Cập nhật mới

Đam Mỹ Một Chân Chạm Đất

Một Chân Chạm Đất
Chương 20


Vấn đề tài chính được giải quyết thuận lý thành chương (1) như vậy. Hứa Đông Đức không hổ là nhân vật năm đó lăn lộn lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Công ty bất động sản Đông Việt của hắn đã phong sinh thủy khởi (2). Hứa Đông Đức nói là giữ lời, chuyển ba mươi phần trăm cổ phần công ty trên danh nghĩa của mình cho Từ Xán. Mà Thiên Nghệ của Từ Xán, từ một công ty nhỏ được thành lập bởi mười mấy người năm đó nay đã trở thành tập đoàn Thiên Nghệ có thực lực không thể xem thường. Hứa Đông Đức nhìn Từ Xán đầy tự hào, “Hmm, nhìn cậu bây giờ, dáng vẻ y hệt như lão đạo, rất có khí phách của đại ca tôi đây năm đó!”

Hắn không hề nhắc đến chuyện đã cùng ăn Tết với Dương Thiên Triết. Cấp dưới đều vụng trộm phỏng đoán, đợi thời cơ chín muồi, vị đại ca lập nghiệp không từ thủ đoạn này sẽ cho thằng khốn nạn không biết trời cao đất dày kia một đòn trí mạng.

Mà cơ hội này, cuối cùng cũng lặng lẽ đến.

Một năm trước, Từ Xán đã phân cho Phó quản lý đáng tin cậy thành lập một công ty chuyên về phần mềm máy tính, tên là Trường Thanh.

Tài chính và nhân viên của công ty này, tất cả đều sạch sẽ, không chút liên quan với Thiên Nghệ. Mà người điều hành sau lưng nó, vẫn là Từ Xán.

Nếu một ngày nào đó Thiên Nghệ xảy ra chuyện gì bất trắc, Trường Thanh cũng không bị liên lụy. Đây sẽ là một lá bài khác của anh.

Hứa Đông Đức nhắc nhớ anh. Hắn nói, Cây to đón gió. Từ Xán, cậu phải học cách phòng ngừa cẩn thận.

Lúc đó Từ Xán chỉ cười, Anh, sợ à?

Vẻ mặt Hứa Đông Đức u ám. Chắc là đang nghĩ tới trường hợp anh sơ suất, một ngày nào đó xảy ra chuyện giống như hắn.

Khiến Từ Xán không ngờ là quản lý Phó lại rất có tài. Trường Thanh càng ngày càng phát triển, bắt đầu có thể thu hút được những lập trình viên có thực lực, chuẩn bị tiến vào thị trường nước ngoài.

Mà bây giờ cũng đã đến lúc nã một phát đạn vào Dương Thiên Triết. Y rất coi trọng công ty phần mềm máy tính Trường Thanh đang phát triển đầy hứa hẹn này, từng nhiều lần tỏ ý muốn hợp tác cùng Trường Thanh.

Mấy người biết nội tình bắt đầu đổ dầu vào lửa trước mặt Hứa Đông Đức, “Anh Đức. Không ngờ bây giờ Dương Thiên Triết lại vác đá đè chân mình. Ngài hãy giúp y thành toàn. Y là người tàn nhẫn, không g**t ch*t thì cũng phải phế đi!”

Từ Xán cũng gật đầu, “Anh, em chờ ở đây, tất cả chỉ đợi một câu nói của anh.”

Hứa Đông Đức chỉ cười không nói.

Có người nói Dương Thiên Triết nguyện ý vì hạng mục này mà đập xuống vài triệu. Nếu như y đấu thầu thành công sẽ lập tức rót tiền vào, Từ Xán sẽ nghĩ cách cho Trường Thanh bỗng nhiên phá sản. Lần thất bại này chưa chắc đã có thể thương tổn y, nhưng chắc chắn sẽ khiến y đứng không vững trong Khải Chính.

Vì Hứa Đông Đức, đừng nói là Trường Thanh, kể cả là Thiên Nghệ, cũng chỉ cần một câu nói của hắn, Từ Xán cũng cam tâm tình nguyện ra tay.

Ngày hôm sau, Hứa Đông Đức đến phòng làm việc của Từ Xán.

“Từ Xán, nói thật,” Hắn lấy một điếu thuốc. Từ Xán giúp hắn châm lửa, “… Hai năm nay, tôi không nói, nhưng trong lòng vẫn luôn có một cái dằm. Bây giờ lại có cơ hội phô bày, nhưng cũng không còn chủ ý như trước. Nhớ năm đó khoái ý ân cừu (3). Bây giờ, thực sự đã già rồi…”

“Từ Xán. Cậu nói thử xem, nếu là tôi, cậu sẽ làm gì?”

Từ Xán cúi đầu suy nghĩ thật lâu. Quá nhiều điều, nhưng chỉ có một ý tưởng. Cuối cùng, anh nói, “Anh, trên đời không có bức tường nào không lọt gió.”

