[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Một Chờ- Hai Đợi- Ba Trông
CHƯƠNG 119: HOA TRONG NGỤC
CHƯƠNG 119: HOA TRONG NGỤC
Chị Linh biết tin dữ nhưng chị không phản ứng gay gắt hay bộc lộ sự buồn bã của mình, chị vẫn chỉ huy mọi việc như thường, mọi người đều nhìn chị thở dài, ai mà không biết tim chị đau thế nào chứ, đau mà không khóc được thì lại càng khổ sở hơn.
Chị lúc nào cũng ngồi dưới lán tre, mắt lặng lẽ nhìn về phía cổng doanh trại, nơi tiểu đội của tôi sắp lên đường.
Chị không ra tiễn vì chị sợ, sợ rằng sẽ ngáng chân chúng tôi, sợ những hi vọng của chị sẽ trở thành gánh nặng với chúng tôi.
Tôi cố gượng cười nhìn chị, chị cũng hiểu ý tôi, tôi chắc chắn sẽ tìm được anh Hoàng, sau đó sẽ trị thương cho anh, sau đó nữa sẽ đánh nốt trận cuối, rồi sau của sau ấy nữa, chúng tôi sẽ tổ chức một đám cưới thật linh đình cho anh chị trên hầm De Castries.
Tôi có thể tưởng tượng được, đám cưới ấy sẽ tuyệt vời đến mức nào, vừa là để ăn mừng chiến thắng, vừa là để kỷ niệm sự hạnh phúc hiếm có ở nơi máu lửa này.
Tôi cùng 'ông mình' đi cứu đồng đội, nắng ven đồi đã tắt và mây đen lại sắp sửa ùa tới, mưa như trút nước, mùa này lại khiến bộ đội ta khổ càng thêm khổ rồi!
Chúng tôi đi dọc về hướng Bắc, qua những khoảng dốc khúc khuỷu, trèo đèo rồi lội suối, không biết bao nhiêu lâu cũng thấy được kí hiệu mà đội của Leona để lại.
"Thủ trưởng!"
- Lý lại gần một cành cây có dính máu- "Đây là dấu vết chúng em tìm được khi nãy."
"Sao biết nó là của anh Hoàng với anh Khiêm thế?"
- "Ông tôi cúi rạp đầu xuống cố nhìn điểm đặc biệt.
Tôi thở dài- "Vì nếu muốn trở về doanh trại thì chỉ có con đường này thôi, nhưng dấu vết cho thấy các anh ấy đã không chạy về mà chạy đi, điều này đưa ra giải thuyết rằng có người đuổi theo đội của các anh, và để tránh chúng phát hiện ra vị trí quân ta thì, các anh chỉ có thể chạy về hướng ngược lại..."
Lý chỉ tay lên phía trước:
"Vâng, anh Leona cũng nói vậy, thế nên trên đường anh vẫn để lại kí hiệu cho chúng ta, chỉ cần lần theo nó là được, em sẽ dẫn đường, mọi người đề phòng bám sát nhau."
Tôi nhìn chằm chằm vào cành cây dính máu, nỗi lo tự dưng dâng trào, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với hai anh vậy?
Chúng tôi đi tiếp thêm một đoạn nữa thì bị bao vây, bao nhiêu thằng lính cầm đuốc cháy rực, nâng khẩu súng trường, bộ mặt hung dữ la hét, vây chúng tôi thành vòng tròn.
"Haha, chúng ta có gì đây?
Việt Minh à?"
- Tên trung úy ngồi trên con ngựa, vuốt râu rồi tặc lưỡi- "Bắt được lũ này cũng hời đấy, mang về tra tấn khai thác!"
Tôi nghiến răng, không lẽ căn cứ của chúng ở gần đây ư, nếu không thì trong thời gian ngắn, cả đội của tôi và các anh đã không bị truy bắt gắt gao như vậy.
Tôi bình tĩnh thở ra một hơi, bị bắt chưa chắc đã là hết, nếu tìm được căn cứ đó thì không chừng còn có thể phá hủy nó.
"Ố?
Con gái à?"
- Tên trung úy liếc nhìn tôi với ánh mắt biến thái, trong dạ tôi như dâng lên cảm giác buồn nôn, ghê tởm cùng cực.
'Ông tôi' đứng chắn trước người tôi, vai ông rộng, vóc dáng cao lớn, che trọn tôi ở phía sau.
'Ông' nhẹ giọng an ủi:
"Đừng sợ, tôi sẽ không để chúng làm gì cậu đâu."
Tôi gật đầu vỗ vai ông, tôi không sợ, nhưng tôi ghét cảm giác bị coi thường qua ánh mắt của kẻ thù, về việc chúng không coi trọng phụ nữ, và về việc chúng coi phụ nữ là công cụ giải tỏa ham muốn của mình.
