chứ? Anh ta có làm gì em không?"
Diệp Ly Lạc mếu máo, ôm chặt lấy anh.
"Không sao, anh nhất định sẽ khiến hắn ta hối hận."
Giảng Duẩn chật vật ngã ngồi ra sàn nhà, khóe môi chảy xuống một dòng máu đỏ.
"Mẹ kiếp!" Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của Lục Thẩm Quân cả người anh ta bỗng co rút lại.
"Lục...!Lục tổng..." Sao Lục Thẩm Quân lại ở đây được lúc đó anh ta đã thấy rõ ràng Lục Thẩm Quân uống khá say rồi.
Giang Duẩn vốn định nhân cơ hội này thông đồng với mĩ nữ mà anh ta nhìn trúng được không ngờ nhanh như vậy chồng cô liền đuổi tới khiến anh ta có chút chột dạ.
"Lục tổng, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi."
Lục Thẩm Quân chẳng muốn nghe anh ta giải thích.

Hừ, động đến người phụ nữ của anh thì phải có can đản hứng chịu cơn thịnh nộ của anh.

Lục Thẩm Quân vung tay lên, ngay lúc này Diệp Ly Lạc ngăn cản anh lại.
Anh nhìn cô khó hiểu, cô nói nhỏ vào tai anh.
"Chị Nhất Đồng sắp đến, không thể ra tay." Vừa nãy cô loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Nhất Đồng liền đoán ra ngay.

Bản thân rất muốn cho tên khốn Giang Duẩn này một bài học nhưng cô biết đây không phải thời điểm thích hợp.

Nếu để cho chị Nhất Đồng nhìn thấy nhất định sẽ rắc rối to.

Ở đây cũng không có camera hay gì, giữa chồng mình và bạn bè rất khó để nói nên tin tưởng ai.

Cô cũng không muốn làm chị ấy khó xử.
Lục Thẩm Quân cũng hiểu được suy nghĩ của cô, anh hạ tay xuống nhưng ánh mắt nhìn Giang Duẩn vẫn tràn ngập sát khí.

Giang Duẩn phải không? Hôm nay hắn thoát được nhưng tương lai còn dài, anh sẽ không để yên đâu.
Giang Duẩn sắc mặt khó coi.

Đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Khi Thẩm Nhất Đồng đến, Giang Duẩn tươi cười tỏ vẻ không có chuyện gì nói rằng vừa nãy đi đứng không cận thận nên bị ngã chảy máu mồm thành ra Thẩm Nhất Đồng vừa nghe xong thì sốt sắng không thôi.

Nhìn Thẩm Nhất Đồng như vậy đủ thấy được cô bị Giang Duẩn mê mẩm đến nhường nào.

Nhìn khuôn mặt tươi cười chân thành của Giang Duẩn, Diệp Ly Lạc thiếu chút nữa không nhịn được mà lao lên xé nát bộ mặt giả dối của anh ta ra.

Nếu không phải bản thân bị anh ta bỡn cợt chắc cô cũng sẽ không tin người đàn ông này là lại người như thế.
Ngồi trên xe trở về, Diệp Ly Lạc cứ thấy lo lắng bất an, cô quay sang nói với Lục Thẩm Quân.
"Em đã thăm dò bên phía chị Nhất Đồng thử rồi.

Chị ấy tin tưởng tên Giang Duẩn kia vô điều kiện vì vậy sợ là em có nói anh ta là người thế kia chắc chị ấy cũng không tin đâu." Cô thật sự không muốn cả đời Thẩm Nhất Đồng sẽ ở chung với một người chồng như vậy.
Lục Thẩm Quân v**t v* mái tóc cô:

"Cái gì cũng cần có thời gian.

Thẩm Nhất Đồng cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, rất nhanh thôi cô ta sẽ nhận ra con người thật của Giang Duẩn.

Anh cũng sẽ cho người điều tra về hắn.

Em đừng lo lắng quá!" Nói đến đây, trong mắt Lục Thẩm Quân hiện lên tin sáng lạnh.
Diệp Ly Lạc nghe anh nói đã phần nào yên tâm hơn.

Cô dựa vào vai anh, đầy ỷ lại.
"Lục Thẩm Quân những lúc em gặp nguy hiểm, anh đều xuất hiện kịp thời để giải cứu cho em.

Anh khiến em vô cùng, vô cùng cảm động." Cô nói chân thành.
"Vậy em muốn trả ơn như thế nào?" Anh nâng cằm cô lên hung hăng cắn một miếng rồi mới hài lòng buông xuống.
"Làm bà Lục của anh cả đời được không?"
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 83: Chương 83


Vì tấm ảnh lần trước Lục Thẩm Quân đăng lên Weibo mà Diệp Ly Lạc bị Tĩnh Văn "rước" đến một gameshow để bộc lộ tài năng của mình.

Từ lúc biết cô biết đánh đàn tỳ bàn, Tĩnh Văn cười không ngậm được miệng, chị ấy cứ dính nói cô mà hỏi thăm tin tức.

Diệp Ly Lạc đành phải liệt kê mấy tài lẻ nữa cho chị ấy nghe như: viết chữ, ngâm thơ, chơi cờ, Tĩnh Văn nghe xong thì trợn tròn mắt không nghĩ tới cô lại biết mấy món đó, cô cũng ngại tìm lí do giải thích.
Xe của Diệp Ly Lạc vừa dừng lại, loạt fan hâm mộ liền ào ào xô tới, may nhờ có bảo vệ hộ tống cô mới thành công đi vào trong đài truyền hình.
Gameshow này cũng giống như những gameshow mà Diệp Ly Lạc từng tham gia khác nhưng điều đặc biệt mà cô để ý nhất có lẽ là lần này Diệp Di Nguyệt cũng có mặt.

Cũng không biết vì trùng hợp hay vô ý mà trong trò chơi đồng đội cô lại được xếp cùng với Diệp Di Nguyệt.
"Thật hiếm khi hay chị em cô mới có thể tham gia chung chương trình, chung tổ đội thế này không biết Tiểu Nguyệt và Tiểu Lạc cảm thấy thế nào?" Vị MC nữ đi đến chỗ hai người tươi cười như hoa.
Cho dù Diệp Ly Lạc và Diệp Di Nguyệt bên trong có xích mích như thế nào thì hiện tại ở đứng ở trên sân khấu hai người đều phải tỏ ra cực kì thân thiết, tình cảm chị em khiến người ta ghen tị.
"Tôi thì tất nhiên là cảm thấy vô cùng vui vẻ, chắc chắn là chị biết chị em chúng tôi dạo này bận rộn không có thời gian ở cùng nhau nên đã cố tình cho chúng tôi vào một đội đúng không?" Diệp Ly Lạc trả lời một cách chuyên nghiệp, đồng thời cũng khiến chị MC phá bên cười, bầu không khí được khấy động vui vẻ.
Trước đây Diệp Ly Lạc đối với việc nói lời trái ngược với tâm tư của mình như thế này cô tỏ ra vô cùng khinh thường.

Nhưng sau này cô mới biết được, cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận theo ý mình, nếu cô cứ khăng khăng giữ cái tính ương ngạch, kiêu ngạo của cô công chúa được muôn vàn sủng ái thì cả đời cô cũng đừng mơ đi lên được đỉnh cao.
Diệp Ly Lạc không quan tâm Diệp Di Nguyệt trả lời thế nào, cô vẫn như cũ giữ nguyên nụ cười thân thiện vì vậy thành công tạo được hảo cảm tốt trong mắt nữ MC.

