Ngôn Tình Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 20: Làm thị nữ bên cạnh ta


Vừa ngẩng đầu đã thấy Diêu Ánh Tuyết đứng ngoài cửa, nàng thấy hai chúng ta, tựa hồ giật mình, vẻ mặt có chút kinh ngạc nhưng vẫn lập tức đi tới: "Thiếp bái kiến Tam điện hạ."

"Ánh Tuyết, nàng tới đây làm gì?"

"Thiếp là tới tìm Thanh Anh."

"Nàng ta?"

Bùi Nguyên Hạo nhíu mày, quay đầu liếc nhìn ta, mà trong lòng ta cũng không khỏi kinh ngạc, Diêu Ánh Tuyết tới tìm ta? Để làm gì?

"Nàng tới tìm nàng ta làm gì?"

Diêu Ánh Tuyết khẽ cười, nhẹ giọng: "Điện hạ không phải phân phó Nội Vụ Phủ tìm cho thiếp một cung nữ sao, thiếp nghĩ nghĩ, nếu phái một người mới không biết gì tới khó tránh phạm lỗi, thiếp không tiện thì cũng không sao, chỉ sợ sẽ gây phiền phức cho điện hạ. Cho nên thiếp nghĩ, hay là để Thanh Anh tới cạnh thiếp làm thị nữ thân cận."

Lời vừa nói xong, ta cả kinh trợn mắt há mồm.

Kêu ta làm thị nữ bên cạnh nàng ta?"

Diêu Ánh Tuyết đang suy nghĩ gì vậy? Nàng ta không thích ta, thậm chí còn chán ghét ta, toàn bộ Dịch Đình này đều coi đó là bí mật đã được công khai. Từ khi tiến cung, nàng ta luôn khi dễ ta với Ngưng Yên, sau khi Ngưng Yên trở thành nữ nhân của Bùi Nguyên Hạ, nàng ta liền kiếm chuyện với ta, không chỉ phân ta tới Tàng các lạnh lẽo này, ngày thường còn lăng nhục đủ kiểu.

Nhưng hiện tại, nàng ta còn muốn ta làm thị nữ bên cạnh?

"Nàng ta?"

Bùi Nguyên Hạo tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhưng Diêu Ánh Tuyết đã yểu điệu đi tới, nắm lấy tay ta: "Thanh Anh, chúng ta vốn là hảo tỷ muội, bây giờ ngươi tới cạnh ta, chúng ta cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Ngươi nhất định phải đồng ý đó."

"Ta..."

Ta theo bản năng muốn mở lời cự tuyệt, nhưng lời còn chưa nói, ta liền lập tức nhìn qua Bùi Nguyên Hạo bên cạnh.

Từ cung nữ trong Tàng các tới thị nữ bên cạnh hoàng tử phu nhân, người ngoài nhìn vào đương nhiên là thấy sẽ được thăng chức, không ai sẽ cự tuyệt. Nếu ta từ chối, chắc chắn sẽ chọc giận Diêu Ánh Tuyết, nàng ta hiện tại lại là phu nhân được sủng ái bên cạnh Bùi Nguyên Hạo, nếu...

Ta cắn môi, miễn cưỡng nói: "Chỉ sợ Thanh Anh vụng về, làm phu nhân tức giận."

"Vậy là ngươi đồng ý rồi!"

Nàng ta lập tức nở nụ cười, gương mặt như hoa nở quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, nói: "Điện hạ, thiếp muốn để Thanh Anh chuyển tới Thượng Dương cung, thỉnh điện hạ ân chuẩn."

Ánh mắt Bùi Nguyên Hạo vẫn lạnh lùng như vậy, lúc này cũng chỉ nhàn nhạt, không chút biểu tình nói: "Đây là chuyện của nữ nhân các nàng, bổn cung không muốn hỏi tới."

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Nhìn hắn rời khỏi, biến mất dưới ánh nắng chói chang, không biết vì sao, ta lại cảm thấy giống như ánh mặt trời cũng biến mất vậy.

Một trận hàn ý từ cổ tay bị Diêu Ánh Tuyết nắm lấy truyền lên.

Ta rời Dịch Đình tới Thượng Dương cung đã là buổi chiều.

Vừa bước vào đã thấy ánh trời chiều nguy nga trên cung điện cao ngất phía trước, giống như áp lực vô hình trong sương mù, giống như chủ nhân của nó, vĩnh viễn cao cao tại thượng, vĩnh viễn khiến người ta cảm thấy bất an.

Đó chính là Thượng Dương cung của Bùi Nguyên Hạo.

Ta được cô cô dẫn đi tắm rửa thay y phục, sau đó một mình tới nơi ở của Diêu Ánh Tuyết, vừa đẩy cửa đã thấy nàng ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn tháo trang sức. Thấy ta tới, nàng ta biếng nhác mở miệng: "Còn không qua hầu hạ."

Ta đi tới sau nàng ta, vừa ngẩng đầu nhìn tới gương đồng, gương mặt mỹ lệ của nàng ta hiện lên nụ cười thần bí, lạnh lùng nhìn ta.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 21: Mỹ nữ Thượng Dương cung nhiều như mây


"Ngươi thật đẹp."

Ta cúi đầu chậm rãi gỡ cây kim thoa trên đầu nàng ta xuống, bình tĩnh nói: "Phu nhân quá khen. Phu nhân mới là hoa dung nguyệt mạo, thiên nhân chi tư."

"Vậy sao?" Nàng ta ở trong gương nhìn chằm chằm ta, "Vậy ngươi nói xem, nếu ngươi và bổn cung đứng chung một chỗ, điện hạ sẽ chọn ai?"

Bàn tay cầm kim thoa run lên, nhưng ta lập tức bình tâm, trấn định nói: "Đương nhiên là phu nhân. Thanh Anh chẳng qua chỉ là ánh sáng của đom đóm, sao có thể tranh phát sáng với phu nhân?"

"Thế sao? Như vậy, nếu là Liễu Ngưng Yên, và bổn phu nhân?"

Trong lòng ta cả kinh, mở to hai mắt nhìn Diêu Ánh Tuyết, chỉ thấy nàng ta chậm rãi đứng lên, xoay người nhìn ta: "Ngày trước ngươi giúp tiện nhân kia lọt vào mắt xanh của điện hạ, bây giờ thì sao?"

Nghe tới câu này, trong đầu ta đột nhiên hiểu rõ.

Hai năm trước, ta giúp Ngưng Yên lọt vào mắt xanh của Bùi Nguyên Hạo, trong lúc vô ý cũng làm sự ái mộ của nàng ta thành công dã tràng, có lẽ khi đó nàng ta quá thất vọng, cho nên mới chán ghét, suốt ngày tìm đủ chuyện khi dễ ta.

Mà hiện tại, nàng ta đã trở thành phu nhân của Bùi Nguyên Hạo, đương nhiên là muốn kiếm ta tính sổ!

Ta nhẹ nhàng đáp: "Phu nhân, chuyện đã qua lâu rồi, huống hồ bây giờ phu nhân đang được Tam điện hạ sủng ái, hà tất phải canh cánh chuyện xưa trong lòng."

"Đúng vậy, bổn phu nhân mới chính là người chiến thắng, quả thật không có thời gian để so đo hơn thua với loại người các ngươi." Nàng ta vừa nói vừa tiến lại gần, chằm chằm nhìn ta, "Nhạc Thanh Anh, ngươi tự biết thân biết phận thì tốt, nếu để ta ở Thượng Dương cung này nghe những thứ không nên nghe, ngươi cũng biết thủ đoạn của bổn phu nhân rồi đấy, ta quyết không dễ dàng bỏ qua cho ngươi!"

"Vâng."

Cứ như vậy, ta ở lại Thượng Dương cung, trở thành thị nữ bên cạnh Diêu Ánh Tuyết, bổng lộc tuy so với lúc trước ở Tàng các nhiều hơn rất nhiều, nhưng dù sao cũng là ở bên cạnh Diêu Ánh Tuyết, ngày tháng trôi qua không dễ dàng gì.

Mặc kệ thế nào, còn mấy tháng nữa là tới đại xá, ta chỉ cần cố gắng chịu đựng qua mấy ngày này là được!

Nhưng, có một chuyện nằm ngoài dự đoán, chính là ngày tháng của Diêu Ánh Tuyết tựa hồ cũng không quá tốt.

Vào Thượng Dương cung đã hơn một tháng, Bùi Nguyên Hạo vẫn chưa lần nào thị tẩm nàng ta.

Lúc trước ta cũng nghe nói, Tam điện hạ phong lưu háo sắc, tuy rằng vị trí phu nhân được sắc phong chính thức chỉ có Ngưng Yên ngày xưa và Diêu Ánh Tuyết hiện tại, nhưng mỹ nữ Thượng Dương cung nhiều như mây, mấy ngày nay, hắn vẫn để đám cơ thiếp đó bồi tẩm, không hề tới tìm Diêu Ánh Tuyết. Việc này cũng làm cho vị Ánh Tuyết phu nhân này rơi vào tình cảnh xấu hổ.

Liên tiếp mấy ngày, nàng ta chỉ có thể làm bộ bị nhiễm phong hàn, tránh ra khỏi cửa.

Hôm nay, ta từ nhà bếp mang đồ ăn cho nàng ta trở về, thời điểm đi ngang rừng mai thì nghe bên kia truyền tới tiếng nói cười, là Bùi Nguyên Hạo cùng mấy cơ thiếp du ngoạn.

Ta cúi đầu đang muốn đi qua, lại nghe một giọng nói vang tới: "A, đây không phải thị tỳ của Ánh Tuyết phu nhân sao?"

Người đó là Hồng Vi mỹ cơ, nàng ta yểu điệu tới trước mặt ta, ánh mắt đánh giá trên dưới ta một lần, cười nói: "Chủ tử nhà ngươi đâu? Sao không thấy nàng ta bước ra khỏi cửa vậy?
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 22: Tranh sủng (1)


Ta ngẩng đầu nhìn mấy người bọn họ, trên mặt ai nấy đều mang biểu tình đang chờ xem kịch, ánh mắt khinh thường chằm chằm nhìn ta.

Ta nhẹ nhàng trả lời: "Phu nhân cảm thấy không khỏe, cho nên đang ở trong phòng nghỉ ngơi, không ra bên ngoài."

"Không khỏe?" Lục Hạ bên cạnh cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói, "Là không khỏe, hay không có mặt mũi ra ngoài? Nàng ta vào Thượng Dương cung lâu như vậy, điện hạ ngay cả một lần triệu kiến cũng không có, nếu ta là nàng ta, ghẻ lạnh như thế cũng chịu đủ rồi."

"Còn không phải sao?" Tư Dao đứng phía sau cười nói, "Cũng không biết điện hạ phong nàng ta làm phu nhân là có ý gì, ngay cả an bài cũng kém xa tỷ muội chúng ta."

"Đúng vậy."

Nghe bọn họ khiêu khích, ta chỉ lặng lẽ cúi đầu, không nói một lời. Mấy người bọn họ thấy ta không có phản ứng gì, đang muốn trút giận thì nghe phía sau có giọng nói vang tới: "Các ngươi đang làm gì vậy?"