Hứa Đông Đức ngẩn ra, sau đó lập tức cười lớn, “Từ Xán, quả nhiên tôi không nhìn lầm cậu!” Hắn vỗ vai anh. Đứa trẻ trước mắt này, yên tĩnh, thận trọng. Không cần hắn giúp đỡ, đợi một thời gian nữa, nhất định sẽ trở thành vật báu.

“Tôi nghĩ mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy. Tình hình lúc này của Dương Thiên Triết cũng có phần hơi quá. Bây giờ, có thể y đang đợi chúng ta tự chui đầu vào rọ! Hơn nữa,” Hắn ngửa đầu tựa vào sofa, nhả một hơi thuốc, “Oán oán tương báo biết đến bao giờ. Tôi thực sự chỉ muốn nghĩ đến những ngày yên bình đã qua…”

Trường Thanh huyên náo là thế nhưng lại truyền ra rất ít tin tức liên quan đến vụ đấu thầu. Khải Chính rất có triển vọng cuối cùng lại bị knock out, thay vào đó là một công ty lớn khác.

Ngày đó, Từ Xán nhận được một cuộc điện thoại. Một giọng nói anh chưa từng nghe thấy bao giờ, rõ ràng đã ngà say, “Từ, Từ Xán, coi như mày lợi hại!”

“Anh là ai?” Trong lòng anh đã có câu trả lời.

“Không ngờ mày cẩn thận như vậy. So với lão già kia… còn cẩn thận hơn. Cơ mà, Từ Xán, tổng giám đốc Từ, tao nói cho mày biết, tao sẽ không để yên như vậy. Mày cứ để đấy, chờ xem!”

Từ Xán cười khẩy, “Anh cũng chờ xem.”

Cúp điện thoại, anh nhếch môi.

Quá nhiều điều, nhưng thực sự, chỉ có một ý tưởng.

Hứa Đông Đức thu liễm (4) lại rất nhiều. Trải qua thăng trầm, khi hắn bàn công chuyện không còn dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo nữa, đã ôn hòa hơn rất nhiều. Khi Từ Xán đến nhà hắn, không ngờ lại phát hiện trong phòng khách thờ tượng Phật. Hứa Đông Đức nói qua loa, “Tôi già rồi, chỉ cầu bình an. Để những người trẻ như cậu đi tung hoành thiên hạ.”

Một cậu trai đi ra từ trong phòng bếp, thấy Hứa Đông Đức thì cười vẻ an tâm, “Anh Đức, anh đã về rồi.” Lại quay sang Từ Xán, “Từ tiên sinh, cậu đến rồi thì ngồi tạm một lát. Cơm tối cũng sắp xong rồi.”

Hứa Đông Đức nghiêm mặt, “Từ tiên sinh cái gì, gọi anh Từ!”

Từ Xán vẫn nhớ rõ cậu trai kia, chính là người khi Hứa Đông Đức gặp chuyện không may thì mang vẻ mặt lo lắng hỏi Từ Xán rằng anh Đức sẽ không có chuyện gì chứ.

Hứa Đông Đức hất cằm về phía bóng lưng của cậu trai kia, “Giờ tôi đã thông suốt rồi, quá khứ cứ để nó trôi qua. Người lớn tuổi, muốn chơi nữa cũng là lực bất tòng tâm (5). Đứa trẻ này, thực lòng rất tốt với tôi, là thành thật bằng cả trái tim. Tôi nghĩ, đời này cũng không mong gì hơn.” Lại vỗ vai Từ Xán, “Từ Xán, là anh nên tôi khuyên cậu một câu. Nếu gặp được người thực lòng yêu thương, nhất định phải giữ lấy. Đừng để rồi phải hối hận suốt đời.”

Từ Xán rũ mắt cười, ngày đó không nói gì cả.

Một đêm nọ, Hứa Đông Đức uống rượu say khướt, kéo tay Từ Xán, trong miệng đều là triết lý, “Cả đời Hứa Đông Đức này, nhiều năm gian khổ, lên voi xuống chó, từng rớt xuống địa ngục, cũng từng bay lên thiên đàng. Cuối cùng, ân oán tình thù là cái gì, chớp mắt cũng đã tan vào hư vô. Bây giờ, Từ Xán, tôi cuối cùng cũng thông suốt, chỉ có một câu thôi! Từ Xán, chỉ một câu thôi! Bình bình đạm đạm mới là thật…”

Một mình trong góc lải nhải một hồi, hắn tự cho mình rồi lại đưa cho Từ Xán một điếu thuốc, “Này, đừng để mình tôi nói thế chứ! Từ Xán, thử nói về cậu đi?”

“Em?” Từ Xán cười, anh cảm thấy như mình cũng say rồi. Chỉ ngửa đầu tựa vào sofa, “… Em có gì đáng nói đâu, nhàm lắm! Hồi nhỏ, lúc nào cũng mong có người ở phía trước để che chở, có người ở phía sau để dựa vào.” Anh đưa tay trái đang cầm điếu thuốc vươn ra khoảng không, “Nhưng, mỗi lần em đưa tay ra, lần nào cũng sợ không nắm được gì cả…” Quay sang nhìn Hứa Đông Đức cười mơ màng, “Lúc nào cũng có cảm giác như mình đang bay…”

“Từ Xán.” Hứa Đông Đức choàng tay qua vai anh, “Từ Xán, cậu cúi xuống nhìn đi. Hai chân của cậu, không phải lúc nào cũng đang đứng trên mặt đất sao?”

