Cập nhật mới

Khác Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam

Một Đời Khuynh Thành: Lãnh Cung Bỏ Phi - Lãnh Thanh Sam
Chương 418: Cầu sự sống trong đường cùng - Chiêu hiểm


Nhị Nguyệt Hồng vẫn như trước, khách đông nhưng không quá náo nhiệt.

Lầu một vẫn là chỗ mở tiệc của những thương nhân có tiền ở thành Dương Châu, trong bữa tiệc người tới người đi, bầu không khí tràn ngập mùi rượu và đồ ăn, còn cả tiếng cười duyên và mùi son phấn của nữ tử.

Lầu hai yên tĩnh hơn rất nhiều.

Nơi này vốn dĩ chỉ có đại quan quý nhân mới có thể lên đây, có lẽ vì dạo này châu phủ xảy ra quá nhiều chuyện, quan to hiển quý càng ít tới, chỉ có một sương phòng có khách.

Ta cầm bầu rượu đi tới, xuyên qua rèm châu liền thấy một nam nhân cẩm y hoa phục đang ở bên trong uống rượu.

Người đó là Dương Kế.

Ngụy Ninh Viễn nói ta biết Dương Kế thường tới Nhị Nguyệt Hồng uống rượu, chỉ có thời điểm này ta mới có cơ hội gặp riêng gã.

Gã hơn ba mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng rắn chắc, đôi mắt tam giác cho thấy sự gian xảo, xương gò má rất cao lộ sự khắc nghiệt khiến người ta vừa nhìn liền thấy không thoải mái.

Ta chậm rãi vén màn, gã ngẩng đầu nhìn ta, hai mắt sáng ngời, nhưng khi thấy ta lớn bụng thì lập tức nhíu mày: "Lão bản của các ngươi càng ngày càng không phép tắc, dám để thai phụ đến phụng dưỡng ta!

Tửu lầu này không muốn mở nữa sao?"

Ta mỉm cười đi tới, rót cho gã chén chung rượu: "Dương đại nhân hiểu lầm rồi, ta không phải người ở đây."

Gã cúi đầu nhìn chung rượu, lại nhìn ta: "Ngươi là ai?"

Ta chỉ cười không đáp.

Gã nhìn ta chằm chằm, đột nhiên đứng dậy chỉ vào ta, lớn tiếng: "Ngươi...

Ngươi là Nhạc..."

Những chữ phía sau gã nuốt xuống.

Ta và gã chỉ mới gặp nhau trên quốc yến từ xa một lần, có điều người trên quan trường đã gặp qua thường không quên được, huống hồ ta ngày xưa ở hậu cung đối nghịch với Thân Nhu, người nhà như gã đương nhiên có ấn tượng sâu về ta, gã có thể nhận ra ta vốn nằm trong dự kiến.

Ta mỉm cười hành lễ: "Dương đại nhân đúng là có ánh mắt nhìn người."

"Ngươi...

Không phải ngươi chết rồi sao?"

"Ta đương nhiên 'chết' rồi."

Ta cười nói, "Chỉ cần Dương đại nhân không nói chuyện gặp ta ở đây với người khác, ta vẫn là 'người chết'."

Dương Kế không phải kẻ hồ đồ, lập tức hiểu ý.

Gã bình tĩnh lại, nhìn ta một lúc lâu, trầm giọng hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?"

"Ta muốn cầu xin Dương đại nhân một việc."

"Cầu xin ta?"

Dương Kế bật cười, "Ngươi cầu xin ta?

Ha ha ha."

Gã cười cũng đúng.

Thân Nhu là biểu muội của gã, ngày xưa ta và nàng ấy ở trong cung vì chuyện của Hứa Ấu Lăng mà đối chọi gay gắt, người Thân gia chỉ sợ đều hận ta, bây giờ ta lại mở miệng muốn gã hỗ trợ, đương nhiên là buồn cười.

Cười xong, gã trừng mắt: "Ngươi có biết chỉ cần một câu của ta là có thể băm ngươi thành thịt vụn không!"

Sắc mặt ta vẫn không thay đổi: "Ta biết, nhưng đại nhân cũng nên biết, lần này ta đến đây sao có thể dễ dàng để kẻ khác băm mình thành thịt vụn chứ?"

Gã ngẩn ra, cau mày nhìn ta.

Ta cười nói: "Chẳng lẽ lúc đại nhân xuống nam không có ai nói với ngài trước đây Nhạc Thanh Anh bị bỏ tù, ngoại trừ chuyện khi quân, còn có một tội danh tư thông nghịch tặc sao?"

Gã giật mình, hoảng sợ nhìn xung quanh.

Tuy Dương Châu bây giờ đã yên ổn hơn trước rất nhiều, nếu không hắn đã không dám đi theo vết xe đổ của phụ tử Lưu Nghị xuống nam làm thứ sử, nhưng uy danh của cường đạo Dương Châu đã lan xa, gã làm những chuyện đó đương nhiên cũng biết nguy hiểm đang rình rập mình.

Ta cười nói: "Đại nhân yên tâm, hôm nay ta tới chỉ để cầu xin đại nhân, không có ý định làm chuyện khác."

Sắc mặt gã thay đổi mấy lần, lại nhìn bốn phía, lúc này mới ngồi xuống, ta cũng chậm rãi ngồi xuống vị trí đối diện.

Dương Kế dù sao cũng là người làm quan mấy lần, rất nhanh đã bình tĩnh lại, ánh mắt hướng về phía bụng ta: "Ngươi...

Đứa bé này là của ai?"

Ta biết hắn đang lo đứa bé này là của hoàng đế, sẽ ảnh hưởng đến Thân Nhu.

Ta không trả lời, chỉ nói: "Hôm nay ta tới gặp đại nhân là muốn cầu xin đại nhân thả trượng phu của ta."

"Trượng phu?

Ngươi..."

"Ta đã gả chồng."

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của ta, Dương Kế vẫn không dám tin, sau một lúc lâu mới cười như không cười nói: "Nhạc Thanh Anh, ngươi thật to gan!"

"Đại nhân quên rồi sao?

Nhạc Thanh Anh chết rồi."

"..."

"Bây giờ ta tới đây chỉ để cầu xin đại nhân thả trượng phu của ta."

"Trượng phu của ngươi?

Ai?"

"Lần trước Dương đại nhân tróc nã nghịch đảng ở Dương Châu, trượng phu của ta cũng bị bắt lầm.

Nhưng chàng ấy không phải nghịch đảng, cũng không phải học sinh tới tham gia khoa cửa, chàng ấy chỉ là một tạp vụ của tửu lầu, căn bản không có liên quan tới những việc này, mong Dương đại nhân tam tư, thả chàng ấy."

Dương Kế hừ lạnh: "Ngươi muốn ta thả hắn?

Dựa vào đâu?

Ngươi tưởng mình còn là tài nhân sao?"

Ta cười nói: "Ta hiện giờ chỉ là một người dân bình thường, đương nhiên không có tư cách bắt Dương đại nhân làm gì.

Có điều đây là một hiểu lầm, cũng là một án oan, hy vọng Dương đại nhân giơ cao đánh khẽ."

Gã nhíu mày: "Nếu ta không đồng ý thì sao?"

Ta gằn từng chữ: "Vậy dân phụ chỉ có thể thượng trình hoàng đế, cáo ngự trạng."

Gã cả kinh, trừng mắt.

"Dân phụ cũng nói rồi, Nhạc Thanh Anh đã chết, nàng ấy đương nhiên không thể xuất hiện trước mắt hoàng đế, nhưng người không muốn Nhạc Thanh Anh trở về hơn hẳn là Thân quý phi mới đúng."

"..."

"Khó khăn lắm hậu cung mới không còn Nhạc Thanh Anh, tội gì phải kiếm thêm phiền phức chứ?"

"..."

Dương Kế suy tư một lát, đột nhiên cười lạnh, "Nhạc Thanh Anh, ngươi tưởng mình còn cơ hội xuất hiện trước mặt hoàng đế sao?

Cho dù ngươi trở về, ngươi tưởng mình vẫn còn có khả năng bay lên làm phượng hoàng hả?

Ngươi dám lén hoàng đế gả chồng, ngươi nghĩ hoàng đế sẽ tha cho ngươi sao?"

Ta giật mình.

Đúng vậy, đây cũng là lý do khiến ta lo lắng khi gả cho Lưu Tam Nhi, mãi đến khi biết tin hắn đã hồi kinh, ta mới dám tin hắn đã chấp nhận sự thật ta đã chết, giữa ta và hắn cuối cùng cũng kết thúc.