Ta vừa ngẩng đầu, đã thấy một nữ tử chậm rãi đi tới.

Dáng người của nữ tử này cao gầy, thậm chí còn cao hơn ta một chút, gương mặt thanh tú, tuy rằng không phải mỹ diễm tuyệt sắc nhưng lại thập phần đoan chính.

Mấy vị mỹ cơ kia nhìn thấy nàng, khí thế kiêu ngạo lập tức giảm xuống, quy quy củ củ đứng sang một bên: "Kim Kiều tỷ."

Kim Kiều, phụ thân của nàng là hoàng thương Dương Vạn Vân, lúc trước ông ta vì nịnh bợ Tam điện hạ mà gả nữ nhi này vào Thượng Dương cung, Tam điện hạ cũng coi như cho phụ thân nàng mặt mũi, đối với nàng vô cùng tôn trọng, tuy rằng không danh không phận nhưng tất cả cơ thiếp trong Thượng Dương cung đều nghe lời nàng.

Nàng đi tới trước mặt ta, liếc ta một cái, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn lại đám mỹ cơ kia, lạnh lùng nói: "Điện hạ làm việc tự có đạo lý của điện hạ, không phải chuyện các ngươi có thể lắm miệng. Sau này đừng để ta nghe thấy mấy lời không biết sâu cạn nặng nhẹ này nữa."

"Vâng."

Ta ngẩng đầu nhìn nàng, nàng cũng nhìn về phía ta, gương mặt đoan trang tú lệ kia vẫn không chút thay đổi, nói: "Ngươi lui xuống đi."

"Đa tạ."

Ta nhẹ nhàng gật đầu, sau đó trở về nơi ở của Diêu Ánh Tuyết.

Vừa tới cửa lớn liền nghe bên trong truyền tới tiếng nói, cẩn thận nghe lại, thì ra là lão nhân trong Thượng Dương cung - Triệu ma ma: "Phu nhân ban thưởng, nô tỳ không dám nhận."

"Triệu ma ma không cần khách khí, bà chỉ cần nói cho bổn cung, làm thế nào mới có thể được điện hạ sủng ái là được."

Lòng ta thoáng động, xem ra Diêu Ánh Tuyết không cam lòng cô đơn, cho nên mới suy nghĩ tới biện pháp này.

Triệu ma ma kia thấp giọng: "Phu nhân có điều không biết, người thân cận với Tam điện hạ nhất là Lưu công công, phu nhân chỉ cần chiếu cố tới hắn, hắn tự nhiên sẽ vì phu nhân mà an bài. Lúc trước nha đầu Hồng Vi kia vừa mới vào cung cũng bị vắng vẻ mấy tháng, sau đó nàng ta tặng cho Lưu công công một chiếc ngọc ban chỉ, ba ngày sau, điện hạ liền triệu nàng ta thị tẩm..."

Thanh âm bên trong càng lúc càng nhỏ, một lát sau chỉ thấy Triệu ma ma mang theo một hầu bao hoan hỉ ra ngoài. Thấy ta, bà ta hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.

Ta vào phòng, quả nhiên thấy Diêu Ánh Tuyết đang cầm một túi bạc, vừa thấy ta liền nói: "Đi, đem túi bạc giao cho Lưu công công hầu hạ cạnh điện hạ, cứ nói là bổn phu nhân ban thưởng cho hắn."

Ta yên lặng buông hộp đồ ăn, đi qua nhận lấy túi bạc.

Đi tới cửa, ta nhịn không được mà dừng bước, quay đầu nói với Diêu Ánh Tuyết: "Phu nhân, thật ra không cần phải làm vậy đâu."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 23: Tranh sủng (2)


"Ngươi nói cái gì?"

Ta hít một hơi thật sâu, nói: "Hiện tại phu nhân đã được điện hạ sắc phong, thân phận đương nhiên khác với những cơ thiếp đó, nếu còn lén lút sau lưng giở trò tranh sủng, chỉ sợ chuyện này sẽ có người mượn cớ, cũng là tự hạ thấp thân phận. Thỉnh phu nhân kiên nhẫn thêm một đoạn thời gian, điện hạ sẽ không tiếp tục vắng vẻ nương nương như vậy đâu."

Diêu Ánh Tuyết kinh ngạc, nàng ta nhìn ta, ánh mắt đột nhiên thay đổi, chế nhạo: "Ngươi còn muốn ta chờ? Sao thế, ngươi muốn ta tiếp tục bị điện hạ vắng vẻ như vậy để chê cười ta đúng không?"

"Không, không phải!" Ta nóng lòng, vội vã giải thích: "Nô tỳ, chỉ là suy nghĩ cho phu nhân."

Tuy ta không thích nàng ta, nhưng nhớ lại những chuyện hai năm trước mình làm, tuy rằng giúp được Ngưng Yên, nhưng rốt cuộc cũng l*m t*nh cảm của nàng dành cho Bùi Nguyên Hạo như nước chảy qua, trong lòng có chút áy náy nên không muốn Diêu Ánh Tuyết rơi vào sai lầm.

Huống hồ, với tính cách của Bùi Nguyên Hạo, hắn sẽ không làm chuyện vô dụng. Nếu hắn đã sắc phong Diêu Ánh Tuyết làm phu nhân, lại còn vắng vẻ nàng ta, chắc chắn là có mục đích. Mà hiện tại Diêu Ánh Tuyết làm chuyện như vậy, chắc chắn là tự h* th*n phận, hành động như thế nào có thể xứng làm nữ nhân bên cạnh hoàng tử.

Thấy ta còn định nói gì, Diêu Ánh Tuyết hung hăng cướp lời: "Câm miệng! Nhạc Thanh Anh, ngươi đừng quên, ngươi hiện tại chỉ là thị nữ của ta, ta muốn ngươi làm gì thì ngươi phải làm cái đó. Nếu ngươi dám nhiều lời, ngươi xem ta sẽ xử lý ngươi như thế nào!"

Ta cả kinh, lập tức đem lời muốn nói nuốt xuống.

"Còn thất thần làm gì, mau đi."

"Vâng."

Ta chỉ có thể xoay người ra ngoài, chỉ chốc lát sau đã tới sân vườn, ta liền nghe thấy từ ngay góc tường cách đó không xa có tiếng động, thì ra là Tư Dao và Lưu công công đang thì thầm gì đó.

Ta vừa định tới gần, liền thấy Tư Dao lấy một thứ nhét vào tay Lưu công công, tập trung nhìn lại, là một thỏi vàng. Ta theo bản năng dừng bước chân, liền nghe nàng ta cười nói: "Công công xin vui lòng nhận cho, chuyện này còn làm phiền công công."

"Tư Dao cô nương cứ yên tâm."

Nhìn thoáng qua Lưu công công kia, trên mặt lộ ra nụ cười tham lam, hắn vội vàng nhét đồ vào ống tay áo, mới nói: "Buổi tối mấy ngày nay điện hạ đều triệu vài vị, há sao có thể quên mất cô nương, chẳng qua là do công việc bận rộn, chưa kịp an bài, ta sẽ tự mình đi nhắc nhở."

"Đa tạ Lưu công công."

Mặt mày Tư Dao hớn hở, hướng Lưu công công chào một cái rồi xoay người rời đi.

Chờ nàng ta vừa đi, Lưu công công lại đem thỏi vàng kia nhìn thoáng qua, lúc này mới tủm tỉm cười rồi cất lại vào người, vừa định rời đi thì nhìn thấy ta. Ánh mắt hắn thoáng động, như ý thức được gì liền cười nói: "Là ngươi?"

"Gặp qua Lưu công công."

"Sao thế, là phu nhân nhà ngươi kêu ngươi tới tìm ta?"

Xem ra, hắn đối với loại sự tình này đã thành thói quen, cơ thiếp trên dưới trong Thượng Dương cung nếu muốn lọt vào mắt xanh của Bùi Nguyên Hạo thì không thể không hiếu kính hắn, cho nên vừa thấy ta, hắn liền biết tiền tài sắp tới.

Chỉ là...

Ta cắn chặt răng, giấu túi bạc kia ra sau, sau đó mỉm cười nhìn hắn: "Dạ không có, nô tỳ chỉ là trùng hợp đi ngang qua đây thôi."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 24: Thị tẩm


Trên mặt vốn còn đang mỉm cười tủm tỉm nay lập tức trở nên khó coi, ánh mắt hắn đánh giá ta một lượt, cười lạnh: "Đi ngang qua sao? Xem ra vị phu nhân kia quả thật trầm ổn, sao rồi, ngày tháng ăn không ngồi chờ vui lắm sao?"

Ta nhẹ nhàng cười: "Công công nói đùa. Địa vị của Ánh Tuyết phu nhân là do điện hạ sắc phong, có bị ghẻ lạnh hay không thì ngài ấy vẫn là phu nhân của điện hạ."

Vừa nghe câu này, sắc mặt hắn càng thêm khó coi, hừ lạnh một tiếng: "Nếu đã như vậy, ta cũng không nhiều lời nữa." Nói rồi hắn phất tay áo bỏ đi, trong miệng còn lầm bầm: "Hừ, ngươi không thức thời như vậy, ta xem nàng ta có thể ương ngạnh được bao lâu!"

Tâm tình ta phức tạp mà đứng tại chỗ, chờ bóng dáng hắn biến mất ở cuối hành lang mới lấy túi bạc ra, cúi đầu nhìn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Chuyện này là ta tự mình chủ trương, vì Diêu Ánh Tuyết, ta chỉ có thể đánh cược một phen.

Ba ngày, ta đánh cược ba ngày. Nếu trong vòng ba ngày, Bùi Nguyên Hạo vẫn chưa triệu nàng ta thị tẩm, vậy thì ta sẽ đem túi bạc này tặng cho Lưu công công. Nếu Bùi Nguyên Hạo thật sự triệu nàng ta, vậy thì coi như ta chuộc lại sai lầm của hai năm trước.

Chỉ là ta không biết, ta làm như vậy, là đang giúp nàng ta, hay hại nàng ta đây?

Chỉ chớp mắt đã qua ba ngày.

Diêu Ánh Tuyết tuy rằng không mở miệng nhưng ta thấy được trong mắt nàng ta ngày càng khẩn trương, mà chính ta cũng không ngừng tự giày vò mình.

Buổi tối hôm nay, ta đốt lửa ngọn nến trên bàn, vừa ngẩng đầu đã thấy vẻ mặt cô đơn của nàng ta ngồi đó, thoạt nhìn là ta sai rồi, ta đang định ngày mai mang túi bạc kia tìm Lưu công công thì nghe bên ngoài có tiếng đập cửa. Ta đi ra mở cửa, đã thấy một nam tử trẻ tuổi đứng đó, đúng là người theo hầu bên cạnh Tam điện hạ.

Hắn cúi người hành lễ với Diêu Ánh Tuyết: "Gặp qua Ánh Tuyết phu nhân."

"Có chuyện gì?"

"Hoàng tử truyền triệu Ánh Tuyết phu nhân."

Diêu Ánh Tuyết vừa nghe xong liền đứng dậy, nhất thời kích động mà làm bát trà trong tầm tay bị đánh nghiêng, trên mặt lộ rõ thần sắc vui mừng.