Về phần chuyện xảy ra sau đó trong đêm hôm ấy, sao anh có thể về được nhà, Từ Xán không có chút ấn tượng. Hôm sau tỉnh lại, phát hiện anh vẫn đang mặc trang phục hôm qua nằm trên giường bên cạnh Lam Dương.

“Anh tỉnh rồi?” Lam Dương nhìn thoáng qua anh rồi lập tức rũ mắt.

“Ah, chuyện đó… làm sao em…” Từ Xán quýnh lên, đầu lưỡi thẳng đơ.

“Đêm qua anh say rượu, cứ nắm chặt tay em.” Khuôn mặt Lam Dương ửng hồng, nhìn Từ Xán vẫn đang nắm cổ tay cậu. “Giờ có thể buông tay rồi chứ?”

“À!” Từ Xán vội vàng buông tay.

Lam Dương bước xuống giường, xoa xoa vết đỏ hồng trên tay, “Anh uống nước nhé?”

“Ừ.” Từ Xán ngồi dậy, bối rối nhìn dáng vẻ bận rộn của Lam Dương, “… Đêm qua anh, có phải say rượu… rất khó coi không?”

Lam Dương đặt cốc nước trên đầu giường, nhìn Từ Xán bằng ánh mắt kỳ lạ, nhìn chằm chằm đến mức Từ Xán không sao thoải mái nổi. “Anh cứ hỏi em, có phải hai chân anh đang đứng trên mặt đất hay không.”

“Haha.” Từ Xán không kiềm được, cúi đầu cười. “Không có gì đâu.” Đột nhiên anh nhớ ra một chuyện khác, “Mà khoan, hôm nay không phải thứ Bảy, sao em lại về nhà?”

Ánh mắt Lam Dương nhìn anh càng kỳ lạ hơn, “Anh gọi điện cho em. Lúc em đi ra thì thấy anh đã ngồi trước cổng trường.”

“Ôi trời, thật sự anh không nhớ gì cả.” Từ Xán ảo não gãi đầu, “Từng này tuổi rồi, đây là lần đầu anh say như thế.”

Lúc này đang là giữa trưa. Từ Xán bèn dẫn Lam Dương ra ngoài ăn.

Hai người vừa vào một nhà hàng gọi đồ ăn, bỗng nhiên có một người đàn ông xa lạ bước tới, lễ độ cười với Lam Dương, “Chào cậu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Với người này, Lam Dương lạnh nhạt.

“Đề nghị lần trước của tôi, không biết cậu thấy thế nào? Công ty giải trí Hoàn Vũ của chúng tôi chắc chắn là công ty đào tạo ngôi sao hàng đầu cả nước. Những ngôi sao nổi tiếng nhiều không kể xiết, ví dụ như XX, XXX. Chắc hẳn cậu cũng có nghe qua? Bây giờ đang có một quảng cáo đồ uống, là nhãn hiệu của một công ty nổi tiếng trong nước, chỉ yêu cầu một người có khí chất ấm áp như ánh mặt trời giống như cậu…”

Hóa ra là tìm kiếm ngôi sao. Từ Xán nhìn người nọ nói toàn điều hoa mỹ, mà Lam Dương vẫn không có chút phản ứng nào, bỗng thấy thật thú vị. Anh hất cằm với Lam Dương, “Này, nhóc kia! Người ta vất vả như thế mà em không cho chút mặt mũi nào à?”

Lúc này người nọ mới quay sang nhìn thấy Từ Xán ngồi phía đối diện, ánh mắt lập tức sáng rực, “Vị tiên sinh này, không biết ngài có hứng thú hay không…”

“Này! Anh nói linh tinh gì đó!” Bị phản tương nhất quân (6), Từ Xán có phần giận dữ, “Biến đi!”

Quay sang lại thấy Lam Dương ngồi ở phía đối diện đang rũ mắt, run vai cười. Vừa buồn bực vừa thấy tức cười, “Này, anh nói này, sao tính tình của thằng nhóc như em lại tệ hại thế này! Bình thường thì chẳng mấy khi cười, anh vừa gặp chuyện thì đã vui mừng! Lúc nhỏ cũng từng như thế rồi nhé. Vì chuyện gì ý nhỉ? Em cũng từng cười cao hứng như thế…”

Lần đầu tiên Lam Dương vừa cười vừa nói xen vào, “Có người gọi anh là chị.” Nói xong càng cười không dứt.

“Vẫn còn nói nữa!”



Ánh dương bên ngoài cửa sổ sát đất hắt vào từng chút từng chút một, tựa như phủ lên mỗi người trong nhà hàng một lớp ánh sáng màu vàng ấm áp đến mức khó mà diễn tả bằng lời.
 