Cũng giống như nhiều chương trình khác tổ chức mấy trò này trò nọ giữa các diễn viên, Diệp Ly Lạc thật sự muốn ngán ngẩm luôn rồi, nhưng ngoài mặt cô vẫn tươi cười chẳng nhìn ra được điểm thiếu sót.
"Tôi có một trò chơi thế này không biết mọi người có muốn chơi không?" Nữ MC chớp mắt đáng yêu.
Những người tham gia chương trình đều đã được phát trước kịch bản vì vậy bọn họ đều gật đầu tỏ ra hứng thú với điều nữ MC nói, Diệp Ly Lạc và Diệp Di Nguyệt cũng không ngoại lệ.
"Tong trò chơi này, mọi người sẽ thể hiện sở trường của mình về bất cứ một môn nghệ thuật nào được ghi tên trên bảng mà chương trình đã chuẩn bị sẵn, còn người chấm điểm đương nhiên là quý khán giả của chúng ta." Nói rồi cô ấy quay xuống nhìn mọi người bên dưới.

Khán giả hầu hết đều là người hâm mộ nghe vậy ai nấy cũng bừng bừng khí thế hô to tên thần tượng của mình.
"Vậy ngộ nhỡ chúng tôi không thạo bất kì môn nào trong đó thì sao?" Có một người hỏi, câu hỏi này đã được tính sẵn trong kịch bản vì vậy MC tươi cười rạng rỡ.
"Như vậy thì phải chấp nhận bị điểm thấp rồi, đội nào thấp điểm nhất sẽ phải cõng đội cao nhất đi từ bên này sang bên kia." Đây cũng không phải yêu cầu quá khó khăn, mọi người cũng đã đều xem qua.
"Mọi người nhớ tí nữa phải bỏ phiếu cho tôi nha." Có tiếng người chơi hú xuống phía khán đài càng làm cho không khí trở lên náo động.
Tất cả những môn nghệ thuật được ghi trên bản đều nằm trong dự đoán của khách mời tham gia hôm nay vì vậy chẳng khó khăn để bọn họ có thể hoàn thành vòng chơi của mình với số phiếu bầu khá cao.

Có người chơi đàn piano, có người phô diễn kĩ năng hát, nhảy, có người lại vẽ tranh, có thể nói mỗi người mỗi tài năng.
Đến lượt Diệp Ly Lạc, đây được coi là vị khách mời được mong chờ nhất hôm nay bởi mọi người thật sự muốn nhìn thấy cô đánh đàn, thông qua bức ảnh của Lục Thẩm Quân có người thì ngưỡng mộ tâng bốc thần tượng, có người lại hoài nghi cô chỉ giả bộ thanh cao vì vậy nếu có thể thông qua show truyền hình hôm nay để biết được thật giả thì quá tốt.
Quả thật trên bảng có ghi đánh đàn tỳ bà, Diệp Di Nguyệt hơi cúi đầu che đi sự trào phúng nơi đáy mắt.

Cô ta tin rằng bức ảnh kia Diệp Ly Lạc chỉ là giả bộ, cô ta nhất định sẽ không dám chọn đánh đàn tỳ bà.

Sở dĩ Diệp Di Nguyệt có lòng tin như vậy cũng không phải không có lí, bởi từ nhỏ Diệp Ly Lạc chưa từng học qua đánh đàn tỳ bà, cô cũng không có thiên phú với âm nhạc làm sao có chuyện có thể đánh đang được chứ.
Nhưng có đôi khi mọi chuyện sẽ không được như ý của bản thân, dưới ánh mắt của mọi người Diệp Ly Lạc đã lựa chọn đánh đàn tỳ bà.

Khi Tĩnh Văn nói chuyện cô đã sớm dự đoán được ngày này, không phải chỉ là đánh đàn thôi sao? Người khác muốn nhìn, cô cũng không ngại cho họ xem.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 84: Chương 84


Diệp Di Nguyệt đang mong chờ Diệp Ly Lạc bị xấu mặt trước mọi người nhưng không ngờ khi tiếng đàn của cô cất lên, sắc mặt cô ta tái mét như bị cắt không còn giọt máu.

Tất cả mọi người ở đây cũng đều bị tiếng đàn của cô làm cho sững sờ.
Diệp Ly Lạc hôm nay mặc một bộ váy màu đỏ mang theo phong cách cổ điển lại kết hợp với tư thế cầm đàn, cô giống như một mĩ nhân bức từ trong tranh ra, kinh diễn tất cả mọi người có mặt.
Những người ở đây đều bị tiếng đàn của cô thu hút mà ngây ngốc đến nỗi cũng nhẹ nhàng chìm vào âm điệu du dương chỉ có Diệp Di Nguyệt là sắc mặt trắng bệch, bờ môi bị cô ta cắn đến suýt nữa bật máu, bàn tay nắm chặt cố kiềm chế tâm trạng lúc này, nhưng trong lòng cô ta lại như có hàng ngàn con kiến đang cắn xé, đau đớn không cam lòng.

Sao lại có thể như vậy được? Diệp Ly Lạc vốn không biết đánh đàn, đừng nói đến việc hôm nay trước mặt mọi người cô ta lại có thể đánh đàn tỳ bà lưu loát như vậy.

Rõ ràng có gì đó không đúng ở đây.

Cô không tin Diệp Ly Lạc có thể làm được điều này, dù trước mắt chính là bộ dáng Diệp Ly Lạc ngồi chuyên chú đánh đàn nhưng...!nhưng...!không thể nào.
Diệp Ly Lạc khẽ nhếch môi, cho dù bây giờ cô không nhìn Diệp Di Nguyệt nhưng vẫn có thể tưởng tượng được sắc mặt đã tái xanh của cô ta.

Cảm giác đắc ý như thế này thật ra cũng không quá tồi a.
Gameshow kết thúc, Diệp Ly Lạc cũng nhanh chóng chào tạm biết mọi người lên xe trở về.

Khi đi qua Diệp Di Nguyệt cô không quên dành tặng cô ta một nụ cười rạng rỡ.
Ban nãy Diệp Di Nguyệt trình diễn sau Diệp Ly Lạc, cô thấy rõ sắc mặt cô ta không được tốt không cần nghĩ cũng biết tâm lí của cô ta đã bị ảnh hưởng lớn bởi màn đánh đàn vừa rồi của cô vì vậy cũng đủ hình dung được màn biểu diễn vũ đạo mà cô ta kì công chuẩn bị có kết quả như thế nào.
Nếu không phải đang tham gia gameshow cô nhất định sẽ cười lớn vào mặt Diệp Di Nguyệt, cái màn trình diễn này của cô ta đúng là quá là tệ, cũng không ý thức tài năng của mình đến đây.

Sở dĩ vũ đạo của Diệp Di Nguyệt cũng không đến nỗi nào chỉ là trong mắt Diệp Ly Lạc, một người từ nhỏ đến lớn đã tham gia vô số yến tiệc trong cung chứng kiến qua bao màn vũ đạo xuất sắc thì vũ đạo của Diệp Di Nguyệt đích xác được xếp vào "hàng phế phẩm".

Nếu Diệp Di Nguyệt mà biết được vũ đạo mình luyện từ nhỏ đến lớn hôm nay biểu diễn lại bị Diệp Ly Lạc coi vào trong mắt thành hàng phế phẩm chắc chắn cô ta đã trợn ngược mắt ngất xỉu rồi.
Lần này Diệp Ly Lạc biểu diễn được vô số lời khen ngợi thậm chí sau khi chương trình được phát sóng, màn đánh đàn tỳ bà của cô trực tiếp xâm chiến hơn nửa bảng xếp hạng liên tục mấy ngày, nó còn được lưu truyền rộng rãi trong các diễn đàn của trường đại học âm nhạc, độ nổi tiếng của cô vươn nhanh đến nỗi sau khi Tĩnh Văn và Lâm Huyên biết chuyện chỉ hận không thể phô diễn toàn bộ tài năng của cô ra.