Vốn tưởng đời này sẽ không còn liên hệ gì với người trong quá khứ, lại không ngờ...

Nhưng hiện tại, ta tuyệt đối không thể lùi bước!

Vì thế ta nở nụ cười rạng rỡ: "Dương đại nhân băn khoăn rất đúng, Hoàng Thượng chắc chắn sẽ không tha cho ta, nhưng với tính cách của Hoàng Thượng, trước khi trừng phạt ta, ngài ấy nhất định sẽ trừng trị quan viên sưu cao thuế nặng, không màng dân chúng phương nam."

"Ngươi có ý gì?"

"Không có ý gì cả, ta chỉ muốn nhắc nhở Dương đại nhân trước đây khi Hoàng Thượng còn là hoàng tử, thời điểm đến Dương Châu, lúc ấy Hồng Văn Toàn đại nhân và lương thương cấu kết kiếm tiền của nạn dân, ngài ấy không nói một lời trực tiếp hạ lệnh giết.

Mà lần này chuyện ngài làm trong ân khoa đã phạm vào tối kỵ của Hoàng Thượng."

"..."

"Hoàng Thượng dành rất nhiều tâm tư cho Dương Châu, nếu biết đại nhân nhân ân khoa lần này gom tiền, Hoàng Thượng long nhan tức giận, không biết sẽ như thế nào đây?"

"..."

"Thật ra đại nhân cũng rất lợi hại, rất nhiều tin tức truyền về kinh thành đều bị đại nhân chặn lại hết, đến giờ Hoàng Thượng vẫn chưa biết Dương Châu đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng nếu có chút phong thanh đại nhân không cản được, vậy thì..."

"..."

"Thân đại nhân và quý phi nương nương tốn bao nhiêu sức lực mới có thể giúp đại nhân quay về làm quan, không nên thất bại trong gang tấc đúng không?"

"..."

Sắc mặt Dương Kế trắng bệch, ánh mắt nhìn ta lộ rõ sự bất an, nhưng gã vẫn muốn che giấu, cầm chung rượu trên bàn lên, nhưng lại đột nhiên thả xuống, có lẽ là vì sợ trong rượu có vấn đề.

Trầm mặc rất lâu, hắn mới ngẩng đầu nhìn ta: "Ngươi thật sự có khả năng thượng trình hoàng đế?"

"Ta chẳng qua không muốn làm thế thôi."

"Ngươi thật sự chỉ muốn cứu trượng phu của ngươi?"

"Nếu đại nhân giơ cao đánh khẽ, hai bên không còn liên quan."

Gã nhìn ta chằm chằm, ta vẫn bình tĩnh ngồi đối diện gã, trên mặt duy trì nụ cười bình tĩnh nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Không biết qua bao lâu, hắn mới nói: "Được."

Ta lúc này mới thở phào, khẽ cười: "Đa tạ Dương đại nhân."

"Bổn quan sẽ lập tức hạ công văn, ngươi cứ chờ đón trượng phu của ngươi đi."

"Đa tạ."

Dứt lời, gã lại nhìn ta, ánh mắt lộ sự âm hiểm.

Ta làm như không thấy, mắt thấy hắn đứng dậy bỏ đi, ta cũng đứng dậy hành lễ.

Hai ngày sau, ta đứng trước đại lao nhìn cổng sắt chậm rãi mở ra, gió lạnh từ bên trong ập tới.

Dưới ánh sáng mờ mờ, một hình bóng quen thuộc đi ra.

Y phục lam lũ không che được vết thương chồng chất trên người, vết máu loang lổ trên mặt trông như mới xuống địa ngục một chuyến, thời điểm lần nữa nhìn thấy ánh mắt trời như đã qua mấy đời.

Hắn ngẩng đầu nhìn không trung, nhất thời chưa kịp thích ứng với ánh sáng khiến hắn phải lập tức duỗi tay che mắt.

Sau đó hắn nhìn ta.

"Khinh Doanh!"

Vừa thấy ta, hắn liền nở nụ cười, mà ta lập tức chạy tới dùng sức ôm lấy hắn.

Có lẽ do ta đụng trúng vết thương trên người hắn, khi ôm hắn, ta có thể cảm giác được hắn thoáng run rẩy, nhưng lần này ta không muốn buông ra, thà để hắn đau một chút ta cũng muốn biết đây đều là sự thật.

Hắn thật sự ra ngoài rồi!

Hắn có lẽ cũng hiểu được suy nghĩ của ta, cứ để ta ôm như thế, thật lâu sau, cánh tay vô lực nhẹ nhàng nâng lên xoa đầu ta: "Đừng lo lắng."

"..."

"Để nàng chịu khổ rồi."

"..."

Ta cắn môi không nói gì, chỉ sợ mở miệng nước mắt sẽ trào ra.

Qua một lát, ta mới từ trong lòng hắn ngẩng đầu: "Chàng còn đau không?"

"Không, không đau."

Hắn khẽ cười, "Nhìn thấy nàng, mọi thứ đều tốt cả."

"Thế thì tốt."

Ta gật đầu, ánh mắt lướt qua bả vai hắn nhìn Ngụy Ninh Viễn gác cổng đứng phía sau cách đó không xa, hắn gật đầu, ta cũng gật đầu, sau đó đỡ Lưu Tam Nhi, "Chúng ta đi thôi."

"Ừ."

Hắn vốn không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ ta hy vọng cùng hắn mau rời khỏi đây, nhưng vừa ra ngoài, lại thấy một chiếc xe ngựa dừng ở đó đang chờ chúng ta, hắn ngẩn người, hỏi: "Đây là..."

"Tam Nhi, chúng ta về nhà trước đi.

Có gì chờ về nhà rồi nói."
 
Một Đời Khuynh Thành: Lãnh Cung Bỏ Phi - Lãnh Thanh Sam
Chương 419: Về đất Thục, về nhà!


Chúng ta vừa lên xe ngựa, xa phu liền kêu lên, xe ngựa lập tức chạy như bay về phía trước.

Xe ngựa lắc lư, ta và Lưu Tam Nhi ngồi trong cũng lảo đảo, lúc đầu còn chưa chủ ý lắm, hoặc có lẽ vì hắn mang hàn ý từ đại lao ra, nhưng chỉ một lúc sau, ta bỗng phát hiện hơi thở của hắn nóng rực, khuôn mặt ngăm đen của đỏ bừng lạ thường.

Ta vội duỗi tay sờ trán hắn, cả kinh: "Nóng quá, chàng sốt ruột!"

Hắn híp mắt nhìn ta, cũng tự đưa tay sờ: "Hình như là vậy."

"Sao chàng không nói sớm?"

"Ta cũng không biết, chỉ cảm thấy có hơi..."

Hắn còn chưa nói xong, xe ngựa lại lắc lư mạnh một cái, lòng ta nóng như lửa đốt nhưng lúc này thật sự không thể dừng lại, chỉ có thể đỡ hắn: "Chàng nằm xuống ngủ một lát đi."

Hắn gật đầu nằm xuống.

Ta vén màn nói với xa phu bên ngoài: "Đại ca, phiền huynh nhanh một chút."

"Phu nhân, ta đã cố gắng lắm rồi, phu nhân như vậy, đại nhân đã dặn không thể đánh xe quá xóc nảy."

Ta nhíu mày, nhưng biết Ngụy Ninh Viễn dặn dò đúng.

Mấy hôm nay ta bôn ba khắp nơi, thai động ngày càng mạnh, nhưng nhân mệnh quan thiên, ta chỉ có thể chịu đựng, tuy bây giờ không có biến cố gì nhưng dù ta đang ngồi trong xe thì cũng biết bên ngoài không chỉ có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm.

Nếu là Dương Kế, ta sẽ không để bản thân cứ rời đi như vậy, sở dĩ gã đồng ý chẳng qua để tạm thời ổn định ta, muốn thăm dò ta.

Là người một nhà, gã không đuổi cùng giết tận thì đúng là uổng công Thân Nhu bò đến vị trí cao như thế còn muốn tiếp tục bò lên.

Nghĩ vậy, ta không khỏi thở dài.

Cứ tưởng rời khỏi Bùi Nguyên Hạo, cuộc sống nơm nớp lo sợ ở trong cung sẽ qua, không ngờ bóng ma vẫn còn bao phủ xung quanh.