Một Chân Chạm Đất
Chương 21


Một ngày nọ, Hứa Đông Đức mở tiệc rượu chiêu đãi khách khứa. Từ Xán không ngờ lại nhìn thấy trong đám đông người từng ghé tai anh châm chọc rằng sắp có chuyện xảy ra sau đó lập tức biến mất vào mấy năm trước. Người nọ nhìn thấy Từ Xán cũng không tránh đi, còn bước đến chào hỏi.

Từ Xán hừ lạnh một tiếng, “Dương Thiên Triết vẫn còn đó mà ngài vẫn dám tới đây sao? Không sợ y lại hãm hại anh Đức lần nữa, tiện thể làm liên lụy đến ngài?”

Không ngờ da mặt người này còn dày hơn tường thành, không chỉ không đỏ mặt, ngược lại còn đứng ỳ ở đó vỗ vai Từ Xán, “Tổng giám đốc Từ chung quy vẫn là người trẻ tuổi, cả ngày bận rộn công chuyện. Khó tránh được không nắm rõ tình hình bên ngoài. Lần trước Dương Thiên Triết làm xôn xao dư luận, Khải Chính không biết phải mất bao nhiêu công sức mới dàn xếp được. Có thể coi là làm chuyện xấu thì sẽ gặp báo ứng. Người này, hai năm nay, vận rủi liên tục rơi xuống đầu, làm gì cũng không thuận lợi. Thực quyền của Khải Chính hôm nay, đã rơi xuống tay Nhị thiếu gia Dương Thiên Hách vẫn đang ở Mĩ. Tuy nói hai người đó là anh em nhưng đã nhiều năm gay gắt đấu chọi. Thành ra anh Đức lại giúp y một chuyện. Dương Thiên Hách này, chỉ sợ mừng đến nỗi mỗi ngày thắp ba nén hương cho anh Đức còn không kịp nữa là…”

Dương Thiên Hách. Dương Thiên Hách. Đã nhiều năm như vậy, lại có người nhắc đến ba chữ kia. Mình đã có thể, vân đạm phong khinh? (1)

Giữa tháng Mười, đi công tác ở tỉnh khác. Đi giữa thành phố xa lạ, đường phố xa lạ, đám đông xa lạ, Từ Xán lại càng thấy cô độc, kể cả lúc này đang được đám đông vây quanh.

Đó là một cảm giác trống rỗng từ tận đáy lòng.

Có lúc nhớ đến Lam Dương, từ lúc mười sáu tuổi, chưa bao giờ anh cách cậu xa như thế này. Có lúc Từ Xán lại nghĩ, cậu là người tịch mịch nhất thế gian, chỉ thân cận với mình anh.

Cầm điện thoại lên, suy nghĩ giây lát, không biết nên nói gì, lại đặt xuống.

Đúng lúc này Lam Dương lại nhắn tin đến, năm chữ: Dạo này có khỏe không? Từ Xán đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Khỏe.

Trong ngực như dâng đầy cảm giác ấm áp mơ hồ.

Lúc này, anh đang đi dạo xung quanh khách sạn. Đi ngang qua một cửa hàng treo đầy tranh, ngay lập tức anh bị một nhân vật trong bức tranh sau tủ kính hấp dẫn.

Bút pháp, kết hợp với màu sắc, có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Còn chưa kịp nhìn kỹ, một giọng nói quen thuộc đã vang lên sau lưng, “Ôi! Đây chẳng phải là Từ Xán sao?!”

Anh quay đầu lại. Là Lý Việt tóc đã dài ngang vai, cũng đã để râu. Từ Xán cười, “Ai thế này, nghệ thuật thế này, đến tôi cũng không nhận ra.”

Lý Việt cứ khăng khăng đòi mời Từ Xán bữa cơm.

“Bảo này, sự đời đúng là cmn khó liệu! Hai năm trước, ai dám nói với tôi rằng cậu sẽ không trở thành họa sĩ, tôi lại có thành tựu trong giới hội họa, có là bạn thân tôi cũng đánh chết chứ không tin! Cơ mà, nhìn bây giờ đi! Tôi đúng là phải cứng họng!”

Từ Xán cười thản nhiên, đưa qua một điếu thuốc, “Coi như giấc mộng của cậu cũng đã thành hiện thực. Ngày trước đi học chỉ toàn la hét, tốt nghiệp xong cả ngày vẽ tranh thấy thế nào?”

“Này! Cũng lộn xộn lắm. Lúc đầu vì không tìm được việc nên đến đây làm thuê trong siêu thị nhỏ của cậu tôi. Có một ngày rảnh rỗi không có việc gì làm bèn mở báo ra đọc, thấy có cái Cup thi đấu gì đó, tiền thưởng rất nhiều, bèn thử thi chơi. Chính là bức cậu vừa nhìn thấy ban nãy. Cậu có nhớ hồi đó các cậu toàn cười, nói rằng bức tranh đó vẽ biểu cảm của mỹ nữ gì mà lưu manh thế. Không ngờ, haha, lại đoạt giải! Cuối cùng sau đó càng bùng cháy mãnh liệt! Thế mới nói,” Lý Việt cảm khái, “Con người, vận may là rất quan trọng! Tôi may mà gặp được Bá Nhạc!” (2)

“Khiêm tốn rồi, cậu rất có thực lực.”