Nhưng đó là chuyện của sau khi chương trình được phát sóng, hiện tại Diệp Ly Lạc vẫn chưa ý thức hết được hiệu quả to lớn của màn trình diễn hôm nay.
Tuy rằng màn trình diễn của Diệp Ly Lạc đạt được số phiếu đến 98% từ phía người hâm mộ bên dưới nhưng Diệp Di Nguyệt lại chỉ được 65% thành ra đội cô không giành giải nhất được, nhưng Diệp Ly Lạc cũng không phải có mục đích giành giải nhất.

Cô chỉ muốn mọi người nhìn ra sự chênh lệch giữa Diệp Ly Lạc cô là Diệp Di Nguyệt đồng thời cũng là muốn thể hiện bản thân một chút nếu không không phải công sức cô luyện tập cầm, kì, thi, họa đến đây đều là vô nghĩa hay sao?
Diệp Di Nguyệt về đến căn hộ của mình tức tối liền quăng mạnh túi sách đi, cô ta gào lên.
"Aaa! Tiện nhân!"
Tiểu Ngại chỉ dám đứng một bên cúi đầu cố gắng giảm đi sự tồn tại của mình.

Diệp Di Nguyệt tức giận, cô không dám can ngăn nếu không mình sẽ liền trở thành cái bao cát trút giận của cô ta.

Nhưng dường như Diệp Di Nguyệt đã chú ý đến cô ta:
"Sợ cái gì chứ? Tôi ăn thịt cô sao?"
Tiểu Ngải giật bắn mình, đầu càng cúi thấp hơn, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.
"Không...!phải, em...!không phải."
Diệp Di Nguyệt hừ lạnh, cô ta lấy điện thoại ra gọi điện cho Liên Thu Thủy, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn cùng hận ý mãnh liệt hận khiến Tiểu Ngải bên cạnh bất giác rùng mình, mồ hôi chảy đầy trán.

"Thu Thủy, mình muốn Diệp Ly Lạc thân bại danh liệt, mình không muốn nhìn thấy cô ta nữa."
Liên Thu Thủy cả kinh thì nghe thấy thanh âm đang mất kiểm soát của Diệp Di Nguyệt.

Tuy cô ta không biết hôm nay Diệp Ly Lạc đã làm gì mà khiến Diệp Di Nguyệt ngày thường luôn tươi cười, bình tĩnh lại có thể phẫn hận đến như vậy nhưng cô ta vội vàng trấn an bạn thân mình.
"Di Nguyệt có gì cậu cứ bình tĩnh đã, đợi mình đến chỗ cậu rồi chúng ta thương lượng."
"Diệp Ly Lạc...!ả tiện nhân đó dám khiến mình mất mặt trước bao nhiêu người, mình muốn giết cô ta." Hai mắt Diệp Di Nguyệt đỏ ngầu, đem toàn bộ thất bại hôm nay đổ lên đầu Diệp Ly Lạc.
"Được, được, mình nhất định sẽ trả thù cho cậu, cậu đợi mình đã." Nói rồi Liên Thu Thủy không để cho Diệp Di Nguyệt kịp trả lời đã cúp máy.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 85: Chương 85


Dạo gần đây sự nghiệp của Diệp Ly Lạc phất lên như diều gặp gió, cô trở thành khách mời được rất nhiều đài truyền hình săn đón, quá trình quay phim cũng vô cùng thuận lợi.

Nhưng càng là như vậy Diệp Ly Lạc lại càng có hoài nghi.

Cô không tin Diệp Di Nguyệt có thể nhẫn nhịn được mối nhục này, cô ta không phải người như vậy, trừ khi...!cô ta đang ấp ủ âm mưu gì đó.

Nhưng mà không sao binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cô muốn xem Diệp Di Nguyệt sẽ làm cô để trả thù cô a.
Hôm nay Diệp Ly Lạc cùng Lục Thẩm Quân đến nhà chính Lục gia ăn cơm.

Nhà chính Lục gia trước đây là hai vợ chồng Lục lão gia ở nhưng vị Lục lão gia này mất sớm nên hiện tại chỉ còn Lục phu nhân, Vân Vi.

Lần này đến không hiểu sao Diệp Ly Lạc có chút khẩn trương, trong lòng cô hơi lo ngại dù sao trong ấn tượng của cô, Vân Vi không vừa ý người con dâu này lắm.

Lần trước ở bệnh viện tuy bà ấy cũng không có làm gì cô chỉ là thái độ lại không thể hiện rõ, cũng không có biết hay không xem trọng.
Trương quản gia vốn là người của nhà chính chỉ khi có việc mới đến biệt thự của Lục Thẩm Quân.

Vậy nên hôm nay khi thấy xe của Lục Thẩm Quân xuất hiện ông liền bước lên nghênh đón.
Diệp Ly Lạc trong kí ức dường như chưa bao giờ đến nhà chính Lục gia, đây là lần đầu tiên nhưng bởi vì trong lòng lo lắng cô lại chẳng có tâm tư mà thưởng thức cảnh vật xung quanh.
Cũng chẳng biết tại sao, rõ ràng bản thân có thể không cần thiết để ý tới Vân Vi nhưng từ đáy lòng cô lại không muốn vậy, có lẽ vì đó là thân mẫu của Lục Thẩm Quân chăng.
Lục Thẩm Quân cũng thấy được Diệp Ly Lạc lo lắng, khẩn trương vì vậy liền mỉm cười ôm lấy vòng eo cô, nói nhỏ bên tai.
"Em đừng sợ, bà ấy thật ra cũng rất dễ ở chung."
"A...!vậy anh nói xem nhỡ mẹ không thích em thì sao?"
Lục Thẩm Quân cốc một cái lên đầu cô.
"Không thích em thì lần trước hẹn em ra ngoài làm gì?"
"Sao anh biết?"
Diệp Ly Lạc trừng mắt không nghĩ tới Lục Thẩm Quân dám cốc đầu mình nhưng lại nghĩ đến vấn đề anh nói, hơi kinh ngạc.
"Cái này đâu có quan trọng, tóm lại anh tin rất nhanh em sẽ nắm được tâm tư của bà ấy."
Cũng còn chưa thử qua mà Lục Thẩm Quân đã chắc chắn như vậy, là quá tự tin hay là quá xem trọng cô đây.

Nhưng dù sao nghe Lục Thẩm Quân nói vậy, tâm tình cô vẫn là được thả lỏng.
Lục Thẩm Quân cũng thấy được cả người cô đã thư giãn hơn không nhịn được cưng chiều xoa xoa đầu.

Vân Vi đứng trên tầng hai nhìn xuống dưới thấy được toàn bộ cảnh tượng, khóe môi bà cong lên tâm tình rất tốt.
"Coi bộ dáng hai đứa nhỏ xem ra là tiến triển không tồi a." Nói rồi bà cười, bước xuống dưới nhà.
Cũng không biết trong thời gian một buổi sáng Diệp Ly Lạc ở cùng một chỗ với Vân Vi, Lục Thẩm Quân ra ngoài có việc cô đã làm cách gì mà chọc cho Vân Vi cười khanh khách.
"Haha...!con, cái đứa này sao lại có thể nói lời ngọt sớt như vậy chứ?"
"Nhưng không phải con chỉ nói đúng thôi sao? Thẩm Quân ở nhà luôn đối xử với con thật dịu dàng, nếu không phải hôm nay đến nhà được tiếp xúc nhiều với mẹ, con cũng sẽ không biết hóa ra là tính cách ấy kế thừa từ mẹ a"
Diệp Ly Lạc đích thực rất có công phu miệng lưỡi, chính là hồi trước sống trong cung quen tính hống hách nhưng đứng trước mặt hoàng tổ mẫu nàng vẫn phải thu lại cái tính cách ấy, phải tỏ ra điềm đạm đáng yêu, còn phải tìm cách chọc bà vui nữa.