Lúc này, Lưu Tam Nhi nằm trong lòng ta nhẹ nhàng mở mắt, mơ màng nói: "Chúng ta đi đâu đây?"

Ta sửng sốt.

Ta không nói cho hắn biết đã xảy ra chuyện gì, xe ngựa cũng chạy ra khỏi thành, nhưng hắn lại không hỏi chúng ta về nhà đúng không, mà hỏi "Chúng ta đi đâu".

Ta chỉ biết cười.

Hắn từng nói hắn không muốn sống hồ đồ, thà rằng đau mà tỉnh táo, hắn làm được rồi.

Hắn đã không còn là một người hồ đồ.

Đại lao lặng lẽ giết nhiều học sinh như vậy, mà hắn là người duy nhất sống sót bước ra khỏi đại lao, nội tình trong đây dù ta không nói thì cũng không thể gạt hắn được.

Vì thế ta cúi đầu nhẹ giọng: "Chúng ta không thể tiếp tục ở Dương Châu nữa."

"Phải rời khỏi đây sao?"

"Ừ, chúng ta trở về đón nương và đại cô xong sẽ lập tức rời khỏi."

"Có người đuổi theo chúng ta?"

Ta gật đầu.

Hắn nhìn chằm chằm trần xe một lúc, trầm giọng: "Ta gây họa rồi."

"Không phải."

Ta vội nói, "Không phải lỗi của chàng."

Nếu trước đây ta có thể sớm ngăn cản một chút, không tùy ý để hắn qua lại với những học sinh kia, hoặc là ta có thể cản được học sinh thư viện Tây Sơn ấy, hoặc là nếu hôm đó ta không bảo hắn ra ngoài mua muối, tất cả có lẽ đã không xảy ra.

Nhưng mọi việc đã không còn cách nào thay đổi.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, có lẽ do sốt đến mơ hồ, dáng vẻ ngây thơ như hài tử, lẩm bẩm hỏi: "Vậy chúng ta có thể đi đâu?"

"Chúng ta đi về hướng tây."

"Hướng tây?"

"Ừ, đến đất Thục."

"Tại sao lại đến đó?"

"Ở đó...

Ngoài tầm với của triều đình, những tên tham quan ô lại cũng không thể tùy tiện động vào chúng ta, hơn nữa..."

Ta lau mồ hôi trên trán hắn, "Đó là nhà của thiếp."

"Nhà của nàng..."

Lưu Tam Nhi chấn động, khẽ cười, "Nàng muốn đưa ta về nhà của nàng?"

"Có lẽ thế."

Tuy đến giờ ta vẫn chưa hạ quyết tâm, nhưng tâm lý đã có chuẩn bị, ta đã bị tìm thấy rồi, tin tức cũng đã truyền về, về nơi đó là chuyện sớm muộn.

Nhưng Lưu Tam Nhi...

Ta nhìn gương mặt hắn đỏ bừng nhưng lại rất bình tĩnh, nhất là đôi mắt trong xe ngựa tối om lại vô cùng sáng.

"Chàng hình như không hề giật mình."

Hắn khẽ cười: "Tuy nàng chưa từng nhắc về quá khứ của mình, cũng không kể về người nhà, nhưng ta biết con người sao có thể không có gia đình chứ?

Nhưng nàng lại không nhắc đến, thậm chí chưa từng nói muốn về nhà nên ta đoán có lẽ đã có chuyện gì đó khiến nàng thương tâm, vậy nên nàng mới không muốn về nhà.

Nương cũng nói nàng thông minh xinh đẹp, còn giỏi giang như thế giống tỷ tỷ của ta, nhất định là tiểu thư gia đình giàu có."

"Tỷ tỷ của chàng?"

Khóe mắt hắn ươn ướt: "Không biết tại sao ta chưa từng nghĩ đến phụ mẫu thân sinh và huynh trưởng tỷ muội, nhưng thời điểm bị nhốt trong đại lao, ta lại đột nhiên nghĩ đến họ.

Ta nghĩ...

Tỷ ấy...

Chắc đã gả cho một nam nhân tốt.

Nếu thật sự giống nàng, tỷ ấy hẳn có thể gả cho một nam nhân tốt, sống thật tốt, nàng nói xem có phải không?"

Ta theo bản năng nhớ tới thời điểm Lưu Nghị qua đời, dáng vẻ Bùi Nguyên Hạo ôm nữ tử lạnh lùng tú lệ ấy, trả lời: "Đúng vậy."

"..."

"Tam Nhi, chàng có muốn gặp tỷ tỷ của mình không?"

"..."

Ta không tự chủ mà hỏi câu ấy, lại không có hồi âm, cúi đầu mới thấy hắn đã vùi đầu vào lòng ta, khóe miệng còn treo ý cười, đã thiếp đi.

Xe ngựa phóng như bay.

May mà trẻ tuổi, sức khỏe cũng tốt, rất nhanh Lưu Tam Nhi đã tự hạ sốt, tuy ngoại thương vẫn chưa có khởi sắc nhưng hắn đã không còn mơ hồ như trước.

Có điều cuộc đối thoại hôm đó không tiếp tục nữa.

Hắn cũng nhận ra tình thế vô cùng nghiêm trọng, rất lo cho mẫu thân ở nhà, hận không thể mọc cánh lập tức trở về.

Xe ngựa chạy đi mất một ngày, cuối cùng cũng về thôn Cát Tường.

Người trong thôn đều nghe tin hắn bị bắt, bây giờ đột nhiên thấy chúng ta ngồi xe ngựa trở về, ai nấy đều kinh ngạc, nhưng dù sao cũng là người dính vào kiện tụng, tuy họ tò mò nhưng cũng đều không dám đến gần, mọi người chỉ đứng từ xa nhìn xe ngựa dừng trước nhà, Lưu Tam Nhi lập tức nhảy xuống xe, lảo đảo suýt chút té ngã.

"Chàng cẩn thận!"

Ta gọi.

Nhưng hắn đã chạy vào.

Xa phu đỡ ta xuống xe ngựa, ta dặn dò gã hai câu, cũng vội vào trong.

Xe ngựa chạy một ngày, rốt cuộc tới rồi Cát Tường thôn.

Trong phòng, Triệu đại nương và Vân Hương đứng ở xa, Lưu Tam Nhi quỳ trước giường.

Trên giường, Lưu Tam Nhi sắc mặt nhợt nhạt nằm đó, vừa thấy Lưu Tam Nhi trở về liền có tinh thần, vội duỗi tay về phía hắn: "Tam Nhi!"

"Nương!

Nương, con về rồi!"

"Con về rồi, không sao chứ?"

"Nương, con không sao, Khinh Doanh cứu con ra rồi."

"...

Ra rồi thì tốt."

Lưu đại ma khẽ cười, gắng sức xoa mặt hắn.

Lưu Tam Nhi vội nắm lấy tay hắn, rơi lệ: "Nương..."

"Đừng buồn, nương chỉ lo lắng cho con quá thôi."

Lưu đại ma nhìn ta, ta vội đi qua, bà nói, "Con và thê tử cùng trở về, nương không còn lo nữa."

Nói xong câu đó, bà mệt mỏi nhắm mắt lại như muốn ngủ.

Lưu Tam Nhi áy náy đến nói không ra lời, ta nhìn bên ngoài, kéo kéo tay hắn, không nói gì cả, hắn nhìn ánh mắt ta, cũng hiểu, liền ôm chăn đệm ra ngoài, còn ta xoay người đi về phía Triệu đại nương và Vân Hương, lấy ra một thỏi bạc: "Đa tạ."

Thấy vậy, Triệu đại nương vội đẩy tay ta: "Không cần đâu, đều là láng giềng, hơn nữa..."

"Đại nương, không thể để người và Vân Hương cô nương giúp không như vậy được.

Lần này chúng ta đi không biết khi nào sẽ trở về, coi như giữ lại chút kỷ niệm đi."

"Mọi người phải đi?"

Vân Hương chấn động, vội nhìn Lưu Tam Nhi đang bận rộn ôm chăn đệm đi về phía xe ngựa, sau đó quay lại cõng Lưu đại ma đi, vội hỏi, "Mấy người muốn đi đâu?

Không về sao?"

Ta khẽ cười: "Vân Hương cô nương, đừng hỏi, nếu sau này có người hỏi hai người, cứ nói là không biết."

Hai mẹ con nhiều nhau, cũng hiểu, ta từ biệt họ xong liền tiễn họ ra ngoài.