“Cái gì, trong cái vòng tròn hội họa này cũng rất hỗn độn. Chỉ cần cậu có chút danh tiếng, bức tranh như cứt chó cũng có kẻ khen thật là nghệ thuật…”

Nghe Lý Việt nói không ngừng, Từ Xán thấy thật thân thiết, nhưng cũng thấy thương cảm. Người này đã từng là huynh đệ cùng cười cùng vui. Vậy mà hôm nay đường ai nấy đi. Khoảnh thời gian đã trôi qua, sẽ không bao giờ quay lại được nữa…

Nhưng, anh hi vọng, có người, sẽ mãi không rời đi.

Giao thừa một năm nọ, Từ Xán hỏi Lam Dương, “Dương Dương, đêm nay có hẹn đi chơi với bạn bè không?”

Lam Dương nhìn thoáng qua anh, “Không ạ.”

“Vậy được rồi. Đêm nay đi theo anh đến nhà anh Đức ăn cơm tất niên.”

Lại một năm trôi qua, Từ Xán càng ngày càng sợ, sự tịch mịch của người này. Cậu chưa từng muốn dựa vào, nhưng đã bao giờ cảm thấy thoải mái?

Anh đang đợi, một người.

Với anh, không thể nghi ngờ Hứa Đông Đức đã trở thành một người không thể thay thế, người thân.

Lúc mở cửa, Hứa Đông Đức và người yêu bé nhỏ của hắn thấy Lam Dương đứng phía sau Từ Xán. Trong lúc cười nói có phần mập mờ, Hứa Đông Đức lén giơ ngón cái với Từ Xán, Không tệ! Không tệ nha!

Từ Xán cười, khoác vai Hứa Đông Đức, “Anh Đức đúng là người hay quên. Chắc anh quên mất chúng ta quen nhau như thế nào rồi à?”

Hứa Đông Đức khựng lại, ngay sau đó đã bừng tỉnh, “Ah! Hóa ra là em trai của Từ Xán, vậy thì cũng là em trai của Hứa Đông Đức này!” Quay sang Lam Dương đang ngồi bên cạnh, “Em trai, anh trai cậu coi cậu như bảo bối đấy. Nhiều năm như vậy, trước mặt người làm anh đây cũng chưa từng nhắc đến, không biết em trai tên là gì?”

Lần này Lam Dương rất lễ phép, mỉm cười với Hứa Đông Đức, “Lam Dương!”

“Từ Lam Dương?”

Mặt Từ Xán đỏ bừng, “Anh Đức, em theo họ mẹ.”

“Vậy à…” Hứa Đông Đức nhìn Từ Xán, lại nhìn Lam Dương, sâu trong đáy mắt là hàm ý phức tạp sâu xa.

Trong bữa cơm, Lam Dương nâng ly rượu lên, “Anh Đức, mấy năm nay, cảm ơn anh đã quan tâm đến anh tôi như thế. Ly rượu này là tôi mời ngài.” Nói xong uống một hơi cạn sạch.

Từ Xán nhìn cậu, cười, “Hôm nay thế nào thế này, nói chuyện ra dáng ghê ha.”

Lúc ăn cơm xong đứng dậy nói lời cáo từ, đồng hồ đã chỉ 0 giờ. Hứa Đông Đức chặn Từ Xán ở cửa, “Từ Xán, có nhớ những lời ngày trước anh nói không? Lúc người ta ở bên cạnh, nhất định phải giữ lấy. Tôi xem cậu làm anh nhưng chắc trong lòng cũng đã hiểu…”

Từ Xán ngơ ngác không hiểu gì cả, “Hiểu cái gì? Anh Đức nói mà em không hiểu gì cả.”

Hứa Đông Đức hơi giật mình, “Tiểu tử ngươi, ngốc thật hay là giả vờ?” Nhìn vẻ mặt Từ Xán thực sự mờ mịt, hắn thở dài, ý vị thâm trường (3) vỗ vào lưng anh, “Thôi được rồi. Coi như tôi chưa nói gì cả. Về đi, về đi, đưa em trai về nhà!”

Nhà Từ Xán cũng không xa nhà Hứa Đông Đức, hai người đi bộ về.

Dọc đường, Từ Xán nói với Lam Dương, “Cái cậu Tiểu Hạ kia làm cơm, anh thấy cũng không ngon bằng em.”

Lam Dương hỏi, “Anh vẫn đói?”

Tâm trạng Từ Xán rất tốt, “Em nói làm anh lại đói rồi.”

“Ừm.”

Từ Xán đá hòn đá nhỏ ở ven đường, “Dương Dương, sắp tốt nghiệp, sau này em định thế nào?”

“Chưa nghĩ đến.”

“Hay là đến Thiên Nghệ làm thử trước?”

Chỉ là thuận miệng nói vậy, Từ Xán biết với tính cách của mình, Lam Dương sẽ không đồng ý. Không ngờ Lam Dương lại rũ mắt trả lời, “Cũng được.”

