[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Một Chờ- Hai Đợi- Ba Trông
CHƯƠNG 99: HIM LAM LỘNG GIÓ
CHƯƠNG 99: HIM LAM LỘNG GIÓ
Ngày đầu tiên trong Chiến dịch Điện Biên PHủ 56 ngày đêm, thành ủy truyền thông tin xuống, toàn bộ lực lượng pháo binh và 40 khẩu pháo cỡ 75-120 ly đồng loạt khai hỏa, một nửa quân số Pháp tại cứ điểm Him Lam bị loại khỏi vòng chiến đấu.
Khi tiếng pháo đầu tiên vang lên, cả chiến trường như bừng tỉnh.
Các chiến sĩ bộ đội nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí đã được chuẩn bị sẵn.
Ánh sáng của những quả pháo bùng lên trong đêm tối, làm sáng rực cả bầu trời.
Những tiếng nổ lớn liên tục vang dội, làm rung chuyển mặt đất và núi rừng.
Những đợt pháo kích chính xác đã gây thiệt hại nặng nề cho lực lượng phòng thủ của địch, tạo điều kiện thuận lợi cho bộ binh tiến lên.
"Sau hơn 1 giờ chiến đấu, bộ đội Việt Nam xung phong 'bóc vỏ' từng cứ điểm trên đồi Him Lam." (Theo Diễn biến Chiến dịch ĐBP- Đảng với Dân).
Tại cứ điểm số 3, 101 B, tiểu đoàn mũi nhọn của chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc tấn công này.
Các chiến sĩ chia thành các nhóm nhỏ, di chuyển lặng lẽ dưới sự che chở của màn sương mù và địa hình rừng núi hiểm trở.
Khi tiếng pháo lệnh vang lên, những khẩu pháo lớn của ta bắt đầu dội xuống các cứ điểm của địch, tạo nên những tiếng nổ vang dội khắp chiến trường.
Các chiến sĩ nhanh chóng tiến lên, vượt qua những bãi mìn và hàng rào dây thép gai.
Dưới sự chỉ huy của các sĩ quan dày dạn kinh nghiệm, họ di chuyển một cách nhanh nhẹn và hiệu quả, từng nhóm một tiến lên chiếm lĩnh các vị trí chiến lược.Tiếng súng, tiếng lựu đạn nổ liên tục, khói lửa bao trùm khắp nơi.
Những chiến sĩ Việt Nam, với lòng quyết tâm và sự dũng cảm, từng bước đánh bật quân địch ra khỏi các công sự phòng thủ.
Tôi và Hoàng cùng xông vào một lô cốt của địch, tiêu diệt nhiều tên lính Pháp và chiếm lĩnh lô cốt đó.
Anh cùng đồng đội của mình tiếp tục tiến sâu vào trung tâm cứ điểm, tạo nên một áp lực lớn khiến quân địch phải rút lui.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, lá cờ Việt Nam tung bay, tiểu đoàn mũi nhọn đã chiếm lĩnh hoàn toàn cứ điểm Him Lam.
Tôi và anh Hoàng trở về căn cứ tiếp tục nhận các nhiệm vụ chiến lược từ Tổng bộ, nhận được tin mừng từ trung đoàn 428 đánh chiếm thành công cứ điểm số 2, tiểu đoàn 11 xung phong đánh tan lô-cốp của địch.
Trận Him Lam ngày đầu tiên thành công và là chiến thắng mở màn cho chiến dịch huyền thoại của lịch sử.
Tôi ngồi xuống, không ngờ mưa bom bão đạn như vậy mà mình vẫn còn sống, vẫn còn thanh thản và bình tĩnh được như thế.
Hóa ra đây là trạng thái của các chiến sĩ khi họ vừa đánh xong một trận, cái chết cũng chỉ đến thế, không ai sợ cái chết, không sợ hy sinh, thi đua lập công.
Anh Hoàng đặt đĩa bánh kẹo xuống, anh cười bảo tôi:
"Lộc của đoàn đấy, chúc em năm mới luôn xinh đẹp, đánh giặc giỏi và lúc nào cũng phải hạnh phúc nhé, cô thanh tra!"