Vì chuyện quá gấp, hơn nữa trong nhà cũng không có nhiều đồ cần mang, h ắn thu dọn một chút liền về, nhìn khắp nơi, đột nhiên hỏi: "Đại cô đâu?"

Nghe hắn hỏi, ta mới hoàn hồn.

Ân hoàng hậu đâu?

Ngay thời điểm mấu chốt này bà ta đi đâu?

Hai người đều gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, nhất là ta, theo ta phỏng đoán, nếu đã chịu thả Lưu Tam Nhi, ít nhiều Dương Kế cũng sẽ cố kỵ ta, không dám đôi cô thẳng mặt, đây là khoảng thời gian duy nhất để chúng ta có thể rời khỏi Dương Châu, nếu có người đuổi theo, Ân hoàng hậu lúc này chỉ sợ vô cùng nguy hiểm.

Nghĩ vậy, ta cố gắng bình tĩnh lại, nghĩ xem lúc này Ân hoàng hậu có thể đi đâu, nói: "Liệu có phải bà ấy đi tìm chàng không?

Nhiều ngày chàng không về, bà ấy chắc chắn rất lo cho chàng."

Lưu Tam Nhi cũng bừng tỉnh: "Đúng vậy, bà ấy nhất định đến bãi sống ta hay dẫn bà ấy đi."

"Vậy chúng ta..."

"Chàng lên xe ngựa trước đi."

Lưu Tam Nhi đỡ ta ra xe ngựa, "Nàng ở đây chờ ta, ta đi tìm đại cô, sẽ về ngay."

Ta muốn đi theo hắn, nhưng vừa mở miệng, bụng bỗng đau lên.

Ta nhíu mày, vội xoa bụng: "Ưm."

Lưu Tam Nhi thấy ta như vậy, giật mình: "Có chuyện gì vậy?

Có phải hài tử..."

Ta miễn cưỡng cười: "Không sao, chàng mau đi tìm đại cô đi, chúng ta phải đi ngay!"

Tuy lo lắng cho ta nhưng lúc này cũng hết cách, Lưu Tam Nhi chỉ có thể gật đầu, xoay người chạy về phía bãi sông.

Nhìn bóng dáng hắn, ta thở dài, nhưng mồ hôi lạnh ròng ròng toát ra, mới một lúc đã thấm ướt y phục.

Ta cúi đầu nhìn bụng mình, tính ngày tháng cũng sắp đến rồi, hơn nữa mấy hôm nay ta bôn ba như thế...

Ta nhẹ nhàng xoa bụng, nghiến răng: "Con nhất định phải ngoan, thời gian nương khó khăn như vậy con luôn đi theo, bây giờ chỉ thiếu một chút thôi, chúng ta sẽ có thể hoàn toàn rời khỏi đây, con nhất định phải ngoan đấy!"
 
Một Đời Khuynh Thành: Lãnh Cung Bỏ Phi - Lãnh Thanh Sam
Chương 420: Quan tài tử


Nhưng lần này hài tử lại không nghe lời ta, thai động mỗi lúc một mạnh, cơn đau mỗi lúc một tăng khiến ta cắn chặt răng, chỉ có thể đỡ xe ngựa, móng tay như muốn cắm sâu vào.

Đau quá...

Mồ hôi lạnh ròng ròng chảy xuống, chỉ chốc lát đã dính ướt cả khuôn mặt, ta cố hết sức ngẩng đầu nhìn phía trước, cũng không biết do trời dần tối hay trước mắt ta bắt đầu đen đi, con đường kia hình như cũng dần trở nên u ám.

Lưu Tam Nhi sao còn chưa về?

Lúc này, phía sau vọng tới giọng nói yếu ớt của Lưu đại ma: "Khinh Doanh."

"Nương!"

Ta vội quay đầu nhìn bà.

"Tam Nhi đâu?"

Ta cố chịu đau, cười đáp: "Nương, Tam Nhi đi đón đại cô rồi, sẽ về ngay."

"Vậy sao?

Còn bao lâu nữa?"

"..."

Nghe bà hỏi, lòng ta càng nóng vội, nhân mã Dương Kế chắc chắn sẽ đến, nếu hắn còn chưa trở về, vậy chúng ta...

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được nữa, cố hết sức xuống xuống xe, xa phu thấy ta như thế vội ngăn cản: "Phu nhân, với sức khỏe của người không thể ra ngoài chạy lung tung."

"Ngươi đừng động vào ta, trượng phu của ta..."

Còn chưa dứt lời, ta ngẩng đầu liền thấy một bóng hình quen thuộc chạy tới, tầm mắt của ta đã hoàn toàn mơ hồ, còn chưa kịp thấy rõ, đối phương đã thấy ta, vội chạy tới: "Tức phụ của nhi tử!

Ngươi về rồi!"

Là Ân Hoàng Hậu!

Lúc này ta mới thấy rõ, thật sự là bà ta, khắp người bà ta đầy bùn đất, nhưng vừa thấy ta liền cao hứng bắt lấy tay ta, hỏi: "Nhi tử đâu?

Nhi tử đi đâu rồi?

Bọn họ nói ngươi đi đón nhi tử, người đâu?"

Ta kinh ngạc: "Đại cô, người không thấy Tam Nhi sao?"

"Nhi tử?

Không có!

Nó ở đâu?"

Không lẽ Lưu Tam Nhi chưa tìm được bà ta?

Vậy Lưu Tam Nhi đâu?

Ngay lúc lòng ta nóng như lửa đốt, con đường trước mặt đột nhiên có bụi mù nổi lên, tầm mắt của ta vốn đã mơ hồ lập tức bị bụi mù bao phủ.

Trái tim ta thắt lại.

Thôn cát tường chỉ là một làng chài nhỏ bé ngoài thành Dương Châu mà thôi, không phải trung tâm thông thương, bình thường rất hiếm khi thấy một con ngựa hay một xe ngựa, lần này thế mà có một đội nhân mã tới, không cần phỏng đoán, nhất định là...

Lúc này, xa phu cũng nóng vội đỡ ta và Ân hoàng hậu lên xe: "Phu nhân, e là bọn họ tới rồi, chúng ta đi mau!"

"Không được!"

Ta vẫn muốn xuống xe, Ta muốn đi tìm Tam Nhi!"

"Người không thể đi!"

"Đừng cản ta!"

Ta vội nói, "Ta muốn đi tìm chàng ấy, còn không biết chàng ấy đang ở đâu!"

"Phu nhân, sao người hồ đồ thế hả!"

Xa phu tiếp tục ngăn cản, "Hắn cũng là người thông minh, thấy những người này tới chẳng lẽ còn xuất hiện sao, nhưng nếu phu nhân ra ngoài để bọn họ bắt gặp, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Phu nhân...

Phu nhân, người sao vậy?"

Xa phu còn chưa nói xong, bỗng thấy sắc mặt ta tái nhợt, thân cuộn tròn lại, cũng khiếp sợ, vội đỡ lấy ta: "Phu nhân, người..."

"Đau...

Đau quá!"

Giờ phút này, ta chỉ có một cảm giác hạ thể đau đớn.

Nước ối vỡ rồi!

Xa phu sợ ngây người, hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ có thể nhìn Ân hoàng hậu bên cạnh.

Ân hoàng hậu vốn còn đang lôi kéo không ngừng hỏi Lưu Tam Nhi ở đâu, lúc này cũng sững sờ, nhìn dưới váy ta thấm ướt máu tươi cũng choáng váng.

Lúc này, nơi xa truyền tới động tĩnh ầm ĩ, ta ngước mắt nhìn, xa phu cũng hoàn hồn, vội nói: "Chúng ta đi thôi, nếu bị phát hiện thì sẽ xong đời đấy!"

Hết câu, ông ta trực tiếp bế ta lên xe ngựa, rồi đẩy Ân hoàng hậu lên, sau đó giục xe ngựa chạy đi như bay.

Ta bây giờ như trở về cái đêm đó.

Máu tươi điên cuồng trào ra lạnh thấu xương, hài tử của ta...

Đã mất đi như vậy!

"A!"

Trong hoảng hốt, ta lại thấy Ân hoàng hậu ngồi ở một góc hoảng sợ nhìn ta như đang nhìn thứ gì đó đáng sợ nhất trên thế gian này.

Bà ta đây là...