Dưới ánh đèn đường trước cổng nhà, có một cái bóng đang đổ dài, Từ Xán và Lam Dương cùng lúc ngẩng đầu.

Một khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ. Từ Xán khẽ nhíu mày, “Thiên Hách!”

Vẻ mặt vẫn giống như ngày đó, dáng vẻ tươi cười cũng vẫn giống như ngày đó. Thiên Hách gật đầu với Từ Xán, “Anh đã đợi em rất lâu.”

Vẫn đợi, vẫn đợi. Đợi thật lâu đến tận hôm nay.

“Vào nhà ngồi đi.” Vẫn là giọng nói bình thản. Bình thản đến mức khiến Thiên Hách có một ảo giác, giống như đêm tuyết bay bảy năm trước, chớp mắt như thể mới hôm qua.

Y nhìn Từ Xán, ánh mắt vẫn như năm đó, “Anh đã đặt chỗ trong một nhà hàng, mình đến đó được không?”

“Được.” Từ Xán mặt không đổi sắc gật đầu. “Dương Dương, em về trước đi.”

Lam Dương quay sang, ánh mắt trong sáng lấp lánh nhìn về phía Từ Xán, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ cúi đầu đi thẳng về phía trước.

Thiên Hách dõi theo bóng lưng của Lam Dương, “Dương Dương đã lớn rồi…”
 
Một Chân Chạm Đất
Chương 22


Trong nhà hàng sang trọng, Từ Xán và Thiên Hách ngồi đối diện nhau. Thiên Hách gọi một tách cà phê.

Từ Xán không gọi gì cả, anh nhìn Thiên Hách, “Không phải anh đang ở Mĩ sao?”

“Vừa về.” Thiên Hách cười, “Cha cuối cùng cũng giao quyền cho anh, qua năm nay sẽ đến trụ sở chính ở đây để làm việc. Em không nghe nói chút gì sao, —— Tổng giám đốc Từ?”

Từ Xán cười, tựa vào lưng ghế, “Không dám nhận.”

Có thứ gì đó khẽ khàng, vụt chảy qua trước mắt, rồi tan biến, tan biến…

“Em thay đổi rồi, Từ Xán. Trước đây, khi ngồi ghế, em luôn cong một chân lên.”

“Già rồi, thắt lưng cũng cứng, ngồi như vậy sẽ khó chịu.”



Thiên Hách dừng mắt nhìn Từ Xán. Bảy năm, dài đằng đẵng, rất xa xôi. Khuôn mặt đẹp đẽ của anh vẫn còn sót lại chút bóng dáng của thời niên thiếu. Nét mặt có thêm phần kiên nghị, nội liễm (1) mà trưởng thành. Trên trán có một vết đao lờ mờ như nói về một thời bể dâu.

Em vẫn sống tốt chứ?

Mấy năm nay trải qua thế nào?

Khi anh không có ở đây, đã trải qua những gì?

Thời gian, không gian, giống như tạo thành một ranh giới vô hình. Một đầu là anh, một đầu là y. Trái tim Thiên Hách như có một sợi dây trói lại, buộc quá chặt rồi.

Ánh mắt của y, có phần sốt ruột nhìn Từ Xán, “Từ Xán, anh đã ly hôn rồi.”

Từ Xán cũng nhìn về phía y, ánh mắt thản nhiên mà lạnh lùng, “Thật đáng tiếc.”

“Anh…”

“Không sao, vẫn còn rất nhiều cô gái tốt.”

Thiên Hách ngẩn ra, một giây sau ánh mắt trở thành hối hận, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, “Em hận anh đúng không? Từ Xán, em hận anh. Anh biết hết!”

Anh biết, em không yêu anh giống như anh yêu em. Thời gian ở bên anh, cũng chỉ là cần một chỗ dựa. Hận anh, cũng là điều nên làm. Anh lôi em vào cái thế giới khiến người ta khinh thường, sau đó lại bỏ đi… Nhưng bây giờ anh ở đây, còn có thể thế nào? Anh rất nghiêm túc, từ đầu đến cuối, vẫn kiên trì. Anh chỉ chờ một câu nói của em. Từ Xán, cuối cùng anh cũng đã chuẩn bị mọi thứ thật tốt. Có lẽ, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu…

Từ Xán cười, nhưng ánh mắt lại khiến cho Thiên Hách phải cắn răng mà giữ bình tình, “Đã bao năm trôi qua, đâu còn lại gì.”

Em không hận anh.

Giữa họ, chưa từng có thề non hẹn biển, chưa từng yêu khắc cốt ghi tâm. Chỉ là khi ấy anh cần một người, mà y lại ở đó. Sau đó là một người say đắm, một người dựa dẫm, yêu đến mức rơi xuống vô cùng. Chẳng qua cũng chỉ là một canh bạc của hai người.

Lúc hết canh bạc, chúng ta đường ai nấy đi.

“Em không hận anh. Anh chỉ là không bao giờ muốn tin điều đó.”