Tôi bóc một cái kẹo lạc bỏ vào miệng gật đầu: "Chúc anh và chị Linh lúc nào cũng ngọt nhé, chiến tranh qua đi, hai người sớm về bên nhau, gia đình hạnh phúc, sớm sinh em bé nha!"
Anh cười ngượng ngùng gật đầu cảm ơn tôi.
Tôi ra bên ngoài, vài chiếc xe tải đang đậu trong căn cứ của chúng tôi, các trung đoàn pháo binh và bộ binh cũng tới đầy đủ, mỗi người một nhiệm vụ sau khi họp bàn.
Tôi đi quanh doanh trại, may mắn tìm thấy người quen.
Bộ đội Hùng- ông nội của tôi, giờ thấy chàng trai trẻ năm nào đã trưởng thành, phong thái đĩnh đạc, tư chất khỏe mạnh, sự điềm đạm hiện rõ trên khuôn mặt sáng ngời.
Tôi đứng một góc nhìn thiếu niên giao nhiệm vụ cho từng tiểu đội, thì ra bà tôi phải lòng ông nội từ cái nhìn đầu tiên cũng đúng thôi.
Ông tôi mà ở giữa mấy cô gái thì sớm muộn gì bao cô cũng lại ôm mơ mộng rồi.
Tôi đang thẩn thơ thì bỗng nhiên bộ đội Hùng chạm vào tay tôi:
"Này đồng chí, đồng chí thuộc đơn vị nào, sao lại tới đây?"
Tôi quay người lại, nở một nụ cười thật tươi.
Ông nhận ra tôi, nét mặt nghiêm nghị không còn, cười tươi khoác vai tôi:
"Quỳnh!
Cháu gái tôi đây mà!
Có phải Quỳnh đấy không!
Ôi cô cháu ruột!"
Tôi phát cười bởi những lời nói của ông, nghe sến mà cũng vui tai, các cụ ngày xưa công nhận có chất giọng hay mà vần điệu.
Thiếu niên giới thiệu tôi với cả tiểu đoàn của mình, giờ ông tôi đã không còn là lính mới mà trở thành tiểu đoàn phó của trung đoàn 165.
Ngày mai ông sẽ theo trung đoàn của mình tham gia trận Mường Thanh.
"Cháu có thể nghe mọi người bàn kế hoạch không?"
Ông tôi cười: "Đương nhiên rồi thưa cô thanh tra."
Tôi huých tay ông, cứ trêu hoài luôn.
Nhìn bên trên thì oai nghiêm như vậy mà xuống dưới thì toàn theo tôi tấu hề xuyên lục địa.
"À phải rồi, ông có chiếc đồng hồ như thế này không?"
- Tôi dơ cổ tay đeo đồng hồ cũ của ông tặng ra, mong ông sẽ nhớ được gì đó.
Bộ đội Hùng đưa tay lên, đúng là chiếc đồng hồ y hệt, nhưng mới hơn cái của tôi và nó đang chạy chứ không ngừng lại như cái của tôi.
"Tại sao chiếc của cậu không chạy?
Hỏng rồi ư?
Mà cũng kì ghê, rõ ràng tôi mua cái này khi người bán nói chỉ có duy nhất một đôi độc tôn, vậy mà cậu cũng có một cái y hệt, đúng là gian thương."
- Ông tôi để cổ tay ngang bằng với cổ tay tôi như cái cách mà em trai tôi làm trước khi tôi xuyên lại.
"Ông bảo là đồ đôi ư?"
- Bây giờ vẫn chưa gặp được bà thì đôi nào?
Tôi giật áo ông- "Còn một cái nữa ông đưa ai rồi?
Nói mau!"
Ông tôi lảng tránh câu hỏi: "Haha, cấp trên gọi đi họp rồi, chúng ta mau đi thôi!"
Tôi mà biết cô ta là ai thì sẽ không tha cho cả hai người đâu!
Rõ ràng ông kể bà là mối tình đầu của ông kia mà!
Sao lại thế này!