Thời gian ba ngày này, đáy lòng nàng ta giày vò ít nhiều ta có thể cảm nhận được, không ngờ Bùi Nguyên Hạo thật sự truyền nàng ta thị tẩm, vui mừng trong lòng đều bộc lộ ra ngoài. Nàng ta không ngừng đồng ý, vội vàng tới trước gương trang điểm.

Ta đứng trước cửa, tâm tình lại thoáng phức tạp. Diêu Ánh Tuyết chải chuốt trước gương một lát, quay đầu nhìn về phía ta: "Còn không qua đây?"

"Vâng."

Ta nghe xong lập tức qua giúp nàng ta chải tóc, nghiêng người cắm lên một cây kim thoa, sơn phấn dùng màu phấn nhạt càng làm đôi môi anh đào thêm phần quyến rũ, thoạt nhìn làm người không rời mắt được.

Ta nhìn nhìn gương mặt kiều diễm của nàng ta trong gương, lại nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình, không khỏi xấu hổ cúi đầu. Mà Diêu Ánh Tuyết đã hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng, căn bản không rảnh để ý tới ta, sau khi trang điểm chải chuốt xong liền cao hứng đứng dậy, xoay người ra ngoài.

Vừa tới cửa, người đứng bên ngoài nói thêm: "Phu nhân, thị nữ của ngài cũng phải đi theo."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 25: Tới tẩm cung của hắn


"Cái gì?"

Ta chấn động, hoảng hốt đứng đó, người bên ngoài liếc nhìn ta, nói: "Đây là quy củ trong cung."

Quy củ trong cung, nữ quyến thị tẩm, thị nữ đều phải canh giữ bên ngoài, tùy lúc mà hầu hạ chủ tử. Du Nhi đã từng hầu hạ Nhàn Phi nương nương, ta còn thường xuyên nghe nàng kể lại, mỗi lần nói chuyện hai người đều đỏ mặt cười cười.

Không ngờ lại có một ngày, ta cũng phải canh giữ bên ngoài, hơn nữa là...

Ngẩng đầu nhìn Diêu Ánh Tuyết, nàng ta lúc đầu nhíu mày, sau đó lại nhớ tới gì đó, cười lạnh: "Cũng tốt. Nhạc Thanh Anh, còn không mau đi."

Ta chỉ có thể lặng lẽ đi theo nàng ta ra ngoài.

Ánh trăng lấp lánh chiếu vào mỗi góc trong Thượng Dương cung, giống như một tòa cung điện mạ lên một tầng bạc, phóng tầm mắt ra như nguyệt hoa trong nước. Đi trong màn đêm như vậy, trái tim con người tựa hồ cũng bình thản xuống.

Chỉ chốc lát chúng ta đã tới hoa viên, Diêu Ánh Tuyết vừa thấy con đường phía trước liền phát hiện có gì không đúng.

"Con đường này là..."

Người kia quay đầu lại nói: "Phu nhân, điện hạ tối nay triệu ngài tới tẩm cung của ngài ấy."

Lời vừa dứt, cả người Diêu Ánh Tuyết đều sợ ngây ra.

Sau khi vào Thượng Dương cung chúng ta cũng nghe vài việc của Bùi Nguyên Hạo, hắn triệu cơ thiếp tới thị tẩm, trước nay đều tới thiên điện, chưa từng gọi người tới tẩm cung, nhưng tối nay, hắn lại để Ánh Tuyết tới tẩm cung của hắn thị tẩm, vinh hạnh như vậy chưa từng có qua!

Điều này cũng như chiêu cáo với mọi người, địa vị phu nhân của Diêu Ánh Tuyết, không giống người thường!

Trên mặt Diêu Ánh Tuyết lộ ra biểu tình kinh hỉ, lúc này kích động đến độ nói lắp: "Được, ngươi, ngươi dẫn đường."

Người kia gật đầu, chúng ta lại tiếp tục đi về phía trước.

Mắt thấy đã tới tẩm cung của Tam điện hạ, ta ngẩng đầu, màn đêm lúc này thật sự đã sâu. Đột nhiên, Diêu Ánh Tuyết quay đầu lại nhìn ta: "Nhạc Thanh Anh, chắc ngươi đang rất thất vọng lắm, đúng không?"

"..." Ta sửng sốt, ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Trên mặt nàng ta mang theo vài phần châm chọc, cười lạnh: "Ngươi không phải nói bổn phu nhân làm vậy là tự h* th*n phận, sẽ để người khác mượn cớ sao? Nhưng hiện tại điện hạ lại triệu ta thị tẩm trong tẩm cung của ngài ấy, ngươi xem đây là thế nào? Là điện hạ cảm thấy bổn phu nhân quá bỉ ổi, không xứng với ngài ấy, đúng không?"

Ta cúi đầu: "Không phải."

Nàng ta lại cười lạnh một tiếng, nói: "Ta ngược lại muốn hỏi ngươi, nếu bổn phu nhân làm theo lời ngươi nói, buổi tối hôm nay, điện hạ sẽ triệu ta thị tẩm sao?"

"Phu nhân..."

Nàng ta dừng bước, chậm rãi đi tới trước mặt ta, chằm chằm mà nhìn: "Nhạc Thanh Anh, ngươi chỉ ước ta cả đời đều bị điện hạ vắng vẻ đúng không? Đáng tiếc a, ngươi thất bại rồi!"

Lời vừa dứt, nàng ta đột nhiên duỗi tay nắm lấy cằm ta, móng tay thoáng dùng lực véo vào da, cơn đau lập tức truyền tới, ta rên một tiếng, nhịn xuống, chỉ thấy nàng ta cười lạnh: "Đêm nay, ngươi cứ ở ngoài từ từ mà nghe, nhìn xem người điện hạ muốn là ai đi!"

Nói xong, nàng ta liền xoay người đi vào.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 26: Giọng của nàng thật dễ nghe


Thanh âm kia đặc biệt ôn nhu, đặc biệt mị hoặc mang theo một loại hoa lệ tiêu hồn tận xương, giống như u lan dưới trăng chợt nở rộ, quyến rũ mê người.

Cùng với thanh âm rên rĩ đó là tiếng th* d*c thô nặng của nam tử.

Hai thanh âm trong màn đêm hòa quyện vào nhau, ta đứng ngoài cửa, tựa hồ cũng có thể nhìn thấy cảnh hai người bên trong đang quấn quýt si mê thế nào.

Mặt ta đỏ bừng lên, ngón tay giấu dưới ống tay áo cũng run rẩy.

Xung quanh rõ ràng tối đen như mực, nhưng trước mắt ta lại hiện lên cảnh tượng đó, giống hệt đêm ấy, cũng là tiếng r*n r* và th* d*c như vậy, hai người si mê trong vong tình mà quấn quýt, da thịt nóng bỏng kia, tiếng ngâm nga tiêu hồn lại phảng phất trên người, trên tai. Ta thậm chí còn cảm nhận được hơi thở nam tính đang diễn tấu hai bên má.

Không! Không!

Ta lập tức bừng tỉnh, hai mắt đột nhiên mở to. Nhạc Thanh Anh, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?

Ngươi không phải đã nghĩ thông suốt rồi sao? Để tất cả qua đi, quên những chuyện đã từng phát sinh, ngươi chỉ là Nhạc Thanh Anh. Mấy tháng nữa sẽ rời khỏi nơi này rồi, tất cả những người ở đây đều không liên quan tới ngươi, nam nhân kia càng không có quan hệ. Hắn không phải muốn ngươi, cũng không có khả năng muốn ngươi!

Cùng tiếng th* d*c càng lúc càng nặng là tiếng mê hồn ngâm nga, ta lui từng bước, cuối cùng chạy vào một góc, liều mạng che lỗ tai lại, để chính mình không nghe, để chính mình không nghĩ.

Ta muốn ngủ, nhưng lại không ngủ được, trong đầu không ngừng suy nghĩ miên man, ngủ đi, mau ngủ đi!

Đêm mỗi lúc một sâu, toàn bộ Thượng Dương cung đều đã ngủ say, chỉ còn một nữ tử nhỏ yếu ngồi trong góc vườn, thân ảnh vô tội không ngừng đấu tranh, không biết là đang đấu tranh với thanh âm kia, hay đấu tranh với trái tim của mình...

Không biết trôi qua bao lâu, trời cuối cùng cũng sáng.

Chậm rãi mở mắt, trước mặt thoáng mơ hồ, cả người ta có chút mê man, lúc này đã nghe tẩm điện bên cạnh truyền tới thanh âm.

Phảng phất là tiếng người mặc y phục, qua một hồi lâu, ta đột nhiên nghe một tiếng kiều mị kêu lên: "Điện hạ..."

Là giọng của Diêu Ánh Tuyết, còn mang theo một tia lười biếng và nhàn nhạt gợi dục, thật sự là câu hồn nhiếp phách. Sau đó ta liền nghe Bùi Nguyên Hạo nhàn nhàn nói: "Sớm như vậy đã muốn rồi sao? Chẳng lẽ bổn cung sủng ái nàng chưa đủ?"

"Điện hạ..." Diêu Ánh Tuyết hờn dỗi một tiếng, trong phòng lại truyền tới một trận thanh âm khác thường.

Ta cắn răng ôm chặt hai tay, chỉ cảm thấy xung quanh lạnh thấu xương tủy. Thời điểm ta run bần bật, đột nhiên nghe Bùi Nguyên Hạo ở bên trong nói: "Giọng của nàng thật dễ nghe, y hệt như tiếng mèo kêu, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"Đêm hôm đó, tiếng của nàng không tiêu hồn như vậy."

"..."

Đáy lòng ta trầm xuống, trong phòng cũng trở nên yên lặng.

Qua một hồi lâu, ta mới nghe thấy Diêu Ánh Tuyết miễn cưỡng cười cười: "Điện hạ... Không hài lòng với thiếp sao?"
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 27: Ngã vào lòng hắn


"Không sao cả, bổn cung cũng sớm đã quen." Trong phòng lại truyền tới một tiếng cười lạnh, Bùi Nguyên Hạo chỉ lười biếng nói: "Nàng hầu hạ bổn cung thật sự rất thoải mái, như vậy cũng đủ lắm rồi."

Nói xong, cửa lớn bị đẩy ra, hắn phất áo bào ra ngoài.

Sương sớm còn chưa tan, hắn liếc mắt nhìn ta đang cuộn tròn ngồi trong góc tường, sửng sốt một lát, ta lúc này giống như bừng tỉnh từ giấc mộng, vội vàng đứng dậy hành lễ.

"Nô tỳ bái kiến..."

Nhưng cuộn trong góc tường cả một đêm, hai chân sớm đã tê cứng, ta còn chưa kịp đứng thẳng thì đầu gối đã nhũn ra, cả người mất chế không được ngã nhào xuống đất.

"A..."

Ta kinh hô một tiếng, mắt thấy cả người sắp chạm đất thì cánh tay bên cạnh vươn tới, dưới chân ta lảo đảo, lập tức ngã vào cái ôm.

Lúc gương mặt dán vào lồng ngực rắn chắc kia, đầu ta trống rỗng, hốt hoảng ngẩng đầu đã thấy gương mặt lạnh như băng.