Nhưng lúc này ta đã không còn tâm trạng lo chuyện gì khác, tuy đã từng hoài thai nhưng lại chưa từng sinh con, đối với việc này ta hoàn toàn không có kinh nghiêm, càng sợ đứa bé này sẽ giống lần trước không giữ được, trong cơn đau đớn thần trí gần như tan rã, ta cắn môi, liều chết không cho bản thân ngất đi.

Bỗng dưng có một bàn tay run rẩy lành lạnh xoa mặt ta.

Ta miễn cưỡng mở mắt, đập vào mắt là một gương mặt đầy nếp nhăn.

Lưu đại ma giãy giụa ngồi dậy, cúi đầu nhìn ta: "Đừng sợ, hít thở."

"...

Nương."

"Nghe lời, không phải sợ."

Bà vừa vỗ về mặt ta vừa nắm chặt tay ta, "Con ngoan, nghe lời, hít thở, khi nào thấy đến lúc thì dùng sức."

"..."

Ta mở to hai mắt nhìn bà, cơn buồn ngủ dường như lập tức biến mất.

Ta cắn răng, kiên định gật đầu.

...

Xe ngựa vẫn đang xóc nảy cứ như trời sập đất nứt, nuốt chửng con người.

Nếu thật là vậy, cái xe chẳng khác nào quan tài, là nơi cuối cùng để ta trở về.

Trước nay chưa từng đau như vậy.

Đến cuối cùng ta đã không thể phân biệt được đầu lưỡi nếm được mồ hôi hay máu tươi tanh mặt, ta chỉ biết tự cắn chặt chính mình, ép tiếng kêu thê lương nghẹn lại ở hậu.

Giờ phút này không biết tại sao ta vẫn có thể nhìn rõ Ân hoàng hậu ở cạnh.

Bà ta ngồi ở một góc rất xa, đôi mắt gần như sung huyết, cứ nhìn ta chằm chằm, không còn dáng vẻ chất phác của ngày xưa, thay vào đó là cảm giác quỷ dị.

Thấy bà ta lẩm bẩm gì đó, ta theo bản năng muốn nghe, nhưng bên tai toàn là tiếng nhịp tim mình đập, chỉ có thể nhìn khẩu hình đoán được mấy chữ.

Là...

Bỗng dưng cơn đau xé rách truyền tới, cơ thể ta như muốn căng ra, tim phổi muốn vỡ vụn, không nhịn được mà hét lớn.

"Được!

Được rồi!"

"..."

Bên tai là tiếng kêu vui mừng của Lưu đại ma, nhưng ta không thể làm gì được nữa, chỉ biết trơ mắt nhìn đỉnh xe ngựa.

Không biết qua bao lâu, một tiếng kêu nỉ non vang lên.

Ta thoáng run rẩy, trước mắt lập tức lấy lại ánh sáng.

Lưu đại ma vui sướng mỉm cười: "Tức phụ nhi..."

"Nương..."

"Hài tử chào đời rồi."

Hài tử...

Ra đời rồi?

Ta lập tức lấy lại tinh thần, muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực.

Ta hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ bé hồng hồng.

Đây là con của ta?

Lưu đại ma cứu đầu nhìn hài tử: "Là nữ nhi, tương lai nhất định sẽ trở thành một cô nương xinh đẹp như con vậy."

Là nữ nhi?

Tốt quá, là nữ nhi!

Lưu Tam Nhi nói hắn muốn có một nữ nhi xinh đẹp như ta, có thể khiến tất cả tiểu tử thôn dã thần hồn điên đảo, sau đó hắn sẽ làm một phụ thân khó tính.

Thật tốt quá...

Ta khẽ cười, muốn duỗi tay sờ mặt hài tử, thì lại thấy Ân hoàng hậu hoảng sợ ngồi bên cạnh miệng cứ lẩm bẩm.

"Quan...

Quan tài tử..."

Ta vừa nghe, lập tức cả kinh.

Quan tài tử (1)?

(1) Quan tài tử (棺材子): chỉ đứa bé được sinh ra trong quan tài.

Người mẹ chết nhưng đứa trẻ được thụ thai nhờ hấp thụ chất dinh dưỡng từ bụng mẹ.

Đây là cái gì?

Ta còn chưa kịp suy nghĩ, sắc mặt Lưu đại ma đột nhiên thay đổi, ánh mắt tan rã, nhìn ta và hài tử lần cuối rồi ngã xuống.

"Nương!"
 
Một Đời Khuynh Thành: Lãnh Cung Bỏ Phi - Lãnh Thanh Sam
Chương 421: Chàng không làm ta thất vọng sao?


Thật ra trước khi ta đi Dương Châu cũng đã có cảm giác sức khỏe của Lưu đại ma đã tới cực hạn nhưng vẫn dặn dò Triệu đại nương mỗi ngày cho bà uống canh sâm, cuối cùng cũng giúp bà chờ được Lưu Tam Nhi trở về.

Dù thế nào, ta cũng không muốn đôi mẫu tử còn thân thiết hơn mẫu tử thân sinh này để lại tiếc nuối.

Ngày này ta đã đoán được, trải qua quá nhiều sinh tử ly hợp, ta cũng đã thản nhiên đón nhận.

Chỉ là...

Khi cảm giác hơi thở của bà ngày càng mong manh, nhiệt độ cơ thể ngày càng mất đi, nước mắt của ta vẫn không tự chủ mà trào ra, nữ nhi của ta dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nằm trong lòng ta bật khóc, bàn tay bé nhỏ quơ quơ như cố bắt lấy điều gì đấy.

Nhưng cuối cùng vẫn không giữ được.

Lưu đại ma từ ái cho ta tình thương của mẫu thân ta không dám tưởng tượng, thậm chí ngay khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh cũng vì người khác bỏ mình.

Ta quỳ xuống, dập đồ trước bia mộ của bà, nước mắt dọc theo gò má lăn xuống dừng lại ở hài tử nằm trong tã lót, con bé ngây thơ mở to đôi mắt đen nhánh nhìn ta.

Ta muốn đứng dậy, nhưng phụ nhân sau khi sinh toàn thân chẳng còn chút sức lực, Tiền Ngũ ở bên vội chạy tới đỡ ta.

"Không phải ta đã nói ngươi cứ nghỉ ngơi mấy ngày rồi hãy đến thăm sao?"

Phía sau truyền tới một giọng quen thuộc, ta quay đầu đối diện với đôi mắt phong tình vạn chủng, mới một thời gian không gặp, hắn hình như lại gầy đi rất nhiều.

Vừa thấy hắn, ta vội hỏi: "Hoàng gia, chàng ấy..."

"Vẫn chưa có tin tức."

"..."

Tất cả hy vọng của ta như bị một gáo nước lạnh dập tắt, ta cúi đầu, sắc mặt cũng ngày càng tái nhợt.

Đã mấy ngày rồi.

Từ hôm đến nhà Hoàng Thiên Bá, ta cố dùng chút sức lực cuối cùng cầu xin hắn giúp ta tìm Lưu Tam Nhi, mãi đến hôm nay vẫn không có tinh tức, tâm trạng ta ngày càng nôn nóng cứ như ngồi trong đống lửa.

Hoàng Thiên Bá nhìn ta, trầm giọng: "Có điều hắn cũng không bị những kẻ kia bắt được, người của quan phủ tay không trở về."

Nghe vậy, ta lập tức lấy lại tinh thần: "Thật sao?"

"Ừ, ta đã phái người đi hỏi thăm, những kẻ đó tới nhà các ngươi lụa soát trước sau một lần, còn triệu tập người trong thôn đến hỏi, bọn họ vốn dĩ định chia thành hai đường thủy và núi truy bắt, có điều cuối cùng lại không làm thế, sau một ngày liền trở về."

Tâm trạng ta lập tức thả lỏng.

Chỉ cần Lưu Tam Nhi không bị người của Dương Kế bắt là được!

Nhưng nếu không bị bắt, hắn rốt cuộc đi đâu?

Đã mấy ngày rồi hắn cũng nên biết quan phủ đã trở về mới đúng, nếu vậy, hắn sẽ tới tìm ta và nương, tại sao đến bây giờ một chút tin tức cũng không có, ngay cả người của Hoàng Thiên Bá cũng không tìm được?

Hoàng Thiên Bá đi đến trước mặt ta, nhíu mày muốn trách cứ, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng, do dự nửa ngày mới nói: "Tại sao không nói với ta sớm?"

"..."

"Ngươi sợ liên lụy đến ta?"

"..."

"Cho dù hiện tại ta không thể xuất hiện ở Dương Châu nhưng ta vẫn chưa đến mức sợ gặp Dương Kế."