Huống chi hiện tại trước mắt là Vân Vi, một người còn không có "đạo hạnh" thâm sâu như hoàng tổ mẫu sao lại không bị nàng dỗ ngọt cho được.
Đối với việc nịnh nọt người khác thế này thật ra Diệp Ly Lạc cũng không có thích lắm chỉ là dù sao người trước mặt là mẹ chồng của nàng a, dù sao đi nữa cũng phải để Vân Vi đối nàng có ấn tượng tốt mới được cho dù có phải hạ mình cúi đầu đi nữa nàng cũng phải nhẫn.

Nhưng đây cũng không hoàn toàn là nịnh hót gì cả, có lẽ ngay cả nàng cũng không nhận ra trong câu nói của mình cũng pha chút vui vẻ chân thành sâu tận trái tim, tuy nhiên Vân Vi có thể nhận ra điều đó.
Tối đến, Lục Thẩm Quân cũng không có lưu lại mà đưa Diệp Ly Lạc trở về.

Vân Vi vẫn còn cảm thấy lưu luyến nhưng cũng biết mình không thay đổi được quyết định của Lục Thẩm Quân vì vậy đành mang theo một đống đồ nhét vào tay Diệp Ly Lạc nói cái gì mà đồ bồi bổ cho con dâu.

Diệp Ly Lạc cũng không từ chối mà vui vẻ nhận lấy cũng không quên hảo hảo chọc cười bà một phen rồi mới lên xe về.
"Anh còn tưởng em và mẹ không hợp nhau." Lục Thẩm Quân vừa lái xe vừa nói, khóe môi cong lên hiển nhiên là tâm trạng đang vui.
Diệp Ly Lạc cũng cong môi.
"Đó là anh tưởng mà thôi, em với mẹ rất hợp."
"Ừm nếu vậy thì quá tốt." Không ai mong một người là mẹ mình, một người là vợ mình lại bất hòa.
"Mà sao anh không ở nhà lại, cũng hiếm lắm mới về, ngủ lại một đêm cũng có sao?"
Thời cổ đại việc này có thể là hơi khắt khe nhưng cô không cho rằng thời hiện tại này cũng thế.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 86: Chương 86


"Chỉ là cảm thấy ở đó có chút không tiện." Anh đáp, nhưng ánh mắt lại không hề nhìn thẳng cô.
"Có gì mà không tiện chứ, dù sao chỉ có một mình mẹ ở đấy, anh không thể ở lại một hôm có lẽ mẹ sẽ buồn." Dù thời gian không dài nhưng tình cảm của Diệp Ly Lạc đối với người mẹ chồng này là lại thật.

Có lẽ mẹ cũng mong Lục Thẩm Quân sẽ ở lại.
Sao Lục Thẩm Quân không hiểu lời Diệp Ly Lạc nói cho được chỉ là hắn không muốn ở lại nơi đó.

Thấy Lục Thẩm Quân không trả lời, Diệp Ly Lạc liền đoán anh có tâm sự gì, cô cầm lấy tay anh cũng không hỏi lại vấn đề này nữa.

Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang dường như sưởi ấm đáy lòng lạnh giá của anh, anh nắm chặt lấy tay cô, môi mấp máy.

"Cũng không có chuyện gì cả, chỉ là hồi nhỏ bị bạo lực gia đình ở đó, vì vậy sinh ra chút chán ghét."
Lục Thẩm Quân giọng điệu thản nhiên nói ra lời ấy tựa như nói "hôm nay thời tiết thật tốt" nhưng lại khiến lòng Diệp Ly Lạc chấn động.

Lục Thẩm Quân bị bạo lực gia đình từ nhỏ vậy lẽ nào người bạo lực đó chính là Vân Vi.

Suy nghĩ đó vừa nảy ra, cô vội phủ nhận.

Tình cảm giữa hai mẹ con Lục Thẩm Quân rất tốt, đến người ngoài cũng nhìn ra được, đó không phải giả tạo.

Nhưng nếu không phải Vân Vi, vậy lẽ nào...!
Thấy sắc mặt kia của Diệp Ly Lạc, Lục Thẩm Quân cũng biết cô đã đoán ra được.

"Là cha anh."
Thời điểm nói ra từ "cha" thanh âm Lục Thẩm Quân lạnh đến cực điểm.

Diệp Ly Lạc cũng lí giải được tâm tư anh nhưng lại không biết làm sao để an ủi chỉ biết nắm chặt lấy tay anh.

Cô đáng ra không nên nhắc đến chuyện này, cũng không biết anh có một quá khứ như vậy.

"Không sao, mọi chuyện đã qua.

Giờ sẽ không ai có thể khi dễ anh được nữa.

Em cũng ở bên anh."
Thời điểm trở về nhà, Diệp Ly Lạc nấu cho Lục Thẩm Quân một bữa ăn nhẹ sau đó hai người tâm sự một lúc rồi ai giải quyết việc người ấy.
Diệp Ly Lạc gọi Lâm Huyên đến lấy chút tài liệu rồi phân phó mấy việc.

Lúc đi cũng không quên đưa cho Lâm Huyên chút hoa quả mang về nói là Lục phu nhân cho.

Lâm Huyên vui mừng cúi đầu chào thím Trần lúc bước ra khỏi Lục gia.

Cô nhìn giỏ hoa quả trong tay, mỉm cười vui vẻ.

Chị Tiểu Lạc thật là tốt!
"Aaaa!"
Đang đi, Lâm Huyên va phải một thân hình cao lớn, không đứng vững liền ngã bịch xuống đất.

Cô nhìn giỏ hoa quả lăn tứ tung vội vàng cũng không quan tâm bản thân mà nhặt hoa quả lại.

Dường như hốc mắt cũng đỏ lên rõ ràng là đau đớn mà lại cắn môi tỏ ra quật cường.

Người đàn ông kia giật mình cũng vội vàng cúi xuống nhặt đồ giúp cô.

"Tôi xin lỗi, tôi có chút mải mốt đi va vào cô, không biết cô có bị sao không?"
Lâm Huyên ngẩng đầu nhìn anh ta, thấy anh ta cuống quýt xin lỗi thái độ chân thành.

Người đàn ông này khuôn mặt tuấn tú, dáng người ưa nhìn không ai khác chính là Thẩm Xuyên, trợ lí của Lục Thẩm Quân.

Anh ta được Lục Thẩm Quân gọi đến nhà vì vậy lúc đi hơi khẩn trương cũng không để ý đến trước mặt là Lâm Huyên vì vậy mới va vào cô.

Lâm Huyên vẫn tiếc nuối nhìn hoa quả có mấy quả bầm dập nhưng cũng không trách anh.

"Tôi không sao, cảm ơn anh."
"Để tôi mua lại phần khác cho cô." Thẩm Xuyên nhìn giỏ hoa quả cảm thấy là lỗi tại mình vẫn muốn có chút bồi thường.

Lâm Huyên lắc đầu.

Đây là hoa quả mà chị Tiểu Lạc tặng, người khác mua cũng không bằng.

"Tôi không sao cả, chút hoa quả này cũng không cần bồi thường."
"Vậy sao được, giờ tôi có chút việc bận.