Là Bùi Nguyên Hạo, là hắn đỡ ta, nhưng vẻ mặt của hắn vẫn lãnh đạm như vậy, cặp mắt thâm thúy kia không chút dao động, thậm chí một tia ấm áp cũng chưa từng có. Hắn nhìn ta, mà ta lại dựa vào lòng hắn, cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của nam tử này, ta nhịn không được mà run lên.

"Điện... Điện hạ..."

Đúng lúc này, Diêu Ánh Tuyết cũng đi ra, nàng ta liếc nhìn chúng ta, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Điện hạ!"

Bùi Nguyên Hạo lạnh lùng liếc ta, ngay thời điểm ta định giãy dụa thì hắn hung hăng đẩy một cái, ta không kịp phòng bị nên cả người té nhào xuống đất, đụng ngay thạch đôn, cơn đau lập tức ập tới, ta thiếu chút nữa đã k** r*n lên.

Nhưng ta lập tức cắn răng chịu đựng, đứng dậy hành lễ: "Nô tỳ thất lễ, thỉnh điện hạ thứ tội."

"Điện hạ, nàng ta không va chạm vào ngài chứ?"

"Không sao." Bùi Nguyên Hạo phủi ống tay áo, lại nhìn ta, cười lạnh: "Nàng ta chính là người nàng điều từ Tàng các tới đây sao?"

"Là thiếp sơ xuất, để nàng ta va chạm điện hạ."

"Va chạm thì không có." Bùi Nguyên Hạo lười nhác nhìn ta, đột nhiên cười lạnh một tiếng, "Nhưng loại thủ đoạn này, cũng vụng về quá."

Lòng ta lạnh run, vừa mới nhấc đầu đối diện ánh mắt của hắn, hắn chán ghét nhìn ta, giống như khinh thường nhìn một con rệp, giống như ngay cả hơi thở của ta cũng thật ghê tởm. Ta chỉ cảm thấy thoáng đau xót, lại không nói được lời nào.

Thấy ta không nói gì, hắn hừ lạnh một tiếng, phất ống tay áo rời đi, rất xa còn nghe tiếng hắn nói lại: "Loại người này nếu không được dạy dỗ thì đừng để bổn cung gặp lại."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 28: Chúng cơ thiếp a dua nịnh hót


Chỉ chốc lát sau, chúng ta đã trở về nơi ở của Diêu Ánh Tuyết.

Tuy rằng dọc đường nàng ta không nói lời nào, nhưng ta biết nàng ta sẽ không dễ dàng buông tha như vậy. Đặc biệt là câu nói cuối cùng của Bùi Nguyên Hạo... Ta thật sự không dám tưởng tượng, nàng ta sẽ đối với ta thế nào.

Vừa vào tới sân viện đã nghe bên trong oanh oanh yến yến, lúc ta ngẩng đầu liền thấy nhóm cơ thiếp của Bùi Nguyên Hạo, Hồng Vi, Lục Hà, Tư Dao, còn cả mấy người đang đứng ngay cửa, cơ hồ tất cả đều tới đông đủ. Bọn họ vừa thấy Diêu Ánh Tuyết, vội vàng chạy ra nghênh đón.

"Ánh Tuyết tỷ tỷ đã về!"

"Ánh Tuyết phu nhân, thiếp xin thỉnh an phu nhân."

"Tỷ tỷ, xin nhận một bái của muội muội."

Ta còn chưa kịp phản ứng, nhóm người ăn mặt lòe loẹt này đã vây quanh Diêu Ánh Tuyết, một đám ân cần nịnh nọt, thân thiết lạ thường, cảnh tượng này so với những gì bọn họ châm chọc hôm trước, thật là cách biệt một trời một vực.

Xem ra những người này cũng biết gió chiều nào phải theo chiều ấy, Bùi Nguyên Hạo chưa từng thị tẩm ai ở tẩm cung của mình, mà Diêu Ánh Tuyết lại qua đêm ở đó, không thể nghi ngờ hắn là đang chính thức thừa nhận thân phận của nàng ta, một phu nhân so với chúng cơ thiếp không danh không phận, cũng khó trách tất cả bọn họ đều tới nịnh nọt.

Diêu Ánh Tuyết vừa thấy cảnh này, hiểu ý, liền cười nói: "Các vị làm sao vậy?"

"Ánh Tuyết tỷ tỷ." Hồng Vi thân thiết tiến lên, "Ánh Tuyết tỷ tỷ vào Thượng Dương cung mấy ngày nay, nghe nói thân mình tỷ tỷ không khỏe, cho nên thiếp không dám đến quấy rầy. Hôm nay thiếp đặc biệt mang dã sơn tham từ núi Trường Bạch tới, thỉnh tỷ tỷ nhận lấy."

Nói xong, Hồng Vi vừa định dâng hộp trà trong tay, Điệp Nhi bên cạnh đã lên tiếng: "Tỷ tỷ, đây là nhân sâm Dưỡng Vinh Hoàn, thiếp đặc biệt nhờ người mang tới tẩm bổ cho tỷ tỷ."

Mắt thấy mấy người này mồm năm miệng mười tiến lên, Diêu Ánh Tuyết đương nhiên biết rõ nguyên nhân bên trong, đáy mắt hiện lên một tia đắc ý, vừa định lên tiếng, ánh mắt lại đảo qua một vòng nhìn mọi người xung quanh, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Ta sớm đã tránh sang một bên nhưng cũng nhìn ra được, cơ thiếp của Bùi Nguyên Hạo cơ hồ đều tới, chỉ thiếu một người.

Kim Kiều.

Diêu Ánh Tuyết lập tức hồi phục tinh thần, cười nói: "Để các vị muội muội lo lắng. Ta vốn cũng nên trở về sớm một chút, chỉ là... Ta không dám làm trái ý điện hạ, cho nên trễ như vậy mới về tới, để mọi người đợi lâu rồi."

Người xung quanh nghe xong đều ngượng ngùng, Diêu Ánh Tuyết liền cười nói: "Vào trong đi."

Lời vừa dứt, tất cả mọi người vây quanh đều đi vào trong, ta cũng theo sau bọn họ, vừa muốn đẩy cửa lại nghe Diêu Ánh Tuyết lạnh lùng nói: "Nhạc Thanh Anh, ai cho ngươi đi vào?"

Ta sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn nàng ta.

"Còn không quỳ ngoài cửa, ngươi quên lời điện hạ nói rồi sao?"

Ta cắn môi, chỉ có thể chịu đựng quỳ gối bên ngoài.

Nhóm cơ thiếp nhìn ta, lại nhìn qua Diêu Ánh Tuyết. Tư Dao lập tức cười nói: "Ánh Tuyết tỷ tỷ sao lại tức giận như vậy? Điện hạ đã nói gì sao?"

"À, cũng không có gì." Diêu Ánh Tuyết lười biếng quay đầu nhìn bọn họ, "Điện hạ chỉ nói, người trong Thượng Dương cung này càng ngày càng không biết quy củ, kêu bổn phu nhân phải dạy dỗ cẩn thận."

Lời vừa dứt, sắc mặt mọi người đều lập tức thay đổi.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 29: Khổ hình rét lạnh tới tủy xương


Ta lập tức hiểu ý, Diêu Ánh Tuyết là đang muốn lập uy trong Thượng Dương cung.

Mấy ngày trước, bởi vì Bùi Nguyên Hạo vắng vẻ, nàng ta mất hết mặt mũi, đám nữ nhân này còn từng chê cười nàng ta, nếu không ở trước mặt bọn họ lập uy, vị trí phu nhân này vĩnh viễn chỉ là hư ảo, vừa lúc nàng ta có thể mượn câu của Bùi Nguyên Hạo mà thể hiện.

Nhìn bộ dáng của ta, sắc mặt của đám cơ thiếp đó đều có chút khó coi, đương nhiên không phải đồng tình, bọn họ chỉ là đang nghĩ tới tương lai sợ rằng không được dễ chịu mà thôi.

Lúc này, Diêu Ánh Tuyết lại khanh khách cười: "Thôi, đừng bàn chuyện phiền lòng này nữa. Nếu các vị muội muội đã tới, bổn phu nhân cũng nên thực hiện bổn phận của chủ nhà chứ."

Nói xong nàng ta liền phân phó xuống, rất nhanh trong phòng đã bố trí một bàn tiệc rượu. Nàng ta đứng trước cửa, nhìn bộ dáng đang quỳ của ta, lạnh lùng cười: "Còn ngươi, ngươi hãy ngoan ngoãn quỳ ở đây đi."

Nói xong, cánh cửa liền đóng lại.

Sắc trời lúc này còn sớm, mặt đất vẫn còn giữ lại lạnh lẽo của đêm qua, vừa quỳ xuống, hàn khí bên dưới lập tức xông lên, nhưng đây không phải điều khó chịu nhất, hôm qua ta canh giữ ngoài phòng bọn họ suốt một đêm, thể lực lúc này đã tới cực hạn, chỉ quỳ một lát, ta đã khó chịu tới sắp ngất đi.

Cách vách tường lại là một màn ăn uống linh đình, tiếu ngữ hoan thanh âm ĩ, vừa bắt đầu ta còn nghe tiếng Hồng Vi, Lục Hà nịnh hót, nhưng càng về sau, cả người đều đông cứng lại, trước mắt chỉ toàn màu đen, cái gì cũng không nhớ.

Không biết trải qua bao lâu, trước mặt đột nhiên có nước lạnh tạt vào mặt mình.

"Ngươi thật to gan, bổn phu nhân phạt ngươi quỳ ở đây, ngươi lại dám ngủ?"

Ta lập tức bừng tỉnh, lúc này mới phát hiện chính mình vừa hôn mê, trong phòng sớm đã không còn ai, mà phía trước chỉ có Diêu Ánh Tuyết cầm một cái ly trong tay, lạnh lùng nhìn ta.

"Thỉnh phu nhân thứ tội." Ta cắn răng đỡ lấy khung cửa, từ từ ngồi dậy.

Nàng ta nhẫn nại nhìn hành động khổ cực của ta, cười lạnh: "Nhạc Thanh Anh, ngươi có phải cảm thấy không phục, hay là, ngươi cảm thấy vị trí này hẳn phải là của ngươi, đúng không?"

Sắc mặt ta lập tức trắng bệch: "Không, ta... Nô tỳ không có suy nghĩ như vậy."

"Không có?" Nàng ta cười lạnh, cúi người chằm chằm nhìn vào mắt ta, "Ngươi cho rằng ta là kẻ mù sao? Nhạc Thanh Anh, đừng tưởng ta không biết ngươi có chủ ý gì. Hôm đó ngươi nói với ta, tranh sủng là tự hạ thấp thân phận, ngươi còn không phải hy vọng điện hạ vĩnh viễn lạnh nhạt ta sao? Bây giờ thì thế nào, tại Thượng Dương cung này, ai là phu nhân, ai mới là người được điện hạ sủng ái nhất hả?"

"..."

"Theo ngươi nói, ta tặng bạc cho Lưu công công là tự hạ thấp thân phận, vậy tại sao điện hạ lại triệu ta thị tẩm ở tẩm cung của ngài ấy? Những người này sao lại tới đây nịnh hót ta?"