"Không phải ta lo việc này."

Hắn nhíu mày: "Vậy ngươi lo lắng cái gì?"

"..."

"Ngươi là lo học sinh đêm đó?"

Vừa nghe tới những học sinh của thư viện Tây Sơn, tâm trạng ta càng phức tạp.

Chúng ta không nói nữa, cùng nhau trở về, trên đường, Hoàng Thiên Bá đột nhiên nói:"Dương Kế chết rồi."

"Cái gì?"

Ta chấn động, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, "Dương Kế...

Chết rồi?"

"Tuy châu phủ đã cố gắng giấu giếm nhưng tin tức vẫn lọt ra ngoài, gã bị ám sát bỏ mình.

Hẳn là bọn họ ra tay."

Dược lão...

Bọn họ ám sát quan viên Dương Châu, trước đây Lưu Thế Chu và Lưu Nghị đều chết thảm, hiện giờ Dương Kế này ở Dương Châu làm nhiều chuyện thương thiên hại lý như vậy, chết cũng là chuyện sớm hay muộn, chỉ tiếc là quá trễ.

Hoàng Thiên Bá trầm giọng: "Khoảng thời gian trước bọn họ ở Dương Châu không có động tĩnh gì, đột nhiên ám sát Dương Kế, ngươi biết việc này có ý nghĩa gì không?"

Ta đương nhiên biết.

Năm ngoái Bùi Nguyên Hạo xuống nam, với Dương Châu có thể nói là một hồi trời long đất lở, tuy triều đình vẫn chưa hoàn toàn thu phục nhóm người này nhưng tạm thời giảng hòa đã giúp hắn có cơ hội thay đổi Dương Châu, thế nên mới có bước tiếp theo là giảm miễn thuế phú, mở lại ân khoa, không ngờ tất cả tới cuối cùng vẫn biến dạng, khiến tất cả nỗ lực của hắn thành sông đổ biển.

Lúc này nhóm Dược lão ám sát Dương Kế đương nhiên là muốn lần nữa giằng co với triều đình và hoàng đế.

"Có phải tông môn hạ mệnh lệnh mới không?"

"Có lẽ là mệnh lệnh của tông môn tới Dương Châu, cũng có lẽ là..."

Hoàng Thiên Bá dừng vài giây, mới nói, "Người của tông môn đến Dương Châu."

Ta cứng đờ.

"Trước đây Dược lão làm một số việc ở Dương Châu đã vi phạm mệnh lệnh của tông môn, bao gồm việc để ta ra đi, tạm thời giảng hòa với triều đình, hiện tại sự việc đi đến bước này, bọn họ còn phát hiện ra ta, chỉ sợ tông môn sẽ phái người tới Dương Châu, nếu thật là thế...

Sự việc sẽ càng phiền phức."

Nếu người của tông môn tới Dương Châu, nếu những người đó tới Dương Châu...

Lòng ta rối như cuộn chỉ, đúng lúc này bên tai truyền tới tiếng kêu "ê a".

Cúi đầu thì thấy lại là nữ nhi đang dùng đôi mắt lúng liếng nhìn mình, khuôn mặt hết sức ngây thơ như không hiểu tại sao con người lại có nhiều phiền não như vậy.

Nhìn hài tử, lòng ta mềm mại trở lại.

Ta đã có hài tử của mình, cũng có trượng phu của mình, mọi chuyện trong quá khứ hẳn đều đã qua rồi.

Dù là người của tông môn hoặc ai tới Dương Châu đều không thể thay đổi tất cả điều này, hiện giờ việc ta cần làm là sớm tìm được Lưu Tam Nhi, sau đó rời đi.

Lúc ta ngẩng đầu, Hoàng Thiên Bá ở ngay trước mặt ta, cúi đầu nhìn.

Nữ nhi của ta mở to mắt nhìn Hoàng Thiên Bá, đột nhiên nở nụ cười, duỗi hai tay về phía hắn.

"Nó cười rồi!"

Hoàng Thiên Bá giật mình, khẽ cười, "Nó cười với ta."

"Nó thích ngài."

"Ta có thể bế nó một chút không?"

"Được."

Ta gật đầu, cẩn thận đưa hài tử qua, Hoàng Thiên Bá cũng cẩn thận duỗi tay nhận lấy, sau đó ôm nó vào lòng, thậm chí không dám hít thở như sợ bản thân chỉ cần dùng sức sẽ làm tổn thương sinh mệnh nhỏ bé này.

Nữ nhi được hắn ôm, đôi mắt đen nhánh vẫn không rời khỏi hắn, bật cười.

"Nó thật sự đang cười!"

Hoàng Thiên Bá cao hứng khẽ cười, nhẹ nhàng ôm vào lòng dỗ dành.

Nữ nhi như cũng rất vui, quơ tay không ngừng.

Nhìn cảnh này, tâm trạng vốn phiền muộn của ta cũng thoáng thả lỏng.

Hoàng Thiên Bá vốn vô cùng tuấn tú, lại rất ít khi cười, lúc này híp mắt cười, cả khuôn mặt nhu hòa như trong mộng cảnh, khiến ai cũng phải rung động.

Hắn cũng đã thành thân bao năm rồi, nhưng vẫn không có một hài tử, ta không hỏi vì sao, mà hiện tại cũng không cần hỏi, có điều nhìn hắn như vậy, ta không khỏi thở dài.

Chúng ta cứ thế về nhà, vừa vào cửa liền thấy Mộ Hoa đứng giữa sân lạnh lùng nhìn hai ta.

Hoàng Thiên Bá vốn đang cúi đầu đùa với hài tử, vừa ngẩng đầu thấy nàng, nụ cười trên mặt liền phai nhạt.

Thấy hai chúng ta đi cùng nhau, sắc mặt Mộ Hoa lạnh đến cực điểm, mãi cho đến khi thấy có Tiền Ngũ theo sau mới đi tới hỏi: "Đi đâu vậy?"

Tiền Ngũ đáp: "Thuộc hạ đi cùng nàng ấy thăm mộ Lưu đại ma."

Mộ Hoa liếc nhìn ta, lại nhìn Hoàng Thiên Bá, không biết vì sao khi nàng thấy Hoàng Thiên Bá bế hài tử của ta, ánh mắt liền lộ vẻ không vui.

Hoàng Thiên Bá không nói gì, cẩn thận trả hài tử cho ta.

Mộ Hoa hừ lạnh, phất tay áo bỏ vào trong.

Ba chúng ta đứng ngoài sân, Tiền Ngũ lặng lẽ rời đi trước, Hoàng Thiên Bá quay đầu nói với ta: "Ngươi về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta đã nhờ người đi tìm, chỉ cần có tin tức của Lưu Tam Nhi bọn họ sẽ trở về bẩm báo, đừng quá lo lắng."

Ta gật đầu.

Hoàng Thiên Bá lúc này xoay người đi về phía tinh xá.

Ta cũng định về phòng, nhưng mới đi vài bước, Hoàng Thiên Bá đã vào nhà, cửa còn chưa đóng đã nghe tiếng của Mộ Hoa vọng tới: "Hai ngày không về nhà, mới về nhà liền chạy đi gặp nàng ta trước, chàng đúng là quan tâm nàng ta đấy!"

Hoàng Thiên Bá im lặng vài giây, mới nói: "Nàng ấy đang đợi tin tức của Lưu Tam Nhi, ta vừa có tin tức đương nhiên phải báo ngay với nàng ấy, để nàng ấy yên tâm."

"Nàng ta đợi tin tức của trượng phu mình, chẳng lẽ thiếp không đợi trượng phu của thiếp trở về sao?"

"...

Mộ Hoa, ta chỉ ra ngoài làm việc, còn Lưu Tam Nhi lần này là bị quan phủ truy kích, sự việc rất phức tạp, nàng nên hiểu bên nào nặng bên nào nhẹ mới đúng."

"Thiếp không hiểu!"

Mộ Hoa lớn tiếng, "Thiếp chỉ thấy chàng ngày nào cũng xoay quanh nàng ta, cái gì cũng làm cho nàng ta, nhưng còn thiếp thì sao, chàng đã làm gì cho thiếp!"

"..."

"Hoàng Thiên Bá, bao nhiêu năm qua vì chàng thiếp đã trả giá bao nhiêu hả?

Thời điểm tông môn làm khó chàng, là ai đã bảo vệ chàng?

Chàng nói chàng ghét những việc làm đó, muốn ẩn cư, là ai từ bỏ tất cả để ở bên chàng hả?