Đây là một chút tiền cô cầm lấy mua chút hoa quả về.

Chỗ này cũng rơi xuống đất, bẩn rồi."
Nói rồi Thẩm Xuyên rút ra mất tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho cô.

"Xin lỗi cô nhiều, hôm nay tôi thật sự có việc gấp, xin đi trước."
Nhìn bóng dáng Thẩm Xuyên, Lâm Huyên lại nhìn mấy tờ tiền trong tay trong lòng tự nhiên cảm thấy khó chịu.

Thật giống như phú hào dùng tiền bịt miệng người khác vậy.

......................
Buổi tối ở công ty có cuộc họp kéo dài, Lục Thẩm Quân chưa về nhà.

Đồng hồ điểm 20 giờ, Diệp Ly Lạc lại nhìn ra cửa vẫn không thấy người kia trở về liền hơi chán trường.

"Tiểu Lạc hay cháu vào ăn cơm trước đi, tí về Thẩm Quân ăn sau cũng được." Thím Trần giọng nói khẩn trương, Diệp Ly Lạc chỉ cho rằng và lo lắng cho mình cũng không quá để ý.

Diệp Ly Lạc vốn còn muốn đợi Lục Thẩm Quân về cùng ăn nhưng nghĩ tới cũng chẳng biết Lục Thẩm Quân bao giờ về mà bụng cô lại đang sôi lên sùng sục vậy nên cô gật đầu, bước vào phòng ăn.

Thức ăn đã được thím Trần chuẩn bị xong cả, hôm nay nhìn món nào cũng thấy đẹp có lẽ thím Trần đã dành rất nhiều công sức.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 87: Chương 87


Ánh mắt thím Trần vẫn nhìn chằm chằm cô, trong con người một loại phức tạp không nói thành lời.

"Thím Trần, thím ăn cơm chưa hay cũng ngồi ăn đi?" Diệp Ly Lạc thấy thím Trần nhìn liền hỏi.

Thím Trần vội lắc đầu:
"Thím ăn rồi, cháu cứ ăn đi." Trong mắt thím Trần hiện lên tia kì dị vừa lúc được Diệp Ly Lạc bắt gặp.

Dường như hôm nay thím Trần có chút kì quái.

Diệp Ly Lạc suy đoán có lẽ là thím Trần có tâm sự vì vậy cô lại hỏi.
"Thím Trần có phải ở nhà có chuyện gì không? Thím cứ nói đi, cháu giúp được sẽ giúp đỡ."
Giọng nói Diệp Ly Lạc chân thành quan tâm nhưng lại như con dao găm cứa vào da thịt thím Trần, đáy mắt bà ướt át, nước mắt cuối cùng vẫn không kiềm chế được chảy ra.

Diệp Ly Lạc thấy thím Trần khóc xót xa liền cũng hốt hoảng.

Lại nghe thanh âm thím Trân nghẹn ngạo tựa như cổ họng dính bông.

"Tiểu Lạc, thím xin lỗi cháu."

Thím Trần nói không đầu không đuôi tự nhiên lại xin lỗi khiến Diệp Ly Lạc càng thêm khó hiểu.

Cô muốn mở miệng hỏi lúc này lại nhận ra cơ thể có chút bất thường.

Đầu óc quay cuồng, hình ảnh thím Trần trước mặt đung đưa.

Thông minh như Diệp Ly Lạc liền đã hiểu mọi chuyện.

Ánh mắt cô nhìn thím Trần mang theo tràn ngập: bất ngờ, không tin, chất vấn, thất vọng không nói thành lời.

Rõ ràng cô tin tưởng thím Trần như vậy như vì sao lại hạ dược và thức ăn.

Trước khi nhắm mắt, trong đầu Diệp Ly Lạc hiện lên một màn Tam ca nàng luôn kính trọng, tin tưởng cho người giết chết nàng, g**t ch*t phụ hoàng mẫu hậu, khiến cả Hoàng thành khói lửa mịt mù, tiếng kêu thảm thiết.
"Tiểu Lạc, thím xin lỗi, thím không để cháu mình bị người ta bán đi được, thím xin lỗi cháu."
Thím Trần ôm lại thân thể đã ngất đi của Diệp Ly Lạc vào lòng, khóc nức nở.

Đến khi Lục Thẩm Quân trở về phòng đã phát hiện ra Diệp Ly Lạc mất tích, anh gọi điện cho cô nhưng cô lại để điện thoại ở trong phòng, điều này khiến anh nảy sinh ra một cảm giác lo lắng khó yên.

Đến phòng ăn, Lục Thẩm Quân chỉ thấy một tờ giấy trên bàn, anh vội vàng tiến đến mở ra xem.

Là chữ của thím Trần viết.
Đọc xong lá thư, bàn tay Lục Thẩm Quân không khống chế được run rẩy, anh đấm một cái thật mạnh lên bàn, lớp kính dường như vỡ vụn, máu cũng chảy ra.

Gân xanh nổi lên đầy trán, anh cố giữ chính mình bình tĩnh gọi điện cho Thẩm Xuyên.

Sau đó Lục Thẩm Quân ra khỏi biệt thự phóng xe trở lại công ty.

Nhân viên thấy Lục Thẩm Quân bỗng nhiên trở lại có chút kinh ngạc đang định tiến lên mở cửa xe thì đã thấy Lục Thẩm Quân tự bước anh, cửa xe đóng rầm lại dọa cho ai cũng giật mình nhìn nhau.

Tổng giám đốc như này là sao vậy?
Lục Thẩm Quân cũng không quan tâm bọn họ mà đi thẳng vào công ty hội họp với Thẩm Xuyên và Ngôn Phong.

"Điều tra được gì chưa?" Giọng nói Lục Thẩm Quân băng lãnh đến cực điểm, anh rõ ràng đang khống chế sự run rẩy phẫn nộ nhưng không thể được.

Sắc mặt Thẩm Xuyên và Ngôn Phong cũng đều rất nghiêm trọng, bọn họ lắc đầu.

"Đã báo cảnh sát, cũng xem xét toàn bộ camera ở khu đó chỉ thấy có một chiếc xe khả nghi đi đến cuối đường thì mất dấu."
Lục Thẩm Quân gầm lên một tiếng lại đấm thật mạnh một cái trên bàn làm việc khiến mọi người đều giật mình.

Mu bàn tay đều rướm máu nhưng Lục Thẩm Quân cũng chẳng có cảm giác gì, giờ trong lòng anh chỉ lo lắng cho an nguy của Diệp Ly Lạc.

"Dùng bất cứ giá nào phải tìm bằng được chiếc xe đó đi đâu cho tôi."
Ánh mắt Lục Thẩm Quân nổi lên tia sát khí ghê người, tia máu dần dần lan tỏa như sắp nổi điên.

"Những người xung quanh cô ấy, tất cả đều tra cho tôi.

Đúng rồi, nhất là Diệp Di Nguyệt cô ta rất có khả năng đã là người uy h**p thím Trần làm việc cho mình."
......................
Khi Diệp Ly Lạc ý thức trở lại, cô chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Bản thân cô đang bị trói chặt trên một cái ghế, trước mặt cũng che bởi một túi bóng đen không thể xác định được đây là đâu.

Trong lòng Diệp Ly Lạc hoảng sợ, vừa rồi khi ngất đi có lẽ đám người uy h**p thím Trần đã đưa cô đến đây nhưng bọn họ làm vậy để làm gì? Bọn họ là ai? Vì sao muốn bắt cô? Khoan đã...!lẽ nào...!
Trong tình huống này đầy óc Diệp Ly Lạc xoay chuyển cực nhanh, cô suy đoán hết khả năng cuối cùng chỉ có duy nhất một người, Diệp Di Nguyệt.