"Con đàn bà này cũng đẹp phết đấy, trói nó lên đầu, về căn cứ thì đưa vào phòng chỉ huy!"
- Tên trung úy cười hì hì- "Đợi chỉ huy dùng xong thì đến lượt chúng ta!"
'Ông tôi" cau mày- "Tên Việt gian khốn kiếp!"
Tôi liếc 'ông', lắc đầu ra hiệu, giờ mà phản kháng lại thì chỉ có đường chết.
Lý đằng sau cũng đang nghiến răng nghiến lợi, tôi có thể thấy các anh trong tiểu đội của tôi tức đến mức nổi gân xanh trên mặt.
Tôi bị chúng trùm kín mặt đưa đi, phải đi rất lâu mới đến được căn cứ kia, chúng đẩy chúng tôi vào một căn phòng giam, có lẽ nơi này ở trong lòng đất nên ánh sáng mới kém như vậy.
Vì lo lắng nên mọi người cứ ngồi trước tôi, giấu tôi ra phía sau, tôi biết họ đang lo sợ điều gì, nhưng nếu nó thực sự đến tôi sẽ bình thản mà đối mặt, cái chết đã vượt qua rồi thì những "cái này" có là gì?
"Thưa ông, chúng ta nên dâng con Việt Minh đấy cho ai ạ?
Ở đây có tận hai quan to đến, mà ông nào cũng máu mặt cả, chúng ta bắt được mỗi đứa, swoj rằng đưa cho ai cũng sẽ đắc tối người còn lại."
- Tên lính xét nét.
Trung úy vuốt râu nheo mắt: "Ừm... thường thì chỉ huy của cả cái căn cứ này là Ngài Mark, nhưng cậu ấm từ Hà Nội tới cũng đâu thể làm ngơ.
Nhức hết cả đầu!"
Tên lính nhìn vào trong buồng giam cười hì hì:
"Nếu mà khó thế thì cứ giữ lại không nói cho ai cả, chúng ta từ từ hưởng thụ."
Trung úy cũng cười dâm dê: "Í xời, mày chỉ được thế là nhanh!
Nhưng phận tôi tớ như tao với mày, cứ giữ lại thử xem, mai ăn đạn như chơi.
Lôi nó ra đây rồi mang nó đến cho Ngài Mark đi, dù sao chúng ta cũng ở dưới trướng Ngài ta lâu rồi, giờ đi xu nịnh tên nhãi kia thì nhục lắm!"
Chúng vào lôi tôi ra ngoài, mặc cho các anh phản kháng dữ dội.
Tôi sợ hãi lắc đầu, tôi sợ chúng sẽ lại tra tấn các anh nếu cứ thế này.
Các anh cứ yên chí, tôi sẽ không chết đâu.
Tôi được người phụ nữ lớn tuổi cho mặc bộ váy dân tộc, khi còn ở bản Lim, tôi thích mặc những chiếc váy sặc sỡ thế này lắm, bởi vì Hiếu..., bởi vì người đó sẽ ngắm nhìn tôi nhiều hơn một chút.
Thật không ngờ đến hôm nay tôi lại mặc lại nó trong nét bi thương khó tả.
"Con ơi, con xinh đẹp thế này, tội nghiệp con quá con ơi."
- Người phụ nữ cài tóc cho tôi mếu máo- "Con mế cũng thế, nếu nó sống chắc bằng tuổi con, mà nó bị lũ bất nhân kia hiếp rồi vứt xác xuống mương, mế khổ lắm, mế đau lắm, mà mế không biết phải làm sao, nó còn giữ con trai mế đi đày cho nó..."
Nói với tôi được vài câu người phụ nữ lại nấc lên vì thương: "Con ơi con đừng trách mế, mế biết con cũng khổ lắm, nhưng mế chẳng thể giúp con thoát được..."
Tôi nắm tay bà- "Xin mế đừng lo lắng, sẽ ổn cả thôi ạ."
Tôi đứng lên chuẩn bị ra ngoài, váy áo tươm tất, mặt mũi cũng điểm nhẹ thêm tầng phấn, bên ngoài vẫn mưa phùn, tôi được hai tên lính dẫn đi.
Tôi biết có những kẻ vẫn nhìn tôi thèm muốn, chắc chúng cũng chẳng cam lòng khi phải hai tay dâng con mồi cho kẻ khác.
"Báo cáo chỉ huy..."
Tôi không nghe rõ đoạn sau nhưng dù gì cũng chỉ là thông báo lấy lệ, chúng nói xong rồi quẳng tôi vào căn lều, rời đi.