Hiện tại chàng đối xử với thiếp như vậy, chàng không làm thiếp thất vọng sao?"
 
Một Đời Khuynh Thành: Lãnh Cung Bỏ Phi - Lãnh Thanh Sam
Chương 422: Khách quý Dương Châu


Cuộc cãi vã này kéo dài suốt một đêm.

Cả đêm, ta đều có thể nghe thấy tiếng khắc khẩu, tiếng đồ đạc bị ném bên tinh xá, còn cả tiếng khóc của Mộ Hoa, những tiếng ồn này khiến ban đêm khó an tĩnh càng không thể tĩnh lặng, h ài tử cứ khóc, ta chỉ có thể ôm nó dỗ dành.

Chỉ mấy ngày, ta dường như đã nhìn thấy cuộc sống mấy năm qua của Hoàng Thiên Bá.

Rất nhiều lần ta nghe thấy Mộ Hoa có những câu vô cùng quá đáng, rất khó chịu đựng, nhưng Hoàng Thiên Bá không hề phất tay rời đi, chỉ nói vài câu hù dọa hoặc im lặng, có lúc là kiên nhẫn giải thích.

Không hiểu vì sao, dù ta không nhìn về phía ánh trăng lạnh lẽo kia, không nhìn tới bóng dáng gầy guộc cô độc dưới ánh trăng, nhưng trong lòng lại càng thêm bất an.

Hoàng Thiên Bá như thể một linh hồn u ám trong luyện ngục, từng chút một bị biển lửa nuốt chửng, dù có kêu cứu, cũng không thể thoát.

Mãi cho đến gần sáng, âm thanh vọng từ tịnh xá mới dần dần lắng xuống.

Đêm ấy, e rằng không ai trong phủ ngủ yên.

Khi những tia nắng đầu tiên vừa rạng, đã nghe tiếng các vú già đi tới đi lui ngoài sân.

Ta cũng đã dậy sớm, rửa mặt chải đầu xong xuôi, liền bế con ra ngoài.

Trong vườn vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, giọt sương động trên cành cây lấp lánh dưới ánh ban mai, chiếu lên y phục ta mang theo những sắc màu rực rỡ.

Vừa bước ra cửa liền thấy cửa tịnh xá cũng vừa hé mở, một bóng người gầy yếu từ từ bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Là Hoàng Thiên Bá.

Một người hầu tiến lại gần, khẽ hỏi hắn có muốn dùng chút điểm tâm hay không, hắn nhìn vào trong rồi thấp giọng đáp:

"Muộn chút hãy đưa, để phu nhân ngủ thêm một lát."

"Dạ vâng."

Vú già lui xuống, còn hắn thì vẫn đứng yên trước cửa.

Đôi mắt từng mang vạn phần phong tình giờ chỉ còn lại vẻ mỏi mệt nặng nề.

Hắn lặng lẽ nhìn cánh cửa vừa khép, đứng một lúc lâu, không thở dài, không biểu cảm, chỉ lặng lẽ xoay người bước đi.

Ngay khi hắn vừa xoay người, trong vườn vang lên tiếng con nít trong trẻo: "A nha!"

Hắn lập tức dừng bước, quay sang nhìn về phía ta.

Ta cúi đầu nhìn đứa con gái trong tã lót, khuôn mặt nhỏ đỏ hây hây, bị hơi sương thấm một lớp màng ướt, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Hoàng Thiên Bá, tay chân cựa quậy không yên như đang cố với lấy thứ gì đó.

Khuôn mặt lãnh đạm của Hoàng Thiên Bá chợt nở nụ cười, chậm rãi tiến lại.

"Sao dậy sớm vậy?"

"Ừ."

Hắn cúi nhìn con bé.

Dù vẻ mặt vẫn còn u uất, nhưng khi nở nụ cười, cả khuôn mặt như dịu lại, dường như tan vào sương sớm.

Đôi mắt long lanh ánh sáng, linh động và trong trẻo, như ánh nước nhảy nhót.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má đứa nhỏ, con bé lập tức cười khanh khách, bật ra tiếng vui vẻ.

"A, con bé đáng yêu thật."

Hắn vui mừng nói, lại đưa tay chạm nhẹ vào cái miệng nhỏ xíu, con bé liền chu miệng lên, phát ra vài âm thanh líu lo.

Hoàng Thiên Bá bật cười: "Ha ha, đứa nhỏ này..."

Ta cũng bật cười: "Hiếm khi nó khóc suốt cả đêm, vậy mà vừa thấy ngài đã cười toe toét."

Hoàng Thiên Bá nhìn con bé thật lâu, nụ cười dần tan đi, như chợt nhớ ra điều gì, khẽ lẩm bẩm: "Nếu ta có thể..."

Ta ngẩng đầu sửng sốt nhìn hắn, nhưng hắn không nói thêm, chỉ để lộ vẻ cô đơn.

Giữa buổi sớm đông lạnh lẽo, hắn đứng đó, lại mang dáng vẻ cô quạnh như ta từng thấy dưới ánh trăng đêm trước.

Hắn trầm mặc, còn đứa trẻ dường như không cam chịu bị lãng quên, cứ gọi mãi.

Hắn sực tỉnh, lại cười với con bé, rồi hỏi ta: "À phải, ngươi còn chưa đặt tên cho con bé sao?"

"Ừ."

"Sao vẫn chưa đặt tên?"

Ta đáp: "Ta đang chờ Tam Nhi về, để chàng đặt tên cho con."

Hoàng Thiên Bá thoáng sững người.

Ta ôm con, ghé má lạnh vào má con bé dịu dàng nói: "Lúc còn trong tù, Tam Nhi từng nói, cứ mỗi lần khổ sở là lại nghĩ tên cho con, như thể đó là niềm hy vọng để vượt qua.

Nên cái tên của con bé, ta nhất định phải chờ hắn về."

Hoàng Thiên Bá lặng lẽ nhìn ta, dường như mang trong lòng đôi chút cảm khái.

Đang định nói điều gì đó, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Cả ta và hắn đều quay đầu nhìn ra ngoài, sáng sớm thế này, ai lại đến?

Các vú già vẫn còn đang bận rộn.

Hoàng Thiên Bá liền bước ra mở cửa.

Ta đứng trong nhà, nghe tiếng cổng lớn mở ra, nhìn thấy hắn đứng chết lặng, không nói một lời, cứ thế sững sờ tại chỗ.

Ta vội bước lại: "Hoàng gia, ai vậy?"

Hắn chậm rãi quay đầu, cười nói "Thanh Anh."

"Vâng?"

"Con gái ngươi...

Có tên rồi."

"..."

Chân ta như cứng lại.

Ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Thiên Bá nghiêng người, để lộ ra bóng dáng một người đang đứng ngoài cửa.

Dáng người ấy, quen thuộc biết bao, vẫn thẳng lưng hiên ngang, nhưng gầy guộc đến xót xa.

Mờ mờ trong sương sớm, tựa như bước ra từ trong mộng.

Khi ta nhìn rõ hắn, suýt nữa tưởng mình đang nằm mơ.

Những ngày qua, chỉ trong giấc mộng, ta mới thấy được đôi mắt trong sáng ấy.

"Lưu...

Tam Nhi..."

"Khinh Doanh!"

Gương mặt quen thuộc kia rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt sáng như sao, hắn chạy vào, vừa gọi tên ta, vừa lao đến trước mặt.

"Tam Nhi..."

Sương sớm mỗi lúc một dày, cảnh vật càng thêm mờ ảo.

Dù hắn đang ở ngay trước mặt, ta lại càng nhìn không rõ.

Cảm giác như có một làn hơi nóng lan khắp mắt, trong lồng ngực chợt phình ra như muốn vỡ tung vì quá đỗi vui mừng, đây là mơ sao?

Hay là thật?

Nếu là mơ...

Lạy trời, xin cho con đừng tỉnh dậy!

Ngay sau đó, ta bị một vòng tay rắn rỏi ôm chầm lấy.

Lần này, khi đến trước mộ Lưu đại mụ, ta không còn đi một mình với con gái.

Khi Lưu Tam Nhi vừa thấy tấm bia đá sừng sững ấy, cả người như bị rút cạn linh hồn, run rẩy đến không đứng nổi.

Ta nắm tay hắn, chậm rãi dẫn tới trước mộ.

Nước mắt hắn tuôn trào như chuỗi ngọc bị đứt, chỉ chốc lát đã làm ướt gương mặt đen sạm.