"Cô tỉnh rồi sao?" Một giọng nữ vang lên, mang theo sự lạnh lùng lại hưng phấn tột độ.
Trái tim Diệp Ly Lạc như muốn nảy lên đến tận cổ.

Giọng nói kia...!giọng nói kia...!
"Quả nhiên là cô, Diệp Di Nguyệt."
Bị phát hiện, Diệp Di Nguyệt cũng không có hoảng sợ mà giật túi bóng đen ra cho bốn mắt hai người đối diện nhau.

"Hôm nay coi như cô rơi vào tay tôi thì đừng hòng mong thoát." Thanh âm cô ta mang theo sự ngông cuồng dữ tợn dường như không phải giả.

Diệp Ly Lạc hơi rùng mình nhìn người con gái trước mắt.

Cô ta vẫn xinh đẹp khiến người ta phải ghen tị như vậy.

Chỉ là bây giờ cô ta cười, cười đến đáng sợ, cười đến chán ghét.

"Cô điên rồi sao? Nếu Thẩm Quân phát hiện ra cô bắt tôi, anh ấy sẽ không tha cho cô."
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 88: Chương 88


"Câm miệng." Diệp Di Nguyệt quát lên, khuôn mặt đã trở lên vặn vẹo đáng sợ.

"Tiện nhân, cô dám nhắc đến anh ấy.

Anh ấy nhất thời bị cô lừa mới trở lên như vậy.

Chỉ cần cô biến mất, anh ấy nhất định sẽ yêu tôi."
Đều là phụ nữ với nhau trong người lại còn chảy chung một dòng máu, thật không hiểu nổi sao Diệp Di Nguyệt lại có thể nói ra hai chữ "tiện nhân" thành thục đến vậy.

Nhưng trong đầu Diệp Ly Lạc không có thời gian để giải đáp vấn đề này, cô đang sợ hãi, sợ hãi người trước mặt.

Cô ta thật sự là điên rồi, lại có thể vì vậy mà muốn bắt cô sao?
Đúng thực việc này nếu bại lộ, Diệp Di Nguyệt coi như là mất tất cả, cô ta đương nhiên từng nghĩ đến vấn đề này nhưng cô ta không can tâm.

Cô ta không cam tâm để Diệp Ly Lạc, người mà cô ta lúc nào cũng khinh thường, lúc này cũng cam chịu cô ta dẫm đạp, người mà lúc nào cũng thua kém cô ta lại ngồi lên đầu cô ta.

Sự nghiệp, tiền bạc, tình yêu của Lục Thẩm Quân, tất cả đều là của cô ta.

Vậy nên cho dù có phải bất chấp tất cả cô ta cũng muốn loại trừ người phụ nữ này.

Diệp Ly Lạc run rẩy, trước đó cô kiêu ngạo với Diệp Di Nguyệt nhưng hiện tại cô sợ, cô sợ đúng như lời cô ta nói, cô ta sẽ khiến cô biến mất, cô không muốn chết.

"Diệp Di Nguyệt cô thả tôi ra, mọi việc tôi đều nghe theo cô, chúng ta có thể từ từ thương lượng." Dù không cam tâm thì sao đến nước này cô không quan trọng cái gì mà thể diện nữa, cô chỉ muốn sống, cô phải sống.

Diệp Di Nguyệt nhìn Diệp Di Lạc cầu xin mình, đáy lòng dâng sự đắc ý vô tận.

"Cô không phải thanh cao lắm sao? Không phải kiêu ngạo lắm sao? Không phải cuối cùng rồi cũng phải cúi đầu trước tôi.

Tiện nhân thì mãi mãi cũng chỉ là tiện nhân."
Cho dù thế nào thì hai người vẫn là chị ruột nhưng Diệp Ly Lạc không ngờ Diệp Di Nguyệt lại nói ra được mấy lời này.

Cô ta thực sự hận Diệp Ly Lạc như vậy sao?
Trong lòng Diệp Ly Lạc dâng lên một cỗ phẫn nộ nhưng đều bị cô cưỡng chế ép xuống.

Cô không biết đây là đâu? Liệu Lục Thẩm Quân có tìm được đến đây không? Cô đều không biết, vì vậy hiện tại cô càng không thể chọc giận Diệp Di Nguyệt nhất định phải kéo dài thời gian cho đến khi được cứu ra khỏi.

Cô tin nhất định Lục Thẩm Quân sẽ đến cứu cô.

"Diệp Di Nguyệt, rốt cuộc cô muốn gì?"
"Tôi muốn gì?" Cô ta nhìn Diệp Ly Lạc rồi ngẩng đầu cười lớn.

Trong đầu Diệp Ly Lạc bất chợt hiện lên những kí ức trước đây.

Thân chủ Diệp Ly Lạc từ nhỏ khá nhút nhát yếu đuối, đối em gái lại có phần ngưỡng mộ, vừa là sợ hãi.

Diệp Di Nguyệt từ nhỏ tâm địa đã không tốt, luôn bắt nạt Diệp Ly Lạc nhưng bên ngoài lại tỏ ra ngây thơ vô tội khiến cuối cùng người bị chỉ trích lại thành chính thân chủ.

Diệp Ly Lạc bị em gái ruột khi dễ nhưng chưa bao giờ dám chống lại, luôn yếu đuối mà cam chịu hết thảy.

Diệp Di Nguyệt quả thật rất ghét người chị gái này, Diệp Ly Lạc càng nhượng bộ cô ta càng cảm thấy đó là chuyện hiển nhiên, hiện tại cũng vậy cô ta mặc định rằng Lục Thẩm Quân thuộc về cô ta, Diệp Ly Lạc không có tư cách tranh Lục Thẩm Quân với cô ta.
"Tôi muốn Lục Thẩm Quân, tôi muốn anh ấy, tôi muốn cô ly hôn với anh ấy.

Tôi còn muốn cô cút khỏi giới giải trí này." Diệp Di Nguyệt nói cay độc.

Nữ thần trong mắt mọi người luôn điềm đạm, đáng yêu, dịu dãng, hiểu nghĩa không biết tự khi nào đã bị bức đến xem nhẹ tất cả.

"Từ nhỏ những gì cô có đều tốt hơn tôi, người nhà đối xử với cô tốt hơn tôi, bạn bè đối xử với cô tốt hơn tôi, ông trời cũng ưu ái cô hơn tôi, lẽ nào bây giờ ngay cả hôn nhân của tôi cô cũng muốn cướp đi." Đây đều là những lời mà thân chủ Diệp Ly Lạc cất chứa rất lâu, cô biết hiện tại cô chỉ là nói ra thay cô ấy.
Diệp Di Nguyệt tức giận khi nghe những lời Diệp Ly Lạc nói, cô ta vung tay không ngần ngại mà hạ xuống liền lúc hai cái bạt tai vang dội.
Diệp Ly Lạc ngây ngốc, gò má đau rát, khóe miệng cơ hồ chảy máu, đầu cô ong ong.

"Tôi cướp của cô sao? Anh ấy vốn không phải của cô, đáng ra người gả cho anh ấy là Diệp Di Nguyệt tôi không phải tiện nhân cô."
Cho dù Diệp Ly Lạc cố gắng thế nào nhưng hiện tại vẫn không thể che giấu được sự căm hận muốn xé nát Diệp Di Nguyệt ra trăm mảnh.

Cô cam đoan nếu hiển tại cô không bị trói cô nhất định sẽ dùng hết sức bình sinh để tát trả lại gấp mười lần cô ta.