"..."

Ta trầm mặc không lên tiếng, nàng ta lại hừ lạnh: "Chỉ là ta quả thật đã coi thường ngươi, nhìn qua chắc ngươi đã biết Liễu Ngưng Yên không thể xoay mình, cho nên tự dâng hiến mình, đúng không?"

Cái gì? Ta sửng sốt ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Diêu Ánh Tuyết duỗi tay bắt lấy cằm của ta, lạnh lùng nhìn: "Chỉ là ngươi cũng nên tự biết sức lực của mình đang nằm ở đâu đi, với dáng vẻ này, ngươi cũng xứng nhào vào lòng điện hạ sao? Ngươi thật cho rằng a miêu a cẩu gì đó đều có thể leo lên giường điện hạ hả?"
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 30: Cung tỳ tâm cơ


"Nô tỳ không cố ý dựa vào người điện hạ, nô tỳ chỉ là... Không cẩn thận té ngã."

"Không cẩn thận té ngã? Sao ngươi không té ngã chỗ khác mà lại cố tình té vào lòng điện hạ?" Bà ta nhìn ta, cười lạnh, "Có lẽ là ngươi thấy tối qua điện hạ triệu bổn phu nhân tới tẩm cung sủng hạnh, sủng ái càng lúc càng nhiều, nên ngươi cho rằng điện hạ cũng sẽ nhìn ngươi với con mắt khác sao?"

Sắc mặt ta trắng bệch: "Không có, nô tỳ không có nghĩ như vậy."

"Vậy sao?"

Nhìn nàng ta còn muốn nổi giận, ta hạ mi mắt xuống, nhẹ giọng: "Phu nhân, nô tỳ tự biết thân phận của mình, đi theo phu nhân cũng là bổn phận của nô tỳ, nô tỳ chưa bao giờ dám vọng tưởng được điện hạ sủng ái. Thỉnh phu nhân nhất định phải tin nô tỳ."

Nghe ta kính cẩn như thế, Diêu Ánh Tuyết cũng thoáng hả giận. Nàng ta trừng mắt nhìn ta một lát rồi mới buông tay.

"Được, Nhạc Thanh Anh, ngươi tốt nhất nói được thì phải làm được, nếu không... Đừng trách bổn phu nhân hạ thủ không lưu tình."

"Vâng."

Ta cúi người lạy một cái, chậm rãi đỡ khung cửa đứng lên. Lúc này, hai chân giống như đã không còn của ta, hơn nữa cả người còn nhiễm nước lạnh, ta vô cùng chật vật. Diêu Ánh Tuyết chán ghét vung tay áo: "Cút!"

Từ nơi ở của nàng ta tới phòng hạ nhân, đường đi không xa nhưng một đoạn này đối với ta thật sự khó khăn, nhiều lần lảo đảo sắp ngã xuống đất, ta chỉ có thể dựa vào mặt tường khô ráp, nghiêng ngả trở về.

Khi tới hành lang, ở cuối tường hồng, ta đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh hoa lệ đang đi về hướng này. Thời điểm nàng tới trước mặt, ta cố gắng hành lễ: "Kim Kiều tiểu thư."

Nàng giống như không nhìn thấy ta, nhanh chóng đi về phía trước.

Nhưng vừa đi được hai bước, phía sau truyền tới một thanh âm trầm tĩnh: "Thật nhìn không ra, người còn rất có tâm cơ."

Ta sửng sốt, quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng chậm rãi quay lại, khuôn mặt đoan trang nhàn nhạt có chút ý cười, biểu tình giống hệt thời tiết cuối thu, lạnh lẽo mà an tĩnh.

Ta cười cười: "Kim Kiều tiểu thư đang nói chuyện với nô tỳ sao?"

"Chẳng lẽ trong Thượng Dương cung này còn người thứ hai có thể đem người đường đường là Ánh Tuyết phu nhân đùa bỡn trong tay hả?"

"Đùa bỡn?" Ta nhịn không được mà bật cười: "Kim Kiều tiểu thư đang nói đùa với Thanh Anh sao? Thanh Anh chỉ là một nô tỳ, sao có thể đùa bỡn hoàng tử phu nhân chứ?"

Nàng cười cười, từng bước đi về phía ta, nói: "Tam điện hạ chọn người phu nhân này quả thật tìm kiếm rất lâu, Hồng Vi Lục Trà bọn họ suốt ngày tranh sủng, làm trò hề, không ra thể thống gì cả. Mà ta thì xuất thân con nhà thương gia, lại là thứ xuất nên không có được phúc phận này. Tuy ta không biết vì sao Tam điện hạ lại nhanh chóng sắc phong Diêu Ánh Tuyết làm phu nhân, nhưng vắng vẻ mấy ngày chính là muốn xem tâm tính của nàng, có đủ tư cách trở thành nữ nhân của hoàng tử không."

Ta nghe nàng nói, trong lòng liền trầm xuống.

"Nếu không phải ngươi," Nàng đi tới trước mặt, chăm chú nhìn đôi mắt của ta, "Tự mình giữ lại túi bạc Ánh Tuyết phu nhân đưa cho Lưu công công, chỉ sợ điện hạ sớm đã nhìn ra nàng chẳng khác gì đám người Hồng Vi Lục Hà, đến lúc đó nàng còn có cơ hộ tới tẩm điện bồi tẩm sao?"

Ta cả kinh, mở to hai mắt nhìn nàng.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 31: Giữ lại một mối họa


Không ngờ chuyện ta giữ lại túi bạc, nàng cũng biết!

Chỉ là chuyện này cũng không phải hoàn toàn kỳ quái, nàng ở trong Thượng Dương cung đã nhiều năm, nếu có thể trở thành người đứng đầu trong chúng cơ thiếp, chắc hẳn sẽ có thế lực của mình, tai mắt khẳng định cũng không ít. Trong Thượng Dương cung xảy ra chuyện gì sợ rằng không thể thoát khỏi đôi mắt của nàng, từ chuyện Triệu ma ma nhận bạc, từ chuyện Lưu công công không nhận được gì, nàng sớm đã biết hết!

Ta nhìn nàng, lập tức cười làm lành: "Nô tỳ nhất thời tham lam nên mới giấu túi bạc lại, thỉnh Kim Kiều tiểu thư đừng nói ra ngoài."

"Vậy sao?" Nàng khẽ nhíu mày, nhìn ta.

"Chỉ là, những lời Kim Kiều tiểu thư vừa nói, nô tỳ một chữ cũng nghe không hiểu." Ta mỉm cười, "Huống hồ, nếu đúng như lời tiểu thư nói, nô tỳ có tâm cơ như vậy, sao còn để phu nhân trừng phạt tới thảm hại như thế?"

Kim Kiều liếc mắt nhìn ta, lạnh nhạt cười: "Tuy ta không biết ngươi vì sao phải làm như vậy, cũng không biết ngươi vì sao thà để Diêu Ánh Tuyết hành hạ, chẳng qua ta muốn nói với ngươi..."

Giọng nói của nàng đột nhiên trầm trọng: "Nước trong Thượng Dương cung này không phải vì một cung tì nhỏ nhoi như ngươi mà bị trộn lẫn. Cẩn thận có một ngày, dòng nước đó sẽ nuốt chửng ngươi."

Lòng ta đột nhiên trầm xuống. Thượng Dương cung, nơi nơi đều tỏa ra khói mù nặng nề, có nằm mơ ta cũng muốn rời khỏi chỗ này, chẳng lẽ nó thật sự sẽ nuốt ta sao?

Không, ta không thể để cái nơi này hủy hoại mình, ta phải rời đi, nhất định phải rời khỏi hoàng cung!

Vì thế ta mỉm cười, nói: "Lời của Kim Kiều tiểu thư, nô tỳ vẫn không hiểu. Nếu tiểu thư không còn chuyện gì khác, nô tỳ xin phép cáo lui."

Ta xoay người rời khỏi, lúc này Kim Kiều ở sau lưng ta lại lên tiếng: "Nếu ngươi nghe không hiểu, ta cũng không muốn nói nhiều, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

Ta quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng khẽ cười: "Nếu ta là ngươi, ta nhất định sẽ nhanh chóng xử lý túi bạc kia, giữ lại chỉ là một mối họa."

Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.

Ta đứng lặng một chỗ, nàng bóng dáng nàng dần dần rời khỏi tầm mắt, cả người đột nhiên ớn lạnh. Ta cảm thấy như bị người nhìn thấu, một chút cũng không che lấp được sợ hãi trong lòng.

Nàng nói không sai, ta thật sự đang giúp Diêu Ánh Tuyết, hơn nữa không chỉ bởi vì muốn đền bù những chuyện trước kia.

Quan trọng hơn là, những năm gần đây Diêu Ánh Tuyết luôn gây khó dễ ta, hiển nhiên là vì chuyện Ngưng Yên năm đó mà giận chó đánh mèo, cho nên nàng ta lên làm phu nhân liền điều ta tới cạnh, là vì rửa mối nhục ngày xưa. Nếu lúc này nàng ta còn không được Bùi Nguyên Hạo sủng ái, chỉ sợ lại cho rằng ta lúc trước tạo nghiệt, càng không dễ buông tha cho ta.

Chỉ khi nàng ta được sủng ái, gút mắt giữa ta và nàng mới có thể coi như cởi bỏ, chỉ khi bình yên mà sống, ta mới có thể an toàn rời khỏi hoàng cung!

Cho nên, mấy ngày sắp tới ở cạnh nàng ta, ta càng phải thêm cẩn thận.

Nhưng mặc kệ thế nào, ta càng phải kiên trì, ta nhất định phải rời khỏi hoàng cung.

Nghĩ như vậy, ta liền bất chấp đầu gối đang đau nhức, vội vàng xoay người tới phòng hạ nhân. Kim Kiều nói đúng, túi bạc kia ta phải lập tức xử lý, nếu không...
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 32: Hắn nắm lấy cổ tay của ta


Đáng tiếc mấy ngày tiếp theo, Lưu công công bận rộn công vụ, muốn tìm thời gian đơn độc gặp hắn cũng không có. Lòng ta gấp như lửa đốt, chỉ sợ túi bạc kia thật sự là một mối họa.

Rốt cuộc tới ngày thứ ba cũng có cơ hội, ta thấy hắn một mình đi lại trên hành lang, liền vội cầm túi bạc đuổi theo.

"Lưu công công, xin dừng bước."

Hắn dừng bước, quay đầu nhìn ta, cung mày nhíu lại: "A, thì ra là Thanh Anh cô nương."

Ta cười cười, tiến lên trước: "Công công, Thanh Anh quấy rầy người rồi."

"Ai da, sao lại nói vậy?" Hắn không nóng không lạnh đáp, "Bây giờ Ánh Tuyết phu nhân chính là tâm phúc trước mặt điện hạ. Nói gì là quấy rầy chứ, Thanh Anh cô nương nếu có chuyện nhờ ta, chỉ cần lên tiếng là được."

Cách hắn nói chuyện có chút kỳ lạ, ta biết bởi vì lần trước đắc tội với hắn, hơn nữa về sau Diêu Ánh Tuyết được sủng ái, cho nên hắn không tiện đắc tội với ta, nhưng sắc mặt nhìn ta không hề tốt đẹp.