Ta biết hắn muốn khóc lớn, muốn gào lên thật to, nhưng há miệng ra lại không thành tiếng.

Trong cổ họng chỉ còn những âm thanh khàn khàn, như thể có gì đó đang xé rách từ bên trong.

Những giọt nước mắt ấy, là một cách giải thoát.

Chỉ trong nỗi đau cùng cực, con người mới có thể khóc không thành tiếng như vậy.

Ta biết, hắn đau đã đến tận cùng.

"Tam Nhi..."

Vừa mở miệng, hắn đã "phịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu trước mộ, ba cái, sáu cái, chín cái, vẫn không ngừng.

Tiếng trán chạm đất vang lên liên tục khiến tim ta như thắt lại.

Rất nhanh trán hắn đã rớm máu.

Ta vội vàng nhào đến, quỳ bên cạnh ôm lấy hắn: "Tam Nhi..."

"..."

"Đừng như vậy!"

"..."

Hắn không đáp, chỉ cố chấp muốn tiếp tục dập đầu, nhưng bị ta giữ lại không cho cúi nữa.

Người hắn run rẩy dữ dội, như đứa trẻ vừa thoát khỏi ác mộng, lại phát hiện mình vẫn còn ở trong đó, chưa từng thoát ra.

Hắn há miệng, phát ra tiếng khò khè đầy đau đớn, mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn như suối, cuối cùng gào lên một tiếng nghẹn ngào:

"Nương..."

Ta ôm chặt lấy hắn, dẫu bản thân cũng yếu ớt, nhưng vẫn cố dồn hết sức để giữ lấy hắn, sợ buông tay thì sẽ mất hắn mãi mãi.

Trong vòng tay ta, nam nhân này từng là điểm tựa vững chắc cho ta lúc này lại hoàn toàn gục ngã.

Hắn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi giơ tay, ôm chặt lấy eo ta.

Từng đợt run rẩy nơi cơ thể hắn cũng khiến ta nức nở.

Ta cảm nhận được nước mắt hắn thấm ướt áo mình, lạnh buốt.

Ta vừa run nhẹ, hắn đã ôm chặt hơn.

Ta cúi đầu, không thấy rõ mắt hắn, chỉ thấy hàng mi ướt run rẩy.

Không biết bao lâu sau, bên tai vang lên giọng khàn khàn:

"Khinh Doanh..."

"Ừ?"

"Đừng rời xa ta."

"..."

"Đừng rời xa ta."

"...

Sẽ không."

Ta ôm chặt hắn hơn, hắn cũng ôm ta siết hơn.

Khi ta sợ mất hắn, thì có lẽ hắn cũng đang sợ hãi, không muốn mất ta thêm lần nào nữa.

Bầu trời âm trầm như lòng người đang gục ngã.

Lưu Tam Nhi từ mộ Lưu đại ma trở về, tinh thần như sụp đổ, chẳng nói chẳng rằng, giống như mất hồn.

Thật ra đối với sức khỏe của Lưu đại ma, hắn cũng không phải không có chuẩn bị.

Nhưng mà, cho dù trong lòng có nghĩ trước, chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu đi nữa, thì lúc người mình thương yêu nhất thực sự ra đi, tất cả những thứ gọi là "chuẩn bị" cũng hóa thành trống rỗng.

Nỗi đau đó, sâu sắc đến mức khắc vào tận xương, không thể nào quên cả một đời.

Hoàng Thiên Bá cũng biết lúc này hắn cần yên tĩnh, cho nên đều không tới.

Trong phòng chỉ còn lại ta, hắn, và nữ nhi.

Ta bước lại gần, nhìn hắn cúi gằm đầu, dáng vẻ sụp đổ, liền nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn lên.

"Tam Nhi..."

"Nương lúc đi...

Có nói gì không?"

Ta gắng nở một nụ cười thật dịu dàng, đáp: "Không có."

"..."

"Bà đỡ đẻ cho thiếp, nhìn thấy nữ nhi rồi...

Mới đi."

"..."

"Bà vui lắm, úc đi vẫn luôn mỉm cười, không chút khổ sở."

"..."

"Thật ra sức khỏe bà ra sao, chàng cũng biết mà...

Đừng tự trách mình quá."

Lưu Tam Nhi vẫn cúi đầu, gương mặt vốn ngăm đen nay vì quá tái nhợt mà càng thêm tiều tụy.

Hắn cứ đờ đẫn ngồi đó.

Một lúc sau, như sực nhớ ra điều gì, hắn khẽ hỏi: "Nữ nhi...?"

"Ừm."

Ta gật đầu.

"Thiếp sinh được một nữ nhi."

"Nữ nhi..."

Lưu Tam Nhi ngẩng đầu nhìn ta.

Ta đứng dậy, nhẹ nhàng bế hài tử đang nằm trên giường, được quấn trong tã lót, đem đến trước mặt hắn.

"Không phải chàng từng nói đã nghĩ sẵn rất nhiều cái tên cho con sao?

Con bé vẫn đang đợi chàng đặt tên cho mình đấy."

Lưu Tam Nhi ngơ ngác nhìn con.

Đứa nhỏ cũng ngơ ngác nhìn hắn.

Một lớn một nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn nhau chằm chằm, như thể đang lặng lẽ dò xét lẫn nhau.

Không biết bao lâu sau, Lưu Tam Nhi nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy con, ôm vào lòng.

Nữ nhi giống như một chú mèo con non nớt, mở to đôi mắt đen láy nhìn hắn, bỗng nhiên cười toe toét, giơ tay bé xíu vỗ lên mặt hắn một cái: "A!"

Lưu Tam Nhi cuối cùng cũng nở nụ cười.

Như thể phát hiện được trò chơi thú vị, nữ nhi càng thêm thích thú, bàn tay nhỏ xíu cứ thế vỗ tới vỗ lui lên mặt hắn: "Nha nha nha!"

Lưu Tam Nhi bật cười thành tiếng, vui vẻ đến đỏ mắt, ngẩng đầu nhìn ta: "Ta... nàng..."

Ta đáp: "Con vẫn đang đợi chàng đặt tên."

Lưu Tam Nhi cúi đầu nhìn nữ nhi, sắc mặt vốn trắng bệch rốt cuộc cũng có chút ấm áp trở lại.

Đứa nhỏ này giống như mang theo hi vọng mà đến, khiến lòng người từ từ ấm lên.

Hắn nhẹ nhàng ôm con vào ngực, cẩn thận dùng má mình cọ cọ lên bàn tay nhỏ của con.

Khoảnh khắc ấy, thật ấm lòng, ấm đến chua xót.

Cũng nhờ vậy mà nỗi buồn và ưu sầu trong lòng ta mới vơi bớt phần nào.

Ta khẽ giúp hắn chỉnh lại áo quần rồi hỏi: "Mấy ngày nay chàng đi đâu vậy?"

Lưu Tam Nhi vẫn ôm chặt nữ nhi, không nỡ buông tay, đáp: "Hôm đó ta đi lên bãi sông tìm đại cô, tìm mãi mà không thấy.

Ta sợ mọi người lo lắng nên quay lại.

Ai ngờ vừa đi được nửa đường thì gặp quan phủ."

"Cái gì?"

Ta nghe giật mình.

Rõ ràng Hoàng Thiên Bá đã nói quan phủ không tìm thấy hắn, còn nói bọn họ đã quay về tay không.

Sao lại...

Lưu Tam Nhi thấy vẻ mặt ta liền vội vàng nói: "Nàng đừng lo, chẳng phải ta đã bình an trở về đây rồi sao?"

Phải, đúng là vậy.

Ta đột nhiên thấy mình thật buồn cười.

Đúng là vì lo quá mà rối.

Rõ ràng hắn đang ở trước mặt, vậy mà lòng vẫn bất an.

Ta liền vội hỏi tiếp: "Vậy chàng trốn ra được bằng cách nào?

Mấy người đó sao lại chịu thả chàng về?"

Lưu Tam Nhi nói: "Bọn họ tất nhiên không chịu tha cho ta.

Ta vừa thấy họ liền hoảng, quay đầu bỏ chạy.

Nhưng họ cưỡi ngựa, không bao lâu liền đuổi kịp, định bắt ta về."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó...

Trên đường lớn đột nhiên xuất hiện một vị công tử cứu ta."

"Công tử?"

Tim ta như khựng lại một nhịp, "Công tử nào?"
 
Back
Top Bottom