Cô cam đoan nếu hiện tại cô vẫn là công chúa Đông Vũ cao cao tại thượng, cô sẽ không nương tay mà ra lệnh chém đầu người dám động thủ với mình này.
"Vì một người đàn ông xa lạ mà cô bắt cóc chị gái mình đúng là ngu không ai bằng.

Tôi thật sự cảm thấy nhục nhã khi mình lại là chị gái ruột của cô."
"Tôi từ khi nào đến lượt cô chỉ trích." Cô ta lại vung một bạt tai nữa lần này khuôn mặt Diệp Ly Lạc lệnh hẳn sang một bên nhưng đồng thời cũng để cô thấy được một đôi giày quen thuộc.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 89: Chương 89


Diệp Ly Lạc từ từ ngẩng đầu lên.

Thật không để ý hóa ra nay giờ thím Trần đều đúng bên cạnh cô.

Thím Trần đứng ở đó lặng lẽ thu vào mắt tất cả, lại không nói một lời nào ngăn cản khiến lòng cô lạnh giá.

"Thím Trần, vì sao? Thẩm Quân và cháu coi thím như người nhà đối xử vì sao thím lại giúp đỡ Diệp Di Nguyệt bắt cháu."
Sắc mặt thím Trần đã trắng bệch dọa người, nước mắt vòng quanh nhưng thím ấy nhìn cô rồi quay sang nhìn Diệp Di Nguyệt cuối cùng im lặng không nói gì.

Diệp Ly Lạc mím môi, trong mắt cô còn lại chỉ là thất vọng với thím Trần.

Cô không biết Diệp Di Nguyệt đã làm cách gì để thím Trần làm việc cho mình, nhưng nếu thím ấy đã hại cô lúc này còn chọn cách im lặng vậy coi như tình nghĩa thời gian qua đều không còn.

Quả thật có đôi khi ông trời lại trêu ngươi con người như vậy đấy.

Cô có chết cũng không ngờ người hạ lệnh g**t ch*t mình là Tam ca, hạ mê dược mình lại là thím Trấn, những người mà cô luôn hết lòng tin tưởng nhưng lại luôn biết cách khiến cô thất vọng tột cùng.
"Đứa cháu trai của bà ta đang ở trong tay tôi, cô nghĩ bà ta sẽ chọn không phản bội cô hay là nghe sai khiến của tôi."
Diệp Di Nguyệt cười lạnh, đáy lòng Diệp Ly Lạc phát run từng đợt.

Cô tuy ngang ngược tùy hứng nhưng lại chưa từng làm ra loại chuyện độc ác bắt cóc trẻ con để uy h**p người khác như vậy.

Diệp Di Nguyệt thật sự là đánh mất tất cả lí trí rồi.

Diệp Di Nguyệt không biết lấy từ đâu ra một con dao sắc nhỏ phản chiếu tinh quanh khiến Diệp Ly Lạc bất giác híp mắt có cảm giác chẳng lành.

Quả nhiên Diệp Di Nguyệt cầm con dao đến gần cô, ánh mắt kia không che giấu sự ngoan độc, tàn nhẫn.

"Nếu tôi hủy đi khuôn mặt này của cô vậy thì Thẩm Quân sẽ không yêu cô nữa, cô cũng không thể tồn tại trong giới giải trí được."
Khuôn mặt Diệp Ly Lạc trắng bệch.

Diệp Di Nguyệt là muốn hủy dung cô.

Nhưng điều Diệp Ly Lạc còn không ngờ đến là bất thình lình thím Trần nhảy ra chắn trước mặt cô không để Diệp Di Nguyệt tiến đến gần.

"Diệp nhị tiểu thư, cô không thể làm như vậy được, cô rõ ràng nói chỉ muốn Tiểu Lạc chút giáo huấn sẽ không làm hại con bé."
"Bốp!" Diệp Di Nguyệt tát một cái thật mạnh lên mặt thím Trần.

"Đây là chuyện của tôi đừng có xen vào cẩn thận đứa cháu trai kia của bà."
Trước ánh mắt ngoan độc, uy h**p của Diệp Di Nguyệt thím Trần chỉ có thể lui ra, nhìn Diệp Ly Lạc bằng ánh mắt áy náy, không đành lòng.

Diệp Ly Lạc không nhìn thím Trần mà nhìn cô em gái mình đang từ từ đến gần cảm giác giống như ác quỷ địa ngục.

Sự lạnh lẽo của lưỡi dao quét qua, Diệp Ly Lạc rùng mình, các đốt ngón tay vì sợ hãi mà trắng bệch.

"Đừng...!đừng...!cô không thể làm vậy?"
Nỗi đau đớn, tuyệt vọng, bất lực khi cảm giác được làn da mình bị rạch ra, dòng máu lạnh lẽo từ từ nhỏ xuống, đối diện là khuôn mặt tàn nhẫn, điên cuồng, hưng phấn, thỏa mãn của Diệp Di Nguyệt, cô muốn khóc.

Cô thật sự muốn khóc.

Vì sao Lục Thẩm Quân còn chưa đến?
Trong mơ màng Diệp Ly Lạc nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rú ing ỏi, tiếng con dao sắt nhọn rơi xuống đất, tiếng hét của Diệp Di Nguyệt.

Dây thừng trên người cô được cởi ra, cô được một người ôm vào trong lòng.

Cô không nhìn rõ, nhưng vòng tay quen thuộc ấy lại khảm sâu vào tâm trí cô.

Nước mắt cô lăn dài, lăn dài.

Cô muốn hỏi anh: "Vì sao giờ anh mới đến?".

Nhưng bất lực, cô ngất đi trong lòng anh.

Diệp Ly Lạc mở mắt, trong phòng thoang thoảng mùi của thuốc khử trùng, không gian yên tĩnh, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ đủ để cô nhìn thấy nét tiều tụy hốc hác trên khuôn mặt người đàn ông đang nằm bên cạnh mình.

Tận đáy lòng cô chua xót, đau lòng.

Dường như cảm nhận được có tiếng động, Lục Thẩm Quân mở mắt ra đối diện là đôi mắt hạnh trong suốt của Diệp Ly Lạc.

Anh ngây ra một lúc rồi phục hồi tinh thần, trong mắt đều là vui mừng.

"Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, để anh gọi bác sĩ."
Diệp Ly Lạc nhìn Lục Thẩm Quân lo lắng cho mình đến cuồng cuống chân tay, trái tim cô chợt ấm áp.

Đây chính là người đàn ông của cô, người đàn ông thương cô vô điều kiện!
Bác sĩ vào kiểm tra sau đó nói gì đó với Lục Thẩm Quân, Diệp Ly Lạc chỉ nghe mang máng mấy chữ "tĩnh dưỡng", "để lại sẹo" điều này khiến cô ngây người.

Nhớ lại một màn cô bị Diệp Di Nguyệt rạch mặt, cô bất giác đưa tay lên mặt mình.

Lúc này cô mới phát hiện khuôn mặt mình đã được cuốn mặt lớp vải, bàn tay cô run run.

Lẽ nào là hủy dung rồi sẽ để lại sẹo?
Không biết Lục Thẩm Quân trở lại khi nào, anh nắm lấy bàn tay cô.

Bàn tay anh lúc này không lành lạnh mà ấm áp, cái loại ấm áp khiến cô không chống đỡ nổi, sự yếu đuối trong cô đều lộ ra trước mặt anh.

Lục Thẩm Quân ôm cô vào lòng, hơi thở anh phả phả bên tai cô, anh lau đi hàng nước mắt đang chảy dài trên má.