Ta khẽ cười: "Công công khách khí rồi."

"Nếu có chuyện thì ngươi nói đi, nếu không có gì, ta còn phải đi làm việc."

Nói xong, hắn vung phất trần, xoay người muốn đi. Ta vội ngăn cản: "Công công, xin chờ một chút."

Sắc mặt hắn càng thêm không vui: "Làm gì vậy?"

Ta cẩn thận lấy túi bạc sau lưng ra, đưa tới trước mặt hắn. Đôi mắt Lưu công công lập tức phát sáng, cười nói: "Thanh Anh cô nương, đây là..."

"Lưu công công xin nhận cho." Ta thấp giọng, "Đây là..."

Bốn chữ "Phu nhân ban thưởng" chưa kịp nói ra, phía sau đột nhiên truyền tới tiếng bước chân. Sắc mặt Lưu công công lập tức thay đổi, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Nô tài bái kiến hoàng tử điện hạ."

Hoàng tử?

Ta chấn động, vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bùi Nguyên Hạo đang đứng sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta.

Ta vội quỳ xuống: "Nô tỳ bái kiến điện hạ."

Đôi giày đen nhanh đi tới trước mặt, qua một hồi lâu, thanh âm của hắn từ đỉnh đầu truyền tới: "Lưu Toàn, đi nói với Ánh Tuyết phu nhân, đêm nay bổn cung muốn cùng nàng dùng bữa ở Lạc Mai trai, kêu nàng chuẩn bị cho tốt."

"Vâng, nô tài đi làm ngay."

Nói xong, Lưu công công liền đứng dậy, vội vội vàng vàng chạy đi, mà ta còn quỳ dưới chân của hắn. Ta cảm nhận được ánh mắt của hắn như thanh đao sắc bén, chậm rãi xem xét người ta.

Qua một hồi lâu, hắn mới lên tiếng: "Đứng dậy đi."

"Tạ... Tạ điện hạ."

Ta run rẩy đứng lên, vừa nhấc đầu đã nhìn thấy con ngươi thâm thúy của hắn đang nhìn chằm chằm ta. Hắn như muốn nhìn thấu con người ta, nhìn thấu ta đang nghĩ gì. Ánh mắt sắc bén đó làm ta hốt hoảng, theo bản năng lui về một bước: "Nô tỳ... Nô tỳ cáo lui..."

Vừa định xoay người, hắn đột nhiên duỗi tay, bắt lấy cổ tay của ta.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 33: Bổn cung không có hứng thú với ngươi


Ta ngẩng đầu, chỉ thấy hắn nhìn thoáng qua túi bạc trong tay ta, lạnh lùng hỏi: "Ai?"

"..." Ta cắn môi, cúi đầu.

"Là phu nhân?"

Ta cả kinh, vội vã lắc đầu phủ nhận: "Không, không phải phu nhân, túi bạc này là..."

"Của ai?"

"Là... Là nô tỳ." Thời điểm nói xong, mặt ta đỏ bừng, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, mà bàn tay hắn nắm lấy tay ta cũng chậm rãi buông lỏng.

"Vậy sao?"

Hắn nhướng mày, ánh mắt lúc này nhìn ta không chỉ có khí thế bá đạo của bình thường, còn thêm ít nhiều một tia khinh miệt. Bị ánh mắt như vậy nhìn mình, ta cũng cảm thấy tôn nghiêm của mình đã trở thành bùn đất dưới chân của hắn, thẹn thùng chua xót nảy lên trong lòng, ta vùi đầu càng thấp.

Một bàn tay duỗi tới, nàng cằm ta lên.

"Kỳ thật, ngươi trông cũng không tồi."

Thanh âm nửa vời mang theo một tia hài hước, trái tim ta khẽ run, theo bản năng ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi môi đơn bạc của Bùi Nguyên Hạo khẽ động, hiện lên một ý cười lạnh. Hắn cúi đầu, ta lập tức khẩn trương tới cả người cứng lại, cảm nhận hô hấp nóng bỏng của hắn diễn tấu trên cổ.

Hắn hít vào một hơi thật sâu: "Hương vị, cũng thật dễ ngửi."

Sau đó, hắn chậm rãi ngẩng mặt, lại chậm rãi cúi đầu, gần sát môi ta.

Khoảng cách gần trong gang tấc, lông mi đen nhánh của hắn cơ hồ đã chạm tới mí mắt của ta, mang theo từng trận tê dại, mà hô hấp của hắn đã ở ngay bên cạnh môi ta, một bầu không khí ái muội và nóng bỏng đột nhiên khơi lên.

Đừng, đừng!

Lòng ta cuống cuồng la hét, cho dù ta có cự tuyệt cũng không thể trốn khỏi, ngón tay của hắn đột nhiên dùng lực, đẩy ta té ngã xuống đất.

MÀ lúc này, môi hắn gần như đã không còn khoảng cách với môi ta, cặp mắt như chim ưng kia đột nhiên hung dữ nhìn ta.

"Nhưng, bổn cung đối với ngươi, một chút hứng thú cũng không có."

Lời này như chậu nước lạnh tạt thẳng vào mặt, làm ta lập tức bừng tỉnh.

Hắn chậm rãi đứng dậy, độ ấm trong mắt còn lạnh hơn băng. Hắn nhìn ta, lạnh lùng nói: "Bởi vì, bổn cung ghét nhất loại nữ nhân như ngươi."

Nói xong, hắn lạnh lùng xoay người rời đi.

Ta đứng tại chỗ, nhìn hắn chậm rãi biến mất ở cuối hành lang. Qua hồi lâu, ta mới ngồi xổm xuống, nhặt bạc rơi rụng dưới đất, mỗi lần nhặt một thỏi bạc, một giọt nước mắt liền rơi xuống, đôi mắt ta dần dần trở nên mơ hồ, cái gì cũng nhìn không rõ.

Đối với ta, một chút hứng thú cũng không có.

Như vậy, không phải là điều tốt nhất sao?

Nhưng, vì cái gì ta lại muốn khóc, vì cái gì mà trong lòng càng thêm chua xót, giống như bị màn đêm đen tối đè xuống, muốn trốn cũng thoát không được.

Chẳng lẽ bởi vì người đó lưu lại dấu vết trên người, cho nên, trái tim ta cũng đi theo sao?

Chờ thể xác và tinh thần mệt mỏi của ta trở về căn nhà nhỏ, sắc trời đã không còn sớm. Vừa vào cửa, một tiểu cung nữ từ phía sau chạy tới: "Thanh Anh tỷ tỷ, Tam điện hạ đã tới Lạc Mai trai, phu nhân kêu tỷ lập tức qua đó hầu hạ."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 34: Cút ngay!


Cái này là gọi nhà dột còn gặp mưa suốt một đêm.

Ta cố gắng lê chân tới Lạc Mai trai, vừa bước lên bậc thang, cửa lớn đã rộng lớn, đưa mắt nhìn tới liền thấy Bùi Nguyên Hạo đang ngồi chính giữa. Mà hắn tựa hồ cũng cảm nhận ra được gì, nhấc đầu, ánh mắt nhìn thẳng phía ta.

Ánh mắt sắc bén đó khiến ta ớn lạnh.

"Thanh Anh, sao ngươi dám như thế?" Diêu Ánh Tuyết tức giận trách mắng, "Điện hạ tới lâu như vậy, bây giờ ngươi mới tới hầu hạ. Ngươi là muốn điện hạ chờ ngươi sao?"

"Nô tỳ biết tội."

Ta hành lễ với nàng ta, rồi hướng Bùi Nguyên Hạo nói: "Nô tỳ bái kiến Tam điện hạ."

Hắn không nhìn ta, chỉ lạnh lùng ngồi đó. Diêu Ánh Tuyết thấy tình cảnh như vậy, không dám nổi giận, chỉ đành phất tay áo nói: "Còn không mang thức ăn lên!"

"Vâng!"

Lúc nói chuyện, ma ma quản sự đã mang hộp đồ ăn lên, ta vội vàng mở ra, bên trong đều là thức ăn được bài trí tinh xảo. Cái nắp vừa được lấy ra thì mùi hương mê người đã bay tới, ta cẩn thận đem từng món đặt lên bàn.

Trong hộp còn một chén canh gà, nước canh thanh đạm một màu xanh biếc. Ta vừa bưng tới, ma ma kia liền thấp giọng nói: "Đây là canh điện hạ thích nhất."

Ngụ ý là đặt trước mặt Bùi Nguyên Hạo.

Ta nhẹ nhàng gật đầu, bưng chén canh lên, quay đầu chỉ thấy Bùi Nguyên Hạo vẫn ngồi đó, không nói lời nào. Ta biết hắn chán ghét ta, cho dù liếc mắt cũng không muốn nhìn, nhưng hiện tại ta còn đi tới bên cạnh hắn, chỉ sợ khiến hắn càng thêm chán ghét ta.

Ta cắn răng, chậm rãi đi qua.

Vừa định đặt chén canh lên bàn, ta theo bản năng cúi thấp đầu, mà hắn đột nhiên nhìn về phía ta, ánh mắt lạnh như băng. Trái tim của ta giống như bị thứ gì đó đâm vào, cánh tay run lên, nước canh nóng bỏng lập tức rơi vãi dính lên mu bàn tay ta.

Đau quá! Ta vội buông chén canh rồi che tay lại, Diêu Ánh Tuyết tức giận quát: "Nhạc Thanh Anh, ngươi thật lớn mật!"

"Điện hạ, phu nhân, xin thứ tội."

"Ngươi thật là càng ngày càng không hiểu quy củ, điện hạ đang ở đây, ngươi dám..."

Cơn giận của Diêu Ánh Tuyết còn chưa tan, đang muốn giơ tay mắng chửi ta thì Bùi Nguyên Hạo đã lạnh lùng lên tiếng: "Cút ngay!"

Ta ôm lấy bàn tay, nhìn biểu tình lạnh lùng của hắn như chuyện bên này phát sinh không hề liên quan tới mình, nhưng Diêu Ánh Tuyết nhìn bộ dáng lạnh băng của hắn, trong mắt hiện lên vui mừng, lập tức quát: "Còn chưa cút ra ngoài!"

"Nô tỳ cáo lui."

Bàn tay bị phỏng lúc này như có lửa thiêu đốt, bọt nước nổi lên. Ta dựa vào cột đá trong hoa viên, cúi đầu nhìn vết phỏng, nước mắt lại lần nữa trào ra, từng giọt từng giọt nhỏ xuống tay.

Nước mắt ấm áp cùng vết thương nóng bỏng...

Nhưng có lẽ, nơi thật sự đau đớn, không phải chỗ đó.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 35: Mỹ thiếu niên xa lạ ở Thượng Dương cung


Qua một hồi lâu, cảm xúc mới dần bình phục. Ta lau khô nước mắt, đang muốn đứng dậy thì nghe một thanh âm trong trẻo từ phía trước vang lên: "A? Tay ngươi bị phỏng sao?"

Vừa nhấc đầu đã nhìn thấy có người đứng trước mặt, nhìn vào tay ta.