“Tách” một tiếng, Thiên Hách tựa như nghe thấy tiếng sợi dây nhỏ bị kéo căng trong lòng đã đứt. Y đặt khuỷu tay trên bàn, ôm lấy đầu cười khổ. Y biết lúc này nhất định trông mình còn khó coi hơn cả khóc. Ánh mắt bình thường sắc bén, luôn tràn ngập khí thế ngang ngược vậy mà lúc này lại dâng đầy đau đớn, “Từ Xán, Từ Xán, nếu em không kinh doanh, thì đúng là lãng phí. Em nhất định sẽ như diều gặp gió. Biết tại sao không?” Giọng y căm hận, “Em lạnh lùng, còn đủ tàn nhẫn.”

“Em sao?…” Từ Xán nheo mắt, chuyện xưa như chậm rãi thoáng qua trước mắt, “… Có lẽ vậy. Em cho rằng, anh vẫn luôn biết điều này.”

“Đúng vậy…” Thiên Hách lắc đầu, tinh thần sa sút lẩm bẩm, “Đúng vậy… Sao anh có thể không biết…”

Cho nên, em không hận anh.

“Chúng ta không nợ nhau gì cả.”

Hai giờ sáng đầu tiên của năm mới, trên con đường vắng lặng. Mọi thứ, dường như đều hiu quạnh như vậy.

Cuối cùng cũng kết thúc. Thực sự đã kết thúc.

Từ Xán cảm thấy trái tim mình dường như đang vui sướng. Nút thắt ngoan cố mắc kẹt nhiều năm trong trái tim anh, cuối cùng cũng tan biến.

Khoảnh khắc nhìn thấy y, anh tự nhủ, không phải y.

Nhưng anh cũng không biết mình đang tìm kiếm điều gì.

Tình yêu của anh, chôn thật sâu dành cho một người. Sâu đến mức ngay cả chính Từ Xán, cũng không tìm được.

Vén lên bức màn huyền bí là chiếc chìa khóa của mặt đất.

Anh đang đợi, một người…

Lúc mở cửa nhà, Lam Dương đang ngồi trong phòng khách xem TV, thấy anh, nhẹ nhàng mở miệng, “Anh đã về.”

Một câu nói vô cùng bình thường, ấm áp đến mê hoặc.

Bắt đầu từ khi nào, anh đã không muốn rời xa, sự chờ đợi đơn thuần như vậy?

Lam Dương đi vào trong phòng bếp. Một lát sau, tiếng leng keng vang lên từ bên trong.

Từ Xán bước tới cửa phòng bếp, “Hơn nửa đêm rồi, em làm gì đó?”

Lam Dương không quay đầu lại, “Không phải anh muốn ăn sao?”

“Ah, ăn.” Từ Xán bước tới bên cạnh Lam Dương, nhìn Lam Dương bận rộn, bỗng nhiên cảm khái, “Mấy năm nay đi theo Hứa Đông Đức, sơn hào hải vị đều đã ăn qua. Nhưng ngoảnh lại vẫn thấy cơm nhà là ngon nhất…”

Đột nhiên, một giọt nước mắt, chảy thật nhanh trên khuôn mặt Lam Dương.

“Dương Dương, em sao thế?”

Trái tim, bỗng nhiên đập thình thịch nhanh đến điên cuồng. Có thứ gì đó chôn thật sâu thật sâu dưới đáy lòng, chậm rãi, từng chút từng chút một trồi lên.

Lam Dương quay sang, đôi mắt ngấn lệ mông lung. Cậu khẽ nói với anh, “Xin anh, đừng rời xa em…”

Xin anh, đừng rời xa em…

Trong chớp mắt, ranh giới giữa hiện thực và ký ức như mờ dần. Chín năm trước, một cậu bé thất thần nhìn vải trắng phủ trên cánh tay không còn độ ấm. Anh dùng tay che đi ánh mắt cậu, nước mắt của cậu cũng như vậy. Từng giọt từng giọt một trong suốt chảy qua kẽ tay anh.

Dương Dương, đừng khóc…

Anh muốn đưa tay lên lần nữa để che đi ánh mắt cậu. Nhưng cậu không còn là cậu bé đứng đến cằm anh năm đó. Cậu còn cao hơn anh. Anh chỉ có thể ôm lấy cậu, ôm siết lấy cậu. Anh tham lam hôn từng vệt nước mắt trên khuôn mặt cậu. Từng giọt một, từng giọt một. Tình yêu chôn sâu trong trái tim, ở trong khoảnh khắc ấy đã mãnh liệt trồi lên…

Đã từng cùng nhau trải qua cay đắng mất mát, thương tổn đau buốt, hoang mang bất lực. Không biết từ bao giờ, đã biến thành dốc hết sức lực để bảo vệ lẫn nhau, không biết từ khi nào đã không muốn xa rời?…

“Dương Dương, đừng khóc.”

“Anh sẽ không rời xa em, mãi mãi không rời xa…”

Vận mệnh đã an bài để họ gặp nhau. Họ không biết cách, chỉ biết giãy dụa, chỉ biết do dự. Nhưng, khi ngoảnh lại, mới nhận ra, đã quấn quýt lấy nhau từ rất lâu rồi, chưa từng rời xa…



Sáng sớm, Từ Xán mở mắt, hạnh phúc ngắm Lam Dương đang say ngủ trong vòng tay anh. Giống như khi còn bé, cậu ngủ cực kì yên bình, ngay cả hơi thở cũng yên bình, lặng lẽ không một tiếng động.