"Sẽ không để lại sẹo, anh nhất định sẽ chữa khỏi hoàn toàn cho em."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì cả, tin anh, được không?"
Không mắt anh ánh lên sự kiên định quyết tâm, tình ý mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.

Cô không hiểu sao gật đầu.
"Lục Thẩm Quân nếu như không thể..." Cô mím môi, giọng nói nhỏ dần, cô vùi đầu vào trong ngực anh giấu đi những giọt nước mắt trong suôt.

"Nếu để lại sẹo, có phải anh sẽ chán ghét em không?"
Mục đích của Diệp Di Nguyệt khi rạch mặt cô chính là muốn Lục Thẩm Quân chán ghét cô.

Cô thật sự sợ, sợ đúng như lời cô ta nói.

Anh sẽ chán ghét cô.

Từ khi xuyên đến đây ngoài thân thể này thì anh chính là điều quý giá nhất mà ông trời ban tặng cho cô, cô không muốn mất anh cả.
 
Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người
Chương 90: Chương 90


"Sẽ không, thực sự." Dường như cảm nhận được nỗi sợ của Diệp Ly Lạc, bàn tay Lục Thẩm Quân ôm cô tăng thêm sức lực, giọng nói ôn nhu đến cực điểm khiến người ta không tự chủ được mà hoàn toàn tin tưởng.

"Cả đời này người anh thương duy nhất chỉ mình em.

Cho dù có ra sao, điều đó vẫn không hề thay đổi."
Có được lời bảo đảm từ Lục Thẩm Quân, Diệp Ly Lạc mới an tâm nhắm mắt ngủ.

Cô gối đầu lên chân anh, tay cũng cầm chặt lấy bàn tay anh không buông, cô giống như một đứa trẻ một mực cứng đầu không chịu rời xa thứ mình thích.
Người khác nói cô yếu đuối cũng được, nói cô bị tình yêu che mờ mắt cũng được, con người cô chính là như vậy.

Mẫu hậu thường nói rằng, bà không muốn cô giống như bà đặt tình cảm lên trước lí trí nhưng cô là con gái bà, có lẽ điểm này được di truyền từ bà là không hề thay đổi.

Dù người khác nghĩ gì, nói gì cô vẫn có thể tự tin tuyên bố rằng "Diệp Ly Lạc không thể sống thiếu Lục Thẩm Quân."
Vân Vi nhìn thấy con trai mình đang vỗ về con dâu cuối cùng quyết định không làm phiền nữa mà đóng cửa lại.

Khi bà nhận được tin tức chạy đến đã thấy Lục Thẩm Quân một mực ngồi bên giường Diệp Ly Lạc không chịu rời đi.

Bà kì thực rất lo lắng con dâu nhưng dù sao bây giờ đã có con trai bên cạnh tâm tình bà cũng buông xuống ít nhiều.
Chuyện Diệp Di Nguyệt bắt cóc Diệp Ly Lạc bây giờ ai ai cũng biết.

Trước đây Diệp Di Nguyệt có bao nhiêu người ủng hộ liền bây giờ gần như đều quay đầu trở thành antifan, cô ta cũng trở thành đối tượng bị đem ra chửi rủa suốt mấy ngày nay đương nhiên cũng không thiếu người nhân cơ hội này bỏ đá xuống giếng.
Cũng vì chuyện này mà quá khứ của hai chị em liền bị đào bớt ra không xót thứ gì.

Chuyện từ nhỏ Diệp Ly Lạc đã bị ghẻ lạnh, lại bị em gái ruột nhiều lần khi dễ trên đầu làm cho cộng đồng mạng lại càng thêm đồng cảm cho số phận của cô.

Tóm lại những chuyện mà trước đây Diệp Di Nguyệt tưởng mình đã làm rất kín đều bị đào ra hết, có không ít tấm ảnh Diệp Di Nguyệt bắt nạt chị gái được tung lên khiến cho nữ thần một thời liền trở thành kẻ độc ác giả tạo, bạch liên hoa trong mắt tất cả mọi người.
Những người đã qua lại với cô ta chỉ hận không thể phủi sạch mối quan hệ trong đó có Tiêu công tử nổi tiếng trước đây từng qua lại với Diệp Di Nguyệt còn bị người ta "bắt gian" tại trận- Tiêu Thành.

Chuyện hắn và Diệp Di Nguyệt có tư tình vốn đã đè xuống nay lại bị khui ra hoàn toàn.

Nếu là Diệp Di Nguyệt trước đây hắn không ngại lựa chọn cô ta làm bạn gái scandal của mình, nhưng Diệp Di Nguyệt bây giờ cho hắn cũng không thèm cũng tại cô ta mà hắn bị nhận không ít gạch đá.

Cả hai ngươi con gái của Diệp gia đều liên quan đến vụ việc này, một người là thủ phạm, người kia là nạn nhân nói Diệp gia không ảnh hưởng là nói dối.

Giá cổ phiếu của Diệp gia giảm tới nỗi sau khi Diệp Vân Thiên nhìn thấy liên ngất xỉu khiến cho cả Diệp gia loạn thành một đống.

Khi ông ta tỉnh giận liền nháo loạn muốn lôi Diệp Di Nguyệt đến đây đánh chết cô ta.

Một bên Diệp Hoành cũng đến bệnh viện muốn thăm con gái mấy lần nhưng đều bị từ chối ngoài cửa.

Ông ta vốn muốn tạo chút mối quan hệ với Lục thiếu nhân tiện vớt lại chút thanh danh nhưng quan hệ đã không tạo được lại còn từ chối ngoài cửa, cảm giác nhục nhã không kể siết.

Người ngoài biết chuyện cũng không thấy Diệp Ly Lạc quá đáng.

Dù sao lúc Diệp Ly Lạc còn ở Diệp gia vẫn luôn bị người nhà bạc đãi còn dung túng cho Diệp Di Nguyệt và người khác bắt nạt mình, sao bây giờ cô có thể có thái độ tốt được.
Nhưng mà ai cũng hiếu kì rốt cuộc vì sao đang yên đang lành Diệp Di Nguyệt lại muốn bắt cóc em gái, cô ta sẽ không tự nhiên làm ra cái loại sự tình ngu ngốc này đi.

Rất nhanh thắc mắc của bọn họ được giải đáp khi một đoạn ghi âm được một tài khoản lạ tung ra.

Chỉ tài khoản lạ kia tự nhận mình chính là một trong những người bao nuôi Diệp Di Nguyệt làm cư dân mạng đều giật mình, vậy ra Diệp Di Nguyệt này qua lại với rất nhiều đàn ông đi.

Uổng cô bọn họ trước đây còn coi cô nữ thần mà cung phụng, cũng may nhờ sự việc lần này mà bọn họ mới thấy được mắt nhìn của mình kém đến thế nào.
Trong đoạn ghi âm phát ra thanh âm nữ tử yêu mị cùng tiếng th* d*c của đàn ông đủ để người ta tưởng tượng được chuyện gì đang diễn ra.
"Diệp Ly Lạc sắp cưỡi lên đầu em rồi, anh nhất định phải trả thù nó cho em." Giọng nói này không thể nhầm lẫn là của Diệp Di Nguyệt, nghe ra là sự oán độc cùng ghen tị vô cùng.
"Anh nói địa vị của em trong giới giải trí cũng đâu có thấp, vì sao phải chấp nhặt với một người mới làm gì." Người đàn ông cảm thấy phiền chán nhưng vẫn mang theo chút cưng sủng, dù sao hắn cũng đang cùng cô ta làm chuyện đó.

Giọng nói này đã được cố tình thay đổi vì vậy không thể đoán được người đàn ông kia là ai.
 
Back
Top Bottom