Đây là một nam tử trẻ tuổi, thoạt nhìn nhỏ tuổi hơn ta, đại khái là mười mấy tuổi. Gương mặt tuấn lãng còn mang theo nét trẻ con, đôi mắt tròn tròn như hổ nhưng ánh mắt lại sạch sẽ đơn thuần.

Thượng Dương cung không thể so với nội viện của hoàng cung, tuy cho phép nam tử bên ngoài ra vào, nhưng... Cũng không cho phép một người không chút cố kỵ nói chuyện với cung nữ như vậy.

Ta nhất thời không kịp phản ứng, hắn đã tới trước mặt ta, duỗi tay bắt lấy cổ tay của ta: "Ngươi bị thương không nhẹ đâu, để ta xem."

Ta vội rụt tay về: "Ngươi là ai?"

"Hả?" Hắn nhìn ta, chớp chớp đôi mắt: "Ngươi không biết ta?"

"..." Ta đánh giá hắn trên dưới một phen, trẻ tuổi như vậy, lại không hiểu biết quy củ, chẳng lẽ là người mới tới. Nhìn hắn một thân y phục đơn giản, hay là..."

"Ngươi là... Tùy hỗ của điện hạ?"

Hắn nhìn ta hồi lâu, cười cười: "Đúng vậy. Còn ngươi, ngươi là ai? Sao trước giờ chưa từng thấy ngươi vậy?"

Quả nhiên là tùy hỗ mới tới Thượng Dương cung, ta cũng mới đến không lâu, khó trách chưa từng gặp mặt. Ta khẽ gật đầu một cái, tỏ vẻ chào hỏi, mới nói: "Ta là tỳ nữ hầu hạ Ánh Tuyết phu nhân."

Nói xong, ta xoay người tỏ ý phải đi, hắn chạy lên trước ngăn cản: "A, ngươi đừng đi! Để ta xem vết thương của ngươi đã."

Ta kinh ngạc với hành động l* m*ng của hắn, nhưng người này thoạt nhìn không xấu, lại còn vô cùng nhiệt tình.

Ta quay đầu nhìn xung quanh, may mà nơi đây không có ai, liền thấp giọng: "Ngươi là người mới tới, đừng có không biết quy củ như vậy. Trong cung không cho phép nam tử tùy tiện nói chuyện với cung nữ, nếu để quản sự thấy, cẩn thận coi chừng bị phạt. Sau này đừng như vậy nữa."

Hắn sửng sốt, cặp mắt kia lộ rõ ý cười, ngoan ngoãn gật đầu: "Được, ta nghe ngươi."

Ta cũng nhẹ nhàng gật đầu, đang muốn rời đi lại nghe hắn nói: "Chỉ là vết thương của ngươi, để ta xem."

Nói xong, hắn liền bắt lấy cổ tay của ta.

Người này? Lòng ta lập tức nổi giận, trong cung tùy tiện nói chuyện đã không được, hắn còn tự nhiên nắm lấy tay ta như vậy. Ta giãy giụa muốn rút tay về, nhưng hắn lại cầm chặt không bỏ, cúi đầu nhìn vết thương sưng đỏ của ta, nói: "Ngươi đừng nhúc nhích, vết thương này nhất định phải dùng thuốc, nếu không sẽ để lại sẹo."

Cái gì?

Ta sửng sốt, thấy hắn rút ra cây trâm bạc đâm thủng bọt nước trên tay, sau đó lấy hộp thuốc mỡ từ lòng ngực ra, cẩn thận đổ lên trên. Toàn bộ quá trình đều diễn ra một mạch, vô cùng thuần thục.

Nơi đó truyền tới từng trận mát lạnh, nhưng so với nóng rát thì khá hơn nhiều.

Ta kinh ngạc nhìn hắn, lại thấy hắn lấy ra một chiếc khăn tay, một mặt giúp ta băng bó, một mặt lo lắng nói: "Tay nữ tử các ngươi trắng đẹp như vậy, nếu để lại sẹo thì rất đáng tiếc."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 36: Đôi mắt sạch sẽ nhất


Hắn ngẩng đầu, thấy ta ngây ngốc nhìn thì cười nâng tay lên, cho ta xem mu bàn tay hắn, nói: "Yên tâm, thứ cho người chính là thuốc tốt, ngươi xem tay ta đi, lúc trước từng bị thuốc nổ gây ra thương tích, bây giờ chẳng phải không có sẹo để lại sao?"

Hắn tuy là một hài tử ngây thơ l* m*ng, nhưng cách làm việc lại trầm ổn lão luyện.

Chỉ là, nếu có thể trở thành tùy hỗ của Tam điện hạ, đương nhiên đã trải qua chọn lựa nghiêm khắc, mười tám loại võ nghệ tinh thông. Nghe hắn nói tay từng bị thuốc nổ làm bị thương, ta chỉ nghĩ trước kia hắn chắc chắn đã tôi luyện không ít, nếu không sao có thể bước vào Thượng Dương cung chứ?

Ta cúi đầu nhìn chiếc khăn màu trắng băng bó trên tay, nhẹ nhàng nói: "Đa tạ."

"Ha ha, đừng khách khí." Hắn gãi đầu, cười đến thẹn thùng, "Đúng rồi, ta còn chưa biết tên ngươi."

"..." Ta do dự một lát, mới nói: "Nhạc Thanh Anh."

"Nhạc - Thanh - Anh, tên của ngươi thật dễ nghe."

Ta ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn hắn, thiếu niên xa lạ này tuy ta không biết tên họ của hắn, nhưng... Hắn có đôi mắt sạch sẽ nhất thiên hạ, cái loại sạch sẽ này giống như nhìn hoa hoa nở, luôn luôn mang tới cảm giác ấm áp.

Không biết vì sao, đứng trước đôi mắt như vậy, tự ta lại cảm thấy xấu hổ.

Vì thế, ta thấp giọng nói một câu "Đa tạ, cáo từ" rồi vội vàng tránh đi, cũng không biết hắn ở phía sau đã đi hay chưa.

Từ khi bước vào Thượng Dương cung, ta chưa từng tới lãnh cung thăm Ngưng Yên, gần đây bởi vì không có thời gian, hơn nữa Diêu Ánh Tuyế vẫn luôn cánh cánh việc lúc trước trong lòng, ta sợ chọc giận nàng ta, nên không dám đi.

Sau ngày Bùi Nguyên Hạo lạnh mặt la mắng ta, tâm tình nàng ta dường như tốt hơn rất nhiều, quản chế ta cũng buông lỏng, thế nên hôm nay, ta tranh thủ thời gian làm ít điểm tâm, định lặng lẽ mang tới lãnh cung cho Ngưng Yên.

Vừa qua hòn núi giả, phía sau núi đá đột nhiên nhảy ra một người: "Chúng ta lại gặp nhau rồi!"

Ta bị dọa sợ một phen, lúc ngẩng đâu thì thấy một người trẻ tuổi: "Là ngươi."

Hắn cười khanh khách, ánh mắt rơi xuống tay ta, cao hứng nói: "Ha, quả nhiên là không để lại chút sẹo. Thế nào, ta không lừa ngươi đúng không?"

Ta cảm kích nói: "Cảm ơn thuốc của ngươi."

"Đừng khách khí."

Đang nói chuyện ta đột nhiên nhớ tới khăn tay đã rửa sạch sẽ, vội vàng duỗi tay từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay chỉnh tề, định đưa cho hắn thì hắn đã nhìn về phía điểm tâm trong tay của ta, đôi mắt lập tức phát sáng.

Ta nhìn bộ dáng của hắn, nhịn không được cười lên: "Đói bụng sao?"

"Hì hì..." Hắn ngượng ngùng, gãi đầu cười.

"Vậy ngươi ăn đi."

Hắn vừa nghe xong liền cao hứng nhận lấy, cầm một khối bánh nhét vào miệng, hình như rất vừa khẩu vị, vừa ăn còn lẩm bẩm nói: "Rất ngon. Hôm nay ta tới doanh địa... Còn chưa kịp ăn cơm... Chết đói ta rồi... Ngon thật."

Thật là trẻ con, ăn chút điểm tâm còn để dính đường phấn trên miệng, nhìn vào thật buồn cười.

Ta nhịn cười, cầm khăn trong tay giúp hắn phủi phủi: "Đừng vội, đều cho ngươi, từ từ mà ăn."

Hắn ngẩng đầu, tươi cười nhìn ta, nửa khối điểm tâm cũng quên đưa vào miệng, ngốc nghếch nói: "Ngươi..."
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 37: Tai họa tới nhanh như vậy


"Sao vậy?" Ta nghi hoặc nhìn hắn.

"Không, không có gì." Hắn không nói gì, khuôn mặt đỏ ửng, ấp a ấp úng ăn hết khối điểm tâm còn lại.

Nhìn nam tử ngây thơ này, tựa hồ cái gì cũng không hiểu, ta mỉm cười rồi dùng khăn lau khô khóe môi giúp hắn, nói: "Ngươi nhìn ngươi đi, ăn mà vẫn để dính ngoài miệng, ngươi muốn giữ làm đồ ăn khuya hay sao?"

Với hắn, ta ngược lại không hề có loại cảm giác rụt rè giữa nam nữ, có lẽ có một đệ đệ như vậy, cũng tốt.

Hắn ngượng ngùng cười, nói: "Thật sự ăn rất ngon, là chính ngươi làm sao?"

"Đúng vậy."

"Làm thế nào vậy? Hương vị thật đặc biệt."

Ta cười nói: "Nhân bánh dùng hoa quế và cánh hoa hồng ngâm với đường ba ngày, sau đó dùng lửa vừa đủ xào lên. Lớp ngoài điểm tâm dùng gạo nếp nấu chín bảy phần, bỏ thêm mỡ heo vào nhân bánh, sau đó chưng thêm một lúc rồi thêm một ít rượu trái cây, cuối cùng là rắc thêm đường phấn, thế là xong."

Hắn trợn mắt há hốc mồm, nói: "Phức tạp như thế, thảo nào ngon tới như vậy, ta ở... Ở bên cạnh điện hạ cũng chưa từng ăn được thứ điểm tâm ngon thế này."

"Ta đã nói cách làm cho ngươi rồi, nếu thích, ngươi có thể kêu mẫu thân làm cho ngươi ăn."

"Mẫu thân ta? Bà ấy chưa bao giờ làm đồ ăn cho ta, hơn nữa..." Hắn nhún vai, tiếc nuối nói: "Mẫu thân ta không thích hoa quế, mỗi lần ngửi thấy sẽ đùng đùng nổi giận, sao có thể dùng nó làm điểm tâm cho ta ăn chứ?"

Nhìn bộ dáng tội nghiệp của hắn, ta không đành lòng, liền nói: "Vậy... Ta làm cho ngươi ăn. Sau này nếu muốn ăn, ngươi cứ tới tìm ta."

"Thật sao?" Hắn mở to hai mắt, vui vẻ nhìn ta.

"Ừ."

"Cảm ơn ngươi, ngươi thật tốt."

Hắn cười tít mắt, nhìn bộ dáng vui vẻ của hắn như vậy, ta cũng vui theo. Nhìn hắn cười, lúc này ta mới nhớ còn chưa biết gọi hắn thế nào, liền nói: "Đúng rồi, ta còn chưa biết tên ngươi."