Tia nắng đầu tiên của năm mới, xuyên qua khe hở của rèm cửa sổ, hắt trên người Từ Xán. Cơ thể, trái tim, đều tràn ngập một cảm giác kiên định cùng với ấm áp và an tâm trước đây chưa từng có.

Anh nhìn má lúm đồng tiền khi ngủ của cậu, đôi mắt bị hàng mi thật dài che khuất, mũi nhỏ mà thẳng, cánh môi mỏng khẽ cười vẻ an tâm, cằm xinh đẹp hơi lõm xuống… Từ nay về sau, cho đến hết cuộc đời này, anh biết, mình đã có thể nhìn xuống…

Anh, vẫn, đang đợi một người.

Như anh chờ em đến tận bây giờ, anh nhận ra, rốt cuộc mình đã có thể, hai chân chạm đất.
 
Một Chân Chạm Đất
Chương 23: Phiên ngoại


Dành tặng những độc giả yêu mến Dương Dương.

Người ấy nói, lần đầu chúng tôi gặp nhau, tôi đã hét về phía người ấy, Tránh ra, anh chắn hết ánh sáng của em rồi!

Có chuyện đó à? Tôi cười, không ngờ rằng mình cũng từng hung hăng như vậy…

Trong trí nhớ của chính mình, tôi chỉ còn là một cái bóng an tĩnh, chỉ biết dõi theo người ấy. Tôi là một kẻ đầu gỗ, trốn tránh ẩn nấp, không biết cách biểu đạt.

Mà những ký ức liên quan đến người ấy, từng giây từng phút, đều cực kỳ rõ nét.



Vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm nhìn tôi, Cười cái gì? Có gì đáng cười đâu? Sau đó, chính người ấy lại cười rộ lên, mắt ngọc mày ngài (1). Nắng chiều ngày đó, chiếu xuống người ấy thành cái bóng nhàn nhạt, hắt trên người tôi.



Nhẹ nhàng xoa đầu tôi, giọng nói ngang ngược, Cất tiền đi. Anh mua cho em ăn. Tôi nhìn người ấy, lần đầu tiên nghĩ, mình có thể ỷ lại một người.



Cánh tay không còn độ ấm, bàn tay người ấy lặng lẽ siết lấy tay tôi. Người ấy cũng hoảng sợ, nhưng không run rẩy chút nào. Bàn tay kia che đi ánh mắt tôi, khiến nước mắt của tôi có thể mặc sức tuôn trào. Bàn tay kia nắm lấy tay tôi, Dương Dương, nắm lấy tay anh, sẽ không nhìn thấy gì nữa…Từ đó về sau, trong giấc mộng của tôi, luôn xuất hiện bàn tay đẹp đẽ khiến tôi an tâm ấy…



Tiếng hét phẫn nộ xen lẫn tiếng mưa rơi xuống nắm đấm, Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó! Không được nhìn anh như thế! Không được nhìn! Nhưng rồi người ấy vẫn quay về, người ấy đưa tôi điếu thuốc: Cầm lấy. Rốt cuộc người ấy, không vứt bỏ tôi.



Kéo tôi thật mạnh ra sau lưng người ấy, nhìn sang vẻ mặt bỡn cợt của đám khách kia. Người ấy không chút do dự nâng ly rượu trên bàn lên, một hơi uống cạn…



Người ấy chắn hết, ánh sáng của tôi.

Dáng người cao ráo cao hơn tôi một cái đầu, che khuất ánh dương thời niên thiếu của tôi. Tôi không kịp suy nghĩ, không kịp né tránh, không kịp cao lớn và trưởng thành, không kịp yêu người khác, đã vội vàng yêu người ấy.

Thích nụ cười của người ấy, thích người ấy nói với tôi bất cứ điều gì, thậm chí thích cả dáng vẻ của người ấy khi hét lên với tôi. Chỉ cần người ấy, chỉ cần người ấy, không dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn những người khác, để nhìn tôi.

Dương Dương, Dương Dương… Giọng nói bình thản khẽ gọi tên tôi. Tôi bị giam cầm trong sự dịu dàng này, cho rằng đây là nốt nhạc êm dịu mê hoặc nhất thế gian.

Mỗi đêm mỗi đêm, chỉ cần khi mở mắt, thấy bên cạnh luôn là người tôi yêu nhất. Đời này kiếp này, người tôi yêu nhất. Ngọt ngào đến say lòng người, tôi cảm giác như mình đang ở trên thiên đường.

Tôi chưa từng hỏi người ấy, Anh có yêu em không?

Giống như em yêu anh vậy.

Tôi không hỏi, người ấy cũng không nói.

Nhưng khi người ấy ôm tôi. Người ấy nói, Dương Dương, Dương Dương, cho dù đang ở trên thiên đường, chỉ cần ôm lấy em, anh vẫn có thể cảm nhận được, hai chân chạm đất.
 
Back
Top Bottom