"Ta?" Hắn chớp mắt, nói: "Ngươi gọi ta Tiểu Vũ là được rồi."

"Tiểu Vũ..." Nhìn hắn khờ đầu khờ não, thân thể lại cường tráng, võ nghệ nhất định không kém, ta cười nói, "Cứ quyết định như thế, sau này ngươi muốn ăn có thể tìm ta bất cứ lúc nào, chỉ là... Đừng có không biết quy củ như vậy, để quản sự thấy, sẽ trách phạt ngươi."

"Được, ta biết rồi!"

Điểm tâm hôm nay ta làm đều vào bụng của Tiểu Vũ, không còn cách nào khác, hôm sau ta đành tranh thủ thời gian làm một đĩa điểm tâm, định đưa tới lãnh cung, ai ngờ Ngưng Yên lại kiên quyết như vậy, căn bản không muốn gặp ta. Ta đặt điểm tâm trên cửa sổ, nàng liền một tay hất hết xuống đấp.

Ta biết, mọi hy vọng của nàng đều ký thác trên người của ta, nàng hy vọng ta có thể giúp nàng lần nữa đoạt lấy sủng ái của Tam điện hạ, nhưng thời gian ở Thượng Dương cung lâu như vậy, ta càng biết, ở cạnh nam nhân đó cũng không phải một chuyện hạnh phúc, hoặc đúng hơn là, chưa chắc đã an toàn.

Mấy câu Kim Kiều nói với ta vẫn còn văng vẳng bên tai, ta tin, nàng sẽ không gạt ta, Thượng Dương cung thật sự là một cái đầm ăn thịt người.

Chỉ là ta thật không ngờ, tai họa sẽ tới nhanh như vậy.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 38: Ta và Thái tử phi điện hạ


Từ sau khi bị Bùi Nguyên Hạo thẳng mặt trách cứ, ta liền bắt đầu cố ý tránh mặt hắn, mỗi lần hắn tới Lạc Mai trai, ta đều sẽ cáo lui trước rồi để những tỷ muội khác tới hầu hạ. Diêu Ánh Tuyết ngoài mặt mắng ta mấy câu, nhưng ngược lại cũng không gây khó xử ta nhiều lắm, mà Bùi Nguyên Hạo, ta nghĩ hắn không gặp ta, tâm tình sẽ dễ chịu hơn.

Mỗi lần nghĩ như vậy, trái tim ta lại có chút đau xót, nhưng đau xót đó không kéo dài quá lâu.

Mấy ngày nay, Tiểu Vũ lâu lâu chạy tới tìm ta một lần, hắn hình như rất thèm điểm tâm ta làm, mỗi lần ăn đều ăn hết không chừa miếng nào, thật làm người ta buồn cười.

"Ngươi đó." Khăn tay này mấy ngày nay không biết bị ta dùng bao nhiêu lần giúp hắn lau miệng, ta cười nói, "Chẳng lẽ Tam điện hạ bỏ đói ngươi sao? Ngươi nhìn người xem, ăn tới khuôn mặt sắp biến thành con mèo hoa rồi kìa."

"Hì hì..." Hắn ngượng ngùng cười, "Ta dự trữ trong bụng."

"Thật sự ngon tới vậy sao? Ngươi đi theo điện hạ, chắc cũng ăn qua không ít sơn hào hải vị nhỉ?"

"Sơn hào hải vị có tính là gì?" Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn ta, cặp mắt hồn nhiên kia lóe sáng: "Ta cảm thấy, điểm tâm ngươi làm mới là thức ăn ngon nhất thiên hạ."

"Thật sao?"

"Thật!"

Nhìn hắn nghiêm túc gật đầu, ta nhịn không được mà cười ra tiếng, trong lòng cảm thấy ngọt ngào. Tiểu Vũ thật sự giống một người đệ đệ, tính tình l* m*ng làm người ta lo lắng, nhưng thực chất là người tri kỷ. Ta cũng không biết vì sao lại hợp ý với hắn như vậy, mỉm cười, duỗi tay vén tóc lên trán giúp hắn.

Hắn nhìn ta, ánh mắt có chút ngây ngốc: "Thanh Anh, ngươi... Cười rộ lên thật đẹp."

Ta trừng mắt nhìn hắn: "Đừng nói hươu nói vượn."

"Ta nói thật." Hắn vội vàng giải thích, "Ai ai cũng nói Thái tử phi là mỹ nhân tuyệt sắc, Ánh Tuyết phu nhân cũng là một đại mỹ nhân, nhưng ta thấy... Người cười lên, so với bọn họ không hề thua kém. Ta nói thật đấy!"

Đứa nhỏ này, nói chuyện thật không biết suy nghĩ gì cả, khuyên thế nào cũng khuyên không được. Ta chỉ là một nô tỳ thấp kém, không thể so sánh với Diêu Ánh Tuyết thì lấy cái gì đánh đồng với Thái tử phi. Vì thế, ta oán trách trừng mắt với hắn.

"Được rồi, biết miệng người ngọt như kẹo, ngày mai ta sẽ làm điểm tâm ngon hơn cho ngươi ăn, bây giờ thì im lặng đi."

Hắn càng nôn nóng, cả khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng muốn nói gì đó thì nghe có người ở xa kêu lên, cẩn thận nghe lại, là tiếng của đám thị vệ: "Tề Vương điện hạ, Tề Vương điện hạ!"

"Tìm được rồi sao?"

"Vẫn chưa."

"Mau đi tìm đi, Hoàng Thượng đang triệu điện hạ thương nghị đó."

Ta sửng sốt: "Tề Vương điện hạ? Không phải là Ngũ hoàng tử sao? Sao bọn họ tìm người lại tìm tới Thượng Dương cung chứ?"

Sắc mặt Tiểu Vũ thay đổi, sau đó nói: "Có thể là... Là Tề Vương tới tìm Tam điện hạ." Nói xong, hắn nhét khối điểm tâm còn lại vào miệng, đứng lên nói, "Ta giúp bọn họ tìm người."

"A, từ từ."

Ta cũng đứng lên, dùng khăn lau sạch khóe miệng giúp hắn: "Đừng dùng gương mặt như mèo này ra ngoài."

Hắn khờ khạo cười cười, nghe tiếng những người đó tới gần, hắn liền vẫy tay với ta rồi xoay người chạy đi.

Nhìn bóng dáng hắn, ta nhịn không được mà khẽ cười, thu dọn khăn tay cùng dĩa điểm tâm trên núi giả, xoay người định đi. Nhưng vừa xoay người, ý cười trên mặt còn chưa thu lại đã thấy một người khoanh tay đứng đó, lạnh lùng nhìn ta.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 39: Tối nay, ngươi đi cùng ta


Trong lúc nhất thời, đầu óc ta trống rỗng, thẳng tới lúc hắn đứng trước mặt ta, ta mới đột nhiên tỉnh táo, vội vàng quỳ xuống: "Nô tỳ bái kiến Tam điện hạ."

Bùi Nguyên Hạo nhìn ta từ trên cao xuống, không nói lời nào.

Ta bị dọa tới cả người toát mồ hôi lạnh, không biết hắn đã đứng đó bao lâu, thấy ít hay nhiều, nghe được bao nhiêu.

Ta và Tiểu Vũ kết giao không hợp lễ nghi trong cung, huống hồ vừa rồi chúng ta nói chuyện còn quá mức thân mật, nếu Bùi Nguyên Hạo nhìn thấy, không biết sẽ nghĩ ta thế nào.

Thầm nghĩ, đáy lòng ta nhịn không được cười khổ một tiếng.

Hắn nghĩ ngươi thế nào, hắn còn sẽ nghĩ ngươi thế nào? Nhạc Thanh Anh, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu sao? Ở trong mắt hắn, ngươi chính là cung nữ ti tiện không biết liêm sỉ, chẳng lẽ ngươi còn hy vọng hắn nhìn ngươi bằng cặp mắt khác sao?

Ta suy sụp quỳ trước mặt hắn, chờ hắn xử lý.

Nhưng ngoài dự liệu, qua một hồi lâu, hắn một câu cũng chưa hề nói, không khí tĩnh lặng tới quỷ dị. Ta ẩn ẩn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhịn không được ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của hắn.

Đôi mắt đen nhánh kia lúc này cũng chằm chằm nhìn ta, nhưng hoàn toàn không giống, ta bị hắn nhìn tới bất an, nhẹ giọng: "Điện hạ..."

Hắn chỉ nhìn ta một lát, sau đó xoay người rời đi, không hề trách cứ/

Ta từ từ đứng dậy, nhìn bóng dáng cao lớn mạnh mẽ của hắn biến mất sau cuối hành lang. Khóe miệng cong lên một tia cười khổ... Thì ra, hắn chán ghét ta đến thế, chán ghét tới mức một câu thậm chí cũng không muốn nói...

Tâm tình ảm đạm trở về Lạc Mai trai, ta vừa hầu hạ Diêu Ánh Tuyết dùng bữa tối xong liền thấy một tùy hỗ tới cửa, cung kính hành lễ với nàng ta: "Bái kiến Ánh Tuyết phu nhân."

Diêu Ánh Tuyết nhìn gương đồng trước mặt lười nhác gỡ cây bạc thoa: "Chuyện gì?"

"Điện hạ triệu phu nhân tới tẩm điện, bồi tẩm."

Diêu Ánh Tuyết nghe xong liền kinh hỉ, vội kêu ta đem mấy lượng bạc thưởng cho tùy hỗ, sau đó lại ngồi trước bàn trang điểm. Tùy hỗ kia cảm tạ ban thưởng, còn nói thêm: "Mong phu nhân chuẩn bị nhanh chóng một chút, điện hạ nói rất gấp."

Diêu Ánh Tuyết vừa nghe, liền nói với ta: "Còn không qua giúp ta chải đầu?"

Ta vội vàng đi qua, giúp nàng ta chải đầu, nhưng lược gỗ trong tay lại run rẩy, nhiều lần thiếu chút nữa làm tóc rối loạn.

Bình thường trước khi Bùi Nguyên Hạo tới Lạc Mai trai sẽ có quản sự tới thông báo, mà ta cũng sẽ xin Diêu Ánh Tuyết được nghỉ, miễn cho gai mắt bọn họ. Nhưng tối nay, hắn lại thúc giục gấp như vậy, nàng cũng không kịp đi tìm tỷ muội thay thế.

Quả nhiên, chải đầu xong, Diêu Ánh Tuyết liếc ta, nhàn nhạt nói: "Tối nay, ngươi đi cùng ta."

"Vâng."

Ta im lặng cúi đầu, lặng lẽ đi theo nàng ta ra cửa Lạc Mai trai.

Lúc này mặt trời đã xuống núi, ấm áp xung quanh cũng đã rút lui, từng trận gió đêm lạnh lẽo thay nhau thổi tới.

Vừa nhấc đầu, ta đã nhìn thấy tẩm điện.

Nơi đó rõ ràng vẫn cao lớn nguy nga như vậy, nhưng giờ khắc này, ta lại cảm thấy không yên.

Bàn tay ta giấu dưới ống tay áo không ngừng run rẩy.
 
Back
Top Bottom